THUẬN THEO TỰ NHIÊN, NƯỚC CHẢY THÀNH SÔNG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thuận theo tự nhiên, nước chảy thành sông - Chương 41 - Chương 45

Chương 41

Khi Trần Lâm nằm trên giường đã là 2 giờ sáng, cậu lại không buồn ngủ

Tin nhắn của Quang ca như thế nào trả lời? Không trả lời, có thể chứ? Thực rõ ràng, không trả lời là quyết định sáng suốt nhất. Thế còn, trả lời? Nhưng mà, trả lời như thế nào? Trần Lâm cầm di động trằn trọc trên giường

Một đêm, Trần Lâm nghĩ không ra đáp án, cuối cũng vẫn không ngừng để Chu công triệu hoán, ngủ

Ngày hôm sau, 9h sáng, mẹ Trần đang hấp bánh chẻo phát hiện còn trai còn chưa tỉnh, liền đi gọi

Mẹ Trần nhìn bọng mắt trên mặt con trai, đau lòng. Nàng như thế nào không biết con có tâm sự. Hôm qua từ khi nhận được tin nhắn, con trai liền mất bình thường ngay lập tức. Nếu con không nói, người làm mẹ như nàng đương nhiên cũng không hỏi. Nàng tin tưởng con mình có thể xử lí tốt. Dù sao, Trần Lâm từ nhỏ đều làm họ yên tâm như vậy

Mười giờ đúng, gia đình Trương Bá Quang đến nhà Trần Lâm chúc Tết

Nhìn thấy Trương Bá Quang, Trần Lâm liền lược bỏ những xấu hổ trên mặt, nhìn không ra bất kì biểu hiện gì khác thường. Cha mẹ Trương Bá Quang đã chúc Tết xong, bốn vị lão nhân để hai người trẻ tuổi thoải mái nói chuyện phiếm. Trần Lâm trong lòng thật muốn nói với Trương Bá Quang, hơn nữa cậu cũng không nghĩ sẽ giấu diếm quan hệ của mình và Tống Đình Phàm

Chỉ là cậu không rõ, tại sao đột nhiên Quang ca lại nói… thích mình? Chẳng lẽ nhiều năm qua Quang ca đối tốt với mình không phải vì tình cảm huynh đệ sao? Trần Lâm rất muốn nghĩ sâu thêm, chính là nhìn thấy đôi mắt Trương Bá Quang bây giờ tràn ngập cấp thiết, khẩn cầu, thậm chí còn có chút sợ hãi; cậu buông tha hết thảy mọi suy nghĩ sâu xa, cậu không nghĩ sẽ đào sâu thêm nữa. Bằng không những điều mình nợ Quang ca, chỉ sợ, càng ngày càng nhiều. Ân tình đó, đừng nói cha mẹ không trả được, chính mình cũng không trả nổi!

– “Đêm qua ngủ không ngon sao?”. Khi hai người đi vào phòng Trần Lâm, Trương Bá Quang mới mở miệng hỏi

Người trước mắt, bọng đen rõ ràng trên mặt như vậy, khuôn mặt vốn trắng hồng, giờ phút này, không, từ khi nhìn thấy mình đi vào cửa, liền hiển nhiên có chút trắng tái. Trong lòng Trương Bá Quang lóe lên từng đợt không đành lòng cùng đau lòng. Hắn biết cậu luôn luôn không thể thức khuya. Cậu như thế, là vì tin nhắn kia của mình sao? Trương Bá Quang không ngừng thầm hỏi trong lòng: mình, đây là đang ép cậu ấy sao?

Trần Lâm không lên tiếng, qua hồi lâu mới thong thả nói, “Anh không phải cũng không ngủ ngon sao?”. Trần Lâm không phải kẻ máu lạnh, không phải không nhìn thấy Trương Bá Quang hai mắt vẫn còn hằn tơ máu, hai tay khẩn trương nắm thành quyền, hơn nữa Trương Bá Quang mở lời quan tâm, Trần Lâm vô pháp mở miệng cự tuyệt. Chỉ là phương thức cự tuyệt lần này, cậu, còn không biết nói sao cho phải

– “Anh rất tốt, hôm qua chỉ hàn huyên với ba anh chốc lát”

Trần Lâm rõ ràng không tin câu trả lời lấy lệ kia của hắn, liếc mắt một cái. Trương Bá Quang có chút xấu hổ, “Ách, haha, là không ngủ đủ giấc”

Trầm mặc hồi lâu. Trần Lâm mở miệng, “Quang ca, tin nhắn kia…”

Trương Bá Quang cất bước đến trước mặt cậu, nghiêm túc nói, “Tiểu Lâm, anh là thật lòng!”

Trương Bá Quang không phải vì xúc động nhất thời mà gửi tin nhắn kia, hắn thâm tư thục lự hết mọi kết quả sau khi thẳng thắn cùng Trần Lâm. Vô luận được tiếp nhận hay cự tuyệt. Là, hắn không thể không thừa nhận, trước khi hắn thiếu dũng khí, nhưng từ khi Trần Lâm gặp Tống Đình Phàm, hắn lại có đủ dũng khí hạ quyết tâm nói cho cậu. Từ một khía cạnh nào đó, hắn thậm chí còn phải cảm ơn Tống Đình Phàm

Trương Bá Quang nghiêm túc trịnh trọng như vậy làm lòng Trần Lâm run lên. Cho dù đã biết chuyện Quang ca thích mình, nhưng nghe người này nói ra miệng, Trần Lâm vẫn khiếp sợ! Nếu không phải đã gặp Tống Đình Phàm, Trần Lâm sẽ nghĩ tin nhắn kia của Trương Bá Quang là ca ca vui đùa đệ đệ. Nhưng cậu cuối cùng vẫn gặp được Tống Đình Phàm, mà quan hệ hai người lại trở thành như vậy

Nghĩ đến Tống Đình Phàm, Trần Lâm bình tĩnh hơn nhiều, ngẩng đầu nhìn lại Trương Bá Quang, thái độ cũng đạm nhiên khinh mạch rất nhiều. Trần Lâm biết, cậu phải làm như vậy!

– “Từ khi nào?”

– “… Anh… Anh cũng không biết, có lẽ là khi em ngồi trên bậc thang nhìn anh vui chơi, ánh mắt thủy chung hâm mộ anh; có lẽ là khi em vào trung học, ngồi sau xe anh đi học; có lẽ là khi em gọi anh là Quang ca; có lẽ là khi em lớn lên, lại chỉ thể hiện bản tính trẻ con khi gặp anh; có lẽ…. Nhớ không rõ, đợi khi chính anh ý thức được, thì anh đã hãm sâu trong cảm xúc này….”

Trần Lâm nhìn Trương Bá Quang lâm vào hồi ức, hưởng thụ như thế mà hạnh phúc như thế, ánh mắt đạm nhiên khinh mạch của cậu cũng nhu hòa rất nhiều

– “Tại sao… không nói cho em biết?”. Trần Lâm xấu hổ lí nhí hỏi

– “Nói cho em? Anh làm sao dám, làm sao dám…. anh không nghĩ… cũng không muốn em đi trên con đường này. Em sạch sẽ tinh khiết như vậy. Anh luyến tiếc, luyến tiếc….”. Trương Bá Quang dường như muốn khóc

– “Vậy anh, tại sao bây giờ lại nói?”

Trần Lâm hỏi một câu, tâm tình Trương Bá Quang liền trầm xuống một phần

– “Vì sao, vì sao…. nếu không nói anh sợ sau này sẽ không có cơ hội….”. Nhãn tình thẳng tắp nhìn Trần Lâm, “Hoặc là nói, anh không còn cơ hội đi?”. Không biết hắn hỏi chính mình hay là hỏi Trần Lâm

– “Quang ca, em không có ý giấu diếm anh. Đêm qua, nếu anh tiếp tục hỏi, em cũng sẽ đều nói cho anh nghe”. Đôi mắt nhìn Trương Bá Quang không chút lẩn tránh lừa gạt, Trương Bá Quang không tin cũng khó

Trương Bá Quang lắc lắc đầu, ngồi trên giường Trần Lâm. Hai tay chống đầu, giọng nói thật u tối, “Em vì sao lại đáp ứng hắn? Vì sao….”

Trần Lâm không trả lời, Trương Bá Quang cũng vì câu hỏi của mình mà bật cười. Nhưng tiếng cười cũng thật chua xót
– “Bắt đầu khi nào? Hai người biết nhau chỉ mới nửa năm, chẳng lẽ tình cảm nhiều năm như vậy của chúng ta vẫn không bằng sao?”. Trương Bá Quang vừa nói xong, Trần Lâm cơ hồ dùng ánh mắt khó tin nhìn hắn, Quang ca, đây là lời Quang ca luôn nổi bật, làm việc điềm tĩnh, khôi hài tự tin có thể nói sao? Hắn thế nhưng lại dùng thời gian để cân nhắc tình cảm sâu cạn, thế nhưng hiểu nông cạn vấn đề, hắn… Thế nhưng lại hỏi như vậy

Trần Lâm giật mình, nhưng cũng minh bạch tức khắc, cậu phải cự tuyệt hoàn toàn! Chỉ có thể lạnh lùng đạm nhiên đến cùng! Cậu sẽ không để Quang ca có bất kì hi vọng nào, bởi vì không có khả năng. Hiện tại nếu do dự, để Quang ca nuôi hi vọng, vậy những gì Trần Lâm mắc nợ hắn vĩnh viễn sẽ trả không xong. Cậu tình nguyện để Quang ca trách cậu, trách cậu lạnh lùng, trách cậu tuyệt tình, cũng không thể để hắn tiếp tục hãm sâu trong tình cảm ấy. Cậu, Trần Lâm, không dư thừa tình cảm đến vậy

– “Quang ca, vấn đề đó, anh không nên hỏi…”. Ngữ khí Trần Lâm tuy nhẹ nhàng chậm rãi nhưng mang theo hàm ý trách móc

– “Tại sao anh không nên hỏi, tại sao không nên hỏi, em nói cho anh biết, nói cho anh biết đi!”. Trương Bá Quang hét to lên

Cũng may nhà Trần Lâm cách âm rất tốt, nếu không, bây giờ chỉ sợ bốn cặp mắt ngoài kia đều đã liếc vào đây

Trần Lâm mất tự nhiên nhíu nhíu mày, trong lòng lại đau thương mấy phần. Cậu không nghĩ chỉ vì mình, một người sự nghiệp thành công, trước nay đều bày mưu tính kế kĩ càng bây giờ lại luống cuống như vậy

– “Quang ca, tháng sau em từ chức!”.  Trần Lâm như không nghe tiếng hét kia, khư khư cố chấp biểu đạt ý kiến của mình. Âm thanh tuy nhẹ, nhưng cũng đủ để người đang xúc động kia nghe rõ

Trương Bá Quang cứng người, Trần Lâm nhìn, trong lòng cười khổ, chỉ sợ tâm cũng cứng ngắt như vậy đi. Trương Bá Quang cơ hồ dùng ánh mắt oán hận nhìn Trần Lâm, cậu, dùng cách này để cự tuyệt mình! Đủ ác độc! Hắn không biết người mình luôn nhất tâm chiếu cố khi nào lại trở nên quyết tuyệt như vậy

Ánh mắt Trần Lâm vẫn nhìn thẳng không do dự. Khi hai người sắp giằng co không nổi nữa, vẫn là Trương Bá Quang mở lời trước

– “Nhất định phải thế sao?”. Không cần Trần Lâm trả lời, Trương Bá Quang đã ra đến cửa phòng cậu, cuối cùng còn nghe được tiếng sập cửa chói tai. Bốn vị lão nhân đang nói chuyện trong phòng khách kinh hách. Bốn mặt nhìn nhau

Mẹ Trần phản ứng trước tiên, đi vào phòng con trai, nhìn thấy Trần Lâm đang đứng ngốc lăng. Mẹ Trần vỗ nhẹ vai con, “Làm sao vậy?”

Trần Lâm không muốn nói dối, cũng biết lan man không được với mẹ. Trả lời mẹ Trần, “Con nói với Quang ca mình từ chức”. Mẹ Trần liền hiểu ra, đây là việc không sớm thì muộn con trai sẽ làm, nhưng vẫn không ngờ lại sớm như vậy. Mà thái độ của Trương Bá Quang cơ hồ cũng… quá mức kịch liệt

Sau đó cha mẹ Trương Bá Quang cũng vội vàng cáo từ, về nhà xem con trai. Khách khứa đi rồi, ba Trần liền thấy mẹ Trần từ phòng con đi ra, ánh mắt uy hiếp: không được đến hỏi con!

Vì việc này là năm mới của Trần Lâm không được thư thái, thậm chí là lo lắng. Cậu không ngừng nghĩ, có phải hay không sau này cậu không có cơ hội gọi Quang ca nữa? Có phải hay không sau này hai người sẽ thành xa lạ? Có phải hay không tình cảm mười mấy năm tích lũy, vì tình cảm một người biến chất mà không tồn tại nữa?

Trần Lâm không nghĩ sự tình lại thành vậy, nhưng cậu cũng biết nếu mình lấy lí do bọn họ là huynh đệ ra cự tuyệt Quang ca, mình xem hắn là ca ca mà nói linh tinh, thì không chỉ vũ nhục Trương Bá Quang, cũng vũ nhục nhiều năm tình cảm huynh đệ của mình với hắn. Hoặc lí do hợp lí nhất, Trần Lâm có thể thẳng thắn nói đến Tống Đình Phàm. Nhưng nói vậy lại đả kích đến lòng tự tọng của Quang ca. Trần Lâm cậu dù quyết tuyệt thế nào cũng không làm như vậy được

Cho nên cậu giải thích qua loa, dùng thái độ lạnh nhạt của mình mà xem nhẹ tình cảm của Quang ca

Trên thực tế, Trần Lâm luyến tiếc rất nhiều, nhưng cậu cũng rõ ràng, triệt triệt để để biết rằng, cậu cùng Quang ca sẽ không bao giờ được như trước kia. Có lẽ Quang ca vẫn còn trách cậu đi
Mùng 6, Trần Lâm quay lại cửa hàng làm việc. Chuẩn bị xong hành lí, Trần Lâm ở trong phòng liền nhìn thấy xe của Trương Bá Quang dưới lầu. Giờ khắc này, Trần Lâm cười

– “Vẫn là nhìn thấy Tiểu Lâm tươi cười, Quang ca trong lòng rất thoải mái. Tiểu Lâm khinh mạch với anh như vậy, Quang ca không… muốn nhìn thấy nữa…”. Trương Bá Quang đến trước mặt Trần Lâm, sờ sờ tóc cậu. Lần này, Trần Lâm không tránh đi

– “Quang ca….”. Trần Lâm có chút kích động nhìn Trương Bá Quang. Cậu nghĩ, có lẽ cậu và Quang ca còn có thể như xưa

– “Tốt lắm tốt lắm, không nhắc lại nữa. Lên xe đi, anh đưa em về”. Trương Bá Quang thôi thôi táng táng mang Trần Lâm vào xe, sau đó dừng lại nói lời xin lỗi cha mẹ Trần vì thái độ của mình hôm Tết

Khi chỉ còn lại hai người, bầu không khí xấu hổ bao trùm

– “Khụ, ách, Tiểu Lâm, cảm xúc của anh lúc đó không được tốt, em đừng trách anh a!”. Trương Bá Quang vừa nhìn sắc mặt Trần Lâm vừa ăn năn

Trần Lâm lắc lắc đầu. Hai mắt nhìn về trước, không nói gì

– “Thật muốn từ chức sao? Lời anh nói hôm đó, em đừng để tâm”. Khi Trương Bá Quang nói nửa câu sau, hai mắt mở to muốn quan sát sắc mặt của Trần Lâm nhưng lại nhìn như đang chuyên tâm lái xe

– “Quang ca, anh biết em không sớm thì muộn cũng sẽ từ chức”. Trần Lâm bình tĩnh nói

– “… Chỉ là, vì anh em mới từ chức sớm như vậy sao?”. Trương Bá Quang có chút ảm đạm

– “Quang ca, không phải do anh ép, mà là chính em lựa chọn”. Trần Lâm nói một câu không chút ý tứ trách móc nào, nhưng cũng làm lòng Trương Bá Quang một trận lạnh lẽo

Hắn rõ ràng ý thức được, Trần Lâm, là đang vạch rõ giới tuyến với hắn

Trần Lâm trước giờ đã vậy, hắn biết, chỉ cần để người khác từ bỏ ý định, Trần Lâm lúc nào cũng lạnh nhạt nhẹ nhàng nói, nhưng cũng đủ để người khác minh bạch ý tứ của cậu. Hắn cũng không ngại thái độ như vậy, ngược lại, ngần ấy năm, Trần Lâm đều đối xử với mọi người chung quanh như vậy. Trương Bá Quang trước kia đều cười nhìn Trần Lâm thường xuyên dùng phương thức này mà cự tuyệt, tuy không làm tổn thương người khác, nhưng cũng chưa từng thân cận. Khi đó hắn âm thầm cao hứng, Tiểu Lâm của hắn chưa bao giờ đối xử với hắn như vậy. Hiện giờ, chẳng lẽ mình cũng thành người khác trong mắt cậu ấy rồi sao?

Mình nhiều ngày như vậy không gặp Trần Lâm, liền là nghĩ làm cho hai người đổi một loại ở chung. Trương Bá Quang hắn không phải ngốc tử, có những việc nếu đã phóng lao, giấy trắng mực đen rõ ràng, nếu muốn xem như chưa có gì xảy ra thì không có khả năng. Hắn biết hiện tại mình có lẽ không chiếm ưu thế, nhưng cũng không có nghĩ mình không có ưu thế. Nam nhân kia, Trần Lâm nếu có thể yêu nam nhân, như vậy tỉ lệ thành công của hắn cũng sẽ lớn hơn. Tâm tình điều chỉnh như vậy, hắn mới có dũng khí đối mặt Trần Lâm. Nhưng không ngờ, Trần Lâm lại muốn đặt hai người ở một vị trí khác. Hắn, là thành người lạ trong mắt cậu

Trên đường đi hai người không nói gì

Trần Lâm vốn nghĩ Trương Bá Quang chủ động đến đón mình, hẳn là không có để tâm chuyện kia. Nhưng cậu sai lầm, từ khi cậu vào xe ngồi, vô ý bắt gặp ánh mắt của Trương Bá Quang. Trần Lâm biết mình sai lầm, rất sai lầm, bọn họ thật không trở về như trước được. Đôi mắt kia tràn ngập quyến luyến không buông tha mình, thâm tình nhìn khiến mình vô pháp nhìn thẳng, chỉ có thể dời mắt chỗ khác. Tai nghe Trương Bá Quang nói mình đừng lưu tâm, nhưng đối diện với đôi mắt kia, Trần Lâm làm sao không lưu tâm?

Nếu Trần Lâm không gặp được Tống Đình Phàm, có lẽ cậu cũng đọc không được nhãn thần của Trương Bá Quang, chính mình trước kia không biết tình cảm Quang ca dành cho mình, đến cùng cũng chỉ vì tiềm thức cũng không nghĩ ra. Nếu hắn nhất định luôn dùng ánh mắt ấy nhìn mình, chính mình rất có khả năng là người ra đi

Trở lại cửa hiệu, Trần Lâm nói, “Quang ca, trong một tháng em sẽ làm tốt mọi công tác, cũng sẽ giao đãi hết thảy với mọi người mới rời đi”

– “Tiểu Lâm, em… em thật không cần rời đi nhanh như vậy. Em cũng biết, anh sẽ không bức em”. Giọng nói Trương Bá Quang lúc này đã thập phần am ách

Thái độ Trương Bá Quang càng khiêm tốn, Trần Lâm càng kiên quyết. Quang ca của cậu không phải như thế, không thể để Quang ca chỉ vì mình mà biến thành như vậy

– “Quang ca, không phải bởi vì anh, anh biết không? Năm mới ba mẹ đã lì xì cho em mười vạn tệ, haha, anh cũng biết em sẽ dùng vào việc gì, không phải sao?”. Giọng nói Trần Lâm tuy nhẹ nhàng, nhưng đủ uyển chuyển từ chối ý định giữ cậu lại của Trương Bá Quang

Trương Bá Quang chăm chú nhìn Trần Lâm không chớp mắt, như là muốn nhất định phải tìm ra đáp án từ mắt Trần Lâm

Trần Lâm bất đắc dĩ thở dài, “Là, em thừa nhận anh cũng là một nguyên nhân làm em từ chức sớm hơn kế hoạch. Nhưng mà, Quang ca, anh không hiểu sao? Tiểu Lâm không thể mãi lưu lại đây”. Lời nói Trần Lâm đủ mềm mại như biểu thị cho tâm tính yếu ớt của mình, cũng cho Trương Bá Quang một kích cuối cùng. Hắn, tối không chấp nhận nhìn Trần Lâm ủy khuất. Hắn, chỉ có thể để cậu rời đi

Bốn mắt nhìn nhau, không nói gì

– “Em đệ đơn từ chức đi”. Nói xong, không chút do dự xoay người đi. Khi tay đặt trên vô lăng, nhịn không được lại hỏi, “Anh còn là Quang ca của em không?”

– “Đương nhiên còn, vĩnh viễn đều như vậy!”. Nhưng mà, anh hãy từ bỏ tình cảm với em đi. Trần Lâm vẫn không thể nhẫn tâm nói ra câu cuối cùng.

Cầm di động gửi đi một tin nhắn– em đã trở về. Trần Lâm yên lặng dọn dẹp. Cậu, tựa hồ nhớ người kia. Nhất là khi nghe Quang ca thông báo

Chương 42

Mấy người Tống Đình Phàm hiện tại vẫn ở Bắc Kinh, một cái Tết âm lịch, bọn họ không bận việc gì ngoài xã giao bên bàn rượu. Trừ bỏ việc nhìn thấy trước mắt đỏ thẫm mới cảm giác được chút không khí năm mới, còn lại căn bản cũng không ý thức được Tết đã qua

Trần Lâm gặp lại Tống Đình Phàm là tối mùng 8, khi cậu gửi tin nhắn kia được hai ngày. Ba người phong trần mệt mỏi trở về, vào đến phòng ngủ Trần Lâm đều là bộ dạng đói lang phác hổ. Trần Lâm hỏi rõ ràng mới biết từ giữa trưa bọn họ chưa ăn gì, vội vàng xử lí công việc rồi quay lại đây. Bởi vì công việc ở Bắc Kinh cơ bản đã đi vào quỹ đạo, nhưng công tác ở đây vẫn chưa kết thúc.

Không còn cách nào khác, vừa xong việc ở Bắc Kinh, bọn họ liền vội chạy về bên này

Vốn định ra ngoài ăn, nhưng Lưu Dụ lắc đầu ý bảo có chết cũng không đi, hơn mười ngày, cơ hồ ngày nào bọn họ cũng uống rượu, bây giờ không muốn ăn gì. Vì thế Trần Lâm liền đi vào phòng bếp hầm bát canh chân giò, chiên trứng cho bọn họ ăn

Lúc ăn Lưu Dụ liên tiếp khoa trương khen Trần Lâm nấu rất ngon, Tống Đình Phàm cũng không khỏi kinh ngạc. Nhưng khuôn mặt Trần Lâm lại rất mất tự nhiên tươi cười, không nói gì thêm

Ăn uống no đủ, Trần Lâm lại pha trà cho bọn họ, cũng mang ra một ít đặc sản tô bính hỏa quả từ nhà ra, bọn họ hạp hạp nha, tiêu tiêu thực. Mấy thứ kia vỏ rất nhiều, ăn đến cả phòng Trần Lâm toàn là bao bì, trong đó Lưu Dụ có công lao lớn nhất. Đêm nhanh đến 11h, Tống Đình Phàm không ngừng lạnh mắt nhìn hai người kia, nhưng Mục Kiệt Lưu Dụ làm như không thấy, vẫn tiếp tục vừa ăn vừa khen ngon

11h30, hai người quả thực không chịu được ánh mắt lạnh lẽo của Tống Đình Phàm bắn thủng mình nữa, hạ vũ khí đầu hàng, xám xịt đi ra. Kì thật Mục Kiệt nói mình phải đi, nhưng lại không đi, ánh mắt phiêu phiếc liếc Tống Đình Phàm, phiêu phiêu liếc Trần Lâm. Ban đầu Trần Lâm không biết ý tứ gì, nhưng nhiều lần như vậy, cậu là ngốc tử mới không hiểu được

Hơn nữa hai người kia vẫn luôn vô tình hữu ý hỏi, “Ai, Đình Phàm, lúc nào chúng tôi phải đi a?”, “Trần Lâm có phải hay không đã muốn nghỉ ngơi?”, “Đình Phàm, cậu sao không nói lời nào a?”, “Có phải hay không cậu còn suy nghĩ khác a?”. Mỗi người một câu, Lưu Dụ Mục Kiệt phối hợp thật ăn ý

Khi hai người rời đi, căn phòng vốn ầm ĩ tức khắc liền yên tĩnh trở lại. Trần Lâm tiễn hai người kia ra ngoài, Tống Đình Phàm căn bản không hề động. Chỉ nhất định ngồi trên sô pha

Trần Lâm vào, giương mắt liền ngã vào con ngươi tối đen của Tống Đình Phàm. Tống Đình Phàm vẫy tay, Trần Lâm lại đỏ mặt như búp bê gỗ. Kì thật từ khi Tống Đình Phàm nói sẽ lưu lại cậu đã không thể khôi phục biểu tình bình thường

Ôm người vào lồng ngực, nửa người Trần Lâm đều đặt lên người Tống Đình Phàm. Một chiếc hôn liền không cẩn thận như vậy mà bắt được. Trần Lâm không kháng cự, thành thành thật thật để Tống Đình Phàm dò xét trong khoang miệng mình, nghiền chuyển dây dưa, cắn ngão khẳng phệ, bao nhiêu cũng không đủ, mãi đến khi Trần Lâm có chút khí nhược, Tống Đình Phàm mới buông cậu ra. Trần Lâm rõ ràng cảm giác trong miệng Tống Đình Phàm còn sót lại vị tô bính, vừa rồi Tống Đình Phàm ăn hơi nhiều, xem ra hắn ưa thích nhưng loại bánh lược hàm lược ngọt và mang vị giòn a

Lẳng lặng ôm nhau hồi lâu, Tống Đình Phàm mới mở miệng

– “Nói cho anh biết, làm sao vậy?”. Giọng điệu chân thật đáng tin. Từ khi nhìn thấy Trần Lâm, Tống Đình Phàm liền cảm giác sau kì nghỉ Tết trở về, thiên hạ trước mắt tựa hồ mang chút phiền não. Không có lí do gì, chỉ là hắn cảm giác vậy

Trần Lâm cả kinh, người nhạy cảm này lúc nào cũng trầm tĩnh như vậy

– “Quang ca…”. Trần Lâm không biết phải mở miệng thế nào

Nhưng có người nói giúp cậu, “Hắn rốt cuộc thổ lộ với em rồi?”

Hai tay Trần Lâm lập tức chống lên vai Tống Đình Phàm, mở to hai mắt, nâng nửa người dậy, “Làm sao anh biết?”. Ngữ khí không chút che dấu những kinh ngạc bên trong

Tống Đình Phàm nhìn đôi môi vừa mới bị hôn đến kiều diễm ướt át kia khẽ nhếch, trong lòng có chút khác thường, hạ mắt mới nói, “Lần đầu tiên khi gặp hắn ở nhà ăn, ánh mắt hắn nhìn em”.

Ý tại ngôn ngoại, ngắn gọn nhưng đủ để Trần Lâm minh bạch. Đúng vậy, Tống Đình Phàm là người thế nào, trách không được hai lần hắn gặp Quang ca, mình đều cảm giác không khí có chút quỷ dị

Nhìn ánh mắt Trần Lâm dần dần sáng tỏ, Tống Đình Phàm di động cơ thể, càng tiện lợi ôm Trần Lâm trước ngực, khiến cho Trần Lâm nghiêng người ngồi trên người mình. Điều chỉnh tư thế thoải mái xong, Tống Đình Phàm lại tiếp tục mở miệng, “Nếu không phải hắn, anh vốn có thể cho em nhiều thời gian hơn”

Trần Lâm ngây ngốc nửa ngày mới lý giải được câu nói này, ánh mắt toát lên ý cười, “Anh…. có phải hay không là ghen tị?”

Tống Đình Phàm nhíu mày từ chối cho ý kiến, mà ý cười trong mắt Trần Lâm càng nồng đượm. Đột nhiên, ý cười trong mắt Trần Lâm thối lui, thân thể lại cứng còng, bới vì bàn tay kia đã tiến vào da thịt mình loạn động dò xét

– “Anh…”. Đỏ ửng leo đầy trên mặt, thậm chí là tai

Cậu hỏi như vậy vì muốn nhìn thấy bộ dạng quẫn bách của Tống Đình Phàm, đáng tiếc trộm gà không được lại còn mất nắm gạo, chính mình lại bị người khác trục lợi. Không cam lòng nhìn Tống Đình Phàm chiếm thế thượng phong

Tống Đình Phàm không thu hồi tay, cũng không động đậy, dúi đầu vào cổ Trần Lâm, hít thở hương vị đặc trưng trên người cậu, thanh âm ấm ách nói, “Theo anh về Bắc Kinh đi”Trần Lâm không biết làm sao Tống Đình Phàm lại đột nhiên dùng giọng điệu mềm mại dung hợp như vậy nói với mình, cùng hắn về Bắc Kinh không phải chuyện đã sớm bàn xong rồi sao? Như thế nào giọng điệu của hắn, lúc này, lại có chút hương vị khẩn cầu?

Bất quá, Trần Lâm vẫn gật đầu đáp ứng, “Ân”

– “Em đã nói với Quang ca, tháng sau sẽ từ chức”

Tống Đình Phàm ngẩng đầu lên, “Việc khác thì sao?”. Trần Lâm có chút khó hiểu

Một lúc sau, Tống Đình Phàm mới nói hoàn chỉnh, “Việc khác đều không nói gì?”. Đến cùng vẫn là lòng dạ hẹp hòi, kì thật hắn muốn hỏi Trần Lâm từ chối Trương Bá Quang như thế nào, nhưng e ngại thể diện nên không hỏi ra lời

Trần Lâm lần này không phài trong mắt mỉm cười, mà là bật cười thất thanh

– “Haha, không có”

Lần này Tống Đình Phàm sửng sốt, Trần Lâm là người lạnh lùng như vậy sao?

Trần Lâm không cười nữa, “.. Có thể coi là không nói gì, cũng có thể coi có nói gì. Quang ca… anh ấy hiểu rõ”. Giọng nói vừa thương cảm vừa thản nhiên, khiến Tống Đình Phàm ôm cậu thật chặt

Tống Đình Phàm cũng tự nhiên hiểu được, Trần Lâm thay đổi thái độ với Trương Bá Quang chỉ để hắn hoàn toàn hết hi vọng. Nhưng tận lực dựng nên vẻ lạnh nhạt khinh mạch như vậy cũng khiến cho người trong ngực khổ sở ưu nhiễu, dù sao cậu cũng không muốn như vậy. Nhưng mà, nếu không như vậy, Trương Bá Quang sẽ không từ bỏ

Nhãn tình Tống Đình Phàm lòe lòe một ý nghĩ sâu xa, có lẽ, hắn nên gặp Trương Bá Quang! Bất quá việc này không vội, trước tiên phải xử lí xong việc của Trần Lâm mới là điểm mấu chốt

– “Không cần một tháng, nửa tháng, nhiều nhất nửa tháng, chúng ta về Bắc Kinh”. Lúc này, giọng nói Tống Đình Phàm đã không còn mềm mại như vừa rồi mà hoàn toàn cường ngạnh, bá đạo, kiên định

– “Nhưng mà…”

Thấy Trần Lâm muốn mở miệng, Tống Đình Phàm trực tiếp đánh gãy, “Em đã nói với hắn chuyện từ chức, nửa tháng đủ để em làm tốt việc bàn giao công tác, cũng đủ để hắn tìm người thay thế”. Chỉ cần hắn không có ý kéo dài thời gian! Tống Đình Phàm âm thầm nói thêm một câu trong lòngTrần Lâm cúi đầu xem như ngầm đồng ý. Cậu không phải người dễ dàng để người khác tùy ý điều khiển, nhưng nhiều lần đối diện Tống Đình Phàm, cậu vô pháp cự tuyệt sự bá đạo cường ngạnh của hắn, chính cậu cũng không biết vì sao. Nhưng thẳng thắn mà nói, cậu, không phiền chán

– “Kia… em muốn đề cử Tiểu Phàm lên chức cửa hàng trưởng với Quang ca. Xét lí lịch cá nhân, kinh nghiệm nghề nghiệp, năng lực công tác, Tiểu Phàm đều có thể đảm nhiệm”. Trần Lâm nói ra suy nghĩ trong lòng. Cậu vốn định nói với Trương Bá Quang, nhưng thời điểm Quang ca tiễn cậu về cửa hàng, không khí thực sự không thích hợp để đề cập đến chuyện này

Trần Lâm nói xong liền phát hiện Tống Đình Phàm chằm chằm nhìn cậu không chớp mắt. Hơn nữa, đồng mâu càng ngày càng thâm, Trần Lâm cơ hồ như sa vào. Cậu chậm nửa nhịp cảm giác, giống như đang ở giữa cơn lốc xoáy

Trần Lâm nhích người một cái, một khối hồng anh đã bị chạm vào, chính cậu cũng không biết tay Tống Đình Phàm khi nào lại chuyển đến vị trí kia, vừa mới… rõ ràng… còn đặt ngay eo. Một tay cậu đè lại bàn tay đang lộn xộn của Tống Đình Phàm, đỏ mặt nhìn hắn, mắt hỏi, “Làm sao vậy?”

Tống Đình Phàm nhanh như chớp thiếp thượng môi Trần Lâm, nghiến răng nghiến lợi nói, “Chuyện của người ta, để người khác lo”. Trần Lâm vẫn khó hiểu, không biết Tống Đình Phàm nói ‘người ta’ là người nào, Tiểu Phàm hay Quang ca?

Tống Đình Phàm căn bản không trả lời cậu, trực tiếp chạm đến đôi môi hồng

– “Ân… Ô”. Tay Trần Lâm vốn đang chặn lại tay Tống Đình Phàm, không biết từ khi nào lại đặt trước ngực hắn, làm thành một tư thế hoan nghênh dục cự vô cùng ám muội

Trần Lâm vẫn cứ bị động thừa nhận, đầu nóng bừng lên bởi những kích tình của Tống Đình Phàm, lại bị một nụ hôn sâu mơ hồ mang ý trừng phạt lay động. Lơ đãng, ngã xuống nền đất mấy người vừa bày bừa loạn thất bát tao. Trần Lâm giật mình, cấp tốc né đi đầu lưỡi còn đang muốn thám hiểm của Tống Đình Phàm, ngực phập phồng cao thấp thở gấp, đứt quãng nói, “Hô… Anh… Để em đi dọn sàn nhà đã”. Nói xong liền muốn đứng lên, lại bị Tống Đình Phàm giữ lại, một mảng da thịt được vuốt ve, nhất là hai khối trước ngực khiến Trần Lâm sợ run người

Tống Đình Phàm tuy rất không tình nguyện, nhưng vẫn thả người ra

Trần Lâm hoang mang bối rối vào phòng bếp lấy đồ quét dọn đi ra, mơ hồ bắt đầu thu dọn sàn nhà bẩn loạn. Tống Đình Phàm bất đắc dĩ cười thành tiếng, ai, Trần Lâm vẫn là thẹn thùng nhanh như vậy na!

– “Anh đi tắm rửa”. Không muốn làm người trước mắt tiếp tục gấp gáp, Tống Đình Phàm bỏ lại một câu rồi đi vào phòng vệ sinh của Trần Lâm

Bởi vì trước đó Tống Đình Phàm có ngủ lại nhà Trần Lâm, nên những đồ dùng sinh hoạt thiết yếu, mấy bộ quần áo ngủ của người kia Trần Lâm đều để sẵn. Vô luận là bàn chải đánh răng, khăn mặt, khăn tắm, dép lê, thậm chí là quần con đều có

Trần Lâm nghe câu ‘anh đi tắm rửa’ kia của Tống Đình Phàm, thân thể lại cứng còng, tay đang cầm chổi cũng toát mồ hồi, đầu thấp đến không thể thấp hơn, nhỏ giọng ‘Ân’ một tiếng đến không nghe thấy

Trần Lâm thu dọn xong, mang rác vào phòng bếp, khi đi ra, lọt vào tầm mắt là Tống Đình Phàm đã tắm rửa xong chỉ quấn quanh eo một chiếc khăn tắm, tay cầm khăn mặt lau tóc. Vội vàng nhìn xuống, Trần Lâm cũng không dám liếc xéo một chút, bước nhanh đến giường lấy điều khiển từ xa trên đầu giường, chỉnh độ ấm cao lên

Tống Đình Phàm giống như không nhìn thấy phản ứng của Trần Lâm, đến trước mặt cậu, “Dọn dẹp xong rồi?”

Trần Lâm nhỏ giọng trong lòng: biết rõ còn hỏi! Anh nhìn không thấy a?

Nửa ngày không có động tĩnh gì, đột nhiên vài giọt nước không biết từ đâu nhỏ xuống mặt, xuống tay Trần Lâm. Trần Lâm vừa ngước nhìn liền thấy ánh mắt đã mang ý cười của Tống Đình Phàm, hắn cố ý! Cố ý lắc đầu cho nước vung vãi!

Trần Lâm có chút phẫn hận trừng mắt liếc hắn một cái, đứng dậy vòng qua người Tống Đình Phàm lấy máy sấy

– “Sấy tóc!”. Giọng điệu có chút mệnh lệnh. Tống Đình Phàm thành thành thật thật ngồi bên mép giường, nhướng cao nửa thân trên để tiện Trần Lâm sấy tóc

Trần Lâm ngay từ đầu đã muốn trả thù, xoa lung tung tóc Tống Đình Phàm, không còn chút ôn nhu nào, đầu hắn đã nhanh biến thành cái mũ nồi. Tóc Tống Đình Phàm rất cứng, cũng không biết Trần Lâm sợ bị tóc châm vào tay hay không đành lòng, tóm lại, động tác càng lúc càng nhẹ nhàng ôn nhu khiến cho Tống Đình Phàm có chút tâm viên ý mã

Quay mạnh đầu, lấy máy sấy từ tay Trần Lâm, dùng chân rút ổ cắm điện. Cả người liền nằm trên người Trần Lâm

Có lẽ do cả kinh, Trần Lâm cũng không khước từ ánh mắt đầy tinh lượng của Tống Đình Phàm, hắn đặt Trần Lâm trên người, giọng nói khàn khàn, “Sàn nhà dọn dẹp xong rồi, tắm cũng xong rồi, tóc cũng… sấy khô rồi…. Như vậy… Tiếp theo…”. Không cần nói hết lời, hắn trực tiếp dùng hành động làm cho cậu hiểu

Chương 43

Hai tay dò xét tiến vào da thịt Trần Lâm, nhẹ nhàng chậm chạp mà lại cẩn thận vuốt ve không sót một tấc nào, thường thường ngẩng đầu hôn lên mặt cậu, từ trán, mi, mũi, môi… không buông tha nơi nào. Trần Lâm có thể cảm giác mặt mình trở nên ẩm ướt, nhưng cổ họng vẫn khô nóng

Áo da dê bị thoát ra, có thể bởi vì làn da bất chợt tiếp xúc với chăn nệm lạnh lẽo, Trần Lâm chau mày muốn né đi. Tống Đình Phàm như thế nào lại xem nhẹ hành động rõ ràng này của Trần Lâm? Bất động thanh sắc mang Trần Lâm lên giường, đợi đến khi Tống Đình Phàm xốc chăn lên, quần áo trên người Trần Lâm đã bị hắn thoát ra hết chỉ còn lại tầng quần con mỏng manh kia

Không hề nghi ngờ gì, trừ khi khăn tắm trên người dính chặt vào hắn mới không bị rơi ra! Hắn di động trên người Trần Lâm, cậu thả lỏng ý thức cũng vì Tống Đình Phàm vuốt ve hôn môi rất dịu, khiến cậu không rảnh mà chú ý đến bất kì việc gì, chỉ lo mê hãm. Mà trên thực tế, động tác của Tống Đình Phàm vẫn phi thường hao tốn công phu

Thân thể dính chặt vào nhau ma sát như vậy, nếu nói Tống Đình Phàm không có cảm giác gì, chỉ sợ hắn so với Liễu Hạ Huệ chỉ có hơn chứ không kém. Khi Trần Lâm cảm giác giữa hai đùi mình có nam căn nóng như lửa, cậu chỉ có thể hạ mắt che dạt đào hoa ý đang dào dạt bên trong. Nhưng mặt cậu ửng hồng lợi hại, ngực phập phồng bất định lại tố cáo chủ nhân đang khẩn trương, có lẽ, còn có… chờ mong

Tống Đình Phàm chưa nói cho cậu chuyện nam nam trong lúc này là thế nào, mà Trần Lâm cũng không tự mình tìm hiểu tài liệu gì để hiểu biết sự tình, chỉ là dựa vào kinh nghiệm lần đầu tiên, Trần Lâm biết mình không phải không thoải mái, cũng không chán ghét, thậm chí còn cảm nhận chút khoái cảm. Cho nên hiện tại, cậu cũng không sợ hãi như một người bình thường phải có. Tuy thẹn thùng quẫn bách, nhưng mà, cậu thực sự không ngại nếu người trên thân mình là Tống Đình Phàm

Tống Đình Phàm đầu tiên là vuốt ve nam căn của Trần Lâm bên ngoài lớp quần con, khi bị nắm lấy, Trần Lâm liền không biết theo ai, chỉ có thể mở to đôi mắt mông lung sương mù nhìn Tống Đình Phàm, bất lực…. đến mê người…

Trong lòng Tống Đình Phàm vẫn để ý việc Trần Lâm vừa mới nghĩ cho Tiểu Phàm như vậy, cố ý không thèm nhìn đến cậu, chỉ cầm lấy căn nhi kia, thượng bính một chút, hạ bính một chút, tả bính một chút, hữu bính một chút….. Ngay phía trước lại động vài cái, cố tình không cho Trần Lâm bình tĩnh. Ma sát ngoài quần con làm Trần Lâm cảm thấy bên trong cơ thể như có lửa đốt, lại không biết cách nào để giảm thiểu. Cậu chỉ có thể vặn vẹo lung tung thân thể, miệng hừ hừ rên loạn “Ân… Nha ô…”

Tống Đình Phàm đến cùng lại thấy đau lòng, vốn vì hắn lòng dạ hẹp hòi, Trần Lâm đề cập đến Lí Tiểu Phàm không có mục đích nào khác ngoài công việc, là chính Tống Đình Phàm nghe thấy như vậy liền bực bội

Nói thêm câu nữa, Trần Lâm thậm chí cũng không rõ ràng lí do này

Không buông tha, nhanh chóng cởi quần con của Trần Lâm, cậu đã muốn dâng trào khi căn nhi kia bị tiếp xúc với không khí nên giật mình thật mạnh, Tống Đình Phàm nhìn, trong lòng đã vui vẻ không ít. Thiên hạ dưới thân mẫn cảm như thế đấy. Bất quá, cái kia của cậu ấy so với mình vẫn thanh tú hơn nhiều

– “Haha…”. Tiếng cười của Tống Đình Phàm lúc này cho dù vẫn như thường, nhưng trong bầu không khí nồng đậm này lại vô duyên vô cớ tăng thêm vài phần tình sắc.

Tống Đình Phàm muốn đem của hai người cùng một chỗ, so sánh so sánh để Trần Lâm xem, không ngờ vừa mới động vào, Trần Lâm liền phát tiết ra đây, trong nháy mắt kia, ánh vào mắt Tống Đình Phàm là một Trần Lâm toàn thân phiếm hồng, hai khối thù du đứng thẳng, mắt Trần Lâm không tiêu cự đang nhìn mình, vẫn mang theo hai giọt nước mắt rơi xuống, miệng “Vù vù… Hô” thở phì phò. Thế này với Tống Đình Phàm là một kích thích cực đại

Hắn cơ hồ khống chế không được, nhưng cũng rõ ràng ở nơi này của Trần Lâm, dù muốn thế nào hắn cũng không thể làm quá mức. Đành phải kiềm chế một chút. Khuynh người bắt lấy môi Trần Lâm, không ngừng hút, khẳng cắn, như hi vọng Trần Lâm có thể lấy lại tinh thần. Tay kia thì dính trọc bạch Trần Lâm vừa mới phát tiết, nhẹ nhàng chậm niệp đi vào hậu huyệt của cậu. Thân thể Trần Lâm căng cứng, muốn mở miệng nói đã bị Tống Đình Phàm chặn lại trong miệng, chỉ có thể “Ân…. Ân….” rên rỉ vô thức

Tống Đình Phàm cẩn thận khuếch trương, không dám khinh thường chút nào. Làm cho Trần Lâm bị thương là điều hắn không bao giờ muốn nhất! Đợi đến khi thời cơ không sai biệt lắm, Tống Đình Phàm mới đưa nam căn đã sớm đói khát của mình vào mật huyệt của Trần Lâm

– “A…”. Trần Lâm bị kích thích đột ngột hét lên chói tai, nhau mày một chút

Tống Đình Phàm vẫn chưa đi vào toàn bộ, hắn tưởng mình đã khuếch trương rất kĩ, hắn tưởng mật huyệt của cậu đã đủ để dung nạp mình, nhưng vẫn còn làm cậu đau sao?

Tuy rằng trên người đã đẫm mồ hôi khó nhịn, Tống Đình Phàm vẫn dừng lại, lo lắng nhìn Trần Lâm, “Ách…., đau?”Trần Lâm bị hỏi như vậy, mặt càng đỏ. Không nghĩ sẽ mở miệng trả lời, nhưng giương mắt nhìn người bên trên, chính mình nếu không hiểu gì cũng biết người này vì mình mà nhẫn nại như vậy!

Lắc lắc đầu, “Không đau”, nhỏ giọng đến không nghe thấy. Nếu không phải Tống Đình Phàm dán trên mặt cậu, hắn sẽ không nghe thấy mà phiền cậu nói lại lần nữa

Tống Đình Phàm nghe xong có chút yên tâm, hơi động trong cơ thể Trần Lâm, hắn cẩn thận chú ý đến biểu tình của cậu, Trần Lâm cắn chặt môi dưới, mi nhíu chặt mất tự nhiên, Tống Đình Phàm biết cậu xấu hổ, ngượng ngùng không muốn phát ra tiếng. Nhưng hai lần mình đều không bức Trần Lâm buông thả, vì sao lại nhíu mày?

Hắn dừng lại, giọng điệu nhiêm túc hiếm thấy, giọng nói vào lúc này trầm khàn, Trần Lâm như bị hấp dẫn, đỏ mặt, nghiêng đầu, “Bính…đụng tới… chỗ….”

Tống Đình Phàm bán tín bán nghi động thêm một cái, nhưng mày Trần Lâm đã mau dính chặt vào nhau, “Nói thật!”  

Trần Lâm quay đầu nhìn vào mắt Tống Đình Phàm, đôi mắt tràn ngập dục vọng vẫn viết rõ ràng chủ nhân muốn một đáp án chân chính. Trần Lâm thở dài, vươn tay ôm cổ Tống Đình Phàm, “Là có chút… đau…” 

Tống Đình Phàm cả kinh vội vàng rời khỏi cơ thể Trần Lâm

Trần Lâm biết sẽ thế này! Trong lòng thở dài, cậu đã nghĩ sẽ không nói. Cậu thế nào lại không biết người này vì mình mà nhất mực nhẫn nại, hắn luyến tiếc mình, mình làm sao lại không luyến tiếc hắn? Kì thật cũng không đau bao nhiêu, chỉ là có chút đau, hơn nữa lại đụng chạm như thế này, những khoái cảm run rẩy không rõ tên có thể che đậy ý đau. Nề hà, người này nhạy cảm ra sao, cậu vẫn biết

Tống Đình Phàm ngồi dậy chạm vào mông cậu, muốn kiểm tra cậu có thương thế nào không. Căn bản không để ý những giãy dụa của Trần Lâm, “Em… em không sao! Không có việc gì, không có việc gì…!”

Tống Đình Phàm bắt đầu thăm dò, động khẩu quả thật có chút đỏ ửng, bên trong không biết thế nào. Muốn dùng ngón tay dò xét, nhưng thiên hạ trên giường lăn lộn khắp nơi, “Khác, lộng chỗ khác, em thật không có việc gì, không có việc gì…”. Giọng nói đã nức nở, có lẽ vì xấu hổDù sao Tống Đình Phàm cũng chuyên tâm nhìn rõ qua ánh đèn bàn, bất kì ai trong tình huống này cũng sẽ không thờ ơ, không phải sao

Trần Lâm giãy dụa đến lợi hại, lại nhìn động khẩu chỉ hơi đỏ đỏ, Tống Đình Phàm chắc cũng không có gì trở ngại. Cùng là do hắn cả! Trở lại đầu giường, đắp chăn kĩ càng cho thiên hạ. Chính mình lõa lồ đi vào phòng vệ sinh, thấm một chiếc khăn ấm lau chùi cẩn thận địa phương vừa mới bị người trong ổ chăn làm bẩn một lần, hai lần; mới trở lại ổ chăn cùng nhau nằm

Ôm Trần Lâm vào ngực, da thịt hai người thiếp vào nhau, có thể vì Tống Đình Phàm mới khỏa thân đi về một vòng nên người hơi lạnh. Nhưng Trần Lâm cũng không né đi, lại càng dính chặt vào nhau

– “Em thật không có gì…”. Trần Lâm gối đầu lên hõm vai Tống Đình Phàm, nhẹ giọng nói

Tống Đình Phàm ôm thật chặt người trong lòng, cái gì cũng không nói

Trần Lâm nằm trên ngực hắn, có chút bất an, cậu không thích Tống Đình Phàm không nói lời nào vào lúc này

– “Đừng động đậy, em bị lạnh còn không biết a, coi chừng gió lọt vào”. Ý tứ trách cứ, nhưng trong lời nói vẫn cứ là đau lòng

– “Anh đừng không nói gì, em…”

Tống Đình Phàm nghiêng đầu nhìn Trần Lâm trên người mình, vỗ vỗ vai cậu, “Anh không sao, mau ngủ đi, đã qua giờ ngủ bình thường của em rồi”

Hắn cảm thấy có chút áy náy, có một số việc không thể nào chỉ dựa vào cảm xúc của mỗi mình, dù sao sự tình giữa nam nam cũng không phải lẽ thường, chính mình dù cẩn thận vẫn có khả năng ngộ thương đến Trần Lâm. Xem ra về sau còn phải chú ý hơn, một chút đối sách nên chuẩn bị thì phải chuẩn bị, trong quá trình cần hỏi thì vẫn phải hỏi! Nghĩ vậy, Tống Đình Phàm cũng cảm thấy bình thường với chuyện đêm nay. Vỗ về trấn an Trần Lâm để cậu đi vào giấc ngủ

Trần Lâm muốn đề cử Lí Tiểu Phàm làm cửa hàng trưởng, cậu không tiện hỏi ý kiến Lí Tiểu Phàm trước, vẫn là gọi điện thoại cho Quang ca thám thính một chút thái độ của anh ấy. Vì thế, hôm sau Trần Lâm liền gọi điện cho Ngô Bá Quang. Ngữ khí Trần Lâm dù không lạnh nhạt nhưng tuyệt đối là để giải quyết công việc, cậu làm vậy cũng không phải lo lót cho Lí Tiểu Phàm, Trần Lâm quả thực dựa vào năng lực làm việc của nàng mà tiến cử. Vừa vặn, Trương Bá Quang cũng muốn chọn Lí Tiểu Phàm, hắn cũng không nghĩ đồng ý để lấy lòng Trần Lâm. Hai người đều chỉ nghĩ làm tốt công việc

Chỉ là khi sắp cúp điện thoại, Trương Bá Quang vẫn cảm thấy nan kham, bởi vì Trần Lâm nói với hắn phỏng chừng nửa tháng là có thể bàn giao tốt mọi việc cho Lí Tiểu Phàm. Cái này, Trương Bá Quang không thể không hoảng loạn, Tiểu Lâm của hắn lạnh đạm như thế, là chuyện trước kia hắn chưa bao giờ nghĩ đến! Hắn thậm chí đã từng bi quan nghĩ, cho dù tình cảm bị cự tuyệt, tính cách Trần Lâm cũng sẽ không bao giờ xếp hắn vào danh sách cự tuyệt! Nhưng mà hiện tại, xem ra, hắn đã nhầm!

– “Tiểu Lâm, thật muốn… nhanh như vậy sao?”

– “Quang ca, anh không phải thường nói với em, làm việc phải quan trọng hiệu suất sao? Nếu trong thời gian ngắn có thể hoàn thành hết mọi việc, hà tất phải kéo dài?” 

Dùng lời nói của mình để phản biện lại mình, trong lòng Trương Bá Quang đã muốn mắng to, Trần Lâm, em khi nào lại trở nên quyết tuyệt như vậy?! Nhưng hắn không nói gì, yên lặng nghe Trần Lâm gác máy, chỉ để lại tiếng ‘tít tít’ ở đầu dây bên kia

Chương 44

Nghe cách nói của Trương Bá Quang, Trần Lâm trong lòng biết Lí Tiểu Phàm sớm muộn gì cũng nhận được quyết định đề bạt làm cửa hàng trưởng. Nếu cậu nói trước cho Tiểu Phàm tin này cũng không có gì quá. Gọi Tiểu Phàm vào phòng ngủ phía sau, Trần Lâm trực tiếp vào thẳng vấn đề

– “Tiểu Phàm, tôi tính toán từ chức”. Không để ý biểu tình giật mình của nàng, Trần Lâm tiếp tục nói: “Trên công ty hẳn là đã chọn cô tiếp nhận chức cửa hàng trưởng”

– “Làm sao vậy? Cô thăng chức là chuyện tốt a!”. Nhìn Tiểu Phàm nửa ngày chưa nói gì, Trần Lâm vui đùa

Lí Tiểu Phàm lộ ra tươi cười nhưng mang theo ý châm chọc

– “Có thể nói cho tôi biết tại sao lại… đột ngột như vậy không?”. Thu hồi nụ cười, Lí Tiểu Phàm điều chỉnh nét mặt nghiêm túc nhìn Trần Lâm

Trần Lâm sửng sốt một chút, vì Lí Tiểu Phàm hỏi ‘đột ngột’, dường như nàng sớm biết Trần Lâm sẽ từ chức. Bất quá Trần Lâm không muốn nghĩ những ý nghĩa hàm ẩn đó. Thản nhiên nói, “Tiểu Phàm, trước kia theo tôi cô cũng biết, tôi không định làm công việc này lâu dài. Hiện tại có vài việc xảy ra… làm tôi lựa chọn rời đi”

Lí Tiểu Phàm chăm chú nhìn Trần Lâm, trong lòng có chút kinh ngạc, tuy rằng nàng hỏi như vậy cũng biết Trần Lâm sẽ trả lời, nhưng câu trả lời kia nàng chưa bao giờ nghĩ đến. Mà cách trả lời của Trần Lâm bây giờ, không thể không nghi ngờ trong lời nói đã phân định rõ ràng. Lí Tiểu Phàm thừa nhận Trần Lâm chỉ xem nàng là bằng hữu, theo tính cách của Trần Lâm, hắn sẽ không dễ dàng để người khác hiểu được nội tâm của mình dù đó có là bằng hữu đi nữa. Cô hiểu rõ quanh Trần Lâm luôn có một trận bát quái, dù có ở bên cạnh anh ấy cũng không thể đi vào. Một khi anh ấy không để mình vào, mình không cách nào vào được

– “Quản lí Trương biết không?”

Trần Lâm tươi cười, ánh mắt nói, anh ấy biết

Đúng vậy, Trần Lâm từ chức, thanh mai trúc mã Quang ca của cậu sao lại không biết? Chẳng lẽ mình còn hi vọng người kia có năng lực giữ anh ta ở lại sao? Bất quá, không hiểu vì sao nàng luôn cảm giác không thể hiểu được nụ cười kia của Trần Lâm

– “Tốt lắm, Tiểu Phàm, đợi cô nhận được chỉ thị của công ty rồi đem chuyện này nói cho các nha đầu trong cửa hàng một tiếng”

– “Vậy anh, kế tiếp định làm gì?”

Trần Lâm không phải không muốn nói thật với nàng, chính là, bây giờ không đúng thời điểm. Cho nên cậu nói, “Có lẽ sẽ nghỉ ngơi một thời gian”. Rõ ràng là thái độ không muốn nói nhiều

Lí Tiểu Phàm thấy thế cũng trầm mặc không nói

– “Tiểu Phàm, đừng nghĩ nhiều, khi tôi ổn định mọi thứ rồi sẽ liên lạc với cô. Dù thế nào, tân nhiệm của cửa hàng cũng sẽ mời tôi một bữa cơm phải không? Haha~”. Trần Lâm an ủi

– “Anh biết lần này tôi nhất định lên cửa hàng trưởng sao?”

Một câu của Lí Tiểu Phàm làm Trần Lâm ngừng cười. Sắc mặt cậu nhất thời không tốt lắm

– “Tiểu Phàm….”. Trần Lâm nhìn Tiểu Phàm, khó xử không biết nói sao

– “Tôi sẽ cân nhắc, nhưng không nhất định sẽ nhận”. Nói xong liền xoay người li khai. Trong lòng có chút chua xót, không ngờ khi mình vào phòng ngủ của Trần Lâm lần đầu tiên lại nói chuyện chia lìa

Cửa vừa mở ra, Lí Tiểu Phàm dừng đôi giày cao gót của mình, “Nếu không có lí do từ chức rõ ràng, anh… tại sao không ở lại thêm một thời gian nữa? Chắc chắn mọi người cũng không nguyện ý để anh rời đi”. Lần này, Lí Tiểu Phàm mở cửa li khai

Trần Lâm xấu hổ đứng tại chỗ. Trong lòng cảm thán, Tiểu Phàm, nếu không có lí do từ chức rõ ràng, tôi làm sao lại từ chức nhanh vậy? Cô thế nhưng còn lôi tình cảm của mọi người vào, Trần Lâm lắc đầu cười khổ. Chính là, tôi còn chưa rời đi a!

Rất nhanh, Lí Tiểu Phàm liền nhận được điện thoại bổ nhiệm của Trương Bá Quang, đương nhiên cũng coi như trưng cầu ý kiến. Trương Bá Quang thực ngoài ý muốn, Lí Tiểu Phàm thế nhưng nói cần thời gian suy nghĩ, hơn nữa lại nói nàng thực hi vọng Trần Lâm ở lại. Nói như vậy, Trương Bá Quang không khỏi nghi ngờ nàng đang châm chọc mình. Hắn, bây giờ còn có năng lực giữ Trần Lâm ở lại sao? Không minh xác giải thích với Lí Tiểu Phàm, Trương Bá Quang chỉ nói hi vọng nàng mau chóng quyết định, đồng thời trong thời gian này hỗ trợ công việc bàn giao công tác của Trần Lâm

Kì thật Lí Tiểu Phàm cuối cùng cũng biết một chuyện của ông chủ, nguyên nhân là do Lưu Dụ lỡ lời. Mục Kiệt Lưu Dụ từ miệng Tống Đình Phàm mới biết nửa tháng nữa Trần Lâm sẽ từ chức, tuy Tống Đình Phàm không để lộ quá nhiều chi tiết nhưng hai người bọn họ cũng biết đây là quyết định cuối cùng. Hơn nữa Tống Đình Phàm nói cho bọn họ chuyện Trần Lâm từ chức, cũng là vì muốn Lưu Dụ đến Bắc Kinh an bài trước một chuyện. Đương nhiên chắc chắn có liên quan đến Trần Lâm

Ngày đó Lưu Dụ mới vừa lo xong chuyện Tống Đình Phàm giao cho hắn liền vô cùng lo lắng trở về từ Bắc Kinh, trực tiếp nhảy vào cửa hàng của Trần Lâm. Người chưa đến trước mặt Trần Lâm, tiếng đã đến trước.

– “Trần Lâm, Trần Lâm, lần này cậu nên hảo hảo cảm ơn tôi. Chuyện ở Bắc Kinh đã sắp xếp tốt lắm, cậu chừng nào đi a?”. Liền một câu người nói vô tình người nghe hữu ý làm cho Lí Tiểu Phàm sững sờNguyên lai… nguyên lai… Trần Lâm là muốn đi Bắc Kinh…. Tựa hồ có liên quan đến chuyện mấy người kia vội vã chuyển trụ sở công ty về Bắc Kinh đi…..

Lí Tiểu Phàm biết chuyện công ty Tống Đình Phàm dời về Bắc Kinh bởi vì bọn họ thường xuyên đến cửa hiệu, thông qua những câu chuyện phiếm của họ, Lí Tiểu Phàm ít nhiều cũng biết. Chính là nàng không nghĩ ra, Trần Lâm khinh địch như vậy liền cùng người kia đi rồi…. Mang theo một chút oán niệm, Lí Tiểu Phàm nhận chức cửa hàng trưởng

Thời gian còn lại để nàng và Trần Lâm giao tiếp không nhiều lắm, thái độ của Lí Tiểu Phàm với Trần Lâm thay đổi rõ ràng. Lạnh nhạt lạnh nhạt hơn nữa dường như còn không muốn tiếp xúc nhiều trừ những chuyện thiết yếu. Mọi người còn lại trong cửa hàng khi nghe lời nói của Lưu Dụ đều nghĩ Trần Lâm sẽ đi, ngày nào cũng quấn quít cậu hỏi ba hỏi bốn, còn yêu cầu Lí Tiểu Phàm tổ chức một bữa tiệc mới hóa giải được những dây dưa của các nàng với Trần Lâm

Trần Lâm còn tươi cười cầu tài với Lí Tiểu Phàm, chính là Lí Tiểu Phàm lại bực bội quay đầu đi. Hơn nữa chính Kim Tinh cũng nhìn thấy trong mắt Trần Lâm luôn có cảm giác trách cứ nhiều hơn lưu luyến. Thời gian bàn giao công việc này, Trần Lâm không ngừng lắc đầu cười khổ trong lòng. Cậu, có phải hay không cần giải thích với các nàng? Chính là, giải thích, thì giải thích điều gì?

Loại tình huống này, Trần Lâm tự mình không muốn nói với Tống Đình Phàm. Cho dù người kia cũng biết cậu có tâm sự, nhưng không bao giờ ép buộc cậu phải nói ra

Ngày đó Lưu Dụ có nói qua, kì thật Trần Lâm cũng không hiểu gì, vốn muốn hỏi Lưu Dụ quay về Bắc Kinh sắp xếp chuyện gì, nhưng tình huống khi ấy cũng không tiện để cậu hỏi trước mặt các nhân viên cửa hàng. Sau lại hỏi Tống Đình Phàm, hắn cũng chỉ lắc đầu, nói mình khi nào về Bắc Kinh sẽ biết. Bất đắc dĩ, Trần Lâm đành phải áp chế những nghi vấn trong lòng

Có một số việc một khi đã diễn ra, người ta sẽ cảm giác thời gian qua rất mau. Việc bàn giao công tác của Trần Lâm với Lí Tiểu phàm cũng phi thường thuận lợi. Dù sao thân Lí Tiểu Phàm cũng là cửa hàng phó, với những chuyện trong cửa hàng nàng biết rất rõ ràng, cho nên nàng cùng Trần Lâm ăn ý khăng khít hoàn thành những công việc cuối cùng

Thời gian đó, Trần Lâm nhiều lần muốn tìm Lí Tiểu Phàm nói chuyện một lần, chính là nàng không cho cậu cơ hội nào. Với việc này, Trần Lâm tuy không vừa lòng nhưng vẫn thản nhiên chấp nhận. Miễn cưỡng người khác không phải là tác phong của cậu

Trước khi Trần Lâm rời đi một ngày, buổi trưa mọi người đang ăn cơm, Lưu Dụ vô tư hỏi Trần Lâm, “Trần Lâm, cậu không tính mời các nàng ăn một bữa cơm sao?”

Tống Đình Phàm lập tức nhìn thấy nụ cười bất đắc dĩ của Trần Lâm. Liếc mắt nhìn Lưu Dụ làm hắn câm miệng! Tống Đình Phàm không biết cụ thể chuyện Trần Lâm rời khỏi cửa hàng mang đến những ảnh hưởng gì cho bọn họ, nhưng hắn biết được một chút, bản thân Trần Lâm không phải thực khoái trá, ngược lại, còn có chút nặng nề

Buổi tối, Tống Đình Phàm ở trong phòng ngủ của Trần Lâm, cậu đang vội vàng thu thập hành lí. Nhìn thấy Trần Lâm không ngừng chạy qua chạy lại bận rộn sửa sang, Tống Đình Phàm lần đầu tiên xuất hiện cảm giác mơ hồ trong lòng. Khoảng thời gian này, Trần Lâm thực gầy yếu, chính mình nhìn thấy cũng đau lòng, nhưng chưa khích lệ cậu ấy câu nào. Tống Đình Phàm rất rõ ràng, Trần Lâm không giống hắn. Một khi hắn đã quyết định thì lí do gì cũng không cản được. Chính là, Trần Lâm thì sao? Chính mình dám buộc cậu ấy cùng mình bước đi, con đường này chỉ mới vừa bắt đầu, hắn cũng thừa nhận vẫn còn những áp lực quang minh chính đại. Như vậy sau này, Trần Lâm có thể cùng mình đi đến cuối cùng hay không?

– “Anh làm sao vậy?”. Trần Lâm gọi Tống Đình Phàm nửa ngày cũng không thấy hắn phản ứng. Chỉ có thể đến trước mặt lung lay hắn

Tống Đình Phàm kinh ngạc quay đầu nhìn Trần Lâm

– “Vừa nghĩ gì vậy? Em gọi anh vài tiếng anh cũng không nghe thấy”Tống Đình Phàm lắc đầu, phiêu phiêu mắt nhìn những túi hành lí dưới sàn nhà. “Không nghĩ gì cả, em dọn dẹp xong rồi?”

– “Ân, em chỉ cần mang một ít quần áo và đồ dùng, những thứ còn lại đều là do công ty cấp”. Nói xong lại trực nhớ đến điều gì, khóe miệng cong lên ý cười, “Nhạ, bất quá phải trừ sô pha đang dưới thân anh và bàn trà ra. haha”

Nghe Trần Lâm nói xong, Tống Đình Phàm cũng như hiểu ra điều gì, biểu tình trên mặt cũng không ngưng trọng như vừa rồi. Đúng vậy, chiếc sô pha này là đồ vật mình thực thích, nguyên lai là Trần Lâm mua cho mình. Còn có bàn trà kia, nghĩ đến chiếc bàn trà nhỏ, mắt Tống Đình Phàm lộ ra một mạt ôn nhu

– “Bất quá, em không muốn mang đi, mang theo cũng phiền toái, lại không có chỗ để”. Trong giọng nói tự nhiên toát ra một ít phức tạp

Tống Đình Phàm thẳng mắt nhìn Trần Lâm, bừng tỉnh đại ngộ, chính mình có phải hay không đã quá tàn nhẫn?

Kéo Trần Lâm đang đứng trước mắt vào lòng khi đang ngồi trên sô pha. Vẫn là tư thế ôm Trần Lâm nằm nghiêng thế này

Trần Lâm bình tĩnh nhìn Tống Đình Phàm, cậu đoán, Tống Đình Phàm có chuyện muốn nói với mình

– “Sau khi từ chức, bước gần nhất định làm gì?”

Trong lòng lộp bộp một chút, còn tưởng rằng hắn sẽ không hỏi đến. Trầm mặc hồi lâu, Trần Lâm lại nhìn đôi mắt sâu thẳm không đáy của Tống Đình Phàm, “Tại sao… bây giờ mới hỏi em?”

Tống Đình Phàm hạ mắt, trong lòng lại sáng sủa hơn nhiều. Không sai, hắn cố ý không can thiệp vào chuyện từ chức của Trần Lâm, hắn không chủ động hỏi những dự tính của Trần Lâm, hắn không chủ động thám thính tâm lí làm việc của Trần Lâm. Hắn muốn nhìn Trần Lâm tự mình xử lí sẽ thế nào, hắn muốn biết Trần Lâm đến tột cùng có những khả năng gì? Cho nên thời gian này, Trần Lâm thực bận rộn, thực gầy yếu, thực rối ren, hắn cũng chỉ bàng quan như hoa trên vách đá!

– “Anh…. vẫn không tin em…”. Trần Lâm bất đắc dĩ than nhẹ

Cầm tay Trần Lâm, cậu rõ ràng đang căng thảng

– “Em….” Tống Đình Phàm muốn nhìn rõ suy nghĩ của Trần Lâm, cậu rốt cuộc là nghĩ thế nào, lòng tin của mình tất nhiên trọng yếu, chính là Trần Lâm lại nghĩ, cái gọi là lòng tin căn bản không phải trọng điểm. Nếu hắn đã định là Trần Lâm, thì Trần Lâm, chỉ có thể là của hắn!

– “Trần Lâm”. Tống Đình Phàm tạm dừng một chút, nâng đầu Trần Lâm lên, như muốn thôi miên một ít tư tưởng giáo huấn cho cậu. “Em đồng ý cùng anh một chỗ, chính là hiện tại lựa chọn theo anh quay về Bắc Kinh, nhưng vậy trong tương lai chúng ta phải đối mặt với một ít vấn đề”. Tống Đình Phàm dùng từ ‘một ít vấn đề’ ám chỉ những điều sẽ gặp phải trong tương lai, nhưng cũng không nói rõ

Trần Lâm gật gật đầu, Tống Đình Phàm tiếp tục nói, “Không thể phủ nhận, hiện tại việc từ chức xem như trực tiếp khiêu chiến, anh chỉ muốn em biết để chuẩn bị cho tốt”

– “Đây có thể lí giải cho lí do anh không tin em a?”. Lời nói Trần Lâm rõ ràng đã tức giận

Tống Đình Phàm lắc đầu, “Không phải”

– “Trần Lâm, anh tuyệt đối có năng lực cho em tránh mặt hết thảy mọi vấn đề trong tương lai! Chính là, anh càng hi vọng em có thể đối mặt, hoặc là nói, em nguyện ý cùng anh đối mặt. Cho nên lần này, anh chỉ có thẻ bất động thanh sắc, để cho em hoàn toàn dựa vào suy nghĩ của mình mà chọn lựa. Anh vẫn có ý nguyện cũ, cho em thời gian”. Tống Đình Phàm khí phách nói xong liền chăm chú nhìn Trần Lâm thật sâu

– “Ý của anh là muốn nói cho em biết, nếu sự tình em giải quyết không được, anh hoàn toàn sẽ tiếp nhận?”

Tống Đình Phàm từ chối cho ý kiến, gật gật đầu. Trần Lâm tức giận trèo khỏi người hắn, thẳng tắp đứng trước mặt Tống Đình Phàm

– “Tống Đình Phàm, anh xem em là gì? Nữ nhân? Nữ nhân cần anh bảo hộ?”

Khi Trần Lâm vừa nói ra, bản năng liền cảm giác không khí xung quanh lạnh đến cực điểm

Chương 45

Trần Lâm muốn nhìn một chút biểu tình của Tống Đình Phàm lúc này, chính là cậu không dám, cậu sợ hãi sự trầm mặc của Tống Đình Phàm. Ngay thời điểm Trần Lâm nghĩ mình sẽ bị bầu không khí này đông lạnh Tống Đình Phàm đã mở miệng, nghiến răng nghiến lợi rồi cực lực nhẫn nại, “RÚT-LẠI-NHỮNG-LỜI-EM-VỪA-NÓI!”

Trần Lâm cả kinh, một cử động nhỏ cũng không dám. Thật ra, cậu chưa bao giờ thấy Tống Đình Phàm tức giận rõ ràng như bây giờ, trước kia cho dù Tống Đình Phàm không vui người khác cơ hồ cũng không nhận ra. Nhưng hiện tại, Trần Lâm sợ, thực sự sợ. Cậu không dám tưởng tượng tiếp theo Tống Đình Phàm sẽ làm gì mình. Kì thật, lời kia vừa ra khỏi miệng, Trần Lâm cũng biết mình sai rồi, cậu hối hận. Nói vậy, không chỉ vũ nhục Tống Đình Phàm, mà còn vũ nhục chính mình!

Cậu cũng không biết tại sao mình lại thốt ra như vậy, bình thường mình không lỗ mãng tùy tiện thế, vì cái gì mỗi khi đối mặt Tống Đình Phàm, mình luôn không là chính mình chứ?

Đúng vậy, Tống Đình Phàm làm sao xem cậu là nữ nhân? Hắn có nói những lời này, nọ, đó, kia, cũng giữ gìn rõ ràng chính kiến của mình. Nhưng là người ta cho điều kiện tiên quyết, người ta nói sẽ để mình giải quyết trước, nếu mình giải quyết không được mới nhúng tay, cũng không phong bế quyền chủ quyết của mình! Hắn cho mình đủ quyền tự chủ, chính mình thế nào sẽ cho rằng hắn xem mình là nữ nhân?

Trần Lâm nếu ý thức mình không làm gì sai, có chết cũng không sửa lại. Có sai cậu sẽ thừa nhận

– “Thực xin lỗi. Em… nhất thời nói sai…”. Trần Lâm nơm nớp lo sợ giải thích. Cậu hiện tại không nắm bắt được tâm tình của Tống Đình Phàm

Nghe Trần Lâm thành tâm giải thích, hơn nữa trong thời gian mình trầm mặc thiên hạ sắc mặt hết trắng rồi xanh, Tống Đình Phàm như vậy cũng đã đủ cho Trần Lâm chuyển một vòng tâm tư. Chính là, dù có như vậy, hắn cũng không nghĩ sẽ bỏ qua ngay. Trần Lâm này, phải bị giáo huấn, thế nhưng có thế nói ra những lời không suy nghĩ như vậy!

Tống Đình Phàm lạnh mắt nhìn Trần Lâm, chút ý tứ tha thứ cũng không có. Trần Lâm nhìn thấy lại hốt hoảng một trận trong lòng

– “Ngày mai anh lái xe lại đây mang hành lí của em để tạm ở chỗ anh, em có thể về nhà một chuyến, sau đó trực tiếp đến Bắc Kinh”. Ngữ khí không lạnh không đạm nhưng cũng nghe ra vài phần cường ngạnh

Trần Lâm há mồm định phản bác nhưng bị Tống Đình Phàm liếc mắt một cái lại im lặng

– “Thế nào? Em còn muốn nói lời khác?”

Trần Lâm muốn hỏi, anh không cùng về Bắc Kinh với em sao? Nhưng ánh mắt lạnh lùng tà nghễ của Tống Đình Phàm nói rõ hắn chưa hết giận, Trần Lâm sợ có hỏi cũng như không, vì thế đôi môi đã mở ra cũng không phát ra tiếng

– “Anh đi tắm rửa”. Tống Đình Phàm không hề liếc nhìn Trần Lâm một cái đã trực tiếp đi vào buồng vệ sinh

Trần Lâm cứ căng cứng như vậy nghe Tống Đình Phàm nhất ngôn nhất ngữ, nhìn Tống Đình Phàm nhất cử nhất động. Đến khi tiếng cửa buồng vệ sinh đóng lại, cậu mới thanh tỉnh một chút. Lòng tràn đầy ủy khuất nhưng không thể nói ra. Bởi lí do tiên quyết là, cậu quả thật đã nói sai

Khi hai người nằm trên giường, Trần Lâm vẫn co quắp bất an đối mặt Tống Đình Phàm. Thân thể cứng ngắc cũng truyền cho Tống Đình Phàm tin tức này. Tống Đình Phàm bất đắc dĩ, động tay một chút kéo người vào lồng ngực. Tống Đình Phàm hiểu rõ sách lược, thiên hạ có điểm xao sơn chấn hổ là tốt rồi, làm gì cũng một vừa hai phải– “Mời các nàng ăn cơm hay không, tùy em quyết định. Nếu không phải tất yếu thì cũng không cần thiết. Không ai trách em, cũng không ai trách móc lí do của em. Về phần Quang ca kia của em, nếu đã gửi đơn từ chức, nói lời từ biệt cũng không khác không nói là bao”. Giọng nói Tống Đình Phàm đã khôi phục hương vị bình thường

– “Ân”. Trần Lâm cũng nghĩ như vậy, cậu rời đi không có nghĩa về sau không gặp được các nàng, vấn đề ăn bữa cơm sau này vẫn có cơ hội. Bất quá Trần Lâm nghĩ, cậu hẳn là phải nói chuyện với Lí Tiểu Phàm một lần. Mà đối với Quang ca, Trần Lâm nếu đã tính toán đối xử lạnh nhạt, như vậy cậu từ chức theo trình tự công việc là được rồi, thông báo hay không thông báo cho Trương Bá Quang một tiếng đều phụ thuộc tâm tình của Trần Lâm, mà cậu vốn không có ý định thông báo

Sau khi Trần Lâm và Tống Đình Phàm trải qua mâu thuẫn nhỏ này, quan hệ hai người rõ ràng không còn dung hợp nhu sướng như trước. Nguyên nhân đầu tiên là từ Trần Lâm, Trần Lâm thực sự bị dọa, cậu hoài nghi mình hiểu hết người này sao? Thời điểm áp suất quanh Tống Đình Phàm rất thấp kia, Trần Lâm đều cảm giác hô hấp khó khăn. Cho nên, sau đó đối mặt với Tống Đình Phàm, vô hình trung cậu đều cẩn thận giữ khoảng cách. Mà Tống Đình Phàm dù biết rõ thế cũng không quan tâm

Nghĩ đến, hắn đều có ý định của mình!

Ngày hôm sau Tống Đình Phàm lại cửa hàng đón cậu, nhưng Lí Tiểu Phàm lại nói mọi người định cùng Trần Lâm đi ăn cơm trưa, xem như là tiệc chia tay. Trần Lâm tất nhiên vui vẻ đáp ứng, bởi vì Lí Tiểu Phàm chủ động hòa hảo với cậu. Bất quá Trần Lâm lo lắng có khách hàng đến tìm nên chuyển thời gian ăn cơm thành bữa chiều. Cậu muộn một ngày cũng không sao. Đương nhiên, chuyện này Trần Lâm cũng gọi điện báo Tống Đình Phàm, Tống Đình Phàm không nói gì, toàn bộ đều nghe theo Trần Lâm

Cửa hàng Trần Lâm ăn cơm, bên bàn cơm ai cũng lộ vẻ lưu luyến không tha, đương nhiên cũng khách sáo hàn huyên chúc mừng tiền đồ của Trần Lâm, thêm vài lời linh tinh nữa. Tuy rằng trong cửa hàng có vài người không hài lòng với quyết định từ chức đột ngột của cậu, nhưng ai cũng hiểu đạo lí người đứng chỗ cao, nước chảy chỗ thấp. Nếu Trần Lâm không giải thích minh xác, các nàng cũng không có lí do gì để tìm tòi đào sâu. Ai cũng không phải tinh khiết vừa vào đời, điểm tôn trọng tự do cá nhân ấy vẫn làm được

Kim Tinh trước kia vì Trần Lâm không chú ý đến tâm tình của Lí Tiểu Phàm, rồi không thông báo kịp thời cho mọi người tin tức chuyển đi cũng có chút trách cứ, bây giờ cũng tan thành mây khói

Kì thật nếu nói thẳng ra, Kim Tinh cũng không trách cứ lí do của Trần Lâm. Bởi vì hai việc kia thì có một không phụ thuộc vào chủ quan Trần Lâm. Trần Lâm đã thông báo mình sắp sửa rời cửa hàng, cũng không trách được gì. Về phần Lí Tiểu Phàm, Kim Tinh rất quan tâm chuyện của cô, đương nhiên, Lí Tiểu Phàm cũng phải một phen khai đạo giải thích, Kim Tinh mới lượng giải
Đến đây, Lí Tiểu Phàm đã có thể hiểu Trần Lâm, chính là sẽ phải nói ra, duy trì lâu sẽ khó nói. Vì thế, ăn cơm xong, Lí Tiểu Phàm hẹn Trần Lâm đến quán cà phê, xem như cho hai người một cơ hội nói chuyện với nhau

– “Trần Lâm, thực xin lỗi”

Trần Lâm đang nghịch tách cà phê, ngẩng đầu nhìn Lí Tiểu Phàm, đột nhiên tươi cười. Cậu biết vì sao Lí Tiểu Phàm lại nói vậy, hẳn là vì thái độ lảng tránh lạnh nhạt của cô trong thời gian qua đi

– “Tôi biết gần đây tôi có chút thất thường, tôi chỉ là có chút… không lí giải được….”. Lí Tiểu Phàm không hiểu mình nói gì, nàng nghĩ mình có thể hiểu tâm trạng của Trần Lâm, nhưng những lời vừa nói đây, nàng phát hiện nàng còn không hiểu mình. Trần Lâm, thực sự cùng người kia quay về Bắc Kinh sao?

Trần Lâm không giật mình vì những lời đột ngột của Lí Tiểu Phàm. Cậu đã sớm biết, theo tác phong của Lí Tiểu Phàm, nàng không thể chỉ vì mình từ chức mà thay đổi thái độ, xem ra lời nói của Lưu Dụ ngày đó vẫn ảnh hưởng nhất định đến nàng

Trần Lâm nhấp một ngụm cà phê, thật đắng, mình chưa bao giờ thích cà phê. Đặt tách xuống, Trần Lâm ngậm hai viên đường vào cho đỡ đắng. Lí Tiểu Phàm lúc này mới tươi cười trấn an

– “Tiểu Phàm, không cần giải thích. Tôi cũng không có ý trách cô”

Trần Lâm nói vậy làm cho Tiểu Phàm hạ khóe môi, tựa tiếu phi tiếu

– “Trần Lâm, anh luôn như vậy, tất cả mọi chuyện theo anh đều là râu ria, có lẽ thái độ lặng im bình tĩnh của anh là vĩnh viễn. Có lẽ, theo ý anh, tôi không cần phải giải thích, chính là tôi tự biết mình đã vượt qua hạn độ của anh. Ngẫm lại xem, tôi có lí do gì để phản ứng với anh như vậy. Nếu là bằng hữu, tôi cũng không quá khích như thế”. Lí Tiểu Phàm giống như vừa nén giận vừa không làm Trần Lâm thình thịch từng đợt trong lòng

Cậu không ngờ, mình, nguyên lai, vẫn làm người khác có ấn tượng như vậy…

Là, thái độ làm người của cậu quả nhiên dừng lại ở một chừng mực nội tâm nhất định, không dễ dàng để người khác quấy rầy, đối đãi với người chung quanh là tiếp cận không thân cận, quan tâm cũng không quan tâm, kết giao không thâm giao. Trần Lâm vẫn cho rằng như vậy không có gì không tốt, ít nhất đến giờ cậu cũng không thấy có gì không đúng. Chẳng lẽ nguyên tắc làm người của mình từ trước đến nay đã làm cho Tiểu Phàm có ấn tượng như thế sao?

– “Tiểu Phàm, cô có thể đã lầm, tôi tuy rằng im lặng bình tĩnh, có thể tính cách của tôi không hướng ngoại, nhưng điều đó không có nghĩa việc gì với tôi cũng là râu ria. Tôi biết rõ như thế, ví dụ, nếu cô nói cô không quan trọng với tôi, tôi không cần…. ngồi đây nghe cô nói những lời này mà có thể tìm lí do thoái thác”. Trần Lâm dùng giọng điệu lạnh nhạt bày tỏ quan điểm của mình, câu cuối lại thay đổi khẩu khí

– “Tôi nghĩ, cô vẫn là đang nghi vấn quan hệ của tôi và Tống Đình Phàm đi”. Trần Lâm dùng câu hỏi tu từ để biểu đạt ý tứ

– “Tôi và anh ấy thật là ở cùng nhau”

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau