THUẬN THEO TỰ NHIÊN, NƯỚC CHẢY THÀNH SÔNG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thuận theo tự nhiên, nước chảy thành sông - Chương 71 - Chương 75

Chương 71

Trần Lâm về Bắc Kinh đúng vào tết nguyên tiêu *Rằm tháng Giêng*

Vừa nhìn thấy Tống Đình Phàm, Trần Lâm liền hiểu thời gian qua vì cố ý né tránh, cố ý dùng áp lực đè nén nhớ nhung thì sẽ tưởng niệm người này mãnh liệt như thế nào. Khi nhìn thấy hắn, trong lồng ngực đều tràn đầy tâm tình thỏa mãn làm mình không kiềm nén được. Nếu như thế, vì sao mình phải nghĩ đến việc chia tay?

Khi Tống Đình Phàm thấy Trần Lâm liền nhíu nhíu mày mất tự nhiên, người này ở nhà gần một tháng nhưng không béo được chút nào, ngược lại, còn rất gầy! Việc ở nhà, làm cậu lo lắng bất an… đến vậy sao?

Vì thế, Tống Đình Phàm nghĩ, xem ra thời gian qua những suy tính của mình tất yếu phải được thực thi vào đêm nay

Không nói gì thêm, Tống Đình Phàm đưa Trần Lâm về nhà, buộc cậu thành thành thật thật nghỉ ngơi, buổi tối bọn họ sẽ đến một nơi ăn cơm. Trần Lâm vốn đang cảm thấy áy náy với Tống Đình Phàm, hơn nữa lâu rồi không được gặp hắn, vì thế, ngoan ngoãn nghe lời Tống Đình Phàm, cũng không nói sẽ đến cửa tiệm xem xét chút tình hình

Tối đến, Tống Đình Phàm lái xe đưa Trần Lâm đến ‘một nơi’ dùng cơm tối như khi sáng đã nói

Khi xe hắn đi vào một cổng có lính gác, Trần Lâm mới mơ hồ rồi lại rõ ràng biết hắn rốt cuộc đang làm gì

Trong lòng cả kinh, Tống bá bá đã nói với Tống Đình Phàm?!

Bất an lo lắng bước xuống xe, Trần Lâm nhìn Tống Đình Phàm, hắn tất nhiên rất chú ý đến tình tự trong mắt cậu nhưng không giải thích lời nào, chỉ nắm chặt tay Trần Lâm. Trong mắt rõ ràng hiển hiện, xác thực xác thực nói với cậu: không cần lo lắng, mọi việc đã có anh

Tống Đình Phàm tin tưởng bây giờ Trần Lâm đã biết mình đang làm gì

Trần Lâm theo Tống Đình Phàm đi vào một ngôi nhà cổ, không khó nhận ra, phòng ốc nơi này nhất định đã có từ rất lâu. Tuy sắc trời đen thẫm nhưng từ ánh đèn ít ỏi trong nhà, Trần Lâm mơ hồ nhìn ra một cỗ uy nghiêm lặng lẽ từ những căn phòng kia

Vào trong nhà, đèn đuốc sáng choang, thị giác thay đổi đột ngột làm Trần Lâm nhất thời không thích ứng được, đưa mắt nhìn lại, mới biết cảm giác khi đứng bên ngoài và bên trong ngôi nhà rất khác biệt! Nội thất trong nhà đủ xa hoa nhưng không phô trương, đủ cổ kính nhưng không cũ kĩ. Hiển nhiên, chủ nhân rất chú trọng giữ gìn

Ánh mắt hơi thay đổi, Trần Lâm liền thấy lão nhân làm mình phải chọn lựa. Lão nhân sắc mặt trầm ổn như núi không chút dao động. Kì thật, trước khi đến đây, Tống Đình Phàm đã nói qua một tiếng với Tống lão đầu nhi sẽ mang người cùng đến. Lời vừa thốt ra, lão nhân còn không đoán được người nào sẽ đến sao?

Một lúc lâu sau, Trần Lâm rõ ràng cảm nhận lão nhân đang im lặng cao thấp đánh giá mình. Không biết qua bao lâu mới nghe được một câu hỏi đã cố lược hiển những sắc thái uy nguy hùng hậu

– “Đây là kết quả cuối cùng sau khi cậu suy nghĩ xong?”

– “Tống bá bá…..”. Giọng nói luống cuống không thể rõ ràng hơn

Mà Tống Đình Phàm vốn đang đứng bên cạnh Trần Lâm, sau khi nghe xong câu hỏi của lão nhân, trong lòng vốn như một mặt hồ bình lặng lại có viên đá to rơi xuống, ngay khi những gợn sóng trong mặt hồ vì câu hỏi kia còn chưa tan, một câu ‘Tống bá bá’ của Trần Lâm còn làm hắn kinh ngạc hơn nữa

Nhìn thấy tình thế trước mắt, trong đầu chuyển động qua lại vài lần, Tống Đình Phàm đã rất rõ ràng nguyên nhân những thay đổi kì lạ gần đây của Trần Lâm! Nguyên bản mình đang đợi Trần Lâm trở về tự mình giải thích, thật không ngờ tình huống này đã nói rõ tất cả! A, bất quá nghĩ thêm một chút, hiện tại cậu không phải ‘tự mình’ giải thích sao! Chẳng qua phương thức có chút khác biệt!

Đáy mắt Tống Đình Phàm cuồn cuộn cảm xúc, nhưng hắn áp chế đi rất nhiều, bởi vì hắn cũng đang đợi, đợi Trần Lâm nói cho hắn biết quyết định cuối cùng. Liếc mắt nhìn lão đầu nhi vẫn đang ngồi uy nhiêm, Tống Đình Phàm lại nghĩ, xem ra lão đầu nhi nghĩ đêm nay hắn mang Trần Lâm đến đây vì cậu muốn thông báo kết quả, không biết, đêm nay hắn đưa Trần Lâm đến, căn bản đã không nói cho cậu một lời nào. Trần Lâm hoàn toàn không biết gì về việc được mình mang đến đây

Tình huống bất ngờ này, không khí đột nhiên căng thẳng cực độ!

Trần Lâm liếc mắt nhìn Tống Đình Phàm, rõ ràng trong mắt có chút xin lỗi cùng xấu hổ, thậm chí cậu cũng rõ ràng nhận ra, không khí quanh Tống Đình Phàm đang rất lạnh lẽo. Cười khổ trong lòng, nguyên lai Tống bá bá không gặp hắn, hắn cũng không biết việc mình đã gặp Tống bá bá

Chính là vì đoạn hội thoại lộ liễu vừa rồi giữa mình và lão nhân đã tố cáo tất cả. Xem ra đêm nay về nhà mình còn phải giải thích một phen

Lại nhìn về Tống lão đầu nhi, ánh mắt Trần Lâm đã rất thanh minh, trấn định, “Tống bá bá, Trần Lâm không thể đáp ứng người….. Thật xin lỗi”

Lẳng lặng chăm chú nhìn Trần Lâm một lát, Tống lão đầu nhi hoàn toàn hiểu việc mình làm đã vô dụng! Đáy lòng sâu kín thở dài một hơi, ánh mắt lại chuyển sang đứa con đang đứng bên cạnh Trần Lâm, nhận thấy ánh mắt con không chút e dè sợ hãi, thậm chí còn rất lạnh lùng bình thản. Lão nhân mắng to một câu trong lòng: thực sự là đứa con không biết phải trái tốt xấu!

Biết rõ mình có thể không thành công trong việc chia rẽ hai người, nhưng vẫn tìm gặp Trần Lâm, việc này, xú tiểu tử của mình có thể sẽ liều mạng sống chết với mình đến cùng a!

Lùi từng bước, lão nhân nghĩ, nếu mình ngăn cản không được, vậy những gì Trần Lâm nói cũng không có gì không đúng ………..

Lại nhìn hai người đang trước mặt mình, lão nhân tựa hộ cảm giác cũng không cần cực đoan đến vậy, như thế, lão nhân đương nhiên cũng sẽ không nói những việc mạo phạm đến tôn nghiêm của nam nhân. Vì nói ra, mình cũng có chút không tôn trọng người khác. A!Bất quá, hai người đang đứng cũng có thể xem là cảnh đẹp ý vui. Nhưng đứa con lại trưng ra bộ mặt u ám thực tổn hại đến hình tượng; còn Trần Lâm kia mới thực mà mặt ngọc đón gió, dung mạo duyệt nhân

Có chút luống cuống vì mình trầm tư quá lâu, Tống lão gia vội vàng giả vờ ho khan hai tiếng, “Khụ, ách, đừng đứng như vậy, đi rửa tay rồi chuẩn bị ăn cơm. Tết nguyên tiêu, hai đứa có thể đợi, nhưng bánh trôi thì không thể a~!”

Lời nói của lão nhân xoa dịu không khí rất nhiều, lại dùng ánh mắt hiền lành thân tình nhìn Trần Lâm, làm cậu trở tay không kịp!

Trần Lâm mở to mắt, trong lòng nghi vấn, mọi việc giải quyết như vậy? Tống bá bá đồng ý?? Không ngăn cấm gì sao???

Mà lão nhân dường như muốn cổ vũ Trần Lâm, chậm rãi đứng lên, vỗ vỗ vai cậu, “Đi thôi, con có thể chưa rành đường đi nước bước trong nhà, để Đình Phàm dẫn con đi rửa tay rồi quay lại ăn cơm”

Trần Lâm cảm kích bối rối gật đầu, sau đó theo Tống Đình Phàm đến toilet

Tống lão gia đứng yên hồi tưởng ánh mắt “ngốc lăng’ đang tính toán của con trai, trong lòng có chút bất an xoa xoa trán

Trong buồng vệ sinh, xuyên qua tấm kiếng, Trần Lâm không ngừng phiêu mắt liếc nhìn Tống Đình Phàm đang yên lặng bên cạnh, chỉ thấy người nọ xoa tay hai ba lượt, chậm rãi mở nước rửa sạch, sau hai lần thì dùng khăn lau tay. Đến khi chuyển khăn tay qua cho mình cũng không ngẩng đầu nhìn mình một cái, không ngẩng đầu nói với mình một câu. Trần Lâm biết Tống Đình Phàm đang chờ đợi điều gì, nhưng trong tình thế này, cậu có mở miệng cũng không nói được câu nào

Trần Lâm vẫn trầm mặc lần lượt ra khỏi buồng vệ sinh. Ngay khi sắp ra đến cửa, Tống Đình Phàm đột nhiên dừng lại, Trần Lâm nhất thời không phản ứng kịp liền va vào ngực Tống Đình Phàm, bất động thanh sắc chạm vào thân thể hắn

Một đôi con ngươi sâu không thấy đáy thẳng tắp nhìn vào mắt Trần Lâm, làm lòng cậu ngẩn ngơ

– “Ăn cơm trước, hết thảy về nhà nói sau”. Nói xong, Tống Đình Phàm liền xoay người đi ra

Trần Lâm chỉ có thể lăng lăng đi theo hắn

Tống lão đầu nhi ngồi trong phòng ăn nhìn hai người bước vào, lại cẩn thận nhìn bầu không khí có chút quái dị, trong đầu liền lóe lên ý niệm, thì ra là thế!

Tinh mâu chạy qua chạy lại giữa hai người, sau đó thu về. Tiếp theo liền ra sức đón tiếp Trần Lâm dùng cơm

Vì Trần Lâm và Tống lão đầu nhi đã gặp nhau nhiều lần, hơn nữa còn cùng nhau dùng cơm vài lần. Trừ bỏ khúc mắc giữa hai người về Tống Đình Phàm; những vấn đề khác, có thể nói Trần Lâm và lão nhân rất hòa hợp. Lão nhân cũng rất quan tâm cậu. Tuy Trần Lâm còn trẻ tuổi nhưng tính cách và sở thích lại tương đồng với ông, tỷ như hai người cùng bàn luận về sách, trà đạo đều thập phần ăn ý.Nếu không bởi vì thế, Trần Lâm cũng sẽ không tùy tiện nghĩ lão nhân thật lòng đối xử tử tế với mình

Tống Đình Phàm bất động thanh sắc nhìn hai người, mày tự nhiên nhíu lại, trong lòng đã sớm có những suy tính của mình

Cơm chiều xong, Tống Đình Phàm để Trần Lâm tùy ý ngồi trong phòng mình, tùy tiện xem bất kì thứ gì trong phòng. Hắn đến thư phòng gặp lão đầu nhi. Trần Lâm biết hai cha con họ hẳn nhiên là đang tranh luận, cậu cũng không hỏi thêm điều gì, thức thời ngồi ngốc trong phòng Tống Đình Phàm

Lần cuối cùng hai cha con gặp nhau trong thư phòng đã là hơn một năm trước. Nhưng không khí giữa hai lần gặp mặt đều không quá khác biệt, đông đặc và cứng ngắt

Lão nhân ngồi sau bàn làm việc không ngại ánh mắt sắc bén đứa con đang bắn về mình, nhàn nhã nhấp một ngụm trà vừa pha, đợi con mở miệng

– “Ông không cần giải thích với con một chút về hành vi của mình sao?”. Không muốn tiếp tục đứng như vậy, Tống Đình Phàm ngồi xuống sô pha gần mình nhất rồi nặng nề mở lời

– “Nga?”. Tống lão đầu nhi chỉ hơi nâng mắt liếc nhìn còn

Trên mặt tuy cảm xúc không dao động nhiều nhưng trong lòng đã thầm giật mình, nguyên lai đúng là vậy! Đứa nhỏ Trần Lâm kia không nói cho con mình chuyện bọn họ đã gặp nhau! Thật ra tất cả đều là đứa con khư khư cố chấp mang Trần Lâm về gặp mình! Xem ra, đêm nay Trần Lâm chỉ là vì câu hỏi của mình mới thuận thế nói ra quyết định, chứ không phải đã tính toán trước sẽ cự tuyệt mình trước mặt đứa con

Nhưng, theo tính cách của con mình, bị người khác giấu diếm, chỉ sợ là đã rất tức giận rồi, trách không được, vừa rồi lại phát hiện không khí giữa hai người kia rất cổ quái. Xem ra, lần này mình đã làm liên lụy đến Trần Lâm, đứa nhỏ kia thể nào về nhà cũng phải nhọc công giải thích với thằng con mình một phen. Nếu không……

Biết việc đêm nay hoàn toàn không phải là chủ ý của Trần Lâm, lão nhân suy nghĩ cách thức nói chuyện, hoàn toàn không để ý ánh mắt đã có chút mất kiên nhẫn của con trai

– “Vậy con tùy tiện mang Trần Lâm về đây, chẳng phải cũng cần giải thích với ta một chút sao?”

– “Con chỉ nói với ông một lời, quyết định của con cũng đã được nói ra từ vài năm trước, chẳng qua là ông có chấp nhận vấn đề hay không thôi”. Tống Đình Phàm cũng không thua kém lão nhân

Tống lão đầu nhi biết Tống Đình Phàm muốn nói việc vài năm trước hắn đã đề cập mình đồng tính luyến ái, ông nhớ khi đó mình đã tức giận, giật mình như thế nào khi nghe điều này; sau đó lại nhìn đứa con dứt khoát rời nhà lập nghiệp, lão nhân khi ấy nhất thời sững sờ

Chú ý biểu tình của lão nhân, Tống Đình Phàm tiếp tục mở lời, “Ông cũng biết trước nay những chuyện con đã quyết định, ông không thể can thiệp vào. Hôm nay con mang Trần Lâm về đây, chỉ vì muốn cậu ấy an tâm phần nào thôi. Không phải đến để mong được chấp nhận”

Đúng vậy, đêm nay Tống Đình Phàm đưa Trần Lâm về nhà gặp lão đầu nhi vì muốn cậu an tâm một chút. Trước đó, Tống Đình Phàm đều cho rằng Trần Lâm chậm chạp chưa muốn quay về vì cậu còn áy náy với cha mẹ. Cho nên, lần này Trần Lâm trở về, Tống Đình Phàm trước tiên liền dẫn cậu đi gặp Tống lão đầu nhi, hắn muốn nói với Trần Lâm, cho dù người nhà có phản đối, cho dù người nhà có tìm mọi cách ngăn cản, hắn cũng sẽ không buông tay; hơn nữa việc Tống lão nhân có tán thành hay phản đối cũng tuyệt không ảnh hưởng đến quyết định của hắn; nếu hắn yêu Trần Lâm, vậy cậu chỉ cần toàn tâm toàn ý với hắn, những việc còn lại không ảnh hưởng gì

Chính là, Tống Đình Phàm thật không ngờ, Trần Lâm đã gặp lão nhân nhà mình, thậm chí còn giấu diếm mình, hai tháng qua Trần Lâm luôn im lặng suy nghĩ về việc chia tay. Nghĩ vậy, Tống Đình Phàm liền tức giận ngút trời

– “Con nghĩ như vậy, nhưng…. đứa nhỏ Trần Lâm kia có như con không? Nó chính là đã suy nghĩ thật lâu mới trả lời ta. Đương nhiên, tuy rằng cuối cùng là từ chối, nhưng ít nhất nó cũng đã do dự đắn đo quá lâu đi? Lí giải theo một nghĩa nào đó, nó…. tựa hồ không được kiên định như con đâu…. Hơn nữa, không từ mà biệt, theo ta biết, nó chỉ mới vừa quay lại hôm nay a”

Ngụ ý, Trần Lâm rõ ràng là do dự như thế, nếu ta thêm vào một chút thúc giục ‘gì đó’, nó rất có thể sẽ không trở lại đâu! Lời nói này của Tống lão đầu nhi mang theo vài phần khiêu khích, tuyệt đối đã làm cơn giận của Tống Đình Phàm tăng thêm vài phần

– “Ông làm tốt việc của mình là được rồi, người của con, con tự có cách giải quyết!”

Nói xong, Tống Đình Phàm liền rời đi, vì lời nói của lão nhân thực sự đã chạm vào tử huyệt của hắn– Trần Lâm thế nhưng rất do dự!! Điều này làm hắn có chút không chịu được

Tống lão đầu nhi nhìn bóng dáng giận dữ của đứa con, trong lòng thầm than không tốt không tốt, mình nhất thời nhanh nhẩu cố ý khích tiểu tử nhà mình, nhưng đã làm Trần Lâm gặp rắc rối lớn!

Tống lão nhân có chút hốt hoảng nói với theo con, “Nó cuối cùng vẫn là nói với ta sẽ giữ vững lập trường!”

Thân ảnh đang đi hơi dừng lại, sau khi nghe được câu nói của lão nhân, thân thể có chút thay đổi, xoay người đắc ý nhìn lão nhân, sau đó lại đi thẳng

Trong phòng chỉ còn lão nhân, ông tấm tắc tự nghĩ, tại sao phải nói cho nó a! Giờ làm cho nó đắc ý, còn khoe khoang với mình! Bất quá lại nghĩ, quên đi, mình cũng xem như đã đồng ý cho hai đứa, thì còn so đo như vậy làm gì! Chính mình cũng cảm thấy thật may mắn, nếu đúa nhỏ kia không phải là Trần Lâm, có lẽ mình sẽ đấu đến cùng với đứa con xem rốt cuộc bản thân có thể một lần thay đổi quyết định của nó hay không

Chương 72

Tống Đình Phàm và Trần Lâm không qua đêm ở Tống gia, tuy lão nhân có ý giữ bọn họ lại, nhưng Tống Đình Phàm lại không chút cảm kích, trực tiếp mang Trần Lâm ra khỏi cửa. Làm hại Trần Lâm cũng không có thời gian nói lời từ biệt Tống lão đầu nhi, nhưng khi rời đi lại nhận được ánh mắt lo lắng của ông

Dù không biết vì sao, nhưng Trần Lâm cũng gật đầu cảm ơn lão nhân, lời cảm ơn này có bao nhiêu cảm kích cùng áy náy, lão nhân nhìn đều hiểu, nhưng ông không nói gì thêm, chỉ cho cậu một ánh mắt cổ vũ, sau đó nhìn hai người rời đi

Hai người về đến nhà đã là 10h đêm. Trần Lâm nhìn Tống Đình Phàm vẫn chưa nói lời nào từ suốt đoạn đường về đến giờ, trong lòng đầu tiên là áy náy, sau đó lại thành bất an như hiện tại. Bởi vì Tống Đình Phàm như vậy, làm cậu nhớ trước kia hắn cũng vì một lần tức giận mà để lại trong lòng cậu một bóng ma vẫn còn rất rõ ràng cho đến giờ

Tống Đình Phàm vẫn không nói gì, chỉ đi vào phòng lấy đồ đi tắm rửa; Trần Lâm nhìn hắn đi qua đi lại, nhưng người nọ không hề liếc mắt nhìn cậu một lần, điều này làm Trần Lâm thêm bất an, lo lắng. Mang theo tâm tình này, Trần Lâm cũng chậm chạp cầm quần áo vào nhà tắm trong phòng ngủ tắm rửa

Có nước ấm kích thích, tâm tình Trần Lâm nhất thời thanh tỉnh. Thái độ đêm nay của Tống bá bá có lẽ là đã đồng ý cho bọn họ? Thái độ như vậy, đến giờ Trần Lâm vẫn cảm thấy khó tin, lão nhân dễ dàng đồng ý như vậy sao? Hay đây là thủ đoạn khác của ông nhắm vào Tống Đình Phàm?

Cầm vòi sen xả nước xuống đầu, Trần Lâm muốn mình thanh tỉnh hơn nữa, nhưng tựa hồ tất cả đều vô dụng, vì Trần Lâm không biết thái độ của lão nhân như vậy rốt cuộc là chân thật hay giả dối. Tuy rằng trực giác nói cho mình biết ông thực lòng đồng ý …..

Không cần vấn đề này dây dưa lẩn quẩn, Trần Lâm còn tinh tường ý thức một vấn đề nghiêm trọng trước mắt mình phải đối diện

Khi Trần Lâm tắm rửa xong đi ra, Tống Đình Phàm đã ngồi trên giường đọc tạp chí. Tuy người này không nhìn cậu một lần, không nói với cậu một câu, nhưng khi hơi ấm điều hòa trong phòng thấm vào da, Trần Lâm vẫn đầy cảm động, người này luôn chú ý những tiểu tiết mình không hay để ý

Trần Lâm leo lên giường, trực tiếp nằm xuống. Ngoài tiếng động nhỏ nhoi khi góc chăn được nhấc lên, trong khoảng thời gian ngắn, không gian giữa hai người trở nên tịch mịch, ngay cả hơi thở của nhau vẫn có thể nghe thấy

Hơi co quắp người bất an, bàn tay Trần Lâm dưới chăn do dự, chậm chạp, rón rén tóm lấy một góc áo ngủ của Tống Đình Phàm

Lặng im thật lâu, khi Trần Lâm cơ hồ nghĩ Tống Đình Phàm sẽ không quan tâm đến cậu, mới thấy hắn gấp tạp chí lại, bộ dạng chăm chú lắng nghe

Bốn mắt nhìn nhau, Trần Lâm không lảng tránh, thẳng tắp nhìn hắn, một lát sau, mới sâu kín mở lời, “Chuyện Tống bá bá, em thực có lỗi…. Trước kia không nói với anh, có lẽ em đã xử sự không thỏa đáng, nhưng, em quả thật không mở miệng được…”

Những lời sâu kín nhỏ nhẹ này của Trần Lâm không làm Tống Đình Phàm xúc động, ngược lại còn khơi lên cơn giận suốt đêm nay của hắn

Nhất thời, xoay người đặt trên thân Trần Lâm, ánh mắt Tống Đình Phàm nguyên bản không gợn sóng bây giờ dày đặc phong vân, nghiến răng nghiến lợi hỏi, “Là-anh-biểu-hiện-không-rõ-ràng, hay-là-em-vẫn-nghĩ-tự-mình-có-thể-giải-quyết?

Động tác bất ngờ của Tống Đình Phàm làm Trần Lâm có chút kinh ngạc, cơ thể theo bản năng muốn xê dịch dưới chăn, nhưng hai vai bị Tống Đình Phàm chặn lại, hiệu quả tránh né cũng không được rõ ràng

Nhìn biểu tình có chút khó hiểu trên mặt Trần Lâm, Tống Đình Phàm hảo tâm tiếp tục nói, “Anh đã nói chuyện của anh không cần ông ấy quyết định, em nghĩ chuyện của em và anh là một câu vui đùa sao, buồn cười không?”

Trần Lâm liên tục lắc đầu, cậu đương nhiên chưa bao giờ nghĩ câu Tống Đình Phàm đã nói là vui đùa, cậu tin Tống Đình Phàm luôn nói sự thực, hơn nữa sau một phen đối mặt với lão nhân, Trần Lâm càng tin một khi Tống Đình Phàm đã quyết định thì không ai có thể thay đổi. Chính là, mấu chốt vấn đề vẫn nằm ngay tại người này. Lão nhân vì nhìn rõ điểm này mới đi ‘đường vòng cứu quốc’, mới tìm đến mình. Tống Đình Phàm kiên định như vậy nên không cần cha mẹ tán thành, nhưng với mình, đó vẫn là một cửa ải khó khăn

– “Nếu biết anh không phải vui đùa, vậy em có thể nói cho anh biết việc em suy nghĩ hơn một tháng nay là đại biểu cho điều gì không?”
Trần Lâm nghe Tống Đình Phàm một câu lại một câu châm chọc hỏi han, cậu không chỉ cười khổ trong lòng mà trên mặt cũng là chua xót

– “Ông ấy…. là cha anh….”

– “Hừ!”. Tống Đình Phàm không có ý kiến gì về việc này, “Đừng quên, trước kia anh cho em thời gian, ‘suy nghĩ của em’ không nên dùng trong những tình huống như thế này!”

Trần Lâm càng cười khổ trong lòng, ừ, mình trước kia đã nghĩ đến chuyện cha mẹ mới đồng ý cũng hắn một chỗ. Nhưng lúc ấy cũng chưa trực tiếp đối mặt với tình huống này, chẳng lẽ Tống Đình Phàm hắn không biết con người đôi khi ‘nói thì dễ nhưng làm mới khó’ sao? Đã vậy còn cố tình chất vấn cậu??

– “Ừ, lúc trước em nghĩ sẽ có ngày đối mặt với tình huống hôm nay, nhưng… khi đương sự chân chính xuất hiện trước mắt em, em tất nhiên sẽ do dự, không thể xem đó là tình ngay lí gian sao?… Dù sao, ông cũng là ‘cha’ anh!”. Trần Lâm muốn nhắc Tống Đình Phàm một chút về thân phận của cha hắn, nhưng lần này ý tứ biểu đạt lại không được như vậy! Không hề bất đắc dĩ, cậu cũng không cố ý cường điệu! Cậu muốn Tống Đình Phàm trước tiên ý thức được cha hắn là người như thế nào, trước một lão nhân khôn khéo lão luyện, cậu thực sự có thể dùng sức chống lại sao? Thậm chí hắn còn nghĩ cậu có thể ăn miếng trả miếng?

Đừng nghĩ đây là chuyện không thể, bản thân mình cuối cùng cũng gần như từ trong tay lão nhân chọn kết quả mà thôi

Cậu cũng không nghĩ mình sẽ vô duyên vô cớ nhận ủy khuất này về mình, cậu muốn nói với Tống Đình Phàm, chính mình đã tranh thủ thời cơ, dù không kiên quyết cự tuyệt lão nhân, nhưng cũng không kiên quyết dứt khoát đáp ứng lão nhân!

Mà ngay từ đầu mình cũng đã nghĩ sẽ cự tuyệt ông, chỉ tiếc mình ‘bất biến’ không thể ứng phó lão nhân ‘vạn biến’ kia, như vậy, mình thoái nhượng cũng là tất yếu. Trần Lâm thừa nhận cậu không kiên định, nhưng cuối cùng, cậu vẫn cự tuyệt lão nhân, bảo vệ lập trường của mình, không phải sao?

Nếu kết quả không ảnh hưởng gì đến ước nguyện ban đầu, vậy, Tống Đình Phàm hắn cũng không thể tha thứ cho cậu sao?

Nghe Trần Lâm cường điệu, Tống Đình Phàm yếu ớt cười, “Nói như vậy, anh hẳn là phải khen ngợi em đến giờ vẫn kiên trì với ước nguyện ban đầu?”

Trần Lâm nhíu mày, tuy đáy lòng vẫn còn chút tức giận và sợ hãi Tống Đình Phàm, nhưng câu hỏi của hắn làm cậu rất không thoải mái– “Hừ, em đừng quên, theo như lời em nói, điều kiện tiên quyết đều là trước kia em đã nghĩ sẽ cự tuyệt lão nhi đầu kia! Nếu, sau khi em suy nghĩ kĩ càng, cũng có thể từ bỏ những-gì-từng-đồng-ý-với-anh”. Tống Đình Phàm nghiến răng nghiến lợi, từng câu từng chữ rành rọt nói ra, ngừng một chút, lại tiếp tục, “Như vậy, hiện tại em sẽ không thể vì thế mà muốn anh tha thứ!!!”

Trần Lâm hoàn toàn ngây dại, cậu không nghi ngờ khi Tống Đình Phàm nói ra hai chữ ‘từ bỏ’ kia, mắt hắn hiện lên một mạt bi thương. Mình do dự đã thực sự thương tổn hắn sao? Hắn tức giận như vậy là vì mình do dự? Cho dù những do dự này cũng không trở thành sự thực?

Nhất thời, Trần Lâm đau lòng không thể kìm chế! Cậu không muốn nhìn thấy Tống Đình Phàm như vậy, xem ra, người ủy khuất không phải mình, mà là hắn

Dường như đã thông suốt được điều gì, trong lòng Trần Lâm sáng hơn sao. Đúng vậy, rõ ràng mình là người ức hiếp Tống Đình Phàm, như thế nào lại nghĩ người ta ức hiếp mình được?

Đã biết thời gian này, mình giấu hắn thật nhiều, bất hòa thật nhiều, lảng tránh thật nhiều, nhưng hắn vẫn dung túng mình, không muốn làm mình khó xử. Chuyện gặp mặt cha hắn, mình cũng không đề cập đến; về nhà ăn tết, rời đi sớm, quay về trễ, người này cũng không trách móc một lời, thậm chí ngay khi đón mình còn đưa mình về nhà ăn cơm… Ách, từ từ, Tống Đình Phàm dẫn mình về nhà ăn cơm? Tại sao? Mình còn chưa hỏi hắn nguyên nhân, hắn vì sao lại đột nhiên đưa mình về nhà dùng cơm?

Khi gặp Tống lão đầu nhi, Trần Lâm liền đoán được Tống Đình Phàm cũng không biết chuyện cậu từng gặp Tống bá bá, như vậy, đêm nay hắn đột nhiên mang mình về nhà, không lẽ là vì…..?

Có chút khó tin, cắn môi, Trần Lâm nhẹ giọng hỏi, “Tại…. tại sao đêm nay mang em về nhà gặp…. Tống bá bá?”

Tống Đình Phàm một khắc cũng không rời khỏi Trần Lâm, hắn vẫn chú ý thần sắc biến hóa của cậu, đầu tiên là ngốc lăng, sau lại dường như đã hiểu ra điều gì, trong mắt một mảnh rõ ràng minh bạch, nhưng không biết vì sao, thần sắc ngay lập tức lại run rẩy, run rẩy cả buổi mới hỏi một vấn đề đã biết rõ

– “Tại sao? Em còn hỏi anh tại sao? Nhìn trạng thái cảm xúc của em trước khi về nhà, anh nghĩ vì em sắp đối mặt với cha mẹ nên mới lo lắng bất an, chính là, tại-sao-em-lại-như-vậy!”

Tống Đình Phàm không trực tiếp trả lời câu hỏi của Trần Lâm, nhưng theo giọng nói tức giận của hắn, Trần Lâm liền hiểu, người này, người này hôm nay mang mình về gặp cha hắn, chính là muốn mình an tâm. Hắn muốn dùng hành động để nói với mình, cha mẹ hai bên không phải là vấn đề….

Trong chốc lát ngắn ngủi, Trần Lâm không biết mình nên làm gì, trong lòng đã tràn đầy một tâm tình không tên, khiến chóp mũi có chút toan sáp, ánh mắt mông lung. Cậu nhớ trong Tết âm lịch đã nói với Trương Bá Quang, chỉ khi tách khỏi hắn mình mới có thể nhìn nhận đúng đắn mọi việc, mới có thể chịu trách nhiệm cho mọi hành động của mình. Nhưng bây giờ nghĩ lại, mình chỉ cần chịu trách nhiệm phần mình sao? Vậy hắn ở đâu? Mình chẳng lẽ không cần chịu trách nhiệm về tình cảm của hai người sao?

Có chút không biết làm sao, Trần Lâm theo bản năng muốn vươn tay phải vuốt ve mặt Tống Đình Phàm, nhưng tầm mắt đã trở nên mơ hồ, trên mặt có chất lỏng rơi xuống từ khóe mắt

Tay còn chưa chạm đến da thịt người kia, tai đã liền nghe tiếng thở dài hư vô

Nửa thân trên Tống Đình Phàm vốn đang đặt trên người Trần Lâm, giờ phút này, khuynh hạ toàn bộ thân thể, vươn đầu lưỡi, liếm đi chút chất lỏng kia

Tống Đình Phàm nghe được câu nỉ non bên tai, “Thực xin lỗi….”

Thân thể Tống Đình Phàm đột nhiên cứng đờ, câu ‘thực xin lỗi’ này thật như một ngòi nổ, hắn kịp thời điều chỉnh tư thế, thuận thế mạnh mẽ bắt được môi Trần Lâm trong nháy mắt

Chương 73

Hai người vốn nhiều ngày chưa được tiếp xúc thân mật, nhất thời, không khí trong phòng lập tức trở nên mờ ám

Tống Đình Phàm hàm trụ môi Trần Lâm, bá đạo cưỡng chế, cắn xé như muốn trừng phạt môi cậu. Trần Lâm đau, nhưng lại không dám giãy, cũng không muốn giãy. Cậu tình nguyện có thể để Tống Đình Phàm thân mật tiếp xúc như vậy, chứ không muốn hắn một lời không nói, một ánh mắt cũng không nhìn

Như đã trừng phạt đủ làm đôi môi đã trở nên đỏ thẫm, Tống Đình Phàm mới dời trận địa đi vào khoang miệng cậu. Mút lấy đầu lưỡi kia, Tống Đình Phàm dây dưa không dứt, ngẫu nhiên còn cố ý liếm lộng những nơi mẫn cảm trong khoang miệng cậu. Trần Lâm thở từng đợt gấp gáp, nhưng lại không chiếm được chút không khí mới mẻ nào, chỉ có thể dựa vào Tống Đình Phàm nhận một chút dưỡng khí gầy còm yếu ớt

Trong khoảng thời gian ngắn ngủi, đầu lưỡi có thể thả lỏng, khóe miệng còn hạ xuống vài sợi chỉ bạc, Trần Lâm hận không thể lập tức dừng lại nghỉ ngơi, nhưng sự tình không như cậu nghĩ. Bởi vì Tống Đình Phàm ngay tức khắc liền cắn mạnh đầu lưỡi đã có chút phát đau, cắn mạnh như vậy, cơn đau càng rõ ràng hơn. Trần Lâm muốn tiếp tục nhẫn nại, cũng không nghĩ mình sẽ từ chối, rên lên một tiếng

Tống Đình Phàm cố ý làm vậy, hắn muốn Trần Lâm phải chịu đau, hắn không rõ cậu mau quên như vậy sao?! Lần trước, cậu nói một câu gần như vũ nhục tình cảm của hai người, chính mình liền giáo huấn cậu ấy một trận. Mà hiện giờ, cậu thế nhưng vẫn còn có thể làm ra những chuyện vũ nhục tình cảm khác, mình có thể dễ dàng bỏ qua sao?

Không-thể!

Ừ, vừa rồi thấy nước mắt cậu rơi xuống, Tống Đình Phàm đau lòng không nói nên lời. Trần Lâm là người có tính cách thế nào, sẽ dễ dàng khóc lóc sao?! Đương nhiên không! Chính là, ngay khi nước mắt rơi xuống, Tống Đình Phàm biết vì sao cậu rơi lệ, cũng biết giọt nước kia là vì mình. Nhưng là, dù như vậy, Tống Đình Phàm cũng không bao giờ dễ dàng bỏ qua chuyện này!

Cho nên hiện tại, Trần Lâm phải hảo hảo nhận sự trừng phạt của hắn!

Tay Tống Đình Phàm không ngừng đi đến lưng, hông, mông, nhất nhất dùng tay miêu tả lớp áo ngủ kín đáo của cậu, vật này là một trở ngại. Không chút do dự, Tống Đình Phàm tự tay cởi bỏ lớp chướng ngại vật này

Da thịt Trần Lâm bất ngờ tiếp xúc với không khí, thân thể không khỏi run lên. Nhưng cậu có như vậy cũng không ảnh hưởng đến Tống Đình Phàm, ngược lại còn có một xúc cảm kích thích khác thường. Tóm lấy thứ đã đột khởi trước ngực Trần Lâm, dùng ngón tay dễ dàng niết lộng, đến khi hai khỏa nổi lên bắt đầu cứng rắn vươn thẳng, Tống Đình Phàm mới hàm trụ một ngụm. Miệng hắn liếm lộng, cắn, hút làm Trần Lâm thở dốc, ngay cả ngón chân cũng cuộn mình buộc chặt

Khuôn mặt đỏ ửng, hai mắt đã ngập sương mờ, đôi môi hơi khép mở, mỗi thần thái đều biểu lộ Trần Lâm đã động tình. Nhưng người trên cậu vẫn bận rộn như không thấy, buông một bên hồng anh của cậu ra, cũng không làm gì nữa. Chính là đôi tay tùy ý chạy loạn trên người Trần Lâm. Trần Lâm vốn đã động tình, thân thể mẫn cảm có thể chịu được những âu yếm như vô tình nhưng có lực sát thương rất lớn này sao?

Vặn vẹo thân thể, đôi mắt đầy nước có chút luống cuống khát cầu nhìn Tống Đình Phàm, hi vọng hắn có thể tiếp tục, có thể tiếp tục vuốt ve âu yếm

Chính là…. đã lâu chưa được đáp lại….

Trần Lâm vừa rồi trải qua một trận kích tình dồn dập, lúc này lại nhìn rõ khuôn mặt có chút trêu đùa của Tống Đình Phàm, ánh mắt người kia có chút tức giận, động tác có chút trừng phạt, cậu hoàn toàn hiểu được, người này cố ý! Hắn cố ý gây sức ép như vậy với mình!

Nhất thời, không biết vì xấu hổ hay vì dư ba tình ái vẫn còn, hai má Trần Lâm đỏ hồng như ráng chiều-đỏ đến cực điểm!

Nghiêng đầu sang một bên, quật cường không thèm nhìn Tống Đình Phàm. Ừ, cậu làm sai, cậu có thể giải thích cùng Tống Đình Phàm, nhưng nếu hắn muốn dùng việc này làm khó mình, mình tuyệt đối sẽ không chấp nhận!

Động tác không tự nhiên của Trần Lâm cho dù hoàn toàn là tức giận với Tống Đình Phàm, nhưng nhìn sao cũng cảm thấy đáng yêu, hơn nữa còn giống như… ách… làm nũng. Bất quá, dù như vậy, Tống Đình Phàm cũng không muốn thỏa hiệp

Hai tay cởi bỏ tuyến phòng hộ cuối cùng của Trần Lâm, Tống Đình Phàm không nói gì liền đột ngột tham tiến vào hậu đình của cậu, hành động đột ngột này làm Trần Lâm cả kinh, cậu vội vàng quay đầu nhìn hắn, trong mắt rõ ràng không khỏe

Bởi vì sau lần đầu tiên có dùng bôi trơn, sau này Trần Lâm quyết không dùng nữa, loại thuốc kia làm cậu có cảm giác rất quái dị. Tống Đình Phàm tất nhiên cũng nghe theo cậu, nên không dùng… cho cậu nữa. Nhưng mỗi lần hai người yêu nhau, thời gian khuếch trương phải lâu hơn một chút. Nhưng cũng may nơi đó của Trần Lâm không đến mức quá chặt, sự mềm dẻo cũng không quá kém, trước giờ chưa lần nào xuất hiện tình huống bị thương tổn

Tất nhiên Trần Lâm biết mỗi khi hai người bên nhau, Tống Đình Phàm cẩn thận với mình như thế nào, nhất là lần đầu tiên tiến vào. Nhưng bây giờ…

Một lần nữa áp vào mặt Trần Lâm, mũi dán trên mũi cậu, môi dán trên mỗi cậu, Tống Đình Phàm nhẹ nhàng nhưng kiên định, ôn nhu mà bá đạo, nói, “Em sẽ phải nhớ thật lâu….”

Vừa dứt lời, Trần Lâm đột nhiên cảm thấy cảm giác không khỏe trong cơ thể đột ngột tăng lên, thực rõ ràng, Tống Đình Phàm lại cho thêm vài ngón tay

– “Ngô….”

Trần Lâm như muốn nói gì đó, chính là đôi môi đã bị Tống Đình Phàm kịp thời chặn lại, chỉ có thể kêu lên một tiếng đau đớn

Không âu yếm Trần Lâm quá nhiều, lần này Tống Đình Phàm trực tiếp đem dục vọng của mình đi vào hậu huyệt của cậu. Những tiếng kêu đau của cậu lại bị Tống Đình Phàm nuốt cả vào trong

Hắn cho dù muốn trừng phạt Trần Lâm, nhưng không bao giờ muốn cậu bị thương, cho nên dù khuếch trương không đủ, Tống Đình Phàm vẫn chắc chắn không thương tổn đến hậu huyệt của cậu. Nhưng Trần Lâm quả thực rất không khỏe. Vì nơi đó của cậu có rút nhanh, có thể nhận ra một phần

Đã biết rõ, Tống Đình Phàm đương nhiên chắc chắn, chỉ cần một thời gian thích ứng, cơ thể Trần Lâm có thể cảm nhận được một ít lạc thú. Hơn nữa hai người đã lâu không làm được việc này, không bao lâu, Trần Lâm đã liền phát tiết. Mà Tống Đình Phàm còn những suy tính khác, tự nhiên hắn cũng không khắc chế nhiều, nhanh chóng giải thoát trong cậu

Cơ thể Trần Lâm vốn vừa phát tiết xong mà trở nên mềm nhũn, lại bị cơ thể ấm áp vốn vẫn còn trang phục của Tống Đình Phàm chạm vào, toàn thân cậu khẽ run lên

Tống Đình Phàm cũng vừa phát tiết xong, ghé vào người Trần Lâm, ngẩng đầu nhìn cậu, Trần Lâm vừa bị hắn làm như vậy, quẫn đắc hận không thể tìm một chỗ che dấu dục vọng. Nhéo thân thể một chút, hắn lảng tránh theo bản năng

Bất động hoàn hảo, vừa động liền loạn, hắn rõ ràng cảm giác của mình trong cơ thể kia lại bất chợt lớn lên

– “Em a…. tại sao phải động?………..”Câu nói vừa bất đắc dĩ vừa như trêu đùa, không đợi Trần Lâm khơi mào lửa dục, Tống Đình Phàm nương vào một ít dịch trơn của lần phát tiết trước, tiếp tục luật động trong cơ thể Trần Lâm

Cần mẫn nhắm vào điểm mẫn cảm của Trần Lâm, một tay lại trêu chọc phía trước của Trần Lâm, cậu còn chưa kịp tỉnh táo sau lần kích thích trước, lại thở gấp dồn dập, hai tay ôm lấy vai Tống Đình Phàm, thả lỏng, nắm chặt, thả lỏng, nắm chặt…

Cảm nhận của Trần Lâm trong tay mình không ngừng tràn trọc bạch, Tống Đình Phàm xấu xa chặn lại đôi mắt nhỏ đã có chút sưng lên kia, làm Trần Lâm ngay lập tức thét chói tai

– “Aa……..! A………….”

Vừa lòng với phản ứng của Trần Lâm, Tống Đình Phàm dừng mọi động tác trong cậu, nâng khuôn mặt đã lấm tấm mồ hôi, kề gần mặt Trần Lâm, “Nói cho anh biết, có biết mình sai chưa?”

Ý thức Trần Lâm đã muốn mơ hồ, cậu ngây thơ nhìn Tống Đình Phàm, muốn nói, nhưng miệng lại đứt quãng, chỉ có thể rên rỉ bất lực

Không hài lòng với thái độ của cậu, thoáng điều chỉnh tư thế, tiến về trước, vừa lúc lại đánh vào điểm mẫn cảm của Trần Lâm

– “A!… Ngô…”. Đôi tay bấu chặt trên vai Tống Đình Phàm, may mắn Trần Lâm không để móng tay, nếu không trên vai hắn chắc chắn đã lưu lại vài vết cào

Bất quá động tác này của Trần Lâm lại nhắc nhở Tống Đình Phàm. Nâng tay lên một chút, Tống Đình Phàm chộp lấy hai tay của Trần Lâm, áp hai tay cậu dọc theo người, dùng tay kìm lại

Trần Lâm hốt hoảng nhìn Tống Đình Phàm, cậu có chút không hài lòng, còn muốn nâng tay chạm vào hắn, nhưng, thực rõ ràng, cậu không thành công. Trong mắt lại bắt đầu hiện lên một mạt bất an

Tống Đình Phàm biết, làm vậy, tất nhiên Trần Lâm sẽ cảm giác rất không an tâm. Nhưng cậu hoàn toàn không có khả năng thoát khỏi những điều hắn sắp làm! Hắn phải đạt được hiệu quả của mình!!

– “Biết mình sai lầm chưa?”

Vì Tống Đình Phàm ngưng mọi động tác trong phút chốc, ý thức Trần Lâm đã có chút thanh tỉnh, cậu biết hắn cố ý làm vậy với mình. Nghĩ đến việc mình vừa rồi thét đến chói tai, không chỉ khuôn mặt mà cả thân thể đều đỏ ửng. Nhiệt độ cơ thể cũng tăng lên vài phần

Mà tai vừa nghe Tống Đình Phàm hỏi vậy, trong lòng lại–xấu hổ! Người này, người này… Thế nhưng lại ép buộc cậu!!

Nghiêng đầu sang một bên, dùng sức vùi đầu vào gối không đáp lại

Tống Đình Phàm không khỏi chau mày, đồng thời luật động trong cơ thể Trần Lâm, chuyên chú nhắm vào địa phương chống đối của người kia, tay cũng không rỗi rãi, bộ lộng đại ngọc kia của Trần Lâm, khinh chọn nghiền ngẫm, mãn phủ qua lại, thường thường lại khẽ liếm một chút, thẳng đến khi đầu Trần Lâm trên gối thượng tả hữu loạn, môi vốn đang cắn chặt ngăn tiếng rên rỉ, cũng vô pháp đứt quãng rời rạc mà rơi ra

Vật gì đó trong tay lớn hơn rất nhiều, hơn nữa ngày càng run rẩy lợi hại, Tống Đình Phàm biết Trần Lâm đã đến cực hạn. Chính là, cậu ấy tựa hồ còn chưa trả lời câu hỏi của mình….
Lại niết một chút, rồi giữ chặt không cho cậu phát tiết, kích thích như vậy làm Trần Lâm căn bản không còn sức chống đỡ, thân thể đã sớm mất ý thức, nhưng trong đầu vẫn còn chút thanh tỉnh, liền gắng gượng nói, “Em… em đã định… giải thích…với anh”

Tống Đình Phàm nghe, ra mòi, ngụ ý của người này, vẫn không chịu nhận sai!

Kì thật, lần này không phải Trần Lâm không nhận lỗi, rõ ràng cậu đã giải thích nhưng Tống Đình Phàm không để trong lòng. Hơn nữa vào thời điểm này hắn lại hỏi, Trần Lâm tất nhiên biết hắn cố ý ép mình nên càng xấu hổ, khó lòng mở miệng nói ra

Chiêu thức vẫn không đổi, vẫn là khinh đạn một chút dục vọng của Trần Lâm, giữ chặt một phen; lại vừa va chạm trong cậu, đôi mắt Trần Lâm vốn đã đầy nước bây giờ lại tràn ra vài giọt trong suốt

– “Ngô… anh…. anh đừng….”

Hai tay bị Tống Đình Phàm áp chế, Trần Lâm không chạm vào hắn được, cậu chỉ có thể mở to mắt, vừa ủy khuất vừa thẹn thùng nhìn Tống Đình Phàm

– “Biết mình sai chưa?”. Nói xong lại động một chút

Trần Lâm cắn môi không nói nửa lời, cũng không rên rỉ nửa lời, nhưng những âm thanh ám nhẫn mơ hồ vẫn có thể nghe thấy. Khó nhọc nhẫn nhịn như thế làm mắt Trần Lâm càng thêm mơ hồ, hai má càng thêm ửng hồng

Trần Lâm kiên trì chịu đựng, Tống Đình Phàm cũng kiên trì chịu đựng. Lại một ít va chạm, rõ ràng sâu hơn lần trước rất nhiều.

– “Biết…. biết sai chưa?”. Giọng nói ám ách rõ ràng hàm chứa rất nhiều nhẫn nại

Tống Đình Phàm không phải quá thoải mái, Trần Lâm hấp dẫn như thế, hắn chỉ có thể tự mình…. mà khống chế áp lực. Tuyệt đối hắn không thể khuất phục trước! Lần này nhất định phải hảo hảo chỉnh cậu, nếu không người này về sau không biết còn mang đến cho hắn bao nhiêu ‘niềm vui ngoài ý muốn’ nữa!

Một lần lại một lần va chạm thân thể, Trần Lâm cảm giác toàn thân cơ hồ bay lên không trung, nhưng địa phương vốn khó kìm nổi ý muốn phát tiết kia lại bị người kia giữ chặt, thủy chung không cho giải thoát

Đột nhiên thân thể giật mạnh, cậu cảm giác một trận mềm mại ướt át lướt qua, nâng nửa người dậy, rõ ràng thấy Tống Đình Phàm đang liếm lấy đỉnh nơi đó, lại gắt gao chế trụ bên dưới. Tình sắc, hấp dẫn đến cực điểm

Cảm quan cao độ cùng thị giác kích thích làm Trần Lâm liên tục đầu hàng

Vội vàng kêu to, “Em…. em sai rồi…”

Ngẩng đầu, Tống Đình Phàm không chút hoang mang hỏi, “Sai ở đâu?”

– “Em…. em….”

Trần Lâm do dự, Tống Đình Phàm chuẩn bị tiếp tục động tác. Trần Lâm thở gấp sợ hãi, vội nói lên, “Em không nên giấu anh chuyện gặp Tống bá bá! Em không nên do dự! Không nên về nhà lâu như vậy không về! Không nên….”

Tống Đình Phàm chọn mi hỏi, “Em có nhiều chuyện ‘không nên’ như vậy?”

Trần Lâm vốn đang ủy khuất, nghe được câu hỏi của Tống Đình Phàm lại càng ủy khuất hơn, lại cố gắng cố gắng gật đầu trả lời, “Ân!”

Thiên hạ cố tình tiết lộ tâm trạng ủy khuất như vậy, Tống Đình Phàm thực bất đắc dĩ, khuynh người hôn nhẹ khóe môi cậu, “Em thật là…”

Tay cũng thả ra để Trần Lâm tùy ý giải phóng

Nháy mặt, một đạo bạch trọc phí phạm bắn ra nơi thắt lưng của hai người

Trần Lâm trải qua hai lần phát tiết, thân thể tất nhiên mệt mỏi không chịu được, cậu có chút buồn ngủ. Chính là người bên cạnh còn chưa phát tiết, cậu có thể ngủ được sao?

Đáp án thực hiển nhiên, không có khả năng!

Hơn nữa Tống Đình Phàm còn chưa hết giận, không lẽ Trần Lâm nghĩ chỉ một câu trả lời đã có thể giải quyết xong mọi việc?

A, làm sao có thể?!

Vì thế, cơ thể Trần Lâm tiếp tục xôn xao khi trời đã về khuya

Chương 74

Cảm giác trên mặt có một chút khí ấm áp lưu động, thân thể Trần Lâm lui vào ổ chăn cọ cọ, đầu cũng cọ cọ trên gối, miệng còn khép mở rầm rì hai tiếng

Kì thực đây cũng là phản ứng bản năng của người chuẩn bị tỉnh ngủ, nhưng hết thảy với Tống Đình Phàm đang đứng bên giường lại là cảnh đẹp ý vui.  Hắn hoàn toàn không cảm thấy khó coi, ngược lại, trong lòng tràn đầy cảm giác mãn nguyện cùng hạnh phúc

Chính là, cảm giác mãn nguyện hạnh phúc như vậy, hơn một tháng qua còn chưa gặp lại, thậm chí thiếu chút nữa đã mất đi!

Nghĩ thế, Tống Đình Phàm tự nhiên chau mày

– “Ngô… ân, mấy giờ rồi?”. Mắt còn chưa mở, Trần Lâm nghiêng đầu như hỏi người bên cạnh

Nhưng cậu dường như ý thức được điều gì, mắt đột nhiên mở to. Tay vươn ra không chạm vào ai. Cậu ngồi dậy theo bản năng, nhưng toàn thân đau nhức làm cậu vô lực ngã vào giường, miệng có chút ai oán, “Hắt xì…”

Người bên cạnh tự nhiên bị thanh âm này đánh động, đến trước mặt Trần Lâm, còn chưa đụng tới đã bị cậu lui người vào chăn, ủ thật kín

Trần Lâm không có ý lảng tránh hắn, nhưng khi mắt bắt đầu thích ứng với ánh sáng, cậu tinh tường nhìn người đang đứng bên giường. Trong nháy mắt, toàn bộ kí ức đêm qua lại ùa về

Cậu hoàn toàn nhớ lại vì sao thân thể bây giờ lại đau nhức! Người này, thế nhưng đối xử với mình như vậy!

Trần Lâm đang nằm trong ổ chăn, kí ức rõ ràng nhớ lại mọi chuyện đêm qua, người nọ một lần lại một lần mãnh liệt va chạm, một lần lại một lần bá đạo nhưng không mất đi ôn nhu cưỡng bức. Cậu không nhớ rõ chính mình bị hắn không chế bao nhiêu lần, chỉ biết mỗi lần mình chuẩn bị phát tiết, người kia liền chặn lại bắt mình phải cam đoan, hứa hẹn một điều. Vốn tưởng chỉ cần mình nhận sai, người nọ sẽ bỏ qua, chính là, hắn… Hắn thế nhưng lại thi triển những động tác võ thuật đẹp mắt, tư thế bất đồng, dám bách mình rơi vào bể dục, đến cuối cùng, Trần Lâm cũng không biết mình ngủ thiếp đi trong tình huống nào. Nhưng cậu lại rõ ràng nhớ được, mình đã mất kiềm chế liên tục rên rỉ, rồi thét chói tai, thậm chí còn khóc lóc cam đoan với hắn từng điều một!

Tống Đình Phàm đứng bên giường, một lúc sau cũng không làm gì nhưng mơ hồ có thể nhận ra những hồng ngân trên cổ người kia

– “Sắp đến 12h trưa rồi, dậy tắm rửa rồi ăn cơm đi”

Trần Lâm không nhìn thấy biểu tình của Tống Đình Phàm, nằm trong ổ chăn cậu chỉ nghe một giọng nói trầm thấp, không lạnh không đạm. Cơ thể trong chăn thoáng chốc cứng đờ, trong đầu hiện lên ý niệm đầu tiên–hắn, còn chưa nguôi giận sao?

Nghe tiếng bước chân càng lúc càng xa, Trần Lâm mới thong thả rời chăn, hốt hoảng quét mắt một vòng quanh phòng. Bức rèm đã kéo lên một nửa, dương quang ấm áp bên ngoài chiếu vào trong, tấm chăn màu lam của mình bắt nắng làm căn phòng sáng sủa hơn nhiều. Xem ra, ánh sáng ấm áp như vậy đã chiếu vào mặt mình một làn, trách không được vừa rồi cậu cảm thấy ấm áp. Hiển nhiên, thời tiết hôm nay không tồi, dù mùa đông chưa rời đi

Cố sức, Trần Lâm đi vào phòng tắm

Chính là thân thể lại nhẹ nhàng khoan khoái, rõ ràng nói cho mình biết, đêm qua người nọ còn tắm rửa cho cậu rồi mới để cậu ngủ, lúc mơ mơ màng màng còn nghe người nọ nói, “Lâm Lâm, tỉnh tỉnh, anh tắm cho em”

Đúng vậy, trước kia sau mỗi lần ân ái, Trần Lâm phát hiện người nọ đặc biệt thích xưng hô thân mật với mình, khi ý thức còn thanh tỉnh, Trần Lâm xấu hổ không biết giấu vào đâu, sau lại thành thói quen, trong lòng thực ra rất ấm áp. Dù sao cách xưng hô như vậy, mẹ cũng chưa bao giờ gọi lại từ khi mình tốt nghiệp tiểu học. Có thể được người khác quý trọng như vậy, không phải không cảm động

Tuy rằng thân thể đã sạch sẽ, nhưng Trần Lâm vẫn tắm lại một lần, từ khi hai người sống chung đến nay, việc này gần như đã thành thói quen

Khi Trần Lâm bước ra, Tống Đình Phàm đã ngồi bên bàn ăn. Trần Lâm nhìn thoáng qua, trên bàn có bốn món hai người hay ăn nhất, đặc biệt là món cá trích đậu hủ cậu ưa thích, cũng không phải quá xa xỉ rườm rà. Liếc mắt một cái, Trần Lâm lại xúc động, đây là người này tự tay nấu cho mình

Ngẩng đầu nhìn người nọ, người nọ cũng không lảng tránh, nhìn cậu, sau đó lại cầm bát bới cơm

Bàn ăn một mãnh yên tĩnh, ngẫu nhiên chỉ có thể nghe tiếng bát đũa va vào nhau lách cách, ngoài ra không có thanh âm nào khác. Trần Lâm nhiều lần muốn mở miệng, nhưng ngại người nọ không chừng lại vin vào đó mà không bỏ qua

– “Ăn hết bát này đi”. Tống Đình Phàm đưa cậu một bát canhTrần Lâm ứng phó, chậm nửa nhịp mới đáp. “Ân”

Nếu Tống Đình Phàm đã mở lời, Trần Lâm cũng sẽ tiếp chuyện

– “Em….”

Chính là cậu mới vừa hé miệng đã bị Tống Đình Phàm đánh gãy, “Thân thể em tạm thời không được đến cửa hàng, ở nhà thêm hai ngày đi”

Tống Đình Phàm vừa dứt lời, mặt Trần Lâm đã đỏ au, cậu biết hắn ám chỉ điều gì

– “Em không nói chuyện cửa hàng”. Tuy xấu hổ nhưng Trần Lâm vẫn muốn biểu đạt rõ ràng ý tứ của mình

– “Em muốn nói chuyện…”

– “Nếu vẫn là chuyện kia thì không cần nói thêm. Em chỉ cần nhớ rõ đêm qua mình cam đoan những gì là tốt rồi”

Câu này không chỉ làm Trần Lâm đỏ mặt mà thân thể cũng có chút không yên. Cậu không cố ý xem nhẹ tình trạng sức khỏe của bản thân, nhưng người này nhiều lần lặp đi lặp lại chuyện tối qua, làm mình có muốn xem nhẹ cũng không được

Là cố ý, hay vô tình?

Sau đó, không ai nói gì, hai người im lặng ăn xong bữa cơm, Tống Đình Phàm dọn dẹp một chút rồi đi rửa bát, không để Trần Lâm động tay. Nếu bình thường, hắn cơ bản sẽ nấu cơm, Trần Lâm rửa bát, đương nhiên cũng có khi hắn làm tất cả, cho nên, hôm nay hắn làm vậy cũng xem như một cách săn sóc Trần Lâm

Ăn xong, Trần Lâm cũng biết đêm qua mình bị Tống Đình Phàm ‘tra tấn’ rất dữ dội, thân thể quả thật có chút ăn không tiêu nên im lặng tìm một cuốn sách, ngã vào sô pha gần ban công. Nhưng quyển sách đã mở trên tay, hơn nửa giờ đồng hồ cũng chưa lật thêm trang nào
Không phải Trần Lâm không đọc sách, mà là hiện tại toàn bộ tâm tư của cậu đều đã bay vào người đang ngồi trong thư phòng làm gì đó. Chỉ biết người nọ sau khi lau dọn sạch sẽ liền ôm chăn đi phơi nắng, tiếp đến không nói gì mà lặng lẽ vào thư phòng

Dù Trần Lâm thực lòng muốn nói với hắn, chính là, tình huống hiện tại, với người nhạy cảm như Trần Lâm lại không hiểu hắn vẫn chưa nguôi giận sao? Khi ăn cơm, mình một lần hai lần muốn mở miệng đều bị hắn ngăn lại, không phải vì người nọ không muốn cho cậu thanh minh sao?

Nhưng Trần Lâm không hiểu, nếu hắn còn giận, vậy sao lại không muốn nghe mình giải thích? Chẳng lẽ có vấn đề gì không giải quyết được sao?

Trần Lâm khó hiểu, chỉ có thể tự mình âm thầm cân nhắc, âm thầm nghiền ngẫm

Tình huống giằng co như vậy, hai ngày sau cũng không ai có ý định đánh vỡ

Vài hôm nay, ngoài việc đến công ty, ra ngoài mua ít thực phẩm, trên cơ bản Tống Đình Phàm đều nhốt mình trong thư phòng. Trần Lâm đoán vì công việc đi, vì có một lần Mục Kiệt Lưu Dụ mang lại một tập hồ sơ, đáng tiếc, chưa đi vào đến cửa đã bị Tống Đình Phàm cự tuyệt đuổi ra ngoài

Sở dĩ Trần Lâm chỉ đoán, vì Tống Đình Phàm khi ở nhà cũng không nói chuyện với cậu, trừ bỏ những khi gọi cậu ăn cơm, gọi cậu nghe điện thoại, giao đãi vài câu khi ra ngoài thì cũng không nói thêm gì với cậu

Trần Lâm nghĩ, có phải đây là tình huống làm người ta ‘rùng mình’ không?

Nói mình không có cảm giác, mình không khó chịu, mình không ủy khuất, thì chỉ là gạt người thôi!!

Làm sao không cảm giác? Làm sao không khó chịu?? Làm sao không ủy khuất???

Chính là, có cảm giác, có khó chịu, đặc biệt ủy khuất thì đã sao?

Người nọ quan tâm sao?

Tâm tình kéo dài như thế suốt hai ngày, vào tối hôm sau đã hoàn toàn bại lộ

Khi hai người đang ăn cơm tối, Tống Đình Phàm nói hôm sau hắn đến công ty, Trần Lâm có thể đi gặp bạn, ngụ ý, thân thể đã không có vấn đề gì nên có thể đến cửa hàng

Thật vất vả mới nghe được những lời không lặp đi lặp lại cứng nhắc của người kia suốt hai ngày nay, Trần Lâm đương nhiên có chút vui vẻ trong lòng. Nhưng sau đó lại nghĩ, mình chưa nói được gì đã bị hắn đánh gãy

Cái này, Trần Lâm thật bực bội! Người này, người này, đến tột cùng hắn muốn thế nào?!

Cố gắng nhịn xuống biểu tình bực bội, Trần Lâm cầm bát cơm ăn thật nhanh, sau đó buông bát, nói một câu, “Em no rồi, anh tự anh đi”. Sau đó đứng lên ra khỏi phòng bếp

Tống Đình Phàm ngồi lại, hứng thú cười, rốt cuộc thiên hạ đã kìm chế không được?

Trần Lâm tắm rửa thật sớm nằm trên giường, mọi bực bội vừa lắng xuống, trong đầu lại hiện lên một ý tưởng khác

Cậu quyết định– Ngày mai đi gặp Mục Kiệt!

Chương 75

Mục Kiệt mở to hai mắt hứng thú nhìn Trần Lâm, như muốn tìm ra một chút gì đó từ mặt cậu

Trần Lâm cũng không câu nệ, thoải mái để hắn nhìn

Mục Kiệt đương nhiên rất tò mò, phải biết rằng bọn họ chưa gặp cậu từ khi Trần Lâm quay về vào tết nguyên tiêu. Đương nhiên việc này là lỗi của Tống Đình Phàm! Không chỉ thế, sau khi Trần Lâm về, Tống Đình Phàm cũng không đến công ty làm việc. Hôm nào đến thì sắc mặt cũng không tốt chỗ nào, so với việc không được gặp Trần Lâm cũng không khác gì

Mình khi vừa thấy Tống Đình Phàm trở lại công ty, đã nhận được điện thoại của Trần Lâm nói muốn gặp mặt. Tất nhiên, vốn là người hiếu kì, có được thông tin hấp dẫn như vậy, Mục Kiệt liền bỏ công bỏ việc chạy đến cửa tiệm của Trần Lâm

– “Đừng nhìn nữa, muốn biết gì thì anh hỏi đi. Tôi tận lực giải thích mọi nghi vấn”. Nói xong, Trần Lâm khép chặt hai tay ra chiều bất đắc dĩ

Mục Kiệt bật cười vì hành động hài hước này của cậu

– “Cậu ấy mang cậu về gặp Tống lão đầu nhi?”. Mắt Mục Kiệt lóe ra một tia quan tâm

Trần Lâm giật mình, “Anh đã biết?”

Mục Kiệt lắc lắc ngón trỏ, “Đoán!”

– “Ách?”. Trần Lâm khó hiểu, nhưng khi thấy Mục Kiệt tươi cười nhàn nhã, cậu tựa hồ cũng hiểu ra một chút

– “Trần Lâm, tôi tuy không biết hai người đã xảy ra chuyện gì, nhưng có một điều tôi và Lưu Dụ có thể khẳng định, tên Đình Phàm kia không bao giờ buông tha cậu! Lần này, vì sao cậu về nhà lâu như vậy, ít nhiều chúng tôi cũng hiểu được. Cậu không thấy sắc mặt cậu ấy trong khoảng thời gian trước là khó xem đến mức nào, nếu cậu có thể nhìn đến, tôi nghĩ việc cậu ấy mang cậu về gặp lão nhân ở nhà cũng rất dễ hiểu. Phải biết rằng, cậu ấy…. chỉ là muốn cậu an tâm phần nào thôi”

– “Tôi và Lưu Dụ đều đoán được nhưng không nói ra, cũng không ngăn cản, vì chúng tôi biết chắc lão nhân kia cũng không làm được gì”

Trần Lâm ngồi đối diện Mục Kiệt, im lặng lắng nghe. Nghe đến đoạn Đình Phàm vì muốn làm mình an tâm, trong lòng không khỏi nhảy lên hai cái. Việc này người nọ không tự nói ra, chính là mình đoán như vậy, bây giờ lại nghe Mục Kiệt nói thêm, trong lòng Trần Lâm vẫn đang cảm động

Chính là, cảm động thì cảm động, hôm nay cậu gặp Mục Kiệt không phải để nói những chuyện này

Có chút trêu chọc, Trần Lâm nói với Mục Kiệt, “Tôi tìm anh, cũng không phải nghe anh bênh anh ấy mà nói chuyện. Tôi chính là hi vọng anh có thể ở chung mặt trận với tôi. Haha”

– “Nga?”. Mục Kiệt cao hứng dạt dào

Chọn lọc từ ngữ, Trần Lâm cẩn thận mở miệng, “Ách… tôi gặp Tống bá bá, vào năm ngoái”

Mục Kiệt mở to mắt nhìn Trần Lâm, sau đó như hiểu rõ mọi chuyện, “Trách không được, trách không được, đây là nguyên nhân cậu về nhà lâu như vậy?”

Trần Lâm gật gật đầu

– “Cậu ấy cũng biết?”

Giống như biết Mục Kiệt biết rõ còn cố hỏi, Trần Lâm liếc xéo, “Tôi cùng anh ấy về nhà gặp Tống bá bá, anh nói anh ấy có biết không?”

– “Hahaha…”

Trần Lâm kì quái nhìn Mục Kiệt cười to

– “Khó trách cậu ấy nhiều ngày qua không bình thường như vậy, nhưng sáng nay gặp lại, cậu ấy đã hòa nhã rất nhiều, thì ra là thế, thì ra là thế! Haha…”

Trần Lâm thực sự bất đắc dĩ, Mục Kiệt cùng Lưu Dụ đều có một ham muốn ‘đặc thù’, đó là cực thích nhìn Tống Đình Phàm bị ‘khi dễ’ và ‘không bình thường’

Trần Lâm đã sớm biết Lưu Dụ đều lấy việc có thể làm cho Tống Đình Phàm biến sắc là mục tiêu phấn đấu to lớn, không ngờ, Mục Kiệt cũng như vậy

Trong suy nghĩ của Mục Kiệt, vừa nghe Trần Lâm nói đã gặp qua Tống lão đầu nhi, hắn liền hiểu nguyên nhân gần đây Tống Đình Phàm có chút không thích hợp, tuy không đoán được tất cả nguyên nhân, nhưng cũng nhìn ra vài phần

– “Tên kia khẳng định đã giận đến cực điểm, nói mau nói mau, có gì cần tôi hỗ trợ, chỉ cần việc tôi có thể làm, tôi sẽ đừng về phía cậu!”

Trần Lâm nhìn Mục Kiệt có chút kích động, không còn vẻ tao nhã như ngày thường, trong lòng lại âm thầm buồn cười, hắn làm sao lại vui vẻ như vậy khi biết Tống Đình Phàm đang không vui?
Bất quá, chính cậu cũng cao hứng, ai bảo người kia chọc cậu giận như vậy?!

– “Anh ấy không tức giận a, hoàn toàn không có, chỉ là vài hôm nay không được bình thường cho lắm!”

Nghe giọng điệu Trần Lâm có chút oán giận nũng nịu, Mục Kiệt mỉm cười

Trần Lâm cũng hiểu giọng điệu của mình không thích hợp, nhất thời im lặng, xấu hổ cười cười cùng Mục Kiệt

Kì thật cũng không thể trách Trần Lâm, thái độ vài ngày nay của Tống Đình Phàm làm cậu rất ủy khuất, cậu cũng không có người để tâm sự một chút, hôm nay mới gặp được Mục Kiệt, cảm xúc tất nhiên cũng không giỏi tiết chế. Hơn nữa, Mục Kiệt cũng không phải người ngoài

– “Di, đúng rồi, lão nhân kia nói gì về việc này?”. Vì không muốn Trần Lâm xấu hổ, Mục Kiệt chủ động chuyển đề tài

– “Với tư cách bậc làm cha mẹ…. Cuối cùng, ta không chấp nhận!”. Nhớ đến lời nói của lão nhân kia, Trần Lâm lại cảm thấy áy náy

Trần Lâm hạ giọng, tuy đơn giản rõ ràng, nhưng Mục Kiệt cũng hiểu cậu đã trải qua một phen đấu tranh tư tưởng khó khăn như thế nào. Dù sao, thế giới này được bao người luôn một lòng quyết đoán, không bao giờ dao động như Tống Đình Phàm?

Hơn nữa, với thủ đoạn của Tống lão đầu nhi, chắc chắn Trần Lâm không dễ dàng qua cửa này!

– “Tên kia bởi vì cậu giấu diếm, do dự, mà bây giờ mới thành vậy?”

Mục Kiệt này cũng không hỗ là huynh đệ của Tống Đình Phàm, một câu đã đánh ngay mấu chốt vấn đề!

Trần Lâm có chút chua xót gật đầu, nhấp nháy môi, tiếp tục nói, “Không phải tôi không nói cho anh ấy, chính là… Tôi không thể không quan tâm đến cha anh ấy a, Tống bá bá làm thế, hơn nữa còn rất hiền hòa với tôi, nếu tôi chủ động nói cho anh ấy, nói thế nào cũng cảm thấy rất khó coi đi? Hơn nữa, tôi nghĩ, có lẽ không nên quấy rầy anh ấy những việc như vậy, tự tôi quyết định, rồi sẽ chịu trách nhiệm tất cả”

– “Mục Kiệt, anh nói xem, tôi nghĩ vậy có phải đã sai rồi không?”

Mục Kiệt nhìn người trước mặt một câu lại một câu nhẹ nhàng chậm chạp, biểu tình đau thương từng chút từng chút, trong lòng hắn đã mắng Tống Đình Phàm từ đầu đến cuối! Ngay từ đầu, mình liền có ý định kiểm soát không khí, với ý định làm không khí thoải mãi một chút, hắn cũng rất chú ý khi vừa thấy Trần Lâm, thân thể cậu gầy yếu cùng một mạt bi thương hiện lên trong mắt

Không khí vốn đang rất tốt, Trần Lâm cũng miệng cười yến yến với mình, nhưng khi vừa bắt đầu đề tài, vẫn là làm cho Trần Lâm xúc động lên

– “Suy nghĩ không sai, nhưng đối tượng lại là tên Đình Phàm kia, nên có chút không ổn”

– “Đúng vậy, tôi cũng nghĩ làm vậy là không còn bằng với anh ấy, hơn nữa anh ấy cũng sẽ khó chấp nhận, nhưng, mỗi người có một nguyên tắc của mình, tôi không cách nào chu toàn hai bên được, có được cái này thì sẽ mất đi cái khác, nhưng là, cuối cùng tôi vẫn chọn lựa quyết định cũ? Trốn tránh, tôi không làm được; từ bỏ, tôi cũng không thể; muốn tôi tích cực cố gắng tranh thủ lại không thể nào làm được, như vậy…. có phải hay không còn chưa đủ?”
Mục Kiệt sớm biết Trần Lâm là người rất có chủ kiến, và luôn giữ quan điểm của mình, nhưng hôm nay Trần Lâm nói ra những lời này vẫn làm hắn lần nữa nhìn nhận người đang đối diện. Biết sẽ phải chọn lựa, nên trước tiên cậu buộc mình chọn trước, không để người khác phiền toái thêm. Kết quả chọn lựa cuối cùng, vô luận thế nào, cậu sẽ đối mặt không trốn tránh

Trần Lâm nói chuyện uyển chuyển nhẹ nhàng, nhưng Mục Kiệt hoàn toàn có thể hiểu được ý tứ sâu xa. Vẫn là câu nói kia, có bao người không bao giờ thay đổi quyết định, sát phạt quyết đoán như Tống Đình Phàm?

Trần Lâm không như vậy

Cũng như bao người, Trần Lâm có một cuộc sống bình thường không thể bình thường hơn. Một nhà ba người, vài ba họ hàng, thi vào một trường đại học như nguyện vọng của cha mẹ và sở thích của mình. Bước vào xã hội, an ổn công tác, bên cạnh có vài bạn bè tốt; nếu không gặp bọn họ, Trần Lâm sẽ có một cuộc sống như đa số-kết hôn, mỹ mãn cả đời

Nhưng hiện tại, lại không như vậy! Cậu gặp Tống Đình Phàm, một nửa của cậu đã xuất hiện. Không phải nói hai người yêu nhau, Trần Lâm không có được hạnh phúc, ngược lại, Mục Kiệt liền biết, cuộc sống hai người thực hòa hợp, thực thỏa mãn, cũng thực hạnh phúc. Đôi khi, hắn cùng Lưu Dụ la cà lại cửa tiệm, nhìn thấy hai người ăn ý hòa hợp nhau thập phần

Nhưng, cũng không thể không nói, cuộc sống bình thường 20 năm đầu đời đã dưỡng cậu thành người rất quan trọng tình thân, rất có tình cảm. Đương nhiên, việc này không có nghĩa bọn họ không chú trọng tình thân, nhưng hoàn cảnh sống bất đồng, cách giáo dục bất đồng làm bọn họ khi gặp được rắc rối đều cực đoan tự mình xử lí

Ví như, Tống Đình Phàm

Dù vài năm qua hắn bất hòa với cha, nhưng không ai có thể phủ nhận tình thân giữa hai cha con. Mục Kiệt Lưu Dụ đều biết, hàng năm đều đặn vào các ngày lễ, Tống Đình Phàm đều gửi quà cho cha. Mà Tống lão đầu nhi dù ngoài mặt không quan tâm hắn trong vài năm rời nhà, nhưng người sáng suốt đều biết ông chưa bao giờ thôi quan tâm con mình

Hai cha con như vậy, không phải tình cảm không thâm hậu, ngược lại, chỉ là một cách quan tâm khác của các thành viên gia đình. Mà phương thức này làm Tống Đình Phàm có thể không thay đổi dù đối mặt tình thân, thậm chí cũng chấp nhất không do dự thay đổi quyết định

Nhưng, việc này, Trần Lâm sẽ không hành xử như vậy

Quá trình lớn lên làm cậu thực dễ dàng bị tình cảm ảnh hưởng. Mục Kiệt thầm nghĩ, Tống lão đầu nhi chắc chắn biết thế nên mới tìm cậu. Thực hiển nhiên, Trần Lâm bị ảnh hưởng. Bất quá, cũng đáng ăn mừng, quyết định cuối cùng là lí trí cùng lời hứa chiến tháng tình cảm trái phải; hoặc cũng có thể nói, một tình cảm này đã thắng một loại tình cảm khác

Hắn đoán không lầm thì cậu cũng được Tống lão đầu nhi đồng ý

Vì thế, Mục Kiệt tán thưởng. Thậm chí hắn nghĩ, lần này Trần Lâm do dự nguyên một mùa tết cũng đáng giá!

– “Trần Lâm, tôi hiểu được, cậu đều làm đúng, việc gì cậu cũng căn cứ vào tình người bên trong, lẽ thường bên trong. Đối mặt với người là cha cậu ấy, ông có thể quá đáng, nhưng cậu không thể vô lễ. Cậu do dự cũng là đương nhiên, lui về phòng tuyến tự vấn lần nữa, cũng không có gì, cho nên, đừng tự trách mình nữa”

Trần Lâm cảm kích nhìn Mục Kiệt, hắn có thể thấu tình đạt lí nhìn nhận sự việc, nhưng người kia không thể đứng trên lập trường của cậu mà lý giải một chút, thông cảm một chút sao?

– “Mục Kiệt, cảm ơn anh”

Mục Kiệt nâng mắt kính, ôn hòa cười nói, “Nói gì chứ? Cậu còn phải cảm ơn tôi sao?”

Trần Lâm thản nhiên cười cười, đột nhiên cậu thấy mắt hắn lóe lên tinh quang sau lớp kính, cậu cảm thấy quỷ dị

– “Đúng rồi, vừa rồi cậu nói chúng ta thống nhất mặt trận, có phải ý tứ là muốn tôi truyền những lời này cho cậu ấy không?”. Trong giọng nói không có ý định giấu diếm những vui sướng nhìn người gặp họa làm Trần Lâm vui mừng

Trần Lâm trịnh trọng gật đầu, “Đúng vậy!”

Mục Kiệt cười đến quỷ dị, rõ là hắn đang chờ trò hay trên sân khấu. Trần Lâm cũng không ngăn cản, cười theo, hai người đều biết rõ ràng chuyện gì sẽ xảy ra

Trần Lâm cũng không nói thêm gì với Mục Kiệt, cậu chỉ muốn nhắn nhủ những lời này đến Tống Đình Phàm. Về phần nói thế nào, cậu tin Mục Kiệt sẽ có ý định của mình

Khi Mục Kiệt rời đi, Trần Lâm đã thoải mái rất nhiều. Đầu tiên, là vì có thể nói ra một ít suy nghĩ trong lòng; tiếp theo, những lời Mục Kiệt sắp truyền đạt chắn chắn sẽ làm người kia khó chịu! Trần Lâm chắc chắn như vậy! Cậu chính là muốn hắn cũng phải chịu khó chịu khổ! Nếm thử chút tư vị cậu vừa trải qua trong thời gian trước!

Vốn dĩ, chuyện của hai người, Trần Lâm không có ý định nói với người thứ ba, vì cậu hi vọng chuyện của mình và Tống Đình Phàm không liên lụy tới người khác, hơn nữa cậu tin Tống Đình Phàm cũng không thích như vậy. Nhưng hiện tại không còn cách nào khác, ai bảo người nọ không cho mình cơ hội giải thích!

Cho nên cậu lùi một bước tiến hai bước, dù sao Mục Kiệt cũng không phải người ngoài, Trần Lâm quyết định nhờ hắn hỗ trợ việc này, cậu không tin, hừ, không tin người kia không ăn giấm!!!

Tuy lợi dụng Mục Kiệt như vậy, cậu cũng có chút có lỗi, chính là, trước sau gì cũng không phải người ngoài!

Haha!

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau