TỊCH NGUYỆT - CỬU CHỈ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước

Chương con truyện Tịch nguyệt - cửu chỉ - Chương 41 - Chương 45

Chương 41

Linh khí là một loại năng lượng kì diệu, nó ảnh hưởng đến thế giới này, tạo ra sự sống nhưng ít có sinh vật nào có thể cảm nhận được nó.

Con đường tu luyện khô khan, bắt đầu với việc cảm nhận được linh khí xung quanh. Ở đoạn này mỗi một người có tốc độ khác nhau, có người mất một lúc là được nhưng có kẻ mất vài ngày thậm chí cả tháng mới thành.

Hạo Thiên bây giờ cũng đang mắc kẹt trong giai đoạn này, theo như trong 《Thanh Phong Quyết 》có nói, chỉ có thể hấp thu được linh khí mới có thể tu hành. Nhưng việc cảm nhận được một thứ vô hình đối với hắn cực kì khó khăn, từ bé đến giờ hắn đã bao giờ nghe qua loại đồ chơi này.

Lại thêm ba tiếng nữa trôi qua, Hạo Thiên đã mất hết kiên nhẫn, tâm trạng không tốt, có chút bực mình hắn đứng lên rồi nắm lấy cây gậy ra ngoài cánh đồng hoa, ngồi bệt xuống.

Không biết từ khi nào, Tử Du đã đứng phía sau lưng, nàng ngồi xuống bên cạnh Hạo Thiên nhỏ giọng nói.

“Trong việc tu luyện kiêng kị nhất là nóng vội, lúc mới bắt đầu tu luyện ta cũng ở giai đoạn này cả ngày trời mới bắt đầu hấp thu được linh khí. Có vài kẻ khác thậm chí mất cả tuần mới cảm nhận được linh khí. Không lẽ quyết tâm của ngươi kém như vậy sao?”

“Được rồi, ta chỉ mất kiên nhẫn thôi, cũng không nghĩ rằng nó lại khó khăn đến vậy.”

Tử Du cười phá lên. “Khó khăn? tu luyện vốn là việc như vậy. Chỉ mới vài tiếng thôi mà ngươi đã nản lòng, vậy mà lúc nào cũng luôn nói muốn mang phụ thân mẫu thân trở về.”

Hạo Thiên nghe những lời chế giễu của nàng thì im lặng, được một lúc hắn đứng dậy quay vào trong nhà tiếp tục quá trình cảm nhận linh khí.

Hai ngày sau, Tử Du đang ngồi trên một tảng đá, bên cạnh một gốc cây phía ngoài ngôi nhà nhỏ. Nàng đang im lặng nhìn vườn hoa đung đưa trước gió. Một cơn lốc nhỏ màu tím, được tạo nên bởi những cơn gió chỉ trong khoảnh khắc rồi biến mất chỉ còn lại những cánh hoa bay lả tả.

Bỗng nhiên nàng quay đầu lại nhìn trong căn nhà, đưa tay nhẹ đẩy lọn tóc phủ khuôn mặt rồi nói nhỏ. “Linh khí tập trung tại đó hẳn là tên kia đã bắt đầu hấp thu được linh khí rồi. Chỉ cần đưa linh khí vào đan điền là đến bước đến gần cánh cửa luyện khí. Mất hơn hai ngày, tính ra vẫn hơi chậm…”

Lại thêm hai ngày nữa trôi qua…

Mất một thời gian để nhớ lại cách hấp thu linh khí, Hạo Thiên bắt đầu cẩn thận dẫn một luồng linh khí nhỏ đi vào kinh mạch chậm rãi đi theo con đường trong 《Thanh Phong Quyết》 đã hướng dẫn. Khi linh khí đi đến đâu hắn cảm nhận được cơ thể được gột rửa một chút, cả người hắn cảm thấy cực kỳ thoải mái, muốn rên nhẹ một tiếng nhưng không được vì phải thủ vững tâm thần để dẫn linh khí đi hết một vòng về đan điền.
Hết luồng linh khí này đến luồng linh khí khác vào cơ thể, đến một lúc hắn cảm thấy cơ thể không thể thu nhận được nữa thì mới dừng lại.

Từ trong trạng thái tu luyện tỉnh dậy Hạo Thiên cảm thấy mình không giống trước kia nữa. Tai hắn có thể nghe những tiếng động từ xa rõ ràng hơn, thậm chí là những âm thanh của những con bọ đang bay vo ve bên ngoài cửa sổ, làn da của hắn cảm nhận được những luồng gió thổi qua những sợi lông tơ bé nhỏ trên cơ thể, hầu như có thể cảm nhận được rất nhiều thứ.

“Đây là thành tựu khi tu luyện à. Thật không thể tưởng tượng được. Nhưng theo như Tử Du nói đây chỉ là nhập môn thôi, còn những tu vi, cảnh giới cao hơn nữa, nào là Trúc Cơ, Kim Đan,... Đến những cảnh giới đó còn những khả năng khủng khiếp gì nữa, có phải hay không phá được cả quả núi, ngăn được cả con sông như trong những câu chuyện mọi người hay kể.”

Hạo Thiên tự nhủ, trong cơ thể hắn cảm nhận được những luồng linh khí mỏng manh di chuyển trong kinh mạch, hắn không hiểu được nó sẽ được sử dụng như thế nào, nhưng sâu trong nội tâm hắn rất mong chờ.

Về với hiện thực, Hạo Thiên bỗng ngửi thấy một mùi rất khó chịu từ người mình bốc lên. Hắn đã không tắm vài ngày, nhưng dù gì mùi đó hắn cũng đã quen rồi, còn mùi mới này thật là khó ngửi.

Không biết từ khi nào cả người hắn dính đầy những thứ màu đen sền sệt phát ra mùi cực kỳ hôi thối.

Còn đang không biết phải làm sao thì giọng nói của Tử Du từ phía đối diện phát ra, Hạo Thiên không biết hai ngày qua, nàng lúc nào cũng túc trực bên cạnh, đề phòng hắn xảy ra chuyện trong quá trình tu luyện.

“Khi người tu luyện đạp chân vào luyện khí thì cơ thể sẽ được linh khí gột rửa nhẹ một lần. Một số tạp chất trong người ngươi thông qua lỗ chân lông bị đưa ra ngoài.”“Ngoài ra ở giai đoạn này cũng là tầng đầu tiên, ngoài những lợi ích ta nói ở trên thì ngươi còn có thể hấp thụ linh khí để nuôi dưỡng kinh mạch làm nó vững chắc hơn để thu nhập linh khí nhanh hơn. Cơ thể con người như một cái hồ, một khi linh khí hấp thu đến điểm giới hạn tức là ngươi cần thăng cấp, kinh mạch toàn thân trong quá trình tu luyện được bồi dưỡng để được mở rộng hơn. Đó là điểm đơn giản nhất trong quá trình tu luyện.”

“Tổ phụ của ta từng nói, nếu đạt đến một cảnh giới tối cao nào đó thì tu giả sẽ có một số thần thông cực kỳ mạnh mẽ. Còn việc thần thông đó ra sao thì có thể nhà ta chưa có vị nào đạt đến cảnh giới đó nên không có tư liệu ghi lại.”

Tử Du lên tiếng nhắc nhở làm cho hắn hiểu ra một chút. Hạo Thiên cũng muốn hỏi nàng vài điều ở giai đoạn luyện khí tầng một này, nhưng cũng phải đồng ý với nàng là cả người gã thật sự quá bốc mùi được tắm rửa sạch sẽ.

Hạo Thiên mở cửa chính, chạy một mạch về phía trước, hiện tại hắn không cần phải bước đến gần, thì mới nhận biết được bắt đầu từ đoạn nào thì có nước chảy ngang qua. Bởi vì Hạo Thiên có thể nghe được âm thanh róc rách của dòng nước, có cả tiếng của những con cá đang đạp nước.

Cứ thế hắn nhảy ào xuống làm nước bắn lên tung tóe, còn về phía Tử Du thì nàng đang đi từ trong nhà ra đến tảng đá lớn cạnh con sông rồi ngồi xuống.

Lâu rồi Hạo Thiên mới có lại cảm giác thoải mái như vầy, hắn ngụp lặn lên xuống tới mấy lần, Để cho tiện kỳ cọ, hắn cởi cả cái áo bẩn bốc mùi đầy những vết rách, để lộ ra cả cơ thể, nước da không còn trắng như trước mà thay vào đó là màu da rám nắng, cứ một đoạn lại có chèn vào một vài đường sẹo, hoặc những vết thương còn chưa lành cắt ngang qua.

Chạy dọc theo tấm lưng trở xuống xuất hiện một vết bỏng nhìn vừa giống con trùng nhưng lại vừa giống ngọn lửa.

Bởi vì vết bỏng nằm ngay ở giữa lưng nên rất dễ gây chú ý, hiển nhiên là nó đã đập vào mắt của Tử Du, nàng nhìn chăm chăm vào nó như đang suy nghĩ đến điều gì đó rồi lên tiếng hỏi.

“Thứ ở lưng ngươi là gì thế?”

Nghe Tử Du hỏi, Hạo Thiên giật mình đưa hai tay vòng ra phía sau lưng để sờ, cảm nhận được phần da khô, nhăn nheo trên lưng thì ngẩn người ra.

“Cái này là thứ gì? Ta… ta không biết, sao nó lại ở trên lưng ta?”

Sau khi Hạo Thiên tiến tới gần để Tử Du có thể quan sát rõ hơn, nhìn một lúc lâu rồi nàng nhíu mày, đặt tay lên cằm như đang suy nghĩ về chuyện gì đó.

Chương 42

Nghe Tử Du hỏi, Hạo Thiên giật mình đưa hai tay vòng ra phía sau lưng để sờ, cảm nhận được phần da khô, nhăn nheo trên lưng thì ngẩn người ra.

“Cái này là thứ gì? Ta… ta không biết, sao nó lại ở trên lưng ta?”

Sau khi Hạo Thiên tiến tới gần để Tử Du có thể quan sát rõ hơn, nhìn một lúc lâu rồi nàng nhíu mày, đặt tay lên cằm như đang suy nghĩ về chuyện gì đó.

“Ngươi thực sự không biết?”

Thấy hắn lắc đầu nàng lại hỏi tiếp. “Ngươi nghĩ lại xem, trước kia có tiếp xúc, xảy ra việc gì hay bị thương ở vị trí này hay không?”

Hạo Thiên nghe nàng hỏi thì ngẫm lại những chuyện đã xảy ra, bấy giờ hắn mới nhớ tới lần trước rình trộm Lý Mạn ở Lý Gia. Hạo Thiên đem toàn bộ chuyện xảy ra hôm đó kể lại cho Tử Du nghe, tất nhiên có một số chỗ không tiện nhắc đến thì khiến hắn ngập ngừng đôi lúc, trên mặt hơi đỏ vì xấu hổ.

Nhưng có vẻ như Tử Du không bận tâm về điều đó, thứ nàng đang tập trung vào lại nằm ở chỗ khác, nghe xong chuyện đó khuôn mặt nàng lại mang vẻ suy tư, Tử Du ra hiệu bảo hắn xoay người lại, đặt ngón tay nhỏ nhắn lên trên phần da như bị bỏng ấy. Khi ngón tay nàng vừa mới chạm vào đó cũng là lúc Hạo Thiên run nhẹ người, cảm nhận được ngón tay của Tử Du, khiến hắn sinh ra cảm giác rất lạ.

Trong khi đó thì Tử Du đang rất tập trung, thậm chí trên mặt còn thể hiện sự nghiêm trọng, bởi vì nàng phát hiện ra được thứ ẩn đằng sau lớp da xấu xí này…

Đầu ngón tay của nàng bỗng nhiên trở nên nóng một cách lạ thường, Tử Du vội rút ngón tay về, ngay lập tức một đoàn lửa nhỏ không biết từ đâu xuất hiện hướng về phía Tử Du, dường như nó đang đuổi theo ngón tay của nàng.

Tử Du nhíu mày, cả bàn tay nàng phát ra ánh sáng màu xanh dịu nhẹ, dần tụ lại thành một làn sương mỏng. Khi ngọn lửa vừa đến gần thì ngay tức khắc bị vây lấy rồi hóa thành khối băng trong giây lát. Tử Du cầm lấy đưa ra trước mắt nhìn, ngọn lửa nhỏ nằm ở bên trong không hề hấn gì, không bị ảnh hưởng bởi khí lạnh, nó lượn qua, đảo lại dường như đang tìm cách thoát ra bên ngoài.

Trong khi đó từ lúc ngọn lửa bắt đầu xuất hiện cho đến lúc nó hoàn toàn bị Tử Du giam lại trong khối băng thì Hạo Thiên không cảm nhận được một chút gì, giống như không có chuyện gì xảy ra vậy, hắn quay đầu lại hỏi nàng.

“Sao vậy?”

“Ta phát hiện ra một thứ.”

…..

Lúc này tại một khu vườn bên trong Thủy Thành.

Ngồi phía trên tảng đá, nằm ngay ở giữa hồ là một thanh niên trẻ tuổi đang nhắm mắt. Lấy đó làm trung tâm, mặc dù không có gió nhưng vẫn xuất hiện từng đợt gợn sóng tỏa ra xung quanh. Bỗng nhiên sự dao động càng lúc càng lớn, từ những gợn sóng chỉ sau vài giây liền biến thành như cơn sóng to dữ dội đập liên tiếp vào bờ hồ…

Không lâu sau đó, thanh niên mở to đôi mắt ra cũng là lúc mặt hồ trở lại yên tĩnh, trên mặt y nở một nụ cười lớn.“Luyện khí tầng năm... Ta đã đạt đến rồi.”

Thanh niên trẻ tuổi nhắm mắt lại lần nữa, nhưng lần này cũng không có hiện tượng gì xảy ra, y điều tức cơ thể, sau khi xác định số lượng linh khí mỗi lần hấp thụ gia tăng cũng như tốc độ có phần nhanh hơn thì y mới thể hiện sự hài lòng trên khuôn mặt.

Từ bên ngoài một trung niên râu hơi rậm, khuôn mặt tròn cùng sự hồng hào mang lại cảm giác dễ gần, thiện cảm, gã tiến tới gần bên hồ nước, người này chờ đến khi thanh niên trẻ tuổi mở mắt ra lại lần nước thì hướng về đó nói.

“Haha chúc mừng Sự nhi, mới tầm này tuổi mà đã đạt đến Luyện khí tầng thứ năm thì nhất định tương lai sẽ còn tiến xa.”

“Tam Thúc nói quá rồi, chút thành tựu này sao có thể bằng người được.”

Thanh niên trẻ tuổi này là Lý Sự, còn người kia là Lý A Bung, cũng là tam thúc của y.

“Nhưng mà ngươi vẫn còn trẻ, tam thúc thì đã già. À phải rồi, tam thúc có quà chúc mừng cho ngươi đây.”

Lý A Bung không biết từ đâu lấy ra một bộ áo bằng da trên đó còn đính ba sợi lông với ba màu càng tăng thêm sự nổi bật của nó.

Nhìn thấy bộ áo Lý Sự sững cả người, y đưa bàn tay lên sờ, vuốt nhẹ từng sợ lông với ánh mắt khó tin. Nhìn thấy cảnh đó tam thúc của y lộ rõ vẻ đắc ý trên khuôn mặt.

“Không lẽ… đây là lông của Quạ Bốn Cánh? Không thể nào, chẳng phải loài phi cầm này ở tận ngoài Sa Hải hay sao?”“Thế nào, nhận ra nó rồi đúng không, có phải hay không thấy tam thúc của ngươi rất lợi hại?”

Lý Sự gật đầu lia lịa, ngay cả khi tam thúc của gã đặt nó vào tay mà Lý Sự vẫn còn chưa tin được, bởi vì gã hiểu rõ giá trị của thứ trước mắt. Loài phi cầm này sống ở trong vùng biển cát, khô cằn quanh năm, nằm rất xa Thủy Thành, theo như gã được biết loài Quạ bốn cánh này tuy không phải là yêu thú đáng sợ nhất ở đó nhưng lại là loài khó bắt giữ cũng như chiến đấu với nó nhất.

“Cảm ơn tam thúc, món quà này thực sự quá quý giá, Sự nhi thật sự không dám nhận.”

“Ngươi đừng giả vờ giả vịt, ngươi qua được mắt ta sao, nếu ngươi không lấy thì trả lại đây.” Vừa nói dứt câu Lý A Bung đưa tay ra phía trước định giật lại bộ đồ bằng da thì ngay lập tức Lý Sự nhảy lùi lại một bước đưa hai tay đang cầm bộ đồ ra phía sau lưng, mặt đỏ lên rồi cười hề hề.

Lý A Bung thấy vậy cũng cười theo. “Hừ, ta nhìn ngươi từ nhỏ đến bây giờ thì còn lạ gì.”

Cứ như thế cả hai vừa cười vừa nói chuyện đi ra khỏi khu vườn, đến trước một gian phòng khá lớn thì ngừng lại, trước mặt cả hai là quản gia nhà họ Lý.

Thấy hai người xuất hiện Lý quản gia chắp tay, cúi người xuống chào. Lý A Bung chỉ gật đầu còn Lý Sự thì nhìn về phía gian phòng với hai cánh cửa đóng chặt, y đang định mở cửa đi vào thì bị tam thúc của gã đưa tay ra kéo lại.

Lý Sự khựng người lại trong giây lát, y quay người lại nói với Lý quản gia.

“Bộ có chuyện gì cần phụ thân ta giải quyết hay sao?”

Lý quản gia nghe thế thì im lặng một vài giây, sau đó gã nhìn qua Lý A Bung, gã thấy cái gật đầu ra hiệu của y thì lúc này mới bắt đầu hướng qua Lý Sự mà nói.

“Trước khi bế quan phụ thân của công tử có dặn dò nếu trong thành xảy ra chuyện lớn hoặc sự tình kỳ quái thì nên lưu ý.” Lý quản gia ngừng một chút rồi nói tiếp.

“Vừa vặn cách đây mấy ngày ở Viên gia, gần như toàn bộ người hầu, gia đinh bỗng nhiên biến mất một cách kỳ lạ chỉ trong một đêm. Qua ngày hôm sau bọn hắn ồ ạt tuyển gia đinh nên lão mới chú ý.”

Nghe đến đây, Lý Sự mất dần hứng thú, chẳng qua chỉ là một đám người phàm, gia đinh mất tích mà thôi, hắn còn không rảnh rỗi đến mức đi quản, còn đang tính bỏ ngoài tai thì Lý quản gia lại nói tiếp.

“Nghe dân chúng gần đó đồn đại, sự việc mất tích hàng loạt này có liên quan đến ngôi miếu cũ ở cổng Đông, nơi mà bọn ăn mày hay tập trung ở đó.”

“Ngôi miếu ở cổng Đông, chẳng phải là nơi ta gặp tên Hạo Thiên hay sao?” Lý Sự nghĩ thầm.

Chương 43

“Ngôi miếu ở cổng Đông, chẳng phải là nơi ta gặp tên Hạo Thiên hay sao?” Lý Sự nghĩ thầm.

Khung cảnh mấy ngày trước đó lại tái hiện trong trí nhớ của y, từ việc Hạo Thiên ném viên đá cho đến lúc Lý Sự tiến tới gần y đều nhớ rõ ràng, cho đến từng chi tiết nhỏ nhất.

Thấy Lý Sự đang trầm tư suy nghĩ, Lý quản gia thấy Lý A Bung ra hiệu gã liền cúi đầu chào rồi quay người rời đi. Bước được vài bước, dường như nhớ ra điều gì gã quay lại nói.

“À phải rồi, Bạch Tư Thành của Bạch gia, không biết vì sao chỉ sau một đêm liền trở thành tên ngốc, thần trí mơ hồ. Bạch Thanh Hiền thông báo ra bên ngoài là con trai của y mắc bệnh lạ, tuyển đại phu khắp nơi để chữa trị.”

Lần này nói xong Lý quản gia mới thực sự rời đi, để lại hai người là Lý Sự và tam thúc của gã ở lại. Có vẻ như tin tức về Bạch gia vừa rồi cũng không khiến Lý Sự quan tâm cho lắm, vì gã vẫn đang nghĩ về chuyện ngôi miếu cũ cùng đám ăn mày. Lý Sự không hề biết bên cạnh gã, Lý A Bung sắc mặt trắng bệch, bờ run rẩy, sâu trong đôi mắt còn hiện lên vẻ sợ hãi…

Trở về hiện tại, khi màn đêm buông xuống xa xa bên ngoài căn nhà nhỏ, những âm thanh kỳ lạ vang lên giữa bạt ngàn cánh đồng hoa màu tím.

“Ba bước.”

“Còn thiếu bảy bước nữa.”

“Cố lên, gần được rồi.”

Mỗi lần Hạo Thiên tự cổ vũ chính bản thân cũng là lúc mỗi que gỗ nhỏ lại rớt trên mặt đất tạo ra tiếng lọc cọc phá tan sự yên tĩnh vốn có của nơi đây.

Ngồi gần cạnh hắn là Tử Du, sát bên là hai bó củi được bện lại từ những cọng cỏ. Dưới mặt đất thì đầy những que củi nhỏ rơi vãi khắp nơi.

Tử Du rút bốn que từ trong bó củi lần lượt ném tới phía trước, từng que củi một theo quỹ đạo xoay vòng tròn hướng tới trước, tạo ra âm thanh vun vút vang vọng vào trong tai Hạo Thiên, hắn dồn lực vào chân nhảy tới chiếc que gỗ đầu tiên bay đến.

Sau khi cả bàn chân chạm vào thanh gỗ, Hạo Thiên lập tức sử dụng pháp lực phong hệ tụ lại ngay dưới chân, lấy đó làm điểm tựa để dồn lực nhảy tiếp đến thanh gỗ thứ hai đang được ném tới.

Khi vừa đặt mũi chân lên thanh gỗ thứ hai cũng là lúc thanh gỗ đầu tiên mất lực rơi xuống đất. Cứ như thế tiếp diễn đến khi Hạo Thiên đến được thanh gỗ thứ tư. Ngay tức khắc, Tử Du rút thêm ba thanh nữa từ trong bó củi ném tới, chỉ có điều đến que gỗ thứ năm thì dường như hắn đã không còn sự ổn định, trôi chảy như lúc ban đầu, thân hình hắn bắt đầu nghiêng ngã rồi như nỗ lực cuối cùng Hạo Thiên quơ tay loạn xạ rồi té ầm xuống đất.Loạng choạng ngồi dậy, Hạo Thiên phủi tay mấy lần vào quần áo trên người rồi lại tự cỗ vũ chính mình lần nữa, còn Tử Du thì không mảy may quan tâm đến chuyện này, nàng lại tiếp tục rút lấy mấy que gỗ trong bó củi bên cạnh rồi ném đi.

Hạo Thiên còn chưa kịp nghỉ ngơi thì lại phải lặp lại những hành động đó, que gỗ thứ nhất, que gỗ thứ hai,...

Cả quá trình cứ thế tiếp tục cho đến khi ánh nắng mai bắt đầu ló dạng từ phía đông.

“Bốn...Năm,...”

Còn đang chuẩn bị nhảy khỏi que gỗ thứ năm thì Hạo Thiên khựng người lại vì không thấy que gỗ tiếp theo được ném ra khiến hắn ngã úp mặt đất vì chỗ pháp lực phong hệ tụ lại ở dưới đã biến mất. Về phía Tử Du, nàng dường như đang bận tâm về thứ khác, đưa mắt nhìn chăm chăm về phía cánh rừng đằng xa.

Tiếng xào xạc của tán cây cùng những đàn chim nhỏ liên tục vỗ cánh bay lên cao như bày tỏ sự tức giận khi không khí im lặng của buổi sớm mai bị phá vỡ. Tử Du vội đứng dậy chạy về phía căn nhà gỗ, vừa chạy nàng vừa nói với Hạo Thiên.

“Đám thợ săn trở lại rồi, ngươi ở đây đợi ta, nhớ không được sự gây chú ý, một khi bị phát hiện sẽ rất phiền phức.”

Hạo Thiên còn chưa kịp trả lời thì nàng đã chạy đi được một đoạn. Trước khi ra khỏi cánh đồng hoa, Tử Du đưa tay ngắt lấy sáu, bảy đóa hoa cùng một nắm đất mang theo bên người.Đẩy nhẹ cánh cửa gỗ ra, nàng nhanh chân xóa mọi dấu vết của cả hai, từ chỗ ngồi cho đến các dấu chân trên sàn và những chỗ khác. Tử Du ép chặt nắm đất trong lòng bàn tay thành bụi nhỏ rồi thổi một hơi nhẹ cho đám bụi bay khắp bên trong căn nhà.

Rất nhanh sau đó, khi hạt cát cuối cùng rơi xuống đất thì hiện trạng bên trong ngôi nhà không khác gì lúc cả hai chưa đặt chân vào, mọi vật dụng đều được những lớp bụi phủ kín. Tử Du ngắm nghía mọi thứ một lần nữa, sau khi xác định không còn dấu vết nào khác nàng mới đưa những đóa hoa màu tím ra trước mặt.

Tử Du nhắm mắt lại, miệng lẩm bẩm, những đóa hoa đang bay lơ lửng giữa không trung bỗng bị xé ra thành vô vàn cánh hoa nhỏ mỏng manh rơi rụng xuống đất. Cũng từ nơi đó một trận gió nhẹ nổi lên cuốn những cánh hoa mảnh mai xoay đều thành một vòng tròn bên trong căn phòng.

Từ xa vang lên tiếng rú của những con Thạch Cẩu [Giống chó săn nhưng có bốn bàn chân bằng đá, thích hợp để truy đuổi con mồi trên các địa hình nguy hiểm, thường được thợ săn nuôi theo bầy.] như đang ăn mừng vì những chiến lợi phẩm sau cuộc đi săn. Ở phía sau là một nhóm chín người đàn ông mặc áo da thú, trên lưng mỗi người đều vác theo một con Chẹt Đen [Loài thú bốn chân, ăn cỏ, toàn thân mang một lớp da lông màu đen.] cùng khuôn mặt hồ hởi, phấn khởi.

Âm thanh mỗi lúc một gần đến khi chỉ cách ngôi nhà hơn hai mươi bước chân, nàng mở mắt ra, trận gió cũng dần biến mất. Tử Du nhảy ra khỏi căn nhà qua chiếc cửa sổ hướng ra cánh đồng hoa, phía sau của nàng vô vàn những cánh hoa trước đó cùng bay theo nàng ra bên ngoài.

Chiếc cửa sổ nhẹ nhàng khép lại, bên trong vẫn còn phảng phất một mùi thơm nhè nhẹ. Cũng là lúc cánh cửa chính lại được mở toang ra một lần nữa. Chín người thợ săn cùng bầy Thạch Cẩu đi vào trong nhà…

Hạo Thiên vẫn ở chỗ cũ, hắn nằm trong tư thế hai tay đưa ra sau đầu, ngẩng mặt lên cao, trong đầu vẫn đang nghĩ lại, ghi nhớ lại những thứ Tử Du đã nói cách đây không lâu về bộ công pháp mà hắn đang luyện tập.

《Thanh Phong Quyết 》 chia làm bảy tầng, tầng đầu tiên tên là Đạp Bộ, nó lại chia thành hai tiểu cảnh giới khác là Đạp Khí và Bách Bộ.

Như tên gọi của nó Đạp Khí - là sử dụng pháp lực phong hệ làm chỗ dựa, điểm tựa dùng để di chuyển trên mọi địa hình với tốc độ nhanh trong thời gian ngắn.

Bách Bộ - là bộ pháp sử dụng pháp lực phong hệ bọc quanh cơ thể để gia tăng tốc độ di chuyển cũng như cảm nhận rõ ràng hơn về những vật, hành động gây ảnh hưởng, tác động đến sức gió trong phạm vi nhất định.

Hiện tại Hạo Thiên đang tập luyện để bước vào tiểu cảnh giới đầu tiên - Đạp khí, theo sự hướng dẫn trong công pháp và chỉ dẫn của Tử Du thì phải di chuyển liên tục mười bước chân ở giai đoạn đầu và cứ như thế tăng dần về sau.

Ban đầu nghe thì có vẻ nhẹ nhàng, nhưng suốt từ chiều ngày hôm qua cho đến bây giờ, thì Hạo Thiên chỉ sau khi thực hành hắn mới thấy được sự khó khăn của nó, mất ngần ấy thời gian và sức lực mà chỉ mới duy trì được bốn đến năm bước chân mà thôi.

Chương 44

Hiện tại Hạo Thiên đang tập luyện để bước vào tiểu cảnh giới đầu tiên - Đạp khí, theo sự hướng dẫn trong công pháp và chỉ dẫn của Tử Du thì phải di chuyển liên tục mười bước chân ở giai đoạn đầu và cứ như thế tăng dần về sau.

Ban đầu nghe thì có vẻ nhẹ nhàng, nhưng suốt từ chiều ngày hôm qua cho đến bây giờ, thì Hạo Thiên chỉ sau khi thực hành hắn mới thấy được sự khó khăn của nó, mất ngần ấy thời gian và sức lực mà chỉ mới duy trì được bốn đến năm bước chân mà thôi.

Cứ đến giai đoạn đấy là cơ thể của hắn rất khó chịu, dường như một số kinh mạch trong cơ thể vẫn chưa thông hoàn toàn cùng với việc vẫn chưa quen sử dụng linh khí. Mỗi lần ngã lại phải mất một lúc để điều chỉnh cơ thể, hấp thu linh khí xong mới có thể tập luyện tiếp.

Nghe được tiếng những bụi cỏ bị đạp lên từ xa, Hạo Thiên dựa theo tiếng của mỗi bước chân cùng thời gian mỗi bước chân mà đoán ra đó là Tử Du. Vài giây sau Tử Du xuất hiện bên cạnh hắn. Hạo Thiên ngồi dậy hỏi hướng về phía nàng như đang đợi xem tiếp theo phải làm như thế nào, làm gì, đi đâu.

Tử Du ngồi xuống bên cạnh hắn, im lặng đưa tay lên cằm suy nghĩ, biết nàng như thế Hạo Thiên cũng không dám quấy rầy.

Không lâu sau, Tử Du đứng lên đi về phía cổng thành. Hạo Thiên vội ngồi dậy đi theo nàng. Cả hai dừng lại ở cách cổng thành vài dặm, Tử Du dặn hắn tiếp tục tu luyện còn về phần nàng phải chuẩn bị vài thứ, đợi trời tối rồi tiến nhập vào trong.

Khoảng mấy tiếng sau, Tử Du quay trở lại trên tay mang theo một ít quả dại, thấy Hạo Thiên vẫn đang tập trung tu luyện, nàng lặng lẽ đặt nó xuống đất rồi lại rời đi lần nữa...

Màn đêm cũng đã bắt đầu buông xuống Thủy Thành, trong đêm tối trên con đường vắng, Hạo Thiên và Tử Du di chuyển liên tục không ngừng. Hiện tại đã không còn giống lúc trước, bây giờ hắn di chuyển tuy rằng tốc độ chạy không hơn một người thường nhưng ít nhất đã được cải thiện đi nhiều, không còn những bước đi e dè, không còn phải phụ thuộc vào cây gậy dò đường hay sự dẫn dắt của bất kỳ ai. Cả hai dừng lại ở con đường quen thuộc, ngôi nhà bằng gạch, đối diện là con hẻm nhỏ…

“Két…” m thanh phát ra từ tiếng cửa gỗ, bóng dáng hai người xuất hiện sau tiếng mở cửa, tiếp đó là tiếng chúc mừng của một người mập mạp râu dài. “Đại ca, chúc mừng huynh đột phá được bình cảnh, sắp tới, vị trí số một ở Phổ Thiên thí luyện nhất định nằm trong tay chúng ta rồi.”

Lý A Bung còn đang đắm chìm trong sự vui sướng thì câu nói tiếp theo của Lý Cung như gáo nước lạnh tạt vào người gã.

“Hừ, ngươi mừng cái gì, lần trước không phải cũng cũng dự đoán nắm chắc vào tay chúng ta, cuối cùng xuất hiện tên nhãi Hạo Lâm phá hỏng hết hay sao?”

“Lần trước hắn gặp may mắn ở phút chót mà thôi, phụ thân người cũng đừng nói gở như vậy chứ. Lần này chúng ta nhất định phải đứng đầu, phải cho đám người Bạch T...” Lý A Bung bĩu môi không phục, gã còn chưa nói hết thì bị Lý Cung chặn lại. Lão nhìn xung quanh và phóng thần thức kiểm tra một hồi. Không phát hiện ra gì Lý Cung mới thở phào, sau đó trừng mắt nhìn đứa con trai thứ ba của y.
Lý A Bung cũng hiểu mình vừa lỡ lời nên chỉ im lặng, cúi đầu không nói gì thêm. Lý Bá thấy vậy đành phải nói đỡ.

“Được rồi tam đệ, mấy ngày tiếp theo ta muốn bế quan củng cố lại tu vi, trong thời gian đó mọi việc đành giao lại cho đệ vậy…”

Lý Bá đang nói dở chưa hết câu thì gã thấy phụ thân mình nhíu đôi lông mày nhìm chăm chăm một hướng ở đằng xa, còn chưa kịp hỏi chuyện gì thì Lý Cung đã nhảy những bước dài băng qua những dãy nhà, những bụi cây lớn trong vườn, qua những bức tường dày bọc quanh Lý Phủ. Cả hai nhìn nhau đều không hiểu xảy ra chuyện gì, vội vàng đuổi theo phụ thân.

Quay trở lại với Hạo Thiên và Tử Du, hiện tại cả hai đang ở đằng sau ngôi nhà quen thuộc. Tử Du vén tán lá cây lên thì trên tường gạch chữ “Hạ” vốn dĩ vẫn luôn hiện hữu ở đó thì nay đã không còn, chỉ có một chấm nhỏ màu đỏ, là một phần còn sót lại cuối cùng của chữ “Hạ”. Chấm nhỏ cũng đang dần tan từ từ, ước chừng chỉ chốc lát nữa thôi thì sẽ biến mất hoàn toàn.

Tử Du vừa nhìn thấy chấm nhỏ thì mặt hốt hoảng, vội cắn ngón tay, lấy ra chiếc hộp để nhỏ máu vào. Không lâu sau, chữ “Hạ” to tướng lại được vẽ lên trên tường.

Nhảy vội xuống đất, nàng bắt đầu di chuyển với tốc độ nhanh về hướng những nơi chủ chốt còn lại của trận pháp. Dưới chân Hạo Thiên cũng bắt đầu xuất hiện pháp lực phong hệ, hình thành nên hai xoáy nhỏ.

Lúc nãy trên đường tới đây thì Tử Du mới nói rõ thêm cho hắn biết, “Đạp Khí” ngoài tác dụng di chuyển trên mọi địa hình thì còn có thể gia tăng tốc độ, là bước cơ bản đầu tiên của “Bách Bộ”.Vừa áp dụng thử xong Hạo Thiên cảm giác cả người lâng lâng nhẹ đi nhiều, mỗi bước chân cũng ít tốn sức, sải chân rộng hơn. Khiến cho tốc độ di chuyển của Hạo Thiên tăng lên đáng kể khiến hắn cao hứng, tận hưởng cảm giác đó chưa được bao lâu thì hắn mới phát hiện đã bị Tử Du bỏ lại một đoạn khá xa, làm hắn hấp tấp đuổi theo.

Hạo Thiên vừa rời đi không được bao xa thì tại chỗ hai người vừa đứng lúc nãy liền xuất hiện một lão già đó là Lý Cung, vừa đặt chân xuống đất lão liền thả thần thức ra xung quanh nhưng không phát hiện được gì. Khuôn mặt Lý Cung trầm xuống, lão đảo một vòng xung quanh khu vực đó, kiểm tra mọi ngõ hẻm, lẫn đằng sau căn nhà gạch nhưng vẫn không thu được kết quả.

Đúng lúc đó thì Lý Bá lẫn Lý A Bung từ đằng xa đuổi tới, thấy khuôn mặt âm trầm của phụ thân thì liền lên tiếng hỏi. “Phụ thân, đã xảy ra chuyện gì?”

Lý Cung không trả lời mà tiến tới giữa đường, lão ngồi xuống đưa tay đặt trên viên gạch lót đường, ngay lập tức xung quanh tay của lão nổi lên ba tầng gió nhẹ chồng lên nhau, lướt hai vòng qua bàn tay rồi biến mất.

Thấy cảnh ấy Lý Bá lẫn Lý A Bung nhíu mày. “Pháp lực phong hệ?”

Lý Cung gật đầu. “Đúng, là pháp lực phong hệ… hơn nữa còn không bình thường.”

Nghe chính miệng phụ thân mình xác nhận, cả hai người lại một lần nữa đưa mắt nhìn nhau, ánh mắt toát lên vẻ nghiệm trọng… bởi vì bọn hắn biết nó đại biểu cho điều gì...

Ngoài ngũ hành Kim - Mộc - Thủy - Hỏa - Thổ còn có các dị hệ khác như Phong(Gió) - Hàn(Băng) - Lôi(Sấm Sét),...

Bởi vì nó là dị hệ nên công pháp tu luyện cũng rất đặc thù, không phải ai, hay tông môn nào cũng đều sỡ hữu, ít nhất tông môn hiện nay của bọn hắn cũng không có được bao nhiêu.

Ngoài ra công pháp dị hệ còn chia ra làm hai loại, một loại dựa trên tư chất của người tu luyện, yêu cầu phải cùng hệ với công pháp. Loại thứ hai cao cấp hơn, bắt nguồn từ những người nắm giữ dị hệ sáng tạo ra, loại thứ hai này không bắt buộc người tu luyện phải có tư chất trùng với công pháp nhưng vẫn có thể học và sử dụng được. Nhưng quan trọng là công pháp loại này chỉ xuất hiện tại những tông môn đỉnh cấp hoặc một số thế lực cực kì mạnh mẽ, nó chỉ được truyền dạy trong nội bộ.

Lý A Bung hạ giọng nói nhỏ với phụ thân. “Có phải hay không là đám người của Bạch Tước công tử?”

Chương 45

Lý A Bung hạ giọng nói nhỏ với phụ thân. “Có Phải đám người của Bạch Tước công tử?”

Lý Cung rơi vào trầm tư trong chốc lát rồi lão lắc đầu. Hai vị hộ pháp, một người là thể tu, người còn lại thì không rõ lắm, riêng phần Bạch Tước công tử nhất định là không phải, đó là chưa tính tới việc ba người đã rời Thủy Thành từ mấy ngày trước. Càng nghĩ Lý Cung càng cảm thấy không ổn.

Lý Bá xen vào. “Cũng có thể là con cháu của những thế lực lớn vô tình hoặc tiện đường ghé qua nơi này mà thôi.”

Nghe Lý Bá phân tích, Lý Cung gật nhẹ đầu. “Khả năng rơi vào trường hợp này khá la cao, bởi vì phong hệ pháp lực vừa rồi rất tinh thuần nhưng lại yếu nhược, giống như kẻ mới bắt đầu tu luyện.”

Sau một hồi tự phân tích lợi hại lão ra lệnh.

“Tốt nhất trong thời gian này tất cả hạn chế ra ngoài để tránh phát sinh những chuyện phiền phức, ngoài ra truyền tin về tông môn tìm hiểu xem người này thuộc thế lực nào, đến đây có mục đích gì. Chuyện đến đây là hết, các ngươi không được phép tự ý tìm hiểu.”



Về phía hai người Hạo Thiên và Tử Du, lúc này đã sửa chữa xong ba điểm còn lại của trận pháp mới khiến nàng thở phào nhẹ nhõm. Trong khi đó Hạo Thiên thì dáng vẻ uể oải, mệt mỏi vì linh khí trong cơ thể gần như đã cạn kiệt sau khi đuổi theo Tử Du.

Ban đầu thì hắn chưa thấy gì nhưng sau mười phút, Hạo Thiên mới nhận ra lượng linh khí trong cơ thể mình đang rút đi nhanh chóng khiến hắn tí nữa thì ngã nhào ra đất, hắn cũng không nghĩ linh khí tiêu hao nhanh như vậy, mặc dù đã đoán trước cũng như được Tử Du nhắc nhở rằng lượng linh khí của luyện khí tầng một chỉ có thể tạm đủ sử dụng trong một đoạn thời gian không ngắn nhưng hết nhanh như vậy cũng thật ngoài dự đoán.

Hạo Thiên phải ngồi xuống để thể lực cũng như linh khí từ từ hồi phục trong thời gian Tử Du tu bổ lại ở mỗi điểm trận pháp. Việc sử dụng linh khí để vận công di chuyển cũng kết hợp với sức khỏe bản thân nên càng về sau khi linh khí sắp hết thì gánh nặng với cơ thể lớn hơn so với việc chạy bình thường, thêm một việc nữa là công pháp phong hệ có tốc độ nhanh hơn so với các công pháp khác nên thể lực cũng tiêu hao nhanh hơn bình thường.

Sau khi tu bổ lại trận pháp, cả hai lại quay trở về ngôi miếu cũ, vừa đặt chân vào bên trong thì đập vào mắt là khung cảnh đổ nát, hoang tàn hơn cả lúc trước. Ở giữa là những viên gạch vụn rơi ra từ bức tường bên cạnh, khắp nơi trên sàn còn những vệt máu đỏ khô lại từ tối ngày hôm đó.

Chỉ khác là các lớp băng cùng những bức tượng người đã không còn bất kỳ dấu vết nào nữa. Hạo Thiên nhớ tới tối hôm đó thì nghĩ ngay về Lý Hào, không biết đám người đó có bình an hay không, dù sao hắn có thể mang Tử Du chạy thoát được cũng là nhờ bọn họ.

“Chúng ta ở lại đây có sao không, liệu bọn chúng có tìm đến nữa hay không?” Hạo Thiên ám chỉ đám người Viên Lục Tường cùng Huỳnh Thanh.

Tử Du không trả lời, Hạo Thiên chọn một viên gạch để ngồi xuống. Hắn còn đang suy nghĩ nên khuyên nàng nên đổi chỗ vì an toàn cho cả hai thì Tử Du khẽ nói làm hắn bật dậy.

“Có người đến.”Hạo Thiên có chút bất ngờ, hậu quả từ đêm đó còn tệ hơn hắn đoán. Hắn không nghĩ ra bọn chúng sẵn sàng để người lại quan sát nơi này hằng ngày.

Không suy nghĩ nhiều, cả hai vòng ra phía sau bức tượng vừa ngồi xuống thì cũng đúng lúc từ bên ngoài tiếng bước chân mỗi lúc một rõ.

Là một thanh niên trẻ với ánh mắt đờ đẩn, y bước vào trong ngôi miếu đứng trước mặt bức tượng. Bỗng nhiên thanh niên quỳ xuống ôm lấy chân bức tượng mà gào khóc.

“Phụ thân, thì ra người ở đây làm ta đi tìm mệt muốn chết. Thế mà đám gia đinh ở phủ dám nói xằng nói bậy, lại còn xuất hiện một tên già lạ hoặc mạo nhận giả dạng phụ thân. Bọn chúng tưởng ta là trẻ con mà định lừa chắc.”

Nghe tới đây Hạo Thiên giật cả mình, bởi vì hắn nhận ra giọng nói cực kỳ quen thuộc, là kẻ mà đã từng hành hạ hắn bao đêm trong mỗi giấc mơ, cũng là huynh đệ thân thiết một thời, chính là Bạch Tư Thành.

Càng kỳ lạ hơn là những gì Bạch Tư Thành đang ôm chân, nói chuyện với bức tượng, từ khi nào bức tượng mất đi phần thân trên lại là phụ thân của hắn.

Trong khi Hạo Thiên vẫn còn đang chìm trong dòng suy nghĩ cùng với Bạch Tư Thành điên loạn la hét lên những câu vô nghĩa thì ở bên ngoài, tiếng bước chân lại vang lên, tiến vào bên trong miếu là một kẻ mặc đồ người gia đinh, y vội vàng chạy vào ôm lấy Bạch Tư Thành cố kéo gã ra.

“Công tử đừng như vậy nữa, lão gia đang ở trong phòng đợi công tử trở về kìa. Ngài có biết lão gia lo lắng tới mức gần như huy động tất cả mọi người trong phủ chỉ để tìm công tử về hay không?”
Bạch Tư Thành mặc kệ cho tên người hầu có nói gì đi chăng nữa, hắn vẫn một mực ôm chặt lấy chân bức tượng nhất quyết không buông ra, miệng vẫn gào thét liên tục, thậm chí là cả mắng chửi.

Hạo Thiên cùng Tử Du vẫn đứng đó chứng kiến hai chủ tớ vật lộn với nhau. Một ý tưởng chợt lóe lên trong đầu Hạo Thiên như ánh sét giữa đêm đen, hắn nhích gần đến Tử Du nói nhỏ vào tai nàng suy nghĩ của mình.

Tử Du nghe xong nàng đưa mắt nhìn Hạo Thiên, trầm ngâm một lúc rồi “Ừ” một tiếng.

Ở đằng trước bức tượng, sau một lúc giằng co vẫn không đạt được kết quả, tên gia đinh phải buông ra vì khuôn mặt đỏ bừng tức giận của Bạch Tư Thành cùng với cái miệng mở to hết mức như cảnh cáo gã sẽ bị cắn nếu dám lại gần.

Tên gia đinh nhìn gã một cách bất lực chỉ có thể lắc đầu ngao ngán, bởi vì đây không phải lần đầu. Từ sau khi lão gia truyền ra bên ngoài là công tử nhà mình mắc bệnh dẫn tới tâm trí không bình thường thì hầu như cứ một đến hai ngày là Bạch Tư Thành lại trốn ra bên ngoài vào ban đêm, hại bọn hắn phải bỏ cả giấc ngủ để đi tìm.

Bỗng dưng nhớ ra điều gì, mắt gã gia đinh sáng lên hướng về Bạch Tư Thành mà nói. “Công tử mà không về thì phu nhân nhất định sẽ lo lắng, ngài không nghĩ đến mẫu thân của mình sao, đúng rồi còn cả món Ếch lăn xả mà phu nhân hay làm mà công tử vẫn thường hay ăn.”

“Mẫu thân?”

“Ếch lăn xả?”

“Đúng rồi, mẫu thân còn đợi ta ở nhà, nếu ta không về người sẽ rất lo lắng, còn cả món ếch mà ta thích ăn nữa.” Bạch Tư Thành nghĩ tới mà nước dãi chảy dài, rơi cả xuống dưới đất.

“Tên chết bầm ngươi sao không nói sớm, còn không mau về, lỡ đâu không còn phần của ta thì ta sẽ đem ngươi thế vào món ếch.” Đang ôm chân bức tượng bỗng chốc Bạch Tư Thành buông ra đứng quát lớn với tên gia đinh rồi chạy một mạch ra cổng, gã thay đổi thái độ nhanh tới mức tên gia đinh kia cũng bất ngờ không thích ứng kịp.

“Đúng, đúng công tử không về nhanh thì chỉ sợ không còn gì.” Tên gia đinh vội vàng đuổi theo.

Chưa được vài bước chân thì Bạch Tư Thành lại quay trở ngược lại vào trong miếu nói với bức tượng.

“Phụ thân người chờ một lát, ăn xong hôm khác ta nhất định sẽ quay trở lại với người.”

Dứt lời gã phóng thẳng một mạch về Bạch phủ cùng tên gia đinh lẽo đẽo theo sau.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước