THUẬN THEO TỰ NHIÊN, NƯỚC CHẢY THÀNH SÔNG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thuận theo tự nhiên, nước chảy thành sông - Chương 66 - Chương 70

Chương 66

Mắt lão nhân liền hiện lên một mạt tán thưởng. Ông biết, thanh niên trước mắt này, tuy thực sự trẻ tuổi nhưng rất hiểu chuyện, chuyện gì cũng nhìn thật kĩ, hiểu thật sâu. Chính mình chỉ nói với cậu ta vài câu, cậu đã hoàn toàn có thể nắm được ý tứ mình muốn biểu đạt

Lão nhân không phải không hài lòng gật đầu với Trần Lâm, “Cậu thực thông minh, hẳn là biết lựa chọn nào là tốt nhất cho cả hai”

Lão nhân thản nhiên ám chỉ không chỉ một câu, làm trái tim vừa bình tĩnh của Trần Lâm lại co rút nhanh, cơ hồ không có một chút lực chống đỡ nào

Đúng vậy, cậu cũng nghĩ đến ý tứ của lão nhân, không phải cậu không lường được kết quả, mà là, cậu bị lão nhân hòa ái dễ gần khi mới vào cấp một cú sốc. Một câu ‘Tống bá bá’ làm cậu dấy lên hi vọng. Chính là hiện tại nghĩ đến, câu ‘Tống bá bá’ kia không phải có ý cự tuyệt sao? Hơn nữa, chính mình là người xưng hô ba chữ đó, thật sự đâm lao thì phải theo lao a!

Nên ứng đối thế nào? Lão nhân không tùy tiện cự tuyệt mình, cũng không khẩn trương nói với mình, thần sắc nghiêm nghị, ngược lại, thái độ lại thân tình như vậy! Đối mặt với lão nhân cường thế như vậy, chính mình có thể giận dữ vỗ bàn đứng lên rống lớn câu ‘con sẽ không rời xa anh ấy!’ sao?

Trần Lâm lắc đầu cười khổ, không thể, mình không thể. Không nói tính cách mình không làm những việc quả quyết như vậy, hơn nữa bởi vì lão nhân này là cha của người kia, mình cũng không thể vô lễ như thế được

Hít một hơi thật sâu, điều chỉnh tốt biểu tình trên mặt, Trần Lâm mới ngẩng đầu, “Tống… bá bá, Trần Lâm không thông minh như người nghĩ. Có một số việc, dù con có nghĩ cũng không muốn làm”. Nhìn ánh mắt lão nhân có chút chuyển biến, Trần Lâm thản nhiên ngừng lại một chút, rồi tiếp tục nói, “Lúc trước… con có thể quyết định như hiện tại, tất nhiên cũng đã lường trước những gì sẽ xảy ra hôm nay. Với người, con thật có lỗi, nhưng con không nghĩ mình làm gì sai. Nếu, người nguyện ý cho con hoàn thành một vài chuyện trong khả năng của mình, con càng cam tâm tình nguyện”

Lời cậu tuy thư sướng tự nhiên, rõ ràng từng chữ, nhưng cẩn thận quan sát sẽ thấy hai nắm tay đang nắm chặt kia vẫn toát lên một tia khẩn trương, hoặc bất an

Lão nhân lẳng lặng nghe Trần Lâm nói, thần sắc trong mắt lại biến đổi. Ông làm sao không hiểu ý tứ của cậu? Đây là cự tuyệt mình, hơn nữa còn rõ ràng nói cho mình, cậu, sẽ không rời xa Tống Đình Phàm

Đương nhiên, trước kia lão nhân đã nghĩ đến việc cậu sẽ cự tuyệt. Chính là có chút bất ngờ thái độ mình hòa nhã, khi nói ra lời cũng có chút yếu thế nhưng không lưu lại đường sống cho người nghe, Trần Lâm vẫn bất vi sở động. Qua mấy tháng quan sát Trần Lâm, lão nhân thực hiểu rõ mới áp dụng phương thức nói chuyện như bây giờ, tuyệt đối sẽ ảnh hưởng rất lớn đến Trần Lâm

Nhưng, bây giờ….

Trong lòng lại có suy nghĩ khác, hơi chau mày, lão nhân tiếp tục nói, “Biết ta vì sao đến tiệm của cậu lâu như vậy nhưng bây giờ mới tiếp xúc với cậu không?”

Trần Lâm không gật đầu nói biết, cũng không lắc đầu nói không biết, lạnh nhạt nhưng không vô lễ trả lời, “Ngài hẳn có suy tính của ngày, mà đại khái hôm nay con ngồi đây cũng nằm trong suy tính ấy đi”. Câu trả lời không tính là đáp án, nhưng lại rõ ràng đáp lại lão nhân. Trần Lâm hiểu, lão nhân hỏi vậy nhưng không cần mình trả lời, vì tự ông sẽ nói ra. Đã biết như vậy, thì sẽ trả lời xem như tôn trọng lão nhân, cũng xem như mình lễ phép

– “Ân”. Lão nhân cúi đầu

– “Kì thật…. là cậu làm ta tò mò”

Trần Lâm khó hiểu

– “Tiểu tử kia nói nó đã có người của mình, ta mặc dù không nghĩ hắn đùa nhưng cũng chưa từng quá coi trọng. Cho đến lần nó quay về Bắc Kinh này, mà hai người các cậu lại về cùng nhau”

Ngừng một lát, lão nhân lại nói, “Bá bá không gạt cậu, bá bá từng nghĩ sẽ dùng tiền hoặc thủ đoạn khác ép cậu rời đi. Chính là khi biết cậu chuẩn bị mở cửa hiệu sách, ta liền đánh mất ý niệm này. Vài năm nay, tiểu tử kia có bao nhiêu thực lực ta mặc dù không biết rõ ràng từng li từng tí, nhưng cũng biết việc nó mở cửa hàng cho cậu ở Bắc Kinh vẫn là dễ dàng. Nhưng, nó không làm, mà cậu, cũng không vòi vĩnh yêu cầu”. Lão nhân nhìn Trần Lâm, ý tại ngôn ngoại

Trần Lâm nhất thời không phản ứng kịp, lão nhân là đang khích lệ mình sao? Khích lệ mình không phải loại người chỉ biết đến tiền, vì tiền mà bán rẻ nhân phẩm sao? Có chút buồn cười, Trần Lâm kìm hãm không được nên mở miệng, “Người là nói….Ách,… con không thích tiền sao?”

Hỏi xong, Trần Lâm liền cười. Ngay sau đó là tiếng cười sang sảng của lão nhân

– “Ha ha ha …..”

– “Ta không nói vậy, ha ha, cậu…. cậu thật đúng là….”. Nhất thời, lão nhân không biết dùng từ gì để miêu tả Trần Lâm, chỉ nhấm thêm một ngụm trà, giảm bớt kích động trong lồng ngực vì tiếng cười to kia
– “Trong xã hội hiện tại, ngoài những thương nhân chỉ biết đến doanh thu, còn bao người nguyện ý mở hiệu sách sinh sống qua ngày? Mà cậu, lại cố tình mở hiệu sách”. Lão nhân tựa hồ vì câu hỏi trước của Trần Lâm, trên mặt đã có chút ý cười

– “Hơn nữa, cậu mở hiệu sách, cũng là thực hiện một sở thích của mình đi?”. Lão nhân lắc lắc đầu bất đắc dĩ

Kì thật lần đầu tiên ông vào cửa hiệu của Trần Lâm, hoặc có thể nói lần đầu tiên nhìn thấy Trần Lâm, lão nhân tựa hồ có chút lí giải vì sao đứa con lại coi trọng người– thanh khiết như vậy! Thực sự thanh khiết! Với kinh nghiệm nhiều năm chốn quan trường, dùng ánh mắt nhìn người đánh giá, Trần Lâm, rất tinh khiết. Cứ việc đã bước vào đời vài năm, nhưng tựa hồ vẫn tự do tự tại. Thật không hiểu người như vậy làm sao có thể sinh tồn trong xã hội nhiễu loạn này

Chính là, ngay khi lão nhân ngồi một lát trong cửa hàng, ông phát hiện những ấn tượng ban đầu của mình với Trần Lâm đã sai rồi. Nhìn Trần Lâm không chỉ thành thạo chu toàn mọi yêu cầu của khách hàng, hơn nữa còn thường xuyên hướng dẫn những khách đến mua sách hoặc đọc sách, lời nói cử chỉ trong lúc đó hoàn toàn bộc lộ tố chất của một thương nhân cần phải có. Người như vậy, làm sao lại có tâm tư đơn giản được?

Sau khi nghe lão nhân nói xong, Trần Lâm hoàn toàn hiểu được ý tứ. Xem ra mình đã để lại một ấn tượng tốt đẹp. Mở hiệu sách quả thật là một trong những sở thích của mình, hơn nữa cũng dựa vào đó mà mưu sinh. Nhưng, lão nhân tựa hồ có chút nhầm lẫn

– “Con tựa hồ đã làm ngài có chút hiểu lầm, việc mở hiệu sách đúng là con làm vì sở thích của mình. Nhưng con cũng không phải chỉ biết sống cuộc đời toan tú tài khép cửa thư phòng đọc sách a. Ăn mặc, giao lưu bạn bè, lễ nghĩa tới lui, phụng dưỡng cha mẹ, tất cả, chính là đều cần tiền. Haha, sở thích là một chuyện, kiếm tiền mới là việc quan trọng đi, hơn nữa con cũng không chỉ kinh doanh sách”

Lão nhân có vẻ lơ đễnh với lời giải thích của Trần Lâm, tuy rằng cậu dùng từ ‘toan tú tài’ để miêu tả bản thân, nhưng như thế không giống với ấn tượng của ông về cậu. Biết Trần Lâm có ước mơ mở hiệu sách, nhưng không để đứa con có năng lực cực lớn của mình an bài những vấn đề khác nhằm có lợi cho tiền đồ, điểm này Trần Lâm làm ông thật bất ngờ. Bằng không lão nhân cũng sẽ không quan sát cậu nhiều tháng liền

– “Ta biết cậu không chỉ kinh doanh hiệu sách, quán trà kia cũng là của cậu. Nhưng nếu ta đoán không sai, việc đó hẳn không phải là ý định của cậu”. Nói xong, lão nhân nhấc mi như thật chắc chắn. Vẻ mặt này, lại giống hệt Tống Đình Phàm

– “Nói thật, với cậu, ta thật có hứng thú”. Lão nhân lại một câu thả con săn sắt bắt con cá rô, làm cho Trần Lâm có chút quẫn bách

– “Tâm tư thông thấu, khéo miệng, tiến lùi hợp lí, nghiền ngẫm suy nghĩ của người khác rồi không làm người ta khó chịu. Tất cả, haha, nếu không có kinh nghiệm sống nhất định sẽ không làm được. Cho dù làm được, những người như vậy ít nhiều đều mang chút hơi thở dơ bẩn của xã hội. Hơn nữa cũng rất lõi đời, khéo đưa đẩy. Nhưng cậu….”. Lão nhân lắc lắc đầu, vừa giống bất đắc dĩ vừa hứng chí tiếp tục nói, “Nhưng cậu hoàn toàn không phải vậy, không lõi đời, không khéo đưa đẩy, ngay lần đầu tiên nhìn thấy cậu, ta liền từ bỏ ý định dùng tiền hay thủ đoạn ép cậu rời đi. Cậu…..”. Lão nhân kì thật muốn nói cậu không phải là người đồng tiền có thể mua chuộc được. Chính là băn khoăn nói như vậy rất không tiện nên dừng lại

– “Vì cái gì?”. Kì thật Trần Lâm muốn hỏi, ngay lần đầu tiên người liền nhìn ra con không thích tiền? Chính là cảm giác câu hỏi lại quá sỗ sàng nên mới chuyển thành ‘vì cái gì’

Hít một hơi thật dài, lão nhân nghiêm túc nói, “Người chủ động căn bản không phải là cậu, tiểu tử kia lại có tính cách như vậy, ta như thế nào lại ép cậu từ bỏ?”

– “Hơn nữa, với tính cách của cậu, ta nghĩ chắc chắn có thể buộc được cậu. Chính là, điểm này, ta tựa hồ cũng đã nhìn lầm….”Nghe lão nhân nói như vậy, trong lòng Trần Lâm đột nhiên sáng tỏ, đáy lòng cười khổ, nói cậu không chút xúc động nào là không có khả năng. Không chỉ xúc động, hiện tại, Trần Lâm còn bội phục và cảm thấy áy náy với lão nhân, bất đắc dĩ và bất lực với chính mình

Cậu có thể không hiểu ý tứ của lão nhân trong câu nói kia sao? Không có khả năng!

Trần Lâm không chỉ nghe hiểu, hơn nữa còn rất rõ ràng–lão nhân thủy chung không thay đổi ý định ban đầu của mình. Ông nói những lời này, mỗi câu đều muốn làm mình chủ động từ bỏ, chủ động rời đi. Tất cả mọi lời nói đều đặt mình vào thế ‘tối ưu’. Thượng không được, hạ không được, làm mình tiến thoái lưỡng nan- không được cự tuyệt, không thể chấp nhận!

Một lão nhân khôn khéo, sắc bén như vậy, Trần Lâm có thể không bội phục sao?

Vẻ thản nhiên nguyên bản có chút sụp đổ, cười khổ một chút, Trần Lâm do dự mở lời, “Người… không nhìn lầm….. Còn có lẽ không thể lập tức rời đi, nhưng con đáp ứng người…. Con sẽ suy nghĩ, suy nghĩ lại lần nữa…..”

Lão nhân vừa nghe Trần Lâm nói vậy, liền đã biết những ý tứ mình muốn nhắn nhủ, đứa nhỏ này thực sự đã hiểu ra rồi. Trong lòng tuy vui vẻ, nhưng trước mặt lại nhìn thấy thần tình ai nhiên, lạnh nhạt như vậy của Trần Lâm, ông có chút không đành lòng. Nhưng, ông nghĩ mình cũng không cần không đành lòng làm gì. Ông, nghĩ đến kết quả, kết quả mới là tối quan trọng với ông

Cúi đầu im lặng nửa ngày không nói gì, như là đã quyết định chuyện gì quan trọng, Trần Lâm đột nhiên ngẩng đầu. Bàn tay thủy chung nắm chặt vì khẩn trương lúc này càng nắm chặt hơn, kiên định nói, “Bất quá, Tống bá bá, con sẽ giữ lời hứa suy nghĩ. Nói cách khác, kết quả khi con đã nghĩ xong, là điều cuối cùng…. người mong đợi sao”

Lời được nói ra rơi xuống đất, thân thể Trần Lâm cũng không chút sứt mẻ, đôi mắt nhìn về phía lão nhân ngập tràn kiên định, hơn nữa còn ẩn nấp một tia khẩn trương của chính mình

Lão nhân bưng tách trà dừng tay giữa không trung, bắn về phái Trần Lâm một cặp mắt phong vân biến sắc, u quang léo ra, lát sau lại buông chén, tinh tế nhìn Trần Lâm. Trần Lâm rõ ràng cảm nhận không khí giữa hai người cứng ngắc, đóng băng, chính là lại vô tình đánh vỡ. Bởi vì cậu rất rõ ràng, trận chiến không tiếng động này, là cậu muốn tranh thủ quyền lợi mấu chốt của mình

Không khí như thế duy trì trong chốc lát, cuối cùng tiêu tan theo tiếng cười trầm thấp hùng hậu của lão nhân

– “Haha….A…..”

– “Thôi, thôi, là bá bá ép buộc, con có thể suy nghĩ là tốt rồi, có thể suy nghĩ là tốt rồi. Hahaha…..”

Lão nhân khoan dung như vậy làm Trần Lâm thả lỏng thân thể không ít, hơn nữa còn thở phào một hơi. Bởi vì cậu biết mình đang tranh thủ, so sánh những quyền lợi có lợi cho mình. Nếu lão nhân thư thả cho phép mình suy nghĩ, như vậy sự tình không phải không có hi vọng, Trần Lâm trong lòng tự nói với mình nhưng không lộ ra bên ngoài

Bởi vì cậu thực bị thái độ nhanh chóng thay đổi của lão nhân làm cho bối rối bất lực, ai biết lão nhân giờ phút này thư thả như vậy có phải hay không vì ngay sau đó sẽ làm mình sơ sẩy mà đồng ý rời đi? Trần Lâm xâu chuỗi mọi sự kiện, lão nhân toàn quyền quan sát mình mà không tiếp xúc, lúc tiếp xúc lại dùng thái độ thân thiện, từng bước thỏa hiệp, khi mình không đồng ý, thế nhưng lại nghĩ ra một kế, không chỉ thỏa hiệp, mà còn đem mình quăng lơ lủng lên tầng không trung nửa vời, làm mình chỉ có thể lùi bước

Nghĩ lại, lão nhân khi nào lại hòa hoãn? Có câu nào ông nói không cường thế đến cực điểm, áp bách đến cực điểm sao?

Trần Lâm thực sự không thể không thừa nhận, cha của Tống Đình Phàm là chân chính mưu định rồi mới hành động, lập tức liền thu về kết quả ông biết trước. Mà kết quả ‘biết trước’ kia, không phải là mình đáp ứng sẽ suy nghĩ lại sao?

Trong lòng cười khổ liên tục, đồng thời Trần Lâm cũng rất bội phục. Không hỗ người xuất thân từ quân nhân, lão tướng trên chính trường, trong một lúc đã thu phục nhân tâm trong tay mình, cho dù có đừa bỡn cũng không quên mục đích của mình

Trần Lâm đã nhận lời sẽ suy nghĩ lại về mối quan hệ với Tống Đình Phàm, lão nhân cũng không truy thêm nữa, không khí cuối cùng dịu đi một ít. Trong lòng âm thầm đánh giá lão nhân, Trần Lâm cũng không biểu hiện ra ngoài mặt

Kế tiếp, lão nhân không chủ động kết thúc ‘bữa trà chiều’ nhiều ý nghĩ này, Trần Lâm tất nhiên cũng không đề cập việc phải đi trước. Vô luận là xuất phát từ việc tôn trọng trưởng bối hay vì trận thế của mình, Trần Lâm đều chỉ có thể cùng lão nhân hoàn thành ‘bữa trà chiều’ hôm nay. Nên hai người không chỉ uống xong một tuần trà, còn thêm vào một bữa tối. Một già một trẻ, tuy trong lòng đều có suy tính của mình, nhưng cũng vui vẻ dùng cơm

Cơm chiều xong, Trần Lâm và lão nhân tách ra, ai về nhà nấy. Về phần lão nhân vì sao không đưa Trần Lâm về nhà, lí do mọi người cũng đều biết rõ

Chương 67

Khi Trần Lâm về đến nhà, Tống Đình Phàm còn chưa trở về. Trần Lâm có chút khó hiểu, bây giờ đã sắp 9 giờ, tăng ca không phải là phong cách làm việc của Tống Đình Phàm. Không lẽ hắn đi xã giao?

Mặc kệ bởi vì lí do gì, lúc này Tống Đình Phàm chưa về cũng làm Trần Lâm cảm thấy thoải mái không ít. Hôm nay vừa đến giữa trưa đã gặp lão nhân, suốt buổi chiều giao phong đến vài lần, cậu cảm thấy rất mệt mỏi. Nếu bây giờ đối mặt Tống Đình Phàm, Trần Lâm không thể cam đoan những lo lắng của mình sẽ không hiện ra ngoài

Bởi đối phương là cha của Tống Đình Phàm, cậu không ít thì nhiều cũng có chút câu nệ khẩn trương, sau đó còn cẩn thận ứng đối từng câu, từng ánh mắt với lão nhân. Cũng không phải Trần Lâm yếu thế, mà là đối diện một lão nhân khôn khéo lão luyện, căn bản cậu cũng không thể xuất ra cường thế. Cuối cùng có thể tranh thủ được một chút quyền lợi về mình, hẳn đó đã là nhượng bộ lớn nhất của lão nhân

Mà chính mình thực sự sẽ suy nghĩ về việc chia tay Tống Đình Phàm sao? Ý niệm này vừa manh nha nổi dậy, đáy lòng Trần Lâm đã rất căng thẳng, hô hấp có chút khó khăn, nhè nhẹ nhói đau

Kì thật, nghĩ thêm một chút, tình thế đã đến nước này không phải do Trần Lâm không nhượng bộ. Cậu không ngốc, thái độ lão nhân, ngôn ngữ lão nhân, phong thái thư thả lão nhân, đều là vì ông thỏa hiệp. Mà mình làm sao có thể không lùi từng bước? Trần Lâm tin, nếu đối phương không phải mình, lão nhân khi còn trong quân đội hay trên chính trường, chắc chắn không hòa ái như vậy

Ánh mắt của một người là điều chân thật, trong mắt lão nhân thường hiện lên tinh quang sắc bén, thật đúng là đã làm Trần Lâm như ngồi trên lửa. Cho dù bề ngoài thong dong lạnh nhạt, nhưng ý chí khẩn trương cũng tự lên tiếng

Tống Đình Phàm về đến nhà thấy Trần Lâm chỉ mở một ngọn đèn nhỏ trong phòng khách, cậu ngồi trên sô pha, sắc mặt trầm tĩnh như nước, cả người tự do thoải mái

Nhíu nhíu mày, Tống Đình Phàm cũng không mở thêm đèn phòng khách, bỏ vật gì đó trong tay xuống, cởi giày đi về phía Trần Lâm

Một loạt động tác của hắn phát ra tiếng động, Trần Lâm không thể không nghe thấy. Tinh thần cậu tức khắc đã phục hồi, chính là có thể đã ngồi quá lâu làm chân tê rần, vừa mới động đậy, cả người lại ngã vào sô pha

Bất đắc dĩ, Tống Đình Phàm phải mở thêm đèn

Ánh sáng đột ngột rọi vào làm Trần Lâm nâng tay lên che mặt, một bên xoa xoa chân nói, “Anh về rồi”

Tống Đình Phàm nhìn cậu, vừa rồi chính là sợ ánh sáng đột ngột làm cậu giật mình mới không bật đèn, ngược lại còn làm cậu té ngã. Đến bên cạnh Trần Lâm, Tống Đình Phàm xoa xoa chân cho cậu, “Ngồi lâu nên tê chân?”

– “Ân. Sao hôm nay anh về muộn vậy? Ăn gì chưa?”

Lúc đi ăn cơm chiều với cha Tống Đình Phàm, Trần Lâm vào toilet gọi điện cho hắn, nói là vừa gặp lại bạn cũ thời đại học, đi ăn cùng các bạn, đêm nay sẽ không ăn ở nhà. Tống Đình Phàm tất nhiên không có ý kiến gì, chỉ gật đầu như đã biết

Sau đó Mục Kiệt Lưu Dụ biết đêm nay Trần Lâm bận việc, kiên quyết giữ Tống Đình Phàm lại bàn một vài dự án hợp tác, không dễ dàng gì mà Tống Đình Phàm ở lại sau giờ làm. Chậm trễ chậm trễ, hắn mới trở về muộn như hôm nay

– “Bàn chuyện cùng Lưu Dụ Mục Kiệt, anh đã ăn rồi”

Lúc nói chuyện, chân Trần Lâm đã khôi phục cảm giác, đứng lên, quay đầu, liền mở miệng, “Anh nghỉ ngơi trước đi, em đi tắm rửa, hôm nay có chút mệt mỏi”
Tống Đình Phàm ngồi trên sô pha nhìn Trần Lâm vội vã rời đi, trong mắt hiện lên một mạt suy nghĩ. Hắn tuy không biết cậu đã gặp chuyện gì, nhưng cũng rõ ràng biết được, đêm nay cậu rất không bình thường. Thế nhưng có thể ngồi ngây ngẩn đến chân tê rần, cũng không biết cậu đã ngồi bao lâu. Cậu đang nghĩ gì?

Nóng lòng rời đi như thế, không phải vì sợ mình hỏi chuyện sao? Hảo, vậy mình sẽ không hỏi!

Trần Lâm đang trốn trong phòng tắm cũng hiểu Tống Đình Phàm đã biết mình không bình thường, bất quá cũng không biết hắn đã nhìn ra được bao nhiêu. Đúng vậy, Trần Lâm không nghĩ sẽ nói chuyện hôm nay gặp Tống lão đầu nhi với Tống Đình Phàm. Ý tứ của lão nhân thật rõ ràng, nếu ông muốn Tống Đình Phàm biết chuyện, như vậy nghĩ thôi cũng đã thấy rất đơn giản. Kì thật, cũng không phải chỉ bởi vì lão nhân, với bản thân Trần Lâm mà nói, một khi đã đồng ý với lão nhân sẽ suy nghĩ thêm, như vậy cậu cũng không có cách nào mở miệng nói với Tống Đình Phàm chuyện này

Khi hai người nằm trên giường, Trần Lâm không ngại ngần mà cọ cọ lên người Tống Đình Phàm. Không chỉ bởi vì thời tiết đã vào đông nên cậu cảm thấy lạnh, mà là trong lòng cậu tự nhiên nghĩ hai người gần nhau, gần nhau…..

Dù hệ thống sưởi đã bật hết công suất, nhưng Tống Đình Phàm vẫn thiết thực cảm thấy thân thể Trần Lâm lạnh như băng. Nhất là khuôn mặt đang chôn trên hõm vai mình và bàn chân kia, lạnh như băng, thật có thể nói là ‘đầu chân’ phối hợp ăn ý khắng khít!

– “Người em cũng không lạnh như băng? Cũng như anh thôi, phải không?”. Âm thanh có chút giọng mũi truyền đến từ vai Tống Đình Phàm

Tống Đình Phàm lắc đầu, trầm mặc nửa ngày

– “Hôm nay gặp bạn cũ, bọn họ có nói gì với em không?”. Tống Đình Phàm cân nhắc rất kĩ, vẫn quyết định hỏi Trần Lâm một chút sẽ tốt hơn. Hắn thực sự không thích Trần Lâm một mình đối mặt với bất kì điều gì, hai lần trước, Trần Lâm đều tự mình đối mặt, nhưng đó là trong phạm vi mình cho phép. Nhưng đêm nay, Trần Lâm một mình suy nghĩ rất nhiều thứ làm hắn đau lòng. Nhất là hắn không biết ‘điều gì’ kia cụ thể là việc gì. Suy nghĩ một lượt, Tống Đình Phàm chỉ nghĩ có thể các bạn cũ hôm nay đã nói gì với Trần Lâm, mà nội dung rất có thể là quan hệ của hai người bọn họ. Suy đi tính lại, Tống Đình Phàm mới quyết định mở miệng

Trần Lâm nghe xong, thân thể liền cứng ngắt một chút nhưng khôi phục bình thường rất nhanh. Xem ra tâm tình đêm nay của mình ít nhiều đã ảnh hưởng đến Tống Đình Phàm, đúng là hắn vẫn nhạy cảm như vậy. Đồng thời trong lòng cũng lo lắng, có thể được người ta quan tâm như thế, nhưng sao lại buồn phiền?

Dịch người trong ổ chăn, gối đầu lên gối của Tống Đình Phàm. Trần Lâm mới chậm rãi mở miệng, “Ân, nói vài chuyện linh tinh”. Cậu nghiêng đầu nhìn thoáng qua Tống Đình Phàm, rõ ràng cảm nhận không khí quanh thân người kia thấp xuống vài độ. Như cố ý trêu đùa hắn, Trần Lâm lại nói thêm một cậu, “Bất quá, không phải nói về chuyện chúng ta”
Nhìn Tống Đình Phàm trừng mình, Trần Lâm vô tội rụt rụt cổ, hai má nhét vào hõm vai Tống Đình Phàm, nhỏ giọng thì thầm, “Em chỉ nói sự thật thôi!”. Vừa nói xong, liền thấy cánh tay hắn rục rịch bên hông mình, Trần Lâm lập tức thành thật

– “Ách, thật ra, cũng không có gì, chính là nghe bạn cũ nói một ít tình hình của các bạn khác, mà có người đã…. qua đời. Em nghe xong có chút cảm xúc thôi, không có gì đâu”. Trần Lâm không nói thật, nhưng cũng không tính là nói dối. Vài ngày trước cậu quả thực có gặp lại bạn cũ, nghe người kia nói một ít tình hình của bạn bè, trong đó có người bất hạnh đã qua đời. Chẳng qua lúc nghe xong, Trần Lâm cũng không buồn quá nhiều

Tuy xúc động nhưng cũng không ảnh hưởng gì nhiều, thế sự vô thường, dù Trần Lâm không phải lĩnh ngộ hết tất cả mọi cảm xúc của đời sống, nhưng ít nhiều cũng tự điều chỉnh được. Hơn nữa sau đó lại nghe chuyện của Ngiêm Tử Vĩ, có thể cậu có chút không đành lòng nhưng vẫn không sao. Bằng không, Tống Đình Phàm cũng nhận ra được sầu não của cậu trong mấy ngày trước

Đêm nay, việc gặp cha của Tống Đình Phàm mới là đòn quyết định, nếu không cậu cũng không bao giờ để lộ ra ngoài

Nghe Trần Lâm nói vậy, Tống Đình Phàm cũng tin, dù sao cũng là chuyện sinh tử thôi! Có bao nhiêu người nhìn thấy cái chết mà không ảnh hưởng gì? Lại có bao nhiêu nghe được chuyện sinh tử mà không hiện lên chút cảm xúc nào? Cho nên, Tống Đình Phàm nghĩ đêm nay cậu đã xúc động nhiều, hắn không hỏi thêm nữa

****** ******

Trần Lâm nếu đã đồng ý với cha Tống Đình Phàm sẽ suy nghĩ về quan hệ của hai người, tất nhiên, cậu sẽ làm như vậy. Cho nên hiện tại dù vẫn sống chung với Tống Đình Phàm, nhưng trong lòng cậu không khắc nào không lo lắng về tương lai của hai người

Ý nghĩ rời đi hay ở lại đấu tranh dữ dội, cơ hồ làm Trần Lâm không chống đỡ được. Không chỉ thế, Tống lão đầu nhi vẫn đến tiệm của cậu như thường lệ. Trần Lâm thật bất đắc dĩ, hai người đã thẳng thắn mọi vấn đề, như vậy thái độ tất nhiên cũng sẽ không giống như trước. Nên thân thiện hay lạnh nhạt, việc này cũng làm Trần Lâm suy nghĩ một phen. Cũng may lão nhân không có yêu cậu gì quá đáng, khi đã hiểu rõ ý của Trần Lâm, thái độ ông tựa như trước kia, ông vẫn đến tiệm sách của cậu, khung cảnh nơi này của Trần Lâm thật không tồi, buổi chiều ngồi đây rất thư thái

Lão nhân nếu đã nói vậy, Trần Lâm cũng lo lắng trong lòng nhưng chỉ có thể làm theo. Đương nhiên, cậu cũng tự biết, việc này cũng như một áp lực vô hình

Ngày sinh Khổng Tử, tết Tây vừa qua, thì sẽ đến ngày lễ lớn nhất của cả nước- tết Âm lịch

Tết âm lịch năm nay, Trần Lâm hẳn là muốn về nhà? Về nhà sẽ gặp cha mẹ, gặp cha mẹ thì Trần Lâm liền nghĩ có nên nói cho họ biết quan hệ hiện tại của hai người không, vấn đề này làm cậu lo lắng

Cậu ấy, hẳn là vì thế mới phiền não đi?

Nghĩ vậy, Tống Đình Phàm tìm cơ hội để nói với Trần Lâm. Nhưng dịp tết Tây lại đúng vào đầu tháng, hơn nữa lại sắp đến Tết âm lịch, việc đổi sách mới, buôn bán sách cũng làm cậu bận đến chân không chạm đất. Tình huống như vậy, Tống Đình Phàm tất nhiên chưa muốn nói. Bất quá trong lòng hắn nghĩ, ở một góc độ nào đó, bận rộn sẽ làm cậu thoải mái một ít, không nhàn rỗi lại cả nghĩ

Cho nên, Tống Đình Phàm nhìn Trần Lâm bận rộn, cũng không ngăn cậu lại. Chính là vẫn lo lắng cho sức khỏe của cậu, vô luận là ăn uống hay nghỉ ngơi, hoặc là những khi hai người cùng nhau, Tống Đình Phàm vẫn chăm sóc cậu rất kĩ lưỡng

Bình thường một tuần hai người sẽ cùng nhau hai, ba lần. Nhưng vì lo lắng cho sức khỏe của Trần Lâm, thời gian này Tống Đình Phàm cật lực tiết chế, cơ hồ không chạm vào cậu

Chính là, hôm nay, Trần Lâm đã hết bận rộn, hơn nữa hai người cũng có chuyện cần nói với nhau

Chương 68

– “Tết âm lịch năm nay em có định về nhà không?”. Tống Đình Phàm ngồi trên giường, tay mân mê tóc Trần Lâm đã nằm xuống, trong tay còn cảm nhận chút ẩm ướt trên tóc vừa gội xong

Thời gian này Trần Lâm bận rộn chuyện của cửa hàng, lại bị chuyện ‘suy nghĩ’ quấy nhiễu, thân thể mệt mỏi, lòng cũng mệt mỏi. Nhắm mắt nằm trên giường giả vờ ngủ, bất quá cậu vẫn hiểu được ý tứ sâu xa của câu hỏi tưởng như vô tình kia của Tống Đình Phàm

Thoáng nhìn Tống Đình Phàm, người nọ cũng cuối đầu nhìn mình, bốn mắt nhìn nhau, em không nói, anh không nói. Một lát, Trần Lâm lại nhắm mắt, xoay xoay người đến gần Tống Đình Phàm hơn, trì độn tối nghĩa nói, “Ân, em định…. trở về, anh…..”

– “Gần đây có gì lo lắng phiền não sao?”

Trần Lâm đang nhắm mắt chỉ có thể gật gật đầu, Kì thật, vì chuyện của cha Tống Đình Phàm, tết âm lịch này về nhà đối mặt cha mẹ cũng là chuyện làm cậu lo lắng. Bất quá chuyện này cũng có thể nói sau, quan trọng nhất là cha Tống Đình Phàm, mình đã suy nghĩ hơn nửa tháng, vẫn không quyết định được. Mỗi lần nhìn thấy vị lão nhân là một lần Trần Lâm dày vò trong lòng, nhưng cậu chỉ có thể đau khổ giãy dụa, thoát không được

Không phải lão nhân dùng thủ đoạn gì, mấu chốt là ông không làm gì cả. Không chỉ không làm gì, thái độ ông đối với Trần Lâm, có thể nói hòa ái đến cực điểm, Trần Lâm cũng không nhận ra chút giả dối nào trong thái độ kia. Nhưng lão nhân càng nhiệt tình đối đãi, Trần Lâm càng khó xử vô cùng

Khuynh người đến gần tai Trần Lâm, âm thanh mềm nhẹ săn sóc đến cực điểm đưa đến, “Không cần phiền não, anh đã nói sẽ cho em thời gian thì sẽ không ép em. Em thản nhiên trở về, không cần nói chuyện của chúng ta cho cha mẹ, đến khi nào em cảm thấy sẵn sàng thì nói cũng chưa muộn. Anh…. vẫn đang cho em thời gian”

Hơi thở Tống Đình Phàm phả trên mặt và tai Trần Lâm, làm tim cậu đập nhanh một trận. Mắt cũng vì câu nói này của hẳn mà một phen ẩm ướt, cho nên Trần Lâm gắt gao nhắm mắt lại, thế nào cũng không mở ra

Chính là giọng nói hơi nghẹn ngào, “Ân, em sẽ nói cho bọn họ”. Trong lòng hai người đều hiểu rõ nên không ai nói câu ‘đó là vấn đề không sớm thì muộn’

Kì thật việc này với Tống Đình Phàm cũng chỉ là râu ria. Đến lão nhân trong nhà Tống Đình Phàm còn không có ảnh hưởng gì, chuyện mình đã quyết định, ông ấy còn không có quyền biểu quyết, huống chi là nhúng tay cao? Mà cha mẹ Trần Lâm, nói thẳng ra, vô luận bọn họ có đồng ý hay không thì Trần Lâm cũng đã quyết định rồi! Chính là, nếu được cha mẹ chấp thuận, Trần Lâm cũng sẽ vui vẻ hơn

Xét đến cùng, Tống Đình Phàm cũng chỉ muốn Trần Lâm vui vẻ. Chỉ cần Trần Lâm vui vẻ, thư thái, không buồn phiền thì sao cũng được

Tống Đình Phàm nhìn Trần Lâm nhắm chặt mắt, mi còn run rẩy nồng đậm nghĩ suy, trong lòng có chút xao động. Cúi người không ngừng hôn nhẹ lên đôi mi kia, ngẫu nhiên còn vươn đầu lưỡi đảo quanh khóe mắt Trần Lâm. Trần Lâm nhất thời cảm giác rất nhột nhạt, muốn vươn tay gạt đi hành động xằng bậy của người kia, nhưng lại thủy chung không làm gì, tay chỉ gắt gao nắm thành quyền

Tống Đình Phàm như bị Trần Lâm khơi dậy tính hiếu thắng, nghĩ thầm, em bất động, quyết không mở mắt, anh lại càng không ngừng động, làm cho em mở to mắt mới được!

Bởi vì không mở mắt, thân thể Trần Lâm mẫn cảm hơn bình thường rất nhiều. cậu có thể tinh tế cảm nhận hơi thở Tống Đình Phàm trên mặt mình, cũng có thể cảm giác đầu lưỡi ẩm ướt của hắn đang nhấm nháp mi mắt mình, ngẫu nhiên lại còn đảo qua khóe mắt. Lúc này Trần Lâm mơ hồ nghĩ, hắn muốn mở mắt mình ra

Hơi thở ngập tràn không khí chung quanh, Trần Lâm tuy hô hấp thong thả nhưng lại nặng nề. Vài lần muốn mở to mắt, chính là nghĩ đến tình huống hiện tại, chung quy vẫn là da mặt mỏng. Lúc lâu sau, Tống Đình Phàm không có động tĩnh gì, Trần Lâm thấy kì quái, nhịn không được màm ở mắt ra. Mông lung nhìn trong mắt Tống Đình Phàm đã có ý cười, rồi sau đó, triền miên tình cảm mãnh liệt hôn lên môi mình trong chốc lát, mới cười nói, “Em mở mắt, cũng không nhất định phải tiếp tục… Hôn mắt, nhưng nơi khác cũng có thể hôn…..”
Lời nói ngày càng nhẹ, đến khi cả câu rơi vào tai Trần Lâm, Tống Đình Phàm đã bao phủ môi cậu, bá đạo nhưng không thiếu ôn nhu mà duyện hấp. Trần Lâm không có sức phản kháng, chỉ có thể thành thành thật thật để Tống Đình Phàm làm từ đầu đến cuối

Bất quá Tống Đình Phàm cũng khắc chế rất nhiều, thời gian này Trần Lâm rất vất vả, hắn tự thấy được. Cho nên đêm nay Tống Đình Phàm chỉ cần Trần Lâm một lần, xem như cho cậu một lần thư giãn. Phải biết rằng công việc rất nhiều, cũng quan trọng cho cuộc sống. Với vấn đề này, Tống Đình Phàm rất chắc chắn

Trần Lâm biết mình gần đây đôi khi cảm xúc không tốt, đều làm Tống Đình Phàm có chút mẫn cảm, có chút quan tâm. Tuy rằng người kia không nói rõ với mình, nhưng lại dùng hành động để Trần Lâm hiểu rõ ràng. Nếu trước kia phải bận rộn vào đầu tháng cuối tháng, người nọ đều cưỡng chế mình nghỉ ngơi sớm, một ngày phải ăn đủ ba bữa cơm, hơn nữa bây giờ thời tiết rất lạnh, nếu thức ăn nguội một chút thì tuyệt đối không cho mình động vào. Chính là, khoảng thời gian này người nọ tuy cũng quan tâm mình, nhưng rõ ràng thư thả hơn nhiều. Đôi khi, mình hơi phản kháng một chút, người nọ tuyệt đối không nói lại lần thứ hai. Cho mình đủ không gian

Săn sóc ôn nhu như vậy, Trần Lâm cảm nhận rõ ràng. Nhưng chuyện mình lo lắng vẫn không có cách nào nói được với hắn

Bất quá cũng may, người nọ lại chủ động nói ra, nếu vậy, Trần Lâm nghĩ mình cũng nên thu liễm cảm xúc một chút, buồn vui gì cũng chỉ nên để trong lòng. Huống chi Tết âm lịch sắp tới, mình sẽ về nhà, hai người còn ở gần nhau bao ngày đâu? Không bằng hiện tại hãy cứ vui vẻ thật nhiều

Thời gian nói mau cũng mau, đảo mắt đã đến Tết âm lịch. Bởi vì năm nay Trần Lâm chính mình làm chủ, băn khoăn cũng ít đi nhiều, thời gian nghỉ tết đều do mình quyết định. Cho nên, 23 tháng Chạp Trần Lâm liền ngừng kinh doanh, ngày 24 sẽ về nhà

Tống Đình Phàm nghe Trần Lâm nói, trong lòng có chút kinh ngạc, sớm như vậy?! Đồng thời cũng bắt đầu nảy sinh một cảm giác chưa từng có– không cho đi. Cẩn thận ngẫm nghĩ một chút, Trần Lâm ít nhất cũng nửa tháng mới trở về, nói cách khác hai người sống chung suốt một năm, phải tách ra nửa tháng. Tuy nói cả hai cũng không còn là thiếu nam thiếu nữa, bình thường yêu nhau cũng không phải suốt ngày dính chung một chỗ, chính là, lần này Tống Đình Phàm nghĩ đến thời gian xa nhau, có chút lưu luyến không đành lòng. Ngay cả hắn cũng giật mình với suy nghĩ này của mình

Tuy nói không cho Trần Lâm đi, nhưng Tống Đình Phàm cũng không phải không biết xấu hổ mà nói thẳng, hắn chỉ dò hỏi cậu một chút ý tứ, không biết cậu có nghe ra những thâm ý đó không, nhưng trả lời mình rời xa gia đình lâu như vậy, vài năm rồi chưa cùng cha mẹ cùng nhau tận hưởng ngày 24 tháng chạp, năm nay có thời gian rảnh rỗi thì tận lực trở về đi. (Chú thích: có nơi quan trọng ngày 24 và 28 tháng Chạp, họ cho rằng đây là ngày đoàn viên của gia đình)

Tống Đình Phàm nghe Trần Lâm nói vậy, dù không thích nhưng cũng chỉ có thể thả người. Cha mẹ Trần rất quan trọng với Trần Lâm, từ khi chung sống cùng cậu, Tống Đình Phàm ít nhiều đều có thể nhận ra trong lời nói, hành động của cậu là rất nhiều tình cảm dành cho cha mẹ. Đương nhiên, hắn không thể cản cậu. Bất quá nói thật, Trần Lâm thực sự không nghe được ý tứ không muốn để cậu về của Tống Đình Phàm, nếu nghe ra, có lẽ sẽ có chút thay đổi nào đó
Kì thật, Trần Lâm muốn về nhà sớm một chút, nguyên nhân chủ yếu vẫn là việc với Tống lão đầu nhi; tiếp theo, phải ở lại mà lo nghĩ chuyện tương lai với Tống Đình Phàm, vẫn có chút quá sức với cậu. Trần Lâm nghĩ, nếu có thể tạm thời xa nhau một thời gian, thì sẽ dễ dàng nhìn nhận lại quan hệ của cả hai, bởi vì, sớm muộn gì cũng phải trả lời lão nhân một câu. Có lẽ, sau Tết âm lịch là lúc công bố đáp án. Cho nên Trần Lâm mới quyết định về nhà sớm như vậy

Trần Lâm lại hồi tưởng, lúc ấy tuy mình tranh thủ được quyền lợi, lão nhân cũng thư thả để mình suy nghĩ, có vẻ như mọi quyền chủ động đều nằm trong tay mình, chính là hơn một tháng nay, Trần Lâm không có cảm giác mình nắm quyền chủ động, ngược lại, cậu còn bị động

Việc này, Trần Lâm thực bất đắc dĩ, cậu cũng biết rõ, sự bất đắc dĩ này đến từ thân phận của lão nhân– ông ấy là cha của Tống Đình Phàm! Việc này cũng đã bó tay bó chân Trần Lâm rất nhiều

****** ******

Trần Lâm về nhà, tuy chỉ cách lần về thăm nhà trước 4 tháng, nhưng vẫn làm mẹ Trần thật kích động, thật cảm động

Nhìn cha mẹ, Trần Lâm lộ ra nụ cười nửa tháng nay chưa thấy

– “Mẹ, lần này con mang quà về cho mẹ nga!”. Trần Lâm nói, thần bí hề hề chuẩn bị mang ra một bộ mĩ phẩm dưỡng da mua ở Bắc Kinh từ trong va li

Mẹ Trần ngồi trên sô pha nhìn con soạn đồ, nghe con nói những lời này, lập tức nhớ lần trước con trai về chỉ mua quà cho lão công của mình, không mua quà cho mình, trong lòng ít nhiều vẫn còn ghen tị, ê ẩm nói, “Yêu, lần này nhớ tới mẹ a….”. Tiếng cuối cùng cố ý nói thật to, Trần Lâm nghe, vội vàng xoa dịu, “Mẹ, con lúc nào cũng khắc khắc nhớ mẹ, lần này còn nhớ nhiều hơn!”. Thuận tiện mang thêm vật gì đó ra, hai tay dâng lên cho mẹ Trần

Xoay người, ngồi sau mẹ Trần, Trần Lâm đặt hai tay trên vai mẹ, nghiêng đầu, nhìn một bên mặt mẹ, rất có ý từ làm nũng nói, “Mẹ, lần trước là con trở về gấp quá, không phải cố ý quên mẹ, mẹ đại nhân không để bụng tiểu nhân, tha thứ cho con đi! Mẹ xem, lần này con mua mĩ phẩm dưỡng da cho mẹ nga!”

Nghe con nói, mẹ Trần cúi đầu nhìn món đồ đang cầm trong tay mà con trai mới đưa, nhất thời, vui vẻ ra mặt. Lại nghĩ, sau khi con lớn lên, rất ít khi làm nũng, lại biết thời biết thế. Vỗ vỗ tay con trai, hào phòng nói, “Được rồi, mẹ đại nhân đại lượng, tha thứ cho con!”

– “Hahaha….”. Ba Trần vốn đang ngồi bên cạnh nghe hai mẹ con nói chuyện, nhìn một màn trước mắt, không khỏi cười to thành tiếng

– “Em nhìn em xem, lớn hơn con nhiều tuổi, lại so đo với con!”. Nói xong, còn buồn cười bất đắc dĩ lắc đầu

– “Hừ, anh quản em a, nếu con chưa mua quà cho anh, anh còn hào phóng như em bây giờ không!”. Đôi mi thanh tú của mẹ Trần khẽ chau, cãi lại lời ba Trần. Sau đó đứng lên, mang quà con vừa tặng về phòng

Hai cha con ngồi lại, nhìn nhau cười

Chương 69

Trần Lâm lần này về nhà, cũng không nói cho Tống Đình Phàm ngày trở về, cho nên mắt thấy không khí Tết âm lịch đã gần tiêu tán, Tống Đình Phàm trong lòng nổi lên cơn giận không lớn không nhỏ

Nhìn tờ lịch trước mắt– ngày bảy âm lịch

Đã là ngày bảy a, năm trước, Tống Đình Phàm nhớ rõ Trần Lâm lúc ấy đã trở lại cửa hàng mắt kính làm việc. Chính là, năm nay, Trần Lâm còn chưa về. Chẳng lẽ nói bởi vì đó là cửa tiệm của mình, thời gian nghỉ lễ có thể co dãn nhiều sao? Tống Đình Phàm lắc đầu, phủ định ý tưởng này. Tính cách Trần Lâm sẽ không làm chuyện như vậy, nhìn một năm nay Trần Lâm đều dồn tất cả tâm huyết vào cửa hàng, hắn cũng biết cậu thật sự coi trọng cửa hàng như thế nào

Cho nên, bây giờ Trần Lâm còn chưa có ý tứ muốn về, nguyên nhân chắc chắn nằm ở chính bản thân cậu

Nâng tay xoa xoa mi tâm, Tống Đình Phàm quyết định rà soát lại suy nghĩ của mình một lần nữa. Hắn biết trước khi về nhà, cảm xúc của Trần Lâm không tốt lắm, đã muốn hỏi cậu một lần, Trần Lâm cũng chỉ nói là do gặp lại bạn cũ, sau đó tâm trạng của cậu rõ ràng tốt hơn nhiều. Mơ mơ hồ hồ, Tống Đình Phàm vẫn nghĩ cậu hoàn toàn không nói hết tâm tình của mình, như là gặp chuyện gì phức tạp ngăn lại

Tống Đình Phàm do dự có nên hỏi lại Trần Lâm không, nhưng chính Trần Lâm không có ý định nói tất cả, hắn cũng không muốn làm Trần Lâm căng thẳng, vì vậy, sự tình kéo dài đến khi Trần Lâm về nhà, nguyên nhân cũng chưa rõ ràng

Mà Trần Lâm lại không trả lời, làm Tống Đình Phàm không khỏi suy nghĩ miên man

‘Cộc cộc’ hai tiếng, cửa phòng làm việc của Tống Đình Phàm bị mở ra, không nghi ngờ gì, chắc chắn là Lưu Dụ, người khác không có can đảm làm vậy!

– “Ai, tôi nói Đình Phàm, còn không đi ăn a?”. Tống Đình Phàm lạnh mắt nhìn Lưu Dụ, rõ ràng thập phần không vừa lòng với hành động vừa rồi của hắn

Sờ sờ mũi, Lưu Dụ hạ giọng, “Tôi thấy cậu lâu như vậy còn chưa xuống, mới sốt ruột lên tìm cậu thôi! Trừng cái gì mà trừng, mắt tôi cũng không nhỏ hơn cậu!”

Tống Đình Phàm bừng tỉnh không quan tâm lời hắn nói, đến giá áo lấy áo khoác, Lưu Dụ vẫn đứng bên cạnh, Mục Kiệt đứng ngoài cửa không nói gì

– “Đình Phàm, cậu không phải không biết cậu ấy, cậu ấy là vậy rồi, cậu trừng mắt cũng không có biện pháp a!”. Mục Kiệt nhìn hai người không ngừng ồn ào, “Bắt nạt tôi, hai cậu bắt nạt tôi….”. Lưu Dụ liếc mắt một cái, trêu tức Tống Đình Phàm

Tống Đình Phàm ‘ân’ một tiếng, xem như trả lời. Kì thật, Tống Đình Phàm lạnh mắt nhìn Lưu Dụ, vì hắn đã đánh gảy dòng suy nghĩ của Tống Đình Phàm!

Tuy nói nghỉ Tết, nhưng ba người này thật đúng không một ngày nhàn rỗi. Lễ tết, là thời cơ tốt nhất để duy trì mối quan hệ cũ, phát triển mối quan hệ mới, vô luận là quà cáp hay xã giao bên bàn rượu đều liên tục không dứt. Hơn nữa mình lại là ông chủ, năm mới còn phải lập kế hoạch phát triển cho công ty, tất nhiên không rảnh rỗi được

Vì thế, mới mùng 7, ba người đã quay về công ty làm việc

Trong xe, Lưu Dụ lái xe, Mục Kiệt quay đầu nhìn Tống Đình Phàm vẫn trầm tư từ khi vào xe đến giờ, trong lòng nghi hoặc. Liếc mắt với Lưu Dụ một cái, hắn mở lời

– “Đình Phàm, Trần Lâm không nói khi nào trở lại sao?”

Tống Đình Phàm nhìn Mục Kiệt, không nói gì. Đôi mắt đen vẫn không gợn sóng

Phản ứng của hắn làm Mục Kiệt Lưu Dụ không cần hỏi nhiều, trong lòng đã sáng tỏ– Trần Lâm không nói ngày về với Tống Đình Phàm

– “Có thể trong nhà có việc đi, phỏng chừng mai mốt sẽ về! Cậu ấy quý tiệm sách như bảo bối, chắn chắn sẽ mau trở về!”. Lưu Dụ vừa lái xe, vừa phán đoán

– “Đúng vậy, Đình Phàm, có thể Lưu Dụ nói đúng. Cậu không phải không biết tính tình của Trần Lâm, trong nhà cậu ấy nếu có chuyện gì, chắc chắn sẽ không trực tiếp nói ra vì sợ phiền cậu lo lắng”. Mục Kiệt cũng phụ họa

Tống Đình Phàm gật gật đầu, ngoài mặt xem như đồng ý cách nói của hai người. Bất quá, trong lòng lại nghĩ, cơ hồ mỗi ngày hắn đều gọi điện cho Trần Lâm, đêm giao thừa gọi điện hỏi cậu khi nào về, cậu nói đợi qua Tết đi; ngày mùng 3 hỏi lại, Trần Lâm nói nhanh, trong nhà có người thân đến thăm; đêm qua hỏi lại, Trần Lâm chuyển đề tài

Trần Lâm vô tình cố ý lảng tránh, người nhạy cảm như Tống Đình Phàm làm sao không nhận ra?!

Bất quá, Tống Đình Phàm vẫn kiên nhẫn, hắn đợi! Vô luận hành động lần này của Trần Lâm là vì lí do gì, hắn vẫn đợi Trần Lâm trở về tự giải thích với mình. Dù sao, ngoại trừ việc này, thái độ của cậu mỗi khi nhận điện thoại của hắn vẫn bình thường như trước

Bên này, Tống Đình Phàm có suy nghĩ của mình; bên kia, Trần Lâm tất nhiên cũng có

Mình lảng tránh, anh ấy, hắn là nhận ra rồi? Anh ấy nghĩ thế nào? Lo lắng cho mình? Phiền não cho mình? Hay là không quan tâm đến mình?Về nhà đã sắp nửa tháng, mình vẫn không tìm được kết quả….

Kì thật, nói là suy nghĩ, nhưng Trần Lâm căn bản không biết nên nghĩ gì. Trần Lâm nghĩ, nếu chia tay Tống Đình Phàm, thì kết quả sẽ thế nào? Không có hình ảnh miêu tả cụ thể, không có ngôn ngữ miêu tả cụ thể, nhưng ngẫm lại, Trần Lâm đều cảm giác mình đau lòng đến hít thở không thông, làm mình không thể tiếp tục nghĩ

Vậy, nếu không rời xa nhau thì sao?

Vị lão nhân kia, Trần Lâm cũng thấy mình đã rất áy náy rồi!

Còn có, cha mẹ mình….

Tất cả những suy nghĩ, mỗi khi nhớ đến những người này, mình liền kiệt sức. Không muốn nghĩ tiếp, không thể nghĩ tiếp

– “Tiểu Lâm, đang nghĩ gì vậy? Nhập thần như vậy?”. Trương Bá Quang hươ hươ tay trước mặt Trần Lâm, lo lắng nhìn

Trần Lâm lấy lại tinh thần, tươi cười để hắn an tâm, “Ách, không có gì. Có thể tại đêm qua em ngủ không ngon”

Vẻ mặt Trương Bá Quang rõ ràng không tin lời cậu

Kéo Trần Lâm ngồi xuống băng ghế dài trong công viên. Khoát vai Trần Lâm, trịnh trọng mở lời, “Em có biết hai giờ vừa rồi đi với anh, em liên tục phân tâm không?”

– “A, ách, Quang ca, em, thực xin lỗi! Em…”

Trương Bá Quang xua tay ý bảo Trần Lâm không cần nói, “Tiểu Lâm, nếu còn xem anh là Quang ca như lời em nói thì nói thật cho anh biết, em không phải gặp chuyện gì… phiền toái?”

Trần Lập lắc đầu liên tục không do dự, phiền toái? Cậu có thể gặp phiền toái gì?

– “Vậy gần đây em….?”. Trương Bá Quang do dự hỏi

– “Em không sao, có thể bởi vì… không…. công việc, có chút nhàn rỗi, người sẽ không có tinh thần. Không có gì đâu, anh đừng lo lắng”. Lời nói của Trần Lâm xem như gián tiếp trả lời câu hỏi của Trương Bá QuangMày chau lại mất tự nhiên, Trương Bá Quang hiển nhiên bất mãn với thái độ của Trần Lâm

Bất quá, hắn sẽ không bỏ qua, bởi vì hôm nay hắn quang minh chính đại viện cớ mới có thể gặp Trần Lâm, hơn nữa còn có thể thám thính tình hình một chút

Hôm qua Trương Bá Quang đến Trần gia dùng cơm chiều, ăn xong, mẹ Trần liền nói chuyện với hắn, nguyên nhân là vì trạng thái bất ổn của Trần Lâm

Trần Lâm về nhà…. nhiều ngày như vậy, trừ bỏ vài ngày đầu miệng cười yến yến cùng cha mẹ, tâm trạng không tối, sau đó ngày càng ít cười, cho dù là hai ngày 30, mùng 1 cũng rất ít khi cười

Ba mẹ Trần với việc này, không chỉ xem là nhỏ, hơn nữa còn lo lắng đến cực điểm. Phải biết rằng, Trần Lâm từ nhỏ đến lớn chưa bao giờ có cảm xúc phập phồng như vậy, cho dù có chuyện gì phiền não, chỉ cần cậu không giải quyết được, liền sẽ nói cho cha mẹ biết, để không làm cha mẹ lo lắng. Cho nên, trong mắt ba mẹ Trần, Trần Lâm từ trước đến nay lúc nào cũng đắn đo đúng mực, là đứa con tiến lùi xử sự rất tốt, trong mắt bọn họ, Trần Lâm vĩnh viễn là lạc quan, độc lập, tự thân cố gắng. Hiện tại … ách.. tiêu cực, đúng, là bộ dạng tiêu cực, thật rất không bình thường

Vì thế, thừa dịp mới Trương Bá Quang đến nhà dùng cơm, tính toán nhờ hắn hỏi thăm Trần Lâm việc đó. Dù sao, tuổi cùng cập kê, hơn nữa hai đứa từ nhỏ đã rất thân, mẹ Trần tin tưởng, có lẽ Trương Bá Quang sẽ hỏi được chút gì từ con trai

Mẹ Trần nói vậy, với Trương Bá Quang mà nói thì đây đúng là ‘cơ hội trời cho’!

Hắn tối ngày 29 mới về đến nhà, gặp Trần Lâm vào mùng 1 tết. Hai nhà cùng chúc tết nhau

Tuy không khí vẫn vui mừng náo nhiệt, hai nhà cũng thân thiện nói chuyện quên trời đất, chính là khi vừa vào nhà Trần Lâm, hai mắt Trương Bá Quang cũng không rời khỏi cậu, hắn rõ ràng cảm giác được cậu có tâm sự

Lúc ấy trong đầu toát lên ý niệm đầu tiên ‘Cậu ấy đã chia tay người nọ?!’. Lập tức trong lòng tự mắng mình xấu xa, tâm tư đã hắc ám đến nước này!

Đương nhiên, ý tưởng này của mình khi tận mắt nhìn bộ dạng nhận điện thoại từ người nọ của Trần Lâm, đã bị phủ quyết. Nhưng, nếu không phải vì vậy, thì còn chuyện gì có thể làm Trần Lâm như thế? Trần Lâm vốn không phải người hay bộc lộ cảm xúc ra ngoài, mà chính mình rất nhanh đã nhìn ra cậu ấy có tâm sự, vậy rốt cuộc là mình nhạy cảm hay Trần Lâm thay đổi?

Tuy nhiên, mặc kệ thế nào, chắc chắn Trần Lâm có tâm sự

Không lẽ vì cha mẹ Trần? Không phải, vô luận là mẹ Trần hay ba Trần, cuộc sống hai người vẫn như trước, thân thể cũng thực khỏe mạnh, không đến mức làm Trần Lâm như vậy

Vậy, có lẽ vì cửa hiệu mới mở của mình đi? Điều này có thể, bất quá, người nọ… không giải quyết được sao?

Nghĩ như vậy, đáy lòng Trương Bá Quang lại toát ra một tia đau khổ. Cuối tháng 11, Trương Bá Quang không phải không có ý định đến Bắc Kinh gặp Trần Lâm, hơn nữa vô luận là thời gian đi công tác vẫn còn dư dả, cơ hội Trương Bá Quang gặp cậu vẫn rất nhiều. Nhưng, vì sao hắn lại không đi gặp Trần Lâm?

A, đi! Trương Bá Quang thế nào lại không đi?! Chẳng qua hắn đến Bắc Kinh, đến cửa hiệu của Trần Lâm trên con phố kia, đứng trước cửa hiệu nhưng không gặp Trần Lâm. Vốn, chỉ cần nhẹ nhàng đẩy cửa, hắn đã có thể vào gặp cậu. Đáng tiếc, không khéo chút nào, hôm đó Tống Đình Phàm đã xuất hiện

Trương Bá Quang đứa trước của tiệm, xuyên qua lớp cửa thủy tinh nhìn thấy Trần Lâm ngồi trong quầy, người kia đang đứng phía ngoài quầy, người nọ thường xuyên nghiêng người nói gì đó với Trần Lâm. Cậu cười như muốn lấy lòng, nói gì đó, nhưng người sáng suốt vẫn có thể nhìn ra một động tác làm nũng dễ hiểu, chỉ thấy người nọ hơi chau mày, nhưng không phản ứng gì, hiển nhiên là thuận theo ý Trần Lâm

Qua chốc lát, người nọ lại cúi đầu nói gì với Trần Lâm, lần này Trần Lâm cũng làm như vừa rồi, nhưng không có tác dụng, người nọ nghiêm mặt, ra mòi muốn đi vào quầy. Hắn vừa động, Trần Lâm đã đứng lên ngay, động tác tiếp theo là vội vàng thu dọn, lại ngẩng đầu, trên mặt lại là nụ cười làm nũng dễ hiểu, lúc này mới thấy sắc mặt người nọ dịu đi không ít. Sau đó hai người cùng nhau đi ra ngoài

Trương Bá Quang nhớ rõ, mình lúc ấy xoay người lảng tránh theo bản năng. Lúc quay người lại, nhìn thấy hai người kia sóng vai mà đi, Trần Lâm vẫn hay lộ ra nụ cười vừa lấy lòng vừa làm nũng kia, lòng Trương Bá Quang, nhất thời tựa như có kim châm thật đau

Trần Lâm khi nào lại đối xử với người khác như vậy? Khi nào?? Khi nào??? Lại nhìn người nọ, tuy sắc mặt vẫn lạnh lùng, nhưng mơ hồ vẫn nhìn thấy rất sủng nịch Trần Lâm. Đến tận đây, Trương Bá Quang thật không còn dũng khí đến cửa tiệm gặp cậu một lần

Kì thật, ngày đó Trương Bá Quang nhìn thấy như vậy, tình hình cụ thể là Tống Đình Phàm tới đón Trần Lâm đi ăn trưa, mà cậu còn muốn chậm một chút, nói phải xử lí xong bản ghi chép trong tay sẽ lập tức đi ăn. Tống Đình Phàm không muốn Trần Lâm phải ăn trễ, mà không khí trong cửa tiệm của cậu phi thường yên tĩnh, Tống Đình Phàm không thể nói to nên phải hơi nghiêng người đến gần cậu, nhỏ giọng nói. Bất đắc dĩ, cảnh này lại giống như một màn hành động thân mật, với Trương Bá Quang thì đó là một đả kích không nhỏ

Hắn kiềm chế ham muốn được gặp Trần Lâm, sợ lại nhìn thấy hình ảnh như vậy. Chỉ phải kiên trì đợi đến tết âm lịch về nhà. Chính là, thật không ngờ, sau khi về nhà nghỉ tết, lại gặp bộ dạng đầy bụng tâm sự của Trần Lâm, hơn nữa cậu thực sự gầy đi nhiều, không còn ánh mắt thỏa mãn, hạnh phúc như ngày đó mình nhìn thấy qua khung cửa thủy tinh

Không phải không muốn hỏi thẳng Trần Lâm, chính là, nhìn tình huống trước mắt, thân phận hiện tại của mình không thích hợp để hỏi. Nếu để cho Trần Lâm biết mình chưa buông đoạn tình cảm kia, phỏng chừng cả hai sẽ không bao giờ… liên lạc với nhau nữa. Cho nên, Trương Bá Quang chỉ có thể kìm nén trong lòng những quan tâm ‘quá mức’ của mình với Trần Lâm. Cho đến đêm qua, được mẹ Trần ủy thác, xem như cho hắn một cơ hội, cho hắn quang minh chính đại có lí do quan tâm Trần Lâm ‘quá mức’

Chương 70

Trương Bá Quang suy tính một phen, mới cẩn thận mở miệng, “Tiểu Lâm, nếu không muốn chúng ta lo lắng, vậy ít nhất, em cũng phải có bộ dáng làm chúng ta yên tâm a!”

– “Chúng ta?”. Trần Lâm khó hiểu

– “Không sợ nói thật cho em biết, hôm qua anh bị a di nhắc nhở, mới gọi em ra hôm nay. Biết không? Trong thời gian này em… Ách… Không ổn, a di đều nhìn thấy”. Nói xong, Trương Bá Quang im lặng, đợi Trần Lâm phản ứng. Hắn biết nếu đã đề cập đến mẹ Trần, có lẽ Trần Lâm sẽ nói ra chút gì

– “Anh nói là mẹ em cũng biết tâm tình em không tốt?”. Trần Lâm lại hỏi

Trương Bá Quang gật gật đầu từ chối cho ý kiến

Trần Lâm hạ mắt, trong lòng nhất thời tự trách và áy náy. Đúng vậy, mình không bình thường như thế, mẹ làm sao lại không biết! Nói không chừng cả ba cũng biết! Vốn nghĩ mình ngụy trang rất tốt, đủ để hai người không lo lắng, thật không ngờ, vẫn làm bọn họ quan tâm

– “Tiểu Lâm, Quang ca biết em từ trước đến nay đều không muốn người khác lo lắng cho mình, có một số việc, có thể quên đi thì cứ quên, chính là, đôi khi, có một số việc một mình chịu đựng chưa hẳn đã tốt. Thân hữu, cha mẹ bên cạnh em, mỗi người đều nguyện ý giúp đỡ em, nếu em gặp phiền toái gì. Nhưng em lại không cho chúng ta chút cơ hội nào. Kì thật, trong lòng chúng ta không phải vì em nghĩ thế mà vui sướng, ngược lại, chúng ta sẽ cảm thấy bi thương, bất lực”. Trương Bá Quang nói lời này cũng chưa đủ, hắn cùng Trần Lâm lớn lên, tình cảm tự nhiên cũng giống như thân nhân, không phải bằng hữu

– “A di uyển chuyển nhờ anh nói chuyện với em, như vậy còn không nói rõ tâm tư của nàng hay sao? Có lẽ, em không tiện nói tất cả với a di và thúc thúc, chính là, với Quang ca thì em có thể đi? Hoặc là, em cho rằng hiện tại chúng ta đã không thể tâm tình với nhau?”. Một câu ảm đạm cuối cùng đầy đủ ý tứ hàm xúc

– “Quang ca…”. Trần Lâm có chút bất đắc dĩ. Chính mình bây giờ vẫn hi vọng sẽ khôi phục quan hệ với Quang ca như trước, làm sao lại cố ý làm những chuyện tổn hại đến tình cảm của cả hai? Nhưng chuyện mình sầu lo, nếu có thể nói ra  dễ dàng, làm sao lại khó xử trước sau như bây giờ?

– “Em không phải không có ý giấu diếm, chính là, em thực sự không biết nên mở miệng như thế nào….”

Trương Bá Quang nhìn Trần Lâm ấp úng, trong lòng mơ hồ đoán được, hòa hoãn nói, “Có liên quan đến người kia?”

– “…Ân”. Do dự nửa ngày, Trần Lâm vẫn là gật đầu

– “Tống bá bá…. Ách…. cha của anh ấy, nói em nên…. rời đi…”

Trương Bá Quang nghe Trần Lâm nói vậy, trong lòng tuy giật mình, nhưng cũng mau trấn định, bởi vì bước trên con đường này, đối mặt với cha mẹ chỉ là chuyện sớm muộn. Chính là, Trần Lâm gọi cha người nọ là ‘Tống bá bá’? Hơn nữa giọng điệu tựa hồ rất quen thân

– “Em gọi cha hắn là ‘Tống bá bá’? Hai người rất quen thân?”

Nghe câu hỏi của Trương Bá Quang, Trần Lâm chỉ có thể cười khổ trong lòng. Quay sang, nói với Trương Bá Quang, “Quang ca, anh biết không? Chính là ba tiếng ‘Tống bá bá’ này hiện tại làm em tiến không được, lùi không xong a, haha…”

Tiếng cười này của Trần Lâm, không biết vì sao lại làm lòng Trương Bá Quang nhất thời tên rần

– “Tiểu Lâm…….”

Trần Lâm lắc đầu ý bảo hắn không cần nói gì

– “Quang ca, anh nói xem, chuyện như vậy, em có thể mở miệng nói với mọi người sao?”

Lặng im thật lâu, Trương Bá Quang mở miệng, “Hắn….. nói thế nào?”

Kì thật, khi hỏi câu này, Trương Bá Quang phi thường khó chịu. Không nói đến lập trường của mình, chỉ cần nụ cười khổ sở kia của Trần Lâm cũng đã thể hiện rõ ràng cậu đang rất đau khổ và khó xử, hắn tự nhiên cũng đau lòng vì cậu

– “Em không nói chuyện gặp cha cho anh ấy nghe. Em cũng cho rằng mình không cần…., chính là, em nếu đã đồng ý sẽ suy nghĩ lại lần nữa về quan hệ của em và anh ấy với Tống bá bá, như vậy, vô luận kết quả thế nào, cũng phải đợi đến khi quyết định xong em mới nói cho anh ấy được. Bằng không, sẽ chỉ làm anh ấy phiền lòng không đáng có, không phải sao?”

Trương Bá Quang vừa nghe Trần Lâm nói vậy, há mốm muốn phản bác, hiện tại em nhất định phải một mình gánh vác sao? Rõ ràng là hai người cùng nhau chia sẻ, em lại tự mình khiêng! Giữ gìn cho hắn đến vậy?!

Chính là, nhìn Trần Lâm vẫn còn nói tiếp, Trương Bá Quang giữ lại những lời kia

– “Nếu em cự tuyệt Tống bá bá, vậy mọi chuyện xem như chưa từng xảy ra, về phần những chuyện phải đối mặt về sau, lúc đó là chuyện của hai người; nhưng…. nếu em đồng ý với Tống bá bá, những suy nghĩ trăn trở này tự em gánh vác là được rồi, cần gì phải làm anh ấy lo lắng thêm?”

Trương Bá Quang giật mình, hắn chưa bao giờ biết trong tình cảm, Trần Lâm lại lí trí đến vậy! Lí trí đến làm người khác đau lòng

– “Tiểu Lâm, em không nghĩ, chuyện tình cảm là chuyện của hai người sao?”

– “Nếu không phải vì đó là chuyện của hai người, Quang ca, anh cho rằng em sẽ phiền não như vậy sao?….. Chỉ có khi không có anh ấy can thiệp vào, em mới có được quyết định của chính mình, mới có thể tự chịu trách nhiệm với quyết định của mình….”. Câu cuối cùng như Trần Lâm tự thầm thì

Như đột nhiên nghĩ ra điều gì, Trương Bá Quang cầm tay Trần Lâm, vội vàng hỏi, “Em sở dĩ về nhà nghỉ tết sớm, mà hiện tại còn chưa quay về Bắc Kinh, chính là muốn rời xa hắn, để quyết định?”

Nhìn Trần Lâm gật đầu, Trương Bá Quang ngây ngẩn cả người, miệng nói linh tinh, “Trách không được, trách không được….”

– “Cái gì?”. Không nghư rõ hắn nói gì, Trần Lâm hỏi

Hai mắt chằm chằm nhìn Trần Lâm, trách không được em do dự lâu như vậy, khó xử lâu như vậy, phiền não lâu như vậy, nguyên lai vẫn là vì hắn a…. Em không muốn hắn nhìn ra tâm sự của mình, em không muốn để hắn cùng lo lắng, em không muốn làm hắn khỏ xử với cha…. Hắn, đáng giá để em phải băn khoăn như thế sao?

Trong nhất thời, Trương Bá Quang không biết mình đau lòng cho chuyện của Trần Lâm nhiều hơn hay ghen tị nhiều hơn, ê ẩm ấm ách. Thay đổi hướng nhìn, dường như muốn lảng tránh, hắn nói với Trần Lâm, “Không có gì, không có gì….”

Nếu Trương Bá Quang đã nói vậy, Trần Lâm đang nhiều tâm sự cũng không truy vấn thêm. Dần dần khôi phục được cảm xúc kích động, Trương Bá Quang mở miệng, “Tiểu Lâm, em không phải nên đứng trên lập trường của hắn mà suy nghĩ sao? Hai người chung sống, mọi việc đều phải có ý kiến cả hai, đằng này em đơn phương quyết định, hắn chỉ có thể bị động thừa nhận, em không nghĩ rất không công bằng sao? Đương nhiên, vô luận em quyết định thế nào”

– “Không công bằng?”. Miệng bật ra câu hỏi ‘không công bằng’ của Trương Bá Quang, trên mặt Trần Lâm xuất hiện một tia mờ mịt, dường như đang nghĩ đến điều gì, mờ mịt qua đi, thay thế bằng một tia minh bạch

Đúng vậy, tại sao mình không nghĩ đến, nếu tự ý quyết định, cuối cùng mới nói cho anh ấy, thế không phải không công bằng thì là gì? Hơn nữa tính cách của người nọ, có thể để cậu đặt hắn vào thế bị động đơn phương sao? Chính mình thật đã quá nông cạn trong suy nghĩ!

– “Đúng vậy, với anh ấy vẫn không công bằng, thiếu chút nữa đã thành xem nhẹ, a~!”. Miễn cưỡng cười khổ, đau khổ còn cách xa hạnh phúc ngọt ngào ít nhiều

– “Vậy em…. có phải hay không muốn nói cho hắn….”. Nhưng lời này Trương Bá Quang đã rất cố gắng, hắn không có ý nói vậy, trong lòng nghĩ, mình không nghĩ sẽ nói vậy với Tiểu Lâm. Hắn thế nào lại ngu xuẩn tự nhường cơ hội cho người khác! Như thế nào có thể?! Nếu để Tiểu Lâm tự quyết định, nếu Tiểu Lâm quyết định chia tay người nọ, đó không phải là tình hình tốt nhất cho mình sao? Chính mình vì sao còn muốn nói, còn muốn hỏi?

Không cần người khác trả lời, Trương Bá Quang liền tự có câu trả lời của mình–luyến tiếc. Luyến tiếc nhìn thấy khuôn mặt Trần Lâm bất đắc dĩ, cười chua xót; bất đắc dĩ làm người ta đau lòng, chua xót làm người ta chua xót. Tiểu Lâm từ nhỏ đã như bảo bối của mình, bây giờ lại chịu ủy khuất, hơn nữa lại là cậu ấy cam tâm tình nguyện, chính mình thật buồn, thật bực, thật ghen tị, ý niệm duy nhất trong đầu là phải làm cho Tiểu Lâm vui vẻ, làm cho cậu ấy vui vẻ…. Bằng không, vì sao buổi nói chuyện này với Trần Lâm, mình thậm chí còn khuyên cậu rất nhiều, hơn nữa lại đứng ở góc độ của người kia mà nói chuyện?

Có chút không đành lòng với ý tứ hàm súc của mình, Trương Bá Quang im lặng đợi Trần Lâm nói tiếp

Không khí nhất thời yên tĩnh, Trương Bá Quang biết Trần Lâm đang do dự, đang tự vấn; cả hai cũng bồi hồi

Cuối cùng, Trương Bá Quang thấy Trần Lâm lắc đầu, hơn nữa lắc đầu rất kiên đinh, “Không, em không có ý định nói cho anh ấy! Hết thảy đợi em quyết định xong sẽ nói! Hiện tại, không cần. Suy nghĩ của anh ấy ảnh hưởng rất lớn đến quyết định của em, điều này với anh ấy, với Tống bá bá, với em, không phải là lựa chọn tối ưu; hơn nữa cũng không công bằng với Tống bá bá. Em hi vọng mình có thể chịu trách nhiệm với quyết định của mình”

Trương Bá Quang thật không ngờ mình đã nói như vậy, nhưng Trần Lâm vẫn quyết định tự mình giải quyết chuyện này. Hắn là nên nghĩ người kia không đủ quan trọng, hay rất quan trọng với Trần Lâm?– “Được rồi, Quang ca, chúng ta không cần nói về vấn đề này nữa, dù sao, em không phải không còn cơ hội, ha ha”. Câu nói của Trần Lâm rất giống tự giễu mình

Trương Bá Quang vẫn không biết, buổi nói chuyện hôm nay vẫn có tác dụng, hơn nữa còn có tác dụng rất lớn. Bời vì Trần Lâm trả lời vài câu, liền phát hiện, chính mình tựa hồ cũng chưa đủ lo lắng cho Tống Đình Phàm, chính mình bị thái độ hòa nhã của cha hắn làm cho tiến thoái lưỡng nan. Kì thật, nghĩ thêm một chút, Trần Lâm cho rằng, nếu mình không làm gì sai, vậy thái độ hòa nhã của lão nhân với mình là thực tâm, yêu thích mình cũng là thực tâm. Nếu vậy, mình có thể hay không nên ‘lợi dụng’ một chút? Haha

– “Yên tâm đi, Quang ca, em không sao. Thực xin lỗi, làm anh lo lắng. Yên tâm đi, yên tâm đi, anh có thể báo cáo kết quả công việc cho cha mẹ em rồi! Haha”

Ngữ khí Trần Lâm đột nhiên nhẹ nhàng làm Trương Bá Quang có chút luống cuống, phải biết rằng rất lâu rồi Trần Lâm không nói chuyện thân tình với hắn như vậy

Trong lòng có chút vui sướng, lại nhìn sắc mặt của Trần Lâm, quả thật cậu đang có những suy tính của mình, chính mình mặc dù muốn hỏi thêm, cũng tự biết như vậy không thích hợp, vì thế cũng dừng đề tài. Hắn chỉ vỗ vỗ vai Trần Lâm, vẫn rất quan tâm nói, “Đi, anh sẽ không lo lắng cho em! Chính là em nên suy nghĩ cho kĩ, vô luận kết quả thế nào, như em nói, em có thể chịu trách nhiệm là tốt rồi! Quang ca vẫn tin tưởng em!”

Một mạt tươi cười làm người ta an tâm, “Quang ca, cảm ơn anh!”

– “Nói cái gì, hai chúng ta còn phải nói vậy sao!”. Nói xong lại vươn tay xoa xoa đầu Trần Lâm, lần này Trần Lâm không né tránh, thành thành thật thật tiếp nhận

Lời đã nói xong, Trương Bá Quang biết Trần Lâm cảm ơn hắn việc gì. Chính mình hôm nay có thể thẳng thắn nói mọi suy nghĩ trong tình cảm, thậm chí còn đứng ở góc độ của người kia mà nói một phen, xem ra, Trần Lâm thật nghĩ mình đã chặt đứt đoạn tình cảm kia. Haha, Trương Bá Quang cười khổ trong lòng hỏi tự hỏi, đây là mình sao?!

Hai người tiếp tục đi dạo trong chốc lát, cùng ăn cơm trưa. Gần đến tối, nhìn sắc trời đã có chút lạnh, Trương Bá Quang liền đưa Trần Lâm về nhà. Nghĩ thầm, rằng, mình coi như hoàn thành nhiệm vụ mẹ Trần giao đi

Bởi vì hôm sau Trương Bá Quang sẽ trở về làm việc, cho nên trực tiếp về nhà thu thập hành lí, không vào nhà Trần Lâm ngồi thêm

Mẹ Trần thấy Trần Lâm về đến nhà, liền hỏi, “Bá Quang đâu? Không vào nhà với con?”

Trần Lâm nhìn mẹ Trần từ bếp đi ra, trên tay còn dính bột mì, trên người còn mang tạp dề, mũi lại có chút toan sáp

Mình quả thật đã rất sơ ý, mẹ tuy bề ngoài vẫn bình thường, nhưng trong ánh mắt, lời nói đều lo lắng cho mình. Mình thế nào vẫn không phát hiện ra? Hơn nữa, lần này mẹ cơ bản mỗi ngày đều xuống bếp, nấu nhiều món ăn phong phú cho mình, đây nếu không phải vì lo lắng cho mình thì là gì?

Trần Lâm cúi đầu có ý lảng tránh, vì muốn che dấu tâm tình dạo động của mình, trả lời rất nhanh, “Quang ca ngày mai làm việc trở lại, nên phải về nhà, không vào nhà mình”

– “Nga, đúng rồi, mẹ, mẹ đang làm gì?”

– “Không có gì, còn lại một ít bột nếp, mẹ làm ít bánh khô ăn”. Nói xong, mẹ Trần liền liếc con trai, trong lòng âm thầm nói, xem ra tâm tình đã tốt hơn nhiều. Sau đó liền quay vào bếp

Nghe mẹ nói, Trần Lâm thay quần áo, rửa tay, muốn vào giúp

– “Di, ba, ba cũng ở nhà a, con còn nghĩ ba đã ra ngoài”. Vừa vào đến bếp, Trần Lâm liền thấy, ba Trần cũng đang ngồi bên cạnh mớ bột gạo

Ba Trần liếc nhìn lão bà của mình một cái, nhỏ giọng nói với con trai, “Hai chúng ta tự làm, ba có thể đi ra ngoài sao? Nếu không động thủ, buổi tối ba còn không được ăn a!”

– “Anh nói với con cái gì, đừng nghĩ em không nghe! Thành thành thật thật làm đi, bằng không tối nay sẽ chỉ có em với con trai ăn thôi!”. Mẹ Trần không nghe câu nói của ba Trần, nhưng câu đầu tiên đã phá hủy đường lùi của ba Trần

Trần Lâm cười ấm áp nhìn cha mẹ đấu võ mồm; trong lòng thỏa mãn, hạnh phúc

– “Mẹ! Có mẹ ở đây, ba làm sao dám đi a, mẹ đừng lo! haha”

– “Con chỉ biết bênh ba con!”

Hai cha con nhìn nhau, Trần Lâm buồn cười, “Con nào có, con một phe với mẹ!”

Mẹ Trần trừng mắt liếc con trai, “Đi đi đi, con cho mẹ là con nít a, trả lại cho con một phe, mẹ một phe”
......

Buổi chiều, mọi người trong nhà cùng nhau ngươi một câu ta một câu mà hết giờ, tuy bình thản đến cực điểm, nhưng đó cũng là một niềm vui sống

Buổi tối ăn cơm xong, Trần Lâm pha trà cho cha, gọt hoa quả cho mẹ, sau đó một nhà ba người cùng xem TV trong phòng khách. Dù sao cũng chưa ra Giêng, các chương trình truyền hình vẫn còn rất vui vẻ, tràn ngập không khí mừng năm mới

– “Trần Lâm, con khi nào thì quay lại cửa hàng a?”. Ba Trần nhấp một ngụm trà con trai pha, hỏi

– “Ách, qua tết nguyên tiêu đi”

Ba Trần mẹ Trần nghe con trai nói vậy, không hẹn mà gặp, cùng nhau nhìn con trai

Con trai trễ như vậy mới trở về làm việc?!

Kì thật, chuyện này hôm nay Trần Lâm mới nghĩ xong, trước kia cậu vẫn do dự khi nào mới trở về. Mà hôm nay nói chuyện cùng Trương Bá Quang làm Trần Lâm càng hiểu rõ, mọi việc không nên do dự quá lâu. Cho nên cậu quyết định, thừa dịp mình còn vài ngày nghỉ nên sẽ cẩn thận suy ngẫm lại lần nữa. Tối thiểu nhất, nếu cự tuyệt lão nhân, thì nên cự tuyệt như thế nào; nếu không cự tuyệt, sẽ đối mặt với Tống Đình Phàm như thế nào?

– “Con trai, trễ như vậy con mới làm việc lại, chuyện cửa hàng không có gì vội sao?”

– “Mẹ, không sao, con đã nói với nhân viên rồi, bọn họ ở trên đó sẽ mở cửa làm việc, con chỉ cần liên lạc một chút với nhà cung cấp sách để lo liệu. Con ở nhà thêm vài ngày với hai người”

Cha mẹ Trần nghe con trai nói vậy, hai người nhìn nhau, lại nhớ việc gần đây tâm tình con không tốt, hai người liếc mắt trao đổi, vẫn là mẹ Trần mở miệng trước

– “Con trai, có phải cửa hàng gặp vấn đề gì không? Nếu con cần tiền, ba mẹ vẫn còn. Lúc trước sợ đưa một lần nhiều quá con không thoải mái nhận, con nếu thực sự cần….”

– “Mẹ, con không cần tiền….”. Trần Lâm đánh gảy lời mẹ, trong lòng có chút cảm động

– “Con cũng không gặp khó khăn gì, cửa hàng kinh doanh tốt lắm, khoảng thời gian qua vẫn có lời, không phải như cha mẹ nghĩ đâu, hai người đừng lo lắng”

Mẹ Trần ra chiều không tin, nhìn ba Trần

– “Trần Lâm, con đừng giấu chúng ta, có chuyện gì thì cứ nói, đừng một mình gánh chịu. Trước đây, con như vậy chúng ta mặc kệ, gần đây cũng vì cho con tự lập, cho con tự xây dựng cơ nghiệp, nhưng cũng không nhất thiết như vậy, dù sao tự lập cũng phải có mức độ nhất định”

Trần Lâm nhìn cha mẹ đang băn khoăn, có chút buồn cười nghĩ, cha mẹ sao lại nghĩ ngay cửa hàng của mình có vấn đề như thế

Vì thế, Trần Lâm lại tiếp tục trấn an, “Cửa hàng thực sự không có việc gì, hai người sao lại không tin con?”. Câu cuối còn mang chút nũng nịu, ý đồ không muốn cha mẹ lo lắng

– “Vậy sao lần này về nhà tâm tình con không tốt? Hơn nữa, mẹ thấy con cũng không vội quay về Bắc Kinh a!”

– “Mẹ, mẹ mong con đi càng nhanh càng tốt phải không?”

Mẹ Trần nghe con trai nói vậy liền trừng mắt liếc cậu

Trần Lâm cười cười, sau đó nghiêm túc nói với ba mẹ Trần, “Ba, mẹ, cảm ơn hai người! Ba mẹ yên tâm, con thực sự không có chuyện gì, nếu có gì cần ba mẹ hỗ trợ, con nhất định sẽ nói”

Ba Trần gật gật đầu, không nói thêm gì nữa. Dịch người, mẹ Trần khoát tay lên vai con, giọng điệu ôn nhu tri kỉ, “Con trai, chúng ta tin tưởng con, tin tưởng con có thể giải quyết tốt vấn đề hiện tại. Tuy con không nói cho cha mẹ biết đó là việc gì, nhưng con phải nhớ kĩ, ba mẹ, lúc nào cũng ở bên cạnh con”

Trần Lâm quay đầu, đối diện mẹ Trần, trong lòng vì câu nói của mẹ mà ngập tràn cảm động. Cậu muốn mở miệng, nhưng thủy chung không nói được gì, khép khép mở mở môi thật lâu

Có lẽ, mình là thẹn với niềm tin này

Bất quá, vì làm cho hai người yên tâm, Trần Lâm cố gắng nói một câu, “Kì thật, con như vậy là vì, ách,…. Có một chút khúc mắc với bằng hữu, con tạm thời không muốn gặp mặt, ách, khụ, nên ở ngốc trong nhà nhiều ngày”. Trần Lâm nửa thật nửa giả nói

Mẹ Trần vừa nghe, hai mắt sáng ngời như sao, “Bạn gái con?

– “Khụ khụ……… khụ….. Mẹ, mẹ thế nào liền….”. Trần Lâm không biết phải nói sao với mẹ

– “Không phải, mẹ, không phải như vậy, chỉ là…. Chỉ là bằng hữu bình thường thôi!”

Trần Lâm ấp a ấp úng, lời giải thích bằng hữu bình thường này càng làm mẹ Trần hoài nghi! Mẹ Trần còn muốn hỏi tiếp nhưng con trai đã vội vàng chui vào phòng

Mẹ Trần mất cơ hội truy hỏi liền quay sang nhìn ba Trần, như đang hỏi, anh tin lời con trai vừa nói không?

Ba Trần lắc lắc đầu, vừa thấy bất đắc dĩ với lão bà, vừa là không tin lời con

Nhưng là, rốt cuộc tin hay không chuyện Trần Lâm vì cãi nhau với bằng hữu bình thường hay bạn gái mà lại ở ngốc trong nhà như vậy, hai người cũng không biết chắc được

Vài ngày tiếp theo, mẹ Trần ngẫu nhiên đều tìm cơ hội hỏi Trần Lâm vấn đề bạn gái, nhưng lần nào cậu cũng trốn tránh. Hơn nữa mẹ Trần để ý thấy, tâm tình con trai cũng không phải đặc biệt tốt, dù không tiêu cực héo úa như vài ngày trước nhưng vẫn chưa thực sự tốt. Nên mỗi ngày Trần Lâm đều ăn uống đầy đủ nhưng thực sự không béo lên chút nào. Mẹ Trần biết thế nên cũng không cố hỏi thêm nữa

Về phần Trần Lâm, vài hôm nay cậu tinh tế hồi tưởng một chút, trước kia khi mình quyết định bắt đầu cùng Tống Đình Phàm đã liền lo lắng chuyện cha mẹ hai bên, lúc ấy cậu kiên quyết với con đường mình chọn. Nhưng khi vấn đề vừa xuất hiện, chính mình lại lập tức né tránh, điều này không phải đã dẫm đạp lên quyết định trước kia sao? Mình phủ nhận lời đã từng nói với Tống Đình Phàm, mình cũng không phải người tùy tiện quyết định như vậy! Bây giờ mình lại lảng tránh lâu như thế, lời nói bất đồng với việc làm, Trần Lâm thất vọng về bản thân mình

Cho nên, Trần Lâm, chọn lựa, cự tuyệt lão nhân

Có thể quyết định như vậy, vài ngày nay nội tâm cậu dày vò xáo động không phải bình thường, tự nhiên, tâm tình cũng không thoải mái là bao

Hơn nữa, mỗi khi đối mặt với ba Trần mẹ Trần, tất nhiên cậu lại nghĩ đến tương lai còn phải đối mặt nói sự thật với hai người, xem ra, mình quả thực rất bất hiếu!

Khổ sở cùng tự trách, rồi hạ quyết tâm, Trần Lâm gọi điện cho Tống Đình Phàm nói tết nguyên tiêu sẽ trở về

Cúp máy, trong đầu lại nhớ ngữ điệu không lạnh không nhạt vừa rồi của người kia, Trần Lâm nhẹ giọng lẩm bẩm, xem ra, vẫn là có chút giận mình rồi

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau