THUẬN THEO TỰ NHIÊN, NƯỚC CHẢY THÀNH SÔNG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thuận theo tự nhiên, nước chảy thành sông - Chương 36 - Chương 40

Chương 36

– “Trần Lâm, ôm anh, dùng hai tay ôm anh….”. Tống Đình Phàm dán vào tai Trần Lâm uyển chuyển ra lệnh

Trần Lâm không nhiều lời, cậu cũng muốn ôm người trên thân, cho dù xấu hổ cùng quẫn, cậu, cũng là nguyện ý. Khi cánh tay Trần Lâm chạm đến bả vai Tống Đình Phàm, không hề nghi ngờ đây là kích thích lớn nhất cho trận hoan ái này

Hai tay Tống Đình Phàm không ngừng vuốt ve đùi Trần Lâm, thân thể cũng đã muốn không kiềm chế được. Khi hai tay tìm tới mông người kia, ý vị, đã không nói mà rõ ràng. Tầm mắt hai người giằng co, không phải không rõ. Ngón tay Tống Đình Phàm thong thả thăm dò vào mật huyệt, “Trần Lâm… mở chân ra… một chút….”. Giọng nói hắn có chút hương vị dụ hoặc

Trần Lâm nghiêng đầu qua một bên như không để ý. Mà chân cũng, mở ra một chút. Tuy rằng một chút, nhưng cũng đủ Tống Đình Phàm khai cương thác thổ thuận lợi. Ngón tay hắn vừa mới dao động đến bí huyệt của Trần Lâm, vừa mới chạm tới, thân thể cậu lại căng cứng không biết làm sao, hai chân theo bản năng muốn co lên, nhưng bị Tống Đình Phàm mạnh mẽ ngăn lại. Mà thân dưới của Tống Đình Phàm cũng bắt đầu ngạnh lên. Mồ hôi trên trán rịn ra ngày càng nhiều. Hắn, không thể, nhẫn nhịn, nhẫn nhẫn, nữa

Tống Đình Phàm vuốt ve những nếp uốn của hoa huy*t Trần Lâm, muốn Trần Lâm được thả lỏng, tay kia cũng không nhàn rỗi mà không ngừng xoa nắn một khối hồng anh của cậu

Trần Lâm rõ ràng rất hưởng thụ, thân thể cậu dần dần thả lỏng ám chỉ rõ ràng cho Tống Đình Phàm. Tống Đình Phàm liền đẩy mạnh ngón tay vào bí huyệt của cậu, “Ân… a”. Kinh hô một tiếng khiến Trần Lâm hồi phục tinh thần, vặn vẹo thân thể muốn dị vật kia lui ra

– “Trần Lâm, Trần Lâm, thả lỏng… Đừng nhúc nhích…. Ngoan…. Đừng nhúc nhích….”. Tống Đình Phàm bận dâng tặng lời lẽ cho cậu, khinh chước hôn nhẹ người đang xao động, miệng không ngừng an ủi

An ủi như vậy cuối cùng cũng phát huy tác dụng, Tống Đình Phàm mới bắt đầu chuyển động ngón tay, kìm, giảo, động… Trần Lâm tuy bài xích dị vật nhưng dưới thân không cảm thấy đau, chỉ hơi trướng một chút. Tống Đình Phàm liên tục hôn lên môi cậu, ngón tay cũng không ngừng tăng thêm, tiếp tục, một, hai… Mãi đến khi ba ngón tay đã đi vào mới ngừng hôn cậu. Ba ngón tay kia không ngừng khuếch trương, gấp khúc khớp xương, khắp nơi sưng lên chống đỡ, ngẫu nhiên lộng nhẹ, Trần Lâm từ bài xích ban đầu đến hiện tại mới có được cảm giác trướng trướng, không thể không nói, cậu thích ứng rất tốt. Hoặc là nói Tống Đình Phàm thật kiên nhẫn, biết không có gì phụ trợ, hắn chỉ có thể làm cho cậu chậm rãi thích ứng, để Trần Lâm hảo hảo cảm nhận lần đầu tiên này

Biết chuẩn bị đã không sai biệt lắm, Tống Đình Phàm liền chặn môi cậu, chỉ để lại một câu, “Ôm anh!”. Ba ngón tay nhanh chóng rút khỏi cơ thể Trần Lâm lại hậu huyệt của cậu ngừng lại một chút, nhưng mà khe hở như vậy lập tức đã bị một vật cự đại lấp vào. Trần Lâm tuy không đổ máu, nhưng cũng cảm giác được đau đớn– đau như bị kim châm, đau như bị hỏa thiêu nóng rực. Không kêu lên, Trần Lâm dùng hai cánh tay bấu chặt đầu vai Tống Đình Phàm, cùng lúc cũng cắn môi hắn. Tống Đình Phàm biết môi mình chảy máu, nhưng hắn không né tránh nếu điều đó làm Trần Lâm thoải mái một chút

Hai người bất động thật lâu, khi đau đớn dần tan ra trong Trần Lâm, một lại cảm giác ma mị bắt đầu từ bộ vị kia tràn ra, Trần Lâm không kiên nhẫn vặn vẹo

Biết Trần Lâm đã thích ứng, Tống Đình Phàm vội vã lấy một miếng đệm đặt dưới eo Trần Lâm, hai tay cố định hông cậu, giọng nói thật trầm gọi một tiếng, “Trần Lâm….”. Xem như báo động cho cậu, bắt đầu luật động bên trong Trần Lâm. Nhẹ nhàng nhợt nhạt xuất nhập với người vừa nếm qua tình ý như Trần Lâm lại càng khó nhịn

Trần Lâm cắn môi thật nhanh, sợ chính mình lại phát ra âm thanh như trước đó. Tự ép mình như vậy khiến hai mắt cậu đều nhỏ lệ, nhưng Tống Đình Phàm vẫn phát hiện đúng lúc, dùng đầu lưỡi liếm đi. Đôi mắt mở to mọng nước hôn nhiên như mị nhân nhìn Tống Đình Phàm, rõ ràng khiến cho người bên trên đẩy nhanh tốc độ, đột nhiên, như là chạm vào điểm mẫn cảm trong Trần Lâm, khiến cho cậu nhanh chóng run lên, cũng vì thế mà không khống chế được tiếng thét chói tai, “Ân… a…” 

Trần Lâm kích động như thế làm Tống Đình Phàm biết hắn đã tìm đúng địa phương, không để ý biểu tình phản đối của cậu, “A… Khác…. không nên…. Ân”. Tống Đình Phàm mãnh lực công kích điểm nhạy cảm kia, sau vài lần rốt cuộc làm Trần Lâm chịu không nổi, thân thể lã đi, hoa huy*t co rút nhanh, chính mình và Tống Đình Phàm đồng loạt phát tiết. Một cỗ nhiệt lưu nóng rực muốn đốt cháy tràng bích của mình, não Trần Lâm trống rỗng, chỉ có thể nghe thấy tiếng thở nặng nhọc của nhau

– “Hô…a.. Vù vù….”

Sau khi dư vị kích tình dần tiêu tan, Tống Đình Phàm cảm thấy mình có chút lạnh, vươn tay muốn tìm chăn đắp cho hai người, nhưng mò trái mò phải vẫn không thấy chăn đâu, xoay mặt nhìn sang mới phát hiện ra, chiếc chăn vì những xung động hoan ái của hai người mà rơi xuống đất từ khi nàoTống Đình Phàm dùng mũi chân kéo chăn lên giường, hai bộ vị vốn vẫn còn liên kết nhau, tất nhiên lại bị động tác này kinh động, mắt thây dục vọng lại sắp ngẩng đầu, Tống Đình Phàm ẫn nhẫn lui ra. Lần đầu tiên, hắn, không muốn Trần Lâm quá mệt mỏi. Nhưng lại rất tự tin, làn này, tuyệt đối đã lưu lại cho Trần Lâm một ấn tượng tốt!

Đột nhiên rút ra khiên cơ thể Trần Lâm co rụt lại, cũng rõ ràng cảm giác có gì chậm rãi chảy ra từ bộ vị mình. Trần Lâm hoảng loạn luống cuống, xấu hổ không biết làm thế nào điều chỉnh vị trí của hai chân mình

Tống Đình Phàm giữ cậu lại, trong ánh mắt đầy sủng nịch tươi cười hòa hảo, kéo Trần Lâm ngồi dậy, “Lâm Lâm, tắm rửa, anh tắm cho em” 

Tư thế hiện tại càng làm Trần Lâm cảm giác rõ ràng có gì chảy xuôi từ trong cơ thể mình, rất xấu hổ. Mà Tống Đình Phàm lại đột nhiên xưng hô thân mật làm lòng Trần Lâm cũng loạn tiết tấu nhịp đập. Đầu óc mơ hồ, cậu được Tống Đình Phàm bế vào phòng vệ sinh

Phòng vệ sinh của Trần Lâm tất nhiên không có bồn tắm xa hoa, cũng chỉ là một bồn tắm thẳng đứng. Bên trong có một vòi hoa sen, tuy thẳng đứng nhưng có thể ngồi xổm vào. Thực rõ ràng bồn này được thiết kế độc lập cho một người dùng. Hiện tại hai người ngồi vào đã chật chội hơn rất nhiều. Khi nước ấm xối vào người cậu, ý thức của Trần Lâm mới thanh tỉnh lại

Vội vàng muốn cự tuyệt hai tay Tống Đình Phàm đang thanh tẩy trên người mình, mặt đỏ, miệng nói lắp, “Này….không gian nơi này quá nhỏ, anh… anh tắm trước, em tắm sau!”. Nói xong liền muốn xoay người bước ra, nhưng bị Tống Đình Phàm kéo lại, đặt ở trên đùi, Trần Lâm bất an vặn vẹo làm Tống Đình Phàm cao giọng, “Không được động đậy nữa! Nếu vậy anh không chỉ đến một lần!”. Uy hiếp liền có hiệu quả, Trần Lâm liền ngồi yên

Vì Tống Đình Phàm cầm vòi sen tẩy rửa nơi đó của mình, cậu cũng cảm thụ được ngón tay hắn tiến tiến xuất xuất. Trần Lâm không dàm nhìn, không dám cảm thụ, không dám vặn vèo, chỉ có thể vùi mặt vào hõm vai Tống Đình Phàm

Tống Đình Phàm tẩy rửa cho hai người xong, chuẩn bị bế Trần Lâm ra ngoài, nhưng cậu lại….– “Thả em xuống, em tự đi được”. Ngữ khí tuy ngượng ngùng nhưng là câu hoàn chỉnh đầu tiên trong đêm nay. Tống Đình Phàm không hề kiên trì, hắn biết trình độ của mình vừa rồi, theo thể lực của Trần Lâm cũng có thể tự đi, thậm chí chỉ cần công việc ngày mai không quá nặng nề, cậu cũng sẽ không có vấn đề gì. Không thể phủ nhận, Tống Đình Phàm suy nghĩ thật chu toàn cho Trần Lâm, không chỉ ân ái, mà cả những việc có thể phát sinh sau cơn hoan ái, hắn cũng đều tỉ mỉ chọn lựa một giải pháp hoàn mĩ cho cậu

Hai người quay lại giường, Tống Đình Phàm tự nhiên ôm Trần Lâm vào ngực, để đầu cậu thoải mái gác lên hõm vai mình. Trần Lâm lúc này cũng sẽ không bao giờ nhiều lời cự tuyệt, nếu việc thân mật nhất đều đã trải qua, thì những việc khác cũng tự nhiên như vậy. Huống chi, người này còn sưởi ấm cho cậu

– “Trần Lâm”. Cằm Tống Đình Phàm đặt trên đầu Trần Lâm, từng vòng từng vòng vuốt ve

– “Ân” 

Đợi lâu không thấy nói gì, Trần Lâm muốn ngẩng đầu nhìn Tống Đình Phàm. Thân thể mới vừa động liền bị hắn ngăn lại, “Lộn xộn nữa, gió sẽ lọt vào chăn”. Nói xong lại dịch dịch góc chăn cho Trần Lâm

– “Ổ chăn của em lúc nào cũng lạnh như vậy?” 

Trần Lâm gật gật đầu trước ngực Tống Đình Phàm, “Chỉ mùa đông thôi, mùa hè thì không sao. Kì thật, em cũng quen rồi, không có gì đâu”. Câu sau như muốn an ủi Tống Đình Phàm, hy vọng hắn không nên quá lo lắng cho mình. Một hồi sự tình đêm nay khiến Trần Lâm khắc cốt ghi tâm thể nghiệm những săn sóc và uát ức của Tống Đình Phàm. Tuy rằng cảm giác rất tốt, nhưng Trần Lâm cũng hiểu Tống Đình Phàm hẳn đã mệt nhọc? Như thế rất hao tâm tốn sức

Ôm chặt Trần Lâm trong lòng ngực mình, “Về sau sẽ không”. Lời hứa hẹn như có như không

Nhiều năm về sau, Trần Lâm mới hiểu suy nghĩ của mình bây giờ ngốc như thế nào! Tống Đình Phàm làm sao lại mệt? Tống Đình Phàm hắn căn bản không cần phí sức quá nhiều, không cần hao tâm quá nhiều, chỉ là việc hắn nghĩ mình đương nhiên phải làm thôi. Mà chút đương nhiên phải làm kia khiến Trần Lâm uất ức rất nhanh

Hai người không ai nói gì nhưng cũng biết đối phương chưa ngủ. Trần Lâm đột nhiên nhớ đến chuyện gì, huých Tống Đình Phàm một chút, “Chuyện ở Bắc Kinh giải quyết xong rồi?”

– “Ân. Xong rồi”. Tống Đình Phàm gật gật đầu

– “Vậy, anh….”. Trần Lâm do dự muốn hỏi tiếp, lại nghĩ hôm nay Tống Đình Phàm đã mệt chết đi, vừa lái xe vài giờ đồng hồ, hơn nữa hiện tại đã muộn như vậy, vẫn là để hắn nghỉ ngơi đi

Tống Đình Phàm nghi vấn muốn tiếp tục nghe, Trần Lâm lại nói, “Không có gì, nhanh ngủ thôi” 

Chương 37

Hôm sau, Trần Lâm bị sức nóng đánh thức, cậu cảm giác da thịt mình đều khô nóng. Mở to mắt, nhìn người trước mặt, trong nháy máy, kí ức đêm qua lại trở về nguyên vẹn, sáng sớm mà Trần Lâm đã đỏ mặt. Quan sát người bên cạnh, sau một đêm liền nhìn thấy lún phún râu, Trần Lâm hiếu kì muốn chạm thử. Trần Lâm là người phương Nam, lông trên cơ thể thực thưa thớt, làn da thậm chí còn đẹp hơn thiếu nữ xứ Bắc. Râu càng không có bao nhiều, cơ bản khoảng một tuần mới thoáng nhìn thấy một chút. Với việc này, Trần Lâm thật oán hận

Tay Trầm Lâm còn chưa chạm đến râu của Tống Đình Phàm liền cảm giác mặt hắn rất nóng, nhìn thêm lại thấy cả mặt đỏ bừng, môi khô khốc, mà da thịt hai người kề sát vẫn thực nóng rực. Trần Lâm ngơ ngẩn, cũng biết đó không phải do đắp chăn, mà là, Tống Đình Phàm phát sốt!

Trời ạ! Sao lại như thế? Trần Lâm khẩn trương đứng dậy, lại sợ động tác quá mạnh của mình đánh thức người trên giường, chỉ có thể chậm rãi rời đi. Cơ thể quang lõa cũng bất chấp khí lạnh tấn công, cậu liền vào phòng vệ sinh ủ nóng khăn mặt, cấp tốc đắp lên trán Tống Đình Phàm. Nhưng ngẫm lại thế này cũng không được bao nhiều, nếu không hạ sốt thì làm sao?

Lại lập tức chạy đến tủ thuốc, bên trong có chứa một ít thuốc thường dùng. Trần Lâm tìm một viên thuốc hạ sốt cho Tống Đình Phàm uống, cậu nhớ rõ lần trước mình phát sốt, Quang ca liền đưa thuốc này cho mình, cậu uống một buổi tối thì hạ, không biết có dùng được cho Tống Đình Phàm không

Trần Lâm lại đi vào phòng bếp rót cho Tống Đình Phàm một li nước ấm, muốn đánh thức hắn

– “Đình Phàm, Đình Phàm… tỉnh tỉnh, anh sốt rồi, dậy uống thuốc hãy ngủ tiếp…”

Tống Đình Phàm mở hai mắt mờ sương, nhất thời không rõ mình ở đâu, nhưng khi nhìn thấy Trần Lâm hắn lại không lo lắng chút nào. Nhận thứ gì đó Trần Lâm đưa cho, hắn trực tiếp nuốt xuống, hắn nghĩ Trần Lâm nói gì đó với mình, nhưng ý nghĩ thực sự rất trầm, trầm đễn nỗi hắn chỉ muốn nằm xuống

Nhìn chằm chằm Tống Đình Phàm uống thuốc, mày Trần Lâm luôn nhấc lên từ khi tỉnh dậy bây giờ mới hạ xuống một chút. Tìm điện thoại, mới 6h40 sáng. Trần Lâm nghĩ cũng không vội, mình đi rửa mặt, sau đó nấu chút cháo hoa cho Tống Đình Phàm rồi mới ra mở cửa tiệm, thời gian vẫn còn thong thả. Nghĩ đến mở cửa tiệm, Trần Lâm lập tức nhớ ra đêm qua mình không nhớ đến– xe của Tống Đình Phàm!

Cầm chìa khóa ra mở cửa, xuyên qua cửa thủy tinh, Trần Lâm nhìn thấy bên ngoài một màn trắng xóa. Vì trời chưa sáng hoàn toàn nhưng tuyết lại xây thành một khoảng trắng bạc vẫn làm cho quang cảnh trước mắt sáng sủa rất nhiều. Mà chiếc xe một màu đen của Tống Đình Phàm lại nằm dưới lớp tuyết dày. Bất quá, điều này cũng không làm Trần Lâm khó nhận ra

Trần Lâm trong lòng buồn cười, chính mình nghĩ thật là đúng! Bây giờ nên làm gì? Tống Đình Phàm không thể tự lái xe đi, như vậy…. chỉ có thể gọi Mục Kiệt Lưu Dụ? Trần Lâm nghĩ lại thấy thần kinh căng thẳng, cậu không ngại nói cho bọn họ về mối quan hệ của mình với Tống Đình Phàm, chỉ là… Nếu Mục Kiệt Lưu Dụ biết, không biết bọn họ còn nháo mình đến đâu. Trần Lâm cười khổ nhiều hơn là buồn cười

Không chỉ với Lưu Dụ Mục Kiệt, Lí Tiểu Phàm và Kim Tinh cũng vậy, Trần Lâm cũng dám đối mặt nói thẳng. Sở dĩ cậu muốn đưa xe Tống Đình Phàm đi là bởi vì, trước mắt cậu còn không chắc chắn mọi người có tiếp nhận quan hệ của cậu và Tống Đình Phàm không, cho nên tạm thời chỉ có thể tránh đi. Vô luận đối với ai cũng vậy, trong một lúc nào đó, những mối quan hệ tiến dần từng bước là một quy tắc sinh tồn

Trần Lâm quay lại cửa hàng, gọi điện thoại cho Mục Kiệt, di động rất nhanh đã kết nối. Nguyên lai đêm qua hai người kia ngồi ở quán bar của Nghiêm Tử Vĩ uống rượu nói chuyện phiếm, đến rạng sáng mới lung tung ngủ lại ở văn phòng của Nghiêm Tử Vĩ. Ngủ thực sự không thoải mái, tiếng chuông điện thoại chói tai liền kinh động đến họ

– “Này…”. Giọng nói vẫn còn ngái ngủ, người bình thường sẽ không nghĩ Mục Kiệt ôn nhu nhĩ nhã lại có âm thanh như vậy

– “Mục Kiệt, tôi Trần Lâm, làm phiền các anh rồi, ngại quá”. Trần Lâm trong lòng nghĩ mình quấy rầy giấc ngủ của người khác, cũng có chút có lỗi

Mục Kiệt vừa nghe đến Trần Lâm liền có chút thanh tỉnh, vội vàng nói, “Không sao, không sao, làm sao sáng sớm đã gọi?”

Trần Lâm tuy rằng cảm giác có lỗi, nhưng việc cần nói thì vẫn phải nói, “Ách, bây giờ anh có thể đến cửa hàng của tôi một chút không?”. Trần Lâm do dự không nói rõ

– “Ân? Cái gì?”. Mục Kiệt rõ ràng vẫn chưa tỉnh ngủ

Trần Lâm lặp lại lần nữa, “Cái kia, bây giờ anh có tiện đến cửa hàng tôi không? Có chút việc cần…”

Trần Lâm tuy quanh co nhưng ý tứ cũng hiểu được, Mục Kiệt cũng coi như đã thanh tỉnh, nhìn đồng hồ trên tường, mới 6h45, sớm như vậy? Trần Lâm có chuyện gì?

Trong miệng vội vàng hùa theo, “Mạnh mẽ lên, tôi lập tức đến. Cậu chờ một chút”. Cúp điện thoại, tay không ngừng lay Lưu Dụ

– “Mau, Lưu Dụ, Trần Lâm bên kia có chuyện cần giúp, chúng ta mau đến! Mau, khi khác ngủ”Ngữ khí Mục Kiệt có chút gấp gáp, Lưu Dụ không dám chậm trễ, bật dậy tùy ý chỉnh sửa lại y phục, liền cùng Mục Kiệt đuổi đến nơi Trần Lâm! Bọn họ không dám khinh thường, Tống Đình Phàm vừa đi có một ngày, bọn họ lại để Trần Lâm xảy ra chuyện, như vậy bọn họ liền xong đời a!

Khi hai người đến cửa hàng của Trần Lâm, bốn mắt nhìn thấy gì??– Xe của Tống Đình Phàm!!

Lưu Dụ ra sức dụi dụi mắt, gập ghềnh mở miệng, “Mục… Mục Kiệt, tôi không… nhìn lầm phải không?”. Mục Kiệt hoàn hồn nhanh hơn Lưu Dụ, vừa nhìn thấy xe của Tống Đình Phàm, hắn đã hiểu được tám, chín phần

– “Tin vào hai mắt mình đi, cậu không nhìn lầm!”. Nói xong liền lộ ra chiêu bài tươi cười không rõ ý vị

Hai người liếc nhau, trong lòng còn sáng sủa hơn mặt đất đầy tuyết

Trước khi bọn họ đến Trần Lâm đã rửa mặt xong, hơn nữa còn bắt cháo lên bếp, bây giờ đang nấu cháo. Trong lúc đó còn đổi khăn vài lần cho Tống Đình Phàm. Gọi hai người vào phòng ngủ bên trong, Trần Lâm không để ý vẻ mặt tựa tiếu phi tiếu của bọn họ. Hai người kia lúc mới vào phòng vừa nhìn thấy Tống Đình Phàm đã quay đầu quan sát Trần Lâm, loại ánh mắt này Trần Lâm muốn bỏ qua cũng không được, hai cặp mắt kia đều đang cường điệu, không giải thích mình xác cho chúng tôi, quyết không bỏ qua!

Trần Lâm chỉ có thể bất đắc dĩ mở miệng, “Ách, anh ấy… đêm qua, ách… ngủ lại chỗ tôi…”. Tĩnh lược nhiều từ ngữ quan trọng, trực tiếp chấm dứt câu nói, “Cái kia, nhạ, hiện tại phát sốt”

Hai người há hốc miệng, bốn mắt nhìn nhau khó tin, Tống Đình Phàm bị áp rồi?!?

Lưu Dụ rất muốn hỏi chi tiết nhưng hắn vẫn là không dám! Bất quá còn nhiều thời gian, hắn, sẽ tìm cho ra! Với đôi mắt hỏa nhãn kim tinh, việc này có thể tránh được pháp nhãn của hắn sao?

Vẫn là Mục Kiệt bình tĩnh, tuy rằng trong lòng khó tin nhưng ngoài mặt vẫn rất bình thường, hồ nghi này hắn không thể tùy tiện kết luận. Nếu bị người nào đó biết được, hắn còn không biết mình sẽ chết như thế nào!

Trần Lâm tất nhiên không biết tâm tư đang luân chuyển của hai người, một bên thay khăn chườm cho Tống Đình Phàm, một bên giải thích, “Anh ấy hôm qua chắc là bị nhiễm lạnh, nên bây giờ mới phát sốt”
– “Thật vậy chăng?”. Lưu Dụ không nhịn được, hay là hỏi thẳng đi, đáng tiếc, lập tức đã bị Mục Kiệt đá vào chân

– “A…Úc! Mục Kiệt, cậu!”. Lưu Dụ ôm chân lu loa, Mục Kiệt giẫm lên chân hắn mà không để ý. Hắn nghĩ lời Trần Lâm nói có lẽ là thật, bất quá, cũng khó nói!

Đáp lại ánh mắt nghi hoặc của Trần Lâm, hai người lắc lắc đầu, không có gì

– “Tôi đã cho anh ấy uống thuốc hạ sốt, chỉ có thể từ từ xem sao. Nếu giữa trưa còn không hạ sốt thì đưa anh ấy đến bệnh viện”

Mục Kiệt Lưu Dụ cũng đồng ý, Lưu Dụ an ủi, “Yên tâm, yên tâm! Trần Lâm, sức khỏe Tống Đình Phàm tốt lắm, chút bệnh vặt này không là gì với cậu ấy đâu”. Mục Kiệt cũng gật gật đầu phụ họa

Nhưng vẫn tựa tiếu phi tiếu khẳng đinh, “Cậu gọi chúng tôi đến đây, là để mang xe cậu ấy đi?”

Nhìn bộ dạng Mục Kiệt, Trần Lâm chỉ có thể gật gật đầu, quẫn bách không cam gật gật đầu

– “Đi! Xe, chúng tôi sẽ mang đi, bất quá….”. Lưu Dụ đang nói bỗng dừng lại, tặc lưỡi

– “Bất quá cái gì?”. Trần Lâm bất đắc dĩ hỏi

– “Cậu phụ trách bữa sáng, lát nữa chúng tôi lại đây ăn!”

Trần Lâm cười cười, gật đầu

Tiễn hai người ra ngoài, đến cửa, Mục Kiệt quay đầu nhìn Trần Lâm, “Suy nghĩ rõ ràng rồi sao?”

Trần Lâm biết hắn muốn hỏi gì, gật đầu khẳng định, Mục Kiệt Lưu Dụ nhìn, đều cười đến sáng sủa. Xem như thành tâm chúc phúc cho huynh đệ mình. Sau khi lên xe, Mục Kiệt ngồi vào ghế lái, vẫy tay gọi Trần Lâm lại, thì thầm hỏi một cậu, “Kĩ thuật của cậu ấy không kém đi?” làm Trần Lâm mặt đỏ rần đến cổ, Mục Kiệt ha ha cười, lái xe đi

Trần Lâm ão não đến bực bội, chính mình phòng bọn họ hỏi phòng bọn họ nói, không nghĩ, cuối cùng vẫn bị trêu chọc!

Hai người mang xe vào bãi, quay về văn phòng xử lí thể diện một phen để có thể gặp người mới quay lại cửa hàng của Trần Lâm. Lưu Dụ thần bí cười hề hề đưa cho cậu một túi đồ, ánh mắt đầy ám mụi. Trần Lâm nhìn thử, là y phục. Chắc là của Tống Đình Phàm. Không thể không nói hai người này suy nghĩ thật chu đáo. Không hỗ là huynh đệ lâu năm!

Trần Lâm chiêu đãi hai người bằng bữa sáng mua tại cửa hàng 0h, cậu cũng mua thêm cho Tống Đình Phàm một ít cháo hoa, bánh bao. Vốn không có ý định thếch đãi họ nên mua thức ăn bên ngoài vẫn tốt hơn, lại nói, đồ ăn của 0h cũng không tồi. Hơn nữa trời vẫn còn sớm

Hai người này mang y phục tới vì muốn nhìn thấy Tống Đình Phàm thay quần áo, nơi này của Trần Lâm rất nhỏ, dù thế nào cũng không sợ không thấy Tống Đình Phàm. Đáng tiếc, bọn họ ăn xong bữa sáng cũng đến 8h30 mà Tống Đình Phàm vẫn chưa tỉnh lại. Nhân lúc hai người bọn họ cũng muốn về công ty để bàn bạc thêm việc dời trụ sở về Bắc Kinh. Đồng thời nhân viên của cửa hàng mắt kính cũng đã bắt đầu đến, Mục Kiệt Lưu Dụ không muốn mình trở thành trung tâm của sự chú ý, càng không muốn Trần Lâm, Tống Đình Phàm trở thành tiêu điểm. Mang xe của Tống Đình Phàm đi hộ Trần Lâm, cũng có thể thấy được một chút ý tứ này

Thời điểm có hai người, Trần Lâm cũng sốt ruột thầm mong Tống Đình Phàm không tỉnh, người khác không biết nhưng cậu rất rõ ràng, Tống Đình Phàm- dưới thân còn không có kiện y phục nào

Nghĩ, đỏ ửng lại tràn lan trên mặt

Chương 38

Khi đồng hồ chỉ 8h30, nhân viên đã có mặt đông đủ tại cửa hàng. Những người này sẽ không bao giờ đến quá sớm vì họ biết Trần Lâm cũng sống tại đây, nếu họ đến quá sớm, có lẽ cũng không tiện. Cho nên từ khoảng 8h15-8h30, mọi người mới tự phát mà đến

Trần Lâm nghĩ Tống Đình Phàm uống thuốc nên sẽ ngủ lâu, vì thế cậu cũng yên tâm như bình thường, ra ngoài dọn dẹp cùng bọn Lí Tiểu Phàm đợi lát nữa sẽ mở cửa. Nghe các nàng náo nhiệt hưng phấn kể về đêm bình an hôm qua của mình, trong lòng Trần Lâm cũng có chút tư vị. Dọn dẹp xong, Trần Lâm nói với Lí Tiểu Phàm một tiếng cậu đi vào phòng ngủ, lát nữa sẽ ra

Trần Lâm thấy Tống Đình Phàm chưa tỉnh lại, nhưng khăn nóng trên trán đã trượt đi, cậu liền đổi khăn cho hắn. Xong xuôi, còn pha một li nước nóng để ở đầu giường. Cậu sợ, Tống Đình Phàm tỉnh dậy sẽ khát nước. Đặt ở đó sẽ thuận tiện cho hắn

Hôm nay là chính lễ Giáng Sinh, không khí ngày lễ vẫn còn rất nồng đậm. Ngoài phố có nhiều hoạt động mừng lễ, người đi lại cũng đông. Từ trong cửa hàng Trần Lâm nhìn ra, bởi vì tuyết đã được dọn nên cũng giảm bớt lãng mạn của những đôi tình nhân đang tay trong tay, vai kề vai, nhưng thoạt nhìn không ảnh hưởng gì đến tình cảm của bọn họ. Nhân viên trong cửa tiệm bắt đầu trò chuyện rôm rả

Kim Tinh từ sau đi tới, cằn nhằn liên miên với Trần Lâm, “Ông chủ, tôi nói anh nghe nga, đêm qua Tiểu Phàm mời tôi đi ăn lẩu, tôi hung hăng làm thịt cô ấy một trận!”. Lời nói xong không thiếu thần sắc đắc ý

Trần Lâm nhìn Lí Tiểu Phàm, ha ha cười, “Tiểu Phàm, nói như vậy, đêm qua cô vừa trả tiền vừa xuất huyết!” 

– “Gì chứ, đó là Tiểu Phàm nguyện ý! Là cam tâm tình nguyện!”. Kim Tinh bao biện, “Bất quá, lẩu dê, nấm nhĩ, cá lăn bột, mực chiên bột…. không nói quá nhưng, quả thật ăn ngon, cũng coi nhưng đáng túi tiền! Ông chủ, anh không đi rất đáng tiếc nga!”. Ánh mắt lòe lòe ý vị khác

– “Tinh Tinh, lần sau có cơ hội chúng ta cùng đi ăn với ông chủ, có gì đáng tiếc a!”. Lí Tiểu Phàm đánh gãy Kim Tinh, không cho nàng nói thêm gì nữa. Nàng cũng thực bất đắc dĩ, từ khi Kim Tinh biết tâm tư của mình, hình như nàng luôn luôn vô ý ám chỉ với Trần Lâm. Lí Tiểu Phàm sợ thời gian dài, Trần Lâm cũng sẽ phát hiện ra

Trần Lâm cũng cười ôn hòa với các nàng, không nói gì thêm

Đến 10h30, Trần Lâm lại đánh tiếng với Li Tiểu Phàm mình đi vào trong. Cái này, Lí Tiểu Phàm trong lòng thấy kì quái cũng buồn bực. Trong hai giờ ngắn ngủi, Trần Lâm đi vào phía sau 4 lần, thân thể không thoải mái sao? Cũng không đúng, sắc mặt anh ta rất tốt, không nhìn ra không khỏe chỗ nào! Vậy thì, vì sao? Lí Tiểu Phàm nghi vấn rất nhiều. Lúc làm việc Trần Lâm bình thường không bao giờ đi vào phòng ngủ của mình cả

Trần Lâm vừa vào đã thấy li nước trên đầu giường vơi đi một nửa, xem ra hắn đã tỉnh lại một lần. Trần Lâm tận lực nhẹ nhàng muốn thay khăn trên trán Tống Đình Phàm, nhân tiện dò xét dò xét xem hắn đã hạ sốt chưa. Nhưng tay vừa mới vươn ra đã nhìn thấy một ánh mắt thanh tỉnh lưu quang. Trần Lâm sửng sốt, người trên giường đã cầm tay mình, kéo mình ngồi xuống giường

– “Em, không bệnh đi?“. Vừa mới mở miệng, hai người liền ý thức giọng nói này khô khốc đến nhường nào. Mà Trần Lâm cũng bị âm thanh này kinh động, “Em không phát sốt, thân thể rất khỏe”

Tống Đình Phàm nghe xong lại bất đắc dĩ lắc lắc đầu, ánh mắt quét một vòng tai eo Trần Lâm. Tức khắc, mặt cậu liền đỏ như tôm luộc, “Anh…. anh….”

Tống Đình Phàm dùng sức nắm chặt tay Trần Lâm, muốn được nghe đáp án, trong mắt cũng lộ ra quyết tâm này

Trần Lâm chỉ có thể ngượng ngùng gật gật đầu, lí nhí, “Ân, em…. không sao”

– “Khụ…. khụ khụ….” 

Nghe được tiếng ho khan, Trần Lâm liền động cánh tay đang bị nắm, muốn vỗ vỗ lưng người kia một chút

– “Không sao, anh thấy tốt hơn nhiều, vừa rồi chỉ là khí không thuận thôi. Em đừng lo lắng”. Tống Đình Phàm vững vàng kiên định nói một câu hoàn chính, quả thật đã trấn an Trần Lâm không ít

– “Kia… anh đói không? Em mang cháo đến cho anh, còn có thêm vài cái bánh bao nữa”. Nói xong liền đứng lên, nhưng dường như nhớ ra điều gì. Đi đến một bên cầm túi giấy đưa Tống Đình Phàm, Tống Đình Phàm nghi hoặc nhìn thử, đầu tiên đã rơi ra một chiếc quần con. Mặt Trần Lâm đã đỏ đến không thể đỏ hơn, im lặng xoay người đi vào bếp

Tống Đình Phàm sửng sốt cầm lên, nghiến răng nghiến lợi: Mục Kiệt, Lưu Dụ!!!

Thay y phục xong, Tống Đình Phàm đã đoán ra Mục Kiệt Lưu Dụ có ghé lại, xe hắn cũng được mang đi rồi? Đêm qua hắn vốn định mang xe về công ty, nhưng người tính không bằng trời tính, mình lại ngã bệnh! Không biết hai người có nói bậy gì với người kia không, tầm mắt hắn hướng vào bếp

– “Kem đánh răng, khăn mặt đều ở phòng vệ sinh, anh đi đánh răng trước đi”. Trần Lâm từ bếp ló đầu ra nói với Tống Đình Phàm

Khi cậu chuẩn bị xong mọi thứ thì Tống Đình Phàm cũng vừa rửa mặt xong

– “A, anh thế nào chỉ mặc một chiếc áo, áo ấm đâu, coi chừng lại cảm lạnh! Sốt còn chưa hạ đâu!”. Nói, lập tức để mâm xuống đi tìm áo khoác cho Tống Đình Phàm

Yên lặng nhìn trong chốc lát, “…. Trần Lâm, không cần, em mở điều hòa rồi, anh không lạnh”. Đi đến bên cậu, cầm tay cậu áp lên trán mình, “Anh đã hạ sốt rồi”

– “Vậy cũng không thể ăn mặc phong phanh đi lại khắp nơi, còn chưa hết sốt hoàn toàn mà!”. Trần Lâm lo lắng phản bác

– “Quay lại giường đi, anh ăn cơm trên giường, em mang bàn trà lên cho anh”. Vì thế, Tống Đình Phàm bị Trần Lâm đẩy lại giường, cậu mang bàn trà vốn được mua cho hắn đến, cũng đặt mâm cơm lên

Tống Đình Phàm im lặng mặc Trần Lâm chuẩn bị hết thảy

– “Em nấu chút cháo hoa, ăn cho thanh đạm. Còn có một ít bánh bao ăn sáng, anh ăn chút đi” Tống Đình Phàm nhìn Trần Lâm nhưng không muốn biểu đạt lời cảm ơn với hết thảy những điều cậu làm, hắn nghĩ việc này là đương nhiên, giống như hai người đã sống cùng nhau nhiều năm rồi

Trần Lâm nhìn hắn ăn hết bát cháo hoa, lại múc thêm bát nữa. Ăn xong hai bát Tống Đình Phàm lắc đầu không ăn. Trần Lâm thấy hắn không động vào bánh bao, biết Tống Đình Phàm tuy đã khỏe hơn những vẫn chưa khỏi hắn. Vì thế cũng chủ động mở miệng, “Vậy anh ngủ thêm một lát, em ra bên ngoài xem cửa hàng”

Cậu dọn dẹp xong lại rót nước đặt trên đầu giường cho Tống Đình Phàm. “Nếu khát thì uống một chút, 12h em lại vào nhắc anh uống thuốc”

Tống Đình Phàm kéo Trần Lâm đang đứng bên giường, ôm vào ngực, “Trần Lâm”. Thân thể Trần Lâm cứng đờ liền được thả lỏng

– “Ân”

Im lặng thật lâu

– “Trần Lâm”

– “Ân”

– “Trần Lâm”

– “Ân” 

… ….

– “Haha, em a, không hỏi anh gọi làm gì sao?”. Tống Đình Phàm cọ cọ cằm trên vai cậu

– “Anh gọi em làm gì?”. Trần Lâm lặp lại lời hắn

– “Em….”. Tống Đình Phàm không biết nói sao. Người trong lòng thật là…

Trần Lâm ngồi dậy từ ngực Tống Đình Phàm, nhìn thẳng hắn, không chút né tránh hay lùi bước, “Tuy rằng em không chủ động thừa nhận, nhưng cũng không miễn cưỡng bất kì điều gì”

Tống Đình Phàm nghe xong lại lộp bộp trong lòng, giật mình! Người trước mắt, là muốn mình an tâm? Tống Đình Phàm cười, môi không còn khô như ban sáng, có lẽ vì uống cháo nên có chút ướt át. Khóe miệng cong lên càng hiện rõ những nhu tình trên mặt. Kéo Trần Lâm vào lòng lần nữa, môi dán vào tai cậu, “Anh biết, anh biết…”

Giữa trưa, Mục Kiệt Lưu Dụ định lại đây, nhưng nghĩ sẽ không tiện cho Trần Lâm nên chỉ gọi điện thoại hỏi han tình hình Tống Đình Phàm một chútĐến tối, Tống Đình Phàm đã hạ sốt, thân thể cũng nhẹ đi nhiều, đầu không đau nhức trầm trọng như buổi sáng. Bất quá, đến chiều Trần Lâm còn không thực an tâm, cứ lần lượt ra vào thăm nom vài lần, nhìn người ngủ say trên giường, lòng cậu lại bình an yên ổn. Trong lòng thầm nghĩ, may mắn thuốc Quang ca đưa vẫn dùng tốt!

Khi mọi người trong cửa hàng tan ca, Lí Tiểu Phàm nhìn Trần Lâm, cậu cũng biết trong đôi mắt kia có bao nhiêu nghi hoặc muốn minh bạch, Trần Lâm không được tự nhiên trong lòng. Vốn là người nhạy cảm, với ánh mắt hoang mang và nghi hoặc của Lí Tiểu Phàm hôm nay, cậu không phải không nhận ra. Nhưng Trần Lâm không thuộc tuýp người chủ động, Lí Tiểu Phàm không mở miệng hỏi, cậu tự nhiên cũng sẽ không giải đáp cho nàng

Trần Lâm quay lại phòng ngủ thì không thấy Tống Đình Phàm trên giường, lại nghe tiếng nước lầm rầm trong nhà vệ sinh. Trần Lâm buồn cười nghĩ, người này thật yêu sạch sẽ, thân thể vốn chưa khỏe hẳn, trời lại lạnh như thế còn đi tắm rửa! Tống Đình Phàm tắm xong đi ra, Trần Lâm cũng đã thay xong y phục, vội vàng chỉnh điều hòa cao thêm vài độ

– “Còn chưa khỏe hẳn, anh đã dám tắm rửa!”. Trần Lâm giận Tống Đình Phàm một câu

– “Người thật rít”

Trần Lâm nghĩ có thể do đắp chăn nguyên ngày mà ra mồ hôi, hắn không thoải mái đi. Nghĩ vậy, cũng không nói thêm gì

– “Đói không? Buổi tối anh muốn ăn gì?”. Trần Lâm cầm lược trên tay, hỏi Tống Đình Phàm. Dù sao mình cũng khỏe, bên ngoài lại lạnh, Trần Lâm nghĩ mình sẽ ra ngoài mua đồ ăn về cho Tống Đình Phàm. Còn chưa đợi hắn trả lời, di động đã vang lên

Người gọi đến là Mục Kiệt, Trần Lâm do dự nhìn Tống Đình Phàm, không biết nên thế nào. Tống Đình Phàm thấy cậu do dự liền cầm điện thoại trả lời

– “Này, Trần Lâm, tên gia hỏa kia thế nào? Cùng nhau ra ngoài ăn cơm hay sao?”. Giọng nói thật lớn kia không phải Mục Kiệt mà là Lưu Dụ, không nghe máy nhưng Trần Lâm cũng nhận ra

– “Cậu và Mục Kiệt mang đồ ăn lại đây”. Tống Đình Phàm giải quyết dứt khoát. Trực tiếp ngắt máy không cho Lưu Dụ nói thêm nửa chữ

– “Này… Uy… Tống Đình Phàm…”. Lưu Dụ ở đầu dây bên kia khản giọng kêu to, oa oa oán giận, “Mục Kiệt, sao tôi lại xui xẻo vậy, Đình Phàm bắt máy!…”. Mục Kiệt nghĩ thầm, may mắn là cậu gọi, không phải tôi!

Tống Đình Phàm cắt máy, nhìn nhãn tình khó hiểu của Trần Lâm, “Bọn họ sẽ mang đồ ăn lại đây cho chúng ta”

Trần Lâm gật gật đầu

– “Bọn họ có nói gì với em không?”. Tống Đình Phàm hỏi vậy vì biết rõ hai người kia thế nào cũng náo loạn người trước mắt, cũng không phải không tín nhiệm bọn họ. Hắn không nghĩ hai người kia nói những chuyện giật gân chi ngữ với Trần Lâm, nhưng trêu chọc linh tinh thì có khả năng sẽ có

Trần Lâm đỏ bừng mặt  nhớ tới câu nói– “Kĩ thuật của cậu ấy không có kém đi?” của Mục Kiệt. Nhưng không muốn nói cho Tống Đình Phàm biết, chỉ có thể lắc đầu, quanh co, “Không… nói gì”

Tống Đình Phàm nhíu mày, không hỏi gì thêm

Hai người đến cửa hàng, vừa nhìn cũng thấy Tống Đình Phàm đã tắm xong, nghĩ thầm, thật đúng đã tới chậm một bước. Bọn họ mua cháo cho Tống Đình Phàm, bất quá bổ dưỡng hơn cháo hoa Trần Lâm nấu rất nhiều, lại thêm bánh bao vào phở nấu trứng. Trần Lâm nhìn, trong lòng thẳng thắn nghĩ hay người này quả thật chu đáo

Tống Đình Phàm tự nhiên cũng biết hai người kia đã ăn cơm tối. Đợi trong chốc lát, hắn và Trần Lâm bắt đầu ăn cơm, cũng không thấy hai người có ý định rời đi. Tống Đình Phàm buông đũa, lạnh mắt nhìn Lưu Dụ, “Trên người tôi có gì sao?”. Không thể trách vì sao Tống Đình Phàm hỏi vậy, bởi vì từ khi mới vào, Lưu Dụ đã nhìn hắn chằm chằm, ánh mắt cũng lớn mật hơn bình thường như muốn khai quật điều gì đó

– “A, không…. Không có…”. Lưu Dụ bất an trả lời, trong lòng rất buồn bực, làm sao lại thế, cậu ấy đi đứng rất tốt a, không giống như bị áp, kia… Thật là nhiễm lạnh nên phát sốt?

Tống Đình Phàm tất nhiên không biết suy nghĩ của Lưu Dụ, nhưng Mục Kiệt lại rất rõ nên chỉ có thể nhịn cười. Hai người ăn xong, Tống Đình Phàm bắt đầu nhìn thẳng bọn họ

Không biết vì sao, Mục Kiệt Lưu Dụ lại cảm thấy lạnh sống lưng

– “Ngày mai đến công ty, hai người các cậu nói với nhân viên, ai nguyện ý tăng ca trong tết Tây sẽ giữ lại, đẩy nhanh tiến độ công việc. Sẽ được nghỉ Tết Nguyên Đán sớm”. Tống Đình Phàm uống trà Trần Lâm pha, nhàn nhã nói chuyện công việc

Lưu Dụ choáng váng, cái gì gọi là ‘tăng ca sẽ giữ lại’? Ý tứ của Tống Đình Phàm rõ ràng nói hai người bọn họ cũng phải tăng ca với nhân viên! Điều này…. là sự thật sao?!

Mục Kiệt đau đầu, nhà nước quy định ngày nghỉ a, nếu muốn giữ lại thì phải để bọn họ tình nguyện, này, là chuyện dễ dàng sao? Vừa nhấc mắt thấy Trần Lâm, cậu ta méc với Tống Đình Phàm?? Lập tức phủ nhận, không có khả năng, theo tính cách của Trần Lâm, cậu sẽ không thể không biết xấu hổ mà nói ra câu kia cho Tống Đình Phàm nghe! Xem ra, là chính mình tự thua a!

Tống Đình Phàm không để cho bọn họ kịp phản bác, hai mắt phun ra thâm ý: hai cậu cần phải đi!

Thực rõ ràng, Tống Đình Phàm tính toán đêm nay vẫn ngủ lại đây! Trần Lâm tuy xấu hổ trong lòng, nhưng không phải không muốn. Người, tối không thể làm bộ làm tịch nhiều lời để được việc. Có những tình huống tất yếu, nhưng có những tình huống, làm bộ làm tịch nhiều lời sẽ chỉ làm người khác không thoải mái

Chương 39

Tuy quan hệ của Trần Lâm và Tống Định Phàm đã được xác định, nhưng cũng không vì thế mà biến đổi như keo như sơn. Trừ bỏ những hiểu biết cùng thân mật khi bên nhau, hai người khi xa cũng không làm những chuyện lãng mạn thường có của tình nhân. Một phần vì tính cách của cả hai, cho nên vẫn cứ bình lặng như mối tình già. Trần Lâm ăn cơm cùng bọn họ, buổi tối Tống Đình Phàm ghé lại cửa hiệu, bất đồng duy nhất là có khi hắn sẽ ngủ lại một đêm. Không nên hiểu lầm, thật chỉ là ngủ lại ‘đơn thuần’

Không phải Tống Đình Phàm không có dục vọng về chuyện kia, chỉ là nơi của Trần Lâm có chút không tiện. Hắn chính là muốn làm qua, nhưng công tác thanh tẩy cuối cùng cũng không dễ dàng giải quyết như vậy, điểm ấy Tống Đình Phàm đã sớm thể nghiệm. Huống chi, hắn cũng không muốn vất vả Trần Lâm như vậy. Mà Trần Lâm lại càng không có ý tưởng về phương diện kia, Tống Đình Phàm không đề cập, cậu cũng không chủ động

Mục Kiệt Lưu Dụ cuối cùng vẫn rất có năng lực, tuy công việc Tống Đình Phàm giao cho rất nhiều, rất khó, nhưng bọn hắn vẫn hoàn thành tốt đẹp. Mọi người không được nghỉ Tết Tây nên chỉ còn trông ngóng vào Tết Nguyên Đán. Kì thật Tết Tây qua đi thì nháy mắt cũng đã đến Tết Nguyên Đán

Lưu Dụ nhìn công ty không còn lại bao nhiêu nhân viên, cảm thán thật lớn, “Tết Tây vẫn còn rất nhiều người, bây giờ, ai… Không muốn nói nữa”. Bởi vì Tống Đình Phàm đã nói sẽ cho nhân viên nghỉ Tết sớm, công việc của công ty căn bản cũng đã hoàn thành. Còn lại chỉ là việc lên kế hoạch hoạt động cho năm sau. Nhân viên của công ty ở lại không nhiều, còn lại chỉ là cán bộ cấp cao

Trần Lâm có nói qua với Tống Đình Phàm, Tết âm lịch cậu sẽ về nhà. Bọn họ dù sao cũng là một cửa hàng kinh doanh, không giống công ty Tống Đình Phàm để linh hoạt công việc mà nghỉ Tết sớm. Nên cậu nghỉ Tết vào 29 tháng Chạp. Nhân viên trong cửa hàng giống như không chịu nổi, ngày 27 đã liền xin Trần Lâm nghỉ phép. Trần Lâm không phải người xấu tính, những chuyện cậu có thể tự làm thì sẽ đảm đương. Cho nên ngày 29 hôm nay trong tiệm đã không còn ai khác

Trương Bá Quang mấy hôm trước có gọi điện thoại, nói sẽ đến cửa hiệu cùng đưa Trần Lâm về nhà ăn Tết. Trần Lâm tự nhiên cũng không giấu diếm Tống Đình Phàm, hơn nữa cậu không nghĩ có gì để phải giấu diếm. Cho nên khi Lưu Dụ mở miệng hỏi cậu chuyện nghỉ Tết, Trần Lâm thuận miệng nói, nhưng vài người bên cạnh cậu cũng không phải tùy ý nghe

Ngày 29, xe của Trương Bá Quang dừng trước cửa hiệu, nhân viên trong tiệm đã nghỉ hết, chỉ còn Tống Đình Phàm đang nói chuyện với Trần Lâm

– “Tiểu Lâm, Tiểu Lâm…”. Trương Bá Quang gọi vài tiếng, Trần Lâm đi ra

Thời điểm Trương Bá Quang nhìn thấy người sau lưng Trần Lâm, ánh mắt lại mị mị mất tự nhiên

– “Quang ca, anh đến rồi!”. Trần Lâm niềm nở chào đón, không khó nhìn ra nét vui tươi trên mặt

Trương Bá Quang theo thói quen vươn tay chuẩn bị sờ sờ đầu Trần Lâm, nhưng bị cậu nghiêng đầu trừng mắt

– “Hảo hảo hảo, anh sai rồi, phải không?”. Tươi cười lấy lòng

Tống Đình Phàm nhìn hai người, thủy chung không nói một lời

– “Nga, đúng rồi, Quang ca, đây là Tống Đình Phàm, hai người lần trước có gặp qua rồi”. Trần Lâm nhớ ra mình quên mất người bên cạnh

Trương Bá Quang bắt tay Tống Đình Phàm, điện quang hỏa thạch của hai người so với lần trước chỉ hơn chứ không kém. Bốn mắt hình nhau, thủy chung ngươi ta nhìn nhau, rốt cuộc bất phân thắng bại

– “Trần Lâm, vậy anh đi trước. Em chú ý đi đường an toàn”. Tống Đình Phàm nói với Trần Lâm, lại gật đầu chào Trương Bá Quang, đi ra

Tống Đình Phàm biết rõ, từ góc độ của Trần Lâm, quan hệ của hai người tuyệt đối an toàn; mà từ góc độ của Trương Bá Quang, nếu hắn không xuất hiện hôm nay, có lẽ cũng an toàn. Nhưng hiện tại hắn xuất hiện, có lẽ rất khó nói. Ánh mắt người kia nhìn Trần Lâm đầy thâm ý, tuyệt đối không phải mới năm một năm hai mà có, đã rất nhiều năm rồi đi. Nếu nhiều năm như vậy hắn vẫn không nắm chắc cơ hội, như vậy, hắn đã thua!

Tuy trong lòng chắc chắn như vậy, nhưng nam nhân ai cũng có chút lòng dạ hẹp hòi, nhất là những việc liên quan đến tình cảm, biết người biết ta mới có thể nắm chắc thắng lợi! Cho nên hôm nay Tống Đình Phàm vẫn ghé lại cửa hàng của Trần Lâm để tái kiến Trương Bá Quang một lần. Sau hai lần gặp mặt, Tống Đình Phàm không nghĩ mình sẽ bị đe dọa gắt gao, cho nên hắn không quá để ý chuyện này, để Trương Bá Quang chiếu cố chiếu cố Trần Lâm. Dù sao, đây cũng chỉ là tạm thời!

Thu hồi ánh mắt chăm chú thăm dò người kia, Trương Bá Quang dò hỏi, “Tiểu Lâm, em và người kia….”

Trần Lâm không biết Trương Bá Quang đã nhìn ra được gì, nhưng hiện tại cậu không có ý định giải thích với hắn, vì thế thay đổi câu trả lời, “Em hôm nay không phải sẽ về nhà nghỉ Tết sao? vì thế anh ta chỉ lại đây chào hỏi thôi”

– “Được rồi, Quang ca, em thu dọn xong rồi, chúng ta có thể đi chưa?”. Trần Lâm không để ý biểu tình do dự của Trương Bá Quang, đi vào phòng ngủ lấy gì đóTrương Bá Quang có thể ngốc sao? Bước vào xã hội nhiều năm như vậy mới lên được vị trí như bây giờ, ánh mắt đánh giá không thể nói là tuyệt đỉnh nhưng tối thiểu cũng tinh ý rất nhiều. Hôm nay Trần Lâm lảng tránh như vậy, người kia lạnh lùng như vậy, giống như nhất định phải làm mình bị động

Trên đường về tuy Trương Bá Quang phập phồng bất định, nghi hoặc đầy trời, nhưng hắn cũng không muốn làm Trần Lâm khó xử. Hai người vẫn cứ tán gẫu trên đường. Nói chuyện công việc, nói tình hình gần đây của cả hai, nói không khí đón năm mới thế nào, dù sao những đề tài đại chúng như thế đều có thể dễ dàng tán chuyện. Một chút tẻ nhạt cũng không xuất hiện

Trần Lâm về đến nhà là 5h chiều, chân ba Trần đã khỏi hẳn. Biết hôm nay con trai trở về, mẹ Trần hôm nay đã để ba Trần xuống lầu đợi ở ngoài hiên, mà nàng hôm nay tự tay vào bếp làm cơm

– “Ba, sao ba ngồi ở đây a, trời vẫn còn lạnh lắm!”. Trần Lâm nói, liền đỡ ba Trần vào nhà ngồi

Ba Trần chỉ chỉ vào xe, Trần Lâm mới ý thức Quang ca còn ở đây. Cậu ngượng ngùng cười cười

– “Thúc thúc, Tiểu Lâm cũng không còn là tiểu hài tử. Người ngồi ở đây đợi làm gì a, có con ở đây người vẫn còn lo lắng!”. Trương Bá Quang tắt máy, vui đùa cũng ba Trần

– “Nào có như vậy, ta không phải chờ nó a, ta chờ con! Đi một chút, vào nhà ngồi chơi, a di con hôm nay tự mình xuống bếp nấu nhiều món ngon lắm!”

Quả thật, ba Trần ra hiên ngồi đợi vì muốn mời Trương Bá Quang vào nhà ăn cơm. Cha mẹ Trần vẫn nghĩ Trần Lâm còn cần hắn chiếu cố nhiều lắm, việc này bọn họ hiểu rất rõ. Thừa dịp hôm năm là 29 Tết, năm cũ còn có một ngày, thế nào cũng phải mời cơm người ta. Mà đêm mai là Giao Thừa không thể mời người ta vào nhà ăn cơm được. Tuy để sang năm sau cũng được, nhưng chuyện năm nay lại kéo dài đến sang năm, như vậy cũng không tốt lắm

– “Không được, không được, thúc thúc, con phải về nhà ăn cơm, cha mẹ con còn đang đợi ở nhà!” 

– “Chúng ta cũng mời ba mẹ con, bọn họ vốn nói sẽ đến, nhưng ba con hiện tại còn có bữa tiệc, tới không được. Đêm nay a, con vẫn phải ăn cơm nhà chúng ta”. Nói xong, ba Trần liếc mắt nhìn Trần Lâm

– “Quang ca, đi thôi, vào nhà em ăn cơm, mẹ em không có dễ dàng xuống bếp như vậy đâu”. Trần Lâm lại mời mọc, Trương Bá Quang cũng không tiện từ chối quá nhiều

Vì thế hắn quay lại xe lấy một ít quà vốn định tặng cha mẹ Trần ra. Năm nào cũng vậy, Trương Bá Quang ngoài việc đối tốt với Trần Lâm còn rất tốt với cha mẹ Trần, mỗi dịp lễ tết đều sẽ có quà cho hai ngườiTrần Lâm vào nhà nhìn thấy một bàn đầy đồ ăn liền sáng tỏ, xem ra lần này mẹ thật là mất một phen tâm tư nấu ăn. Trương Bá Quang làm sao không rõ, việc nấu cơm linh tinh ở Trần gia đều do ba Trần làm, 30 năm qua ba Trần hầu hạ mẹ Trần như hầu hạ Thái lão phật gia, không dễ dàng để nàng động thủ. Mà lần này mẹ Trần ra tay vào bếp, xem ra là thật tâm muốn cảm tạ hắn. Trương Bá Quang cao hứng lại vừa chua xót, dù sao từ khía cạnh nào cũng thấy có một chút khách sáo

Bên bàn cơm, mẹ Trần không ngừng săn sóc Trương Bá Quang, không thể không nhìn thấy tình cảm nồng hậu. Cho dù là đối tốt với con trai mình, mẹ Trần cũng không làm quá như thế. Trần Lâm nhìn, trong lòng có chút chua. Là, Quang ca quả là rất tốt với mình! Nhưng ân tình này lại để ba mẹ thay mình báo đáp, Trần Lâm cảm thấy mình có chút bất hiếu. Tính cách của ba mẹ, mình hiểu rõ nhất. Sống cả đời, sợ nhất là thiếu người khác cái gì, phiền toái người khác cái gì. Bây giờ hai người vì mình mà lại….

Ăn cơm chiều xong, Trương Bá Quang ngồi trong phòng khách Trần gia nói chuyện với ba Trần, Trần Lâm giúp mẹ rửa chén trong bếp

– “Mẹ, con…. cảm ơn hai người”. Trần Lâm nhất nhất nhận chén bát mẹ đã rửa xếp lên kệ, giống như vô tình nói

Mẹ Trần đột nhiên dừng tay, lé mắt nhìn con trai, “Yêu, con trai, con hiện tại mới cảm tạ chúng ta sinh con ra, có phải hay không có chút chậm rồi?”. Mẹ Trần trêu ghẹo

– “Mẹ!”. Trần Lâm bất đắc dĩ nũng nịu gọi, da mặt đều đã đỏ lên

Mẹ Trần lau tay, hai tay khoát lên vai con, “Con trai ngốc, con là con của chúng ta a! Có gì để cảm ơn!”. Thuận tay nhéo nhéo mặt con trai, mẹ Trần thật đang hoài niệm khuôn mặt bầu bĩnh trước kia của con. Tại sao sau khi Trần Lâm lớn lên, mặt lại không còn tròn trĩnh bầu bĩnh như nhỏ nữa?

– “Nói cho con biết, năm nay chúng ta chuẩn bị cho con một phần quà rất lớn! Con a, đợi đến mùng một năm mới sẽ nhận được”. Nói xong còn không quên cười thần bí với con trai

Trần Lâm cũng phối hợp hỏi thêm mấy câu, hoàn toàn thỏa mãn tính cách con nít của mẹ Trần. Nhìn mẹ đáng yêu như thế, Trần Lâm cảm động trong lòng. Cậu biết những chuyện khác cũng không cần phải nói

Thời gian không sai biệt lắm, Trần Lâm cầm một ít quà ba Trần giao đưa cho Trương Bá Quang, nói là quà cho ba mẹ hắn gì đó. Cùng Trương Bá Quang đi xuống lầu. Nhà hai người cũng nằm trong một tiểu khu, chỉ cách một tòa nhà mà thôi

– “Quang ca, đều là nhờ anh a, không thì em và ba làm sao nếm được tay nghề của mẹ, haha”

– “Vậy còn không mau cảm ơn anh, ơn của anh lớn lắm a”

– “Cũng được, anh muốn em cảm ơn anh như thế nào?”. Trần Lâm nghiêng đầu nhìn hắn

– “..Ách, muốn cảm ơn anh thật tốt, thì trả lời Quang ca một vấn đề đi”. Trương Bá Quang thật do dự, hắn không biết có nên bắt lấy cơ hội này hay không, dù vui đùa cũng có khi sẽ thành

– “Vấn đề gì?”. Giọng nói Trần Lâm đã nhẹ đi rất nhiều

Trương Bá Quang dừng bước, quay lại trước mặt Trần Lâm, nhìn cậu, “Em và Tống Đình Phàm kia là… bằng hữu sao?”. Trương Bá Quang hàm hồ hỏi vấn đề này, nhưng ý tứ cũng rất minh bạch. Cho dù không rõ, Trần Lâm ngẩng đầu nhìn đôi mắt đen láy kia cũng phải rõ

– “Ân”. Trần Lâm không do dự, cũng không lẩn tránh. Khi Trương Bá Quang nói muốn hỏi một chuyện, cậu đã đoán ra. Một tối này, tuy rằng Quang ca vui cười ngạn ngạn, nhưng Trần Lâm biết hắn có nghi vấn trong lòng nên không thoải mái, thậm chí là không vui

Trần Lâm trả lời nhanh như vậy, kiên định như vậy làm Trương Bá Quang phản ứng không kịp. Vốn tính toán sẽ hỏi thêm nhưng lại không dám. Hắn không biết vị thế của mình có thể hỏi nhiều được bao nhiêu

– “Như vậy a, vậy hai người rất thân đi, cũng tốt, có bằng hữu cũng thuận tiện, chiếu cố em thêm một chút”. Trương Bá Quang không nói rõ ràng, chỉ mở thêm thâm ý được che đậy trong lời nói. Trần Lâm thẳng thắn như thế làm hắn không biết làm sao, hắn ôm tia hi vọng nghĩ, có lẽ mình…. đa tâm, dù sao trong mắt hắn, Trần Lâm lúc nào cũng đơn thuần

Chương 40

Sau khi Trương Bá Quang đi về, có thể nói hắn cũng không hỏi gì thêm. Trần Lâm đã nghĩ, nếu hôm nay Quang ca hỏi, cậu sẽ trả lời; nếu hắn không hỏi; cậu cũng không chủ động nói ra. Có một số việc nhất định nói, nhưng có một số việc cũng không cần nhất định phải nói

Thời gian– sẽ trả lời tất cả

Về đến nhà, mẹ Trần nói ngày mai một nhà ba người ra đường sắm đồ Tết, coi như cả nhà cùng ra ngoài chơi một ngày. Đêm nay phải nghỉ ngơi thật tốt!

Họ hàng Trần gia không nhiều, mẹ Trần là con một, trong nhà không có anh chị em; ba Trần có một chị gái nhưng mắc bệnh đã qua đời. Những người khác là ngoại thích, không được tính là thân. Cho nên mỗi lần đón Tết ở Trần gia đều là chuyện của ba người một nhà. Mua hàng Tết và vân vân đều được định vào sáng ngày 29 và 30 Tết. Mà mẹ Trần muốn đợi con trai trở về cùng nhau mua sắm nên 29 vẫn chưa mua gì, sẽ đợi đến sáng mai

Tắm rửa xong, Trần Lâm nhìn thấy hai cuộc gọi nhỡ, đều là Tống Đình Phàm gọi. Không nghi ngờ gì, chỉ như vậy nhưng tâm tình người ta vô duyên vô cớ cũng tốt lên nhiều

– “Này….”

Tuy cố bình tĩnh trong lòng, nhưng nghe được giọng nói trầm thấp vang lên, Trần Lâm vẫn cảm giác tim đập nhanh

– “Em, em vừa mới đi tắm rửa”. Xấu hổ giải thích

– “Ân. Em về nhà lúc nào?”

– “Hơn 5h chiều, không phải em đã gửi tin cho anh rồi sao?”

– “Không nhận được”

– “Sao lại như vậy, có lẽ nghẽn mạng, haha”. Trần Lâm đoán. Người kia nhất định vì không nhận được tin nhắn mới gọi điện thoại,  được người khác quan tâm là một cảm giác rất tốt

Nghe Trần Lâm cười, tâm tình Tống Đình Phàm cũng vui hơn. Hai người nói thêm một lát rồi cúp máy. Trước kia, Lưu Dụ trong một lần tán chuyện đã nói cho Trần Lâm, Tết âm lịch năm nay là thời điểm mọi người rảnh rỗi nhất, nhưng cũng là thời điểm bọn họ bận rộn nhất. Công ty quay về Bắc Kinh, có rất nhiều việc cần phải lo. Tuy rằng Bắc Kinh cũng được xem là địa bàn của bọn họ, nhưng những phương diện quan trọng vẫn phải chuẩn bị tốt. Phỏng chừng việc xã giao bên bàn rượu, lần này Tống Đình Phàm cũng không được miễn trừ

Ngày hôm sau Trần Lâm cùng mẹ Trần ra đường mua đồ, người trên đường đông nghịt

– “Vốn tưởng hôm nay sẽ ít người, thế nào đã là 30 Tết người vẫn nhiều vậy a! Mẹ dự đoán sai a!”. Mẹ Trần một bên oán giận, một bên lôi kéo con trai đi vào trong đám người. Mẹ Trần không hỗ là người làm công tác văn nghệ, vài thập niên rồi vẫn giữ dáng rất đẹp, nhìn từ sau, nói đó là một cô gái hơn 20 tuổi cũng có người tin. Dáng người Trần Lâm càng không cần nói đến. Mà ba Trần còn nguy hiểm hơn, rõ ràng mập lên nhưng nhìn không thấy được bao nhiêu. Ngược lại, vòng bụng hơi to ra còn tăng thêm sức quyến rũ của tuổi trung niên. Chỉ là cố xuyên qua một đám người nhiễu loạn nên sức quyến rũ kia cũng khó nhìn thấy

Mẹ Trần vừa chọn đồ, vừa nói, cái này rất tốt a, cái kia không đáng giá tiền như vậy, nhưng mà xuống tay không tiếc. Nhìn trúng liền mua! Cuối cùng đều giao cho ba Trần giữ. Hai cha con liếc nhau, ý cười phi thường, trong lòng không cần nói cũng biết. Tính cách mẹ Trần là như vậy, ngày lễ ngày Tết, mua sắm là niềm vui, là thống khoái. Nếu phải tính toán chi li thì ăn Tết còn gì vui?!

Một nhà ba người, mua thịt cá, rau xanh cải trắng, đồ ăn nấu sẵn, hoa quả đồ ăn vặt, mua rất nhiều! Đương nhiên, bấy nhiêu cũng đủ cho ba người ăn. Trong nhà chỉ có ba người, mua nhiều cũng lãng phí, cho dù còn muốn tiêu tiền cũng không thể lãng phí như vậy.

8h sáng ra khỏi nhà, đến gần 1h chiều mới trở về. Mẹ Trần vung tay ngồi trên sô pha, “A, mệt chết, mệt chết, sao lại mệt như vậy?” 

Trần Lâm và cha cùng nói thầm trong lòng: còn không phải do mẹ dày vò!

Nhưng không ai dám nói ra, Trần Lâm vào bếp rót nước cho hai người

– “Mẹ, mẹ mệt rồi, vậy tối nay để con với ba làm! Mẹ nghỉ ngơi! Ba, ba nói có phải hay không?”

Ba Trần ngồi bên cạnh không ngừng gật đầu

Mẹ Trần mở to mắt, “Con trai, không cần lo cho mẹ, khó có được cơ hội chiếu cố hai người trong một năm, đêm nay a, mẹ vẫn phải làm”. Nói xong liền một hơi uống cạn li nước. Vẫn hào hứng đầy khí thế!

Hai cha con lại nhìn nhau cười

Đột nhiên, chuông cửa và chuông điện thoại đồng thời vang lên. Trần Lâm đi bắt điện thoại, ba Trần ra mở cửa

– “Này”. Giọng nói Trần Lâm vẫn còn ý cười vì hành động của mẹ

– “Anh về đến Bắc Kinh rồi”

– “A? Mọi người đều về?”

– “Ân? Vừa rồi cười gì vậy?”
– “Cười mẹ em”. Trần Lâm đại khái kể lại sự tình, Tống Đình Phàm nghe xong cũng cười thành tiếng

Nói thật, Trần Lâm chưa từng nghe qua tiếng cười giòn giã tinh khiết như vậy của Tống Đình Phàm. Trước kia nghe hắn cười thường không phải là trường hợp tốt, không thì mặt đối mặt, không khí luôn hơi căng thẳng. Nhưng chưa bao giờ như bây giờ. Có lẽ, là vì hai người không gặp mặt đi?

Trần Lâm nghĩ nửa ngày vẫn chưa hồi phục tinh thần, trên mặt lại đỏ ửng một tầng mỏng

– “Này?”. Tống Đình Phàm đợi nửa ngày vẫn không thấy động tĩnh gì, “Trần Lâm, làm sao vậy?”

– “A, ách, không có gì”. Trần Lâm có chút xấu hổ mình lạc hồn lên trời cả buổi. Hơn nữa lại là vì tiếng cười của Tống Đình Phàm

Trần Lâm gác điện thoại, liền nhìn thấy cha mẹ Trần nhìn cậu kì quái. Trương Bá Quang khi nãy nhấn chuông cửa, tuy rằng đang ngồi yên những nhãn tình sáng đến trời

Vừa rồi, Trần Lâm đứng gần phòng kho nói chuyện điện thoại, nơi đó ánh sáng tối hơn trong nhà, hơn nữa là ánh sáng da cam mờ mờ. Ba người kia chưa ai nói gì bởi vì ánh sáng vừa chiếu vào làm ánh mắt Trần Lâm sáng ngời, nụ cười tươi tắn vốn có của Trần Lâm bây giờ lại hiện lên nét tươi tắn khác. Tóm lại ba người cùng nhau tán thành, trong nháy mắt kia, Trần Lâm rất xinh đẹp. Có lẽ dùng từ xinh đẹp để miêu tả một nam nhân luôn không thỏa đáng, bất quá đó là từ đúng nhất với Trần Lâm vừa rồi

Trương Bá Quang đến biếu trà cho nhà Trần Lâm. Từ khi thấy biểu tình kia của cậu, nội tâm hắn liền ở trong tình trạng bất an, hắn muốn biết vừa rồi Trần Lâm nói chuyện điện thoại với ai, hắn muốn biết có phải người kia làm Trần Lâm cười như vậy, hắn muốn biết Trần Lâm có phải hay không vì người kia mới cười như vậy… Rất nhiều điều muốn biết… Cuối cùng khi ra về, trong lòng hắn vẫn tràn ngập chấm hỏi chấm hỏi…. Nguyên lai, ở một nơi mình không biết, người mình nhiều năm tâm tâm niệm niệm vẫn có vẻ mặt kinh người như thế, đây là điều mình chưa thấy bao giờ…

Giống như nháy mắt kia, đều phá hủy hết thảy nhận thức của Trương Bá Quang với Trần Lâm

Trần Lâm tuy bị ba người nhìn chằm chằm cũng có chút xấu hổ nhưng vẫn không hỏi gì

Buổi chiều, Trần Lâm cùng ba Trần vào bếp giúp mẹ nấu ăn, mẹ Trần giống như vô tình hỏi, “Con trai, khi nào ra mắt bạn gái cho chúng ta biết a?”

Bàn tay đang làm thức ăn dừng lại một chút, sau đó lại tiếp tục, “Mẹ, con…. con còn chưa có bạn gái!”. Trần Lâm hơi khẩn trương trong lòng, với ý đồ của mẹ Trần, cậu chỉ có thể tìm một đáp án bên ngoài sự thực trước tiên. Cậu, quả thật không có bạn gái!

– “Nga, như vậy a, mẹ còn tưởng con có bạn trai rồi”

– “Khụ… khụ khụ…, em, em sao lại nói như vậy, Tiểu Lâm là con trai, bạn trai cái gì a!”. Ba Trần ngồi bên cạnh bị câu nói của mẹ Trần dọa cho sặc sụa. Không biết người ta nghe câu nói kia của mẹ Trần, có biết rằng nàng là khuê nữ có con trai không?

Mẹ Trần vẫn không ngại ngần gì, xuy xuy ba Trần. Không ai biết câu nói kia tột cùng là mẹ Trần vô tình hay cố ý. Chỉ là khi Trần Lâm nghe xong câu nói của cha, da mặt cũng có điểm đỏ ửng

Đến hết Tết mẹ Trần cũng không nhắc lại chuyện này

Ba người nhà Trần Lâm đón Tết thực truyền thống, buổi trưa ba người bận bịu chính là giúp mẹ Trần chuẩn bị một bữa tiệc lớn vào giao thừa. Ăn uống no đủ, cả nhà bắt đầu cùng nhau xem TV. Vừa xem TV vừa cùng nhau ăn bữa cơm tất niên. Tuy rằng ăn Tết truyền thống không chút mới mẻ, nhưng một nhà ba người đều thực hưởng thụ bầu không khí này. Có gì vui vẻ hơn việc cả nhà nhàn rỗi ngồi bên nhau, ngẫu nhiên vui đùa hạnh phúc?
Đêm giao thừa năm nay cũng như vậy, nhất là hài kịch làm cả nhà Trần Lâm lớn tiếng cười vang. Trần Lâm không chán ghét việc này, trái lại còn rất ưa thích, có thể bởi vì từ nhỏ đã như vậy nên Trần Lâm chưa bỏ qua đêm giao thừa nào. Nếu muốn hỏi những tiết mục nổi tiếng hằng năm, cậu cũng có thể một hai ba vanh cách kể tên

Chợt nghe mẹ Trần vừa ăn bánh chẻo vừa nói, “Ai nha, mẹ không thích xem Chu Quân diễn, hắn không có cổ, mặc quần áo sẽ mau chết hơn. Đổi đài đổi đài….”. Nhưng cuối cùng cũng không đổi dài

Khó coi, khó coi quá, mẹ Trần sẽ ồn ào như vậy trong chốc lát, nhưng hai cha con Trần gia không thấy phiền, ngược lại còn rất hưởng thụ, cả nhà đoàn tụ lúc nào cũng náo nhiệt như vậy!

Ăn bánh chẻo xong, Giao thừa mới bắt đầu được một nửa, còn 3 tiếng nữa mới sang năm mới. Vì thế dọn dẹp một chút, bày ra một chút đồ ăn vặt, ba người Trần gia lại tiếp tục xem truyền hình. Gia đình Trần Lâm là như vậy, năm nào cũng kiên trì xem hết đêm giao thừa, đợi thời khắc bước sang năm mới. Trong tiểu khu của bọn họ, 12h sẽ có pháo hoa, là chính quyền chuyên môn tổ chức, người thường muốn phóng cũng không có cơ hội. Chỉ có thể nhìn đã mắt

Trong TV bắt đầu đếm ngược, nhà Trần Lâm đều chạy ra ban công, đợi xem pháo hoa mĩ lệ lung linh phi phàm. Mẹ Trần lúc ấy sẽ giống tiểu hài nhi, nói nhao nhao nàng cũng muốn phóng cũng muốn phóng, nhưng hàng năm nàng đều không được phóng

Xem pháo hoa xong, trở lại phòng, Trần Lâm cầm điện thoại định gửi tin nhắn chúc mừng năm mới cho Tống Đình Phàm. Nhưng di động của cậu lại nhận được một tin nhắn trước tiên– đến từ Quang ca, “Trần Lâm, anh thích em”

Năm chữ, một dấu phẩu. Vô cùng đơn giản lại khiến hai mắt Trần Lâm choáng váng, trong lòng như bị nện một tảng đá to. Cậu nên nói thế nào? Cậu nên trả lời thế nào? Cậu có thể nói thế nào? Cậu có thể trả lời thế nào

Trần Lâm lăng lăng cầm điện thoại, trả lời cũng không phải, không trả lời cũng không phải. Mẹ Trần nhìn con trai đang ngốc lăng, “Ai, con trai, đừng thất thần, sang năm mới rồi, nhanh lên cho ba mẹ chúc tết”

Trần Lâm cất điện thoại vào túi. Trong lòng cười khổ, Quang ca, mừng năm mới, anh cho em một món quà thật lớn a!

Ba Trần mẹ Trần ngồi nghiêm chỉnh trên sô pha, con trai họ đứng đối diện. Trần Lâm nhìn biểu tình nghiêm túc của cha mẹ liền biết bọn họ có chuyện muốn nói. Vì thế tạm thời không nghĩ đến tin nhắn kia của Trương Bá Quang. Thực sự chăm chú đáp lại hai người

– “Ba, mẹ, chúc hai người năm mới hạnh phúc! Thân thể khỏe mạnh, bình an!”. Trần Lâm cúi 90 độ

– “Ân, chúc nhị hoàng tử của mẹ năm mới hạnh phúc! Sang năm có thể thực hiện giấc mộng! Mỗi ngày vui vẻ! Vĩnh viễn anh tuấn tiêu sái, phong lưu phóng khoáng, ngọc thụ lâm phong”

– “Mẹ…”. Trần Lâm dở khóc dở cười nhìn mẹ

– “Cấp, Tiểu Lâm, đây là lì xì, ba mẹ lì xì năm mới cho con”. Ba Trần đã chuẩn bị sẵn một bao lì xì đưa cho con trai

Trần Lâm nhận lấy, xúc cảm dâng trào

Mẹ Trần vội vàng thúc giục, “Con trai, con trai, mau mở ra nhìn xem, nhìn xem”

Mẹ Trần gấp đến không đợi được, Trần Lâm mở bao lì xì, rút ra một chi phiếu— 10 vạn tệ

– “Mẹ, này…., ba… hai người đây là….”. Trần Lâm có chút không biết làm sao

– “Con trai, này xem như ba mẹ tài trợ quỹ cho con. Chúng ta đều biết giấc mộng của con, muốn mở cửa tiệm của riêng mình….”

– “Ba… Hai người làm sao lại biết?”

– “Con là con trai của chúng ta, chúng ta sao không biết!”. Mẹ Trần trừng mắt, ý bảo: con trai mình thật là khờ!

– “Con sau khi tốt nghiệp, không vào công ty mà lại chọn lựa cửa hàng mắt kính của Bá Quang, không phải vì muốn học hỏi kinh nghiệm, hơn nữa cũng thuộc ngành dịch vụ, có thể tiếp xúc với nhiều người sao?”. Ba Trần nói ra những suy nghĩ giấu trong lòng vài năm qua, nhưng cũng là lời rất hiểu con trai mình

– “Ba…”. Mắt Trần Lâm đã hơi phiếm đỏ. Tiếng ‘Ba’ kia cũng nghẹn ngào thẹn thùng. Đêm nay đích xác tình cảm rất nhiều

– “Yêu, nhìn hai cha con xem, cảm động a! Con trai, con ngốc a, con lớn như vậy còn được cha mẹ cho tiền tiêu, con không mừng thầm thì thôi còn khóc cái gì hả con!”

Trần Lâm bước tới ôm chầm lấy mẹ, “Cảm ơn mụ mụ” 

Câu này từ khi Trần Lâm học xong cấp 2 mẹ Trần chưa được nghe lại. Đều có nghĩa là ‘Mẹ’, nhưng hai tiếng ‘Mụ Mụ’ như vậy lâu rồi chưa được nghe lại. Mẹ Trần nghe xong trong lòng cảm động, mũi chua chua

– “Được rồi, được rồi, mẹ đi hấp bánh trôi, ăn nhanh rồi ngủ. Ngày mai, không, hôm nay mẹ muốn đi dạo phố!” 

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau