TỊCH NGUYỆT - CỬU CHỈ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Tịch nguyệt - cửu chỉ - Chương 21 - Chương 25

Chương 21

Quyển 1: Tử Du

Tuy là đã ăn từ lúc sáng sớm, nhưng khi Hạo Thiên ngửi được mùi thức ăn thơm nức mũi hắn cũng có chút thèm thuồng. Trước đây hắn đã ăn không biết bao nhiêu món thượng hạng, của các đầu bếp nổi tiếng khắp Thủy Thành, không món nào dưới trăm lượng bạc, có khi chỉ cần một chút lỗi trong khâu nấu nướng thôi hắn cũng chê bai hết sức thậm tệ. Nhưng bây giờ ngửi được mùi món cơm gà rất bình thường thôi cũng làm hắn động tâm.

Vội đưa đũa lên gắp thức ăn, chỉ cần vài miếng thôi, cũng làm hắn hạnh phúc tột cùng trong những lúc khó khăn nhất này. Chẳng bao lâu thì cả hai gần xử lý hết phần cơm của mình, Hạo Thiên lúc này đã no thì nhớ đến chuyện hắn cần nhờ, vội hạ đũa xuống dùng một bộ mặt thành khẩn hướng về phía Lý Hạo.

“Lý đại ca, chuyện lúc sáng...?”

Lý Hạo đang ăn say sưa nhưng nghe hạo Thiên nhắc tới mới nhớ ra. “Tiểu đệ, chỉ cần không phải là việc ngu ngốc gì miễn trong khả năng có thể thì ta nhất định sẽ giúp.”

“Huynh có thể dẫn ta tới Bạch Gia và Lưu gia hay không?”

Nghe Hạo Thiên nhắc tới hai địa điểm khiến sắc mặt Lý Hào có chút không tự nhiên. Tuy không phải là đầm rồng hang hổ, nhưng nơi đó cũng không phải nơi một kẻ như hắn có thể vào. Ngoài ra cũng không biết mục đích của tiểu đệ hắn ra sao, nhỡ đâu đến trả thù hay gây chuyện, thì sợ lúc sáng mắt còn chạy không kịp, huống hồ gì hiện tại đang là một người mù.

“Đệ đến đó làm gì?”

“Không giấu gì huynh, trước kia ta có hai người huynh đệ một ở Lưu gia một ở Bạch gia, hiện tại rơi vào nghịch cảnh này thật tình mà nói cũng không biết phải làm sao nên chỉ có thể tìm tới bọn hắn.”

Nghe đến đây, Lý Hào yên tâm hơn. Lần đầu tiên gã nhìn thấy Hạo Thiên tuy cả người toàn vết thương, gương mặt đầy bụi, vẫn không che lấp được làn da mịn màng của loại người chưa từng chạm tay vào công việc nặng. Với kinh nghiệm lăn lộn của gã thì làm sao không nhìn ra được, đoán chừng không phải nhà nào quyền quý thì cũng là giàu có một vùng.

“ Đệ có người quen ở hai đại gia tộc đó, thật hay giả vậy. Người ta dù là hạ nhân tại đó, thì địa vị cũng cao hơn chúng ta rất nhiều đời nào chịu gặp mặt.”

“Lý đại ca yên tâm, người quen của đệ ở đó là huynh đệ chí thân, khi đệ gặp chuyện không hay họ đều hết lòng giúp đỡ. Đại ca cứ việc dẫn ta đến đó, còn lại sẽ do đệ tự giải quyết, không cần huynh lo lắng.”

Nghe y khẳng định, Lý Hạo yên tâm hơn nhiều vội giục Hạo Thiên. “Được rồi đệ ăn xong đi rồi ta sẽ dẫn đệ đi, nhanh đi không đồ ăn nguội hết bây giờ.” Nhưng mà không biết từ khi nào, bên cạnh hắn xuất hiện một hàng người có chút chỉnh tề tay cầm đủ thứ đồ.

Trước đó một lúc, từ xa một đoàn người đang đi tới. Ở giữa là thanh niên mặt trắng tay cầm quạt đang quát tháo, phía sau gã gần mười người tay cầm rất nhiều hộp quà, còn có hai gia đinh đang khiêng một cái hòm cồng kềnh.

“Lần này Lý gia vươn lên, Hạo gia đã không còn, nếu có thể bám chân vào giành lấy vị trí đó, thì gia tộc ta nhất định cá chép hóa rồng. Có thể ngồi cùng mâm với Bạch - Lưu hai đại tộc mà bàn chuyện, mỗi lần gặp hai tên trời đánh kia cũng không cần phải cúi đầu nịnh nọt.” Chỉ nghĩ đến thôi đã khiến gã cảm thấy hào hứng, liền quay lại đằng sau quát.“Tất cả các ngươi cẩn thận, bên trong đều là vật quý giá tốt nhất đừng để xảy ra chuyện bằng không phụ thân ta sẽ khiến các ngươi muốn sống không được chết cũng không xong.”

Lúc này, đi ngang qua cái bàn của hai người đang ăn cơm, được vài bước, nghe được loáng thoáng có người nhắc tới Bạch gia lẫn Lưu gia gã liền đứng lại.

Lý do cũng không phải vì nhắc tới hai nhà đó, mà là gã nghe được giọng nói có chút quen thuộc. Xoay người lại nhìn thì ra là hai đứa ăn mày. Trước mặt gã là một người đàn ông áo quần lôi thôi, có vài chỗ rách, khuôn mặt thì râu ria xồm xoàm. Người còn lại thì do góc nhìn, nên chỉ thấy được tấm lưng của hắn.

Lại cảm giác đó, cảm giác quen thuộc từ giọng nói đến cả tấm lưng, để chắc chắn gã đưa tay ra hiệu cho đoàn người dừng lại. Tiến đến ngồi xuống bên cạnh Lý Hạo nhìn chằm chằm vào thanh niên ngồi đối diện.

Đó là một thanh niên còn trẻ tầm tuổi gã, khuôn mặt có chút hốc hác, rất giống với một người gã biết, chỉ khác ở chỗ đôi mắt bị một vết sẹo chạy ngang giữa đôi mắt mù lòa.

“Nhìn vị huynh đệ này có chút quen mắt, hai ta có phải đã từng gặp nhau rồi chăng?”

Không thấy thanh niên mù trả lời y chỉ im lặng hơi cúi mặt xuống thì nghe người đàn ông bên cạnh lên tiếng.

“Công tử nói đùa rồi, huynh đệ bọn ta chỉ là kẻ ăn mày thân phận thấp kém sao có diễm phúc gặp được ngài chứ.”
Gã không trả lời Lý Hào, vẫn nhìn chằm chằm vào thanh niên mù trước mặt. Bỗng dưng gã đứng dậy, đổi vị trí sang ngồi cạnh Hạo Thiên, lần này dời tầm mắt về Lý Hào hỏi.

“Không biết vị huynh đài này xưng hô thế nào?”

“Không dám, ta họ Lý tên Hào không biết công tử có việc gì?” hắn vừa hỏi lại có chút dè chừng.

“Xin tự giới thiệu ta tên Lục Tường cũng là con trai cả nhà họ Viên, ngoài ta ra còn có một tiểu muội nàng tên là Viên Thúy, tình tình hiền lành, xinh xắn, lanh lợi.”

“Từ nhỏ nàng tỏ ra là một đứa trẻ ngoan chưa từng cãi lời ta. Lý huynh không biết đâu, có những lần ta còn bé vì quá nghịch ngợm làm vỡ một ít đồ trong thư phòng, vì sợ phụ thân mắng ta liền đổ tội cho nàng, thế mà nàng lại nhận hết.”

“Sau đó phụ thân phạt nàng mười roi rất mạnh vào chân. Ngoài những giọt nước mắt lăn dài trên má vì đau, còn lại không hé răng lấy nửa lời, cũng không nhắc hay trách móc gì ta. Qua hôm sau gặp ta nàng còn chia cho ta nửa cây kẹo đường. Lý Huynh nói xem có một muội tử như vậy có phải hay không nên yêu thương, bảo vệ nàng?”

“Đúng đúng, công tử nói phải, nếu ta có một muội tử như thế nhất định chiều chuộng bảo vệ nàng” Lý Hào nghe xong gật đầu lia lịa.

“Khi lớn lên, nàng càng ngày càng xinh đẹp, được vô số danh môn công tử để ý, sẵn sàng làm tất cả chỉ để đổi lấy nụ cười của nàng. Và ngươi biết không?. Nhưng rồi vào một buổi tối, phụ thân cùng ta đến Bạch gia dự tiệc. Cùng lúc đó có ba kẻ lạ đột nhập vào Viên phủ. Sau đó ta nghe nha hoàn kể lại, từ phòng tiểu muội vang lên tiếng thét sợ hãi, đến khi chuyện vỡ ra thì ta mới biết một trong ba người đó là Hạo Thiên con trai Hạo thành chủ.”

Nhắc đến cái tên Hạo Thiên, Viên Lục Tường gằn giọng, còn tay thì nắm chặt bàn, cả người run run, phía đối diện khuất sau tô cơm còn dang dở, cũng có một bàn tay đang nắm chặt, nhưng đó là của Lý Hào.

Một lúc sau Viên Lục Tường lấy lại bình tĩnh thả lỏng người kể tiếp “ Từ đêm hôm đó trở đi, nàng giam mình trong phòng không gặp bất kỳ ai, kể cả cơm cũng bỏ bữa, nàng đã không còn vẻ lanh lợi hoạt bát như mọi ngày, giống như trở thành một con người khác, nụ cười đáng yêu lúc nào cũng nở rộ giờ không còn nữa, thay vào đó là khuôn mặt u buồn lúc nào cũng sợ hãi.”

“Từ ta cho đến phụ thân muốn gặp nàng thì bị đuổi đi, vẻ mặt nó lúc đấy ta không bao giờ quên được…”

Kể tới đây Viên Lục Tường dừng lại nhìn chằm chằm vào thanh niên bên cạnh, nhưng vì y đã cúi đầu xuống nên không thấy được biểu hiện trên khuôn mặt.

“Qua hôm sau ta cùng phụ thân đến Hạo phủ thì thành chủ đại nhân từ chối gặp mặt, phủi bỏ hết mọi chuyện của con trai gã. Đến lúc quay trở ra thì gặp hắn đang đứng dựa lưng vào tường kèm giọng mỉa mai. Cũng không thể trách ta được, có trách thì trách muội muội ngươi lớn lên có chút nhan sắc...”

“Súc sinh.” Cắt ngang câu chuyện là tiếng chửi của Lý Hào kèm âm thanh tay hắn đập xuống bàn.

Chương 22: Tử Du

“Qua hôm sau ta cùng phụ thân đến Hạo phủ thì thành chủ đại nhân từ chối gặp mặt, phủi bỏ hết mọi chuyện của con trai gã. Đến lúc quay trở ra thì gặp hắn đang đứng dựa lưng vào tường kèm giọng mỉa mai. Cũng không thể trách ta được, có trách thì trách muội muội ngươi lớn lên có chút nhan sắc...”

“Súc sinh.” Cắt ngang câu chuyện là tiếng chửi của Lý Hào kèm âm thanh tay hắn đập xuống bàn.

“Nếu không phải phụ thân lúc đó ngăn cản, thì ta nhất định liều mạng

cùng hắn.” Viên Lục Tường lắc đầu.

“ Viên công tử bớt đau buồn, Hạo phủ nay đã cháy trụi, người sống cũng không còn một ai, chỉ tiếc là tên súc sinh đó chết quá nhẹ nhàng.” Lý Hào nhẹ giọng an ủi.

Nghe thế trên mặt Viên Lục Tường nở một nụ cười quỷ dị. “Thứ nhất ta cũng không phải đang buồn mà rất vui là đằng khác. Thứ hai tên súc sinh Hạo Thiên đó còn chưa có chết.” nhắc đến chưa chết giọng gã trầm xuống như muốn nhấn mạnh.

Viên Lục Tường nhìn qua thanh niên mù đang ngồi cất tiếng hỏi. “Có phải hay không, Hạo Thiên công tử?” Vừa dứt câu tay gã đưa tay lên đầu ấn thẳng mặt Hạo Thiên xuống bát cơm phía dưới trong sự bỡ ngỡ của Lý Hào.

Lý Hào đứng dậy lên tiếng định can ngăn “Viên công tử bình tĩnh, có gì từ từ nói xem có phải nhận nhầm người hay không.” Nhưng vừa đứng lên liền bị hai gia đinh trong đoàn người ngăn cản, ép hắn ngồi xuống.

“Nhầm? tuy ta không biết vì sao hắn bị mù nhưng giọng nói, khuôn mặt cả hình dáng này là những thứ khắc sâu trong đầu ta, là những thứ ta luôn nhắc nhở bản thân phải nhớ kỹ trước khi đi ngủ thì làm sao có thể nhầm.” Gã đưa mắt ra hiệu, trong đám người có một tên bước lên phía trước, y chìa ra một con dao khảm ngọc rất đẹp.

Rút dao ra khỏi vỏ, ánh mặt trời ban trưa rọi vào ánh lên những luồng sáng rực rỡ.

Một tay y cầm dao, tay còn lại túm tóc Hạo Thiên giật ngửa ra sau đưa mặt hướng lên trời. “Ta không biết chuyện gì xảy ra với cả nhà ngươi, cũng không biết vì sao lại mù. Cũng có thể là trời xanh có mắt, loại người như ngươi thiên lý bất dung. Chẳng phải trước kia coi trời bằng vung, không xem ai ra gì hay sao, bây giờ một tiếng cũng không dám nói?”

Viên Lục Tường lại đập khuôn mặt Hạo Thiên xuống bát cơm chà qua chà lại. Được một lúc cái bát chịu không nổi liền vỡ nát thành từng mảnh, đâm vào trán Hạo Thiên vì mỗi lần hắn bị Viên Lục Tường kéo lên rồi lại đập xuống.

“Ta, ta…”

Nghe được tiếng lắp bắp của Hạo Thiên, Viên Lục Tường dừng lại nói “ Được rồi, ngươi không nhận cũng không sao, bởi vì với ta nó cũng không còn quan trọng.” Dứt lời tay cầm dao nhắm thẳng vào gáy Hạo Thiên đâm xuống.Còn Hạo Thiên thì cũng tuyệt vọng chờ chết trong khi Lý Hào thì lại cực kỳ bối rối không biết phải làm gì cho phải.

“Phốc.”

Lưỡi dao vừa hạ xuống thì ở đâu ra một vật chặn lại. Viên Lục Tường nhìn kỹ lại thì thấy một cây quạt. “Bạch...Bạch Tư Thành.”

Người vừa đưa tay ra chặn gã lại là Bạch Tư Thành, một trong ba kẻ vào ban đêm đột nhập Viên phủ. Tháp tùng phía sau lưng hắn là hai huynh đệ Võ gia, Bạch Tư Thành, hất nhẹ ngón tay đang cầm quạt một cỗ lực lượng theo đó xuôi đến ngay lưỡi dao, cây dao tung lên trời rồi hết lực, xoay mấy vòng rơi xuống chạm vào nền gạch lót đường.

“Còn một chuyện ngươi không biết, lần đó chúng ta mở tiệc mời ngươi cùng phụ thân đến dự, để ba người chúng ta lẻn vào cũng là kế hoạch của ta, vậy ngươi cũng có ý muốn giết luôn cả ta hay sao?” Vừa hỏi y vừa áp sát đến gần Viên Lục Tường khiến không dám trả lời chỉ cúi đầu trả lời nhí lí “Không dám.”

“Bốp” Là Bạch Tư Thành đưa tay tát thẳng vào mặt gã, khiến Viên Lục Tường ngã nhào ra rất, gã còn chưa ý thức được chuyện gì xảy ra tiếp đến là giọng nói vang lên. “Còn chưa cút?”

Gã vội đứng dậy chạy một mạch mất hút, theo sau là đám gia đinh. Lúc này Bạch Tư Thành mới ngồi xuống cạnh Hạo Thiên than thở “ Lão đại à, ta tìm ngươi cũng thật khổ, cũng may là vừa tới kịp.”

Hạo Thiên từ lúc xuôi tay chờ chết, nghe được Viên Lục Tường hô lên cái tên Bạch Tư Thành khiến hắn nổi lên hy vọng kèm bất ngờ. Hy vọng y có thể giúp mình tìm đến phụ mẫu, bất ngờ vì đang định đến tìm hắn thì hắn lại tìm thấy mình trước. Nghe y than thở Hạo Thiên định nói chuyện thì bị cây quạt của y chắn trước miệng, hắn hiểu ý đợi Bạch Tư Thành nói hết.“Chỉ mới qua một ngày Hạo phủ liền cháy trụi, người sống cũng không còn ai, thành chủ thì mất tích còn lão đại thì tới nước này, đúng là không ai lường trước được điều gì. À đúng rồi lão đại có chuyện này ta vẫn luôn thắc mắc?”

“Ngươi thắc mắc cái gì?” Cảm giác được cây quạt đã rời khỏi miệng Hạo Thiên hỏi ngược lại.

“ Ta muốn biết …” Gã đứng dậy áp sát vào tai Hạo Thiên nói nhỏ. “Cảm giác hại chết phụ mẫu, phá hủy Hạo phủ bằng chính tay mình... cảm giác như thế nào?.”

Hỏi xong cũng không cần nghe câu trả lời, Bạch Tư Thành đứng dậy ngửa mặt lên trời vừa đi vừa cười to, tiếng cười mỗi lúc một nhỏ vì gã đã đi xa nhưng nó như vẫn đang văng vẳng trong đầu Hạo Thiên. Tiếng cười đó, cùng câu hỏi đó, như vẫn còn đâu đây, in rõ từng chữ một vào sâu thẳm trong lòng hắn.

Nói về Lý Hào, từ lúc bị hai gia đinh giữ lại hắn vẫn còn nghi hoặc, nhưng đến khi Bạch Tư Thành xuất hiện trong lòng hắn thì đã có câu trả lời. Hạo Thiên thì đúng là hắn chưa gặp bao giờ nên không nhận ra, nhưng còn Bạch Tư Thành thì hắn đã từng gặp qua rồi, lại còn xưng hô lão đại. Tuy không biết gã thì thầm gì vào tai Hạo Thiên, nhưng với Lý Hào đã không còn quan trọng nữa.

Thấy Bạch Tư Thành vừa rời đi, Lý Hào tiến từng bước một đến gần Hạo Thiên bỗng nhiên tung một đấm thật mạnh vào mặt, khiến Hạo Thiên ngã xuống đất. Không dừng ở đó Lý Hào đưa cái cơ thể to lớn của mình đè lên người Hạo Thiên rồi đấm thẳng vào mặt liên tục.

Ngươi có nhớ Tiểu Phi không. Hắn là một kẻ mất cha mất mẹ từ nhỏ, đã vậy còn ốm yếu bệnh tật. Ta với hắn không nơi nương tựa, sống dựa vào lòng thương của khách qua đường, mỗi ngày qua đều vô cùng vất vả. Thế nhưng, hắn rất tốt bụng, hắn chưa bao giờ làm lơ những kẻ gặp khó khăn giống như ngươi bây giờ vậy.

"Ấy vậy mà, hắn lại xui xẻo đến nổi gặp ngươi. Chỉ vì đi ngang ngửi mùi không hợp, ngươi lại cho người đánh gãy chân hắn. Bệnh cũ của hắn tái phát ngay lúc đó, mà mà ngươi đâu biết Tiểu Phi phải chống chọi với bệnh bẩm sinh. Hắn gom góp từng đồng tiền đưa cho thầy thuốc để giữ mạng qua ngày, lại vì trận đòn của ngươi cùng căn bệnh tái phát mà chết không nhắm mắt. Ngươi, ngươi có phải là con người không!"

“Lý đại ca… ta xin lỗi.” Đù đang bị những quả đấm của Lý Hào giáng vào mặt nhưng Hạo Thiên vẫn cố gắng nói.

Nghe Hạo Thiên xin lỗi, Lý Hào cũng không dừng tay, gã đứng dậy đá một cái thật mạnh vào bụng khiến hắn phun ra toàn bộ cơm ăn được kèm cả máu. Tiếp theo gã phun thẳng một bãi nước bọt vào mặt Hạo Thiên rồi mắng.

“Ta không có loại huynh đệ súc sinh như ngươi, loại người như ngươi không đáng tồn tại trên đời.” Đá bồi thêm vài cái thấy Hạo Thiên không động đậy nữa, Lý Hào liền xoay người bỏ đi.

“Đoàng.” Tiếng sét vang lên, từng hạt mưa thi nhau rơi xuống hòa theo tiếng bước chân vội vã của dòng người trên đường. Chẳng ai quan tâm đến một tên ăn mày cả người đầy vết thương đang nằm đó.

Chương 23: Tử Du

“Thiên nhi, dậy ăn sáng nào. Đã trễ lắm rồi, đừng để phụ thân phải đợi.”

Hạo Thiên mơ màng đưa hai tay che đi ánh sáng từ cảnh cửa phòng bị mẫu thân mở toang, nhìn ra bên ngoài xong lại nhắm mắt nằm xuống. “Mẫu thân à, còn sớm mà cho hài nhi ngủ thêm chút nữa đi.”

“Không được, đồ ăn đã dọn lên rồi, phụ thân cũng đang đợi. Hay là Thiên nhi muốn để phụ thân tự thân đến đây gọi ngươi dậy.” Liễu Phi Yến vừa cười vừa nói.

Nghe nhắc đến phụ thân, Hạo Thiên ngáp ngắn ngáp dài ngồi dậy. “Nhanh lên nhé, đừng để phụ thân đợi lâu.”

Liễu Phi Yến xoa đầu Hạo Thiên rồi đứng dậy rời đi. Hắn ngồi dậy vươn người cho tỉnh ngủ, phía bên ngoài Tiểu Tam mang theo chậu nước rửa mặt cùng quần áo đi vào.

Sau khi rửa mặt và thay quần áo, Hạo Thiên đi đến Hoa Viên. Giữa khu vườn bố trí một chiếc bàn nằm bên cạnh hồ nước. Phụ mẫu hắn đã ngồi đó từ trước, có vẻ phụ thân vẫn như trước im lặng nhìn ra xa còn mẫu thân thì nhu thuận ngồi bên cạnh ông như cái bóng.

Hạo Thiên đặt mông xuống ghế, như thường lệ buổi sáng vẫn là một bát cháo to, một đĩa thịt gà luộc cùng nước chấm và ít rau. Liễu Phi Yến gắp một miếng đùi gà bỏ vào chén Hạo Thiên.

Hạo Lâm nhìn cảnh đó nói “ Hạo nhi đã lớn rồi, có tay có chân nàng cần gì phải gắp thức ăn.”

“Nó đã lớn được là bao nhiêu. Phu quân nếu ngày nào giao vài việc của gia tộc cho nó xử lý thì thiếp không làm như vậy nữa.”

Liễu phu nhân nhẹ nhàng đáp lại lời phu quân làm cho Hạo Lâm đành im lặng tự gắp thức ăn, rồi nghĩ thầm “Giao việc cho nó không khéo thì ít lâu sau, cả gia tộc ra đường làm ăn xin. Với tính nó thì ta lạ gì.”

Tất nhiên là ông không nói ra, phần vì Hạo Thiên vẫn còn ngồi đây phần là không muốn lại nổ ra một lần tranh luận vô vị.

Hạo Thiên cũng chẳng quan tâm lắm chuyện này, ngày nào mà phụ thân chả càm ràm vài câu, nhưng mà cũng không có tác dụng mấy.

Thi thoảng hắn cũng tự hỏi rằng, tại sao đại công tử nhà khác đều được trưởng bối trong nhà giao ít chuyện để quen dần với việc quản lý gia tộc, còn hắn thì phụ thân cứ mãi chả đả động gì đến cả. Nhưng đó cũng làm hắn trở nên rảnh rỗi chả có gì làm ngày ngày chỉ biết ra ngoài ăn chơi phá hoại.

Cứ thế cả ba người cứ như mọi khi, ăn trong yên lặng bỗng chốc lại vang lên tiếng hạo Thiên, hắn kháng nghị mẫu thân gắp nhiều quá hắn chưa kịp ăn hết thì thêm cả đống nữa được thêm vào.

Hạo Thiên chỉ biết mở to hai mắt, vừa ăn vừa xem chừng mẫu thân có gắp thêm thức ăn vào chén của hắn không để còn tránh.

Hạo Lâm yên lặng ăn rồi chốc chốc lại nhìn hai mẹ con, bầu không khí vui vẻ như một nhà bình thường ba người đang dùng bữa, nhưng có chút khác biệt là những món ăn trên bàn không phải nhà bình dân nào cũng có tiền mà hưởng thụ.
Khoảnh khắc vui vẻ ít ỏi của ba người bị phá vỡ bằng tiếng bước chân của một gia đinh vội vã chạy vào trong vườn, cùng giọng nói không ra hơi. “Lão gia lão gia, có chuyện lớn xảy ra rồi chuyện lớn rồi.”

Hạo Lâm thong thả nói. “Bình tĩnh một chút, thở đều rồi hãy nói chuyện gì đang xảy ra.”

Hít một hơi dài lấy sức hắn vội nói “Bẩm lão gia, ngoài cửa nhà ta có rất nhiều người đến bao vây, ai ai cũng la lớn đòi công đạo. Hết thảy đều đổ cho thiếu gia, đòi lão gia mang thiếu gia ra cho bọn họ một câu trả lời.”

“Thật không ra thể thống gì hết!” Hạo Lâm đập đôi đũa xuống bàn khiến nó vỡ làm nhiều mảnh rồi quay ra nhìn Hạo Thiên.

Vội vã chạy ra cửa chính Hạo Thiên nghe được đám đông đang hung dữ đứng trước đó mà la lớn đòi công đạo. Đám đông gần như không thấy điểm kết thúc, có khi gần nửa Thủy thành đã đến đứng đây vậy.

Hạo Thiên thấy đám người đông như vậy cũng đổ mồ hôi lạnh. “Từ khi nào mà ta trêu chọc đông người như vậy chứ.”

Hạo Thiên khó khăn nuốt nước bọt rồi tìm cách lấy khí thế, đường đường là Hạo gia đại thiếu mà phải sợ lũ nghèo này à. Một cọng lông chân của gã còn lớn hơn bọn họ cớ sao phải sợ.

“Im lặng! nháo nhào cái gì. Các ngươi biết đang đứng trước nhà ai không hả. Là Hạo Phủ đó, tên nào còn dám la hét nữa bổn thiếu gia gọi chấp pháp đội bắt vào ngục giam mười ngày nửa tháng để xem có sức mà lên tiếng không.”

Đám đông đang ồn ào bỗng dưng hơi im lặng lại bởi tiếng la to của Hạo Thiên, Chấp pháp đội uy danh hiển hách ai dám chống lại, còn có đại ngục của Thủy thành nữa, bọn họ đều biết rõ trong đấy kinh khủng như thế nào.”
Hết thảy yên tĩnh trở lại, Hạo Thiên có cảm giác thành tựu, vui vẻ nói. “Gào nữa đi gào to lên để cho bổn công tử nghe nào, không biết ai cho các ngươi lá gan to như vậy dám đến đây nhiễu sự. Không có việc gì thì cút hết đi đừng để cho ta thấy được nếu không. Hừ Hừ.”

“Thì sao?”

Một giọng nói lạnh lùng vang lên bên tai Hạo Thiên làm gã rùng mình. Hàn quản gia, giọng nói này hết sức quen thuộc làm gã sợ hãi.

Bỗng nhiên khung cảnh biến đổi, đám đông biến mất một cách kì bí còn gã bây giờ đang đứng trước cảnh tượng lúc nào cũng ám ảnh mình bấy lâu nay.

Phụ thân đang quỳ gối trước Hàn quản gia, mẫu thân ngồi cách đó không xa khuôn mặt vô thần, còn Hàn quản gia thì đứng đó mặt không biểu cảm nhìn chằm chằm vào Hạo Thiên.

Sự sợ hãi tràn ngập thâm tâm làm cho cả người hắn cứng đờ ra, không thể di chuyển hay làm ra bất cứ hành động nào khác.

Tiếp đó, một mồi lửa không biết bắt đầu từ đâu nổi lên, nuốt trọn cả gian phòng của Hạo Thiên rồi lan ra những nơi khác, chỉ chốc lát cả Hạo phủ chìm trong biển lửa.

“Không thể thế được không thể nào. Chuyện quái quỷ gì đang xảy ra thế này.”

Còn đang ngây người vì chưa hiểu chuyện gì đang xảy ra thì từ bên phía ngoài xuất hiện ba bóng người.

“Lão đại không cần lo lắng đã có ta.”

Giọng nói tự tin của Bạch Tư thành vang lên bên cạnh hắn. Rồi một bóng người nhanh như chớp lao đến Hàn Lương, Võ Nhị rút đại kiếm sau lưng ra hướng đỉnh đầu Hàn Lương mà chém. Võ Đại thì vẫn đứng yên sau lưng Bạch Tư Thành vẻ mặt không đổi, không quan tâm giống như hắn rất tự tin vào vị sư đệ của mình thừa sức đối phó với Hàn Lương.

Bỗng nhiên sau lưng Hạo Lâm xuất hiện một bóng người. “Phốc.” trong chớp mắt giữa ngực gã mọc ra một bàn tay đang nắm thứ gì đó màu đỏ thẫm.

Hạo Thiên nhìn kỹ lại thì mới nhận ra bóng người đó là Võ Đại, rõ ràng trước đó y đang đứng sau lưng Bạch Tư Thành, vậy mà chưa tới một cái chớp mắt đã ở đằng sau lưng phụ thân của mình. Càng khiến Hạo Thiên hãi hùng hơn là bàn tay gầy gò của Võ Đại đâm xuyên qua cả người phụ thân, vật màu đỏ thẫm trong y đang cầm là trái tim, trái tim vẫn còn đang đập từng cơn dưới ánh mắt đầy ngỡ ngàng, không thể tin được của Hạo Lâm.

Lúc này Bạch Tư Thành ghé sát vào tai Hạo Thiên thì thầm. “ Thế nào lão đại, cảm giác có phải hay không rất thú vị?”

“ Không … không.” Hạo Thiên cúi mặt xuống đất ôm lấy đầu gào thật lớn.

Chương 24

Giật mình tỉnh dậy, cả người mồ hôi đầm đìa, điều đầu tiên Hạo Thiên cảm nhận được là cảm giác đau nhức toàn thân, khắp người ê ẩm. Mỗi cử động nhỏ nhất đều mang đến sự đau đớn tột cùng.

Hạo Thiên sau một lúc chật vật mới có thể ngồi dậy, y ngả lưng dựa vào tường thở hồng hộc. Thoát khỏi cơn ác mộng y ngồi nghĩ lại về nó, về cảnh Hàn Lương hành hạ phụ thân, còn cả câu nói của Bạch Tư Thành.

Đến giờ phút này nếu không nhận biết được mọi chuyện ra sao thì khác nào Hạo Thiên là thằng ngốc. Hắn bắt đầu chắp nối từng sự kiện xảy ra lại với nhau. Như một bức tranh mơ hồ dần hé lộ từng chi tiết nhỏ.

Nhưng nghĩ đi nghĩ lại có một chuyện khiến Hạo Thiên không thể hiểu nổi. “Vì sao Bạch Tư Thành lại làm như vậy, trước giờ ta đối xử với hắn vốn không tệ, huống hồ Hạo gia ngã xuống thì vị trí thành chủ cũng không phải của Bạch gia. Trong khi đó hiện tại có thể nói Hạo gia nhường cho bọn hắn rất nhiều ưu đãi, lớn nhất là miễn hoàn toàn tiền thuế từ các chuyến hàng dược vật, thảo dược.”

Trong lúc Hạo Thiên đang suy nghĩ, thì từ xa có tiếng bước chân vang lên. Lúc này hắn mới ý thức được một vấn đề. “Mình đang ở đâu?” Không có âm thanh của dòng người qua lại, nền đất cũng không phải lát gạch

Hạo Thiên đưa tay xuống đất mò mẫm, tìm lại cây gậy dò đường của mình nhưng không thấy, trong lòng hắn có chút hoảng sợ vì không biết người tới là ai, có mục đích gì. Chỉ mong không phải đến để trả thù hắn, hiện tại với những vết thương trên người, ăn thêm một trận đòn nữa chắc chắn là bỏ mạng.

Mỗi tiếng bước chân vang lên là tim Hạo Thiên đập mạnh một cái, âm thanh cả hai thứ dường như rất đồng đều. Khiến trong lòng hắn mỗi lúc áp lực mỗi lớn.

“Ồ, ngươi tỉnh rồi à?”

Đến khi nghe được giọng nói quen thuộc của nữ nhân hắn mới thở phào nhẹ nhõm.

Lúc này Hạo Thiên mới trút được gánh nặng, sự thấp thỏm trong lòng. Bởi hắn chắc chắn một điều, có nàng ở đây thì sẽ không ai dám đến tìm hắn.

“Là cô đem ta về đây?” Hạo Thiên hỏi.

“Đương nhiên, chứ ngươi nghĩ là ai có thể làm được?”

Nghe thế Hạo Thiên cười khổ, bây giờ Lý Hào cũng đã quay lưng lại với hắn, ngoài trừ nàng ra đúng là chẳng ai khác để tâm đến kẻ ăn mày như gã.

“Lúc nhìn thấy ngươi, cả người bầm tím, máu nhuộm đỏ cả áo. Nếu không phải nghe tiếng thở thoi thóp, thì ta nghĩ ngươi đoàn tụ với cả nhà rồi.”

“Cảm…ơn.”

“ Không cần, chuyện nhỏ mà thôi. Đúng rồi, ngươi làm sao mà để bị đánh thê thảm như vậy?”

Nghĩ lại về chuyện xảy ra, Hạo Thiên lắc đầu rồi thở dài. “Đều tại lúc trước ta gây nghiệt nên bây giờ phải trả.”Bỗng dưng, Hạo Thiên gồng người lên, mang theo cơ thể toàn thương tích đến trước mặt nàng quỳ xuống, từng bước nhỏ thôi cũng làm hắn đau nhăn hết cả mặt nhưng vẫn mím môi lê đến.

“Cô nương, mặt dù ta biết là loại người như ta không đáng được giúp đỡ, nhưng ta cầu xin cô giúp ta cứu phụ mẫu. Ta biết cô không phải người thường. Ta cầu xin cô.”

Trong một tháng gần đây hắn trải qua không biết bao nhiêu biến cố làm cuộc sống lẫn suy nghĩ, nhận thức của gã thay đổi hoàn toàn. Có một số chuyện xảy ra vượt qua ngoài nhận thức của bản thân về “võ lâm cao thủ”, thường những người này chỉ có võ công đặc biệt lợi hại nhưng những gì gã tiếp xúc gần đây thì “tiên gia” mà gần như gã đã không tin là có thật đã có bằng chứng để tin vào.

Rõ ràng nhất là lúc hắn cầm trên tay ngọc bài ở Lý Gia, miếng ngọc ấy có dấu hiệu sắp phát nổ rồi nhưng khi hắn tỉnh lại sau đó thì toàn thân đều bình thường không một vết xước. Hay là lúc tên Võ Đại dùng lá bùa để biến ra thêm một “Hạo Thiên” khác. Hoặc là cái đêm ở căn miếu vừa qua, hết thảy đều phá vỡ nhận thức bản thân về mọi thứ.

Tuy không phải hoàn toàn hiểu rõ, nhưng Hạo Thiên có tám phần chắc chắn nàng với bọn người Võ Đại, Võ Nhị hay Lý Gia cả Hàn Lương đều là cùng một loại người.

Mặc dù những vết thương trên người Hạo Thiên vì cử động, đã bắt đầu chảy máu, mặc kệ sự đau đớn hắn vẫn quỳ cầu xin giọng đầy thành khẩn.

“Hiện tại ta đã là đã là người tàn phế, bản thân cũng biết không có khả năng. Hy vọng duy nhất của ta chỉ có thể đặt vào cô, chỉ cần có thể giúp ta cứu được phụ thân, mẫu thân. Chỉ cần có thể cứu được bọn họ cái mạng này là của cô.”

Trong khoảnh khắc đó, thứ Hạo Thiên nhận lại được là sự im lặng, y chắc rằng nàng vẫn còn ở đó,nhưng lại không nghe thấy câu trả lời.

Hắn vô cùng hồi hộp chờ câu trả lời của nàng. Nếu chỉ cần nàng nói một chữ “Không” cả cuộc đời sau này của hắn trở nên vô nghĩa, không mục tiêu, không biết tiếp theo phải làm gì sống ra sao.

Một lúc sau hắn nhận được câu trả lời. “Ngươi lầm rồi, ta cũng chỉ là một nữ tử bình thường, chuyện của ngươi ta không đủ sức.”Nghe xong, trong tư thế đang quỳ, hắn khụy cả người đi, máu từ vết thương đã thấm đẫm trên chiếc quần cũ kỹ rách tả tơi, gương mặt đầy vẻ tuyệt vọng.

“Ngươi vẫn còn đang bị thương, tốt nhất nên nghỉ ngơi đi.” Nói xong nàng xoay người rời đi mặc kệ hắn.

“Không lẽ... không còn cách nào khác hay sao. Chẳng phải lỗi lầm trước kia ta đã nhận lấy rồi hay sao...ta…ta…”

Hạo Thiên đờ đẫn ngồi đó không nhúc nhích, số mệnh cho hắn sống sót nhưng lại không cho hắn khả năng giải cứu cho phụ mẫu. Bất lực, không cam lòng.

Qua ngày hai ngày sau, những vết thương trên cơ thể đã bớt sưng, máu bầm cũng tan đi. Hạo Thiên cũng quen dần với nỗi đau nhức mỗi khi cử động. Mang theo cái bụng đói đang sôi lên như nồi lẩu, sau một hồi cố gắng y cũng tới được giếng nước để rửa mặt.

Cầm lấy cây gậy, Hạo Thiên chậm rãi bước ra khỏi miếu, bình thường lúc này sẽ có âm thanh từ ngoài cổng của Lý Hào gọi vào, từ khi chuyện xảy ra đã ba ngày trôi qua, trong lòng Hạo Thiên biết rõ Lý Hào sẽ không đến nhưng vẫn có chút chờ mong, chút hy vọng nho nhỏ.

Một hồi lâu sau giọng nói quen thuộc đó vẫn không hề vang lên. Trong lòng Hạo Thiên có chút mất mát nhưng hắn tự hít dài một hơi rồi tự an ủi bản thân để tiếp tục bước đi “Còn sống là tốt rồi.”

Ra khỏi ngôi miếu, Hạo Thiên từng bước chậm chạp trên đường, bộ dáng ngơ ngẩn, giống như không có chút sức sống nào.

Bất chợt từ đâu một vật gì đó đập vào mặt khiến hắn ngã nhào ra đất. Sờ tay lên là một lớp nhầy kèm theo mùi hôi thối hắn không thể nhận ra. Còn đang thất thần chưa rõ chuyện gì xảy ra thì từ đằng xa vô số tiếng chửi bới vang lên.

“ Chết đi tên súc sinh.”

“Là hắn, là tên chó chết Hạo Thiên.”

“ Bắt hắn đền mạng cho con gái ta.”

…….

Là một đám đông người dân tụ tập, lớn thì cầm gậy gộc, nhỏ thì cầm trứng, ngoài ra còn có người cầm những viên đá với các góc cạnh nhọn hoắc. Tiếp đó bọn họ ném tới tấp vào người đang ngã nhào trên đường.

Lúc này Hạo Thiên vẫn còn đang bỡ ngỡ thì nhận được một tràng vô số thứ bay tới đập vào người hắn. Hắn đưa một tay lên che trước mặt vừa đúng lúc một viên đá sắc cạnh lao đến va vào lòng bàn tay đấy, đập cả mặt bên kia bàn tay vào mặt y, cú va chạm đó khiến lòng bàn tay Hạo Thiên toác cả da, những dòng máu đỏ từ đó bắt đầu chảy ra.

Chương 25

Lúc này Hạo Thiên vẫn còn đang bỡ ngỡ thì nhận được một tràng vô số thứ ném tới đập vào người hắn. Hắn đưa một tay lên che trước mặt vừa đúng lúc một viên đá sắc cạnh lao đến va vào lòng bàn tay đấy, đập cả mặt bên kia bàn tay vào mặt y, cú va chạm đó khiến lòng bàn tay Hạo Thiên toác cả da, những dòng máu đỏ từ đó bắt đầu chảy ra.

Thậm chí những quả trứng ung bay thẳng mặt Hạo Thiên, khiến nó vỡ ra làm một phần dịch nhầy chui vào mũi, miệng. Một cảm giác khó chịu cùng mùi hôi thối xông lên đến đầu.

Cố gắng gượng úp người lại, nôn ọe ra hết phần dịch của trứng ung, mặt Hạo Thiên tái xanh lại. Y nằm xuống đường co người lại, đưa hai tay lên để bảo vệ đầu hy vọng mọi thứ sẽ chóng qua. Những vết thương cũ từ hai ngày trước hiện tại sưng tấy lên, bắt đầu rỉ máu. Máu đỏ tràn ra ướt hết cả người, lan đến những viên đá lót đường dưới người hắn.

Phía bên kia đường trong một con hẻm, Viên Lục Tường đứng quan sát toàn cảnh xảy ra, miệng mở một nụ cười. “ Lần trước may mắn có Bạch Tư Thành, để xem lần này ai có thể giúp ngươi.”

Hạo Thiên hiện tại sắp chịu hết nổi, vết thương cũ kèm thương tích mới khiến hắn đau đớn cực độ. Khi đã đến giới hạn chịu đựng của bản thân, đến lúc tưởng chừng như buông xuôi thì mọi thứ dường như dừng lại, không còn cảm nhận được những đồ vật lúc nãy bay tới, thay vào đó là âm thanh gạch đá rơi xuống đất.

Đứng trước mặt hắn là thân ảnh của nàng, cũng là nữ nhân bí ẩn trong ngôi miếu. Lúc này nếu có thể mở mắt ra nhìn được, thì nhất định Hạo Thiên sẽ hết cả hồn vì khung cảnh phía trước.

Toàn bộ gạch đá, trứng ung bay đến đều không chạm được tới người nàng, cách nàng năm bước chân toàn bộ mọi thứ dường như bị một bức tường vô hình chặn lại, toàn bộ gạch đá rơi đầy trên đất. Thay vào những tiếng la ó, hô hào trước đó, thì bây giờ toàn bộ là một sự im lặng đáng sợ.

Có người thì ngây ngốc vì chuyện kỳ lạ trước mặt, có người thì cảm thấy sợ nên lùi dần về sau. Bỗng trong đám đông có người nói. “Ta… ta nhớ ra rồi, đó là yêu nữ trong ngôi miếu đổ nát.”

Sau câu nói đó, gần như toàn bộ số người có mặt ở đó mặt biến sắc đầy vẻ hoảng sợ, tiếp theo có người còn lập tức quay lưng chạy đi. Có vài người chưa hiểu chuyện gì xảy ra, nhưng thấy những người khác rời đi, cũng hiểu có chuyện không ổn liền đi theo đám đông.

Trong phút chốc, toàn bộ con đường vắng tanh không một bóng người. Nàng xoay người lại nhìn Hạo Thiên, cả người cong lại hai tay ôm lấy đầu, cả người vì những cơn đau nên run lẩy bẩy, máu tươi tràn ra đường hết sức thảm hại.

Bỗng hắn cảm nhận được mùi thơm nhè nhẹ lan tỏa, tiếp đó là cánh tay nhỏ nhắn luồn qua người rồi nâng hắn lên, dìu từng bước một…

Nàng nhẹ nhàng đặt Hạo Thiên xuống cái góc nhỏ quen thuộc trong ngôi miếu. Có lẽ vì di chuyển hoặc cũng có thể vì vết thương quá nặng, vừa nằm xuống, y liền ho sặc sụa, theo cùng cơn ho là những búng máu đỏ tươi.

“Tốt nhất ngươi đừng ra ngoài.”

Dứt lời nàng xoay người rời đi.

Hiện tại tình trạng của Hạo Thiên đã rất bết bát nhưng y vẫn cố gượng dậy, hướng về nàng. “ Cảm ơn.”Đi được vài bước, nàng đứng lại lên tiếng thêm lần nữa.

“Gọi ta là Tử Du.”

“Tử Du, tên thật đẹp.” Hạo Thiên nghĩ thầm.

Đó cũng là thứ cuối cùng còn sót lại trong ý thức của Hạo Thiên, trước khi hắn bất tỉnh.

Đêm xuống, tiếng xào xạc phát ra từ những chiếc lá đang cuộn tròn trên con đường vắng hoe mỗi khi gió thổi qua. Trên mái nhà, một bóng đen đang di chuyển liên tục, lâu lâu lại nhảy xuống phía dưới đường, bên cạnh tường của một ngôi nhà nhỏ giống như đang kiểm tra cái gì.

Trong chốc lát, thân ảnh đó dựa tường nhảy lên phía trên, lại tiếp tục di chuyển giữa các mái nhà.

Đến một con đường nhỏ, phía bên dưới là một hàng cháo phục vụ cho khách đêm khuya, nhưng có vẻ như hôm nay hơi vắng nên chủ quán đang ngồi trên ghế mặt mơ màng, đôi mắt thì nhắm như đang ngủ gục.

Bóng đen ấy nhảy từ trên mái nhà đáp xuống đất cách đó hơn mười bước chân, không gây tiếng động nào y hệt như mấy con mèo. Bóng đen ấy đứng lên, từng bước nhẹ tiến đến hàng cháo, dưới ánh sáng lập lòe của chiếc nến, giống như có thể bị dập tắt bất cứ lúc nào bởi những cơn gió nhẹ thổi qua.Dưới ánh sáng nhỏ bé ấy thân ảnh kia dần lộ diện trong màn đêm. Từ cái sống mũi cao, đôi mắt to long lanh đến cái miệng nhỏ nhắn như quả anh đào, điểm trên khuôn mặt trái xoan cùng làn da mịn màng có chút hồng ở hai gò má, nếu có thể xóa đi vài vết bẩn trên mặt thì có thể xem như là một mỹ nhân hoa phải nhường trăng phải thẹn.

Nàng là thiếu nữ trong ngôi miếu… Tử Du.

Tử Du nhẹ nhàng chọn trong chồng bát(tô) đang xếp đều lên nhau, lấy ra hai cái, múc từng muỗng cháo cho vào tô động tác nhanh nhẹn, thành thạo giống như làm rất nhiều lần vậy. Sau đó cho cả hai tô đầy cháo vào trong cái Luông (giống cà mèn có cả nắp) được làm từ một loại lá bện chặt vào nhau thành từng sợi dây rất chắc.

Tử Du đặt vài xu tiền trong chồng bát(tô) rồi xoay người rời đi. Một lúc sau nàng trở về cái miếu đổ nát quen thuộc. Bước vào trong, nàng nhìn vào góc nhỏ, có một người đang nằm đó. Từng bước tiến tới gần, lấy hai tô cháo ra khỏi cái luông, rồi nhẹ nhàng đặt xuống đất bên cạnh Hạo Thiên.

Thấy Hạo Thiên thở hổn hển, gấp gáp Tử Du đưa bàn tay lên trán hắn, cảm nhận được độ nóng bất thường. “Hắn phát sốt rồi.”

Trong đôi mắt to lẫn khuôn mặt của Tử Du hiện đầy vẻ bối rối, bởi vì nàng chưa bao giờ biết cách chăm sóc người bệnh, cũng không biết phải làm gì, hay kiếm đâu ra thầy thuốc giờ này.

Còn đang không biết phải làm sao, thì bất chợt Hạo Thiên đưa tay lên nắm chặt lấy cổ tay nàng.

Tử Du giật mình không nghĩ đến hành động của Hạo Thiên, theo phản xạ nàng đưa tay còn lại xuống bên hông, rút ra một thanh tiểu đao. Nàng đang định đâm xuống thì nghe giọng thều thào của hắn. “Mẫu thân, đừng đi…Thiên nhi sợ… ở đây tối lắm.”

Tử Du nhíu mày, bởi vì nàng không biết hành xử sao cho phải, nghĩ được một lúc lại hạ thanh tiểu đao xuống, đặt lại chỗ cũ. Nàng ngồi xuống dựa vào tường nhìn Hạo Thiên rồi thở dài. Trên mặt vẻ bối rối vẫn còn đó, ngoài ra còn cảm thấy có chút không được tự nhiên.

Tử Du chăm chú nhìn hắn thật lâu, xác định thật sự Hạo Thiên đã ngủ, nàng nhẹ nhàng rút tay về một cách thật chậm rãi, từ từ đứng dần lên. Đến khi sắp rút được tay về thì đôi lông mày của hắn nhăn lại. Tay Hạo Thiên cầm chặt lấy cổ tay của nàng, khiến Tử Du không biết nói gì hơn là phải bỏ đi ý định của mình, mang theo chút khó chịu trong lòng lại phải ngồi xuống lần nữa.

Nếu không phải Tử Du biết hắn bệnh thì còn đang cho rằng Hạo Thiên giở trò với mình. Lúc nàng ngồi xuống, đôi lông mày hắn lại giãn ra như bình thường.

Lại một lần nữa nàng giơ cao cánh tay lên thì Hạo Thiên lại cũng giống trước đó, Tử Du hạ tay xuống khuôn mặt hắn lại giãn ra … Trên mặt nàng bỗng nở một nụ cười nhẹ nơi khóe miệng, mất đi vẻ bối rối ban đầu, thay vào đó là tò mò, thích thú lại có chút tinh nghịch.

Nàng liên tục nâng tay lên hạ xuống, nhìn vào biểu hiện trên mặt của Hạo Thiên mà cười khúc khích…

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau