THUẬN THEO TỰ NHIÊN, NƯỚC CHẢY THÀNH SÔNG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước

Chương con truyện Thuận theo tự nhiên, nước chảy thành sông - Chương 96 - Chương 100

Chương 96: Ngoại truyện 1: Ngữ cũ ôn lại (4)

Trần Lâm ghé trên người Tống Đình Phàm, Tống Đình Phàm là rõ ràng cảm nhận lồng ngực cậu vì cười to mà không ngừng run rẩy

Nương vào tư thế tối mờ ám này, Tống Đình Phàm quyết định không quan tâm nguyên nhân Trần Lâm cười to, vẫn là trực tiếp động thủ tiếp tục chuyện vừa rồi, để xem lúc đó cậu còn cười được không

Tống Đình Phàm..không….nói gì, căn bản Trần Lâm nghĩ hắn cam chịu, trong lòng không nhịn được vui vẻ, ẩn ẩn còn có ý tưởng muốn trêu chọc thêm, dù sao người ngượng ngùng đêm nay cũng không phải mình

Nhận thấy tay Tống Đình Phàm bắt đầu xấu xa động đậy, cũng không biết cậu cười đến mệt lã hay bị khiêu khích không chịu được, Trần Lâm hổn hển kêu lên, “Đợi….Đợi một chút, em có chuyện muốn nói với anh, có chuyện muốn nói”

Đè hai tay người ta lại, Trần Lâm thoáng di thân thể cách xa một chút, “Thật sự, thật sự, em thực sự nghiêm túc nói với anh”

Lực tay Trần Lâm sao có thể đọ với Tống Đình Phàm a, cậu chế trụ một tay người ta, tay còn lại Tống Đình Phàm hoạt động quanh người cậu

Tống Đình Phàm không lên tiếng, cũng không có ý dừng lại, em nói phần em, anh làm phần anh, không ảnh hưởng gì. Trần Lâm tất nhiên hiểu được ý tứ của hắn, trong lòng gấp gáp lo sợ nếu người này tiếp tục, mình không nói được gì, cho nên hoảng hốt thốt ra lời trong lòng

– “Ai ai, lúc trước sao anh yêu em a?”. Trần Lâm mau không thở nổi, lại mau rõ ràng. Lúc này tay Tống Đình Phàm vừa lúc chạm vào địa phương cứng rắn kia, thầm nghĩ Trần Lâm da mặt mỏng này sao có thể hỏi ra được lời kia, tăng lực đạo, niết đến khi Trần Lâm thét lên

Trần Lâm tuy được hầu hạ cũng có cảm giác, nhưng ẩn ẩn còn nghe ra tiếng than đau. Mặt nhăn thành đoàn

– “Anh làm gì a….”. Trần Lâm mặt đỏ tai hồng nhỏ giọng oán giận

Tống Đình Phàm vội vàng điều chỉnh lực tay, nhẹ nhàng chậm rãi cao thấp xoa nắn, lại nhìn khuôn mặt Trần Lâm, rõ ràng cậu vẫn còn đau. Trần Lâm bị hắn dày vò đến thở không ra hơi, trong lòng vẫn nhớ phải hỏi đáp án

– “Ái, em hỏi anh… Ngô~a, nói…. Nói a”

Tống Đình Phàm trực tiếp chặn môi cậu lại, lực đạo rất mạnh, quả thật giận cậu không mở miệng không được sao?

– “Nói…Nói a, em….em trước kia đều….Ngô a~, đều chưa hỏi qua chuyện này….”. Thật vất vả thoát khỏi môi người ta, Trần Lâm còn rối rắm vấn đề này

Tống Đình Phàm khó khăn lúng túng, thật không phải hắn không muốn trả lời, cũng không phải hắn không thể trả lời. Nói ra thì, nếu trong tình huống bình thường, Tống Đình Phàm hắn thuận theo tự nhiên, lúc có thể nói đã nói. Nhưng hiện tại, lại từ miệng người nhà hỏi ra, làm sao trả lời a? Hắn đều có tuổi, thực còn phải dùng đến chiêu ‘lời ngon tiếng ngọt’ này sao? Hơn nữa, hôm nay người này làm sao vậy a? Bình thường cậu còn hay xấu hổ hơn hắn, hôm nay thế nào liền hỏi chuyện này a?

Nụ hôn Tống Đình Phàm càng động tình, hắn đặc biệt hi vọng có thể dời sự chú ý của Trần Lâm khỏi chuyện này

Nếu hắn dụng tâm, động tác lại càng thành thạo, dù sao hắn cũng biết rõ mọi điểm mẫn cảm của Trần Lâm. Trần Lâm bị Tống Đình Phàm trêu chọc đến không được, hổn hển hô hấp, nhưng lại cắn răng không ra tiếng. Tình hình này sau khi cuộc sống hai người bắt đầu hài hòa, chưa từng phát sinh. Vì Tống Đình Phàm sớm lĩnh hội Trần Lâm lúc trên giường muốn hưởng thụ như thế nào

Trần Lâm không bỏ qua, không nói đến thân thể có bao nhiêu mất tự nhiên, bàn tay Tống Đình Phàm nơi tư mật cậu nhiều lần muốn tham tiến về trước, cậu không còn cách kháng cự. Tống Đình Phàm cũng không hưng cường đến nơi kia. Nhưng Trần Lâm lại không hưởng ứng, không lâu sau, mồ hôi hắn đã tuôn xối xả. Chỉ cần hắn thoáng chút tách khỏi Trần Lâm, Trần Lâm bật người đều cảm giác được hắn ra bao nhiêu mồ hôi

Không nề hà, Tống Đình Phàm bắt đầu cọ cọ vành tai mà vai tóc Trần Lâm, “Còn nháo, em muốn thế nào a?”

Âm điệu trầm ổn, hắn muốn tỏ vẻ mình không phải gấp gáp không kìm được, Tống Đình Phàm thật sự hết cách với Trần Lâm. Dùng sức mạnh không được, không yếu thế thì làm thế nào?

Trần Lâm lầm bầm, tuy thân thể đã động tình muốn phát tiết, nhưng cậu còn chưa nghe được đáp án

– “Trước.. trả lời trước, a ách, em”. Chính là không bỏ qua

Tống Đình Phàm lấy lòng dùng ngực cọ cọ, hai khỏa trên ngực Trần Lâm đã đỏ thẫm vươn thẳng cũng không buông tha

Trần Lâm bắt đầu dùng sức giãy giụa, không quan tâm tay kia của Tống Đình Phàm đã đôi lần to gan náo loạn. Tuy nơi tư mật kia bị người ta vòng quanh đùa bỡn, nhưng Trần Lâm quyết nhịn không cho cơ thể lộn xộn. Lại vừa đầy đủ ý tứ cậu không thích

– “Nhất kiến chung tình”

Tống Đình Phàm cơ hồ nghiến răng nhiến lợi nói ra bốn chữ, Trần Lâm lập tức bất động. Nháy mắt, hết thảy cảm quan cậu thanh linh, chỉ cảm thấy cả người bắt đầu xao động. Trong lòng so với lần động tình vừa rồi còn nhảy nhanh hơn

Cậu khó tin quay đầu, nhìn thẳng đôi mắt Tống Đình Phàm thâm thúy trầm ổn, nhẹ giọng hỏi, “Thật sự?”

– “Ngô”. Trần Lâm kêu lên một tiếng đau đớn, bắt tay bàn tay Tống Đình Phàm đột nhiên siết chặt

Vốn Tống Đình Phàm cũng đã cam chịu, thất vất vả mới bình tĩnh nói ra bốn chữ kia, hắn đều chuẩn bị tâm lí sẵn sàng nhìn người này cười chê, nhưng người này, lại nghi ngờ?

– “Ừ~, a, anh, anh…. Trước…. Đừng động đậy……….”. Tống Đình Phàm dồn dập công thành đoạt đất làm Trần Lâm chưa kịp chuẩn bị, giọng nói đứt quãng

– “Lời anh nói, em không tin?”

Nghe ra những nguy hiểm, Trần Lâm gấp gáp biện giải, “Không có! Tin, tin, em tin! A~”. Căn bản âm điệu run rẩy vì người ta chạm vào nơi mẫn cảm của mìnhMột hồi tình hình tiếp theo, cả người Trần Lâm tê liệt. Cậu thật sự không nhớ rõ mình rốt cuộc bị Tống Đình Phàm đùa nghịch thành ít nhiều tư thế, làm bao nhiều lần. Tình cảm mãnh liệt như vậy, cơ hồ nửa năm qua bọn họ chưa từng

Tẩy trừ xong, đổi ga giường, hai người cuối cùng ôn nhu ôm nhau đi ngủ

Trần Lâm mệt đến không tả nổi, nhưng tinh thần lại thanh tỉnh không chút buồn ngủ. Hưởng thụ bàn tay Tống Đình Phàm không ngừng nhu ấn phục vụ bên hông, Trần Lâm cọ cọ đầu vào hõm vai Tống Đình Phàm, tuy cậu còn rất tức giận phiên gây sức ép vừa rồi, nhưng cảm động thì vẫn phải cọ cọ làm nũng

– “Thật là nhất kiến chung tình sao?”

Bàn tay Tống Đình Phàm đang xoa bóp hông Trần Lâm dừng một chút, lại tiếp tục

Gặp người không phản ứng, Trần Lâm lại cọ cọ một chút, thúc giục, “Ai, ai….”

Nói thật, đừng nghĩ vừa rồi Tống Đình Phàm vô ý mãnh liệt như vậy, kì thật hắn có chú ý muốn Trần Lâm không tra hỏi hắn. Bởi vì, hắn, thực sự đỏ mặt

Nguyên nhân chính là vì thế, cho nên vừa rồi Tống Đình Phàm chỉ lo làm, căn bản không nói gì. Ý tứ tránh né rõ ràng như vậy, người này còn hỏi hắn? Liền muốn chê cười hắn đến vậy?

Mặt không biến sắc, Tống Đình Phàm đạm thanh nói một tiếng “Phải” ngắn gọn sáng tỏ

Nghe ra một từ ngượng ngùng này của Tống Đình Phàm, Trần Lâm cảm giác đã thỏa mãn phiên tâm tư mong chờ suốt hôm nay

Trần Lâm cúi đầu cười hai tiếng, hít hít mũi, trở mình, đột nhiên liền ôm lấy lưng Tống Đình Phàm

Hành động này, Tống Đình Phàm cảm thấy mình có chút không quá rõ ràng. Người này….?

Yên tĩnh an ổn nửa ngày, Trần Lâm chôn đầu trên ngực Tống Đình Phàm mới chậm rãi mở miệng, giọng điệu nén giận như có như không, “Hôm nay xem TV, nghe được lời thoại kia, em nhìn anh nửa ngày, anh đều không có phản ứng, em còn tưởng…. Tưởng anh quên những lời mình từng nói trước kia rồi….”

Đắc, bây giờ, Tống Đình Phàm hoàn toàn hiểu được Trần Lâm nghĩ gì

– “Liền thành thế này?”. Em mất tự nhiên mất hứng nguyên ngày?

Lời sau cùng Tống Đình Phàm không phải không biết xẩu hổ thay Trần Lâm mà nói ra, hắn đã nói rồi, người này ngày càng nháo loạn vô cớ

Cậu cũng không ngẫm lại những lời kia hắn nói cho ai nghe, có thể nói quên là quên dễ dàng?

Đây vẫn là Trần Lâm sao? Sao từ hôm ‘hài hòa’ đó lại thành vậy?
Tống Đình Phàm đen mặt nghĩ muốn nói vài câu nặng nề, nhưng rốt cuộc không làm được, nhất là hắn đã có chút hiểu ra nguyên nhân người này mất tự nhiên. Không chỉ không làm được, ngược lại còn hạ bậc thang cho người ta bước xuống, “Anh không có không nhớ rõ”

Tống Đình Phàm nói vậy, không khí hai người hiện tại tốt như vậy, Trần Lâm ít nhiều cũng cảm thấy hôm nay mình quá để ý chuyện vụn vặt, cậu xấu hổ muốn chết

Cúi đầu “Ân” một tiếng

– “Những lời anh đã nói với em, những điều anh đã làm cho em, anh lại càng không quên”

– “Ân”

– “Cũng không có gì quá, về sau đừng như vậy nữa”

– “Ân”

– “Nếu em muốn nghe, sau này anh sẽ chỉ nói, không làm”

– “Ân”

Một lát sau, một trận nhỏ giọng thầm phản bác, “Ai muốn nghe…..”

Tống Đình Phàm cười thầm

– “Vậy về sau không nói mà chỉ làm”

– “Ân”

Lại một lát sau, một trận nhỏ giọng thầm phản bác, “Ai muốn làm….”

Tống Đình Phàm cười ra tiếng

– “Vậy sau này không nói không làm”

– “Anh……”

Tống Đình Phàm cười to, thầm nghĩ, cuối cùng cũng phản ứng nhanh, không “Ân” nữa

Cuối cùng, Tống Đình Phàm kết thúc đề tài, “Em a, sau này em liền nháo đi”

**************************************************************

Nhiều ngày sau, Tống Đình Phàm vẫn nghi hoặc khó hiểu

Hắn luôn không thể hiểu vì sao ngày đó Trần Lâm có dũng khí hỏi trắng ra chuyện như vậy, ách, bây giờ nghĩ lại, không phải là vấn đề có chút mất mặt sao? Cậu ấy thế nhưng trực tiếp hỏi mình vì sao yêu cậu ấy? Hơn nữa còn bám riết không tha? Này, là tính cách của Trần Lâm sao? Tống Đình Phàm thực hoài nghi

Hôm sau, Tống Đình Phàm rốt cuộc cố ý vô tình hỏi Trần Lâm, lúc ấy, Trần Lâm bình tĩnh đến không thể bình tĩnh hơn, kiên quyết trả lời, “Nga, chúng ta sống với nhau lâu như vậy, trước kia em không quan tâm, nhưng hôm đó lại quan tâm, muốn hỏi muốn biết”

Lời này càng mất mặt. Hai người sống chung lâu như vậy, rất hiếm khi nói những lời nùng tình, lộng tình, dù sao tuổi lớn, ngày lâu, da mặt càng mỏng

Nhưng, Trần Lâm, sao lại như vậy?

Trần Lâm nhìn thấy Tống Đình Phàm giật mình, trong lòng đắc ý dạt dào, bàn tay nguyên bản nắm chặt khẩn trương cũng thả lỏng, lại bình tĩnh bổ sung một câu, “Nga, đôi khi cũng cảm thấy ngượng ngùng a, hệt như hai người đánh nhau, anh cường người ta liền nhược, anh nhược người ta liền cường”

Trần Lâm đắc ý nói hết câu, còn dương dương tự đắc với Tống Đình Phàm. Kì thật, cậu cũng tự bất ngờ lúc ấy mình sao lại có dũng khí hỏi câu kia, lại cẩn thận miệt mài suy nghĩ mới ra được đáp án này

Nhưng cậu không biết, sau khi thẳng thắn với Tống Đình Phàm như vậy, người ta học cách đối phó tình huống còn nhanh hơn cậu

Có thể nói, sau này, cơ hội Trần Lâm muốn nhìn Tống Đình Phàm ngượng ngùng, đã biến mất không chút dấu vết

Chương 97: Ngoại truyện 2: Rốt cuộc ai lỗi (1)



<tbody></tbody>

Tống Đình Phàm lọt thỏm giữa sô pha, cả nhà yên ắng. Hắn vô thức chạm vào công tắc đèn cảm ứng, lúc bật, lúc tắt. Đèn phòng chiếu rọi cả khuôn mặt hắn, cũng là mơ mơ hồ hồ nhá nhem không rõ. Nhìn không ra chút hỉ nộ ái ố nào 
Chỉ thấy tay hắn dừng trên điều khiển, nâng tay xoa xoa mi tâm, dáng vẻ rất mệt mỏi. Một động tác đơn giản, cũng có thể nhìn ra chút manh mối trên khuôn mặt bình tĩnh không gợn sóng kia. Sao vậy? Tâm tình không tốt sao?
Tống Đình Phàm cầm chiếc gối ôm bình thường người nào đó thích ôm nhất, không khí tựa hồ còn phảng phất hương vị độc hữu của thiên hạ, thản nhiên, đến khi hắn bình tĩnh lại, hương vị quen thuộc kia đã không còn
Động tác kìm lòng không đậu ấy, Tống Đình Phàm như không hài lòng, lại như bất đắc dĩ chau chau mày, sau đó cười khổ. Nhưng khi nhìn thấy chiếc di động nằm dưới gối, hắn cười không nổi, ngay cả một nụ cười bất đắc dĩ cũng làm không được. Chỉ còn lại đôi mày nhíu chặt
Cầm điện thọai lên, Tống Đình Phàm nhận được một tin nhắn:【đêm nay em không về nhà】
Người gửi ‘Trần Lâm’ không nói gì thêm, một chút sợ hãi dường như không có. Nhìn thời gian gửi đến 21:57, Tống Đình Phàm lại muốn phát hỏa. Xem ra, vừa rồi hắn bình tĩnh nữa ngày, đều vô dụng
Người này, được rồi, bây giờ được rồi! Không nhận điện thoại thì thôi, bây giờ còn bỏ nhà đi?!
Tống Đình Phàm cười lạnh thoát khỏi mục tin nhắn, nhìn thấy đồng hồ trên điện thoại chỉ –23:00, đôi môi kiên nghị mím chặt
Đã trễ thế này, người nọ đêm nay thật không có ý định về nhà a
Đứng lên, về phòng ngủ, ném di động vừa rồi còn nắm gắt gao lên giường, Tống Đình Phàm cơ hồ không chút lo lắng đi tắm rửa, mọi hành động đều như thường nhật
Chính là tắm rửa sấy tóc xong, một người ngủ trên giường vốn hai người luôn ngủ, hắn thế nào cũng ngủ không được. Trong đầu không tự chủ nghĩ đến hôm nay mọi việc diễn ra thế nào để bây giờ người nào đó đến nhà cũng không thèm về
Nhắc đến nguyên do đêm nay Trần Lâm không về nhà, thật khó nói rõ ràng. Tống Đình Phàm, gần nhất cũng chỉ có thể tìm được đầu, không nắm được đuôi
Sự tình là thế này, hôm nay là ngày nghỉ ngơi cố định mỗi tháng của Trần Lâm. Hai người bọn họ cũng không có dự định gì đặc biệt, chỉ ở ngốc trong nhà
Đến đây, chúng ta phải giải thích một chút, tại sao mỗi lần Trần Lâm nghỉ, Tống Đình Phàm đều có thể ở nhà. Thật không phải vì Tống Đình Phàm là ông chủ nên muốn sao cũng được. Kì thật, đây là quy định bất thành văn của hai người từ trước đến giờ. Từ khi Trần Lâm bắt đầu mở tiệm, phàm mỗi khi cậu ở nhà nghỉ ngơi, Tống Đình Phàm chắc chắn cũng ở nhà. Điểm này, hai người không nói rõ ra, nhưng đó là thói quen cố hữu
Chính là, hôm nay, thói quen này bị đánh vỡ
Sáng sớm, Tống Đình Phàm thật vất vả gọi Trần Lâm rời giường, vừa nghe cậu huyên thuyên oán giận, vừa hầu hạ cậu dùng điểm tâm. Nhưng vừa ăn điểm tâm xong, bát còn chưa buông khỏi tay, di động của người nào đó đổ chuông, là Trần Lâm
Trần Lâm vui vẻ đặt bát trên bàn, ý tứ muốn Tống Đình Phàm giải quyết, cậu đi nhận điện thoại. Tống Đình Phàm không phải lần một lần hai trải nghiệm tính lười của Trần Lâm, người này hiện tại thật quá, ngay cả ăn xong rửa bát cũng không làm
Nhắc đến người gọi tới, Tống Đình Phàm còn chưa rửa bát xong, Trần Lâm đã cúp điện thoại, cũng nói ai gọi–Quang ca, Trương Bá Quang
Thuận tiện, Trần Lâm còn nói, hôm nay cậu phải ra ngoài, ách, gặp Quang ca, sau đó, ách, ăn một bữa cơm
Tống Đình Phàm vừa nghe xong đã sửng sốt, sau đó cúi đầu nhìn bát cơm trong tay, không khỏi nắm chặt, ánh mắt tức thì lòe lòe thay đổi. Lại ngẩng đầu, qua nửa ngày, mới ừ một tiếng
Với phản ứng của Tống Đình Phàm, không biết Trần Lâm có nhận ra những thay đổi không, dù sao cuối cùng cũng là xuất môn. Trước khi đi, còn hỏi Tống Đình Phàm muốn cậu mang theo áo khoát không, hiện tại mới đầu xuân, cậu vẫn sợ lạnh
Tống Đình Phàm không nói gì, tìm áo khoát đưa cậu, là kiện áo khắt xanh nhạt làm nhan sắc Trần Lâm càng nổi bật, cũng càng có khí chất, Tống Đình Phàm rất thích
Trần Lâm vui rạo rực nhận áo khoát, đi rồi
Lúc sau, Tống Đình Phàm đến công ty
Lúc Lưu Dụ Mục Kiệt nhìn thấy hắn, còn ngạc nhiên đến chết, người này, không phải nói hôm nay không đến sao? Sao bây giờ lại……? Hắn đến đây, vậy vị ấy nhà hắn đâu?
Hai người muốn há mồm thăm hỏi, nhưng sắc mặt Tống Đình Phàm viết rõ đừng đến gần, cuối cùng, cũng thật thức thời không hỏi. Chính là trong lòng cả hai âm thầm cười trộm, đều cười nhạo hắn lại bị Trần Lâm khi dễ
Giữa trưa ba người cùng nhau ăn cơm, Lưu Dụ chọn một nhà hàng mới khai trương, ba người xem như mùa nào ăn thức ăn nấy. Chỉ tiếc, xe vừa vào chỗ đậu xe, liền như vậy xuất hiện một màn trùng hợp mà không trùng hợp, nhất thời làm ba người không còn tâm tình dùng cơm
Hôm nay Lưu Dụ lái xe, Mục Kiệt ngồi ghế phó lái, Tống Đình Phàm ngồi ghế sau. Nếu bình thường, Tống Đình Phàm đều nhắm mắt nghỉ ngơi. Hôm nay không biết trùng hợp thế nào, cửa xe vừa kéo xuống, hắn nghiêng đầu nhìn ngoài cửa sổ, vì thế, bàn ăn sát cửa sổ trong nhà hàng, cảnh tượng Trần Lâm và Trương Bá Quang ăn cơm, hoàn toàn lọt vào mắt hắn
Nếu sự thực hai người chỉ đơn giản ăn cơm thì không nói gì, nhưng không biết Trương Bá Quang đang ngồi đối diện Trần Lâm vì sao lại đứng lên, đến bên cạnh Trần Lâm, nghiêng đầu sát vào má cậu, không biết đang làm gì hoặc nói gì đó
Một màn như thế, từ góc ngồi Tống Đình Phàm nhìn ra, thân mật không cần nói, hơn nữa, nhìn thế nào cũng giống, ách, KISS
Xe dừng, Mục Kiệt Lưu Dụ tiếp đón Tống Đình Phàm xuống xe, cũng không hiểu vì sao không được đáp lại. Vì thế, hai người nhất tề nhìn Tống Đình Phàm, hắn vẫn đang mải mê nhìn, chỉ có thể nhìn theo tầm mắt hắn, vừa nhìn thấy, trong lòng hai người không khỏi ‘lộp bộp’ một chút
Ai cũng muốn há mồm nói một chút, nhưng hai người liếc mắt nhìn nhau, không ai nói được gì. Mục Kiệt muốn lặng lẽ kéo kiếng xe lên, nhưng lại không dám làm; Lưu Dụ muốn vờ không có gì phát sinh mở cửa xe, hét to ‘đến giờ cơm rồi’, nhưng chỉ có thế kiềm chếHai người đợi thật lâu, không dám thở mạnh, nhìn hai người đang trong nhà ăn, động tác không biết là ‘Rất thân mật’ hay ‘Có vẻ thân mật’ thế nhưng vẫn tiếp tục duy trì, Lưu Dụ trong lòng muốn hô to câu cứu mạng
Trong lòng còn hô chưa xong, chợt nghe Tống Đình Phàm thản nhiên mở miệng: “Lưu Dụ, gọi điện thoại hỏi xem, vị trí kia có phải phòng riêng hay không”
– “Đình Phàm….”. Mục Kiệt muốn nói gì đó, nhưng Tống Đình Phàm đã chủ động đóng của xe, nhắm mắt dưỡng thần
Tuy nhà hàng này mới khai trương, nhưng như vậy cũng làm khó Lưu Dụ. Cơ hồ gọi hai cuộc điện thoại, kết quả cũng rõ ràng. Do dự cầm điện thoại, Lưu Dụ không biết nên nói hay không
– “Thế nào?”. Tống Đình Phàm mở mắt, giọng điệu không gợn sóng
– “…….Là………Phòng”. Lưu Dụ rối rắm trả lời, lại bật người nói tiếp, “Nhưng thế cũng không nói lên được gì a, Trần Lâm không phải người như vậy, cũng không phải…. Ai, dù sao cũng không có và vân vân, chắc chắn là hiểu lầm, như vậy nói không chừng hai người đang nói chuyện gì đó thì sao…….”
– “Lưu Dụ!”. Mục Kiệt quát
Phòng riêng thì cần gì dựa sát vào nhau nói chuyện như vậy?
Lưu Dụ cũng biết mình nói sai, vội vàng biện giải, “Ai nha, tôi không phải có ý kia, dù sao Trần Lâm sẽ không……. Sẽ không làm vậy……”
Lưu Dụ huyên thuyên một hồi, lại nhìn Tống Đình Phàm kia không phản ứng gì, hắn không nói được nữa. Chỉ có thể thở dài trong lòng. Ai, đây là chuyện gì a
– “Đổi nhà hàng đi”. Một câu của Tống Đình Phàm, ba người chưa xuống xe chỉ phải tìm nhà hàng khác
Cơm nước xong, buổi chiều Tống Đình Phàm không định đến công ty, hai người kia đưa hắn về nhà
Hơn nữa trước khi xuống xe, còn thản nhiên bổ sung một câu, “Sáng nay cậu ấy xuất môn đi ăn với Trương Bá Quang, việc này tôi biết. Các cậu không cần gọi điện giục cậu ấy về”
Ý tại ngôn ngoại, thực rõ ràng, hai người bọn họ, cũng không ai dám nói-sẽ-gọi-điện-tình-báo
Tống Đình Phàm nói rõ như thế, hai người Mục Kiệt Lưu Dụ thật đúng là không dám động vào. Cho nên, không ai gọi điện cho Trần Lâm
Chạng vạng Trần Lâm về đến nhà, vừa đúng giờ cơm chiều, trước khi về cậu có nhắn tin cho Tống Đình Phàm, biết người nọ đang ở nhà
Mở cửa, Trần Lâm vừa đổi giày vừa gọi người, “Đình Phàm, Đình Phàm, em đói rồi, cơm xong chưa? Đình Phàm?”. Nghe ngữ điệu, tâm tình đang rất tốt
Gọi nửa ngày cũng không ai trả lời, Trần Lâm kì quái, nếu hắn ở nhà, sao nhà yên ắng như vậy, trời tối rồi, ngay cả đèn cũng không mở?
Thuận tay mở đèn, không thấy người trong phòng khách, Trần Lâm lại vừa gọi người, vừa vào thư phòng tìm người
Mở cửa thư phòng, liền thấy Tống Đình Phàm ngồi trên ghế cậu hay ngồi, đèn cũng không mở, cả phòng đều hắc ám, tuy không đến nỗi không nhìn rõ năm ngón tay, nhưng lúc này, quả thật Trần Lâm không thể nhìn rõ vẻ mặt hắn. Mà lúc đó, Trần Lâm cũng hiểu ra, người này, hiển nhiên không phải đang làm việc– “Sao vậy…….. không bật đèn?”. Trần Lâm do dự hỏi, cậu đã cảm thấy người này có chút không thích hợp
Tống Đình Phàm lắc đầu, không nói gì, chậm rãi đứng lên, đi về phía cậu
Lúc đến gần, Tống Đình Phàm mới xác nhận khi người này vừa đẩy cửa ra, mình nhìn cậu ấy có chút khác thường, thực không phải ảo giác a. Nguyên lai, hôm nay, thì giỏi rồi
Vươn tay sờ sờ trán Trần Lâm, Tống Đình Phàm nhẹ giọng hỏi: “Cắt tóc?”
Khoảng cách gần như thế, hơn nữa vừa rồi lại cảm thấy người này có điểm không thích hợp, Trần Lâm có chút bất an, cũng có chút ngượng ngùng với kiểu tóc mới, “Ân, ách, Quang ca nói tóc em hơi dài, ăn cơm xong liền dẫn em đi cắt tóc”
Tống Đình Phàm lập tức rút tay về, chau mày. Trần Lâm còn ngây ngốc đứng trước cửa thư phòng, hắn đã đi đến phòng bếp, để lại cậu một mình
– “Ăn cơm chiều chưa?”
– “A, chưa ăn”
– “Anh cũng không nấu”
Trần Lâm nghe được câu này, lại càng bất an. Có chút nhắm mắt theo đuôi đến phòng bếp. Chính là còn chưa kịp mở miệng nói gì, cậu đã nhìn thấy bồn rửa chén còn đầy bát, hình như từ bữa sáng còn lại. Người nọ buổi sáng không rửa bát sao?…….. Sau khi mình đi thì không làm nữa?
Rốt cuộc cảm thấy sự tình có chút không đúng, Trần Lâm định thần, mở miệng hỏi, “Anh….. Làm sao vậy?”
Vào phòng bếp uống nước, người đang chuẩn bị rời đi, bị một câu kia của Trần Lâm giữ lại. Tống Đình Phàm dừng lại thật lâu, không nói gì, cầm li nước muốn rời đi, nhưng Trần Lâm đứng trước mặt hắn, nhất thời, hai người đứng yên trong bếp
– “Làm sao vậy?”. Trần Lâm kiên trì
Tống Đình Phàm giương mắt nhìn cậu, ánh mắt tĩnh lặng như đá chìm đáy biển, “Hôm nay…. ăn cơm, cắt tóc, còn làm gì nữa?”
Trần Lâm nhíu mày, đây không phải tác phong của Tống Đình Phàm. Hắn không bao giờ tò mò như vậy. Nghĩ thế, nhưng vẫn trả lời, “Không có, chỉ nói chuyện phiếm”
Tống Đình Phàm gật gật đầu, dời bước muốn rời đi, nhưng Trần Lâm vẫn không cho đi
– “Tại sao anh hỏi vậy?”
Tống Đình Phàm không đáp
– “Tại sao?”. Trần Lâm kiên trì
Tống Đình Phàm xoay người, buông li nước trên tay, lại xoay người, một tay thản nhiên xỏ vào túi. Tư thái bắt đầu có chút cao
– “Ăn cơm trưa ở Tả Ngạn?”. (Tả Ngạn là tên nhà hàng kia)
Trần Lâm thong thả gật đầu, “Ừ, anh….. thấy?”
Tống Đình Phàm gật đầu ‘ngô’ một tiếng. Muốn rời khỏi phòng bếp nhỏ hẹp này, lần này, Trần Lâm không cản
Nhìn thấy người đã ngồi trên sô pha trong phòng khách, một tay còn tựa vào ghế, Trần Lâm đến trước mặt hắn, đứng, tiếp tục hỏi, “Rồi sao nữa?”
Tống Đình Phàm không nhìn cậu, nghe câu hỏi như vậy, lông mi chau lại nhẹ nhàng, thân hình yên ổn như núi trả lời một câu, “Lần sau ăn cơm, chọn nơi công cộng đi, đừng đặt phòng riêng”
Trần Lâm không muốn biết vì sao Tống Đình Phàm biết cậu và Quang ca ăn trong phòng riêng, cậu chỉ muốn biết người này hiện tại là thái độ gì, là đạo lí gì
– “Tại sao?”. Giọng nói có chút tức giận
Tống Đình Phàm điều chỉnh tầm mắt, khóa trụ cậu, nhìn cậu cắn chặt môi, dáng vẻ thiên ngôn vạn ngữ. Lòng hắn có chút đau, vươn tay muốn ôm cậu, nhưng người này, tự động lùi từng bước về sau
Trần Lâm cúi đầu, thản nhiên cười lạnh một tiếng, nhẹ giọng hỏi một câu, “Tống Đình Phàm, anh nghĩ gì chứ?”
Sau đó, đi thẳng ra cửa, đổi giày, đi rồi
Tống Đình Phàm tiếp tục ngồi ngốc trên sô pha, không nhúc nhích. Chính là trong lúc đó, dùng số nhà gọi điện cho người ta, người ta không động lòng bắt điện thoại. Hắn đột nhiên cảm thấy ánh sáng trong nhà quá chói mắt, vì thế, sau khi tắt hết đèn, lại ngồi trên sô pha. Thẳng đến khi nhận được tin nhắn, người ta, đêm nay không về nhà

Chương 98: Ngoại truyện 2: Rốt cuộc ai lỗi (2)

Đến bây giờ, Tống Đình Phàm an vị trên giường vẫn không thể ngờ, Trần Lâm nói đêm nay không về nhà. Đúng vậy, hai người vẫn có điểm khác biệt, nhưng những chuyện thế này không tính là tranh chấp, hoặc cãi nhau đi?

Hắn biết Trần Lâm tức giận, cực kì tức giận, nhưng vẫn không tin Trần Lâm không về nhà 

Nếu người không về, nói thẳng ra, hắn thật cũng không quá lo lắng. Nơi Trần Lâm có thể đến quả không ít, nhưng nơi cuối cùng cậu đến, bất quá hắn nghĩ, sẽ liên quan đến hai người Mục Kiệt Lưu Dụ

Lần này, Tống Đình Phàm thật không lo lắng bị hai người kia cười chê, dù sao buổi trưa hai người họ cũng đều chứng kiến sự việc, buổi tối Trần Lâm lại đến ngủ nhờ nhà họ, trên cơ bản nguyên nhân không cần giải thích, mọi người đều tự hiểu rõ. Nếu như thế, hai người kia sẽ nói thế nào, sẽ khuyên thế nào, Tống Đình Phàm vẫn là an tâm. Hắn tin, phỏng chừng ngày mai Trần Lâm sẽ về

Nói ngắn lại, Trần Lâm không giận là tốt rồi, dù sao cậu cũng biết chuyện, nói ra cũng dễ hơn. Dù sao, thực ra, lần này rốt cuộc không tính là chuyện gì to tát

Tống Đình Phàm nghĩ thông suốt, phân tích thấu triệt. Nhưng sự tình lại phát triển không như hắn nghĩ

Đêm đó Tống Đình Phàm không nhận được cuộc gọi nào từ Mục Kiệt hay Lưu Dụ, hắn nghĩ hôm sau đến công ty sẽ tỉ mỉ hỏi hai người này một chút. Nhưng đến công ty, vô luận hắn nói gì làm gì, đều phát giác hai người kia hoàn toàn không biết chuyện đêm qua. Bọn họ thậm chí không biết đêm qua Trần Lâm trắng đêm chưa về

Lúc này, Tống Đình Phàm mới nhăn mặt chau mày

Hắn nghiêm túc hỏi hai người kia có liên lạc với Trần Lâm không, lúc này mới nghe Mục Kiệt nói, “Khoảng 8h tối đêm qua, Trần Lâm có gọi cho tôi, nhưng giọng nói tuyệt đối bình thường, tôi nghĩ hai người không việc gì, còn nói đùa một câu làm cậu ấy phản ứng”

Mục Kiệt nghĩ hai người đã giải quyết xong vấn đề hôm qua, mới vui đùa cùng Trần Lâm một câu, sau đó, Trần Lâm còn tốt bụng cười đùa với hắn hai câu. Tuy tán gẫu, nhưng Mục Kiệt vốn tưởng Trần Lâm đại khái là ngượng ngùng, cũng không tiếp tục nói đề tài kia, thực sự hắn chỉ đơn thuần phiếm chuyện cũng Trần Lâm

Lúc đó hắn còn hỏi Tống Đình Phàm đang làm gì, Mục Kiệt còn nhận được câu trả lời không thể chân thật hơn, Trần Lâm nói Tống Đình Phàm đang tắm rửa. Xét thấy, xét thấy hai người có thể đã tắm rửa xong, đại khái, còn có việc bận, Mục Kiệt mới chủ động gác máy

Nhưng hiện tại, xem ra, việc không đơn giản như vậy

Tống Đình Phàm nghe xong câu trả lời của Mục Kiệt, trong lòng kinh nghi, tắm rửa? Hắn đang tắm rửa? 8h tối qua mình gọi điện cho người nọ, cậu trực tiếp cúp máy cự tuyệt, làm sao có thiên nhãn biết mình đang tắm rửa?! A, Tống Đình Phàm thực sự phải cười khổ

– “Đêm qua Trần Lâm không về nhà”

– “A?”

– “Cái gì?”

Mục Kiệt Lưu Dụ nhất thời giật mình thon thót. Lúc này, Tống Đình Phàm cũng không muốn gạt hai người, Trần Lâm không đến tìm bọn họ, vậy cậu có thể đi đâu?

Nới lỏng cà-vạt, Tống Đình Phàm có chút vô lực trần thuật, “Chạng vạng cậu ấy về nhà, sau đó……..”. Hắn ngừng lại, giương mắt liếc hai người kia một cái, lại nói, “Sau đó ra khỏi nhà”

‘Sau đó gì chứ’, không cần Tống Đình Phàm nói rõ, Mục Kiệt Lưu Dụ đại khái cũng đoán được lí do đêm qua Trần Lâm không về

Không thể hỏi rõ ràng, nhưng cũng hiểu tình thế có chút nghiêm trọng

Hai người đều nghĩ thầm, tính cách Trần Lâm không xúc động đến vậy a. Hai người này đêm qua xảy ra chuyện gì nghiêm trọng vậy sao? Tạm thời không nói Trần Lâm, nói đến Tống Đình Phàm, bọn họ nghĩ không ra hắn làm sao không tức giận cậu. Vài năm qua, Tống Đình Phàm hết mức sủng nịch Trần Lâm, trên cơ bản cũng chưa từng ngừng phát triển đến giới hạn cao nhất

Lúc lâu sau, Mục Kiệt mở miệng, “Gọi di động cậu ấy thử xem”

Liếc mắt ra hiệu cho Lưu Dụ, vì sở trường của hắn là tâm lí, chính là, “Thuê bao quý khách vừa gọi hiện không liên lạc được. Xin quý khách vui lòng…..”

– “Tắt máy……”. Lưu Dụ luống cuống nhìn điện thoại trong tay

Tống Đình Phàm trầm mặc, một lúc sau, mắt nhìn đồng hồ trên bàn làm việc–9:45, biết giờ này cửa hàng Trần Lâm đã mở cửa

Gọi điện đến, là một nhân viên cửa hàng bắt máy, người nọ ngắn gọn nói rõ với Tống Đình Phàm, có nhân viên trong quán gặp Trần Lâm lúc hơn 7h sáng, nhưng Trần Lâm chỉ đơn giản phân phó vài việc, nói mình vài ngày tới không đến cửa hàng được. Nhưng cậu đi nơi nào, thì không ai biết

Được lắm, cái này thật đúng là không muốn về nhà

Cúp máy, một phút sau Tống Đình Phàm vẫn xuất thần, hắn hiện tại có chút không hiểu đêm qua mình đã làm gì đến nỗi người nọ tùy hứng không thèm về nhà như vậy

– “Hai người các cậu ở lại đây đi, tôi về nhà xem sao”. Nói xong, Tống Đình Phàm cầm áo khoát, chìa khóa xe, rời đi

Nhìn người vội vàng rời đi, Lưu Dụ cũng là có chút lo lắng, tốt bụng hỏi, “Mục Kiệt, cậu nói xem, xảy ra chuyện này sao?”

Mục Kiệt lườm hắn, “Cậu nói Đình Phàm sẽ để Trần Lâm hoặc bọn họ xảy ra chuyện gì sao?”

Ngượng ngùng sờ sờ mũi, Lưu Dụ không lên tiếng
Tống Đình Phàm về đến nhà, cũng không phát hiện có gì khác biệt, không có dấu hiệu có người về nhà. Chính là sau khi dạo quanh một vòng, đến phòng bếp, nhìn đống chén bát đã tẩy rửa sạch sẽ, mới ý thức được, người nọ, có về nhà

Cười khổ, đống chén bát kia, aiz, kì thật là hôm qua khi người đi rồi, mình thật không muốn tiếp tục tẩy rửa, mới quả quyết dừng lại

Trong lòng Tống Đình Phàm, những chuyện đó ai làm không quan trọng, mấu chốt là khi một người đang làm, người còn lại phải ở bên cạnh a. Thực rõ ràng, Trần Lâm ở nhà nhìn hắn rửa bát, với Trần Lâm ra ngoài ăn cơm cùng ‘người khác’ để hắn một mình ở nhà rửa bát, là hai khái niệm hoàn toàn khác nhau

Đến phòng ngủ, mở tủ quần áo, thực rõ ràng, thiếu vài món đồ của người nọ

Sự tình đến nước này, Tống Đình Phàm xem như hoàn toàn hiểu được, người nọ a, là chuẩn bị đầy đủ, tính toán tạm thời dọn ra ngoài sống

Tại sao là tạm thời?

Thực hiển nhiên, với Trần Lâm, Tống Đình Phàm vẫn rất tự tin, người tuy không nói tiếng nào đã rời đi, nhưng hắn tin tưởng đó không phải ý tứ muốn phân tán, Vì thế, thực sự chỉ có thể định nghĩa là ‘Bỏ nhà trốn đi’

Hành tung Trần Lâm, người ta không nói, Tống Đình Phàm chỉ có thể phán đoán, lục tục gọi điện vài lần, người ta vẫn tắt máy như cũ, hắn liền hiểu, hiện tại Trần Lâm không muốn liên lạc với mình

Bất đắc dĩ, Tống Đình Phàm chỉ phải hối hận tự vấn, tính tình người này, chẳng lẽ nói vài năm qua, thực sự được mình dung túng đến bốc đồng vô lí như vậy? Ngay cả nhắn tin cho mình cũng không được? Liền một chút cũng không sợ hậu quả không thể vãn hồi sao?

Hắn tự vấn như vậy, không thể nghi ngờ chỉ tổ làm bản thân ngột ngạt, Trần Lâm có thể thản nhiên bỏ nhà đi như vậy, hiển nhiên sẽ không xảy ra hậu quả nào nghiêm trọng. Ít nhất trước mắt thoạt trông như vậy. Nếu thật muốn hối lỗi, người nọ không về nhà, không mở máy, tối thiếu sẽ lưu lại mẩu giấy, nhưng hiện tại, người ta cái gì cũng không lưu lại. Chỉ lưu lại một cảnh tượng ‘Bỏ nhà trốn đi’

Tống Đình Phàm còn có thể làm gì khác?

Ngoài bí quyết đợi người trở về, hắn còn nghĩ được cách nào khác sao?……. Tựa hồ không có

Một tuần, suốt một tuần liền, Tống Đình Phàm lúc đầu còn hơi lo lắng, cuối cùng lại bình yên an nhàn, hắn thực sự đang đợi, đợi Trần Lâm chủ động liên lạc, đợi Trần Lâm chủ động trở về

Hắn thản nhiên, tuy rằng là cấp khỏa thuốc an thần cho Mục Kiệt Lưu Dụ, biết hai người họ không có gì khúc mắc, nhưng dù không khúc mắc, chung quy vẫn không thấy bóng dáng Trần Lâm a. Vì thế, xem ra, tâm tình Mục Kiệt Lưu Dụ tựa hồ có chút khẩn trương hơn hắn

Đương nhiên, cũng vì nhìn bộ dáng đối lập của hai người, mới khiên cho tình tự lo lắng của Tống Đình Phàm không biểu hiện gì, cũng không nóng nảy

Nói như vậy, không phải Tống Đình Phàm không làm gì. Có, người ta có làm

Hắn vốn tưởng có lẽ Trần Lâm về với ông bà, trong lòng nghĩ nếu ông bà biết người nọ về nhà vài ngày không liên lạc, có thể vô ý làm cha mẹ Trần lo lắng thêm, vì thế, xuất phát từ nhiều lo lắng khác nhau, ngày thứ ba khi Trần Lâm biến mất, Tống Đình Phàm liền chủ động gọi điện cho cha mẹ Trần, xem như giải vây cho Trần Lâm, hắn sợ cậu khó xử

Điện thoại kết nối, Tống Đình Phàm giống như vài năm trước, tự nhiên mà hỏi việc nhà cha mẹ, nói chuyện phiếm, đề tài ôn hòa thân cận nhưng không cố ý, một chút cũng không đề cập chuyện Trần Lâm về nhà

Đương nhiên, hai bên không ai nói chuyện Trần Lâm về nhà, mới làm Tống Đình Phàm ý thức được, nguyên lai, Trần Lâm cũng không về với ông bàTống Đình Phàm không lo lắng Trần Lâm liên hợp cùng cha mẹ Trần dọa hắn, vì dù sao nhiều năm quá, ngoài những khi Trần Lâm bên cạnh hắn, bọn họ cùng nhau gọi điện hoặc chat với cha mẹ Trần, hàng năm tống yếu cố định vài lần, hắn một mình gọi điện thăm hỏi cha mẹ Trần, việc này cơ hồ đã thành thói quen. Không cần nói, Tống Đình Phàm vừa gọi đã làm cha mẹ người ta rất vui. Bằng này, Tống Đình Phàm liền dám khẳng định cha mẹ người ta sẽ không phối hợp cùng Trần Lâm để dọa hắn. Cho nên, hắn chắn chắn, Trần Lâm thật không về nhà ông bà

Thức thời cắt điện thoại, trong lòng đã muốn vỗ tay trầm trồ khen ngợi Trần Lâm, thực sự đi không thấy bóng dáng sao?

Nếu vậy, Tống Đình Phàm ngược lại càng thản nhiên

Hắn đợi, đợi khi Trần Lâm chủ động về nhà

Nhưng một tuần chậm rãi trôi qua, cuối tuần vừa mới đến, hắn ngồi được, nhưng hai người bên cạnh lại ngồi không yên

– “Đình Phàm, cậu đã biết Trần Lâm ở đâu sao? Tại sao không chút khẩn trương nào?”. Lưu Dụ nhìn người bình tĩnh sau bàn làm việc, hắn thật sự hoài nghi, kì thật, Tống Đình Phàm biết Trần Lâm đang ở đâu

Tống Đình Phàm lắc đầu, giải thích, “Không biết”

Mục Kiệt nghe xong, bất đắc dĩ lắc đầu, “Đình Phàm, cậu thực sự không tìm sao? Di động Trần Lâm vẫn tắt?”

– “Chắc là vậy”. Tống Đình Phàm khép tập văn kiện trong tay, chuẩn bị lấy tập tài liệu khác

– “Chắc là?”. Lưu Dụ hỏi lại, hai người nhưng cũng đều rõ ràng, phỏng chừng vài ngày nay, người này không…. gọi cho Trần Lâm nữa

Lưu Dụ cầm di động thử gọi vào số Trần Lâm, nghe được tiếng tổng đài trả lời, hắn cúp máy

Mục Kiệt Lưu Dụ đều hoài nghi trong lòng, đây là tác phong của Trần Lâm sao? Một tuần liền, ít nhất khí có thể bình một nữa, nhắn một tin thông báo hẳn là có thể đi? Tại sao di động vẫn liên tục tắt máy?

Có chút bất an, Mục Kiệt dò hỏi, “Đình Phàm, Trần Lâm có thể hay không gặp chuyện gì…. ngoài ý muốn, biến mất không chút tin tức, thật sự không giống tính cách cậu ấy….”

Tống Đình Phàm ngừng tay, có chút đăm chiêu, lát sau mới mở miệng, “Hôm trước cậu ấy có email chuyện đổi sách mới trong cửa tiệm”. Điều này chứng minh, Trần Lâm hẳn là không việc gì

Nhưng Mục Kiệt Lưu Dụ vẫn còn có chút lo lắng

– “Dù như vậy, không có gì ngoài ý muốn, nhưng, Đình Phàm, cậu vẫn là không muốn tìm cậu ấy về sao?”. Mục Kiệt hỏi

Tống Đình Phàm chau mày, vấn đề không phải hắn có nguyện ý tìm Trần Lâm về không, mà là hiện tại người kia có nguyện ý để hắn tìm ra không

Lưu Dụ bên cạnh đột nhiên như nghĩ ra chuyện gì, nhỏ giọng, “Đình Phàm, cậu nói cậu không chủ động tìm Trần Lâm, cậu ấy không phải da mặt mỏng sao, hết giận, cũng không phải không biết xấu hổ mà chủ động về nhà a?”

Mục Kiệt nghe xong, chỉ cảm thấy có thể dựa vào lời Lưu Dụ, “Đúng, đúng, có thể như vậy a, có lẽ Trần Lâm đã sớm hết giận, chủ động đợi cậu đến tìm về thì sao? Hai người các cậu, vẫn phải có một người chủ động đi?”

Với lời này của hai người, Tống Đình Phàm thật không phải bỏ ngoài tai, nhiều ít cũng có chút yên tâm. Hơn nữa, tình huống này không phải không thể xảy ra. Hắn cũng biết rõ phải nắm chặt thời cơ với Trần Lâm, nhưng dường như vẫn có vấn đề. Dù hắn tự tin, vấn đề gì, hắn đều có thể giải quyết

Nghe hai người nói xong, tâm Tống Đình Phàm ít nhiều có chút động

Đầu tiên, liền kiểm tra tài khoản tín dụng của Trần Lâm, tiền trong thẻ gần đây chưa mảy may động vào, hắn có chút lo lắng thời gian này thiên hạ sống thế nào. Sau đó đến tiệm sách tìm hiểu tin tức, nhưng ngoài lần email phân phó nhân viên đổi sách, Trần Lâm không nói gì thêm. Cuối cùng, thậm chí hắn tuyệt vọng đi hỏi Lí Tiểu Phàm, kết quả tất nhiên không có

Xét thấy Trần Lâm không rút tiền trong thẻ, vài ngày tiếp theo, Tống Đình Phàm cuối cùng hiện ra một chút mất kiên nhẫn. Không liên lạc Mục Kiệt Lưu Dụ, không liên lạc Lí Tiểu Phàm, không về nhà, vậy vô luận Trần Lâm đến đâu vẫn phải dùng đến tiền? Có thể không dùng đến tiền trong thẻ, cậu, còn có thể tìm ai?

Trương Bá Quang?

Không, Tống Đình Phàm loại bỏ người này khỏi danh sách tình nghi khi thiên hạ bỏ nhà trốn đi, Trần Lâm sẽ không tìm hắn, sẽ không. Tống Đình Phàm vẫn đang tự tin. Nhưng lúc này, hắn lại có chút lung lay

Đó là Quang ca của cậu, cậu thực sự không tìm đến sao?

Vài năm nay, vì mình ra vẻ hào phóng, tình cảm hai người bọn họ kì thực không phục không tồi. Ít nhất, Trần Lâm không lo sợ ở cùng chỗ với Trương Bá Quang như vài năm trước. Đa phần khi hắn đến Bắc Kinh, Trần Lâm thậm chí còn có thể tận tình gặp mặt

Tâm lí mông lung của Tống Đình Phàm, ở vài ngày cuối, liền nhảy lên làm lòng hắn phức tạp một phen, vẻ mặt mờ mịt

Nhưng, thực may mắn, sự việc phức tạp như vậy, ngưng hẳn ở đêm thứ 10 từ ngày Trần Lâm ‘bỏ nhà trốn đi’

Chương 99: Ngoại truyện 2: Rốt cuộc ai lỗi (3)

Tống lão đầu nhi gọi điện đến, thời gian không sớm không muộn, vừa vặn tivi vừa phát tin tức thời sự trong ngày, 7 giờ đúng

– “Đang ở nhà a”. Ngữ khí bình thản, không hoãn không vội 

– “Ân”. Tống Đình Phàm vừa trả lời, vừa lau tóc, hắn mới tắm xong

– “Vậy, gần đây sao không ghé về chơi, bận sao?”

– “….Vài ngày nữa nhất định sẽ về một chuyến”. Tống Đình Phàm không trực tiếp trả lời câu hỏi

– “Ân, vậy về đi”

– “Biết”

—–Yên lặng vài giây—-

– “Ngô, khụ…..”. Tống lão đầu nhi với tính kiệm lời này của con, thật là có chút bất đắc dĩ, trong lòng bắt đầu hối hận đã gọi cuộc điện thoại này

Tống Đình Phàm dừng tay đang lau tóc, “Ngài có việc?”

Không đợi người kịp trả lời, sau đó đăm chiêu bổ sung, “Trần Lâm đang tắm rửa, không nói chuyện điện thoại được”

Bên kia Tống lão đầu nhi vừa nghe lí do thoái thác này, hai mày đều dựng đứng cười nhạo, Trần Lâm đang tắm rửa?! Tắm rửa?!

A~! Haha~! Vậy người đang ngồi trong phòng khách nhà mình xem thời sự, là ai? Không phải Trần Lâm, là quỷ a?!

Không muốn tiếp tục giằng co đánh Thái Cực quyền với con trai, Tống lão đầu nhi trực tiếp vào đề, “Vậy con ghé nhà ta, mang Trần Lâm đang ngồi trong phòng khách xem thời sự về nhà con so sánh, xem người nào mới là Trần Lâm thật!”

– “Ba”. Điện thoại trực tiếp bị ngắt

Tống Đình Phàm há hốc, cẩn thận suy nghĩ câu cuối cùng kia của Tống lão đầu nhi, hắn cơ hồ dùng tốc độ tên lửa thay quần áo, cầm chìa khóa xuất môn. Ngay cả tóc cũng chưa kịp chải

– “Tống bá bá, chương trình thời sự vừa mới bắt đầu, phần điểm tin nổi bật vừa chấm dứt”. Trần Lâm vừa thấy lão nhân không ngồi bên cạnh đã trở lại, liền mở miệng thuyết minh

– “Ân, hảo hảo, haha….”. Mắt Tống lão đầu nhi cười híp thành mị tuyến

Lão nhân vừa ngồi xuống, Trần Lâm mang một tách trà vừa pha cho ông, trà này tốt cho tiêu hóa, lần trước cậu và Tống Đình Phàm mang đến một hộp, rất tốt cho sức khỏe lão nhân. Trần Lâm ở ngốc vài ngày trong nhà Tống lão đầu nhi, cơ hồ mỗi ngày đều pha trà sau bữa ăn cho ông

Tống lão đầu nhi mỗi ngày đều phải xem thời sự, với thói quen này, Trần Lâm không chán ghét, ngược lại còn nghiêm túc biến đó thành thói quen thường nhật của mình. Nhưng, hai người cùng ngồi xem thời sự, vẫn có thể nhìn ra Trần Lâm là khách nhân

Gọi điện thoại xong, Tống lão đầu nhi thường xuyên dò xét Trần Lâm, ông thực không hiểu được, tiểu hài nhi có tính tình tốt đẹp như vậy, tại sao lại dây vào đứa con mặt lạnh của mình? Hơn nữa cậu còn rất hiếu thuận a

Lúc Tống Đình Phàm đến, chương trình thời sự vừa kết thúc. Hắn bước vào phòng khách, có thể rõ ràng nghe được nhạc hiệu kết thúc chương trình, bao năm vẫn tiếng nhạc không chút thay đổi

Cùng nhạc hiệu kết thúc, hắn thậm chí còn nghe giọng nói 10 ngày nay chưa nghe lại chậm rãi vang lên

– “Tống bá bá, trà nguội rồi, bá bá đừng uống, để con đi pha tách mới, Đình Phàm khi mua loại trà này đã hỏi thầy thuốc nam, nói nếu uống trà lạnh, sẽ không tốt……..cho dạ dày…….”

Trần Lâm nói một phen, khi cậu vừa đứng lên, quay đầu, lời nói cuối cùng khi thấy Tống Đình Phàm, nhỏ lại

Tống lão đầu nhi không cần đứng lên, nghe âm điệu Trần Lâm thay đổi, cũng biết ai tới

Trần Lâm nắm chặt tách trà trong tay, hạ mắt, mở miệng hỏi trước, “….Anh về rồi? Em nói với Tống bá bá anh đi công tác ở thành phố X, mới vài ngày…..đã về a”

Tống Đình Phàm im lặng chau mày nhìn cậu, đi công tác? Cậu ấy nói với lão đầu nhi như vậy?

Xem ra, người này còn chưa biết lão nhân là người tiết lộ thông tin. Lão nhân kia phỏng chừng đã sớm nhìn thấu vấn đề, cậu còn nói hắn đi công tác?

Tống Đình Phàm có chút vô lực muốn phủ định, nhưng lại không có can đảm làm vậy, không đành lòng vạch mặt Trần Lâm, chỉ phải theo cậu, mơ hồ trả lời một câu, “Anh…..vừa mới về”

Tống lão đầu nhi ngồi ở sô pha xem hai người diễn trò một hồi, muốn cười to nhưng lại cố gắng kìm chế

Cuối cùng, ông hơi vô lực liếc nhìn con mình, nói câu, “Đi thành phố X có mua quà cho ta không. Đặc sản của nơi đó là bánh xốp quy, lâu rồi ta chưa nếm lại”

Đạm mạc nhìn lão đầu nhi, mắt Tống Đình Phàm rõ ràng mang ý cảnh cáo, ngài, đừng cố ý gây sự!

Tống lão đầu nhi không sợ liếc trả hắn, một tia khẩn trương đều không có. Thiết, chẳng lẽ lại sợ tiểu tự này phản biện mình? Hừ, cũng không ngẫm lại sai sót của mình chút đi. Người, là do ông thu lưu

Cha con hai người như vậy, Trần Lâm có chút khẩn trương sợ Tống Đình Phàm nói lộ miệng, phải biết rằng mười ngày nay cậu ở nhà Tống lão đầu nhi với li do Đình Phàm đi công tác, mình đến ở với lão nhân cho vui mà thôi

Vội vàng liếc nhìn Tống Đình Phàm, Trần Lâm có chút chờ mong

Cũng may, Tống Đình Phàm không làm cậu thất vọng, “Lúc này không mang, lần sau sẽ mang cho ngài”

– “……Bất quá, thứ kia cũng không cần thiết, ngài tuổi cao, vẫn là không ăn tốt hơn”

– “Đình Phàm…”. Trần Lâm quát, người này sao có thể như thế, nói chuyện cũng nói không tử tế, còn cố tình thêm câu sau vào làm gì?!

Tống lão đầu nhi bị nửa câu sau làm cho tức chết, đứa nhỏ không hay ho này, mình có ý tốt còn cố tình làm xấu mặt mình? Sớm biết thế đã không gọi điện, để hắn tiếp tục sốt ruột đi! Nếu không phải vì Trần Lâm, ông thèm quản!

Không muốn xem hai đứa nhỏ tiếp tục diễn trò, cũng không muốn để Trần Lâm bị dẫn đi, Tống lão nhân vờ đứng lên, mở miệng, “Nếu đã về, đêm nay ở lại đây đi, ngày mai hãy về”

Nói xong lại ngồi trên sô pha, “Úc, đúng rồi, Trần Lâm vẫn ở phòng con, ta nghĩ cũng không cần dọn dẹp”

Tống lão đầu nhi chắc chắn, với tính cách Trần Lâm, đêm nay khẳng định sẽ ở lại, cậu ở lại, ai kia cũng không đi được. Ông không tin mình không giữ Trần Lâm lại được. Cứ như vậy, thiết, hai người không thể về nhà mình, xem đứa nhỏ con mình còn làm được gì!

Nói hết lời, ngồi xuống, Tống lão đầu nhi không để ý hai người nữa

Trần Lâm pha tách trà mới cho lão nhân, Tống Đình Phàm đơn giản vờ như không việc gì, ngồi trò chuyện thêm với ông chốc lát, rồi chủ động về phòng trên lầu. Cậu cũng không xem nhẹ ánh mắt người nọ khi bước lên lầu, giờ này khắc này, dù thế nào, cậu cũng phải cấp người kia chút mặt mũi, dù sao vừa rồi người ta cũng nói đỡ giúp cậu

Nhiều ngày qua Trần Lâm vẫn ở nhà Tống lão nhân, ngủ trong phòng Tống Đình Phàm. Phòng này, cậu và Tống Đình Phàm thỉnh thoảng về thăm sẽ ngủ lại đây, nhưng nhiều năm qua, tình huống bọn họ ngủ lại ngoài Tết âm lịch, rất hiếm khi, cho nên cơ hội cùng ngủ trong phòng này, cơ hồ chỉ đếm được trên đầu ngón tay

Hai người ít nhiều vẫn chú ý, dù sao trước mặt lão nhân, hai nam nhân luôn, ách, ngủ cùng nhau, vẫn là có chút quái. Vì quan tâm cảm nghĩ lão nhân, Trần Lâm mỗi lần ngủ lại đều suy nghĩ kĩ càng, có thể không ở sẽ không ở

Tuy việc này không là gì với Tống Đình Phàm. Bất quá vì chiều theo ý Trần Lâm, hắn nhiều lần nhượng bộ đồng ý cậu

Trần Lâm lên lầu, cửa phòng không đóng, xuyên qua khe cửa có thể tinh tường thấy người nọ cúi đầu bên mép giường, đang đọc gì đó

Chậm rãi nhẹ nhàng tiến vào, cậu tiện tay đóng cửa lại

Tống Đình Phàm nghe tiếng động, ngẩng đầu lên, cuối cùng có thể hảo hảo nhìn thấy người biến mất không chút tin tức 10 ngày liền

Tựa hồ không ốm, mi mắt dưới cũng không có vẻ mệt mỏi, sắc mặt rất hồng nhuận, thân hình vẫn thon thả mà không đơn bạc như cũ. Chính là kiểu tóc khi bỏ nhà trốn đi, lúc này xem ra cũng thuận mắt hơn nhiều. Đánh giá một chút, Tống Đình Phàm liền biết vài ngày nay, ít nhất, cuộc sống vật chất người này không quá tồi

Hai người đối mặt, Tống Đình Phàm cố chấp im lặng, hơi hơi vội vàng che lấp ánh mắt tìm tòi nghiên cứu. So về tính nhẫn nại, Trần Lâm không phải đối thủ, vài giây sau, cậu vội vàng dời mắt

Tống Đình Phàm mở miệng trước, “Lại đây đi”

Trần Lâm thoáng cảnh giác, tiếp tục chột dạ liếc trộm hắn một cái, nhưng vẫn đứng yên

Tống Đình Phàm bất đắc dĩ, thoáng đứng lên, Trần Lâm lại có chút muốn lùi; Tống Đình Phàm sửng sốt, dừng lại, chỉ có thể tiếp tục ngồi xuống, sau một lúc lâu, thở dài, “Em sợ gì chứ….”

Cắn cắn môi, Trần Lâm bắt đầu dao động, cậu có chút do dự, vừa muốn vừa không muốn đến gần

Lại mở miệng, Tống Đình Phàm vươn tay, “Em lại đây đi, nhiều ngày như vậy không gặp em….”

Những lời thực bình thản không sợ hãi rồi lại tràn ngập thâm ý, thẳng tắp đánh vào tim Trần Lâm

Giật giật bàn chân có chút cừng ngắt, cậu không biết làm sao đến gần người nọ, mới đến trước mặt, đã bị cầm hai tay, người nọ nâng mi nghênh thị cậu, cậu có chút bối rối muốn động động tay, nhưng lại nhìn thấy ánh mắt tươi cười an tâm của người nọ, lại bất độngCầm tay Trần Lâm, Tống Đình Phàm lại lo lắng, bây giờ đã là đầu xuân, tay người này vẫn rất lạnh. Dùng sức xoa bóp hai tay, lại ngẩng đầu cười cười, tầm mắt đảo quanh phòng mình một vòng, cuối cùng dừng lại nơi đầu giường lộn xộn sách báo tạp chí, cười hỏi, “Mấy hôm nay em một mực ở đây?”

Trần Lâm do dự gật đầu, “Ân”

– “Buổi sáng tự gấp chăn?”

Tiếp tục gật đầu, mắt bắt đầu thả lỏng

– “Chăn thì xếp, sao tạp chí sách báo lại bày bừa?”. Tống Đình Phàm buồn cười, ở nhà chăn đều do mình gấp, khó có dịp người này tự tay gấp chăn

Biểu tình Trần Lâm vô tội, có ý muốn biện giải, “Trước khi đi ngủ em đều đọc sách, xếp lại, sẽ quên mất đang đọc đến đâu”

Sách báo tạp chí này cơ bản là trong phòng Tống Đình Phàm, Trần Lâm mỗi khi đọc sánh đều sẽ gấp lại, nhưng trong phòng Tống Đình Phàm tìm không ra bookmark sách, nên mới bày bừa trên đầu giường hắn. *Thật ra mình không biết thanh bookmark trong tiếng Việt dịch thế nào cho chuẩn, nên mình để tiếng Anh luôn^^;;*

Dài dòng phân trần xong, tâm tình Tống Đình Phàm đã tốt hơn nhiều

– “Lão nhân kia cũng không hề vào phòng này? Không biết em bày bừa như vậy?”

Nghe ý tứ chế giễu của người này, Trần Lâm trầm tĩnh, liếc xéo Tống Đình Phàm đã biết còn cố hỏi, “Tống bá bá nào có thời gian vào phòng anh a, mỗi ngày bá bá có rất nhiều chuyện phải làm, cơ hồ cũng không lên lầu”

Tống Đình Phàm gật gật đầu, xem như đáp lời cậu

Cảm thấy bàn tay người nọ có chút lo lắng, vì thế Tống Đình Phàm buông ra, đặt người ngồi đối diện mình, hai tay ôm lấy thắt lưng cậu, hỏi, “Em nghĩ gì mà lại chạy đến đây?”

Thân thể Trần Lâm cứng đờ, nghiêng đầu sang một bên, không trả lời. Liền hừ hừ hai tiếng trong mũi

Cậu biết người này vừa rồi chế giễu vì muốn mình mất tập trung, hắn thế nào lại không hỏi chút chuyện hôm trước. Cậu lầm bầm

Nhận thấy vòng tay trên lưng siết chặt, Trần Lâm mới chậm rãi đắc ý trả lời, “Ở đây anh mới không tìm ra”

Tống Đình Phàm vùi đầu vào bụng cậu cười, cười đến run rẩy. Người này a, nguy

Trần Lâm nghe hắn cười, ngồi thẳng lưng, khóe miệng cũng cong lên

Tống Đình Phàm đặt cậu ngồi trên đùi, ôm cậu vào lòng, một tay nhẹ nhàng mân mê tóc cậu, ôn hòa mở miệng, “Anh, hôm đó cũng chưa nói gì a….”

Trần Lâm biết đó là hôm nào, thuận tiện để hắn ôm, nhưng ngoài miệng vẫn không hài lòng, “Sao lại chưa nói? Anh không tin em, còn hoài nghi em”. Nói xong, lại hừ hừ hai tiếng

Tống Đình Phàm buồn cười hôn vành tai cậu, “Nào có chuyện như vậy, ai không tin em a”

– “Là anh”

– “Khi nào a….”. Tống Đình Phàm thán

Hắn ngày đó quả thật khi nhìn thấy động tác quá mức thân mật của hai người Trần Lâm và Trương Bá Quang, trong lòng không phải không có tư vị, nhưng sau đó nghĩ lại, cũng hiểu mình quá đáng

Hắn hiểu rõ, Trần Lâm thực sự có thể làm gì với Trương Bá Quang. Chuyện lần đó, dù lòng hắn 100% không thoải mái, nhưng cũng hiểu rõ 100%, chắc chắn hai người không có gì

Hắn rất tin tưởng Trần Lâm. Sao có thể hoài nghi cậu điều gì

– “Khi nào cái gì, anh không thấy ngày đó anh quá đáng sao, cơm cũng không nấu cho em ăn, nói chuyện cũng không chịu nhìn em, kì hơn nữa, em hỏi ba câu, anh mới đáp một câu, đã thể còn ậm ừ, anh nói đó là ý tứ gì đi?”

Người càng nói càng kích động, muốn thoát khỏi vòng tay Tống Đình Phàm, “Úc úc, đúng rồi, đúng rồi, ngay cả chén bát cũng không rửa, liền như vậy bày bừa, anh không phải bày cho em xem, thì anh bày cho ai xem a anh….”. Cũng may Tống Đình Phàm cố sức ôm chặt

Trần Lâm bùm bùm oán giận, nhưng đều là thật, Tống Đình Phàm muốn bào chữa cho mình cũng không thể

Cúi đầu chặn miệng người đang nói trong lòng, bá đạo hôn môi, Trần Lâm vài lần muốn giãy dụa, nhưng chậm rãi cảm thấy một tia hàm xúc muốn giải thích trong nụ hôn kia, cậu khuất phục. Thuận tiện hé miệng, để người nọ tiến vào đảo lộn một phen

Vừa hôn xong, Trần Lâm vùi đầu vào bả vai Tống Đình Phàm thở dốc. Tống Đình Phàm chậm lại, một chút lại một chút nhẹ nhàng lướt qua mắt, chóp mũi, khóe miệng cậu

– “Vậy em nói cho anh biết đi, ngày đó em tại sao lại dựa gần Trương Bá Quang như vậy? Dán cùng một chỗ làm gì?”. Tống Đình Phàm kề đầu bên tai Trần Lâm, hơi thở phun lên cổ cậu

Trần Lâm bị hơi thở hắn làm cho run rẩy, lại ngẩng đầu liếc mắt, “Anh hôm đó thấy ít nhiều bao nhiêu a anh?”

– “Đều thấy hết”. Tống Đình Phàm bình tĩnh gạt cậu, tay đặt bên hông cậu tựa hồ muốn làm gì đó

Trần Lâm nhăn mặt chun mũi, bĩu môi, “Đều thấy hết mới lạ”

Sau đó lại ai oán trong lòng, “Nếu đều thấy hết, em sợ anh đau lòng không kịp, làm gì có chuyện bày ra thái độ như thế a”

Chương 100: Ngoại truyện 2: Rốt cuộc ai lỗi (4)

Tống Đình Phàm nhẹ cười, không lên tiếng trả lời, đợi Trần Lâm nói tiếp

– “Kiểu tóc này của em nhìn con nít lắm sao?” 

Tống Đình Phàm không hiểu Trần Lâm vì sao đột nhiên lại thay đổi sang đề tài này. Hắn cúi đầu cẩn thận xem xét người trong lòng, kiên nhẫn trả lời, “Ân, trẻ, không tồi”

Tống Đình Phàm nghĩ dù sao khen người khác trẻ luôn luôn là cách đúng đắn, tuy lời nói ra ngắn một chút, nhưng đều là khích lệ thôi, nhưng hắn vừa nói xong, Trần Lâm liền xụ mặt

– “Nhìn trẻ như vậy sao?”. Trần Lâm ngồi thẳng người, khẽ chau mày, nhìn hắn

Tống Đình Phàm cảm thấy không thích hợp, nhưng vẫn do dự gật đầu, còn vươn tay sờ sờ mái tóc đã cắt ngắn của người này

Trần Lâm lập tức bực bội, đầu chôn trên vai Tống Đình Phàm reo lên, “Sao lại như vậy được….. Em không quan tâm tóc này nhìn có con nít hay không…..”

Nghe vậy, Tống Đình Phàm bất đắc dĩ buồn cười, “Đây là làm sao vậy a?”

– “Ngày đó đi ăn cơm cùng Quang ca, thực đơn có món tôm sống, em còn chưa kịp nếm thử chút nào, nào biết vừa mới động đũa tôm đã búng lên mặt, trúng gần ngay mắt”, nói xong còn chỉ cho Tống Đình Phàm nhìn, “Nhạ, tôm còn nhúng trong nước lẩu chua cay, em đau không chịu được….”

Ngón trỏ Tống Đình Phàm liền khinh động, có chút đau lòng sờ sờ đuôi mắt cậu, dù không để lại sẹo gì, nhưng hắn vẫn vuốt ve hồi lâu

– “Sau đó Quang ca của em liền giúp em thổi khóe mắt?”. Nghe cậu nói vậy, Tống Đình Phàm đại khái đã đoán được tình cảnh hôm đó như thế nào

– “Đúng vậy. Sau đó Quang ca lại nói tóc em dài rồi, nên em mới có ý định cắt tóc”

Tống Đình Phàm gật gật đầu, xem như đã biết từ đầu đến cuối sự việc. Nhưng người này vẫn chưa nói rõ ràng, như thế nào cắt tóc lại quan tâm đến việc mình trẻ hay không a

– “Kiểu tóc này là hắn đề nghị em cắt?”. Lòng Tống Đình Phàm bắt đầu chua lên

Trần Lâm giương mắt, trên mặt vẫn có chút nhụt chí, “Ân, em chỉ nghĩ đổi kiểu tóc, có thể thay đổi một chút, cũng có thể thành thục hơn chút, nhưng sau khi cắt thì không ngờ…..”. Không ngờ nhìn còn trẻ hơn

Tống Đình Phàm không hiểu, đây là làm sao vậy? Tại sao không muốn nhìn mình trẻ hơn?

Kì thật, vài năm nay, ngoại hình người này căn bản không khác biệt gì, hắn không chỉ không nề hà, ngược lại còn thích nhìn cậu trong bộ dạng này, nên bình thường với quần áo phục sức, cử chỉ hành động của Trần Lâm, Tống Đình Phàm chưa từng có ý kiến gì. Ngay cả hôm đó cậu ra ngoài, hắn chọn kiện áo khoát lam, cũng vì muốn cậu nhìn trẻ trung sống động hơn

Đương nhiên, Tống Đình phàm ra vẻ hào phóng, nhưng lòng dạ hắn hẹp hòi vẫn nghĩ tổng không thể để Trương Bá Quang nhìn thấy Trần Lâm có ủy khuất gì, hắn muốn Trương Bá Quang mỗi lần gặp Trần Lâm, cậu sẽ một lần lại một lần tốt hơn, như vậy mới càng làm hắn từ bỏ. Ai bảo người nọ nhiều năm như vậy còn không đi tìm người khác

– “Sao vậy? Không muốn mình trẻ a?”. Tống Đình Phàm trêu cậu

Trần Lâm nói quanh co, “Ai, cũng không phải, chính là, chính là em không muốn mình không thay đổi gì…..”

Hôn nhẹ môi cậu, Tống Đình Phàm tươi cười, “Như vậy có gì không tốt? Tại sao? Sợ anh ghét bỏ em? Haha…..”

Khinh thường liếc người nọ một cái, Trần Lâm nhỏ giọng nói thầm, “Còn không biết ai ghét bỏ ai, tính tình không tốt như vậy, còn xụ mặt cho em xem….”

Cậu nhỏ giọng nói thầm, Tống Đình Phàm tất nhiên nghe được, hung hăng hôn cậu, không để cậu tiếp tục loạn ngữ

Hôn xong, hai má Trần Lâm đỏ hồng, tựa vào trước ngực Tống Đình Phàm, thầm thầm thì thì tiếp tục nói, “Ngày đó Quang ca vừa nhìn thấy em, đã nói em nhìn như tiểu hài tử, lại mặc áo khoát phấn nộn như vậy….., lúc ấy em không phải không biết xấu hổ….., sau đó Quang ca nói đổi kiểu tóc có thể thành thục chút, em nghĩ như vậy cũng có đạo lí, nhưng không ngờ cắt xong lại càng trẻ hơn….”

Tống Đình Phàm chau mày, không ngờ vấn đề lại ở quần áo. Bất quá ngoài miệng hắn vẫn ậm ừ đồng ý, quần áo kia là do hắn chọn! Người khác nói một câu, cậu cũng liền muốn phủ định sao? Hiển nhiên, tuyệt đối không có khả năng

– “Đừng nghĩ nhiều, thế nào em cũng rất ổn, anh thích”

Khó được nghe câu trả lời như vậy, Trần Lâm nghiêng đầu, mi run rẩy, khuôn mặt đỏ hồng, khóe miệng tự nhiên nở nụ cười

Kì thật, cậu cũng không quá quan tâm kiểu tóc này nhìn trẻ thế nào, chủ yếu là ngày đó bị Trương Bá Quang nói vậy, cậu có chút quẫn, cảm thấy mình nhìn cũng trang nộn bụ bẫm

Hơn nữa nhìn quanh, phát hiện bọn Tống Đình Phàm lúc nào cũng ổn trọng thành thục, nhất là mấy năm qua, đến Lưu Dụ cũng có vẻ thành thục nội liễm. Cậu ngược lại không thay đổi gì, cả ngày đều, ách, cả ngày đều là bộ dáng sinh viên đại học vừa tốt nghiệp

Cho nên ngẫm lại, Trần Lâm vẫn thấy buồn bực

Hai người lần này nháo đến bây giờ mới thôi, có lẽ, đại khái có thể xem như mọi việc đã xong

Mắt thấy Trần Lâm vì câu nói kia của mình mà cao hứng, Tống Đình Phàm liền đổi tư thế ôm người, nghĩ đến việc khác. Cũng không ngẫm lại, hai người mười ngày rồi chưa làm qua. Ôm lâu như vậy, nói cũng nói rõ, nếu không làm chút gì, hắn thực sự không chịu nổi

Nụ hôn vẫn tiếp tục như cũ, nhưng tay không đứng yên, mới đầu Trần Lâm còn tùy ý để hắn hồn, nhưng dần dần liền cảm thấy nị hôn người này tựa hồ có chút biến chất. Trần Lâm luống cuống, hơn nữa lại phát hiện tình triều đang cuồn cuộn trong cở thể, cậu vội vàng giữ chặt tay người nọ, đây là nơi nào a, Tống bá bá còn đang dưới lầu

Trần Lâm hổn hển ngăn lại, hành động biểu lộ bản thân không quá nguyện ý, tuy nụ hôn vừa rồi làm cậu có chút rối loạn

– “Anh…..Anh đừng….., ở chỗ này…..”
– “Không sao…..”. Tống Đình Phàm liên tục tấn công

Tống Đình Phàm mười ngày không gặp cậu, tương tự, Trần Lâm cũng là mười ngày chưa chạm qua hắn, vừa rồi hai người ôm lâu như vậy, hôn nhiều như vậy, Trần Lâm có chút không chống đỡ được, bởi vì trong lòng là có chút tưởng niệm người này. Nhưng là, dù như vậy, cậu cũng không muốn làm ở đây a

Nhưng Tống Đình Phàm vẫn để ý cậu, xem tư thế kia giống như rất cương quyết, có chút ý tứ không thể làm

– “Anh nhiều ngày vậy không gặp em, tìm cũng tìm không được, em không để lại tin tức gì, cũng không nghĩ anh sẽ sốt ruột….. sẽ nhớ em sao….”. Công phu biện hộ còn chậm rãi vuốt ve hôn môi, nặng nề cắn vành tai cậu

Trần Lâm run người, muốn mở miệng nói một chút, nhưng bị giọng điệu ai oán sâu kín của người kia giảo loạn, tình triều trong cơ thể còn cuồn cuộn đến lợi hại

Công phu lợi hại như vậy, quần áo trên người từng kiện từng kiện được lột sạch, cậu phí công giãy dụa hai chân, muốn phản kháng, nhưng nhìn thế nào cũng hiểu ý tứ lớn hơn hành động, tất cả chỉ là bề ngoài

Như thế, hôn môi âu yếm liên tiếp, đều trải qua vô số lần. Tuy trình tự này hai người quen thuộc đến cực điểm, nhưng dù thế nào cả hai cũng sẽ không chết lặng. Hơn nữa lại nhiều ngày chưa làm qua, tình huống lại dị thường kịch liệt một chút

Trần Lâm bị va chạm mãnh liệt, tiếng rên rỉ bị áp chế cự hạn vẫn tràn ra đứt quãng

– “Đừng cắn môi…..không sao, bọn họ không nghe thấy đâu…..”

Tống Đình Phàm vươn vươn lưỡi liếm hàng loạt dấu răng trên môi Trần Lâm, hắn có chút đau lòng, nhưng động tác vẫn tiếp tục như cũ

Không chịu được những lời yêu chiều nhỏ nhẹ này, lại bị một trận kịch liệt mai một thần trí, cuối cùng, Trần Lâm cũng dần dà thả lỏng, tiếng lầm bầm ân a nhỏ nhẹ vang lên

Đến khi Tống Đình Phàm rốt cuộc đình chỉ, chôn sâu trong cơ thể cậu, chuyện này mới tính là xong hẳn

Tình triều qua đi, Trần Lâm thoáng tỉnh táo lại, xấu hổ trừng mắt liếc Tống Đình Phàm một cái, nói gì cũng không có thêm lần thứ hai, lần thứ ba nào nữa

Lần này, Tống Đình Phàm hiểu băn khoăn trong lòng cậu, nên cũng không làm tiếp, tuy một lần với hắn còn chưa đủ, nhưng cuối cùng, vẫn là thành thành thật thật ôm người đi ngủ

Ngày hôm sau, khi Trần Lâm tỉnh lại, cậu cực kì hối hận hôm qua mình không hề cố kị cũng người này, cậu có chút tức giận mình không giữ vững phòng tuyến, cuối cùng lại hồ nháo không đặt Tống bá bá vào đâu

Buổi sáng khi nhìn thấy lão đầu nhi cười, Trần Lâm liền lo sợ, nhưng trên mặt lại tự nhiên tươi cười, sợ lão nhân có thể nhìn ra chút gì. Nhưng thái độ lão nhi vẫn bình thường, vẫn đang tươi cười hơn hở, thậm chí còn vui hơn vài ngày trước a

Nhìn thấy nụ cười hiểu ý kia của lão nhân, Trần Lâm liền 囧

Trải qua một đêm, sáng nay cậu liền hiểu được, nguyên lai, Tống ba bá là sớm biết cậu và Tống Đình Phàm cãi nhau. Mà Tống Đình Phàm kia có thể tìm được người, chắc chắn là lão nhân truyền tin. Bởi vì, đến bây giờ, Trần Lâm cũng chưa quên hôm qua khi người nọ ôm mình, trên người vẫn còn nguyên vẹn mùi sữa tắm ở nhà. Rõ ràng, hắn chạy từ nhà đến. Trước khi bản tin thời sự phát sóng, Tống lão đầu nhi biến mất một lúc, Trần Lâm cơ bản liền hiểu được

Chạy trốn tình nhân, hôm qua mình quả thực đang tấu hài trước mặt lão nhân

Có chút ngượng ngùng, Trần Lâm nói, “Tống bá bá……, con….”

Lão nhân ha ha cười khoát tay, “Không sao đâu, không có việc gì, lần sau có việc gì lại đến nhà ta. Nếu không muốn bị nó tìm được, ta mang con đi chơi nơi khác”Tống Đình Phàm mới từ trên lầu xuống, chợt nghe những lời này của lão đầu nhi, liền bật người trừng mắt căm giận

Lần này Trần Lâm có thể về đây, Tống Đình Phàm thừa nhận, hắn không thể nghĩ ra. Nhưng cẩn thận ngẫm lại, lại cảm thấy uất ức một trận, người này chọn đến đây, tột cùng là vì sao, không cần nói ai cũng hiểu

Sợ hai cha con vừa sáng sớm đã cãi nhau, Trần Lâm vội vàng đứng lên ngắt lời, “Anh xuống đây đi, em vào bếp chuẩn bị điểm tâm, anh nói chuyện với Tống bá bá một lát đi”. Phút cuối cùng, còn liếc mắt cảnh cáo Tống Đình Phàm không được tranh luận với Tống bá bá

Hắn âm thầm bĩu môi, bất đắc dĩ nghĩ, em chỉ biết bênh lão nhân kia thôi!

Phiêu mắt thản nhiên nhìn người đối diện mình bên bàn ăn một cái, Tống lão đầu nhi thu hồi anh mắt, biểu tình có chút nghiêm túc mở miệng “Nhiều năm như vậy, con nên nhường nhịn Trần Lâm một chút”

Tống Đình Phàm không lên tiếng, hắn đợi lão gia tử nói tiếp

– “Sáng sớm hôm đó khi nó đến đây, mang theo vali hành lí, hốc mắt thâm một mảnh, rõ ràng không nghỉ ngơi tốt, nhưng…. nó lại nói con đi công tác, đến ở với ta vài ngày, con nói con….”. Ngữ khí Tống lão đầu nhi tựa hồ rất bất mãn

Nghe thế, Tống Đình Phàm không thể không chau mày

Tống lão đầu nhi bất đắc dĩ rồi lại khẳng định, “Đêm trước đó Trần Lâm không ở nhà?”

Tống Đình Phàm chậm rãi gật gật đầu, Tống lão đầu nhi cơ hồ ngã ngửa, sự thực quả nhiên là vậy!

Đứa con mình không phải rất kĩ tính chuyện ăn ở sao? Sao có thể để Trần Lâm qua đêm một mình ở ngoài?!

Kì thật, không thể trách Tống lão đầu nhi bực bội như vậy, những năm gần đây, ông càng ngày càng đối tốt với Trần Lâm, với tính hiếu thuận của cậu, ông là thực yêu thương cậu như con ruột. Hơn nữa bên cạnh đứa con không hiếu thuận như vậy lại có một người nhu thuận, tất nhiên ưu thế sẽ càng hiện rõ

Nghe tiếng bước chân Trần Lâm sắp quay lại, Tống lão đầu nhi có chút căm giận liếc nhìn đứa con, rồi lại không cam lòng bổ sung hai câu

– “Nếu không phải vì Trần Lâm, lần này ta cũng không nói cho con biết nó đang ở đây!”

Tống Đình Phàm nhíu mày

– “…Ngô, cuối cùng sau vài ngày, khụ, con vẫn chưa tìm đến đây, ta thấy nó có chút không xong, cơm cũng không thể nào ăn bình thường, con mang về đừng quên tẩm bổ cho tốt!”

Nghe đến câu sau, Tống Đình Phàm cười hiểu ý, không hề so đo câu trước của lão đầu nhi

Lúc Trần Lâm bưng điểm tâm về, hắn vươn tây cầm giúp, nhìn Trần Lâm đưa cháo cho lão đầu nhi, lão đầu nhi rõ ràng tươi cười rất vui, Tống Đình Phàm xem như hiểu rõ thêm một lần, lão đầu nhi thật càng ngày càng thương Trần Lâm. Nụ cười không che đậy với Trần Lâm này, với người khác sẽ là kì quan thế giới a

Tống Đình Phàm phẫn nộ sờ sờ mũi, nhìn hai người ở chung như vậy, hắn vẫn vui nhiều hơn bực bội

Nếm qua điểm tâm, Tống Đình Phàm xem như đến lúc đưa Trần Lâm về nhà, chính là trước khi đi, thừa dịp Trần Lâm đi thu dọn hành lí, hắn vẫn là chủ động, cam đoan, khiêu khích theo sát Tống lão đầu nhi tuyên bố một câu: “Sau này, ngài không có cơ hội dẫn cậu ấy đi nơi khác”

Tống lão đầu nhi tức giận làm bộ muốn ném chén trà trong tay, nhưng Trần Lâm vừa vặn xuống lầu, vì thế, ông chỉ có thể từ bỏ

Nhìn hai cha con như vậy, Trần Lâm lại tức giận liếc Tống Đình Phàm, sau đó miệng cười yến yến tạm biệt lão đầu nhi

Lần này bỏ nhà trốn đi, cuối cùng cũng chấm dứt

Chính là sau đó, hai người Mục Kiệt Lưu Dụ vừa nghe Trần Lâm về nhà đều an tâm, biết 10 ngày qua cậu ở nhà Tống lão đầu nhi, hai người không thể không vỗ tay tán dương Trần Lâm

Mục Kiệt cười, “Chọn nơi thật tuyệt”

Lưu Dụ cười, “Chọn nơi thật diệu”

Tống Đình Phàm nhìn hai người khinh thường

Mà Trần Lâm dù ngoài mặt tươi cười, trong lòng lại xấu hổ không biết để đâu. Cậu đã biết mình là người lớn, thế nhưng cũng trình diễn một màn “Bỏ nhà trốn đi”, thậm chí mọi người đều biết, mặt mũi xem như mất hết

Sau này, thực sự không thể làm vậy a

Hơn nữa, hơn nữa, quan trọng nhất, cảm giác người nọ suốt thời gian dài không tìm được mình, thực sự là, thực sự là không tốt lắm

Liếc trộm người nọ một cái, Trần Lâm âm thầm cắn răng thề, thực sự không thể a

Toàn văn hoàn

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước