THUẬN THEO TỰ NHIÊN, NƯỚC CHẢY THÀNH SÔNG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thuận theo tự nhiên, nước chảy thành sông - Chương 6 - Chương 10

Chương 6

Khi Tống Đình Phàm còn đang bận suy nghĩ chuyện mắt kính, Lưu Tâm đã gõ cửa tiến vào hỏi hắn, cơm trưa giải quyết như thế nào? Là gọi người mang đồ ăn tới hay chính mình đi ra ngoài ăn?

Sở dĩ Lưu Tâm để ý như vậy cũng vì lời dặn dò gửi gắm của Mục Kiệt, bởi vì trước kia căn bản là 3 người cùng ra ngoài ăn, hoặc có ai đó trong cả 3 mua đồ về rồi cùng nhau ăn. Nên tình huống Tống Đình Phàm phải ăn một mình như bây giờ là chưa từng có

Tống Đình Phàm nghĩ một chút, nơi vừa ăn sáng nay cũng không tồi lắm, phỏng chừng cơm trưa cũng sẽ như vậy, lại tiện đường ghé qua cửa tiệm trả mắt kính, vì thế nói: “Tôi ra ngoài ăn, cô cũng đi ăn đi, không cần quan tâm đến tôi”.

– “Ân, vậy anh dùng cơm ngon miệng”. Nói xong cô liền tính toán lui ra, khi tay mới chạm vào cửa, Tống Đình Phàm ở sau lưng liền nói thêm: “Nói với Mục Kiệt, dù cậu ta có trở về liền thì lượng công việc cũng không được giảm bớt!”

Lưu Tâm quay đầu nói: “Vẫn là anh lợi hại!” rồi vội vàng chạy đi, chỉ nghe được tiếng giày cao gót nện xuống sàn nhà vắng vẻ, thỉnh thoảng lại vọng đến đây….Khi Tống Đình Phàm mang mắt kính đem trả thì không thấy Trần Lâm đâu, ngược lại lại thấy một đám các nhân viên bán hàng nữ trợn mắt há hốc mồm, hai mắt mở to, miệng giương lên không nói nên lời. Hắn cũng không quan tâm: “Tôi đến trả mắt kính”, đặt mắt kính trên quầy đối diện cửa ra vào, xoay người đi qua hướng cửa hàng 0h

Sau lưng không ngừng truyền đến tiếng nghị luận: “Hắn thực sự đã quay trở lại, lại còn đúng giữa trưa. Ông chủ của chúng ta đoán không sai chút nào, thật lợi hại!”. Đương nhiên những lời này là của Đông Đảo ham sắc. Tống Đình Phàm nghe được đoạn ‘ông chủ đoán không sai’, hắn tò mò muốn biết người chủ cửa hàng kia đã đoán gìVừa mới đến cửa 0h, Tống Đình Phàm đã hối hận, bởi vì bên trong khung cửa kiếng sạch sẽ, hắn đã thấy có bao nhiêu người đang chen chúc ngồi ăn, quang cảnh một chút cũng không giống khi hắn vừa ngồi lúc sáng. Hắn quên, đây là khu Tam Giác Vàng tập trung toàn bộ những công ty lớn của thành phố, bây giờ lại là giờ cơm trưa, đương nhiên đông không có chỗ chen chân

Chau mày, chân vô thức lui về sau, nhưng bây giờ nếu lái xe đến ăn nơi khác sẽ không kịp giờ nghỉ trưa nữa. Nghĩ thế nên Tống Đình Phàm có điểm không vừa ý. Tống Đình Phàm này không quan tâm đến đời sống chung, nhưng lại rất quan trọng một vài chi tiết, mỗi ngày cố định phải có nửa giờ nghỉ trưa. Nếu không được nghỉ, chắc chắn sẽ ảnh hưởng đến tâm tình làm việc của buổi chiều

Khi hắn đang phân vân lại nghe được giọng nói có chút quen thuộc, âm thanh trong trẻo vang lên sau lưng mình: “Nơi này chính là như vậy, bởi vì đồ ăn ngon mà giá cả phải chăng, nên trưa nào cũng sẽ có hiện tượng xếp do-mi-no ngồi ăn thế đấy”, những chữ cuối lại có ý nhẹ giọng vui đùa

Tống Đình Phàm quay đầu liền gặp khuôn mặt đang vui đùa của Trần Lâm, khóe miệng cậu cong lên, lộ ra hàm răng trắng sáng

Chương 7

Nhíu mày, vươn tay, Tống Đình Phàm nói: “Tống Đình Phàm”

– “Trần Lâm”. Mỉm cười trả lời, cậu rất muốn cười vì lời giới thiệu quá ngắn gọn kia nhưng lại không dám

– “Tôi vừa mang mắt kính trả lại trong tiệm cậu, buổi sáng cảm ơn cậu”

– “Không cần cảm ơn, cũng không phải chuyện gì to tát”

Trần Lâm không nghĩ vì chuyện này mà cảm ơn tới cảm ơn lui, liền chuyển đề tài: “Làm sao vậy? Nhìn thấy trận thế này nên không dám đi vào?”. Thuận tiện lại hất hất cằm chỉ vào bên trong oh

Tống Đình Phàm thật không ngờ Trần Lâm vẫn dùng giọng điệu đùa giỡn như ban sáng nói với mình. Hắn hơi bất ngờ, nhưng thoáng chốc ánh mắt lại mị mị, trong mắt hiện lên một mạt thâm ý rất nhanh làm người ta không rõ ràng, cũng không biết Trần Lâm có nhìn thấy rõ ràng hay không

– “Tôi vừa vặn cũng chuẩn bị ăn cơm trưa, tiếp thêm can đảm cho anh, cùng nhau đi vào thôi?”

Không biết vì sao, sau khi thấy động tác hất hất cằm kia, Tống Đình Phàm cũng không có ý định cự tuyệt lời đề nghị này, hơn nữa nhìn bên trong hắn chắc chắn mình không có can đảm đi vào, cảm giác cũng có chút ý tứ

Vì thế gật gật đầu, Tống Đình Phàm cùng Trần Lâm vào oh. Cửa mở ra, mùi đồ ăn hỗn hợp, mùi nước hoa nữ tính, lại thêm hơi thở nặng nề đầy CO2 của mọi người, tất cả cũng đập vào mặt làm Tống Đình Phàm nhíu mày thật sâu. Ngay cả chân cũng không muốn bước vào trong, trong lòng bắt đầu hối hận vì đã đáp ứng đề nghị của người này

Nhìn Tổng Đình Phàm như vậy, Trần Lâm kì thật cũng có điểm tự trách mình, trách mình mới vừa rồi miệng mồm nhanh nhẩu không quan tâm đến ý kiến của người kia. Cậu thừa biết mỗi người đều có một thói quen riêng, đôi khi không thể dễ dàng thay đổi được

– “Bằng không, anh ra ngoài đợi, tôi vào mua rồi cùng quay về cửa hàng của tôi ngồi ăn, anh xem được không?”. Trần Lâm đưa ra ý kiện, suy nghĩ một chút, xem như đây là hành động biểu đạt một ít lời xin lỗi của mình. Tuy rằng đương sự có thể không nhận ra đây là một hình thức xin lỗi, nhưng ít nhất làm thế bản thân Trần Lâm cũng sẽ không tự trách mình nữa

Tống Đình Phàm nhìn Trần Lâm tự nhiên nói ra những lời này, hắn rất muốn đáp ứng, nhưng lại băn khoăn dù sao đây cũng chỉ là lần thứ hai gặp mặt, như vậy có được không? Khi hắn còn đang do dự, Trần Lâm đã dùng sức đẩy hắn ra ngoài. Đứng bên ngoài, Tống Đình Phàm nhìn Trần Lâm vội vàng cầm lấy khay, tiếp đó đến quầy chọn thức ăn. Trần Lâm đang cầm khay đồ ăn, nhìn những thức ăn trước mắt, mới phát hiện cậu thế nhưng đã quên hỏi người kia… có ăn kiêng hay không thích ăn món nào không….
Cho nên, sau đó mọi người có thể nhìn thấy cảnh tượng mỗi khi Trần Lâm chọn món nào, cậu luôn hướng người kia trình bày một phen, sau đó xem biểu tình của người kia, hoặc gật đầu, hoặc lắc đầu, ý bảo có chọn món đó hay không mới bỏ lên khay. Hình ảnh đó duy trì đến khi Trần Lâm mang đồ ăn đến quầy thanh toán mới chấm dứt

Đẩy cửa đi ra, Tống Đình Phàm nhìn thấy trên mũi Trần Lâm đã lấm tấm mồ hôi, nhưng Trần Lâm không để ý, lại còn tự tay gói kĩ đồ ăn, đưa lên trước mặt Tống Đình Phamg: “Này, ăn cho bằng hết mới thôi, haha”.

Tống Đình Phàm nhíu mày, xem như đồng ý lời nói của cậu

Trần Lâm khoát vai Tống Đình Phàm, miệng còn nói: “Đi thôi, về lại cửa hàng ngồi ăn, không cần đứng lại chỗ này thêm nữa, anh đứng lâu như vậy có khi người khác nghĩ là ăn xin”. Nói xong, còn không quan tâm Tống Đình Phàm có phản ứng gì, Trần Lâm đã cười

Tống Đình Phàm nghe thế, biết người này lấy hắn ra trêu đùa, thân thể cứng ngắt một chút, Trần Lâm đương nhiên nhận ra. Lập tức cậu điều chỉnh biểu tình, thu hồi tươi cười, nói: “Thực xin lỗi, thực xin lỗi, tôi hay nói đùa, người khác sẽ không nghĩ như vậy đâu, có người ăn xin nào mà ăn mặc như anh chứ”. Nói xong, nhìn thấy người kia vẫn bất động, Trần Lâm hoàn toàn hiểu được mình càng nói thì càng sai, vừa rồi chỉ là muốn giải thích một chút nhưng lại lấy hắn ra trêu đùa lần nữa

Nhất thời, Trần Lâm cũng không biết xử trí sao, chỉ thì thầm trong lòng: mình cũng không phải người hay nói giỡn, hôm nay là làm sao vậy a

Tống Đình Phàm nhìn người bên cạnh ủ rũ, chỉ biết tâm tình của mình cũng không kém cậu ta là bao, vì thế liền làm bộ ho khan một tiếng, cũng tươi cười nói: “Khụ, nếu không đi, đồ ăn sẽ nguội”. Nói xong liền bước nhanh về phía trước. Trần Lâm lúc này mới biết nguyên lai người kia cố tình đùa giỡn mình chứ không bực bội gì, thật đúng là người xấu. Bất quá chính mình tựa hồ…. Không chán ghétVề đến cửa hàng của Trần Lâm, mấy nhân viên trong cửa hàng đều kinh ngạc nhìn hai người đi vào, nhất là khi bọn họ nghe ông chủ nói: “Tống tiên sinh, theo tôi vào bên trong ngồi ăn đi”. Lại cả kinh rơi cằm xuống đất

Phải biết rằng, ông chủ của bọn họ không dễ dàng để người khác vào bên trong cửa hàng, bởi vì nơi đó ngoài một kho hàng nho nhỏ còn là phòng ngủ của cậu. Chính xác mà nói thì nơi đó có một buồng vệ sinh đơn giản, một gian bếp nhỏ, không gian còn lại là phòng làm việc kiêm phòng ngủ, cũng có thể gọi đó là không gian riêng tư của ông chủ. Nói trắng ra cũng chính là một mặt bằng rộng lớn được chia thành 3 khoảng không gian

Nhìn thấy biểu tình khoa trương của nhân viên, Trần Lâm cũng cảm thấy thực bất đắc dĩ. Kì thật, cậu vốn không định dẫn Tống Đình Phàm đi vào trong, nhưng ai bảo cậu thấy khi Tống Đình Phàm mới vừa bước vào cửa hàng đã đảo mắt nhìn quanh, khi nhìn thấy chỉ có một bàn thủy tinh ăn cơm cũng vừa là bàn trà liền gắt gao nhăn này làm chi?

Trần Lâm trong lòng đoán mò, phỏng chừng nhiều người nhìn hắn ăn cơm, hắn không thích; mà chính mình đã nói sẽ dẫn hắn về cửa hàng ăn cơm, tất nhiên phải làm người ta thoải mái một chút, như vậy mới không làm…. người ta và chính mình thất vọng. Nhìn Tống Đình Phàm nghe cậu nói câu này, mày hắn hoàn toàn tản ra, Trần Lâm rất tin tưởng chính mình đã đoán đúng

Tùy tiện phân phó nhân viên cửa hàng vài câu, vờ như không thấy biểu tình giật mình của các nàng, Trần Lâm vội vàng mang Tống Đình Phàm đi vào trong

Lấy chìa khóa mở cửa phòng ngủ, Trần Lâm có chút ngượng ngùng nói với Tống Đình Phàm: “Tùy ý ngồi đi, nơi này hơi nhỏ, haha. Tôi bày đồ ăn ra là có thể ăn”. Nói xong, lại cười bổ sung một câu: “Úc, đúng rồi, chỗ kia có phòng vệ sinh, anh có thể đi rửa tay trước”

Tống Đình Phàm nhìn theo hướng ngón tay Trần Lâm đang chỉ liền thấy tại căn phòng duy nhất này, bên cạnh giường còn có một khung cửa hẹp, có lẽ là buồn vệ sinh

Khi đi đến buồng vệ sinh, Tống Đình Phàm âm thầm đánh giá chỗ hiện tại, căn phòng này: tường đều sơn một màu trắng, tổng thể cảm giác thực sạch sẽ, ngăn nắp. Nhất là trong buồng vệ sinh còn có một cửa sổ, mang ánh sáng mặt trởi vào, làm căn phòng vạn phần sảng sủa. Giữa phòng có một chiếc giường, bên cạnh đặt một ngăn tủ tam giác đơn giản, hơn nữa trên đầu giường còn có ba hàng kệ sách. Một chiếc máy tính để bàn, một chiếc sô pha màu vàng tùy tiện sắp đặt, đến gần hơn nữa sẽ thấy bên kia cửa có một bàn ăn bằng thủy tinh hình tròn, Trần Lâm đang lục tục sắp đồ ăn lên đĩa mang ra bàn, đây chính là phòng bếp và bàn ăn. Bàn chỉ đặt hai chiếc ghế đối diện nhau

Đánh giá một vòng, cảm giác duy nhất của Tống Đình Phàm là cách bài trí nơi này thật khoan khoái nhẹ nhàng, không chút câu nệ. Thật xứng với chủ nhân căn phòng

Rửa tay đi ra, Tống Đình Phàm đã thấy Trần Lâm sắp xếp xong đồ ăn đặt trên bàn. Nhìn kĩ, đều là những món nhà làm: măng xào, gà quay, cá nấu dưa chua, còn có thêm một phần cà tím nướng. Tổng cộng là 4 món ăn thể hiện thành ý chiêu đãi của chủ nhân, lại không lãng phí. Tống Đình Phàm cảm thấy rất hợp ý mình

Trần Lâm thấy hắn nhìn chằm chằm vào đồ ăn, nghĩ thầm, không biết có phải hắn nghĩ mình chuẩn bị đồ ăn quá ít hay không, vì thế mới giải thích: “Chúng ta chỉ có hai người ăn, nên tôi không mua nhiều lắm để tránh lãng phí, hơn nữa tôi cũng đã nấu cơm nên không mua cơm bên 0h, ăn như vậy anh không ngại chứ?”. Trần Lâm vừa xới cơm, vừa giải thích với Tống Đình Phàm, biểu tình có chút quẫn bách. Tống Đình Phàm lắc đầu: “Như vậy rất tốt”. Trần Lâm đưa chén cơm vừa bới xong cho Tống Đình Phàm, sau đó cũng bới cho mình một chén, hai người cùng nhau ăn cơm

Chương 8

Trần Lâm nhìn dáng vẻ ăn cơm tao nhã của Tống Đình Phàm liền biết gia đình hắn giáo dục con rất tốt. Không muốn không khí im lặng quạnh quẽ như vậy, Trần Lâm chủ động tìm đề tài: “Đồ ăn này đều là nhà nấu chứ không phải thức ăn nhanh, mới vừa rồi lúc ở 0h, anh đều gật đầu khi nhìn thấy chúng, anh thích những món này sao?”

– “Cũng được”

Kì thật Tống Đình Phàm kiến thức nông cạn cận gần 2 độ, tuy nói không ảnh hưởng nhiều nhưng khi chọn đồ ăn lúc nãy, hắn quả thật không nhìn rõ món ăn Trần Lâm đưa lên, cuối cùng chỉ gật đầu chọn qua loa vài món, toàn bộ đều là hắn nhìn thấy những món thực khách đang ăn trên bàn giống món Trần Lâm chọn nên mới gật đầu đồng ý với cậu

Trong lòng Trần Lâm nghĩ thầm: trả lời cũng ngắn gọn như vậy

– “Anh làm ở gần đây hay sao?”. Trần Lâm dò hỏi, cậu không muốn hỏi quá nhiều đến những vấn đề riêng tư của người khác, nhưng cậu không muốn không khí im lặng gượng gạo nên chỉ có thể kiên trì hỏi

– “Ân, ở công ty đối diện cửa hàng của cậu”

Tống Đình Phàm cũng không nói đó là công ty gì, vì hắn cho rằng không cần phải… nói, đương nhiên đây cũng không phải là hành vi cố ý giấu diếm gì. Câu hỏi vừa xong, Trần Lâm thực sự không biết phải hỏi thêm gì nữa, thật ra cậu cũng không phải là người giỏi khuấy động không khí. Hai người yên lặng ăn hết bữa cơm, ai cũng có những suy nghĩ của riêng mình

Bữa ăn im lặng qua đi, Tống Đình Phàm cầm lấy ví tiền, móc ra 50 tệ đưa cho Trần Lâm. Lúc này Trần Lâm đang dọn bàn, nhất thời trợn tròn mắt vì hành động này của Tống Đình Phàm. Bất quá vì hai người không quen thân, cậu hiểu được Tống Đình Phàm muốn gửi tiền phần cơm của mình. Đương nhiên, Trần Lâm nhất quyết không nhận tiền trong trường hợp này, không kể đến việc bữa cơm này cũng không nhiều tiền, hơn nữa cậu đối với người này…. rất có cảm tình, dù hắn nói không nhiều lắm

Trần Lâm lắc đầu nói: “Không cần, bữa cơm này là tôi mời anh”

Tống Đình Phàm cầm tiền trên tay, bất quá cũng gật gật đầu thu tiền về không cố nài ép người kia. Tống Đình Phàm này không phải người mặc kệ ý kiến của người khác, nhưng nếu người kia đã nói như vậy, hắn liền thoải mái tiếp nhận

– “Cảm ơn bữa cơm của cậu, vậy…. tôi đi trước”

Trần Lâm vừa nghe hắn nói phải đi, vội vàng buông chén bát trong tay, nói: “Tôi tiễn anh ra ngoài”Thời điểm hai người đi ra, mọi người trong cửa hàng vẫn giương to đôi mắt nhỏ lên nhìn, nhưng bọn họ đều vờ như không thấy. Ra đến cửa, Tống Đình Phàm quay người đối diện Trần Lâm gật gật đầu, sau đó cất bước li khai. Trần Lâm nhìn chốc lát, trong lòng lại buồn cười. Người này không chỉ ít nói, mà mọi hành động cũng rất ngắn gọn, không cần ngôn ngữ vẫn biểu đạt rõ ràng, thật đúng là quái nhân. Nhưng cũng thật có ý tứ

Vừa quay đầu liền đối mặt với ánh mắt tò mò của mọi người trong cửa hiệu, Trần Lâm biết giải thích cũng không được, không giải thích cũng không xong. Cậu chỉ có thể nói: “Buổi sáng là không quen biết, giữa trưa khi ở tiệm ăn oh mới biết nhau, sau đó về cửa hàng ăn cơm cùng nhau”

Hai tay chắp sau lưng: “Chỉ có vậy thôi”

Ánh mắt nhân viên vẫn còn hoài nghi, vẫn là không tin. Các nàng không tin Trần Lâm cũng không còn cách nào, cậu biết các nàng không tin bởi vì cậu thế mà lại dẫn Tống Đình Phàm về nơi sinh hoạt hằng ngày của mình ăn cơm. Ai, kì thật cậu cũng buồn bực không hiểu mình thế nào lại dẫn hắn vào căn phòng mình sinh sống hàng ngày mà ăn cơm, không lẽ vì đôi mày nhíu chặt của hắn?

Cậu còn đang suy nghĩ, Kim Tinh liền chỉ chỉ sau lưng cậu ý bảo có người đến. Trần Lâm quay đầu nhìn, liền thấy Tống Đình Phàm đã quay trở lại. Cậu mở to hai mắt, há to miệng, buồn bực, không lẽ hắn còn quên đồ gì trong cửa hàng?

– “Tôi muốn mua mắt kính mới”
Trần Lâm lúc này mới có phản ứng: “Nga, nga, mua mắt kính a, anh đến đây đi”. Trần Lâm hơi hạ người, mời Tống Đình Phàm vào cửa hàng

– “Kim Tinh, cô mang Tống tiên sinh đến quầy của cô chọn kiểu dáng. Nhìn xem có kiểu gì…. không thích không”. Nói xong, Tống Đình Phàm liền theo Kim Tinh đến quầy của nàng

Trần Lâm vội vàng đi vào trong, tính toán đem chén bát chưa kịp thu dọn rửa sạch. Tống Đình Phàm nhìn hướng cậu rời đi, mày tự nhiên nhíu nhíu lại, trong mắt hiện lên một tia sáng. Thật ra Trần Lâm có chút xấu hổ, bởi vì khi quay đầu lại nhìn Tống Đình Phàm, cậu thế nhưng lại mở to hai mắt, há to miệng, vừa vặn để cho Tống Đình Phàm nhìn thấy cả, cho nên da mặt cậu cũng nổi đỏ lên

Thu xếp dọn dẹp mọi thứ trong phòng ngủ ổn thỏa, Trần Lâm lại đi ra. Trong lòng cậu còn thầm mắng chính mình rất mất mặt. Đến bên cạnh Tống Đình Phàm, cậu xuất ra một nụ cười tự nhiên che giấu những luống cuống vừa rồi, hỏi: “Anh chọn được kiểu nào chưa? Quầy này đều là kiểu dáng dành cho dân văn phòng”

Tống Đình Phàm ừ một tiếng, cũng không nói gì cụ thể. Trần Lâm cúi đầu không lộ ra biểu tình gì đặc biệt, nhưng bên trong lại hoàn toàn chịu phục Tống Đình Phàm, người đâu keo kiệt lời nói quá đáng!!!

Tống Đình Phàm nhìn Trần Lâm đang cúi đầu, cười cười, nói với Kim Tinh: “Lấy cái kia đi”. Hắn chọn một kiểu kính không khác với đôi trước kia lắm. Kim Tinh nói: “Vậy tiên sinh làm phiền theo tôi, chúng ta đi đo mắt. Thỉnh đợi nửa giờ, mắt kính sẽ xong ngay”. Tống Đình Phàm liền theo Kim Tinh đi đo mắt, quay đầu liếc mắt còn thấy Trần Lâm vẫn cúi đầu, ý cười trên mặt hắn càng đậm….

Bởi vì cửa hiệu của Trần Lâm có hình tam giác, nên các quầy hàng bố trí thực tinh xảo, đối diện cửa ra vào là hai quầy xem như trung tâm của cửa hiệu, tản ra hai bên trái phải còn có thêm bốn quầy. Trước mỗi quầy đều có một chiếc ghế dựa cao. Trong cửa hiệu có 8 nhân viên, 6 nhân viên đứng quầy, một người cắt kính, một người đo mắt. Trần Lâm đều có thể đảm đương những việc này, nhưng chỉ khi quá gấp cậu mới ra giúp một chút

Khung cảnh trong cửa hàng, ngoại trừ cậu, còn lại đều là con gái, haha. Trần Lâm cho rằng các cô gái luôn cẩn thận, lo lắng chu đáo công việc, rất thích hợp với việc buôn bán mắt kính tỉ mẫn này. Lúc trước cậu khó khăn lắm mọi chọn ra được vài cô đang bán ở đây

Tống Đình Phàm đo mắt xong đi ra, nhìn thấy Trần Lâm đã khôi phục sắc thái bình thường, cậu đang nói chuyện gì đó với các nhân viên trong cửa hàng

– “Ông chủ, vị tiên sinh này đã đo mắt xong rồi, mắt trái cận 1.75, mắt phải cận 1.5”. Kim Tinh đứng sau lưng Tống Đình Phàm nói với Trần Lâm. Trần Lâm quay sang: “Vậy cô mang số đo đưa cho Tiểu Phàm, để Tiểu Phàm cắt kính cho Tống tiên sinh”. Tiểu Phàm chính là người cắt kính trong cửa hàng, tên thật là Lí Tiểu Phàm

Nhìn thấy Tống Đình Phàm, Trần Lâm không nói chuyện với nhân viên nữa mà đi lấy vài cuốn tạp chí đưa hắn: “Đại khái nửa giờ sẽ xong, anh ngồi đợi một chút. Đọc tạp chí một chút, thời gian sẽ qua rất nhanh”. Nói xong, Trần Lâm vội vàng tránh ra, cậu thực sợ hãi sự ngắn gọn của người này, vì như thế luôn làm cho Trần Lâm có cảm giác lơ lửng không chạm đất, loại cảm giác này thực làm người ta có chút xấu hổ

Chương 9

Tống Đình Phàm nhìn Trần Lâm vội vàng rời đi, trên mặt tuy rằng không có biểu tình gì, nhưng trong lòng hắn ý cười đã lan tràn, thực tiếp thấm ra ngoài da, thư sướng toàn thân

Quả thật, Tống Đình Phàm cố ý làm vậy, bình thường hắn không nhiều lời. Nhưng— hôm nay— hắn cố tình nói ít hơn bình thường. Trong lòng có chút xấu xa nghĩ muốn trả đũa việc mình bị trêu đùa ở trước cửa hàng 0h. Sự việc diễn ra còn thú vị hơn hắn nghĩ rất nhiều. Hắn không nghĩ Trần Lâm sẽ như vậy…. Nói thế nào nhỉ, ân, thú vị. Đúng vậy, rất thú vị. Hắn thật không ngờ một người trước kia chỉ bằng một câu nói đã nắm thế chủ động, dĩ nhiên lại… như vậy

Trước oh hắn vờ như mất hứng đã thấy Trần Lâm chân tay luống cuống, cúi đầu ảo não, hắn cảm thấy tâm tình tốt lên không ít, ngay cả việc bực bội vì đợi quá lâu trước cửa hàng oh cũng tiêu tán hơn một nửa

Khi ăn cơm cậu lại không ngừng tìm kiếm đề tài bắt chuyện, rồi lại khó xử vì không tìm thấy đề tài. Hắn đã biết, Trần Lâm không phải là người giao tiếp thuần thục, những thứ cậu hỏi hắn có thể thấy ngay là những câu hỏi rất có công thức, rất quy phạm, căn bản không mở rộng được mối quan hệ

Tống Đình Phàm là doanh nhân, dù không thích xã giao vô tế nhưng những tình huống tối thiểu hắn vẫn chu toàn được. Tuy không cần thiết phải mạnh vì gạo, bạo vì tiền như Lưu Dụ, hay thành thạo như Mục Kiệt; thì hắn vẫn có thể ứng phó tốt với Trần Lâm

Hắn vẫn còn giữ ý đồ xấu của mình, nguyên nhân là muốn Trần Lâm bối rối thêm chút nữa…

Cũng may Trần Lâm thích ứng rất mau, ngươi không nói ta cũng không nói, im lặng ăn cơm. Khi cơm nước xong, Tống Đình Phàm vẫn không muốn buông tha người ta nên mới cố ý đưa tiền cho cậu, nhìn biểu tình bất ngờ của Trần Lâm, hắn biết chính mình đã đạt được mục đích, một nửa buồn bực kia cũng không còn

Vốn nghĩ trêu đùa như vậy đã đủ rồi, hắn quay về công ty. Làm việc gì cũng một vừa hai phải thôi, Tống Đình Phàm của chúng ta không phải cố ý không buông tha cho người ta. Nhưng khi sắp đến công ty, hắn nhớ buổi chiều còn phải xem văn kiện, mà đôi mắt kiếng cũ lại hỏng rồi. Hắn chỉ có thể quay lại đây, mua một đôi kính mới

Kỳ thật lần này hắn không có ý định trêu đùa Trần Lâm nữa, nhưng ai bảo khi hắn vừa vào đến cửa tiệm, Trần Lâm lại dùng biểu tình phấn khích như vậy chào đón hắn? Hắn nhìn Trần Lâm thu hồi biểu tình, hai má cậu đã ửng đỏ. Tống Đình Phàm nghĩ việc mình quay lại đây rất đáng giá

Nhìn Trần Lâm vội vàng quay về phòng sau, khi đi ra lại dùng giọng điệu bình thường nói với mình, Tống Đình Phàm vẫn còn đang rất vui. Hắn biết nếu cứ tiếp tục như vậy, hôm nay người kia còn có thể làm hắn vui hơn, quả nhiên, đã nhìn thấy người kia cúi đầu trước mình không nhìn ra biểu tình gì… Thật không ngờ a không ngờ, nguyên lai người này cũng không phải hoàn toàn trầm ổn thành thục như lần đầu hắn gặp. Haha, tâm tình Tống Đình Phàm chưa bao giờ tốt như hôm nay

Khi tâm tình hắn vẫn còn tốt đẹp, mắt kính đã hoàn thành. Trần Lâm vẫn còn đang sợ hãi sự ngắn gọn của Tống Đình Phàm nên cậu bảo Kim Tinh đưa mắt kính cho hắn– “Tiên sinh, kính đã làm tốt lắm, ngài mang một chút, thử một lần, nếu có gì không ổn, chúng tôi… sẽ điều chỉnh”

Kính mắt được mang ra, Tống Đình Phàm nhìn tròng kính trong suốt không nhiễm một hạt bụi, thật vừa lòng. Khi mang vào cũng thực thoải mái, nhất là hai gọng kính không ép quá sát vào tai, độ rộng vừa phải, vì thế gật gật đầu: “Không có vấn đề gì”

Kinh Tinh nghe xong, trong lòng xùy một tiếng, đó là đương nhiên, mắt kính Tiểu Phàm làm như thế nào lại không thoải mái. Đương nhiên, một phần cũng vì đó là một đôi kính tốt, tuy rằng nàng rất không muốn thừa nhận. – _ –

– “Thanh toán ở đâu?”. Tống Đình Phàm hỏi

– “Mời tiên sinh qua bên này”

Kim Tinh dẫn Tống Đình Phàm đến bên cạnh Trần Lâm: “Ông chủ, vị tiên sinh này thanh toán tiền kính”
Trần Lâm nghĩ, nguyên lai còn phải thu tiền, cậu nghĩ cứ để Kim Tinh giao mắt kính cho Tống Đình Phàm thì sẽ không phải nói với người ta nữa. Xem ra cậu còn phải đối mặt với người kiệm lời này

Đơn thuần lấy hóa đơn tính toán, Trần Lâm mới chú ý đôi kính này quả nhiên có giá 3046$. Cậu không khỏi ngẩng đầu liếc nhìn Tống Đình Phàm, bởi vì lúc hắn chọn mắt kính cậu vẫn cúi đầu nên không biết, bây giờ mới biết được hắn chọn một đôi kính rất mắc

Khi Tống Đình Phàm thanh toán xong, Trần Lâm tận chức tận lực mà thuyết minh: “Với đôi mắt kính nửa gọng của anh, trong vòng một tuần nếu có gì không vừa ý có thể đến đổi, hơn nữa….”. Xấp tiền trong tay cậu chủ Trần Lâm đang run lên. “Đôi mắt kính như vậy, cửa hàng chúng tôi sẽ định kì gọi điện cho anh mang đến bảo hành miễn phí, vệ sinh kính miễn phí, lau chùi tròng kính miễn phí, miễn phí…..”

Nói chưa xong, Tống Đình Phàm có giọng nói đặc biệt trầm thấp kia bật cười: “Được, tôi nhận tất cả mọi dịch vụ miễn phí của cậu”. Trần Lâm bị Tống Đình Phàm cười, thực sự quẫn đến đường cùng, cậu cảm giác mình như kẻ quảng cáo miễn phí, thực sự là đã…. bôi nhọ… cửa hàng của mình

Lấy xong mắt kính, Tống Đình Phàm lần này thật tiêu sái rời đi

Trần Lâm vẫn đắm chìm trong cơn xấu hổ vừa rồi… Cậu cảm giác mặt mình nóng lên từng trận, một chốc cũng chưa hết, tùy tiện viện cớ, Trần Lâm trực tiếp lủi vào phòng ở của mình. Trở lại phòng ngủ, Trần Lâm hoàn toàn phát hiện bản thân hôm nay rất không bình thường

Trừ bỏ việc vui đùa ở cửa hàng oh mình chiếm thế thượng phong, còn lại về sau chính mình giống như đều bị Tống Đình Phàm chế ngự. Bình thường, Trần Lâm không dễ dàng chịu ảnh hưởng của người khác, cũng không dễ dàng có hứng thú với người khác

Nhưng hôm nay, trước cửa hàng oh, đứng sau lưng Tống Đình Phàm nhìn thấy hắn nhíu mày trong khung kính do dự đi vào, biểu tình lại có chút không cam lòng. Trần Lâm cảm giác như chính mình phát hiện ra một tiểu hài nhi thú vị. Hơn nữa với những đồ vật này nọ lại như một tiểu hài nhi, vừa có vẻ muốn, vừa có vẻ cự tuyệt. Bất quá, tiểu hài nhi này lại cao đến 1m80, haha

Bởi vì hắn có bộ dạng này, Trần Lâm nhớ lại cuộc gặp mặt ban sáng mới lớn mật đi lên cười nói bắt chuyện. Tiếp theo, hết thảy Trần Lâm đều nghĩ thuận theo tự nhiên đi, hoàn toàn dựa vào cảm giác tự nhiên của mình mà nói chuyện, nhưng không hiểu sao cuối cùng chỉ mỗi mình xấu hổ không thôi thế này?

Hai người sau lần gặp mặt đầu tiên, ấn tượng lẫn nhau là: một người keo kiệt lời nói quá đáng, một người trẻ chưa hoàn toàn thành thục. Không ai biết đây có phải là ấn tượng cuối cùng hay không….

Chương 10

Một tuần sau, Tống Đình Phàm đang ở văn phòng chăm chỉ gõ máy tính, trong tay còn một xấp văn kiện, rõ ràng vì văn kiện nhiều quá mà chất thành đống

Không biết việc này ám chỉ điều gì….

Theo tác phong làm việc của Tống Đình Phàm, cơ bản sẽ không tồn đọng văn kiện

Đột nhiên phanh một tiếng, cửa văn phòng bị đẩy mạnh ra, sau đó lại có tiếng, “Tiểu Phàm Phàm…. Tiểu Phàm Phàm…., bọn tôi đã về rồi đây!!! Yêu yêu….”. Nghe giọng nói tiêu chuẩn như vậy, Tống Đình Phàm đầu cũng không ngẩng lên, tiếp tục chuyên tâm vào công việc

– “Thế nào? Cậu thua chưa?”. Ngay sau đó chợt nghe tiếng Mục Kiệt vui vẻ thấy người gặp họa

Hừ một tiếng với biểu tình vui sướng kia của Mục Kiệt, Lưu Dụ nghiến răng nghiến lợi nói với Tống Đình Phàm: “Tống Đình Phàm, tôi nói cậu cũng không thể ngẩng đầu liếc mắt, phối hợp với tôi một chút hay sao? Dù sao chúng ta cũng đã 1 tuần chưa gặp mặt. Hơn nữa… Hơn nữa… tôi còn cố tình… cố tình mạo hiểm tính mạng gọi cậu là Tiểu Phàm Phàm nha….”. Tống Đình Phàm ngẩng đầu nhìn bạn, lời nói Lưu Dụ càng về sau càng nhỏ giọng… Rõ ràng là đang lo lắng

– “Tôi đã nói rồi, cửa này cậu chắc mình thắng! Bây giờ, cậu đã thua, tối nay tất cả đều do cậu trả tiền”. Mục Kiệt đắc ý dào dạt nhướng mày, lớn tiếng nói với Lưu Dụ

– “Cậu…. Cậu… Mục Kiệt, cậu là tên khốn khiếp, lại đùa giỡn tôi!! Là cậu nói nếu gọi Tiểu Phàm Phàm, cậu ta nhất định sẽ ngẩng đầu!!”. Lưu Dụ hổn hển, run rẩy chỉ tay vào Mục Kiệt đang cười hệt như hồ ly

Nhìn hai người không xem ai ra gì, ở trong văn phòng của mình mà tranh luận ầm ĩ, Tống Đình Phàm ho khan một tiếng. “Ai có thể nói cho tôi biết, khi nào thì tôi lại thành trò cá cược giải trí của hai người?”. Âm điệu không hề phập phồng mà bình thường không thể bình thường hơn, hai người kia đều không lên tiếng. Cậu nhìn tôi, tôi nhìn cậu, hi vọng có thể nghĩ ra biện pháp tránh khỏi cơn thịnh nộ của lão hổ kia

Ngiêm mặt lại, Lưu Dụ cẩn thận giải thích: “Đình Phàm, ách, thật ra…. Thật ra, không phải như cậu nghĩ đâu….”

– “Nga? Không phải như tôi nghĩ? Vậy cậu biết tôi nghĩ gì sao?”. Nhướn mày, Tống Đình Phàm hỏi ngược lại. Kì thật vừa rồi nghe hai người ầm ĩ một trận, Tống Đình Phàm cũng đã hiểu: hai người lấy hắn ra đánh cược, nếu lớn tiếng đi vào phòng như vậy, hắn có ngẩng đầu liếc nhìn bọn họ một cái hay không?

Mục Kiệt thấy Lưu Dụ giải thích không xong, vội vàng nói chen vào: “Ha hả, Đình Phàm, vui đùa, tuyệt đối vui đùa thôi, vì đã một tuần không gặp mà”. Tuy rằng hắn biết lời này cũng không có sức thuyết phục gì. Nhưng nhìn biểu tình của Tống Đình Phàm, nghe giọng điệu nói chuyện của cậu ta, nếu hắn không nói chen vào, phỏng chừng lát nữa người chết thảm không chỉ mình Lưu Dụ

Vội vàng nói sang chuyện khác. “A, Đình Phàm, cậu đổi mắt kính?”. Giọng nói thập kinh ngạc, hắn tự nhiên chuyển đề tài

Thật ra vừa mới bước vào cửa, Mục Kiệt liền phát hiện Tống Đình Phàm đã đổi mắt kính. Bởi vì đôi kính trước là hắn và Tống Đình Phàm cùng nhau chọn, lúc đó hắn vừa vặn cũng cần thay mắt kính thì Tống Đình Phàm phát hiện chính mình có thể bị cận thị nên đã kéo hắn cùng đi muaTống Đình Phàm bình thường không đeo mắt kính, cũng không có yêu cầu đặc biệt gì với mắt kính, thế mà hiện tại cư nhiên lại đi đổi kính mới, không thể không làm kinh ngạc kẻ khác! Bởi vì Tống Đình Phàm chọn đôi kính mới rất giống đôi cũ, nhưng Mục Kiệt vẫn nhận ra hắn đổi kính

– “Đổi kính? Thật sự a? Mau cho tôi xem, tôi xem xem….”

Lưu Dụ vừa nghe Tống Đình Phàm đổi mắt kính cũng liền chuyển đề tài. Hắn cũng không ngốc, có thể hạ một bậc thang, đương nhiên phải leo xuống a. Nhưng, nhưng, cho dù bọn họ làm như chưa có chuyện gì phát sinh, bọn họ đồng ý, Tống Đình Phàm cũng không đồng ý

Huống chi, khi hai người bọn họ nhắc tới đôi mắt kính mới, vừa vặn nhắc nhở hắn một chút, dường như hắn nên đến cửa hàng mắt kính đối diện, vệ sinh kính miễn phí….. Một tay gỡ kính ra, trong mắt hắn ý tứ hàm xúc thâm minh….

Kỳ thật Tống Đình Phàm vốn cũng tính toán sau này thường xuyên đến cửa tiệm đó, nhận một chút ‘phục vụ miễn phí’ của bọn họ. Nhất là hắn đã thể nghiệm, người kia lúc nào cũng làm tâm tình hắn tốt lên. Thậm chí khi đó hắn về công ty mới phát hiện bữa nghỉ trưa cố định của mình bị trễ, hắn cũng không chút bực bội. Tống Đình Phàm lại càng kiên định quyết tâm từ sau phải thường xuyên ‘ghé thăm’ cửa tiệm mắt kính ấy

Nhưng vì không có hai người kia, mọi công việc đều đổ dồn lên đầu hắn, hắn chán ghét việc này. Cứ như vậy một tuần liên tục, lượng công việc cứ ngày càng gia tăng chiếm hết thời gian, vì thế việc ‘ghé thăm’ tiệm kính cứ như vậy bị trễ nãi

Nhưng hiện tại nhìn thấy hai người trước mắt, hắn còn lí do gì để không đi?

Không phản ứng với câu hỏi về mắt kính của hai người, Tống Đình Phàm nâng tay chỉ chỉ vào xấp văn kiện trên bàn, nói câu: “Các cậu thấy chưa, tôi đi trước”Để lại sau lưng hai người kinh ngạc vạn phần….

Lưu Dụ nhìn đồng hồ, mởi chỉ 10h25 sáng, còn chưa đến giờ cơm trưa: “Mục Kiệt, nhéo tôi thử xem, tôi đang nằm mơ phải không?”

– “Người nghiện công việc cũng có khi bỏ giờ làm về sớm?”

– “Cậu xuống địa ngục đi, còn dám nói thế, nếu Đình Phàm đột ngột quay về, cậu ấy nghe cậu nói vậy, cậu sẽ là kẻ tiếp theo bị dày vò”

Tuy rằng Mục Kiệt cũng buồn bực, vì sao lại như vậy, nhưng hắn không hỏi thẳng vấn đề, hắn— sơn nhân đều có diệu kế, tự nhiên sẽ biết. Ra khỏi văn phòng của Tống Đình Phàm, hắn đến trước mặt thư kí Lưu Tâm: “Lưu Tâm, gần đây lão bản của cô có gì bất thường không?”

– “….Không có, hết thảy đều rất bình thường”. Lưu Tâm thản nhiên trả lời, nhưng lại nghiêng đầu nghĩ nghĩ. “Bất quá, ngày chúng ta kí hợp đồng mà anh phải đi Bắc Kinh, lão bản đem về một đôi mắt kính trẻ trung thời thượng, sau giờ cơm trưa lại thay đổi một đôi kính mới. Còn lại không có gì bất thường cả”

Nghe như vậy, Mục Kiệt đoán đôi mắt kính cũ của hắn đã hỏng? Nên mới đi mua mắt kính mới? Một đôi kính trẻ trung thời thượng? Không khác đôi kính trước? Bất quá, cho dù như vậy, dường như cũng không có gì kì quái

– “Chúng tôi không ở đây một tuần, lảo bãn của cô có về sớm không?”. Mục Kiệt hỏi ngay sau đó

– “Sao lại như vậy được! Anh nghĩ lão bản của tôi giống Lưu tổng sao?”. Lưu Tâm trả lời thật to câu hỏi, lại vừa có ý xem thường

– “Ha ha, cũng phải”. Mục Kiệt gật đầu tán thành, mặc kệ Lưu Dụ bên cạnh đã giận đến nhe răng trợn mắt

Lưu Tâm sở dĩ nói như vậy, bởi vì hai vị chủ nhân trước mặt mình đây tính tình dễ hơn cấp trên trực tiếp của cô nhiều, nhất là Lưu Dụ; thứ hai, Mục Kiệt lúc đi công tác cuối tuần trước đã nhờ vả cô, please a, chuyện này hắn cũng nợ cô

Mục Kiệt dò hỏi Lưu Tâm cũng không tra ra được gì, cuối cùng chỉ có thể ngoan ngoãn trở về, cùng Lưu Dụ hoàn thành như công việc Tống Đình Phàm đã giao phó

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau