TỊCH NGUYỆT - CỬU CHỈ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Tịch nguyệt - cửu chỉ - Chương 26 - Chương 30

Chương 26

Lại một lần nữa nàng giơ cao cánh tay lên thì Hạo Thiên lại cũng giống trước đó, Tử Du hạ tay xuống khuôn mặt hắn lại giãn ra … Trên mặt nàng bỗng nở một nụ cười nhẹ nơi khóe miệng, mất đi vẻ bối rối ban đầu, thay vào đó là tò mò, thích thú lại có chút tinh nghịch.

Nàng liên tục nâng tay lên hạ xuống, nhìn vào biểu hiện trên mặt của Hạo Thiên mà cười khúc khích…



Một mùi hương nhẹ dịu đánh thức Hạo Thiên, tuy đang bị thương nhưng kỳ lạ là mỗi lần di chuyển, các bộ phận trên cơ thể cũng không nặng nề đau đớn giống hôm qua, dường như đã bớt đi rất nhiều. Sau khi cử động một chút Hạo Thiên mới phát hiện tay mình đang cầm thứ gì đó khá là ấm. Cảm giác có chút quen thuộc, hắn lùi bàn tay về, lúc đấy từng ngón tay chạm vào nhau làm cho Tử Du tỉnh giấc.

Tỉnh dậy, nàng sờ lên trán hắn trầm trồ. “Rõ ràng hôm qua sốt rất cao, qua một đêm đã hết, thật kỳ lạ.”

Thấy Hạo Thiên đã tỉnh Tử Du đỡ hắn dậy nói. “ Rửa mặt rồi ăn cháo đi, xong ta có chuyện muốn nói.”

Sau khi rửa mặt, hắn lò mò đến bát cháo trước mặt vội húp lấy, cũng không còn tác phong như hồi trước khi xảy ra chuyện với Hạo Phủ, tuy là cháo nguội ngắt, nhưng cảm giác lại ngon hơn bất kỳ món nào từ trước tới giờ.

Đến lúc cháo đã hết, hắn còn liếm cho sạch ở đáy bát xong rồi xoa xoa bụng, nhìn hành động đó của hắn khiến Tử Du tò mò hỏi. “Là đại công tử Thủy Thành, mà sao tướng ăn của ngươi xấu thế.”

Nghe câu hỏi của nàng, vẻ mặt Hạo Thiên có chút bi thương nhưng ngay lập tức thay vào đó là một nụ cười nhẹ. “ Hạo phủ không còn,

công tử mà cô nhắc tới cũng đã chết.

Tử Du nhìn hắn bằng một ánh mắt kỳ lạ, nàng lại hỏi tiếp. “ Ngươi còn nhớ chuyện hôm qua cầu xin ta hay không?”

Nghĩ lại về chuyện hôm qua, cả người Hạo Thiên run lên vì kích động. “Ta biết cô có thể mà, cầu xin cô giúp ta…” Chưa dứt câu, hắn ngồi dậy chuẩn bị đổi sang tư thế quỳ thì Tử Du ngăn hắn lại.

“Ta nói rồi, ta không có khả năng giúp ngươi …” Chút hy vọng nhỏ bé trong lòng Hạo Thiên vừa trỗi dậy thì bị dập tắt.

“ Nhưng cũng không phải là không có cách.”

Lúc này cảm xúc của Hạo Thiên giống như có người tâng bốc, đưa hắn lên tận trên đỉnh núi nào đó, rồi lại đẩy từ trên đấy xuống tận vực sâu, tiếp tục đưa lên lại lần nữa. Nếu cách đây chừng gần một tháng chắc chắn Hạo Thiên sẽ không bỏ qua. Chỉ là bây giờ không giống như trước, hắn dùng hay tay chụp lấy cánh tay bé nhỏ của nàng kèm theo giọng run rẩy, khóe mắt rưng rưng đọng lại tại đó vài giọt nước nhỏ.

“ Chỉ cần có thể cứu phụ,mẫu thân ta, mạng nhỏ của ta giao cho cô.”

“ Ngươi chỉ cầu có thể cứu bọn họ?”

Hạo Thiên gật đầu không cần nghĩ.

“ Còn bọn người hôm qua đánh ngươi?”

“ Đều là hậu quả ta phải gánh chịu cho những việc làm trước kia.” Hạo Thiên nói.

“ Ngươi không oán trách họ, không lẽ một chút cũng không có?”

Hạo Thiên một lần nữa lắc đầu. Tử Du nghe thấy thế nhíu mày có vẻ không đồng tình lắm, nhưng rồi cũng cho qua.

“ Ngươi nghe đến tu tiên bao giờ chưa?”
Hạo Thiên làm sao quên được, cũng vì một phần tò mò về nó nên y mới bị Bạch Tư Thành dắt mũi, đẩy Hạo gia vào hoàn cảnh như bây giờ.

“ Tiên nhân có tồn tại thật sao?” Hạo Thiên hỏi ngược lại nàng.

“ Ngươi đoán thử xem.”

“ Không cần đoán, ta tin.” Tình cảnh xảy ra ở Lý Gia kèm lúc Hàn Lương là minh chứng rõ nhất, in sâu tận vào tâm trí hắn. “Vậy cô cũng là dạng người tu tiên hay sao?”

“ Hiện tại thì không phải.” Tử Du lắc đầu.

“ Vậy cô giúp ta bằng cách nào?” Hạo Thiên nôn nóng hỏi.

“Đợi.” Tử Du nói duy nhất chỉ một chữ, khiến Hạo Thiên cảm thấy mông lung, khó hiểu.

“ Đợi tổ phụ của ta đến.” Ngừng một lúc Tử Du lại nói tiếp.

“ Tổ phụ của cô đang ở đâu, bao giờ thì đến?”

Tử Du lấy ra một cái hộp hình vuông, nàng vừa mở hộp ra tức thì một luồng áp lực tràn ra làm Hạo Thiên cảm thấy khó thở, tiếp đó ngay phía trên chiếc hộp xuất hiện ba điểm màu đỏ đang phát sáng, Tử Du đưa ngón tay chạm một trong ba điểm đó rồi nhắm mắt lại. Tiếp đến, điểm sáng ấy tan ra thành vô số đốm sáng nhỏ màu đỏ, bay lập lòe trong ngôi miếu rồi di chuyển đến gần Tử Du, hòa xung quanh người nàng nhìn rất đẹp mắt lại có chút kỳ lạ.

Một lúc sau, đến khi những đốm sáng đã hòa vào trong cơ thể Tử Du thì nàng mở mắt ra nói. “ Ít nhất một năm, nhiều nhất thì ba năm tổ phụ ta sẽ đến.

Không thấy Hạo Thiên trả lời nàng quay đầu ra thì thấy hắn đang nằm rạp dưới đất, Tử Du đóng chiếc hộp lại áp lực liền biến mất, trên gương mặt xinh đẹp của nàng nổi lên một màu hồng nhẹ. “ Xin lỗi, ta quên mất nếu không cùng chung huyết mạch, khi mở thứ này ra thì những người bên cạnh sẽ chịu một ít phiền toái.”

Hạo Thiên chật vật ngồi dậy, khoác tay tỏ ý không sao lập tức hỏi. “ Nhanh nhất cũng một năm, chỉ sợ đến lúc đó không biết phụ,mẫu thân ta sẽ ra sao…mà đó cũng mới chỉ ít nhất, nhỡ đâu nhiều nhất ba năm thì.... Liệu có còn cách nào khác hay không?”

“ Không có, nếu muốn nhanh hơn ngươi có thể tự đi tìm cách khác.” Tử Du hạ giọng trả lời.Nhận ra vẻ không vui trong câu nói của nàng, Hạo Thiên mới ý thức được mình nói có chút thất thố vội vàng xin lỗi. Biết hắn cũng vì lo lắng cho phụ, mẫu nàng cũng không trách hắn. Chỉ là trong lòng Tử Du có cảm giác hơi buồn.

“ Đúng rồi, Hàn quản gia à không là Hàn Lương thoạt nhìn rất lợi hại, không biết tổ phụ của cô có chắc chắn đánh bại được hắn không?”

“Lợi hại như thế nào?”

Hạo Thiên kể lại những thứ kỳ lạ mà hắn thấy Hàn Lương đã làm đêm hôm đó cho Tử Du.

Sau khi nghe xong, Tử Du trầm ngâm suy nghĩ một lúc, tiếp đến nàng nói giọng có chút khinh thường.

“Xùy, chẳng qua là một bộ bổn mạng ngọc kiếm mà thôi, cùng lắm là trúc cơ hậu kỳ, vẫn còn thua tổ phụ của ta nhiều lắm.”

“Trúc cơ là thứ gì?” Lần đầu được nghe nói đến nó nên Hạo Thiên tò mò hỏi.

“Tu tiên chỉ là một cách gọi chung, trong đó phân ra từng cảnh giới, tu vi khác nhau. Cảnh giới đầu tiên là Luyện Khí, tiếp theo là Trúc Cơ sau đó là Kết Đan, cuối cùng là Độ Kiếp.”

“Vậy tổ phụ của cô là tu vi gì?” Hạo Thiên có chút chờ mong.

“ Là Kết Đan, sao? rất lợi hại đúng không.” Tử Du có chút đắc chí.

“ Trúc Cơ - Kết Đan, vậy chẳng phải chênh nhau có một cấp thôi hay sao?”

Tử Du mặt đen lại. “...”

Thấy nàng im lặng không trả lời Hạo Thiên liền hỏi. “ Sao cô không nói chuyện, có phải ta lại nói sai cái gì rồi, đúng không?”

Dứt lời hắn liền cảm nhận được cả bàn chân của Tử Du đập vào mặt mình, nàng đá tới tấp vào mặt hắn, vừa đá vừa nói.

“ Ngươi thì biết cái gì, mỗi bậc tu vi đều có ba cái tiểu cảnh giới, muốn qua được đều không phải chuyện dễ dàng. Thậm chí có người còn kẹt ở đó năm mươi đến một trăm năm, nếu xui xẻo cả đời đều không vượt qua được, mà ngươi dám nói chỉ là chênh nhau một cấp.”

…………

Một lúc sau, bên ngoài cánh cửa là bóng dáng của Tử Du đang đi ra, trên khuôn mặt xinh đẹp ấy còn lưu lại một nụ cười rạng rỡ, tô điểm thêm cho vẻ đẹp của nàng. “ Lâu rồi mới được đánh một trận đã tay như vậy, thật là thoải mái.”

Phía bên trong miếu, là cảnh tượng một tên ăn mày mặt mũi sưng húp lên đang nằm dưới đất, nhìn có chút thê thảm. “ Ui đau quá, ta chỉ lỡ lời thôi mà.”

Phải công nhận, nàng đánh Hạo Thiên một trận cũng thật khéo, toàn lựa chỗ lành lặn, tránh các vết thương đang có sẵn ra mà đá vào, nhiều nhất ngay trên mặt, làm nó sưng lên như bị cả chục con ong chích vào. Bây giờ đem khuôn mặt này ra đường, chắc chắn sẽ không ai nhận ra hắn kể cả Bạch Tư Thành hay Lý Hào.

“ Hừ hừ, đau quá, hừ hừ, đợi đấy quân tử trả thù mười năm chưa muộn, hừ hừ.” Tuy là nói thế nhưng trên mặt Hạo Thiên lại không có chút thù hằn nào cả, mà thay vào đó là hy vọng, có chút mừng muốn rơi nước mắt.

“ Phụ thân, mẫu thân cố gắng đợi Thiên Nhi… sớm thôi, ta sẽ đến cứu hai người.”

Chương 27

“ Hừ hừ, đau quá, hừ hừ, đợi đấy quân tử trả thù mười năm chưa muộn, hừ hừ.” Tuy là nói thế nhưng trên mặt Hạo Thiên lại không có chút thù hằn nào cả, mà thay vào đó là hy vọng, có chút mừng muốn rơi nước mắt.

“ Phụ thân, mẫu thân cố gắng đợi Thiên Nhi… sớm thôi, ta sẽ đến cứu hai người.”

....

Đó cũng là một đêm mà Hạo Thiên có thể gọi là ngủ ngon. Tuy không phải giấc mơ gì đẹp, nhưng ít ra cũng không phải gặp ác mộng liên tiếp hành hạ hắn mấy đêm liền.

….

Vài hôm sau khi mà mọi vết thương trên người Hạo Thiên đã lành lặn, y vừa ngủ dậy, vươn vai rồi ra giếng nước rửa mặt thì Tử Du từ trên mái nhà nhảy xuống ngay bên cạnh hắn.

Sau vài lần giật nảy mình như tôm mắc cạn, vì kiểu xuất hiện quá bất ngờ của nàng thì hắn cũng đã quen dần, xoay người lại hắn nói. “ Cô muốn ta làm việc gì?”

Trước đó, ăn một trận đòn khiến mặt mũi Hạo Thiên sưng húp, không lâu sau nàng quay trở lại nói với hắn. “ Giúp ngươi ta đã đồng ý, nhưng có một số chuyện cần ngươi làm, đợi đến khi vết thương trên người khỏi hẳn thì ta sẽ nói.”

Tử Du bắt đầu hỏi hắn vị trí một vài địa điểm ở Thủy Thành, có chỗ Hạo Thiên biết, có mấy chỗ chưa từng đi qua, cũng như chưa từng nghe nhắc đến, vài nơi trong số đó có quán rượu, ngõ hẻm hoặc nhà dân.

“ Tốt, ta cần ngươi đi tới những nơi đó, ngay góc nhà hoặc trên tường sẽ có một ký hiệu như vầy. Tử Du nắm lấy tay hắn rồi dùng ngón trỏ vẽ loằng ngoằng trong lòng bàn tay.

Trong khi Tử Du còn đang mải vẽ vời thì Hạo Thiên lại đang cảm nhận từng ngón tay mềm mại của nàng mỗi lần da chạm da, mỗi lần Tử Du đưa ngón tay lên xuống.

“ Sao, ngươi biết không?” Đánh thức Hạo Thiên ra khỏi suy nghĩ của mình là tiếng của Tử Du, khiến hắn ấp a ấp úng, lúng túng nhớ lại những nét vẽ của nàng trước đó. Cũng may không quá lâu nên hắn vẫn còn nhớ.

“ Là chữ Hạ?”

Nàng trầm giọng. “ Ngươi nhận biết là tốt.” Tiếp đến Tử Du lấy từ trong người ra một chiếc hộp khác, tay còn lại rút thanh dao nhỏ từ bên hông ra, cắt lên đầu ngón tay, từng giọt máu đỏ rơi xuống bên trong chiếc hộp. Tử Du cảm thấy vừa đủ thì đóng chiếc hộp lại, đưa nó qua cho Hạo Thiên dặn hắn cất giữ cẩn thận trong sự ngỡ ngàng của mùi máu tanh xông vào mũi.

Màn đêm buông xuống, giữa con một con đường nhỏ là hai người đang đội chiếc nón vành trên đầu có thêm miếng vải mỏng màu đen để che bộ mặt, đang vừa đi vừa tranh cãi, cả hai là Hạo Thiên và Tử Du. Bình thường nếu có mỗi mình nàng thì chỉ việc di chuyển phía trên mái nhà vừa nhanh lại tiện. Còn bây giờ phải dẫn theo Hạo Thiên nên làm gì cũng đều không được thoải mái.

“Ta đã nói rồi, tổ phụ rất lợi hại, chỉ là một tên trúc cơ mà thôi, thì có thể làm được cái gì, tổ phụ ta có thể chấp một lần hơn mười tên như thế.”

“ Nhưng … nhưng mà chỉ sợ…”“ Sợ cái gì?”

Thấy nàng bắt đầu nổi nóng, Hạo Thiên chuyển qua vấn đề khác. “Thế tại sao cô lại ở đây? Sao không đi cùng với tổ phụ?”

Tử Du có chút bất ngờ vì câu hỏi của Hạo Thiên, nàng trầm ngâm một lúc rồi im lặng bước vội, làm hắn phải cố gắng lắm mới đuổi theo kịp trong lòng vẫn tự hỏi. “Không lẽ ta lại nói sai cái gì?”

Một lúc sau, tại một căn nhà nhỏ, vẫn còn chút ánh sáng chập chờn le lói nơi khung cửa, đến khi chiếc bóng của thiếu phụ đến cạnh giường, đắp chăn cho một cho đứa bé đang ngủ say rồi tắt đèn, sau đó thì nhẹ nhàng đóng cửa rồi rời đi. Lúc này bên kia đường xuất hiện hai người đang từ từ bước đến.

Đi đầu là Tử Du, nàng vòng ra bên hông nhà. Phía sau là một cái cây to lớn, cành lá xum xuê. Một cành cây to chĩa xuống đất,che hẳn một góc tường. Nàng đợi Hạo Thiên đến bên cạnh rồi tiến đến góc nhà mà cành mọc lệch đang che, vén lá ở đó lên thì lộ ra chữ “Hạ” đỏ chót to tướng, in trên những viên gạch.

“ Ngươi sờ lên xem.”

Theo lời nàng Hạo Thiên áp tay vào vị trí đó, sờ hết toàn bộ, có vẽ như chữ Hạ này được viết bởi một loại mực đặc biệt cảm giác sờ vào có phần dinh dính như keo, y xoay đầu lại hướng Tử Du mang theo chút khó hiểu.

Nàng cũng không trả lời mà rời đi, làm Hạo Thiên lại phải vội vã chạy theo.

Cứ như thế, Hạo Thiên cùng Tử Du đi qua thêm hai địa điểm khác, đều là nơi ít người chú ý, đều có chữ trên tường. Chỉ khác là chữ viết ở mỗi nơi không giống nhau. Theo thứ tự từng chữ hắn cảm nhận được mỗi lần tiếp xúc với thứ mực nhầy nhụa đấy là “Hạ - Thiên - Địa”

Sau đó Tử Du mới dặn dò hắn. “ Cứ cách hai ngày ngươi phụ trách địa điểm chữ Hạ và Thiên, còn lại thì để ta. Ngươi chỉ cần sờ lên xem trên đó chỗ nào mực bị phai đi, thì lấy chiếc hộp lúc nãy ta giao cho ngươi. Trong đó chứa mực để viết chữ. Nên nhớ kiểm tra thường xuyên, tuyệt đối không để nó phai đi quá năm ngày.”“Ta vẫn chưa hiểu, cái này có tác dụng gì?” Hạo Thiên hỏi.

Nghĩ một lúc, Tử Du quyết định nói cho hắn. “ Đây là trận pháp.”

Thấy gương mặt tò mò của hắn, Tử Du thở dài rồi lại nói tiếp.

Trận pháp là hình thức dẫn động, điều khiển, phân bố, chuyển đổi các dạng năng lượng trong vùng của trận pháp. Trong phạm vi trận pháp bao phủ, người bày trận có thể làm một số chuyện đặc biệt bên trong trận.

Năng lượng để một trận pháp hoạt động là linh khí, ngũ hành thạch, ngũ hành công pháp hoặc pháp bảo. Đến một cấp độ cao hơn, chính bản thân trận tự hấp thu linh khí thiên địa để tự hoạt động, những trận này cực kì lợi hại. Trung tâm của trận pháp là mắt trận, có rất nhiều kiểu mắt trận khác nhau tùy theo cách bố trí của người bày traanjm nhưng quy luật chung là mắt trận mà bị hủy thì tương đương với việc trận pháp đã hỏng.

Trận pháp cũng chia ra làm vài loại.

“ Công trận dùng để tấn công kẻ địch gồm có vô vàn các kiểu tấn công khác nhau như kiếm trận, hỏa trận vân vân hay còn gọi là sát trận.”

“ Hộ trận là trận pháp tạo ra một lớp phòng ngự, tùy vào cấp độ của người bày trận và bản thân trận pháp mà khả năng phòng ngự mạnh hay yếu.”

“ Cấm trận hay còn gọi là phong ấn trận dùng để tạo cấm chế hoặc phong ấn.”

“Huyễn trận, thông thường nó có khả năng thay đổi cảnh quan xung quanh trận pháp nhằm bảo vệ hoặc dấu đi một số thứ mà người bày trận muốn. Lợi hại hơn là những huyễn trận cao cấp có thể tạo ra ảo ảnh cực kì lợi hại có thể tổn hại đến đầu óc kẻ địch. Những kẻ có khả năng bày trận như vậy cũng rất ít, ngươi nếu sau này có gặp phải thì tốt nhất nên tránh thật xa một chút kẻo chết lúc nào không biết.”

Nói đến đây nhìn mặt Hạo Thiên ngây ra, nàng lắc đầu. “Sau này ngươi tự khắc biết."

Thấy nàng không muốn nói Hạo Thiên cũng không hỏi thêm vì nãy giờ cứ như nước đổ đầu vịt, ù ù cạc cạc nghe được cái hiểu cái không. Thậm chí toàn là những thứ mới nghe qua lần đầu.

“Vậy trận pháp ở đây là loại nào, có tác dụng gì?”

“Ta không biết.”

Nghe câu trả lời ngắn gọn của nàng, Hạo Thiên bày ra bộ mặt chưng hửng

Chương 28

Thấy nàng không muốn nói Hạo Thiên cũng không hỏi thêm vì nãy giờ cứ như nước đổ đầu vịt, ù ù cạc cạc nghe được cái hiểu cái không. Thậm chí toàn là những thứ mới nghe qua lần đầu.

“ Vậy trận pháp ở đây là loại nào, có tác dụng gì?”

“ Ta không biết.”

Nghe câu trả lời ngắn gọn của nàng, Hạo Thiên bày ra bộ mặt chưng hửng.

“ Bằng hữu của tổ phụ ta lúc trước bày trận, rồi dặn dò cách duy trì cũng không nói rõ đây là trận gì, nhưng ta đoán bốn chữ ở bốn nơi nhất định là mắt trận.”

“Bốn chữ? nhưng chỉ có ba chỗ thôi mà?” Hạo Thiên hỏi.

“ Còn một nơi nữa ta phụ trách, ngươi chỉ cần lo hai vị trí cho tốt là được.”

Nói xong nàng lại di chuyển về phía ngôi miếu, Hạo Thiên thì tay cầm gậy lẽo đẽo theo sau.

…..

Lúc này tại Viên phủ, trong một căn phòng khá rộng. Viên Lục Tường ngồi trên ghế tay cầm vò rượu với khuôn đỏ hầm hầm không biết vì tức giận hay vì say. Còn dưới chân là mảnh vỡ của những vò rượu khác.

“ Thật là tức chết mà, tại sao tên súc sinh đó may mắn đến vậy, ông trời đã triệt đi Hạo Gia, cho hắn thành phế nhân thì tại sao lại còn ngăn cản ta trả thù. Lần lượt từ Bạch Tư Thành cho tới một nữ nhân có thể xua đuổi giải tán cả một đám đông. Tại sao lại như vậy?”

Dứt lời y đứng dậy trên mặt lộ ra vẻ dữ tợn, đập vò rượu đang cầm trên tay xuống đất, vỡ làm mấy mảnh thì từ bên ngoài một tên gia đinh chạy vào. Thấy thế Viên Lục Tường sắc mặt trở về lại bình thường có cả chút chờ mong, y ngồi xuống ghế nhìn chằm chằm vào tên gia đinh đang quỳ dưới đất hỏi.

“ Thế nào, điều tra ra chưa, nữ nhân đó rốt cuộc là ai mà bảo vệ cho hắn.”

“ Mọi người xung quanh gọi nữ nhân đó là yêu nữ, sống trong ngôi miếu đó cũng gần mười năm rồi. Ban đầu cũng không có gì đặc biệt, mọi người xem nữ nhân đó giống như những tên ăn xin lang thang cho đến một hôm…”

Ngừng một lúc tên gia đinh lại nói tiếp. “ Một đám ăn xin từ vùng lân cận đến Thủy Thành, lúc đó trời đã tối nên quyết định dừng chân nghỉ tại ngôi miếu. Một lúc sau người dân xung quanh đó nghe được tiếng la hét thất thanh của đám người mới vào thành. Có vài người tò mò đến xem thì thấy cảnh vài tên trong số đó sắc mặt sợ hãi cả người lạnh ngắt, cứng đờ đang cố rời xa ngôi miếu, qua ngày hôm sau bọn hắn kể lại với người dân gần đó cứ thế lời đồn lan truyền đi cả một khu.”

“ Vậy nữ nhân đó có quan hệ gì với tên súc sinh kia?” Viên Lục Tường hỏi.
“Hình như là không có?” tên gia đinh lắc đầu.

Viên Lục Tường phất tay đuổi tên gia đinh ra ngoài rồi ngồi trầm tư như đang suy nghĩ việc gì đó.

……

Ba ngày nữa trôi qua, Từ lúc đôi mắt trở nên mù lòa đến giờ Hạo Thiên vẫn cố gắng thích nghi với nó dần cũng đã quen, chủ yếu vẫn là nghe âm thanh từ tai để xác định mọi thứ. Hiện tại y đang ngồi bên ngoài căn miếu, tập trung vào đôi tai để nghe mọi loại âm thanh và phân biệt chúng.

Từ những cơn gió thổi vào cành lá vang lên tiếng xào xạc, cho đến âm thanh ồn ào náo nhiệt từ bên kia bức tường, nơi mà vô số người đi qua đi lại tấp nập, nhộn nhịp, chỉ cần trong phạm vi mười bước chân thì Hạo Thiên có thể xác định được rõ ràng.

“Vút” Âm thanh của một vật lạ bay đến, Hạo Thiên lập tức nghiêng đầu. Sau đó là tiếng va chạm vang lên, là viên đá bay trúng đầu hắn cho dù y đã cố gắng né nhưng vẫn chậm, theo sau là giọng cười khúc khích trong trẻo.

“ Ngươi kém quá bao nhiêu lần rồi mà không có tiến bộ, lần nào cũng bị ném trúng, nếu là ta thì tối đa chỉ cần ba ngày.”

Hạo Thiên ôm đầu tay xoa xoa chỗ bị viên đá ném trúng trong lòng mắng thầm. “Yêu nữ như ngươi thì tính làm gì.”

Tiếp đó, Tử Du lấy cái nón che mặt ném tới cho hắn rồi cả hai bắt đầu rời đi. Hiện tại Hạo Thiên đã chẳng cần dùng tới gậy thì vẫn có thể xác định được phương hướng lẫn người đi đường xung quanh, nhưng để chắc chắn Tử Du còn dùng một sợi chỉ trắng cột vào ngón tay hắn phòng vài trường hợp hi hữu xảy ra.
Cứ như vậy đi qua vài con phố cuối cùng cũng tới địa điểm đầu tiên, cả hai vòng ra sau ngôi nhà, vén cành cây lên để lộ ra chữ Hạ màu đỏ to tướng. Theo lời của Tử Du, Hạo Thiên tiến tới dùng hai bàn tay đặt lên đó sờ thì cảm giác vẫn như trước, dinh dính sền sệt chỉ là có vài chỗ thiếu, mất đi nét chữ.

Sau khi đút ngón tay vào trong chiếc hộp Tử Du đưa cho hắn thì cảm giác lại khác, cũng sền sệt, nhưng ở trong hộp thì lại nóng hơn rất nhiều. Quệt một cái, ngón tay hắn mang theo một mảng lớn thứ giống như keo rồi trét lên tường, kỳ lạ là lúc đưa tay ra khỏi hộp thì cảm giác nóng liền biến mất, y tô điểm lại những chỗ bị phai mất trong lòng có chút hiếu kỳ, chờ mong xem sau đó có gì đặc biệt xảy ra hay không. Nhưng cũng chẳng có gì xảy ra khiến Hạo Thiên có chút hụt hẫng.

Tử Du cùng hắn rời đi, sau khi tới hai nơi còn lại cũng gặp tình trạng y hệt như vậy, Hạo Thiên cũng làm như cũ, sau khi xong xuôi hắn quay ra hỏi.

“ Chỉ thế thôi sao?”

Nếu đơn giản thế thì tự bản thân nàng làm cũng được, có khi còn nhanh hơn nhiều, cần gì phải nhờ mình giúp.

Giống như hiểu Hạo Thiên đang nghĩ gì, Tử Du nói. “ Quan trọng là ở nơi cuối cùng, nó nằm gần Hạo phủ lúc trước cũng là Lý phủ hiện tại, ngươi nên biết cả Lý gia lẫn Hạo gia đều có người tu tiên, hiện tại tu vi đều hơn ta, nếu không cẩn thận có thể bị phát hiện bất cứ lúc nào.”

“ Tuy rằng hiện tại Hàn Lương không ở đây, nhưng còn Lý Cung thì ta không nắm chắc.”

Nhắc đến Lý gia, cả mớ cảm xúc ngổn ngang trong lòng Hạo Thiên lại trỗi dậy, nghĩ đến người thân, Hạo Thiên vẫn có chút gì đó không chấp nhận được phụ thân hắn vậy mà lại là người tu tiên. Khi bị Lý Cung xách về Hạo phủ, tình cảnh lúc đó phụ thân đối với Hàn Lương vẻ mặt cung kính còn có chút sợ hãi khiến Hạo Thiên càng khó hiểu. Nếu Hàn Lương mạnh hơn thì tại sao lại chịu làm quản gia để Hạo Lâm sai bảo.

Bỗng nhớ tới việc gì Hạo Thiên lập tức hỏi Tử Du. “ Đúng rồi còn Bạch Gia, bọn hắn có phải đám người tu tiên hay không?”

Tử Du suy nghĩ một lúc rồi nói. “ Hình như không có, trừ khi tu vi cao hơn hoặc dùng một vài thủ đoạn che lấp khí tức, còn không nếu trong phạm vi nhất định ta sẽ biết ngay.”

Nếu hỏi Hạo Thiên hiện giờ hận nhất thì bao gồm Lý Gia cùng Hàn Lương nhưng sợ nhất thì lại là Bạch Tư Thành. Từ huynh đệ thân thiết dần dần đưa hắn vào bẫy, hại cả nhà Hạo Thiên phải liên lụy, phụ thân lẫn mẫu thân đều bị bắt đi. Còn cả hai hai tên Võ Đại và Võ Nhị nhìn không đơn giản, nhất định Bạch Gia có người tu tiên mà có thể kể đến trước tiên chính là hai tên này.

Nhiều lúc Hạo Thiên còn tự hỏi Bạch Tư Thành và Lý Gia đâu mới là kẻ đẩy mình vào hoàn cảnh này.

Bỗng ngón tay hắn giật giật, thì ra là Tử Du kéo sợi chỉ trên tay đưa hắn từ trạng thái thất thần trở về lại.

“ Sao thế?” Hạo Thiên hỏi.

“ Ngươi nghe thấy gì ở phía trước không?“

Chương 29

Quyển 1: Tử Du

Bỗng ngón tay hắn giật giật, thì ra là Tử Du kéo sợi chỉ trên tay đưa hắn từ trạng thái thất thần trở về lại.

“ Sao thế?” Hạo Thiên hỏi.

“ Ngươi nghe thấy gì ở phía trước không?“

Ngay lập tức tập trung về phía trước thì có rất nhiều âm thanh hỗn tạp truyền vào tai Hạo Thiên, bây giờ thính lực của hắn đã được nâng cao hơn rất nhiều nên có thể phân tích được chuyện gì đang xảy ra.

Đó là tiếng của mấy người đang đánh nhau, ba đánh năm, cực kỳ ác liệt. Phía ba người tuy có thua về số lượng nhưng vẫn chiếm được ưu thế, đang dần áp đảo năm kẻ còn lại, năm tên kia tuy không chiếm được lợi thế nhưng vẫn cố chống trả, tràng ác chiến vẫn xảy ra không có chút nào giảm nhiệt.

Rắc một tiếng, có vẻ là một trong năm tên kia đã có một kẻ bị gãy xương. Bốn tên đồng bọn ra sức chửi lớn, trong bầu không khí hỗn loạn cực điểm nhưng bên ngoài những người đi đường vẫn bàng quan đứng xem một chốc lại vang lên vài lời bình luận. “Ngươi xem, gã to con đánh mạnh như vậy xương đùi của tên kia trăm phần là gãy làm đôi rồi. Mà bọn chúng là kẻ ăn mày, đào đâu ra tiền mua thuốc. Cái chân này chắc chắn phế hẳn luôn.”

“Khà khà, gãy thì mới được người ta cho thêm tiền chứ. Ngươi không để ý mấy tên ăn mày dạo gần đây tên nào cũng khỏe mạnh sao. Con mẹ nó chứ, có sức khỏe mà không chịu lao động, toàn lũ phế vật ngồi một chỗ ra vẻ tội nghiệp kiếm tiền. Thật không đáng mặt đàn ông.”

Những lời bình luận ấy không biết có lọt vào tai những kẻ đang đánh nhau hay không mà làm cho hai mắt bọn họ đỏ kè, tên nào cũng liều mạng mà đánh kẻ địch.

Những lời bình luận đó cũng lọt vào tai Hạo Thiên giúp hắn đoán được chuyện gì đang xảy ra trước mặt.

Nhưng bọn ăn mày đấy đánh nhau thì liên quan gì tới hắn, Hạo Thiên liền hỏi Tử Du.

" Ngươi không muốn biết vì sao bọn hắn đánh nhau?"

Ban đầu thì không có nhưng sau khi Tử Du hỏi ngược lại thì trong lòng Hạo Thiên nổi lên tò mò.

" Có, vì sao?"

" Vì bọn hắn tranh giành địa bàn. "Hạo Thiên càng thêm khó hiểu, sao lại phải tranh giành địa bàn. Theo như cách đó mấy ngày, hắn là tên ăn mày và hiện tại không khác gì mấy, nên theo hắn biết, không phải cùng chung hoàn cảnh thì đùm bọc lẫn nhau, giúp đỡ nhau khi gặp khó khăn như lời Lý Hào thường nói hay sao.

Một ngày thu nhập cũng không thấp, thậm chí nếu là một ngày đẹp trời kèm theo chút may mắn thì có thể dư giả sống đủ tới mấy hôm tiếp theo thì sao lại phải tranh giành, đánh đấm lẫn nhau. Ngay cả lúc khó khăn nhất cũng chưa từng thấy ai đến tranh giành gì với hắn.

Vô số câu hỏi trong đầu Hạo Thiên lập tức liền có câu trả lời.

" Ngươi nên cảm thấy may mắn vì nơi đi đến đầu tiên sau khi gặp nạn đó là gần ngôi miếu, cũng là chỗ của ta. Ngươi nên thấy may mắn lần thứ hai bởi vì cuộc sống ăn mày mấy tuần qua của ngươi phải nói là quá dễ dàng."

" Nếu chỉ cần ngồi một chỗ chìa tay ra trước là có thể sống qua ngày không lo âu, thậm chí còn dư dả cho mấy ngày sau thì cả thiên hạ này đều giành nhau làm ăn mày hay sao?"

“ Mỗi nơi đều có một tên đứng đầu, hàng ngày ngươi kiếm được bao nhiêu thì phải về giao lại sáu đến bảy phần. Tóm lại không dễ dàng giống như ngươi đâu.

Mỗi câu trả lời của nàng như đấm vào cái suy nghĩ, tư tưởng ngây thơ từ trước đến giờ của Hạo Thiên, nhớ lại hắn mới thấy thật đúng là không có gì khổ cực mấy.

Phía trước mặt hai bên vẫn hăng máu đánh nhau, chuyện ban đầu là ba tên này từ nơi khác tới, không biết dùng thủ đoạn gì hay là quá may mắn, cả con đường gần chục tên ăn mày nhưng ba tên đó lại được bố thí liên tục, những tên còn lại nhận ra những khuôn mặt lạ lẫm từ nơi khác đến, giành giật chén cơm của mình nên hai tên trong số đó chạy đi báo lại với tên cầm đầu. Trong lúc đó phát sinh lời qua tiếng lại, chửi bới la mắng giữa hai bên, có người kiềm chế không được lập tức tay giữ thế nắm đấm lao vào đối phương.Từ đằng xa, đi đến là hai tên rời đi lúc đầu, phía sau bọn hắn là ba người nữa, đi ở giữa là một người to cao vạm vỡ, cơ thịt săn chắc với những vết sẹo chằng chịt trên bắp tay, mắt trũng xuống, mũi hếch lên.

Ba người mới đến trước đó đều đang hăng máu đánh nhau không để ý đám người cứu viện của đối phương đang đi tới âm thầm lặng lẽ tham gia vào cuộc chiến.

“ A a a a a.” Một tiếng hét thất thanh vang lên, thu hút sự chú ý của mọi người trong cuộc lẫn những người đang đứng xem bên ngoài.

Tên to con nhất trong đám ba người giật mình quay đầu lại, nhìn vào nơi phát ra âm thanh, gã hét lên cùng đôi mắt đỏ ngầu. “Tiểu Hắc.”

Trước mặt gã là cảnh tên huynh đệ trong nhóm của mình đang bị một cánh tay to lớn đầy sẹo siết lấy cổ bởi một tên to cao vạm vỡ, một tay y thì đang cố vùng vẫy đấm liên tục vào cánh tay đang siết chặt cổ mình một cách bất lực vì sự chênh lệch quá lớn về sức lực, tay còn lại thì quặt quẹo một cách bất thường cứ như đã bị bẻ gãy đi.

Bất ngờ hơn lại là Hạo Thiên, bởi vì hắn nhận ra giọng của gã to con hét lên. Chính là của Lý Hào, chẳng phải y ở cổng Đông mới đúng sao lại xuất hiện ở đây, rồi còn xảy ra tranh chấp.

Lý Hào nhìn chằm chằm vào tên to con vạm vỡ đang khống chế Tiểu Hắc với đôi mắt đỏ ngầu như muốn xé xác tên trước mặt ra vậy.

Ở phía đối diện, tên to con cánh tay đầy sẹo cũng nhận ra ánh mắt của Lý Hào, y đáp trả lại bằng một nụ cười nhểnh lên ở mép đầy vẻ khiêu khích lẫn khinh thường.

Lúc này hai bên đã dừng tay hoàn toàn, đều trở về đứng bên cạnh lão đại, tên cầm đầu. Có một sự chênh lệch rất lớn về số lượng, một bên chỉ có hai người rưỡi, bên còn lại tận chín người rưỡi.

Tên còn lại trong nhóm Lý Hào đứng bên cạnh gã. Y nhìn Tiểu Hắc đang bị tên kia khống chế mà trong lòng thấp thỏm không yên, nhìn lại về phía Lý Hào, y cất giọng đầy vẻ lo lắng. “ Đại ca, Tiểu Hắc … giờ chúng ta làm gì đây?”

Lý Hào chưa kịp trả lời thì từ trước mặt, tên to con đã lên tiếng trước. “Lý Hào, ngươi nên nhớ rừng nào cọp đó, đừng tưởng ở cổng Đông không ai làm gì ngươi thì có thể tới nơi khác gây sự.”

“ Chẳng qua ở cổng Đông có một cái gai không nhổ được, nên nơi đó cũng không thể phân chia như ba cổng còn lại. Cỡ ngươi trong mắt ba người bọn ta chỉ là một đống rác chưa cần dọn mà thôi.”

“Ba người bọn ta.” mà gã đề cập tới là ba tên đứng đầu ở ba cổng. gã là một trong ba tên đó.

Chương 30

“Chẳng qua ở cổng Đông có một cái gai không nhổ được, nên nơi đó cũng không thể phân chia như ba cổng còn lại. Cỡ ngươi trong mắt ba người bọn ta chỉ là một đống rác chưa cần dọn mà thôi.”

“Ba người bọn ta.” mà gã đề cập tới là ba tên đứng đầu ở ba cổng. gã là một trong ba tên đó.

Lúc này đôi mắt đỏ ngầu của Lý Hào không còn nữa, thay vào đó là vẻ phức tạp kèm chút bối rối.

“ Huỳnh Thanh …. ngươi muốn thế nào?” Lý Hào hỏi tên vạm vỡ, mũi hếch trước mặt.

Huỳnh Thanh nở một nụ cười nham hiểm nói. “ Quỳ xuống rồi bò qua háng ta.” Nói xong gã đang rộng hai chân ra, tay siết lấy cổ Tiểu Hắc càng thêm chặt. Tới mức Tiểu Hắc mặt tím tái lại, cả người giật giật.

Trong lòng Lý Hào rối bời, nguyên nhân cũng vì từ khi biết được chuyện Tử Du cứu Hạo Thiên khỏi đám người vây đánh thì đã cảm thấy không ổn, trước đó y cũng tẩn Hạo Thiên một trận, e ngại nàng trả thù nên cùng vài người rời đi nơi khác. Chỉ là không nghĩ ngày đầu tiên ở nơi khác đã gặp chuyện.

Cầm lấy bàn tay của Lý Hào lắc liên tục là tên còn lại trong nhóm. “ Đại ca… Tiểu Hắc… hắn sắp trụ không nổi rồi.”

Cắn răng Lý Hào hướng tới Huỳnh Thanh nói. “ Được rồi, ta làm là được.”

Gã bước tới trước mặt Huỳnh Thanh, buông xuôi hai bàn tay đang nắm thật chặt đang run run ra, cúi rạp người xuống đất, từ từ bò qua hai chân của tên cao to vạm vỡ trước mặt.

Thấy thế đám ăn mày còn lại cười òa lên, cả những người đứng xem xung quanh ấy cũng cười hùa theo.

Khi bò đến dưới chân Huỳnh Thanh, bất ngờ Lý Hào hất đầu lên rất nhanh và mạnh. Nếu trúng phải hạ bộ của Huỳnh Thanh thì chỉ sợ thương tổn không nhỏ.

Chỉ tiếc là lúc đầu Lý Hào vừa hất lên cũng là lúc Huỳnh Thanh nhảy lùi lại giống như đã đoán trước được hành động của Lý Hào vậy, trên miệng y lại nở một nụ cười mỉa mai, khinh miệt.

Trong thâm tâm, với kinh nghiệm của mình Lý Hào hiểu rõ nếu làm theo lời y cũng không thể nào thoát được, chắc chắn y sẽ không giữ lời, chi bằng liều một phen. Nhưng tiếc rằng Huỳnh Thanh cũng hiểu rõ điều đó, y biết chắc chắn Lý Hào sẽ không buông bỏ chấp nhận, nếu có hắn cũng sẽ không giữ lời.

Lập tức những tên ăn mày còn lại vây tròn lấy hai người Lý Hào, theo hiệu lệnh của Huỳnh Thanh những tên đó lập tức lao vào đánh túi bụi hai người Lý Hào. Trong khi cánh tay đầy sẹo ấy vẫn đang siết chặt cổ Tiểu Hắc, chỉ đứng ngoài quan sát.
Còn về phía Lý Hào, lúc này đang rất chật vật chống cự vì thua thiệt về số lượng người. Hắn chặn được một cú đấm từ trước mặt chưa kịp trả đòn thì cảm nhận được nỗi đau từ cú đá bên hông của tên đằng sau, hắn chụp lấy chân tên vừa đá thì lại bị một tên khác đấm ngay mặt.

Tuy là tướng tá to con hơn bình thường, cùng kinh nghiệm lăn lộn của Lý Hào vẫn không giúp bản thân được gì trong hoàn cảnh này, trong thời gian ngắn thân thể hắn đầy vết bầm dập, thâm tím. Tên còn lại thì không phải nói, nằm rạp cả người ra đất giống như là đã bất tỉnh.

Chống cự thêm một lúc, có lẽ vì kiệt sức gã chỉ có thể ôm đầu chịu trận nhưng vẫn không than vãn rên rỉ dù chỉ là một tiếng.

Huỳnh Thanh đưa tay ra hiệu, cả đám ăn mày dừng tay lại, gã ném Tiểu Hắc cho đám ăn mày rồi tiến tới cạnh Lý Hào. “Sáu phần thu nhập cổng Đông, còn vị huynh đệ của ngươi ta tạm thời giữ hắn lại để chữa trị cho cánh tay đang gãy, ngươi yên tâm ta nhất định sẽ không đối xử tệ với hắn.”

Ở phía bên ngoài, Hạo Thiên nghe được toàn bộ sự việc xảy ra. Hắn suy nghĩ một lúc rồi hướng về Tử Du cầu xin. “Cô… cô có thể giúp huynh ấy không?”

“Ngươi thật sự muốn giúp hắn?” Tử Du nhìn hắn với ánh mắt lạ lùng.

Hạo Thiên không trả lời mà chỉ gật đầu. Thấy thế nàng thở dài rồi đi vào trong đám đông đang vây quanh.

Trong khi mọi người đang bình luận thì một bóng người đội nón với rèm đen che cả khuôn mặt, bước ra từ trong đám đông thu hút lấy mọi sự chú ý. Huỳnh Thanh cũng không ngoại lệ, gã là người phát hiện ra đầu tiên.
Ngay tức khắc, Huỳnh Thanh cúi người xuống lấy từ bên hông ra một con dao nhỏ tầm ba ngón tay, rồi cả thân hình nhào lộn một vòng phóng thẳng con dao tới Tử Du một cách quyết đoán. Trong chớp mắt con dao bay đến gần trước ngực Tử Du, cách tầm năm bước chân thì con dao bật ngược trở lại, đâm vào bàn chân của một tên ăn mày trong đám người của Huỳnh Thanh, khiến hắn ôm bàn chân la hét trong đau đớn, trước sự ngỡ ngàng của những tên còn lại và cả những người đang xem xung quanh vì không hiểu chuyện gì xảy ra.

Huỳnh Thanh thấy cảnh đó thì nhíu mày giống như đã đoán ra người trước mặt là ai, gã trầm giọng hỏi. “Ngươi muốn gì?”

Tử Du không trả lời, mà thay vào đó là chỉ ngón tay hướng về phía Lý Hào.

“Chúng ta trước nay nước sông không hề phạm nước giếng, cũng chưa hề xâm phạm gì đến chỗ của ngươi, Còn bọn chúng tới giành bát cơm của huynh đệ ta trên địa bàn của ta, ngươi muốn ta thả bọn hắn? Có phải hay không xem ta như quả hồng mềm muốn bóp thế nào cũng được.” Huỳnh Thanh nhìn chằm chằm vào nàng hỏi.

Tử Du tháo nón xuống để lộ bộ mặt xinh đẹp không chút tì vết được che bằng những vết bẩn của mình ra, nàng nhìn tên cao to vạm vỡ phía đối diện từ tốn nói. “ Nếu ngươi muốn, có thể thử.”

Vừa nghe nàng nói xong, cũng không cần suy nghĩ hay nói nhiều. Huỳnh Thanh ra hiệu thả Tiểu Hắc rồi lập tức rời đi trong sự khó hiểu của đám ăn mày cùng những người đang xem.

Thấy lão đại như thế những tên khác cũng lẽo đẽo theo sau. Hiện trường chỉ còn lại đám người Lý Hào cùng Tử Du và những người đang xem, bọn họ đang bàn luận sôi nổi về cô nương xinh đẹp này là ai, mà có thể khiến cho một trong những tên cầm đầu bọn ăn mày có tiếng ở Thủy Thành phải rút lui.

Lý Hào thì đang chật vật gượng dậy, y cùng Tiểu Hắc dìu tên còn lại mặt mũi đầy máu đang bất tỉnh nằm dưới đất lên, rồi từng bước chậm chạp rời khỏi đây.

Lúc này Hạo Thiên vừa đi tới, hắn dựa theo tiếng thở hổn hển của Lý Hào để xác định vị trí, hắn vội vàng chạy đến trước mặt ba người rồi hỏi giọng đầy lo lắng. “ Lý huynh, không sao chứ.”

Nhưng đáp lại câu hỏi đầy vẻ quan tâm của Hạo Thiên là sự thờ ơ của Lý Hào, mặc dù Hạo Thiên đang dùng nón che mặt nhưng y vẫn biết rõ đó là ai, Lý Hào không thèm liếc mắt lấy một cái, y xem như không nghe thấy gì, cứ lạnh lùng bước qua người Hạo Thiên.

Trong khoảnh khắc hai bên lướt qua nhau, Hạo Thiên cảm giác được một thứ gì đó rất khó chịu trong lòng ngực, giống như mất đi thứ gì đó, thậm chí cả lúc hắn bị Lý Hào đánh, cũng không có cảm giác khó chịu này.

Cách đó không xa, một tên ăn mày chân cà nhắc vì vết thương từ chiếc dao ghim vào, với vẻ mặt khó chịu gã hướng tới người to con tay đầy sẹo hỏi. “Lão đại, chúng ta đông người hơn sao lại sợ cô ta, không lẽ cứ như vậy dễ dàng bỏ qua hay sao, sau này mặt mũi đâu mà nhìn những tên ăn mày khác của hai cổng còn lại.”

“Uỳnh.” Là âm thanh của Huỳnh Thanh đấm vào bức tường, lún sâu vào tận bên trong như muốn xuyên thủng cả những viên gạch.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau