THUẬN THEO TỰ NHIÊN, NƯỚC CHẢY THÀNH SÔNG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thuận theo tự nhiên, nước chảy thành sông - Chương 56 - Chương 60

Chương 56

Trần Lâm nhìn ánh mắt Mục Kiệt ngăn cản không cho Lưu Dụ nói chuyện tùy tiện, trong lòng cảm giác rất buồn cười, Mục Kiệt này có phải hay không là nghĩ cậu không biết gì? Cũng quá mức khẩn trương rồi? Quay mặt lại nhìn Lưu Dụ, Mục Kiệt này vẫn không biết vị huynh đệ này vẫn cho rằng cậu rất mẫn cảm sao? Lưu Dụ tuy rằng như vô tình nói những lời kia, chính là một câu hỏi không rõ mục đích thực chất được nói ra, Trần Lâm cậu không phải không hiểu

Trần Lâm cười với Mục Kiệt, tỏ vẻ không có gì

Không biết vì sao, lúc đó ba người lại yên lặng ngắn ngủi. Trần Lâm cúi đầu uống canh, trong lòng lại buồn cười, hai người kia a, cậu thật đúng là không quen nhìn bọn họ im lặng như vậy

– “Các anh….”. Trần Lâm ngẩng đầu nhìn bọn họ, khóe miệng tựa tiếu phi tiếu

Hai người liền nghênh thị Trần Lâm, đợi cậu nói tiếp

– “Haha, các anh kì thật cũng không cần nghiêm túc như vậy. Thật ra….., tôi đều hiểu được”. Nửa câu sau rõ ràng giọng rất thấp

– “Hiểu được cái gì?”. Lưu Dụ kiềm chế không được mà hỏi ra

Khi Lưu Dụ sắp đợi không được, Trần Lâm mới chậm rãi mở miệng, “….., trước kia đã nghe các anh nói qua, chuyện công ty quay về Bắc Kinh sau Tết âm lịch phải hoàn thành, trên cơ bản các anh cũng có thể đã hoàn thành, hiện tại Tết âm lịch đã qua không ít ngày…….”

Mục Kiệt Lưu Dụ nghe Trần Lâm nói vậy liền hốt hoảng, trời ạ, Trần Lâm này đang nghĩ gì? Không phải cậu ấy nghĩ Tống Đình Phàm rời đi là vì tránh né cậu đó chứ?

Không chỉ có Lưu Dụ luống cuống, Mục Kiệt cũng luống cuống, đều muốn mở miệng giải thích một chút, chính là bị Trần Lâm đánh gảy

– “Công ty các anh nơi đó có lẽ quả thật tồn tại một ít chuyện chưa giải quyết xong, chính là cũng không nghiêm trọng như vậy, không phải sao?”. Ngụ ý của Trần Lâm là, không nghiêm trọng đến mức người kia ở lâu như vậy đi? Ánh mắt đảo qua hai người, Trần Lâm lại tiếp tục hỏi, “Bằng không, hai người các anh cũng không rảnh rỗi đến mức luôn đi ăn cơm với tôi,…. Tôi nghĩ…. công ty các anh cũng đi vào quỹ đạo rồi. Về phần anh ấy, haha”

Tiếng cười này của Trần Lâm quỷ dị muốn chết. Bất quá, Mục Kiệt Lưu Dụ cũng không rảnh để ý quái dị thế nào

– “Cũng không hẳn như vậy đâu! Trần Lâm, kì thật cậu ấy, hôm nay….”. Lưu Dụ lại như nghĩ đến chuyện gì, dừng lại. Hắn sợ Trần Lâm biết Tống Đình Phàm hôm nay quay về nhưng không gặp được, này, lại là chuyện không thể giải thích….. Vì hắn cũng không biết nguyên nhân a…. Nói không đúng lại làm Trần Lâm suy nghĩ nhiều

Trần Lâm lẳng lặng nhìn Lưu Dụ muốn nói rất nhiều, ánh mắt như nói ‘tôi đang chờ nghe’. Chính là Lưu Dụ không nói tiếp, Trần Lâm cúi xuống uống nước, khi ngẩng đầu lên ánh mắt lại quay về bình tĩnh như đã hiểu rõ điều gì

Lưu Dụ Mục Kiệt nghe Trần Lâm phỏng đoán, không thể không thừa nhận đúng hơn một nửa, công ty bọn họ quả thật đã đi vào quỹ đạo, mà hai người bọn họ quả thật cũng không rảnh rỗi nhiều, những chủ doanh nghiệp đều không phải người bình thường

Về phần nói bên kia công ty có chuyện gì chưa giải quyết xong, kì thật, chính là trước khi quay về Bắc Kinh, một mối quan hệ giữa công ty và cán bộ cao cấp trong chính phủ bị gián đoạn, vì cán bộ kia đã từ chức. Cho nên thủ tục cuối cùng để công ty quay về Bắc Kinh chỉ có thể tạm thời kéo dài một thời gian, tốt nhất là không cần quay về Bắc Kinh quá nhanh. Vì thế Tống Đình Phàm mới phải đích thân đi giải quyết

Bất quá cũng nói rõ, ba người bọn họ không nghĩ đây là vấn đề gì lớn lao, thật ra không cần Tống Đình Phàm phải đến tận nơi giải quyết, dựa vào quan hệ của ba người cũng đủ giải quyết mọi chuyện. Chính là, Tống Đình Phàm lại đưa ra quyết định khác

Hai người tuy rằng trong lòng nghĩ vậy nhưng không biết có nên nói cho Trần Lâm hay không, nếu không nói, Trần Lâm tựa hồ như đang hiểu lầm chuyện gì, này không phải gián tiếp bán đứng huynh đệ của mình sao? Quên đi, cuối cùng hai người nhìn nhau, quyết định không nói, muốn nói thì đợi đương sự tự nói!

Vì thế Mục Kiệt uyển chuyển hỏi, “Trần Lâm, cậu… hiểu lầm cái gì rồi phải không?”

Tay cầm li nước, Trần Lâm khó hiểu hỏi lại, “Tôi có thể hiểu lầm cái gì?”. Còn không đợi hai người kia phản ứng, Trần Lâm hãy còn nói tiếp

– “Các anh là muốn nói cho tôi biết, anh ấy lần này rời đi vì muốn cho tôi có đủ thời gian làm chuyện của mình sao?”. Trần Lâm nói ra những lời này như tổng kết câu nói của Mục Kiệt khi đoán ra được ý tứ của Tống Đình Phàm tối hôm đó
Lưu Dụ chấn động, “Cậu đều biết rồi?”

Trần Lâm không nói gì, nheo mắt nhìn Lưu Dụ, “Tôi đương nhiên biết!”

– “Kia…. vậy cậu vừa nói…. nói vậy là ý tứ gì?”. Lưu Dụ cảm giác chính mình bị Trần Lâm làm cho hồ đồ

Trần Lâm nhìn Mục Kiệt, như là đang hỏi, “Anh nghĩ là gì?”

Mục Kiệt cẩn thận quan sát thái độ của Trần Lâm, cảm giác cậu tựa hồ nhìn xuống bọn họ. Nếu như vậy, Trần Lâm hẳn sẽ không thực sự trách cứ Tống Đình Phàm, nghĩ thông suốt điều này, Mục Kiệt lại bất ngờ. Không đáng trả lời, đợi Trần Lâm tự mình giải thích. Xem ra, Trần Lâm còn có suy nghĩ khác

– “Các anh chỉ cần nói cho tôi biết, là anh ấy chính mình muốn đi sao?”

Hai người không nói gì, đồng lòng gật gật đầu. Trần Lâm một bộ biểu tình ‘tôi đã biết’! Lưu Dụ bị thái độ của Trần Lâm làm cho khó hiểu, trong lòng thật nhiều nghi vấn, chính là lại không biết nên hỏi như thế nào. Mà Mục Kiệt như là đã thông suốt, không hề bối rối như vừa rồi. Kì thật hai người sở dĩ hoảng sợ, mấu chốt vì lo Trần Lâm hiểu lầm chuyện gì, nếu như vậy, Tống Đình Phàm sẽ làm cho bọn họ không sống nổi! Hơn nữa, bọn họ cũng không nguyện ý để Trần Lâm hiểu lầm huynh đệ của mình!

– “Hôm nay anh ấy…. trở về?”

Lưu Dụ lại cả kinh, trong lòng tự trách mình lỡ lời. Cái này, Trần Lâm cũng biết, phải giải thích thế nào?! Ai!

Mục Kiệt tủm tỉm cười nhìn Trần Lâm, “Cậu không phải đều đã đoán được sao?”

Trần Lâm trong lòng nói thầm, tôi không phải đoán được a, là vừa mới ở trước cửa tiệm tựa hồ nhìn thấy bóng dáng anh ấy, nhưng lại cười thầm mình có phải hay không rất nhớ anh ấy nên mới xuất hiện ảo giác, nhưng cũng không nghĩ nhiều. Sau lại cũng hai người đi ăn cơm, nhìn thái độ cổ quái của Lưu Dụ, thậm chí…. Mục Kiệt tao nhã nhưng hiện rõ vẻ vội vàng, Trần Lâm mới tin mình vừa rồi không nhìn nhầm

Chính là, người nọ, tại sao không gặp mình?

Nghĩ như vậy, trong lòng mới thượng hỏa, động khí. Người trong thời gian này nghĩ rất thông suốt mọi chuyện lại tức giận lên. Kì thật, sau khi Tống Đình Phàm rời đi không lâu, Trần Lâm thường ăn cơm hàng ngày với Lưu Dụ Mục Kiệt, nhìn thái độ không chút lo lắng cho công việc của bọn họ, mới biết chuyện làm Tống Đình Phàm phải đi là không quan trọng cỡ nào. Trần Lâm vốn tưởng rằng nếu Tống Đình Phàm ra ngựa, sự tình chắc chắn có chút khó giải quyết, vì thế trong lòng lo lắng đã lâu. Chính là tựa hồ cậu nghĩ sai rồi, bởi vì thái độ hai người ở Bắc Kinh là việc đã hoàn toàn đi vào quỹ đạo, quan tâm cặn kẽ, mỗi ngày đúng giờ đi ăn cơm cùng cậu, cùng nhau hỗ trợ chuyện cửa tiệm, cơ hồ ngày nào cũng sẽ chạm mặt nhau. Như thế, làm sao Trần Lâm không đoán được lí do Tống Đình Phàm đi công tác?Trần Lâm trong lòng tuy nghĩ vậy nhưng vẫn bực mình, bởi vì Tống Đình Phàm rất có kĩ xảo, người ta có thể nói trắng ra với cậu, quả thật không phải chuyện gì quan trọng, chính là chỉ im lặng nhìn chằm chằm. Như thế mà nói, đợi khi hắn quay lại, Trần Lâm có chất vấn cũng không hỏi được! Huống chi người ta còn làm cậu lo lắng không thôi, bảo cậu làm sao không bực?

Việc Tống Đình Phàm đi xa không phải nguyên nhân làm Trần Lâm tức giận, mấy chốt vấn đề là ở ‘động cơ’ thực hiện. Trần Lâm lại lần nữa ý thức rõ ràng, Tống Đình Phàm lần này vẫn là cố ý! Hắn vẫn cố ý để mình một mình, vẫn cố ý làm mình suy nghĩ chuyện giao hảo, tỷ như cuộc sống của hai người về sau, tỷ như định vị chính xác mối quan hệ của hai người về sau, nói trực tiếp chính là– tương lai

Kì thật việc này, Trần Lâm không cần suy nghĩ, nếu nghĩ không thông, Trần Lâm cậu sẽ để mình bị vây trong vị trí như bây giờ sao? Sẽ làm sự tình phát triển đến nông nỗi này sao? Sẽ để Tống Đình Phàm bá đạo kia muốn làm thế nào thì làm sao?! Quả thực cậu đã nghĩ xong!

Lưu Dụ nhìn Trần Lâm hiển nhiên đã biết mọi chuyện, bắt đầu ấp úng, “Cái kia, Trần Lâm, Đình Phàm cậu ấy, ách, bên kia lại đột nhiên có chuyện gì, cậu ấy, kia cái gì….”. Trần Lâm xem Lưu Dụ vất vả giải thích như vậy, hảo tâm nói thay hắn

– “Quên đi, Lưu Dụ, anh cũng không cần giải thích thay anh ấy, anh ấy làm việc gì cũng có lí do a!”

Lưu Dụ trố mắt nhìn Trần Lâm, đúng vậy, Tống Đình Phàm phúc hắc kia thế nào khi làm việc gì cũng phải trả lời lí do cho người khác! Nghĩ thông suốt xong, Lưu Dụ tinh tế đánh giá sắc mặt Trần Lâm, chỉ biết chính mình có thể nói thoải mái!

– “Này, tôi nói Trần Lâm, cậu đừng xem cậu ấy đã về, người nào na, đã trở lại cũng không gặp cậu! Cũng không biết cậu ấy nghĩ gì! Nhạ, tôi nói cậu a, Trần Lâm, lần sau cậu ấy trở về, cậu cũng đừng gặp, để tôi xem cậu ấy xoay sở thế nào!”. Lưu Dụ liên miên cằn nhằn cùng Trần Lâm

Trần Lâm giương mắt nhìn thái độ trước sau hoàn toàn không giống nhau của Lưu Dụ, trong lòng cười không được mà bực cũng không nổi! Vừa rồi hoảng như vậy, khẩn trương giải thích cho Tống Đình Phàm, hiện tại lại đứng về phía mình. Thực sự là quái!

Bất quá Trần Lâm cũng hiểu được, Lưu Dụ vừa rồi là lo sợ mình giận Tống Đình Phàm đi! Rốt cuộc vẫn là huynh đệ! Haha

Phớt lờ ánh mắt của Mục Kiệt, Trần Lâm nhìn hắn cười. Mục Kiệt trong lòng đã hoàn toàn lấy lại tinh thần trước khi đến đây. Trần Lâm mới rồi không phải lừa bọn hắn mà muốn xác định Tống Đình Phàm có trở về hay không đi. Bất quá, Trần Lâm tự hồ thực sự biết

Nhưng nói đến Trần Lâm vẫn còn chút giận trong lòng, có chút mẫn cảm mới có thể biểu lộ như vậy, bằng không, tính cách của Trần Lâm làm sao có thể hỏi như vậy? Ai! Mục Kiệt cảm thán một trận trong lòng, nói chuyện tình cảm, ai có thể hiểu được đâu? Ở trong chăn mới biết chăn có rận a!

Về sự mẫn cảm của Trần Lâm, Mục Kiệt nghĩ, vẫn là đợi đương sự về giải quyết đi. Hắn mừng rỡ chuẩn bị xem kịch vui!

Buổi tối Trần Lâm về đến nhà, vừa mới tẩy rửa xong thì Tống Đình Phàm gọi điện. Tống Đình Phàm hỏi chuyện cửa tiệm tiến triển như thế nào, khi nào hoàn công, Trần Lâm trả lời từng vấn đề, việc khác cũng không nhiều lời. Cuối cùng Tống Đình Phàm hỏi, cảm mạo đã đỡ chưa? Trần Lâm liền khẽ dạ. Tống Đình Phàm cuối cùng còn dặn đi dặn lại, phải chú ý sức khỏe, đừng để quá mệt, Trần Lâm gật đầu đáp ứng. Mọi câu trả lời đều đơn giản sáng tỏ

Tống Đình Phàm chau mày ở đầu dây bên kia, cảm giác có gì đó không đúng. Trần Lâm có chuyện gì xảy ra, thái độ hôm nay không khỏi quá… vô tình. Trước kia, bình thường hai người cũng không biểu lộ tình cảm quá mãnh liệt, nhưng cũng được coi như tri kỉ thân mật, hôm nay, đúng là….

Tống Đình Phàm muốn mở miệng hỏi một chút, chính là không biết bắt đầu từ đâu. Trần Lâm ngồi bên điện thoại âm thầm đắc ý cực kì, anh hỏi lại a, anh nói đi a, anh hỏi cái gì em trả lời cái đó, anh nói gì em cũng đáp lại! Hừ! Muốn biết?! Nếu muốn biết sao khi quay về không ra mặt hỏi, bây giờ còn gọi điện làm gì?

Cuối cùng, Tống Đình Phàm cúp máy, cũng không ảnh hưởng đến tâm tình thắng lợi của Trần Lâm đêm nay

Mang theo tâm tình tốt đẹp, Trần Lâm nhanh nhẹn tiến vào mộng

Tống Đình Phàm vẫn thấy kì quái, nhưng không nghĩ ra Trần Lâm đã biết hắn trở lại. Hơn nữa Mục Kiệt Lưu Dụ sau khi biết tâm tư của Trần Lâm cũng không mật báo cho hắn. Bọn họ đang mừng rỡ đợi Tống Đình Phàm trở về, xem kịch rất vui!

Hai tuần sau, sáng sớm Trần Lâm còn đang ngủ say, Tống Đình Phàm phong trần mệt mỏi đã trở về

Chương 57

Kì thật nói là sớm cũng không phải sớm, vì đồng hồ đã chỉ hơn 9 giờ

Một trận chuông cửa không ngừng vọng vào tai Trần Lâm đang làm mộng đẹp, bất đắc dĩ, cậu chỉ có thể vội vã đứng lên mở cửa

Ánh vào mắt Tống Đình Phàm là khuôn mặt ngái ngủ của Trần Lâm, Tống Đình Phàm nhíu mày không nói gì. Phải biết bình thường Trần Lâm là người rất đoan chính, vô luận lời nói hay làm việc gì cũng có dáng vẻ đoan chính tuyệt đối, sẽ không bao giờ lấy bộ dạng này mà gặp mặt bất kì người nào. Hơn nữa, cậu cũng không thức dậy muộn như vậy, nhìn đồng hồ đeo tay– 9:37, Tống Đình Phàm lại kì quái, Trần Lâm sao lại ngủ trễ như vậy

Kì thật, Tống Đình Phàm nghĩ sai rồi. Trần Lâm rất thích ngủ, trước kia vô luận ở nhà hay ở trường, chỉ cần có cơ hội, ngủ là tuyệt đối với Trần Lâm, ngủ là tối thượng!

Hai ngày trước, chuyện cửa tiệm căn bản đã xong, chỉ đợi ngày khai trương. Cho nên, hai ngày nay Trần Lâm nghỉ ở nhà, trừ bỏ việc dọn dẹp quét tước vệ sinh một chút, còn lại là ngủ. Mà Tống Đình Phàm sở dĩ hiểu lầm như vậy bởi vì vẫn còn ấn tượng khi Trần Lâm làm việc trong cửa hiệu kính mắt. Ngẫm lại thời điểm ấy, cuộc sống hàng ngày của Trần Lâm đều ở trong cửa hàng, cảm giác cứ như trăm triệu năm không được ngủ a! Một bang lớn các nữ hài tử trong cửa tiệm kia không làm cậu thoải mái ngủ được!

Trần Lâm giật mình nhìn bóng dáng biến mất sau cửa phòng tắm, một lúc sau vẫn chưa phục hồi tinh thần được. Người này, như thế nào đã trở lại? Là tạm thời trở về, hay không đi nữa? Làm sao, làm sao không gọi điện báo trước?

Tống Đình Phàm tắm rửa xong đi vào phòng ngủ liền nhìn thấy bộ dáng ngây ngốc nguyên người của Trần Lâm bên giường

Trần Lâm đột nhiên phát hiện giường bị hõm xuống rất nhiều, vừa quay đầu lại liền gặp đôi mắt sâu thẳm lóe lên hào quang không minh bạch, tóc ướt sũng còn văng nước đến mình. Trần Lâm bối rối

Miễn cưỡng tiếp nhận khăn mặt trong tay Tống Đình Phàm một cách tự nhiên, chuyên tâm lau tóc cho hắn. Một chân qùy trên giường, một chân đứng thẳng

– “Như thế nào đột nhiên đã trở lại?”. Trần Lâm giống như bình tĩnh hỏi

Tống Đình Phàm có chút ngoài ý muốn với câu hỏi này, cái gì là ‘đột nhiên đã trở lại’? Theo tính cách của Trần Lâm, hẳn là cậu sẽ hỏi ‘sự tình đã giải quyết rồi sao’ trước tiên. ‘Không có gì đáng ngại chứ’? Hoặc những vấn đề tương tự vậy, chính là, hiện tại thế nào cậu lại hỏi vậy? Tâm lí Tống Đình Phàm khẽ nhúc nhích, nhưng mặt hắn vẫn bất động thanh sắc

Thản nhiên giải thích, “Việc đã giải quyết xong, nên trở về”

Trần Lâm trong lòng nghĩ, anh liền tiếp tục ngắn gọn sáng tỏ như vậy đi! Em nếu không nói cho anh suy nghĩ của em trong thời gian qua, để xem anh làm sao bây giờ!

Tống Đình Phàm tất nhiên không nhận ra tâm tư này của Trần Lâm, chủ động hỏi, “Việc của cửa tiệm đều chuẩn bị tốt hết rồi? Có gì cần mua thêm không?”

Trần Lâm gật gật đầu tỏ vẻ rất tốt, chuẩn bị thỏa đáng. “Tạm thời chưa có gì cần mua thêm. Đợi lúc khai trương xong cứ theo tình hình mà liệu đi”

Tống Đình Phàm cũng im lặng

Lau khô tóc xong, Trần Lâm đứng lên đem khăn mặt vào phòng tắm, khi trở về đã thấy Tống Đình Phàm nằm trên giường

– “Lại đây ngủ thêm với anh một chút đi, vừa rồi đã gọi em thức giấc”. Tống Đình Phàm ảo não nói, vừa mới tắm rửa xong, hơn nữa còn nằm trên giường, giọng nói tựa hồ cũng khàn hơn

Tống Đình Phàm biết chuyện cửa hiệu đã xong, vốn nghĩ hôm nay Trần Lâm ở nhà nhưng hẳn cũng đã rời giường, mà hắn lúc đó lại để chìa khóa trong xe nên mới nhấn chuông gọi cửa. Nếu biết Trần Lâm còn đang ngủ, thể nào Tống Đình Phàm cũng quay lại xe dưới lầu để lấy chìa khóa, làm gì cũng không ồn đến Trần LâmTrần Lâm vừa rồi buôn bán một phen đã tỉnh hẳn, nhưng cuối cùng vẫn bị câu nói kia của Tống Đình Phàm hấp dẫn, ngoan ngoãn trèo lên giường nằm bên cạnh Tống Đình Phàm

Kì thật, Trần Lâm, là muốn hắn

Cho dù người này lại một lần cố ý, làm cho chính mình lần nữa phải thừa nhận, phải đối mặt. Chính là Trần Lâm không thể không thừa nhận, việc ấy là một cách săn sóc khác của người này. Bằng không, chính mình làm sao khinh địch như vậy mà bây giờ đã nghĩ thông suốt?

Những việc người này làm, nhìn có vẻ chừa cho người khác một đường lui, kì thật, mọi đường lui đều chỉ có thể dựa vào sự sắp đặt tiêu sái của hắn mà đi. Trần Lâm một lần nữa tự hỏi, nếu người khác đối đãi với mình như vậy, mình thực sự sẽ làm theo sao? Tuyệt đối sẽ không! Trần Lâm khẳng định. Chính là trong lòng Trần Lâm cũng biết, không bao giờ gặp được người nào như vậy. Hắn là duy nhất

Tống Đình Phàm thay đổi tư thế, gối đầu lên bụng cậu, hai tay ôm thắt lưng cậu

– “Nói cho anh biết, gần đây em làm sao vậy?”. Tống Đình Phàm hỏi thình lình làm Trần Lâm không kịp chuẩn bị

Từ sau lần điện theo kia, nửa tháng tiếp theo Tống Đình Phàm cũng lục tục gọi điện cho Trần Lâm, chính là mỗi lần Trần Lâm trả lời đều có vẻ lơ đãng, Tống Đình Phàm cảm giác cậu cố ý làm vậy. Chính là, hắn không thể đoán được nguyên nhân. Muốn hỏi bọn Lưu Dụ Mục Kiệt nhưng lại sợ bọn họ đi hỏi lại Trần Lâm, như vậy không phải chuyện bé xé ra to sao? Cho nên, Tống Đình Phàm cũng chỉ đợi đến khi mình trở về xác nhận

Trần Lâm tất nhiên biết hắn muốn hỏi gì, trong lòng đắc ý dào dạt nhưng cũng học theo khuôn mặt bất động thanh sắc của Tống Đình Phàm

– “Cái gì làm sao vậy?”

Tống Đình Phàm tùy ý xoay đầu trên bụng Trần Lâm, “Thái độ nói chuyện điện thoại với anh”
Tống Đình Phàm trực tiếp nói như vậy, thiếu chút nữa Trần Lâm không biết nên trả lời thế nào, một lúc sau khóe miệng mới nhếch lên nụ cười, “Thái độ nói chuyện điện thoại của em làm sao?”. Câu hỏi cuối cùng đều đủ ý cười trong đó

Tống Đình Phàm nếu không biết Trần Lâm giả vờ khó hiểu, như vậy sẽ có người hoài nghi bình thường hắn luôn khôn khéo là ngụy tạo!

Tống Đình Phàm nâng nửa thân trên lên nhìn Trần Lâm, ánh mắt lóng lánh một tia lửa vô danh, vụt sáng lên, lửa như đã lan khắp đồng cỏ. Nửa ngày mới gối đầu trở lại trên bụng Trần Lâm, cắn nhẹ vùng thắt lưng lõa lồ của cậu, cắn răng nói, “Nói rõ ràng cho anh!”

Trần Lâm bị Tống Đình Phàm kích thích, thân thể run lên mất tự nhiên, tay tự nhiên xoa xoa chỗ bị cắn. Tống Đình Phàm thuận thế bắt đầu cấu cào, vừa vặn mười ngón tay lồng vào nhau. Giọng nói kiên định mà nhẹ nhàng của Trần Lâm từ trên đầu Tống Đình Phàm truyền đến

– “Đình Phàm, những gì anh làm, kì thật em đều hiểu, thực sự, đều hiểu được. Lần này, anh không cần phải đi lâu như vậy….”

Tống Đình Phàm nắm tay Trần Lâm, không nói gì. Trần Lâm giật giật tay, hi vọng hắn phản ứng. Chính là nửa ngày người trên bụng mình cũng không có động tĩnh gì. Bất đắc dĩ, chính mình chỉ có thể nói tiếp

– “Chuyện lần này, tất yếu phải cho em thời gian dài như vậy sao? Chẳng lẽ trong mắt anh, Trần Lâm em là người làm việc gì cũng không suy xét rõ ràng mà mù quáng đồng ý sao, bừa bãi đáp ứng mọi người sao?…. Em không phủ nhận, chuyện của Quang ca cũng là một trong những nguyên nhân làm em đồng ý quay về Bắc Kinh cùng anh, chính là, anh hẳn cũng hiểu được, mặc kệ chuyện đó có xảy ra hay không, cuối cùng…. em đều đồng ý với anh đi………”. Giọng nói cuối cùng thật nhẹ

Tống Đình Phàm như thế nào lại nghe không hiểu? Lại thế nào không rõ? Trần Lâm, sợ là đang thẹn thùng….

Hai người tuy rằng đã thân mật tiếp xúc, nhưng bày tỏ nỗi lòng thì thật ra chưa ai nói qua. Mà hôm nay Trần Lâm nói như vậy, không thể nghi ngờ đó là bắt đầu biểu lộ cõi lòng. Tống Đình Phàm hưởng thụ nghe vào tai, trong lòng đã vui sướng dâng trào!

Thân hình gối lên bụng Trần Lâm mới có chút động tĩnh, Trần Lâm còn không biết theo ai. Vội vàng chặn tay không cho hắn nhúc nhích, nửa người trên xoay trái xoay phải cũng không thực tự tại, rất xấu hổ. Trần Lâm nói ra lời cuối cùng mới biết mình luống cuống, quả thật rất cùng quẫn, trong lòng ảo não, tại sao là mình cùng hắn quay về Bắc Kinh a? Cho dù có quay về, chuyện này làm sao lại trở thành hiển nhiên như vậy? Càng nghĩ càng lúng túng. Trong khoảng thời gian ngắn, giọng điệu cũng nhẹ đi

Tống Đình Phàm bị động tác của Trần Lâm làm cho buồn cười, chính là vì muốn Trần Lâm bớt xấu hổ nên vẫn nằm im không nhúc nhích. Kì thật, sở dĩ động đật, chính là muốn nhìn biểu tình của Trần Lâm khi nói những lời kia thôi. Hắn muốn nhìn thật sự! Bất quá, đương sự tựa hồ không thoải mái lắm….

Hơn nửa ngày hai người cũng không nói chuyện trở lại, một người xấu hổ, một người vui mừng. Bức rèm cửa khẽ đưa ánh nắng chiếu vào phòng làm hai người càng thêm ấm áp. Vì Trần Lâm không thích treo rèm kín đến ngủ không hay biết gì nên mới luôn chừa ra một khe hở trên màn

– “Em hình như vẫn chưa giải thích thái độ nói chuyện điện thoại của em, là vì vậy?”. Tống Đình Phàm vừa lòng hưởng thụ, Trần Lâm vừa rồi nói thế là lại quay về vấn đề trước kia. Kì thật Tống Đình Phàm đã không còn quan tâm đến đáp án của việc này, trong lòng nghĩ, xem như Trần Lâm và hắn chia li một thời gian đi, cũng không đau khổ gì, chính mình lại rất vui. Chính là không muốn hai người tiếp tục không nói gì nên mới quay về đề tài trước

Tống Đình Phàm không nói thì thôi, nói tới lại làm cho Trần Lâm không yên trong lòng. Trần Lâm không mở miệng, do dự rốt cuộc có nên trả lời câu hỏi của hắn không. Không trả lời, nghi vấn trong lòng mình cũng không giải đáp được; trả lời, có vẻ mình rất nhỏ nhen, hơn thế nữa lại để cho người này có cơ hội chê cười mình. Trong đầu đang đấu tranh dữ dội!!

Kì thật trong lòng Trần Lâm rất không thoải mái, thậm chí còn có chút giận dỗi, chính mình như thế nào vẫn tâm tâm niệm niệm chuyện này chứ? Bình thường mình cũng không quá chấp nhặt chuyện gì, vì sao Tống Đình Phàm cố tình quay về mà không gặp mình thì lại canh cánh trong lòng?

Trần Lâm càng không trả lời, Tống Đình Phàm càng tò mò. Vốn đã nghĩ sẽ không hỏi, chính là Trần Lâm vừa rồi lại có thái độ lảng tránh, vì thế, Tống Đình Phàm âm thầm ghi nhớ, nhất định phải biết được nguyên nhân mới tốt

Hai người còn nói một ít đề tài khác, thảo luận việc bao giờ khai trương cửa hiệu, còn nói một ít chuyện của Lưu Dụ Mục Kiệt. Sau đó cùng nằm đến gần giữa trưa mới rời giường, Kì thật, Tống Đình Phàm cảm giác ngủ một giấc thật lâu dù Trần Lâm chỉ mới nằm cùng hắn một chút thôi

Chương 58

Hai người tỉnh dậy thì quyết định ra ngoài ăn cơm, thuận tiện gọi thêm Mục Kiệt Lưu Dụ

Khi Tống Đình Phàm và Trần Lâm đến nơi, Mục Kiệt Lưu Dụ đã ngồi đợi sẵn, đồ ăn cũng đã lục tục bày lên bàn. Bởi vì nhà hàng này ba người đều quen, cũng là nhà hàng Tống Đình Phàm đưa Trần Lâm khi vừa đến Bắc Kinh đi ăn; cho nên Mục Kiệt Lưu Dụ có thể gọi món trước vì đã thuộc lòng khẩu vị của Tống Đình Phàm. Hai người tự nhiên cũng quan tâm đến Trần Lâm, trong thời gian này ba người thường xuyên ăn với nhau, bọn họ cũng ít nhiều biết được Trần Lâm thích ăn rau xanh

Đồ ăn được mang lên, Tống Đình Phàm nhìn thoáng qua, ngoắc phục vụ lại. Căn bản hắn không nhìn thực đơn mà liên tục gọi thêm sáu, bảy món khác. Mục Kiệt Lưu Dụ liếc nhìn nhau, trong mắt đều nghi vấn, làm sao vậy, bọn họ gọi món không hợp khẩu vị hay vẫn chưa đủ? Chỉ có Trần Lâm đỏ mặt ngồi bên cạnh, có vẻ có chút xấu hổ như là biết vì sao Tống Đình Phàm làm vậy

Vừa rồi khi trên đường đi, Tống Đình Phàm tùy ý hỏi cậu đã đến trưa, cậu có cảm thấy đói nhiều không, dù sao bữa sáng hai người cũng chưa ăn gì. Thật không ngờ Trần Lâm thế nhưng lại bảo không đói. Tống Đình Phàm nghĩ có lẽ cậu khách khí, nhưng câu tiếp theo của Trần Lâm thì không phải như vậy. Trần Lâm nói, gần đây hơi bận bịu nên bữa sáng có thể không ăn sẽ không ăn, mà hai ngày nay ở nhà cậu cũng chỉ ăn một chút, bình thường thì sẽ ăn cùng Mục Kiệt Lưu Dụ

Tống Đình Phàm nghe xong mặt mày nhăn thành một đoàn. Phải biết hắn xem việc ăn là một bước tất yếu trong quá trình trao đổi chất của cơ thể, một ngày nhất định phải ăn đủ ba bữa. Làm như vậy, không chỉ tốt cho dạ dày mà với cơ thể cũng chỉ có lợi chứ không hại. Chính hắn nhiều khi công việc rất bận bịu nhưng tuyệt đối cũng sẽ ưu tiên việc ăn cơm đúng giờ! Vốn nghĩ Trần Lâm có thể tự chăm sóc tốt bản thân, không ngờ lại thành vậy!!

Hôm nay sau khi trở về, đầu tiên Tống Đình Phát phát hiện Trần Lâm rất thích ngủ vùi, tiếp theo lại biết cậu ăn cơm vô chừng. Không biết nhưng ngày chung sống sau này, cậu còn làm hắn bất ngờ với việc gì nữa!

Đợi phục vụ lui ra, Trần Lâm mới mở miệng, “Gọi nhiều lắm rồi, em cũng không đói như vậy”. Tống Đình Phàm đảo mắt nhìn sang, rõ ràng Trần Lâm lo lắng không thôi

Hai người Mục Kiệt Lưu Dụ nhìn hai vị, ánh mắt cùng hiện lên câu trả lời

– “Không sao, không sao, nếu không đói thì coi như nhấm nháp một chút xanh xao! Đình Phàm, mấy món vừa gọi tôi cũng chưa ăn bao giờ”. Lưu Dụ vội vàng hòa giải

Trần Lâm nghe hắn nói cũng không ngượng ngùng nữa, gật gật đầu. Tống Đình Phàm liếc nhìn Lưu Dụ, cũng không nói lời nào. Kì thật Tống Đình Phàm nhìn hai tên ngồi đối diện, hắn rất bực bội. Hai người kia không phải nói ngày nào cũng đi ăn cùng Trần Lâm sao, vậy thế nào còn làm cho Trần Lâm ăn không đúng bữa?!

Khi vài món Tống Đình Phàm gọi được mang lên, bốn người mới cùng nhau dùng bữa

Trần Lâm một bên ngồi nghe ba người nói chuyện, biết bọn họ đang bàn chuyện công ty. Cậu có thể hiểu được ý tứ từng tự, nhưng không hiểu nguyên một chuỗi đối thoại là nói gì. Bất quá, Trần Lâm vẫn thành thật ngồi nghe. Bọn họ nếu đã không kiêng dè gì mà bàn chuyện trước mặt cậu, như vậy cậu cũng thành tâm nghe đến hết

Tuy ba người đang bàn chuyện công việc nhưng Tống Đình Phàm vẫn không lơ là Trần Lâm trong tay, trước khi ăn, hắn gắp vào bát cậu vài món nhẹ khai vị, dù sao Trần Lâm đã vài ngày không ăn đúng bữa, bây giờ ăn nhiều có thể sẽ bị đau dạ dày. Lưu Dụ Mục Kiệt nhìn thấy cũng không nói gì, ngầm hiểu thôi!

Ba người nói chuyện công ty một chút, sau đó bắt đầu tán gẫu, Trần Lâm cũng hưởng ứng vài câu, không khí nhất thời hòa hợp phi thường. Ba người rất tế nhị, bọn họ không thể chỉ mãi nói những chuyện Trần Lâm không biết để cậu ngồi một bên nghe như trang trí. Vừa mới bắt đầu nói, bởi vì Tống Đình Phàm cố ý chăm bẵm cho Trần Lâm nên chưa nghĩ đến việc đổi đề tài để cậu cùng nói chuyện. Bây giờ, nếu Trần Lâm đã ăn được một chút, tán gẫu như vậy còn có thể làm cậu ăn nhiều một chút

Giữa bữa cơm, Trần Lâm đứng dậy đi vào phòng vệ sinh. Lưu Dụ nhìn theo đến khi bóng dáng cậu khuất sau góc quanh, mới quay về phía Tống Đình Phàm mở miệng, “Cậu về, cậu ấy…. không nói gì?”. Câu hỏi thám thính rõ ràng, hoặc là nhiều chuyện. Đừng quên, bọn họ vẫn chờ Tống Đình Phàm trở về, nhìn Trần Lâm phơi nắng hắn xem hắn chịu được bao lâu!

Chính là khi hai người kia ăn cơm, rõ ràng thái độ không có gì mất tự nhiên hay giương cung bạt kiếm! Ngược lại, còn ăn ý hài hòa tột đỉnh! Lưu Dụ nhìn thấy trong lòng kì quái mới bật lên cậu hỏi! Nhưng dù sao hắn vẫn sợ có hiểu lầm nên mới đợi khi Trần Lâm rời đi ngắn ngủi này mà hỏi người anh em

Tống Đình Phàm lạnh mắt liếc nhìn hắn, “Muốn nói gì?”

– “Chính xác là chuyện lần trước cậu trở về a!”

Tống Đình Phàm vừa nghe liền nhìn sang Mục Kiệt như muốn hỏi, Trần Lâm biết việc này?

Mục Kiệt xoa tay, thoải mái gật đầu, ánh mắt háo hức như đợi xem kịch vui. Phản ứng của Tống Đình Phàm đã nói rõ: nguyên lai, nguyên lai Trần Lâm chưa nói việc này với hắn a!

Nhìn mắt Tống Đình Phàm khẽ biến, Mục Kiệt chậm rãi mở miệng, “Không phải bọn tôi nói”. Tống Đình Phàm rùng mình, không phải hai cậu nói thì làm sao cậu ấy biết?

Mục Kiệt có chút bất đắc dĩ, ánh mắt giảo hoạt, “Chắc là… cậu ấy tự đoán ra! Về phần cậu ấy làm sao đoán được, tôi nghĩ…. cậu tự hỏi đi?”Tống Đình Phàm nghe Mục Kiệt nói vậy, trong lòng rất khó hiểu, Trần Lâm làm sao biết hắn quay về? Ngày đó hắn đứng ngoài cửa hàng của cậu, rõ ràng Trần Lâm không để ý bên ngoài. Mọi việc trong cửa tiệm quần cậu ấy như vậy, Trần Lâm một lát chỉ huy người khác, một lát lại bàn luận cùng người khác, làm sao chú ý đến hắn!

Bất quá, nghĩ không ra cũng không ảnh hưởng đến tâm trạng tốt đẹp của hắn bây giờ. Thì ra, thái độ khác lạ của Trần Lâm là vì biết hắn đã về nhưng không gặp cậu! Thái độ này, rất giống như đang giận hắn, haha, biết được như vậy, Tống Đình Phàm tâm trạng tốt đến cuốn hút hay người bên cạnh, mà ngay cả Trần Lâm vừa mới quay lại từ buồng vệ sinh cũng nhận ra. Chính là hai người kia không hiểu vì sao tâm tình Tống Đình Phàm lại đột nhiên tốt như vậy, còn Trần Lâm cũng không rõ ba người này vì sao lại có chút quái dị. Nhất là Tống Đình Phàm!

Tối đến, Tống Đình Phàm tắm rửa trước, khi Trần Lâm tắm xong, hắn đã ngồi trên giường đọc gì đó trong tay. Khi Trần Lâm đến gần mới biết là một cuốn truyện Lưu Dong cậu gối đầu giường mỗi tối. Trần Lâm rất thích Lưu Dong, tác giả này có ảnh hưởng rất lớn đến thế hệ của cậu, vì thế Trần Lâm dù đạm mạc lạnh lùng cũng chịu ảnh hưởng ít nhiều. Một người có thế giới quan lạnh lùng như vậy, Trần Lâm vừa hiểu vừa không hiểu. Bất quá, đây cũng là nguyên nhân cậu thích Lưu Dong

– “Anh xem vài truyện ông ấy viết, sắc bén và sôi nổi, bất quá làm người ta rất không thoải mái. Bởi vì tác giả vạch trần những điều xấu xa trong bản tính con người, đây là vấn đề người khác không muốn đề cập đến nhất”. Tống Đình Phàm buông sách, ngẩng đầu nói với Trần Lâm đang lau tóc

Trần Lâm cười cười, “Nhưng mà, con người đúng là như vậy, vậy thể phủ nhận cũng không thể lảng tránh được”

Tống Đình Phàm gật gật đầu, Trần Lâm nói rất đúng, hắn không có gì để phản bác. Đến khi Trần Lâm lên giường nằm, cuồn cuộn mà không ngừng dán chặt hai thân hình vào nhau. Bây giờ tuy đã vào mùa xuân nhưng ban đêm thời tiết vẫn còn lạnh

Trần Lâm duỗi thẳng người, mà Tống Đình Phàm lại nghiêng người, chống đầu. Hắn mở miệng, “Hôm nay a, anh biết được một chuyện”. Giọng nói đã mang chút hương vị thừa nước đục thả câu

Trần Lâm nhìn hắn, “Chuyện gì?”. Thái độ tự nhiên mà thân tình

Tống Đình Phàm quét mắt khắp người cậu, sau đó dừng lại nơi mắt Trần Lâm, “Em…. làm sao biết anh có trở về?”

‘Bá’, Trần Lâm đỏ mặt, hai mắt vốn đang nhìn thẳng mắt Tống Đình Phàm bây giờ không biết dời đi đâu. Tống Đình Phàm từ khi quen biết cậu đến nay, không bao giờ chán vẻ mặt xẩu hổ đỏ hồng của cậu, thậm chí đó còn trở thành một lạc thú vui đùa với hắn

Tống Đình Phàm hạm trụ môi Trần Lâm, thân thiết ma sát một hồi mới buông ra, “Em nhìn thấy anh?”

Trần Lâm thở dốc chốc lát mới mất tự nhiên nói, “Xem như vậy đi”
– “Cái gì ‘xem như vậy đi’? Nói rõ ràng một chút, anh rất muốn biết”. Ngữ khí Tống Đình Phàm rõ ràng rất nhẹ nhàng, cho dù thực thích hợp với bầu không khí hai người nằm trong ổ chăn bây giờ, nhưng cũng làm lòng Trần Lâm mềm hơn rất nhiều so với chiếc hôn vừa rồi

– “Ngày đó em lơ mơ nhìn thấy bóng anh, nhưng cũng không chắc chắn. Sau đó đi ăn cùng Mục Kiệt Lưu Dụ, nhìn thái độ cổ quái của bọn họ, em liền đoán ra”

Tống Đình Phàm nhíu mày, nguyên lai hai người kia bị người của mình nhìn thấu. Mục Kiệt kia còn nói hắn không biết nguyên nhân, hoàn toàn chối bỏ trách nhiệm! Tống Đình Phàm so đo nửa ngày, cho rằng hai người kia sống thanh bình quá lâu mà quên mất Tống Đình Phàm hắn là người thế nào! Còn muốn nhìn hắn bị Trần Lâm khi dễ! Hừ!

Trần Lâm nói xong thấy Tống Đình Phàm hơn nửa ngày vẫn không phản ứng gì. Cậu còn do dự không biết có nên hỏi hắn vì sao trở về nhưng không gặp cậu không, Tống Đình Phàm đã mở miệng, “Sao không hỏi anh vì sao trở về nhưng không gặp em?”

Trần Lâm bị Tống Đình Phàm nói trúng tim đen, có chút bực bội, lạnh mặt, trở mình quay lưng về phía hắn, nhỏ giọng nói, “Anh có ý định nói sao?”

– “Em không hỏi anh làm sao nói?”. Trần Lâm nghe xong còn bực bội hơn, người này thật xấu xa, biết rõ mình muốn có câu trả lời còn cố ý hỏi tới hỏi lui như vậy! Cậu tức giận quay sang nhìn Tống Đình Phàm, nhất thời không nói gì

Tống Đình Phàm thực sủng nịch Trần Lâm, nhưng cũng buồn cười trong lòng, đương nhiên lần này ý cười lộ rõ trên mặt. Trần Lâm thấy vậy lại bực bội muốn xoay người về, lại bị Tống Đình Phàm thức thời ôm vào lòng. Trần Lâm giãy dụa trong chốc lát, không có hiệu quả, lại yên ổn bất động lẳng lặng nghe nhịp đập trong lồng ngực hắn

– “Anh nghĩ em càng muốn để anh thấy thời khắc em khai trương lập nghiệp, sự nghiệp nhập quỹ”

Trần Lâm nghe xong, thân thể liền cứng còng, giật mình. Người này, là nghĩ như vậy sao?

Một cỗ cảm động dâng lên trong lòng, cậu thậm chí cảm giác lồng ngực thanh trệ, mũi ê ẩm, ánh mắt cũng nhạt nhòa. Gối đầu lên cánh tay Tống Đình Phàm, lại cọ cọ vào người hắn. Hơn nửa ngày mới hổi phục tâm tình, Trần Lâm mở miệng, “Cái gì mà khai trương lập nghiệp, anh không trở lại, em làm sao khai trương? Còn sự nghiệp nhập quỹ, chưa có thời gian tích lũy kinh nghiệm, chẳng lẽ nói bước vào quỹ đạo là liền bước vào hay sao?…. Sao anh không nghĩ nếu em không làm được vậy, anh sẽ không trở lại sao? Sao anh không suy xét một chút?”. Trần Lâm kích động nói, trong giọng nói cũng đủ thành phần nén giận

Tống Đình Phàm vỗ vỗ vai cậu trấn an, nói ra tự sự, “Làm sao không trở lại, anh nguyện ý cho em thời gian, cũng không thể lãng phí như vậy a! Em nói có phải không?”

Lời nói như vui đùa làm tâm tình Trần Lâm nhất thời tốt lên rất nhiều

Trần Lâm nghiêng nghiêng đầu, nhìn vào mắt Tống Đình Phàm, gằn từng tiếng, “Sau này không cần làm như vậy, không cần. Nếu anh cho rằng em nghĩ không thông chuyện gì, khó chấp nhận chuyện gì, anh chỉ cần ở bên cạnh em, giúp em nghĩ thông suốt, chấp nhận! Anh xem như vậy được không? Anh, đồng ý không?”. Nói xong, cặp mắt vừa có chút nhạt nhòa lại ướt át rõ ràng, liền như vậy nhìn thẳng Tống Đình Phàm, trong mắt cũng đủ chờ mong

Tống Đình Phàm nhất thời sửng sốt, đột nhiên hiểu ra, làm sao không hiểu được, ôm người vào lòng, nhẹ nhàng nói, “Đứa ngốc, đứa ngốc…. Hảo, anh đồng ý, đồng ý”. Tống Đình Phàm làm sao có thể không đồng ý? Đây là lần đầu tiên Trần Lâm hoàn toàn yếu thế trước mắt hắn. Ngữ khí, mệnh lệnh cũng tràn đầy nũng nịu, thương lượng cũng đầy ủy khuất. Tống Đình Phàm lãnh tâm lãnh tình lại bị tình nhân của mình dùng thái độ như vậy mà nói, bình thường hắn đầu óc cứng rắn vạn phần, lí trí thanh tỉnh bây giờ lại hỗn độn

Còn đang bận xúc động, tất nhiên hắn không thấy được người trong lòng tại một nơi mình không thấy lại cười giảo hoạt vì mưu kế thành công

Đây là… mưu kế Trần Lâm nghĩ ra vài ngày trước, không có chuyện lần nào cậu cũng bị Tống Đình Phàm gây sức ép ở hai bên. Cậu tổng yếu nghĩ ra một cách có thể làm Tống Đình Phàm cam tâm tình nguyện bị câu gây sức ép, bị cậu chinh phục! Không dùng dao nhưng vẫn mổ trâu cắt tiết gà, không phải rất tốt sao? Haha

Trần Lâm không ngốc, ngược lại còn thông minh hơn người; Trần Lâm không chấp nhất, ngược lại lúc nào cũng nhìn thấy đại cục. Tự nhiên, Trần Lâm lại càng là người làm cho người khác lơi lỏng cảnh giới, nếu cậu yếu thế, nũng nịu, ủy khuất một chút mà có thể làm người kia vì mình là đau lòng, thoái nhượng. Mình tại sao không vui vẻ mà thực hiện?

Trần Lâm còn đắm chìm trong niềm vui chiến thắng ‘mổ trâu cắt tiết gà không dao’ lại đột nhiên cảm giác trên cổ một mảnh nhu tình, như là bị vật gì đó liếm lộng. Hơn nữa, yết hầu còn bị cắn một chút, thân thể cậu bắt đầu run rẩy. Hai mắt vì ngập nước mà không nhìn rõ Tống Đình Phàm, trên mặc cũng tự nhiên ửng hồng vài khối. Tống Đình Phàm biết Trần Lâm đã động tình nên càng ra sức cố gắng

Bởi vì Tống Đình Phàm gần hai tháng chưa chạm qua Trần Lâm, mà hôm nay hai người lại vừa tâm sự với tri kỉ. Trong lòng đều đầy tư vị, cả hai đều kích động

Kích động này làm hai người vận động trên giường đến nửa đêm mới thôi

Chương 59

Hôm sau tỉnh lại, Trần Lâm liền thấy ruột như đứt đoạn từng khúc. Đêm qua, thật không rõ chính mình như thế nào lại để Tống Đình Phàm gây sức ép như vậy. Hiện tại, mình không chỉ có giọng nói khô khốc đến lợi hại, mà thắt lưng cũng đau, hai chân lại nhuyễn đến kì cục. Trần Lâm ngẩng đầu trừng mắt với Tống Đình Phàm vừa tắm rửa xong đi ra

Tống Đình Phàm mỗi sáng thức dậy đều có thói quen đi tắm rửa, còn chỉ thoái mái quấn khăn tắm ngang eo cho Trần Lâm xem, chút kệch cỡm cũng không có. Ngẫu nhiên còn ngẩng đầu hàm súc nhìn hai mắt Trần Lâm, cuối cùng vẫn là Trần Lâm da mặt mỏng, chủ động quay mặt đi hướng khác

Tống Đình Phàm đại khái chuẩn bị tốt cho mình xong, mới đi đến giường ngồi xuống, chau mày với cậu, “Còn không đứng lên? Em không định ăn điểm tâm sao?”. Trần Lâm giận nghiến răng nghiến lợi trong lòng, cái gì gọi là ‘không đứng lên’? Nghĩ cậu muốn ngủ tiếp sao? Hừ, cũng không ngẫm lại mình đã làm gì sao?? Người này không biết thật hay giả vờ không biết???

Trần Lâm căm giận trừng mắt liếc Tống Đình Phàm, người nào đó trong lòng hiểu ra, đành biết điều đổi phương thức nói chuyện, “Vậy…. em nằm thêm đi, anh chuẩn bị điểm tâm rồi gọi em dậy ăn”. Tống Đình Phàm tuy nói câu khẳng định nhưng giọng điệu rõ ràng là muốn trưng cầu ý kiến

Sắc mặt Trần Lâm dịu đi rất nhiều, không quan tâm hắn, tiếp tục vùi đầu ngủ. Tống Đình Phàm bất đắc dĩ buồn cười, vỗ vỗ vai câu bên ngoài lớp chăn, sau đó liền ra ngoài. Trong lòng cảm thán, tối qua rốt cuộc là quá! Chính là ai bảo người trước mắt như vậy, làm mình có thể kìm chế được chứ?

Tống Đình Phàm hầm cháo, ra ngoài mua bánh bao trở về vẫn không thấy Trần Lâm có động tĩnh gì. Vào phòng ngủ mới biết Trần Lâm còn đang ngủ rất say. Nhưng sắc mặt cậu có chút tái nhợt, Tống Đình Phàm khẩn trương trong lòng, đánh thức Trần Lâm, áp tay lên trán cậu, hắn đang lo cậu có thể hay không đã phát sốt? Phải biết rằng chuyện nam nam trong lúc đó vốn có chút khó khăn, mà hắn đêm qua quả thật làm hơi quá, tuy rằng chú ý không để Trần Lâm bị thương nhưng lại khó chế ngự hoàn toàn cảm xúc

Tống Đình Phàm yên tâm buông tay, may mắn không phát sốt! Trần Lâm bị hắn nháo cũng tỉnh lại, thanh âm hàm hồ hỏi, “Anh về rồi à?”

– “Ân”. Tống Đình Phàm trả lời. “Trần Lâm, nói thật cho anh biết, có phải hay không thân thể thật sự rất không thoải mái?”

Trần Lâm cố gắng trợn tròn mắt nhìn Tống Đình Phàm, thấy được người nọ lo lắng rõ ràng, tươi cười để hắn an tâm, “Em không sao, chỉ là thân thể có chút mệt mỏi và…. đau nhức….”. Trần Lâm thật không có dự định nói hai chữ cuối, bởi như thế tựa hồ mình rất yếu ớt. Bất quá vì muốn Tống Đình Phàm an tâm, cậu vẫn lựa chọn ăn ngay nói thật

Tống Đình Phàm giống như không tin lắm, “Nơi kia cũng không quan hệ sao?”. Nói xong đã muốn tận mắt nhìn xem

Trần Lâm cả kinh, thân thể lập tức vặn vẹo, vừa mới động, nguy, cả người đau nhức đến lợi hại như phải kéo một tảng đá to. Miệng lẩm bẩm, “Em không sao, không có việc gì….. Thực sự không có việc gì đâu…….”

Tống Đình Phàm không nghe lời cậu, cố ý muốn nhìn, Trần Lâm khẩn trương, không ngăn được Tống Đình Phàm nên chỉ có thể bọc kín người trong chăn, nhỏ giọng, “Nơi đó của em không có chuyện gì….. Thực sự không sao…… Chính em cũng cảm giác được………”. Nói xong lại quay về ổ chăn, Tống Đình Phàm có nói gì cũng không cho xem

Tống Đình Phàm biết hắn không còn cách nào khác, chỉ phải từ bỏ. Do dự một lát, tới gần tai người đang trong ổ chăn, nhẹ giọng một câu, “Tối hôm qua, là anh quá”. Trần Lâm tất nhiên nghe được rõ ràng, trong lòng cũng nhuyễn một chút, vì Tống Đình Phàm uyển chuyển giải thích, cũng vì giọng điệu mềm nhẹ này của hắn

Mặt càng thêm hồng thấu, kí ức đêm qua lại hiện lên trong đầu. Nghĩ mình bị Tống Đình Phàm dùng những tư thế ngạc nhiên cổ quái xỏ xuyên qua, Trần Lâm thực sự đã xấu hổ quẫn bách đến không xong, cả tâm can đều nhảy mạnh

Sau đó lại nghe Tống Đình Phàm nói, “Anh mang đồ ăn vào, em ở trong này ăn, không nên cử động”

Khi Tống Đình Phàm bê đồ ăn vào phòng ngủ, Trần Lâm đã rời giường. Cậu thực sự không muốn bị chiếu cố như vậy, cậu nào có yếu ớt vậy a! Bất quá thân thể đúng là rất không thoải mái

Trần Lâm kiên trì muốn đến phòng ăn ăn, Tống Đình Phàm cũng sẽ chiều cậuTống Đình Phàm tuy đã về Bắc Kinh, nhưng chưa có ý định đến công ty, hắn nghĩ ở nhà vài ngày, bồi Trần Lâm và mình nghỉ ngơi, coi như nạp thêm năng lượng cho những công việc sắp tới. Tống Đình Phàm hắn bị chê cười chẳng lẽ liền làm không công cho bọn họ xem? Hừ!

Kì thật nửa tháng qua, Tống Đình Phàm cũng không phải đều ở chi nhánh công ty bên thành phố kia, hắn thăm dò vài thành phố trong nước, xem như khảo sát thị trường cho công ty. Rất vất vả chứ không đơn giản dễ dàng như Trần Lâm nghĩ. Đã có chút kết quả như vậy nên những bước tiếp theo ai sẽ phụ trách? Tất nhiên là Mục Kiệt Lưu Dụ!

Trần Lâm ăn điểm tâm xong cũng sắp 10h, Tống Đình Phàm pha cho cậu chén trà hoa hồng. Trần Lâm cả người rơi vào sô pha, không nói gì. Tống Đình Phàm cũng thức thời, vào phòng ngủ cầm cuốn tuyện Lưu Dong ra cho cậu. Trần Lâm cười cười với hắn, săn sóc rất tốt a!

Tống Đình Phàm rất không cảm kích liếc cậu. Hắn hôm nay mới chính thức phát hiện, chỉ cần có cơ hội, Trần Lâm sẽ lười ngay lập tức!

Trước mắt là cảnh xuân tươi đẹp, kéo rèm phòng khách ra, ánh sáng bên trong sáng sủa hơn rất nhiều. Ý xuân dào dạt như vậy làm người ta thực thoải mái. Trần Lâm nằm trên sô pha đọc sách, lưng ghế giúp cậu chắn đi chút ánh sáng mặt trời, mà ánh sáng chiếu vào phòng rất thích hợp để cậu đọc sách. Tống Đình Phàm đứng một bên nhìn Trần Lâm thỏa mãn hưởng thụ như vậy, trong lòng bất đắc dĩ không nên lời. Chỉ tự an ủi bản thân, quên đi quên đi, cậu ấy không thấy mình đang sống, chắc chắn là do quá mệt mỏi, quên đi quên đi

Mà hôm nay mình ở nhà, cũng nên tìm việc gì để làm đi?

Kết quả là, Tống Đình Phàm mang chăn ra phơi nắng trên ban công, sau đó bắt đầu chuyển sang ga giường cùng một ít quần áo mùa đông. Bận rộn đến không khắc nào ngơi tay, Trần Lâm nghiêng người nằm trên sô pha nhìn Tống Đình Phàm lợi hại như vậy, trong đầu thoáng hiện lên hình ảnh mình từng nghĩ tới, Tống Đình Phàm thực sự sẽ giặt quần áo? Không chỉ tay nghề nấu ăn rất tốt, việc nhà hắn cũng làm rất tốt?

Trần Lâm ở bên cạnh tự tiêu khiển một phen, cười đến vui vẻ. Tống Đình Phàm cầm ga giường mới thay trong tay đi đến bên cạnh, kì quái nhìn cậu. Trần Lâm làm như không thấy, tiếp tục tưởng tượng hình ảnh cần lao của Tống Đình Phàm

Tống Đình Phàm cầm ga giường đi vào phòng vệ sinh, đột nhiên, Trần Lâm nói to, “Anh thật sự phải tự ra tay giặt sao?”

Tống Đình Phàm đương nhiên không biết hình ảnh vừa chuyển động một vòng trong đầu Trần Lâm, đương nhiên cũng không đoán ra vì sao Trần Lâm lại đột nhiên hỏi mình như vậy. Vì thế hắn nhô đầu ra khỏi buồng vệ sinh, tay đặt trên máy giặt, thản nhiên nói, “Đây đều là tự động, chỉ cần bỏ đồ vào là được rồi. Anh vì sao phải tự tay mình giặt?”Trong suy nghĩ của Trần Lâm, Tống Đình Phàm tự tay làm việc nhà chẳng khác nào tự tay giặt đồ. Có máy móc tự động hay không cũng không liên quan. Trước kia khi Trần Lâm còn ở tiệm mắt kính, quần áo cậu đều mang đến tiệm giặt ủi. Mà khi còn học đại học, Trần Lâm cũng có đôi khi giặt quần áo, bất quá đa phần vẫn là mang đến tiệm giặt ủi. Chính mình còn như thế, cho nên đến giờ Trần Lâm vẫn cho rằng Tống Đình Phàm tự giặt quần áo là hình ảnh rất kìa quái

Kì thật Trần Lâm thực sự tự mình cả nghĩ, quần áo Tống Đình Phàm cũng không rẻ tiền, hắn muốn tự mình giặt cũng không có khả năng, đương nhiên tất cả đều mang ra tiệm giặt ủi. Hôm nay giặt giũ ga giường cũng vì ở nhà có phương tiện, vừa lúc mình không có việc gì làm a. Trước kia khi Tống Đình Phàm sống một mình, ga giường chăn mền hắn vẫn tự giặt. Trong quan niệm của Tống Đình Phàm, những việc này là một phần không thể thiếu của đời sống thường nhật, cũng không phải quá rườm rà phiền toái gì, ngược lại, hắn vẫn là hưởng thụ cuộc sống như vậy. Cho nên nói, Tống Đình Phàm là một người truyền thống cũng không sai chút nào!

Hai người cứ như vậy ở ngây trong nhà ba người. Ngẫu nhiên sẽ ra ngoài ăn một bữa cơm, đi siêu thị mua những nhu yếu phẩm trong nhà. Đa phần hai người đều ăn cơm nhà, Trần Lâm không thể không một lần lại một lần thán phục, Tống Đình Phàm nấu ăn rất ngon!

Ba ngày sau, cửa hàng của Trần Lâm xin giấy phép kinh doanh. Buổi tối trước ngày khai trương, Trần Lâm có chút khẩn trương cứ nói đâu đâu với Tống Đình Phàm về những việc vặt thượng vàng hạ cám trong cửa hiệu. Tống Đình Phàm lại một lần, hai lần, ba lần nói cậu đừng lo lắng, hết thảy thuận theo tự nhiên mà làm là được. Nhưng vẫn không có tác dụng gì, Trần Lâm vẫn không nghe. Nhìn Trần Lâm thì thầm thì thào, Tống Đình Phàm thực bất ngờ, Trần Lâm thế nhưng cũng có thiên phú buồn lo vô cớ! Chuyện của cửa hàng, không chỉ Trần Lâm tự lo liệu, mà hắn cùng Mục Kiệt Lưu Dụ cũng đều cẩn thận kiểm tra hơn ba lần, bảo đảm lúc khai trương không có vấn đề gì phát sinh

Cửa hàng của Trần Lâm chia không gian 2/3 là tiệm sách, còn lại 1/3 là kinh doanh trà và cà phê. Hai người cũng đã chọn một vách thủy tinh cách âm rất tốt, hai phần không gian vẫn liền kề nhau. Mà trong tiệm sách, phía trước là giá bày bán sách, phía sau lại là nơi đọc sách. Hai người phân ra thành hai phần không gian bằng nhau. Trần Lâm chọn một quầy tính tiền hình tròn, chính mình sẽ ngồi ở giữa. Không gian bài trí như vậy, không chỉ gọn gàng mà tầm nhìn còn có vẻ rất rộng, thoải mái hợp lòng người

Trần Lâm thực thích như vậy, ý tưởng trước kia của cậu chỉ là mở hiệu sách, nhưng Mục Kiệt Lưu Dụ khuyên, nếu bán sách, lại có nơi đọc sách, bên cạnh có quán trà nữa thì chắc chắn thu nhập sẽ cao! Tuy rằng con người hiện đại rất bận rộn, nhưng không thể không thừa nhận, vẫn còn nhiều người muốn ngồi lại đọc sách và nhâm nhi chút thức ăn ưa thích

Trần Lâm chỉ lo phần hiệu sách, quán nước Tống Đình Phàm tìm người quản lí, mỗi khi rảnh rỗi cậu lại chạy sang nhìn một chút. Phương thức kinh doanh như vậy làm Trần Lâm thoải mái tự tại rất nhiều

Ngày đầu khai trương sinh ý không tồi, tuy rằng sách chỉ bán được vài cuốn nhưng bên tiệm nước uống khách ra vào không ngừng. Nơi này là khu phố buôn bán sầm uất, nếu không có người ghé vào, Trần Lâm chắc chắn sẽ hoài nghi hiện tại có phải hay không nhân viên văn phòng cũng bị bóc lột như người giúp việc nên không có thời gian hưởng thụ

Nói tóm lại, tâm tình Trần Lâm hôm khai trương này vẫn rất vui sướng, ban đêm về đến nhà liền nói chuyện với Tống Đình Phàm. Là nói chuyện, nhưng chỉ có Trần Lâm một người ở đàng kia nói, Tống Đình Phàm trong lòng thích thích phối hợp lắng nghe. Tống Đình Phàm nhìn Trần Lâm sau khi lên giường lại không ngừng nói với mình, trong lòng có tư vị không nên lời, ngạc nhiên và nghẹn ngào. Ngạc nhiên chính là: đây là một phương diện Trần Lâm chưa bao giờ để ai biết sao? Một người luôn lạnh nhạt bình ổn như vậy, thật không ngờ cũng có lúc thao thao bất tuyệt đến huyên náo. Nghẹn ngào cũng vì, đây là biểu tình người này chỉ thể hiện với mình phải không? Cậu ấy đã xem mình là người trong đáy lòng sao?

Trần Lâm nói nửa ngày, Tống Đình Phàm không có phản ứng, Trần Lâm vẫn líu lo nói. Bỗng nhiên khuôn mặt cậu có chút đỏ ửng nhìn Tống Đình Phàm, “Em rất dài dòng phải không? Em tới tới lui lui nói việc này với anh nguyên một buổi tối….”

Tống Đình Phàm ôm Trần Lâm vào ngực, cằm đặt trên đầu cậu, “Không có, anh thích em như vậy….”

– “Ân?”. Trần Lâm ngẩng đầu khó hiểu

– “Nếu là người khác, em cũng sẽ nói với họ như vậy sao?”

Trần Lâm lắc đầu quyết đoán, sẽ không, làm sao có thể! Thậm chí với Trương Bá Quang, ở một góc độ nào đó, dù thân mật nhưng cậu vẫn giữ lại một phần khách khí. Không tự nhiên biểu lộ như với Tống Đình Phàm bây giờ. Trần Lâm giật mình, đúng vậy, mình khi nào lại bắt đầu mở rộng cõi lòng, yên tâm biểu đạt bản thân với người đang bên cạnh như vậy? Người này cũng hiểu mình như vậy, nhè nhẹ rót vào, Trần Lâm im lặng

Tống Đình Phàm nhíu mày hiểu rõ, không nói nữa, xem đi, em đối với người khác cũng không thế này, duy độc mình anh, anh làm sao lại chê em dài dòng? Trong lòng còn âm thầm nói thêm một câu, trân quý còn không kịp!

Chương 60

Sinh ý của cửa tiệm sau khi khai trương đều tăng

Nhưng có một việc không tốt. Nhiều người vào tiệm, nếu là đến mua sách, như vậy có thể ở phía trước lựa chọn, chọn xong cũng có thể vào bên trong đọc thử. Tóm lại, vừa ý thì thanh toán chạy lấy người, không vừa ý lại tiếp tục chọn. Trần Lâm cũng không quan tâm vấn đế trên, mọi người thoải mái vui vẻ là tốt tồi. Đương nhiên, bên tiệm trà, mỗi lần khách vào sẽ qua tiệm sách chọn vài cuốn đọc xem như giết thời gian

Phía sau của hiệu sách là một không gian đọc, cũng có giá sách để một ít chủng loại sách báo khác nhau, tất cả đều để cho khách hàng có thời gian nhàn rỗi xem qua. Nhưng không thể không thừa nhận, làm như vậy, sách hao mòn rất nhanh. Trần Lâm nhìn thấy lại đau lòng, không xót tiền nhưng tiếc sách. Vì thế một tuần sau, Tống Đình Phàm lại hiến kế cho Trần Lâm

Trả tiền! Không sai, chính là trả tiền! Tống Đình Phàm đặt mua một loại máy như máy bán nước tự động cho Trần Lâm. Trước mỗi tầng giá sách đều có một máy. Chỉ khi được trả tiền, khung thủy tinh trên giá sách mởi mở ra để chọn lựa, sau đó khách hàng tự chọn sách mình muốn đọc. Trần Lâm nghe xong cũng biết đây là một chủ ý rất tốt. Chính là lại lo lắng máy móc rất đắt tiền, hơn nữa khách hàng có lẽ cũng không muốn phải trả tiền mới được chọn sách

Tống Đình Phàm căn bản không quan tâm đến lo lắng này của Trần Lâm, nhưng máy móc tốn tiền như vậy Trần Lâm sao lại không lo? Còn có, nếu khách có tiền uống trà, tự nhiên cũng sẽ không quan tâm đến một đồng hai đồng bị tiêu phí thêm

Đề nghị này của Tống Đình Phàm vừa dựng sào đã thấy bóng, hiệu quả rất nhanh. Sách có thể bảo quản tốt, hơn nữa khách hàng cũng không giảm sút. Có khách còn thậm chí nói với cậu, làm như vậy rất đúng, bằng không chi phí sách mài mòn sẽ do ai chịu?

Giải quyết vấn đền này xong, công việc của Trần Lâm cũng không còn khó khăn nào nữa. Mỗi ngày đều thư thái tự tại

So về công việc, thời gian này Tống Đình Phàm bận rộn hơn cậu. Sau khi quay về Bắc Kinh, nếu ba người đã muốn tụ về Bắc Kinh, đầu tiên sẽ phải ra những quyết định quan trọng, một ít vấn đề kinh doanh, nguy cơ và thuận lời đều phải tính toán rõ ràng. Tuy nói chính mình quyết định, còn Mục Kiệt Lưu Dụ sẽ toàn quyền thực hiện, nhưng hơn nửa tháng khảo sát thị trường, Tống Đình Phàm vẫn hiểu rõ thị trường nhất, đương nhiên hắn phải tham dự vào. Cho nên, vấn đề này xem như Tống Đình Phàm chính thức chiếu cố

Hai người đều có việc riêng của mình, nhưng thời gian gặp nhau không vì thể mà giảm bớt. Buối sáng sẽ cùng ăn điểm tâm, sau đó Tống Đình Phàm lái xe đưa Trần Lâm đến cửa tiệm, rồi đến công ty của mình. Thật ra, cửa tiệm Trần Lâm rất gần công ty Tống Đình Phàm, chỉ cách hai dãy phố. Lúc trước Tống Đình Phàm nói Lưu Dụ tìm mặt tiền cửa hàng, tuy rằng không nói rõ, nhưng Lưu Dụ không biết vô tình hay hữu ý, tóm lại vẫn tìm được địa phương tiện lợi như bây giờ. Tỷ như, cùng nhau đi làm, cùng nhau ăn cơm trưa, cùng nhau về nhà. Bấy nhiêu cũng đủ Tống Đình Phàm đa tạ huynh đệ của mình

Sinh ý của cửa tiệm vẫn ổn định vững vàng, không phải vì mới khai trương nên mới đông ngập khách. Bất quá, có thể vì không khí cửa tiệm lịch sự tao nhã nhưng hiện đại nên hấp dẫn không ít người trở thành khách quen, có thể nói, lưu lượng khách mỗi ngày rất thoả đáng. Giống như trong số khách quen, có một vị lão nhân, cơ hồ một tuần sẽ đến cửa tiệm vào hai chiều cố định

Cho dù Trần Lâm thoải mái thư thái nhưng những vất vả ngẫu nhiên vẫn có. Nhất là mỗi cuối tháng phải đổi sách một lần, việc này với Trần Lâm mà nói, quả thực là đệ nhất mệt nhọc. Trần Lâm luôn xem đó là việc của mình, cho dù Tống Đình Phàm đề nghị tìm người giúp, cậu vẫn kiên trì tự mình kiểm kê doanh thu, kiểm kê sách báo. Mỗi lần thay sách mới, Trần Lâm cũng nhất định mình phải tự làm

Mỗi cuối tháng nhìn Trần Lâm vất vả như vậy, bộ dáng vừa về nhà đã lăn ra giường ngủ, Tống Đình Phàm ngoài không đành lòng còn có phẫn nộ. Chăm chỉ làm việc là điều tốt, chính là cố đến thân thể mệt mỏi mệt nhọc thì trăm triệu lần không được. Tống Đình Phàm tự mình là người rất biết điều tiết, nếu cảm thấy trạng thái sức khỏe đủ tốt hắn mới làm việc. Nếu hắn là người chỉ biết công việc, chắc chắn không có được thành tựu như bây giờ. Bất quá cũng phải nói, Tống Đình Phàm dù sao cũng còn hai huynh đệ tốt giúp đỡ nên áp lực tất nhiên ít hơn. Trần Lâm lại không giống hắn

Nhưng Tống Đình Phàm và Trần Lâm đã thế này, tất nhiên hắn sẽ nghĩ cách ngăn lại

Vì thế, vô luận là cưỡng chế hay thương lượng, Tống Đình Phàm đều kiên trì yêu cầu Trần Lâm mỗi tháng phải nghỉ một ngày. Thực ra vốn là ba ngày, cuối cùng vì Trần Lâm nhõng nhẽo đòi giảm bớt nên thành một ngày

Lại một lần ‘mổ trâu cắt tiết gà’ thành công, Trần Lâm cực kì đắc ý. Trần Lâm hiểu Tống Đình Phàm là vì sức khỏe của cậu, chính là trước kia nếu đã chọn lựa cửa hàng cậu cũng biết sẽ không có ngày nghỉ. Người làm công có thể xin nghỉ mà không ảnh hưởng đến tiến độ công việc, nhưng Trần Lâm là ông chủ, nếu nghỉ ngơi không phải giống như không giải quyết công việc sao?

Tống Đình Phàm không còn cách nào khi thấy Trần Lâm nhõng nhẽo, hơn nữa Trần Lâm nếu thực sự vận dụng đến tài ăn nói, trừ khi Tống Đình Phàm thực sự bá đạo cưỡng chế, bằng không, cuối cùng ý kiến của hắn vẫn bị cậu đánh gảy

***** ******

Mùa xuân Bắc Kinh ngoài tính đỏng đảnh, còn mau đến mau đi. Tuy thời tiết dễ sinh bệnh nhưng đầu mùa xuân Trần Lâm đã bị bệnh một hồi, nên bây giờ an an ốn ổn đến hết mùa. Vào giữa hè, Trần Lâm vận một quần bò đơn giản cùng T-shirt. Hết thảy nhìn có vẻ bừa bãi ngẫu nhiên, nhưng làm cho người khác nhìn vào sẽ thấy tươi mát tự nhiên. Bất quá nếu gần hơn một chút, người có tâm sẽ nhìn thấy một tia xa cách tự nhiên từ cậu

Tống Đình Phàm ngồi trên giường nhìn Trần Lâm soi đồ trong gương, trong lòng ngẫu nhiên cũng toát ra một chút hâm mộ. Mình hình như chưa từng ăn vận tùy ý như Trần Lâm. Thời đại học, Tống Đình Phàm cùng Lưu Dụ Mục Kiệt cũng đã xem như ở nửa trên của xã hội, mỗi khi ra ngoài cơ hồ đều dùng chính trang, không kết hợp đơn giản như cậu. Cho dù có muốn ăn mặc tuy ý ngẫu nhiên cũng cảm thấy mình không thích hợp mà từ bỏ. Vì thế đến nay cũng không ăn mặc thoải mái bên ngoài bao giờ

– “Này, anh nhìn gì mà xuất thần vậy?”. Trần Lâm đã buôn bán xong, thong thả đến bên Tống Đình Phàm hươ hơu tay

Tống Đình Phàm một phen kéo tay cậu, đem người đến trước mặt mình, hai mắt thâm thúy không thấy đáy nhìn mắt Trần Lâm, “Anh thích nhìn em mặc như vậy”Cơ hồ là xấu hổ, Trần Lâm nhanh chóng rút bàn tay đang bị cầm ra, vội vội vàng vàng ra khỏi phòng ngủ. Lúc đi còn nói, “Mau ra ăn sáng, không đồ ăn lại nguội…..”

Tống Đình Phàm nhìn bóng dáng thiên hạ, tựa hồ cũng thấy cậu một mảnh đỏ ửng. Haha, người này vẫn còn rất dễ thẹn thùng a!

Vừa ra khỏi phòng ngủ đến phòng ăn, Tống Đình Phàm nhìn thấy Trần Lâm còn chút xấu hổ, lại thêm một câu, “Anh vừa rồi… còn chưa múc cháo ra vì sợ nguội”

Trần Lâm cúi đầu thật sâu, yên lặng ăn bát cháo, ăn hết một bát, thuận tay lại cầm thêm báo nữa. Ăn xong, Trần Lâm đã thấy người ngồi đối diện mình vươn tay đòi bát, tâm tư khẽ động, Trần Lâm nâng mi khiêu khích liếc Tống Đình Phàm, “Em hôm nay ăn hai bát rồi, trời nóng quá, em ăn một bát cháo nguội”. Nói xong tiền tự tay múc cháo, ngồi xuống ăn

Tống Đình Phàm nhìn một loạt hành động này của Trần Lâm, trong lòng cười ngất trời, Trần Lâm này là tính toán với mình sao? Thật sự là, thật sự là đáng yêu đến chết! Hahaha~!

Hai người yên lặng ăn sáng, Tống Đình Phàm không nói lời nào, Trần Lâm cũng không nói. Không lâu sau, Trần Lâm có chút mất tự nhiên nghĩ mình lòng dạ hẹp hòi. Người ta thật vất vả lời ngon tiếng ngọt, là chính mình da mỏng chịu không nổi; sau đó người ta cũng là nói thật a, cơm cũng chỉ là cháo thôi!

Vì thế, chính mình liền cố ý không cho người ta đơm cơm, có phải hay không không tốt lắm a?

Trần Lâm nghĩ vậy trong lòng, khóe mắt trộm liếc liếc Tống Đình Phàm, phát hiện người nọ vẫn nghiêm trang ăn cơm như không có chuyện gì xảy ra. Trần Lâm lại áy náy

– “Cái kia…. em sắp no rồi, bát này, ách, anh ăn bát cháo này đi….”. Ngay khi Tống Đình Phàm chuẩn bị đứng dậy đơm bát thứ hai, Trần Lâm liền đưa bát cháo chưa ăn trong tay cho Tống Đình Phàm. Tuy mặt còn chút hồng nhưng ý tứ vẫn thực hiểu được

Tống Đình Phàm liếc cậu một cái, tiếp tục tự đơm cơm vào bát. Trần Lâm nhìn thấy lại cực kì nam khan. Mình đều hảo thanh hảo ngữ mà người này còn không cảm kích. Khi cầm bát cơm về, Tống Đình Phàm thuận tay đưa cho Trần Lâm

– “Cháo chỉ âm ấm thôi, bát này để lâu như vậy nên hơi lạnh, em ăn bát này”. Nói xong đem bát của mình đưa cho Trần Lâm

Sau khi sống chung với Trần Lâm, Tống Đình Phàm mới phát hiện dạ dày cậu không được tốt lắm, buổi sáng nếu không ăn cháo hoa rất dễ bị đau dạ dày, hơn nữa tuyệt đối không thể ăn những đồ cứng, bằng không ngày đó cũng không ăn uống thêm được gì. Không chỉ thế, nếu ăn đồ hơi lạnh cũng sẽ bị đầy bụngTrần Lâm nhìn Tống Đình Phàm làm vậy, mặt vẫn còn hồng nhưng trong lòng rất ấm áp

– “Nhưng mà, em đã no rồi”. Dù sao cậu cũng đã ăn ba bánh bao, hai chén cháo

Tống Đình Phàm nhăn nhăn mày, ăn bát cháo kia của Trần Lâm, “Cố thêm một chút, ăn hết bát này đi. Trưa nay anh có thể không ăn cùng em được”

Trần Lâm bất đắc dĩ tiếp tục ăn, cam tâm tình nguyện ăn. Bởi vì nếu mình tự ăn cơm trưa một mình, khẳng định phải qua giữa trưa, đại biểu đại hội nhân dân toàn quốc này chắc là muốn mình ăn sáng no một chút đi

Tống Đình Phàm nhìn Trần Lâm đang biết vâng lời ăn cháo, trong lòng lại sung sướng một trận. Khi đưa Trần Lâm đến cửa hàng, thừa dịp khoảng cách hai người rất gần, Tống Đình Phàm nói, “Em a, là người có da mặt thật mỏng….”

Trần Lâm quay đầu nhìn Tống Đình Phàm, muốn hỏi, anh nói gì. Chính là chưa kịp nói, Tống Đình Phàm đã lắc lắc đầu lái xe rời đi. Để Trần Lâm đang xấu hổ lại, cậu lại không ngốc, lời nói của Tống Đình Phàm khi sáng nay nhìn cậu mặc quần áo, tuy rằng hiện tại nghĩ lại trong lòng vẫn rất vui, nhưng lúc ấy cậu vẫn quả thật có chút xấu hổ!

Cả mùa hè, Tống Đình Phàm mua không ít quần áo cho Trần Lâm, kiểu dáng cũng không sai biệt lắm. Tuy nói vì mình muốn thấy Trần Lâm mặc như vậy, nhưng mấu chốt cũng vì đương sự thích ăn vận như vậy. Thoải mái đơn giản như vậy là cảm giác Trần Lâm thích nhất

Có một lần, Trần Lâm ngọt nhạt hỏi Tống Đình Phàm, nếu thích kiểu quần áo như vậy tại sao không mặc? Tống Đình Phàm lắc đầu trả lời, không hợp. Trần Lâm nghe xong nhíu nhíu mày, không nghĩ vậy. Cậu đều thấy Tống Đình Phàm chỉ mặc âu phục chính trang, ưu nhàn vận động, nhưng chưa bao giờ thấy hắn mặc quần bò, T-shirt. Cho nên, Trần Lâm mua một bộ đơn giản như vậy cho Tống Đình Phàm, giá cả cũng rất xa xỉ. Tống Đình Phàm vì việc này mà lo lắng một phen

Chi phí sinh hoạt hàng ngày của Trần Lâm và Tống Đình Phàm đều lấy từ cửa hàng, Tống Đình Phàm cũng không phản đối. Bất quá trong nhà vẫn có một ngăn kéo để tiền chi tiêu hàng tháng, hắn luôn để vào rất nhiều tiền, Trần Lâm biết cũng không nói gì. Nếu đã sống cùng nhau, hai người cũng chia sẻ gánh nặng không phải là việc đương nhiên sao?

Trần Lâm thực sự không phải vì cửa hàng của mình có Tống Đình Phàm hỗ trợ, hắn bỏ tiền mà sau này cậu phải chiếu cố hoàn toàn cho Tống Đình Phàm. Nếu làm như vậy sẽ rất giống già mồm cãi láo, hơn nữa Tống Đình Phàm cũng không bao giờ đồng ý. Cho nên ngay từ đầu, Trần Lâm đã không nghĩ vậy, ngược lại còn cho rằng, cùng nhau chia sẻ gánh nặng mới là chính đạo, là thượng sách

Tống Đình Phàm có thể mua quần áo cho cậu, vậy tất nhiên cậu cũng có thể mua cho Tống Đình Phàm. Về phần hợp hay không thì mặc trước rồi nói sau! Haha

Trần Lâm mang quần áo về nhà, vào ban đêm liền ép Tống Đình Phàm mặc thử. Tống Đình Phàm nhìn thấy quần áo Trần Lâm mua. Một chiếc quần bò màu xanh thực bình thường; mà chiếc T-shirt còn đơn giản hơn nhiều, màu xanh có thêm vài viền trắng. Đơn giản và hào phóng. Tuy rằng không chắc chắn, bất quá Tống Đình Phàm cũng là có chút cảm động. Trừ bỏ việc phối màu nhất quán hợp ý, lại kiểu dáng đơn giản mình thích; chính yếu đây là do Trần Lâm mua. Tống Đình Phàm xúc động một trận trong lòng, cũng hiện ra ngoài mặt

Trần Lâm dụ khuyên nửa ngày, cuối cùng vẫn mặc thử. Trần Lâm quay chung quanh Tống Đình Phàm, một tay vuốt ve cằm, hâm mộ, tấm tắc khen, “Không tồi, không tôi, nói thế nào nhỉ, nga, đúng rồi, chỉ có quần áo không được chọn chủ nhân, không ai không có trang phục phù hợp với mình! Xem ra…. lời này rất hợp với cái mắc áo trời sinh như anh a! Hahaha…..”

Trần Lâm nói xong liền cười, hoàn toàn không để ý người kia đã có chút xấu hổ. Tống Đình Phàm nhìn mình trong gương, thực sự không được tự nhiên a! Chiếc T-shirt nhìn rất trang nhã hợp tuổi, tại sao khi mặc vào lại không giống vậy? Không thể phủ nhận, mới nhìn qua thật giống một người vừa tốt nghiệp đại học, hơn nữa còn rất trẻ trung!

– “Anh ít đùa, làm gì không hợp, tốt lắm a! Liền như vậy đi, về sau cũng thường xuyên mặc như vậy!”. Trần Lâm cười tươi, vỗ tay quyết định thay Tống Đình Phàm

Tống Đình Phàm mặt có chút đỏ, “Sao anh lại cứ cảm giác có chút không hợp….”

Trần Lâm lúc này mới nhìn thẳng mặt Tống Đình Phàm, chỉ có thể buồn cười lắc đầu, “Anh a, bình thường lúc nào cũng mặc âu phục, bất chợt chuyển sang kiểu này nên nhất thời không quen được thôi. Khi nào quen sẽ không sao!”

Tống Đình Phàm tuy muốn phản bác, tuy bị Trần Lâm giễu cợt một phen. Chính là hắn cũng biết quần áo này là Trần Lâm dụng tâm mua về cho hắn, không mặc cũng không tốt. Cho nên, Tống Đình Phàm vẫn mặc. Bất quá cũng chỉ những khi nghỉ ngơi hắn mới mặc, bình thường đi làm sẽ không, hình tượng nhất quán Tống Đình Phàm vẫn phải duy trì

Còn nhớ rõ lần đầu tiên mình mặc quần áo Trần Lâm mua, ngày đó Mục Kiệt Lưu Dụ hai mắt sáng rỡ nhìn Tống Đình Phàm, đều là tươi cười từ chối cho ý kiến nhưng ý cười trong mắt rất đậm! Tống Đình Phàm liếc xéo, hai người cũng coi như một vừa hai phải

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau