THUẬN THEO TỰ NHIÊN, NƯỚC CHẢY THÀNH SÔNG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thuận theo tự nhiên, nước chảy thành sông - Chương 46 - Chương 50

Chương 46

Lí Tiểu Phàm mở to hai mắt, sự tình nàng hoài nghi trong lòng bây giờ được Trần Lâm bình tĩnh nói ra, nói Lí Tiểu Phàm không cả kinh là nói dối. Chính là, nàng trấn định rất nhanh, có gì để cả kinh đâu? Mình không phải đã sớm nhận thấy sao? Điều không ngờ nhất là đương sự thản nhiên khẳng định. Mà hiện tại, Trần Lâm cũng đã giải thích cho cô

Kì thật chuyện đêm nay Tiểu Phàm muốn hỏi cũng là việc Trần Lâm quay về Bắc Kinh cùng Tống Đình phàm. Nhưng nàng không tìm ra lí do uyển chuyển để mở lời, thật không ngờ Trần Lâm lại thẳng thắn nói ra như vậy. Lí Tiểu Phàm vẫn có ý định nói Trần Lâm ở lại, nàng không phủ nhận mình có ý định đó, vì lo lắng cho Trần Lâm nhiều hơn

Không biết có phải nàng lo lắng quá nhiều hay không, tuy rằng nàng không kì thị đồng tính luyến ái, nhưng sự việc diễn ra với Trần Lâm làm nàng sầu lo. Cho dù không tự tìm hiểu, nhưng thông tin vỉa hè cũng đủ Lí Tiểu Phàm biết con đường đồng tính luyến ái đó không dễ đi, một người đơn thuần chất phác như Trần Lâm có thể thích ứng mà vượt qua mọi trở ngại trên đường sao? Hơn nữa tình cảm của Trần Lâm và người kia cũng mới bắt đầu không lâu đi? Một thời gian ngắn như vậy đã đủ cho Trần Lâm quyết định quay về Bắc Kinh cùng người kia sao? Liên tiếp nhưng nghi vấn trăn trở, nàng vẫn rất lo cho Trần Lâm

Đoạn thời gian vừa rồi, nàng vài lần muốn đề cập chuyện này với Trần Lâm, chính là luôn không biết làm sao mở miệng. Nguyên nhất thứ nhất, nàng không chắc chắn hai người Trần Lâm và Tống Đình Phàm có yêu nhau hay không; thứ hai, theo tính cách của Trần Lâm, dù nàng có là bằng hữu thì nói ra việc này cũng có vẻ quá đáng

Vừa rồi, Trần Lâm nói những lời đó, đã có ý miễn cưỡng mình đi?

– “Anh… anh không lo lắng sao?”. Hỏi xong, Lí Tiểu Phàm mới ý thức được câu hỏi cảu mình dư thừa đến nhường nào. Không suy nghĩ kĩ càng thì Trần Lâm có thể đáp ứng người kia sao?

Trần Lâm kiên định gật đầu với Lí Tiểu Phàm. Bởi vì Trần Lâm cần sự ủng hộ để tin tưởng vào kết quả sau này của mình và Tống Đình Phàm, thời gian này Trần Lâm rất bất an. Xung đột nho nhỏ kia lại càng dấy lên những bất an trong lòng

– “A, tôi không muốn tò mò. Nhưng… anh vì anh ta mới từ chức?”. Lí Tiểu Phàm không bận tâm nhiều, nếu chính mình muốn thổ lộ thì liền thổ lộ đi

Phải trả lời thế nào? Không thể nói phải, cũng không thể nói không phải. Cho dù không thông báo cho Quang ca, Tống Đình Phàm phải về Bắc Kinh, mình vẫn sẽ từ chức. Không, có lẽ còn có cách giải quyết khác, là xin Quang ca chuyển công tác của mình về Bắc Kinh, không nhất định phải dùng đến lựa chọn từ chức duy nhất này

Cho nên Trần Lâm trả lời Lí Tiểu phàm, “Cứ xem là vậy đi!”. Cậu không nghĩ sẽ nói chuyện tình cảm của mình cho Quang ca nghe, không chỉ vì muốn giữ mặt mũi cho Quang ca, mà còn không muốn Tiểu Phàm suy nghĩ quá nhiều

Nhưng Trần Lâm không quan tâm nhiều, nếu lúc này cậu nói ra, có lẽ sẽ làm cho Tiểu Phàm bớt lo lắng và hiểu ra vài điều khác, ít nhất Tiểu Phàm sẽ hiểu cậu từ chức không phải là một quyết định dễ dàng chỉ vì Tống Đình Phàm, bên cạnh đó còn lí do khác, nhưng cậu không nghĩ sẽ nói ra bây giờ. Vì Trần Lâm không nói gì nên Lí Tiểu Phàm mới càng lo lắng. Đến nhiều năm sau này, Lí Tiểu Phàm mới hiểu tất cả những nguyên nhân làm Trần Lâm từ chức, lúc đó nàng chỉ có thể cười thoải mái

Câu ‘xem như là vậy đi’ của Trần Lâm làm Tiểu Phàm rất khó hiểu

– “Cái gì ‘xem như là vậy đi’?”. Lí Tiểu Phàm hỏi theo bản năng

Trần Lâm mất tự nhiên nhíu nhíu mày, Tiểu Phàm đêm nay làm sao vậy? Bỗng dưng lại gây sự?

Bất quá Trần Lâm vẫn kiềm chế mà giải thích cho nàng, “Khi bắt đầu công việc này tôi đã có dự tính của mình. Hiện tại từ chức cũng là trong dự định, không hoàn toàn là vì anh ấy”. Trần Lâm nói đầy đủ rõ ràng

Lí Tiểu Phàm nghe xong chỉ nghĩ Trần Lâm cãi chày cãi cối, chính là Trần Lâm có giải thích cũng rất mập mờ, nghĩa là cậu không muốn nói ra. Cho nên Lí Tiểu Phàm cũng không dây dưa nữa, chỉ thay đổi sang vấn đề khác

– “Trần Lâm, anh có lo lắng việc bị phụ huynh mình phát hiện, phụ huynh anh ta, bằng hữu thân thích, hoặc những quan niệm xã hội không, hai người phải đối mặt với tất cả sao?”

Trần Lâm trầm mặc, Lí Tiểu Phàm cụ thể vạch rõ ‘một ít vấn đề’ Tống Đình Phàm từng nói

Trần Lâm không phải không nghĩ đến những vấn đề này, trước khi đáp ứng Tống Đình Phàm cậu cũng đã lo lắng qua, nhưng không thể tìm ra câu trả lời xác thực. Sau khi đáp ứng Tống Đình Phàm, người kia nói sẽ cho mình thời gian. Mà thời gian này, Trần Lâm chỉ lo cho cha mẹ mình, hi vọng bọn họ càng biết muộn càng tốt, không cần bọn họ phải…. vì mình mà thương tâm quá sớm. Trần Lâm nghĩ đây là cách hiếu thuận mềm dẻo duy nhất mình có thể đền đáp cha mẹ

Cũng không phải muốn giấu diếm, chỉ là những chuyện có thể tổn thương người khác nếu tránh được thì nên tránh, như vậy có thể không nói ra bao lâu thì sẽ tốt bấy lâu. Về phần người khác, Trần Lâm không quan tâm, hành vi của mình, đạo đức của mình không tổn hại gì đến đạo đức xã hội, vậy thì người khác có thể trách gì, có thể bàn tán gì?

Khi Trần Lâm đang trầm mặc, bên ngoài trời đổ mưa. Cơn mưa rất lớn tạt vào khung cửa thủy tinh của quán cà phê từng giọt nặng nề giòn vangTrần Lâm nhìn mưa ngoài cửa sổ, ánh mắt mênh mông, “Mưa rồi…..”

– “Tiểu Phàm, đừng hỏi tôi những chuyện xảy ra trong tương lai, vì chính tôi cũng không biết đích xác thế nào. Không thể phủ nhận, việc cô hỏi cũng là việc tôi lo lắng, nhưng lo lắng thì làm được gì? …. Cha mẹ tôi, haha, tôi vẫn không nghĩ nếu bọn họ kiên trì phản đối, tôi nên…. lựa chọn thế nào, hay nói cách khác, tôi vẫn không dám nghĩ đến…”

Giọng nói Trần Lâm yếu ớt và mờ mịt hiếm thấy, Lí Tiểu Phàm chưa từng gặp qua một Trần Lâm như vậy, nàng đau lòng

– “Trần Lâm, tôi….”

Trần Lâm khoát tay, chậm rãi nói tiếp, “Tiểu Phàm, cô biết không? Từ nhỏ đến lớn tôi chưa làm cha mẹ lo lắng quan tâm lần nào, không phải họ không thương tôi hay công việc của họ quả bận rộn. Ngược lại, bọn họ rất yêu tôi, dùng cách thức giáo dục tự do để tôi lớn lên, hơn nữa… còn để tôi quyết định mọi chuyện. Không ép buộc tôi bất kì chuyện gì, đến giờ tôi vẫn nghĩ mình rất may mắn khi có cha mẹ như vậy. Chính là, có lẽ trong tương lai không xa tôi sẽ làm họ tổn thương không thể vãn hồi….”

Không biết vì ý nghĩ gì, vì muốn an ủi khuyên can Trần Lâm, Lí Tiểu Phàm vội vàng mở miệng, “Không phải không thể vãn hồi, còn kịp, còn kịp, còn có thể vãn hồi….”

Có thể bởi vì quá mức kích động, giọng nói Lí Tiểu Phàm cao vút lên làm Trần Lâm kinh ngạc. Thu hồi ánh mắt vẫn đang nhìn ngoài cửa sổ, Trần Lâm nhìn thẳng Lí Tiểu Phàm, cười ‘phì’ một tiếng

– “Tiểu Phàm, hài quá, kích động như vậy a!”. Lắc đầu, khuôn mặt tươi cười bất đắc dĩ

Đột nhiên, điện thoại Trần Lâm vang lên, nhìn tên người gọi đến, Trần Lâm cũng không ngại ngần gì mà thoải mái bắt máy trước mặt Tiểu Phàm

– “Này”

– “Ân, em ở quán cà phê Bán Đảo”
– “Hảo, vậy em cúp máy”

Lí Tiểu Phàm nhìn Trần Lâm, khi có cuộc gọi đến, nhưng mê man và yếu ớt của Trần Lâm biến mất không chút bóng dáng, ngược lại, trên mặt còn có vẻ an tâm

Cúp điện thoại, Trần Lâm có chút xấu hổ nhìn Lí Tiểu Phàm, phải biết rằng cậu chưa bao giờ bộc bạch nội tâm quá nhiều với một ai đó như vừa rồi. Nhưng thật ra Lí Tiểu Phàm hiểu được, bây giờ Trần Lâm cũng đã nói quá nhiều với mình. Mặc kệ trước kia bởi vì mình muốn thổ lộ hết với Trần Lâm mới có bữa gặp mặt này, ít nhất bây giờ nàng cũng được nghe Trần Lâm bộc bạch

Trần Lâm khôi phục vẻ mặt bình tĩnh lạnh nhạt như bình thường mới nói, “Ách, anh ấy lát nữa sẽ lại đây”. Trần Lâm không có ý định giấu diếm nội dung đoạn hội thoại vừa rồi với Tống Đình Phàm

Lí Tiểu Phàm nhìn bên ngoài vẫn đang mưa to, “Vì trời mưa?”

Trần Lâm nghe Lí Tiểu Phàm hỏi, trong lòng có chút buồn cười, lắc đầu, “Tiểu Phàm, chúng tôi không phải thiếu nam thiếu nữ, không được lãng mạn như vậy”

Ánh mắt Lí Tiểu Phàm như không tin, Trần Lâm mặc dù buồn cười nhưng cũng không giải thích thêm

– “Trần Lâm, nếu có thể vãn hồi, không làm cho cha mẹ anh thương tâm, anh nguyện ý sẽ chọn lựa sao?”. Lí Tiểu Phàm dò hỏi, không biết tại sao khi nghe Trần Lâm nói thế, nàng vẫn muốn thử thêm một lần

Không khí vốn vừa thả lỏng được một chút, vì câu hỏi của Lí Tiểu Phàm lại bắt đầu tịch mịch

– “Lựa chọn? Lựa chọn kết hôn với nữ nhân sao?”

Lí Tiểu Phàm không rõ câu hỏi này của Trần Lâm muốn ám chỉ điều gì, nàng không dám ngẩng đầu nhìn mắt cậu. Cúi đầu, miễn cưỡng ‘Ân’ một tiếng

– “Tôi…. không biết…. Nói thật, chính mình có phải là…. đồng tính luyến ái không, đến giờ tôi vẫn không rõ ràng….”. Trần Lâm thực khó khăn nói ra bốn chữ ‘đồng tính luyến ái’

Lí Tiểu Phàm nhấc mạnh đầu, “A, kia…. Vậy anh thế nào lại cùng anh ta….”. Ánh mắt mở to

– “Tôi, tôi cũng không biết, những người khác tôi không nghĩ qua”

Lí Tiểu Phàm giật mình, không biết quan hệ hai người đã tiến triển đến đâu, nhưng thật không ngờ, Trần Lâm cũng mơ hồ như vậy sao?

Lí Tiểu Phàm không biết nên hỏi gì Trần Lâm nữa

– “Được rồi, Tiểu Phàm, không cần lại hỏi tôi. Những vấn đề tiếp theo tôi đều không trả lời được”

Lí Tiểu Phàm không rõ ý của Trần Lâm, chính là theo ánh mắt Trần Lâm, nàng hiểu được

Người kia, đến đây

Chương 47

Lí Tiểu Phàm cơ hồ không chớp mắt nhìn chằm chằm Tống Đình Phàm, nàng hiện tại cũng không quan tâm đến phép lịch sự. Chính là trong lòng nàng đang liên tục hỏi, đây là người ở cùng một chỗ với Trần Lâm sao? Anh ta có đủ dũng khí cùng Trần Lâm đối mặt với mọi vấn đề trong tương lai sao? Anh ta thực sự có thể làm Trần Lâm hạnh phúc sao?

Nói thật, Lí Tiểu Phàm không biết rõ Tống Đình Phàm, ngoại trừ một lần đi ăn cơm có gặp qua, còn lại cũng không hề tiếp xúc gì. Chủ yếu vì người này rất ít đến cửa tiệm của bọn họ, đa phần là Mục Kiệt Lưu Dụ đến. Nàng, cơ hồ không có cơ hội tiếp xúc với người đang trước mặt

Đến khi người nọ đến trước mặt Trần Lâm, Lí Tiểu Phàm mới chính thức cảm nhận cường thế của người này không giống như Trần Lâm. Vào đời đã vài năm, Lí Tiểu phàm tự nhận mình gặp qua không ít người, chính là nàng, vẫn không dám nhìn thẳng ánh mắt của người này, thật làm cho người ta, dè chừng

Khi hắn đứng cùng một nơi với Trần Lâm, không đột ngột, thậm chí còn có hương vị hòa hợp. Quan sát thật gần, Lí Tiểu Phàm phát hiện mình đã sai lầm rồi, người này sẽ không cùng Trần Lâm đối mặt với áp lực, hắn, sẽ chỉ đứng trước Trần Lâm để che chắn mọi phiền toái, hắn tuyệt đối có năng lực làm được như vậy!

Tống Đình Phàm gật gật đầu chào Lí Tiểu Phàm, liền trực tiếp đến bên cạnh Trần Lâm. Khi hắn vừa bước vào, nhìn thấy trong quan cà phê chỉ có mình Trần Lâm và Lí Tiểu Phàm, mi đã không tự nhiên nheo lại

Tống Đình Phàm làm sao không hiểu ánh mắt kia của Lí Tiểu Phàm? Khi hắn vừa đến, cặp mắt kia liền chằm chằm nhìn mình, vừa như tìm kiếm đánh giá gì đó, nhưng khi mình đến gần, nàng lại không dám nhìn thẳng hắn

– “Có thể đi rồi sao?”

– “Ân”. Trần Lâm quay đầu nhìn Tiểu Phàm, “Tiểu Phàm….”

Tống Đình Phàm vội vàng cầm áo Trần Lâm khoát lên vai cho cậu, đánh gảy lời nói của Trần Lâm, “Lí tiểu thư, bên ngoài trời vẫn mưa to, taxi phỏng chừng cũng khó bắt, tôi và Trần Lâm đưa cô về”

Trần Lâm một bên phối hợp tiếp nhận áo khoát Tống Đình Phàm phủ thêm, một bên cũng gật gật đầu khuyên bảo Lí Tiểu Phàm. Bởi vì cậu vừa nói những chuyện này với Tiểu Phàm, chẳng qua trong lòng có chút lo lắng Tiểu Phàm sẽ để tâm

Lí Tiểu Phàm nhìn nam nhân vừa mới vào cửa đã hoàn toàn chăm chú nhìn Trần Lâm này, chính là lịch sự gật đầu chào nhưng mắt hắn cũng chưa nhìn thẳng mình lần nào. Hiện tại hắn vì Trần Lâm mà nói với mình một câu. Hơn nữa, nhìn động tác của hai người, không, phải nói là hắn hành động độc đoán, Trần Lâm bị động thản nhiên thừa nhận, Lí Tiểu Phàm cảm giác mình là người dư thừa. Lại nhìn Trần Lâm, cậu tự nhiên thản nhiên đích thực không chút lảng trách, như những động tác này là thói quen cố hữu của hai người. Tình cảnh này, nói Lí Tiểu Phàm không xúc động là gạt người

Nghĩ đến tình hình hiện tại, nếu mình gọi taxi thì quả là già mồm cãi láo, vì thế Lí Tiểu Phàm đồng ý

Ba người ngồi trong xe, Trần Lâm vốn nghĩ sẽ ngồi ghế sau với Lí Tiểu Phàm, chính là vừa mới đến gần xe cậu đã bị Tống Đình Phàm an bài ngồi vào ghế phó lái. Trần Lâm muốn mở miệng kháng cự một chút, nhưng ánh mắt lãnh nghễ của Tống Đình Phàm làm cậu thỏa hiệp

Lí Tiểu Phàm ngồi ở ghế sau cẩn thận đánh giá hai người trước mặt. Nói thật, nàng không cảm thấy quái dị, không thấy phản cảm. Chính là, vì sao nàng lại cảm giác Trần Lâm khi đối mặt với Tống Đình Phàm lại không phải một Trần Lâm bình thường mọi người biết?

– “Đêm nay anh không làm việc sao?”

– “Ân”

– “Nga, đúng rồi, anh ăn cơm chiều chưa? Em có mua đồ ăn nói hai người kia mang về”– “Ân”

............

Lí Tiểu Phàm ngồi sau nghe đoạn hội thoại của hai người, thật sự đơn điệu đến cực điểm, hơn nữa có người trả lời ngắn đến cực điểm. Nói một chữ ‘Ân’ kia cũng như không nói gì. Nàng không biết nên nói người này kiệm lời hay lạnh nhạt với Trần Lâm

– “Sao lại đóng cửa sổ lại?”. Trần Lâm nhìn thấy khung cửa mình vốn để lại một khe hở nhỏ đã bị đóng, nghi hoặc nhìn Tống Đình Phàm

– “Lí tiểu thư hẳn sẽ cảm thấy lạnh, hơn nữa nước mưa còn tạt vào”. Nghe Tống Đình Phàm nói, Trần Lâm quay nhìn Lí Tiểu Phàm, Tống Đình Phàm chính là thông qua kính chiếu hậu trong xe thấy Lí Tiểu Phàm không mặc áo khoát mới đóng kín cửa xe, không thể không thừa nhận, Lí Tiểu Phàm giật mình, nàng nghĩ người này không chú ý đến mình

– “Vậy mùi trong xe, anh…”. Trần Lâm nói xong còn nhìn nhìn gói đồ ăn trên tay

Nghe Trần Lâm nói, Lí Tiểu Phàm không biết vì sao lại cảm giác khuôn mặt người kia nhu hòa đi rất nhiều

– “Anh chịu được”

Lí Tiểu Phàm liền nghĩ đến một ý niệm, chẳng lẽ Trần Lâm vừa mới lên xe đã không đóng kín cửa vì muốn xua tan mùi thức ăn, tránh cho khoang xe ám mùi làm Tống Đình Phàm không chịu được? Phải không?!

– “Tiểu Phàm, ngại quá, tôi sợ mùi thức ăn quyện với mùi ghế da trên xe làm anh ấy không chịu được mới để trống của sổ, không để ý cô có thể bị lạnh”. Trần Lâm có điểm xấu hổ giải thích với Lí Tiểu PhàmTrần Lâm giải thích chẳng bằng không giải thích, Lí Tiểu Phàm nghe xong không thấy thoải mái, mà ngược lại, trong lòng chua xót, trong mắt bi thương

Hoảng hốt lắc đầu với Trần Lâm, “Không sao”

Trần Lâm quay đầu không nói thêm gì nữa. Tống Đình Phàm liếc nhìn Trần Lâm, trong mắt hiện lên một mạt suy nghĩ sâu xa cùng tự đắc, nhanh nhẩu đến người ta trở tay không kịp

Đoạn đường kế tiếp, Lí Tiểu Phàm cẩn thận nghiên cứu đánh giá hai người ngồi trước, có phải hay không mình đã bỏ qua điểm mấu chốt. Trực giác cho rằng, nếu mình có thể tìm ra mấu chốt vấn đề thì bản thân sẽ thoải mái hơn nhiều. Người mình thích lại cẩn thận ôn nhu săn sóc người khác, nói không ghe tị là giả dối, cho dù biết tình cảm của mình không quá lộ liễu dưới ánh mặt trời, chính là, tình cảm đó vẫn tồn tại chân thật trong lòng mình

Đến tiểu khu nhà trọ của Lí Tiểu Phàm, mưa đã nhẹ hạt rất nhiều nhưng vẫn còn mưa phùn lất phất, có lẽ đã mang chút hương vị của mùa xuân. Tống Đình Phàm nói Trần Lâm tiễn nàng về cửa nhà trọ

Lí Tiểu Phàm không tin nam nhân này đoán không được đêm nay nàng nói gì với Trần Lâm, quan trọng hơn: hắn có thể nhận ra tình cảm mình dành cho Trần Lâm. Lí Tiểu Phàm không tin người này không biết, như vậy, hắn còn hào phóng để Trần Lâm tiễn mình về phòng?

Nâng mi, nói lời cảm tạ Tống Đính Phàm, “Đêm nay làm phiền anh, cảm ơn”

Tống Đình Phàm gật gật đầu

Trần Lâm đã đứng ngoài cửa xe đợi Lí Tiểu Phàm. Nơi cửa xe, Lí Tiểu Phàm nhìn thấy Trần Lâm đang bên ngoài, lại quay đầu nhìn Tống Đình Phàm ngồi trong xe, đột nhiên ánh mắt Tống Đình Phàm đối diện nàng, trong nháy mắt kia, Lí Tiểu Phàm nghĩ người này biết tình cảm của mình với Trần Lâm! Biết rất rõ! Bởi vì anh mắt người nọ có vẻ tự tin chắc chắn, thậm chí còn thêm một mạt tự đắc!

Lí Tiểu Phàm có chút phẫn nộ cùng khó khăn. Lại cố dùng dũng khí chớp mắt, trong ánh mắt mười phần khiêu khích, nhìn thoáng qua Trần Lâm đang bên ngoài, tựa hồ như hỏi: anh hào phóng đến vậy sao?

Tống Đình Phàm từ chối cho ý kiến. Nói, “Cậu ấy sợ lạnh”. Ngụ ý không nói cũng hiểu, Lí Tiểu Phàm, cô nên xuống xe, đừng để cậu ấy đợi lâu

Lí Tiểu Phàm mang tâm tình phức tạp khó hiểu xuống xe. Khi đến gần Trần Lâm đang cầm ô đợi sẵn, Lí Tiểu Phàm nghĩ thầm, rằng tôi sẽ đi thật gần Trần Lâm, để Trần Lâm chậm rãi đưa tôi về, nghĩ lại, ý tưởng này của mình ngây thơ như nữ sinh, buồn cười rất nhiều! Đã biết như vậy, thì làm được gì? Nếu không có cơ hội thắng, thì sao không buông đi? Cho nên, Lí Tiểu Phàm không cho Trần Lâm tiễn mình, còn nói nhỏ một câu với cậu, “Nếu là anh ta, bá phụ bá mẫu tất nhiên sẽ không thương tâm đến không thể vãn hồi”. Nói xong liền cầm ô trong tay Trần Lâm, nhanh chóng rời đi. Bởi vì, nhìn thấy ánh mắt của Tống Đình Phàm, nàng tựa hồ hiểu được mấu chốt, người kia không bao giờ buông tay Trần Lâm!

Trần Lâm sửng sốt nửa ngày mới lấy lại tinh thần, thoải mái cười, nhìn bóng Tiểu Phàm rời đi, hô to một câu, “Tiểu Phàm, cảm ơn cô!”. Sau đó Trần Lâm vội vàng vào xe, bởi vì khi Tống Đình Phàm nhìn thấy cậu không còn ô đã mở sẵn cửa xe ra. Nhìn ngoài cửa sổ, Trần Lâm mơ hồ như nhìn thấy khi Lí Tiểu phàm xoay người rời đi có gì đó chảy xuống, không biết là mưa hay lệ

Trần Lâm lẳng lặng ngồi trên xe, cầm khăn mặt Tống Đình Phàm vừa đưa, xuất thần mờ mịt, nửa ngày mới phun ra một câu, “Tiểu Phàm, thực xin lỗi”

Tống Đình Phàm ở bên cạnh đều phải vỗ vỗ tay khen ngợi Trần Lâm, hắn đợi cậu nhận ra, nhưng không nghĩ lại đợi lâu như vậy! Trong lòng vừa tức giận vừa buồn cười!

Chương 48

– “Lau khô nước trên người trước đi!”

– “Đình Phàm, em…..”. Trần Lâm kích động muốn giải thích, rồi không biết mình phải giải thích gì

Tống Đình Phàm không phản ứng, khởi động xe. Chờ Trần Lâm lau khô nước mưa trên người mới nói, “Em bây giờ mới biết?”. Trong giọng nói ít nhiều có ý châm chọc. Hai người đều biết rõ ràng ‘mới biết’ chính là điều gì. Tống Đình Phàm trận này muốn giáo huấn Trần Lâm chút hương vị, cho nên với chuyện vừa rồi của Trần Lâm xem như không thấy, giọng điệu không lạnh không nhạt

Trần Lâm dường như không chú ý giọng điệu của Tống Đình Phàm bối rối mở miệng, “Em như thế nào lại không biết được, đêm nay… Đêm nay, Tiểu Phàm luống cuống nhiều lắm, nàng không phải loại người thích tò mò chuyện người khác, chính là đêm nay lặp đi lặp lại câu hỏi nhiều lần với em, thái độ lại lo lắng. Nếu nói đó là vì nàng xem em như bằng hữu, Trần Lâm em quả thật… ngu ngốc trong tình cảm…”. Nhẹ nhàng nói một câu, giọng nói cũng như đang tự trách mình. “Đầu tiên là Quang ca, sau lại đến Tiểu Phàm, em không phải ngu ngốc trong tình cảm thì là gì…”

Đột nhiên hai tay lạnh băng bị một bàn tay khác nắm chặt, thậm chí còn hơi đau. Tống Đình Phàm không quen nghe Trần Lâm tự trách mình, nén giận không nói gì, nhíu nhíu mày

– “Ý của em là, nếu em không chấp nhận anh, có lẽ sẽ tốt hơn?”

Trần Lâm rõ ràng có chút bi thương rút hai tay bị nắm ra. “Anh đang nói gì? Em không đùa giỡn với tình cảm chính mình. Nhận anh là nguyện ý của em, cho dù không chấp nhận, em cũng có quyền cự tuyệt anh!”

Tống Đình Phàm chọn chọn mi, ý tứ rõ ràng, “Vậy em cũng có quyền cự tuyệt bọn họ”

Một câu đơn giản của Tống Đình Phàm làm Trần Lâm nguôi ngoai rất nhiều. Đúng vậy, chuyện tình cảm chỉ khi mình đối mặt với người này mới hiểu biết thêm chút ít, nhưng cậu cũng quả thật biết, tình cảm, là không thể cưỡng cầu! Cho nên, cự tuyệt là cách làm tốt nhất với những người mình không có tình cảm

Ánh mắt Trần Lâm tươi sáng lên, chủ động nắm lấy tay Tống Đình Phàm, còn ma sát sưởi ấm cho nhau. Tống Đình Phàm liếc mắt, khóe miệng cong lên

– “Anh đã sớm biết?”

Tống Đình Phàm như nhớ đến gì đó, có chút ý tứ không rõ cười với Trần Lâm, đột nhiên dán sát tai cậu, “Bằng không lần trước em đề cập đến nàng, em cho là…. vì sao anh lại làm như vậy với em?”. Ngữ khí càng về sau càng nhẹ, phút cuối cùng còn dùng đầu lưỡi liếm vành tai Trần Lâm

Trả lời thực rõ ràng, Trần Lâm còn có thể không hiểu?

Lại vội vàng rút tay về, che tai lại, mặt đỏ đến cơ hồ nhỏ ra máu. Nhìn thấy Trần Lâm như vậy, tâm tình Tống Đình Phàm vui lên rất nhiều, cúi đầu cười vài tiếng

Trong xe lộ rõ không khí mờ ám. Hơn nữa Trần Lâm như muốn tìm đề tài, hỏi Tống Đình Phàm một cậu. “Sao mỗi lần anh đều nhìn ra người khác đối với em… đối với em….”. Nửa câu sau Trần Lâm mới phát hiện mình tìm sai đề tài, việc này có gì để hỏi? Nên câu sau thật gập ghềnh

Tống Đình Phàm buồn cười nhìn cậu, “Em là muốn hỏi anh tại sao nhìn ra cảm tình người khác với em?”

Trần Lâm gật gật đầu

– “Ánh mắt!”

– “Ân?”. Trần Lâm vẫn chưa hiểu được

– “Ánh mắt bọn họ nhìn em, ánh mắt không lạ, nhưng điểm mấu chốt là ‘thần thái’, một người che dấu cỡ nào, ‘thần thái’ kia cũng sẽ tồn tại, vào những thời điểm lơ đãng sẽ lộ ra, muốn giấu cũng không được”

Trần Lâm nghe Tống Đình Phàm giải thích, trong lòng âm thầm nhớ kĩBuổi tối khi hai người nằm trên giường, Trần Lâm chằm chằm không chớp mắt nhìn mắt Tống Đình Phàm, Tống Đình Phàm hỏi cậu,“Em nhìn gì?”

– “Nhìn ‘thần thái’ của anh đối với em!”

Tống Đình Phàm bị cậu nói tức khắc túng quẫn, da mặt có chút không chịu nổi, đầu thoáng nghiêng qua. Trần Lâm nhìn thấy thế liền buồn cười, bả vai run run. Tống Đình Phàm thế này lại giống như khi đứng trước cửa hàng 0h mình đã từng thấy qua. Hahaha

Tống Đình Phàm vỗ Trần Lâm, “Mau ngủ đi, mai anh đưa em ra xe”

Đêm qua, sau khi Trần Lâm và Tống Đình Phàm trở lại cửa hàng lấy hành lí đã trực tiếp đến ở khách sạn. Bởi vì Tống Đình Phàm sắp về Bắc Kinh nên phòng trong thành phố này cũng đã sớm bán đi. Mà nơi đó của Trần Lâm cũng đã dọn dẹp xong, không thích hợp để ngủ lại, cho nên buổi tối Tống Đình Phàm chỉ có thể cùng cậu đến ở khách sạn. Kì thật Trần Lâm vốn tính toán đi hôm qua, nhưng bởi vì bữa tiệc với bọn Lí Tiểu Phàm mà không đi được

Đưa Trần Lâm đến nhà ga, Tống Đình Phàm vẫn là câu nói kia, Trần Lâm sau khi về nhà sẽ trực tiếp đi Bắc Kinh. Còn hành lí, hắn sẽ mang đến Bắc Kinh cho cậu, Trần Lâm không cần quan tâm. Theo một góc độ nào đó mà nói, Tống Đình Phàm vẫn không để cho Trần Lâm một đường cự tuyệt

Tống Đình Phàm thật ra đã nghĩ sẽ đưa Trần Lâm về nhà, chính là hắn nói sẽ cho Trần Lầm thời gian, nên không thể quản quá chặt làm cậu áp lực. Điểm quan tâm săn sóc ấy Tống Đình Phàm không ngại dành cho cậu. Tựa như đêm qua đối đãi Lí Tiểu Phàm, hắn biết rõ chính mình và Trần Lâm đã là tình thế vững chắc, nắm chắc thắng lợi trong tay, nên để Trần Lâm hào phóng tiễn Lí Tiểu Phàm về hắn vẫn rất vui lòng

Bất quá, nữ nhân kia quả không làm hắn thất vọng. Tuy không biết nàng nói gì với Trần Lâm lúc xuống xe mà lại làm cho Trần Lâm thành thật nói lời cảm ơn, điều ấy làm Tống Đình Phàm về sau thoải mái hơn với nàng rất nhiều

Đương nhiên, đó là sau này

Trần Lâm lần này về nhà ngoài việc thăm cha mẹ, cũng là chuẩn bị đem kế hoạch tiếp theo của mình nói cho cha mẹ hay. Tuy rằng cậu đã quyết định đi Bắc Kinh, tất nhiên như vậy sẽ ở Bắc Kinh gầy dựng sự nghiệp, việc này tất yếu không được giấu cha mẹ. Nghĩ đến Bắc Kinh cậu lại có chút không an lòng, nơi đó tấc đất tấc vàng, cho dù chính mình muốn tìm một mặt tiền nho nhỏ mở cửa hàng, thì trong tay có gần 18 vạn (cha mẹ cho Trần Lâm 10 vạn, cậu gởi ngân hàng được 8 vạn) cũng như lấy trứng chọi với đá

Ba mẹ Trần tất nhiên yên tâm trăm phần trăm về đứa con, cho dù Trần Lâm không nói cho họ lí do từ chức và đến Bắc Kinh phát triển sự nghiệp, hai người bọn họ cũng không nói gì hay hỏi gì. Chỉ cần con trai muốn làm, bọn họ đều ủng hộ
Minh chứng rõ ràng nhất là khi Trần Lâm nói sẽ đến Bắc Kinh phát triển, cha mẹ Trần bỏ qua biểu tình giật mình, mặt khác còn cho cho Trần Lâm 5 vạn. Bọn họ vốn tưởng con trai sẽ mở cửa hàng ở quê hương, tuyệt nhiên không nghĩ đến nơi con từng học đại học– Bắc Kinh. Phồn hoa đô hội như vậy, đứa con có thích ứng không?

– “Ba, mẹ, tiền này… con không thể nhận, hai người đã cho tiền con rồi, con cầm cũng thực áy náy. Này…. con thực sự không thể nhận”. Câu chữ của Trần Lâm tắc nghẹn cùng hai tay nhún nhường của mẹ Trần ở đằng kia

– “Con trai, con nói ngốc gì đó, chúng ta chỉ có một đứa con, tiền này chúng ta dùng cũng không hết, sớm muộn gì cũng là của con! Bây giờ cho con trước thì có gì không đúng! Con so đo với cha mẹ nhiều vậy làm gì?”. Mẹ Trần trừng mắt liếc con trai một cái, thuận tiện đưa sổ tiết kiệm 5 vạn cho con

– “Nhưng mà, mẹ, tiền này đều để tương lai hai người dưỡng lão, con làm sao có thể dùng…”. Trần Lâm lo lắng muốn trả lại cho mẹ

Mẹ Trần chụp lấy bả vai ba Trần, thở dài, “Ông nhìn xem, đây cũng là con tôi, thế mà nó tính toán tương lai không nuôi dưỡng chúng ta, ra mòi chúng ta chỉ có thể dựa vào số tiền dưỡng lão này~”

– “Mẹ, con không có ý đó…”. Nghe mẹ Trần nửa thật nửa giả, Trần Lâm khổ sở một trận trong lòng. Bởi vì lời nói của mẹ cũng làm cậu nhớ đến chuyện của mình và Tống Đình Phàm

Ba Trần vỗ vỗ tay lão bà luôn hồ nháo của mình, nghiêm túc nhưng không mất đi hòa ái nhìn con, “Con trai, ba hiểu lo lắng của con. Chính là con cũng biết, cho dù con đã lớn thì vẫn là con của chúng ta, dùng tiền của cha mẹ mình cũng không có gì dọa người. Hơn nữa, tương lai con không nuôi chúng ta thì ai nuôi ai! haha”

– “Ba….”

– “Haha, tiền này, cầm đi. Ta và mẹ con không thiếu, mẹ con còn có lương hưu, hơn nữa hiện tại còn lại thêm ở đoàn văn công cũng có. Còn ba con, lớn nhỏ gì cũng là quan chức, tiền lại càng không thiếu”

– “Ba….”. Trần Lâm ê ẩm trong lòng, chính mình vẫn còn làm cho họ lo lắng

– “Được rồi, được rồi, sao chỉ gọi một tiếng ‘ba’ suốt, con cũng không phải mới tập nói!”. Bầu không khí ấm áp tình cảm bị một câu vui đùa của mẹ Trần làm loãng ra

Một nhà ba người, cuối cùng lại tươi cười rạng rỡ

Trần Lâm ở nhà ngây người ba ngày liền đã bị mẹ Trần thúc giục đứa con mau đi mau đi a, nhanh đi lo chuyện của mình rồi về nuôi bọn họ sớm một chút! Tuy mẹ Trần luôn vui đùa, nhưng Trần Lâm cũng biết đây là cách săn sóc và quan ái khác của mẹ. Nàng, rõ ràng biết đứa con lần này về để tạm biệt

Ba mẹ Trần đưa con trai ra ga, nhìn bóng dáng con trai rời đi, mắt mẹ Trần mới có chút ướt át. Cho dù nàng và ba Trần có tin tưởng đứa con như thế nào, chính là trong lòng sao có thể không lo lắng? Con mình mình không hiểu sao?

Tính cách vĩnh viễn lạnh nhạt như vậy, thái độ làm người luôn hòa nhã, cho dù kết giao với người khác cũng không thâm giao, lần này chính mình độc lập mở của hàng, con có thể ứng phó tốt sao? Kì thật ba mẹ Trần cũng không phải quá lo lắng, bọn họ thủy chung tin tưởng, nếu con trai quyết tâm làm, như vậy tất nhiên sẽ làm rất tốt, kiên trì đến cùng, mặc dù không dám nói sẽ có thành tựu gì nhưng chắc chắn không bao giờ thất bại

Mà làm bọn họ lo lắng nhất chính là những thay đổi của con khi về nhà lần này. Làm cha mẹ vẫn hiểu con mình nhất– thông qua một chi tiết. Mẹ Trần nhiều lần thúc giục con rời nhà, chính là mỗi lần nói thế, con trai lại hiện lên vẻ lo lắng bất an rõ ràng. Mẹ Trần tin tưởng, quyết định của con không chỉ vì kế hoạch gầy dựng sự nghiệp đã đặt sẵn. Vậy thì vì sao? Vì tình cảm sao? Con trai vì sao lại chọn Bắc Kinh? Bởi vì đó là nơi con học đại học sao? Hay là… có người nào đang ở đó?

Mẹ Trần có nghi vấn, cũng trao đổi một chút với ba Trần, hai người nhất trí quyết định vẫn im lặng! Làm hậu phương vững vàng kiên cường cho con. Chắc chắn năm sau, mẹ Trần sẽ nghĩ lại, năm đó mình làm vậy có sai lầm không? Nếu không thì phải tin tưởng tin tưởng con như vậy

Mẹ Trần cảm giác không sai, mẹ có thể nào lại nhìn lầm con của mình?

Trần Lâm quả thật bất an, quả thật lo lắng. Cậu đáp ứng Tống Đình Phàm quay về Bắc Kinh, cậu cũng muốn quay về Bắc Kinh mở cửa hiệu. Không nói xa xôi, nhưng gần nhất, chính mình đến Bắc Kinh đầu tiên sẽ gặp trở ngại về nơi ở và công tác. Điều này… Trần Lâm không phải không tự tin mình làm tốt, mà sự tự tin của cậu khi đối mặt với Tống Đình Phàm lại giảm đi rất nhiều

Chương 49

Trần Lâm đến Bắc Kinh tất nhiên Tống Đình Phàm sẽ đi đón, hai người hàn huyên vài câu, Tống Đình Phàm mang cậu đi ăn cơm trưa trước

Trần Lâm không thể không thừa nhận, Tống Đình Phàm rất sành ăn. Trước kia cậu đơn thuần nghĩ Lưu Dụ tìm địa điểm ăn, chính là sau khi tiếp xúc mới biết đều là Tống Đình Phàm chọn. Việc ăn uống Tống Đình Phàm rất kĩ tính, nếu tiến vào khách sạn sang trọng, hắn không hỏi phục vụ đến á khẩu không trả lời được thì không bỏ qua. Nhớ rõ lần đầu tiên một mình đi ăn cùng Tống Đình Phàm, Trần Lâm cũng lần đầu tiên thấy hắn như vậy, giật mình đến suốt buổi ăn không tiêu

Cho nên bữa cơm trưa nay, không thấy Tống Đình Phàm hỏi gì, Trần Lâm nghi hoặc khó hiểu nhìn Tống Đình Phàm.

– “Nhà ăn này anh thường đến, Lưu Dụ Mục Kiệt cũng vậy”. Tống Đình Phàm giải thích

Trần Lâm cười cười. Đúng vậy, nếu bọn Lưu Dụ có ở đây, đều là Lưu Dụ sẽ mật thám, căn bản không cần Tống Đình Phàm hỏi ra. Người này, có thể không nói chuyện tuyệt đối sẽ không nói

– “Ăn cơm xong, chúng ta đến một nơi”. Tống Đình Phàm không ngẩng đầu nói

– “Ân”

****** ******

– “Đây là ý tứ gì?”. Trần Lâm giật mình kinh ngạc nhìn mặt tiền cửa hàng rộng lớn! Không nói đến vị trí thì mặt bằng cũng rất lớn. Ở nơi tấc đất tấc vàng này, hơn nữa cửa hàng lại ngay khu phố buôn bán sầm uất, mặt tiền cửa hàng này tuyệt đối không thể tính ra tiền!

– “Của em”. Đáp án ngắn gọn mơ hồ nhưng đủ để người ta có thể hiểu được

– “Em? Của em?” Trần Lâm gian nan hộc ra hai chữ này

Đương nhiên của em, Tống Đình Phàm tuyệt đối cố ý chỉ nói hai chữ, mục đích là cho Trần Lâm một bất ngờ!

– “Tống Đình Phàm! Anh!”. Trần Lâm phẫn nộ nhìn Tống Đình Phàm

Tống Đình Phàm lạnh mắt nhìn Trần Lâm, “Đừng để anh nghe cách nói như lần trước!”. Cường thế, lãnh ngạnh. Một câu đã phong kín những gì Trần Lâm có thể nói, chính là cách nói ‘nữ nhân’ của lần trước

Hai người giằng co một hồi lâu, Tống Đình Phàm mở miệng, “Lên xe, về nhà”

Sau khi Trần Lâm lên xe mới có phản ứng, Tống Đình Phàm nói hai chữ “Về nhà”. Trong lòng kinh ngạc không thôi, nghi vấn không thôi. Về nhà? Về nhà nào? Về nhà ai? Chẳng lẽ là về nhà…. Tống Đình Phàm?

Trần Lâm giật mình vội giữ lấy cánh tay Tống Đình Phàm đang lái xe, hơn nữa lại giữ rất chặt. Tống Đình Phàm liếc nhìn cậu, trong lòng có thể đoán ra ít nhiều nhưng vẫn thủy chung không mở miệng, để cậu tùy ý lái. Vẫn ‘tôi lái xe ngày xưa’ như cũ

Trần Lâm nhìn hướng xe đi, càng ngày càng gần khu dân cư, trong lòng lại khẩn trương thêm một chút, ánh mắt nhìn Tống Đình Phàm cơ hồ có thể dùng hai chữ thỉnh cầu. Không thể trách Tống Đình Phàm có ý xấu, hắn muốn nhìn thấy kết quả này!

Lái xe đến một khu tiểu cư, dừng lại ở một nơi toàn biệt thự. Tống Đình Phàm không xuống xe mà chỉ tắt máy, quay đầu nhìn Trần Lâm. Trong ánh mắt sâu thẳm không thấy đáy, Trần Lâm nhìn thấy lại nhảy dựng trong lòng

– “Nơi vừa rồi là nơi em mở cửa tiệm”. Miệng lải nhải trước một dãy nhà. “Sau này chúng ta ở đây”

Trần Lâm trong đầu như có vết nứt, còn không nghe nửa câu đầu, chỉ nghe được nửa câu sau. Có ý tứ gì? Tống Đình Phàm có ý tứ gì? Chúng ta… ở nơi này?

– “Anh… Anh không phải là muốn dẫn em đi gặp… người nhà đó chứ?”. Trần Lâm ngây ngốc hỏi

Tống Đình Phàm cười tâm lí, trên mặt vẫn không biểu hiện gì
– “Em muốn gặp bọn họ?”

– “Ách”. Trần Lâm rõ ràng rất khó xử

– “Không cần, cái kia không tất yếu, chuyện của anh không cần ông ấy quyết định”. Lại một lần Tống Đình Phàm biểu đạt tính kiên định và tự tin với Trần Lâm

– “Vậy…. nơi này”

– “Phải… là nơi ở của chính chúng ta! Lão nhân kia có chỗ của mình rồi”

Trần Lâm chằm chằm nhìn Tống Đình Phàm thật lâu, trong mắt không chút sợ hãi, nhưng kinh ngạc, khẩn trương, lo lắng ban đầu hết thảy đều bị một mạt bình tĩnh cuốn đi

– “Anh không phải…. giải thích cho em?”. Trần Lâm lẳng lặng hỏi

Tống Đình Phàm chớp mắt, “Chính là như em đã biết. Trước khi em đến Bắc Kinh, chuyện này anh đã tự quyết định”

– “Đây là cách anh giải thích?”

Tống Đình Phàm trầm mặc

– “Em biết thực lực kinh tế của mình quả thật kém xa anh, nhưng là, em hi vọng chuyện chúng ta không dính dáng đến tiền bạc. Anh biết không? Lần trước em… nhất thời xúc động nói những lời linh tinh…. ách, làm cho em rõ ràng ý thức được khoảng cách của hai người trong lúc đó. Nhưng vấn đề kinh tế… cùng nhà ở hiện tại. Trần Lâm em không phải là người tự ti, chính là, em không muốn vẫn đứng ở vị trí cần anh bảo hộ hay chiếu cố, em hi vọng chúng ta sẽ… bình đẳng!”. Câu cuối cùng của Trần Lâm kiên định hữu lực!

Tống Đình Phàm từ chối cho ý kiến, Trần Lâm tiếp tục nói

– “Đương nhiên, có lẽ anh cho rằng em nói như thế thật buồn cười, nhưng em quả thật nghĩ như vậy. Đây cũng là suy nghĩ chân thật nhất của em…. trong khoảng thời gian qua, kì thật, em vẫn rất bất an, hoặc là nói sầu lo rất nhiều….”

Tống Đình Phàm nghĩ, đương nhiên anh biết em bất an, anh cũng như vậy! Tống Đình Phàm không phủ nhận hắn cố ý làm vậy, giống như những việc này trước khi Trần Lâm đến Bắc Kinh hắn có thể thương lượng xác định trước với cậu. Tuy rằng đã sớm an bài Lưu Dụ về Bắc Kinh xem kĩ địa điểm, chính là Tống Đình Phàm vẫn quyết định tôn trọng lựa chọn của Trần Lâm— cậu ấy có thể nhận hoặc không nhận sự giúp đỡ của mìnhHơn nữa, Tống Đình Phàm vốn định sau khi Trần Lâm từ chức sẽ để cậu nghỉ ngơi rồi mới lo đến chuyện chuyển về Bắc Kinh. Nhưng tất cả những lo lắng trước kia trong tối nọ nghe Trần Lâm xúc động nói đến hai chữ ‘nữ nhân’ đều giống như bị giết chết! Tống Đình Phàm cho rằng Trần Lâm nên bị giáo huấn, hơn nữa là giáo huấn chung thân để cậu nhớ lâu! Bằng không sau này không biết khi nào cậu lại xúc động mà nói thế nữa

Hắn cố ý không quan tâm việc Trần Lâm bắt đầu cẩn thận giữ khoảng cách với hắn; hắn cố ý như không nhìn thấy những bất an của Trần Lâm- đến từ chính mình, từ chính cậu ấy, đối với việc đi Bắc Kinh; hắn cố ý để Trần Lâm một mình đi Bắc Kinh, cố ý không giải thích mà mang Trần Lâm đến mặt tiền cửa hàng kia, trực tiếp mang Trần Lâm đến nơi hai người sắp ở lại lâu dài, mà những việc này, hết thảy hắn đều tính toán cho Trần Lâm thừa nhận vô điều kiện, tuyệt không cho cậu…. có cơ hội chọn lựa nữa! Không nên trách Tống Đình Phàm làm sao biết chắc đây là nơi hai người sẽ sống lâu dài, vì hắn tuyệt đối có khả năng làm vậy!

Tống Đình Phàm sở dĩ có thể khẳng định lần này là giáo huấn chung thân cho Trần Lâm, nguyên nhân ở chính tính cách cậu. Hắn rất hiểu, Trần Lâm có tính cách như vậy, tuyệt đối cậu chưa cảm nhận bất an bao giờ, mà bất an lại đến từ một hình ảnh mơ hồ mình không thể chạm vào

Muốn hỏi hình ảnh kia là gì? Xét đến cùng, gây cho Trần Lâm một hình ảnh như vậy, đều do Tống Đình Phàm làm!

Theo một khía cạnh nào đó, hắn và Trần Lâm là một loại người, làm việc gì cũng phải có mục tiêu minh xác, cho dù khó khăn cũng muốn minh xác khó khăn này có bao nhiêu trở ngại, mà lần này, Trần Lâm hiển nhiên không biết mục tiêu là gì, khó khăn là gì, chỉ biết mình bất an mơ hồ. Không thể không nói, đôi khi gặp phải tình huống này, ai cũng sẽ cảm thấy mệt mỏi và bất lực trong lòng. Trần Lâm chịu dày vò trong khoảng thời gian này, Tống Đình Phàm tất nhiên đều đặt vào mắt

Kì thật Tống Đình Phàm đã cho Trần Lâm cơ hội được chọn lựa, nếu Trần Lâm nguyện ý nói những bất an cùng lo lắng cho Tống Đình Phàm nghe, có lẽ hắn sẽ mềm lòng, sẽ không làm như vậy. Chính là, Trần Lâm, không nói

– “Em nghĩ như vậy anh cũng không có gì để phản biện, vì những gì em nói cũng là thường tình, thường tình đến không thể thường tình hơn”

Trần Lâm ngẩng đầu nhìn Tống Đình Phàm, trong lòng thực sự bất đắc dĩ, người này vì sao luôn có kĩ năng nói chuyện như vậy? Không nói rõ lập trường kiên trì của mình, nhưng cũng không phủ nhận kiên trì của mình. Vậy chính mình, phải nên làm gì?

– “Cho em…. thêm ít thời gian nữa đi”. Trần Lâm vô lực nhẹ giọng, câu nói này làm như mang ý thoái nhượng. Ngữ khí hoàn toàn bất đồng như khi kích động trước mặt tiền cửa hàng

Tống Đình Phàm gật đầu đáp ứng, bởi vì thứ Trần Lâm cần là thời gian, sớm muộn gì hắn cũng làm cho cậu phải nhận!

Trần Lâm mở cửa xe đi ra ngoài khu nhà. Tống Đình Phàm lạnh mắt nhìn: này là ý gì?

Trần Lâm mới đi vài bước, chợt nhớ ra, chạy nhanh về cửa kính nơi ghế Tống Đình Phàm ngồi, “Em về thăm trường học cũ. Anh… không cần lo lắng cho em”

Tống Đình Phàm nhìn bóng Trần Lâm nhỏ dần trong kính chiếu hậu, thật không biết mình nên khóc hay nên cười. Người này cự lạ mình mà còn sợ mình lo lắng nên mới quay về nói không cần lo cho cậu ấy, tính cách này…. cũng không phải đáng yêu bình thường nha~! Haha, cứ như vậy, chính mình còn không giữ cậu ấy được sao?!

Tống Đình Phàm biết Trần Lâm đi đâu nên cũng không lo lắng nhiều. Dù sao cậu cũng từng học đại học 4 năm ở Bắc Kinh. Bất quá, hắn phải chấm dứt nhanh chuyện này. Chuyện tình đã có chút khúc mắc mình giải quyết không thông, vậy thì đổi người đi. Tống Đình Phàm cầm di động gọi cho Mục Kiệt nói nơi Trần Lâm đi, cũng đơn giản nói tâm trạng hiện tại của Trần Lâm, liền giao việc cho Mục Kiệt làm

Mục Kiệt gặp Trần Lâm khi đang ở hành lang trường học cũ. Mục Kiệt ngồi trong xe buồn cười không ngừng, Trần Lâm này, nói về trường là về trường, thật là nói sao làm vậy!

Mục Kiệt biết trong thời gian này chuyện hai người có chút chuyển biến, hiện tại chuyện gì, cuối cùng cũng đến phiên bọn họ lên sân khấu, haha

– “Trần Lâm!”. Mục Kiệt gọi to, nhưng không tổn hao gì đến vẻ nhã nhặn xinh đẹp bên ngoài, làm nhóm sinh viên đi qua liên tiếp ngoái đầu nhìn. Thử nghĩ một chiếc xe cao cấp có rèm che đậu ở vườn trường, lát sau lại có người trong xe gọi to, có thể không làm người khác chú ý sao?

Trần Lâm vốn đang ngồi trên lan can, nghe tiếng gào to liền quay mạnh đầu, Mục Kiệt đang nhìn cậu cười tao nhã

Nhìn người trước mắt ba bước thành hai bước chạy đến chỗ mình, Trần Lâm giật mình nói, “Anh làm sao cũng ở trong này?”

Mục Kiệt mỉm cười, “Cậu nói xem”

Trần Lâm trong lòng hiểu rõ, quay đầu lại, im lặng ngồi xuống, Mục Kiệt thở dài trong lòng, cũng ngồi xuống

Chương 50

– “Trần Lâm, cậu khó xử khi cậu ấy làm thế sao?”. Mục Kiệt nhìn một bên mặt Trần Lâm hỏi

– “Hoặc có thể nói là… nam khan?”. Nhẹ giọng hỏi một câu, Mục Kiệt rõ ràng cảm thấy người bên cạnh rung động một chút

Trần Lâm trầm mặc

– “Kì thật, cậu không cần phải… có cảm giác như vậy”

Trần Lâm khó hiểu xoay người nhìn Mục Kiệt

– “Biết không? Trần Lâm, theo tôi được biết, sự tình vốn không phải như thế, tôi biết thời điểm Đình Phàm cần Lưu Dụ hỗ trợ tìm mặt bằng cửa hàng, nhưng cậu ấy cũng không tính toán đại diện toàn quyền cậu mua đứt nơi đó, thậm chí là sang tay trực tiếp cho cậu. Ý tứ của cậu ấy có lẽ chỉ là không muốn cậu lo quá nhiều việc khi đến Bắc Kinh… Ách, làm như vậy cũng không có gì không ổn với tình yêu hai người, phải không?”. Câu cuối cùng Mục Kiệt vừa giễu cợt vừa có ý khẳng định

– “Hơn nữa trước kia cậu ấy cũng không định để cậu đến Bắc Kinh nhanh như vậy, cậu ấy nguyện ý cho cậu có đủ thời gian để thăm người nhà hoặc nghỉ ngơi thư thái. Còn hiện tại, tại sao mọi chuyện lại biến thành thế này, cậu… không thử nghĩ vì lí do gì sao?”. Mục Kiệt nêu lên vấn đề với Trần Lâm, cũng là uyển chuyển khuyên giải cậu, đồng thời cũng có phần tò mò

Nghe Mục Kiệt nói, tâm tư Trần Lâm dạo qua một vòng. Người kia, rốt cuộc là ý tứ gì? Là chính hành vi và lời nói của mình đã làm hắn thay đổi ý định ban đầu? Trong nháy mắt một tia chớp xẹt qua, Trần Lâm giống như bắt được ý niệm trong đầu, chẳng lẽ… bởi vì mình nói hắn xem mình là nữ nhân sao?

Trần Lâm không tin mở to hai mắt, Mục Kiệt nhìn thấy phản ứng của cậu, đoán, cậu có thể đã nghĩ ra lí do. Vì thế vẻ mặt tò mò hướng đến trước mặt Trần Lâm, hy vọng có thể biết được đáp án. Tống Đình Phàm tuy rằng có đơn giản nói cho Mục Kiệt biết tình hình hiện tại của Trần Lâm, chính là hắn vẫn không nói nguyên nhân căn bản nhất cho Mục Kiệt, cũng không thể trách Mục Kiệt tò mò

Trần Lâm vẫn không để ý Mục Kiệt, chìm vào suy tưởng, không đến mức như vậy chứ? Người kia đã tính toán chi li, có thù tất báo? Chỉ vì mấy câu nói kia mà lại giáo huấn mình như thế? Thế nào cũng phải làm mình biết nguyên nhân bất an không yên, tâm hồn không được thoải mái?

Đợi Mục Kiệt quay về vị trí của hắn, Trần Lâm mới mở miệng, “Mặc kệ vì lí do gì, chẳng lẽ anh ấy không thể đứng trên lập trường của tôi, quan tâm đến cảm thụ của tôi sao?”

– “Ai, Trần Lâm, cậu không cần để tâm những chuyện vụn vặt được không? Cậu nghĩ một chút, với quan hệ hiện tại của hai người, nếu cậu ấy có năng lực chiếu cố, giúp đỡ cậu, thì đó cũng là đạo lí cậu ấy phải làm! Nếu cậu ấy không làm gì mới là quá phận! Hơn nữa tôi cũng vừa nói, nguyên lai cậu ấy không định làm vậy, có nguyên nhân gì đó cậu ấy mới thay đổi ý định ban đầu! Ý định ban đầu của cậu ấy là nguyện ý để cậu quyết định hết thảy! Đương nhiên, tôi không phủ nhận, cậu ấy có thể âm thầm giúp cậu!”

Trần Lâm nhìn Mục Kiệt nói nhiều một hơi như vậy, cậu cảm giác rất hiếm lạ. Bao lâu rồi mới có thể thấy Mục Kiệt kích động như bây giờ?

Mục Kiệt nghỉ ngơi lấy hơi, tiếp tục nói, “Nhạ, cậu hiện tại không thể nói cho tôi biết nguyên nhân là cậu ấy thay đổi ý định ban đầu sao?”

Nguyên lai anh nói nhanh như vậy, kích động như vậy, cuối cùng là vì vấn đề này a! Trần Lâm nghĩ thầm trong lòng. Chính là, cậu không có ý định nói ra, hơn nữa cậu cũng không nói nên lời

Trần Lâm cố tình lắc đầu, hai mắt viết, không-thể-nói-được!

– “Hảo hảo hảo, không nói liền quên đi!”. Mục Kiệt la hét trong lòng, hai người nhà này kín miệng như nhau!

– “Mục Kiệt, anh biết anh ấy nhiều năm như vậy, anh ấy là người thế nào?”

Mục Kiệt nghe Trần Lâm hỏi, cũng biết cậu rất muốn biết vấn đề này

– “Cậu ấy a, là con chồn đen! Bất quá, cũng là anh em tốt”. Nói xong cười cười với Trần Lâm

– “Ba người chúng tôi từ nhỏ đã chơi với nhau, gia thế tương đương nhau. Nhà Đình Phàm xuất thân từ quân nhân, sau đó theo nghiệp chính trị, từ nhỏ đã chịu giáo dục rất nghiêm khắc”. Nói xong còn không quên thổn thức hai tiếng. “Lão đầu nhi của cậu ấy dùng phương thức giáo dục không bình thường như vậy, nhưng Đình Phàm lại thích ứng rất tốt, hơn nữa với mọi yêu cầu của lão đầu nhi kia, Đình Phàm đều xuất sắc vượt qua, chưa bao giờ không hoàn thành tốt”. Ngừng lại một chút, tiếp tục nói

– “Bất quá, cũng có thể bởi vì vậy, mới dưỡng cậu ấy thành người trầm mặc ít nói, tính cách thâm trầm nội liễm như bây giờ! Nhà Lưu Dụ cũng không khác biệt lắm với Đình Phàm, nhưng vì không phải là con một, cậu ấy may mắn hơn một chút, có thể tự chọn lựa tiền đồ cho mình, có thể hơi tự do phát triển, cho nên mới thành cá tính cà lơ phất phơ như bây giờ”

Nhắc đến Lưu Dụ, hai người cùng nhìn nhau cười– “Vậy còn anh?”

– “Nhà tôi a, xem như là thương nhân đi. Nhưng có người làm chính trị, chính là tôi không muốn nhập vào làm một với bọn họ nên chính mình xông pha, haha”. Trần Lâm nghe Mục Kiệt nói đơn giản, nhưng cũng biết nhà hắn là một đại gia tộc, chắc cũng không thoải mái nhẹ nhàng như lời nói. Mỗi người đều có khó khăn riêng của mình, mỗi cây mỗi hoa mỗi nhà mỗi cảnh

– “Haha, đừng cười tôi, haha. Kì thật, với Đình Phàm, Trần Lâm cậu cũng tự mình hiểu biết, những chuyện cậu ấy đã quyết định, hiển nhiên, rất ít người có thể thay đổi”. Mục Kiệt thâm ý nhìn Trần Lâm. “Cậu hiểu ý tôi không? Trần Lâm?”

– “Anh muốn nói, tôi chỉ có thể nhận hết mọi an bài của Tống Đình Phàm?”. Trần Lâm nheo mắt

Mục Kiệt gật gật đầu, mở miệng, “Trần Lâm, cậu có nghĩ, nếu trước khi cậu dọn đến Bắc Kinh, nếu cậu nói cho Đình Phàm một ít bất an cùng lo lắng của mình, có lẽ hiện tại cậu ấy sẽ không cố chấp, khư khư giữ quyết định của mình như bây giờ?”. Mục Kiệt thấy Trần Lâm thay đổi biểu tình một chút, tiếp tục nói, “Cậu không cảm giác, có lẽ mình cũng có trách nhiệm trong chuyện này sao? Hai người yêu nhau, tất nhiên phải chia sẻ mọi tâm tình, niềm vui, nỗi buồn chứ? Mà cậu, tựa hồ không bao giờ muốn nói ra nội tâm của mình cho cậu ấy nghe. Là, vẫn là…. không phải?”

Trần Lâm không thể phủ nhận điều Mục Kiệt nói, vì đó là sự thật. Chính mình cũng tự thừa nhận một chuyện, đến bây giờ mình chưa nghĩ sẽ trao đổi với người kia, cho dù sau lần xung đột nhỏ kia, cũng là mình một mặt xa cách cẩn thận, mà không nghĩ đến việc nói ra. Trần Lâm nghĩ, có phải bản tính mình vốn đã như vậy rồi?

– “Nói như vậy, Trần Lâm, cậu đến Bắc Kinh cũng xem như vì cậu ấy mà thiệt thòi chính mình….”

– “Tôi không như vậy…”. Trần Lâm vừa nghe lời Mục Kiệt đã vội vàng đánh gảy hắn, cậu chưa bao giờ nghĩ vậy. Cậu, là chính mình tự nguyện

Mục Kiệt hai tay ngăn lại, “Cậu nghe tôi nói xong đã”

– “Cậu hẳn là vì cậu ấy mới đến Bắc Kinh, mà không phải cậu ấy theo cậu đến nơi cậu muốn, vì thế, Tống Đình Phàm kia phải có trách nhiệm cùng nghĩa vụ an bài mọi thứ thật tốt cho cậu. Tôi nói vậy cũng không phải cậu ấy xem thường cậu, cậu ấy để cho cậu quyền quyết định, chính là hai người bình thường yêu nhau, chỉ cần một trong hai có năng lực làm được chuyện gì, thì tất nhiên sẽ làm. Trần Lâm, cậu thực sự không cần nghĩ bị cậu ấy chiếu cố bảo hộ”

– “Mục Kiệt, tôi hiểu ý của anh, chính là tôi cuối cùng nghĩ mình đã làm phiền anh ấy nhiều quá….”

– “Lời nói ngu ngốc như vậy, là lời người tên Trần Lâm có thể nói sao? Có gì phiền toái? việc này với cậu ấy chỉ là một cái búng tay, không phải tôi cường điệu, nhưng vị thế gia đình ba chúng tôi ở Bắc Kinh, chuyện đó cũng dễ như trở bàn tay”. Trần Lâm nhìn Mục Kiệt đang cuồng vọng hiếm có, khắc sâu trong ý thức còn có vẻ quyến cuồng không kiềm chế được. Nếu Lưu Dụ nói lời này, Trần Lâm thấy bình thường, thế nào đổi thành Mục Kiệt, lại có chút… quái dị?

– “Trần Lâm, cậu cẩn thận ngẫm lại những lời này của tôi. Cậu thực sự cho rằng Đình Phàm có làm gì quá đáng sao? Cậu ấy chỉ làm chuyện trong khả năng của mình. Tôi cũng không nghĩ cậu ấy không quan tâm đến cảm thụ của cậu, ngược lại, tôi cho rằng cậu ấy quá lo lắng cho cảm thụ của cậu nên mới an bài như vậy. Đương nhiên là cảm thụ gì, tôi sẽ không nhiều lời”. Mục Kiệt lại âm thầm bồi thêm một câu trong lòng. Làm cậu bất an, cũng là lo lắng cho cảm thụ của cậu thôi!– “Hơn nữa, không phải tôi nói quá, cậu ấy tất nhiên là muốn cậu sống cùng! Đúng rồi, hôm nay cậu ấy mang cậu đến nơi ở mới chưa?”

Trần Lâm gật đầu

– “Thời trung học và đại học, Đình Phàm sống ở đó, nơi đó là nhà khi cậu ấy đi làm trong thị trường chứng khoán về ở. Cậu xem, cậu ấy không mua thêm phòng mới có thể lí giải cậu ấy không xem cậu là người sống chung tạm bợ, mà là một cuộc sống lâu dài. Nếu muốn người mình chung sống lâu dài ở nhà mình cũng là tự nhiên, cho nên chuyện nhỏ như vậy không cần so đo làm gì. Về mặt tiền cửa hàng kia, nếu cậu ấy bàn giao cho cậu trong lễ gặp mặt, như vậy mọi việc không phải sẽ rất dễ dàng sao?”. Mục Kiệt nhấn rất mạnh hai chữ ‘chuyện nhỏ’

Trần Lâm nghe Mục Kiệt thao thao bất tuyệt. Không thể không nói cậu có chút bị thuyết phục, trong lòng cũng ấm áp cùng vui sướng. Chính là Trần Lâm vẫn không hồ đồ, dù Mục Kiệt nói những câu hợp tình hợp lí không thể phản biện

– “Mục Kiệt, anh cố ý nói nhiều a? Lễ gặp mặt? Nếu là lễ gặp mặt tôi có thể dễ dàng nhận sao? Vô duyên vô cớ lại đi nhận lễ vật của anh ấy? Hư~”. Trần Lâm tựa tiếu phi tiếu nhìn Mục Kiệt

Mục Kiệt cũng cười, ngón trở hơi kéo mắt kính xuống, Trần Lâm hắn là suy nghĩ rất cẩn thận

– “Haha, Trần Lâm, cậu hiểu được thì tốt rồi. Tôi nói với cậu a, việc cậu ấy làm, nói là lễ vật cho dễ nghe thôi. Bằng không, chỉ cần hai người vẫn cũng một chỗ, cuối cùng cậu khẳng định phải nhận lấy, vậy còn miễn cưỡng hơn a! Hơn nữa, sau khi khai trương cửa hàng, thu nhập coi như chi tiêu cho cuộc sống hằng ngày của hai người, còn so đo gì nữa!”. Mục Kiệt nói xong liền vỗ vỗ vai Trần Lâm

Trần Lâm nhỏ giọng than thở, “Tôi nuôi anh ấy không nổi!”. Trần Lâm nhớ rõ sau khi hai người quen nhau, ngẫu nhiên một lần mới biết được vì sao lần đầu tiên gặp mặt không nhìn thấy nhãn mác trên quần áo Tống Đình Phàm, bởi vì tất cả đều là chuyên gia làm riêng biệt cho hắn! Có thể hiểu, hắn xài tiền rất xa xỉ! Cậu có thể chỉ dựa vào một cửa tiệm mà nuôi nổi hắn sao?

Nghĩ đến tự mình phải mở tiệm, Trần Lâm lại lo lắng một trận trong lòng. Chính mình khi nói chuyện phiếm với hắn cũng chỉ vô tình đề cập muốn mở một cửa hàng trong tương lai, không ngờ người kia lại ghi tạc trong lòng. Tống Đình Phàm như vậy, Trần Lâm không phải không cảm động. Nếu có thể nghĩ thông suốt, Trần Lâm còn giống như cảm động đến độ tức giận

Mục Kiệt nghe Trần Lâm than thở, biết cậu đang vui đùa, liền lớn mật trêu cười nói, “Tôi nói Trần Lâm cậu a, cậu vừa rồi không muốn ở ngốc cùng Tống Đình Phàm một nơi, cậu đi là được, để làm chi còn quay lại nói với cậu ấy là về trường cũ a? Hơn nữa dù cậu nói quay về trường, cậu đi nơi khác cũng được, thế nào lại liền quay về đây a? Nói thêm nữa, dù cậu có quay về trường, cũng đừng rõ ràng đứng ở hành lang rất dễ tìm này đi?”

Mục Kiệt một câu lại một câu hỏi Trần Lâm, ý tứ chế nhạo rất rõ ràng, Trần Lâm bị hỏi dồn dập tất nhiên không được tự nhiên. Chính mình lúc đó quả thật không muốn ở ngốc một chỗ với người kia, muốn rời đi một chút, tuy nói quay về trường học cũ, chính là cũng không cần quay về thật. Nhưng nửa đường đi cậu mới phát hiện mình không mang di động, lo lắng người nọ tìm không thấy mình nên chỉ có thể quay về trường, hơn nữa còn đứng ở nơi rất dễ tìm thấy

Da mặt Trần Lâm có chút chịu không nổi, “Anh hỏi nhiều vậy a!”

– “Đi một chút đi, hai chúng ta cùng đi xem lại trường cũ”. Hai người cùng nhau ra khỏi vườn trường

Mục Kiệt nói thật nhiều chuyện vui khi ba người còn học đại học, Trần Lâm cũng nói chút, cũng hỏi các sinh viên thăm lại các giáo sư, giảng viên cũ. Hơn nữa còn vui vẻ cười đùa lẫn nhau, hai người tâm đầu ý hợp tán gẫu

Chính là vui thế nào thì vui, đến giờ cơm chiều, Mục Kiệt vẫn phải mang Trần Lâm về giao cho Tống Đình Phàm. Phải biết rằng nhiệm vụ nguyên chiều hôm nay của hắn là đây!

Mục Kiệt đưa Trần Lâm về đến nhà, nói, “Tôi không lên, a~!”. Thuận tiện còn nháy mắt với Trần Lâm

Trần Lâm có chút quẫn bách, “Tôi không biết tầng nào a!”

– “Ha ha ha, Trần Lâm a Trần Lâm, không lạ vì sao Đình Phàm để ý cậu! Nơi này có ba tầng đều là của cậu ấy. Lúc trước kiến trúc sư vì muốn thiết kế theo phong cách hữu tình mới mẻ nên thêm vào vài tầng ở mặt sau, mà tên Tống Đình Phàm kia không muốn ầm ĩ nên mới chuyển xuống dưới ở. Không chỉ có thế, haha, cậu ấy còn thay đổi thiết kế một chút, khi nào vào cậu sẽ ngạc nhiên!”

Trần Lâm bị câu nói của Mục Kiệt khơi dậy tính hiếu kì, Mục Kiệt nhìn bộ dáng ngốc lăng của cậu, “Quên đi, quên đi, hôm nay tôi làm người tốt, đến Tây Phương thỉnh Phật, mang cậu trở về”

Xuống xe, Mục Kiệt liền nhấn chuông cửa

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau