THUẬN THEO TỰ NHIÊN, NƯỚC CHẢY THÀNH SÔNG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thuận theo tự nhiên, nước chảy thành sông - Chương 51 - Chương 55

Chương 51

Tống Đình Phàm mở cửa liền nhìn thấy hai người, nheo mắt, Trần Lâm bị nhìn đến cả người đều mất tự nhiên

– “Cái kia, Đình Phàm, người cũng mang về cho cậu rồi!”. Ánh mắt Mục Kiệt lăn qua lăn lại giữa hai người, lớn mật hỏi một câu, “Không mời tôi vào ngồi một chút?”

Tống Đình Phàm lạnh mặt nhìn hắn, cậu nói xem?

Mục Kiệt hảo mất mặt, ánh mắt ‘cậu thiếu tôi một cái nhân tình’ nhìn Tống Đình Phàm, xoay người rời đi

Chờ Mục Kiệt rời đi, hai người sẽ đứng ngoài cửa nhìn nhau thật lâu sao?

Thực hiển nhiên, sẽ không!

Bởi vì Tống Đình Phàm liền nói, “Vào đi, ăn cơm trước, cơm nước xong sẽ nói sau!”

Trần Lâm nghe lời làm theo mệnh lệnh

– “Toilet ở đằng kia, rửa ráy trước đi rồi quay lại”

Trần Lâm vừa vào cửa liền thấy nơi ở của Tống Đình Phàm không xa hoa như mình tưởng tượng, ngược lại không khí còn rất đơn giản. Không gian trang hoàng bằng gam màu nhạt, tường màu vàng nhẹ, sô pha vàng nhạt, phòng bếp ngăn cách bằng vách thủy tinh, cũng là trang sức đơn giản sáng sủa! Trần Lâm cười cười trong lòng, thật không ngờ hắn cư nhiên thế này

Khi Trần Lâm quay ra, Tống Đình Phàm còn nói, “Điện thoại của em có hai cuộc gọi nhỡ, là người nhà gọi”

– “Nga, a, có thể là mẹ em”. Trần Lâm vội vàng lau lau tay, nhận điện thoại Tống Đình Phàm đưa cho cậu

– “Gọi lại đi”

– “Ân”

Trần Lâm gọi điện về nhà, là mẹ Trần gọi hỏi con trai đã đến Bắc Kinh chưa, hai mẹ con hàn huyên chốc lát nhưng không nhiều lời

Tống Đình Phàm nhìn Trần Lâm nói chuyện xong, gọi cậu ra ăn cơm. Trần Lâm nhìn đồ ăn trên bàn đều là nấu tại nhà, thịt kho tàu khoai tây, thịt bò kho, một phần canh rau diếp nấu trứng… rõ ràng không phải đồ ăn mua từ khách sạn. Bất khả tư nghị ngẩng đầu nhìn Tống Đình Phàm, “Anh nấu sao?”

Tống Đình Phàm liếc mắt, xoay người bới cơm, xem như cam chịu! Trong lòng lại nghĩ, dùng ánh mắt nói, anh không thể nấu cơm sao?!

– “Anh chưa bao giờ nói với em anh biết nấu cơm a”

Tống Đình Phàm đưa bát cơm cho Trần Lâm, “Thời đại học tự mình ở nơi này, đi học”

Sau đó hai người ngồi xuống ăn cơm, hơn nửa ngày cũng không có động tĩnh gì. Trần Lâm nhiều lần muốn mở miệng nói, chính là khóe miệng vừa giương lên lại thủy chung không ra tiếng. Ăn đồ ăn Tống Đình Phàm nấu, Trần Lâm cảm giác như đồ mẹ nấu, so với đồ ăn mình nấu ngon hơn nhiều!

– “Rất kì quái khi anh nấu cơm sao? Em cũng không biết nấu?!”. Tống Đình Phàm cuối cùng là hảo hảo phản ứng với Trần Lâm
– “Em? Haha, em cũng chỉ nấu được vài món đơn giản”. Gắp một khối thịt kho tàu, Trần Lâm xẩu hổ nói, “Này… còn có khó khăn”

– “Lần trước em nấu rất ngon”

– “A?”. Như là hiểu ra lời nói của Tống Đình Phàm, “Nga, đó là rất ít khi em có thể nấu không tồi”

Tống Đình Phàm nghĩ, trách không được lần trước khi nấu không tồi, cậu ấy lại cười mất tự nhiên, nguyên lai là giật mình với khả năng nấu ăn của mình a!

– “Ở nhà em, trên cơ bản ba nấu cơm, mẹ rất ít khi động thủ nhưng bà nấu rất ngon, là sinh vật quý hiếm trong nhà! Haha, mà em thì mỗi lần chỉ là trợ thủ của bọn họ, em cũng không biết nấu cơm”

Tống Đình Phàm kinh ngạc, trong suy nghĩ của hắn, nấu cơm vốn là việc của phụ nữ, có rất ít gia đình nam nhân xuống bếp nấu ăn, xem ra cha Trần Lâm là trường hợp đặc biệt a! *anh thì khác gì ba vợ hả anh? (╭ ̄3 ̄)╭*

Hai người cơm nước xong, Trần Lâm muốn rửa chén, Tống Đình Phàm cũng không ngăn cản, dù sao cậu sớm muộn gì cũng là người nhà này, bây giờ còn đòi rửa chén như cách đổi xử khiêm nhường của khách, vậy cũng quá xa lạ! Tống Đình Phàm mới không làm như vậy!

Chờ Trần Lâm rửa chén xong, Tống Đình Phàm liền pha cho cậu một li trà hoa hồng ngồi trên sô pha thượng đẳng, hiển nhiên hết thảy đều đã sắp xếp trước

Vẫy tay, gọi Trần Lâm đến trước mặt mình. Sô pha này đủ cho ba người, hơn nữa còn có dáng dài, một người cao mét tám như hắn nằm lên còn dư dả. Huống chi hiện tại chỉ có hai người hắn và Trần Lâm? Rõ ràng trống trải rất nhiều

Tống Đình Phàm thấy người ngồi cách mình một khoảng, gáy không ngừng cúi xuống, thật giống như kì thi thử thách tính nhẫn nại toàn quốc với hắn! Trần Lâm nhìn sắc mặt Tống Đình Phàm biến hóa không ngừng, trong lòng cũng hoảng. Cậu kì thật không nghĩ, không nghĩ hai người sẽ ngồi xa như vậy, chính là, chủ động đến ngồi gần Tống Đình Phàm, này… cậu làm không được

Chợt nghe Tống Đình Phàm thở dài một hơi, thân hình vừa động liền ôm Trần Lâm vào lòng. Cằm hắn đặt trên đỉnh đầu Trần Lâm, không ngừng vuốt ve, “Em thật là….”. Tiếng than nhẹ tựa hồ bao hàm nhiều bất đắc dĩ cùng…. sủng nịch

Trần Lâm nghe, trong lòng mừng thầm một trận mừng thầm. Làm sao lại có người không thích người khác chiều chuộng được?

– “Nói cho anh biết, nguyên buổi chiều, em nghĩ thông suốt cái gì rồi?”Cười khúc khích, Trần Lâm bật cười, thoát khỏi cái ôm của Tống Đình Phàm, nửa quỳ trên sô pha, hai mắt sáng ngời hữu thần nhìn Tống Đình Phàm, “Anh nói Mục Kiệt đi tìm em, không phải làm em nghĩ thông sao? Như vậy, em nghĩ thông suốt cái gì, anh lại không biết?”

Hỏi lại Trần Lâm nhưng thật ra Tống Đình Phàm lại cười, “Không cần anh… cho thêm thời gian nữa?”

Trần Lâm lắc đầu

– “Không cần. Anh nói Mục Kiệt đi tìm em, không phải để anh ta nói những điều anh không tiện mở miệng, rồi lại như xối nước vào đầu để em nghĩ thông suốt sao?”

Tống Đình Phàm nheo mắt, “Sao em biết anh không tiện mở miệng?”

Trần Lâm cười đắc ý, “Cho dù anh có tiện nói, chính là những lời đó, từ anh và từ người khác nói ra thì hiệu quả sẽ khác nhau. Điểm này, anh thế nào lại không biết được? Hơn nữa, anh để Mục Kiệt nói với em, căn bản là sẽ nắm chắc phần thắng, một người tốt nghiệp loại ưu trường Luật, nói gì cũng rất hợp lí hợp tình a! Cuối cùng, nếu em không đáp ứng thì giống như có lỗi”

Tống Đình Phàm nghe xong cười to thành tiếng, vùi đầu vào ngực Trần Lâm. Cùng lúc Trần Lâm có thể hiểu thông suốt lòng mình, cùng lúc Trần Lâm lại thông minh như thế, bình tĩnh phân tích tiền căn hậu quả như thế, nhưng lại dùng giọng điệu vui đùa! Trần Lâm nghe lời nói của mình cũng cười thành tiếng. Hai người đến bây giờ, không khí đã thân thiện hơn rất nhiều

– “Cậu ta nói gì?”

– “Anh ta a, haha, nói sau này em nuôi anh. Còn cái kia cứ coi như là lễ vật mà tiếp nhận đi! Mà em cũng ủy khuất nhận rồi, haha”

Tống Đình Phàm nghe Trần Lâm nói nhẹ nhàng như vậy, trong lòng biết không chừng cậu lại bị Mục Kiệt dùng xảo ngữ rồi, thanh tình nhưng cũng quỷ quyệt mà thuyết phục. Nghĩ chính cậu cũng đã trải qua một quá trình gian nan

Hai người nhìn nhau trong chốc lát, không khí tựa hồ có chút thay đổi, Trần Lâm bối rối muốn tránh ánh mắt của Tống Đình Phàm, chính là khuôn mặt Tống Đình Phàm ngày càng tiến gần, không thể né tránh được. Môi hai người liền chạm vào nhau, một phen trằn trọc ma sát, liếm cắn khinh phệ, Tống Đình Phàm mới buông Trần Lâm ra. “Về sau không được nói như vậy nữa”

Một câu khơi dậy chuyện Trần Lâm sợ đề cập đến nhất trong đáy lòng

Là, Trần Lâm cuối cùng cũng nhận ra tâm ý của Tống Đình Phàm, chính là không thể phủ nhận, cách làm của hắn đã để lại cho Trần Lâm một ấn tượng không thể xóa nhòa. Hoặc nói, trong tiềm thức, Trần Lâm sợ hãi

Khi mình nói câu kia, Tống Đình Phàm cũng bắt đầu tâm lí chiến với mình, hắn hiểu hết thảy mọi việc của mình, nhưng cái gì cũng không nói, chuyện gì cũng không làm, cũng chỉ đứng nhìn mình bất an, lo lắng, nhìn chính mình đối mặt với mọi vấn đề. Rồi cuối cùng lại nói, những bất an, lo lắng, kì thật đều là dư thùa, hoàn toàn không cần thiết… Đích, hắn chính là ép mình phải trải qua quá trình kia mà thôi. Mà hắn sớm đã đem kết quả cuối cùng quy định sẵn rất tốt, không báo động gì trước liền trực tiếp nói cho mình biết, cũng không có cách cự tuyệt. Chính mình cứ như vậy bị hắn quan sát như tế bào sinh vật đặt dưới kính hiển vi, loại bỏ cảm giác không thoải mái bên ngoài, cũng có…. sợ hãi

Mà chính mình trái lại cũng hiểu được hết thảy, biết được hết thảy, nhìn thấu hết thảy, nhưng không có cách gì trách cứ hắn, hơn nữa chỉ có thể nhận, cậu có thể nói Tống Đình Phàm đã sai sao?… Không thể! Trần Lâm biết rõ mình ủy khuất những cũng không thể nói hắn sai! Bởi vì tất cả cũng từ một câu nói của mình mà ra

Hắn làm cho Trần Lâm trải qua cảm thụ chân thật như vậy, Trần Lâm lạnh nhạt bình tĩnh chưa bao giờ trải qua chuyện này, lại như thế nào không thể làm cậu chung thân khó quên? Chính là bản thân Trần Lâm cũng chỉ có thể thán phục!

Trần Lâm ôm cổ Tống Đình Phàm, nhẹ nhàng lắc đầu

Kì thật thông qua thân hình run rẩy của Trần Lâm cùng một ít biến hóa tình tự, Tống Đình Phàm cũng biết những lời Mục Kiệt nói khi chiều có ảnh hưởng nhất định đến cậu. Bất quá, Tống Đình Phàm không ngại, hắn phải làm như vậy, Trần Lâm bình thường như thế nào cũng được, nhưng tuyệt đối không thể nói những lời vũ nhục tình cảm của hai người, cũng tuyệt đối không thể lấy đó tổn hại đến tình cảm của hai người. Điểm này, Tống Đình Phàm thực kiên trì!

– “Anh biết em muốn mở hiệu sách, chính là anh nghĩ ra một đề nghị, em tham khảo một chút”. Lời nói Tống Đình Phàm đã uyển chuyển rất nhiều

Chương 52

Trần Lâm gật gật đầu, “Anh nói đi”

– “Em muốn mở hiệu sách một vì thực hiện nguyện vọng ban đầu của chính mình, hai cũng bởi vì đó là ngành đơn giản, không cần giao tiếp với quá nhiều người, em làm như vậy cũng không uổng công”. Trần Lâm lại gật đầu, ý bảo Tống Đình Phàm nói tiếp

– “Vậy nếu mở thêm quán cà phê hoặc quán trà thì sao?”

Trần Lâm nhíu mi, cậu không hiểu ý tứ của Tống Đình Phàm. Tống Đình Phàm xoa xoa vai cậu, “Mặt tiền cửa hàng kia hôm nay em cũng thấy được, lớn nhỏ không cần nói, vị trí cũng không sai, đúng không?”. Trần Lâm than thở trong lòng, em biết vị trí kia không tồi a?! Lại lập tức hiểu ý Tống Đình Phàm

– “Anh muốn nói, em cùng lúc kinh doanh hai lĩnh vực khác nhau sao?”

Tống Đình Phàm gật gật đầu, hiển nhiên hài lòng với phản ứng của Trần Lâm

– “Ân, bất quá cũng không phải kinh doanh hai ngành hoàn toàn khác nhau, em có thể sắp xếp như nhau, hoặc đem hai loại hình nhập làm một. Mấu chốt vẫn là hiệu sách”

Trần Lâm không hiểu nhìn Tống Đình Phàm

Tống Đình Phàm nói rõ, “Tuy rằng để em thanh thản mở hiệu sách thì em sẽ thoải mái tự tại rất nhiều, nhưng anh còn hi vọng em có thể ra ngoài tiếp xúc với một ít người, dù sao xã hội này cũng không thích hợp với những người chỉ biết sống trong thư phòng”

Trần Lâm nghe xong lời của hắn, trong lòng đột nhiên giật mình. Người này, hắn vì mình mà lo lắng chu đáo vậy sao?

– “Vừa lúc kinh doanh hai loại hình khác biệt lại có thể cho em tiếp xúc với nhiều người, thông qua nhiều loại người đó, em cũng có thể hiểu đời được nhiều ít. Không đến mức em hoàn toàn đắm chìm vào một đống sách của em”. Nói câu cuối, Tống Đình Phàm như vừa nhớ đến gì đó

Hắn nhớ rõ có một lần mình ở lại trong phòng ngủ của Trần Lâm, cậu đang đọc sách, đọc đến mất ăn mất ngủ, căn bản một buổi tối hắn bị bỏ rơi! Lúc ấy chính mình cũng rất bực mình!

Trần Lâm có vẻ cũng nhớ đến việc đó, cậu quẫn bách cười một chút. Đồng thời trong lòng lại rất cảm động, một người dùng thái độ nghiêm túc như vậy để nói đến công việc, làm sao không có được thành tựu như bây giờ. Mà hiện tại, những tâm tư này của hắn cũng vì mình mà hao tổn, chính mình sao lại không cảm động vui sướng được?

Trần Lâm gật đầu đồng ý đề nghị của Tống Đình Phàm

– “Đồng ý nhanh như vậy? Không lo lắng một chút?”. Tống Đình Phàm trêu chọc cậu

Trừng mắt liếc hắn, Trần Lâm trả lời, “Không cần!”

– “Haha, không cần thì không cần”

– “Chính là, em sợ mình chưa bao giờ tiếp xúc với hai lĩnh vực kia, làm không được”. Trần Lâm có chút lo lắng

Tống Đình Phàm không nghĩ như vậy, “Này không vấn đề gì, anh tìm người cho em, trước mang em làm quen với công việc, đợi cho em vững vàng thì tiếp nhận công việc, còn không có thể thuê người khác quản lí”

Trần Lâm cảm giác Tống Đình Phàm nói rất đúng, nhưng như vậy không phiền toái cho hắn sao

– “Thu hồi ý tưởng loạn thất bát tao của em đi!”. Ánh mắt Tống Đình Phàm chuyển lạnh như hiểu rõ vừa rồi Trần Lâm vừa nghĩ gì
Ngữ khí lập tức hòa hoãn, “Mục Kiệt cũng chưa nói, lúc mở cửa hàng em hoàn toàn đảm đương vật liệu trang trí”. Xem như an ủi Trần Lâm, nhưng lại lập tức bổ sung một câu, “Anh tự nhiên cũng sẽ cung cấp vật liệu”

Trần Lâm thấy Tống Đình Phàm thẳng ý quyết định, trong lòng cười một trận thật tươi, người này có thuật đọc tâm sao? Suy nghĩ của mình mới vừa hiện lên hắn đã nói nhiều như vậy để áp chế mình!

Trần Lâm không phải loại người hay già mồm cãi láo, nếu chính mình đã nghĩ thông suốt sẽ cùng Tống Đình Phàm bắt đầu một cuộc sống lâu dài, hơn nữa hai người ở chung, hắn có thể chiếu cố mình, như vậy về sau hắn sẽ luôn luôn chiếu cố mình, mình cần gì phải so đo như vậy? Trần Lâm chẳng những sẽ không so đo như vậy, cậu còn quyết định nếu Tống Đình Phàm nguyện ý, cậu từ chối không phải rất lãng phí sao?

– “Cái kia, tuy rằng em nói muốn mở tiệm sách, nhưng một ít lai lịch sách báo anh có thể giúp em giải quyết một chút không?”. Nói xong còn khẽ cười với Tống Đình Phàm, cuối cùng cũng cho Tống Đình Phàm nhận thức chút tính khí trẻ con của cậu!

Nhưng Tống Đình Phàm lại có chút kinh nghi bất định, Trần Lâm sảng khoái như vậy? Thế nhưng lại mở miệng nói mình giúp đỡ? Chẳng lẽ lời nói của Mục Kiệt không chỉ có tính thuyết phục mà còn tẩy não được thiên hạ trước mắt?

Trần Lâm nhìn người kia nửa ngày chưa có phản ứng, trong lòng âm thầm đắc ý, mình cuối cùng cũng nhìn thấy một biểu tình khác của Tống Đình Phàm, rất dọa người! Giả vờ nói, “Này, anh có phải hay không không muốn a?”

Đợi Tống Đình Phàm điều chính biểu tình mới nghe một câu không biết sống chết của Trần Lâm, ôm thật chặt cậu, hung hăng trừng mắt một cái

– “Đi tắm rửa nhanh đi!”. Tống Đình Phàm lại nghĩ, người này được hắn sủng lên tận trời nên mới đùa giỡn mình như bây giờ! Không chịu suy nghĩ thử xem sau này sẽ phải chịu phạt thế nào!

Một bên đưa Trần Lâm vào phòng tắm, một bên nói với cậu khăn mặt, bàn chải đánh răng, dép lê đều có sẵn nguyên bộ trong phòng vệ sinh, quần áo khác của Trần Lâm ở trong túi hành lí của cậu, đương nhiên cũng nói cho Trần Lâm biết trong tủ quần áo có rất nhiều đồ mới hắn mua cho cậu

Trần Lâm tắm rửa xong đi ra đã thấy Tống Đình Phàm cũng tắm xong rồi, đang ngồi ở sô pha lau tóc. Ánh mắt Trần Lâm hỏi, anh thế nào cũng tắm rồi? Tống Đình Phàm chỉ ngón tay ý bảo, phòng ngủ. Nguyên lai phòng ngủ cũng có buồng vệ sinh

Trần Lâm mặc một bộ pyjama kiểu cũ, rất dày và kín đáo; mà đồ ngủ của Tống Đình Phàm, từ góc nhìn của Trần Lâm sẽ thấy nguyên lồng ngực lõa lồ, tóc ướt dưới ánh đèn lại phát ra quang mang khác thường, Trần Lâm đột nhiên phát hiện mình có chút không dám nhìn thẳng. Chầm chậm đi đến trước mặt Tống Đình Phàm, im lặng ngồi lau tóc bên cạnh hắn

– “Đến phòng ngủ đi, nơi này lạnh”

Trần Lâm bị một bóng đen và giọng nói đột ngột đến trước mình làm cho hoảng sợ, ngẩng đầu kích động nhìn Tống Đình Phàm, người này thật là, khi nào lại đến trước mặt mình?!– “Em… em không lạnh”

Tống Đình Phàm nhíu nhíu mày, trong mắt ý tứ hàm xúc kiên trì thực rõ ràng. Phòng khách tuy có điều hòa nhưng không gian rộng, không thể nào ấm như phòng ngủ luôn có hệ thống sưởi, Tống Đình Phàm chính là không khi nào quên tật xấu sợ lạnh của Trần Lâm. Trần Lâm nhìn Tống Đình Phàm kiên trì như vậy cũng liền theo hắn vào phòng ngủ. Vừa vào phòng đã thấy Tống Đình Phàm lập tức chỉnh điều hòa cao thêm mấy độ, chỉ có thể bất đắc dĩ mở miệng, “Đình Phàm, kì thật em không sợ lạnh đến vậy”

Tống Đình Phàm tà tà liếc cậu một cái, căn bản không để ý tới

– “Sấy tóc nhanh lên, anh đi pha trà cho em”

Khi Tống Đình Phàm mang trà trở vào, Trần Lâm đã sấy xong tóc, cậu đang ngồi ở mép giường quan sát đánh giá tứ phía phòng ngủ. Khi mới tắm rửa Trần Lâm chỉ vào lấy quần áo rồi đi ra chứ không nhìn kĩ, bây giờ mới có cơ hội tinh tế nhìn một lần. Nhìn quanh một lượt, Trần Lâm kết luận, phòng ngủ thật giống với Tống Đình Phàm

Phòng màu xám, nhưng bên trong lại rất sáng sủa, không sáng như sân phơi nhưng ánh sáng nhẹ nhàng này làm người ta thực thoải mái. Mặt khác bài trí trong phòng của hài hòa với kiến trúc ngôi nhà, có thể nhìn ra, hẳn là Tống Đình Phàm tự thiết kế, tuyệt đối không phải nhờ người khác thiết kế giúp! Không biết vì cái gì, Trần Lâm khẳng định như vậy!

Trần Lâm dường như hiểu ra, ra mòi mình đã yêu một người toàn năng a! Không nói đến sự nghiệp, phương diện cuộc sống hàng ngày Tống Đình Phàm cũng làm không kém! Không biết, hắn, có tự giặt quần áo không? Nghĩ vậy, Trần Lâm cười thành tiếng, vì trong đầu cậu hiện lên hình ảnh Tống Đình Phàm ngồi giặt quần áo! Là có chút…. quái dị

Tống Đình Phàm thấy Trần Lâm cười kì quái, “Cười gì?”. Vừa hỏi vừa mang tách trà hoa hồng đến cho Trần Lâm. Vừa chạm đến bàn tay lạnh băng của Trần Lâm, Tống Đình Phàm trừng mắt liếc cậu, Trần Lâm cũng tự biết ý hắn mà ngoan ngoãn cầm tách trà chui vào ổ chăn

– “Không có gì hết”. Trần Lâm cố nén cười, cậu dám nói suy nghĩ vừa rồi của mình cho Tống Đình Phàm nghe sao!

Tống Đình Phàm kì quái nhìn Trần Lâm, cũng leo lên giường. Tuy rằng hai người cùng ở trên giường nhưng tư thế không giống nhau. Trần Lâm bởi vì tay bưng tách trà nên vẫn ngồi, mà Tống Đình Phàm lên đến giường liền nằm xuống, nghiêng đầu gối lên đùi Trần Lâm, hai tay ôm thắt lưng cậu

Trần Lâm cười cười hiểu ý, điều chỉnh tư thế để Tống Đình Phàm gối đầu cho thoải mái. Một tay vuốt ve tóc mai Tống Đình Phàm, một ít tóc ngắn châm vào tay nhưng Trần Lâm lại vuốt thực thành thục, vừa thấy cũng biết đây là động tác quen thuộc. Trần Lâm như thế nào lại không biết, hắn, chắc là đang mệt mỏi đi. Thời gian này tuy mình thừa nhận có vài điều bất an, hắn, chỉ sợ cũng không dễ dàng như vậy. Vừa lo cho mình, vừa lo công việc

– “Việc kia đã xong chưa?”. Trần Lâm nhẹ giọng hỏi

Tống Đình Phàm lắc đầu, Trần Lâm có chút kinh ngạc, sao lại như thế? Thời gian trước không phải mọi việc đã sắp xong rồi sao? Bây giờ còn chưa hoàn thành? Có vấn đề gì sao?

Những nghi vấn Trần Lâm chưa kịp hỏi ra miệng, chợt nghe giọng nói Tống Đình Phàm từ đùi cậu tức giận truyền đến, “Hoàn toàn không uống trà?”

Kì thật Trần Lâm đã sớm đem tách trà để trên tủ đầu giường, cơm chiều ăn thật sự no, hơn nữa đã uống qua một tách trà, làm sao bây giờ lại uống nữa a! Vừa rồi bất quá cũng vì thuận theo tâm ý Tống Đình Phàm, dù sao với những săn sóc như vậy, Trần Lâm vẫn không thích cự tuyệt

– “Ân”

– “Anh muốn uống không?”. Nói chuyện, Trần Lâm nghiêng người muốn cầm tách trà

Chính là vừa mới động đã kinh động đến Tống Đình Phàm, hắn ngẩng đầu nhìn cậu. Trong ánh mắt thật bất đắc dĩ không khát nước. Ánh mắt lại đảo xuống dưới, Trần Lâm nhìn theo tầm mắt hắn mới ý thức được tình trạng của mình. Ba cúc áo ngủ phải dưới đã bị mở ra, mình lại hồn nhiên bất giác

– “Bá”. Trần Lâm đỏ mặt. Chỉ có thể động đậy nửa thân trên, động cũng không phải, không động cũng không phải

Chương 53

Tống Đình Phàm tựa ngày càng gần, Trần Lâm có thể tinh tường cảm nhận hơi thở ấm ấp phả trên mặt mình, còn có mùi kem đánh răng thơm ngát thản nhiên tản ra. Cúi mắt, Trần Lâm cũng không dám thở mạnh một chút

Tống Đình Phàm thấy bộ dáng quẫn bách thẹn thùng của Trần Lâm liền trực tiếp đem chóp mũi cọ vào hai má cậu, trêu chọc, “Hiện tại a, còn không phải em không dám thở….”. Trần Lâm còn không hiểu ý tứ gì, vừa định ngẩng đầu, thì lại vô tình dâng môi mình đến miệng Tống Đình Phàm. Hắn tất nhiên không bỏ qua, trực tiếp hàm trụ

Hai tay Tống Đình Phàm đặt ở bả vai và lưng Trần Lâm, trực tiếp gắt gao kéo cậu về hướng mình. Chiếc hôn này không giống những lần trước kia, mãnh liệt tình cảm, nóng bỏng đam mê, không kìm lòng được. Trần Lâm không biết Tống Đình Phàm là làm sao, nhưng tựa hồ cũng biết người trước mắt này đêm nay phải bạo phát. Hai cặp môi càng không ngừng biến hóa góc độ, trao đổi nước bọt lẫn nhau, phòng ngủ lặng im vọng rõ tiếng hai người

– “Ô…. Ân…..”. Trần Lâm cảm giác đầu lưỡi của mình bị Tống Đình Phàm mút run lên, chính là người trước mắt không có ý định buông tha

Hai người đột nhiên có khe hở, Tống Đình Phàm ấm ách nói, “Đáp lại anh, Trần Lâm….”. Vừa dứt lời liền tiếp tục hấp trụ đôi môi kiều diễm ướt át đã mọng đỏ của Trần Lâm. Trần Lâm mờ mịt không biết làm sao, cậu tất nhiên hiểu ý Tống Đình Phàm muốn nói

Chính là…..

Quả thật, hai người có vài lên tiếp xúc thân mật trước kia, Trần Lâm dù không cự tuyệt nhưng cũng không quá chủ động, có lẽ vì tính cách và cũng vì xấu hổ. Khi Trần Lâm vẫn chưa có phản ứng gì, Tống Đình Phàm đã khẩn cấp công thành đoạt đất

Trần Lâm chỉ biết thân mình ngày càng mềm ra, ngày càng nóng lên, giống như có một loại cảm xúc không tên trong cơ thể thoát ra. Khi Tống Đình Phàm nằm trên Trần Lâm, hai người đã lỏa thành gặp nhau. Như là tuần tra lãnh thổ, Tống Đình Phàm chăm chỉ nhất nhất tuần tra, mỗi nơi đều lưu lại ấn ký của mình

Trần Lâm trên người đầy vết ửng hồng

Khi đầu lưỡi Tống Đình Phàm đi đến nơi kín đáo của Trần Lâm, cậu thoáng chốc cảm giác một mảnh hơi thở ấm áp xâm nhập vào mình, “A…. không….. không cần”. Ý thức được Tống Đình Phàm đang làm gì, Trần Lâm kéo tóc hắn, hi vọng hắn biết mà dừng lại. Hắn…. không nên a….

Tống Đình Phàm vừa mới lược động một chút lời lẽ của mình, đi hút bột lọc hồng của Trần Lâm. Khó chống cự, không kìm lòng nổi, Trần Lâm, thế nhưng bắn! Tống Đình Phàm né tránh không kịp, chỉ có thể tiếp đầy miệng. Trần Lâm bối rối, hay tay dùng sức nắm cánh tay Tống Đình Phàm, “Đối…. thực xin lỗi, thực xin lỗi! Em….”. Tống Đình Phàm đem gì đó trong miệng phun ra tay, vươn người rút khăn giấy trên đầu giường lau tay, nhìn Trần Lâm trêu ghẹo, ha hả cười, “Nhanh như vậy?”. Trần Lâm sao chịu được những giễu cợt này của Tống Đình Phàm, nhất thời còn không nhấc đầu lên được

Cậu, thật không ngờ Tống Đình Phàm nguyện ý làm vậy vì cậu, chính là mình bình thường tắm rửa, nơi kia cũng không dám tinh tế cân nhắc tẩy trừ nhiều

– “Đi tắm, đi tắm”. Trần Lâm nói bằng giọng nhỏ như muỗi với Tống Đình Phàm

Tống Đình Phàm lắc đầu, lại bỗng nhiên ý thức Trần Lâm đang cúi đầu sẽ không nhìn thấy động tác của mình, vì thế mở miệng, “Nhìn anh”

Trần Lâm chậm rãi ngẩng đầu mới phát hiện Tống Đình Phàm đã đầy mồ hôi, theo tầm mắt Tống Đình Phàm nhìn lại cậu mới phát hiện giữa bắp đùi mình, thứ nóng rực kia đã cứng rắn nóng bỏng. Trần Lâm kinh ngạc vội vàng co chân, chính là Tống Đình Phàm giữ lại đúng lúc, môi hai người vững vàng vừa vặn tiếp xúc. Miệng Tống Đình Phàm vẫn còn mùi tanh, trong khoảng thời gian ngắn hai người gắn bó, mùi vị càng lan tràn. Trần Lâm thật sự bị Tống Đình Phàm dọa

Hắn…. miệng hắn vừa mới…… chính là tiếp theo….. của mình…… hiện tại lại cùng mình thân mật hôn môi, Trần Lâm trong lòng thật cảm thẹn. Nhưng Trần Lâm càng cảm thẹn thì thân thể ngày càng mềm yếu hơn

Đột nhiên cảm giác phía sau bị một trận lạnh lẽo xâm nhập, ý thức Trần Lâm đã không còn, hai mắt bất lực cùng mờ mịt nhìn Tống Đình Phàm, như hy vọng có được an ủi
Tống Đình Phàm chạm môi Trần Lâm, “Ngoan, thả lỏng, đây là thuốc bôi trơn, sẽ không làm em đau đâu”. Trần Lâm kì thật không lo lắng chút nào, cậu thâm căn cố đế nghĩ rằng, chỉ cần đối phương là Tống Đình Phàm, tất nhiên sẽ không bao giờ thương tổn cậu. Hơn nữa hai lần trước trên giường trải qua chuyện như vậy, Trần Lâm càng khẳng định chắc chắn

Chợt, thân thể Trần Lâm trầm tĩnh lại, hai tròng mắt vốn đã ướt át sương mù lúc này khẳng định cổ vũ Tống Đình Phàm càng hấp dẫn hơn. Tống Đình Phàm bị quyến rũ đến suýt mất định lực, lại khó khăn cưỡng chế. Trong lòng oán hận nói, đợi anh khuếch trương thật tốt mới được!! Tống Đình Phàm toàn tâm toàn ý khuếch trương mặt sau của Trần Lâm, thường thường lại chơi đùa trên thân thể cậu một phen, khinh ma nhẹ cắn hai khỏa màu son của Trần Lâm, đùa đến cậu thở hồng hộc

Dầu bôi trơn quả là có tác dụng nhất định, Tống Đình Phàm rõ ràng cảm giác, so với hai lần trước dễ dàng khuếch trương hơn nhiều. Một ngón tay đến hai ngón, ba ngón tay…. Tống Đình Phàm chậm rãi dò xét như cố ý muốn đếm từng nếp gấp của Trần Lâm. Trần Lâm làm sao chịu được kích thích như vậy, cả thân thể bắt đầu run lên, khó khăn nói, “Khả…. có thể….”

Tống Đình Phàm ngẩng đầu nhìn Trần Lâm muốn xác định, thật sự có thể sao? Trần Lâm bối rối gật đầu. Có được sự khẳng định của Trần Lâm, Tống Đình Phàm tự nhủ trong lòng, kế tiếp cũng không được trách anh!!

Một đĩnh mà vào, Trần Lâm chấn động cả người. Cắn răng ‘hừ’ nhanh một tiếng, sau đó không nói gì nữa. Tống Đình Phàm biết cậu rất ít khi phát ra tiếng trên giường, đến những rên rỉ rất nhỏ cũng rất ít. Nâng mắt nhìn người làm mình phải liều thân nhẫn nại đè nén, Tống Đình Phàm quyết định, đêm nay, hắn nhất định phải được nghe người dưới thân ngâm nga!

Tống Đình Phàm liền bất động. Chính là không ngừng những chuyển động rất nhỏ, việc này đối với hai người không khác gì uống rượu độc giải khát. Trần Lâm bị gây xích mích không biết làm sao, cả thân thể bị vây trong trạng thái lo lắng, lo lắng lo lắng mới quyết định mở miệng hỏi, “Sao….. sao?”

Chưa hỏi xong, vừa mới mở miệng đã bị người trên thân lui mạnh. Ngay tại chỗ bí huyết kia, ngừng lại. Trần Lâm trở tay không kịp với biến hóa đột nhiên này, phát ra một tiếng thét chói tai, “A…..”. Chính là chỉ mới vừa kêu được một nửa đã dừng lại, thật sự thẹn thùng mình thế nhưng lại phát ra âm thanh như thế. Hai mắt tức khắc nhìn cũng không dám nhìn Tống Đình Phàm, lập tức nghiêng đầu sang một bên. Biểu tình Trần Lâm mê người như thế, Tống Đình Phàm có muốn nhẫn nại cũng không thể

Trong giây lát, thu lại những ôn nhu thế thái trước kia, hung mãnh bắt đầu. Mỗi lần xâm nhập là một lần sâu đậm sâu đậm, Trần Lâm cả người như cá trôi dạt lên bờ cát, cả người vùng vẫy. Sau vài lần, Tống Đình Phàm mới phát tiết bên trong Trần Lâm. Nháy mắt, thân thể cậu xụi lơ, đầu óc trống rỗng. Mà đoàn chia hoa hồng giữ hai chân kia vẫn còn ngạnh vì không được phát tiết. Ra mòi đã phát tiết một lần, lần này có chút chậm

Trần Lâm chưa kịp lấy lại tinh thần đã bị Tống Đình Phàm bế lên ngồi trên người hắn. Hai người vốn vẫn liên kết nhau, lúc này càng sâu. Hai mắt Trần Lâm đột nhiên trợn to, có chút bất an khó hiểu nhìn Tống Đình Phàm. Tống Đình Phàm vẫn không giải thích gì, chính là dùng hai tay đẩy Trần Lâm về trước một chút, sau đó đột nhiên buông, Trần Lâm bị dọa, hai tay vội vàng ôm lấy cổ Tống Đình Phàm. Bởi vì tự trọng, Tống Đình Phàm càng thâm nhập sâu vào trong Trần Lâm làm cậu cảm thấy lục phủ ngũ tạng đều rối loạn lên. Rốt cuộc không kịp thu lại tiếng kêu sợ hãi, rên rỉ, liền như vậy thốt ra. Tống Đình Phàm sau khi nghe được, cuối cùng cũng mỉm cười

Một tay nâng nhẹ mông Trần Lâm lên, lại hạ xuống, lại nâng lên, lại hạ xuống, mỗi lần tựa như sáp nhập rất sâu, căn bản không cần gì phụ trợ. Trần Lâm bị kích thích như vậy cũng không rảnh nghĩ ngợi, miệng rên rỉ thởi dốc, như là mất tự chủ liên miên không dứt. Tống Đình Phàm nghe được, tâm dưỡng khó nhịn, tình triều khó nhịn, thầm nghĩ phải nghe thêm nhiều lần nữa
Ngược lại còn cúi đầu cắn hồng anh trước ngực Trần Lâm, còn tay kia lại phù thương cap thấp chà xát của Trần Lâm, hai viên ngọc châu tất nhiên không buông tha, không ngừng vuốt ve khinh nhu thưởng thức. Cùng một lúc chịu ba kích thích nặng nề như vậy, một người có nhiều kinh nghiệm trên giường còn khó chống cự, huống chi là Trần Lâm

Trần Lâm mất tự nhiên ngửa đầu ra sau thành một độ cung xinh đẹp, hầu kết bình thường không hiện rõ giờ lại rõ ràng nhìn thấy, nghẹn ngào, “Ô….. Ân….. Đình…..”. Không biết Trần Lâm muốn gọi tên Tống Đình Phàm hay muốn dừng, khi âm thanh cuối cùng phát ra, một nơi trong cơ thể bị chạm tới khiến cậu lập tức mềm nhũn. Nếu không phải Tống Đình Phàm đang ôm cậu, phỏng chừng đã trượt ngã xuống

Phản ứng Trần Lâm rõ ràng như thế làm cho Tống Đình Phàm biết mình đã tìm đúng địa phương. Hôn môi Trần Lâm, mang theo chút hương vị trấn an, lập tức lộ ra tươi cười khó nắm bắt. Trần Lâm hoảng hốt liền cảm thấy nơi kia của mình liên tực bị công kích.“A…. Ân… Đình…… Đình Phàm….”. Hai tay ôm lấy bả vai Tống Đình Phàm, dù Trần Lâm không để móng tay nhưng cũng làm lưng hắn xuất hiện vài vết đỏ

– “Không…. Anh đừng…. đừng bính…… nơi đó….”. Giọng nói Trần Lâm cơ hồ như nức nở, hai mắt nhìn Tống Đình Phàm, bất lực ai khẩn như vậy nhưng lại mê hoặc lòng người không nên lời

Tống Đình Phàm tất nhiên sẽ không nghe theo Trần Lâm, mỗi lần xâm nhập càng mạnh, hoàn toàn, kịch liệt. Trần Lâm cảm giác mình sớm bị khoái cảm đánh úp, miệng rầm rì cũng không biết rốt cuộc là oán giận gì, vẫn khó lòng kìm nổi

Bảo trì tư thế này hai người đồng thời đạt đến cao trào phát tiết ra. Trần Lâm thấy hai chân mình đều chết lặng, đầu tựa trên vai Tống Đình Phàm không muốn động đậy. Tống Đình Phàm tuy đau lòng cậu mệt mỏi nhưng cũng không muốn vội ra, hai người nằm xuống, để Trần Lâm nằm trên người mình, vừa muốn Trần Lâm lần nữa

Thời điểm chấm dứt, Trần Lâm đã mệt mỏi chịu không được. Hay mắt vẫn chưa hết sương mù nhìn Tống Đình Phàm, như là muốn hỏi, đã xong rồi sao? Còn chưa được trả lời, đầu vừa tiếp xúc với gối đã nhắm hai mắt lại. Tống Đình Phàm bất đắc dĩ nhìn qua, biết mình đêm nay thực sự làm mệt chết Trần Lâm. Bất quá, không còn cách nào khác, hai lần trước hắn phải nhẫn nại, cũng không phải là nhục hình tra tấn bình thường!

Mình hiện giờ là ở trong nhà mình, các phương tiện cần thiết đều chuẩn bị sẵn, chính mình có hơi quá phận cũng có thể lí giải đi? Tống Đình Phàm nghĩ như vậy cũng phì cười, mình khi nào làm chuyện gì phải viện cớ? Giương mắt nhìn thần tình mệt mỏi rồi vẻ đỏ mặt chưa hết của Trần Lâm, Tống Đình Phàm trong lòng trong mắt tràn đầy sủng nịch, hắn nghĩ, Trần Lâm những lúc thế này, trừ bỏ hắn, ai cũng không nhìn thấy!

– “Lâm Lâm, tỉnh tỉnh, anh ôm em đi tắm rửa”. Tống Đình Phàm nhẹ nhàng vỗ hai má Trần Lâm, ôn nhu gọi. Chính là Trần Lâm thực sự mệt chết đi được, ngọ nguậy vài cái muốn lảng tránh vật gì ở trên mặt. Miệng còn chu lên than thở

Tống Đình Phàm lại buồn cười, lần nữa khẳng định đã mệt chết cậu. Dán gần tai Trần Lâm, “Anh ôm em đi tắm rửa, tẩy xong lại ngủ tiếp, ngoan”. Lời nhỏ nhẹ bay vào tai, có lẽ đã có tác dụng. Trần Lâm mông mông lung lung vắt hai tay lên cổ Tống Đình Phàm để hắn bế cậu vào phòng tắm

Tống Đình Phàm đã chuẩn bị sẵn nước tắm, đưa tay thử một chút, độ ấm hơi cao, bất quá thích hợp để Trần Lâm thư giãn. Hai người ngồi vào trong bồn tắm, Tống Đình Phàm để Trần Lâm ngồi trên người mình, có lẽ vì nước ấm, Trần Lâm thanh tỉnh một chút, ngẩng đầu nhìn Tống Đình Phàm gần trong gang tấc, mặt lại đỏ au!

Tống Đình Phàm vỗ vỗ vai cậu trấn an, hôn nhẹ môi cậu. “Em ngủ phần em, anh giúp em tẩy trừ”. Trần Lâm luống cuống chỉ có thể mờ mịt gật đầu

Bồn tắm này rất lớn, đủ sức chứa hai người. Hơn nữa còn phi thường thuận tiện cho Tống Đình Phàm tắm rửa sạch sẽ cho Trần Lâm, một chút cũng không thấy khó khăn. Trước kia Tống Đình Phàm ít khi tắm ở chỗ Trần Lâm, nguyên nhân chính là tắm rửa không tiện. Hơn nữa, thân thể Trần Lâm sẽ không khỏe để hôm sau làm việc. Vì hai lí do này mà trước kia Tống Đình Phàm cật lực khắc chế

Chính là hiện tại, không cần phải…. như vậy? Tống Đình Phàm nghĩ nghĩ, trên mặt cũng cười

Hai người vừa tẩy rửa xong Trần Lâm đã nửa tỉnh nửa ngủ, đến khi lên giường liền xoay người bên Tống Đình Phàm, tìm tư thế thoải mái mà tiến vào mộng đẹp

Tống Đình Phàm vẫn còn chuyện muốn nói với Trần Lâm, chính là xem tình hình này, có lẽ ngày mai mới nói được

Chương 54

Giữa trưa hôm sau Trần Lâm mới tỉnh lại, bụng đã đói sôi sùng sục, cậu cũng không phải thần nhân, đêm qua bị gây sức ép luân phiên như vậy, thể lực tất nhiên tiêu hao rất nhiều. Chỉ thấy Tống Đình Phàm mang một bát cháo hoa đến cho Trần Lâm, xem như cho cậu lấp trước dạ dày đi

Sau khi tỉnh lại, Trần Lâm một khắc cũng không biết xấu hổ nhìn Tống Đình Phàm, vừa giống như vô tình ngắm ngắm xung quanh. Tuy có chút thẹn thùng, nhưng là có chút trách cứ. Cậu thực sự không ngờ, đêm qua Tống Đình Phàm lại, ách, kích cuồng như vậy! Theo khái niệm dĩ vãng của Trần Lâm, bây giờ khôi phục lại tinh thần, lòng lại thinh thích, xem ra hai lần trên giường trước, Tống Đình Phàm thực sự đã khắc chế rất nhiều, cũng dễ dàng tha thứ cho mình rất nhiều

– “Nếm chút cháo lót dạ đi”. Tống Đình Phàm không để ý Trần Lâm hãy còn đang đỏ bừng mặt, đặt bát cháo vào tay cậu

Trần Lâm mới cử động thân thể một chút liền phát hiện toàn thân đau nhức, quả thực như bị trọng hình ngũ mã phanh thây, hai đùi cũng như không còn trên cơ thể mình. Trong lòng càng thêm chắc chắn Tống Đình Phàm trước kia đã khắc chế với mình rất nhiều!

Bưng bát cháo hướng đến miệng, mắt Trần Lâm cũng không nâng lên một chút, vừa bực bội lại vừa ngượng ngùng. Tống Đình Phàm gác chân ngồi trên sô pha, xem như cảnh đẹp ý vui. Như là cố ý, hắn cố ý đùa giỡn Trần Lâm, Tống Đình Phàm vờ ho khan hai tiếng. Trần Lâm cả kinh, cháo vừa mới đưa lên miệng đã nghẹn lại

– “Khụ khụ….. khụ….”

Tống Đình Phàm chỉ có thể bật người đứng dậy, đến bên Trần Lâm giúp cậu thuận thuận khí. Cố nén cười hỏi han, “Anh đáng sợ như vậy sao?”

Trần Lâm vội vàng lắc đầu

– “Vậy em vì sao không chịu nhìn anh?”. Trong giọng nói đã đủ trình độ u oán, Trần Lâm nghe được cũng không đành lòng. Buông bát cháo trong tay, nghĩ muốn quay mặt giải thích, chính mình lại đón nhận một đôi mắt đầy ý cười. Thực sự là tức không chịu được, tức không chịu được!

Vì thế mà oán hận quay mặt đi hướng khác, “Chê cười em, anh liền vui như vậy?”

Ở nơi Trần Lâm không thấy, Tống Đình Phàm bất đắc dĩ lắc đầu

– “Anh không có chê cười em a”

Trần Lâm lại quay mặt sang, khuôn mặt vừa không tin vừa tức giận nhìn Tống Đình Phàm, Tống Đình Phàm dù vẻ ngoài thản nhiên nhưng vẫn chột dạ. Nhưng lại mau chóng lảng sang chuyện khác, “Em đừng nhích tới nhích lui, thân thể vẫn còn đau nhức”. Nói xong còn thuận tiện kéo chăn lên đến ngực cho Trần Lâm

Không nói đến thì thôi, nhắc đến lại làm Trần Lâm đỏ mặt, xấu hổ trừng mắt liếc Tống Đình Phàm một cái, cái gì cũng không nói. Im lặng ăn bát cháo trong tay. Trong lòng hậm hực, Tống Đình Phàm nói mà không chịu nghĩ! Cậu thế này rốt cuộc là vì ai!!

Lâu chưa được đáp lại, Tống Đình Phàm lại nói đến công việc

– “Được rồi, anh nói với em một việc. Anh muốn quay về bên kia một thời gian”. Tạm dừng một chút, tiếp tục nói, “Bên kia có chút việc chưa giải quyết xong, anh phải quay về xử lí. Em…. cứ ở lại Bắc Kinh trước đi”. Trần Lâm nghe Tống Đình Phàm nói câu kế tiếp, trong lòng lại dấy lên lo lắng của ngày hôm qua

Hôm qua khi cậu hỏi công việc còn chưa xong sao, Tống Đình Phàm liền lắc đầu, mà mình khi ấy chưa kịp hỏi nhiều đã bị Tống Đình Phàm làm cho không chống đỡ được. Lúc này lại nghe Tống Đình Phàm nói vậy, ánh mắt lo lắng của Trần Lâm hoàn toàn ánh vào mắt Tống Đình Phàm

– “Là vấn đề gì? Anh cùng bọn họ không phải đều quay về Bắc Kinh rồi sao?”. Bọn họ tất nhiên là Mục Kiệt Lưu Dụ

Tống Đình Phàm thấy Trần Lâm như vậy, nói không chút xúc động, tuyệt đối là không có khả năng. Bình thường đối đãi lạnh nhạt với người khác, tiến lùi hợp lí mọi việc, nhưng khi đối mặt với chuyện của hắn lại lo lắng rõ ràng như vậy. Tống Đình Phàm có điểm không đành lòng khi sắp ra quyết định này

Ôm Trần Lâm vào ngực, cọ cọ đầu, nói, “Một chút vấn đề nhỏ, bất quá không ảnh hưởng nhiều, nhưng cần anh xử lí một chút”. Ôm mặt Trần Lâm đối diện mình, Tống Đình Phàm lại chậm rãi nói, “Có thể phải mất hơn một tháng”. Nói xong lại chăm chú nhìn Trần Lâm, không chút nào ngoài ý muốn, nhìn mắt Trần Lâm thì thấy nỗi lo lắng sâu sắc và một mạt bất an

– “Trong khoảng thời gian này em có thể trang hoàng cửa hàng một chút, hết thảy mọi việc đều dựa vào ý tưởng của em mà thiết kế đi. Người thi công anh đã liên hệ xong rồi, bọn họ sẽ gọi cho em. Hơn nữa Mục Kiệt Lưu Dụ cũng có ở đây, có vấn đề gì em có thể tìm họ thương lượng”

Trần Lâm nghe Tống Đình Phàm nói, thong thả gật gật đầu. Cậu nghĩ, nếu công việc đã làm hắn phiền não, vậy thì mình làm hắn an tâm một chút đi. Cho dù một mình ở Bắc Kinh, cũng sẽ có người vô hình chiếu cố cho mình

Buổi tối khi Tống Đình Phàm cùng Trần Lâm chuẩn bị ăn cơm, chuông cửa vang lên. Chính là Trần Lâm nghe tiếng chuông này thật khác lạ, nó như gần trong gang tấc nhưng lại cảm giác từ nơi khác vang đến. Đang muốn đứng lên đi mở cửa đã bị ánh mắt Tống Đình Phàm ngăn lại

Tống Đình Phàm gọi điện ra ngoài, “Nếu không muốn vào, cậu liền đứng ngoài cửa luôn đi”. Giọng nói đặc biệt lạnh nhạt, Trần Lâm nghe được càng cảm thấy kì quáiCậu khó hiểu nhìn Tống Đình Phàm cắt điện thoại. “Là bọn Lưu Dụ. Bọn họ….”. Còn chưa kịp nói xong, Trần Lâm lại nghe một trận chuông cửa, lần này tiếng chuông rõ ràng hơn nhiều rồi, thanh âm hiển nhiên rất gần. Ánh mắt Tống Đình Phàm có chút bất đắc dĩ, lần này mới đồng ý để Trần Lâm đi mở cửa

Khi Trần Lâm thấy Mục Kiệt Lưu Dụ ở ngoài cửa, cậu cũng không kinh ngạc, cậu vừa rồi đã đoán bọn họ đang ngoài cửa. Ban ngày Tống Đình Phàm có nói qua với cậu, đêm nay bọn họ sẽ đến. Nhưng Trần Lâm không hiểu vì sao Tống Đình Phàm không để cậu đi mở cửa

Trần Lâm còn chưa kịp mời hai người vào, Lưu Dụ đã lớn tiếng ồn ào, “Trần Lâm, cậu vừa rồi sao không chịu mở cửa a? Bây giờ ra mở là ý tứ gì?”

Trần Lâm nghe Lưu Dụ nói thế đầu óc lại đặc biệt hồ đồ, lại nhìn bộ dáng như đang xem kịch vui của Mục Kiệt, lại nghĩ đến hai tiếng chuông cửa khác nhau, tựa hồ như đã nghĩ ra điều gì

Lưu Dụ vào cửa vẫn còn ồn ào, “Tống Đình Phàm này, làm sao đã liền che chở cho Trần Lâm như vậy, đùa một chút cũng không được a?…”. Càng về sau giọng Lưu Dụ càng thấp, bởi vì hắn bị đôi mắt lạnh băng của Tống Đình Phàm bắn thủng không chút lưu tình

Trần Lâm liền đi vào phòng khách, hai mắt nhìn Tống Đình Phàm, hi vọng hắn có thể giải thích rõ ràng câu nói chưa xong khi nãy

Mục Kiệt nhìn tình hình này cũng đã hiểu được bảy, tám phần, ra mòi Trần Lâm chưa phát hiện ra sự ‘ngạc nhiên’ trong nhà Tống Đình Phàm

Tống Đình Phàm dẫn Trần Lâm đến một cánh cửa, sau khi mở ra, Trần Lâm liền thấy cửa này tựa hồ chỉ có tác dụng trang trí. Cánh cửa này ngăn cách thang lầu bên ngoài và không gian bên trong. Chính là, vì sao lại có một lầu ở đây? Trần Lâm nghi hoặc, nghiêng đầu nhìn thấy cửa bên kia, nghĩ nghĩ, cậu hiểu rồi

– “Mục Kiệt nói ba tầng này đều là của anh, mà anh lại làm thành một khối, có phải hay không?”. Trần Lâm quay đầu hỏi Tống Đình Phàm

Tống Đình Phàm gật gật đầu không nói gì

Lần này Trần Lâm nở nụ cười. Cậu nghĩ vừa rồi Lưu Dụ cố ý, hắn hẳn không thường xuyên nhấn chuông cửa trước phòng, mà sẽ nhấn chuông ở tầng trên hoặc tầng dưới. Trách không được, vừa rồi cậu nghe tiếng chuông có vẻ xa xăm

Trần Lâm buồn cười trong lòng, Lưu Dụ này, nhất định vừa rồi là muốn đùa giỡn mình

Khi Trần Lâm và Tống Đình Phàm quay lại phòng ăn, Mục Kiệt Lưu Dụ đã ngồi sẵn bên bàn nghênh ngang chuẩn bị ăn. Tống Đình Phàm vừa thấy, màu liền chau mạnh lại, nhìn hắn, “Cậu cảm giác mỗi lần nhấn chuông như vậy, vui lắm phải không?”
Lưu Dụ vừa nghe xong liền ngượng ngùng sờ sờ mũi, cãi chày cãi cối, “Tôi là đùa với Trần Lâm chứ không phải với cậu”. Nói xong còn mong nhìn thấy Trần Lâm

Trần Lâm thân thiết hòa ái cười với hắn, tiếp theo một câu, “Tôi cũng không muốn đùa với anh!”. Cái này làm Lưu Dụ mắc kẹt, thượng không được hạ không được

Mục Kiệt ở bên cạnh xem trò hay đến vui vẻ, hớn hở tiếp đón Trần Lâm ngồi xuống

Khi bốn người ngồi xuống, Mục Kiệt còn liếc nhanh Trần Lâm, kề tai nói nhỏ, “Giải quyết xong rồi?”. Trần Lâm tuy bị hỏi có chút quẫn bách, vẫn gật gật đầu

Tống Đình Phàm khóe mắt liếc nhìn hai người có vẻ đang thân mật, sắc mặt không xem là tốt. Lưu Dụ theo kinh nghiệm có thể nhận ra, cho nên hắn một tay chống cằm, một tay gắp rau chuẩn bị xem Tống Đình Phàm phát tác. Nói thật, thời điểm này mà nói hắn toàn tâm ăn cơm không xem kịch thì đó không phải là Lưu Dụ

Đầu tiên, không phải ai cũng dàng được ăn đồ ăn Tống Đình Phàm nấu, huống chi bây giờ lại tuyệt đỉnh mĩ vị. Kỳ thật khi mới nhìn thấy một bàn đầy đồ ăn, Lưu Dụ còn nghĩ Trần Lâm làm, chính là nhìn thêm một lúc nữa mới hiểu ra. Tiếp theo, tâm nguyện của Lưu Dụ là muốn nhìn Tống Đình Phàm diễn thật tốt, không biết hôm nay mong ước của hắn có được đền đáp hay không

Mà Mục Kiệt dường như hoàn toàn không chú ý đến tình huống chung quanh, hết gắp rau lại múc canh cho Trần Lâm. Trần Lâm tự nhiên nhất nhất tiếp nhận. Trong lòng Trần Lâm có cảm tình rất tốt với mục Kiệt, tuy nói hắn là thuyết khách của Tống Đình Phàm những cũng thật tình khuyên giải mình. Trần Lâm nhớ rõ ân tình này

Một lúc sau, Mục Kiệt thu liễm rất nhiều, không hề chỉ quan tâm đến việc ăn uống của Trần Lâm. Hắn thế nào lại không chú ý sắc mặt của Tống Đình Phàm, nhưng hắn không sợ hãi! Bởi vì Tống Đình Phàm nợ hắn một cái nhân tình rất to!

Ăn cơm xong, Trần Lâm nói sẽ dọn rửa, bọn họ ra phòng khách ngồi trước đi. Tống Đình Phàm tự nhiên không từ chối, vừa lúc hắn cũng có chuyện muốn nói với hai người kia

Ba người ngồi xuống, Lưu Dụ liếc nhìn người đang bận rộn trong bếp, mở miệng, “Đình Phàm, cho dù mọi việc có khó khăn, chậm trễ một chút cũng không ảnh hưởng gì đến chúng ta. Chuyện kia kì thật cũng không cần cậu đích thân ra tay, nếu thực sự có người phải về giải quyết, tôi và Mục Kiệt sẽ đi, cậu ở lại Bắc Kinh. Dù sao Trần Lâm cũng vừa mới đến đây không lâu”

Lưu Dụ hiếm khi nói chuyện đứng đắn như vậy, mà câu cuối cùng của hắn rõ ràng là sự thật. Nói thật, biết nhau lâu như vậy, Lưu Dụ đều xem hai người kia là huynh đệ, mà Trần Lâm lại là người yêu của huynh đệ, Lưu Dụ tự nhiên cũng xem cậu như huynh đệ của mình

Tống Đình Phàm ngồi ở sô pha hai tay nhéo nhéo mi tâm, lắc lắc đầu

Mục Kiệt nhìn thấy, trong lòng đoán, “Cậu cố ý đi sao?”. Tống Đình Phàm không chút bất ngờ ngẩng đầu nhìn Mục Kiệt, kì thật hắn cũng không kinh ngạc khi huynh đệ của mình đoán ra được điểm ấy

– “Cậu là muốn cho Trần Lâm… thêm một thời gian nữa, làm cậu ấy hiểu rõ quan hệ hai người, một lần nữa xác định quan hệ của hai người. Quan trọng nhất là nếu không có cậu bên cạnh, Trần Lâm tự mình mở tiệm cũng coi như một cách tự khẳng định mình. Tâm lí có thể sẽ dễ dàng nhận cậu hơn, phải không?”. Mục Kiệt tuy rằng dùng câu hỏi nhưng biểu đạt rất rõ ý tứ

Không thể không phủ nhận, trong vấn đề tâm lí chiến, Tống Đình Phàm hắn là cao thủ a! Trần Lâm gặp được hắn không biết là hạnh phúc hay bất hạnh!

Tống Đình Phàm nhíu mày từ chối cho ý kiến. Bởi vì hắn cũng không có suy nghĩ nào khác những lời Mục Kiệt nói

Lưu Dụ nghe, trong lòng liên tục than thở

– “Tôi không nghĩ cậu ấy lại có gánh nặng tâm lí gì. Mà gánh nặng hiện tại là cha mẹ cậu ấy”. Nói xong, Tống Đình Phàm tạm dừng một chút, trầm tư chốc lát rồi nói tiếp, “…. Ra mòi, tôi còn phải cho cậu ấy… thêm thời gian”. Tống Đình Phàm nghĩ gia đình Trần Lâm hạnh phúc như vậy, cậu ấy có thể nhận sao? Mà Trần Lâm nếu nhận rồi thì lúc ấy có đủ năng lực chịu mọi chỉ trích của người nhà sao?

Mục Kiệt Lưu Dụ cũng ẩn ẩn lo lắng trong lòng, chính là bọn họ lại nhìn thấy con ngươi Tống Đình Phàm chăm chú nhìn người đang bận rộn trong bếp, bọn họ nghĩ, vô luận thế nào, Trần Lâm, cũng trốn không thoát

Khi Trần Lâm dọn rửa xong đi ra, ba người đang tán gẫu. Tống Đình Phàm cầm một li trà hoa hồng nóng đặt vào tay cậu. Trần Lâm buồn bực muốn chết, là, chính mình thích uống trà hoa hồng, nhưng đây đã là tách thứ 4 trong ngày hôm nay. Trần Lâm nhận tách trà, uống một ngụm lại để xuống. Tống Đình Phàm tự nhiên không xem nhẹ, nhưng cũng không nói gì thêm

Bốn người cùng nhau nói chuyện Tống Đình Phàm ngày mai quay lại thành phố kia, cũng nói chuyện trang trí cửa hàng sắp khai trương của Trần Lâm, khi Tống Đình Phàm đi rồi, nếu có vấn đề gì Mục Kiệt Lưu Dụ sẽ giúp đỡ Trần Lâm một chút. Đương nhiên không thiếu vài câu trêu đùa của Lưu Dụ với Trần Lâm

Một buổi tối qua đi trong bầu không khí hòa ái

Chương 55

Hôm sau Tống Đình Phàm đi công tác, một mình Trần Lâm ở lại. Hai người ở cùng nhau, tiền mở cửa tiệm Tống Đình Phàm có thể chi, nhưng là Trần Lâm cũng có thể chi, xem như hai người cùng góp vốn đi. Bất quá có tiền Tống Đình Phàm đưa, Trần Lâm tự nhiên cũng nghĩ sẽ không dùng đến tiền của cha mẹ. Đương nhiên, cũng không thể lập tức gửi lại cho hai người, bằng không sẽ làm cha mẹ lo lắng một phen. Cuối cùng, cậu chỉ có thể tạm giữ bên người

Một tháng nói dài không dài, bảo ngắn cũng không ngắn. Nếu người có chuyện gì vội, hơn nữa lại vội đến mỗi ngày không có thời gian nhàn rỗi, như vậy thời gian tự động sẽ qua rất nhanh. Vấn đề trang hoàng cửa tiệm, vấn đề nguồn sách báo, vấn đề đồ ăn, tất cả Trần Lâm đều tự thân lo liệu. Trần Lâm không thích cảm giác bận rộn này, nhưng nghĩ đó là cửa hiệu của mình trong tương lai, cậu cũng vui vẻ chịu đựng. Trong lúc đó Mục Kiệt Lưu Dụ hỗ trợ không ít, Trần Lâm không già mồm cãi láo mà thoải mái nhận, cậu nghĩ làm vậy cũng coi như để Tống Đình Phàm an tâm đi

Một tháng này, Trần Lâm và Tống Đình Phàm không liên lạc nhiều, ngẫu nhiên gọi điện, ngẫu nhiên nhắn tin, đa phần đều hỏi han quan tâm tình hình của nhau, sự tình song phương tiến triển như thế nào, những lời nói quá mức thân mật hai người đều không nói ra

Chuyện trong cửa tiệm của Trần Lâm cơ bản đã sắp xong, chính là còn một ít vấn đề về thức ăn, bởi vì liên quan đến trà và cà phê, Trần Lâm cũng thực không hiểu biết nhiều nên chỉ có thể nhờ Mục Kiệt Lưu Dụ bắt tay vào làm, mà chính mình cuối cũng sẽ quyết định hình thức hoặc màu sắc, bởi vì như thế sẽ hỗ trợ cho tiệm sách của mình

Chiều nay Trần Lâm ngồi trong cửa hàng đợi người đến giao đồ, cuối cùng kiểm kê sửa sang lại, chính là mệt không chịu được. Sau khi mọi người ra về, vốn định ngồi xuống nghỉ ngơi một chút, thật không ngờ mình lại ngủ quên trên ghế. Khi cậu tỉnh lại trời đã tối đen một mảnh, đột nhiên cảm giác trên người rất lạnh, tuy nói hiện tại đã là mùa xuân nhưng buổi tối trời vẫn còn hơi lạnh. Vừa nhấc đầu ra ngoài, mưa bụi dưới ánh đèn đường cũng nhất thanh nhị sở

Trần Lâm có chút ảo não, mình hôm nay không có mang ô a!

Thật vất vả mới bắt được taxi. Khi về đến nhà, Trần Lâm vẫn cảm thấy lạnh. Dù sao khi rời khỏi taxi phải đi một đoạn mới đến nhà

Trần Lâm hoang mang rối loạn thay quần áo, chuẩn bị nước tắm. Cậu sợ mình vì một biến cố nhỏ này mà sinh bệnh, nếu vậy, rất có thể công việc sẽ chậm trễ, thậm chí sẽ làm người nọ lo lắng

Trần Lâm vừa mới tắm rửa xong liền nghe điện thoại ở phòng khách vang lên, vội vàng mang dép lê chạy đến bắt điện thoại

– “Này….”. Giọng nói mới tắm rửa xong còn khàn khàn ướt át

– “Sao lâu vậy mới bắt máy? Di động em cũng không bắt”. Không hề nghi ngờ, đầu dây bên kia là Tống Đình Phàm. Khoảng thời gian này, Tống Đình Phàm có gọi điện cũng đợi đến đêm khi Trần Lâm về nhà mới gọi, ban ngày không bao giờ gọi

Trần Lâm nghe giọng nói ở đầu dây bên kia, trong lòng vui lên rất nhiều. Thuận tay cầm điện thoại di động trên bàn lên xem, lại thấy có ba cuộc gọi nhỡ. Ra mòi, người nọ gọi di động cho mình không được mới gọi đến số bàn

– “Em mới vừa tắm rửa, không nghe chuông điện thoại”

– “Ân, vậy thời tiết đang chuyển lạnh, em chú ý thân thể nhiều một chút. Không cần chỉ lo chuyện cửa hiệu”

Tống Đình Phàm chiếu cố, Trần Lâm tinh tế nghe, khó được người này nói ra tận miệng, Trần Lâm không khỏi cảm thấy toàn thân đều ấm áp. Vừa rồi trải qua một trận lạnh, tựa hồ trong khoảnh khắc này, cơn lạnh cũng không còn quá nhiều trên người

Hai người đơn giản nói thêm một ít chuyện, Tống Đình Phàm liền cúp máy. Trần Lâm cầm ống nghe, nghe những tiếng ‘tít tít’ trong đầu lại hiện lên khuôn mặt nghiêm nghị của người kia, tựa hồ có chút nhớ hắn
Có thể bởi vì ban ngày quá mệt mỏi, hoặc cơ thể vừa được tắm rửa thoải mái, Trần Lâm vừa ngã đầu vào gối đã ngủ ngay

Hôm sau khi Trần Lâm tỉnh lại liền cảm giác ý nghĩ mình đặc biệt mù mờ, trong đầu thoáng hiện lên ý niệm đầu tiên, không ổn, thực sự sinh bệnh!! Hỗn loạn đứng lên rửa mặt, lại ép mình ăn cháo hoa mới cảm thấy khỏe lên nhiều. Duy nhất mũi bị nghẹt, uống vài viên thuốc cảm mạo, Trần Lâm trong lòng nghĩ, may mắn mình còn chưa phát sốt

Giữa trưa, Trần Lâm còn bận rộn giám sát nhân công trang hoàng cửa tiệm, Mục Kiệt Lưu Dụ đã tìm đến cậu đi ăn cơm. Hai người vừa nghe Trần Lâm mở miệng nói chuyện liền cảm giác có chút không thích hợp, giọng mũi quá nặng

– “Trần Lâm, cậu thực sự không cần đi bệnh viện khám thử sao?”. Lúc ăn cơm, Lưu Dụ lại một lần lo lắng hỏi lại Trần Lâm. Cậu sợ mình lây cảm cho bọn họ nên kiên trì nói mình phải ngồi ăn ở đối diện

Trần Lâm cười lắc đầu, cậu biết hai người kia lo lắng cho mình, nên khi đi đường mới hỏi han không dưới 10 lần đi? Cũng nghĩ mình quá yếu, không phải là cảm mạo thôi sao? Bình thường thân thể Trần Lâm không yếu như vậy, bốn năm đại học rồi hai năm đi làm bên ngoài, mình đều tự chăm sóc bản thân, Trần Lâm cũng cơ hồ chưa sinh bệnh lần nào. Lần này sỡ dĩ dễ dàng bệnh như vậy, nói đến vẫn là vì gần đây mình quá mệt mỏi, lại không được ngủ đủ giấc nên miễn dịch mới kém đi. Trần Lâm nghĩ mình uống thuốc sẽ khỏi rất nhanh, không cần lo lắng nhiều

– “Hai người đừng lo lắng, tôi thực sự không có chuyện gì, có thể tại đêm qua trời mưa đột ngột, tôi nhất thời bị cảm lạnh, không có vấn đề gì đâu. Tôi cũng đã uống thuốc nga”. Nói xong còn cam đoan thêm một chút

Hai người đều bị câu nói cuối cùng như làm nũng của Trần Lâm làm buồn cười. Phải biết rằng Trần Lâm như vậy rất khó gặp, hai người cơ hồ không tưởng tượng được biểu tình này lại xuất hiện sau nửa năm trên mặt Trần Lâm là kì quái cỡ nào

Trần Lâm không muốn làm hai người kia lo lắng, kì thật là cũng có tính toán, cậu không hi vọng họ đem chuyện mình cảm mạo nói với Tống Đình Phàm nên chỉ có thể tận lực làm họ giảm bớt lo lắng

Chính là trời không chiều lòng người, Trần Lâm bị cảm đến một tuần cũng chưa khỏi, nhưng cũng không trở nặng thêm. Chỉ là cậu mỗi ngày đều phải mang theo vài bịch khăn giấy, mũi cũng bị khăn giấy dày vò đến luôn đỏ ửng
Tống Đình Phàm đứng trước của tiệm của Trần Lâm, nhìn người bên trong vội vàng công việc, chỉ huy nơi nơi, tùy ý trao đổi cùng kiến trúc sư, thẳng thắn nói lên ý kiến của mình, trên khuôn mặt sáng rỡ tự tin. Hắn chỉ biết lần này chọn lựa để Trần Lâm tự phát huy là chính xác. Chính là vì sao động tác người nọ ngẫu nhiên lấy khăn tay sát nước mũi lại chướng mắt như vậy? Nhìn thấy mỗi lần người nọ ngừng nói chuyện, khuôn mặt xin lỗi người khác, sau đó lấy khăn tay đưa lên mũi, Tống Đình Phàm lại cảm giác có chút buồn cười. Người này, đã biết thân thể không khỏe lại còn lao lực lao tâm như vậy!

Tống Đình Phàm chỉ đứng trước của hiệu của Trần Lâm nhìn một lúc rồi rời đi. Không sai, lần này Tống Đình Phàm quay về Bắc Kinh chỉ vì một câu “Trần Lâm bị cảm, tựa hồ cũng nghiêm trọng” của Lưu Dụ. Khi quay về chỉ tính toán nhìn cậu một chút, chính là vừa rồi đứng bên ngoài quan sát người kia một lúc, Tống Đình Phàm đột nhiên nghĩ, cậu ấy, có lẽ càng hi vọng khi mình trở về, sẽ nhìn thấy cậu ấy đã khai trương lập nghiệp, sự nghiệp nhập quỹ

Tống Đình Phàm gọi điện cho Mục Kiệt Lưu Dụ nói hắn phải đi về, đồng thời cũng dặn bọn họ không cần nói với Trần Lâm chuyện này. Lưu Dụ nghe xong rất buồn bực, này tính là gì, hắn nói cho Tống Đình Phàm chuyện Trần Lâm sinh bệnh chính là muốn nhìn thấy những biến hóa trên gương mặt ngàn năm không thay đổi của Tống Đình Phàm, hắn đã trở lại, chính là như thế nào chưa nói gì đã lại đi rồi. Hai người tuy muốn giữ Tống Đình Phàm lại, chính là điện thoại lại không gọi được cho hắn, lực lượng không đủ

Vì thế, giữa trưa, ba người Mục Kiệt, Lưu Dụ và Trần Lâm cùng nhau ăn cơm

Lưu Dụ nhìn thấy Trần Lâm ngồi đối diện mũi đỏ bừng, lạnh nhạt ăn cơm, trong lòng lại cảm thấy kì quái không nói nên lời. Tống Đình Phàm rốt cuộc là xảy ra chuyện gì, trở về một chuyến gặp cũng không gặp, chỉ liếc nhìn Trần Lâm một cái, chẳng lẽ Trần Lâm bị bệnh hắn thật sự không lo lắng sao? Bất quá, nói lại, nếu không lo lắng, hắn làm chi lại chạy đi chạy về một chuyến a?!

Trần Lâm vừa nhấc đầu liền đón nhận ánh mắt cổ quái chăm chú của Lưu Dụ, “Ách, sao vậy, Lưu Dụ? Trên mặt tôi có gì sao?”

Lưu Dụ mở mịt lắc đầu, tiếp tục hạ đũa ăn cơm. Trần Lâm nghi hoặc nhìn sang Mục Kiệt

– “Không có việc gì đâu, cậu cũng biết cậu ấy không bình thường, suốt ngày cổ quái. Đừng để ý cậu ấy, cậu tiếp tục dùng bữa đi”. Nói xong còn thuận tay gắp đồ ăn vào bát Trần Lâm

– “Cái kia, Trần Lâm, đã một tháng rồi, tên Đình Phàm kia còn chưa trở về, cậu không nhớ sao?”. Lưu Dụ cổ quái nửa ngày, rốt cuộc hỏi Trần Lâm một vấn đề rất không liên quan

Trần Lâm sửng sốt, hai người bình thường tuy rằng hay vui đùa nhưng chưa bao giờ hỏi chuyện của cậu và Tống Đình Phàm, cho nên Lưu Dụ hỏi như vậy Trần Lâm thật có chút túng quẫn

Ngừng trong chốc lát, Trần Lâm mới nói, “Tôi nhớ cái gì chứ, anh ấy có việc, mà công việc lại quan trọng hơn, mà tôi cũng không có gì để nhớ”. Trần Lâm trả lời thật bình tĩnh làm hai người bên cạnh nghe xong cũng thấy quái dị

– “Lời này của cậu có thể không đúng! Trần Lâm, cậu- thật-nhớ-cậu-ấy a, ai biết được!”. Lưu Dụ tiếp lời

Trần Lâm nâng mi nhìn hắn, không lạnh không đạm

– “Trần Lâm, đừng nghe cậu ấy nói hươu nói vượn, bên kia có một số việc chưa xử lí xong, mà bên này cũng lại xuất hiện chút vấn đề, chỉ có thể để Đình Phàm đến giải quyết”. Mục Kiệt trừng mắt liếc Lưu Dụ, ý bảo hắn không cần nói linh tinh nữa

Bởi vì Mục Kiệt đã nhìn ra Trần Lâm rất không thích hợp, sau khi Lưu Dụ nói xong vấn đề thứ nhất, Trần Lâm bình thản quá mức liền có chuyển biến. Có lẽ trước kia Mục Kiệt nhận không ra, chính là quen biết lâu như vậy, nhìn không ra thì không phải là Mục Kiệt

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau