TỊCH NGUYỆT - CỬU CHỈ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Tịch nguyệt - cửu chỉ - Chương 11 - Chương 15

Chương 11

Quyển 1: Tử Du

“Vậy thì nhanh nhanh lên, ta thật sự không chịu nổi nữa rồi.”

Cũng khó trách Hạo Thiên trở nên phấn khích như thế, dù sao thì hắn vẫn là thiếu niên khó có được sự trầm tĩnh như phụ thân hắn, từ khi lên tám liền ra ngoài quậy phá không kiêng nể ai. Việc gì hắn làm, đều có chỗ chống lưng, chỉ sợ thiên hạ không loạn, dần dần hắn không cần sợ ai nữa.

Hạo Thiên hít sâu một hơi lấy lại sự bình tĩnh, rồi suy nghĩ về sự khả thi của chuyện này, tuy Lý phủ có nhiều cao thủ nhưng làm sao bằng chấp pháp vệ của Hạo phủ, trong khi hôm nay Bạch Tư Thành đem tới hai vị cao nhân, dễ dàng hạ gục chấp pháp vệ, khiến hắn có tự tin không nhỏ vào thành công lấy được bảo vật, cưỡi mây đạp đó thỏa lòng mong ước.

Tính toán thiệt hơn một thời gian ngắn Hạo Thiên như nhớ ra cái gì vội nói với Bạch Tư Thành. “Lão nhị, cứ đi như vầy lỡ đâu phụ thân ta đến kiểm tra, phát hiện ta không ở đây thì làm thế nào?”

Bạch Tư Thành nhìn qua Võ Đại, cao thủ tay cầm quạt này móc ra trong ngực một viên cầu nhỏ màu trắng nhìn rất đẹp, Hạo Thiên thấy thế tò mò hỏi. “Cái đồ chơi này là gì, có tác dụng ra sao, nhìn qua trông rất đẹp mắt.”

Võ Đại không nói gì liền bắt lấy bàn tay của Hạo Thiên bóp một cái ngón tay hắn bắn ra một tia máu, Hạo Thiên sợ hãi: “Ngươi, ngươi muốn làm gì?”

Tia máu trong tay Hạo Thiên bắn lên thẳng vào quả cầu liền thu lại thành giọt nước rất nhỏ, viên cầu đổi màu từ trắng thành bảy sắc có chút lấp lánh kèm theo. Võ Đại lại móc trong ngực ra một cái hình nhân bằng giấy, đem giọt nước bảy màu điểm vào hình nhân, ngay lập tức xuất hiện biến hóa, liền phát ra ánh sáng rất chói khiến Hạo Thiên nhắm mắt lại, khi mở ra liền thấy một “Hạo Thiên” nữa đang ngồi trước mặt hắn, từ vóc dáng đến khuôn mặt giống nhau y đúc.

Hạo Thiên dạo một vòng tròn quanh “Hạo Thiên” trong lòng tấm tắc khen, thủ đoạn lợi hại như vậy cũng là mới lần đầu tiên thấy, hắn liền nắm chặt bàn tay giơ ngón cái ra trước mặt Võ Đại, trong lòng càng tăng thêm tin tưởng vào hai vị cao thủ này.”

Xong việc rồi thì bốn người đi của sau ra khỏi Hạo phủ mà không có ai phát hiên thì đặc biệt cao hứng lòng tự tin liền tăng lên không ít.

Chỉ có điều Hạo Thiên không biết cả bọn vừa rời đi, nơi mười tên chấp pháp vệ đang bất tỉnh bỗng nổi lên một mồi lửa, trong thời gian ngắn tất cả đều bị đốt thành tro bất kể cả xương cốt. Một cơn gió nhẹ thổi qua mọi thứ đều theo gió cuốn đi mất,trên mặt đất mọi thứ như chưa từng có gì.

Vừa đi được vài bước thì Hạo Thiên vì quá nóng vội nên cước bộ có nhanh thêm vài phần, bỗng không chú ý va phải hai người đi bên đường khiến cho hắn tí nữa thì ngã lăn ra đất.

Va vào Hạo Thiên là hai người một nam một nữ, nam là đại hán thân hình vạm vỡ, đầu trọc. Nữ là một cô nương nhỏ nhắn mang theo bịt mặt.“Tên mù nhà ngươi đi đứng kiểu gì thế, không thấy ta hay sao mà lao vào.” Hạo Thiên khó chịu quát lớn.

Nam tử trọc đầu nghe thế liền tức giận, tiến tới thì bị thiếu nữ bên cạnh cản lại. Nàng liếc tên trọc đầu khiến gã lườm Hạo Thiên trong miệng lẩm bẩm. “Xem như ngươi may mắn.” Riêng thiếu nữ đi được một đoạn quay lại nhìn Hạo Thiên ánh mắt có chút khó hiểu, nhưng cũng chỉ trong chốc lát cũng xoay người rời đi cùng nam tử đầu trọc.

Hạo Thiên tính đuổi theo để trút cơn giận thì Bạch Tư Thành kéo tay hắn lại nhắc. “Lão đại bớt giận, chúng ta cũng có việc quan trọng cần làm, sau này tính toán với bọn hắn sau.”

Hạo Thiên đành nuốt giận hậm hực ừ một tiếng cũng rời đi.

Bốn người cùng đến Lý phủ cũng là lúc giữa trưa. Bạch Tư Thành thấy hai người gác cổng đang trong trạng thái mơ màng vì cái nóng mùa hè, y liền tỏ vẻ mừng rỡ, bảo với Hạo Thiên. “Giờ này là lúc bọn gia đinh lơ là nhất.”

Dứt lời hai huynh đệ Võ gia mang Hạo Thiên cùng Bạch Tư Thành nhảy qua tường. Khi đáp xuống bên kia tường khung cảnh giống như là trong vườn, nơi này cực kỳ rộng lớn không thua gì Hạo phủ với đủ loại hoa cỏ trang trí cùng cảnh vật được bày trí hài hòa mang lại cho người ta cảm giác thoải mái.

Nhưng Hạo Thiên và Bạch Tư Thành không có tâm tư thưởng thức nơi này, bọn hắn cùng hai huynh đệ Võ gia tìm đến thư phòngHạo Thiên nghe hắn nói cũng gật đầu đồng ý, Bạch Tư Thành đưa tay chỉ về hướng nam hoa viên. “ Có lẽ hướng này là đến thư phòng. Lần trước đến chúc thọ ta cũng đã đảo một vòng nhỏ quanh Lý phủ nên cũng còn nhớ vị trí đại khái.”

Bốn người đi tới hướng thư phòng, Hạo Thiên vào Bạch Tư Thành dẫn đầu, còn hai vị kia thì ở phía sau. Bỗng nhiên, Võ đại dừng lại một lúc rồi nhìn qua phía Võ Nhị. “ Phía trước có hai người dường như là thủ vệ thư phòng, các ngươi đợi một lát.”

Võ Nhị rung người cái nhẹ liền biến mất. Hạo Thiên thấy vậy ngạc nhiên miệng há to tới mức có thể nhét vào đó quả trứng gà. Không lâu sau đó Võ Đại tiến tới ra hiệu cho cả hai cùng vào.

Khi Hạo Thiên bước qua cửa thì thấy hai tên mặc đồ đen nằm một góc, trên cổ một đường cắt máu chảy không dứt, thấy cảnh đó mặt hắn trắng bệch trong lòng sợ hãi cực độ. Tuy là mang tiếng cực kỳ xấu nhưng trước giờ đa số cũng là đấu đá một hai lời rồi thôi, chưa tới mức phải giết người.

Bạch Tư Thành vỗ vai Hạo Thiên hướng mắt vào trong thư phòng, nơi này là chỗ gia chủ Lý gia xử lý việc của gia tộc và tĩnh dưỡng nên cực kỳ yên tĩnh, trong phòng trang trí cũng không quá cầu kỳ, chỉ có một cái bàn đặt nghiên mực giá bút và chống giấy tờ linh tinh không có chút giá trị.Còn phía sau bàn là giá sách đầy ắp đối với Hạo Thiên không chút giá trị.

“Nơi này ngoài sách với giấy chả có gì, tìm phòng khác.” Hạo Thiên xoay người lại thì Bạch Tư Thành cản hắn.

“Lão Đại từ từ đã, bảo vật nếu có tất nhiên phải cất giấu rồi đâu thể đem trưng bày trước mắt được, tốt nhất tìm thật kỹ lại một lần nữa nếu không có thì đổi phòng khác.”

Hạo Thiên nghe cũng thấy có lý, bước tới bên cái bàn dòm tới dòm lui, từ trên xuống dưới không bỏ sót một chi tiết nào, nhưng cũng không phát hiện được gì, liền quay lại phía sau lưng là cái giá sách. Hiện tại cả căn phòng chỉ còn nơi đó là chưa kiểm tra. y nhìn vào giá sách mang theo chút nghi hoặc.

Hạo Thiên mang theo sự nghi hoặc đấy bước đến kiểm tra. Hắn sờ mó tủ sách một hồi, thì phát hiện ra góc phải kệ sách có một ngăn khá lỏng lẻo. y dùng sức đẩy nó sang một bên thì thấy sau ngăn sách này có một cái hốc được khoét sâu vào, trong đó có một vật màu đỏ đang phát ra ánh sáng hết sức kỳ quái liền hô lên với Bạch Tư Thành “Lão Bạch xem ta ta tìm được thứ gì này.”

Lúc này tại Hạo Phủ, lúc này có một luồng sáng đáp vào sau vườn, khi ánh sáng tản đi, hiện ra một người chính là vị quản gia Hàn Lương khuôn mặt đầy vẻ nghiêm trọng. Bỗng nhiên gã đập bàn tay xuống đất, một ánh sáng xanh nhạt từ lòng bàn tay hắn truyền đi, lấy đó làm trung tâm tỏa ra tứ phía bao bọc cả cái Hạo phủ lại.

Khi ánh sáng lướt qua cái hồ ở trong vườn, mặt hồ sôi lên ùng ục tiếp đó có thứ gì đó đang trồi lên...là một xác chết.

Chương 12

Quyển 1: Tử Du

Khi ánh sáng lướt qua cái hồ ở trong vườn, mặt hồ sôi lên ùng ục tiếp đó có thứ gì đó đang trồi lên...là một xác chết.

Bước đến gần hồ, Hàn Lương nhìn vào thi thể đang nổi trên mặt nước trên mặt lộ vẻ tức giận mang theo chút nghi ngờ. Vì thi thể trôi nổi trước mặt Hàn Lương chính là Quách Hy, gã trầm ngâm một lúc như nghĩ ra thứ gì vội phóng thẳng tới phòng Hạo Thiên, giữa đường hắn gặp Hạo Lâm cũng đang đi đến đó.

Hạo Lâm thấy Hàn Lương bay tới. hắn cũng có chút giật mình, bình thường thân phận của Hàn Lương vốn dĩ là vì giấu kín để tiện cho nhiều việc, nếu không phải chỉ có hai người thì sẽ không để lộ thân phận, lúc này đang giữa ban ngày lại còn có gia đinh, nha hoàn trong phủ.

Vậy mà Hàn tiền bối không để ý đến việc đó, vội bay đến đây không lẽ xảy ra chuyện. Có thể tư chất hắn không cao không có nghĩa là một kẻ đần.

Thấy Hàn Lương bay tới Hạo Lâm liền cúi người hỏi. “Tiền bối,có chuyện gì?”

Nhưng Hàn Lương bay ngang qua mà không trả lời hắn, chỉ nhìn chằm chằm vào phía hướng trước mặt, là hướng phòng Hạo Thiên. Hạo Lâm liền cảm thấy bất an, không lẽ nghịch tử đó lại gây ra chuyện gì.

Vội vã chạy theo lập tức tới nơi, thấy Hàn Lương đứng trước cửa phòng, phía trong là Hạo Thiên đang ngồi trên ghế, khiến hắn thở phào nhẹ nhõm, còn ở đây là tốt.

Tiếp đó trên tay Hàn Lương liền xuất hiện một viên cầu lửa bay thẳng tới “Hạo Thiên” đang ngồi trong phòng, sắc mặc Hạo Lâm liền đại biến, trên hay hắn cũng xuất hiện một viên cầu lửa nhỏ, hơn bay tới viên cầu lửa của Hàn Lương miệng hét lên. “ Tiền bối, hạ thủ lưu tình, có gì từ từ nói.”

Nhưng động tác của hắn đã chậm, viên cầu lửa kia bay vào người. Bùng lên một ngọn lửa nuốt trọn lấy Hạo Thiên. Trong tích tắc, cả người hắn hóa nhỏ lại, biến thành một hình nhân bằng giấy đang cháy.

Hạo Lâm thấy con trai mình biến thành người giấy đang cháy, quay đầu lại hỏi Hàn Lương. “Tiền bối, đây là?”

Hàn Lương khuôn mặt liền trầm xuống, nhưng vẫn không trả lời. Bỗng dưng nghe một tiếng nổ cực kỳ lớn vang lên, ra ngoài cửa gã nhìn phương hướng của tiếng nổ thì đó là ở Lý gia.

Vài phút trước ở Lý gia, Bạch Tư Thành và hai huynh đệ Võ gia nghe Hạo Thiên lên tiếng thì chạy qua. Thấy được cái hốc được khoét trong tường, Bạch Tư Thành tỏ vẻ vui mừng. “ Chúc mừng lão đại, nhanh lấy ra xem nó là thứ gì?”

Hạo Thiên đưa tay vào, rồi lấy đồ vật ở phía trong ra, đó là một miếng lệnh bài bằng ngọc màu đỏ, trên đó khắc hình một con thú lạ mà lần đầu tiên y nhìn thấy. Cầm trong tay y cảm nhận được một luồng khí ấm áp khiến cả người lâng lâng.

Bỗng nhiên, lệnh bài bằng ngọc run run liên tục rồi bắt đầu nóng dần lên, thậm chí Hạo Thiên có cảm giác như con thú lạ trong đấy, như muốn nhảy xổ ra ngoài. Chưa tới vài giây, lòng bàn tay Hạo Thiên giống như bị lửa đốt, y giật mình hất khối ngọc xuống đất, thu tay về xoa xoa.“Ti ti ti ti.”

Nằm dưới đất, miếng lệnh bài bằng ngọc bắt đầu phát ra âm thanh lạ, nhìn kỹ lại thì trên thân nó bắt đầu xuất hiện những vết nứt, ban đầu thì nhỏ nhưng càng ngày vết nứt càng lớn.

Những tia sáng chói lòa bắt đầu xuất hiện trong vết nứt của miếng lệnh bài bằng ngọc., càng lúc càng sáng. Hạo Thiên thầm hô không ổn, nhưng sự việc xảy ra quá nhanh. Một luồng ánh sáng chói lòa từ thư phòng tỏa ra mạnh mẽ, tiếp đó là một tiếng nổ kinh thiên động địa…



Sau khi bụi đất và khói tản bớt thì một cảnh tượng kinh hoàng hiện ra, xung quanh thư phòng hơn năm mươi trượng được thay thế bằng một khoảng trống đổ nát hết sức thê thảm.

Trong mật thất của Lý gia, gia chủ Lý Bá đang cùng cha hắn Lý Cung nghị sự. Lý Cung vừa định nói gì thì nghe tiếng nổ kinh hoàng vang lên, cùng đó cả mật thất rung chuyển hết sức mạnh mẽ.

Lý Cung sắc mặt bình tĩnh như không có chuyện gì xảy ra, nhắm mắt lại nói. “Thời khắc này cuối cùng cũng đã tới, rốt cuộc cũng có thể giao cho tông môn một câu trả lời.” Gã chắp tay sau lưng cùng con trai lão ra khỏi mật thất.

Tỉnh dậy Hạo Thiên ôm lấy đầu, cảm giác như mọi thứ đảo lộn quay cuồng, trong chốc lát hắn ổn định lại, sự việc cuối cùng còn nhớ là khối ngọc kia nổ tung sau đó không nhớ gì nữa, giật mình kiểm tra thân thể thấy vẫn ổn, không mất tay chân hay bị thương ở đâu hắn liền tấm tắc kỳ lạ.Nhìn xung quanh, toàn cảnh là một mớ hỗn độn, thư phòng hiện tại đã không còn nữa, chỉ có những thanh cột gỗ đang cháy dở, đang được hạ hỏa bằng mấy người gia đinh thay nhau mang từng xô nước tới.

Lúc này trên mặt đất, xuất hiện ba cái bóng đổ về phía Hạo Thiên, xoay người lại thì đó là Lý Cung, Lý Bá cùng một người khác mà hắn chưa bao giờ thấy mặt, nghĩ thầm chắc là quản gia.

Lý Cung mặt không chút biểu tình hướng hắn hỏi. “Không biết hôm nay Hạo công tử đến Lý phủ chúng ta là có chuyện gì, sao không báo trước để ta dặn dò cho người tiếp đón.

Nghe Lý Cung hỏi Hạo Thiên sực nhớ ra gì, quay đầu tìm kiếm nhưng ngoài cảnh hỗn loạn, đổ nát ra. Tuyệt nhiên không thấy Bạch Vô Thành cùng hai tên cao thủ hắn dẫn tới đang ở đâu.

Biết sự tình không ổn nhưng hắn vẫn cố bình tĩnh, chẳng qua chỉ là một cái lệnh bài bằng ngọc ngọc, một gian thư phòng, cùng lắm để phụ thân đền bù cho bọn hắn là được, đang tính nói ra thì bị Lý Cung nắm lấy cổ áo sau lưng, một tay nâng hắn lên như xách một con thỏ.

Bị nắm lên Hạo Thiên hoảng sợ, thoạt nhìn Lý Cung già yếu không nghĩ lại có khí lực như vậy, dù gì y là một thanh niên mười bảy mười tám, tuy không mập mạp như Lưu Hiển, nhưng cũng không đến mức ốm o. Vậy mà Lý Cung xách hắn lên mặt không đổi sắc, cũng không có vẻ gì mệt nhọc.

“Ngươi muốn làm gì, thả ta ra, cha ta sẽ xây lại cái thư phòng khác, đền khối ngọc khác cho ngươi, cho ta xuống...”

Vừa hét lên xong Hạo Thiên cảm giác như có cái gì đó đang từ bàn tay đang năm áo hắn từ phía sau, chạy vào bên trong cơ thể. Khiến cả người cứng đờ không cử động được, đến cả nói cũng không, chỉ có thể giương mắt nhìn.

“Chuẩn bị kiệu đưa Lý công tử hồi phủ.” Quản gia Lý phủ nghe xong cúi người rời đi.

Hạo Thiên bây giờ vẫn còn bàng hoàng không hiểu chuyện gì đang xảy ra, không lâu trước đó hắn còn đang chìm trong mộng đẹp cùng Bạch Tư Thành, giờ Lý phủ thư phòng phát nổ, còn Bạch Tư Thành thì không thấy đâu, riêng hắn bị Lý Cung xách lên như một con thỏ.

Một lúc sau, hắn cũng được cho vào ngồi kiệu, nhưng vẫn không cử động được, chỉ có thể đào tổ tông Lý gia cùng Bạch Tư Thành lên mắng, tất nhiên là không quên hai tên Võ Đại Võ Nhị.

Khi Hạo Thiên còn đang thăm hỏi tổ tông nhà họ, thì đám người đã đến Hạo phủ, Lý Cung xách hắn ra ngoài, đạp luôn cổng chính đi thẳng một mạch vào trong.

Lúc này Hàn Lương cùng Hạo Lâm đang đứng chờ sẵn như biết Lý Cung sẽ tới vậy. Lý Cung ném Hạo Thiên xuống đất trước mặt cả hai, rồi lại mặt đối mặt, nhìn chằm chằm vào Hàn Lương.

Chương 13

Quyển 1: Tử Du

Lúc này Hàn Lương cùng Hạo Lâm đang đứng chờ sẵn như biết Lý Cung sẽ tới vậy. Lý Cung ném Hạo Thiên xuống đất trước mặt cả hai, rồi lại mặt đối mặt, nhìn chằm chằm vào Hàn Lương.

Sau khi tới cổng Hạo Thiên lại được xách lên mang tận vào trong, vừa thấy Hạo Lâm. Hắn muốn há miệng gào lên nhưng lại không nói chuyện hay phát ra âm thanh được, thì bị Lý Cung quăng hắn xuống một cách thô bạo, chỉ có thể giương mắt nhìn sự việc ở trước.

Lý Cung nhìn một hồi lâu mới lên tiếng. “Hàn quản gia cũng biết nên làm thế nào rồi phải không?”

Hàn Lương mặt bình tĩnh nhưng tay chắp sau lưng nổi lên từng đường gân xanh rất đáng sợ. “Chẳng phải theo giao ước chuyện của tiểu bối không tính, không xen vào hay sao?”

“Nếu là tiểu bối quá phận thì sao, bảo vật của Thiên Thủy Môn thất lạc chúng ta vừa tìm được, đã thông báo cho bọn họ để bàn giao lại, đều bị hủy trong tay của hắn, ngươi nói xem lần này bọn họ có đồng ý để yên hay không?”

Hàn Lương nhìn qua Hạo Thiên trầm giọng hỏi: “Có phải như vậy hay không?”

Hạo Thiên không trả lời Hàn Lương mà bò tới chỗ phụ thân hắn chỉ ngược vào đám người Lý gia. “Phụ thân bọn hắn khi dễ làm nhục hài nhi, phụ thân mau cho người trói lại cho chúng biết thế nào là uy nghiêm của Hạo phủ”.

Đúng ra như thường tình, Hạo Lâm sẽ bắt trói bọn người kia lại đánh mỗi người mấy chục roi, nhẹ thì như thế, nặng thì nhốt vào ngục tù mấy năm, riêng hắn thì chỉ phạt mấy roi là hết. Nhưng không, lần này Hạo Thiên nhận được một cái tát thật mạnh từ phụ thân, kèm theo đó là tiếng quát tháo cùng khuôn mặt giận dữ, từng đường gân hiện rõ trên khuôn mặt mà hắn chưa từng thấy bao giờ.

“Nghịch tử, còn không mau trả lời Hàn tiền bối.”

Hạo Thiên một tay ôm má vẫn còn sững sờ chưa hiểu chuyện gì đang xảy ra, lúc này hắn ý thức chuyện hôm nay chỉ sợ rất nghiêm trọng, nhưng từ lúc nào hàn quản gia Hàn Lương lại trở thành tiền bối. Từ lúc nào mà thành chủ phải khép nép với một quản gia.

Cắt đứt suy nghĩ của Hạo Thiên là âm thanh có chút âm trầm của Hàn Lương.

“Ta hỏi lại một lần nữa, có đúng hay không?”

Hạo Thiên trả lời giọng có chút lắp bắp. ” Ta… ta không biết bảo vật gì hết, chỉ có cái lệnh bài bằng ngọc, nhưng ta mới chỉ vừa chạm vào không làm gì hết, thì bỗng nhiên nổ tung,.. là chưa làm gì hết.”“Hàn đạo hữu cũng biết nguồn gốc của Quỳ Ngưu lệnh đi, nếu không phải người luyện qua công pháp của Thiên Thủy Môn, thì sẽ không thể nào chạm vào nó, lập tức liền tự bạo để tránh rơi vào tay người ngoài.”

“Lúc chúng ta tìm được nó, cũng phải nhờ một tên đệ tử của Thiên Thủy Môn mới có thể mang về được, đã thông báo cho bọn họ nhưng có lẽ là đang trên đường đến, tiếc là …”

Lý Cung nhìn Hạo Thiên lắc đầu nói tiếp, trước khi quay người rời đi “Hàn đạo hữu tự giải quyết cho tốt.”

Hàn Lương quay sang Hạo Lâm với sự kìm chế hết sức nói ra “Ngươi xem nhi tử tốt của ngươi làm ra chuyện gì. Lần này chỉ sợ ta cũng không giúp được cho cả nhà ngươi.”

Hạo Lâm nghe vậy mặt như già thêm đi rất nhiều, lập tức vội vàng quỳ xuống trước mặt Hàn Lương dập đầu liên tục.

“Mong Hàn tiền bối niệm tình trước giờ ta luôn vì tông môn trung thành, tận tụy bao nhiêu năm nay mà tha cho Hạo nhi, lưu lại chút huyết mạch cuối cùng của Hạo gia. Tất cả mọi chuyện vãn bối sẽ chịu mọi trách nhiệm trước tông môn.”

Hàn Lương thở dài. “Ngươi cũng biết hậu quả của việc này chỉ sợ không nhỏ, những thứ ngươi có được ngày hôm nay là vì Phổ Thiên thí luyện liều mạng mang đến cho tông môn hạng nhất. Nhưng vẫn bù không được mất, nếu không phải nghĩ đến công lao của ngươi, ta đã chém chết hắn, rồi mang ngươi về tông môn chịu tội thì ngươi nghĩ giờ này hắn vẫn còn ở đây sao?”

Còn Hạo Thiên thì đang hết sức sợ hãi, và kinh ngạc khi nghe phụ thân đang cầu xin Hàn quản gia tha mạng cho mình, cả việc phụ thân hắn đường đường là một vị thành chủ quyền uy ngập trời, lại phải đi dập đầu trước người khác.“Không lẽ việc ta làm hôm nay liên lụy lớn tới mức phụ thân cũng gánh không nổi sao? Sao lại thế được thật hoang đường.”

Trong mắt Hạo Thiên phụ thân là một nam nhân đỉnh thiên lập địa, không việc gì có thể làm khó ông, mỗi lần Hạo Thiên gây họa về nhà, phụ thân chỉ mắng một hồi, cùng lắm là đánh vài roi rồi bỏ đi như là chuyện hắn gây ra chả là gì với ông, một cái phất tay liền giải quyết hết thảy.

Nhưng hôm nay nhìn thấy phụ thân quỳ lạy van xin Hàn quản gia, hắn vẫn không thể nào hiểu được chuyện gì đang xảy ra.

Lại nói về Hàn Lương sau một hồi suy nghĩ rồi thở dài ngao ngán, dù sao cũng sống cùng bọn hắn gần hai mươi năm, chứng kiến Hạo Thiên lớn lên từng ngày bây giờ xuống tay cũng có chút không nỡ, Ngoài ra hơn ai khác, Hàn Lương biết rõ Hạo Thiên chỉ là con cờ của Phi Vân Môn.

Từ lúc Hạo Thiên gây chuyện ở Lý Gia hắn là cảm thấy có chút gì đó không ổn liền rời đi, một là báo cho tông môn xin chỉ thị, hai là để tìm hiểu hiện tại gần đây có xảy ra sự việc gì khiến cho Phi Vân Môn bắt đầu hành động hay không, tiếc là khi nhận được chỉ thị vừa về đến nơi thì mọi chuyện đã quá trễ.

Chỉ có điều Hàn Lương suy nghĩ mãi vẫn không hiểu được rõ ràng bọn người Lý Gia âm mưu từ trước, chuẩn bị rất đầy đủ nhưng sao lại lựa lúc này mà ra tay mà không phải thời điểm khác. Lừa Hạo Thiên thì dễ, có thể thực hiện lúc nào cũng được nhưng tại sao lại là lúc này. Cho dù thế nào đi nữa hắn cũng phải cho tông môn một câu trả lời.

Một luồng sát khí tỏa ra từ Hàn Lương, trên tay gã xuất hiện một thanh kiếm bằng ngọc màu xanh nhắm về hướng Hạo Thiên phóng ra.

Cùng lúc đó Hạo Lâm tuy là đang cầu xin, nhưng vẫn quan sát Hàn Lương, thấy gã tỏa ra sát khí, xuất hiện tiểu kiếm ở tay. Hạo Lâm liền móc trong ngực ra một lá bùa hai màu hướng về phía Hạo Thiên ném tới, miệng lẩm bẩm. Ngay lập tức lá bùa xuất hiện một vòng tròn bọc lấy Hạo Thiên.

Tiểu kiếm của Hàn Lương khi chạm phải vòng tròn đó, thì bị cản lại một chút, nhưng nhìn vào vòng tròn lúc ẩn lúc hiện như sắp biến mất ấy có vẻ giữ không được bao lâu, Hạo Lâm rút kiếm ra bước đến giằng co cùng thanh kiếm của Hàn Lương.

Cùng lúc đó một thanh tiểu kiếm bằng ngọc khác không biết từ đâu bay đến vẫn nhắm vào Hạo Thiên, vì đang phải giằng co với thanh kiếm đầu tiên nên hành động của Hạo Lâm có phần chậm chạp.

Lúc này vừa phải tập trung chặn thanh kiếm đầu tiên lại phải nghĩ cách cản thanh tiểu kiếm bay tới, cắn chặt môi nghiêng nửa người đưa cánh tay trái ra. Những tia máu bắn ra, thanh tiểu kiếm thứ hai đâm thẳng vào lòng bàn tay trái Hạo Lâm, khoét một lỗ lớn. Nó rung rung lên như muốn xuyên phá qua cái lỗ hổng trong lòng bàn tay hắn, trên trán Hạo Lâm lấm tấm mồ hôi kèm những đừng gân xanh nổi lên.

Hạo Lâm cắn môi đến mức chảy cả máu, y gồng người lại bàn tay trái đang bị thương nhưng Hạo Lâm không quan tâm, dùng cả cái bàn tay đầy máu ấy bóp chặt vào đốc kiếm, dồn hết sức lực vào đấy gằn giọng lên. “Nghịch tử còn không mau chạy.”

Chương 14

Quyển 1: Tử Du

Hạo Lâm cắn môi đến mức chảy cả máu, y gồng người lại bàn tay trái đang bị thương nhưng Hạo Lâm không quan tâm, dùng cả cái bàn tay đầy máu ấy bóp chặt vào đốc kiếm, dồn hết sức lực vào đấy gằn giọng lên. “Nghịch tử còn không mau chạy.”

Mọi thứ diễn ra rất nhanh chí ít là trong mắt Hạo Thiên, từ lúc phụ thân hắn quăng ra lá bùa, rồi cả lúc dùng lòng bàn tay bắt kiếm, y thì vẫn đang ngây người, mặt trắng bệch. Đến khi phụ thân lên tiếng, Hạo Thiên mới bò dậy chật vật chạy hướng rời khỏi phủ.

Khi Hạo Thiên vừa đứng lên chạy được vài bước, thì Hàn Lương xoay người muốn đuổi theo, gã bắt pháp quyết để rút cặp kiếm mà Hạo Lâm đang dùng cả thân mình để kiềm chế. Hai thanh kiếm bắt đầu rung lên như muốn thoát ly ra khỏi người Hạo Lâm, hắn thấy vậy vội vàng dùng hết sức mà giữ chặt hơn, không cho phép nó bay đi. Dù biết không giữ được bao lâu, nhưng đối với khả năng của Hạo Lâm mà muốn cầm chân Hàn Lương quá lâu là điều không tưởng. “Xin lỗi hài tử, phụ thân đã cố hết sức rồi.”

Máu từ vết thương liên tục chảy ra, thấm đẫm cả người, làm hắn hết sức thê thảm. Hàn Lương trong mắt lóe lên một vẻ phức tạp. Y bắt pháp quyết một lần nữa điều khiển hai thanh kiếm có hành động khác.

Thanh mà Hạo Lâm đang cầm nơi đốc kiếm mạnh mẽ bay ra rồi cắm ngược vào đất xuyên qua bàn tay phải, thanh kiếm còn lại vẽ một đường bay ngắn rồi ghim mạnh vào đất cùng bàn tay trái của Hạo Lâm. Lúc này Hạo Lâm lực bất tòng tâm muốn di chuyển cũng không được cả hai bàn tay đều bị hai thanh ngọc kiếm khống chế.

Dây dưa với Hạo Lâm một khoảng thời gian ngắn, nhưng không hề ảnh hưởng đến Hàn Lương tiếp tục truy đuổi Hạo Thiên. Trầm ngâm giây lát y nhắm mắt lại dùng thần thức dò tìm. Rất nhanh sau đó, Hàn Lương mở mắt ra rồi hướng về một phía bay đến, cũng là nơi mà Hạo Thiên đang điên cuồng chạy đi.

Hạo Thiên thật sự sợ hãi, từ bé đến giờ thì chuyện xảy ra tối nay có thể là ác mộng vĩnh viễn với hắn. Phụ thân ra tay cứu mình khỏi độc thủ của Hàn quản gia, giờ thì sống chết không rõ. Hạo phủ của hắn có thể sau đêm nay sẽ biến mất khỏi Thủy thành không còn là đại tộc uy chấn một phương nữa.

Bao nhiêu ý nghĩ đáng sợ bao vây lấy tâm trí hắn khiến hắn không còn để tâm y phục đẹp đẽ thường ngày, đã rách bươm đầy thảm hại vì không biết bao nhiêu lần vấp ngã rồi điên cuồng đứng dậy chạy tiếp.

“Đừng cố gắng, chỉ một kiếm cắt qua mà thôi thì mọi thứ đều như chưa có gì xảy ra.”

Giọng của Hàn Lương vang lên trước mặt Hạo Thiên, làm hắn từ trong suy nghĩ trở về với hiện thực. Trước mặt hắn không biết từ bao giờ thì Hàn Lương đã đứng đó như chờ sẵn như biết Hạo Thiên sắp tới. Trên khuôn mặt già nua quen thuộc mỗi ngày hắn đều gặp, bỗng dưng thành xa lạ.

“Hàn…Hàn thúc có thể cho ta biết lý do tại sao người lại làm vậy được không?” Hạo Thiên vừa nói vừa ngây ngốc nhìn Hàn Lương.Hàn quản gia thường ngày nghiêm khắc, không bao giờ nhân nhượng cho hắn trốn ra ngoài mỗi làn bị phạt, nhưng hắn biết Hàn quản gia đều mắt nhắm mắt mở cho qua. Hắn biết rõ Hàn quản gia từ bé chăm sóc cho hắn khi phụ thân bận rộn, ông ấy nhìn hắn lớn lên tuy không thể hiện ra nhưng sự yêu thương với mình trong mắt ông Hạo Thiên đều nhìn ra được.

Vì thế mà hắn không tin có một ngày Hàn Lương lại ra tay với mình một cách lạnh lùng như vậy.

Hàn Lương thấy Hạo Thiên có bộ dạng như vậy cũng có chút trầm mặc, gã một lòng tu luyện vì mục tiêu riêng của bản thân, nhưng vì chức trách, nhiệm vụ của tông môn nên hắn mới tiềm phục ở Hạo gia này mấy chục năm.

Trong thời gian đó, hắn nhìn Hạo Thiên lớn lên từng ngày từ lúc biết bò đến khi có thể di chuyển, dần dần trong thâm tâm y coi Hạo Thiên như con trai của mình.

Trong chốc lát Hàn Lương nhắm mắt lại, từng bước tiến tới như đã hạ quyết tâm. Một đốm sáng lóe lên nới lòng bàn tay, không biết từ đâu xuất hiện một thanh ngọc kiếm khác trên tay y.

Mỗi lần nhìn Hàn Lương tiến tới một bước là tim Hạo Thiên lại đập thình thịch một cái rất đồng đều, hai tay hắn làm điểm tựa lùi dần ra sau nhưng rồi lưng Hạo Thiên cảm nhận được vật cản phía sau. Lưng hắn áp sát vào tường mồ hôi nhễ nhại, cả người run đều giọng lắp bắp “Hàn...hàn.”
Chưa nói dứt câu, Hạo Thiên cảm nhận được một luồng khí sắc lạnh đến từ đôi mắt, tiếp đó là sự đau đớn tột cùng khiến hắn bật người ra sau đầu đập vào tường liền bất tỉnh.

Hai bàn tay bị ghim chặt trên đất nhìn Hàn Lương quay trở về, trong lòng Hạo Lâm cầu nguyện cho Hạo Thiên chạy thoát, dù gã biết xác suất xảy ra việc đó cực thấp gần như là không thể. Nhưng vẫn ôm chút hy vọng trong lòng, cho đến khi Hàn Lương bước tới gần với thanh ngọc kiếm nhuốm máu trên tay.

Mắt gã nổi lên từng tia máu, miệng gầm gừ như muốn xông lên liều mạng, dù sao cũng không còn gì để mất, thì nghe giọng nói lạnh lùng của Hàn Lương “Hắn vẫn chưa chết.”

Hạo Lâm thả lõng người ra, thở phào nhẹ nhõm. Sau đó liền co người lại tư thế quỳ trên đất dập đầu “Cảm ơn tiền bối, chỉ cần Hạo Lâm một ngày còn sống thì nhất định làm trâu làm ngựa báo đáp cho ngài.”

Hàn Lương chỉ lắc đầu thở dài, trong người không biết khi nào xuất hiện một sợi xích vàng bay tới trên đầu Hạo Lâm lẫn Liễu Phi Yến, phân ra thêm vô số sợi khác bao bọc cả hai người lại, rồi bay theo Hàn Lương dần dần mất dạng.

......

Sau khi tỉnh dậy, Hạo Thiên cảm thấy đau rát ở mắt, hắn liền nhớ lại cảnh ngày hôm trước, nhớ cảnh phụ thân, nhớ cảnh phụ thân hy sinh cả bàn tay để cứu hắn một mạng, nhớ cảnh phụ thân khóc lóc cầu và cuối cùng là cảnh Hàn Lương rút ra một thanh kiếm từ khoảng không chém ngang qua mặt hắn. Máu bắn ra mọi thứ tối dần lại Hạo Thiên ngã cả người đập đầu vào đất bất tỉnh.

“Không, không đây nhất định là ta đang nằm mơ.” vừa nói hắn vừa dùng hai tay vả liên tục vào mặt trong thâm tâm thầm mong sẽ không có cảm giác đau rát ở mắt, sẽ tỉnh lại trên giường trong căn phòng thân thuộc, có tiếng nịnh nọt cầu xin của Tiểu Tam, có giọng nói ấm áp đầy quan tâm của mẫu thân hay tiếng răn dạy của phụ thân hắn.

Hắn gào lên trong vô vọng “Phụ thân,mẫu thân người ở đâu, Thiên nhi biết sai rồi, ta sẽ nghe lời chăm chỉ học võ, không ra ngoài gây chuyện, đúng rồi các người muốn phạt ta bao nhiêu roi cũng được, nhốt trong phòng bao lâu cũng không sao, các người ra đây đi ta biết các ngươi đang gạt ta.”

Từng tiếng nấc nhẹ vang lên, khóe mắt hắn bắt đầu chảy một vệt nước lăn dài trên má,đối với hắn tất cả bây giờ chỉ toàn một màu đen, cảm giác trống trải cô đơn. Sau một hồi gào thét khiến hắn mệt lả đi.

Hạo Thiên bắt đầu đứng lên, cả người cúi về phía trước hai hai quơ qua quơ lại tập làm quen dần với khung cảnh toàn màu đen, loạng choạng bước đi bỗng hắn vấp phải hòn đá té nhào cả người ra trước, không biết va quẹt vào vật gì khiến hắn cảm thấy nhói ở tay và chân làm hắn chảy máu.

Chương 15

Quyển 1: Tử Du

Từng tiếng nấc nhẹ vang lên, khóe mắt hắn bắt đầu chảy một vệt nước lăn dài trên má,đối với hắn tất cả bây giờ chỉ toàn một màu đen, cảm giác trống trải cô đơn. Sau một hồi gào thét khiến hắn mệt lả đi.

Hạo Thiên bắt đầu đứng lên, cả người cúi về phía trước hai hai quơ qua lại tập làm quen dần với khung cảnh toàn màu đen, loạng choạng bước đi bỗng hắn vấp phải hòn đá té nhào cả người ra trước, không biết va quẹt vào vật gì khiến hắn cảm thấy nhói ở tay và chân làm hắn chảy máu.

Hạo Thiên lồm cồm bò dậy, ngồi bệch một chỗ suy nghĩ xem đây là đâu, bây giờ là ngày hay đêm, thứ hắn cần bây giờ có lẽ là một cành cây hoặc cây gậy, thứ thường thấy ở những người mù trên đường lúc trước.

Rất lâu sau đó, Hạo Thiên dần dần thích nghi được với không gian một màu đen xung quanh, hắn dùng tai thay cho đôi mắt, tập trung vào tai nhưng chẳng nghe được gì. Hạo Thiên thầm nghĩ, có lẽ giờ này là ban đêm vì hắn cảm thấy nhiệt độ lạnh hơn bình thường, bắt đầu bò tới phía trước, tay chạm vào đất và gạch, y liền đoán ra được đây là gạch lát đường. Vậy là đang ở ngoài đường nhưng là đường nào, khu nào? Thủy Thành rộng như vậy có mắt còn lạc đường, huống chi bây giờ y đã thành một người mù.

Cắt ngang suy nghĩ của Hạo Thiên là một tiếng chớp như muốn xé toạc cả màn đêm. Trời bắt đầu đổ mưa, vì không phân biệt được phương hướng hắn chỉ có thể bò tới phía trước, sau vài lần va đầu vào tường cuối cùng hắn cũng tìm được chỗ trú mưa là trước cổng của một quán rượu nhỏ.

Dưới mái hiên, Hạo Thiên nép sát vào hai cánh cửa gỗ, cả người co rúm lại vì sợ mưa ướt, bỗng nhớ ra cái gì, hắn bật dậy xé ít vải ở ống tay và quần, đưa ra ngoài nước mưa để rửa sạch rồi băng lại ở những chỗ bị thương, chảy máu ban nãy. Mỗi lần phụ thân Hạo Thiên phạt đòn, sau khi chịu trận thì phải băng bó, dần dần nó ăn sâu vào tiềm thức thành một thói quen.

Mưa mỗi lúc một to, lúc này Hạo Thiên yên tâm trở về vị trí cũ, cả người co lại, ngủ thiếp đi lúc nào không biết chắc là vì quá mệt sau khi gào thét ….

Không bao lâu sau.

“Oáp.” A Nhị vừa ngáp dài vừa lấy tay dụi mắt, tiến từ từ bước xuống lầu, sau khi dọn dẹp lau chùi xong hắn tiến dần ra cửa đặt thanh gỗ chắn ngang xuống để mở cửa, đây là công việc buổi sáng của hắn, một tên phục vụ ở quán rượu nho nhỏ. Hôm nay là một ngày đẹp trời, làm ăn nhất định là sẽ rất tốt, điều đó cũng đồng nghĩa với việc hắn sẽ được thêm tiền thưởng.

Chỉ khác biệt với thường ngày, là lần này giống như có thứ gì đó chặn ở cửa, A Nhị đẩy ra liên tục nhưng không được, hắn liền dùng ngón tay chọt một lỗ nhỏ trên khung cửa bằng giấy, gã đưa mắt dòm ra thì thấy một người nằm co rúm lại trước cửa.

Nghĩ lại cơn mưa tối qua, A Nhị lại cảm thấy rất bình thường, cũng không phải là lần đầu gặp phải, vẫn thường có những người ăn mày vì trú mưa mà ngủ lại trước cửa, hắn vẫn là thường thấy nên cũng không có gì bất ngờ.

A Nhị dùng sức nâng cánh cửa lên tháo nó ra, đây vốn là cửa gỗ ghép lại với nhau, nên có thể gỡ ra gắn vào lại được, chỉ là có chút hơi tốn sức. Hắn đá nhẹ vào người đang nằm co rúm trước mặt.

“Mẫu thân, để ta ngủ thêm chút nữa đi.”

A Nhị đá lần thứ hai.
“Tiểu Tam, ngươi nhắn với mẫu thân, phụ thân ta là sáng nay ta không dùng bữa cùng bọn họ đâu.”

Mặt A Nhị có chút đen lại, lần này hắn định dùng hết sức thì người nằm trước mặt liền ngồi dậy xoay về phía hắn, A Nhị nhìn kĩ thì ra là một cái thanh niên, áo quần rách rưới, tay chân băng bó, trên khuôn mặt, ngay đôi mắt có một vết sẹo dài cắt ngang, hai tay thanh niên đưa ra phía trước như mò mẫm thứ gì đó. Lúc này A Nhị mới nhận thức được đây là một người mù.

Thanh niên mù cất tiếng hỏi. “Cho hỏi đây là đâu, chỗ nào của Thủy Thành?”

“Đây là Tiểu Phúc Lâu, là một quán rượu nhỏ ở cổng Đông Thủy Thành.”

Nghe được câu trả lời, thanh niên mù ngẩn người trong chốc lát như đang nhớ lại hoặc suy nghĩ gì đó tiếp đến y gật đầu tỏ ý cảm ơn rồi quay đầu lại chuẩn bị rời đi.

“Còn trẻ như vậy mà bị mù, thật tội nghiệp” A Nhị thầm nghĩ.

“A, ngươi đợi một chút.”

Dứt lời A Nhị chạy vào phía sau, chưa được mấy hơi thở hắn liền trở ra tay cầm một cây gậy, hướng thanh niên mù đưa tới. ”Cho ngươi.”

Thanh niên mù thất thần trong giây lát, cúi người chậm rãi nói, “ Cảm...cảm ơn.” rồi xoay người rời đi.
“Sao ta nhìn hắn có chút quen mắt, giống như là đã thấy ở đâu rồi.” A Nhị nhìn thanh niên mù rời đi trong miệng lẩm bẩm.

Thanh niên mù này là Hạo Thiên, theo trí nhớ của hắn Tiểu Phúc Lâu là một quán rượu nhỏ, trước giờ y vốn là không thích vào những chỗ không xứng với địa vị của mình, nên chỉ đi ngang qua, chứ chưa bao giờ ghé vào.

“Nếu nhớ không nhầm đi qua ba con phố nữa, thì sẽ tới một cái miếu hoang, nơi mà trước đây mỗi khi muốn dạy dỗ ai, hắn sẽ mang người đến đó. Lý do đơn giản là vì nơi đó không có người ở lại vắng vẻ có hét lên cũng không chắc sẽ có người nghe được, chí ít sẽ khó lọt đến tai phụ thân hay mẫu thân hắn.

Đối với Hạo Thiên đây là chỗ ngủ tốt nhất bây giờ chí ít có thể trú mưa, vì vừa rồi hắn nhận biết được một chuyện. Đầu tiên phải tìm chỗ dừng chân, xem như là nhà tạm thời.

Bình thường, Hạo Thiên vốn chỉ cần một buổi là có thể đi gần bốn, năm con phố, nhưng bây giờ hắn lại là một cái người mù, huống chi ban ngày lại khác ban đêm. Trời tối, một mình một đường đi sao cũng dễ, còn bây giờ là ban ngày, người người qua lại ồn ào tấp nập, cứ đi được vài bước hắn lại va phải một người. Mọi người thấy hắn là một người mù cũng không thèm tính toán.

Hiện tại đã xế chiều, nhưng hắn vẫn chưa đi tới nơi, với thân thể trước giờ chỉ chơi bời, ăn rồi ngủ vốn chịu không được lâu, mồ hôi đổ ra. Hạo Thiên quyết định dừng chân nghỉ một lát, ngồi xuống dựa lưng vào một bức tường. Trùng hợp thay ngồi cạnh hắn là một người ăn mày râu ria xồm xoàm, áo quần rách rưới, phát ra mùi hôi, trước mặt có để một cái chén vỡ.

Thấy Hạo Thiên ngồi cạnh, tên ăn mày quay qua nhìn rồi hỏi. “Ồ vị huynh đệ này mới đến đây lần đầu hay sao?”

Hạo Thiên nhẹ gật đầu.

“Chẳng trách ta thấy lạ mắt, không phải ta khoác lác chứ mấy cổng khác thì ta không biết, còn riêng cổng Đông thì bao nhiêu huynh đệ ở đây ta đều nhận thức được hết.” Tên ăn mày cười rồi nói tiếp.

“Đúng rồi huynh đệ, đồ nghề của ngươi đâu?”

Hạo Thiên ngẩn người ra.

Tên ăn mày đang chỉ vào cái chén, sực nhớ ra là Hạo Thiên nhìn không được liền lấy tay gõ vào vang lên hai tiếng. “coong coong.”

Lúc này Hạo Thiên mới hiểu người ăn mày ám chỉ cái gì hắn lắc đầu rồi nói. “ Ta không có.”

Người ăn mày thò tay vào túi vải mang bên hông, lấy ra một cái chén vỡ khác, đặt trước mặt Hạo Thiên. “Cho ngươi, đồng đạo với nhau không cần ngại, nhìn bộ dạng ngươi thảm như vậy có còn ai thân thích hay không?”

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau