TỊCH NGUYỆT - CỬU CHỈ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương sau

Chương con truyện Tịch nguyệt - cửu chỉ - Chương 1 - Chương 5

Chương 1

**Quyển 1: Tử Du

Chương: 1

“Công tử, ta cầu xin ngài đừng có trốn ra ngoài có được không, công tử vẫn còn đang bị lão gia phạt mà.”

“Tiểu Tam ngươi tránh ra đừng cản ta, một hai canh giờ nữa ta về là được, Hàn quản gia có hỏi ngươi nhớ nói cho khéo, ta đi đây”. Dứt lời nam tử leo lên lưng ngựa phóng thẳng để lại phía sau từng lớp bụi mịt mù.

“Công tử khoan đã.” Tiểu Tam chưa dứt lời thì người đã mất dạng còn mỗi mình hắn đứng đó lắc đầu mặt co rúm lại như quả hồng phơi khô. “ Công tử à cũng không thể nào lấy lí do đi vệ sinh một ngày hơn sáu bảy lần để lừa Hàn quản gia a…”

Hạo Thiên là con trai của thành chủ Hạo Lâm, năm nay mười bảy tuổi nổi tiếng quần là áo lượt,lưu manh vô lại nhất nhì Thủy Thành.

Thủy thành, là một tòa thành nằm phía bắc nước Đại Vinh, được năm gia tộc lớn xây dựng lên từ rất lâu rồi. Thời gian qua đi, một gia tộc đã suy sụp, giờ chỉ còn lại bốn gia tộc, hiện tại Hạo gia đang nắm giữ phủ thành chủ cũng lão đại lớn nhất.

“Tránh ra, tránh đường ra cho bổn công tử” Hạo Thiên vừa cưỡi ngựa vừa quát khiến trên đường gà bay chó sủa, người dân hai bên đường hoảng sợ tránh né. Chạy thẳng đến quán rượu Quế Hoa, hắn giao ngựa cho tiểu nhị đi lên lầu.

Quán rượu Quế Hoa, là địa phương kinh doanh tốt nhất ở Thủy thành, nên Hạo Thiên thường xuyên lui tới, trên lầu ba có hơn sáu phòng, đều được thiết kế mỗi kiểu khác nhau. Đặc biệt là có thể cách âm, hấp dẫn các thương nhân thường hay lui tới để bàn việc buôn bán nên đặc biệt thu hút khách.

Hạo Thiên chạy lên lầu trên cùng, lúc này trên lầu có hai người, một thanh niên cao gầy mặt trắng nhìn rất đẹp mã, đang cầm quạt là công tử Bạch Gia - Bạch Tư Thành, người còn lại là thanh niên vừa béo vừa lùn trên tay còn đang cầm miếng đùi gà ăn dở, là tam công tử Lưu Gia - Lưu Hiển cả hai vừa thấy Hạo Thiên đến liền đưa tay ra hiệu.

Ba tên hoàn khố này tự xưng là tam đại công tử Thủy thành, nhưng mọi người hay gọi bọn hắn là tam đại vô lại, không việc xấu nào không làm, bắt nạt con gái nhà lành, ăn chơi đập phá mọi nơi...

Là ba vị quần là áo lượt công tử nhưng xưng hô thì không dùng công tử, huynh đệ, mà thích dùng lão đại, lão nhị, lão tam lí do rất đơn giản, như vậy nghe oai phong hơn nhiều.

Thấy Hạo Thiên tới Bạch Tư Thành tiến tới vừa cười vừa nói “Lão đại,không phải thích dùng kiệu hơn ngựa hay sao mà hôm nay lại cưỡi ngựa đến đây?”
“Ta một đường trốn từ trong phủ ra, đến cửa còn không được đi, phải leo tường thì sao có thể kêu người lấy kiệu. Lão quản gia mà phát hiện ta trốn ra ngoài thì lại đem về nhốt thêm mấy ngày nữa.”

“Con mẹ nó, nhắc tới phạt ta lại càng giận, cái sòng bạc chết tiệt đó lừa ta mấy vạn lượng, rõ ràng ban đầu ta thắng rất nhiều, về sau lại thua sạch.”

“Giận quá nên ta cho người đốt, thì phụ thân sai chấp pháp vệ đến bắt ta về như phạm nhân, phạt phải quỳ năm ngày thật tức điên lên được. Sau này mặt mũi của ta tại Thủy thành còn đâu nữa.”

Hạo Thiên nổi điên lên đập tay xuống bàn, vị đại công tử này trước giờ có luyện tập công phu gì ra hồn, liền ăn phải quả đắng. Hắn la oai oái rồi lấy miệng thổi vào bàn tay đang sưng phồng.

Bạch Tư Thành cùng Lưu Hiển nghe hắn kể, vừa cười vừa an ủi. “Lão đại bớt giận, hay là tối nay chúng ta Thâu Khuy đi. Hôm nay ta cùng lão nhị vừa phát hiện ra một chỗ không tồi có thể đến vui vẻ giải sầu cho lão đại.”

Thâu khuy trong lời của Lưu Hiển chính là nhìn trộm nữ nhân, mà thứ đặc sắc nhất để nhìn trộm thì chỉ có lúc đang tắm mà thôi.

Một trong những sở thích của cả ba là rình trộm nữ nhân tắm, tuy là có vài lần bị bắt được tại trận, gần đây nhất là ở Viên gia, nhưng cũng không ai dám làm gì Hạo Thiên, ai bảo cha hắn là Hạo Lâm thành chủ. Tuy có to tiếng qua lại nhưng cuối cùng cũng là không giải quyết được gì đành ngậm bồ hòn làm ngọt kéo về.

Hạo Thiên gật đầu nói. “Theo ngươi lần này chúng ta ghé thăm nhà ai.” Hạo Thiên bỗng nhớ ra chuyện gì, gã nhìn chằm chằm vào Lưu Hiển rồi quát. “Mẹ nó, lần trước vì ngươi kẹt lỗ chó mà làm ta bị phát hiện, báo hại phụ thân phạt ta quỳ gối tận mấy canh giờ, lần này mà như thế nữa thì đừng trách ta độc ác.” Hạo Thiên bỗng nổi giận đưa nắm đấm lên trước mặt Lưu Hiển.

“Lão đại tha cho ta đi, lần trước ta cũng là ăn đòn thay lão đại, Viên gia không làm gì được lão đại, nên quay ra trút giận sang Lưu gia, làm ta vừa bị đòn vừa nhịn đói hai bữa cơm, lão đại cũng biết ta bỏ một bữa ăn là tay chân bủn rủn đi đứng không nổi rồi, lại còn phải chịu đòn gần hai mươi roi, thì cái mạng nhỏ của ta chút nữa cũng không giữ lại được.”

Lưu Hiển vừa kể vừa tả lại bộ dạng khi đó, khiến Hạo Thiên muốn đánh cũng không được. dù gì cũng là đồng phạm. Hắn cũng đã chịu đòn thay rồi, Hạo Thiên vỗ vai hắn nói “Coi như lấy công chuộc tội, tối nay chỉ cần chuẩn bị cho tốt, cẩn thận đừng để bị phát hiện, ta đảm bảo lần này sẽ nhường ngươi vị trí nhìn tốt thứ nhì.”

Bình thường, mỗi lần đi nhìn trộm vị trí tốt nhất là Hạo Thiên, kế đến Bạch Tư Thành cuối cùng là Lưu Hiển. Đơn giản vì gã lùn nên nhiều khi đi góp vui chứ cũng xem không được gì. Sau cùng Lưu Hiển vẫn là đến Di Hồng Viện tìm A Nguyệt cùng nàng vui vẻ.

Bạch Tư Thành tiến tới nói nhỏ vào tai Hạo Thiên. “Lão đại, hay là tối nay chúng ta ghé thăm...”

Chưa kịp nói hết câu, thì phía dưới Quế Hoa Tửu Lâu bên kia đường có giọng nữ vang tới. “Lý công tử, tiểu nữ van xin người, thả ta ra, tha cho ta đi.”

Là tiếng một thiếu nữ vang lên từ trong đám đông. Bạch Tư Thành như phát hiện được gì, chỉ tay về hướng đó rồi nhìn Lưu Hiển và Hạo Thiên nói.

“Lão Đại có trò vui, có muốn xuống tham gia hay không, nhìn phía dưới kia dáng người thì rất giống Lý Sự của Lý gia.”

Trong bốn đại tộc còn lại bao gồm Hạo, Lý, Bạch và Lưu, dựa theo trình tự có thể phân cao thấp từ Hạo gia hiện tại là chủ nhân của Thủy Thành, lão thành chủ là Hạo Lâm có một vợ và Hạo Thiên là con một, đến cuối cùng là Lưu gia.

Trong quá trình phát triển của Thủy thành, thì Hạo gia trong vài chục năm gần đây mới đủ thực lực để đứng đầu. Tính đến lâu đời và bí ẩn nhất thì là Lý gia nằm phía đông thành, nghe nói từ lúc ngũ đại gia tộc lập thành thì họ từng có thời gian đứng đầu, nhưng không hiểu vì sao dần tuột dốc, dẫn đến bây giờ lại giữ vị trí đệ nhị.

Bạch, Lưu hai gia tộc tuy không bằng hai vị trên, nhưng cũng là thế lực lâu đời của Thủy Thành, mỗi gia tộc tọa lạc phân biệt tại Tây và Bắc của thành.

“Lý công tử, ngài thả ta ra đi, thực sự ta không cố ý, ta cầu xin ngươi thả ta ra đi."**

Chương 2

Quyển 1: Tử Du

Chương 2

“Lý công tử, ngài thả ta ra đi, thực sự ta không cố ý, ta cầu xin ngươi thả ta ra đi."

“ Hừ, không cố ý, bây giờ ngươi làm thế nào để đền cho ta, Định Phân ngọc bội này là bảo vật gia truyền. Phụ thân tặng ta làm quà sinh nhật, được làm từ Hỏa Diễm Thạch trên đỉnh núi Hỏa Linh.”

“Đặc biệt nó có thể xu cát tị hung, thủy hỏa bất xâm. Ta e rằng bán cả nhà ngươi cũng không đủ bồi thường cho cái bảo vật gia truyền này đi.” Thanh niên áo xanh mặt rổ chỉ thẳng vào thiếu nữ lạnh lùng nói, thiếu nữ nọ cho dù van xin khóc lóc ra sao hắn cũng chả quan tâm, chỉ đứng nhìn hạ nhân đang thô bạo kéo nàng đi trên đường.

“Thật là ác độc, rõ ràng ta thấy là hắn cố ý va vào trước,giờ lại đổ cho nàng.” một ông lão bên đường nói.

“Ông tốt nhất đừng nói lớn, tên mặt rổ kia là người nhà họ Lý. Tên này cũng không thua kém gì tam đại vô lại, nếu để hắn nghe được thì ông sống qua không được ngày mai.” Một đại thúc nghe ông lão nói vậy vội nói nhỏ vào tai.

“Chỉ trách cô nương này xui xẻo.” một người khác nói.

“Quả nhiên là Lý công tử của Lý gia có khác, đúng là oai phong lẫm liệt hơn người.”

Lên tiếng là bọn người Hạo Thiên đang đi ra từ trong đám đông. Trước mắt hắn là cảnh hai tên gia đinh sức dài vai rộng,đang kéo một thiếu nữ giọng nài nỉ van xin, còn đứng phía trước là thanh niên áo xanh, mặt rổ, tay cầm nửa mảnh ngọc bội. Ngoài ra còn có một mảnh nằm dưới đất, y chính là Lý Sự của Lý Gia.

Hạo Thiên bình thường vốn là không ưa gì Lý Gia, nhất là càng muốn dạy dỗ tên Lý Sự này, Hôm nay vô tình có được cơ hội tốt thì làm sao hắn có thể bỏ qua.

“Hay cho câu, chính là bán cả ngươi đi cũng không đủ bồi thường, hay cho cái Định Phân ngọc bội bảo vật gia truyền, nhìn đúng là không tầm thường.” Hạo Thiên bước dạo một vòng tròn quanh Lý Sự vừa nói đầy vẻ mỉa mai.

“Nghe ngươi nói giá trị của nó, ta liền nghĩ đến cái vị chủ tiệm cầm đồ, đúng là Lý gia công tử thật có đảm lượng.”

Lý Sự thấy Hạo Thiên nhắc đến chủ tiệm cầm đồ, hắn liền biến sắc. ”Tên vô lại trời đánh này, không phải là đang bị phụ thân hắn phạt giam lỏng hay sao, tự dưng lại xuất hiện ở đây?”

Lý Sự giả vờ bình tĩnh trầm giọng nói: “Hạo Thiên, ngươi muốn xen vào việc của bổn cổng tử là có ý gì?”

Hạo Thiên nhặt nửa mảnh ngọc bội dưới đất lên, dùng tay chà xát bề mặt của của nó xong thổi mấy lần, rồi lấy ống tay áo lau qua.
“Làm gì? ta đang xem thử bảo vật gia truyền của Lý gia, có đúng là tạp ngọc Lý Sự ngươi mua từ cửa hàng Cửu Ngọc cách đây hai ngày trước. Ngươi nói xem có phải hay không?” Hạo Thiên nói xong quay mặt ra sau nhìn về Lưu Hiển.

“Chính là nó đó lão đại, hai ngày trước ta ghé cửa hàng Cửu Ngọc thì thấy, định lấy đi à không là mua đi, để tặng A Nguyệt cô nương ở Di Hồng Viện, thì hắn dùng thủ đoạn đoạt trước.” Lưu Hiển chen ngang với vẻ trào phúng và tức giận, hiển nhiên vì việc mất viên ngọc để tặng người đẹp làm cho hắn cực kỳ khó chịu.

“Tên mập chết bầm ăn nói xằng bậy, đây rõ ràng vật gia truyền Lý gia ta, ngươi nói thế tức là đang xem thường Lý gia, có tin bổn công tử đem hai chân ngươi đánh gãy.” Lý Sự nhìn chằm chằm vào Lưu Hiển như muốn ăn tươi nuốt sống hắn.

Lưu Hiển nghe thế liền chạy thẳng nấp lưng Hạo Thiên, tuy nói Lưu gia hắn cũng là cự đầu ở Thủy thành này, nhưng so với Lý gia hết sức cường đại thì gia tộc hắn cũng không thể vì hắn mà đi đắc tội được.

“Hừ, ban ngày ban mặt cưỡng ép thiếu nữ, vật chứng đã có, cần ta cho người gọi ông chủ Triệu của Cửu Các tới xác nhận hay không. Hẳn là Lý Gia các ngươi một tay che trời không coi vương pháp ra gì đi.” Hạo Thiên vừa nói tay vừa xoa xoa mảnh còn lại của chiếc ngọc bội bị vỡ.

“ Người đâu bắt hắn về giao cho thành chủ giải quyết “ Hạo Thiên chỉ vào mặt Lý Sự hét lên.

… …. ….

Nhưng mà không có ai lao lên bắt hắn, cũng như không có ai trả lời Hạo Thiên, bây giờ y mới sực nhớ là mình trốn ra ngoài chơi, nên cũng không mang theo gia đinh, hay người của chấp pháp vệ theo bảo hộ. Mặt Hạo Thiên bỗng nhiên đỏ lên, đang muốn nói gì đó thì Lý Sự cắt ngang.

“Được lắm,chuyện lần này ta sẽ không bỏ qua dễ dàng đâu, về” Nói xong Lý Sự quay người lại nhanh chân đi ra khỏi đám đông, hai tên gia đinh thấy thế buông cô gái ra rồi vội vã chạy theo chủ nhân.
Người dân xung quanh thấy thế biết là xong chuyện rồi liền giải tán trong lòng vẫn thở dài tiếc nuối phải chi to chuyện một tí nữa thì lại bớt đi một tên vô lại hại dân.

Bạch Vô Thành cùng Lưu Hiển vòng ra trước mặt Hạo Thiên, giơ ngón tay cái lên. “Lão Đại thật là uy phong nha, nhìn tên họ Lý kia trốn nhanh như chó vậy, thật là hả dạ.”

Từ lúc rời quán rượu, cả ba tiến đến đám đông, Lưu Hiển nhìn thấy hai mảnh ngọc bội, gã mới nhớ lại chuyện hai ngày trước đến cửa hàng Cửu Ngọc thì thấy cái ngọc bội này, chưa kịp lấy thì Lý Sự đến, tranh cái ngọc bội này cùng hắn. Bình thường ba người bọn hắn muốn mua cái gì thì không ai dám đòi tiền, nên cũng không gọi là mua được, cứ muốn gì thì lấy chẳng ai dám tranh giành hay ngăn cản.

Ông chủ Triệu thấy hai người đều muốn lấy cái ngọc bội này, cũng cảm thấy có chút đau đầu, hai tên này đều là người hắn dây vào không được, vì đều là loại vô lại thù dai. Suy nghĩ một hồi, hắn quyết định ai trả giá cao hơn thì bán lại cho người đó.

Lưu Hiển nghe thế nhướng mày, bình thường bọn hắn ra ngoài ăn chơi hay mua gì đó đều làm gì có ai dám đòi tiền, cũng không gọi là mua được. Cứ muốn gì thì lấy không ai dám tranh giành, nên có bao giờ mang tiền bên người. Cuối cùng gã đành hậm hực quay người bỏ đi ra.



“Hừ, may cho hắn là ta không mang theo người, chứ nếu không làm sao để hắn đi dễ dàng như vậy được.” Hạo Thiên nói.

“Lão Đại,nếu tối nay chúng ta ghé Lý Gia thăm Lý Mạn tiểu thư thì thế nào” Bạch Tư Thành nở nụ cười gian nhìn qua Hạo Thiên nói.

Hạo Thiên nhìn gã với ánh mắt cổ quái nói “Ngươi biết bố trí nhà họ Lý thế nào sao?”

Bạch Tư Thành cười. “Lần trước ta theo phụ thân có ghé qua đó chúc thọ Lý Bá thì đau bụng trên đường ra nhà xí có ngang qua chỗ, huống chi trước giờ nhị thúc ghé qua Lý gia thỏa thuận vài chuyện làm ăn, cha ta bắt đi theo để học hỏi dần, nên coi như cũng nắm rõ vị trí các phòng.”

Lý Bá là gia chủ nhà họ Lý, lần trước lễ mừng thọ gã năm mươi tuổi, khi đó Hạo Thiên bị cha hắn là cấm không được đi vì sợ hắn gây chuyện.

Lý Mạn là con gái của Lý Bá, muội muội của Lý Sự, nổi tiếng xinh đẹp, cầm kỳ thi họa đều thông thạo, ngoài ra cũng nghe đồn là một thân công phu không tầm thường. Nếu xếp theo nhan sắc, tài năng thì được xếp vào vị trí thứ hai của Thủy Thành.

Gần đây nhất biết bao nhiêu vị công tử muốn đến cầu thân đều bị nàng khéo léo từ chối. Nên hiện tại mười sáu tuổi rồi mà vẫn chưa nghe nàng có hôn ước với ai.

Lưu Hiển gãi đầu nói. “Lão đại, nghe đồn nàng biết võ công a, chỉ sợ vạn nhất …”

Cốc.

Chương 3

Quyển 1: Tử Du

Lưu Hiển gãi đầu nói. “Lão đại, nghe đồn nàng biết võ công a, chỉ sợ vạn nhất …”

Cốc.

Hạo Thiên gõ đầu Lưu Hiển nói: “Năm nay nàng mười sáu tuổi, vừa tinh thông cầm kỳ thi họa, giỏi võ công. Ngươi nghĩ xem, nàng tập võ từ trong bụng mẹ hay sao, nghe có hợp lý hay không. Huống chi phận nữ tử như nàng thì có bao nhiêu sức lực, thậm chí võ công cao cường thì dám làm gì ta hay sao.”

“Đúng, đúng, lão đại thật anh minh thần võ.” Lưu Hiển vừa ôm đầu lại vừa gật gật phụ họa.

“Đa … đa tạ ba vị công tử cứu mạng” thiếu nữ bị Lý Sự cưỡng ép ngồi dậy tay chân run lẩy bẩy, sợ hãi nhìn Hạo Thiên nói.

Mà lí do nàng vẫn còn run không phải vì Lý Sự, mà là do ba tên trước mặt tiếng xấu còn hơn cả tên họ Lý trước đó. Đều không phải là cái loại gì tốt đẹp. Nếu nàng cứ im lặng trốn đi, để hắn thấy được thì sợ kết quả còn bi thảm hơn. Cho nên nàng quyết định mặc cho số phận, có ra sao thì coi như là ý trời, cùng lắm trường hợp xấu nhất thì nàng nhất định sẽ cắn lưỡi tự vẫn.

Hạo Thiên giờ mới sực nhớ tới thiếu nữ, quay sang nhìn qua nàng, đưa lưỡi liếm môi. “Cứu ngươi cũng không thể cảm ơn suông như vậy được, nên lấy gì đó báo đáp.”

Lưu Hiển cười gian vội hùa theo. “Đúng đúng, là lấy thân báo đáp.”

Thiếu nữ đang ngồi trên đất, nghe thế mặt liền trắng bệch, nước mắt bắt đầu rơi, đúng như nàng nghĩ đều cùng một loại người, coi như thân mình chỉ sợ khó giữ rồi.

Bỗng nhiên ở đâu xuất hiện ông lão khuôn mặt hóp háp, gầy còm gần sáu mươi tuổi chạy từ xa tới nhìn thiếu nữ đầy lo lắng hỏi “Tiểu Hoa,có sao không?”

Lão Bá vốn là đang bán cháo, nghe có người chạy tới báo con hắn gặp chuyện, liền bỏ cả hàng chạy đến xem. Tới nơi thấy nàng ngồi dưới đất không bị gì mới an tâm thở phào. Bỗng nhiên lão cảm giác có sau lưng mình như có ai nhìn chằm chằm, lập tức quay đầu lại thì nhìn thấy ba người thanh niên, mặt tái nhợt không còn một chút máu, giọng run rẩy. “Hạo … Hạo công tử.”

Lúc này lão sực nhớ ra điều gì, vội vàng chạy tới ôm chân Hạo Thiên cầu xin. “Là lão dạy tiểu nữ không tốt, để nó đắc tội công tử, xin công tử tha cho tiểu nữ. Công tử muốn gì lão cũng làm, dù là làm trâu làm ngựa, chỉ công tử tha cho tiểu Hoa.”

Hạo Thiên thấy lão bá chạy tới ôm chân mình, mang theo cái mùi cháo nồng nặc, ánh mắt y toát lên vẻ chán ghét liền đá ra, lão bá bị đá văng ra xa nhăn mặt lại vì đau đớn, nhưng không hé nửa lời vội ngồi dậy bò tới chỗ Hạo Thiên lần nữa.

“Bốp bốp bốp” liên tiếp là những âm thanh của vị lão bá này do đập đầu vào đất mà vang lên. “Tiểu Hoa mất mẹ từ nhỏ do cơn bạo bệnh,chỉ có hai cha con nương tựa vào nhau sống tới bây giờ, tiểu nữ có làm sao lão cũng không thiết sống, lão cắn rơm cắn cỏ cầu xin công tử.”Càng nói mắt ông lão càng đỏ, nước mắt tuôn trào vì sợ hãi, từ khóe mắt nhăn nhúm của người đã lớn tuổi, những giọt máu đỏ bắt đầu xuất hiện trên cái trán đầy nếp nhăn. Trong phút chốc, máu chảy lan ra cả nền gạch lót đường.

Từ khi lão bá chạy đến, người hai bên đường bắt đâu tụ lại lần nữa, nhìn lão bá đập đầu tới mức chảy cả máu, ướt cả mắt. Có người căm phẫn thầm chửi mắng trong tròng, cũng có người chỉ thở dài thầm than, hai cha con hôm nay thật xui xẻo.

“Thật tội nghiệp hai cha con lão bá, trước giờ những thiếu nữ lọt vào tay ba tên súc sinh này đều đều không có kết quả tốt, thiếu nữ lúc trước xinh đẹp như hoa sau khi bị bọn chúng giày vò đều không chịu nổi có người đã tự vẫn để kết thúc đau đớn.” Một giọng nói đâu đó trong đám đông lên tiếng.

Hạo Thiên sau khi nghe lão bá van nài, lẫn dập đầu liên tục xuống đất cầu xin, sắc mặt y vẫn không thay đổi, đột nhiên hắn nhớ tới điều gì đó vẻ mặt lạnh lùng, không quan tâm thay vào đó là hoang mang, lo lắng.Lập tức vội vã chạy về hướng quán rượu Quế Hoa, leo lên ngựa phóng như bay về Hạo phủ.

Lúc đi ngang qua Lưu Hiển cùng Bạch Tư Thành hắn nói nhỏ “Các ngươi lo chuẩn bị đi, tối nay giờ cũ gặp nhau.”

Hai cha con hàng cháo thấy Hạo Thiên bỏ đi, thì như bỏ được tảng đá đặt trong long vội dìu nhau đứng dậy, trở về gánh cháo thu dọn rồi về nhà.



Tại Hạo Phủ, trong phòng của Hạo Thiên
“Hạo công tử đi nhà xí cũng đã một canh giờ rồi, có cần ta cho mời người tới xem bệnh không, nếu công tử xảy ra chuyện gì thì thành chủ chính là trách phạt ta.” Hàn lão gia nhìn chằm chằm vào Tiểu Tam nói.

“Không phải, không phải là công tử có chút không quen thức ăn nên mới đau bụng, quản gia chớ lo lắng.”

Tiểu Tam vừa nói hai tay liền quơ lia lịa trong bụng thì khấn vái “Công tử a ngài giờ này ở đâu mau về lẹ chứ nếu không ngày mai cái mông ta không thể đặt xuống ghế rồi.”

“Thật đúng là không gì thoải mái bằng giải quyết kịp thời. Ồ Hàn quản gia tới kiểm tra à, sáng ra ăn vài thứ không quen nên đi nhà xí liên tục, phụ thân phạt, ta vốn vẫn là nghiêm chỉnh chấp hành, chưa rời khỏi Hạo Phủ nửa bước.” Hạo Thiên vừa vào vừa xoa xoa cái bụng cười cười.

Hàn quản gia nhìn Hạo Thiên một hồi mặt không biểu tình lại quay người đi ra ngoài, thấy hắn rời đi Hạo Thiên thở phào may mà hắn còn nhớ để mà chạy về kịp.

Hàn quản gia tên Hàn Lương, đi theo phụ thân từ lúc hắn còn nhỏ, nhưng mỗi lần đối mặt với Hàn Lương luôn khiến hắn có cảm giác rất lạ, lại có chút đáng sợ cho nên chưa bao giờ hắn dám đùa giỡn buông thả trước mặt ông ta. Cũng may là hắn phi ngựa leo tường về kịp lúc chứ nếu không cũng không tiện giải thích.

Tiểu Tam rót trà đưa cho Hạo Thiên mặt đầy nhăn nhó. “Công tử, dù sao thời hạn phạt cũng còn có vài ngày nữa là hết, hay là yên ổn trong nhà đi, chứ sợ là kế này không dùng được nữa.”

Hạo Thiên đặt chén trà xuống lườm hắn nói “Ta còn không sợ thì ngươi sợ cái gì, mang cơm lên ta đói rồi “

“Vâng.” Tiểu Tam mặt méo xẹo nói xong quay lưng ra khỏi phòng trong miệng lầm bầm “ngươi tất nhiên là không sợ rồi, nếu chuyện bể ra cùng lắm là ngươi bị phạt thêm vài ngày nhưng còn ta thì không những ăn đòn còn bị trừ lương rất thê thảm.”

Ở Một căn phòng khác: “Hàn quản gia chuyện là như thế.” Một tên gia đinh kết thúc việc bẩm báo với Hàn Lương.

“Được rồi ta đã biết, ngươi đi làm việc đi.” tên gia đinh vừa đi khỏi lông mày Hàn Lương nhướng lên “Hừ, Lý Sự, Lý Gia”.

Vốn là một vị quản gia lâu năm, chuyện Hạo Thiên có ra ngoài hay không hắn không thể nào không biết, chỉ là nhắm mắt cho qua giả vờ không thấy, với tính nết của Hạo Thiên mà yên ổn chịu phạt cấm túc trong phòng trừ khi mặt trời mọc hướng Tây.

Cùng lúc đó tại một biệt viện trong Lý phủ.

Một thanh niên quỳ chắp tay trước mặt lão giả, trên tay lão lơ lửng hai viên cầu lửa một đỏ một xanh, hai viên cầu bắt đầu chuyển động vòng tròn, càng lúc càng nhanh, đến mức chỉ nhìn thấy hai vệt sáng xanh, đỏ nối đuôi nhau xoay theo một vòng tròn.

Chương 4

Quyển 1: Tử Du

Cùng lúc đó tại một biệt viện trong Lý phủ.

Một thanh niên quỳ chắp tay trước mặt lão giả, trên tay lão giả lơ lửng hai viên cầu lửa một đỏ một xanh, hai viên cầu bắt đầu chuyển động vòng tròn, càng lúc càng nhanh đến mức chỉ nhìn thấy hai vệt sáng xanh đỏ nối đuôi nhau xoay theo một vòng.

Tê tê tê.

Ở giữa dải ánh sáng hai màu, xuất hiện một viên cầu nhỏ lấp lánh, càng lúc càng lớn dần, bên trong viên cầu xuất hiện hai màu đỏ xanh, phân thành nửa cân bằng, trên mặt lão giả lấm tấm mồ hôi nhưng miệng thì nở một nụ cười nhẹ.

Xung quanh vườn cây xảy ra cảnh kì dị, một bên bắt đầu héo rũ rồi bốc cháy hừng hực, nửa còn lại khô lạnh lại rồi kết thành băng.

Bỗng nhiên, màu đỏ bên trong viên cầu bắt đầu lấn át đi màu xanh, dần dần chiếm trọn lấy toàn bộ. Lúc này viên cầu đã chỉ có một màu đỏ, nó lắc lư liên tục giống như không ổn định.

Ở trung tâm, viên cầu bắt đầu đổi thành màu trắng, càng lúc càng nhạt dần, như có dấu hiện tan biến. Cuối cùng cũng biến mất với dải ánh sáng hai màu ban đầu. Trong phút chốc mọi thứ như chưa có gì xảy ra ngoài những hàng cây cháy trụi.

“Vẫn chưa được.”

Lão giả thở dài ngẩng lên trời vẻ mặt đầy tiếc nuối, trong chốc lát nhìn xuống hỏi thanh niên đang quỳ.“Sự tình thế nào rồi?”

“ Thưa tổ phụ, đã hoàn thành.” thanh niên đang quỳ trả lời.

“Tốt báo cho Mạn nhi chuẩn bị bước kế tiếp “ Ánh mắt lão giả hiện lóe lên vẻ âm hiểm.

“ Hạo gia, Thiên Hoa Môn các người cứ chờ đi “.

Cổng phía Đông cách Thủy Thành hai ngàn dặm, có hai bóng người đứng trên hai thanh kiếm bay theo hướng về Thủy Thành.

“Liễu sư tỷ, lần này Phi Vân Môn thông báo tìm được một kiện bảo vật, theo như miêu tả thì liệu có phải hay không là của tông môn chúng ta thất lạc, trong trận đại chiến năm mươi năm trước?” Lên tiếng là một người đầu trọc, cao to tầm ba mươi tuổi, hướng về phía người còn lại là một thiếu nữ còn rất trẻ hỏi.

“Sự tình chỉ sợ không đơn giản.”

Thiếu nữ dừng bước, nhìn qua người đầu trọc thật lâu sau đó lắc đầu đi tiếp. Sư đệ này thân hình có chút trái ngược với bộ não, chuyện gì cũng nghĩ rất đơn giản. Đầu óc kém như vậy, hèn gì tới giờ vẫn dậm chân một chỗ tu vi không tăng tiến, tuy thế nhưng nàng vẫn mở miệng giải thích.

“ Phi Vân Môn với tông môn chúng ta cách nhau có một cái sơn mạch, quan hệ cũng không rõ ràng, tuy là hợp tác nhưng cũng là chưa nhất định.”

“Bỗng dưng lần này phát hiện được bảo vật, dù là có là bảo vật của chúng ta, cũng không nhất định phải đưa thông tin ra ngoài cho chúng ta biết. Nếu là ngươi là bọn hắn, phát hiện ra bảo vật thì ngươi có hay không thông báo, có hay không trả lại?”

“ Ý sư tỷ là bọn hắn cố tình?” đai hán nhướng mày.“Cũng chưa hẳn, đề phòng vẫn hơn, dù sao nhiệm vụ của chúng ta chỉ là tìm hiểu, nếu đúng là thứ thất lạc trong cuộc chiến năm mươi năm trước thì bằng mọi giá phải lấy về.” thiếu nữ nói.

“Còn nếu là có âm mưu?”

“Tùy cơ ứng biến,lỡ đâu xảy ra chuyện gì mà chúng ta không có khả năng kiểm soát, thì ngươi về trước báo lại cho tông môn, ta ở lại quan sát tình hình.”

Bên Hông Lý phủ.

Tiểu Tam quỳ xuống muốn rớt nước mắt, thà rằng là nhà nào đó tiểu thư còn dễ giải quyết. Lần này nếu để lão gia phát hiện được nếu không phải lột da thì nhất định là bị đánh tàn phế.

Hắn sống ở Thủy thành từ nhỏ, mười tuổi bị gia đình bán vào Hạo gia, nên hắn hiểu rõ mỗi khi vị thành chủ nhà hắn nổi giận lên đáng sợ như thế nào.

“Công tử, lần này nhất định không được, Lý phủ không dễ trêu vào, nếu lão gia mà biết chỉ sợ … sợ…”

“Bốp.” Tiểu Tam té nhào nằm dưới đất, trên mặt hắn liền xuất hiện dấu bàn tay đỏ chót in trên mặt.

“ Ngươi nói nhiều như vậy làm cái gì, thêm bất kỳ một chữ nào nữa thì đầu lưỡi của ngươi sẽ đem đi nuôi chó.”

“Phiền phức, loại hạ nhân này nếu không phải nghĩ công lao hắn hầu hạ ta gần mười năm, có chút tác dụng che mắt mỗi khi bị phụ thân phạt thì đã đánh gãy chân tay ném ra ngoài đường.” Hạo Thiên thầm mắng.

“Được rồi, lão đại bớt giận chỉ là một tên hạ nhân mà thôi, chúng ta tập trung vào chuyện chính đi, nhỡ đâu ồn ào quá mà bị phát hiện thì không hay.” Bạch Tư Thành tươi cười khuyên nhủ.
“Đúng đúng, lão đại bỏ qua đi tranh thủ thời gian, nhỡ đâu trễ quá Lý tiểu thư tắm xong thì đúng là công cốc.” Lưu Hiển hùa theo.

“Ngươi còn đứng đó?” Hạo Thiên gằn giọng.

Tiểu Tam xoa xoa cái mặt liền chạy tới sát tường làm tư thế đứng tấn, hai tay chồng lên nhau để trước mặt.

“Lão đại, để đệ vào trước xem tình hình.” nói xong Bạch Tư Thành nhảy lên tay Tiểu Tam nhún mạnh rồi leo lên tường.

Hai tay Bạch Tư Thành chống lên tường, dồn sức xuống tay, nâng cả người qua tường, trông rất chuyên nghiệp. Thể hiện kinh nghiệm nhiều lần trèo tường xem trộm người tắm.

“ Vào đi lão đại, rất an toàn không có gia đinh đi tuần.” ngó nghiêng một hồi sau khi leo vào Bạch Tư Thành nói.

Nghe tiếng nói ở bên kia tường, Hạo Thiên đi tới trước mặt Tiểu Tam nhìn hắn.

“Thành thật một chút, đứng đây cảnh giới, nếu có ai tới hoặc phát hiện thì phải giả tiếng chim cảnh báo, làm sai ngươi hẳn là biết hậu quả.”

Nói xong, Hạo Thiên nhảy lên tay hắn, đu lên tường rồi leo vào, tác phong không kém Bạch Tư Thành bao nhiêu.

“Tới ta, tới lượt ta.” Lưu Hiển lùi một mạch lấy đà, ì ạch chạy tới.

Tiểu Tam mặt liền biến sắc, mỗi lần giúp 3 cái ăn hại công tử này trèo tường, thì cái cửa ải vị Lưu công tử béo lùn này là khó khăn nhất.

Lưu Hiển lấy đà chạy tới, dồn hết sức lực vào chân đạp trên tay Tiểu Tam, phóng cả người lên, hắn vươn tay ra bám vào được thành tường, bắt đầu dồn sức vào tay nâng người lên nhưng mà nâng không nổi cả người lại hạ xuống, hắn lại dồn sức xuống nâng người lên nhưng vẫn không được 2 chân hắn đạp qua đạp lại …. rốt cuộc, vẫn là không lên nổi.

Tiểu Tam đứng nhìn, tuy là buồn cười nhưng là không dám cười, hắn nhìn Lưu Hiển giống như cục thịt bị treo.

“Giúp … giúp ta.” Lưu Hiển đổ mồ hôi nhìn Tiểu Tam nói.

Đúng là mười lần như một, Tiểu Tam thở dài.

“Lưu công tử, đắc tội,“ Nói xong Tiểu Tam chắp hai tay lại, ngón tay xen vào nhau, hai ngón trỏ thì hướng ra ngoài, nhắm tới cái nơi hơi hơi nhạy cảm của Lưu Hiển, đâm thẳng tay vào đó.

Lưu Hiển từ lúc nghe “đắc tội.” Cả người gã liền run một chặp, sau đó gồng cả người lên, lập tức cảm giác được thứ gì đó đâm vào mông, cái cảm giác quen thuộc mà lúc nào trèo tường gã cũng trải qua, Lưu Hiển dồn sức xuống tay lần nữa, không biết động lực từ đâu khiến cả người hắn nâng lên, lăn hẳn xuống bên kia tường, trong miệng còn lẩm bẩm “Khổ tận cam lai, khổ tận cam lai.”

Phía dưới tường, Tiểu Tam lắc đầu vẻ mặt đầy hâm mộ “Lưu công tử đúng là Lưu công tử, quả thật trâu bò.” Nói xong, hắn đưa hai ngón tay lúc nãy đâm vào mông Lưu Hiển chà qua chà lại dưới đất.

Chương 5

Quyển 1: Tử Du

Phía dưới tường, Tiểu Tam lắc đầu vẻ mặt đầy hâm mộ. “Lưu công tử đúng là Lưu công tử, quả thật trâu bò.” Nói xong, hắn đưa hai ngón tay lúc nãy đâm vào mông Lưu Hiển chà qua chà lại dưới đất.

“Bịch.” tiếng cái bụng to tròn, của Lưu Hiển chạm vào đất trước tiên, hai chân sau co lại, hai tay dang ra,với dáng nằm sấp nhìn thật giống con cóc.

Hạo Thiên nhìn qua Bạch Tư Thành, Bạch Tư Thành hiểu ý liền tới đỡ hắn, Lưu Hiển khoác tay tỏ ý không cần rồi lồm cồm bò dậy,

sau khi đứng lên, hai tay hắn liền che lấy cái mông, hai chân nhón gót, đứng thành một tư thế rất kỳ dị.

Bạch Tư Thành cùng Hạo Thiên nhìn chằm chằm vào Lưu Hiển, có cùng một suy nghĩ … “Con mẹ nó, hắn lại phát bệnh à?”

Vì những lần trước trèo tường, gã đều có cùng một loại tư thế này, Lưu Hiển giải thích là lúc nhỏ, phụ thân hắn bắt hắn tập võ công bị tẩu hỏa nhập ma, về sau mỗi khi tiếp đất từ trên cao, liền phát bệnh hai tay phải đưa ra sau hai chân phải nhón gót mới di chuyển được.

Lưu Hiển thấy hai người nhìn hắn liền hiểu hai người đang nghĩ gì mặt đỏ lên liền cười trừ nói.

“Không sao, không sao, bệnh cũ tái phát,phải đi nhanh một chút nếu Lý tiểu thư tắm xong. Đại sự không thành thì chính là khổ tận mà không được cam lai.” Hắn cũng không thể nói là mông của mình bị cưỡng …. được nên đành bịa ra một lý do.

Hai người ngơ ngác nhìn hắn “Cái gì cam lai?”

Hắn lắc đầu. “Không có gì, lão nhị dẫn đường đi, phải rồi lão đại ngươi nhìn thấy qua Lý tiểu thư chưa, ta chỉ là nghe đồn rất đẹp, nhưng chưa từng thấy qua, chỉ là không biết là khi cởi bỏ lớp quần áo đi, có đẹp hơn so với A Nguyệt ở Di Hồng Viện không?” Lưu Hiển liếm môi ánh mắt hiện lên đầy vẻ dâ* tà.

Hạo Thiên lắc đầu. “Ta cũng chưa gặp bao giờ, nàng cũng không phải lớn lên ở Thủy Thành cũng là mới chuyển đến đây không lâu, ta cũng chỉ là nghe qua lời đồn, cũng mong là đừng làm ta thất vọng.”

“Chẳng phải xem xong liền biết sao, lão đại yên tâm nếu Lý tiểu thư dung mạo bình thường, thì tuyệt nhiên sẽ không có những lời đồn thổi đó” Bạch Tư Thành quay đầu lại nói.Bạch Tư Thành đi trước, Hạo Thiên theo sau, Lưu Hiển chắp tay sau mông nhón gót đi cuối, sau một thời gian đi qua hai cái đình viện. Hạo Thiên cảm thấy có gì đó không đúng, liền hỏi Bạch Tư Thành. “Lão nhị, ta thấy có chút không ổn, Lý phủ tuy không bằng Hạo phủ nhưng dù gì cũng là đệ nhị thế gia ở Thủy Thành. Từ lúc trèo tường vào đến giờ ngoài hai tên gác cổng, một bóng gia đinh hay nha hoàn ta đều không thấy qua, có phải hay không có vấn đề.”

Bình thường, mỗi cái địa phương hắn đột nhập vào không trốn đông cũng né tây, huống hồ ở đây là gia tộc nhất nhì Thủy Thành. Số lượng gia đinh cùng người hầu cũng không dưới một trăm, mà ba người bọn hắn đi một vòng mà một bóng người cũng không có.

“Đúng, đúng … ta thấy Lý phủ cũng quá dễ đột nhập đi. “ Lưu Hiển nghe Hạo Thiên hỏi Bạch Tư Thành hắn liền ý thức được có vấn đề liền xen vào.

Bạch Tư Thành liền đứng lại nhìn trước nhìn sau một hồi rồi quay đầu nhỏ giọng giải thích. “Có chuyện này sợ lão đại không biết, Lý gia không biết từ đâu phát hiện ra bảo vật, hiện tại chắc là đang tập trung gần hết người của Lý phủ ra cổng Tây để áp tải bảo vật.”

Hạo Thiên nghe thế ánh lộ vẻ khinh thường, Hạo gia là một đại tộc nên loại bảo vật gì mà hắn chưa từng thấy qua, không phải dạ minh châu thì là bảo thạch, ngọc bội, bảo kiếm hoặc tranh vẽ.

“Bảo vật gì?” Lưu Hiển liền hỏi.

Thấy được vẻ mặt khinh thường của Hạo Thiên, Bạch Tư Thành liền nở một nụ cười bí hiểm nói. “Cũng không phải là loại bảo vật như lão đại đang nghĩ, nếu đơn giản thế thì cũng không tới mức gần hết người trong Lý phủ kéo ra cổng Tây đi nha.”
Hạo Thiên nghe thế ý thức được vấn đề, khinh thường trong mắt liền mất đi thay vào đó là chút hiếu kỳ “Cái gì bảo vật,đừng úp úp mở mở?”

“Là bảo vật tiên gia.”

“Tiên gia? cái nào tiên gia, có phải hay không tiên gia đạp trên kiếm bay qua lại, lật tay một cái là làm người chết sống lại.” Lưu Hiển liền hỏi, Hạo Thiên cũng tò mò. “Tiên nhân có thật sao?”

Lúc nhỏ Hạo Thiên thích nhất là nghe những chuyện này, mỗi tối trước khi ngủ mẫu thân hắn đều kể cho nghe, lúc đó mỗi lần ra vườn hắn đều cầm một cành cây miệng lầm bầm giả vờ niệm cái gì đó, hoặc bắt gia đinh bế hắn lên cao tưởng tượng là đang bay.

Chỉ là sau thời gian dài dần lớn lên, hắn dần trưởng thành được đôi chút, có chính kiến riêng của mình, những đều đó đều quá xa xôi, mờ ảo đến mức hẳn chẳng thể thấy được, nên dần không tin vào nữa. Đến bây giờ khi Bạch Tư Thành nhắc lại vẻ mặt hắn tràn đầy hứng thú và tò mò, liền hỏi “Lão nhị, làm sao ngươi biết.”

“Lão đại, ngươi biết rõ nhà ta kinh doanh dược liệu, dược thảo. Hôm trước nhị thúc nhà ta đang áp tải một kiện dược thảo đi Triệu Quốc về, trên đường có gặp qua người của Lý gia đi ngược hướng áp tải một cái rương, được bọc kỹ bằng hai lớp vải, bên ngoài miếng vải buộc chằn chịt dây thừng, vốn cũng chả có gì đặc biệt nhưng trời đang đổ mưa…”

“Trời mưa thì sao.“ Lưu Hiển lúc này đã hết “bệnh” tư thế trở về bình thường liền chen vào hỏi. Hạo Thiên bực tức đá hắn một cái vào mông “Để yên hắn kể tiếp.”

Lưu Hiển sắc mặt nhăn nhó vết thương cũ vừa bớt đau bị đá vào liền “bệnh” trở lại, hai chân nhón gót, hay tay che mông.

Bạch Tư Thành liền kể tiếp “Trời mưa nhưng lạ ở đây là không một giọt mưa chạm vào được tới chiếc rương, rơi gần tới lại bốc hơi mất, miếng vải che không ướt lấy một chút nào. Trong khi đó kiện dược thảo nhà ta bỗng dưng nhẹ đi rất nhiều, nhị thúc liền dừng lại cho người mở ra kiểm tra, lão đại ngươi đoán xem bên trong thế nào?”

“Như thế nào?” Hạo Thiên đầy tò mò hỏi.

“Là héo sạch toàn bộ, nhị thúc ta sau một đêm suy nghĩ liền khẳng định là bảo vật của tiên gia, mới có thể khiến mọi chuyện kì dị như vậy.”

Trong lúc vừa đi vừa nói chuyện, ba người liền đi đến một gian phòng rất rộng, cả ba người ngó trước ngó sau rồi đẩy cửa đi vào trong.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương sau