THUẬN THEO TỰ NHIÊN, NƯỚC CHẢY THÀNH SÔNG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thuận theo tự nhiên, nước chảy thành sông - Chương 86 - Chương 90

Chương 86

Sau sự kiện bơi lội, Tống Đình Phàm thật rất cứng rắn với Trần Lâm

Trong mắt hắn, trong phạm vi hắn quản, chỉ cần không tốt cho sức khỏe Trần Lâm, hoặc những việc Trần Lâm không thích hợp để làm, Tống Đình Phàm mặc cậu lại nũng nịu, lại bực bội, lại dây dưa, cũng tuyệt đối không đồng ý. Tuyệt đối làm mặt lạnh, nhất nhất cự tuyệt, không thương lượng

Điều rõ ràng nhất là, sau lần đó, kem trong tủ lạnh biến mất hết thảy, hơn nữa, mỗi ngày Trần Lâm phải chạy bộ đủ nửa giờ, một giây cũng không bớt

Lúc đầu Trần Lâm thế nào cũng không nguyện ý chạy bộ, chính là chống cự không được ánh mắt của Tống Đình Phàm, cậu chỉ có thể đầu hàng

Trong lòng Trần Lâm đều hiểu vì lần trước mình đã lưu lại cho hắn nỗi ám ảnh, cho nên dù không tình nguyện nhưng vẫn nghe theo Tống Đình Phàm, thật cũng chậm chạp khôi phục bản tính một ít. Chính là, với những việc, nên tùy hứng, nên nũng nịu, nên dây dưa, Trần Lâm tuyệt không từ bỏ. Dù sao bản tính nào của cậu cũng đều biểu lộ cho Tống Đình Phàm biết, nên không sợ hắn bất ngờ

Với biểu hiện đa dạng của Trần Lâm, thái độ Tống Đình Phàm vẫn như cũ– vui vẻ khám phá. Bất quá, điều kiện tiên quyết lần này là, chỉ cần Trần Lâm không quá khác người, thế nào cũng được

Những va chạm không thiếu trong đời sống chung, chuyện bơi lội lần này, Tống Đình Phàm lại tìm được câu ‘Em cũng yêu anh’ của Trần Lâm, tâm tình hắn mỗi ngày đều tốt như một đóa hoa ướt át đang khoe sắc

Tất nhiên, Mục Kiệt Lưu Dụ gần hắn như vậy đương nhiên cũng nhận ra những thay đổi nơi Tống Đình Phàm, vì thế hai người thậm chí còn đánh cược, nguyên nhân nào làm Tống Đình Phàm thay đổi như vậy? Bất quá, đến nay, cũng không biết nguyên nhân, nên cuộc cá cược bất phân thắng bại

Thật ra bọn họ nghĩ sẽ hỏi Trần Lâm, nhưng từ tháng 11 đến đêm trước khi về nhà nghỉ tết âm lịch, cũng không có kết quả gì, vô luận hai người bọn họ dụ dỗ thế nào, cũng không thể lay động Trần Lâm

Mọi người nghĩ, nguyên nhân này, với trình độ da mặt mỏng của Trần Lâm, cậu có thể nói ra miệng sao! Hắc hắc

****** ******

Tết âm lịch năm nay, Trần Lâm do dự không biết nên về nhà hay ở lại cùng Tống Đình Phàm, nhưng cậu còn chưa kịp do dự, đã bị Tống Đình Phàm phủ quyết. Tống Đình Phàm thản nhiên nói, hi vọng cậu về nhà

Trần Lâm là con một, gia đình cậu lại hạnh phúc đầm ấm như vậy, thiếu đi con trai mình tha thiết mong mỏi, cả nhà không được đoàn tụ, chắc chắn cha mẹ Trần sẽ buồn lòng, ít nhiều khổ sở, ít nhiều lo lắng, Tống Đình Phàm không cần nghĩ cũng đoán được. Sau đó, Trần Lâm chắc chắn sẽ tự trách, áy náy vì việc đó. Nếu đã như vậy, Tống Đình Phàm đơn giản đề Trần Lâm về nhà

Tuy hiện tại, tình yêu hai người không ướt át như những tiểu thuyết tình cảm, nhưng dù sao có thời gian làm gốc rễ, lại đã trải qua vài năm cũng nhau, hơn nữa cũng không có những yếu tố khác ảnh hưởng, tình cảm cũng đã không giống dĩ vãng. Tâm ý tương thông, tình cảm ngày càng nồng đượm bền chặt hơn xưa

Hơn nữa hai người này cào cũng sống cùng nhau, Tống Đình Phàm rất ít khi đi công tác, lần Tết âm lịch này phải tách ra, cả hai thực sự vẫn có chút không quen. Năm ngoái, Trần Lâm vì sầu lo chuyện của Tống lão gia nên không quá chú ý đến việc này, nhưng năm nay, lần này tách ra, thực sự lại tâm tình cậu tệ đi rất nhiều

Kết quả là, 28 tết Trần Lâm mới về nhà

Bởi vì tháng 11 Trần Lâm không về nhà gặp cha mẹ, có thể nói năm nay gia đình chưa từng có giây phút đoàn tụ. Tự nhiên, mẹ Trần liền sà vào quấn quít hỏi Trần Lâm đủ chuyện. Cậu chỉ có thể vui đùa, “Mẹ, tại sao con càng lớn, mẹ lại càng chiếu cố con như em bé thế”

Mẹ Trần không để ý câu nói của con trai. Bất quá nhìn kĩ đứa con, thật đừng nói, đã hơn một năm không gặp, cậu giống như có da có thịt ra, tinh thần cũng không tồi, khuôn mặt luôn tươi cười khi về đến nhà cũng không quá thu liễm, tâm tình luôn tốt đẹp tốt đẹp

Cha mẹ Trần ngầm trao đổi nguyên nhân Trần Lâm thay đổi như vậy, nhưng dù trao đổi với nhau, vẫn chưa tìm ra nguyên nhân. Bọn họ, luôn tin tưởng con trước tiên. Chỉ cần nhìn thấy con trai thoải mái, không như tết năm ngoái, bọn họ cũng không lo lắng gì thêm

Một nhà ba người như năm ngoái, chuẩn bị hàng tết, vệ sinh nhà cười, đêm giao thừa cùng làm vằn thắn, xem truyền hình đoán xuân, ăn bánh trôi, không thể kể xiết không khí náo nhiệt bao nhiêu, hạnh phúc cỡ nào

Chuông đồng hồ điểm mừng năm mới, cả tiểu khu nhà Trần Lâm đề rực rỡ một mảnh khói lửa, một trận pháo hoa nổ tung đón chào năm mới

– “Con trai, chúc mừng năm mới nga!”. Mẹ Trần ôm con trai, vui vẻ nói

Ba Trần cũng thức thời bồi thêm một câu, “Con trai, chúc mừng năm mới a! Haha….”

Nghe ba mẹ chúc phúc, nhìn một góc trời sáng rực pháo hóa, nghe tiếng pháo vang rền, Trần Lâm nghĩ tết âm lịch của người kia cũng náo nhiệt hạnh phúc như vậy sao?

Mừng tuổi ba mẹ xong, Trần Lâm liền viện cớ lui về phòng mình. Cầm lấy điện thoại, liền gọi cho Tống Đình Phàm, trong đầu không nghĩ chuyện gì khác

Nghe tiếng chuông đổ ‘Tít…. Tít….” trong tai, Trần Lâm mới hiểu mình bức thiết muốn nghe người kia nói đến nhường nào

Điện thoại đổ chuông ba tiếng, rốt cuộc bên tai truyền đến giọng nói trầm ổn của người nọ, “Này….”

Nói, thanh âm Tống Đình Phàm quả hấp dẫn Trần Lâm rất nhiều, một tiếng ‘Uy’ này cũng khiến tâm tình đang bức thiết của cậu dịu đi hơn một nửa

– “Là em”

– “Haha, đương nhiên anh biết là em a….”

Trần Lâm mím môi không biết nói gì, cậu muốn gọi điện cho hắn liền gọi, thực tế cũng không có việc gì, khi kết nối được cậu lại không biết nói gì. Nhất là, trong tai lại rõ ràng cảm nhận được tiếng hơi thở của người kia, việc này có nghĩa gì?….. Sự tịch mịch bên kia đầu dây đối lập với không khí náo nhiệt nơi cậu đang ngồi…..

Đột nhiên cậu đau lòng, hắn…. hiện tại đang một mình sao? Bên cạnh tại sao lại im lặng vậy? Không về nhà đón năm mới cùng Tống bá bá? Lưu Dụ Mục Kiệt không ở cùng hắn sao?…..

Nhưng nghi vấn liên tiếp trong lòng, khi ra đến miệng lại hóa thành câu, “Anh…. đang ở nhà?”
Nghi vấn rồi lại khẳng định

– “Ân, ở bên kia (Tống gia) ăn cơm chiều, bây giờ đang ở nhà”

– “Anh đang làm gì?”

– “Sau tết công ty có dự án phải tiến hành, anh nghiên cứu hồ sơ một chút”

– “Anh…..”. Kì thực Trần Lâm muốn nói, đây là Tết, anh không cần như vậy….. Chính là không thể nói ra suy nghĩ trong lòng

Mùa Tết nào hắn cũng như vậy sao? Trần Lâm tự biết, năm nào cũng như vậy. Trước kia dù chưa từng bồi hắn qua tết âm lịch, nhưng theo lời bọn họ nói chuyện, cậu ít nhiều cũng nghe ra được, gia thế như bọn họ, tết âm lịch luôn là thời điểm mẫn cảm. Gia đình danh giá luôn giao du với gia đình danh giá, xã giao, giao tế, liên hoan, tiệc rượu không hề ít

– “Làm sao vậy? Đột nhiên em không nói gì?”

– “Ách… không có gì, đúng rồi, chúc mừng năm mới!”

– “Haha, ân, chúc mừng năm mới! Nghỉ ngơi sớm đi, chuẩn bị đến sáng rồi. Bình thường giờ này em đều ngủ say rồi”

Lời nói như vô tình của Tống Đình Phàm càng làm Trần Lâm đau lòng

Cúp điện thoại, nằm trên giường, lăn qua lộn lại, vẫn không ngủ được, Trần Lâm mất ngủ….

Mùng một, mẹ Trần vừa thấy đôi mắt thâm quầng của con trai, liền quan tâm mà vui đùa hỏi han, “Làm sao vậy? Vì muốn tăng thêm quốc bảo mà biến thành gấu trúc a?”. *Trung Quốc xem gấu trúc là quốc bảo*

Buồn cười nhìn mẹ Trần, Trần Lâm không trả lời mà vòng vo, “Có thể vì đêm qua con ngủ quá muộn đi”

Không hề trêu đàu con trai, mẹ Trần xoay người vào bếp luộc bánh chẻo, Trần Lâm đứng ngoài cửa bếp nhìn bóng lưng mẹ Trần, có chút phân tâm, người kia cũng có người luộc bánh chẻo cho hắn vào mùng một sao? Là quay về nhà Tống bá bá dùng cơm sao? Hay vẫn một mình?

– “Con trai, mau làm đi mau làm đi, mang bánh chẻo lên bàn, mẹ luộc thêm ít nữa. Sẵn tiện gọi ba con ra ăn cơm”

Trần Lâm còn đang xuất thần, bị mẹ Trần chiêu hồn, vội vàng đáp lời mẹ Trần, mang bánh chẻo ra phòng ngoài

– “Ba, bánh chẻo xong rồi, ăn cơm đi”. Trần Lâm gọi

Ba Trần ra khỏi phòng, nhìn bánh chẻo nóng sốt, cũng không thấy lão bà của mình, “Mẹ con đâu? Còn đang luộc bánh chẻo?”

– “Ân, mẹ nói chúng ta ăn trước”

– “Gọi mẹ con ra cùng ăn đi, ăn hết lại luộc tiếp, không cần luộc một lần nhiều như vậy”Trần Lâm còn chưa kịp quay về bếp gọi mẹ, mẹ Trần đã bưng một đĩa bánh chẻo khác đi ra

Lúc ăn bánh chẻo, Trần Lâm phân tâm hai lần, mẹ Trần nhìn con trai không yên lòng, còn tưởng vì đêm trước cậu không ngủ đủ giấc, liền nói, “Con trai, nếu con còn mệt, ăn cơm xong đi ngủ thêm một lát đi, chúng ta dạo phố muộn một chút cũng được”

Trần Lâm chấm bánh chẻo, gật gật đầu

Bất quá, ăn cơm xong, Trần Lâm rốt cuộc không ngủ, nỗi nhớ Tống Đình Phàm làm cậu không ngủ được

Vốn định một nhà ba người cùng nhau dạo phố, nhưng mẹ Trần lại bận tâm đôi mắt thâm đen của đứa con, không đi được. Vì thế cả nhà, ngồi phòng khách xem TV vào mùng một, nghe chút nhạc, ngẫu nhiên tiếp vài bằng hữu đến nhà chúc tết

Buổi chiều, mẹ Trần làm bánh bột khô, bắt đầu trêu ghẹo bột gạo. Trần Lâm, ba Trần tất nhiên ngồi bên cạnh giúp đỡ

– “Mẹ nói con trai, con nếu thiếu ngủ như vậy, không cần theo giúp cha mẹ, ta và ba con tự chơi với nhau cũng được!”. Mẹ Trần nhào bột, khuyên nhủ con

Ba Trần không dám có ý kiến gì với lão bà của mình, dù trong lòng nhịn không được mà hậm hực, chúng ta lớn tuổi như vậy, cái gì gọi là tự chơi với nhau a? Lão bà thật đúng là nói không suy nghĩ!

– “Mẹ, không phải vậy, con muốn ngủ cũng không ngủ được, hơn nửa mùng một năm mới, ai lại ngủ a? Chẳng lẽ mẹ hi vọng cả năm con đều mơ mơ màng màng sao?”. Trần Lâm buồn cười trả lời

Mẹ Trần xùy xùy, “Mẹ không phải vì quan tâm con sao, người khác thì mẹ mặc kệ!”. Nói xong, mắt lại liếc ba Trần, không nghi ngờ già, ‘người khác’ kia chính là ba Trần

Ba Trần không nói gì, chỉ có thể im lặng trước mọi lời của lão bà

Mà Trần Lâm cũng biết điều không hề nói tiếp, trên mặt có biểu tình nén cười

Qua một lúc, như là chợt nhớ đến điều gì, Trần Lâm đột nhiên mở miệng, “Mẹ, trước kia mẹ và ba có khi nào không ở chung trong tết âm lịch không?”

Mẹ Trần liếc xéo con trai, “Con trai, con muốn hỏi gì”

– “Con là hỏi, khi hai người còn trẻ, hoặc bởi vì công việc, hoặc vì những nguyên nhân khác, tết âm lịch có khi nào hai người không ở cùng nhau không a?”

Mẹ Trần không trả lời, ba Trần liền nói, “Có, năm thứ hai sau kết hôn, mẹ con lúc đó còn trong đoàn nghệ thuật, cuối năm bà tham dự hội diễn văn nghệ, tết không về kịp, năm đó ba mẹ chính là tách ra a”

– “Một mình ba ăn tết sao?”. Trần Lâm vô thức hỏi

Lời vừa ra khỏi miệng, đã bị mẹ Trần đánh vào tay, “Vô nghĩa, ba con không ăn tết một mình thì còn có thể ăn tết với ai?”

Trần Lâm lúc này mới ý thức được câu hỏi của mình còn có nghĩa khác, còn mẹ

– “Mẹ, con không có ý khác, ba chắc chắn là một mình, một mình! Ba xem mẹ là trung tâm vũ trụ mà!”. Trần Lâm có chút nũng nịu an ủi mẹ Trần, lại vội vàng lảng sang chuyện khác

– “Vậy mẹ thì sao? Mẹ ăn tết thế nào?”

Trừng mắt liếc con trai, mẹ Trần mở miệng, “Mẹ sướng hơn ba con, khi chấm dứt hội diễn, một đoàn hơn 20 người cũng nhau đón tết”

– “Vậy ba….”. Trần Lâm lại chuyển hướng sang ba Trần

– “Ai, ba đâu được như mẹ con, Tết đó ba làm người cô đơn, ngay cả bánh chẻo cũng không có ăn đâu!”. Ba Trần khoa trương ai thán, trợn mắt nhìn mẹ Trần

Trần Lâm nhìn cha mẹ luôn có chút bản tính con nít, trong lòng vừa cao hứng vừa hâm mộ, cậu và Tống Đình Phàm khi về già có thể như vậy sao?

Ý nghĩ trong đầu mạo muội hình thành, ngẩng đầu nhìn đồng hồ treo tường–14:23, thầm nghĩ vẫn còn kịp vẫn còn kịp, ăn cơm chiều xong mình sẽ lên đường, chắc chắn đêm nay sẽ về kịp để cùng người kia vượt qua ngày đầu tiên của năm mới!

Ý niệm mới vừa hình thành, lại tựa như lốc xoáy trong lòng, khiến Trần Lâm có chút kích động không kiềm chế được

– “Mẹ, con đi gọi điện thoại”

Trần Lâm xoa xoa tay, vào phòng tìm di động, nhưng vừa chuẩn bị gọi là đối ý, khóe miệng giương lên, ánh mắt phi phàm đắc ý, cậu quyết định không gọi cho người nọ, để cho hắn một bát ngờ!

Hắc hắc!

Chương 87

Ra khỏi phòng, quay lại bên cạnh cha mẹ, Trần Lâm có chút ngượng ngùng áy náy mở miệng, “Ba mẹ, con phải quay về Bắc Kinh, ách, ở đó có bằng hữu một mình trong năm mới, con không yên lòng, muốn…..”

– “Muốn đến bồi nàng?”. Mẹ Trần tốt bụng tiếp lời, Trần Lâm gật gật đầu, mắt vẫn áy náy có lỗi nhìn mẹ Trần

– “Hôm nay đi?”

– “Ân….”. Trần Lâm lại gật gật đầu

– “Được! Con đi thu dọn đồ đạc đi, mẹ sẽ luộc thêm bánh chẻo để con mang theo”

Trần Lâm mở to hai mắt, đáy lòng kinh ngạc với thái độ sảng khoái của mẹ Trần, như thế nào lại không giữ cậu lại a?

Trần Lâm một lòng nghĩ về Tống Đình Phàm, ai có thể nghĩ ra, năm nay cậu mang tâm tình tốt như vậy về nhà, ba Trần mẹ Trần liền đoán con trai có bạn gái! Bây giờ, với đề nghị này của Trần Lâm, mẹ Trần đương nhiên bật người đồng ý, đừng đùa, việc này liên quan đến hạnh phúc của con trai!

Có chút cảm kích, Trần Lâm buồn cười nói với mẹ, “Mẹ, không vội, con ở dùng cơm chiều với hai người, tối mới đi”

Tuy con trai nói không vội, nhưng dù sao cũng phải đi a, vì thế mẹ Trần nhanh chóng dừng mọi việc đang làm, kéo con trai đi thu dọn hành lí

Ba Trần buồn cười lắc đầu, lão bà nhà mình thực sự hết chỗ nói rồi. Ngẫm lại, Tiểu Lâm từ nhỏ đều không làm bọn họ quá bận tâm, bây giờ lại trưởng thành, như thế nào ngược lại mẹ cậu lại còn lo hơn trước? Chẳng lẽ thực giống với câu thơ cổ ‘con đi ngang dặm mẹ lo lắng’ sao?

Ha ha, ba Trần cười không thành tiếng

Một nhà Trần Lâm dùng cơm chiều, bất quá cũng mới đến 5h30. nhưng với mùa đông đêm dài ngày ngắn, bên ngoài đã tối đen một mảnh, hơn nữa còn mang theo chút ẩm ướt lạnh lẽo

Cự tuyệt ý tốt muốn đưa tiễn của cha mẹ, Trần Lâm cầm giỏ hành lí cùng hộp bánh chẻo mẹ vừa luộc xong, rời nhà

Dù mẹ Trần luôn miệng nói Trần Lâm nên về Bắc Kinh, nhưng cậu vẫn hiểu mẹ có chút không đành lòng, có người mẹ nào muốn con trai mình mới mùng một năm mới đã rời nhà?

Từ nhà Trần Lâm về đến Bắc Kinh chỉ tốn một giờ, cậu đổi vài chuyến xe, cuối cùng khi đứng trước nhà, cũng đã muốn hơn 9 giờ

Mở cửa nhà, một tia sáng cũng không có, chính là trong thư phòng cũng không có ánh sáng, ngôi nhà im lặng đến độ Trần Lâm có thể nghe thấy hơi thở của mình, điều hòa cũng không mở, không khí rõ ràng rất lạnh, tất cả hiện trạng này cho thấy–Tống Đình Phàm không có nhà

Trần Lâm trong lòng cảm thấy có chút thất bại, ý định bất ngờ không đạt được

Hắn đang ở đâu? Là ở chỗ Tống bá bá hay chỗ Mục Kiệt Lưu Dụ? Hoặc đang cùng một người xa lạ?

Định gọi điện thoại cho Tống Đình Phàm, nhưng trong lòng Trần Lâm còn ẩn ẩn một niềm vui khác, dù sao người nọ tự phát hiện mình trở về có lẽ cũng kinh hỉ hơn mình tự nói với hắn nhiều đi?

Mang tâm tình như vậy, cảm giác thất bại của Trần Lâm tiêu tán rất nhiều

Buông hành lí, mang hộp giữ ấm đựng bánh chẻo vào tủ lạnh, mở hệ thống sưởi, Trần Lâm quyết định mình vẫn là đi tắm nước ấm trước đi

Thẳng đến khi thân thể chìm trong làn nước, nước ấm thấm vào da thịt, trong nháy mắt này, Trần Lâm mới cảm giác chính mình quả thật đã về đến nhà, trên mặt có chút thỏa mãn

Lần này Trần Lâm tắm rửa rất lâu, vì vừa mới ở ngoài trở về, cậu lạnh đến nguy. Mùa đông Bắc Kinh vẫn còn hiện diện, tối đến lại lạnh thấu xương. Vì gia đình mình ở phía Nam, Trần Lâm cực kì sợ lạnh. Cho nên khi được nước ấm sưởi ấm, tác dụng giải lao không cần nói cũng biết

Quăng người lên giường, thật nhanh quấn chăn kín khắp người, Trần Lâm nhìn đồng hồ điện tử trên đầu giường– 22:17

Tại sao còn chưa về? Trần Lâm thì thào tự nói

Có thể vì đêm qua cậu thực sự mất ngủ, hơn nữa hôm nay lại chưa có cơ hội nghỉ ngơi. Ngay sau khi trở về, Trần Lâm quả thật có chút mệt mỏi, hơn nữa thân thể vừa thả lỏng sau khi tắm táp, Trần Lâm mang tâm tình về người nọ, nặng nề tiến vào mộng đẹpKhi Tống Đình Phàm về đến nhà, vừa mở cửa ra, những xáo trộn trong nhà làm hắn ngây ngẩn cả người

Có người?

Ai?

Trần Lâm?

Đóng cửa thật nhanh, thẳng đến phòng ngủ, ánh vào mắt là bóng dáng trên giường, đèn ngủ trên đầu giường rọi xuống, người nọ lộ ra vài sợi tóc bên ngoài chăn, có vẻ thất thần rất nhiều nhưng cũng mềm mại rất nhiều. Trong phút chốc, Tống Đình Phàm cảm giác nơi cứng rắn nhất trong lòng bị đánh trúng, sụp đổ, lại sụp đổ; mềm mại, lại mềm mại….

Bước lên hai bước, chỉ nhìn thấy vầng trán bóng loáng của người nọ, hơn nửa khuôn mặt đều vùi vào chăn, hô hấp nhợt nhạt, thân thể co ro sợ lạnh, hình ảnh quen thuộc ấy làm Tống Đình Phàm không nhịn được mà cong khóe miệng

Nhẹ nhàng chậm rãi lui ra ngoài, Tống Đình Phàm quyết định đến phòng khách tắm rửa, tránh đánh thức Trần Lâm đang say ngủ. Tống Đình Phàm không nghĩ cũng biết, người này hôm nay gấp gáp trở về, khẳng định đã mệt sắp chết rồi?

Không có gì bất ngờ, tâm tình hiện tại của hăn rất tốt, hắn thật muốn cười to sảng khoái, nhưng lại sợ đánh thức thiên hạ trên giường

Lên đến giường, Tống Đình Phàm thật có ý tốt muốn làm cứu tinh, vươn tay liền ôm thiên hạ vào lòng, va chạm một chút, Trần Lâm này trừ bỏ thân trên hơi ấm áp, hai chân đều đã lạnh như băng. Tống Đình Phàm bất đắc dĩ thở dài

Không có gì mâu thuẫn, được người khác ôm vào lòng, Trần Lâm trực tiếp tìm tư thế thoải mái nhất như thường ngày, tiếp tục ngủ, miệng than thở một chút, lại im lặng không nhúc nhích gì

Tống Đình Phàm nhìn bộ dáng ngủ say của cậu, thật vừa buồn cười vừa bất đắc dĩ

Vừa mới chuẩn bị buông tha không trêu chọc cậu nữa, người này lại tỉnh giấc, từ hõm vai Tống Đình Phàm mạnh mẽ ngẩng đầu, mở to mắt, “Anh về rồi?”

Tống Đình Phàm lần nữa vùi cậu vào ổ chăn, lại kéo kéo góc chăn cho cậu, cười hỏi một câu, “Lời này để anh nói đi? Em thế nào lại về?”

Lại nằm úp sấp trên hõm vai Tống Đình Phàm, Trần Lâm ngô nông lấy lệ, không muốn nói thật, “Đây là nhà của em, em không thể về a!”

Tống Đình Phàm nghe những lời này, không chút buồn phiền, ngược lại, trong lòng như uống liều thuốc an thần, Trần Lâm xem nơi này là nhà. Ha ha. Mặc kệ thế nào, mặc kệ cậu trở về vì lí do gì, những lời này đều đã giải thích hết thảy– “Có thể về, có thể về….”. Tống Đình Phàm cười phụ họa, nói tiếp, “Mau ngủ đi, nói thêm lát nữa, tinh thần tỉnh táo em lại ngủ không được”

Trần Lâm không hề lên tiếng, tiếp tục ngủ, chính là cậu mơ mơ hồ hồ cảm giác mình đã quên chuyện gì quan trọng, nhưng đầu óc lại trầm trầm tiếp tục rơi vào mộng đẹp

Sáng hôm sau thức dậy, Trần Lâm liền nghe tiếng vang trong phòng khách, còn chưa nghĩ nhiều, xốc chắn liền mang dép lê đi ra phòng khách, thẳng đến khi thấy người đang vội vàng trong bếp, Trần Lâm mới xác định mình thật đã trở về, là thật đang sống cùng người này

– “Dậy rồi?”. Tống Đình Phàm nghe động tĩnh sau lưng, liền mở miệng hỏi. Đến khi quay người lại, hắn nhìn thấy Trần Lâm còn mặc bộ đồ ngủ mùa xuân, mày chau lại rất nhanh, lớn tiếng, “Em lớn rồi, không mặc thêm được một chút a! Về phòng mặc thêm quần áo đi!”

Vừa thấy Tống Đình Phàm biến sắc, Trần Lâm liền thành thật vào phòng ngủ lấy thêm quần áo. Đến khi trở ra, trên người khoác thêm kiện áo ấm, sắc mặt Tống Đình Phàm mới hòa nhã đi

– “Đợi lát nữa sẽ có điểm tâm ngay”. Tống Đình Phàm nói

– “A!”. Trần Lâm dường như nhớ đến điều gì, hô lên một tiếng, vội vàng vọt đến tủ lạnh, mang bánh chẻo hôm qua ra

Tống Đình Phàm khó hiểu nhìn cậu

– “Đình Phàm, chúng ta ăn bánh chẻo đi, ăn bánh chẻo trước tiên!”. Nói xong, Trần Lâm đưa hộp bánh chẻo cho Tống Đình Phàm

Tống Đình Phàm lăng lăng nhận lấy, ánh mắt khó hiểu chuyên chú nhìn Trần Lâm. Người này quay về gấp để mang bánh chẻo cho mình hay sao? Vì có thể cùng mình ăn bánh chẻo vào mùng một mới băng qua giá rét quay về sao?

Trần Lâm nhìn Tống Đình Phàm ngẩn người, hỏi một câu, “Anh không biết hâm bánh chẻo?”

Tống Đình Phàm liếc xéo, bắt đầu hấp lại bánh chẻo

Chê cười, dù Tống Đình Phàm hắn trước kia chưa từng luộc bánh chẻo, nhưng nghe Trần Lâm nói vậy, hắn cũng có thể đoán ra trình tự thao tác! Phải biết rằng, việc hắn nấu ăn ngon cũng không vô dụng! Mĩ thực hắn làm đều là vô dụng sao?!

Trần Lâm ngồi bên bàn cơm nhìn Tống Đình Phàm bận rộn nấu ăn, nụ cười trên môi không nói hết cậu hạnh phúc nhường nào, mãn nguyện nhường nào. Thật tốt, nhìn thấy hắn thật tốt!

– “A!”. Lại như nhớ đến điều gì, Trần Lâm lại hô lên một tiếng, Tống Đình Phàm sáng nay bị cậu hô to hô to cũng có chút không yên, Trần Lâm này, như thế nào mới về nhà một chuyến, ngay cả những ổn trọng cố hữu cũng khôgn còn!

Than thở hỏi một câu, “Lại làm sao vậy? Còn có đồ gì trong tủ lạnh?”

Trần Lâm lắc đầu, cậu rốt cuộc nhớ đêm qua trước khi ngủ, mình đã quên chuyện gì. Cậu tại sao lại quên mất phải nhìn xem biểu tình kinh hỉ của Tống Đình Phàm chứ?

Tống Đình Phàm vừa vội vàng vớt bánh chẻo, vừa nhìn cậu

Một lúc sau, Trần Lâm mới đỏ mặt hỏi, “Anh thấy em về tại sao không chút hưng…. Kinh ngạc a?”. Trần Lâm vốn định nói ‘hưng phấn’, chính là da mặt vẫn mỏng, không hỏi được, cuối cùng đổi thành ‘kinh ngạc’. Ý nghĩa vẫn hàm súc như vậy nhưng dễ mở lời hơn

Tống Đình Phàm nghe câu hỏi này của cậu, đáy lòng âm thầm bật cười, nghĩ thầm, đêm qua anh đã đầm đìa thể hiện, hôm nay còn có thể biểu hiện lại cho em nhìn sao!

Nghĩ vậy, nhưng trên mặt cũng không chút biểu hiện, hắn hứng thú dạt dào nói, “Tối qua em nói, đây là nhà em, em muốn về thì về, anh còn có thể kinh ngạc thế nào, tóm lại cũng là em về nhà thôi!”

Một câu làm mặt Trần Lâm đỏ thấu, cậu sầu não trừng mắt nhìn Tống Đình Phàm, đứng dậy đi rửa mặt, sáng sớm cậu chỉ lo nhìn hắn, nói chuyện với hắn, bản thân còn chưa rửa mặt

Chăm chú nhìn bóng sáng thiên hạ rời đi, Tống Đình Phàm nở nụ cười trên môi, hệt như Trần Lâm vừa rồi- hạnh phúc, mãn nguyện

Chương 88

Sự việc có mặt tốt tất có mặt xấu, triết học cũng luôn nói về hai mặt đối lập của một vấn đề. Nên, chuyện năm nay Trần Lâm vội vàng chạy về Bắc Kinh, liền mang đến hai hiệu quả rõ ràng

Đương nhiên, mặt tốt là cuộc sống của cậu cùng Tống Đình Phàm ngày càng tốt hơn, bình thản nhưng đủ ấm áp, ấm áp nhưng đủ những bất ngờ thú vị; về công việc của hai người, không cần lo lắng cho Tống Đình Phàm, cửa tiệm của Trần Lâm cũng kinh doanh rất chất lượng, từng bước từng bước, tuy không thể nói phát triển không ngừng, nhưng lợi nhuận luôn không tồi, khách hàng cũ mới đều tăng, cuộc sống như thế tất nhiên Trần Lâm đầy hưởng thụ, toàn tâm thỏa mãn. Ngẫu nhiên cậu sẽ cùng Tống lão đầu nhi dùng cơm, uống trà, hệt như hai cha con, Trần Lâm muốn lẩn quẩn trong lòng cũng không thể

Nhưng cuộc sống con người không thể lúc nào cũng an nhàn, có một số việc cần đối mặt, chỉ là vấn đề thời gian, cái gì đến sẽ đến

Tơ liễu tung bay, thônng xanh reo, vạn vật vươn mình khoe sắc xanh biếc, mọi người không thể không hiểu, nàng xuân đã về. Xuân là mùa đẹp nhất trong năm, quả thực tâm tình người ta rất sảng khoái, tâm tình như vậy, thậm chí còn làm người ta ảo giác không khí Bắc Kinh rõ ràng tốt hơn rất nhiều, đến hô hấp cũng vui sướng

Hai ngày trước, khi Trần Lâm và Lí Tiểu Phàm cùng nhau dùng cơm trưa, hai người lập tức nói đến kì nghỉ mùng 1 tháng 5 *Quốc tế lao động*, nói thế nào đó cũng là kỉ niệm một năm ngày cưới của nàng, Trần Lâm kiên trì muốn tặng quà. Lí Tiểu Phàm tuyệt không từ chối, nàng chỉ nói, đợi đến lúc mình đi nghỉ về sẽ nhận quà a. Haha

Với một Lí Tiểu Phàm không chút giữ kẽ trong hiện tại, Trần Lâm cười cười, tiếp tục nói chuyện

Về nhà nói chuyện này với Tống Đình Phàm, hắn không có ý kiến gì, chỉ nói Trần Lâm tự mình quyết định cũng được, nghĩ quà gì thích hợp với Tiểu Phàm thì cứ như vậy mà mua tặng nàng

Tống Đình Phàm mặc dù vẫn giữ quan điểm cá nhân về Lí Tiểu Phàm, nhưng ở một góc độ nào đó, hắn vẫn là cảm ơn nàng. Dù sao sau khi nàng sống tại Bắc Kinh, Trần Lâm cũng xem như có một bằng hữu tri kỉ, dù tri kỉ này là nữ nhân

Kì thật, lại nói, thật không phải Trần Lâm không có bằng hữu, cậu có nhiều bạn tốt hiện đang sống tại Bắc Kinh, chính là này đó cùng bạn học đều được cậu đặt trong một phạm vi nhất định, nhưng rất xa với vị trí bằng hữu. Bởi vậy, những khi gặp nhau cậu đều giữ những điều riêng tư của mình, nhưng Lí Tiểu Phàm lại không như vậy

Nếu đã đáp ứng tặng quà cho Lí Tiểu Phàm, tất nhiên Trần Lâm khắc khắc lưu tâm, nhưng đến Mùng 1 tháng Năm vẫn chưa tìm được quà ưng ý. Hơn nữa vừa đến ngày lễ, cửa hàng lại bận bịu, tổng kết tình hình kinh doanh, hơn nữa, quan trọng nhất là chuyện đổi sách định kì, bận túi bụi. Cho nên chuyện mua quà tặng Lí Tiểu Phàm có chút chậm trễ

Tống Đình Phàm thực ra không nghĩ nhiều, chỉ nói, “Nếu hiện tại tìm chưa ra quà, vậy đợi cho qua lễ, lại mang nàng đi chọn quà, nàng hẳn sẽ chọn được món mình thích”

Trần Lâm không nghĩ như Tống Đình Phàm, dù sao mình cũng đồng ý với người ta rồi, lúc gặp nhau lại không có quà, cậu vẫn cảm giác có chút có lỗi. Tống Đình Phàm không thích Trần Lâm như vậy, bản thân cậu bận đến chân không chạm đất, cơ thể luôn trong tình trạng kiệt sức, còn luôn nghĩ cho người khác

Nhưng hắn cũng không thể làm gì, những chuyện Trần Lâm ngang bướng kiên trì, hắn cũng chỉ có thể thuận theo

Đến 1/5, Tống Đình Phàm đã lên kế hoạch nghỉ ngơi từ trước cho cậu, vì vài hôm trước Trần Lâm quá bận, bây giờ phải nghỉ ngơi một chút

Tống Đình Phàm vốn định ở nhà cùng cậu, để cậu nghỉ ngơi, nhưng Trần Lâm kiên trì nói, hôm này là ngày mồng 1 tháng Năm, đi mua sắm không chừng lại tìm được quà thích hợp cho Lí Tiểu Phàm, mạnh mẽ yêu cầu Tống Đình Phàm phải đi mua sắm cùng cậu

Không chịu nổi, Tống Đình Phàm cuối cùng là gật đầu đồng ý

Bất quá người định không bằng trời định, khi hai người chuẩn bị ra ngoài, một cuộc gọi đến, phá hủy mọi kế hoạch

Điện thoại vừa kết nối, bên kia đầu dây là giọng nói hứng khởi của mẹ Trần, “Con trai, mẹ cho con một bất ngờ thật to nga! Haha, mau đến đón chúng ta đi! Ta và ba con đã đến ga Bắc Kinh rồi, haha….”. Không khó nghe ra những vui vẻ trong giọng nói

Nghe thanh âm thư sướng kia của mẹ Trần, Trần Lâm cảm giác tai mình tạm thời lùng bùng đi. Ba mẹ đến Bắc Kinh? Bây giờ đang ở ga? Không phải mẹ vừa nói vậy sao?

– “Con trai, con trai….. Làm sao vậy? Hưng phấn được gặp mẹ đến nói không nên lời?”

Cầm di động, Trần Lâm ngây ngốc nhìn Tống Đình Phàm đang bên cạnh, Tống Đình Phàm lại nhìn cậu, mắt Trần Lâm ánh lên tia bối rối rồi biến mất, mắt Tống Đình Phàm nhìn cậu, rồi đuổi dần băn khoăn đến di động đang trên tay cậu

– “Con trai?”. Mẹ Trần thấy con trai nửa ngày không có phản ứng, nghi hoặc hỏi

Thu hồi tầm mắt đang dừng trên người Tống Đình Phàm, Trần Lâm hạ mắt, “Mẹ, con đây”

Tiếng ‘Mẹ’ có chút ngoài ý muốn như có như không này của Trần Lâm, Tống Đình Phàm chau chau mày

– “Con trai, con đang bận a?”

– “Không….. không có, mẹ, mẹ và ba đang ở ga phải không? Hai người đợi ở đó, con sẽ lập tức đến đón”

Mẹ Trần trả lời con trai, hai bên cúp máyGác máy, hai người còn lại chỉ nhìn nhau không nói gì, cả hai đều biết mình sẽ đối mặt với điều gì, nhưng ý nghĩ trong lòng hai người đều giống nhau sao? Tống Đình Phàm nghĩ, lần này có nên buộc cậu chọn lựa không? Hoặc để cậu không đối diện lần này? Hay mình sẽ bất động thanh sắc, hết thảy để cậu tự xử lí, để cậu tự quyết định?

Mặc kệ Tống Đình Phàm nghĩ gì, mắt hắn đều bá đạo nói rằng, tuyệt đối sẽ không từ bỏ Trần Lâm!

Lặng im thật lâu, vẫn là Trần Lâm phá vỡ sự tĩnh lặng bất an này trước tiên, thanh âm khô khốc mấp máy miệng, “Ba mẹ em đến Bắc Kinh, em… Muốn đi đón họ” 

Tống Đình Phàm nghe nhưng vẫn bất động, hắn chăm chú nhìn vào mắt Trần Lâm, chút không có biến hòa

Với những thờ ơ lúc này của Tống Đình Phàm, Trần Lâm có chút bất an, có chút không biết làm sao

Như đã qua rất lâu, Trần Lâm dường như đã hạ quyết tâm, không hề tránh né ánh mắt Tống Đình Phàm, không hề do dự, chìa tay ra, “Đưa chìa khóa xe cho em”

Một câu này của Trần Lâm làm đáy mắt Tống Đình Phàm biến sắc, có ý tứ gì? Cậu vẫn muốn né tránh, không chọn lựa đối diện? Tuy nói mình đã chuẩn bị tâm lí, nhưng nếu Trần Lâm thực sự chọn lựa như vậy, Tống Đình Phàm nghĩ nếu hắn không có chút tức giận là gạt người

Không xem nhẹ tình tự dao động của Tống Đình Phàm, Trần Lâm bước đến gần hắn, ngẩng đầu nghênh thị ánh mắt bá đạo chưa rời mình khắc nào, “Đình Phàm, tin em”

Tống Đình Phàm nhìn Trần Lâm, không phải không tin cậu, chính là chuyện lần trước với Tống lão đầu nhi hắn vẫn còn nhớ rõ, hắn cũng không quên khi đó Trần Lâm do dự như thế nào. Lúc ấy, Tống Đình Phàm liền hoải nghi, nếu một ngày cậu buộc phải đối mặt với cha mẹ mình, cậu sẽ làm sao? Tống Đình Phàm biết, Trần Lâm không quyết đoán lạnh lùng như mình. Vấn đề không phải có tin tưởng nhau hay không, mà là ở tính cách của Trần Lâm

Trần Lâm nhận chìa khóa xe, xoay người chuẩn bị mở cửa, Tống Đình Phàm có chút mạo muội giữ chặt tay Trần Lâm, hắn muốn nói, anh đi cùng em, cũng có ý luyến tiếc đã buộc cậu như vậy. Vì thế, lôi kéo dừng lại, không ngôn ngữ gì

Trần Lâm như hiểu ý tứ của Tống Đình Phàm, mỉm cười cùng hắn, “Tin tưởng em bây giờ, cũng không nghĩ chuyện tách ra. Nhưng là, bọn họ là cha mẹ em, anh cho em thời gian, em cũng muốn cho bọn họ thời gian, để mình tự nói. Em… sẽ dẫn bọn họ về”

Dùng sức nắm chặt tay Tống Đình Phàm, Trần Lâm cam đoan

– “Vậy em lái xe….”. Tống Đình Phàm không quá tin tưởng để cậu lái xe, tuy hắn tin vào kĩ năng lái xe của cậu

Trần Lâm sớm đã có bằng lái, Tống Đình Phàm nghĩ mua cho cậu một chiếc xe, chính là Trần Lâm nói mỗi ngày cơ bản đều đi cùng hắn, không cần…. mua thêm xe. Trần Lâm kiên quyết như vậy, Tống Đình Phàm cũng đồng ý. Chính là ngẫu nhiên, sẽ có lúc Trần Lâm tự lái xe đi làm. Nếu hắn không tiện, vẫn còn có xe của công ty

– “Haha, tổng yếu phải cho bọn họ biết anh không bạc đãi em, như vậy chúng ta mới thắng được na!”. Câu vui đùa này của Trần Lâm lại làm Tống Đình Phàm hiểu ra, Trần Lâm là muốn dùng xe dẫn lời, để cha mẹ mình tự động hỏi chuyện

Dù sao, xe Tống Đình Phàm màu sắc tuy không quá nổi bật, nhưng không thể nghi ngờ đó là một chiếc xe hàng thật giá thật, cha mẹ Trần biết đó không phải xe con trai mình mua, vì bọn họ vẫn luôn nghĩ Trần Lâm chỉ mở một hiệu sách bình thường thôi– “Đi thôi, anh ở nhà đợi mọi người về dùng cơm chiều”. Tống Đình Phàm nói vậy, đã làm cho Trần Lâm có được động lực lớn lao

Đến ga, lúc nhìn thấy cha mẹ, tuy trong lòng Trần Lâm lo lắng, nhưng dù sao cũng là gặp cha mẹ mình, cậu vẫn vui vẻ

– “Ba, mẹ, hai người sao lại đến? Cũng không nói cho con một tiếng!”

Nhận túi du lịch từ tay ba Trần, Trần Lâm hỏi

– “Còn không phải vì muốn con bất ngờ! Con trai, mùng 1 tháng Năm, ta và cha con đều được nghỉ, chúng ta liền bàn bạc nếu không đến thăm con, cuối cùng quyết định, cáp~, vẫn là đến đây đi đến đây đi….. Thế nào, con trai, gặp cha mẹ con vui không?”

Trần lâm liếc nhìn ba Trần, hai cha con đều buồn cười với tính cách trẻ con của mẹ Trần a!

– “Vui, gặp ba mẹ con rất vui a! Đi thôi, mẹ, lên xe trước rồi nói sau”

Trần Lâm cùng cha mẹ đến bãi đậu xe

Làm người một nhà, tướng mạo giống nhau có thể do tạo hóa, nhưng tính cách giống nhau, suy nghĩ giống nhau thì chắc chắn phải sống cùng nhau rất lâu mới dưỡng nên như vậy

Ba Trần, mẹ Trần, lúc nhìn thấy chiếc xe, hai người không hẹn mà cùng nhìn nhau. Trần gia tuy không phải một giá đình đại phú đại quý, nhưng tuyệt cũng là thường thường bậc trung, thuộc giai cấp tư sản dân tộc. Ba Trần làm giáo dục nhiều năm như vậy, bây giờ lại là cán bộ trong Cục, kiến thức trên mọi phương diện đều kiêu ngạo một mặt, mà mẹ Trần làm công tác văn nghệ nhiều năm như vậy, kiến thức cũng rộng rãi. Cho nên, với chiếc xe xuất hiện trước mặt này, hai người đều có suy nghĩ trong lòng

Hai người đều tự biết con trai sẽ vì đón bọn họ mà chạy đi mượn xe của bằng hữu, dù có thể như vậy, nhưng bằng hữu của con lại đủ năng lực mua được chiếc xe này sao?

Lên xe, Trần Lâm đều nhìn ra những nghi hoặc của ba mẹ, nhưng cậu biết bây giờ không phải thời cơ giải thích tốt nhất, ít nhất phải tìm một nơi ngồi lại nói chuyện

– “Ba, mẹ, con mang hai người đến cửa tiệm trước tiên, uống vài thứ, sau đó chúng ta nói tiếp được không?”. Trần Lâm khởi động xe, hỏi ý kiến cha mẹ

Ba Trần gật gật đầu, mẹ Trần tất nhiên không phản đối, tình huống hiện tại, có ngu ngốc cũng biết con trai sắp giải thích mọi chuyện

Lúc nhìn thấy cửa hiệu, nói ba Trần mẹ Trần không kinh ngạc là nói dối, hai người không phải nông dân không biết gì, ba Trần đi công tác, mẹ Trần biểu diễn, bọn họ không xa lạ Bắc Kinh. Chính là vừa nghe tên đường, liền biết đó là trung tâm thương mại. Mà nhìn mặt tiền cửa hiệu rộng lớn như vậy, đồng thời lại ở vị trí đắc địa, ba Trần mẹ Trần chắc chắn tiền vốn mình tài trợ cho con không đạt đến trình độ này

Lúc này, hai người không hề che giấu những nghi hoặc trong lòng với con trai

Trần Lâm mang hai người vào cửa tiệm, tìm một nơi yên tĩnh nhưng không khuất tầm mắt, liền an bài cha mẹ ngồi xuống, cũng phân phó trà và điểm tâm cho hai người

Ba Trần mẹ Trần vẫn quan sát mọi hành động của con trai, họ biết con trai đều rất quen thuộc với cửa hiệu, mà nhân viên nơi này rõ ràng cũng xem cậu là ông chú. Tuy hết thảy đều khẳng định đây là cửa hiệu của Trần Lâm, nhưng cha mẹ Trần vẫn nghi hoặc: Trần Lâm làm sao mở được cửa hiệu này?

Trần Lâm nhận trà và điểm tâm từ nhân viên phục vụ, tự tay châm trà cho cha mẹ xong, mới chậm rãi mở miệng, “Ba, mẹ, con biết hai người đều nghi hoặc, con đây chậm rãi giải thích cho hai người, hai người hãy nghe con nói, đợi con nói xong, cha mẹ nghĩ thế nào thì nói cho con biết, được không?”

Thái độ của con khẩn cầu cùng trịnh trọng, cha mẹ Trần tự nhiên không xem nhẹ được, thuận theo con trai, hai người gật đầu

– “Ba năm trước, lúc còn làm ở cửa hàng mắt kính con có quen một người, người kia…..”

– “Cho nên sau khi đến Bắc Kinh, có người ta trợ giúp, con mở cửa hiệu này, kinh doanh sách đồng thời kinh doanh trà…..”. Nói xong, Trần Lâm nhìn quanh cửa hiệu một vòng

Ba Trần, mẹ Trần nghe con trai nói rõ, trong lòng mơ hồ rồi khẳng định đã nắm bắt được mấu chốt, chăm chú nhìn con thật lâu, hai người liếc nhìn nhau, ba Trần chậm rãi nói, “Trần Lâm, con muốn nói cho chúng ta biết, ‘người kia’ theo lời con là một nam nhân, đúng không?”

Hơi thở bị kiềm hãm, thu hồi tầm mắt, Trần Lâm khẩn trương nắm chặt tay, khẽ cắn môi, gật đầu thừa nhận

Chương 89

Không khí nhất thời đông lạnh, hơi thở ba người mơ hồ có thể nghe thấy, Trần Lâm khẩn trương nửa ngày không thở được, mà ba Trần, mẹ Trần, rõ ràng đang hô hấp dồn dập, Trần Lâm lại nâng mắt nhìn, mắt mẹ Trần ngấn nước, giống như có thể rơi lệ bất kì lúc nào, ba Trần lại không quan tâm xoay xoay tách trà, trầm mặc không nói

– “Mẹ…. người…. Người đừng khóc……”. Ngữ điệu Trần Lâm rất bối rối, vì đây là lần đầu tiên cậu thấy nước mắt của mẹ. Dù khi bà ngoại qua đời, Trần Lâm vĩnh viễn không thấy mẹ khóc trước mặt mình, cùng lắm chỉ thấy mắt mẹ đỏ thôi. Trần Lâm khi đó rất hiểu, tuy tính tình mẹ có chút trẻ con, nhưng bà kiên cường nhường nào, giờ này khắc này, mẹ vì cậu, mà rơi lệ

Ba Trần choàng qua vai lão bà, an ủi. Lại nhìn con trai, tựa hồ khi trầm mặc ông đã có quyết định của mình

– “Trần Lâm, ba cũng xem như hiểu con, ta có thể hiểu chuyện con nói ngày hôm nay, tất nhiên sẽ không phải là những suy tính, đắn đo, dằn vặt ngày một ngày hai. Con từ nhỏ…. Chúng ta chưa từng lo lắng quá nhiều, đương nhiên con cũng không làm chúng ta quá lo lắng, ta không nghĩ chỉ vì việc này, chúng ta sẽ phủ nhận con của trước kia. Cho nên, với người vừa rồi trong lời con, ta không thể dễ dàng phủ quyết, nhưng…….. cũng sẽ không dễ dàng tán thành. Con hiểu không?”

Trần Lâm gật đầu, với từng lời giải thích này của cha, cậu cảm kích vạn phần

Liếc mắt nhìn lão bà, ba Trần tiếp tục nói, “Ta nghĩ chúng ta tất yếu phải gặp cậu ta một lần”

Những lời này của ba Trần hoàn toàn xuất phát từ uy nghiêm của người cha, nói cách khác, Trần Lâm không đồng ý cũng phải đồng ý!

Nhưng với Trần Lâm, đây cũng là dự định của cậu, đừng quên, cậu đã đồng ý với Tống Đình Phàm đêm nay sẽ dẫn hai người về nhà dùng cơm, nên cũng tự nhiên vui vẻ nhận lời ba Trần

Mẹ Trần nghe ba Trần nói vậy, nước trong mắt còn chưa tan, một tay đã kéo ống tay áo của lão công, lắc đầu, ánh mắt không đồng ý hành động này của Trần Lâm

Vỗ vỗ tay lão bà trấn an, ba Trần lựa lời, “Có chuyện chúng ta phải đối mặt, phải giải quyết, con trai có thể đối mặt chúng ta, thẳng thẳng thành khẩn với chúng ta, nhưng vậy chúng ta cũng nên cho con một cơ hội, không phải sao?”

Mẹ Trần bị lão công thuyết phục, miễn cưỡng gật gật đầu

– “Ba, cảm ơn ba”

Ba Trần lắc đầu, không câu nệ lời cảm ơn của con trai

– “Tiểu Lâm, con…..”. Mẹ Trần muốn nói lại thôi, làm Trần Lâm khó chịu trong lòng. Rõ ràng vừa rồi giọng nói mẹ trong điện thoại rất vui sướng, bởi vì mình thẳng thắn, mà thương tâm rồi?

– “Mẹ…….” 

Ba Trần có chút không hài lòng với tính lưỡng lự của hai mẹ con, vỗ vỗ vai lão bà, ngược lại còn nói với Trần Lâm, “Bây giờ chúng ta gặp cậu ta được không?”

– “Ân, ba mẹ, chúng ta về nhà ăn cơm đi, anh ấy đang ở nhà”

Trần Lâm bình thường tùy tiện nói, hoàn toàn tự nhiên, nhưng ba Trần mẹ Trần nghe xong lại nghĩ

Nhà?

Tuy vừa rồi nghe Trần Lâm nói, hai người cũng biết được con trai đang sống cùng người kia, nhưng nơi hai nam nhân chung sống cũng có thể gọi là ‘nhà’ sao?

****** ******

Cửa mở, ba Trần mẹ Trần nhìn Tống Đình Phamg đứng trước mặt mình, nhất thời có chút ngoài ý muốn– cảm giác người này rất mạnh mẽ

Buổi chiều, trong cửa hàng của Trần Lâm, nghe con trai miêu tả người này, ba Trần mẹ Trần hiểu với con trai người này thực vĩ đại, là doanh nhân thành đạt, nhưng lúc này, hai người không thể không thừa nhận suy nghĩ của mình có chút phiến diện, mà con trai cũng không miêu tả toàn bộ cho họ nghe

Kì thật không nên trách Trần Lâm, cậu làm sao có thể kể cho cha mẹ nghe tính tình nhất nhất chuyên chế bá đạo của Tống Đình Phàm? Tất nhiên, dù thẳng thắn cỡ nào, Trần Lâm vẫn là tránh nặng tìm nhẹ. Dù cậu lo lắng, nhưng những ý nghĩ trong đầu vẫn rất rõ ràng. Dù sao đây cũng là điều Tống lão đầu nhi tán thưởng Trần Lâm a!

– “Thúc thúc, a di, hai người vào đi, cơm sắp xong rồi”. Đang nói, Tống Đình Phàm nép sang một bên, để cha mẹ Trần đi vào, đồng thời cũng nhận túi du lịch của cha mẹ Trần từ tay Trần Lâm– “Ba mẹ, chúng ta đến phòng khách ngồi đi”

Ba Trần mẹ Trần gật đầu với Tống Đình Phàm, sau đó vào phòng khách cùng Trần Lâm

Trần Lâm thừa dịp đi rót nước cho ba mẹ, đi về phía Tống Đình Phàm, còn chưa đến nơi đã bị ánh mắt hắn một mực bảo quay về, thuận tiện hắn lại bổ sung một cậu, “Thúc thúc, a di, hai người ngồi hàn huyên với Trần Lâm một lát. Con còn nấu một món, làm xong chúng ta sẽ dùng cơm”

Mẹ Trần nhìn Tống Đình Phàm biến mất trong phòng bếp, liếc mặt nhìn con trai một cái, hỏi, “Cậu ta nấu cơm sao?”

Trần Lâm gật gật đầu, “Ân, cơm nhà căn bản đều do anh ấy làm”

Mẹ Trần có chút ngoài ý muốn. Khi mới vào cửa, nàng liền quan sát Tống Đình Phàm, người này chỉ đứng một chỗ cũng làm cho người khác cảm giác rất áp lực, hơn nữa cũng không phải người hoạt ngôn, tương phản trên người hắn còn mang theo hơi thở lạnh lùng cường thế, đối đãi bọn họ cũng rất lễ phép nhiệt tình, người có tính cách như vậy, mẹ Trần thực sự không nghĩ hắn sẽ nấu cơm! Chẳng lẽ hắn không nên là loại người ‘đội vợ lên đầu’ như vậy sao?

Quét mắt quan sát quanh nhà một còng, cảm giác đầu tiên của mẹ Trần, là sạch sẽ, thật sạch sẽ! Tuy biết con mình cũng không phải người quá bừa bộn, nhưng dù sao cũng là con trai, một vài phương diện sẽ rất bừa bãi, nhưng nhà của hai nam nhân lại sạch sẽ như thế, mẹ Trần có chút kinh ngạc. Chẳng lẽ hai đứa biết hôm nay mình sẽ đến, người kia hôm qua thuê người quét dọn sao?

Trần Lâm nhìn ánh mắt tò mò quan sát chung quanh của mẹ, mở lời, “Mẹ, con mang người đi dạo một vòng đi, ba, nơi này có báo chí, đều là báo hôm nay, ba xem đi, nếu không thì xem TV”. Nói xong, Trần Lâm mang chồng báo, điều khiển từ xa đưa cho ba Trần, kéo mẹ Trần đứng lên đi dạo một vòng

Từ phòng khách đến ban công, cửa sổ sát đất, Trần Lâm vừa do xét thái độ của mẹ vừa giải thích mình thường làm gì ở đây, bận chuyện gì ở đây; sau đó là thư phòng, Trần Lâm nói với mẹ, đây là nơi Tống Đình Phàm làm việc, đôi khi cậu cũng làm việc trong này; sau đó lại đến nơi nối liền giữa hai tầng, Trần Lâm nói lần đầu tiên khi đến đây mình bị tiếng chuông cửa lừa như thế nào; ……. Sau đó cậu lại kéo mẹ đến phòng ngủ của mình và Tống Đình Phàm, đặc biệt nói nhiều về chiếc ghế lưới trong phòng ngủ và bàn đặt máy tính, thuận tiện còn kể chuyện bọn họ đi mua đồ, đang nói, lại mang mẹ Trần đến buồng vệ sinh, cuối cùng, Trần Lâm dẫn mẹ đến nơi Tống Đình Phàm đang đứng…….

Như không nhận ra động tĩnh sau lưng, Tống Đình Phàm vẫn tôi nấu cơm như ngày xưa; lúc này, Trần Lâm không nói gì với mẹ, chính là nhìn thấy như vậy, nhìn thấy như vậy…….

Một lúc sau, mẹ Trần quay sang nhìn con, ão não liếc cậu một cái, không nói gì, xoay người về chỗ ba Trần…..

Mẹ Trần vừa xoay người rời đi, Tống Đình Phàm chậm rãi quay đầu, cười với Trần Lâm…….

Trên bàn cơm, sáu món ăn, vừa không quá phung phí vừa không quá bạc đãi khách, với bốn người mà nói, bấy nhiêu đồ ăn là vừa đủ

Tống Đình Phàm hỏi ba Trần muốn nhấm chút rượu không, nhưng bị Trần Lâm cự tuyệt, vì huyết áp cao, ba Trần không được uống rượu, vài năm trước ông đã được mẹ Trần ra văn bản cấm uống rượu
Tuy ba nam nhân, một nữ nhân dùng cơm cùng nhau, hơn nữa không rượu trợ hứng, nhưng tối thiểu không khí bàn ăn vẫn tương đối viên mãn, ít nhất cũng không tẻ ngắt. Vì ba Trần không có ý đối địch, Tống Đình Phàm không cố ý xu nịnh, hai người hoàn toàn tự nhiên giao đàm, không thể không viên mãn

Chẳng qua ăn uống no đủ xong, những chuyện cần nói thì nên nói

– “Ách…… ban ngày Trần Lâm có nói cho ta……. Chuyện của hai đứa các con, ta nói với nó mình sẽ không dễ dàng phủ quyết hay tán thành, hiện tại, ta vẫn giữ những lời đó. Ta cũng không có ý kiến gì, phán xét chuyện hai đứa làm là đúng sai thế nào, nên ta cũng không thể áp đặt điều gì, chính là”. Ba Trần ngừng một chút, lại nói, “Làm cha, ta hơn ai hết đều hi vọng con mình có thể hạnh phúc, an khang hơn bất kì ai, đây cũng là tình lí bên trong”

Ba Trần nói xong suy nghĩ của mình, chậm rãi nhâm nhi trà Trần Lâm vừa pha, tuyệt đối là vị thế của trưởng bối

Tống Đình Phàm ngồi đối diện ba Trần, hai tay nắm thành quyền đặt trên đùi, thần thái rất thật tâm, hiển nhiên nghe lời ba Trần

– “Mong muốn Trần Lâm hạnh phúc, an khang, vốn là ước nguyện cuối cùng của con”. Một chữ lại một chữ, rõ ràng rành mạch, chính là một câu, lại làm cho người nghe hiểu được những tâm tình

Ba Trần gật đầu, cao giọng, “Cho nên?”

– “Cho nên, con sẽ không từ bỏ cậu ấy”. Tống Đình Phàm thay đổi tư thế, một tay khoát lên thành sô pha, nhìn về phía Trần Lâm

Trần Lâm biết tư thế hiện tại này của Tống Đình Phàm thích hợp cỡ nào với câu nói vừa rồi, cảm giác áp bách rõ ràng đến đâu, khí thế bá đạo đến đâu, nếu nghiêm trọng hơn một chút, phỏng chừng ba Trần đều có cảm giác bị uy hiếp, Trần Lâm ẩn ẩn sốt ruột

Cậu…… Không muốn bọn họ khó xử với nhau……

Trần Lâm cấp bách nhìn Tống Đình Phàm, mà hắn vẫn thực đang lạnh nhạt, tầm mắt bình tĩnh tự tin nhìn Trần Lâm, còn lộ ra một mạt an ủi

– “Khụ khụ……”. Với hành động này, hai người tuy không cảm thấy gì, nhưng ba Trần mẹ Trần đã có tuổi, nhìn thấy lại tái mặt

Ba Trần vờ ho khan hai tiếng, cuối cùng cũng lôi kéo sự chú ý của hai người

Trần Lâm vốn tưởng ba sẽ vì những bá đạo cường thế bất chợt của Tống Đình Phàm mà không vui hoặc tức giận, nhưng xem ra cậu cả nghĩ

– “Ta nghĩ đêm nay tạm thời nói đến đây thôi, Trần Lâm, ta với mẹ con có chút mệt mỏi, con…….”

Ba Trần chưa nói xong, Tống Đình Phàm đã mở lời, ngắt lời ba Trần, “Thúc thúc, a di, đêm nay hai người ở lại đây đi, không cần đến nơi khác, phòng đã dọn dẹp tốt lắm, Trần Lâm đưa hai người đến”

Tống Đình Phàm vừa dứt lời, liền đứng lên lấy một chùm chìa khóa trong ngăn kéo, đưa cho Trần Lâm, “Em mang thúc thúc và a di đến phòng dưới lầu đi”

Trần Lâm vốn muốn giữ cha mẹ lại, thật không ngờ Tống Đình Phàm đã sắp xếp tất cả, lúc này, Trần Lâm không rõ trong lòng có tư vị gì, cảm động có, mãn nguyện có, hạnh phúc cũng có

Trần Lâm nhận chùm chìa khóa, nói với ba mẹ, “Ba mẹ, con cũng không muốn hai người đến khách sạn, hơn nữa đã khuya rồi, ở lại đây đi, con mang hai người xuống lầu dưới, dưới lầu có phòng ngủ”

Tống Đình Phàm trực tiếp thay Trần Lâm giữ cha mẹ Trần lại, Trần Lâm lại uyển chuyển hát đệm theo. Cha mẹ Trần nghĩ thế nào, hiện tại cũng chỉ giữ trong lòng

Trần Lâm và cha mẹ ra đến cửa, Tống Đình Phàm cũng đưa đến cửa, sau đó, mẹ Trần cơ hồ chưa nói câu nào suốt buổi tối lại mở miệng, “Đêm nay ta tâm sự với Trần Lâm một chút, nó không về đâu”

Một câu của mẹ Trần, ba Trần biến sắc, Trần Lâm xấu hổ, Tống Đình Phàm vẫn trầm ổn trấn định như cũ, cũng không chau mày

Cuối cùng, gật gật đầu

Chương 90



<tbody></tbody>

Ba Trần mẹ Trần vừa xuống đến phòng, đập vào mắt là cả gian phòng sạch sẽ, dù không nồng đậm hơi thở cuộc sống như nơi vừa rồi, nhưng không thể không nói, kiến trúc giống nhau, sạch sẽ giống nhau, chỉ là không có hơi người
Cũn phải, ba tầng này của Tống Đình Phàm, trước khi mua, cách trang trí, cấu trúc đều do hắn lên ý tưởng, cho nên mặc kệ nơi nào, ba tầng này đều có kiến trúc và cách bài trí đồng nhất. Mà hắn sống ở lầu 1, nhưng hai phòng dưới cùng cũng bị hắn ghép lại, cơ hồ không ai ở, nên không có sức sống, không có hơi người cũng là chuyện bình thường
Chính là ngẫu nhiên sẽ đặt vài thứ, nên cũng sẽ thuê người quét dọn định kì
Tuy nói Trần Lâm biết thời gian có người đêns vệ sinh, nhưng bây giờ vừa vào cậu liền biết, chiều nay người nọ đã quét dọn lại một lần, hơn nữa còn thông gió trong phòng. Không chỉ thế, còn đặt thêm đồ ăn thức uống vào tủ lạnh, trên bàn ăn đặt đĩa hoa quả, ga giường cũng thay mới, đồ dùng vệ sinh cá nhân cũng mới mẻ, chình là những thứ linh tinh như dép lê, Tống Đình Phàm cũng không xem nhẹ
Ba Trần mẹ Trần cùng Trần Lâm nhìn thấy đều cảm giác mũi có chút ê ẩm, trong lòng sáp sáp
Người kia a……
Không bỏ qua biểu tình của con trai, mẹ Trần trầm lòng một chút, ngồi vào sô pha, còn chưa nói gì với con trai, nước mắt kìm nén suốt hôm nay, rốt cuộc lăn xuống như châu như ngọc
– “Mẹ….”. Trần Lâm vội vàng đi đến cầm tay mẹ Trần, một tay lại lau nước mắt giúp mẹ, trong lòng toán sáp không chịu được, bối rối không chịu được, hôm nay là lần đầu tiên cậu thấy mẹ khóc……… Chân tay có chút luống cuống…….
– “Tiểu Lâm, mẹ vẫn muốn ôm cháu nội……..”
Giọng nói mẹ Trần nồng đượm giọng mũi làm Trần Lâm chùng lòng, cả sắc mặt cũng đột nhiên trắng bệch, tay đang lau nước mặt giúp mẹ cũng dừng lại…….
Ba Trần nhìn thấy, rút khăn đưa cho mẹ Trần
– “Đừng khóc, trước tiên hảo hảo nói chuyện với Tiểu Lâm, em còn chưa nói lời nào”. Ba Trần am ủi mẹ Trần, nháy mắt với con trai đang bạc mặt
– “Ách, mẹ, con đi lấy nước cho mẹ đi……”. Nói xong, Trần Lâm vội vàng đứng dậy
Hai người ngồi lại nhìn bóng Trần Lâm rời xa. Nước mắt mẹ Trần tuy ngừng rơi, nhưng đôi mắt vẫn đỏ, nhìn thấy lão công lại không kiềm chế được mà thút thít khóc lên
Vỗ vỗ lưng lão bà, ba Trần nói, “Em nói em a, làm vậy để làm gì?”
– “Tiểu Lâm lớn như vậy cũng chưa thấy em khóc bao giờ a, em vừa khóc, nước mắt một mặt, liền dọa con hoảng sợ, em không đau lòng a? Lại còn nói cháu nội cái gì, không phải là áp đặt con sao…….”– “Anh nói dễ nghe, anh thế nào không nghĩ con từ nhỏ đã rất ngoan, chưa làm chuyện gì khiến chúng ta lo lắng, nhưng lần này, không chỉ làm chúng ta…… ô, lo lắng, mà còn làm chúng ta ngoài ý muốn thật nhiều…….”. Khi mẹ Trần vừa thút thít vừa nói, Trần Lâm đã mang nước trở lại. Hiển nhiên, những lời này của mẹ, Trần Lâm đều nghe thấy
Đựt li nước trước mặt mẹ Trần, Trần Lâm hạ mắt, liếm liếm môi, chua xót mở miệng, “Mẹ, thực xin lỗi, con biết con làm cha mẹ đau lòng, nhưng……. nếu con có thể chọn lựa cách không làm cha mẹ đau lòng như trước kia, con sẽ làm. Chính là con không nghĩ sẽ rời xa anh ấy…….. Một chút cũng không muốn…….”
Mẹ Trần im lặng nhìn con trai, đợi con nói tiếp
– “Mẹ, trước kia, khi con quyết định cùng anh ấy một chỗ, cũng đã nghĩ những chuyện phải đối mặt trong tương lại, con không lỗ mãng khinh suất, con cũng từng đấu tranh, do dự, thậm chí tự vấn, con có nhất thiết phải đi con đường khác mọi người không? Lúc ấy, con không trả lời được, nhưng cũng hiểu được nếu không chọn con đường này, như vậy thì con chọn lựa thế nào, cuộc sống cũng dễ dàng hơn nhiều, hạnh phúc hơn nhiều……..”
Nói đến người này, Trần Lâm cười với mẹ Trần, không do dự, tiếp tục nói, “Chính là, mẹ, mẹ biết không? Sau khi yêu anh ấy, con không cảm thấy đi con đường này sẽ vất vả, cũng không cảm giác mình khác mọi người, con là con. Mỗi ngày, hai người bọn con đi làm, tan tầm, về nhà, nấu cơm, ăn cơm, dọn dẹp, nghỉ ngơi, đôi lúc sẽ ra ngoài ăn cơm cùng bằng hữu hoặc ở nhà nghỉ ngơi, thông cảm những khó khăn trong công việc của nhau, thấu hiểu nhau……… Tất cả, những việc này cũng không khác gì sinh hoạt thường nhật của mẹ và ba……… Chẳng qua, con cùng anh ấy đều là nam nhân thôi…….”
Mẹ Trần lẳng lặng nghe con nói, nàng biết con trai không nói dối, nàng hiểu con trai không cố ý khoa trương, cậu ăn ngay nói thật, thuật lại mọi chuyện. Đồng thời, mẹ Trần rất rõ ràng, con trai đang muốn thuyết phục mình, Khi bọn họ vừa vào ‘nhà’ của cậu và nguwoif kia, con trai bắt đầu cô tình mà cố ý thuyết phục nàng
Con dẫn mình đi xem nơi ở thường nhật, vừa chỉ vừa nói với mình, cuộc sống của mình trong nhà này bình thường như thế nào, ở chung cùng người nọ như thế nào, mà thông qua lời trình bày của con trai, làm nữ nhân, là bà chủ gia đình, nàng rất rõ ràng con trai có vai trò gì trong ngôi nhà này
Mẹ Trần tự hứa với lòng, nàng không nghĩ sẽ bị Trần Lâm thuyết phục, không hề bị cậu thuyết phục, chính là, cách nói của con làm nàng không thể phản bác. Lão công nói rất đúng, chuyện này, căn bản không thể phán xét Trần Lâm đúng sai thế nào, làm mẹ, nàng không thể phản bác tình cảm của con, đó là việc người làm mẹ không nên làm
Chính là, thực sự đồng ý cho con sao?
Mẹ Trần ba Trần liếc nhìn nhau, lại nhìn con, đổi cách nói
– “Tiểu Lâm, hiện tại mẹ và ba con không nói vấn đề khác, con nói hai người bọn con rất hợp nhau sao? Hôm nay chúng ta tiếp xúc với người kia rồi, mẹ xem cậu ta không phải người dễ đối phó, bá đạo cường thế như vậy, sao con…….”Mẹ Trần con chưa nói xong, Trần Lâm đã biết mẹ muốn nói gì
– “Mẹ, nói thật, nếu không gặp anh ấy, con nghĩ mình cũng sẽ có một tình yêu bình thường, kết hôn, sống hết đời, sau đó sinh cháu cho cha mẹ, con chưa bao giờ nghĩ sẽ cùng nam nhân đi hết đường đời, nhưng sự tình lại thành vậy, con gặp anh ấy, không phải anh ấy, con sẽ không lựa chọn làm vậy…….”
– “Con trai, con…..”. Mẹ Trần chưa nói, một vòng nước mắt lại lăn xuống
Mẹ Trần hiểu, dù Trần Lâm không minh xác biểu thị thái độ của mình, nhưng rõ ràng cậu vẫn không ngừng thuyết phục bọn họ, nghĩa là, con trai đã quyết định sống cùng người nọ
Bất quá cũng nói lại, dù con trai không chọn lựa người nọ, cậu ta sẽ dễ dàng từ bỏ sao? Mẹ Trần nhớ đến thái độ hôm nay của Tống Đình Phàm, không kiêu ngạo không siểm nịnh, lễ phép mà không gần gũi, tự tin mà trấn định, cuối cùng lại bá đạo bừa bãi với ba Trần, cũng vừa đúng phép tắc
Bởi vì, lúc ấy mẹ Trần nghe ba Trần nói chuyện, liền đã hiểu, lão công đơn giản chỉ muốn người nọ thể hiện thái độ, mà người nọ cũng làm vừa lòng lão công. Nghĩ thế, mẹ Trần sầu não trừng mắt liếc ba Trần
Nhìn lão bà liếc mắt, ba Trần liền hiểu, lão bà đã nghĩ thông suốt a!
Nhìn con trai bối rối tự trách, mẹ Trần lau nước mắt trên mặt, tươi cười, “Mẹ hôm nay, đều bị con mình làm mềm lòng vài lần, thật sự là quản không được chuyện này!”
Trần Lâm nghe mẹ vui đùa, bật người thả lỏng, bất quá, trong mắt lại ẩm ướt, gắt gao ôm lấy mẹ, nức nở nói, “Mụ mụ, cám ơn người, cám ơn người……..”
‘ Từ láy’ vô cùng thân thiết kia của Trần Lâm suýt hại mẹ Trần vỡ đê lần nữa, đánh vào lưng con trai, mẹ Trần làm bộ quát lớn, “Con trai, mẹ nói cho con biết, sau này không được làm cha mẹ ngoài ý muốn như vậy nữa, không được dọa chúng ta cả kinh như vậy nữa, lần này là đủ rồi, biết không? Ta là thích đứa con không cần ta lo lắng kia!”
Trần Lâm nghe mẹ như ai như oán, giống như đang trách cứ mình, trong lòng một trận vui mừng, đặt cằm lên vai mẹ, gật đầu cam đoan, sẽ không, sau này sẽ không làm mẹ lo lắng nữa!
Ba Trần nhìn hai mẹ con thân thiết như xưa, trên mặt cũng hiện lên nụ cười
Nói chuyện một chút cùng cha mẹ, Trần Lân nhìn trời đã tối mịt, hơn nữa, đêm nay mọi người giải quyết xong mọi chuyện, nhưng dù sao cũng là chuyện phát sinh trong ngày, Trần Lâm biết chuyện của mình và Tống Đình Phàm ít nhiều cũng gây sức ép, cha mẹ hẳn đã mệt mỏi. Nghĩ thế, Trần Lâm bắt đầu khuyên cha mẹ đi nghỉ ngơi sớm
Trần Lâm nói xong, bắt đầu dọn dẹp phòng giúp cha mẹ, mẹ Trần nhìn hành động của con trai, trong lòng không rõ là tư vị gì, làm như có chút không cam tâm, theo sau Trần Lâm, hắng giọng phun ra một câu, “Con trai, vẫn là quay về đi! Nơi này, ba mẹ tự mình dọn dẹp”
Trần Lâm còn đang sửa sang gối đệm cho cha mẹ, quay lưng về mẹ Trần, nhất thời sửng sốt, thoáng hiểu được ý tứ của mẹ, không khỏi đỏ mặt nhiều lần, cậu có chút ngượng ngùng vỗ vỗ gối, cúi đầu chậm rãi nói, “Ân, đợi ba mẹ tắm rửa xong, con lại đi”
Mẹ Trần tái mặt nhìn con, bĩu môi

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau