THUẬN THEO TỰ NHIÊN, NƯỚC CHẢY THÀNH SÔNG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thuận theo tự nhiên, nước chảy thành sông - Chương 31 - Chương 35

Chương 31

Ngày như nước bình lặng trôi qua, tiết trời ngày càng lạnh, nhưng không khí lễ tết ngày càng nồng đậm. Gần tới ngày sinh Khổng Tử, Giáng Sinh, Tết Nguyên Đán, cửa hàng mắt kính của Trần Lâm có nhiều hoạt động khuyến mãi. Mỗi ngày sinh ý không ngừng tăng. Mà Tống Đình Phàm bên kia không cần phải nói, cũng đang bù đầu chuẩn bị những thủ tục dời công ty về Bắc Kinh. Vì vậy, việc mọi người tụ họp cùng nhau ăn cơm cũng không còn thường xuyên như trước

Tống Đình Phàm nếu đã nói nguyện ý cho Trần Lâm thời gian, như vậy hắn cũng không tùy tiện tìm những cơ hội hai người ở bên nhau. Hắn rất thích gặp Trần Lâm đi chung với ba người bọn họ, chỉ khi đó cậu mới lộ ra biểu tình tự nhiên cùng khoái hoạt. Chính là cũng có những thời điểm tất yếu, Tống Đình Phàm thật sự muốn chỉ có hai người một chỗ

Biết Trần Lâm thích uống trà hoa hồng có hương dịu nhẹ, Tống Đình Phàm thường xuyên mua trà cho cậu. Phải biết rằng trà hoa hồng bình thường mùi hương rất đậm, mà loại trà Trần Lâm dùng mùi hương tươi mát hơn nhiều, nhưng Tống Đình Phàm vẫn tìm ra trà hoa hồng nhẹ. Việc này cũng tốn của hắn không ít tâm tư

Trần Lâm nói hắn không cần phiền toái như vậy, cậu cũng chỉ thích chứ không phải không có không được. Tống Đình Phàm không nghe mà vẫn làm theo ý mình. Hắn vui vẻ nguyện ý hao tốn tâm tư như vậy, chỉ cần Trần Lâm hưởng thụ là tốt rồi

Đôi khi, sau khi tan ca tối, Tống Đình Phàm tự giác tìm đến cửa hàng của Trần Lâm, uống tách trà hoa hồng cậu ấy pha, tuy rằng chính mình không thích, nhưng cũng không nói là ghét được. Dù sao cũng là trà mình mua cho Trần Lâm, cho dù không thích thì khẩu vị cũng không thua nơi nào

Kì thật mỗi khi hai người bên nhau cũng không có quá nhiều lời nói, có lẽ vì Tống Đình Phàm vốn ít lời, có lẽ vì Trần Lâm không quen chủ động

Nếu ngày nào tính toán đến chỗ Trần Lâm, hắn sẽ mang vài tập tài liệu, ngồi trên sô pha của cậu mà làm việc tiếp tục; nếu không đến, hắn sẽ an vị ở đối diện mà nhìn cuộc sống bận rộn của cậu. Vài lần đầu tiên, Trần Lâm có chút luống cuống với Tống Đình Phàm, sau số lần tăng lên, việc đó dần dà trở thành thói quen. Nếu một ngày Tống Đình Phàm không đến, Trần Lâm buồn cười nghĩ hôm nay sô pha của mình sẽ được nghỉ ngơi, nghỉ ngơi

Ở chung càng lâu, Trần Lâm càng hiểu Tống Đình Phàm vì mình mà hao phí không ít tâm tư. Mỗi lần đều chờ bọn Tiểu Phàm tan ca rồi mới đến gặp mình, Trần Lâm biết đây là một loại săn sóc khác của Tống Đình Phàm, mỗi lần đến, hắn cũng không nói lại chuyện yêu cầu hai người phải ở một chỗ hoặc cố ý bức bách mình bằng mọi cách. Hắn…. thực sự cho mình thời gian để thích ứng

Chính là, chính là hắn thì sao?

Trần Lâm ngẩng đầu nhìn thân thể đang vùi hoàn toàn trong sô pha, gác chân đọc văn kiện trên tay. Không thể không thừa nhận, trong đêm đông rét buốt yên tĩnh như thế này lại có người không phát ra một tiếng động ở bên mình khoái trá làm việc. Tà tà liếc mắt một chút, thấy tách trà hoa hồng pha cho người kia đặt trên bàn tam giác đã không còn chút khói ấm. Trần Lâm đứng lên, đi vào bếp pha một chén trà khác, sau đó đặt trên bàn trà

Bàn trà này kì thật sau khi Tống Đình Phàm tới thường xuyên, Trần Lâm mới tranh thủ giờ nghỉ trưa đến cửa hàng nội thất mua về. Độ cao tương đương với sô pha, cũng tiện tay để Tống Đình Phàm tùy ý để đồ vật này nọ

Buổi tối khi Tống Đình Phàm đến, liếc mắt một cái liền thấy bàn trà đặt bên cạnh sô pha, mi lơ đãng nhướng cao, thong thả vào bếp ôm lấy thắt lưng Trần Lâm đang pha trà, dán vào tai Trần Lâm nói “cảm ơn”. Trần Lâm hoặc kinh hách hoặc xấu hổ, nói tóm lại, cả người cứng ngắt

Một hồi sau mới hiểu Tống Đình Phàm cảm ơn việc gì, mặt đỏ, tim đập mạnh hơn, tuần hoàn máu tựa hồ không thông, Trần Lâm hoàn toàn mất tự nhiên. Nói thật, cậu không nghĩ nhiều khi mua bàn trà này, chỉ đơn thuần để Tống Đình Phàm thuận tiện hơn thôi. Bây giờ nhớ đến mới biết mình rất mạo muội

Tống Đình Phàm như vô tình đùa cậu, rất nhanh sau đó đã rời cậu bước ra khỏi gian bếp nhỏ hẹp. Mà Trần Lâm ở bên trong dọn dẹp một lúc, lòng thầm kêu: nguy hiểm thật nguy hiểm thật! May mắn là mình buông ấm nước sôi rồi mới bị ôm, bằng không thể nào cũng bị phỏng

Trần Lâm này cũng không ngẫm lại, Tống Đình Phàm có thể không nghĩ đến chuyện kia sao? Hắn thế nào lại bỏ qua được? Hắn khi nắm chắc thời cơ rồi sẽ hành động ngay!

Một đêm ấy, Trần Lâm rất không tự nhiên! Thật ra khi bị trêu chọc trong phòng bếp, cảm xúc cậu đã tốt lên nhiều. Nhưng Tống Đình Phàm không muốn quên ngay mà thường ngắm ngắm Trần Lâm, khóe miệng luôn lộ vẻ tươi cười không rõ ý tứ hàm xúc, làm cho Trần Lâm trong lòng phập phồng như mèo con cong người

Bất quá cũng ‘an ổn’ mà qua được một đêm, không việc gì làm tim cậu đập nhanh phát sinh thêmTrần Lâm vốn đang định mua một cây viết thuận tiện để Tống Đình Phàm viết tay. Chính là sau sự kiện bàn trà, cậu liền đánh mất ý tưởng này. Nếu bị Tống Đình Phàm thủ nháo lần nữa, cậu quả thật không biết sẽ phải làm gì. Bất quá cũng may, Tống Đình Phàm tuy mang theo tài liệu viết tay nhưng đa phần văn kiện đều lưu trong máy tính. Nếu đôi khi cần lên mạng hoặc kiểm tra thư, hắn chỉ cần mượn máy tính Trần Lâm là được rồi. Mà loại tình huống này cho đến giờ cũng chỉ xuất hiện một lần. Nhưng Trần Lâm tính toán: vẫn không mua bút. Tại sao lại chủ động tặng cơ hội cho người kia giễu cợt? Hừ!

Thời gian hai người bên nhau yên lặng ôn nhu trôi đi. Ai cũng nói không có thay đổi gì nhiều, nhưng cũng phải thừa nhận, quả thật có thay đổi…

Trần Lâm ngồi sau quầy bắt đầu kiểm toán doanh thu tháng này của cửa tiệm, trong lòng cười nói, ân, quả thật không tồi. Dựa vào lễ tết doanh thu tăng lên cũng là tất yếu, tuy rằng cậu không có khái niệm gì với những ngày lễ đó

Mấy cô gái trong cửa hàng xôn xao tán chuyện. “Nghe nói năm nay, sau ngày sinh Khổng Tử thành phố sẽ có tuyết!”

– “Đúng vậy, đúng vậy, thật vui, nhiều năm rồi chưa thấy tuyết rơi lại”. Một nhân viên nữ kích động

– “Nói vậy, năm nay có thể sẽ có một Giáng Sinh trắng phải không? Chờ mong a…”. Lại một câu nói kích động khác

Lí Tiểu Phàm đứng một bên nhìn sức sống tỏa ra tứ phía, ai cũng có tình cảm mãnh liệt mênh mông, không ngừng lắc đầu buồn cười. Bất quá nàng nếu nói đó là do tuổi trẻ, chính mình không phải trẻ sao? Chỉ là tâm tính thành thục hơn một chút so với người khác

Kim Tinh ở bên cạnh giúp Lí Tiểu Phàm một tay, hỏi, “Tiểu Phàm, cậu làm gì trong ngày sinh Khổng Tử a, cậu cũng biết, chiều 24 ông chủ đã đồng ý cho chúng ta nửa ngày nghỉ”

Lí Tiểu Phàm nhìn về hướng Trần Lâm, lắc đầu nói: “Tôi ở lại coi tiệm, cũng không có dự định nào khác. Chỉ một mình Trần Lâm ở lại, tôi sợ anh ấy quản không xuể”Kim Tinh nghĩ, đó là đêm an lành a! Ai lại đi mua mắt kính vào giờ đó! Cậu còn không phải muốn ở cùng ông chủ! Chính là ông chủ… Ai

Người nếu đã động tình, cũng không thể nói buông là buông ngay, cho dù chính mình tự an ủi nội tâm thế nào cũng chỉ có tác dụng hữu hạn. Lí Tiểu Phàm chú ý Trần Lâm gần đây có thay đổi, nàng khó nói đó là gì, cũng không nói chính xác thay đổi kia là gì, nhưng nàng biết Trần Lâm thay đổi. Này… có lẽ là trực giác của nữ nhân đi

Kim Tinh tựa hồ cảm giác mình gần đây có tâm sự, luôn bóng gió quan tâm mình, nàng rất cảm kích việc ấy. Kết quả là, một buổi tối không kìm lòng được, Kim Tinhlại gợi ý nàng tỏ tình với Trần Lâm

Cái này nguy, Kim Tinh cả ngày vội vàng ghép đôi nàng và Trần Lâm, còn luôn mồm nói, tôi đã nói mà, tôi sớm biết hai người thực xứng đôi! Cuối cùng nếu nàng không ầm ĩ uy hiếp nếu Kim Tinh nói ra chuyện này, nàng sẽ bỏ việc ngay lập tức, phỏng chừng giờ này Trần Lâm đã sớm hiểu được tâm tư thầm kín của nàng

Đôi khi Lí Tiểu Phàm tự hỏi, nếu mình hoặc Kim Tinh thổ lộ với Trần Lâm, nàng cũng không thể cùng một chỗ với cậu, nhưng ít nhất vẫn nói cho cậu biết, như vậy có tốt hơn không? Chính là, đây chỉ là ý tưởng lớn mật ngẫu nhiên thôi

Kim Tinh nghe Lí Tiểu Phàm nói vậy, ủy khuất: “Vậy được rồi, chiều đó tôi cũng ở lại trông tiệm. Tôi sợ hai người cũng quản không xuể”. Lí Tiểu Phàm nhìn Kim Tinh, bất đắc dĩ cười cười

– “Nhạ, nhưng tôi không được nghỉ lễ, sau khi tan ca tôi muốn có một bữa ăn thật no!”

– “Hành hành hành, đại tiểu thư, lúc đó tôi mời cô”. Lí Tiểu Phàm cam đoan với Kim Tinh

Đột nhiên Kim Tinh đảo mắt, chạy đến trước mặt Trần Lâm, tò mò hỏi: “Ông chủ, đêm sinh nhật Khổng Tử anh làm gì?”

Trần Lâm bị giọng nói của Kim Tinh làm hoảng sợ, dừng một chút mới trả lời. “Tôi có hẹn ăn cơm với người khác”

– “Ai a ai a? Anh có bạn gái?”. Kim Tinh hỏi, mắt liếc nhìn Lí Tiểu Phàm

Trần Lâm lắc đầu cười, không có ý định nói tiếp. Mấy hôm trước, bọn Tống Đình Phàm đã hẹn đêm an lành sẽ cùng nhau ăn cơm. Lúc đó Lưu Dụ còn khinh bỉ nói, “Bốn nam nhân độc thân cùng ăn cơm, đây là ý tứ gì?” bị Tống Đình Phàm nói lại “Cậu không thích ăn, không ai miễn cưỡng” liền im lặng không lên tiếng. Trên mặt đầy căm giận nhưng không dám nói, hiện tại Trần Lâm nhớ đến còn rất buồn cười

Từ khi hiểu được tâm tư của Tống Đình Phàm, cậu hiếm khi nhắc đến hắn trước mặt nhân viên, dù trước kia cũng rất ít nhắc tới

Lí Tiểu Phàm như hiểu được, đến kéo Kim Tinh đi, còn nói thêm một câu: “Cậu còn muốn quản ông chủ a, càng ngày càng không có quy củ”

Trần Lâm nhìn bóng dáng các nàng cười cười nhưng trong lòng không khỏi phiền muộn, Tiểu Phàm rất nhạy cảm!

Chương 32

Vốn định 4 người sẽ ăn cơm trong đêm an lành, nhưng việc dời trụ sở công ty về Bắc Kinh lại đột xuất phát sinh khó khăn, buộc phải có người quay về Bắc Kinh giải quyết. Mục Kiệt Lưu Dụ tính toán hai người bọn họ sẽ trở về, Tống Đình Phàm ở lại đi ăn cùng Trần Lâm. Nhưng sự việc phát sinh kia chỉ Tống Đình Phàm là hiểu rõ nhất, để hắn trở về là chọn lựa tốt nhất, nên Tống Đình Phàm phải quay về Bắc Kinh. Lưu Dụ Mục Kiệt cùng đi ăn với Trần Lâm

Chuyện này bọn họ đã báo cho Trần Lâm từ giữa trưa, cậu thấy không vấn đề gì, công việc là quan trọng nhất. Buổi tối ba người cùng ăn cơm. Bàn ăn thiếu một người, thiếu một người bình thường vốn trầm mặc, không biết người khác có cảm giác gì không. Dù sao bên ngoài có Lưu Dụ khuấy động không khí, Mục Kiệt cổ vũ, Trần Lâm cũng cảm thấy vui vẻ, bữa ăn cũng vui vẻ trôi qua

Cơm nước xong vẫn còn sớm, mới 9h đêm, hai người kia vốn định mang Trần Lâm đi chơi tiếp. Nhưng nghĩ lại đã đến giờ nghỉ ngơi thông thường của cậu, vẫn là đừng đảo loạn để về sau rất khó điều chỉnh. Nếu đôi mắt ấy thâm quầng đón Tống Đình Phàm trở về, hai người bọn họ còn không biết sẽ bị Tống Đình Phàm xử thế nào. Vì thế thành thành thật thật đưa Trần Lâm về cửa hàng

Hai người bọn họ vốn định tiếp tục điên cuồng vui chơi, nhưng lại nhớ thời đại học ở Bắc Kinh cái gì cũng kinh qua rồi nên có điểm mất hứng. Quên đi, đến quán bar của Nghiêm Tử Vĩ uống một chén vậy

Vài người này đêm nay thản nhiên chơi đùa vui vẻ. Ai ngờ, Tống Đình Phàm ở Bắc Kinh phải đối mặt với chuyện gì

Tống Đình Phàm về Bắc Kinh, khó khăn trong công việc kia hắn hiểu rõ nên giải quyết nhanh chóng dễ dàng. Giữa trưa đến Bắc Kinh, 6h tối mọi chuyện đã giải quyết xong. Gọi điện thoại báo cho Mục Kiệt Lưu Dụ một tiếng, vừa vặn lúc đó bọn họ chuẩn bị ăn cơm chiều. Trân bàn cơm Lưu Dụ còn chế nhạo Tống Đình Phàm số khổ, bọn họ nổi tiếng uống lạt, mà Tống Đình Phàm thật bôn ba trong tuyết a! Trần Lâm cười cười từ chối cho ý kiến

Giải quyết xong mọi chuyện, Tống Đình Phàm cân nhắc một chút, nếu đêm nay không trở về thì hắn về nhà gặp lão nhân đi, vừa lúc có một số việc cũng nên nói cho ông biết

Khi Tống Đình Phàm về nhà đã nhìn thấy Tống lão nhi đầu đang chiêu đãi khách trong phòng, hắn do dự một chút, vẫn đi vào

Cửa mở. Hắn nhận ra hai người khách kia, một người là giám đốc đương nhiệm của trường cán bộ cấp cao Trung Ương, còn cô gái trẻ tuổi bên cạnh, Tống Đình Phàm nhíu nhíu mày, không cần nói cũng biết đó là con gái của ông. Trong mắt Tống Đình Phàm, cô gái kia cũng chỉ là con chim trong lồng son, nhưng một người xuất thân từ gia đình danh giá, khí chất cũng không che dấu được

Tống lão nhi đầu nhìn thấy đứa con đã vài năm không gặp, khuôn mặt cương nghị hơn 10 năm không đổi lại hiện lên biểu tình kinh ngạc cùng kinh hỉ. Không thể không nói hai cha con rất giống nhau. Dáng người khôi ngô cao ngất. Chính là ánh mắt hai người bây giờ lại không giống nhau

Cha Tống Đình Phàm xuất thân từ quân đội, sau này mới xuất ngũ nhưng không bỏ được bản tính một quân nhân. Ví dụ như cách dạy con cũng đều dùng mệnh lệnh. Đương nhiên, vì gia thế quan hệ rộng rãi, có thể nói ông đã giương cánh hùng phi có số làm quan, trở thành quan chức cấp cao của chính quyền

Không phải như người thường, cảm xúc cũng tự nhiên thu lại rất mau. Cha con phối hợp ăn ý hài hòa trước mặt quan khách. Chờ hai người kia rời khỏi, Tống Đình Phàm liền trực tiếp đến thư phòng của lão nhân

Cửa phòng đóng lại, không khí bên trong cứng ngắt như hóa đá

Tống lão nhân ngồi sau bàn làm việc, nhấp nháy quắc mắt thẳng tắp nhìn đứa con. Nói không kiêu ngạo là giả dối, cha con hai người bởi vì vấn đề kia mà nảy sinh khoảng cách, nhưng cũng không người cha nào không tự hào về đứa con vĩ đại của mình
Tuy rằng con trai không theo chính sự, nhưng ông tuyệt đối không tiếc nuối. Nhà bọn họ có đủ thực lực để đứa con oai phong một cõi trong thương trường, dù tương lai ông có về hưu đi nữa. Ông cũng tin tưởng con mình có thể hoàn toàn làm chủ một phần thiên hạ!

– “Không cần nói với ta lần này còn về vì nhớ ta”. Tống lão nhân trêu chọc dạo đầu

Đáng tiếc không có hiệu quả như ông mong muốn, Tống Đình Phàm nghe ông nói cũng không chớp mắt một chút

– “Hai người tối nay, mặc kệ ông xử lí thế nào cũng không cần liên lụy đến con. Con đã có người của mình”. Tống Đình Phàm nói xong chuẩn bị rời đi

– “Con! Đây là thái độ con nói chuyện với cha sao?”. Giọng nói ông vẫn uy nghiêm mười phần, rõ ràng đã rất tức giận

Tống Đình Phàm sắc mặt không chút thay đổi, xoay người lại. “Nếu không phải nhìn thấy biểu tình của ông khi gặp con, con đã nghĩ đây là buổi tiệc thân mật được chuẩn bị cho con”

Đúng vậy, Tống lão nhi đầu vốn tính toán như thế. Ông biết đứa con chuẩn bị chuyển trụ sở công ty về Bắc Kinh, như vậy chuyện đầu tiên ông lo lắng là hôn nhân. Sở dĩ hành động nhanh như vậy, vì đã qua vài năm, ông vẫn không chấp nhận sự thật con mình là đồng tính luyến ái!

Vài năm trước khi con nói chuyện này với ông, ông đã không chỉ tức giận mà muốn cường quyền cải tạo con. Chính là cuối cùng đứa con lại chọn cách rời Bắc Kinh, thoát li gia đình, một mình gây dựng sự nghiệp. Không thể không nói, ông lúc đó vừa đau lòng vừa mãn nguyện. Đau lòng vì con mình là…. Mãn nguyện vì con có chí khí!
– “Ta làm vậy là vì tương lai của con”. Lão nhân cơ hồ nhảy dựng lên, một lần lấy lại giọng uy nhiêm, thêm vào vạn phần kích động nói với con

– “Không cần, con đã có người của mình”. Thái độ Tống Đình Phàm trước sau vẫn thản nhiên như vậy. Không vì cha kích động mà mình chịu ảnh hưởng

Lão nhân hiểu con mình, hắn vẫn bình tĩnh như vậy khi mình đã cường điệu hai lần, chắc chắn là đã tìm được người mong muốn. Ông… thực sự không biết phải nói gì thêm với con… cảm giác bất lực ngập tràn thân thể

Đứa con thực sự đã trưởng thành. Từ nhỏ nếu hắn đã quyết định, cũng không ai có thể thay đổi. Ông từng xem tính cách này của con là kiêu ngạo, mà hiện giờ…. Loại kiêu ngạo này, người làm cha như ông cũng lay động không được

Phất tay, ý bảo con đi ra ngoài

Khi tay con chạm vào nắm đấm cửa, cổ họng lão nhân thấp giọng một câu, “Con… còn chưa gọi ta một tiếng ‘cha’.”

Người gần cửa đột ngột dừng lại, “Ân”, sau đó đi ra ngoài

Lão nhân bị lưu lại trở thành pho tượng, nửa ngày cũng không có phản ứng

Tống Đình Phàm trải qua trận tranh chấp cùng lão nhi đầu đã không còn ý tưởng ngủ lại một đêm ở nhà nữa. Trò chuyện với quản gia vài câu, hắn liền lên ô tô rời đi. Hắn, quyết định trở về

Hơn ba giờ hành trình, trờ về cửa hàng của Trần Lâm đã là chính lễ Giáng Sinh, đêm an lành vừa qua. Khi hắn trở về trời mới bắt đầu rơi bông tuyết linh tinh, bây giờ từng tảng tuyết lớn rơi xuống

Tống Đình Phàm ra khỏi xe, độ lạnh bên ngoài chênh lệch với khoang xe làm hắn run lên. Một đường đi ô tô trở về, vốn cũng không có ý niệm gì, chỉ là đột nhiên muốn trở về. Rất muốn, rất muốn. Cửa hàng của Trần Lâm đã không còn ánh sáng, chỉ có ánh sáng mơ hồ từ bên trong thoát ra. Làm như cũng không có thực

Người kia, đã ngủ chưa?

Tống Đình Phàm bây giờ không biết có nên đánh thức người bên trong hay không

Chương 33

Trần Lâm tuy đã sớm lên giường như chưa ngủ. Mở chiếc đèn bàn mỏng manh trên đầu giường, cậu minh tưởng cuộn mình trong ổ chăn. Đêm nay Tống Đình Phàm không ăn cơm cùng bọn họ, cậu thật sự không cảm giác gì sao?

Thiếu một người luôn ngồi bên cạnh, vì mình mà từ lạnh nhạt lại trở nên ấm áp, có thể không có cảm giác sao? Thiếu một người luôn có thể bất động thanh sắc nhưng triệt để hiểu mình, có thể không có cảm giác sao? Thiếu một người lúc nào cũng như lơ đãng gắp đồ ăn mình ưa thích vào bát mình, có thể không có cảm giác sao?

Là, việc này Trần Lâm cũng tự làm được, nhưng luôn luôn có một người chiếu cố mình như vậy, Trần Lâm thế nào lại không có cảm giác?

Làm việc bình thường, nghỉ ngơi bình thường, nhưng đến giờ này còn chưa thể tiến vào mộng đẹp. Vậy cái gọi là ‘có cảm giác’ kia cũng không phải điều bình thường

Đột nhiên điên thoại đổ chuông, Trần Lâm ngồi bật dậy tìm điện thoại đang không biết để đâu. Bình thường mỗi khi ngủ cậu đều tắt máy. Hiển nhiên, hôm nay là ngoại lệ!

Một tin nhắn ngắn ngủi từ –Tống Đình Phàm. “Anh ở bên ngoài”

Lời nói mơ hồ không rõ nghĩa. Tống Đình Phàm nguyện ý để Trần Lâm chọn lựa. Nếu cậu thực sự đang ngủ, tin nhắn xem như không gửi đến. Hôm sau nhận tin cũng không làm được gì. Nếu cậu chưa ngủ, mở cửa hay không cậu đều tự mình quyết định

Không cần hỏi, Trần Lâm đọc tin này tất nhiên tim nhảy nhanh vài cái. Cậu không suy xét nhiều như vậy, chính xác là không suy xét nhiều như Tống Đình Phàm nghĩ. Mặc thêm áo ấm, cầm chìa khóa đi mở cửa cho Tống Đình Phàm

Tống Đình Phàm nhìn cánh cửa hắc ám trước mặt, đột nhiên một ngọn đèn chói mắt vạn phần lóe ra, khóe miệng dần dần cong lên. Khi Trần Lâm nhìn thấy Tống Đình Phàm, hắn đã đứng dưới trời tuyết rửa tội hồi lâu. Trên đầu, vai, quần áo, giày, không nơi nào không có tuyết

Trần Lâm vội vàng kéo hắn vào sau phòng ngủ, một bên vào buồng vệ sinh tìm khăn mặt, một bên vào phòng bếp pha cho hắn tách trà nóng. Tống Đình Phàm nhìn thiên hạ vì hắn mà bận rộn, trong lòng ấm áp vô cùng

Vừa cầm khăn phủi tuyết vừa nhìn chằm chằm giường Trần Lâm. Cậu ấy, đã ngủ rồi sao?…. Nhưng, vẫn dậy mở cửa cho mình?

Trần Lâm cầm khăn tay từ Tống Đình Phàm, mang cho hắn một li trà nóng. Trần Lâm đem khăn mặt vào phòng vệ sinh, trong lòng liền đoán, hắn, hẳn là đã đứng bên ngoài một lúc lâu rồi

Khi cậu đi ra Tống Đình Phàm đã vùi vào sô pha. Tay cầm tách trà lâm vào trầm tư. Đêm nay Tống Đình Phàm cãi nhau với cha mình, tuy cuối cùng chiếm được thế thượng phong, nhưng hắn vẫn có cảm giác mình đã tổn thương lão nhân một đời kiêu ngạo bất khuất kia. Khi do dự đứng ngoài cửa tiệm của Trần Lâm, hắn nghĩ đến cha mẹ cậu

Từ Trần Lâm có thể thấy gia cảnh cậu là một gia đình bậc trung nhưng hạnh phúc. Không như mình, mất mẹ từ khi mới sinh ra, lão nhân nhi kia thì lại quân sự hóa cách giáo dục để mình trưởng thành. Nếu không phải từ nhỏ đã may mắn kết bạn với Lưu Dụ Mục Kiệt, Tống Đình Phàm không hiểu cuộc sống hắn có thể đơn điệu đến mức nào– “Như thế nào lại về gấp cả đêm?”. Trần Lâm nhẹ giọng hỏi trước mắt Tống Đình Phàm

Tống Đình Phàm ngẩng đầu nhìn thiên hạ, biểu tình thản nhiên không che dấu được những lo lắng trong mắt cậu, Tống Đình Phàm bây giờ lại càng kiên định hơn với quyết tâm khi hắn đứng ngoài cửa và từ rất lâu rồi. Người này, hắn, đã chọn rồi!

Đặt tách lên bàn trà, Tống Đình Phàm ôm mạnh Trần Lâm. Vùi đầu vào lồng ngực cậu, tham lam hô hấp mùi vị của riêng cậu, tựa hồ còn có mùi chanh thản nhiên. Đêm nay hắn còn chưa tắm rửa

Trần Lâm cúi đầu nhìn người kia gắt gao vùi đầu trong ngực mình, thân thể mới đầu không được tự nhiên cũng chậm rãi thả lỏng. Trần Lâm chậm rãi vươn tay vuốt ve mái tóc ẩm ướt vì tuyết của người kia. Cậu cảm giác đêm nay người này có chút khác biệt. Tuy bình thường hắn kiệm lời làm người ta cảm thấy lạnh lùng bình thản, nhưng đêm nay, mọi chuyện tựa hồ trầm trọng hơn nhiều

– “Làm sao vậy? Công ty…. có vấn đề gì sao?”. Trần Lâm dò hỏi

Tống Đình Phàm vẫn không nói lời nào như trước

Tự nhiên, Trần Lâm cũng không hề nhắc lại, tùy ý để hắn ôm. Một lát sau, Tống Đình Phàm như phát hiện ra điều gì, vội vàng thả Trần Lâm ra, mang cậu đến bên giường, cũng mang vào đôi dép lê Trần Lâm vốn đã bỏ ra cho cậu, đem người bỏ vào ổ chăn quấn kĩ. Tống Đình Phàm thả Trần Lâm ra bởi vì phát hiện nhiệt độ trên người cậu rất thấp, vừa mới chạm vào hai chân cậu đã cảm giác lạnh băng

Chuẩn bị cho Trần Lâm hết thảy, lại ngẩng đầu nhìn Trần Lâm, trong mắt Tống Đình Phàm không hề ngoài ý muốn lóe lên một mạt tự trách. Trần Lâm vì ngượng ngùng, mặt đỏ một mảng nhưng cũng không bỏ qua ánh mắt tự trách như vậy của Tống Đình Phàm– “Kì thật… cũng không lạnh như vậy, là… là nhiệt độ cơ thể em vốn thấp hơn bình thường một chút”. Trần Lâm nhìn Tống Đình Phàm, thấp giọng giải thích

Tống Đình Phàm di di chăn của Trần Lâm đang trên giường, hắn ngồi bên giường cậu. Chằm chằm nhìn nhãn tình của Trần Lâm, vừa như giải thích vừa như tuyên bố, “Đêm nay anh gặp lão đầu nhi nhà anh, anh nói với ông hết thảy rồi”

Trần Lâm vốn đang nửa nằm nửa ngồi đột nhiên bật dậy, mở to hai mắt nhìn Tống Đình Phàm, ánh mắt bên trong chứa đựng rất nhiều. Khó hiểu, lo lắng, sợ hãi, nghi ngờ… Tống Đình Phàm, anh là đang ép em sao?

– “Anh làm vậy không phải muốn ép em, cha mẹ em bên kia, anh vẫn cho em thời gian như cũ”. Tống Đình Phàm như đọc đường suy nghĩ của Trần Lâm, bình thản giải thích

– “Vì cái gì?”. Trần Lâm nhìn chằm chằm Tống Đình Phàm, hỏi trong vô thức

Tống Đình Phàm lại đặt Trần Lâm vào trong ổ chăn, cũng thuận tiện sửa lại góc chăn không có gió lọt vào

– “Trần Lâm, anh nói thật cho em biết, lão đầu nhi nhà anh vô luận có thái độ gì cũng không thay đổi được quyết định của anh. Anh nói cho ông ấy cũng chỉ là nói”. Giọng nói Tống Đình Phàm vẫn mười phần bá khí như trước

Trần Lâm im lặng. Tống Đình Phàm cũng lẳng lặng nhìn cậu, hắn biết Trần Lâm nghĩ gì tuy rằng hắn nguyện ý cho cậu thời gian. Nhưng mà Trần Lâm nếu nghĩ thông suốt càng sớm thì càng tốt, hắn cớ sao lại không làm vậy?

Trần Lâm lại ngẩng đầu nhìn Tống Đình Phàm, thái độ đã không giống vừa rồi, “Em không cách nào làm như anh được, em phải tôn trọng cha mẹ mình. Nhưng mà, em cũng có cuộc sống của mình, bọn họ cũng không thể can thiệp vào”

Trần Lâm nói rất chậm, Tống Đình Phàm ghi nhớ từng chữ từng chữ một trong lòng

– “Cho nên, cho em thời gian để có thể nói với cha mẹ”. Khi Trần Lâm nói câu cuối, ánh mắt cũng chấp nhất khẳng định như vậy. Hiện tại nếu nói Tống Đình Phàm nghe được vẫn còn thơ ơ thì hắn là thần nhân

Không hề nghi ngờ gì, đây là câu nói thổ lộ tình cảm của Trần Lâm với hắn, khiến cho Tống Đình Phàm căn bản không khống chế được phản ứng của mình. Nghiêng nửa người trên, lập tức hôn lên môi Trần Lâm

Chương 34

– “A…”. Lời lẽ kinh ngạc của Trần Lâm đã tiêu thất ở hai cánh môi đang chạm vào nhau

Tống Đình Phàm không cho Trần Lâm có thời gian thích ứng như trước, mà trực tiếp đem đầu lưỡi mình dò xét trong miệng Trần Lâm. Trần Lâm cho dù đã hôn một lần nhưng trúc trắc vẫn là trúc trắc. Hoàn toàn không biết đáp lại, bất quá Tống Đình Phàm cũng không ngại

Tống Đình Phàm quấn quít lấy đầu lưỡi Trần Lâm, không cho cậu cơ hội tạm nghĩ ngơi đã bức cùng của mình du lủi khắp nơi. Hắn càng hôn càng kịch liệt, như muốn hút hết nước bọt của Trần Lâm vào miệng mình, cơ thể Trần Lâm dần dần trượt xuống, cậu cảm giác sâu sắc mình ngày càng hô hấp không thông, cánh tay trong ổ chăn vừa như khước từ vừa như không. Tống Đình Phàm đương nhiên ý thức được nên hơi mở ra khoảng cách cho hai người

– “Ân….”. Trần Lâm trong vô thức vì khoảng cách kéo giãn ra mà phóng túng rên rỉ một tiếng

Thế này với Tống Đình Phàm là một loại hấp dẫn, môi hai người còn chưa kịp tách ra đã lại gần gụi dây dưa cùng một chỗ. Tống Đình Phàm điều chỉnh thân thể mình một chút, từ nghiêng người trở thành nằm sấp, nhưng hắn vẫn chú ý không đè người dưới thân, để khỏi áp hết chút không khí còn lại trong lồng ngực cậu

Luồn tay vào chăn của Trần Lâm, càng nghĩ càng muốn tiến thêm một bước tiếp xúc. Không thể không nói, Tống Đình Phàm rất giật mình bởi vì ổ chăn của Trần Lâm bây giờ vẫn không hết lạnh lẽo, cậu nằm trong chăn ít nhất cũng 5 phút rồi? Lâu như vậy ổ chăn còn chưa ấm lên sao? Đưa tay thăm dò thân thể Trần Lâm dưới tầng tầng lớp lớp áo ấm, vẫn là có chút lạnh, Tống Đình Phàm lơ đãng nhíu nhíu mày. Hắn rất bội phục chính mình ở thời điểm bây giờ vẫn có thể chú ý đến chi tiết đó

Một tay bên ngoài chăn chạm vào mặt Trần Lâm, thật lợi hai, bàn tay này lại cảm nhận độ ấm không đồng dạng trên người Trần Lâm. Tống Đình Phàm không thể nói rõ cảm giác trong lòng bây giờ, chỉ là, thực tự cao, thực ham muốn, thực khao khát….

Lần này quyết định để Trần Lâm hô hấp hoàn toàn, hắn cũng không muốn làm gì thêm, Trần Lâm sẽ bởi vì mình hôn mà hít thở không được đến vong mạng cũng nên. Khoảng cách tự nhiên cũng mang theo một đoạn chỉ bạc giữa khóe miệng hai người, “Trần Lâm, cơ thể em vẫn còn lạnh như vậy….”. Tống Đình Phàm nói câu mơ hồ ý tứ

Trần Lâm vốn đã được hắn hôn đến mơ mơ màng màng, chỉ có thể mở to đôi mắt hơi mang mị, ngập nước nhìn Tống Đình Phàm, theo bản năng liền trả lời câu hỏi, “Em…. Hô…. Thể…. Nhiệt độ cơ thể vốn thấp như vậy….”

– “A… haha, cái này em đã nói rồi…. anh sẽ sưởi ấm cho em…”. Tống Đình Phàm nhìn biểu tình trì độn của thiên hạ dưới thân, cảm thấy thực…. Yêu

Trần Lâm lại cảm giác da thịt trên cơ thể không thuộc về mình mà lại có vật gì dao động, tuy thoải mái nhưng Trần Lâm cũng thực sợ hãi, vươn tay giữ thứ đang di động kia, muốn hắn rời đi. Nhưng ngực trái lại bị niết một chút, Trần Lâm cả kinh giật nảy người, lại bị người ta khắc chế

Tống Đình Phàm lại đặt môi trên mặt Trần Lâm, hai trán kề vào nhau, hơi thở của cả hai quanh quẩn khắp môi, “Còn không minh bạch sao?”. Tống Đình Phàm một bên tiếp tục giữ khỏa bên ngực trái Trần Lâm, một bên như vô tình hỏi. Trần Lâm bị hắn làm cho thở dốc liên tục, “Vù vù… Hô… Hô”, cách lớp quần áo của mình, tay Trần Lâm vẫn giữ bàn tay Tống Đình Phàm đang rục rịch, lần nữa không cho hắn kìm chính mình

– “Em, em… em minh bạch…, nhưng mà…”. Lí trí của Trần Lâm dần dần trôi đi. Cậu chưa chuẩn bị tốt như vậy, thậm chí cũng chưa nghĩ nhiều như vậy. Thế này, quá nhanh đi…Không cho cậu có cơ hội nói xong, Tống Đình Phàm cúi đầu ngậm lấy đôi môi tràn ngập hấp dẫn đang chu ra kia, không sai, quả thật từ chu môi được hắn dùng đúng mực. Môi Trần Lâm trải qua một lần thăm dò của Tống Đình Phàm đã trở nên kiều diễm vô cùng, đỏ mọng ướt át

– “Ô… Ô ô….. Ân, Tống Đình Phàm… Anh…. Anh trước…. dừng…. một chút….”. Đôi môi đã bị phong bế đứt quãng rời rạc không nói rõ ý tứ. Nhưng người bên trên xác thực nghe hiểu, hoặc nói là cảm thụ được. Bởi vì một tay Trần Lâm gắt gao giữ lại không cho mình có ý đồ tiến thêm một bước khiêu khích bằng tay, tay còn lại tuy rằng bị giữ dưới thân mình nhưng hắn cũng cảm thụ được giãy dụa của nó

– “Hô… anh…. Anh nhất định phải như vậy sao?”. Trần Lâm được thả ra vì xấu hổ mà cao giọng hỏi Tống Đình Phàm

Tống Đình Phàm xốc tấm chăn trên người Trần Lâm lên, chính mình ngồi thẳng dậy thoáng lui ra khỏi ổ chăn, đồng thời cũng cầm tay phải của Trần Lâm vừa giãy dụa dưới thân hướng đến khố hạ của mình. Trần Lâm vừa mới chạm đến đã vội rụt tay lại. Đầu thấp đến không thể thấp hơn, mặt đỏ đến không thể đỏ hơn. Ánh đèn chói mắt trong phòng cũng không qua được mắt Tống Đình Phàm

Cường ngạnh nâng đầu Trần Lâm lên, hai tay xoa lên mặt cậu, “Em, không tin anh sao?”. Giọng nói Tống Đình Phàm mà Trần Lâm ưa thích bây giờ càng phát huy nhuần nhuyễn. Bên trong tràn ngập hấp dẫn cùng nhu tình hiếm có

Trần Lâm thong thả mà kiên định lắc đầu

– “Vậy, em không tin chính mình?”. Tống Đình Phàm hướng dẫn từng bước, không chút nào cảm thấy như vậy là lãng phí thời gian, hắn biết hắn phải làm cho Trần Lâm minh bạch, việc này là chuyện không sớm thì muộn, hiện tại xảy ra cũng không tính là sớm. Chỉ cần hai người tin tưởng lẫn nhauTrần Lâm không lên tiếng. Tống Đình Phàm có điểm uể oải. Đương nhiên cũng chỉ là một chút, một chút

– “Nhìn anh, anh tin em, mà em chỉ cần tin tưởng anh tin em” 

Nghe mệnh lệnh này, Trần Lâm vốn nghĩ não mình hiện tại bị vây trong trạng thái mơ hồ sẽ không hiểu được, nhưng mà cậu, vừa nghe đã hiểu. Trong đôi mắt thăm thẳm không đáy kia của Tống Đình Phàm lại lóe lên ánh sáng, tựa hồ giúp mình. Đúng vậy, mình đã có đầy đủ dũng khí để gánh vác hết thảy, nhưng không có đủ tin tưởng để giải quyết nên mới sinh ra một loạt vấn đề khác. Ánh mắt cổ vũ, kiên định, chấp nhất, thậm chí là tự tin của người này, hẳn là đều bắt nguồn từ niềm tin dành cho mình

Hồi lâu, thấy hai tay Tống Đình Phàm vẫn giữ chặt lấy mặt mình, nhẹ giọng nói nhanh, “Anh tắt đèn đi”. Nói xong, Trần Lâm tự cảm thấy hắn sớm muộn gì cũng bị khuôn mặt nóng rực này của mình thiêu chết! Hoàn toàn không để ý đến Tống Đình Phàm, Trần Lâm liền giở chăn xoay người nằm xuống, bao phủ toàn thân mình

Tống Đình Phàm không vì câu nói này của Trần Lâm mà vui sướng đến ngẩn người hoặc khoa tay múa chân, hắn biết Trần Lâm sẽ làm vậy, hắn biết ngay từ đầu. Trần Lâm hoàn toàn tín nhiệm mình. Không cần bất kì điều gì khác thuyết minh, ánh mắt Trần Lâm nhìn mình cũng nói lên tất cả. Hắn sở dĩ chọn lựa từ từ sẽ đến chính vì để Trần Lâm có thời gian thích ứng. Trần Lâm cần, chậm rãi, thông suốt!

Tống Đình Phàm đứng dậy tắt đèn trong phòng, chậm rãi quay về bên giường cùng Trần Lâm. Trần Lâm rõ ràng cảm giác một bên giường trầm xuống rất nhiều, ở trong ổ chăn lo lắng không thôi

Tống Đình Phàm một bên lật chăn lên, một bên kéo Trần Lâm đối diện với chính mình, trong miệng còn nói, “Cho dù nằm trong chăn, em cũng không ấm lên”

Tống Đình Phàm nghiêng người nằm trên người Trần Lâm. Lúc này không hề là nửa người thiếp nhau như vừa rồi mà là hoàn toàn hoàn toàn

– “Tống Đình Phàm….”. Trần Lâm nhỏ giọng cấp thiết gọi

Hắn làm sao không biết người dưới thân đang khẩn trương? Hắn, cũng sẽ không nghĩ lầm rằng đây là lời mời gọi của Trần Lâm

– “Đừng lo lắng, đều giao cho anh, giao cho anh….”. Âm thanh cuối cùng tiêu thất giữa hai bờ môi

Chương 35

Tống Đình Phàm không vén chăn trên người Trần Lâm lên mà trực tiếp phủ lên người mình. Hắn, không muốn Trần Lâm lại bị lạnh, thân thể hắn cố nhiên ấm áp, sức khỏe cũng không sai

Hai tay mò mẫm trên da thịt Trần Lâm, từ dưới mà lên vuốt ve không sót chỗ nào, thong thả mà nhu thuận. Trần Lâm chưa bao giờ được đãi ngộ như vậy, muốn nói nhưng không biết phải nói gì, chỉ có thể duy trì tình trạng thân thể cứng ngắt, đôi lúc lại dùng đôi mắt dạt dào xuân ý nhìn Tống Đình Phàm

– “Em lúc này nhưng lại… nhìn anh như vậy…”. Tống Đình Phàm làm như bất đắc dĩ thở nhẹ một câu vào tai Trần Lâm

Miẹng khẽ cắn nhẹ vành tai cậu, liền thấy cơ thể Trần Lâm run rẩy một chút, hai đùi cũng duỗi thẳng. Tống Đình Phàm không nghĩ, nguyên lai…. Nguyên lai tai là nơi nhạy cảm của Trần Lâm a…. Như là tìm được món đồ chơi yêu thích, Tống Đình Phàm càng theo đuổi tai cậu, gặm cắn, khẽ liếm không buông ta, “Ân…”. Lại một tiếng rên rỉ lơ đãng thoát ra từ miệng cậu… Trần Lâm mở miệng nói với Tống Đình Phàm, “Khác… Chỗ…. Khác…”. Khuôn mặt phiếm hồng trên gối không ngừng ngọ nguậy, ý đồ muốn đem giấu tai đi. Tống Đình Phàm cũng không phản đối, nếu em hộ tả anh đây liền hữu công

Trần Lâm nghiêng đầu giấu tai trái thì lại dâng lên toàn bộ tai phải. Tống Đình Phàm vươn đầu lưỡi khẽ liếm, Trần Lâm lại vội vàng nghiêng đầu bảo vệ tai phải, nhưng tốc độ thua xa Tống Đình Phàm, một nửa tai đã bị hắn ngậm trong miệng. Tống Đình Phàm dọc theo vành tai Trần Lâm dùng đầu lưỡi khuếch trương, càng lúc càng nhẹ nhàng ôn nhu khiến cậu không biết nên bảo vệ tai trái hay tai phải. Thân thể không cứng còng mà cảm giác ngày càng tan mềm ra. Động tác né tránh cũng chỉ là hình thức….

Tống Đình Phàm nhả tai cậu ra, dọc theo một bên tai khẽ hôn đến khóe miệng Trần Lâm, hàm trụ cắn xé đôi môi, nhưng lại không thấy tàn bạo mà là một kiểu ôn nhu khác. Tống Đình Phàm không buông tha môi cậu nhưng lại khẽ nâng thân thể, một khối, lại một khối…. quần áo Trần Lâm bị giải khai. Cậu cũng cảm giác được một trận gió lạnh thổi qua, giương đôi mắt mê li muốn dùng tay che lại

– “Ân… Ô ô…. Lạnh….”. Trần Lâm cố sức hé miệng nói chuyện nhưng lại vô thức phun ra hai tiếng rên rỉ

– “Ngoan, lập tức không lạnh…”. Tống Đình Phàm an ủi

Dọc theo cằm Trần Lâm không ngừng đem lời lẽ của mình đi xuống, lưu lại một chuỗi ôn nhu khiến Trần Lâm ngày càng không nhịn được rên rỉ. Da thịt tiếp xúc với Tống Đình Phàm không ngừng run rẩy, sau khi hắn rời khỏi liền hiện lên nhưng viên mụn cơm nho nhỏ. Trần Lâm không biết hiện tại mình là thấy lạnh hay nóng

Đột nhiên “A~!”, Trần Lâm hét lên, rồi mới như vừa ý thức đây là lần đầu tiên mình thét ra như vậy, Trần Lâm xấu hổ không biết dời mắt đi đâu. Gắt gao cắn chặt môi dưới của mình, đúng là không phát ra âm thanh gì nữa. Tống Đình Phàm có lẽ vì muốn trừng phạt sự ngạc nhiên của Trần Lâm, có lẽ vừa muốn trừng phạt cậu, vì thế lại tiếp tục trò cũ. Thả ra viên hồng anh bên trái của Trần Lâm, tiếp tục ăn viên bên phải vào miệng. Phệ cắn, xé rách liên tục không buông tha. Mãi đến khi miệng cảm giác có một khối cứng rắn đững thẳng, buông ra thì vừa thấy, đúng là ngày càng hồng thấu

Trần Lâm tay chân vội vàng nghĩ muốn ngăn cản Tống Đình Phàm, “Đừng nhìn!”. Nhưng tay chân có ngăn chặn cũng không tác dụng gì, chỉ có thể truyền đạt sự e lệ của chủ nhân

Tống Đình Phàm nhìn thiên hạ dưới thân thẹn thùng như thế cũng biết chắc là đã quá mức xấu hổ, nhưng trong lòng lại càng muốn đùa cậu, ngẩng đầu, nhìn cặp mắt không ngừng né tránh mình, đáp ứng, “Hảo, không nhìn!”. Trần Lâm nghe những lời này rõ ràng thoải mái không ít, nhưng sau câu nói kia, Tống Đình Phàm liền thay đổi hành động

– “Nhưng mà, hai bên…. cũng phải công bằng…”. Nói xong, liền cúi đầu công kích khối hồng anh vừa bị lạnh nhạt kia

– “Ân…. Ân…. Ừ…”. Trần Lâm còn chưa kịp khống chế đã toát ra tiếng yêu kiều

Tống Đình Phàm tuần tra đến rốn của Trần Lâm, một lần lại một lần đánh vòng tròn quanh đó, hắn nghĩ Trần Lâm tự biết kế tiếp hắn sẽ làm gì. Hắn, không muốn, hắn, làm gì cũng ba phảiTrần Lâm cũng biết ít nhiều về ‘nam nữ hoan ái’, tuy trong đầu không linh hoạt rõ ràng, nhưng bản năng nói cho cậu biết, Tống ĐìnhPhàm không ngừng muốn làm này đó, phía dưới, phía dưới muốn….. Nghĩ vậy, toàn thân Trần Lâm tự nhiên có biến hóa rõ ràng. Tống Đình Phàm rõ ràng biết có cái kiên quyết đang nơi ngực mình, hắn thử dùng tay dò xét, qua từng lớp vải vẫn rõ ràng cảm thụ được chỗ biến hóa

Thanh âm đã hơi khàn khàn gọi một tiếng, “Trần Lâm….”

Trần Lâm biết chắc bình thường mình không thể nghe thanh âm thấp trầm khàn khàn như thế này, hấp dẫn đến khinh động lòng người, huống chi lại đang trong tình huống này? Không chịu nổi, cậu liền nghiêng đầu sang một bên, ngăn lại đôi môi như cánh hoa

Tống Đình Phàm, có thể không rõ sao?

Tay vừa mới tiến đến lưng quần ngủ của người bên dưới, liền rõ ràng cảm giác thiên hạ bỗng nhiên buột chặt hai chân. Tống Đình Phàm một tay vỗ vỗ nhẹ eo Trần Lâm ý bảo không có việc gì, một bên tiếp tục dùng lưỡi an ủi cậu, nhưng vẫn không từ bỏ ý định cởi đồ của người kia. Tất nhiên cũng có một ít trở ngại như dự liệu, “Trần Lâm, nâng eo lên một chút”

– “Oanh”, Trần Lâm không biết giấu mặt vào đâu, có phải hay không hôm nào tìm một mảnh xác pháo xem ai hồng hơn? Trần Lâm do dự, Tống Đình Phàm đã đem bàn tay đang đặt ngay eo nhấc lên, một tay kia phối hợp liền kéo quần ngủ quả Trần Lâm xuống. Cũng may mắn hai người còn trùm chăn, mặc dù không kín hoàn toàn nhưng Trần Lâm cũng không cảm thấy quá lạnh, bất quá da thịt trực tiếp chạm vào lớp chăn nệm bên dưới làm cậu thấy khác lạ

Trần Lâm mất tự nhiên bắt đầu văn vẹo, Tống Đình Phàm làm sao chống lại phiên tra tấn này? Từng bước từng bước thong thả không có nghĩa là hắn bình tĩnh. Tuy hắn còn có thể khống chế tình huống, nhưng nếu Trần Lâm cứ tiếp tục vặn vẹo như vậy, hắn cũng không cam đoan được gì. Vội vàng khống chế hai đùi của Trần Lâm, “Trần Lâm, đừng động nữa!”. Tống Đình Phàm cơ hồ đã nghiến răng nghiến lợi mới nói ra được câu này

Trần Lâm vội vàng ngẩng đầu nhìn biểu tình của Tống Đình Phàm, nhưng hai người dù sao cũng đang ở trong ổ chăn, đầu giường chỉ còn lại ánh sáng đèn bàn mỏng manh, không thể trợ giúp Trần Lâm nhìn rõ ràng biểu tình của hắn. Trần Lâm sợ hãi lo lắng chậm rãi nâng tay phải, vừa mới chạm vào chóp mũi Tống Đình Phàm, cậu liền cảm thấy ngón trỏ, ngón giữa đều ướt mồ hôi. Chậm rãi dao động, tốc độ chậm đến mức khiến Tống Đình Phàm thở càng lúc càng nặng nề. Hắn minh bạch Trần Lâm không phải khiêu khích mình, chỉ là hành vi như vậy không khác gì khiêu chiến tính nhẫn nại của mình a
Rút lại cánh tay còn đang sờ loạn trên mặt Tống Đình Phàm. Trần Lâm hiện tại rất cảm động, nhất là ngón tay cơ hồ đều chiếm đầy mồ hôi trên mặt hắn, cậu vừa hồ đồ lại vừa đau lòng, “Gỡ chăn ra đi, em… em cũng không lạnh vậy….”

Người này, đồ ngốc này, thế nhưng nghĩ mình vì nóng mới ra mồ hôi?! Tống Đình Phàm không biết nên tiếc nuối Trần Lâm hay nên cảm tạ cậu… Hắn không hề động thủ gỡ chăn, Trần Lâm lại gỡ chăn trên người mình và Tống Đình Phàm ra. Chưa gỡ ra hết, những biểu tình trên mặt Trần Lâm dưới ánh đèn yếu ớt càng mông lung mơ màng, hai má đỏ hay đã mơ hồ xuân ý, đôi môi đỏ mọng khiến người ta muốn tàn sát bừa bãi, mà vài sợi tóc mang theo mồ hôi dính lại trên mi càng tăng thên vài phần quyến rũ, không bình đạm yên ổn như ngày thường

Đối mặt với Trần Lâm như vậy, Tống Đình Phàm lại giật mình kinh hỉ, bất quá những lúc người kia thế này chỉ có mình nhìn thấy! Bởi vì hiện tại, Tống Đình Phàm đang ở ngay eo Trần Lâm, ánh đèn hôn ám, Trần Lâm khó có thể thấy rõ biểu tình của hắn, phỏng chừng nếu thấy biểu tình của Tống Đình Phàm muốn đem cậu hoàn toàn dung nhập vào mình, cậu sẽ kêu thất thanh

Tống Đình Phàm lúc này tuy rằng khó nhẫn, nhưng hắn phải nhẫn, lần đầu tiên của Trần Lâm— hắn nghĩ trình độ của mình cũng là quá phận với cậu rồi!

Tống Đình Phàm lúc này cũng không còn hơi sức suy nghĩ việc kéo chăn, hướng lên phía trước bắt lấy môi Trần Lâm, cẩn thận chậm rãi niệt lộng, hi vọng Trần Lâm có thể sa vào để mình có thể giải khai tầng bao phủ cuối cùng dưới thân Trần Lâm. Trần Lâm cho dù trầm mê trong nụ hôn say lòng người kia, nhưng bộ phận nhu nhược nhất của mình bị người khác giữ trong tay không thể không có cảm giác

– “A… Anh….”

Tống Đình Phàm không buông tha, liền cao thấp xáo lộng, Trần Lâm liền cự tuyệt nhưng một chữ cùng chưa kịp thốt ra, hoàn toàn lầm vào bàn tay không chế của Tống Đình Phàm

Trần Lâm mặc dù chưa bao giờ làm chuyện ‘nam nữ hoan ái’, nhưng vài lần tự xử lí thưa thớt vẫn có, bất quá, giờ khắc này, cảm giác được bàn tay khác sở doanh không giống như chính mình từng làm, càng… thoải mái, cũng càng… cảm thấy thẹn

– “Ân… Ân….”. Trần Lâm ức chế không được, tiếng rên rỉ cùng hơi thở nặng nhọc tràn ra

Biết thiên hạ bên dưới đã sắp đến cao trào, Tống Đình Phàm không đành lòng khó xử cũng phải khó xử, chọn nơi mẫn cảm nhất của nam nhân hạ thủ. Rốt cuộc sau một trận thân thể bị buộc chặt, Trần Lâm phóng ra trên tay Tống Đình Phàm. Cậu chỉ cảm thấy có một tia sáng lóe lên trong óc, thân thể vô lực, không khí bên trong ngực cũng chưa cảm thấy lạnh. Qua hơn nửa ngày, ánh mắt mới như tìm được tiêu cự, nhìn Tống Đình Phàm đang ngay trước mắt mình, Trần Lâm muốn tránh cũng không có chỗ trốn, không chỉ khuôn mặt hồng thấu mà cả thân thể cũng đều hồng theo

– “Anh….”. Trần Lâm không biết nên biểu đạt thế nào, cậu đương nhiên biết kia là đồ bẩn, sẽ làm bẩn tay Tống Đình Phàm, phỏng chừng y phục hắn cũng dính, hắn…. còn chưa cởi y phục

Ánh mắt Trần Lâm tìm kiếm bàn tay kia của Tống Đình phàm. Nhưng hắn lại cười, kiềm chế vui vẻ. Tống Đình Phàm dùng tay dính một ít trọc dịch của Trần Lâm đến bên đùi, lau, xoa xoa, không thể nghi ngờ việc này khiến hai đùi Trần Lâm mở ra đến lợi hại

Tống Đình Phàm cấp tốc cởi hết y phục ở nửa thân trên, để lộ dáng người hoàn hảo cường tráng hơn Trần Lâm rất nhiều, Trần Lâm bình thường tuy có rèn luyện nhưng còn lâu mới có được vóc dáng như hắn. Khi Tống Đình Phàm thoát quần trong ổ chăn, mặt dây lưng kim loại lạnh lẽo chạm vào da thịt Trần Lâm, vô duyên vô cớ làm cậu run lên một chút. Tống Đình Phàm ngẩng đầu dùng ánh mắt hỏi, làm sao vậy? Trần Lâm hạ mắt, lắc lắc đầu, cả mặt đều đỏ như máu. Cậu, không nói nên lời

Khoảnh khắc da thịt tương thiếp nhau, hai người rõ ràng đều khó điều khiển

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau