TỊCH NGUYỆT - CỬU CHỈ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Tịch nguyệt - cửu chỉ - Chương 36 - Chương 40

Chương 36

Đợi một lúc vẫn không thấy gì xảy đến thì Bạch Thanh Hiền mở mắt ra, y mới phát hiện một vết cháy đen in trên ngực mình. Còn đang chưa hiểu chuyện gì thì ở phía trước mặt vang lên giọng nói.

“Qua ngày hôm nay, Thủy Thành cũng sẽ không còn Bạch Tư Thành, mà là một tên công tử vô lại, đần độn, ngu ngốc vì tai nạn, ngươi nhớ chưa?”

“Bạch Tư Thành” trầm giọng nhấn mạnh, lúc đó ngọn lửa màu xanh lá trên ngực Bạch Thanh Hiền lập tức chuyển động, vươn lên phía trên cổ giống như một vật sống, nó thay đổi hình dạng từ ngọn lửa thành một bàn tay.

Lúc này Bạch Thanh Hiền cực kỳ khó thở, cảm giác giống như bị ai đó bóp chặt lấy cổ của mình, y dùng hai tay của mình, đưa lên cổ để cố gỡ bàn tay đó ra nhưng vô ích, cho dù có cào cấu hay đánh mạnh vào thì thứ hứng chịu lấy chính là bản thân y mà thôi, bàn tay màu xanh kia vẫn không hề hấn gì.

Mặt Bạch Thanh Hiền bắt đầu đổi sang màu tím tái thở khò khè, khụy hai đầu gối xuống đất, y bò tới phía “Bạch Tư Thành” đưa một tay giơ lên cầu cứu, đầu thì gật gật liên tục. Đến lúc đôi tròng mắt của y trợn ngược lên thì bàn tay màu xanh mới về lại hình dạng ngọn lửa rồi chạy về chỗ cũ.

Bạch Thanh Hiền thở hồng hộc mặc dù còn đang trong trạng thái hoảng loạn nhưng y vẫn cố lấy lại bình tĩnh gắng hết sức để nói. “Nhớ...ta...ta nhớ rồi.”

Sau đó Bạch Thanh Hiền nhìn qua con trai của mình đang nằm dưới đất, vẻ mặt y hiện lên nỗi chua xót, bất lực, có cả đau lòng, những nếp nhăn trên trán cùng gương mặt già nua ấy càng làm tăng thêm sự đau khổ của y.

Còn về phía ba người, hiện tại đang đứng trước cổng Bạch Gia.

“Đến cả linh cụ phi hành cũng không được phép sử dụng, thật là phiền chết đi được.” Cứ thế cả ba rảo bước rời khỏi Thủy Thành trong đêm tối mà không một ai hay biết.

Trở lại ngôi miếu hoang cũ nát. Ba, bốn mươi người mà bây giờ chỉ còn lại hơn mười người, tính cả Huỳnh Thanh lẫn Viên Lục Tường là mười ba người.

Mười một tên ăn mày còn lại cùng ngước mắt lên nhìn Huỳnh Thanh, gã không nói gì chỉ chầm chậm khép đôi mắt lại, gật đầu một cách nặng nề.

Thế rồi từ trong đám ăn mày đó tách ra chín tên, chạy thẳng vào bên trong mà không có một chút ngần ngại, cho dù đã chứng kiến cảnh tượng xảy ra trước đó.

Mỗi tên đều lấy từ thắt lưng ra một thanh tiểu đao nhỏ, nhắm tới nữ nhân đang lơ lửng trên không trung mà lao tới. Trong đó có hai tên gần nhất nhảy lên, hai bàn tay nắm chặt chuôi đao hướng vào người nữ nhân mà đâm.

“Keng keng.” Dải khí màu trắng lại xuất hiện, va chạm với hai lưỡi đao kia vang lên âm thanh đinh tai. Sau đó một lớp băng mỏng đông kết trên lưỡi đao, lan dần ra cả cơ thể của hai tên ăn mày kia với tốc độ rất nhanh. Vài giây sau, giữa không trung lại có thêm hai bức tượng bằng băng.Lúc mà dải khí màu trắng bay đi đến ngay cửa, là chỗ của bảy tên còn lại đang chạy vào cũng là lúc mà hai bức tượng trên không trung rơi xuống đất, vỡ vụn ra thành nhiều mảnh, bên trong những mảnh vỡ đó là màu đỏ thẫm cùng một mùi hôi tanh tỏa ra xung quanh.

Cứ thế dải khí màu trắng lướt qua từng tên một thì ở phía sau lại có thêm một cái tượng bằng băng. Đến khi tên cuối cùng trong đám ăn mày chạy vào trong ngôi miếu đã không thể cử động được nữa thì dải khí lúc này đã biến mất hoàn toàn không một tiếng động, giống như là hòa tan vào không khí vậy.

Cùng lúc đó Tử Du đang lơ lửng trên không trung bỗng nhiên ngã xuống đất, những điểm sáng trên người nàng đã không còn nữa, sắc mặt tím xanh, cả người mồ hôi đầm đìa, hơi thở gấp gáp.

Đứng ở bên ngoài nhìn thấy cảnh tượng ấy, gương mặt mừng rỡ của Huỳnh Thanh xuất hiện, Gã vội vàng chạy vào trong theo sau là ba tên ăn mày còn lại. Chỉ có Viên Lục Tường là đứng ở đó nhìn vào.

Bước từng bước một tới trước mặt Tử Du, ánh mắt của Huỳnh Thanh càng trở nên ác độc. Nhìn nữ nhân đang nằm trước mặt, gã ngửa mặt lên trời lộ vẻ tang thương chậm rãi nói. “Tiểu đệ... ngươi có thể thanh thản ra đi rồi.”

Rồi lại nhìn về phía Tử Du trầm giọng nói từng chữ một. “Còn ngươi, ta đợi ngày này đã mấy năm nay rồi.” Khóe miệng Huỳnh Thanh nhếch lên.

Tử Du đưa mắt nhìn gã, ngoài vẻ mệt mỏi uể oải ra thì không còn gì khác, cũng như không nói bất kỳ câu nào. Huỳnh Thanh rút thanh tiểu đao ra, hướng về phía nàng mà chạy đến. Khi mà đã tới gần sát bên người nàng, gã dồn hết lực hạ thanh đao xuống đỉnh đầu Tử Du.

Mặc dù đang rất mệt mỏi, Tử Du vẫn cố hết sức cử động bàn tay nhỏ bé của mình tạo thành một động tác kỳ lạ. Trên người nàng năm điểm sáng lại xuất hiện một lần nữa, tụ lại giữa lòng bàn tay.Ở dưới chân nàng, lớp băng còn sót lại đang đối kháng, chống chọi với Ngân Tiệt bỗng co rút lại, rồi lao thẳng đến thanh tiểu đao trước mặt Tử Du. Trong chốc lát lớp băng bọc cả lưỡi đao và đông cứng nó lại, tiếp tục chạy lên phía cán đao cũng là chỗ bàn tay của Huỳnh Thanh.

Từ lúc thấy được năm điểm sáng xuất hiện nơi lòng bàn tay của Tử Du, trong lòng Huỳnh Thanh thầm hô không ổn, định rút thanh đao trở về nhưng mọi chuyện lại xảy ra quá nhanh khiến gã phản ứng không kịp, chỉ trong khoảnh khắc lớp băng đã tràn vào bàn tay của gã.

Tuy nhiên, không hổ danh là tên đứng đầu cả một nhóm, lãnh đạo toàn bộ ăn mày của một cổng, gã vội lùi lại ra phía sau mấy bước chân, nhúng bàn tay đã bị đóng băng một nửa của mình xuống dưới đống chất lỏng bạc. Lúc này ba tên ăn mày còn lại cũng vừa chạy tới đứng ngang hàng với Huỳnh Thanh, nhìn gã với ánh mắt đầy lo lắng. “Lão đại, không sao chứ.”

Nhưng gã không đáp lại, chỉ nhìn vào nữ nhân đang nằm trên đất với ánh mắt kinh ngạc, không thể tin được với cặp môi run run. “Không, không thể nào, làm sao ả ta còn có thể cử động được...Hồ Chương, tên chó chết… ngươi...ngươi dám lừa ta.”

Cùng lúc đó một tiếng động vang lên, Tử Du nhắm nghiền đôi mắt, ngã ra nền gạch, giờ thì nàng thật sự đã bất tỉnh.

Cảnh tượng đó nằm trong tầm mắt của Huỳnh Thanh, mặc dù một tay vẫn đang chìm trong Ngân Tiệt nhưng khuôn mặt của hắn lại thay đổi một lần nữa, nhưng còn mang theo vẻ đề phòng.

Tránh trường hợp lúc nãy lại xảy ra, Huỳnh Thanh ra lệnh cho ba tên ăn mày còn lại tiến lên phía trước. Cả ba tên nhận được lệnh thì đưa mắt nhìn nhau, chần chừ trong chốc lát rồi cũng từ từ tiến tới.

Xác nhận không có gì xảy ra, để tránh đêm dài lắm mộng. Huỳnh Thanh ra lệnh cả ba tên động thủ lấy mạng Tử Du.

“Dừng tay, nếu các ngươi làm gì nàng ta lập tức giết hắn.”

Là giọng nói của Hạo Thiên ở bên ngoài cổng vọng vào trong, cả bốn tên quay đầu lại thì thấy cảnh một tên mù, hay tay cầm hai đầu cây gậy chặn ngay cổ công tử của Viên Gia.

“Cứu...cứu ta.” Viên Lục Tường mang theo vẻ sợ hãi trên khuôn mở lời cầu cứu.

Huỳnh Thanh nhíu mày nhìn Hạo Thiên trong lòng thầm tính toán thiệt hơn, không biết có nên mặc kệ Viên Lục Tường hay không. Nếu giết Tử Du và để mặc kệ Viên Lục Tường thì đến ngày mai thế nào Viên Gia cũng tìm tới trút giận lên đầu y.

Chương 37

Huỳnh Thanh nhíu mày nhìn Hạo Thiên trong lòng thầm tính toán thiệt hơn, không biết có nên mặc kệ Viên Lục Tường hay không. Nếu giết Tử Du và để mặc kệ Viên Lục Tường thì đến ngày mai thế nào Viên Gia cũng tìm tới trút giận lên đầu y.

Cách đó không lâu, Hạo Thiên ngồi trên cây tuy không nhìn thấy được, nhưng lại nghe rất rõ ràng, chỉ trong một thời gian ngắn nhưng cung bậc cảm xúc của hắn lại thay đổi liên tục, từ lo lắng lúc ba bốn mươi người xông vào, lại đổi thành vui mừng khi từng tiếng hét sợ hãi vang lên. Sau đó lại bồn chồn, thấp thỏm vì nghe được âm thanh rơi xuống đất của Tử Du cũng như những câu nói của Huỳnh Thanh.

Hạo Thiên tự an ủi trong lòng, cầu mong nàng sẽ không sao, bởi vì đó là hy vọng duy nhất cũng là cuối cùng của hắn.

Huỳnh Thanh thầm trách mình tính toán khinh suất quên mất Hạo Thiên, gã chỉ coi đó là một tên mù mà thôi, gã nhìn về hướng ba tên ăn mày, lắc nhẹ đầu ra hiệu cho một tên trong số đó rồi quay lại nói với Hạo Thiên.

“Vị huynh đệ này, cẩn thận một chút, người trong tay của ngươi thân phận không tầm thường đâu.”

Cùng lúc đó, tên ăn mày nhẹ nhàng bước từng bước tới chỗ của Hạo Thiên, bởi vì giọng nói của Huỳnh Thanh lấn át đi tiếng bước chân của y, nên Hạo Thiên vẫn chưa phát hiện ra.

Viên Lục Tường tuy sợ hãi nhưng thấy thế thì cũng phối hợp cùng tên kia. “Ngươi nghe rõ chưa, nếu ta mà bị làm sao thì ngươi cũng đừng hòng sống được, còn không mau thả ta ra.”

Mỗi âm thanh phát ra, tên ăn mày tiến đến vài bước, cứ thế chỉ sau vài câu nói, y chỉ còn cách Hạo Thiên chỉ hơn mười bước chân.

Tên ăn mày nhẹ nhàng rút ra con dao rồi nhắm tới Hạo Thiên mà phóng, con dao bay tới trong sự sợ hãi của Viên Lục Tường, chẳng may nếu không trúng Hạo Thiên mà trúng hắn thì… hắn không dám nghĩ tới.

Nghe tiếng được âm thanh xé gió của con dao, mặc dù Hạo Thiên không xác định được là vật gì, nhưng vẫn vội bỏ cây gậy đang chắn trước cổ Viên Lục Tường rồi nhảy lùi ra sau hai bước. Còn chưa đứng vững thì ngay lập tức Hạo Thiên cảm nhận được đầu của tên ăn mày đẩy mạnh vào bụng, khiến hắn ngã lăn ra đất.

Tiếp đó, tên ăn mày nhảy đè lên người Hạo Thiên rồi tung ra từng cú đấm mạnh như trời giáng vào mặt hắn trong sự hò hét của Viên Lục Tường.“Đúng rồi, đánh nó cho ta, đánh thật mạnh vào.”

Thấy mọi chuyện đã trong tầm kiểm soát, Huỳnh Thanh quay đầu ngược lại vào bên trong miếu dời sự chú ý của mình về phía Tử Du. Thực tế y không mấy coi trọng, ko đặt Hạo Thiên vào mắt, chẳng qua vì muốn xử lý thật nhanh Tử Du nhưng cũng không để Viên Lục Tường xảy ra chuyện nên mới phải dài dòng, tốn thời gian với Hạo Thiên mà thôi.

Chỉ là vừa mới quay mặt đi còn chưa qua mấy hơi thở, thì phía bên ngoài lại vang lên những âm thanh của sự đau đớn, nhưng không phải là của Hạo Thiên mà là của tên ăn mày vừa rồi.

Giật mình, Huỳnh Thanh xoay đầu lại thì trước mắt gã là gương mặt quen thuộc của Lý Hào cũng đang nhìn mình, sau lưng còn có bốn người đang cùng nhau tay đấm, chân đá túi bụi vào tên ăn mày. Trong số đó còn đó một người mà Huỳnh Thanh vẫn còn nhớ mặt, một tay bị gãy đang được bó chặt cùng thanh gỗ, vì chính tay gã đã bẻ nó, đó là Tiểu Hắc.

Bốn đánh một không chột nhưng chắc chắn què, tên ăn mày trên mặt đầy vết thâm tím đang nằm thở thoi thóp. Lý Hào đưa ánh mắt đầy khiêu khích nhìn Huỳnh Thanh rồi bước dần về trước, theo sau là bốn người khác với bộ dáng hùng hổ. Trong chốc lát đã đứng tới trước mặt gã, bốn mắt nhìn nhau, bỗng Lý Hào lao thẳng vào người Huỳnh Thanh theo sau là bọn người Tiểu Hắc. Hai tên còn lại trong nhóm Huỳnh Thanh thấy tình cảnh như thế thì vội vã chạy ngược trở về.

Lý Hào nhảy vào đầu tiên với cây gậy gỗ khá dài trên tay, y hướng đỉnh đầu của Huỳnh Thanh mà đập xuống. Ngay lập tức Huỳnh Thanh rút bàn tay của mình ra khỏi Ngân Tiệt rồi nhảy qua một bên để né tránh, mặc dù ngâm trong đống chất lỏng màu bạc đã khá lâu, nhưng bàn tay của gã vẫn còn đông lại một mảng băng khá lớn, vẫn chưa tan hoàn toàn. Huỳnh Thanh cố gắng cử động từng ngón tay nhưng vô ích, xem như tạm thời đã bị phế bỏ đi mất.
Hiện tại hai tên ăn mày kia cũng đã trở về kịp lúc, thế là cả bọn nhảy vào nhau thành một trận hỗn chiến. Ở bên ngoài, sau khi bị một trận đòn vào mặt, Hạo Thiên lồm cồm ngồi dậy, tâm trí của hắn vẫn đặt vào Tử Du.

Tranh thủ lúc hai bên đang đánh nhau, Hạo Thiên cố gắng chạy vào bên trong, dựa vào đôi tai của mình để tránh né những đòn đánh từ cả hai bên trong sự hỗn loạn.

Tuy nhiên, cũng không phải Hạo Thiên có thể tránh né hết được hoàn toàn. Một tên ăn mày trong đám Huỳnh Thanh đang đánh với hai người bên nhóm Lý Hào, tuy hai đánh một nhưng tên ăn mày không phải dạng vừa, y tung một đá vào một trong hai người khiến họ ngã ra phía sau, va phải Hạo Thiên.

Sau một hồi chật vật Hạo Thiên cũng đã xuyên qua được đám người, vừa bước xung quanh vừa mò mẫm phía trước để tìm Tử Du, không mất quá nhiều thời gian để tìm thấy nàng. Hạo Thiên kiểm tra xong thì thở phào, nàng không sao, chỉ bất tỉnh.

Phía trước mặt đám đông vẫn trong trạng thái hỗn loạn, tiếng đấm đá, chửi bới, la hét om sòm mang đến cho Hạo Thiên cảm giác không an toàn, hắn nâng nàng lên trên lưng của mình, cầm hai tay Tử Du quàng qua trước cổ, hai tay Hạo Thiên thì đưa ra sau giữ lấy chân, rồi cõng nàng hướng đến đám đông mà chạy với ý đồ lợi dụng không ai để ý, đưa Tử Du thoát ra khỏi nơi nguy hiểm này.

Nhưng Hạo Thiên lại bỏ qua mất một người… là Viên Lục Tường, người luôn để mắt tới hắn. Từ lúc thấy đám người Lý Hào xuất hiện thì hắn đã vội chạy tới phía cái cây, nấp đằng sau đó. Lý Hào có nhìn thấy nhưng cũng không quan tâm, mục tiêu của y là tên to con đầy sẹo ở trong ngôi miếu.

Hiện tại, thấy Hạo Thiên cõng yêu nữ kia trên lưng, Viên Lục Tường liền tri hô. “ Tên súc sinh kia muốn mang yêu nữ bỏ trốn kìa mau bắt hắn lại, đừng để hắn chạy thoát.”

Huỳnh Thanh lãnh đạo cả một nhóm, làm lão đại của một cổng cũng không phải là nói chơi, gã có sức mạnh, lẫn nhiều thứ hơn người thường, cũng là lý do mà chỉ với ba người, mà có thể đánh ngang với nhóm năm người của Lý Hào, chưa tính một bên tay vẫn còn chưa cử động được.

Nghe thấy tiếng hô hào của Viên Lục Tường, Huỳnh Thanh đưa mắt tìm kiếm thì thấy thanh niên mù đang cõng kẻ thù của mình trên lưng, đang cố gắng tẩu thoát. Huỳnh Thanh gằn lên một tiếng thật to rồi lao thẳng đến hướng Hạo Thiên. Nghe được tiếng gằn, Hạo Thiên cũng biết là mình đã bị phát hiện, cũng biết là đối phương đang lao thẳng tới đây nhưng vì cõng Tử Du trên lưng nên di chuyển cũng bị hạn chế, chỉ có thể dồn hết sức chạy thật nhanh ra ngoài.

Hạo Thiên rõ nhất hậu quả, nếu như Huỳnh Thanh đến được đây thì Tử Du xem như chết chắc, hy vọng cuối cùng có thể giải cứu được phụ thân lẫn mẫu thân của mình cũng theo đó mà tiêu tan, hắn chỉ có thể cầu nguyện cho ai đó có thể cản được Huỳnh Thanh hoặc bất cứ lý do gì cũng được, chỉ cần bản thân cùng nàng có thể rời được khỏi nơi này mà thôi.

Chương 38

Hạo Thiên rõ nhất hậu quả, nếu như Huỳnh Thanh đến được đây thì Tử Du xem như chết chắc. Hy vọng cuối cùng có thể giải cứu được phụ thân lẫn mẫu thân của mình cũng theo đó mà tiêu tan, hắn chỉ có thể cầu nguyện cho ai đó có thể cản được Huỳnh Thanh hoặc bất cứ lý do gì, chỉ cần bản thân cùng nàng có thể ra được khỏi nơi này.

Từ bên hông Huỳnh Thanh, xuất hiện bả vai của Lý Hào, theo đó là một cú huých mạnh vào người. Khiến cho Huỳnh Thanh chệch hướng đâm sầm vào bức tường, làm nó lõm sâu vào trong cùng vô số vết nứt rạn xung quanh.

Tiếp đó là giọng nói lạnh nhạt của Lý Hào. “Ta với ngươi từ nay hết nợ, còn chuyện của Tiểu Phi ta sẽ không bỏ qua dễ dàng như vậy.”

Chẳng rõ Hạo Thiên có nghe được những lời đó không, chỉ thấy hắn cặm cụi hướng về phía trước mà chạy, bỏ lại phía sau lưng tất cả mọi thứ.

Đưa một tay dựa vào tường, Huỳnh Thanh chật vật ngồi dậy một cách đầy khó khăn. Lúc này đây, dáng người của gã không còn như ban đầu. Một dòng máu đỏ thẫm từ phía trên trán đổ xuống cùng tóc tai bù xù càng khiến cho khuôn mặt của gã càng thêm hung tợn.

Huỳnh Thanh đưa tay còn lại lên trán, sờ ngay chỗ máu đang trào ra, còn đôi mắt thì đảo liên tục như đang tìm kiếm thứ gì, không phát hiện ra thứ mình cần tìm, gã cắn chặt đôi môi. Liếc đôi mắt đáng sợ của mình về phía Lý Hào, hét một tiếng thật to rồi lao thẳng về phía trước.

Trong cái ánh sáng nhẹ dịu, mờ ảo của ánh trăng. Từng tiếng bước chân hòa đều với hơi thở hồng hộc của một bóng người đang di chuyển bên dưới màn đêm, phía trên lưng người đó tựa như đang mang theo thứ gì khác.

Đó là Hạo Thiên, hắn cõng Tử Du chạy một mạch ra khỏi miếu, mặc dù chạy đã lâu, cơ thể cũng đã thấm mệt cộng với nỗi đau của vết thương cũ lúc nãy bị đánh, nhưng vì sợ có người đuổi theo hoặc phát sinh thêm ra chuyện khác nên cũng không dám dừng lại.

Không lâu sau, Hạo Thiên dừng lại tại một con hẻm nhỏ, đặt Tử Du xuống rồi đỡ nàng dựa vào tường. Chỉ là Hạo Thiên vẫn không biết Tử Du đã tỉnh lại từ lúc hắn vẫn còn đang chạy trên đường, nàng mở đôi mắt thao láo nhìn hắn rồi hỏi, giọng có chút quan tâm. “Ngươi không sao chứ?”

Nghe được giọng nói của Tử Du, biết nàng đã tỉnh lại, nỗi lo lắng trong lòng Hạo Thiên được trút bỏ, hắn thở một hơi thật dài.

“Chỉ là chút vết thương nhỏ thôi, không sao.”

Nhìn những vết bầm tím trên khuôn mặt Hạo Thiên, thậm chí ở dưới chân còn có vài chỗ chảy máu, vì tình thế cấp bách lại không có gậy dò đường, làm nhiều lúc đá phải những vật khác hay mém tông vào tường vì vội di chuyển, khiến cho Tử Du mắng. “Ngươi ngốc quá, lần sau nếu xảy ra chuyện như vậy thì tốt nhất nên chạy trước, bọn chúng chưa chắc chạm được vào người ta chứ đừng nói làm gì khác.”

Nghe nàng mắng, Hạo Thiên chỉ biết cười trừ, bởi thật sự trong thâm tâm hắn, liều chết muốn cứu nàng phần lớn vì đấy là hy vọng duy nhất cho phụ thân, mẫu thân của mình.

Thấy Hạo Thiên không nói, chỉ cười thì Tử Du cũng không nỡ trách hắn, cả hai ngồi im lặng dựa vào tường. Nhớ lại chuyện vừa xảy ra, trong đầu Hạo Thiên có rất nhiều nghi vấn lẫn tò mò, lập tức hướng về Tử Du hỏi.“Phải rồi, chuyện bên trong lúc đó là thế nào, làm sao mà bọn chúng hóa thành tượng băng, làm sao mà cô lại bất tỉnh?” Tuy rằng trước đó Tử Du có nhắc tới thể chất của nàng cứ qua một thời gian thì sẽ phát tác, nhưng vẫn không rõ cụ thể nó phát tác ra sao, như thế nào.

Tử Du trầm ngâm một lúc rồi trả lời. “ Ngươi có nhớ lần trước khi ta giải thích về trận pháp hay không?”

Thấy hắn gật đầu Tử Du lại nói tiếp. “Trong trời đất này có nhiều loại năng lượng khác nhau, một trong những thứ quan trọng nhất đối với người tu tiên đó chính là linh khí, cốt lõi sự sống của vạn vật.”

Nghe tới đây, Hạo Thiên cắt ngang. “Lần trước cô có nhắc tới mà ta quên hỏi, linh khí có phải là thứ này không?” Dứt lời hắn đưa mũi ra trước hít lấy hít để. Nhìn thấy cảnh đó, Tử Du xém tí nữa thì cười ra tiếng.

“Không phải, cái này là không khí, hai thứ này không giống nhau.” Rồi nàng lại tiếp tục giải thích.

“Giống như linh khí, thể chất cũng phân ra nhiều loại khác nhau, có thể giúp tăng nhanh khả năng tu luyện, hỗ trợ công pháp, hỗ trợ pháp trận, luyện khí,...”

“Vậy thể chất của cô là loại nào?” Hạo Thiên hỏi.

“Ta cũng không biết, vì còn nhiều loại thể chất khác tới bây giờ vẫn chưa được phát hiện hay ghi chép lại, thậm chí tổ phụ của ta cũng không nhận biết được.”“ Ta chỉ nhớ từ lúc bốn tuổi đã bắt đầu phát tác, khi đó tâm trí rất mơ hồ, không nhận thức được mọi chuyện xảy ra xung quanh. Mẫu thân ta kể lại thì lúc đó trên người ta xuất hiện một dải khí lạnh, bọc xung quanh cơ thể.”

“Bất cứ ai tới gần đều bị nó tấn công, tổ phụ của ta phán đoán nó là linh khí từ trong cơ thể của ta tạo thành cho nên mỗi lần tấn công ai đó thì sẽ tiêu hao đi một phần, nếu liên tục như thế thì cơ thể ta sẽ cạn kiệt cũng như chịu không nổi dẫn đến bất tỉnh.”

Nghe tới đây, Hạo Thiên bất chợt giật mình nhớ về mấy ngày trước lúc cả hai ngồi trò chuyện bên căn nhà nhỏ rồi hỏi. “chẳng lẽ sự tình phụ mẫu của cô là do dải khí lạnh ấy gây ra hay sao.”

Im lặng một lúc lâu sau Tử Du mới trả lời, giọng đầy đau buồn. “Không, họ xảy ra chuyện là vì thể chất của ta, bọn chúng muốn bắt ta, họ đã cố ngăn cản nhưng…” nói tới đây, giọng nàng nghẹn ngào, đôi tay run run nắm chặt lại.

Mặc dù Hạo Thiên rất muốn hỏi bọn chúng ở đây là ai, nhưng biết nàng tâm trạng không tốt, nên cũng không tiện mở lời.

Rất lâu sau đó, Tử Du hỏi hắn. “Ngươi có biết vì sao ta lại giúp ngươi không?”

Đây cũng là một trong những câu hỏi trong lòng Hạo Thiên, hắn từng nghĩ tới, từng hỏi nàng nhưng vẫn chưa có câu trả lời, cho nên hắn chỉ lắc đầu.

“Bởi vì đêm đầu tiên nhìn thấy ngươi, nó gợi cho ta sự đồng cảm, cùng cảm giác mất đi người thân, nó khiến ta nhớ về phụ thân lẫn mẫu thân của mình, nó giống hệt ta lúc đó, cảm xúc lẫn lộn, đau buồn, tức giận, bất lực,...” Nói tới đây, khóe mi nàng đỏ hoe, rơm rớm nước mắt.

Bất chợt, Hạo Thiên vươn tay của mình ra đặt lên trên bàn tay nhỏ của Tử Du khiến bàn tay nhỏ bé, xinh đẹp đó khẽ run lên.

Rồi từng tiếng nấc nhẹ thay nhau vang lên, tiếp đó là tiếng khóc vỡ òa của nàng như giải tỏa toàn bộ những nỗi niềm, tâm sự bao năm qua.

Hạo Thiên cũng không ngăn cản, có lẽ vì hắn nghĩ như thế sẽ tốt hơn, cũng có thể là vì hắn đã trải qua rồi, tuy không giải quyết được gì nhưng ít nhất cũng mang lại cảm giác thoải mái sau khi khóc.

Tử Du thì úp mặt xuống gối khóc nức nở, còn Hạo Thiên thì dựa đầu vào tường, ngửa khuôn mặt với đôi mắt đã bị phế bỏ lên trời, hướng về ánh trăng đang tỏa ra ánh sáng dịu nhẹ trong màn đêm và vẫn giữ lấy bàn tay nhỏ bé đó của nàng bên cạnh.

Chương 39

Tử Du thì úp mặt xuống gối khóc nức nở, còn Hạo Thiên thì dựa đầu vào tường, ngửa khuôn mặt với đôi mắt đã bị phế bỏ lên trời, hướng về ánh trăng đang tỏa ra ánh sáng dịu nhẹ trong màn đêm và vẫn giữ lấy bàn tay nhỏ bé đó của nàng bên cạnh.

Thời gian cứ thế lẳng lặng trôi qua, Hạo Thiên ngủ thiếp đi từ lúc nào không biết. Đến khi bắt đầu có tiếng ồn ào, xôn xao của một số người dần xuất hiện trên con đường đánh thức Hạo Thiên.

Sau khi tỉnh dậy, hắn phát hiện ra Tử Du đã không còn ở đây nữa. Hạo Thiên vội vàng tìm kiếm xung quanh nhưng cũng không có kết quả.

“Không lẽ nàng xảy ra chuyện rồi sao?”

Lúc này phía sau lưng hắn vang lên giọng nói quen thuộc của nàng. “Ồ, ngươi đã tỉnh rồi à, ban nãy thấy ngươi đang ngủ say nên ta cũng không đánh thức.

Hạo Thiên quay đầu lại, tuy không thể nhìn thấy, nhưng vẫn cảm nhận được người đang đứng trước mặt mình là Tử Du của mọi ngày mà hắn biết, không còn chút dáng vẻ nào của tối hôm qua.

Tử Du tới gần, dựa sát tường ngồi bên cạnh hắn, hạ cái túi vải bằng da thú trên vai xuống rồi mở nó ra, sau một lúc tìm kiếm nàng lấy từ trong đó ra một quyển sách màu xanh, bám đầy vết bẩn và đất. Dường như là những thứ lần trước nàng chôn nó ở ngoài bìa rừng.

Tử Du phủi tay mấy cái rồi thổi một hơi thật mạnh, cho bay đi lớp đất phủ dày đặc trên bìa quyển sách. Hạo Thiên không thể nhìn thấy nên không biết được đó là gì, chỉ nghe được hành động kỳ lạ đó của nàng nên sinh ra tò mò lên tiếng hỏi.

“Cái gì thế?”

“Đợi một lát là biết.” Câu trả lời ngắn gọn, cụt ngủn của nàng càng kích thích sự hiếu kỳ của Hạo Thiên, nhưng vì nàng đã nói thế nên hắn cũng chỉ có thể chờ đợi mà thôi.

Tử Du đưa ngón tay lên miệng cắn mạnh một phát, đầu ngón tay của nàng bắt đầu rỉ ra những giọt máu đỏ tươi, tiếp theo Tử Du nhỏ giọt máu lên quyển sách. Khi vừa chạm vào bìa sách, ngay lập tức giọt máu lan đều ra xung quanh như hòa tan cùng với nó.

Vài giây sau, cả quyển sách run nhẹ, trên bề mặt bỗng dưng xuất hiện những vết nứt nho nhỏ, theo thời gian chúng mỗi lúc một to ra, kèm theo đó là một tiếng vọng cực kỳ chói tai. Nhưng lạ thay Hạo Thiên lại không cảm nhận được, dường như chỉ có mỗi mình Tử Du là nghe thấy mà thôi.

“Rắc.” nghe được âm thanh này, Tử Du bắt đầu đưa tay vào trong quyển sách lật từng trang một ra. Lần này thì Hạo Thiên nhận biết được, đó là âm thanh phát ra của giấy khi lật từng trang trong một quyển sách.

Bởi vì Hạo Thiên từng trải qua thời gian bị phụ thân phạt giam lỏng trong phòng cùng mấy chục quyển như thế, bắt hắn phải đọc cho hết mới được ra ngoài nên âm thanh này Hạo Thiên rất quen thuộc.

Tử Du lật từng trang với tốc độ rất nhanh, không giống như đang đọc, sau đó nàng hướng về Hạo Thiên mà nói.

“Được rồi, bây giờ ta đọc cái gì thì ngươi phải ghi nhớ cho thật kỹ, biết không?”“Hạo Thiên mặc dù không hiểu gì nhưng vẫn cứ gật đầu.”

Một lúc sau.

“Thế nào đã nhớ hết chưa, hiện tại đây mới là phần đầu thôi, ngươi cố gắng nhớ thật kỹ vào càng nhiều càng tốt.” Tử Du hỏi hắn.

Thật sự thì đọc sách vốn là một việc cực kỳ nhàm chán đối với Hạo Thiên, nếu không phải bị phụ thân bắt ép thì hắn cũng không bao giờ cầm tới thứ vô vị đó. Bởi thế nên khi bảo Hạo Thiên ghi nhớ cái gì thì còn dễ đằng này là một loạt số lượng từ ngữ, câu chữ thậm chí có những thứ mới nghe qua lần đầu. Thành ra nãy giờ Tử Du đã lặp lại tới hai lần nhưng Hạo Thiên chỉ nhớ được tầm ba phần trong đó.

Thấy Hạo Thiên vẫn còn đang ngẩn ngơ ghi nhớ lại những gì mình vừa đọc thì Tử Du cũng biết khả năng của hắn tạm thời chỉ được tới đó, cũng không nỡ ép.

Nàng đem quyển sách bỏ lại vào trong túi da rồi đứng lên bảo Hạo Thiên đi theo sau. Cả hai rời khỏi thành đi ngang qua cánh đồng hoa màu tím, tìm đến căn nhà gỗ bên bờ sông.

Trên đường, Tử Du bỗng dưng hỏi một câu làm Hạo Thiên khá là bất ngờ cũng như không biết phải trả lời thế nào.

“Ngươi có muốn tu tiên hay không?”

Nếu là trước kia chắc chắn Hạo Thiên không ngần ngại gật đầu, nhưng sau sự việc tại Lý Gia khiến cả gia đình của hắn vào hoàn cảnh như hiện tại thì dường như Hạo Thiên cũng không còn nghĩ về nó hay đúng ra là không dám nghĩ tới điều đó.Thấy khuôn mặt bối rối của hắn, Tử Du lại nói tiếp “Nếu ngươi muốn gặp lại phụ thân, mẫu thân của mình thì ít nhất phải còn sống mới được. Sau chuyện tối qua, thì sắp tới chỉ sợ không được yên ổn như trước, mà ta thì không phải lúc nào cũng ở bên cạnh hay có khả năng bảo vệ ngươi được mãi được.”

“Trong hoàn cảnh như vậy thì một tên mù như ngươi có thể trốn chạy, tồn tại được bao lâu, chưa tính tới trường hợp bị bắt thì sẽ thành gánh nặng cho cả ta.”

Nghe nàng giải thích Hạo Thiên mới ý thức mình vô dụng đến thế nào, hắn trả lời với giọng lắp bắp. “Ta...ta có thể...sao?”

Tử Du không trả lời, nàng nắm lấy tay hắn tiếp tục đi về phía trước, nơi mà căn nhà nhỏ được làm bằng những cây gỗ mộc mạc, đang đón lấy những tia nắng ban mai đầu ngày, dần hiện ra trước mặt cả hai người.

Khi đến trước căn nhà gỗ, Tử Du nhanh chóng mở ra cánh cửa chính, kéo Hạo Thiên đi vào bên trong, tiếp đó nàng đi đến bên các cửa sổ rồi mở chúng ra để tiện việc quan sát xung quanh và cho không khí trong nhà được lưu thông.

“Tuy ở đây ít khi có người qua lại, nhưng để đảm bảo an toàn thì nên cẩn thận vẫn hơn.”

Hạo Thiên cũng chẳng có nhiều thắc mắc, chỉ tùy tiện vào căn nhà rồi mò mẫm tìm một chiếc ghế cũ ngồi xuống. Có vẻ do nơi này ít người lui tới nên trên mặt ghế còn đọng lại một lớp bụi khá mỏng. Hạo Thiên cũng chả buồn lau chúng đi.

Sau một hồi kiểm tra mọi thứ bên trong lẫn ngoài căn nhà xong xuôi thì Tử Du ngồi xuống bên cạnh Hạo Thiên rồi nói. “Có nhớ những gì lúc nãy khi ở trong thành ta đọc cho ngươi nghe hay không?”

Thấy Hạo Thiên gật đầu Tử Du lại nói tiếp. “ Đó là Phong Thanh quyết của nhà ta. Phong Thanh quyết như tên gọi thì nó là công pháp tu hành hệ phong, nó không nằm trong ngũ hành mà là một nhánh biến dị của hệ mộc.”

“Tuy một số công pháp yêu cầu linh căn phù hợp để tu luyện, nhưng công pháp này những bước ban đầu không có yêu cầu hà khắc như vậy. Còn về sau, chuyện ngươi có thể tu luyện tới đâu thì còn dựa vào chính bản thân mình, với tư chất của ngươi nếu gặp vận khí tốt không chừng có thể tu luyện lên được tới tầng thứ hai.”

“Lúc nãy ngươi hỏi ta có thể tu thành tiên được hay không, thì cái này còn phụ thuộc vào chính bản thân mình.”

Ngừng một chút rồi nàng tiếp tục nói. “Tổ phụ ta từng nói, trên đời này kẻ có tư chất tốt để tu luyện thì cũng không ít, nhưng thành tựu đạt được chưa chắc đã cao, có khi còn không bằng những kẻ tư chất thấp hơn. Tư chất chỉ giúp ngươi tu luyện dễ dàng hơn mà thôi, mà tu tiên thì không chỉ có mỗi việc tu luyện.”

“ Những người mạnh nhất, đứng trên đỉnh hiện nay, là kết quả của sự nỗ lực không ngừng nghỉ cùng ý chí sắt đá mà thành. Trên con đường tu tiên, không có chỗ cho sự tự mãn cùng lười nhác.”

Hạo Thiên vẫn ngồi im lắng nghe từng lời nàng nói, đối với hắn việc trở thành một cường giả đứng đầu thiên hạ chưa bao giờ là điều hắn mơ ước. Lý do ban đầu hắn có hứng thú với việc trở thành tiên là vì hiếu kỳ, tò mò và muốn chứng minh bản thân mà thôi. Còn hiện tại Hạo Thiên chỉ muốn mang phụ mẫu mình trở lại.

Chương 40

Quyển 1: Tử Du

Hạo Thiên vẫn ngồi im lắng nghe từng lời nàng nói, đối với hắn việc trở thành một cường giả đứng đầu thiên hạ chưa bao giờ là điều hắn mơ ước. Lý do ban đầu hắn có hứng thú với việc trở thành tiên là vì hiếu kỳ, tò mò và muốn chứng minh bản thân mà thôi. Còn hiện tại Hạo Thiên chỉ muốn mang phụ mẫu mình trở lại.

Không khí buổi sáng cực kì trong lành, càng tuyệt hơn khi cách đó không xa phía ngoài căn nhà nhỏ là một cánh đồng hoa màu tím. Hương hoa thoang thoảng làm cho hạo Thiên cảm thấy dễ chịu, tinh thần thoải mái.

“《Thanh Phong Quyết 》 là thứ mà lúc sáng ta bắt ngươi ghi nhớ thật kỹ, bây giờ đọc lại xem ngươi nhớ được mấy phần, chỗ nào không nhớ thì ta sẽ nhắc lại. Trong việc tu hành, việc cấm kỵ nhất là đi sai đường.”

“Một khi ngươi bước vào con đường tu luyện, không dành cho việc sai lầm, bất cứ sai lầm nào cũng có thể đưa bản thân tới hậu quả rất nghiêm trọng, thậm chí là nguy hiểm đến tính mạng, cho dù tu vi có cao thế nào đi nữa thì cũng khác mấy.”

Tử Du nhắc Hạo Thiên về bản pháp quyết lúc sáng nàng đã đọc cho hắn nghe, dựa vào những gì nhớ được Hạo Thiên đọc một mạch, đôi lúc ngừng lại một chặp vì không nhớ rõ. Sau khi nghe hắn đọc qua toàn bộ những gì có trong đầu, Tử Du phát hiện rất nhiều chỗ không đúng và thiếu hụt, nàng phải nhắc lại, đính chính cho hắn mấy lần để khỏi quên.

Bởi vì tư chất hắn không tốt, ngộ tính cũng không cao nên chỉ có thể dùng cách lặp đi, nhắc lại nhiều lần để Hạo Thiên ghi nhớ thật kỹ. Hơn ba tiếng đồng hồ sau, Hạo Thiên mới ghi nhớ được một phần đầu của 《Thanh Phong Quyết 》, tuy không đúng hoàn toàn nhưng ít ra đã cải thiện hơn so với ban đầu.

Đúng lúc này thì có âm thanh ọc ọc phát ra từ bụng Hạo Thiên. Bây giờ đã gần giữa trưa, có lẽ vì lúc sáng chưa có gì vào bụng mà phải dùng hết tất sức lực để ghi nhớ những thứ Tử Du đang dạy cho hắn nên bây giờ bụng đói cồn cào.

“Ở đây có gì ăn hay không, ta đói bụng.“ Hạo Thiên sờ bụng nói với nàng.

Tử Du cũng thấy hơi đói, nàng đứng dậy đi vào trong bếp. Không lâu sau nàng trở ra với một bao gạo trên tay, đổ ra ngoài thì phát hiện ba phần đã bị mốc, có lẽ là do để lâu ngày.

“Nấu lên ăn tạm thôi, bây giờ vào thành thì lại không an toàn, tạm thời chỉ có thể ở đây, với số gạo này chắc cũng cầm cự được mấy ngày.” nàng thở dài.

Tử Du nhìn Hạo Thiên như định nói gì đó nhưng rồi lại thôi, nàng dặn hắn cứ ngồi đó đọc lại cho thuộc pháp quyết, còn nàng thì mang theo bao gạo xuống bếp. Không lâu sau nàng trở ra, cầm trên tay thanh gỗ nhỏ đi thẳng ra ngoài cửa chính, tiến về phía bờ sông.

Sau một hồi loay hoay, chật vật với bộ 《Thanh Phong Quyết》 thì Hạo Thiên đã ghi nhớ được tám phần trong đó, cũng là lúc Tử Du trở về cùng với ba con cá đang bị xiên trên đầu thanh gỗ nhọn. Mười phút trôi qua, cả hai ngồi cạnh cái bếp nhỏ đặt giữa nhà, ở giữa là ba xiên cá đang được nướng dưới ánh lửa đỏ rực.

Bởi vì không thể nhìn thấy được nên Hạo Thiên chỉ có thể chờ Tử Du nướng xong đưa qua mà thôi. Cầm xiên cá trên tay, mùi thơm lẫn khói bốc lên xộc thẳng vào mũi, càng kích thích cái bụng đang đói rã rời của Hạo Thiên.

“Ực.” Hạo Thiên nuốt nước bọt kèm theo vẻ thèm thuồng hiện rõ trên khuôn mặt. Cắn một miếng, hắn cảm nhận vị béo ngậy, ngọt của thịt cùng một chút vị đắng của phần da bị cháy đen trong cổ họng. Bỗng khóe mắt hắn xuất hiện một giọt nước mắt.

Tử Du thấy thế liền hỏi. “Ngươi sao thế, bộ ta nướng khó ăn lắm à?”

Hạo Thiên lắc đầu. “Không phải, ta nhớ mẫu thân, lúc trước mẫu thân hay nướng cho ta ăn… ta…”

“Được rồi, thanh niên trai tráng, đầu đội trời chân đạp đất khóc lóc suốt thì xem thế nào được. Cố gắng sống sót, đợi đến khi tổ phụ ta tới nhất định sẽ giúp cả gia đình ngươi đoàn tụ, hiện tại thì phải cố luyện được tầng một bản pháp quyết kia cho xong đã.” Nói xong nàng đưa xiên cá thứ hai cho hắn.

Hạo Thiên nghe nàng nói thế thì trong lòng cũng dâng lên quyết tâm. Gạt nước mắt tập trung vào xiên cá cầm trên tay và chén cơm có vị đắng chát ở trước mặt.
“Đúng rồi, nhà này là của ai, gạo ở đâu ra, sao cô không ở lại đây mà phải ở ngôi miếu cũ bên trong thành, vậy từ giờ về sau chúng ta ở đây hay sao?” Đang tập trung ăn thì Hạo Thiên nghĩ tới việc này lập tức hỏi.

“Nếu có thể ở lại thì ngươi nghĩ có thể gặp được ta ở trong ngôi miếu cũ đó sao. Nhà này là của đám thợ săn trong thành, hiện tại đang là mùa của lũ Chẹt Đen, lúc này bọn họ hẳn là đang trong rừng đặt bẫy.”

“Hàng tuần bọn đám thợ săn ấy lại về đây nghỉ chân cũng là để mang thịt, da săn được mang vào thành bán. Hiện tại chỉ có thể trú tạm ba đến bốn ngày, trong thời gian này tốt nhất ngươi nên đem tất cả những thì ta nói ghi nhớ thật kỹ, bắt đầu quá trình tu luyện. Từ giờ đến lúc bọn họ quay về mà ngươi còn chưa thể đặt chân vào bước đầu tiên, thì chỉ có rời đi Thủy Thành mới đảm bảo được an toàn cho ngươi.

Nghe nàng nói xong Hạo Thiên mới nhận ra được tầm quan trọng của bộ yếu quyết nàng truyền cho hắn. Rời khỏi Thủy Thành với Hạo Thiên mà nói thì đó là chuyện không khả thi.

Sau khi kết thúc bữa ăn, Hạo Thiên ngồi lên cái giường theo sự hướng dẫn của Tử Du, bắt đầu tu luyện như trong bộ yếu quyết mà nàng truyền cho hắn.

Khi tĩnh tọa tu luyện, việc đầu tiên cần làm đó là trong đầu không được có những ý nghĩ khác ngoài sự tĩnh lặng. Loại bỏ hết những thứ ở trong đầu, tập trung cảm nhận được linh khí vô hình xung quanh không phải là việc dễ dàng. Những người tư chất thấp, hoặc không có khả năng tu luyện hay còn gọi là không có linh căn thì không thể nào nhận ra được linh khí.

Còn những kẻ có linh căn nếu như không có công pháp chỉ dẫn để cảm nhận linh khí thì cũng rất khó hấp thu nó vào cơ thể để đi theo một con đường nhất định trong kinh mạch.

Trong cơ thể con người có mười hai kinh mạch, theo lời của những vị tiền bối từ xưa truyền lại, không phải chỉ hấp thu linh khí vào cơ thể rồi đưa loạn nó đi khắp nơi là được, linh khí phải có một con đường nhất định từ kinh mạch này đến kinh mạch khác để dẫn về đan điền.

Còn việc mỗi con đường như thế nào là sự đúc kết qua hàng ngàn hàng vạn năm thử nghiệm qua vô số máu cùng công sức mà thành, mỗi bộ công pháp đều từ đó mà thành.

Sau hơn nửa tiếng tập trung thì Hạo Thiên cuối cùng cũng loại bỏ được tạp niệm trong đầu. Trong suy nghĩ của hắn là một không gian tối đen không có bất kì một thứ gì khác, sau một lúc quen trong cảm giác này hắn bắt đầu cảm nhận được một thứ gì đó rất mơ hồ, khó diễn tả.

Linh khí là một loại năng lượng kì diệu, nó ảnh hưởng đến thế giới này tạo ra sự sống nhưng ít có sinh vật nào có thể cảm nhận được nó.

Con đường tu luyện nhạt nhẽo vô vị, bắt đầu với việc cảm nhận được linh khí xung quanh. Ở đoạn này mỗi một người có tốc độ khác nhau, có người mất một lúc là được nhưng có kẻ mất vài ngày thậm chí cả tháng mới thành.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau