TỊCH NGUYỆT - CỬU CHỈ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Tịch nguyệt - cửu chỉ - Chương 16 - Chương 20

Chương 16

Quyển 1: Tử Du

Tên ăn mày thò tay vào túi vải mang bên hông, lấy ra một cái chén vỡ khác, đặt trước mặt Hạo Thiên. “Cho ngươi, đồng đạo với nhau không cần ngại, nhìn bộ dạng ngươi thảm như vậy có còn ai thân thích hay không?”

Thấy Hạo Thiên lắc đầu. Keng Keng hai tiếng vang lên, là có người qua đường thấy hắn tội nghiệp bố thí cho hắn hai xu tiền. Tên ăn mày nhìn qua có chút ganh tị nói: “Mới đến đã được tiền, ta ngồi từ sáng đến giờ còn chưa được một văn tiền (mười xu bằng một văn tiền), ngươi cũng thật may mắn nha.”

Trong khi đó phía đối diện chỗ Hạo Thiên đang ngồi là một quầy bán cháo nhỏ với ba cái bàn bằng tre kèm bốn cái ghế mỗi bàn, có hai bà thím kèm theo hai tiểu hài tử, một nam một nữ. Vừa cho hai cái tiểu hài tử ăn hai bà thím lại vừa nói chuyện.

“ Thím Di ngươi biết không? Sáng ta ra chợ nghe mọi người nói Hạo phủ trong một đêm đều bị san bằng, cháy sạch toàn bộ.”

“Cái nào Hạo phủ, phải hay không phủ thành chủ?”

“Đúng là nó, có điều bây giờ thành chủ là họ Lý cũng không phải họ Hạo, nghe đâu là tên vô lại Hạo Thiên trêu chọc vào ai khiến người ta nổi giận quay qua đốt Hạo phủ, giết sạch toàn bộ tới một người sống cũng không có. Tiếp đó Lý gia liền đứng ra tiếp quản Thủy Thành.”

“Quả báo, đó là quả báo, ngày thường chuyện xấu gì hắn cũng dám làm, ỷ vào vị thế con trai thành chủ không coi ai ra gì, cuối cùng cũng có ngày hôm nay.”

“ Tiểu Bảo, sau này lớn lên ngươi cũng không được giống như cái tên đó hiểu không”. Nói xong vị thẩm thẩm quay ra hướng nam hài tử xoa đầu dặn dò. Tiểu Bảo đang ăn, nghe mẫu thân nói cũng câu hiểu câu không gật đầu liên tục.

Trở lại phía bên kia, tên ăn mày nghe hai vị thẩm thẩm nói chuyện liền gật gù. “ Đúng là thiên lý, tên công tử kia đúng là nhận quả báo, tiểu huynh đệ ngươi biết không lúc trước chúng ta một vị đồng đạo chỉ đi ngang qua người hắn thôi, hắn bảo vị huynh đệ của chúng ta bốc mùi xua đi vận khí của hắn, hắn liền cho người đánh gãy cả hai chân, thật quá ác độc.”

Lúc này cả người Hạo Thiên run run lên cũng không biết vì tức giận hay đang sợ hãi. Tên ăn mày thấy thế quay ra hỏi.

“Huynh đệ ngươi làm sao thế có phải hay không bị trúng gió.”

“Ầm” một tiếng chớp vang lên, mây đen ùn ùn kéo tới… trời lại sắp đổ mưa.

Tên ăn mày vội đem cái chén vỡ cho vào túi quay ra nói với Hạo Thiên: ” Tiểu huynh đệ ta tên Lý Hào sau này nếu cần giúp gì cứ tìm ta, đều là hoàn cảnh hiện tại giống nhau, không cần ngại.”

Thấy khuôn mặt của Hạo Thiên sau khi xưng tên có chút đổi hắn liền thở dài đính chính thêm. “Tuy ta họ Lý nhưng cũng không phải họ Lý của đám người thành chủ hiện tại, đúng là người có người này người nọ, Lý có Lý này Lý kia.”

Chính là mỗi lần y xưng tên đều có người hiểu nhầm hắn là người Lý gia nổi tiếng Thủy Thành, nhưng thật sự hắn là người nơi khác tới, vì gây họa nên phải trốn tới tận đây, mỗi lần xưng tên lại phải mỗi lần giải thích nếu không người khác lại nghĩ hắn là con riêng hoặc làm nên sự tình gì không tốt bị đẩy ra ngoài tới mức phải đi cầm chén.
Trước khi đi Lý Hào quay lại lấy trong túi ra một xu đưa cho Hạo Thiên rồi nói. “Cuối đường có bán bánh bao ba xu một cái.”

Sau khi mua xong vừa đi vừa ăn Hạo Thiên dựa theo trí nhớ, cũng tới được ngôi miếu cũ bỏ hoang cũng đúng lúc trời vừa đổ mưa. Hắn dùng gậy dò đường tiến về góc tường của ngôi miếu, đặt cây gậy sát bên rồi nằm xuống nép sát vào tường hai chân cho lại, vị trí này mang đến cho hắn cảm giác an toàn.

Lúc co chân lại như đạp phải thứ gì, thứ đó ngã về phía hắn vừa dài vừa to lại hơi mềm có vài lỗ thủng, sờ một lát liền phát hiện ra đây là cái chiếu.

Hạo Thiên cảm thấy may mắn, đang buồn ngủ lại gặp chiếu rách hắn liền trải dài ra nằm xuống bắt đầu ngủ.

Chợp mắt chưa bao lâu thì có ai ném vật gì cứng vào đầu hắn, Hạo Thiên bật dậy thì nghe có tiếng nữ nhân hướng từ ngoài cổng miếu hỏi.

“Ngươi là ai sao lại dùng chiếu của ta?”

Hạo Thiên sau khi bật dậy hai tay nắm chặt cây gậy đưa về phía trước, nghe được câu hỏi của nữ nhân liền ngẩn người, cũng đúng nếu buộc lại giấu trong góc thì tất nhiên có người dùng. Hạo Thiên bỏ cây gậy xuống cuộn tròn chiếc chiếu lại, mò mẫm bước tới vài bước, liền đặt cái chiếu dưới đất theo hướng âm thanh của nữ nhân lúc nãy nói, rồi lại xoay người về lại cái góc tường đang nằm.

“Ra là một người mù.” Nữ nhân ôm lấy cái chiếu hướng về một góc khác của cái miếu nằm xuống.

Giữa đêm trong ngôi miếu đổ nát phía cửa Đông Thủy Thành vang lên từng tiếng động lạ.
Thiếu nữ giật mình tỉnh giấc, trước giờ nàng vốn chỉ có một mình, thân là nữ nhi lấy ngôi miếu đổ nát làm nhà, nơi mà đa số người lạ không có nơi ở đều tìm tới nên cảnh giác lại càng cao, bình thường chỉ cần một tiếng động nhỏ cũng đủ đánh thức nàng huống chi hiện tại trong ngôi miếu đổ nát này cũng không phải chỉ có một mình nàng.

Nàng rút từ bên hông ra một thanh tiểu đao, nhẹ nhàng từng bước tiến tới góc phòng nơi phát ra tiếng động lạ cũng là nơi Hạo Thiên đang nằm.

Gần tới nơi, theo thói quen nàng đưa thanh đoản đao ra phía trước để đề phòng tay còn lại cầm một thanh hỏa trúc (đại loại như nến nhưng bên ngoài là ống trúc phía trong là mỡ động vật dùng để thắp sáng). Ánh sáng của hỏa trúc soi tới nơi thì phát hiện Hạo Thiên đang nằm co ro lại dựa sát vào hai vách tường cả người run run lên, hai mắt hắn đỏ hoe, miệng lẩm bẩm rất nhỏ kèm theo tiếng thút thít khiến nàng phải tập trung mới nghe được.

“Là lỗi của Thiên nhi, là Thiên nhi không tốt, phụ thân,mẫu thân, các người đang ở đâu?”

Nghe đến đây thiếu nữ giảm bớt đề phòng, thổi tắt hỏa trúc, nàng xoay người dắt thanh đoản đao về lại vị trí cũ, nhẹ nhàng bước từng bước ra khỏi căn miếu. Nàng đạp hai bước lên vách tường, xoay người một lần nữa lộn một vòng trên không trung, đáp chân xuống những viên gạch ngói cũ nát của ngôi miếu, mắt chăm chú nhìn vào một hướng nào đó xa xăm …

Tối qua vì sàn gạch lạnh kèm chưa quen chỗ ngủ mới. Hạo Thiên gần sáng mới chợp mắt được đôi chút, hắn dựa tay vào tường tay cầm gậy men theo đó ra cửa miếu, cũng quên luôn mất nữ nhân tối hôm qua.

Ra tới bờ tường hôm qua Lý Hào đã có mặt ở đó thấy Hạo Thiên đi tới hắn hét lên. “Tiểu huynh đệ bên này, bên này. Mà sao mắt ngươi đỏ thế hôm qua có phải hay không gặp chuyện gì, có hay không ai ăn hiếp ngươi?”

Hạo Thiên lắc đầu trả lời. “ Tối qua chưa quen chỗ nên ngủ không ngon giấc, thành ra mắt có chút sưng, cảm ơn huynh đã quan tâm.”

“Không sao không sao, với chúng ta mà nói, bốn biển đều là nhà chỉ cần có chỗ đặt chân thì có thể ngủ, tiểu huynh đệ dần dần rồi sẽ quen, đúng rồi tiểu huynh đệ ngươi tên gì?”

“Đệ tên tiểu Thiên.”

“Đúng rồi bảo vật của đệ đâu?”

“Cái gì bảo vật?” nghe đến bảo vật Hạo Thiên cảm thấy có chút không tự nhiên.

Lý Hào gõ vào cái chén của hắn vang lên hai tiếng coong coong.

Hạo Thiên liền hiểu hắn muốn nhắc tới cái gì đưa tay ra sau đầu gãi nói “ Hôm qua trời mưa đệ vội quá quên mang theo, chắc mất rồi.”

Lý Hào lấy ra trong túi một cái chén khác đưa cho Hạo Thiên kèm theo lời nhắc nhở. “Đối với chúng ta mà nói cái này là bảo vật, là miếng cơm manh áo, là thức ăn hàng ngày lần này nhớ giữ cho tốt, cũng may là ta còn mấy cái dự phòng.”

Chương 17

Quyển 1: Tử Du

Lý Hào lấy ra trong túi một cái chén khác đưa cho Hạo Thiên kèm theo lời nhắc nhở. “Đối với chúng ta mà nói cái này là bảo vật, là miếng cơm manh áo, là thức ăn hàng ngày lần này nhớ giữ cho tốt, cũng may là ta còn mấy cái dự phòng.”

Hôm nay có lẽ là một ngày đẹp trời, người người qua lại nhộn nhịp, cứ mỗi lần có người đi ngang qua, ném một xu tiền cho Lý Hào miệng hắn lại nở một nụ cười thật tươi, không quen kèm theo vài câu nịnh nọt lẫn cảm ơn, Hạo Thiên nghe thế cũng bắt chước. Giữa trưa Lý Hào tay cầm một văn tiền miệng hớn hở.

“Tiểu đệ ngươi xem, hôm nay bội thu. Bình thường ta ngồi từ sáng đến chiều cùng lắm là bảy đến 8 xu, hôm nay mới nửa ngày đã hơn một văn tiền, còn đệ hôm nay thu hoạch được bao nhiêu?.”( 10 xu = 1 văn, 10 văn = 1 lượng bạc)

Hắn nhìn qua thì thấy cả người Hạo Thiên run bần bật, mồ hôi đổ ra ướt cả lưng áo, nằm dưới đất lăn qua lăn lại vẻ mặt nhăn nhó đầy đau khổ.

“Tiểu huynh đệ, ngươi làm sao, có hay không bị thương ở đâu?”

“Đau, đau quá.” nói được hết câu Hạo Thiên lăn ra bất tỉnh.

Lý Hào lúc này không biết phải làm sao, liền lật cả người Hạo Thiên lại định vác lên vai, thì thấy trên lưng hắn hiện lên cái bớt màu đỏ, cái bớt màu đỏ đó nhìn vừa giống ngọn lửa lại nhìn giống con trùng, trong mắt hắn liền lộ lên một vẻ kỳ dị, chỉ có thể vác Hạo Thiên lên vai, dời vào một góc rồi đợi Hạo Thiên tỉnh lại.

Một lát sau, Hạo Thiên tỉnh lại hai tay bắt đầu cử động, Lý Hào thấy hắn tỉnh lại liền thở phào. “ May mà tiểu huynh đệ ngươi không có chuyện gì, chứ có bị làm sao thì ta cũng hết cách.”

“Là vết thương cũ tái phát.” Hạo Thiên định gập người cảm ơn nhưng vì vết thương kèm chưa tỉnh táo lắm mới đứng lên liền loạng choạng ngã xuống đất lại.

Lý Hào hiểu ý khoác tay. “ Tiểu huynh đệ ta nói rồi đừng khách sáo, đều là người cùng đường giống nhau, giúp nhau là việc nên làm. Tiểu đệ yên tâm sau này ai dám ăn hiếp, khi dễ ngươi liền báo tên ta ra hoặc gọi ta đến nhất định ta sẽ cho bọn chúng biết tay.”

Nghe đến đây trong lòng Hạo Thiên xuất hiện một cảm giác ấm áp. Lý Hào thu dọn đồ cất vào túi, khoác vai Hạo Thiên. “Hôm nay thu hoạch như vậy đủ rồi, nên về nghỉ sớm một chút, đệ ở đâu ta đưa đệ về.”

Lý Hào dìu Hạo Thiên đi qua hai con đường thì thấy cái miếu đổ nát, giật cả mình giọng run run hỏi. “Tiểu đệ, có thật ngươi sống ở đây?” Thấy Hạo Thiên gật đầu Lý Hạo lập tức soi cả người Hạo Thiên như tìm kiếm cái gì đó, sau một hồi nhìn qua nhìn lại không phát hiện được gì khuôn mặt gã đầy khó hiểu hỏi. “Tiểu đệ ngoài ngươi ra có còn người nào khác trong cái miếu này?”

Hạo Thiên suy nghĩ một lát liền lắc đầu, sau đó như nhớ ra cái gì. “ À đúng rồi hình như còn một một cái cô nương khác, sao huynh lại hỏi vậy?”

Lý Hào ngó nghiêng xung quanh một hồi rồi hạ giọng nói. “Miếu này có một yêu nữ. Ta nghe mấy huynh đệ khác kể, trước kia vì trời tối nên cả đám người ghé vào đây nghỉ chân.”

“Vừa vào miếu thì phát hiện một cô nương ngồi trong miếu, trên người nàng vài chỗ phát sáng kỳ dị nhất là càng tới gần thì càng lạnh, cảm giác giống như tắm suối khi trời có tuyết vậy. Có người mạnh dạn tiến tới gần để tìm hiểu liền tí nữa chân bị đóng thành băng, cả bọn sợ quá lao người chạy khỏi đó."

"Lúc đó có hai người phản ứng chậm nên chân đóng thành băng không di chuyển được, rất nhanh cả người đánh thành một bức tượng băng. Bọn người còn lại thấy thế sợ quá không dám đến xem chỉ có thể quay đầu chạy. Hai người bị đóng băng từ đó về sau cũng không gặp lại họ nữa, không ai biết chuyện gì xảy ra với bọn hắn.

“Chưa hết đâu, còn nữa. Vì sự việc đó nên người dân gần đây tập trung lại, vừa thấy nàng xuất hiện cả đám lao tới. Người ở gần thì cầm binh khí, ở xa thì ném gạch đá thế mà cũng không làm gì được nàng, ngược lại còn bị nàng đuổi đánh bầm dập. Từ đó về sau không còn ai dám lui tới nơi này. Hay là đệ qua chỗ ta đi, cũng không xa lắm đi nhanh thì kịp trời tối chứ ở đây ta cảm thấy vẫn không an toàn đối với đệ.”

Hạo Thiên nghe kể xong vừa cảm kích lại vừa chột dạ, nhưng nghĩ lại tối qua cũng không có chuyện gì kỳ lạ, cũng không cảm thấy lạnh, hắn ở đây cũng đã quen đường, dời về nơi khác lại sợ không thích hợp, phần lớn là sợ có người nhận ra mình nên liền từ chối, Lý Hào khuyên một lần nữa nhưng Hạo Thiên vẫn không đổi ý, thấy thế gã dặn dò Hạo Thiên cẩn thận rồi quay người đi.
Bình thường không biết thì không sao, nghe Lý Hào kể xong Hạo Thiên cũng cảm thấy có chút hơi sợ, chầm chậm bước vào, cảm giác như hôm qua không có gì khác nên cũng cảm thấy an tâm, lò mò về lại cái góc cũ y co người nằm ngủ.

Giữa đêm lại vang lên tiếng gọi. “Phụ thân, mẫu thân ta sợ, đừng bỏ Thiên nhi lại.”

Hạo Thiên bật người dậy mồ hôi đầy trán: “Ra là mơ ….” lau đi mồ hôi trên trán hắn lại co người ngủ tiếp…

Bốn ngày nữa trôi qua, Hạo Thiên dần quen thuộc với cuộc sống mới, không gian một màu đen quen thuộc với cây gậy dò đường kèm cái chén vỡ, ngoài ra hắn và Lý Hào càng ngày càng thân thiết.

“Oáp!” Ngáp dài một hơi, Hạo Thiên vươn vai làm vài động tác thể dục, rồi ra giếng nước kéo lên một gàu để rửa mặt, trước đó cũng là không nhớ rõ là ở đây có giếng nước. Hôm trước trời mưa, Hạo Thiên ngồi trước thềm nghe tiếng mưa rơi xuống, dưới giếng vang vọng âm thanh lên, cũng may vì không nhìn được nên tai hắn lại nghe rõ hơn bình thường, thành ra mới phát hiện được ở đây có giếng nước.

Cầm gậy dò đường, tay còn lại cầm cái chén đi ra khỏi cổng miếu, chưa được vài bước liền bị hàng người phía trước cản lại, hô hào hò reo các kiểu, nghe được tiếng người bên cạnh hò reo là một cô nương hắn liền tò mò hỏi. “Tỷ tỷ cho hỏi phía trước là có chuyện gì?”

“Ngươi có phải hay không bị mù liền Lý gia, Lý thành chủ, Lý công tử cũng không biết. ” Nói xong nàng quay đầu lại nhìn Hạo Thiên thì mới nhận ra, người đang hỏi mình thật sự là một người mù, nàng liền đổi giọng nói tiếp. “Có lẽ ngươi thật sự không biết, phía trước sắp tới là Lý gia cũng là gia tộc thành chủ mới tiếp nhận của Thủy Thành, dẫn đầu là Lý công tử Lý Sự.”

“ Trước kia vốn là một tên vô lại lưu manh, chuyên làm chuyện xấu, gần đây bỗng thay đổi tính tình, công khai xin lỗi mọi người, những nhà nào là nạn nhân trước kia của hắn, đều được đền bù rất nhiều gạo và tiền.”

“Chưa hết, năm nay mất mùa, thành chủ bọn họ bỏ hẳn thuế năm nay, còn hỗ trợ thêm cho mấy hộ nghèo khổ, ngươi nói thử xem bọn họ có đáng để chúng ta vui mừng hay không.” Ngươi xem người đang cưỡi ngựa dần đầu kia là Lý công tử kìa.” Cô nương mãi kể chuyện cho Hạo Thiên mà cũng quên béng mất chuyện hắn là kẻ mù.

Nghe được Lý gia, Lý Sự, trong đầu Hạo Thiên liền hiện lên hình ảnh phụ thân, mẫu thân, Hàn Lương, lúc này hắn chỉ duy nhất nghĩ tới thù hận, trả thù ……

Hạo Thiên lùi dần về phía sau đưa tay xuống đất như tìm kiếm thứ gì đó,rất nhanh hắn trở lại với một viên đá to đang cầm trên tay hòa vào đám đông.

Tiếng vó ngựa vang lên trong tai Hạo Thiên, hắn tập trung nghe rõ từng bước một, đến cả khi Lý Sự gần như trước mặt hắn cách chỉ có vài bước chân. Từ một thế gia công tử, muốn gì được đó có người hầu hạ, từ một gia đình quyền quý, chủ cả tòa thành chỉ sau một ngày hóa thành một cái người mù lòa tàn phế, thành một người không nhà không cửa thậm chí không người thân. Tất cả là vì những tên đang đi qua trước mặt hắn.

Chương 18

Quyển 1: Tử Du

Tiếng vó ngựa vang lên trong tai Hạo Thiên, hắn tập trung nghe rõ từng bước một, đến cả khi Lý Sự gần như trước mặt hắn cách chỉ có vài bước chân. Từ một thế gia công tử, muốn gì được đó có người hầu hạ, từ một gia đình quyền quý, chủ cả tòa thành chỉ sau một ngày hóa thành một cái người mù lòa tàn phế, thành một người không nhà không cửa thậm chí không người thân. Tất cả là vì những tên đang đi qua trước mặt hắn.

Nắm chặt viên đá trong tay, tập trung vào hai tai, sau khi xác định được người cưỡi ngựa phía trước đã đi qua, hiện tại Hạo Thiên đang đứng ở sau lưng, y liền giơ tay lên, dồn hết lực ném vào hướng trước mặt, vừa ném xong cũng chẳng cần biết trúng hay không, hướng cây gậy đưa ra trước, lao thẳng vào tiếng vó ngựa nghe được. Thù hận che đi mất lý trí, Hạo Thiên quyết liều chết dù có đâm trúng bất kỳ ai, trọng thương Lý Sự cũng được mà không phải cũng được, chỉ cần là người nhà họ Lý tất cả đều đáng chết.

Chính xác người cưỡi ngựa dẫn đầu đúng là Lý Sự, cả người hắn tỏa ra một cỗ khí chất không giống bình thường, không tỏ ra hung tàn lúc khi dễ người khác, cũng không phải hèn yếu khi gặp kẻ mạnh, là một cái gì đó rất khó tả. Nếu Hạo Thiên có thể nhìn được trừ đi khuôn mặt thì chắc chắn hắn sẽ nói đây không phải là người mà hắn biết … Đang thong dong cưỡi ngựa Lý Sự cũng không biết là phía sau mình có một viên đá đang bay tới.

Cũng chẳng hiểu là vô tình, trùng hợp hay là Hạo Thiên có chút may mắn, viên đá hướng thẳng tới phía sau cổ của Lý Sự, nếu trúng phải chỉ sợ bị thương không nhẹ.

Viên đá cách Lý Sự tầm một gang tay, thì giống như có con mắt ở sau lưng hắn nghiêng nhẹ cái đầu đi, tránh được viên đá đang bay tới. Tiếp đến, gã kéo dây cương cho ngựa dừng lại, xoay người nhìn lại thì thấy cảnh ba tên hộ vệ đang đè một thanh niên nằm dưới đất.

Lúc này dòng người đứng xem liền tản ra giữ khoảng cách, tách biệt với thanh niên đang bị ba hộ vệ đè xuống, có vài người còn bắt đầu bàn luận với nhau. “ Ngay cả Lý gia, Lý thành chủ hắn cũng dám đánh lén đúng là không sợ chết…Ta nhìn hắn có chút quen mắt giống như là gặp ở đâu rồi … Ra là một người mù, ta còn lầm tưởng cao thủ phương nào …”

Lý Sự từ từ bước đến, nhìn thật kỹ thanh niên đang bị ba tên hộ vệ đè ra nằm trên mặt đất, y nói. “ Lúc nãy trên ngựa ta cảm giác được có nguy hiểm, ta liền nghĩ tới ngươi, chỉ là không chắc chắn lắm vậy mà thật sự là ngươi.”

Lý Sự ngồi xuống đối diện với Hạo Thiên, nhìn thấy vết sẹo dài được tạo nên từ một đường kiếm, in sâu vào trong khuôn mặt đó, phía dưới Hạo Thiên răng cắn vào môi rỉ máu từ từ trên mặt khiến Lý Sự thở dài một lúc sau liền hỏi. “Có phải hay không rất hận bọn ta … Bản thân không thể tự quyết định được cuộc đời mình… Cố gắng sống thay phần phụ thân, mẫu thân của ngươi.”

Dứt lời Lý Sự đứng lên xoay người đi, ngang qua cái kiệu bốn người khiêng, đưa sát đầu vào ô vuông được che bằng mảnh lụa mang theo vẻ mặt đầy cung kính nói. “ Không có chuyện gì, chỉ là gặp người quen cũ.” rồi leo lên ngựa giơ tay ra hiệu cả đoàn người đi tiếp.

Thấy công tử nhà mình cũng không định trách tội ba tên hộ vệ buông Hạo Thiên ra, nhập theo đoàn người đi mất.
......

Trong cái góc nhỏ quen thuộc, Hạo Thiên ngồi thẫn thờ, trong lòng cảm xúc đầy ngổn ngang, cảm giác bị khinh thường, bất lực, tức giận, không cam lòng, thù hận… hai tay nắm chặt đến mức móng tay đâm cả vào thịt máu chảy ra từng dòng mà hắn không để tâm. Nghĩ tới câu nói cuối cùng của Lý Sự trước khi rời đi chợt khóe mi lại ướt đẫm lăn dài một giọt nước mắt.

Đối diện vang lên giọng nữ nhân. “Đêm khóc, ngày cũng khóc, ngươi có phải nam nhân hay không?”

Dứt câu hắn nghe được tiếng bước chân của nàng hướng ra ngoài. Nghe nàng nói lòng hắn càng đau hơn, là một nam nhân tới việc trả thù đều không thể, thậm chí còn bị kẻ thù coi thường, phụ thân lẫn mẫu thân hắn đều không biết họ hiện giờ ở đâu. Hạo Thiên đập mạnh nắm tay xuống đất tràn đầy bất lực ….

Khóc một hồi tâm trạng Hạo Thiên trở lại bình thường, bụng cũng có chút cảm giác đói, y ngồi dậy mang theo cây gậy và cái chén rời đi.

Ra tới cổng một giọng nói quen thuộc vang lên. “Tiểu huynh đệ ngươi đây rồi.” Lý Hào chờ ở nơi tập trung ăn mày hàng ngày, dù trễ rồi nhưng vẫn không thấy Hạo Thiên tới, hắn lo lắng nên đến xem mặc dù đã tới được một lúc nhưng chỉ lấp ló ở ngoài không dám bước vào, hắn sợ yêu nữ theo lời đồn đại đang ở bên trong miếu.

Cả hai cùng nhau đi đến con đường hàng ngày, vẫn ngồi trên đường đi Lý Hạo thấy sắc mặt Hạo Thiên không tốt liền thao thao bất tuyệt về mọi chuyện hàng ngày, kể vài câu chuyện vui nhưng tâm tình Hạo Thiên vẫn không đổi, Lý Hào thở dài vỗ vai Hạo Thiên. “ Tiểu huynh đệ, chuyện của ngươi lúc sáng ta đã nghe mấy vị huynh đệ nói qua, không nghĩ kẻ thù của ngươi lại là tân thành chủ. Đối phương có thực lực mạnh mẽ, người bình thường còn khó lòng chống lại, huống chi bây giờ ngươi thành ra như vậy…”

“Huống chi ta là tên mù, ý huynh là thế phải không.” Hạo Thiên thấy hắn ngập ngùng liền nói thẳng.

Lý Hào cũng không phủ nhận chỉ im lặng, cứ thế dần tới con đường hằng ngày cả hai hay ngồi. Chỉ khác ở chỗ, hôm nay mặt trời gần lên tới đỉnh, nhưng tiếng của đồng tiền rơi vào bát được thay thế bằng những ánh mắt nhìn Hạo Thiên chằm chằm, kèm theo đôi lời bàn tán chỉ trỏ không mấy thân thiện. Những thứ này tất nhiên Hạo Thiên không biết, chỉ có Lý Hào thấy được, tất nhiên hắn cũng hiểu được nguyên nhân có lẽ là vì Hạo Thiên xung đột với gia tộc nhà họ Lý, lúc xảy ra chuyện là ban sáng chưa tới nửa buổi cả cổng Đông đều biết… cũng thật là nhanh.

Lý Hào thở dài một cái rồi rời đi, một lúc sau quay trở lại hai tay cầm theo hai cái bánh bao, dúi vào tay Hạo Thiên một cái, cái còn lại đưa lên miệng vừa ăn vừa nói “Tiểu huynh đệ, hôm nay sinh ý không tốt lắm ngày mai rồi sẽ khác thôi.”

Cả ngày chưa có gì ăn, nên Hạo Thiên cũng không có suy nghĩ nhiều, y cầm bánh bao lên, mới được nửa cái thì bỗng nhiên tay chân run rẩy mồ hôi lạnh đổ ra, cái bánh rơi xuống đất. Hạo Thiên cong cả người lại, lăn lộn trên mặt đất đầy rên rỉ, vẻ mặt đầy đau đớn. Sau lưng hắn vết thương cũ đang tỏa ra quang mang lập lòe.

“Không phải chứ, lại nữa à?” Tình cảnh y hệt như năm ngày trước, lần này do đã có kinh nghiệm nên Lý Hào cũng bớt đi lo lắng, ngồi xuống cạnh bên Hạo Thiên “Tiểu huynh đệ cố gắng lên một chốc lát nữa là sẽ hết.”

Một lát sau mọi thứ trở nên tệ hơn, Hạo Thiên vẫn chưa dứt cơn đau hắn cảm nhận được một luồng khí nóng đang chạy loạn trong cơ thể, không chịu được nữa hắn hét lên “A a a, nóng quá”

Cảm thấy chuyện không ổn, Lý Hào cảm có chút bối rối, để Hạo Thiên ở đây như vậy cũng không phải là cách. Gã nhanh nhẹn thu dọn đồ cất vào túi rồi nâng Hạo Thiên lên trên vai trước tiên tìm một chỗ yên tĩnh tránh nắng tránh gió trước.

“Chỉ có mỗi nơi đó là phù hợp.” Hắn vừa nghĩ rồi một mạch chạy thẳng về hướng ngôi miếu.

Cõng Hạo Thiên trên vai vừa tới cổng miếu, Lý Hào khựng người lại chần chừ không dám bước vào, vì trước mặt hắn là một nữ nhân đang ngồi trên mái nhà, tay phải cầm dao cắt tỉa một vật kỳ lạ trong lòng bàn tay còn lại.

Chương 19

Quyển 1: Tử Du

Cõng Hạo Thiên trên vai vừa tới cổng miếu, Lý Hào khựng người lại chần chừ không dám bước vào, vì trước mặt hắn là một nữ nhân đang ngồi trên mái nhà, tay phải cầm dao cắt tỉa một vật kỳ lạ trong lòng bàn tay còn lại.

Nữ nhân ngồi trên mái của ngôi miếu nhìn xuống Lý Hào, ánh mắt nàng sắc lạnh, làm hắn cảm thấy cả người lạnh run. Tiếng rên hừ hừ của Hạo Thiên từ sau lưng gã vang lên, Lý Hào đè sự sợ hãi trong lòng xuống. Cắn môi một cái, gã quyết định cõng theo Hạo Thiên bước vào.

Bên trong miếu, Lý Hào đặt Hạo Thiên nằm xuống, lúc này cả người hắn đặc biệt là tay, chân từng thớ thịt cứ phồng to lên giống như là bong bóng, mang theo cả đường gân màu xanh kèm một đường chỉ màu vàng trông rất dọa người.

“Hắn bị làm sao?” Sau lưng Lý Hào vang lên tiếng nữ nhân khiến hắn giật bắn cả người, quay đầu lại thấy đúng là nữ nhân lúc nãy trên nãy ngồi trên mái ngôi miếu, nàng tiến đến một âm thanh cũng không phát ra làm cho Lý Hào càng thêm cảnh giác, gã lắc đầu.

“Không biết, năm ngày trước cũng đang ngồi cùng ta hắn cũng lên cơn như vậy, nhưng lần trước chỉ là bất tỉnh, nghỉ một lát là hết, nhìn cũng không đáng sợ như bây giờ, không biết có phải là có bệnh trong người hay không.”

Lúc này từng bóng thịt trên người Hạo Thiên bắt đầu xẹp xuống, đường chỉ màu vàng cũng bắt đầu nhạt dần đi, sự thống khổ đã giảm đi nhiều làm cho nét mặt hắn không còn sự vặn vẹo nữa.

Thấy thế Lý Hào mặt liền giãn ra quay lại nói “Đấy, bình thường lại rồi.”

Hạo Thiên lúc này sắc mặt đã trở về bình thường, cũng không bất tỉnh chỉ là mệt quá nên ngủ thiếp đi, thấy thế Lý Hào đứng dậy tính trở về thì chợt nhớ tới cái gì vội quay mặt lại nhìn nữ nhân đang đứng mặt có chút phức tạp như đang muốn nói gì.

“Ngươi không phải lo, nếu ta muốn giết hắn thì đã không cần đợi đến bây giờ.”

Nàng lườm Lý Hào một cái khiến hắn run lên. Lúc này Lý Hào mới an tâm trở về.

Nửa đêm Hạo Thiên tỉnh giấc vì đói bụng, ban ngày chưa ăn được gì nhiều thì phát bệnh, hắn bất giác đưa tay ra sau lưng sờ sờ vào vết bỏng hình ngọn lửa rồi thở dài. Năm ngày một lần, lần sau phát tác vừa đau vừa kéo dài hơn lần trước không biết năm ngày sau sẽ thế nào.

“Uc ục ục.” bụng Hạo Thiên sôi lên, xoa xoa cái bụng y muốn ra giếng uống nước cầm hơi tạm thời, đợi đến sáng mai rồi kiếm gì đó ăn. Vừa đứng dậy thì có một vật hơi mềm bay thẳng vào mặt hắn, vì bất ngờ nên Hạo Thiên không chụp được vật đó khiến nó rớt dưới đất, theo sau đó là giọng nói đi kèm.“Cho Ngươi.”

Ngây người trong chốc lát, Hạo Thiên cảm ơn đáp lại, cúi người mò mẫm, không quá lâu hắn nhặt cái bánh bao, phủi phủi mấy cái liền cho vào miệng nhai ngon lành.

Thấy hắn ăn xong nữ nhân kia lại nói tiếp “ Nếu ngươi còn muốn sống tốt nhất tối nay nên ngủ ở ngoài.”

Hạo Thiên lập tức hoảng sợ thầm nghĩ có phải hay không nàng muốn giết mình, nếu thế thì cũng không phần phải báo cho mình rời khỏi đây, thật khó hiểu. Hạo Thiên tính hỏi gì nhưng lại nhớ tới câu chuyện của Lý Hào liền đi một mạch ra gần cổng cạnh cái giếng ngồi xuống dựa vào thành giếng thở dài.

Những lúc rãnh rỗi hắn liền nghĩ tới phụ thân, mẫu thân, nhớ về lúc hắn vẫn còn là Hạo đại thiếu gia tung hoành khắp nơi rồi chán nản với thực tại.

Nghĩ tới nàng, Hạo Thiên có chút tò mò. Chẳng phải mọi người bảo nàng rất đáng sợ sao, chính mình cùng ở một chỗ với nàng cũng đã gần nửa tháng rồi cũng không có chuyện gì xảy ra, nhớ lại hương vị cái bánh bao lúc nãy, mình còn cảm thấy nàng là người rất tốt. Nghe giọng thì cũng còn rất trẻ nhưng sao nàng lại ở đây, hàng ngày nàng ta làm gì không lẽ cũng là khất cái giống mình, sáng phải hỏi Lý huynh về nàng mới được.

Nếu hỏi hiện tại trong số các nỗi sợ hiện tại của Hạo Thiên thì chắc chắn sẽ là ban đêm.Do đôi mắt đã mù thì đêm đến hắn cảm thấy mình trở giống người thường đều không thấy gì, nhưng sự yên tĩnh tột cùng của đêm tối chỉ còn âm thanh của từng cơn gió thổi qua tán cây xào xạc làm hắn cảm thấy cô độc, bất lực tột cùng không có gì để bám vào không như ngày xưa…

Những lúc yên tĩnh như thế này khiến hắn suy nghĩ, hoài niệm về những chuyện trước đây. Cùng Lưu Hiển, Bạch Tư Thành bộ ba vô lại náo loạn cả Thủy Thành. Khiến cho gà bay chó chạy trên từng con đường, ngõ hẻm, nhớ cả từng món sơn hào hải vị, hay cái đùi gà to đùng thơm phức béo ngậy. Nhớ tới sự tự do bay nhảy, đó mới là điều hắn muốn chứ không phải như bây giờ, thậm chí tới một việc đơn giản nhất là đi lại cũng phụ thuộc vào cây gậy trên tay không rời.

Tràn đầy bất lực, những lúc thế này hắn luôn nghĩ quẩn luôn muốn đập đầu vào tường kết thúc thân thể tàn phế này. Nhưng rồi cũng lại đè cái ý tưởng đó xuống vì nghĩ tới phụ thân, mẫu thân còn đang mất tích.

Thở dài một hơi, Hạo Thiên chợt nhớ tới Lưu Hiển, đúng rồi Lưu Hiển cùng Bạch Tư Thành, không biết bây giờ bọn hắn đang thế nào. Lưu Hiển thì lần cuối cùng gặp hắn là lúc rình trộm Lý Mạn, nhớ lại ngày đó,nhớ tới thứ trong quần Lưu Hiển khiến Hạo Thiên có chút tức giận.

Không biết ngày hôm đó bỏ hắn bất tỉnh nằm ở Lý Gia liệu có xảy ra chuyện gì hay không, chắc là sẽ không, vì Lưu Hiển cùng Bạch Tư Thành bất tỉnh ở đó, chẳng phải Bạch Tư Thành vài hôm sau liền khỏe mạnh xuất hiện trước mặt mình hay sao, như vậy chứng tỏ tên mập chết bầm kia cũng không sao.

Lại nhắc đến Bạch Tư Thành, thì khiến Hạo Thiên nhớ đến việc trong thư phòng của Lý Gia, đến bây giờ vẫn là dấu hỏi lớn trong đầu Hạo Thiên. Lúc đó hắn và huynh đệ Võ Đại đang ở đâu? Sao lúc tỉnh dậy thì không thấy họ. Nếu gặp lại nhất định phải hỏi cho rõ ràng.

Nếu bây giờ tìm đến hỏi sự giúp đỡ bọn hắn có sẵn lòng hay không? Trước giờ ta đối với bọn hắn luôn đối xử tốt. Bọn hắn chắc chắn sẽ giúp đỡ ta. Chẳng phải còn hai cái cao nhân Võ Đại, Võ Nhị hay sao? Nhất định hai vị cao thủ này có thể giúp ta cứu phụ thân, mẫu thân.

Trong lòng Hạo Thiên đầy chờ mong cho trời mau sáng, từ lúc buộc phải sống cùng với màn đêm tối đen đầy vô vọng, đây là lần đầu tiên hắn cảm thấy tràn trề hy vọng.

“ Phù phù, sao bỗng dưng trời lạnh vậy?” Hạo Thiên đưa hai tay ra trước mặt thổi thổi cho đỡ lạnh, y nhớ rõ ràng là đang mùa hè nhưng khí trời cứ như mùa đông vậy. Giống như nghĩ tới cái gì hắn tập trung lắng nghe những âm thanh ti ti ti từ trong miếu, mặc dù không thể thấy được nhưng vẫn là cảm nhận, nghe được được, cảm nhận được có cái gì đó kỳ lạ phát sinh bên trong miếu, ngồi dậy tay cầm gậy từ từ tiến đến cửa cảm giác càng lúc càng lạnh.

Bỗng vấp phải cái gì khiến hắn tí nữa thì ngã nhào, hắn nhớ là ở phía trước bình thường đâu có gì ngoài bụi cây nhỏ. Cúi người xuống dùng tay để sờ thì phát hiện ra vật thể lạ đó là bụi cỏ nay đã đóng thành khối băng. Nhiệt độ càng giảm mạnh khi đến gần trong miếu.

Có chút sợ hãi, Hạo Thiên lùi lại. Chợt nhớ tới câu chuyện “Yêu nữ” của Lý Hào kèm câu cảnh báo của nàng trước đó, Hạo Thiên trở về vị trí cũ cạnh thành giếng ngồi xoa xoa đôi bàn tay…

Chương 20

Quyển 1: Tử Du

Có chút sợ hãi, Hạo Thiên lùi lại. Chợt nhớ tới câu chuyện “Yêu nữ” của Lý Hào kèm câu cảnh báo của nàng lúc nãy, Hạo Thiên trở về vị trí cũ cạnh thành giếng ngồi xoa xoa đôi bàn tay…

Đối với một người mù, thứ không giá trị nhất là cảm nhận tính toán được thời gian. Mặt trời vừa ló dạng, từng tia nắng ban mai xuất hiện cũng là lúc mọi thứ trở về lại bình thường, băng tan dần đi để lộ ra những nhành cây nhỏ, những bụi cỏ non, những vũng nước đọng.

Hạo Thiên trở về ngôi miếu với hai cái bánh bao trên tay. Trước đó một lúc hắn ra ngoài để mua đồ ăn sáng sẵn coi như trả lại cái bánh tối qua cho cô nương trong miếu. Mấy ngày qua ngồi lề đường, tuy không dư giả gì với số tiền xin được nhưng vài xu để dành vẫn là có, huống chi đa số những lần ăn hàng ngày vẫn là Lý Hào giành trả tiền.

Về đến cổng Hạo Thiên có thể cảm nhận được cái lạnh giá tối qua đã không còn nữa, trong lòng liền an tâm nhưng vẫn có chút chần chừ không biết có nên tiến vào hay không. Đi tới đi lui một hồi hắn đứng trước cửa cất giọng hỏi. “Cô nương ta có thể vào hay không?”

“Có thể.” Giọng nói uể oải đầy mệt mỏi từ bên trong vang ra.

Hạo Thiên nghe thế liền bước vào, nàng lúc này đang ngồi trên nửa thân bức tượng đổ nát ngay giữa ngôi miếu, tuy Hạo Thiên không nhìn được, nhưng dựa vào vị trí giọng nói phát ra liền có thể đoán được, từ từ từng bước tiến đến, chìa một tay ra trước kèm theo cái bánh bao.

“Trả lại cho cô.” Rất nhanh Hạo Thiên liền cảm nhận được cái banh bao không còn trên tay nữa, thay vào đó là mũi ngửi được một mùi thơm nhè nhẹ kèm tiếng nhai sột soạt, hắn dù không biết tối qua sự việc tối qua là thế nào nhưng biết chắc nàng đang rất đói và mệt bằng chứng là tiếng nhai trước mắt và âm thanh lúc hắn hỏi nàng và một câu trả lời đầy mệt mỏi.

Tuy đang ăn nhưng nàng vẫn nhìn vào Hạo Thiên từ trên nửa bức tượng hỏi. “Ngươi không sợ ta?”

Đoán được ý nàng hỏi sự việc tối qua Hạo Thiên gật đầu.

“Có, đương nhiên là sợ.”

“Vậy mà ngươi còn dám quay lại đây, không sợ chết hay sao?”

“Ta cũng không còn gì để mất thì sao lại không dám?” Hạo Thiên trả lời có chút u buồn.

“ Ngươi không muốn cứu phụ mẫu sao?”

Hạo Thiên thở dài, tính trả lời thì giật mình nhớ ra cái gì,mặt đầy vẻ đề phòng liền hỏi ngược lại. “Sao … làm sao cô biết.”

Ngồi trên bức tượng, vừa ăn nàng vừa nói. “Hôm bốn người các ngươi kéo tới Lý Gia ta ở gần đó mà, sau đó nghe một tiếng nổ thật to ta tò mò đi theo tới trước Hạo phủ thì dừng lại.”

Hạo Thiên im lặng, cô nương kia cũng không nói, mọi thứ chìm vào sự im lặng. Một lúc sau hắn lên tiếng phá vỡ đi bầu không khí không mấy dễ chịu ấy.
“Biết rõ ta là ai, cô nương không ghét ta sao?” Hạo Thiên có chút tò mò, trong suy nghĩ của hắn, thì hầu như gần hết người dân của Thủy Thành mỗi khi nhắc đến cái tên Hạo Thiên dù là trước kia hay bây giờ, thì chỉ có một từ đó là … ác cảm.

“Sao ta lại phải ghét ngươi, ngươi đã làm những gì, ra sao đều không liên quan đến ta, huống chi bây giờ chẳng phải ngươi đã nhận lấy hậu quả, thành một phế nhân hay sao?”

Nghe nàng nhắc đến nỗi đau của mình Hạo Thiên chết lặng đi trong phút chốc rồi tự cười nhạo bản thân. “Đúng, bây giờ ta chỉ là một người tàn phế…”

.....

“A Thất, nhìn trời bữa nay đẹp như vậy sinh ý nhất định là rất tốt nha.”

“Thím Hồng, càng ngày nhìn thím càng trẻ ra đó nha.”

“Tiểu mao, lại đây thúc cho ngươi quả táo này.”

Lý Hào sau khi đưa trái táo cho một đứa bé, vừa đi hắn vừa huýt sáo, lâu lâu lại chào hỏi một vài người quen bên đường. Nếu thay đi lớp quần áo thì thật không ai nghĩ hắn là một kẻ ăn mày.

Hắn cứ thế đi qua ba con đường, đến trước ngôi miếu, mang theo cái bộ dạng vừa đi vừa huýt sáo tiến vào trong. Nhìn từ xa thấy lưng của Hạo Thiên, Lý Hào giơ tay lên định gọi nhưng vừa mở miệng ra thì hắn phát hiện cái bóng dáng nữ nhân thấp thoáng phía sau.

Lý Hào vội quay lưng lại, dùng hết sức chạy một mạch ra tới cổng miếu thở hổn hển. Lấy lại bình tĩnh hắn đứng ngoài thò đầu vào hét lớn.
“Tiểu huynh đệ! ta đến rồi! đang chờ ngươi ở ngoài này.”

Bên trong ngôi miếu, nghe được giọng của Lý Hào từ phía ngoài cổng gọi vào. Hạo Thiên chào nữ nhân đang ngồi trên tượng xoay người đi ra.

Vừa thấy Hạo Thiên, Lý Hào chạy đến khoác vai hắn, huyên thuyên đủ thứ chuyện. Nhưng y thấy sắc mặt hắn không tốt liền hỏi.

“Tiểu đệ, có phải đã xảy ra chuyện gì rồi đúng không?”

“Đệ nhớ tới vài chuyện.” Hạo Thiên nói giọng có chút u buồn lẫn tức giận.

Lý Hào vỗ vai Hạo Thiên, từ bên hông lấy ra ba văn tiền đưa ra trước mặt hắn. “Quá khứ cứ để nó qua, quan trọng vẫn là hiện tại, tốt nhất đừng nghĩ nhiều. Đệ xem hôm qua lúc phát bệnh ta quay trở về thì bắt gặp một đoàn thương nhân mới vào thành. Ta dẫn đường cho bọn họ xong thì được thưởng rất nhiều tiền. Lâu rồi cũng chưa được ăn thịt gà, tiểu đệ, hôm nay ta mời.”

Trong mắt Hạo Thiên, Lý Hào là một người tốt bụng, hào sảng. Từ lúc hắn gặp nạn đến nay, tuy là hai người xa lạ nhưng Lý Hào vẫn giúp đỡ quan tâm hắn như tiểu đệ ruột thịt, thậm chí nhiều ngày không có tiền mua đồ ăn, đều là Lý Hào ở đâu đem đồ ăn đến.

Chỉ như thế cũng đủ làm cho Hạo Thiên cảm động, trong lòng ấm áp hẳn lên. Bất chợt nhớ đến dự định tối qua Hạo Thiên đứng lại nói. “ Đại ca, đệ có việc muốn nhờ.”

“Được rồi, chuyện gì thì chuyện, ăn xong rồi nói.” Lý Hào khoác tay kéo Hạo Thiên đi tiếp.

Hai người đi đến quán cơm nhỏ ven đường.

Lý Hào đỡ Hạo Thiên ngồi vào ghế, rồi tự tin nói lớn. “ Ông chủ, cho ta hai phần cơm gà, phần tiểu đệ ta thì bỏ thêm nhiều thịt gà một chút.”

Chủ quán thấy hai người ăn mặc rách rưới, sợ bọn họ ăn xong bỏ chạy, nên có chút chần chừ.

Lý Hào thấy vậy cũng cười khổ, ai bảo mình là tên ăn mày cơ chứ, vào gọi món thản nhiên như vậy thì ông chủ nào chả sợ. Hắn lấy từ trong người ra một văn tiền, đặt xuống bàn rồi nói. “Thế này là được rồi chứ ông chủ. Nhanh nhanh lên hai huynh đệ ta đang đói chết đi được.”

Thấy những đồng tiền sáng bóng, ông chủ tiệm cơm vội nở nụ cười nồng hậu “Khách quan chờ một chút, cơm sẽ đến ngay.” Rồi vội chạy ra sau quầy cơm chuẩn bị.

Sau một lúc thì hai phần cơm đã được đưa lên, hai bát cơm đầy ắp và hai đĩa thịt gà thơm lừng nóng hổi, khói đang không ngừng bốc lên. Lý Hạo đẩy tô cơm và đĩa thịt lại gần Hạo Thiên, rồi đưa đũa vào tay hắn. chỉ chỗ thức ăn, rồi nói. “Thi thoảng mới có dịp ăn ngon, đệ cứ ăn uống thoải mái, không đủ thì ta gọi thêm, không cần ngại.”

Tuy là đã ăn từ lúc sáng sớm, nhưng khi Hạo Thiên ngửi được mùi thức ăn thơm nức mũi hắn cũng có chút thèm thuồng. Trước đây hắn đã ăn không biết bao nhiêu món thượng hạng, của các đầu bếp nổi tiếng khắp Thủy Thành, không món nào dưới trăm lượng bạc, có khi chỉ cần một chút lỗi trong khâu nấu nướng thôi hắn cũng chê bai hết sức thậm tệ. Nhưng bây giờ ngửi được mùi món cơm gà rất bình thường thôi cũng làm hắn động tâm.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau