THUẬN THEO TỰ NHIÊN, NƯỚC CHẢY THÀNH SÔNG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thuận theo tự nhiên, nước chảy thành sông - Chương 76 - Chương 80

Chương 76

Mục Kiệt về đến công ty, hắn không trực tiếp gặp Tống Đình Phàm mà tìm Lưu Dụ trước tiên, đại khái nói qua tình huống của hai người kia cho hắn biết. Mặc dù quan tâm, nhưng bọn họ không lo lắng, vì ai cũng biết, Tống Đình Phàm làm việc gì cũng đúng mực, chắn chắn hắn sẽ giữ thái độ vừa phải với Trần Lâm

Nhưng dù thế, Mục Kiệt cũng sẽ truyền lời. Bởi vì việc này đại diện rằng quyền chủ động nằm trong tay Trần Lâm, mà Tống Đình Phàm hắn cũng không thể nghĩ ra mưu kế này! Hắc hắc!

Mỗi lần nhìn Tống Đình Phàm biến sắc, tâm tình bọn hắn lúc nào cũng rất tốt, hảo huynh đệ của họ thực sự diễn rất khá, nên hắn muốn báo cho Lưu Dụ, bằng không nếu Lưu Dụ bỏ lỡ cơ hội này, phỏng chừng hắn sẽ tiếc hận cả đời!

Đến giờ cơm trưa, Mục Kiệt Lưu Dụ vào phòng Tống Đình Phàm

– “Đình Phàm, đến giờ ăn trưa a, cậu còn không đi?”

Lưu Dụ cố gắng kìm nén giọng điệu hưng phấn

Tống Đình Phàm không đối sắc mặt liếc hắn một cái, khép tài liệu trong tay, cầm lấy di động trên bàn, ra mòi chuẩn bị gọi điện

Hai người đứng kế bên liếc nhìn nhau một chút, Mục Kiệt chỉnh sửa mắt kính, hai tay nhàn nhã đút vào túi quần, như vô tình nhẹ nhàng nói một câu, “Đúng rồi, Đình Phàm, Trần Lâm nhờ tôi nhắn với cậu, trưa nay cậu ấy bận vài việc nên không ăn cơm với chúng ta được”

Mục Kiệt không nói dối, quả thực Trần Lâm có nói như vậy. Nhưng cậu có muốn nhờ hắn nhắn chuyện này với Tống Đình Phàm không thì không chắc

Bàn tay cầm di động dừng lại giữa không trung, Tống Đình Phàm ngẩng đầu liếc nhìn Mục Kiệt, nhíu mày, hiển nhiên hi vọng hắn có thể giải thích thêm

Mục Kiệt cũng tốt bụng không lảng tránh, “Buổi sáng vô tình gặp, cậu ấy nhờ tôi ‘thuận tiện’ nhắn cậu một tiếng”. Cố ý cường điệu hai chữ làm người ta khó có thể xem nhẹ

Buổi sáng vô tình gặp??? Tống Đình Phàm âm thầm cười lạnh trong lòng, sáng nay hắn tự mình đưa Trần Lâm đến cửa hàng, sau đó đến công ty đã thấy người này, vậy thời gian nào bọn họ có thể ‘vô tình gặp’?

Lưu Dụ cũng âm thầm cười, nguyên lai mình vẫn có thể làm Tống Đình Phàm biến sắc a! Bất quá, ách,… độ ấm chung quanh tựa hồ như giảm đột ngột

Qua nửa ngày, Mục Kiệt Lưu Dụ đều đang đợi Tống Đình Phàm phản ứng, nhưng người nọ chỉ quét mắt một vòng nhìn bọn họ, còn lại không có bất kì động tĩnh nào. Hắn thu dọn vài thứ trên bàn, lấy áo khoát, liền bước ra khỏi phòng đầu tiên

Hai người còn lại nhìn nhau

– “Như vậy là xong rồi? Mục Kiệt?”

Nhìn ánh mắt tựa hồ chưa hết hưng phấn của Lưu Dụ, Mục Kiệt bất đắc dĩ lắc đầu, “Ăn cơm trước đi, cơm phải ăn đúng bữa. Còn việc không để cậu ấy yên, quay về rồi nói”

Nói xong, lại đẩy đẩy gọng kính, ra khỏi phòng

Bữa trưa nay quả thực chỉ có ba người cùng ăn, không có Trần Lâm

Khi về lại công ty, Mục Kiệt Lưu Dụ vẫn theo sát Tống Đình Phàm, cũng theo hắn vào phòng. Với hành vi của hai người, Tống Đình Phàm làm như không thấy, cởi áo khoát, tự rót một li nước lọc, sau đó an vị trên sô pha, một tiếng cũng không nói

Nhìn tình cảnh này, Mục Kiệt cũng biết, so về độ nhẫn nại, bọn họ không phải đối thủ của Tống Đình Phàm!

Vốn tưởng việc mình nói trước khi ăn cơm có thể làm cho Tống Đình Phàm chủ động hỏi ít nhiều, chính là người ta không có chút ý định nào. Giống như thường ngày, khi ăn cơm bọn họ sẽ nói một ít chuyện công ty, vài chuyện linh tinh, không khác gì những khi có Trần Lâm ăn cùng

– “Được rồi được rồi, tôi nói, tôi nói”. Giọng nói hưng phấn kèm bất đắc dĩ, Mục Kiệt kéo ghế ngồi đối diện Tống Đình Phàm

– “Là, sáng nay tôi có gặp Trần Lâm. Không thể phủ nhận, chúng tôi quả thực có ‘trao đổi’ một chuyện”. Mục Kiệt kéo mắt kiếng xuống, nói thật chậm, cố ý nhấn mạnh hai chữ. Chính là, nhìn người đối diện, hắn bất đắc dĩ bất đắc dĩ a, chỉ có thể tiếp tục nói

Không còn cách nào khác, hắn muốn hai người song ca, nhưng người kia không hợp tác, hắn còn có thể tẻ ngắt chờ đợi sao?

– “Tôi, cũng không nói thêm gì, nhưng chỉ muốn nhắc cậu một câu, Đình Phàm, lần này cậu tự mình… quên đi! Mọi trách nhiệm cũng không nên chỉ đổ lên người Trần Lâm”

Mục Kiệt chính chuyên nói câu này, chỉ thấy tay Tống Đình Phàm đang bưng li nước, đột nhiên nổi gân xanh!

Mục Kiệt nói một câu, đúng vào suy nghĩ của hắn!

Đúng vậy, là Tống Đình Phàm tự mình quên đi! Hắn có thể quên chuyện lão nhân gia nhà mình trực tiếp tìm Trần Lâm!! Trong suy nghĩ của Tống Đình Phàm, hắn cho rằng ngày sinh Khổng Tử năm ấy mình trở về nói với lão đầu nhi chuyện kia, chính là biểu thị thái độ của mình, hoặc vài năm trước đó, khi rời nhà lập nghiệp, hắn cũng đã rõ ràng tỏ thái độ. Nhưng thật không ngờ, lão đầu nhi kia lại muốn thử một lần xem có thay đổi quyết định của mình được không

Mà chính mình chỉ có thể bỏ qua, quên đi…. Điểm này, mới là điều làm Tống Đình Phàm tức giận nhất! Nếu nói hắn giận thái độ do dự của Trần Lâm, chẳng bằngn ói hắn càng giận mình hơn!

Một lát sau, buông tách, Tống Đình Phàm xoa xoa mi tâm, có vẻ mệt mỏi mở miệng, “Các cậu…. quên đi, tôi biết, tôi sẽ xử lí tốt chuyện này”

Mục Kiệt gật gật đầu, hắn không nói gì nữa, vội vàng kéo Lưu Dụ ra khỏi phòng

Hai người bọn họ không phải ngốc tử, nếu còn ngồi lại thêm trong văn phòng của Tống Đình Phàm, đợi khi Tống Đình Phàm khôi phục cảm xúc, người chết sẽ là bọn họ! Muốn nhìn hắn bị chê cười là một chuyện, còn việc bọn họ có thể chịu trách nhiệm không lại là chuyện khác! Haha

Tuy Mục Kiệt chỉ nói một câu nhưng lại chỉ rõ mấu chốt vấn đề, căn bản không nói gì thêm, Mục Kiệt cũng chắc chắn thái độ của Tống Đình Phàm không thể tiếp tục trầm ổn như núi được. Quả nhiên không phụ lòng mong mỏi, Tống Đình Phàm thế nhưng lại lộ ra vẻ mệt mỏi, thái độ vô lực, khó tin a khó tin!Mục Kiệt biết, quen biết hắn nhiều năm như vậy, dù người nọ có trầm ổn nội liễm cỡ nào, cũng không khó để hiểu nhau. Những thấu hiểu này, hoặc liên quan đến tính cách, hoặc thái độ làm người

Cho nên, lần này tuy Mục Kiệt đứng về phía Trần Lâm, nhưng hắn cũng thừa biết Tống Đình Phàm có suy nghĩ của mình. Theo tình cảm hắn giành cho Trần Lâm, tuyệt đối không có khả năng hắn không đứng trên lập trường của cậu mà suy nghĩ, nhưng hiện tại, hắn làm như vậy tất nhiên còn có nguyên nhân khác. Cho nên, Mục Kiệt nói một câu cũng đủ sáng tỏ những khúc mắc trong quan hệ hai người. Hắn tin, một câu này cũng đủ chỉ điểm những điều Tống Đình Phàm chưa nghĩ ra

Hơn nữa, Trần Lâm đã tìm đến mình nhờ chuyển lời, Tống Đình Phàm kia còn có thể tiếp tục thờ ơ?!

Hắc hắc, quỷ mới tin!

Tống Đình Phàm ngồi trên sô pha không nói một lời quả thật đúng như suy đoán của Mục Kiệt

Làm sao hắn không đứng trên lập trường của Trần Lâm mà suy nghĩ? Suy nghĩ, đương nhiên nghĩ ra!

Người khác có thể không hiểu lão đầu nhi nhà mình, nhưng mình không hiểu sao? Trần Lâm đụng phải ông, tuyệt đối như cừu gặp sói! Hiện tại Trần Lâm có thể an toàn rút lui, hơn nữa còn được ông đồng ý, lúc ấy Tống Đình Phàm rất kinh ngạc và kinh hỉ! Tuy không nghi ngờ ánh mắt chọn lựa bạn đời của mình, nhưng Trần Lâm có thể tinh tường chọn lựa kết quả như vậy, không thể nghi ngờ đã làm Tống Đình Phàm rất vui

Cậu giãy dụa, cậu do dự, cậu lùi bước, cậu giấu diếm, cậu chậm trở về… tất cả, Tống Đình Phàm đều lí giải được. Chính là, lí giải dễ dàng, lượng giải rất khó!

Đến giờ, mỗi lần nhớ việc Trần Lâm từng có ý định chia tay, hắn lại tức giận! Cho nên, việc trừng phạt Trần Lâm này, Tống Đình Phàm hắn sẽ không nương tay

Mấy ngày qua mình lạnh lùng thản nhiên, một phần vì tức giận mình ‘cạn nghĩ’, một phần cũng vì… giáo huấn Trần Lâm lần nữa, để cậu phải nhớ thật lâu!

Việc này, Tống Đình Phàm thực kiên trì

Hắn hiểu rõ tính cách của Trần Lâm. Nếu muốn cậu thâm căn cố đế ghi nhớ, tất nhiên phải giáo huấn cậu thật nặng

Bằng không, sẽ vô ích…

Cho nên, Tống Đình Phàm hiểu rõ ràng, mấu chốt vấn đề vẫn nằm ở thái độ của mình—dễ dàng bỏ qua, vậy khi cậu đối mặt với cha mẹ mình thì sao? Trần Lâm sẽ xử sự thế nào? Tống Đình Phàm không tin Trần Lâm sẽ như mình—kiên quyết giữ gìn tình cảm của hai người! Nhưng là, nếu không dễ dàng tha thứ, thì nên làm thế nào? Vừa không quá sủng nịch bỏ qua cho cậu, lại không quá hờ hững vô tình, dù thái độ hai người trong lúc này có chút khó nắm bắt, nhưng Tống Đình Phàm tin mình sẽ nắm bắt được

Tại sao tự tin như vậy? Nguyên nhân rất đơn giản, thái độ Trần Lâm với mình vài ngày nay, cậu không giận dữ, không phẫn nộ, không phải không cam lòng, mà gần như–ủy khuất, đúng vậy, là ủy khuất

Đêm qua ăn cơm, cậu khó không chế được ủy khuất của mình nên mới bạo phát một chút. Tống Đình Phàm còn nghĩ người này sẽ phản ứng thế nào với mình, không ngờ, Mục Kiệt hôm nay lại nói hộ, nhưng tín hiệu quả nhiên không sai!

Suy nghĩ kĩ càng, lộ ra một nụ cười sủng nịch, Tống Đình Phàm nghĩ, có lẽ đêm nay mình phải thay đổi thái độ một chút

Tan tầm, Tống Đình Phàm lái xe đến cửa tiệm đón người, nhưng không gặp người. Nhân viên của hàng nói giữa trưa cậu đã ra ngoài, có vẻ như đi cùng một bằng hữu

Tống Đình Phàm chau chau mày, là trùng hợp, hay là cậu cố ý?
Trên đường về nhà, Tống Đình Phàm nghĩ có lẽ là trùng hợp, vì Trần Lâm không làm những chuyện như vậy. Cậu có thể nhờ Mục Kiệt chuyển lời, nhưng tuyệt đối không cố ý làm mình khó xử. Hơn nữa cậu cũng muốn biết tối nay mình sẽ có thái độ như thế nào. Tổng hợp tất cả, Tống Đình Phàm đoán cậu hẳn nhiên ra ngoài cùng bằng hữu

Bất quá, là bằng hữu nào?

Tống Đình Phàm vừa lái xe vào gara chợt nghe điện thoại đổ chuông

Là Trần Lâm gọi

Không khỏi phân trần, bắt máy

Trần Lâm nói đêm nay sẽ không ăn cơm ở nhà, ách, nguyên nhân là… Trương Bá Quang ghé thăm, cậu ít nhiều cũng phải tiếp đón một chút

Trầm mặc chốc lát, Tống Đình Phàm tỏ vẻ mình đã biết, sau đó không nói thêm gì nữa, cúp máy

Kì thật, Trương Bá Quang đến là trùng hợp, Trần Lâm không nói dối. Sau khi cậu quay lại Bắc Kinh, Trương Bá Quang lo lắng không thôi, hắn một lòng một dạ muốn biết Trần Lâm quyết định ra sao, cậu có tổn thương gì không. Tuy lần trước nói chuyện hắn đã loáng thoáng đoán được kết quả, chính là, hắn vẫn không yên lòng về Trần Lâm. Vì thế, dựa vào chuyến công tác, hôm nay hắn đến Bắc Kinh thăm cậu

Trần Lâm gặp Trương Bá Quang, tuy người nọ nói lí do mình đi công tác—chỉ là khảo sát vài chi nhánh ở Bắc Kinh, nhưng Trần Lâm biết Quang ca rất lo lắng cho mình nên mới đến xem một chuyến. Nếu đã vậy, tất nhiên cậu phải tiếp đón Trương Bá Quang, không thể nào hôm nay gặp mà không cùng ăn bữa cơm, lại để hắn rời đi. Này, dù sao Trần Lâm cũng không làm thế được

Cho nên, chỉ có thể bỏ con săn sắt bắt con cá rô, tạm thời mặc kệ Tống Đình Phàm

Nhưng, trong lòng lại luyến tiếc, hôm nay mình đang đợi chuyển biến của người nọ. Kết quả là, cậu không nhắn tin mà trực tiếp gọi điện giải thích với người kia

Gọi điện xong, nhìn Trương Bá Qung đang đối diện mình, Trần Lâm lại có suy nghĩ khác, sợ người nọ hiểu lầm mình làm bộ làm tịch, cố ý không về; cũng sợ người nọ hiểu lầm mình và Quang ca……

Ha ha, Trần Lâm lắc đầu buồn cười, từ khi nào mình lại suy nghĩ quá sâu chuyện tình cảm? Những việc như vậy cũng lo lắng được

Trương Bá Quang nhìn người đối diện, Trần Lâm vừa gọi điện xong thì lắc đầu buồn cười, hắn có chút tò mò

Là vì người nọ sao?

Cũng không giống vậy, vừa rồi hai người cơ bản chỉ nói hai câu qua điện thoại, người nọ có lẽ chỉ ừ một tiếng. Việc này tựa hộ không có gì đáng cười

– “Tiểu Lâm, cười gì vậy?”

– “Không có gì, không có gì đâu. Đúng rồi, Quang ca, anh ăn nhiều một chút, món cá hấp nổi danh nhất nhà hàng này, mỗi ngày đều bán có hạn, chúng ta hôm nay may mắn mới được ăn!”

Trần Lâm lắc đầu không nói lí do mình buồn cười. Chuyện này tất nhiên không thể nói ra!

Trương Bá Quang nhận những đón tiếp của Trần Lâm, nhìn thái độ hiện thời của cậu, hắn biết có lẽ mình lo lắng dư thừa, nói vậy cũng có nghĩa hắn đã biết được kết quả của việc kia

Ăn cơm xong, hai người ngồi lại nhàn thoại chỗ lát. Nhưng thời gian càng trôi qua, Trần Lâm tựa hồ càng mất kiên nhẫn

Trần Lâm tự biết sẽ biểu hiện tốt trước mặt Trương Bá Quang, nhưng Trương Bá Quang hắn là người thế nào? Không chỉ lớn lên cùng cậu, còn yêu thầm cậu nhiều năm, một chút tình tự thay đổi của Trần Lâm hắn đều phát hiện ra

Cho nên, vừa qua 9h, Trương Bá Quang liền chủ động đưa Trần Lâm về nhà, hắn lấy cớ ngày mai mình còn nhiều việc phải làm nên cần quay về khách sạn nghỉ ngơi

Nếu Trương Bá Quang đã nói vậy, Trần Lâm đương nhiên cũng không khách sáo già mồm cãi láo. Cậu cầm di động trên bàn, đứng lên rời đi. Nhìn động tác cầm điện thoại của Trần Lâm, Trương Bá Quang cười khổ trong lòng, đêm nay Tiểu Lâm ăn xong liền đặt di động lên bàn, ngẫu nhiên hai mắt thường liếc nhìn điện thoại, nhưng cũng làm cho người ta hiểu được, cậu không đợi điện thoại thì cũng có vẻ muốn gọi điện

Việc này với người khác, có lẽ cũng chỉ là thói quen dùng điện thoại của mỗi cá nhân. Nhưng với Trần Lâm, cậu là người nghiện điện thoại sao? Là người khi nói chuyện cùng người khác lại đặt điện thoại lên bàn để nhìn sao? Tất nhiên không phải!

Nhưng hôm nay cậu lại như vậy, tuy không chú ý quá nhiều đến di động, nhưng ngẫu nhiên cậu sẽ đảo mắt nhìn, trong mắt có do dự, có chờ mong, Trương Bá Quang nhìn rất rõ

Kì thật cũng không thể trách Trần Lâm, trễ như vậy, cậu càng tò mò tối nay Tống Đình Phàm có thái độ thế nào, hơn nữa hai người đang bất ổn, mình lại trở về muộn như vậy, nghĩ sao Trần Lâm cũng thấy mình có chút làm bộ làm tịch, cố ý gây khó khăn

Trương Bá Quang đưa Trần Lâm về đến nhà, cậu mới đột nhiên kinh giác, bây giờ, mình nên mời Quang ca lên lầu ngồi chơi hay……? Trong lòng tự mắng mình một câu, hồ đồ! Cả đêm nay tâm tình mình đều ở nơi khác, thế nhưng sau đó lại để Quang ca đưa mình về là bất tiện cỡ nào. Bình thường, đầu óc mình cũng không như vậy, hôm nay thực sự rất thất thường

Nhất thời có chút xấu hổ

Không biết Trương Bá Quang có để tâm hay không, hắn chỉ thoải mái vỗ vỗ vai Trần Lâm, ý bảo cậu nên xuống xe, dặn dò vài câu rồi lái xe đi

Nhìn chiếc xe dần mất hút giữa màn đêm, Trần Lâm có chút ảo não, thật đáng chết, mình đã xem nhẹ cảm xúc của Quang ca!

Chương 77

Mở cửa vào nhà, Trần Lâm không thấy Tống Đình Phàm đâu, trong phòng ngủ cũng không có. Cậu nghĩ, có lẽ hắn ở thư phòng, chân cũng liền hướng thư phòng mà đi. Bất quá, khi Trần Lâm mở cửa, người nọ còn đang bận rộn làm gì đó dưới ánh đèn. Cậu không quấy rầy, chỉ đóng của lui ra

Khi Tống Đình Phàm vào phòng ngủ, Trần Lâm đã nằm trên giường, không chớp mắt nhìn chùm đèn trên trần nhà. Thẳng đến khi một bên giường hơi lõm xuống, cậu mới thoáng lấy lại tinh thần

Tống Đình Phàm vừa nhìn cũng biết cậu đang suy nghĩ chuyện gì, vừa rồi hắn cũng rất để ý việc cậu mở cửa thư phòng, vốn tưởng thiên hạ sẽ bước vào, không ngờ cậu lại lặng lẽ khép cửa phòng lui ra. Mà hiện tại thấy Trần Lâm như vậy, Tống Đình Phàm có chút liên tưởng—tỉ như, Trương Bá Quang

Thả lỏng người nằm xuống, cánh tay chạm đến tay Trần Lâm, chân đụng chân Trần Lâm. Tống Đình Phàm bất giác nhíu mày

Điều chỉnh tay, tìm tòi bên cạnh, liền ôm người vào ngực. Hành động như thường ngày này làm thân thể Trần Lâm cứng đờ, hai ngày nay Tống Đình Phàm chưa bao giờ chủ động như vậy

Đây là hắn tỏ thái độ? Bọn họ không hề giận nhau?

Thuận thế, Trần Lâm nghiêng đầu tựa vào vai hắn, trong nháy mắt, cậu cảm giác mình trước nay chưa từng ủy khuất như vậy! Vì thế, cậu dùng sức gối lên vai hắn, hận không thể cắn một ngụm thật to lên cổ người kia

Yên lặng thừa nhận hành động làm nũng này của Trần Lâm, Tống Đình Phàm cười thầm, hắn đã sớm phát hiện, Trần Lâm rất thích gối đầu lên vai hắn cọ qua cọ lại, chỉ cần có điểm tựa cậu sẽ cọ! Haha

Một tay vỗ vỗ lưng cậu, Tống Đình Phàm hỏi, “Biết tìm viện binh rồi?”

Trần Lâm vẫn gối lên hõm vai hắn, gật gật đầu. Bất quá trong lòng lại nói thầm, Mục Kiệt có thể tính là viện binh sao?

– “Có chuyện không thể tự nói với anh? Mà phải tìm người nói hộ?”. Nói xong, lại vỗ vỗ lưng cậu

Trần Lâm vừa nghe đã cảm thấy vui vẻ, cậu trào phúng cười phản bác, “A, anh cho em cơ hội để nói sao?!”

– “Nga? Phải không? Nguyên lai là tại anh không cho em có cơ hội mở miệng a!”. Tống Đình Phàm hất hất cằm, trong lời nói cũng không có ý phủ nhận, Trần Lâm nghe xong trừng mắt, phiền não đến không muốn nói tiếp

Đầu vốn đang chôn ở hõm vai hắn lúc này có chút động đậy, may mắn Tống Đình Phàm một vừa hai phải, đúng lúc lấy tay phủ lên vai cậu, vừa như an ủi vừa như trấn an

Một lúc sau, đợi Trần Lâm hoàn toàn yên ổn bất động, Tống Đình Phàm mới chậm rãi nói

– “Trần Lâm, anh chỉ muốn nói cho em biết, anh có thể lí giải, nhưng muốn lượng giải, anh cũng có chút làm không được….”. Khi ba chữ ‘làm không được’ phát ra, Trần Lâm rành mạch cảm giác một hơi thở thật sau phun ra từ ngực Tống Đình Phàm, giọng nói vừa bất đắc dĩ vừa như tự trách

Tự trách? Tống Đình Phàm tự trách?

– “Ở góc độ của em, anh có thể lí giải, dù em có cảm thấy khó khăn, em do dự, thậm chí thân nhân có khi vẫn không chấp nhận, nhưng anh cũng sẽ không bao giờ từ bỏ em, nếu là người anh đã quyết định, vậy cả đời cũng đừng nghĩ đến chuyện thay đổi. Cho nên, nhưng việc khác, em không cần lo lắng, đương nhiên, tất cả cũng sẽ không là trở ngại”

Ngữ khí của Tống Đình Phàm vẫn bình thường như khi nói chuyện phiếm cùng Trần Lâm, nhưng cậu lại nghe ra trong đó hàm chứa tất cả nhưng bá đạo, quyết đoán

– “Những chuyện như vậy, anh chưa bao giờ để vào mắt, là lão đầu nhi kia tự làm khó mình….”. Tống Đình Phàm cọ cọ cằm lên đầu Trần Lâm, chậm rãi nói

Có chút giật mình vì lời nói của Tống Đình Phàm, Trần Lâm ngẩng đầu, lại bắt gặp cặp mắt đen thẳm đến bây giờ vẫn đầy mê hoặc với mình

Đây là tự trách sao? Tự trách hắn không chu toàn giữ gìn cho mình sao?

Người ta Tống Đình Phàm tuy không nói rõ, nhưng ý tứ vẫn có thể hiểu được; lại gặp Trần Lâm tâm tư thông thấu, thế nào cậu cũng hiểu ra

Không rõ tư vị trong lòng bây giờ là gì, giờ khắc này, Trần Lâm mới biết nguyên lai hai người thiếu nhiều những bày tỏ! Vốn tưởng sống chung lâu như vậy, hai người tâm ý đã tương thông, thật không ngờ, vẫn còn những tâm tư chưa từng được nói ra. Chẳng lẽ, đây là điều gọi là ‘trong nhà chưa tỏ, ngoài ngõ đã tường’?

Lúc này, ủy khuất có, xin lỗi có, cảm động có, giận dỗi có, tự trách cũng có…. Trần Lâm có chút không kìm chế được cảm xúc, chậm rãi gối đầu về vai Tống Đình Phàm, giọng nói ôn nhuyễn trêu ghẹo một câu, “Về sau…. Không được làm như vậy với em nữa……..”

Tống Đinh Phàm chớp mắt, đương nhiên biết Trần Lâm ám chỉ điều gì, khóe miệng lại mỉm cười. Hắn đánh nhẹ lưng Trần Lâm, bá đạo mà ôn nhu nói, “Còn tùy em có nhớ dai hay không!”

– “Ngô, đau!”. Trần Lâm phản kháng

– “Biết đau tốt nhất!”. Tống Đình Phàm mạnh miệng, nhưng tay lại ôn nhu, nhẹ nhàng chậm rãi xoa xoa vai cậu. Hắn biết mình ra tay rất nể mặt, dù có chút đau cũng không quá mức

Trần Lâm này a, lại mở to mắt làm nũng!

Nghĩ vậy, trong lòng Tống Đình Phàm xuất hiện một loại cao hứng và mãn nguyện chưa từng có, hắn nghĩ bất kì chuyện nào khác cũng không mang lại cảm giác như vậy. Hành động nũng nịu này của Trần Lâm, càng bên nhau lâu mới càng biểu hiện rõ ràng. Trên đời cũng không ai quy định nam nhân không được làm nũng, trong mắt Tống Đình Phàm, Trần Lâm tự nhiên biểu lộ như thế với mình, là điều đáng trân quý và cảm kích

Khi mới quen biết Trần Lâm, tuy mình vẫn nghĩ cậu chỉ là một đại nam hài, nhưng vài lần ở chung liền phát hiện, người ngày khi làm việc hay trong đời sống, thái độ đúng mực, tiến lùi thỏa đáng; không làm người khác cảm giác quá gần gũi nhưng cũng không quá xa cách. Chính là khi nói chuyện với ai đó, cậu cũng sẽ chừa đường lui cho mình

Vốn nghĩ như vậy đã đủ thành thục, đủ ổn trọng, đủ nội liễm, nhưng từ khi quan hệ hai người chuyển biến, những tính cách to nhỏ trước kia Trần Lâm không bộc lộ lại từng chút hiện hữu. Mỗi lần phát hiện, Tống Đình Phàm cao hứng đến cực điểm, tuy một số phát hiện làm mình cảm thấy bất lực không làm được gì, nhưng mình vẫn cao hứng trong bất lực

Với Trần Lâm, những biểu hiện này không giống nhau, không giống thái độ cậu đối đãi với Trương Bá Quang, đó cũng bất đồng, nhưng không bất đồng như những gì cậu biểu lộ cùng hắn. Chính là chuyện lần này, ý tứ làm nũng của Trần Lâm rất rõ ràng, dù đôi khi cậu còn kèm theo chút giận dỗi. Haha

– “Nói cho anh biết, tối nay em đi đâu vậy?”. Tống Đình Phàm cầm tay Trần Lâm đặt lên ngực, như vô tình hỏi

Đương nhiên Trần Lâm biết hắn muốn hỏi điều gì, người này nhạy cảm thế nào mình hiểu rõ nhất. Bất quá, trong lòng cậu lại âm thầm vui sướng một chút

Thanh âm mang theo chút giọng mũi, mang theo chút hương vị mềm nhẹ, Trần Lâm nói, “Em lại làm sai rồi, đêm nay tựa hồ em không quan tâm đến tâm trạng của Quang ca…….”

– “Vì hắn đưa em về?”

Trần Lâm nhất thời nghĩ không ra, bởi vì cậu vẫn không hiểu rõ việc đêm nay với Quang ca là do chuyện hai hôm nay ảnh hưởng hay sao. Vì thế, gật đầu, rồi lắc đầuSau đó, đột nhiên như nghĩ ra điều gì, Trần Lâm ngẩng đầu, “Sao anh biết Quang ca đưa em về?”

Tống Đình Phàm dương dương tự đắc, từ chối cho ý kiến

Nghĩ ra Tống Đình Phàm khi đó ở thư phòng, trong phòng có cửa sổ nhìn xuống lầu

– “Anh….. thấy?”

Lúc này, Tống Đình Phàm khoái trá gật đầu. Hắn đương nhiên thấy, vừa nghe tiếng tắt máy xe dưới nhà, hắn liền lại cửa sổ nhìn xuống, hắn thực rất có ấn tượng với chiếc xe của Trương Bá Quang. Tuy biết hai người không có gì, nhưng hắn tất nhiên cũng có vài tư vị. Cũng may, hai người dừng lại không lâu khi xe tắt máy, đến khi Trần Lâm mở cửa nhà, thời gian hoàn toàn hợp lí

Đến lúc đó, Tống Đình Phàm mới có chút thoải mái

Nhưng nếu hắn không thoải mái, thì cũng là tâm lí bình thường của nam nhân. Kì thật, hắn vẫn rất tự tin. Trương Bá Quang bên cạnh Trần Lâm nhiều năm như vậy nhưng không bộc lộ tình cảm của mình, điểm này, Tống Đình Phàm rất rõ ràng, Trương Bá Quang không có cơ hội. Đến nay, Tống Đình Phàm chưa gặp hắn cũng vì thiên hạ đang bên cạnh này. Nếu Tống Đình Phàm là một thanh niên hồ hởi 18 tuổi, hắn có lẽ sẽ gặp Trương Bá Quang để xác lập quyền sở hữu với Trần Lâm. Nhưng bây giờ phải hạ mình làm vậy, hắn cảm thấy có chút không thích hợp

Bất quá, việc này không ảnh hưởng đến việc Tống Đình Phàm nể phục Trương Bá Quang, tình cảm nhiều năm như vậy nhưng hắn che dấu rất kĩ, riêng tính nhẫn nại này đã làm hắn kính trọng Trương Bá Quang vài phần. Cho nên, Tống Đình Phàm chưa bao giờ đề cập chuyện Trần Lâm cự tuyệt người này như thế thế nào, hắn tin Trần Lâm hiểu, người nọ cũng biết rõ. Hiện tại, tình huống cũng không phải quá tốt, vì người kia đã thành một điểm mấu chốt trong lòng Trần Lâm, mỗi khi gặp mặt, cơ hồ sau đó tâm tình cậu cũng bị ảnh hưởng đôi chút

Tống Đình Phàm không thích việc này

– “Không phải em không quan tâm, mà là quan điểm của hắn rất rõ ràng. Đều là em cự tuyệt tình cảm, nhưng hắn không có chút ý tứ thu hồi tình cảm, việc này không nằm trong khả năng em có thể quản; mà hắn chỉ biết làm em thêm áp lực, thêm nhạy cảm. Thử nghĩ, nếu hắn thực sự lui về ranh tuyến kia, hiện tại em có hàng loạt những tâm tình phức tạp như vậy không?”

Tống Đình Phàm khách quan mà chỉ trích hành vi của Trương Bá Quang. Nói khách quan, vì hắn nói sự thực; nói là chỉ trích, vì Tống Đình Phàm hắn còn có tâm tư của mình

Trần Lâm gối đầu lên tay Tống Đình Phàm nghe xong, im lặng không nói gì. Cậu biết Tống Đình Phàm nói rất có đạo lí, cậu cũng biết Trương Bá Quang chưa cắt đứt tình cảm kia, chính là, cậu không đành lòng nhìn Trương Bá Quang như vậy. Trải qua chuyện lần này, Trần Lâm cảm nhận rất rõ ràng, chuyện tình cảm, nói cắt đứt thì có thể dễ dàng cắt đứt sao? Nếu dễ, cậu và Tống Đình Phàm cũng không như bây giờ

Cho nên, chỉ có thể thuận theo tự nhiên

Hơn nữa, nhưng điều Tống Đình Phàm vừa nói, dù khách quan nhưng vẫn mang theo chút ích kỉ. Hắn lo lắng cho cảm thụ của mình, nhưng cảm thụ của Trương Bá Quang thì sao? Trần Lâm nghĩ, có lẽ tình cảm Quang ca đối với mình còn có một ý nghĩa khác

Không muốn tiếp tục dây dưa nghĩ về vấn đề này, Trần Lâm nghĩ, thuận theo tự nhiên đi

Mặc dù còn chút phức tạp với Trương Bá Quang, nhưng đêm nay đa phần Trần Lâm rất thỏa mãn. Có thể tâm bình khí hòa như vậy với Tống Đình Phàm, thảnh nhiên tự nhiên cùng nhau phiếm chuyện, Trần Lâm cực kì vui vẻ

Bất quá, tinh tế nghĩ lại chuyện lần này, Trần Lâm vẫn có chút sợ hãi với hành động của Tống Đình Phàm. Người này, dung túng mình, sủng nịch mình, quan ái mình, tất cả đều thật lòng; nhưng người này cũng thành thật thành thật, xác thực xác thực quyết tâm với mình, nhìn thấy nội tâm mình bất an áy náy nhưng vẫn có thể thờ ơ lạnh nhạt đến cùng, chứ không chủ động giúp mình gỡ rối

Cuối cùng, hắn lại nắm chắc thời cơ, viên mãn kết thúc mọi chuyện. Trần Lâm có chút hoài nghi, việc chủ động tìm Mục Kiệt là thời cơ do mình tạo ra, hay là thời cơ do Tống Đình Phàm đưa tới?

– “Em hỏi anh a, nếu…. nếu Mục Kiệt không nói hộ, anh tính toán tiếp tục như vậy….. bao lâu?”. Trần Lâm ngượng ngùng hỏi vấn đề này. Dù sao hai người cũng đã làm hòa, chính mình lại nhắc lại việc này, vẫn có chút giống như già mồm cãi láo

Tống Đình Phàm chỉnh tay một chút, quay sang, vừa lúc Trần Lâm cũng nghiêng người nhìn mình, trong phút chốc ngăn ngủi, hơi thở ấm áp phả ra trên mặt cả hai. Trần Lâm có chút xấu hổ, vội vàng nhắm mắt, tức thời không biết nên làm gì

Cậu như vậy, Tống Đình Phàm tất nhiên đều đặt vào mắt, nhất thời cơ thể cũng có cỗ xúc động. Muốn hôn nhẹ cậu, nhưng hắn lại nổi lên một tâm tư khác

Khung cảnh như vậy, bất kể nam nữ hay nam nam, một người sẽ nhắm mắt, một người chậm rãi đến gần, tiếp theo….. hết thảy nước chảy thành sôngHai người vốn cũng sẽ tiến hành những bước như vậy, khi sắp chạm vào nhau, Trần Lâm cơ hồ nín thở chờ đợi, nhưng bên tai lại nghe tiếng cười trầm thấp mê hoặc “Hahaha a……”

Trần Lâm theo phản xạ mở mắt nhìn người đang thân cận da thịt mình, lúc này cậu mới biết mình bị trêu đùa

Cậu xấu hổ ảo não xoay lưng về phía người kia

Tống Đình Phàm chưa dứt cơn cười, tay lại khoát lên lưng Trần Lâm, hơi động thân thể, cằm tiến đến cọ xát sau tai cậu, “Được rồi được rồi, là anh sai, anh không nên cười, anh… ha ha, biết hôm nay hắn nói gì không ……..”

Vành tai va chạm vào tóc mai dễ dàng lay động tình triều, bây giờ Tống Đình Phàm lại cố tình thấp giọng làm không khí thêm vài phần mờ ám. Trần Lâm nghe được, tim lại đập nhanh vài nhịp, nhưng càng xấu hổ cậu lại càng giận, quyết không để ý người kia

Tống Đình Phàm thấy thế, lại tiếp tục cọ vào tai cậu, tay bên hông cũng bắt đầu hiếu động, thanh âm ngày càng mềm nhẹ trầm thấp, “Không muốn biết đáp án câu vừa rồi?”. Nói xong còn liếm nhẹ vành tai đã đỏ bừng của Trần Lâm

Trần Lâm run người, nhanh chóng giữ chặt bàn tay đang sờ loạn bên hông. Miệng có chút khỏ thở, “Anh….. Ân…. Muốn nói liền nói!”

Tống Đình Phàm cười đắc ý, biết người trong lòng đang xấu hổ muốn chết, nhưng hắn vẫn muốn trêu chọc thêm lát nữa

– “Anh a, kì thật cũng không chắc chắn về thời gian, nhưng nghĩ khi em kiềm chế không được thì sẽ đi gặp cậu ấy. Biết không? Mục kiệt còn nói với anh một câu”. Lời này của Tống Đình Phàm có chút tức giận ê ẩm

Trần Lâm vẫn đợi Tống Đình Phàm nói tiếp, cậu có chút ngơ ngẩn không để ý. Im lặng đợi nhưng người kia không nói gì, Trần Lâm lay người nọ một chút, nghĩ thầm, anh mau nói a anh!

Cầm lấy tay Trần Lâm, Tống Đình Phàm có chút sủng nịch buồn cười hôn lên má cậu, “Cậu ấy nói anh nên quên đi….”. Ngữ khí sâu kín

Trần Lâm sửng sốt, tất nhiên cũng hiểu được ý tứ của Mục Kiệt, nhất thời xúc động nắm chặt tay Tống Đình Phàm

– “Em a, còn theo phe bọn họ, thế nào? Liền như vậy muốn chê cười anh?”. Nhớ đến sắc mặt cố kìm nén niềm vui nhìn hắn gặp nạn khi sáng của hai người kia, Tống Đình Phàm liền buồn bực một chút

– “………Em không có ……….”. Trần Lâm nhỏ giọng biện giải

– “Còn không có?”. Tống Đình Phàm xấu tính cắn lên cổ Trần Lâm

– “Ngô~!… em không nói chuyện anh giận em, cũng không nói chuyện anh cố ý không quan tâm em….”. Trần Lâm nhỏ giọng than thở

Tống Đình Phàm nghe xong, vừa tức giận vừa buồn cười, việc này là sao a, chút chuyện nhỏ trong nhà mà có thể nói cho người ngoài sao?! Trần Lâm này, thế nhưng có thể nói ra những điều ‘đồng ngôn trĩ ngữ’ như vậy, không biết mình nên cảm ơn hay nên giận cậu!

Bất quá, Trần Lâm như vậy cũng chỉ mình nhìn thấy, nhớ cậu trước kia luôn lạnh nhạt trầm ổn, bình tĩnh hiền hòa, Tống Đình Phàm phát hiện, hắn thích Trần Lâm như bây giờ hơn

– “Em a, nên cảm ơn thái độ của mình, những lời Mục Kiệt nói có thể mang đến tác dụng gì!”

Những lời này mang theo vị chua rất nhiều, quả thật, hắn có nghĩ Trần Lâm phẩn ứng cũng không ngờ cậu liên hợp cùng Mục Kiệt! Thực sự càng nghĩ càng không vui! Ban ngày mình khắc chế thật tốt mới không bị hai người kia chê cười!

Trần Lâm đã vui trở lại, vừa nghe Tống Đình Phàm nói liền bật người dậy, “Anh không phải là đang….. ghen?”

Lần này, không phải Trần Lâm xấu hổ, mà là Tống Đình Phàm mất mặt

Lần nữa vùi đầu trên hõm vai Tống Đình Phàm, Trần Lâm buồn cười. Xem ra đêm nay người này không hề đề cập đến chuyện Mục Kiệt, mình còn tưởng hắn không quan tâm, phải biết Tống Đình Phàm rất độc đoán chuyên quyền với mình, nói thẳng ra, là có ‘máu ghen’. Mà trước kia người này không hề biểu hiện ra, hại mình suy nghĩ thật nhiều! Nguyên lai, nguyên lai, người này tinh tế che dấu a…. Ha ha ha……..

– “Anh thích nhìn em như vậy……”

Trần Lâm còn đang buồn cười lại nghe một câu đầy nhu tình như thế. Tuy mình còn chút mông lung, mất mặt đến toàn thân cũng đỏ au, thậm chí thân thể được người nọ ôm cũng ấm lên

Người này, người này bình thường tuy nội liễm ít lời, bất cẩu ngôn tiếu, nguyên lai cũng biết lời ngon tiếng ngọt…….

Tống Đình Phàm cảm giác mặt Trần Lâm bắt đầu nóng lên, trong lòng cười cười, cố ý nói, “Nếu trước kia, anh thế nào cũng sẽ không thích em, yêu ngủ như sâu, cơm không biết nấu, rửa bát còn chạy qua chạy lại xem TV ít nhất ba lần. Không chỉ thế, mỗi khi đọc sách, mặt trời có chiếu thẳng vào mắt cũng không hay biết, đã thế còn nửa đọc nửa bỏ…. Tiếp theo, mang lộn dép lê cũng không phát hiện ra, khăn mặt thì không bao giờ giặt…”

Tống Đình Phàm như tùy ý kể ra vài thói quen nhỏ của Trần Lâm, nhưng cậu hoàn toàn hiểu được câu ‘thích’ kia của hắn là có ý gì, hắn là thích mình tùy ý chân thật như thế trước mặt hắn đi…….

Đúng vậy, mình không nghĩ đến, sống chung lâu như vậy, đối mặt hắn, dĩ nhiên mình cũng thoải mái không kìm hãm, không cố kị to to nhỏ nhỏ hoặc cũng phá hư, hoặc những thói lười biếng và bừa bãi đều biểu hiện ra. Tỉ như chuyện lần này, chính mình giống như bởi vì suy nghĩ của hắn mà tâm tình dao động, thậm chỉ theo bản năng, là mình ủy khuất hắn

Hiện ta, rốt cuộc ai ủy khuất ai?

Vì Tống Đình Phàm nói vậy, trong lòng Trần Lâm vui mừng không cùng

Hai tay choàng qua cổ người kia, trên mặt hiện lên một mạt tươi cười giảo hoạt. Xem ra, mình chỉ cần như vậy thì sẽ ít chịu ủy khuất hơn

Thiên hạ chủ động, Tống Đình Phàm còn có thể thờ ơ sao?

Tất nhiên không thể, vì thế trong nhất thời, trong phòng xuân sắc khôn nguôi, hơi thở liêu nhân. Hơn nữa hai người hoàn toàn gỡ bỏ những khúc mắc vài ngày qua, lúc này không động tình thì làm gì?

Chương 78

Ngày lại khôi phục bình thường, chậm rãi trôi. Dù người có muốn bốc đồng chút ít, cũng chỉ tăng thêm gia vị cho cuộc sống thôi. Nhưng sau khi hòa hảo với Trần Lâm, Tống Đình Phàm lên kể hoạch chuẩn bị chỉnh sửa hai kẻ vừa chê cười mình kia. Haha

Đương nhiên, cuộc sống bình tĩnh hiện tại cũng có chút xáo trộn, ví như, đa phần thời gian rảnh của Trần Lâm đều bị Tống lão đầu nhi chiếm mất. Trần Lâm nhớ rõ sau đêm làm lành với Tống Đình Phàm, chiều hôm sau cậu đã gặp Tống lão nhân trong cửa tiệm. Mới đầu trong lòng cậu còn lộp bộp một chút, khẩn trương lo lắng khó lòng áp chế

Bất quá đối đàm với lão nhân vài câu, Trần Lâm biết mình đã lo lắng dư thừa. Lão nhân xác thực đã chấp nhận quan hệ của hai người, hơn thế còn nói ra những lời rất thấu hiểu, lo lắng cũng rõ ràng. Lão nhân lo lắng vì tôi hôm đó đã mang đến cho Trần Lâm không ít phiền toái

Nghe được những lời này của lão nhân, trong khoảng thời gian ngắn, Trần Lâm có chút ngơ ngẩn, lão nhân có thể mang phiền toái gì cho mình?

Lão nhân lại trả lời ngay, “Ta sau hôm đó ngày nào cũng đến cửa tiệm tìm con, nhưng không gặp, có lẽ có can hệ đến tiểu tử kia!

Lời nói của Tống lão đầu nhi có lẽ chỉ có ý tứ trên mặt chữ, nhưng Trần Lâm lại liên tưởng rất nhiều, vì cậu là người biết rõ ràng nhất vì sao mình vắng mặt vài ngày ở cửa hàng. Tuy có quan hệ đến người nọ, nhưng loại ‘quan hệ’ này cũng khó lòng mở miệng…..

Trần Lâm xấu hổ cười cười với lão nhân, nói, “Kì thật….. ách, Tống bá bá, cũng không phải vậy, là…. Con mới từ nhà trở về nên có chút mệt mỏi, nghỉ ngơi vài ngày ở nhà mới đến cửa hiệu”

Lão nhân hiển nhiên trưng ra biểu tình không tin, bất quá ông cũng không hỏi thêm chuyện này, tùy ý chuyển đề tai

Có thể được lão nhân chấp nhận như vậy, nói Trần Lâm không cảm kích là nói dối. Vì thế, mỗi khi lão nhân nói cậu rỗi rãi thì về nhà ăn bữa cơm và vân vân, không có tên kia đi cùng cũng không sao, hoặc nhưng khi không bận có thể cùng mình đi chọn trà, Trần Lâm cơ hồ không chút do dự đáp ứng tất cả

Vì đã đáp ứng như vậy, phần lớn thời gian rảnh của Trần Lâm đều dùng cũng lão nhân, nhưng vài ngày nghỉ trong tháng cậu cũng đi cùng lão nhân. Trần Lâm cảm thấy cũng không phiền gì, ngược lại, còn thực hưởng thụ mỗi khi đi cùng lão nhân, càng thân cận, Trần Lâm càng thấy hai cha con này giống nhau đến nguy nan, vô luận là tính cách hay diện mạo. Chẳng qua lão nhân lớn tuổi hơn nên tâm tình rộng rãi hơn nhiều, lúc nào cũng cực điểm thân thiện với mình chứ không ít nói như Tống Đình Phàm

Chuyện này làm Trần Lâm cao hứng thư thái, vậy nhưng có người mất hứng a. Tống Đình Phàm nhớ rõ ràng mình đã 2 lần nấu sẵn đồ ăn đợi Trần Lâm trở về, nhưng người nọ lại gọi điện: em đã ăn cùng Tống bá bá, anh tự ăn đi! Tống Đình Phàm đương nhiên biết ai là ‘Tống bá bá’! Trong lòng lại nổi lên tư vị không tốt! Nhất là khi nhìn thấy vẻ mặt tập mãi thành thói quen của Trần Lâm!

Mục Kiệt Lưu Dụ cũng biết Trần Lâm thân thiết với lão đầu nhi quái vật kia như thế nào, trong lòng đều bội phục, than thở liên tục! Hai người bọn họ trước kia có đến nhà Tống Đình Phàm, người nào thấy lão nhân mà không phải thành thành thật thật, quy củ nghiêm chỉnh? Đừng nói chuyện thường xuyên cùng nhau dùng cơm, việc cùng nhau uống một tách trà với lão nhân, bọn họ cũng phải cẩn thận thật nhiều a!

Lưu Dụ còn có ý đồ học tập Trần Lâm chiêu thức ‘chính xác hợp lí’ thân cận lão nhân kia, nhưng Trần Lâm nghe xong lại có ý xem thường rõ ràng cùng buồn cười

Xem thường, chê cười xong, trong lòng Trần Lâm cũng rất xúc động

Trần Lâm không phải ngốc tử, tuy hiện tại lão nhân đối với mình thêm thân thiện, thừa yêu thương, nhưng cậu vẫn nhớ rõ lần đầu giao phong, lão nhân tuy tuyệt đối ôn hòa nhưng ngập tràn áp lực, thái độ bá đạo cường ngạnh đều rõ ràng. Đôi khi Trần Lâm nhớ lại thái độ khi mới gặp của ông, trong lòng vẫn còn sợ hãi

Cho nên, Trần Lâm cũng thực lòng lí giải cùng Mục Kiệt Lưu Dụ. Nghĩ đến, có thể bọn họ khi tiếp xúc cùng lão nhân không tìm được điểm cân bằng.

Ngay cả Tống Đình Phàm cũng thế. Hai cha con mỗi lần gặp nhau đều nói những nội dung cố định như báo cáo công tác. Lần đầu tiên nhìn thấy, Trần Lâm có chút buồn cười, lần thứ hai, lần thứ ba…. Trần Lâm lại cảm thấy hơi khó chịu…. Hai cha con khi gặp nhau không nên như vậy

Cho nên, mỗi lần Trần Lâm dùng cơm cùng lão nhân, cậu cũng gọi Tống Đình Phàm theo

Đương nhiên, Tống Đình Phàm cũng không thoái thác, hắn biết Trần Lâm đối xử với cha mình cũng đầy tôn kính hiếu thuận như với cha cậu. Mỗi lần Trần Lâm gặp cha hắn về, tâm tình cậu tốt đến bất ngờ, cho nên, Tống Đình Phàm dù không thích cũng tuyệt đối nguyện ý phối hợp với cậu. Thứ nhất là để Trần Lâm vui, thứ hai là dù sao người kia cũng là lão tử của mình thôi!

****** ******

Người có việc vui tâm tình cũng thích, lời này không sai! Được lão nhân đồng ý là việc vui nhất với Trần Lâm! Tâm tình tốt đẹp, mùa đông mang theo giá rét tất nhiên cũng không quan trọng; đến khi người có chút nhận ra, mùa xuân đã nghênh đón

Trần Lâm nhìn thấy người bên mình cởi bỏ từng kiện từng kiện quần áo mùa đông, thay vào đó là trang phục mùa xuân, một người không quá quan tâm đến thời tiết như Trần Lâm cũng không thể xem nhẹ ý xuân dào dạt như vậy

Hơn nữa, nữ nhân đang ngồi bên cạnh mình khi cởi áo khoát ngoài ra, bên trong là một mạt áo xanh nhạt đầy sức xuân, thực sự làm Trần Lâm không kìm được nụ cười ấm áp

Nhất là khi ánh mắt dừng lại ở tấm thiệp hồng kia, lại nghĩ người này cố ý đem màu đỏ của thiệp đối lập với màu áo xanh biếc, Trần Lâm càng cười tươi

Thật không ngờ người này lại tùy ý kết hợp như thế, chẳng lẽ nàng chưa nghe qua câu ‘Hồng xứng lục, thi đấu chó má’ sao?

Trần Lâm buồn cười lắc đầu, không nói ra suy nghĩ của mình

Cầm lấy tấm thiệp thiếp vàng hai chữ ‘hỉ hỉ’, Trần Lâm nhìn người đối diện, trêu chọc một câu, “Cô xác định hôm nay không phải cá tháng tư?”

Không trách Trần Lâm suy nghĩ vậy, hôm qua Lưu Dụ còn tìm cậu thương lượng, ngày cá tháng tư, chúng ta cùng nhau ‘lừa’ Tống Đình Phàm một chút đi. Lúc ấy Trần Lâm nghe xong liền thấy vui vẻ, nghĩ thầm, nếu đồng ý với Lưu Dụ, không biết ai mới là người bị lừa!

Thật không ngờ, cự tuyệt đề nghị lường gạt người khác của Lưu Dụ, hôm nay cậu lại bị lừa một phen a!

Người đối diện mở to mắt, tiện tay túm một lọn tóc xoay xoay trong tay, động tác kiều mị không nên lời. Trần Lâm nghĩ, đây là kiểu tóc mới làm đi, trước kia người này không như vậy, thực là người có việc vui a! Ha ha

– “Lừa hay không lúc đó anh sẽ biết! Hôm nay nếu không phải cá tháng tư, tôi cũng sẽ gửi thiệp!”

Trần Lâm mỉm cười, người đối diện không giống trước kia, giọng điệu nói chuyện, thái độ tiếp đãi đều không giống, không còn loại cảm giác làm người ta đau lòng, ngược lại, còn mang theo chút ôn nhu nũng nịu của nữa nhân. Việc này làm Trần Lâm thực cao hứng

Trong quan niệm của Trần Lâm, các cô gái thường ôn nhu nhỏ bé và yếu ớt, lúc mãnh liệt sẽ cho vài cái tát, thỉnh thoảng lại khóc như mưa. Như vậy mới phù hợp với hình tượng con gái đại chúng trong mắt Trần Lâm

Nhưng cô gái trước mắt, trước kia mình từng biết qua, lúc nào cũng kiên cường làm người chung quanh thức thủ vô sách, thậm chí là đau lòng. Hiện giờ, có thể thay đổi như thế này, Trần Lâm nghĩ, thiệp cưới này thật đến không thể thật hơn

– “Tiểu Phàm, chúc mừng cô!”. Trần Lam hơi nghiêng người về trước, vươn tay chân thành chúc phúc

Lí Tiểu Phàm cũng không chút kệch cỡm, thoải mái bắt lấy bàn tay chân thành chúc phúc kia, miệng nói, “Cảm ơn!”Sau đó cô cười, nụ cười mang theo chút ngượng ngùng của nữ nhân

****** ******

Dùng cơm chiều xong, Trần Lâm liền mang thiệp mời của Lí Tiểu Phàm ra. Tống Đình Phàm kì quái nhìn Trần Lâm, mở thiệp ra, liền nhìn thấy ba chữ ‘Lí Tiểu Phàm’ uốn lượn đẹp mắt, lại hoàn toàn không nhìn lầm ba chữ ‘Tống Đình Phàm’ trên thiệp

Khéo thiệp mời, Tống Đình phàm nghi hoặc hỏi, “Cô ấy mời anh?”

Trần Lâm kiên định gật đầu

Kì thật từ đầu Trần Lâm đã thấy kì quái, vì sao Tiểu Phàm lại mời Tống Đình Phàm, sau đó nghĩ lại, nguyên nhân tất nhiên có liên quan đến cậu

Sáng hôm nay Trần Lâm vội vàng sửa sang kệ sách trong cửa hiệu, vừa xoay người chuẩn bị đến một kệ khác thì liền thấy Lí Tiểu Phàm đứng trước mặt mình, khóe miệng mỉm cười, đồng thời tay cầm thiệp hồng trước ngực, đối lập mạnh mẽ với bộ y phục xanh lam trên người

Lúc ấy ngoài một chút bất đắc dĩ thình lình gặp Lí Tiểu Phàm, còn lại cậu đều vui vẻ. Dù sao từ khi quay lại sau tết cậu vẫn chưa gặp lại cô

Trần Lâm khi chuyển đến Bắc Kinh vẫn giữ liên lạc với Lí Tiểu Phàm, hơn nữa quan hệ giữa hai người còn tốt hơn trước kia, mỗi khi cô đến Bắc Kinh đều gọi Trần Lâm đi dùng cơm, tâm sự. Tuy Trần Lâm cảm thấy mình thực có lỗi với cô, nhưng Lí Tiểu Phàm là người không so đo, thậm chí còn chủ động vui vẻ nhắc đến chuyện trước kia, tất nhiên cậu cũng không cự tuyệt

Chuyện này, Tống Đình Phàm đều biết, hắn cũng không ngăn cản Trần Lâm gặp cô. Thậm chí đôi khi hắn còn đưa hai người đi dùng cơm. Không phải Tống Đình Phàm ra vẻ hào phóng, hắn mười phần tin tưởng mình, tin tưởng Trần Lâm. Một khi như vậy, hắn thuận theo tự nhiên tiếp đãi Lí Tiểu Phàm cũng không có vấn đề gì

Nữ nhân kia, trước khi Trần Lâm chuyển đến Bắc Kinh, Tống Đình Phàm cũng đã làm nàng hiểu được Trần Lâm là của mình, mà nàng cũng là người hiểu chuyện, không chỉ từ bỏ tình cảm với Trần Lâm mà còn chân thành chúc phúc hai người. Nàng có thể làm Trần Lâm nguôi ngoai, Tống Đình Phàm tất nhiên cũng chu toàn lễ nghĩa với nàng

Nhưng, ngay cả như vậy, Tống Đình Phàm vẫn nghĩ rằng, hắn còn chưa đủ thân quen để tham dự hôn lễ của màng đi?

– “Hôm nay lúc Lí Tiểu Phàm đến cửa hiệu gửi thiệp, em còn tưởng là trò đùa cá tháng tư…..”. Nói đến đây, thanh âm Trần Lâm có chút buồn cười, nhưng trên mặt lại yếu ớt biểu lộ vẻ xấu hổ

Tống Đình Phàm chau chau mày, đặt thiệp xuống, cũng không vội vàng dọn dẹp chén bát trên bán, một phen kéo Trần Lâm trước mặt mình, chiều cao hai người vốn có chút chênh lệch, lúc này khoảng cách lại gần như thế, Trần Lâm rõ ràng cảm nhận hơi thở ấm áp của người kia pha ra trên mũi mình

Ngẩng đầu, ánh mắt người nọ như muốn nói cậu không được một tấc lại tiến một thước, Trần Lâm mỉm cười. Hắn là nghĩ cậu lại dao động đi….

Vươn tay chạm đến mi tâm người nọ, như vuốt ve những nếp nhăn trên đó, lại bị người nọ giữ lấy tay, giãy không ra. Rất lâu trước kia, Trần Lâm liền phát hiện người này rất thích chau mày, hơn nữa đều chau theo bản năng. Nhất là với mình

Bất đắc dĩ, Trần Lâm liền thuận theo Tống Đình Phàm, mấp máy môi, chậm rãi giải thích, “Em…. Em cũng mới biết Tiểu Phàm có bạn trai. Hoặc nói khi biết nàng kết hôn mới biết nàng có bạn trai, trước kia nàng…. Ai……….”

Tống Đình Phàm chọn mi, Lí Tiểu Phàm này tột cùng là muốn làm gì? Nàng thế nhưng chưa từng nói chuyện có bạn trai cho Trần Lâm! Mà khi nói đến, lại là lúc sắp bước vào thành đường làm lễ?? Chẳng lẽ nàng bận đến độ mỗi lần đến Bắc Kinh gặp Trần Lâm đều không có thời gian đề cập?….. Việc này chắc chắn không có khả năng

– “Trước kia nàng không nói cho em?”

Trần Lâm gật gật đầu

– “Hôm nay có nói nhà trai là ai không?”Trần Lâm lắc đầu

Tống Đình Phàm lại là chau mày.

Hôm nay lúc nhận thiệp mời, Trần Lâm vẫn cảm thấy khó tin. Tiểu Phàm thực sự kết hôn sao? Tại sao trước kia cậu chưa lần nào nghe về chuyện này? Hơn nữa, vì sao Lí Tiểu Phàm cũng chưa bao giờ đề cập với cậu?

Biết Tiểu Phàm không hay nói đùa, mà thực sự sẽ kết hôn, Trần Lâm cố không nghi ngờ, chỉ chân thành chúc phúc. Trần Lâm không hỏi, Lí Tiểu Phàm cũng không nói, một tấm thiệp mời cũng đã nói lên tất cả. Đến bây giờ, Trần Lâm cũng chỉ biết chú rể tên là Trần Vũ. Ngày 1 tháng Tư Lí Tiểu Phàm gửi thiệp mời, ngày 1 tháng Năm nàng kết hôn, hôn lễ được tổ chức tại một khách sạn cao cấp tại Bắc Kinh. Những chuyện khác cậu một mực không biết

Trần Lâm nghĩ, Tiểu Phàm không có ý định giải thích, cậu thế nào lại có thể mở miệng hỏi?

Nhìn Tống Đình Phàm chau mày, Trần Lâm lần nữa xoa mi tâm hắn, mở miệng, “Quên đi, có lẽ Tiểu Phàm nghĩ rằng mình không cần… nói đi. Hiện tại nếu bọn họ quyết định kết hôn, hơn nữa còn gửi thiệp mời cho chúng ta, ngày đó chúng ta sẽ biết tất cả”

Trần Lâm hợp tình hợp lí nói, nhưng Tống Đình Phàm biết cậu chỉ đang tự an ủi mình. Cậu xem Lí Tiểu Phàm là bằng hữu, nhưng lại không biết nàng sẽ kết hôn, hơn nữa đến cuối cùng Tiểu Phàm mới hé ra một tấm thiệp mời. Hành động như vậy, chắc chắn đã làm Trần Lâm có chút tổn thương, có lẽ cậu vừa tổn thương vừa áy náy. Cậu khẳng định vẫn còn cảm thấy có lỗi với cô gái Lí Tiểu Phàm kia

Tống Đình Phàm chắc chắn mình đoán đúng tâm tư của Trần Lâm, nhưng người này vẫn nói những lời tự an ủi mình

Ôm người vào lòng, Tống Đình Phàm bất đắc dĩ nói, “Em…. Không cần như vậy….”

Tống Đình Phàm không nói nguyên câu, nhưng trực tiếp nói rõ nỗi lòng của Trần Lâm, gác cằm lên vài hắn, cổ họng Trần Lâm ấm ách, “Em cảm giác Tiểu Phàm vẫn còn trách em, bọn họ không nói cho em biết….”

– “Ân”

– “Vậy bây giờ làm sao?”

– “Ân”

– “Chúng ta tặng quà gì mới tốt?”

– “Ân”

......

Người này……… Người này………!!! Trần Lâm nghiến răng nghiến lợi không nói gì, hít một hơi sâu bình ổn tâm tình, tận lực giữ giọng điệu bình thường như trước, nhẹ nhàng hỏi một chuyện, “Anh ghen à?”

– “………Không có…….”. Im lặng nửa ngày, người nọ nói ra hai chữ không có

Thế này, Trần Lâm ngẩng đầu đứng thẳng dậy, hai mắt có chút căm giận nhìn người nọ, nghĩ thầm, lần này sao anh không giỏi ‘Ân’ nữa đi?

Ngay sau đó, Trần Lâm khẳng định, “Anh có! Anh mới vừa ghen xong!”

Tống Đình Phàm biến sắc, nghiêng đầu sang nơi khác. Đẩy Trần Lâm ra, bỏ lại một câu, “Anh đi rửa chén”. Sau đó lẩn mất

Trần Lâm ngây ngốc đứng tại chỗ, trên mặt rất đắc ý

Đúng vậy, Tống Đình Phàm quả thực là ghen. Khi Trần Lâm xuất hiện biểu tình áy náy xấu hổ, hắn chợt nghĩ Trần Lâm vì biết Lí Tiểu Phàm kết hôn nên mới xuất hiện ý niệm đó trong đầu, đương nhiên, tâm trí bỗng dưng hấp hối, ghen tuông cũng hấp hối a!

Tống Đình Phàm ở trong bếp rửa bát, ảo não, Trần Lâm này, ngày càng một tấc lại tiến một thước, xem ra cũng vì mình quá dung túng. Người nọ đúng là đôi khi làm hắn lúng túng! Mình vừa bị Trần Lâm nói trúng tim đen, da mặt không chịu nổi, phải chạy trối chết! Tuy hắn không thừa nhận!

Bất quá ngẫm lại, Tống Đình Phàm cũng cảm giác rất vui, Trần Lâm bình thường da mặt mỏng, trong một vài thời điểm lại có thể tự nhiên thản nhiên trêu chọc mình, hơn nữa nếu không nhìn thấy mình lúng túng, cậu tuyệt đối sẽ không bỏ qua!

Vừa rồi, mình đã phủ nhận, thế nhưng cậu còn đủ chính nghĩa nghiêm trang lớn tiếng khẳng định, vừa rồi anh chính là ghen tị! Cười khổ một trận, Tống Đình Phàm nghĩ, nếu thường ngày, đây không phải lời Trần Lâm có thể nói a?

Buổi tối, khi hai người nằm trên giường, không biết nghĩ đến điều gì, Trần Lâm đột nhiên nói lên một câu, “Anh ghen thực sao?”

Thân thể Tống Đình Phàm nhất thời cứng đờ, thân thể hai người vốn đang dính sát vào nhau, Trần Lâm tất nhiên không bỏ qua chút biến hóa bé nhỏ này

Cựa quậy một chút, đầu gối lên vai Tống Đình Phàm, Trần Lâm cười thành tiếng

Tống Đình Phàm khí kiệt, tay đặt bên hông Trần Lâm bắt đầu động đậy, ghé đến tai Trần Lâm, nghiến răng nghiến lợi, “Em không có, đúng không?”. Nói xong, động thủ, hùng biện cho mình

Chỉ nghe Trần Lâm liên tiếp hô to, “Đừng…. Anh đừng…. Nhột em…. Ôi….. Ha ha ha………A”

Tống Đình Phàm ngoảnh mặt làm ngơ, cố ý chứng minh trên thân thể Trần Lâm, hắn dễ dàng để thiên hạ giễu cợt vậy sao?

Chương 79

Hôn lễ của Lí Tiểu Phàm được tổ chức ngoài trời. Bên ngoài khách sạn có một sân cỏ chuyên dùng tổ chức hôn lễ, hoàn toàn áp dụng hình thức hôn lễ tự do. Khách khứa đến dự có thể tùy ý trao đổi qua lại. Hôn lễ tuy náo nhiệt nhưng cũng hiện lên một mạt xa hoa

Trần Lâm vốn nghĩ hôn lễ bình thường diễn ra ở khách sạn, thật không ngờ, Tiểu Phàm cũng muốn nổi bật như vậy. Xem ra, chi phí tổ chức rất xa xỉ, có thể hiểu gia thế nhà trai rất khá

Hôn lễ không chỉ có Trần Lâm Tống Đình Phàm đến dự, Trương Bá Quang cũng đến

Lúc nhìn thấy Trương Bá Quang, Trần Lâm giật mình, vì thế nói với Tống Đình Phàm một tiếng, cậu vội vàng đến chào hỏi

– “Quang ca, Tiểu Phàm cũng mời anh?”. Hỏi xong, Trần Lâm cảm thấy có chút không ổn. Làm sao Tiểu Phàm có thể không mời hắn

Trương Bá Quang không câu nệ, cười giải thích, “Không phải, là nhà trai mời anh. Ngô Vũ là người bạn trước kia anh đã nói với em a!”

– “A? Hắn là chú rể?”

Trần Lâm vừa hỏi xong, Trương Bá Quang sửng sốt, “Em không biết?”

Trần Lâm có chút xấu hổ nói, “Ách, em biết tên, nhưng chưa gặp qua, cũng không nghĩ hắn là người anh từng đề cập”

Trần Lâm nói vậy, Trương Bá Quang chớp mắt, đã có chút sáng tỏ, là vì Lí Tiểu Phàm không nói đi? Hắn trước kia cũng nhìn ra tâm tư của nàng, nhưng khi đó chỉ nghĩ, hoa rơi có ý, nước chảy vô tình, tất nhiên không đặt trong lòng

Hiện giờ Lí Tiểu Phàm làm vậy, đến tột cùng là vì sao?

Nhìn sang người đi cùng Trần Lâm hôm nay đang đứng không xa, người nọ tay bưng li rượu, một tay cho vào túi, tùy ý trò chuyện với người bên cạnh. Không khó nhận ra, thái độ tùy ý này lại lộ ra chút cảm giác xa lạ, hiển nhiên, người đang nói chuyện cùng hắn không xu nịnh, có điều, cũng không phải người hắn quen biết

Người này yêu Trần Lâm, có phải hay không hắn đã nói rõ cho Lí Tiểu Phàm biết quan hệ của hai người? Trương Bá Quang đoán trong lòng

Trần Lâm nhìn theo tầm mắt của Trương Bá Quang, tự thấy hiện nay Tống Đình Phàm đang ở trong tình trạng nào, người nọ ngẫu nhiên nhíu mày, Trần Lâm cũng đoán được, xem ra những người đang vây quanh Tống Đình Phàm, không phải người hắn nguyện ý giao đãi! Hơn nữa, người nọ vốn không thích xã giao

– “Tiểu Lâm, dẫn anh sang bên đó đi. Nếu đã thấy mặt, không chào một tiếng tựa hồ không tốt lắm a!”. Ánh mắt Trương Bá Quang nhìn về hướng Tống Đình Phàm, miệng lại nói với Trần Lâm

Trần Lâm sửng sốt một chút, hiểu ý Trương Bá Quang, cậu gật gật đầu. Dù sao, cậu cũng nên giải vây cho Tống Đình Phàm

Khi hai người đến bên cạnh Tống Đình Phàm, những người đang vây quanh hắn cũng hiểu ý tìm cớ rời đi, mà những người không hiểu ý cũng bị ánh mắt cự tuyệt của Tống Đình Phàm đuổi đi xa

Hai người dù sao cũng xem như đã gặp qua vài lần, hơn nữa theo một góc độ nào đó, cũng có thể được xem là ‘tri kỉ’ lâu năm, cho nên những nghi thức xã giao bắt tay khách sáo tất nhiên không diễn ra. Đôi bên nâng chén như chào nhau

Trần Lâm đứng bên cạnh, nhất thời bối rối, này… Hai người sau khi nâng chén cũng không ai chủ động mở miệng nói chuyện, liền đứng yên như vậy, này…. Là tình huống gì!

Ánh mắt Trần Lâm có chút hỗn loạn thúc giục thường liếc về hướng Tống Đình Phàm, hi vọng hắn có thể đánh vỡ tình trạng này. Tống Đình Phàm tất nhiên biết ý tứ của Trần Lâm, vươn tay vỗ vỗ vai cậu, ý bảo cậu an tâm

Trương Bá Quang đứng bên cạnh không bỏ sót một hành động nào của hai người, ngoài việc cười khổ trong lòng, bề ngoài hắn cũng không nề hà gì. Tiểu Lâm này, theo người đối diện đã lâu, chẳng những ngày càng ỷ lại hắn, mà ngay cả định lực cậu cũng không có đủ a

Hai người bọn họ vẫn không nói gì, kì thật thẳng thắn ra, đây chính là một loại đánh giá vô hình giữa nam nhân, như chiêu thức của các cao thủ võ lâm, địch bất động, ta bất động. Đáng tiếc, bị Tiểu Lâm nháo một trận, hai người đều muốn nhụt chí

Thực tế thì, đều là nam nhân thôi, luôn không muốn nhận thua ai, cho dù thua bước đầu vẫn muốn tìm mọi cách đảo ngược tình thế. Huống chi trước mắt, Trương Bá Quang chỉ thua bước đầu, hắn có thể dễ dàng đầu hàng sao?

Thậm chí, dù hiện tại, hắn rất rõ ràng, mình đã không còn cơ hội….

Mỗi một lần tái kiến Trần Lâm, suy nghĩ của Trương Bá Quang lại một lần rõ ràng, một lần rõ ràng hơn…. Chính là dù như vậy, hắn vẫn không khống chế được tâm tình muốn gặp cậu

Tựa như hôm nay, khi mình vừa bước vào nơi tổ chức hôn lễ, mắt không ngừng tìm kiếm thân ánh của Trần Lâm, chính là khi nhìn thấy hai người cùng xuất hiện, trong lòng có cảm giác gì? Ghen tị, không cam tâm, bất đắc dĩ… Vì thế, chỉ có thể quay đầu, không nhìn đến

Nhưng Trần Lâm lại chủ động đến chào hỏi

Mình có thể làm gì? Trừ bỏ khuôn mặt tươi cười chào đón, Trương Bá Quang không nghĩ ra thái độ khác đối mặt với Trần Lâm

Vốn trong lòng vẫn tự tin đến chào hỏi người kia, nhưng khi nhìn thấy cảnh tượng hai người nọ ăn ý trao đổi, Trương Bá Quang hiểu, đoạn tình cảm của mình, chỉ có thể chậm rãi mai táng. Hắn là người cố chấp, nhưng khi nhìn thấy tình cảm thân thiết như vậy, hắn biết mình không có cơ hội…

Có lẽ, thực đúng với câu nói ‘mất bò mới lo làm chuồng’. Mình quan tâm Trần Lâm nhiều năm như vậy, che chở, yêu thương, chiều chuộng, lại thủy chung cố thủ điểm mấu chốt, không muốn lộ ra, vì sợ được cái này mất cái khác

Nhưng kết quả thế nào?
Trương Bá Quang không muốn nghĩ nhiều nữa. Trong đầu có một ý niệm đang cổ động, chúc phúc đi, chúc phúc cậu ấy đi…

– “Kì thật, chú rể cũng là đồng nghiệp của Lí Tiểu Phàm, đồng thời là ông chủ của anh, ha ha”. Lời vừa ra khỏi miệng cũng không phải những gì mình đã nghĩ trong lòng, Trương Bá Quang than khổ trong lòng, vẫn rất khó khăn na!

Hiện tại Trần Lâm ước gì mình có thể tìm được đề tài, nếu Trương Bá Quang mở lời, tự nhiên cậu phải ứng đối, “Là người anh nói đã kiên quyết kéo anh vào công ty của gia đình khi vừa tốt nghiệp?”

Trương Bá Quang mỉm cười gật đầu

Trần Lâm định nói thêm gì đó, liền bị người khác ngắt lời, cậu chỉ nghe một trận cười sang sảng sau lưng, “Haha, thế này có phải gọi là ‘trớ trêu’ không, như thế nào trước kia đều là cậu cam tâm tình nguyện? Bá Quang?”

– “Nguyên lai tiểu tử cậu ở bên ngoài hạ bệ hình tượng của tôi a!”. Nói xong, còn đấm một quyền vào ngực Trương Bá Quang

Trần Lâm nhìn người vừa đến, một thân tây trang trắng, nắm tay Tiểu Phàm, cả người đều lộ ra thần thái hạnh phúc, không phải chủ rể thì còn ai?

Trương Bá Quang nhận một quyền của Ngô Vũ, bắt đầu giới thiệu, “Tiểu Lâm, người vừa nháo rối tinh rối mù này là chú rể, Ngô Vũ. Đây là Trần Lâm, người lão bà cậu đặc biệt yêu thích a”. Nói xong còn hàm xúc nhìn Lí Tiểu Phàm

Trẻ tuổi đã cai quản cơ nghiệp của gia đình trên cả nước, Ngô Vũ tất nhiên rất tài giỏi

Trần Lâm, tên này như sấm vang bên tai hắn, vô luận là thời đại học hay khi làm việc cùng Trương Bá Quang, mỗi lần Bá Quang lấy cớ nghỉ vài ngày không phải là gặp người có tên Trần Lâm này sao? Hơn nữa, thái độ của lão bà mình với người này tựa hồ cũng đặc biệt hơn người khác. Người như vậy, Ngô Vũ muốn không quan tâm cũng không được

– “Đã sớm nghe tên cậu, thực sự, hiện giờ mới nhìn thấy chân nhân, tôi thật còn có chút hối hận”. Khi Ngô Vũ nói những lời này, một tay vân vê cằm, cao thấp đánh giá Trần Lâm, làm bộ dáng cậu ấm trêu ghẹo gái nhà lành làm cậu có chút lúng túng

Vừa rồi, người này biểu hiện vẻ giảo hoạt đã làm Trần Lâm có chút ngoài ý muốn, hiện tại, không ngờ người này không chỉ giảo hoạt từ trước đến nay, hơn nữa còn đem việc ‘giảo hoạt từ trước đến nay’ biến thành ‘giảo hoạt lâu năm’

Trần Lâm nghi hoặc liếc nhìn Lí Tiểu Phàm, hai người hợp nhau sao?

Lí Tiểu Phàm cười với Trần Lâm, hơn nữa còn nhéo Ngô Vũ một chút, chỉ nghe hắn ôi một tiếng, ngoan ngoãn im lặng. Trần Lâm thấy thế, mở mắt thật to a!

Lí Tiểu Phàm cười đắc ý

Kì thật không thể trách Trần Lâm vì sao lại nghĩ bọn họ không hợp nhau, vì Trương Vũ như vậy mang cho cậu cảm giác như Lưu Dụ, một kẻ ba hoa dở hơi! Cho nên, sau một chút khó xử, Trần Lâm khôi phục tâm tình rất nhanh, đồng thời còn nghi hoặc bọn họ yêu nhau như thế nào, bởi vì cảm giác của Trần Lâm làm, ai có thể tưởng tượng được cảnh Lưu Dụ ở cùng một chỗ với Lí Tiểu Phàm?

Trần Lâm còn nhớ rõ tình cảnh hai người từng chạm mặt trước kia, Tiểu Phàm kia chưa bao giờ trả lời Lưu Dụ! Nguyên nhân, vì hắn nói nhiều! Nhưng Ngô Vũ này….

Thu hồi tâm tư, Trần Lâm lại nhìn bọn họ, tựa hồ còn có thể thấy một cảm giác hài hòa xứng đôi. Thật là một đôi trai tài gái sắc

Ngô Vũ bị lão bào nhéo, rõ rang có chút thu liễm thái độ của mình, chính thức chào hỏi Tống Đình Phàm đang đứng sau Trần Lâm. Hắn biết người này, ở Bắc Kinh, có bao người không biết Tống Đình Phàm? Chẳng qua nếu người khác biết hắn, cũng không có nghĩa hắn biết người đó a!Không tin được, lão bà mình, mời được hắn sao!

Kì thật, màn giới thiệu vừa rồi, không phải Trương Bá Quang xem nhẹ Tống Đình Phàm, mà hắn cố ý để Ngô Vũ tự mình giới thiếu. Hai người bên cạnh không thích nhiều lời, nên Trương Bá Quang phải cẩn trọng tìm từ đế nói với Ngô Vũ. Cho nên, cuối cùng, Trương Bá Quang chọn cách im lặng, để bọn họ tự giới thiệu với nhau

Hắn tin, Ngô Vũ không xem nhẹ người này được

Khi Ngô Vũ hàn huyên cùng Tống Đình Phàm, Lí Tiểu Phàm kéo Trần Lâm sang một bên, lúc này nàng mới mở miệng

– “Trần Lâm, anh không cần áy náy việc này”. Đồng thời, ánh mắt thường xuyên liếc về Ngô Vũ

Trần Lâm giật mình, không kịp phản ứng

– “Trần Lâm, anh thấy Ngô Vũ thế nào?”

Tựa hồ có chút hiểu lời của Tiểu Phàm, Trần Lâm chậm rãi nói, “Một người tốt, tuấn lăng suất khí, sự nghiệp thành công”

Lí Tiểu Phàm nhíu đôi mày thanh tú, vỗ vỗ Trần Lâm, “Này, tôi hỏi anh việc đó sao?! Sao trả lời như đọc văn bản a! Anh có giận tôi thì cũng đừng làm vậy chứ? Anh ấy có phải không tốt không? Nếu có, anh liền nói thẳng, hôm nay tôi sẽ không kết hôn nữa! Tôi tuyệt đối tin mắt nhìn người của anh!”

Trần Lâm nghe Tiểu Phàm luyên thuyên một hồi, cười bất đắc dĩ. Tiểu Phàm này a, thực sự đã thay đổi rất nhiều

– “Anh ta tốt lắm”. Cười xong, Trần Lâm trịnh trọng nói với Lí Tiểu Phàm

– “Cô thực hạnh phúc, Tiểu Phàm”

Trong chốc lát, Lí Tiểu Phàm thu hồi thái độ ‘bất mãn’ mới vừa rồi với Trần Lâm, cô mỉm cười. Nụ cười đắc ý vì Trần Lâm nói đúng, lại sắp có cuộc hôn nhân hạnh phúc

– “Nếu vậy, Trần Lâm, đừng áy náy với tôi nữa, tôi rất tốt, thực sự tốt lắm”. Lí Tiểu Phàm có chút xúc động cầm tay Trần Lâm, cường điệu, nàng quả rất tốt

Kì thật, Tiểu Phàm không cần cường điệu như vậy, Trần Lâm đã hiểu. Từ chi tiết nhỏ kia, Trần Lâm biết người này thực lòng yêu Lí Tiểu Phàm, ánh mắt hắn cũng dữ dội như Tống Đình Phàm!

– “Kì thật, trước kia tôi là cố ý không nói cho anh chuyện Ngô Vũ…”

Trần Lâm nghe xong, gật gật đầu, cũng không trách cứ gì

– “Ách, tôi định để hai người hôm nay mới gặp mặt, cảm giác của anh…. Ngô, mới tốt một chút…….”. Lí Tiểu Phàm cẩn thận tìm từ. Chính là nàng càng cẩn thận thì lại càng không biểu đạt được ý tứ của mình. Nàng ấp úng muốn nói tiếp, đã nhìn thấy Trần Lâm tươi cười, tựa hồ đã hiểu rõ hết thảy

Quả thực, trước câu hỏi ‘thả con tép, bắt con tôm’ của Lí Tiểu Phàm, Trần Lâm có chút hiểu được tâm tư của nàng. Nàng lâu như vậy mới nói chuyện kết hôn cho mình, hơn nữa hôm nay mới để mình gặp Ngô Vũ, mục đích duy nhất là muốn cậu khắc sâu ấn tượng đầu tiên với hắn—Ngô Vũ rất tốt với nàng, nàng thực sự rất hạnh phúc

Vì thế……… Mình không cần vì chuyện trước kia từng cự tuyệt nàng mà áy náy

Nữ nhân uyển chuyển như vậy, Trần Lâm có chút buồn bực mình không nghĩ ra sớm hơn. Kì thật, Tiểu Phàm không cần làm vậy, nhân phẩm con người, tốt xấu thế nào, ấn tượng đầu tiên tất nhiên quang trọng, nhưng những ấn tượng cuối cùng mới là quan trọng đi?

Trần Lâm nghĩ, dù cậu có gặp Ngô Vũ trước cũng không ảnh hưởng đến những phán đoán cảm quan của cậu với hắn. Nhưng Trần Lâm không biết, Lí Tiểu Phàm còn có suy nghĩ khác

Lí Tiểu Phàm quen biết Ngô Vũ khi nàng quay về Bắc Kinh công tác, lúc đó hai người mới biết nhau. Ngay từ đầu, nàng không có ấn tượng tốt với Ngô Vũ, một cậu ấm suốt ngày chỉ hoạt ngôn, ngẫm lại, Lí Tiểu Phàm càng không thích kết giao. Nhưng chuyện tình cảm mình làm sao có thể né tránh hay cự tuyệt? Ngô Vũ bám riết không tha, cuối cùng cũng bắt được Tiểu Phàm

Tuy nàng tình nguyện rơi vào tay giặc, nhưng ấn tượng đầu tiên của nàng về Ngô Vũ không tốt, nàng làm sao có thể nói với Trần Lâm? Nàng sợ, có lẽ Trần Lâm sẽ nghĩ mình là người tùy tiện với hôn nhân, nếu vậy, những áy náy của Trần Lâm với nàng trong quá khứ sẽ càng nặng nề hơn. Sau khi Trần Lâm đến Bắc Kinh, hai người vẫn liên lạc, cậu còn thường xuyên gặp nàng, nhưng thế nào nàng cũng cảm thấy Trần Lâm vẫn áy náy với mình

Cho nên, Tiểu Phàm chọn cách này để hai người gặp mặt, nàng nghĩ, có lẽ như vậy, cảm giác của Trần Lâm sẽ tốt hơn

Không cần nói hết nhưng vẫn sáng tỏ, trong lòng cả hai đều có người mình yêu là được

Khi Trần Lâm còn đang nói chuyện với Lí Tiểu Phàm, Ngô Vũ đã tới đòi người, trước khi đi còn trêu chọc một câu, “Dù sao hôm nay tôi cũng là chú rể a, làm sao để người khác chiếm cô dâu được?”

Ngô Vũ trêu chọc Trần Lâm như vậy, tất nhiên không được đãi ngộ tốt, hắn liền bị Lí Tiểu Phàm nhéo một cái thật đau!

Chương 80

Hôn lễ kết thúc, hai người Tống Đình Phàm, Trần Lâm lên xe về nhà

Trên đường về nhà, Trần Lâm nói dụng ý của Lí Tiểu Phàm cho Tống Đình Phàm nghe, hắn nhíu mày thật chặt, trong lòng thấy quái dị, tâm tình phụ nữ đều uyển chuyển khó đoán như vậy sao?

Những chuyện các nàng tính toán chi li, kì thật, với nam nhân, không quan trọng chút nào, ngược lại, cũng chỉ là chuyện râu ria. Lí Tiểu Phàm này giấu diếm chuyện kết hôn vì muốn Trần Lâm hết áy náy?! Điểm này, Tống Đình Phàm khó hiểu, nhất thiết phải làm vậy sao?

Không biết có phải vì lăn lộn lâu trên thương trường không, mỗi khi nhìn người, Tống Đình Phàm đều nghĩ mọi người ít nhiều đều quan tâm đến hiệu quả và lợi ích trước tiên, nên khi nghe Trần Lâm nói xong, hắn nhất thời nghĩ, đây là một dạng khoe khoang của nữa nhân đi

Nghĩ đến Ngô Vũ kia, gia thế không kém, diện mạo không kém, phần mềm phần cứng đều trang bị đầy đủ. So với Trần Lâm, điều kiện hắn tốt hơn nhiều, chẳng lẽ hắn không thể cho rằng hôm nay Tiểu Phàm cố ý để hai người lần đầu gặp mặt, vì nàng muốn Trần Lâm cảm nhận khoảng cách mãnh liệt giữa cậu và Ngô Vũ sao?

Tống Đình Phàm không cho rằng suy nghĩ này của mình có gì không ổn, hắn cũng không nghĩ Trần Lâm không tốt, chỉ là luận sự thôi. Trong suy nghĩ của hắn, đây là nhược điểm trong tính cách mỗi người. Khi một người có được điều gì tốt đẹp, họ hiển nhiên muốn bày ra, nhất là với những chuyện mình từng bỏ lỡ, vẫn muốn khoe ra một chút, triển lãm một chút, như muốn nói, xem đi, lựa chọn hiện tại của tôi mới là tốt nhất!

Với nữ nhân, tuy Tống Đình Phàm không hiểu đầy đủ, nhưng ít nhất hắn cũng biết, lòng nữ nhân luốn rất khó đoán. Cho nên lần này, vô luận lí do của Lí Tiểu Phàm là gì, Tống Đình Phàm hắn vẫn so đo trong lòng, không còn cách nào khác, ai bảo nàng hại tâm tình Trần Lâm không tốt làm gì?

Bất quá, suy nghĩ này hắn chỉ giữ trong lòng. Dù sao, Trần Lâm hiểu như vậy, cậu đã vui vẻ rất nhiều, không phải sao?

Khi trời bắt đầu ấm lên, Lí Tiểu Phàm và Ngô Vũ đã hoàn thành tuần trăng mật của mình

Nàng mang theo túi lớn túi nhỏ quà cáp cho Trần Lâm, đặt lên bàn trà, rồi giải thích với câu, đây là gì, đó là gì. Trần Lâm nghẹn họng nhìn trân trối

– “Tiểu Phàm, cô thế này cũng quá khoa trương đi? Mang nhiều quà cho tôi như vậy, tôi cũng dùng không hết a…..”. Trần Lâm cầm trong tay một chiếc nón thật to, không biết nên khóc hay cười

Tiểu Phàm này, sau khi kết hôn, tính cách sáng sủa hoạt bát rất nhiều, chính là cũng không phá hết vẻ ổn trọng nội liễm trước kia đi?

– “Có gì khoa trương đâu, tôi đi du lịch cũng chỉ muốn mua quà cho anh, những người khác tôi mặc kệ!”

– “Nhưng cũng… không cần nhiều vậy a…”

– “Ai nha, anh đừng quản nhiều hay không, đợi khi nhà anh đến đón, cứ ôm tất cả quăng vào xe là được rồi. Hơn nữa nếu anh muốn cảm tạ vì tôi mua quà nhiều, bây giờ tôi cũng ở Bắc Kinh, thường xuyên mời tôi ăn cơm là được rồi”

Trần Lâm gật gật đầu, xem như đồng ý lời nàng

Cũng đúng, sau khi kết hôn, Tiểu Phàm sống ở Bắc Kinh, như vậy về sau bọn họ có thể thường xuyên gặp mặt, trước tiên cứ nhận quà đi, nói không chừng về sau sẽ hữu dụng. Trần Lâm nghĩ thầm như vậy

Lí Tiểu Phàm nhấp một ngụm trà, xem như tiếp tế lượng nước bọt vừa tiêu hao, tiếp tục nói, “Nếu không, hôm nay luôn đi? Tối nay liền mời tôi ăn cơm, xem như cảm ơn tôi?”

Trần Lâm nghe xong, có chút khó xử, không phải cậu không muốn, mà hôm nay cậu đã nhận lời ăn cơm tối với Tống lão đầu nhi

Lí Tiểu Phàm nhìn thấy biểu tình của Trần Lâm, liền vội vàng tự bào chữa, phất tay nói, “Quên đi, quên đi, hôm nào hãy mời tôi. Hôm nay không được”

Trần Lâm cười cười xin lỗi, “Ngày mai tôi mời cô dùng cơm. Đêm nay tôi và anh ấy….”

Tiểu Phàm xua tay mạnh hơn, trêu chọc nói, “Đừng đừng, không cần giải thích với tôi, dù sao cũng không phải chuyện gì to tát, chỉ là mời tôi một bữa cơm thôi. Chuyện của hai người quan trọng hơn!”

– “Tiểu Phàm… Sao bây giờ cô cũng…”. Hoạt ngôn như vậy a! Nửa câu sau, Trần Lâm chỉ nói trong lòng

Lí Tiểu Phàm cũng không tò mò câu nói nửa chừng của Trần Lâm, nàng biết cậu muốn nói gì, kì thật mình bây giờ chỉ là khôi phục tính cách cũ, nói đến, tất cả đều là công của tên Ngô Vũ kia!
– “Đúng rồi, Tiểu Phàm, cô vừa nói tối nay dùng cơm với tôi, vậy Ngô Vũ đâu?”

– “Miễn bàn, miễn bàn, hiện tại không chừng anh ấy đang ăn ở đâu đó rồi!”

Vốn Lí Tiểu Phàm nghĩ sau khi trở về từ tuần trăng mật sẽ, hai người sẽ về nhà ăn cơm. Ai biết một người anh em của tên kia gọi điện đến, người nọ liền theo đám bằng hữu ra ngoài, chỉ nói mình sẽ về trễ, Tiểu Phàm khỏi chờ cửa. Nghe xong, Lí Tiểu Phàm cũng không phản ứng gì, nghĩ thầm, nếu không ai ăn cơm chiều, vậy nàng đến tìm Trần Lâm cũng được đi? Thật không ngờ, hôm nay Trần Lâm cũng bận……

Trần Lâm nghe giọng nói chưa hết bực tức của Tiểu Phàm, nhưng rõ ràng cũng toát ra vẻ bao dung với hành động của Ngô Vũ, nam nhân, đôi khi sẽ thân bất di kỉ. Nếu vậy, bây giờ Tiểu Phàm oán giận có lẽ cũng chỉ là tùy ý oán giận đi? Kì thật, nói thẳng ra, đây không phải một loại nũng nịu sao…

Haha, Trần Lâm liền cao hứng nhìn Lí Tiểu Phàm như vậy

Buổi chiều Tống Đình Phàm đến đón Trần Lâm, sau xe ngập đầy quà cáp, đương nhiên là của Lí Tiểu Phàm mang đến

Mang đồ lên xe, hai người ngồi xong, Tống Đình Phàm nghi hoặc ngập lòng mới không cam tâm mở miệng, “Nàng sao lại mang nhiều quà cho em như vậy, tuần trăng mật không lẽ chỉ đi mua quà cho em?”

Trần Lâm vui vẻ, “Nghe thế nào em cũng thấy có chút chua nha….”

Nói xong, vừa cài dây an toàn, vừa nghiêng đầu nhìn Tống Đình Phàm

Lần này, Tống Đình Phàm thực ra không lúng túng, hắn nhìn Trần Lâm, nghiền ngẫm mở miệng, “Em muốn nhìn anh ghen, có phải hay không…. Gấp đến không thể chờ?”. Ngữ điệu giống đùa giỡn nhiều hơn

Thật không ngờ người này lại nói thẳng, Trần Lâm sửng sốt, mặt đỏ, nói thầm một câu, “…… Em nào có……”

Tống Đình Phàm nhìn Trần Lâm như vậy, chỉ biết mình đã phản công thành công, da mặt mỏng chung quy vẫn mỏng a! Bất quá, hiệu quả cũng không như hắn mong đợi

Hắn như vô tình nói tiếp, “Vậy em luôn hỏi có phải anh đang ghen không, là muốn biểu đạt gì?”

Trần Lâm nghe hắn hỏi, mặt càng đỏ, trong lòng oán trách: chỉ là hỏi thôi, em nào nghĩ biểu đạt gì, bất quá, chỉ là nhất thời hứng khởi trêu chọc anh thôi…. Anh hỏi cụ thể như vậy, làm sao em trả lời a………
– “Không trả lời được?”

Trần Lâm không hé răng, mặt tiếp tục đỏ

Tống Đình Phàm đến gần Trần Lâm, khi cậu phát giác một cỗ khí ấm phun vào mặt, hắn đã hàm trụ môi cậu, bá đạo mà ôn nhu hôn môi

Môi chạm hai, hai người rõ ràng đều có chút khó thở. Hai tay Trần Lâm đang cài dây an toàn, vì cuộc tập kích bất ngờ mà cứng đờ, rên rỉ không rõ lời, “Ân….. Ngô……”

Tách môi cậu, Tống Đình Phàm cướp lấy lưỡi cậu, không ngừng khẽ cắn, liếm lộng, thay đổi góc độ, nụ hôn ngày càng triền miên, ngày càng không khống chế được. Bên dưới Tống Đình Phàm rõ ràng đã có chút ngẩng đầu, nghĩ đến nơi hai người sắp tới, hắn chỉ có thể đè nén xuống

Khi hai người tách ra, giữa hai khuôn miệng rõ ràng còn một đoạn chỉ bạc, cùng đôi má đỏ ửng của Trần Lâm, hai người ồ ồ thở dốc, hơi thở mờ ám lưu chuyển trong xe

Tống Đình Phàm áp đầu vào đầu Trần Lâm, âm thanh trầm thấp nói một câu, “Đứa ngốc, đây là điều em muốn biểu đạt……..”

Trần Lâm chưa bình ổn nhịp thở, chút ý thức còn sót lại sau chiếc hôn cũng chưa kịp hồi phục, cậu vô thức gật đầu phụ họa lời nói của hắn

Tống Đình Phàm vươn tay xoa xoa má cậu, nhiệu độ trong lòng tay làm hắn hiểu ý cười, tiến sát vai cậu nói một câu, “Tối về nhà lại tính sổ với em”

Bên tai đột nhiên có tiếng thì thầm, hơn nữa còn hiểu được câu nói của Tống Đình Phàm, thân thể Trần Lâm run lên, má ngày càng đỏ. Cậu vội vàng ngồi thẳng người, muốn cách xa Tống Đình Phàm một chút

Tống Đình Phàm chọn mi, không để ý lắm, cũng ngồi đàng hoàng trên ghế của mình, lái xe đến nhà Tống lão đầu nhi

Hai người vào nhà, Trần Lâm vẫn liền nói chuyện với Tống lão nhân, ánh mắt cũng không nhìn Tống Đình Phàm một chút. Kì thật, chính xác thì, sau phiên trêu đùa trong xe vừa rồi, Trần Lâm không thể không biết xấu hổ liếc nhìn hắn, trong lòng liên tiếp mắng mình, thực sự rất ngu ngốc, mình khơi mào đề tài không công để hắn chê cười!

Tống Đình Phàm tất nhiên biết Trần Lâm vẫn còn xấu hổ, cũng không làm cậu khó xử thêm, trong lòng nghĩ, dù sao tối nay về nhà thời gian đều của hai người, hiện tại ăn cơm với lão đầu nhi trước rồi nói sau

Trên bàn cơm, Tống lão đầu nhi gắp cho Trần Lâm một đũa thức ăn, mới mở miệng nói với Tống Đình Phàm, “Con điều Lưu Dụ ra ngoài làm gì, nếu không có gì quan trọng thì bảo nó về đi”

Tay Tống Đình Phàm khựng lại, hắn cũng không nói gì, chỉ ‘Ân’ một tiếng

Trần Lâm nhìn, thực sự muốn buộc hắn phải nói ít nhất hai câu. Đây là thái độ gì chứ!

Tống lão đầu nhi không để ý thái độ của Tống Đình Phàm, tiếp tục nói, “Sáng nay ta sang nhà Lưu Dụ, mẹ nó nói hai tuần rồi nó không về nhà, con xem thế nào để nó về nhà một chuyến đi”

Lần này Tống Đình Phàm ngẩng đầu liếc lão nhân, ngạc nhiên, sao lại thế này? Hiện tại lão đầu nhi nhà mình còn bắt đầu nói chuyện với mình?

Tống lão nhân phớt lờ ánh mắt hắn, nói xong chuyện liền quay sang nói chuyện với Trần Lâm, thuận tiện còn gắp thức ăn cho cậu

Tống Đình Phàm chau chau mày, cũng không quá quan tâm, dù sao mỗi lần trở về ăn cơm đều là tình huống này, Trần Lâm phiếm chuyện với lão nhân đế quên trời quên đất, mình ngồi bên cạnh ngẫu nhiên sẽ phụ họa vài câu. Bất quá cũng vì thế mà quan hệ của mình và lão đầu nhi tốt hơn nhiều

Tuy Tống Đình Phàm nghĩ quan hệ của hai cha con đã tốt hơn nhiều, nhưng những người hai cha con cùng quen biết cũng nhận ra sao? Căn bản quan hệ của hai cha con đã khôi phục hoàn toàn. Điểm ấy, chỉ cần nhìn Tống Đình Phàm thường xuyên về nhà ăn cơm là sẽ nhận ra

Mà kẻ gọi là hai cha con quen biết chính là mẹ của Lưu Dụ, bằng không làm sao nàng có thể mở miệng nhờ Tống lão đầu nhi hỗ trợ khuyên bảo Tống Đình Phàm để cho Lưu Dụ về nhà một chuyến?

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau