THUẬN THEO TỰ NHIÊN, NƯỚC CHẢY THÀNH SÔNG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thuận theo tự nhiên, nước chảy thành sông - Chương 91 - Chương 95

Chương 91

Khi Trần Lâm trở lại bên cạnh Tống Đình Phàm, hắn còn chưa ngủ, bất quá đã tắm rửa xong, ngồi trên giường nhàn nhã xem tạp chí, hệt như biết chắc đêm nay Trần Lâm sẽ về

Trần Lâm vào phòng ngủ liền ném cả người lên giường, chính xác là trên ngực và bụng Tống Đình Phàm

Tống Đình Phàm vuốt vuốt tóc cậu, giúp cậu điều chỉnh tư thế, liền kéo thiên hạ vào lòng

– “Hôm nay là lần đầu tiên em thấy mẹ khóc…….. Lần đầu tiên, từ bé đến giờ……..”. Trần Lâm chôn đầu trước ngực Tống Đình Phàm, ủy khuất than thở một câu, thanh âm không nói hết những than thở thầm kín

Tống Đình Phàm vỗ vỗ lưng cậu, an ủi cùng sủng nịch, tỏ vẻ hắn biết, hắn hiểu

Kì thật, khi vừa mở cửa, Tống Đình Phàm liền bất ngờ mà không bất ngờ với cha mẹ Trần Lâm

Bất ngờ cha mẹ cậu còn trẻ đến vậy, hai người đều vận trang phục dã ngoại tươi trẻ, chân mang giày du lịch trắng, rõ ràng tràn đầy sức sống. Tuy mặt mẹ Trần có chút bi thương, nhưng vẫn không khó nhìn thấy phong thái xinh đẹp, dù hiện tại, nàng đã vào tuổi trung niên, nhưng Tống Đình Phàm tuyệt đối tin tưởng mẹ Trần rất ung dung xinh đẹp; ba Trần lại làm Tống Đình Phàm bất ngờ hơn, một người nho nhã khiêm tốn bác học như vậy cư nhiên là đầu bếp chính của Trần gia

Mà Tống Đình Phàm không bất ngờ vì phong thái hòa hợp của gia đình cậu, không thể không thừa nhận, hình ảnh này còn thân thiết hơn tưởng tượng của hắn về gia đình cậu rất nhiều

Trần Lâm nói nửa ngày, người nọ cũng không đáp lại lời nào, Trần Lâm sầu não, ngẩng đầu trừng người nọ, “Anh đều không nói a?”

Tống Đình Phàm buồn cười nhìn cậu, người này, lại bắt đầu càn quấy

– “Nhưng cuối cùng nàng đã đồng ý rồi, không phải sao?”

Không để ý ánh mắt còn đang tức giận của Trần Lâm, Tống Đình Phàm vẫn ôm chặt cậu, Trần Lâm chỉ có thể thuận theo, bất quá, trên môi vẫn còn chút phẫn nộ, “Đúng rồi, khi nãy lúc anh nói chuyện với ba, biểu hiện thái độ kia làm chi a, em ở bên cạnh lo lắng muốn chết, sợ hai người căng thẳng với nhau”.

Tống Đình Phàm vừa giận vừa buồn cười liếc cậu một cái, “Đầu em có vấn đề gì sao? Bình thường lúc nào cũng khôn khéo, như thế nào vào những thời điểm mấu chốt lại mất tác dụng?”

Trần Lâm trừng mắt trở lại, “Anh có ý tứ gì?”

Không muốn tiếp tục đọ mắt với Trần Lâm, Tống Đình Phàm tốt bụng mở miệng, “Lúc đó ba em nói vậy, chính là muốn anh tỏ thái độ, muốn anh minh xác, anh không thể làm ông ấy mơ hồ mà đem con giao cho người khác đi?”

Trần Lâm vừa nghe những lời trêu chọc này của Tống Đình Phàm, lập tức bật người phản kích, dùng sức đấm vào ngực Tống Đình Phàm, nhưng lại thấy động tác này hệt như nữ nhân, không khỏi thẹn quá hóa giận, “Em thế nào lại giao cho người khác? Em xem anh vẫn là Tống bá bá giao cho em đó!”

Tống Đình Phàm không so đo với cậu, tiếp tục nói, “Cho nên, lúc ấy thái độ anh thế nào là điểm mấu chốt, mà anh thích tốc chiến tốc thắng, giải quyết một lần vẫn tốt hơn kéo dài thời gian, hơn nữa….”. Nâng đầu Trần Lâm lên, để cậu đối diện với mình, Tống Đình Phàm nói chắc nịch, “Đó vốn là suy nghĩ của anh, cá tính của anh, anh cũng không cố ý bộc lộ”

– “Anh…….”. Nhìn vào đôi mắt thâm trầm kia của Tống Đình Phàm, Trần Lâm thật không thể thoát ra được

– “Anh nói rồi, dù chúng ta có trở ngại nào khác, anh cũng sẽ không từ bỏ em”. Nói xong, dường như muốn khẳng định, Tống Đình Phàm trịnh trọng mà nghiêm túc hôn Trần Lâm

Lát sau, mới tiếp tục mở miệng, “Chính là…….. Làm sao gạt bỏ những trở ngại này đó mới có thể làm em không khó xử, không thương tâm, đây mới là điều anh quan tâm, nếu có cách làm như vậy, vì em, anh sẽ làm tất cả”

Lúc trước Trần Lâm chỉ nghe Tống Đình Phàm nói qua câu trước, không ngờ người này còn nói phương diện khác, trong khoảng thời gian ngắn, đầu ngơ ngác, trong lòng ắp đầy cảm động. Trong một ngày hôm nay, ba người quan trọng nhất với sinh mệnh cậu đều làm cậu cảm động tột đỉnh, ba Trần rộng rãi khoan dung, mẹ Trần săn sóc thấu hiểu, người này cẩn thận giữ gìn, nuông chiều…….. Trần Lâm, cảm giác lòng mình dung không hết, nhất thời khó có thể thừa nhận

– “Được rồi, không cần nghĩ nhiều, em đã làm xong việc của mình, còn lại thì giao cho anh cả đi”

Trần Lâm nhìn Tống Đình Phàm, trong mắt ngập tràn khó hiểu

– “Ngày mai em cứ đến cửa hàng làm việc như thường ngày, anh đưa ba mẹ đi du ngoạn Bắc Kinh”. Nhìn Trần Lâm khó hiểu, Tống Đình Phàm mới nói ra ý định của mình

– “Anh?”. Trần Lâm có chút hoài nghi

Đánh nhẹ vào lưng Trần Lâm, Tống Đình Phàm hỏi lại cậu, “Thế nào? Không tin anh a? Yên tâm, dù anh không làm được, không phải còn có Lưu Dụ Mục Kiệt sao?”

– “A? Bọn họ cũng…….”. Trần Lâm không quá chắc chắn

Tống Đình Phàm chau mày, “Tất nhiên, chuyện này tất nhiên không thiếu bọn họ, hơn nữa, có bọn họ không phải em càng yên tâm hơn sao?”

Trần Lâm có chút hiểu được ý tứ của Tống Đình Phàm, ngây ngốc gật đầu

Sau đó, chỉ thấy Tống Đình Phàm đứng lên khỏi giường, thúc giục, “Lấy đồ đi tắm, anh pha nước cho em”

Trần Lâm nâng nửa người dậy nhìn Tống Đình Phàm, trong lòng suy nghĩ, rồi lại nghĩ ra điều gì và vân vân, khóe miệng giương cao, hỏi với theo bóng dáng Tống Đình Phàm, “Ai, sao anh biết đêm nay mẹ sẽ để em về a?”

Tống Đình Phàm nghe câu hỏi, ngừng lại, xoay người, mỉm cười tự tin với cậu, “Tất nhiên”

Kì thật, vừa nãy khi mẹ Trần mở miệng nói câu kia, Tống Đình Phàm rõ ràng cảm giác, nàng giận dỗi nhiều hơn cố ý. Nữ nhân này, khi mình nói chuyện cùng ba Trần, nàng chỉ ngồi một bên lắng nghe, không nói gì, hoàn toàn thể hiện vai trò người vợ hiền sau lưng chồngLúc ấy, Tống Đình Phàm liền biết ý của ba Trần cũng là ý mẹ Trần, và là ý kiến của cả gia đình họ, dù trước kia Tống Đình Phàm nghe Trần Lâm nói qua mẹ Trần quyết định mọi việc trong nhà. Xem ra hôm nay, biểu hiện giải dối cũng không ảnh hưởng đến những quyết định mấu chốt có tính chất trụ cột gia đình của ba Trần

Mà ‘trụ cột’ này hiện đang ở dưới lầu an ủi khuyên giải lão bà của mình một phen

– “Anh nói anh a, hôm nay tại sao lại tỏ thái độ sớm như vậy, anh xem hiện tại mình gây nên việc gì! Con trai đều….. Đều nhanh không còn!”

Trần Lâm mới rời khỏi, mẹ Trần liền bắt đầu mạnh mẽ công kích ba Trần

Ba Trần cười khổ trong lòng, như thế nào khi còn trai còn ở, lão bà em không có thái độ cường ngạnh như vậy a? Con trai đi rồi, em liền nhằm vào anh

– “Nào có, con trai nào không còn, chỉ là đang ở lầu trên thôi!”. Ba Trần thận trọng phản bác lời lão bà

Mẹ Trần vừa nghe lão công giờ này còn già mồm, tức giận nói, “Anh! Anh được lắm! Anh nói xem, anh nói xem, con trai ở đâu, chỗ nào đâu…… Ô……..”. Nói xong, mặt liền biến sắc, nước mắt vẫn cầm không được

Ba Trần đau lòng, lão bà hôm nay rơi nước mắt như mưa, lúc khóc lúc ngừng, mình đều trông thấy cả

Ba Trần lập tức mềm lòng, vỗ vỗ lưng mẹ Trần, ôn tồn nói, “Em nói em a, đều đến tuổi này, như thế nào hôm nay lại khóc thành như vậy”

– “Em……. Em không cố ý”. Mẹ Trần nức nở nói

Ba Trần thở dài, “Ai, nếu có thể giữ lại, anh cũng không muốn đồng ý cho con a…….. Nhưng tính cách Tiểu Lâm thế nào em không phải không biết, đúng là vì từ bé đến giờ Tiểu Lâm chưa làm chuyện gì khiến chúng ta lo lắng, nên với chuyện lần này của con, chúng ta càng phải thận trọng quyết định a! Chúng ta không thể chỉ đồng lòng nhất nhất cự tuyệt, không quan tâm suy nghĩ của con, lão bà, em cũng biết, với tính cách Tiểu Lâm, khi con thẳng thắn nói ra việc này, trong lòng con cũng đã lo lắng khổ sở không kém chúng ta. Hơn nữa, vài năm qua, đứa nhỏ kia khắc khắc đều tự trách, áy náy a…….. Em không thấy hôm nay con nhìn ta đầy khẩn cầu sao……. Anh thực chưa bao giờ thấy Tiểu Lâm như vậy a, anh rất không cam tâm………”

Nói xong lời cuối cùng, thanh âm ba Trần có chút tắc nghẹn

Lúc này, mẹ Trần đã sắp ngưng khóc, thút thít bất đắc dĩ nói, “Kì thật, hôm nay khi con trai nhìn em rơi lệ, trong mắt còn có thể toát ra ý khẩn cầu chấp nhất như vậy, em cũng hiểu được……… Những vẫn muốn thử thêm lần nữa……..”

– “Em hiểu như vậy, để làm chi còn luôn rơi nước mắt, không thấy con trai sợ đến nhường nào sao…….”

Mẹ Trần cười khổ, con trai như vậy, người làm mẹ như nàng sao có thể cam tâm? Nước mắt này, cũng không dễ dàng khống chế như vậy a……….

– “Quên đi, nghe theo con đi, chỉ cần con hạnh phúc, không hối hận với quyết định của mình, em thế nào cũng vui……”

Biết lão bà đã nghĩ thông suốt, ba Trần im lặng ôm lão bà của mình

Hôm sau, tình thế nghiêng về một bên, sáng sớm 4 người dùng qua điểm tâm, sau khi Tống Đình Phàm đưa Trần Lâm đến cửa hàng, hắn bắt đầu đưa cha mẹ Trần du ngoạn Bắc Kinh

Ba Trần mẹ Trần ăn xong lên xe, mới phát giác hai người đều bị Tống Đình Phàm chinh phục rồi
Lên xe, Tống Đình Phàm mới mở miệng, “Thúc thúc, a di, ngày nghỉ cửa hàng Trần Lâm rất bận, con đưa hai người du ngoạn Bắc Kinh đi, bất quá, con cũng không hay đi chơi, có hai bằng hữu biết nhiều nơi giải trí, chúng ta trước tiên đi gặp bọn họ, sau đó cùng nhau đi chơi, được không?”

Ba Trần mẹ Trần nhìn nhau, không thể nề hà, nghĩ thầm rằng, cậu đều nói rõ tất cả, có thể không đồng ý sao! Hơn nữa mẹ Trần cũng tò mò, hôm qua Trần Lâm giới thiệu với nàng cuộc sống riêng tư của bọn họ, ra mòi hôm nay người này giới thiệu cuộc sống xã hội của hai người, ví như bằng hữu

Lúc trông thấy Lưu Dụ Mục Kiệt, mẹ Trần chỉ có thể thừa nhận, người xưa nói câu ‘Vật họp theo loài, nhân lấy đàn phân’ là tuyệt đối chính xác. Đương nhiên, mẹ Trần nghĩ vậy không có ý bôi xấu ai, ngược lại, trong lòng còn rất tán thưởng

Lưu Dụ ba hoa hay chọc cười bọn họ dù trong lần gặp đầu tiên, nhưng một chút cũng không nhìn thấy ý tứ bất hòa khách sáo, một phen khen ngợi tuổi tác, nhân sắc, khí chất mẹ Trần, đánh thẳng vào yếu điểm của nữ nhân, hắn tuyệt đối hống người khác mở lòng ra, dù mẹ Trần biết nhưng lời khen đó bất quá cũng chỉ khách sáo, nhưng hàng ngày Lưu Dụ đều có bản lĩnh nói lời khách sáo như vậy, làm cho người nghe đặc biệt thoải mái, đặc biệt vui vẻ. Ngẫm lại xem, người này có thể đơn thuần ba hoa chọc cười nhạt nhẽo sao?

Mà Mục Kiệt kia, ôn nhã khiêm tốn, giơ tay nhấc chân cũng làm tâm tình người ta sảng khoái, hắn nói chuyện phiếm cùng ba Trần, có thể nói sẽ nói, có thể không nói sẽ không nói, có thể thua sẽ thua, hết thảy đều ôn hòa hữu lễ. Vừa không làm người khác cảm giác hắn mang tính hiếu thắng của tuổi trẻ, vừa có năng lực làm trưởng bối tự nhiên thuyết giáo

Người như vậy, ba Trần mẹ Trần không thích không được

Năm người cứ thế du ngoạn Bắc Kinh ba ngày liên tục, lúc đó mẹ Trần nói sợ chậm trễ công việc ba người bọn họ, mà nàng cùng ba Trần cũng không phải lần đầu tiên đến Bắc Kinh, hai người có thể tự đi, không cần bọn họ đi cùng, nhưng đều bị Lưu Dụ thuyết phục

Đừng đùa, tên Đình Phàm kia chủ động thỉnh bọn họ ra ngựa, bọn họ nếu không hoàn thành tốt đẹp 200% hiệu suất công việc, cuối cùng chắc chắn sẽ bị hắn lột sống a!

Ngày cuối, lúc năm người vừa du ngoạn trở về, ba Trần mẹ Trần cũng biết ba đứa nhỏ này mấy hôm nay liên tục du lịch cùng họ khẳng định rất mệt mỏi, vì thế, mẹ Trần liền hòa nhã nói, “Lưu Dụ, Mục Kiệt, hai đứa vài hôm nay đi cùng chúng ta chắc chắn rất mỏi mệt, đều về nhà hảo hảo nghỉ ngơi chút đi, a di cùng thúc thúc ngày mai sẽ trở về, sau này có rảnh đến chỗ chúng ta chơi, a di sẽ điên cuồng vài ngày với hai con, haha”

– “Được được, a di, là người nói đó nha, nói lời phải giữ lời, khi con đến nơi của người, sớm nghe Trần Lâm nói tay nghề nấu ăn của người rất giỏi, hôm nào con nhất định phải nếm thử một chút!”. Mẹ Trần vừa dứt lời, Lưu Dụ liền reo lên

Mẹ Trần buồn cười gật đầu, “Đi, con đến a di nhất định sẽ xuống bếp!”

– “Hảo, a di, con cũng định nói như vậy a!”

Mẹ Trần gật đầu đồng ý với Lưu Dụ

Lúc ba Trần mẹ Trần vào nhà trước, trên xe còn ba người

Lưu Dụ đắc ý khoe khoang với hai người, “Thế nào? Tôi nói tôi ra ngựa đều rất tốt đi? Cậu xem, a di là người rất dễ hống a! Ha ha ha…..”

Mục Kiệt, Tống Đình Phàm khinh bỉ liếc nhìn Lưu Dụ

Nhưng, Tống Đình Phàm mở miệng, “Lần này, cảm ơn”

Lưu Dụ bĩu môi, nghĩ thầm, chỉ có 2 chữ tạ ơn như vậy sao?

Mục Kiệt kéo mắt kính xuống, cười một chút, “Là huynh đệ thì đừng nói những lời này!”

– “Bất quá, nói thật, Đình Phàm, ba mẹ Trần Lâm thực sự là người tốt để sống cùng, mẹ Trần trẻ tuổi xinh đẹp, tính trẻ con chưa hết nhưng lại rất hiểu chuyện, mà ba Trần lại uyên bác, rộng rãi hữu lễ, nghĩ cũng phải, một gia đình như vậy mới dưỡng thành tính cách bây giờ của Trần Lâm đi”

Hai người còn lại biết Mục Kiệt nói rất đúng, nhưng cũng đều biết hắn rất hâm mộ, dù sao gia đình ba người bọn họ cũng không hạnh phúc được vậy

Vì ngày mai ba Trần mẹ Trần sẽ về, hôm nay Trần Lâm về nhà rất sớm, buổi chiều liền trở về nhà gấp

Mẹ Trần nhìn con trai mệt mỏi, trong lòng cũng hiểu, tuy người nọ viện cớ Trần Lâm bận nên tự thân bồi mình vài ngày, nhưng hiện tại, xem ra, cũng không hẳn là viện cớ đi, nhìn trạng thái bây giờ của con trai có thể hiểu ra, cậu thực sự bận

Lúc Trần Lâm trở về liền đi vào phòng ba mẹ dưới lầu. Tống Đình Phàm biết vài ngày nay, ba mẹ Trần ít nhiều cũng có tâm tư, mà trước khi đi, cảm xúc này đó cũng muốn thổ lộ với con trai mình. Cho nên, Tống Đình Phàm thức thời mở cửa. Đương nhiên, lần này cậu xuất môn cũng không phải không có ý đồ gì

– “Con trai, công việc mệt không?”. Mẹ Trần kéo con trai ngồi trên sô pha, hỏi

– “Có một chút, ngày nghỉ khách luôn đông hơn bình thường”. Trần Lâm cũng không có ý định nói mình rất khỏe, cậu tin mẹ Trần rất tinh ý, nàng thấy thế, mình muốn lừa cũng không được

Kì thật, lần này ba mẹ Trần bất ngờ đến Bắc Kinh, chủ yếu vì tết âm lịch năm nay tâm tình Trần Lâm rất tốt, ba mẹ Trần khẳng định công việc của con chắc chắn thuận lợi, mình đến đây thăm con, cũng không sợ phiền đến con trai, nên mới mạo muội đến. Vài năm trước, hai người đều biết con trai vất vả gây dựng sự nghiệp, cậu không muốn cho bọn họ bbiết mình gặp khó khăn, vì sợ cha mẹ lo lắng, nên hai người cũng không nguyện ý nói chuyện muốn đến Bắc Kinh thăm cậu

– “Nga, vậy con chú ý sức khỏe một chút, đừng để mệt quá!”. Mẹ Trần dặn dò con trai một câu rồi không nói thêm nữa, nàng hiểu con trai tự khắc đúng mực, hơn nữa, nhìn thái độ của người nọ với Trần Lâm, liền có thể hiểu, con trai không chịu ủy khuất khi sống tại đây

– “Di, Đình Phàm đâu, không xuống với con a?”. Mẹ Trần tiếp xúc với Tống Đình Phàm vài ngày nay, ở nhà có con trai xúc tác, bên ngoài có Lưu Dụ Mục Kiệt xúc tác, bởi vậy, quan hệ vô cùng thân thiết với Tống Đình Phàm, xưng hô tên cũng bình thường

Nghe xong câu hỏi của mẹ, Trần Lâm thoáng ngồi thẳng người, ám ách nói với cha mẹ, “Ách, anh ấy đi đón Tống bá bá……. Đêm nay đến đây ăn bữa cơm với chúng ta”

Chương 92

– “Tống bá bá?”. Mẹ Trần nghi vấn, sau đó liếc mắt nhìn lão công mình một cái

– “Tiểu Lâm, con nói là cha cậu ta?”. Ba Trần trầm giọng hỏi

Trần Lâm gật đầu, “Ân, ngày mai ba mẹ về, bọn con muốn hai bên gặp mặt một hôm”

Mẹ Trần ngồi bên cạnh nửa ngày không nói, đột nhiên mở miệng hỏi, “Ba cậu ta biết chuyện bọn con?”

– “Ân”. Trần Lâm gật đầu trả lời

– “Nói như vậy, nghĩa là ba cậu ta đồng ý?”

Trần Lâm nhìn mẹ một cái, nhìn ba một cái, do dự tiếp tục gật gật đầu

– “Đi a, con trai! Vài ngày trước, con nói thế nào với mẹ? Mẹ nhớ rõ ràng con cam đoan không làm chúng ta bất ngờ, bây giờ là sao đây? Cho chúng ta kinh hỉ? A~!”. Nói xong lời cuối cùng, mẹ Trần cười lạnh hai tiếng

Thái độ của mẹ làm Trần Lâm trong lòng có chút bất đắc dĩ, có chút xin lỗi. Kì thật Trần Lâm không cố ý né tránh chuyện cha Tống Đình Phàm đã biết việc này với cha mẹ, cậu thừa nhận chỉ giản lược giới thiệu về gia đình Tống Đình Phàm. Nhưng Trần Lâm có lí do của mình

Chẳng lẽ ngay khi gặp ba mẹ, cậu có thể thẳng thắn thành khẩn chuyện mình và Tống Đình Phàm, sau đó tiếp tục nói cha Tống Đình Phàm đều đã đồng ý chuyện bọn họ sao? Trần Lâm rất hiểu, nếu cậu nói thế, vậy cậu rất bất hiếu– cậu đang ép cha mẹ đồng ý cho mình. Lí do rất đơn giản, cha mẹ người ta có thể đồng ý, tại sao ba mẹ không thể?

Cầm tay mẹ, Trần Lâm nhẹ giọng, “Mẹ, con không cố ý làm vậy…..”

Ba Trần như hiểu được tâm tình con trai, không nhiều lời, chính là người làm cha này chỉ vỗ vỗ vai con, tỏ vẻ mình đã hiểu

Kì thật, sao mẹ Trần lại không hiểu? Bất quá, mẹ Trần cũng hiểu bây giờ cậu mới nói chuyện cha Tống Đình Phàm, chỉ sợ không chỉ mỗi nguyên nhân kia đi?

Nhìn biểu tình áy náy của con, mẹ Trần thở dài, “Con trai, nhiều…. ngày qua, mẹ cũng hiểu, trong lòng cũng rõ ràng, đứa nhỏ Đình Phàm kia khi mới gặp, mẹ nghĩ không thích hợp sống cùng con. Nhưng vài ngày này nó cùng mẹ và ba con đi du lãm khắp nơi, đi dạo phố mua sắm, đi dùng cơm là có thể nhận ra, mỗi người đều có cách thức của mình. Hơn nữa, đứa nhỏ kia cũng không ngại giới thiệu con với bằng hữu của mình, điểm này, mẹ rất vui mừng. Nói đến hai đứa nhỏ Mục Kiệt Lưu Dụ kia, mẹ cũng biết không phải người bình thường. Nó quan tâm như thế, là muốn nói cho chúng ta biết bản thân có thể chăm sóc con rất tốt, cũng có năng lực bảo hộ không để con chịu tổn thương, chính là muốn cấp cho chúng ta liều thuốc an thần thôi….”

Sau đó, mẹ Trần chuyển hướng, ánh mắt không chút giận dữ, nhìn con, “Mà việc con cam chịu phối hợp thì mẹ không cần nói thêm, hai người các con, một nhu một cường, cuối cùng thế nhưng lại ra đòn sát thủ, mời cha nó đến để bảo đảm, các con làm vậy không phải vì muốn ta và ba con yên tâm sao, đắc, bây giờ mẹ liền nói với con mẹ rất an tâm!”

– “Nhìn thấy cuộc sống thường nhật của hai con, mẹ thầm nghĩ các con thực sự sống rất tốt, chúng ta cũng không còn yêu cầu nào khác, thế nào? Mẹ nói đến đây, con vừa lòng vui vẻ chưa?”. Mẹ Trần vươn tay nhéo nhéo hai má con trai như trả đũa

Mẹ Trần trực tiếp vạch rõ tâm tư cậu và Tống Đình Phàm như vậy, nhất thời, Trần Lâm lại ngượng ngùng. Bất quá, lo lắng đến hình tượng sau này của Tống Đình Phàm, Trần Lâm nghĩ mình dù ngượng thế nào cũng tất yếu nên biện giải hộ hắn, “Mẹ, kì thật anh ấy cũng không phải….”

Trần Lâm vừa nói đã bị mẹ Trần ngắt lời, “Đắc, con còn bao che a, con nghĩ ta và ba con nhìn không ra a, hai người các con mới ngày đầu tiên đã hạ bệ chúng ta!”

– “A?”. Trần Lâm xẩu hổ, chối quanh co, “Mẹ, nào có a….”

– “Không có?”. Mẹ Trần cười nhạt phủ nhận lời con, sau đó lớn tiếng reo lên với Trần Lâm, “Hừ, hai đứa thật thật rất tự tin có thể thu phục chúng ta na! Chúng ta vừa đến Bắc Kinh, không mời ta và ba con đến khách sạn xa hoa dùng bữa, mà thức ăn trong lễ ra mắt, hết thảy đều do Đình Phàm nấu, con trai, con nói xem, tại sao các con làm vậy?”

Không trách mẹ Trần nói vậy, chính là mấy ngày du ngoạn này, Tống Đình Phàm toàn đưa cha mẹ Trần đến những nơi nổi tiếng dùng cơm, lúc đó mẹ Trần liền biết Tống Đình Phàm thực sự rất có tài độ thế, lợi dụng thời cơ, nói trắng ra, là dùng thuật công tâm

Trần Lâm bị mẹ Trần hỏi đến xấu hổ, cầu cứu nhìn ba Trần, nhưng viện binh còn chưa đến, mẹ Trần lại tiếp tục, “Con cũng đừng nhìn ba con, ông ấy chắc chắn nghĩ như mẹ! Còn có a, lúc đến nhà các con, con lại khen ngược, trái một câu con thường ở ban công làm gì, phải một câu con thường làm gì trong thư phòng, thế nhưng con mang mẹ đến buồng vệ sinh của hai con, mẹ con lúc ấy chỉ biết trợn trắng, nhìn không ra đồ dùng đầy đủ của các con a?”

Mẹ Trần càng nói càng kích động, càng nói càng lớn tiếng, nói đến Trần Lâm đỏ mặt tía tai, ba Trần ngồi bên cạnh cười không ngớt

Quả thật, lúc đó Trần Lâm nói là dẫn mẹ Trần đi ‘giới thiệu vắt tắt’ một chút về ngôi nhà trên lầu kia, nhưng là muốn gửi gắm ý tứ đến mẹ, cậu không nghĩ mẹ không nhận ra tâm tư này đó của mình, chính là, mẹ lại nói thẳng toạc ra như vậy, cậu không còn đường chối cãi

Mẹ Trần nhìn mặt con hết trắng lại đỏ, âm điệu cuối cùng cũng dịu xuống, Trần Lâm đương nhiên biết đợi thời thế, thu hoạch quả chín, vội vàng ôm vai mẹ Trần, nũng nịu, “Mẹ, con biết không thể gạt mẹ chuyện gì mà…..”

– “Là con lòng dạ hẹp hòi, con biết sai rồi…..”Giọng nói mềm mại ôn nhu của con trai với mẹ Trần mà nói, đương nhiên là một loại hưởng thụ a. Kì thật mẹ Trần biết vừa rồi mình ‘nhanh mồm nhanh miệng’ chỉ vì muốn trêu ghẹo con thôi. Ngẫm lại xem, làm mẹ, nhìn con lao lực gian khổ giữ gìn tình yêu của mình, mà tình yêu này lại được nửa kia ái mộ bảo hộ, toàn lực gánh vác, sẻ chia. Người làm mẹ như nàng sao có thể không vui?

Mẹ Trần nhìn con trai nũng nịu, cảm thấy vui sướng, buồn cười nói, “Được rồi, được rồi, con trai, mẹ không đùa với con nữa, nói cho con biết, chuyện con và Đình Phàm mẹ và ba con không nghĩ gì khác, nhưng con và Quang ca của con….”

Mẹ Trần nhìn Trần Lâm đột nhiên biến sắc, liền tự trách mình nhanh nhảu đoảng

Mấp máy môi, Trần Lâm nhỏ giọng, “Mẹ, mẹ…. làm sao biết?”

– “Bổn, lần này đến Bắc Kinh, con kể cho mẹ nghe chuyện vài năm gần đây, mẹ thoáng nghĩ lại, liền hiểu được. Mùng 1 Tết năm ấy ở nhà ta, đứa nhỏ Bá Quang kia đẩy cửa mà đi, chẳng lẽ chỉ vì chuyện con không làm ở cửa hàng mắt kính nữa? Nó thương con từ nhỏ như vậy, con có thể phát triển sự nghiệp, chắn chắn Bá Quang sẽ rất vui, nhưng lần đó lại giận to, thế nhưng dám biểu hiện trước mặt chúng ta, ngẫm lại, lúc đó Bá Quang biết chuyện của bọn con đi…..”

– “Ân, Quang ca đã biết từ lâu…..”. Mẹ Trần đã nói vậy, đương nhiên Trần Lâm cũng liền thừa nhận

– “Đứa nhỏ Bá Quang kia thất thường như vậy, mẹ con cũng không phải kẻ ngốc không hiểu chuyện, hơn nữa sau đó các con rõ ràng bất hòa rất lâu, mẹ muốn hồ đồ cũng không được a…. Trước đến giờ con đều có chủ kiến của mình, mẹ cũng không lải nhải nhiều với con, chính là Quang ca của con từ nhỏ đã chiếu cố con nhiều như vậy, con hãy nghĩ cho cảm thụ của nọ một chút, mẹ nghĩ, thời gian trôi qua, tình cảm của nó có thể phai nhạt, các con làm sao để sau này còn có thể nhìn mặt nhau, biết không?”

Trần Lâm tự nhiên vâng theo lời mẹ, bất quá vẫn là nói vài điều để nàng an tâm, “Ân, con biết phải làm thế nào, mẹ. Con và Quang ca đã sớm nói rõ mọi chuyện, bọn con không bất hòa như mẹ nghĩ, lần trước anh ấy còn đến Bắc Kinh thăm con, bọn con còn ăn cơm cùng nhau mà”

– “Ân, vậy thì tốt, các con có thể trở lại như xưa, chúng ta đương nhiên cũng sẽ không lo lắng thêm”

Ba Trần vẫn ngồi bên cạnh nghe hai mẹ con nói chuyện hợp thời mở lời, xem như chấm dứt đề tài. Kì thật, vừa rồi nói ra chuyện Trương Bá Quang, cũng không phải ba Trần không muốn nói, chỉ là có vài việc nữ nhân nói ra, vẫn tiện hơn nam nhân

– “Tiểu Lâm, ba cũng không còn gì muốn nói, việc nên nói mẹ con đều nói cả rồi”. Nói xong ba Trần liếc nhìn lão bà, hiển nhiên ba Trần muốn ám chỉ phạm vi ‘nên nói’ của lão bà rất rộng, haha

– “Ba chỉ nói một câu, ba mươi năm trước xem cha kính con, ba mươi năm sau xem con kính cha, ba sẽ đợi hai đứa con và Đình Phàm kính hiếu với ta và mẹ con a, hahaha…..”

Tiếng cười ba Trần thư lãng đến vậy, giọng điệu ôn hòa làm Trần Lâm vừa cảm động vừa cảm kích

Khi một nhà ba người còn đang nói chuyện, Tống Đình Phàm đã đưa Tống lão đầu nhi đến nhà

Trưởng bối hai bên vừa gặp mặt, vì khúc mắc lớn nhất đã được giải khai, đương nhiên sẽ không có gì bất hòa. Kết quả là, ba trưởng bối ngồi cùng nhau, tán gẫu đến khí thế ngất trời, liền vất hai diễn viên chính sang một bên không quan tâmChính là khi ba Trần mẹ Trần nghe được câu “Nếu người nó yêu không phải Trần Lâm, căn bản tôi sẽ không dễ dàng đồng ý việc này” của Tống lão đầu nhi, trong lòng vừa kinh nghi vừa kinh ngạc. Tuy bọn họ biết con trai mình không kém cỏi, cũng xứng đôi với Tống Đình Phàm, nhưng thật không ngờ con trai còn được Tống lão đầu nhi đánh giá cao như vậy. Điều này làm mối nghi ngờ trong lòng ba mẹ Trần được trấn an rất nhiều

Kì thật, sau khi gặp Tống lão đầu nhi, ba mẹ Trần mới biết gia đình Tống Đình Phàm rốt cuộc gia thế ra sao, gia đình như vậy, tiền không phải là vấn đề, quyền mới là điều quan trọng

Cuối cùng, mọi người vẫn là ở nhà dùng cơm, không thể nghi ngờ gì, là Tống Đình Phàm nấu

Đến khi đồ ăn chuẩn bị xong xuôi lên mâm, mọi người chợt nghe Tống lão đầu nhi không biết vô tình hay cố ý, cảm khái, “Đây là lần đầu tiên tôi được nếm tay nghề của tiểu tử kia”

Tống Đình Phàm chau mày, từ chối cho ý kiến; Trần Lâm phải giảng hòa, trái một câu–Tống bá bá, ăn cá đi, món này là sở trường của Đình Phàm; phải một câu–Tống bá bá ăn canh, Đình Phàm nấu rất ngon

Làm ba mẹ Trần ngạc nhiên ngồi bên cạnh nhìn, thật sự không tưởng tượng được, con trai cùng Tống lão đầu nhi thoải mái như vậy, lại nhìn ánh mắt Tống lão đầu nhi nhìn Trần Lâm, yêu thương đến nguy! Lúc này, cha mẹ Trần mới ý thức được những lời vừa rồi, không phải đánh giá quá cao, cũng không phải quá khách sáo mà là chân thành thực lòng

Vì Trần Lâm khéo léo dẫn dắt đề tài, không khí bàn cơm rõ ràng lại bắt đầu sôi nổi, ba vị trưởng bối tiếp tục một ít đề tài còn dang dở, nói chuyện Tống Đình Phàm trưởng thành a, tâm sự thời thơ ấu của Trần Lâm a, hai vị phụ thân lại cùng nhau uống trà, trao đổi kinh nghiệm xử thế a, bàn chuyện nhân sinh a…. Dần dần, buổi gặp mặt trở nên thân tình như vậy, hòa hợp như vậy!

Ăn xong cơm chiều, tất nhiên không thể để ba vị trưởng bối động tay giải quyết hậu quả, nên chỉ có thể là Trần Lâm và Tống Đình Phàm rửa chén bát. Trần Lâm mang hoa quả cho ba người xong, liền lấy cớ vào bếp giúp Tống Đình Phàm mà thoát thân. Cậu thật ra cũng có điểm ngượng ngùng khi nghe Tống bá bá khen ngợi mình, mà mẹ Trần cũng không chút khiêm tốn tiếp chuyện a!

Vào bếp, Trần Lâm nói là giúp Tống Đình Phàm dọn rửa, nhưng thực ra lại đang làm gì?

Tống Đình Phàm thấy Trần Lâm lười biếng tựa vào cửa, bắt chéo chân, trên tay còn quả táo cắn dở, có chút bất đắc dĩ nói, “Em không giúp thì cũng đừng đứng đây choáng chỗ đi?”

Trần Lâm đắc ý dào dạt, không quan tâm chi, “Bọn họ ngồi ngoài đó nói chuyện, em cũng không làm gì được a!”

Tống Đình Phàm nghiêng tai nghe cuộc đối thoại trong phòng khách, vừa lúc nghe Tống lão đầu nhi nói, “Lúc trước a, mỗi lần Trần Lâm đi uống trà cùng tôi đều lo lắng chu đáo tất cả, cũng không chê tôi già khó tính a, haha….”

Tống Đình Phàm tà mắt nhìn Trần Lâm, còn chưa kịp nói gì, liền nghe mẹ Trần nói, “Đúng vậy, Lâm Lâm nhà tôi từ nhỏ đã vậy rồi, đáng yêu, haha…..”

Mẹ Trần tiếp tục nói, nhưng hai người trong bếp đã có biểu tình không giống nhau!

Tiếp tục tà mắt nhìn Trần Lâm, Tống Đình Phàm thoáng đến gần cậu, tựa tiếu phi tiếu. Trực giác mách bảo Trần Lâm không ổn, muốn tránh, chỉ có thể tựa sát người vào cửa, chỉ nghe thanh âm trầm thấp chậm rãi nói, “Em trốn trong bếp, vì da mặt mỏng không quen nghe bọn họ khen ngợi, hay……..”. Nói nửa câu, Tống Đình Phàm tạm dừng, hơi thở ấm áp phun vào làm mặt Trần Lâm nhột nhạt, cậu ngượng muốn chết, trong lòng cũng biết câu tiếp theo của hắn sẽ không hay ho gì, cậu vẫn bất động, người nọ đã đem lời còn lại nhẹ nhàng chậm rãi hộc ra, “Hay là nghe tiếng ‘Lâm Lâm’ kia làm em có ý nghĩ khác?”

“Oanh!”. Trần Lâm cảm thấy người nóng lên, hai má cũng bắt đầu nổi nhiệt

Vươn tay đánh người trước mắt, thẹn quá hóa giận, “Anh….. Anh nói gì a……”

Cùng với tiếng cười Tống Đình Phàm trầm thấp mê hoặc, hai người đều hiểu bọn họ đang nghĩ đến việc gì–Tống Đình Phàm chỉ những khi tình cảm mãnh liệt qua đi, ôm cậu đi tắm mới ôn nhu vô cùng thân thiết gọi cậu là ‘Lâm Lâm’

Phút chốc, Trần Lâm có chút ảo não giận dỗi mẹ Trần, thường ngày mẹ không gọi mình như vậy, sao hôm nay lại đột nhiên gọi thế kia!

Trần Lâm tức giận xoay người muốn rời đi, vừa vặn mới động đậy, đã bị Tống Đình Phàm ôm cổ, tuy bàn tay người nọ còn ẩm ướt, nhưng Trần Lâm liền cảm giác cánh tay đang xâm nhập thắt lưng mình kia dùng sức nhường nào, bá đạo nhường nào

Trần Lâm cười, thả lòng người, mặc Tống Đình Phàm ôm chặt lấy, bên tai còn nghe giọng nói mềm mại của người nọ, “Bây giờ em có thể còn gánh nặng nào không?”

Biết Tống Đình Phàm ám chỉ điều gì, Trần Lâm lại nhìn ba trưởng bối đang vui vẻ hàn huyên trong phòng khách, nét cười trên mặt càng sâu sắc, càng sâu sắc….

Cậu hiểu vòng tay này của Tống Đình Phàm ẩn chứa mọi thâm ý–có thể thuận theo tự nhiên như thế, nước chảy thành sông tràn đầy hạnh phúc cùng chúc phúc. Bọn họ đã đủ mãn nguyện

Chương 93: Ngoại truyện 1: Ngữ cũ ôn lại (1)



<tbody></tbody>

1. 
Sau lần cha mẹ Trần ghé thăm, cuộc sống Trần Lâm và Tống Đình Phàm cơ bản có thể hình dung bằng hai từ ‘hài hòa’
Nghe một chút, hài hòa, đúng vậy, một từ thật tốt đẹp. Vừa chợt nghe, cũng cảm giác thật tốt. Chính là, phải cẩn thận cân nhắc cân nhắc khi dùng từ này miêu tả về cuộc sống, ít nhiều cũng cảm giác không được tự nhiên lắm
Một sớm mai, Trần Lâm bị Tống Đình Phàm ba thỉnh bốn gọi rời giường ăn điểm tâm, liền pha tách trà nằm bất động trên sô pha. Đang cầm tách trà nóng trong tay, mắt nhìn Tống Đình Phàm, tâm lí không khỏi bực bội, đã biết một tháng vài ngày nghỉ là do hắn định ra, khó có khi nghỉ ngơi, mình muốn ngủ thật trễ, người này cũng không cho ngủ, mới hơn 10h sáng đã đánh thức mình, thức dậy rồi, người này cũng chỉ lo việc của hắn, mắt liếc cũng không liếc mình một cái, vậy dậy sớm làm gì?…. Còn không bằng ngủ thẳng đến trưa
Nói đến cảm giác bây giờ của Trần Lâm, tuy biết cuộc sống hai người rất hài hòa, nhưng đến tột cùng đó là định nghĩa thế nào a?
Hài hòa?
Hài hòa thế nào?
Dù tâm hồn cùng thể xác đều hài hòa, đã là thực hài hòa sao?
Trần Lâm nghĩ…. Cũng khó nói
Liền nghĩ đến tình yêu ngủ nhất hạng của mình, cậu thấy một chút cũng không hài hòa
Với cậu, có thể đánh tiếng với ba mẹ là điểm mấu chốt, sau khi quyết định, cậu mới hoàn toàn buông lỏng tâm tình toàn tâm toàn ý sống cùng Tống Đình Phàm. Điểm này, hai người kín như bưng, trong lòng cả hai đều hiểu rõ
Đương nhiên, chúng ta nói như vậy, không có nghĩa trước kia Trần Lâm giấu giếm Tống Đình Phàm điều gì, chính là, lúc đó, người này không thể buông toàn bộ trọng trách trong lòng, cậu tổng cảm giác khi bên cạnh Tống Đình Phàm, dù bất cứ chuyện gì xảy ra, đều phải toàn tâm toàn ý với hắn, một chút cũng không thể phân tâm, bằng không, tương lai sẽ hối hận
Nói rõ thêm, kì thật khi đó cậu trong lòng vẫn sợ phải chia tay với Tống Đình Phàm. Dù người nọ đã vài ba lần trịnh trọng tuyên bố rõ ràng
Cảm động chính là tính cách hắn như vậy, nói thế nào khi nghe được cậu cũng xúc động rất nhiều
Nếu vậy, hiện tại cha mẹ hai bên đều đã đồng ý chuyện này, hai người sống cùng nhau, tính cách Trần Lâm tất nhiên lại biểu hiện khác trước. So với cuộc sống hạnh phúc trước kia, đương nhiên đều rõ ràng hơn
Mà vấn đề hiện tại lại nằm ở việc ‘rõ ràng’ này
Trần Lâm bưng tách trà, toàn thân nằm xuống, lại liếc mắt nhìn Tống Đình Phàm, mắt thấy người nọ vẫn chuyên tâm làm việc, một chút phản ứng đều không có, cậu không khỏi lắc đầu. Thu hồi tầm mắt, cầm điều khiển tùy tiện chuyển kênh
Trong lúc vô ý dừng lại ở một kênh phim truyện, vừa lúc nghe được lời thoại của nam nữ diễn viên, phỏng chừng hai người nọ là diễn viên chính, nam nhân nói với nữ nhân, “Em chính là em, không phải vì là học muội của anh”
‘Phụt–‘, ngụm trà Trần Lâm vừa nhấm, không thể nói phun hết toàn bộ, nhưng cũng phun ra ngoài hơn một nửa. Mi mắt không ngừng giật giật. Lòng cậu hô to, không phải chứ? Lời này sao lại quen tai vậy?
Cậu nhó rõ ràng khi mới quen Tống Đình Phàm, mình ngại đối mặt với hắn cùng bọn Mục Kiệt, ít nhiều có chút không để tâm. Sau này quan hệ gần hơn, không phải người nọ cũng từng nói lời này với cậu sao? Tuy nguyên văn của người ta là ‘học đệ’, nhưng ý tứ không khác câu nói kia của nam diễn viên là bao
Động tác của Trần Lâm làm Tống Đình Phàm chú ý, hắn nghi hoặc nhìn cậu, cậu vội vàng lắc đầu, tỏ vẻ mình không sao. Nhưng không kiên nhẫn, lại liếc mắt nhìn Tống Đình Phàm
Cuối cùng, không… chuyển kênh nữa. Cậu vốn vừa lúc nghỉ ngơi mới ở ngốc trong nhà, dù sao cũng không bận chuyện gì như Tống Đình Phàm, bình thường dù cậu không hay xem TV, nhưng bây giờ xem một chút cũng không sao
Nằm dài trên sô pha, tiếp tục nghe lời thoại thâm tình của đôi diễn viên trong TV, tuy cậu không theo dõi tình tiết phim, nhưng vì câu nói vừa rồi, không hiểu vì sao, cậu lại hứng thú xem tiếp
Bất quá qua hồi lâu, lại nghe một câu nữa của nam diễn viên, “Anh, phải, làm, em, cùng, một, chỗ, với, anh”. Câu nói bá đạo mà thâm tình
Trần Lâm nghe, nhớ lại lần đầu tiên Tống Đình Phàm tỏ tình cũng nói như vậy, hệt như lời thoại nam diễn viên trong TV vừa nói
Cậu cả kinh bật người quay nhìn Tống Đình Phàm, động tác quá mạnh, may mắn cậu đã buông chén trà trên người xuống, nếu không thể nào cũng bỏng
‘Ôi’ một tiếng, Trần Lâm mở to hai mắt, hiển nhiên có chút bất khả tư nghị hỏi Tống Đình Phàm, “Anh thích…. xem phim truyền hình không?”
Kì thật, cậu là muốn hỏi ‘Anh thích lời thoại này không?’. Nhưng lời vừa đến miệng lại như nhận được cảnh báo, vẫn là đình chỉ, thay đổi câu hỏi
Người được hỏi chau chau mày, anh thích xem phim truyền hình không, Trần Lâm em không biết? Hai người vừa sống chung ngày một ngày hai? Không biết thói quen sở thích của mình? Thường ngày ngoài những tin tức kinh tế tài chính, mình có xem qua tiết mục khác trước mặt cậu ấy?
Tống Đình Phàm nhìn Trần Lâm đang mở to mắt, hai má không hiểu vì sao ửng đỏ, còn lộ một tia hoài nghi và vân vân. Người này, đây là làm sao vậy?
Từ khi đến sô pha uống trà, liền thường xuyên liếc liếc mình, vốn tưởng cậu không có việc gì, nhưng đợi nửa ngày không thấy nói gì. Được rồi, em không nói, anh đợi em nói là được, nhưng đợi được nửa ngày, cậu ấy liền mở miệng hỏi mình thích xem phim truyền hình không?– “Sao em hỏi vậy?”. Tống Đình Phàm đứng lên, thong thả bước đến, thuận tiện ngồi bên cạnh Trần Lâm, hai tay xoa xoa má cậu, “Sao lại đỏ mặt như vậy?”
Hai má ngày càng đỏ hơn, độ ấm trên tay dường như càng nóng hơn
Tuy bây giờ còn chưa vào đông, nhưng trời thoáng lạnh, bọn họ ở nhà vẫn mặc thời trang xuân hè, nhưng điều hòa vẫn mở đều đặn
Tống Đình Phàm nghĩ hắn mở điều hòa cao độ làm Trần Lâm nóng theo, nhưng sờ sờ trán, không có mồ hôi, lại cẩn thận nhìn khí sắc Trần Lâm, không giống phát sốt, vậy hai má vô duyên vô cớ sao lại hồng?
Có chút khó hiểu nhìn Trần Lâm, Tống Đình Phàm không khỏi đảo mắt nhìn qua TV, không phát hiện có gì đặc biệt, trong TV đang chiếu chương trình thế giới động vật
Không ngờ, khi hắn bước đến gần, Trần Lâm liền chuyển kênh theo bản năng
Không rõ vì sao, trong nháy mắt kia, cậu không muốn hắn xem bộ phim truyền hình đó
Trần Lâm nghe Tống Đình Phàm nói cũng sờ sờ mặt mình, lăng lăng hỏi, “Mặt em đỏ sao?”
Tống Đình Phàm từ chối cho ý kiến, câu hỏi này không phải vô nghĩa sao, mặt cậu ấy không đỏ mình còn có thể lắm miệng hỏi?
Trần Lâm vẫn lăng lăng, chính là hai mắt chằm chằm nhìn Tống Đình Phàm, lòng cậu không ngừng nhớ lại câu nói cảm động kia của người này, còn có vài lần bá đạo không cho mình cự tuyệt. Nghĩ nghĩ, mặt đỏ lên cũng không có gì lạ
Huống chi, hiện tại cậu lại nhớ đến chuyện vài năm trước, từ khi qua được trạm kiểm soát của cha mẹ, vài năm này bên cạnh Tống Đình Phàm, khi nào cậu nghe lại những ‘lời ngon tiếng ngọt’ này? Vài năm chưa từng nghe qua, bây giờ bất chợt rõ ràng nghe lại lời thoại trong TV, Trần Lâm không khỏi, thật là có chút… muốn nghe lại ‘lời ngon tiếng ngọt’ người này từng nói
Phiên tâm tư này, Trần Lâm lại không thể nói ra. Chính là mặt ngày càng đỏ
– “Làm sao vậy?”. Tống Đình Phàm thật sự không rõ vì sao Trần Lâm lại như vậy
Qua một lát, đột nhiên mở miêng hơi trêu chọc hỏi, “Là anh đêm qua làm quá….. quá độc ác?”
Trần Lâm trừng mắt, mặt càng đỏ hơn, Tống Đình Phàm cười đến vui vẻ
– “Hay là trách anh sáng nay gọi em thức dậy ‘quá sớm’?”. Tống Đình Phàm cường điệu hai chữ ‘quá sớm’, ý tứ giễu cợt rõ ràng
10h sáng, có thể gọi là sớm sao?
Kì thật, Tống Đình Phàm cho rằng hôm nay mình canh thời gian rất chuẩn, tối qua hai người cùng nhau, nhưng hôm nay Trần Lâm hoàn toàn nghỉ ở nhà nên việc kia cũng không có gì quá. Biết người này thích nằm trên giường, 10h sáng đánh thức cậu, vừa lúc có thể ăn điểm tâm, bằng không để cậu ngủ thẳng đến trưa, chắc chắn hôm nay cậu sẽ chỉ ăn hai bữa
Tống Đình Phàm quan niệm, một ngày không thể ăn hai bữa cơm, tối thiểu phải ba bữa. Hắn không muốn Trần Lâm bỏ bữa, tất nhiên sẽ chọn cách đánh thức người này sớm một chút, trước bữa trưa cậu còn có thể ăn chút gì đó
Biết ý tứ giễu cớt của người này, Trần Lâm không muốn phản ứng hắn, quay mặt đi, để tay Tống Đình Phàm rơi xuống, lập tức viện cớ li khaiTống Đình Phàm nhìn người đang vào buồng vệ sinh, hắn lắc đầu bất đắc dĩ đến cùng cực
Người này, sau khi thức dậy, không chịu hoạt động gì, cơm nước xong liền nằm trên sô pha, nằm trên sô pha xong lại vào WC, này…..này rốt cuộc là…. Có chút nói không được, nhưng tâm tư hắn đã biểu đạt thực rõ ràng, đơn giản chính là muốn nói Trần Lâm ăn ngủ, ngủ như— heo con
Ai, thở dài, hắn buộc cậu mỗi tháng nghỉ ngơi vài ngày, không phải muốn cậu nghỉ ngơi như vậy
Khi Trần Lâm đi ra, Tống Đình Phàm đã ngồi bên bàn pha lê trong phòng khách tiếp tục làm việc
Chẳng qua gặp người đi ra, hắn cố gắng hỏi lại lần nữa, “Vừa rồi nghĩ gì lại hỏi anh có thích phim truyền hình không?”
Không ngờ hắn lưu tâm chuyện vừa rồi, lòng Trần Lâm nảy lên, không nghĩ sẽ trả lời hắn. Vừa rồi một mình trong buồng vệ sinh, cậu liền khôi phục thần trí. Hiển nhiên cảm thấy vừa rồi mình khẳng định bị ngu ngốc, thế nhưng đã hỏi người nọ có thích phim truyền hình không
– “Không gì cả, đột nhiên em nghĩ ra nên hỏi thôi”. Cậu nghiêng đầu, tiếp tục nằm
Tống Đình Phàm thấy cậu lại nằm trên sô pha, khóe miệng giương lên, muốn mở miệng khuyên cậu nên đi lại, nhưng rốt cuộc lại không nói gì. Người này, chỉ cần rỗi rãi, xương cốt đều lười đến rút gân. Quên đi, quên đi, mặc kệ cậu, khó có được ngày nghỉ ngơi, thích nằm thì nằm đi
Trần Lâm lúc này đã không còn chú ý đến TV, cầm điều khiển vô thức chuyển kênh. Lòng ngập tràn ‘lời ngon tiếng ngọt’ vài năm trước của Tống Đình Phàm, tuy định nghĩa những lời hắn nói ra là ‘lời ngon tiếng ngọt’ có chút không thích hợp, nhưng tình hình hiện tại, cậu tinh tế nhớ lại những lời quá khứ, chậm rãi thưởng thức, chậm rãi cảm thấy trong lòng khẩn trương đến nguy
Loại cảm giác này khiến cậu ngồi không yên trên sô pha, luôn quay trái quay phải, ánh mắt thường xuyên liếc về phía Tống Đình Phàm
Nói thật, cuộc sống ‘hài hòa’ này của hai người, đã tồn tại thật lâu. Ngay từ đầu đều dùng hết tâm tư hưởng thụ những ngày như vậy, nhưng, thời gian trôi qua, cảm giác ‘hài hòa’ kia có chút bình thường
Hôm nay Trần Lâm mãnh liệt nhớ những lời Tống Đình Phàm từng nói. Trong lòng có điểm chờ mong và ý tứ khác, ngay cả ánh mắt nhìn người ta cũng toát ra khát vọng
Tống Đình Phàm bị người này nhìn đến không tập trung được, “Rốt cuộc là làm sao vậy? Hôm nay cứ nhìn anh hoài?”
Trần Lâm chưa kịp thu hồi ánh mắt, vừa vặn bị bắt gặp, trên mặt có chút ngượng ngùng, chối quanh co, “Nào có, ai nhìn anh a”. Nói xong quay đầu chính chuyên nhìn TV
Nhìn Trần Lâm ngượng ngùng, Tống Đình Phàm thực ngạc nhiên. Ừ, Trần Lâm da mặt mỏng, nhưng đó là việc vài năm trước. Vài năm này hai người sống cùng nhau, công lực chống cự da mặt mỏng của người nọ cũng gia tăng rồi
Bình thường chỉ cần không nói chuyện giường chiếu, người nọ cơ bản đều giả vờ tự nhiên không việc gì, nhưng hôm nay, làm sao vậy?
Mình cũng không nói gì a, sao lại ngượng ngùng?…….. Tai cũng đỏ lên
Trần Lâm không quay lại nhìn cũng biết ánh mắt Tống Đình Phàm đang trên người cậu–tìm tòi nghiên cứu rồi lại tò mò
Không muốn tiếp tục, cậu lảng sang chuyện khác, “Khụ, đêm nay chúng ta ăn cơm cùng Mục Kiệt Lưu Dụ đi, vài ngày rồi em không gặp bọn họ”
Tống Đình Phàm gật gật đầu, “Để anh gọi điện nói Lưu Dụ đặt chỗ”
Vừa nghe, Trần Lâm liền không vui, “Ăn ở ngoài?….. Em không thích”
Tống Đình Phàm bất đắc dĩ nhún vai, “Vậy em muốn ăn ở đâu?”
– “Không thể ăn ở nhà sao?”. Trần Lâm lấy lòng hỏi, “Anh nấu đi, anh nấu đi, em giúp anh….” 
Tống Đình Phàm buồn cười, “Em giúp anh? Giúp anh làm gì? Vẫn là nấu cơm điện?”
Không trách Tống Đình Phàm nói vậy, vì hắn biết Trần Lâm nấu giỏi nhất món đó. Nấu cơm, cũng chính là cơm chín có thể ăn được, yêu cầu cao hơn cậu không làm được
Trần Lâm nổi giận, “Anh có nhất thiết phải nói vậy không? Châm chọc em anh đặc biệt vui na?”
Tống Đình Phàm biết cậu sẽ không dễ dàng bỏ qua việc này, thản nhiên liếc cậu, nói, “Em liền nháo đi em”
Hai người xem như đã nói xong, cũng biết ai là người sẽ nấu cơm đêm nay
Sau chốc lát, Trần Lâm gọi điện mời Mục Kiệt Lưu Dụ đến nhà ăn cơm tối, Tống Đình Phàm nghe giọng điệu mời khách của cậu, dường như cậu là đầu bếp chính của bữa cơm này thì phải. Người vất vả không phải hắn sao? Đã biết buổi tối không chỉ hầu hạ heo con này, còn phải hầu hạ thêm hai con heo khác, Tống Đình Phàm hắn sao lại nên nông nỗi vậy?
Bất đắc dĩ lắc đầu, Tống Đình Phàm không muốn nhiều lời. Người này a, vài năm gần đây ngày càng nguy

Chương 94: Ngoại truyện 1: Ngữ cũ ôn lại (2)

Buổi tối, khi Mục Kiệt Lưu Dụ đến, Tống Đình Phàm đã làm xong cơm. Kì thật, cũng có thể nói khi Tống Đình Phàm làm xong cơm, mới gọi hai người họ đến

Tống Đình Phàm có chủ ý của mình, bọn họ biết mình nấu ăn là một chuyện, chính mắt thấy mình vào bếp lại là chuyện khác. Hắn chịu không được tình cảnh mọi người ngồi trong phòng khách phiếm chuyện, mình mình tất bật dưới bếp nấu ăn. Tình hình này, một mình Trần Lâm ngồi ngốc trong phòng khách là được rồi, có thêm Lưu Dụ, nghĩ đến đầu hắn liền đau nhức không thôi. Không phải mình chủ động để người khác cười nhạo sao

Lưu Dụ Mục Kiệt nhiều lần đến nhà hai người dùng cơm, ước chừng cũng có chút hiểu biết tâm tư Tống Đình Phàm, cho nên, dù hai người ít nhiều tò mò nhưng không bao giờ nói ra, vì miếng ăn, ai cũng biết không nên vạch trần Tống Đình Phàm. Haha

Cơm no rượu say xong, mọi người tráng miệng chút hoa quả. Bữa cơm này do Tống Đình Phàm động thủ, nên Trần Lâm xung phong đi gọt hoa quả

Vì thế, ba người ngồi phòng khách nói chuyện, Trần Lâm chuẩn bị hoa quả trong bếp

Trần Lâm bưng hoa quả lên xong, liền ngồi bênTống Đình Phàm. Thật không phải hai người dính lấy nhau, chẳng qua bọn họ ngồi giữa sô pha, mà Mục Kiệt Lưu Dụ một đầu một đuôi ngồi hai bên. Lưu Dụ ngồi vẫn như nằm ngửa, đùi tùy ý vắt lên thành sô pha

Trần Lâm nhìn Lưu Dụ, biết hắn không thể lấy hoa quả trên bàn, liền mang cho hắn một đĩa riêng, đưa tận tay

– “Trần Lâm, cậu quản cậu ấy nhiều vậy làm gì, để cậu ấy đắc ý thuận tay như vậy a!”. Mục Kiệt bất mãn cắn một ngụm táo

Trần Lâm cười cười, không nói gì

– “Tôi nói Mục Kiệt, cậu ghen tị với tôi phải không, Đình Phàm còn chưa nói gì thì cậu nói làm chi. Có bản lĩnh thì cậu bảo Trần Lâm làm cho mình một phần tương tự a!” 

Mục Kiệt nhìn Tống Đình Phàm, sau đó trợn mắt liếc Lưu Dụ, cái gì cũng chưa nói. Chính là trong lòng mắng, bây giờ cậu cứ việc đắc ý đi, sau này tự gánh hậu quả! Đình Phàm còn không dám sai sử Trần Lâm, cậu lại thực hưởng thụ!

– “Mục Kiệt, anh cần không? Tôi làm cho anh một đĩa”. Trần Lâm nghĩ Mục Kiệt cũng muốn như vậy

Mục Kiệt lắc lắc đầu, tư thế ngồi của hắn rất tốt, vươn tay ra là chạm đến đĩa hoa quả trên bàn

– “Được rồi được rồi, các cậu đừng ồn ào nữa, tôi phải xem phim”. Lưu Dụ la hét, mọi người kì quái nhìn hắn

– “Cậu bắt đầu xem phim truyền hình khi nào?”. Mục Kiệt tò mò, nhân tiện cũng liếc qua TV đang chiếu chương trình thời sự

Lưu Dụ không chớp mắt nhìn màn hình TV, cùng không quay đầu nói, “Còn không phải do bà nội tôi, gần đây bà mê mẩn bộ phim truyền hình này, cả ngày đều kể chuyện phim, tôi nghe đến nhức đầu. Liền cược với bà đêm nay cặp diễn viên kia sẽ yêu nhau! Nếu tôi thắng, bà không xem phim đó nữa, cũng không giành TV với tôi, nếu thua, haiz~, chắc chắn phải nghe bà kể chuyện phim tiếp”

Vừa nghe Lưu Dụ nói xong, mọi người không nói gì, loại chuyện nhàm chán này, phỏng chừng cũng làm hắn rất vui

Sau đó, không biết thế nào, dù trong lòng nghĩ nhàm chán nhưng mọi người cũng bắt đầu chú ý đến bộ phim

Không biết khi nào, một cảnh tượng đột nhiên xuất hiện, Trần Lâm cả kinh trong lòng, quen thuộc a quen thuộc

Lại nhìn kĩ nhìn kĩ, đây không phải bộ phim mình xem ban sáng sao?

Lần này chết chắc, Trần Lâm đinh ninh, Lưu Dụ chắc chắn thắng cược. Tuy hôm nay cậu không xem hết tập phim, nhưng nghe đoạn đối thoại giữa hai diễn viên chính, cũng biết bọn họ sẽ yêu nhau

Nghĩ thế, Trần Lâm nhớ đến lời thoại sắp tới trong TV, không biết vì sao liền khẩn trương tìm điều khiển, nhưng Lưu Dụ đã sớm giữ điều khiển trong tay, cậu thế nào cũng không thể mở miệng yêu cầu chuyển kênh a. Huống chi, Lưu Dụ đang muốn xem. Cậu nếu đột nhiên yêu cầu chuyển kênh, chắc chắn sẽ làm bọn họ nghi ngờ

Suy đi tính lại, hít sâu vài lần, cầm tách trà trên bàn trong tay, Trần Lâm đơn giản ngồi tựa vào sô pha. Nghĩ thầm rằng, mặc kệ, dù sao tình huống tiếp theo thế nào khi sáng mình đều đã xem qua, trong lòng đã biết trước! Người kia không biết, hừ, mặc hắn!

Nghĩ vậy, cậu thản nhiên. Chẳng qua, ánh mắt lại mất tự chủ liếc về phía Tống Đình Phàm. Trong lòng khẩn trương chờ mong khó lí giải

Chớp mắt, lời thoại thâm tình của đôi diễn viên phát ra, câu “Em chính là em, không phải vì là học muội của anh” phát ra trước tiên

Lực chú ý của Trần Lâm đều đặt trên người Tống Đình Phàm, nên khi lời thoại phát ra, cậu tinh tường nhìn Tống Đình Phàm…. ách…. không phản ứng gì

Chau mày, lòng không quá thoải mái, Trần Lâm cảm giác kì vọng của mình đã thất bại. Thất vọng thu hồi tầm mắt, nhưng lại bất chợt nhìn thấy Mục Kiệt, ánh mắt người nọ rõ ràng mang ý cười, thậm chí còn cười ra mặt với mình

Tình hình này, Trần Lâm liền hiểu. Mục Kiệt đều nhớ những lời này, nhưng người nọ, thế mà lại không nhớ rõ từng nói với mình như vậy

Cậu không khỏi liếc nhìn Tống Đình Phàm thêm lần nữa, lại thấy thần thái thản nhiên của người nọ, lòng cậu càng không tự tại. Cộng thêm ánh mắt giễu cợt của Mục Kiệt, cậu như dỗi dùng sức dịch người khỏi sô pha

Đáng tiếc, không thể làm người nọ chú ý, Tống Đình Phàm vẫn xem TV

Qua thêm một lát, lời thoại ‘Anh, phải, làm, em, cùng, một, chỗ, với, anh’ phát ra
Trần Lâm vẫn là nhịn không được liếc Tống Đình Phàm, lần này thật không gặp ánh mắt Mục Kiệt, đúng vậy, lời này bọn Mục Kiệt không biết, làm sao hiểu được chuyện gì

Nhưng dù như vậy, cậu cũng nhìn kĩ, để xem khi Tống Đình Phàm nghe câu nói kia, hắn còn có thể vờ như không biết gì không

Người nọ nghe lời này, thực không phản ứng gì?

Trong lòng rất không vui, Trần Lâm thẳng tắp chằm chằm nhìn Tống Đình Phàm, căn bản cậu không quan tâm hành động này có làm Mục Kiệt Lưu Dụ chê cười không

Khi hai mắt Trần Lâm còn giằng co trên người người nọ, Tống Đình Phàm thế nhưng không biến sắc đứng lên

Nhìn người nọ đi vào phòng ngủ, mắt Trần Lâm cũng dõi theo, vừa khó hiểu vừa thất vọng

Quay đầu tiếp tục xem TV, cậu rõ ràng có chút không yên lòng

Không lâu sau, cậu nghe tiếng mở cửa phòng, cũng không quay đầu nhìn

Bất quá, thật ra lần này Tống Đình Phàm mở miệng nói chuyện. Nhưng, đối tượng không phải cậu

– “Hai người các cậu muốn ở đến khi nào?…Không đi?”

Nhất thời, Trần Lâm buồn bực, Mục Kiệt tò mò, thế nào lại đột nhiên đuổi người?

Lưu Dụ nằm trên sô pha, đầu cũng chưa nâng, mặt cũng chưa chuyển trả lời, “Gấp cái gì a, đợi tôi xem hết tập này! Hơn nữa, giờ này cậu và Trần Lâm cũng chưa ngủ được! Không vội không vội a….”

Mục Kiệt thấy Tống Đình Phàm có chút không vui khi nghe Lưu Dụ trả lời, trong lòng hô to, xong rồi xong rồi

Lại giương mắt nhìn Trần Lâm bên cạnh, dùng mắt hỏi, “Đêm nay hai người còn bận việc gì sao?”

Trần Lâm mờ mịt lắc đầu. Người này sao vậy a? Còn chưa đến 8h tối, thế nào lại hạ lệnh đuổi khách? Lưu Dụ Mục Kiệt cũng không phải người ngoài

– “Còn sớm, chúng ta chơi thêm chút nữa, không sao”. Nhìn Tống Đình Phàm, Trần Lâm thản nhiên nói

Tống Đình Phàm lặng im nhìn cậu vài giây, sau đó liền xoay người quay lại phòng ngủ

Hắn vừa đi, tiếng đóng cửa vừa vang lên, Mục Kiệt lập tức ngồi cạnh Trần Lâm, Lưu Dụ cũng hoảng hồn buông điều khiển, ngồi thẳng người nghe ngóng

– “Cậu ấy….Làm sao vậy?”. Lưu Dụ hất cằm về phòng ngủVốn hắn không cảm giác khác thường, thẳng đến người phía sau nửa ngày không nói gì, đột nhiên tiếng đóng cửa vang lên vừa đủ nghe, lúc này mới biết chuyện có chút không thích hợp

Trần Lâm lắc đầu, “Không biết”

– “Thật không biết?”. Mục Kiệt hỏi

Trần Lâm nhún vai, “Thật không biết”. Lại nói thêm một câu, “Các anh cũng thấy, vừa rồi anh ấy rất vui vẻ. Ai biết bây giờ làm sao lại thế”

Ngữ khí này, lời này, như giận mà không giận. Mục Kiệt nghe xong liền cúi đầu trầm mặc, sau đó rất nhanh tươi cười hiểu ra

Hắn kéo kéo Lưu Dụ, “Ai, có người đuổi chúng ta, tôi phải đi rồi, cậu đi không?”

– “A? Phải đi sao? Bây giờ còn rất sớm!”. Lưu Dụ hiển nhiên chưa hiểu ý, “Tôi xem thêm chút nữa, hết tập này tôi sẽ về nói chuyện với bà nội”

Mục Kiệt giật giật khóe môi, trong lòng không biết phải nói gì

Lại quyết tâm, mắt bảo Lưu Dụ, phiền toái ngài nhìn Trần Lâm trước mắt, sau đó nhìn cánh cửa phòng ngủ đóng chặt của Tống Đình Phàm, ngài hiểu ra chưa?! Mục Kiệt nghiến răng nghiến lợi mắng thầm, người này nếu chưa hiểu ra, hắn tự về một mình!

Cũng may Lưu Dụ không ngốc, ánh mắt Mục Kiệt như vậy, cuối cùng hắn cũng hiểu ra tình huống bây giờ–như thế nào

Tuy trong lòng không rõ Trần Lâm, Tống Đình Phàm đang có chuyện gì, nhưng ít nhiều hắn cũng biết hai người chắc chắn có chuyện a, lúc này, hắn không thể tiếp tục xem phim, cũng biết mình phải đi. Trong lòng tuy tò mò muốn biết cụ thể tỉ mỉ tình hình, nhưng nhìn dáng vẻ Trần Lâm đang mờ mịt, hắn biết mình không hỏi tốt hơn. Trừ phi,hắn tự thân đi hỏi Tống Đình Phàm

Hai người Mục Kiệt Lưu Dụ ra về, Trần Lâm đang chuẩn bị gọi Tống Đình Phàm ra tiễn bọn họ, liền bị Mục Kiệt cản lại. Trần Lâm khó hiểu tự tiễn khách, khi hai người ra đến cửa, Mục Kiệt quay người cười ý nhị vỗ vỗ vai cậu, Trần Lâm càng khó hiểu hơn

Nhưng Mục Kiệt không nhiều lời, nghênh ngang rời đi

Lưu Dụ vừa ra khỏi cửa, đã hiếu kì hỏi thẳng, “Hai người đó làm sao vậy?”

Vừa rồi hắn rõ ràng thấy Mục Kiệt cười ý nhị, chắn chắn Mục Kiệt biết chuyện, nếu không nói, ngày mai hắn liền đi hỏi Tống Đình Phàm mới được

Mục Kiệt liếc xéo người chậm hiểu này, “Bình thường không phải cậu rất thích chê cười Đình Phàm sao?”

– “Đúng vậy”. Lưu Dụ không hiểu. Mục Kiệt sao lại hỏi thế?

-“Vậy cậu không biết lời thoại trong bộ phim vừa rồi có ‘mượn’ một câu của Đình Phàm và Trần Lâm sao?”. Mục Kiệt không phải không có ý trêu chọc

Lưu Dụ giật mình, “Nga, cậu nói câu kia a, tôi có nghe, nhưng thế thì sao?”

Mục Kiệt hoàn toàn không muốn nói thêm

Hắn tất yếu phải tiếp tục nói với kẻ chậm hiểu này sao?

– “Không có gì không có gì, cậu đi nhanh lên, về nhà nói chuyện với bà nội đi”

– “Ai ai, cậu đừng đổi đề tài, nhất quyết không nói cho tôi nghe chứ gì?”

– “Tôi đã nói rồi, vấn đề nằm ở câu nói kia, cậu lại không hiểu ra, tôi còn cách nào khác? Hơn nữa, tôi cũng chỉ đoán như vậy, không biết có đúng không”

– “Thật sự?”. Lưu Dụ không quá tin, trực giác mách bảo Mục Kiệt đang đùa giỡn hắn

– “Tin hay không tùy cậu”. Mục Kiệt lườm hắn, thật sự không muốn dây dưa thêm

Mỗi người có suy nghĩ khác nhau, nói thêm cũng giải quyết được gì a?

Lúc hai người lên xem, Lưu Dụ còn rối rắm chuyện này, nhưng Mục Kiệt giả chết hoàn toàn không quan tâm hắn

Chương 95: Ngoại truyện 1: Ngữ cũ ôn lại (3)

Trần Lâm tiễn hai người kia về, cũng chưa chủ động đến nói chuyện một chút với Tống Đình Phàm, cũng không quyết định quay về phòng ngủ. Liền cứ thế, cậu trở lại sô pha tiếp tục xem TV

Chính là trong lòng nghĩ người nọ thể nào cũng ra gọi cậu vào ngủ. Nhẫn nại đợi gần hai giờ, kết quả, không người nào ra gọi cậu 

Lúc này, trong lòng Trần Lâm âm thầm khẩn trương

Tống Đình Phàm đột nhiên khó hiểu, dù cậu không biết nguyên nhân, nhưng ít nhiều cũng biết vì sao người nọ tức giận. Nhưng cậu không hiểu vì sao thái độ hắn đột nhiên mạc danh kì diệu như vậy a

Cuối cùng, Trần Lâm chủ động về phòng ngủ. Chính là trong lòng vẫn khẩn trương, cậu còn chưa nói mình thất vọng thế nào, người này lại như thế trước mặt mình. Hắn dựa vào cái gì nha, thật sự quá đáng

Vào phòng ngủ, căm giận nhìn người đã tắm rửa xong xuôi nằm nhàn nhã xem tạp chí trên giường, Trần Lâm không nói câu nào, cầm áo ngủ đi vào buồng vệ sinh. Nhân tiện, cửa phòng vệ sinh đóng lại một tiếng ‘Rầm’

Tống Đình Phàm ngẩng đầu, vừa bất đắc dĩ vừa buồn cười với hành động này của cậu, khóe miệng không nhịn được mà cong lên

Người này, hôm nay bất thường như thế, chắc chắn vì nghe được lời thoại trong bộ phim truyền hình kia

Nhưng, như thế nào lại liền như vậy a?

Tống Đình Phàm vừa vào phòng ngủ đã vội vàng xâu chuỗi mọi thái độ hôm nay của Trần Lâm, liền sớm hiểu ra mọi chuyện. Chắc chắn a, người này, ban sáng đã xem qua bộ phim Lưu Dụ ồn ào đòi xem. Bằng không, ban ngày cậu không vô duyên vô cớ hỏi hắn thích xem phim truyền hình không na

Dựa vào tầm mắt thường xuyên ‘chú ý’ mình hôm nay. Tống Đình Phàm liền dám khẳng định chắc chắn những suy nghĩ trong lòng Trần Lâm. Cậu nghĩ hắn đã quên những lời từng nói trước kia

Cũng phải thôi, nếu là Trần Lâm của vài năm trước, Tống Đình Phàm sẽ không đoán như vậy, nhưng vài năm này, tính cách Trần Lâm ngày càng ‘hài hòa’, hắn không để ý cũng phải để ý

Bất quá, nói đi cũng phải nói lại, người ta quả thật kém lắm sao! Trần Lâm kia, thực sự muốn nghe hắn nói vậy sao?!

Khi Trần Lâm ra khỏi buồng vệ sinh, tóc đã khô ráo, ngoan ngoãn trực tiếp lên giường. Cậu cũng không muốn nghe Tống Đình Phàm lải nhải, lạnh a lạnh, bệnh a bệnh

Cơ thể trong ổ chăn tự giác nhích lại gần Tống Đình Phàm, cảm xúc thoạt nhìn rất tốt, Tống Đình Phàm chau mày

Hắn không biết, người này lúc tắm rửa a, cũng cố gắng điều chỉnh tâm tình–quên đi, dù sao cũng không phải chuyện gì to tát, không phải chỉ vài câu nói sao, có gì dễ nghe, mình không ép buộc, cũng coi như không tra thêm chuyện này. Người nọ sau này có nói lại, cậu cũng không thèm nghe

Với hành vi tự giác của Trần Lâm, Tống Đình Phàm cười khẽ, không nói gì. Chính là hắn buông tạp chí, người cũng hoàn toàn nằm xuống

Nhìn thấy người đang nhắm mắt chôn đầu vào hõm vai mình, hắn khuynh người hôn lên mi mắt cậu. Trần Lâm mở mắt theo bản năng, nhưng mắt vừa hé đã liền nhắm chặt lại. Đầu còn cố ý vô tình cúi xuống trốn tránh, hành động rõ ràng nói cậu-không-thích

Tống Đình Phàm từ chối cho ý kiến, không ngừng cố gắng. Trong ổ chăn, một tay vuốt ve mặt Trần Lâm, tay còn lại hoành khuất khẽ vuốt đầu cậu, hai người lẳng lặng không nói lời nào

Chính là, dần dần Tống Đình Phàm không hề kiềm chế động tác, môi cũng bắt đầu động, từ trán Trần Lâm chuyển dần sang môi cậu, trong chốc lát, thậm chí có thể nghe được từng tiếng ‘chụt’ nhỏ nhẹ

Cuối cùng, khi chạm vào môi cậu, ban đầu còn nhẹ nhàng ôn nhu, chậm rãi lại biến thành khẽ cắn, từng đợt từng đợt nhè nhẹ

Trần Lâm bị gây sức ép khó khăn hô hấp, hừ hừ hai tiếng, có chút ý trốn tránh

Tống Đình Phàm này làm sao a, vừa há mồm đã dán lên môi cậu, thậm chí còn không ngừng tìm kiếm sâu bên trong. Nhiều năm như vậy, Trần Lâm chưa bao giờ rõ ràng cự tuyệt Tống Đình Phàm trong những tình huống thế này, nhất là chuyện hôn môi, nên cậu không chút biện pháp cự tuyệt, chỉ có thể thở dốc để Tống Đình Phàm tùy ý

Mà cảm nhận hơi thở nặng nề của Tống Đình Phàm, chỉ biết nếu tiếp tục như vậy, đêm nay cậu không thể ngủ yên

Không biết vì sao, Trần Lâm bỗng dưng, không muốn. Vì thế, thừa dịp chưa bị hôn đến ý loạn tình mê, Trần Lâm né tránh nghiêng đầu sang một bên, nụ hôn của Tống Đình Phàm rơi xuống má cậu

Hai người đều cả kinh, không khí có chút biến đổi, Tống Đình Phàm thoáng nâng người, thâm thúy nhìn Trần Lâm

Mặt Trần Lâm đã sớm đỏ bừng, chóp mũi còn lấm tấm mồ hồi, Tống Đình Phàm nâng tay lau mồ hôi cho cậu, “Sao vậy?”

Trần Lâm không nói, khép hờ mắt, có chút né tránh đưa lưng về phía Tống Đình Phàm. Hành động này, rõ ràng cậu rất không thích việc vừa rồi

Tống Đình Phàm chau chau mày, thực sự như vậy? Cậu ấy thực sự không vui?

Bất đắc dĩ, hắn điều chỉnh tư thế, để lưng người ta tựa vào ngực mình, hai tay vẫn là ôm người ta vào lòng. Tay lồng vào tay người ta, ôn nhu cọ cọ cằm vào gáy đã lấm tấm mồ hôi vì lần động tình vừa rồi

Sau những tiếp xúc thân mật vừa rồi, Tống Đình Phàm lại không an phận, đồ vật này nọ dần cứng lên bên dưới chạm vào người ta. Trần Lâm cứng đờ người, kéo bàn tay đang nắm tay mình lên, cắn mạnh không chút lưu tình

– “Ngô”. Tống Đình Phàm than một tiếng, mắt đầy ý cười, ngoài miệng cũng cười. Đồng thời, thân thể dưới chăn không chút thu liễm, chen chân vào giữa hai đùi Trần Lâm

Trần Lâm bất động, cậu không mạnh bằng hắn, động thêm chút nữa mình càng bị động hơn. Chân người kia lại gác lên bụng cậu, người nọ thừa dịp giữa hai chân mình có khe hở, dám động vào nơi kia. Nhân tiện, còn cố ý chà sát vòng quanh

Trần Lâm bực bội, “Anh đi xuống”
Tống Đình Phàm không nghe, còn cố ý cọ cọ vị trí mẫn cảm kia của cậu, cảm thụ người dưới thân mẫn cảm run lên, miệng cười thành tiếng

– “Anh….”

– “Anh? Anh sao?”. Tống Đình Phàm chậm rãi hỏi, còn vươn cánh tay vừa bị cắn ra lau mồ hôi trên chóp mũi cậu

Không cảm kích, Trần Lâm chun mũi, “Anh đi xuống, em không thích”

– “Không thích cái gì?”. Tống Đình Phàm dọc theo chóp mũi đi xuống, sờ loạn khắp nơi, thẳng đến khi Trần Lâm run lên, áo ngủ không biết khi nào đã sớm cởi ra phân nửa, không chút do dự, tay Tống Đình Phàm liền đi vào, tay còn lại vẫn ở bên ngoài, bắt đầu khiêu khích hai khỏa trước ngực Trần Lâm

Trần Lâm bị tra tấn từ đầu đến chân, lại mẫn cảm cảm nhận bàn tay kia ngày càng đi xuống, mạnh miệng nói, “Dù sao cũng không thích!”. Thanh âm cuối làm tâm lí Tống Đình Phàm nhanh vỡ toang, rồi lại không thể không có chút đau lòng

Thở dài, ai, đã biết thế nào là khổ chưa?

Lại cúi đầu nhìn thần tình người này, còn có đôi mi nhíu chặt không biết vì tức giận hay động tình kia, cổ nhân có câu lòng đau như cắt cũng chỉ như thế này, quên đi, ngừng một chút vậy

Tống Đình Phàm dịch người, nhưng vẫn không rời khỏi Trần Lâm

– “Hôm nay cùng Mục Kiệt không chê cười được anh, liền mất hứng như vậy na?”

Trần Lâm sửng sốt, không ngờ Tống Đình Phàm nói ra, hơi thở cậu còn chưa kịp bình ổn. Vì thế, Tống Đình Phàm hảo tâm vỗ vỗ lưng giúp cậu thuận khí

Qua một lát, dường như hiểu ra Tống Đình Phàm nói gì, hắn là nói mình cười với Mục Kiệt đêm nay? Nhưng, mình căn bản không phải muốn chê cười hắn a! Nhớ ra mong muốn chân chính của mình, Trần Lâm đỏ mặt. Nhưng cũng dần dần ão não xấu hổ hiểu được, đêm nay mình mất tự nhiên thế nào cũng không giấu được người này a. Hắn lại dùng thủ đoạn bất động thanh sắc với mình!

– “Em không mất hứng”. Trần Lâm ý thức được mình ‘giấu đầu lòi đuôi’, liền bổ sung thêm một câu, “Cũng không chê cười anh”

– “Thật không?”. Tống Đình Phàm hoải nghi

Mục Kiệt kia sau khi nghe xong lời thoại, trực tiếp tựa tiếu phi tiếu chằm chằm nhìn mình, vẻ mặt đó, hắn không cần đoán cũng biết, là vui sướng nhìn người khác gặp họa. Mà Trần Lâm bên cạnh, chỉ có hơn chứ không kém, khi bộ phim vừa bắt đầu, cậu liền chằm chằm nhìn mình, chẳng lẽ tâm tư không giống Mục Kiệt sao?

– “Dù sao em cũng không có ý chê cười anh”

– “Vậy tại sao lại nhìn anh chằm chằm làm gì?”

– “Ai nhìn anh chằm chằm? Anh bớt dát vàng lên mặt đi”

– “………. Vậy tại sao lại mất hứng nguyên buổi tối?”

Trần Lâm nghe Tống Đình Phàm hỏi vậy, biết người này không đoán ra tâm tư chờ mong của mình, người này hiểu lầm mình và Mục Kiệt muốn chê cười hắn, mới gây sức ép với mìnhNghĩ, vừa vui vừa giận, vui chính là người này không nhìn ra tâm tư mong chờ của mình, giận cũng vì người này không nhìn ra được. Nhưng lại não người này hiểu lầm mình muốn chê cười hắn, cậu cũng không phải Lưu Dụ, nào có tâm tư như vậy a

Được, anh đã không nhìn ra, ai còn sợ bị anh hỏi a

– “Anh cũng mất hứng đó thôi, tại sao lại mất hứng a?”

Có ý muốn tám chuyện, Trần Lâm dịch dịch người, nhưng vì phiên tình triều vừa rồi, thân cậu thấp một mảnh mồ hồi, vì thế, kéo kéo người bên cạnh theo, ý bảo–cậu phải đổi chỗ nằm

Tống Đình Phàm nghe lời đổi chỗ, dù sao giường hai người đủ lớn, không sợ không có chỗ nằm

Trần Lâm trở mình, gắt gao gối lên tay Tống Đình Phàm, cảm thụ người nọ vuốt ve tóc mình

– “Nói a, anh nói trước cho em biết, em liền nói cho anh em có mất hứng không”. Đến đây, Trần Lâm hạ quyết tâm không thừa nhận mình mất hứng. Dù sao đợi khi người này nói xong, cậu liền nói thẳng mình không mất hứng, vậy không cần phải nói lí do mất hứng. Tuy cậu rất muốn người này hiểu vì sao mình mất hứng

Tống Đình Phàm chau mày, không muốn nói

Nói thế nào? Nói mình tuy có thể không biến sắc thừa nhận ánh mắt kẻ khác chê cười, cũng không thể nghe đi nghe lại lời mình từng nói mà có ‘hiệu quả kì diệu như nhau’ với đối phương trong bộ phim truyền hình kia?

Lời này, Tống Đình Phàm nói không được

Trần Lâm có thể không biết, nhưng hắn rất rõ ràng, lúc nghe lời thoại trong bộ phim, lòng hắn như bị điện giật, thực thiếu chút nữa vỡ ra. Nếu không sợ Trần Lâm, Mục Kiệt chế giễu, hắn đã lập tức tắt TV. Có thể bất động nghe hết lời thoại, Tống Đình Phàm thật biết ơn khả năng kiềm chế của mình

Trần Lâm cọ cọ đầu trên tay hắn, “Sao vậy? Không muốn nói na?…. Vậy, em cũng không nói”

Cậu nghiễn răng nghiến lợi ôn hòa nói, người này thế nhưng không muốn nói chuyện với mình, cậu không tin hắn biết được lí do mình mất hứng. Tuy ngoài miệng không thừa nhận, nhưng người sáng suốt đều nhận ra cậu mất hứng, người này lại không biết?

Lúc này, Trần Lâm đột nhiên bùng nổ bực bội, suy nghĩ được xác định trong khi tắm tan rã hoàn toàn. Cậu lại dịch người ra xa

Cậu vừa động, Tống Đình Phàm cũng động, trực tiếp ngăn lại

– “Đừng nháo”

Trần Lâm nâng mi giương mắt trừng Tống Đình Phàm, không biết thế nào, lần này Tống Đình Phàm thế nhưng không nhìn cậu, quay mặt sang một bên

Cậu ngạc nhiên trong lòng, sao có thể vậy? Người nọ là thừa nhận mình vô tâm? Yếu thế?

Không có khả năng! Hắn có gì vô tâm a? Hắn có gì yếu thế a?

Túm một góc áo người nhà, Trần Lâm nhẹ giọng hỏi lại một lần, “Ai, anh nói hay không na? Tại sao lại mất hứng?”

Tống Đình Phàm còn không nhìn Trần Lâm, đầu thế nhưng còn tránh ra một chút, lại rất không cố ý đắp kĩ chăn cho cậu, “Không có gì, không mất hứng, em đừng động”

Trần Lâm kì quái, người này làm sao vậy?

Thử hỏi một cậu, “Anh cũng không muốn biết vì sao em… mất hứng?”

Lần này, Tống Đình Phàm quay đầu, trả lời, “Bất quá là vì chê cười anh không thành”

Trần Lâm khí kiệt, người này vì sao cứ khăng khăng nghĩ cậu muốn chê cười hắn? Cậu nào có nhàm chán như hai người kia a? Muốn chế giễu, mình đã không tránh né ánh mắt lúc ấy của Mục Kiệt, nói không chừng, Mục Kiệt còn nhìn ra tâm tư này đó của mình. Còn người này, sao lại đột nhiên trì độn như vậy?

Đột nhiên, Trần Lâm thanh tỉnh, liền muốn xác nhận suy nghĩ của mình, kích động xoay người, Tống Đình Phàm không kịp ngăn lại, trực tiếp bị cậu đè lên

Cậu mở to mắt không chớp, Trần Lâm thực nghiêm túc, thực cẩn thận, bán tin bán nghi hỏi, “Lúc anh nghe lời thoại trong phim, kì thật không phải mất hứng-mà-là…. ngượng ngùng?”

Tống Đình Phàm lúc này rất muốn giả vờ bình tĩnh, nhưng Trần Lâm đang dán sát trên hắn, ngũ quan không biết vì sao nháy mắt biến hóa, che giấu không được những biểu tình xấu hổ

Trần Lâm cười ha ha. Lúc này mới thật sự cảm giác không uổng một ngày mình ủy khuất. Người này chỉ là giỏi che giấu hơn cậu thôi

Trước kia, Trần Lâm dù không thích chê cười Tống Đình Phàm, nhưng cơ hội nếu thực sự dâng đến miệng, cậu sẽ không bỏ qua. Dù sao cũng hiếm khi nhìn thấy người này lúng túng. Nhiều năm như vậy, cậu thực sự chỉ thấy người này lúng túng một lần, lúc trên giường. A, để xem là chuyện gì? Hình như cũng là khi mình vặn vẹo hắn như bây giờ? Là lúc mình nói muốn nhìn ‘thần thái’ trong mắt hắn?

Hahaha~, Trần Lâm cười, không ngừng cười to thoải mái. Người này vì sao lần nào cũng như vậy, lại bị chính lời nói của mình làm khó, thế nào lại dễ bị trêu chọc vậy a

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau