THUẬN THEO TỰ NHIÊN, NƯỚC CHẢY THÀNH SÔNG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thuận theo tự nhiên, nước chảy thành sông - Chương 26 - Chương 30

Chương 26

– “Trần Lâm, các cậu… cậu… không có việc gì đi?“. Lí Tiểu Phàm lo lắng hỏi Trần Lâm, nhạy cảm như Lí Tiểu Phàm, nàng làm sao không nhận ra khúc mắt giữa hai người kia

Ánh mắt Tống Đình Phàm nhìn Trần Lâm như vừa giận lại vừa bất đắc dĩ, hơn nữa còn lẩn khuất tình yêu. Mà ánh mắt nhìn mình, dù mình không e ngại, nhưng cũng một trận làm tâm mình loạn chiến. Gặp lại Trần Lâm, ánh mắt là tràn đầy vẻ … ủy khuất không cam lòng. Làm sao nói người kia không có chút tình cảm nào với Trần Lâm. Hắn… chắc là đã hiểu lầm mối quan hệ giữa nàng và Trần Lâm?

Lòng mình tuy tràn ngập chua xót, nhưng cũng đã sớm sáng tỏ mình và Trần Lâm không có khả năng. Trần Lâm chưa bao giờ để ý đến nàng, những ôn nhu của của Trần Lâm chỉ vì nàng là người quen của cậu thôi. Kia… nàng nghĩ như vậy! Nếu không chiếm được, thì nàng tình nguyện buông tay, cũng vì thế mà nàng chậm chạp không chịu thông báo nguyên nhân căn bản cho Trần Lâm

Tuy nàng không biết nhiều, gặp nhiều về đồng tính luyến ái, nhưng việc đó cũng không ảnh hưởng gì khi Lí Tiểu Phàm biết Trần Lâm là đồng tính luyến ái! Dù vậy, nàng cũng sẽ thật tâm chúc phúc cho cậu!

– “Tôi không sao”. Trần Lâm trấn an cười cười với Lí Tiểu Phàm. “Tôi quay về tiệm gọi Kim Tinh ra đi ăn với cô, nàng còn bị tôi bắt ở lại trông coi cửa hàng. A~”

Lí Tiểu Phàm hỏi ngay. “Vậy cơm trưa của anh thì sao?”

Trần Lâm biết Lí Tiểu Phàm lo lắng cho mình, nên nói, “Vậy các cô mua về giúp tôi một phần là được rồi, tôi ăn trong tiệm”. Trong lòng lại nghĩ, vốn đã định… cơm trưa là ăn cùng người nọ

Tống Đình Phàm quay lại bãi đậu xe, Mục Kiệt Lưu Dụ đã đợi sẵn. Hai người bọn họ muốn tạo cơ hội cho Tống Đình Phàm nói rõ mọi chuyện với Trần Lâm, sau đó bốn người sẽ vui vẻ cùng nhau đi ăn trưa

Chính là, hiện tại, nhìn biểu tình trên mặt của Tống Đình Phàm, bọn họ không dám tùy tiện phỏng đoán đã xảy ra chuyện gì

Trần Lâm cũng không đi cùng, bọn họ lại không dám vuốt râu lão hổ Tống Đình Phàm, chỉ có thể im lặng nhìn nhau. Mục Kiệt liếc nhìn Lưu Dụ, quyết định buổi chiều bọn họ phải đi gặp Trần Lâm một chuyến

Mà hiện tại, Tống Đình Phàm ra vẻ nhắm mắt dưỡng thần trong xe, nhưng ai có thể đoán được, lòng hắn đang giận long trời lở đất thế nào  đâu?

Trong óc không ngừng xuất hiện cảnh Trần Lâm ‘liếc mắt đưa tình’ với Lí Tiểu Phàm. Nam cười đến tao nhã tri kỉ, nữ cười đến phát sáng chói lòa, thật là một đôi trời sinh! Vừa rồi hắn vội đi về phía Trần Lâm vì muốn nhìn rõ biểu tình của cậu và Lí Tiểu Phàm. Không ngờ lại thấy hai người đang nắm tay!

Khi Tống Đình Phàm đến còn nghe câu nói cuối cùng của Trần Lâm, hắn không biết mình có nghe lầm không. Không thể phủ nhận, Tống Đình Phàm nhìn thấy cảnh kia, phẫn nộ là thật, bất đắc dĩ cũng là thật. Hắn thật không ngờ Trần Lâm lại dùng cách này từ chối mình. Nếu không phải hôm nay chính mình vô tình bắt gặp, thì cậu ấy định khi nào mới nói cho mình biết?

Tống Đình Phàm tự vấn, cho dù cậu ấy có bạn gái, mình sẽ buông tay sao? Đáp án được khẳng định: sẽ không, tuyệt đối sẽ không! Chính là, hắn có thể phải thay đổi phương thức tiếp cận Trần Lâm…. Sau đó, cường thế của nam nhân, thông qua một phen chuyển đổi tâm tư, sẽ nhuần nhuyễn thể hiện ra bên ngoài…

Buổi chiều, trong công ty ba người

– “Trời ạ~! Mục Kiệt, Đình Phàm có phải điên rồi không? Giao cho chúng ta nhiều việc như vậy? Nhiều thế này chúng ta làm sao có thể hoàn thành kịp mà đi tìm Trần Lâm?”. Lưu Dụ nhìn trợ lí Lưu Tâm của Tống Đình Phàm mang qua một xấp văn kiện. Lớn tiếng oán giận

– “Cậu ít oán giận đi, cậu ấy cái gì cũng không nói, phỏng chừng vì không muốn chúng ta hỏi đến, chúng ta thành thành thật thật làm xong việc đi. Thuận tiện cho cậu ấy khỏi ý kiến”. Mục Kiệt oán giận nhìn Lưu Dụ. Ngoài miệng nói đã chịu nhiều mệt nhọc, trong lòng lại nghĩ: không muốn chúng tôi nhúng tay thì chúng tôi sẽ không nhúng tay sao? Hừ, cậu mơ đi!

Bất quá, nhìn đống văn kiện trên bàn, Mục Kiệt từ biết hôm nay chưa làm gì được

Giữa trưa hôm sau, Tống Đình Phàm nhìn thời gian không sai biệt lắm, gọi trợ lí Lưu Tâm đi xem hai người kia có ở văn phòng không, nhưng không muốn cho họ biết. Lưu Tâm dù nghi vấn vẫn làm theo lời Tống Đình Phàm. Nàng trở về nói hai người đã đi rồi, trợ lí nói bọn họ đã vội vã đi vào lúc 11h trưaNghe Lưu Tâm nói xong, Tống Đình Phàm cười cười, hơn nữa trong mắt còn có ý vị sâu đậm

Hắn làm sao không biết Mục Kiệt Lưu Dụ nghĩ gì? Biết bọn họ quan tâm đến mình như thế, làm sao lại không cảm động? Chính là mình còn muốn lợi dụng loại quan tâm kia một chút, nếu không lại có lỗi với tâm tư của bọn họ?! Haha, Tống Đình Phàm vuốt cằm nghĩ

Hiện tại, bọn họ chắc là đang đi thăm hỏi Trần Lâm? Hôm qua hắn sỡ dĩ giao cho bọn họ nhiều công việc vì ngăn cản bọn họ tức khắc đi tìm Trần Lâm, hắn cũng không muốn Trần Lâm nghĩ mình là người nóng nảy như thế! Vì chuyện của mình, lại để bằng hữu huynh đệ đích thân ra ngựa!

Tiếp theo, hắn sao có thể trực tiếp nói với Mục Kiệt Lưu Dụ, Trầm Lâm tìm bạn gái cự tuyệt mình. Hắn, Tống Đình Phàm, không bao giờ như vậy! Tuy rằng Mục Kiệt Lưu Dụ không sớm thì muộn cũng sẽ biết chuyện này, nhưng sẽ không phải từ miệng hắn, mặt mũi dù sao cũng phải giữ!

Như vậy sau này, khi thu phục Trần Lâm, chính mình mới có thể nắm chắc thắng lợi!

Lí Tiểu Phàm vừa thấy Mục Kiệt, Lưu Dụ vào cửa hàng liền kinh ngạc không thôi, nhưng trên mặt cũng bất động thanh sắc

– “Ông chủ đang ở sau cửa hàng, cần chúng tôi gọi cậu ấy ra không?”

Mục Kiệt thấy quái dị, Lí Tiểu Phàm này sao lại không giống như ngày thường

– “Ở phía sau a, chúng tôi tự tìm cậu ấy, vừa lúc cũng có việc cần gặp~ a!”. Lưu Dụ nói xong liền đi vào trong

Lí Tiểu Phàm muốn ngăn cản bọn họ, ai cũng biết sau cửa hàng là không gian riêng tư của Trần Lâm, người xa lạ không thể vào. Chính là, bọn họ cũng là người xa lạ sao?

– “Các anh đợi ở đây, tôi đi gọi ông chủ”. Kim Tinh tuyệt nhiên nói như vậy, nàng không do dự như Tiểu Phàm!Lưu Dụ, Mục Kiệt nghe ra ý ngăn cản của Kim Tinh, vừa định mở cửa đã thấy Trần Lâm từ sau đi ra. “Mục Kiệt, Lưu Dụ, hai anh vào đi. Chúng ta ngồi nói chuyện”

Vào phòng ngủ của Trầm Lâm, hai người không thể không thấy thoải mái. Nơi này của cậu, chỉ có hai chiếc ghế bên bàn ăn, một ghế trước bàn máy tính, một sô pha màu da cam. Trần Lâm để bọn họ tùy ý ngồi, hỏi. “Nơi này của tôi chỉ có trà hoa hồng và nước lọc, các anh….”

Hai người trăm miệng một lời, “trà hoa hồng”

Trần Lâm cười cười, pha ba tách trà hoa hồng. Thời tiết đã bắt đầu chuyển lạnh, từ khi quen biết bọn họ đến nay cũng đã ba tháng, bên trong dù không mở lò sưởi nhưng làn khói mỏng manh bốc lên từ chén trà nóng vẫn rõ ràng

Mục Kiệt nhìn chén trà Trần Lâm mang đến, mặc dù không phải chất liệu thượng đẳng nhưng rất tinh xảo, phỏng chừng cũng tốn không ít tiền. Không thể tưởng tượng Trần Lâm cũng nghiên cứu về trà!

Nhìn thấy ánh mắt Mục Kiệt, Trần Lâm mở lời giải thích. “Đây là quà ba tôi tặng năm sinh nhật 20, kì thật… tôi cũng không nghiên cứu về trà”

– “Nga, đúng rồi, trà hoa hồng này cũng là ba tôi tặng. Tôi thấy hương vị không tồi, mùi hương thoang thoảng thoang thoảng, không nồng đậm như mùi hoa hồng, nên vẫn uống đến giờ. Các anh cũng uống thử xem sao”

Mục Kiệt Lưu Dụ bưng tách trà uống một ngụm, quả thật như lời Trần Lâm nói, cũng phối hợp gật gật đầu. Kì thật bọn họ không có loại trà nào chưa nếm qua, nhưng vẫn tán thành với Trần Lâm. Đương nhiên, trà này cũng không tồi

Lặng im nửa ngày, ai cũng không nói gì

Trần Lâm đại khái đoán được bọn họ đến đây vì chuyện gì, nhưng thủy chung không mở miệng

Lưu Dụ chịu không được, đánh vỡ bầu không khí trước tiên, “Trần Lâm, chúng ta nói cho rõ. Cậu hẳn là biết Tống Đình Phàm thích cậu, dẫn cậu vào bar cũng là muốn biết thái độ của cậu về đồng tính luyến ái. Chúng tôi là huynh đệ của cậu ấy, cũng không có ý gì khác, chỉ là giúp cậu ấy một con ngựa. Cậu có thái độ gì, thì tỏ rõ ra a!”

Trần Lâm nghe Lưu Dụ thẳng thắn nói Tống Đình Phàm thích mình, mặt tự nhiên đỏ lên. Khi nghe xong việc quán bar là muốn thử cậu, biểu tình lại lạnh xuống. Lại nghe Lưu Dụ nói tỏ thái độ, tỏ thái độ? Cậu tỏ thái độ gì?! Sao không nhìn xem ngày hôm qua Tống Đình Phàm có thái độ gì?! Nghĩ đến đây, sắc mặt lại trắng ra

Mục Kiệt ở một bên nhất thanh nhị sở với biến hóa của Trần Lâm

Giả vờ ho khan hai tiếng, “Ách.. Trần Lâm, cậu đừng giận a, cậu cũng biết Lưu Dụ luôn nói chuyện thẳng thừng như vậy”. Nói xong còn liếc mắt cảnh cáo Lưu Dụ. Lưu Dụ bực bội mắng thầm trong lòng, con bà nó, hắn chỉ muốn làm người tốt!

Trần Lâm lắc đầu, tỏ vẻ chính mình không để bụng

Mục Kiệt nói tiếp, “Bất quá, cậu ấy nói… cũng không sai! Trần Lâm, cậu… rốt cuộc là có thái độ gì?”

Trần Lâm buồn cười trong lòng, ép tôi tỏ thái độ? Vậy người kia sao không đến? Thật sự nghĩ, tôi sẽ làm theo lời các anh sao?

Chương 27

Trần Lâm buông tách trà trong tay đứng lên, đưa lưng về phía họ, nhẹ giọng nói: “Nếu bây giờ tôi nói tôi không biết gì về ý tứ của người kia, sẽ rất có vẻ già mồm cãi láo phải không?”. Không đợi bọn họ trả lời, Trần Lâm tiếp tục nói

– “Quen biết lâu như vậy, đầu tiên tôi là bằng hữu của các anh rồi mới là học đệ, sao không phải ngược lại? A~”. Nghe ra Trần Lâm có ý chế nhạo, Mục Kiệt tiếp lời

– “Trần Lâm, cậu đều đã biết ý tứ của Tống Đình Phàm, trước kia chúng tôi nói cậu là học đệ cũng chỉ là một cái cớ… Tự hiểu là tốt rồi, cần gì phải.. nói ra chứ?”. Mục Kiệt xấu hổ giải thích

Lưu Dụ ở một bên nhìn thái độ của Trần Lâm, hét lên, “Vô luận là thế nào, cậu cũng thật là học đệ của chúng tôi a~ Chỉ là trùng hợp thôi, cậu nghĩ nhiều như vậy làm gì?”

Trần Lâm nghiêng mặt về phía bọn họ cười cười, “Sự tình trùng hợp như vậy. Tôi cũng không có ý gì khác, Lưu Dụ anh kích động làm gì?”. Nói xong còn trừng Lưu Dụ một cái

Lưu Dụ sờ sờ mũi, cũng biết điều không nói thêm nữa

Mục Kiệt gặp vẻ mặt Trần Lâm như vậy nên biết cậu không có thành kiến gì với hai bọn họ, vấn đề là ở… người nọ đi?

– “Trần Lâm, cậu đối với người nọ…”. Mục Kiệt do dự

Trần Lâm quay mạnh đầu lại, chớp mắt, cao giọng nói. “Thế nào? Muốn tôi tỏ thái độ?”. Lưu Dụ ở bên cạnh điên cuồng gật đầu

Khóe miệng Trần Lâm giương lên, đôi mắt vẫn tinh thuần đến trong suốt hiện ra tinh quang. “Muốn tôi tỏ thái độ, thì sao đương sự không tự đến đây đi?”. Nói xong, còn châm chọc một câu, “Khó như vậy… hai người các anh ngay cả việc này cũng tính toán thay, thật là huynh đệ tốt?”

Biết Trần Lâm ám chỉ việc quán bar, hai người ngượng ngùng không nói gì

Trần Lâm cũng biết thế nào là một vừa hai phải, trong lòng rõ ràng biết chuyện ở quán bar là thử mình, nếu đương sự kia không gật đầu đồng ý, mặc hai người này khuyến khích thế nào cũng sẽ không xảy ra! Nói như thế, việc này nên tính vào đầu người kia!

Nhìn khuôn mặt Trần Lâm liên tục thay đổi, hai người lạnh toát sống lưng. Tống Đình Phàm… thực sự sẽ bị Trần Lâm thu phục? Tuy bọn họ rất mong có ngày Tống Đình Phàm bị ‘khi dễ’, nhưng… Đến lúc đó Trần Lâm sẽ thành đại hôi lang ngon miệng ăn cơm a!

Bất quá trong những lời nói rõ ràng của Trần Lâm, hai người bọn họ cũng biết thật rõ, đây có thể nói rằng Trần Lâm vô tình phân rõ giới hạn giữa bọn họ đi?

– “Vậy, Trần Lâm, tôi hỏi cậu thêm một câu a, ngày hôm qua, cái kia, Đình Phàm, ách… Hai người làm sao vậy?”

Nghe được hai chữ ‘hôm qua’, Trần Lâm biết Lưu Dụ muốn hỏi gì, sắc mặt trong nháy mặt lại mất tự nhiên, ánh mắt nhìn Lưu Dụ cũng trở nên rất có ‘hương vị’

Lưu Dụ gặp ánh mắt này, câu hỏi cũng trở nên gập ghềnh

Mục Kiệt cũng không rảnh mà ngăn cản, vì hắn cũng rất muốn biết. Bọn họ đã lâu chưa thấy Tống Đình Phàm nổi giận như vậy, ngày hôm qua tột cùng đã xảy ra chuyện gì?

Trần Lâm nghe Lưu Dụ nói đến chuyện ngày hôm qua, trong lòng rất bực bội, cũng ủy khuất đến cực điểm. Người kia, đến tột cùng nghĩ mình là người như thế nào? Mình thoạt nhìn giống loại người vì muốn cự tuyệt hắn mà tìm bạn gái cho đủ quân số sao? Cậu, Trần Lâm, không làm những chuyện mất tự tôn như vậy!

Trần Lâm tự nhận, chính mình ứng xử thế nào thì vẫn là làm người, đều lưu lại cho người khác một con đường sống, chưa bao giờ cậu làm những chuyện tổn thương người khác. Cậu biết rõ, hiện giờ trong xã hội này, điều quan trọng nhất với một người là tự trọng, vô luận đó là loại tự trọng gì! Trần Lâm luôn ghi nhớ điều này vào nguyên tắc làm người, thế cho nên những ai quen biết cậu, không ai nghĩ rằng cậu là người không tốt để chơi cùng

Khả, người kia, không hiểu mình chút nào, lại đi nói thích mình?
Trần Lâm nghĩ, cho dù tôi từ chối anh, cũng đều có hàng vạn từ để nói. Một câu ‘tôi không thích anh’ thôi, anh có năng lực khó dễ tôi được sao?!

Mục Kiệt thấy Trần Lâm không trả lời Lưu Dụ, liền nháy mắt ra hiệu để Lưu Dụ chuyển sang chuyện khác

– “Đắc, đắc, tôi không hỏi nữa, tự hai người gây sức ép!”. Lưu Dụ nói nhỏ

– “Vậy giữa trưa ăn cơm cùng nhau? Chúng ta đã một tuần chưa ăn cùng nhau rồi?”

Trần Lâm không muốn từ chối, nhưng nghĩ người kia có lẽ sẽ đi nên còn do dự

– “Yên tâm, yên tâm, công ty còn bề bộn công việc, cậu ấy không đi! Chúng tôi không gọi cậu ấy!”. Mục Kiệt cấp cho Trần Lâm liều thuốc an thần

Bên bàn cơm ba người ăn thật thoải mái, Lưu Dụ huyên thuyên nói, làm tâm tình nặng nề của Trần Lâm tiêu tán hơn một nửa. Ăn cơm xong, Trần Lâm vốn muốn hỏi Mục Kiệt, người kia không ăn cơm sao? Không mua về cho hắn sao? Chính là, ngẫm lại thấy dư thừa, chính mình bao đồng quá nhiều! Cậu nghĩ người nọ cũng không bỏ đói chính mình! Nên đơn giản không hỏi

Trở lại công ty, thấy trợ lí Lưu Tâm đang pha cà phê chuẩn bị mang vào cho Tống Đình Phàm, Lưu Dụ vội vàng kéo nàng, hất cằm về phòng hắn. “Cậu ấy ăn cơm trưa chưa?”

Lưu Tâm gật gật đầu: “Chúng tôi ăn cơm hộp rồi”

Cái này, Mục Kiệt Lưu Dụ giật mình khác thường, Tống Đình Phàm thế mà ăn cơm hộp?! Phải biết rằng hắn phi thường chú ý chuyện ăn uống, giống như loại cơm hộp chỉ để no bụng này, mặc kệ có vị gì, hắn trên cơ bản không bao giờ ăn!

Là! Hôm này bọn họ không ăn trưa cùng cậu ấy cũng không có gì quá, tất cả cũng là vì cậu ấy thôi!

Mục Kiệt nhận tách cà phê, ý bảo Lưu Tâm lui xuống. Tự động bưng cà phê vào phòng Tống Đình Phàm

Nghe tiếng động, Tống Đình Phàm cũng không ngẩng đầu liếc nhìn bọn họ, tiếp tục công việc. Mục Kiệt đặt tách cà phê trước mắt hắn nhưng không nhận ra Tống Đình Phàm đang nhíu nhíu mày– “Cái kia, Đình Phàm giữa trưa, chúng tôi, ách, ăn cơm trưa cùng Trần Lâm”. Lưu Dụ lớn mật nói

Đến bây giờ Tống Đình Phàm mới ngẩng đầu nhìn thẳng bọn họ

– “Thì sao?”

– “Cậu…. Thái độ này quả thực tức chết người”. Lưu Dụ nổi giận chỉ tay mắng Tống Đình Phàm. Hắn thừa nhận, về tính nhẫn nại, có theo 8 đời hắn cũng không hơn Tống Đình Phàm!

Mục Kiệt ở bên cạnh nhìn thấy như không thấy, trong lòng nghĩ, cậu bây giờ thờ ơ như vậy, đợi nghe xong những lời tôi sắp nói xem cậu còn có thể thản nhiên như vậy không?

Mục Kiệt chậm rãi nói một câu: “Trần Lâm nói ‘muốn tôi tỏ thái độ, đương sự sao không tự tới đây đi?”

Nghe thế, Tống Đình Phàm có trầm ổn bình tĩnh như thế nào, trong lòng cũng khơi dậy ngàn lớp sóng. Nếu đáy lòng có sóng quay cuồng, làm sao không biểu hiện ra ngoài mặt được?

– “Hahahaha… Đình Phàm, tôi còn nghĩ cậu là núi băng ngàn năm không thay đổi, haha…”. Lưu Dụ có thể nhìn thấy biểu hiện như vậy của Tống Đình Phàm, trong lòng không thể không khoái trá

Mục Kiệt cũng nghẹn cười trong lòng, muốn nhịn cũng nhịn không được

Tống Đình Phàm là người thế nào chứ, biểu tình hơi buông lỏng một chút trên mặt đã bị hắn thu hồi trở về

– “Hai người các cậu chiều nay không có việc gì làm?”. Nói xong chữ cuối cùng, giọng điệu trong trẻo nhưng lạnh lùng đến cực điểm

Hai người kia thế nào lại không hiểu? Cuống quít lui ra

Tống Đình Phàm xoay xoay ghế ngồi, cây bút trên tay cũng xoay xoay, tâm tư nháy mắt cũng quay về vòng tròn ngàn năm. Trần Lâm a Trần Lâm, cậu đúng là luôn làm tôi bất ngờ! Muốn tôi tự đến sao? Tốt, nếu thật tôi đến cậu sẽ nói rõ rằng, vậy thì… Cậu sẽ không có lí do gì để cự tuyệt!! Vô luận lí do của cậu là gì!!

Sau bữa cơm trưa với bọn họ trở về cửa hàng, Trần Lâm đoán Tống Đình Phàm tối nay hẳn là sẽ tìm mình đi? Mục Kiệt Lưu Dụ chắc chắn sẽ nói ra chuyện này, tuy rằng cậu không bảo bọn họ làm vậy

Cho nên suốt buổi chiều Trần Lâm đều lo sợ trong lòng, sợ Tống Đình Phàm bất ngờ xuất hiện trước mắt mình. Đến khi mọi người trong cửa hàng tan tầm rồi, Tống Đình Phàm cũng chưa xuất hiện. Trần Lâm mới bừng tĩnh đại ngộ, người kia cho dù có chuyện rất muốn nói với mình cũng sẽ không chọn lúc cửa hàng có nhiều người mà gặp mặt, như vậy thì buổi tối sẽ đến?

Nghĩ vậy, Trần Lâm tỉnh táo khôi phục vẻ lạnh nhạt bình thường. Nghĩ thầm, địch bất động ta bất động, ta ở đây chạm rãi đợi chuyển biến. Rất giống binh pháp đánh giặc! Haha

8h tối, Trần Lâm lên mạng. Cậu là admin của một trang web, đôi khi còn quảng bá thay cho cửa hàng mắt kính, hoặc sẽ post bài. Nếu thời gian thư thả thì giúp người khác viết vài thứ, hàng tháng dựa vào nhuận bút trên mạng cũng kiếm được chút ít. Trần Lâm cảm thấy như vậy rất tốt, vừa không ảnh hưởng đến công việc, vừa giải trí tiêu khiển

Đột nhiên di dộng đổ chuông, Trần Lâm cầm lên- một tin nhắn ngắn gọn từ Tống Đình Phàm. Trần Lâm mở tin, ‘anh đang ở bên ngoài, ra mở cửa’. Một câu ngắn gọn sáng tỏ, Trần Lâm hừ hừ mũi, anh biết tôi nhất định ở trong cửa hàng?!

Bất quá tuy nghĩ như vậy, cậu vẫn cầm chìa khóa đi mở cửa cho Tống Đình Phàm

Chương 28

Trần Lâm mở cửa không nói gì, Tống Đình Phàm tự động đi vào phòng ngủ của cậu. Tống Đình Phàm lần này không do dự ngồi đâu, liếc mắt một cái liền ngã người vào sô pha. Sô pha này của Trần Lâm rất lớn, một người cao 1m80 như Tống Đình Phàm ngồi vào cũng không thấy chật

Vừa rồi ra mở cửa, Trần Lâm liền biết, trời đêm đã bắt đầu lạnh, nhìn quanh một chút đã có rải rác người mặc áo lông. Mùa đông đã về!

Trần Lâm pha một tách trà hoa hồng nóng cho Tống Đình Phàm, cậu an vị trên giường, đợi Tống Đình Phàm nói. Tống Đình Phàm nhấp một ngụm trà, bưng tách trên tay, cúi đầu nở nụ cười ‘haha’ trầm thấp mà mê hoặc

Trần Lâm khó hiểu nhìn hắn, thì thầm trong miệng. “Hiện tại biết cười, sao hôm qua không cười đi?”

Tống Đình Phàm tự nhiên nghe không sót một chữ, chuyển động tách trà trong tay, từng chữ từng chữ tinh tường nói với Trần Lâm, “Anh-nghĩ-anh-và-em-ở-cùng-một-chỗ”. Thái độ bá đạo không cho người khác cự tuyệt

Trần Lâm căm tức trừng to mắt nhìn hắn, “Anh nghĩ? Anh muốn em chấp nhận? Dựa vào cái gì?”. Người này dựa vào cái gì lại bá đạo như vậy? Cái này tính là gì? Bức bách mình?

Nghe Trần Lâm hỏi lại, Tống Đình Phàm tất nhiên tức giận, thẳng thắn mà nói, rất ít người dám khiêu chiến điểm mấu chốt của hắn.Huống chi hiện tại hắn còn chưa tính toán chi li chuyện Trần Lâm ‘có bạn gái’

Nghiến răng nghiến lợi lạnh lùng gọi, “Trần-Lâm!”

Trần Lâm không chút sợ hãi nhìn thẳng hắn, nhìn thái độ tổn hại người khác của hắn, đoạn thời gian ủy khuất cùng tức giận trong lòng ầm ầm khuynh đảo đi ra

– “Này tính là gì? Chẳng lẽ anh ra lệnh một tiếng, em sẽ mang ơn, dập đầu bái tạ?”

Tống Đình Phàm nghe Trần Lâm càng nói càng kì cục, người mặc dù chưa đứng lên khỏi sô pha nhưng lưng đã cứng còng

Trần Lâm cười to giận dữ, cậu cũng cảm thấy thái độ của mình quá kịch liệt, hít sâu một ngụm bình tĩnh trở lại, lạnh nhạt nói với Tống Đình Phàm, “Em hiểu ý của anh, lần trước vào quán bar đã mơ hồ hiểu được. Chính là…”

Ánh mắt đột nhiên bắn về Tống Đình Phàm, thất vọng không nói nên lời

– “Chính là, anh hà tất phải loanh quanh một vòng lớn như vậy làm gì? Theo tính cách ‘bá đạo’ của anh, thì dù trực tiếp nói với em, em có thể đáp lại anh sao?”. Trần Lâm cố ý nhấn mạnh hai chữ bá đạo. Hiển nhiên vì vẫn canh cánh trong lòng thái độ mới vừa rồi của Tống Đình Phàm

Tống Đình Phàm lẳng lặng nghe Trần Lâm, không có ý ngắt lời cậu. Tống Đình Phàm từ trước đến nay đều để cho địch nhân giải thích thấu triệt mới ra chiêu. Hiện tại, nếu Trần Lâm nguyện ý nói rõ với hắn, hắn cũng sẽ lắng nghe tất cả

– “Hơn nữa, anh cho rằng thử như vậy, sẽ có kết quả với em?”. Trần Lâm cười có chút châm chọc. “Thẳng thắn mà nói, em không kì thị đồng tính luyến ái, cũng không… bài xích. Đối với anh…. em lại…”. Trần Lâm lắc đầu không thể nói tiếp

– “Nhưng em không hiểu, anh thế nào lại ngu xuẩn muốn dùng phép thử này? Chẳng lẽ anh không biết, trước khi muốn có được tín nhiệm của một người nào đó, không được thử như vậy hay sao?”

Tống Đình Phàm nghe Trần Lâm nói mình ngu xuẩn, lỗ tai tự nhiên bị kích thích, không nghe lầm đi? Còn có người nói hắn ngu xuẩn?

Tống Đình Phàm hiểu ý Trần Lâm muốn nói, nhưng hắn có suy tính của mình, hắn làm như vậy đều có lí do nhất định

Trần Lâm thấy Tống Đình Phàm không phản ứng gì, lại ủy khuất tiếp tục nói. “Nói đến hôm qua, trong mắt anh, Trần Lâm là loại vì cự tuyệt người, tùy tiện tìm bạn gái cho đủ số sao? Em xem anh là bằng hữu”. Nói đến đây, Trần Lâm nhìn thấy ánh mắt của Tống Đình Phàm, là chân thật đáng tin

– “Những chuyện tổn hại tự tôn người khác như vậy em còn làm không được? Anh…. tựa hồ không tin tưởng em chút nào…”. Trần Lâm không khỏi cười khổTống Đình Phàm hiện tại không thể hiểu hết nội tâm của Trần Lâm, khi hắn thấy được nguy cơ trong lời nói, trên mặt vừa rồi còn có một tầng mây đên dày đặc? Ngược lại, bây giờ lại cười đến hoa cũng nở trên đất..

Trần Lâm có biết mình vừa nói gì không? Cậu ấy, cậu ấy yêu cầu mình… tin tưởng… haha

Trần Lâm không rõ vì sao mình cười khổ, người kia lại lộ ra đầy đủ nét tự tin, tự đắc, tự mãn… tươi cười

– “Trần Lâm, em biết mình đang nói gì không?”. Tống Đình Phàm đứng lên đến trước Trần Lâm, kéo mặt cấu ấy đối diện với chính mình

Khi ngón tay Tống Đình Phàm chạm vào mình, thân thể Trần Lâm run lên ngoài ý muốn. So với Tống Đình Phàm, có thể thấy Trần Lâm so với nam nhân thành thục kia có nhíu mày cũng không thể nhận ra rung động gì, bất quá Trần Lâm không né tránh

– “Tin tưởng, tin tưởng…”. Tống Đình Phàm không ngừng nghiền ngẫm hai chữ này, đột nhiên cao giọng. “Trần Lâm, em muốn anh tin”

Trần Lâm như hơi sợ hãi, mờ mịt gật đầu

– “Hảo, anh cho em niềm tin của anh. Như vậy, em cũng phải cho anh lòng tin của em!…. Nói như vậy, em là đồng ý  lời nói vừa rồi của anh?”. Ngón cái không ngừng vuốt ve hai má bầu bĩnh của Trần Lâm, Tống Đình Phàm cười hỏi

Mà Trần Lâm bây giờ mới ý thức tư thế của cậu và Tống Đình Phàm, gạt mạnh…; né tránh hai tay của Tống Đình Phàm đặt trên mặt, lớn tiếng trách mắng, “Em… em đồng ý anh cái gì?”

Không bất ngờ gì, mặt bắt đầu nóng lên, trên mặt tựa hồ vẫn còn cảm giác được nhiệt độ của bàn tay Tống Đình Phàm

Tống Đình Phàm nhìn người thẹn thùng trước mắt, không cho cậu lảng trách, tiếp tục xoay mặt Trần Lâm lại, đối diện chính mình, “Em muốn lòng tin của anh!”
Trần Lâm nhìn con ngươi thâm thúy thấu triệt lòng người của Tống Đình Phàm, súy nữa sa vào. Chính là suýt nữa cũng chỉ là suýt nữa, cuối cùng không sa vào!

Lúc này Trần Lâm phá lên cười, cười đến Tống Đình Phàm cũng thấy kì quái, Trần Lâm nhẹ nhàng chậm chạp cầm hai tay Tống Đình Phàm, miệng đã khoe ra một màn đắc ý, gằn từng tiếng, “Bằng hữu cũng cần lòng tin! Anh… có phải hay không… suy nghĩ quá nhiều rồi?”. Nói xong còn cười khẽ

Trần Lâm chỉ muốn phản bác nụ cười khiêu khích kia của Tống Đình Phàm, nhưng Tống Đình Phàm lại nhìn thành một hành động… quyến rũ? Bất động thanh sắc, mâu quang Tống Đình Phàm đang sâu sắc lại trở nên u ám u ám, tựa hồ đang cực lực suy nghĩ gì đó. Mà Trần Lâm hoàn toàn không để ý

Tống Đình Phàm hiển nhiên biết bây giờ không phải lúc động tâm, vì thế chính mình sẽ chủ động lui về sau hai bước, đứng dậy, từ trên cao nhìn xuống Trần Lâm. Trần Lâm không cam lòng yếu thế, cũng đứng lên đối diện hắn

Nhưng thật ra Tống Đình phàm lại nhịn không được, cười thành tiếng, “Trần Lâm a Trần Lâm, em đúng là luôn làm anh bất ngờ. Haha”. Lại một câu nói không minh bạch

– “Tiễn anh ra ngoài đi”

– “A?”. Trần Lâm nhất thời không hiểu được, hắn đây là… phải đi? Không muốn nói gì khác? Cứ nửa đường như vậy cũng không nói gì nữa? Trần Lâm tuy nghi vấn rất nhiều nhưng cậu cũng sẽ không tự chui đầu vào rọ hỏi thẳng. Nghĩ thầm, rằng, anh nếu đi, tôi tiễn anh ra ngoài cũng được

Ra trước cửa hàng, hai người lặng im. Gió đông đã bắt đầu thổi tới, cũng làm cho chút hơn ấm khi vừa ở bên trong biến mất không còn chút dấu vết. Trần Lâm rùng mình, cậu không chịu được lạnh, cậu sợ lạnh, nhiệt độ cơ thể lúc nào cũng thấp hơn bình thường. Vì thế khi nãy Tống Đình Phàm áp hai tay lên mặt bây giờ vẫn còn cảm giác

Chăm chú liếc nhìn Trần Lâm tuy mặc áo da dê vẫn đang run rẩy, Tống Đình Phàm ôm cậu vào lòng, ngực thoáng rung động. Trần Lâm muốn giãy dụa nhưng bị Tống Đình Phàm ôm quá chặt. Căm tức ngẩng đầu nhìn Tống Đình Phàm, ánh mắt không biết có phải vì gió thổi mạnh không mà ướt át trong suốt, mũi cũng hồng lên, thấy Tống Đình Phàm tâm viên ý mã

Vội ổn định tinh thần, nghiêm mặt nói, “Trần Lâm, em phải giữ lòng tin anh trao em. Chính là, lời của anh, nếu đã nói ra thì tuyệt không thể thu hồi. Đương nhiên, cũng không cho em cự tuyệt! Về phần Lí Tiểu Phàm, anh cho em thời gian, em cứ… tự mình xử lí!”. Tống Đình Phàm nói những lời này đều như muốn tẩy não Trần Lâm

Nói chưa dứt lời, Trần Lâm đã tức giận, người này, người này, chẳng lẽ không nghe những gì mình vừa nói sao? Mình cũng Lí Tiểu Phàm không có gì! Cũng không thể có gì! Càng không dùng nàng làm bạn gái để từ chối hắn!!! Hắn thế nào bây giờ còn nghĩ mình có gì đó với Tiểu Phàm?!

Kỳ thật Tống Đình Phàm sao lại không rõ những lời của Trần Lâm, nhưng ngày hôm qua chính tai hắn nghe Trần Lâm nói mình là bạn trai của Lí Tiểu Phàm, vô luận đó là vui đùa thì vẫn là sự thực, lời đó như một khúc cây vắt ngang lòng hắn, hắn không buộc Trần Lâm tự tay nhổ đi giúp mình, hắn dù thế nào cũng không thấy thoải mái! Huống chi, hôm qua chính mình còn nhìn thấy ánh mắt Lí Tiểu Phàm kia nhìn Trần Lâm cũng không phải ánh mắt một người bạn thông thường có thể có

Tống Đình Phàm cười, người trước mắt này, qua thời gian dài quen biết, hắn biết cậu không phải là người dễ dàng tức giận, chính là vì mình nên người này mới tức giận nhiều lần như vậy. Tuy nói bực bội không tốt cho sức khỏe nhưng trong lòng hắn cũng rất vui vẻ!

Tay đặt sau lưng Trần Lâm xoa xoa, ý muốn giúp cậu bớt giận. Sau đó ngữ khi lại ôn nhuận nói với Trần Lâm, “Vào đi, bên ngoài đang lạnh”

Nói xong, buông Trần Lâm ra, liền xoay người rời đi

Trần Lâm nhìn bóng dáng người kia rời đi, kiên định, tự tin, mỗi bước đi đều như hắn nắm rõ mọi chuyện. Trần Lâm suy nghĩ nhưng không muốn chạy theo hắn, chỉ hướng về phía Tống Đình Phàm đang đi, hét lớn, “Em và Tiểu Phàm không có quan hệ gì cần phải xử lí”. Những lời này của cậu không sai, quả thật, cậu vốn không có gì với Lí Tiểu Phàm, cậu phải xử lí cái gì? Hừ!

Tống Đình Phàm vừa mới bước đi vài bước đã khựng lại. Quay đầu, nhìn người đang co rúm vì lạnh kia giương mắt, khóe miệng tươi cười, rõ là có ý khiêu khích! Tống Đình Phàm không giận mà cười theo

Trần Lâm, đây là em tự tìm đến!

Tiến nhanh hai bước, Tống Đình Phàm quay lại bên cậu, gọi “Trần Lâm”

Chương 29

Khi Trần Lâm phản ứng với hai tiếng gọi ‘Trần Lâm’ kia thì đã không kịp rồi. Nghênh đón cậu là đôi môi kiên định của Tống Đình Phàm. Tống Đình Phàm cơ hồ cắn lấy đôi môi lạnh bạc kia, hắn muốn trừng phạt Trần Lâm. Trừng phạt đã khiêu khích hắn nhiều lần trong đêm nay, cũng là trừng phạt cậu sau khi khiêu khích còn lộ ra biểu tình hấp dẫn

Tống Đình Phàm hắn không phải thánh nhân, không thể nhẫn nại thêm nữa. Vừa rồi xoay người nhìn thấy nụ cười khiêu khích kia của Trần Lâm, hắn biết mình đêm nay phải làm một chuyện, một chuyện không khống chế được

Tống Đình Phàm biến hóa góc độ không ngừng ngấu nhiến cặp môi kia, hắn chậm rãi thưởng thức môi cậu. Buông ra, rồi lại phủ lên đôi môi trần của Trần Lâm, nhưng hắn phát hiện người bên cạnh không hề phản ứng gì với những hành động này của mình, cậu vẫn bị vây trong trạng thái thần tiên bồng bềnh. Tống Đình Phàm cắn mạnh lấy môi dưới của Trần Lâm, cảm giác đau làm cậu bừng tỉnh

Đồng tử Trần Lâm mở rộng, vì ý thức được hành vi hiện tại mà bắt đầu giãy dụa, chính là sau lưng không biết khi nào đã bị cánh tay to lớn nóng bỏng gắt gao kìm lại, không thể động đậy

Cảm nhận người trong lòng đang giãy dụa, Tống Đình Phàm bắt đầu thay đổi sách lược. Hắn không cắn môi cậu nữa mà nhẹ nhàng hôn, rất nhẹ, rất êm, vài lần đi qua khe hở trên môi cũng không muốn tiến vào, chỉ khuấy động ở bên ngoài. Trần Lâm giãy dụa ngày càng yếu, đồng tử mở to đã dần mất tiêu cự, trước mắt mông lung sương mờ cùng hơi nước. Ánh mắt vừa nghi hoặc, vừa khó hiểu

Đột nhiên đôi môi bị dị vật mở ra, trong khoang miệng có gì đó tiến vào. Trần Lâm muốn cự tuyệt, nhưng khi ấy lại tinh tường cảm nhận dị vật kia bò lên lưỡi mình, không ngừng quấn quanh, duyện hấp, cậu cũng theo đó mà cảm nhận được hai bên khoang miệng mình, cả những nơi sâu xa nhất. Một mình đang băn khoăn, không biết đụng đến nơi nào mà cả người run lên, sau đó khi mình chưa nói được gì, lại tiếp tục dây dưa

Trần Lâm cảm giác hô hấp của mình ngày càng dồn dập, lồng ngực như có gì ép chặt, chỉ đợi một khắc kia để giải phóng. Chính là cũng có thể vì thiếu dưỡng khí, ý nghĩ cậu ngày càng rõ ràng, cũng ngày càng rõ ràng mình làm… làm gì

Ánh mắt đang đuổi dần tìm được tiêu cự rồi, rõ ràng thấy được người trước mắt

Bình thường đôi mày kiếm luôn chau lại bây giờ tùy ý giãn ra, bình thường tròng mắt không giận nhưng phát uy, giờ phút này cũng trong suốt ý cười, nhưng sâu trong ánh mắt kia không che dấu được một tia hưởng thụ cùng.. đọng tình; sóng mũi cao giờ phút này lại lấm tấm mồ hội. Trần Lâm muốn nhìn thêm chút nữa… bình thường đôi môi kia luôn mím lại, nhưng là… không nhìn thấy được

Biết người trong lòng hô hấp đã dần yếu đi, cũng biết chính mình sắp tự chủ không được, Tống Đình Phàm buông Trần Lâm ra, nhưng vẫn áp trán vào nhau. Có thể cảm nhận rõ ràng hơi thở cả hai đang dây dưa. “Hô….hô… Vù vù…”. Những âm thanh liên tiếp

– “Ha ha……. haha…”. Lại là tiếng cười trầm thấp đó, giờ phút này lại càng mê hoặc người. “Trần Lâm, em không biết khi hôn môi thì nên nhắm mắt sao?”. Tay tự động chuyển đến hai má của Trần Lâm, nhưng hai vầng trán vẫn kề nhau như cũ, bây giờ sờ vào hai má đã bắt đầu ấm áp, không bạc lạnh như trước. Gò má lộ ra một vòng đỏ ửng

Hơi thở Tống Đình phàm khi nói chuyện quyện vào hơi thở của Trần Lâm trên mặt, làm mặt cậu cũng ấm lên, lại cúi đầu nhỏ giọng phản bác. “Anh cũng không nhắm mắt đấy thôi!”

Tống Đình Phàm cười thật vui vẻ, ý cười trong mắt càng trở nên sâu sắc. Người trong lòng đang bối rối, hắn không phải không biết, không thể phủ nhận, điều đó làm tâm tình hắn thư sướng đến nói không nên lời. Chính là cũng nói ra suy nghĩ trong lòng– “Thật sự bối rối a!”

Trần Lâm cơ hồ không lo lắng thốt lên, “Nào có như anh thân kinh bách chiến a!”

Đến khi ngẩng đầu mới phát hiện chính mình lại bị người trước mắt trêu đùa. Ánh mắt trong suốt tươi cười không chút sắc bén lại càng ôn nhuận, tại sao lại muốn giễu cợt mình?

Lập tức ý thức lời nói của mình mang đầy ‘vị chua’, cậu vội vàng cúi đầu, còn thầm mắng mình, độ ấm trên mặt cứ kéo dài không dứt thế này, tựa hộ mình cũng có thể bay lên!

Tống Đình Phàm hừ hừ từ chối cho ý kiến, nhìn thấy thiên hạ trước mắt mình cúi đầu, ý cười tràn lan trên mặt. Phỏng chừng hai người Mục Kiệt Lưu Dụ mà nhìn thấy vẻ mặt lúc này của Tống Đình Phàm, họ có thể cả kinh rớt cằm xuống đất

Trần Lâm nói vậy kì thật đã oan uổng Tống Đình Phàm. Hắn dù sao cũng là người sạch sẽ nhất định, cho dù khi mới trưởng thành biết mình đồng tính luyến ái, hắn cũng không nghĩ đến dục vọng mà tùy tiện tìm người giải quyết. Hắn khắc chế hết mức, bất quá cũng phải nói, cơ hội cần hắn khắc chế cũng rất ít, không có gì ngoài ý muốn, hắn không cần dựa vào phương thức này để tiêu hao tinh lực của bản thân. Chính là sau khi làm việc, lúc công việc công ty có quá nhiều áp lực, hắn từng vài lần tìm người phát tiết, bất quá những lần ấy cũng chỉ đếm được trên đầu ngón tay

Cùng những người đó, tự nhiên cũng không ‘hôn môi’. Hành động này mang theo tình cảm cùng tiếp xúc cơ thể thân mật, nói cách khác, vừa rồi là nụ hôn đầu của Tống Đình Phàm. Bất quá hắn sẽ không nói cho Trần Lâm biết, nam nhân cũng phải cần giữ mặt mũi! Nếu đã không nói, thì chờ hắn cùng Trần Lâm qua vài thập niên thanh xuân xuống mồ, không cần nhắc đến chuyện này nữa, lúc ấy hắn sẽ nói cho Trần Lâm hayVỗ vỗ vai Trần Lâm, “Về sau không được khiêu khích anh như vậy nữa! Mau vào đi thôi, bên ngoài rất lạnh rồi”. Nửa câu đầu là cường thế, nửa câu sau lại ôn nhu không chịu được

Trần Lâm còn đắm chìm trong xấu hổ vì câu nói có ‘vị chua’ kia của mình, mờ mịt nghe Tống Đình Phàm nói, gật đầu

Tống Đình Phàm đêm nay có thể nói toàn thắng quay về. Buộc Trần Lâm thừa nhận chính mình bước vào cuộc sống của hắn, còn thu thêm nhiều chiến công khác. Haha. Tâm tình không thể không tốt!

Trần Lâm ngơ ngác quay về phòng ngủ, nhiệt độ ấm áp trong phòng kích thích làn da mặt làm cậu thanh tỉnh rất nhiều. Tay chạm đến đôi môi đỏ mọng vừa tiếp xúc thân mật với người kia, chính là vừa chạm tới đã vội vàng rút về. Vài giây sau, mới chần chừ, thong thả, mềm nhẹ, dùng ngón trỏ và ngón giữa tay phải vuốt ve, trong lòng nhất thời vừa thẹn vừa sợ!

Chính mình tại sao lại không có cơ hội nào cự tuyệt? Chính mình tại sao lại không cự tuyệt? Như thế nào nửa đường nhậm chức để hắn muốn làm gì thì làm? Bất quá chính mình không bài xích… thậm chí vừa rồi còn hưởng thụ…

Những người khác có lẽ càng nghĩ càng xấu hổ, còn Trần Lâm càng nghĩ càng sợ. Nếu nói đến hiện tại, Trần Lâm còn chưa ý thức được tình cảm giữa mình và Tống Đình Phàm là gì, chính mình không khỏi cảm nhận mọi việc có chút không thật…

Trần Lâm không biết mình bây giờ nên cười hay khóc, khoảng không tình cảm 24 năm liền bỗng dưng được lấp đầy, nhưng lại là một tình yêu trái lẽ thường. Được rồi, dù mình chấp nhận, nhưng cha mẹ thì sao? Dù bọn họ có để mình tự do trưởng thành, dù bọn họ không quá bảo thủ, nhưng họ có thể chấp nhận đứa con duy nhất của mình sống cùng một nam nhân sao? Còn cha mẹ Tống Đình Phàm nữa? Hắn cũng là con một, quen biết lâu như vậy nhưng chưa hề nghe hắn nói về gia đình lần nào, tình cảm không tốt sao? Hay là gia đình hắn không còn? Nói mới nhớ, cậu, không hề biết gì về gia cảnh ba người kia ngoài việc bọn họ là người Bắc Kinh. Trần Lâm đang nghi hoặc rất nhiều

Tới giờ Trần Lâm mới phát hiện ra, một khi đối mặt với tình cảm này, cậu còn phải đối mắt nhiều vấn đề khác trong tương lai, thậm chí có thể xúc phạm người khác, hơn nữa đều là thương tổn đến người thân của mình! Trần Lâm rất không muốn như vậy

Nếu không thì, cự tuyệt Tống Đình Phàm? A~, mình cự tuyệt được sao? Người kia, thái độ cường thế như vậy, bá đạo như vậy, lại dễ dàng bị mình chọc giận như vậy. Trần Lâm dù nắm chắc, dù tự tin, cũng không thể cam đoan mình có thể toàn tâm toàn ý theo người kia!

Nhưng cậu nghĩ, thuận theo tự nhiên đi! Không né không tránh, không nghênh không hợp. Bát tự thực ngôn, tự mình biết là tốt rồi

Không phải Trần Lâm yếu đuối sợ sệt, cậu, cần nhiều lắm những suy xét. Hai chữ cha mẹ là cửa ải khó khăn nhất

Chương 30

Hôm sau, Tống Đình Phàm vào đến công ty

Mục Kiệt Lưu Dụ liền cảm giác— đường quan rộng mở. Không biết hắn có ‘ngựa thất vó’ không?

– “Đình Phàm, cậu gặp Trần Lâm rồi?”. Lưu Dụ nịnh nọt hỏi han, hi vọng thừa lúc Tống Đình Phàm vui vẻ có thể moi được chút tin tức

Tống Đình Phàm nghe thấy bừng tỉnh liếc nhìn Lưu Dụ

– “Cậu gặp rồi phải không? Cậu nói nói a, cậu xem tôi là gì chứ?”. Lưu Dụ vẫn chưa từ bỏ ý định, không ngừng cố gắng

– “Đúng vậy, Đình Phàm, Trần Lâm nói gì với cậu?”. Mục Kiệt cũng mở miệng

Tống Đình Phàm lạnh mắt liếc nhìn Mục Kiệt, cậu thật muốn biết a! Trần Lâm nói gì với tôi, tôi cũng phải báo cáo cho cậu sao?

Không để ý đến hai người bọn họ, Tống Đình Phàm nói thẳng: “Giữa trưa chúng ta ăn cơm cùng Trần Lâm”

Hảo hảo hảo, giữa trưa đi ăn cùng Trần Lâm! Mục Kiệt nghĩ, cậu không nói, tôi không biết hỏi Trần Lâm chắc?

Trần Lâm đã quyết định không né không tránh, không nghênh không hợp. Tự nhiên, giữa trưa bọn họ tìm cậu đi ăn, cậu cũng đáp ứng

Trong xe, Tống Đình Phàm và Trần Lâm ngồi ở ghế sau, Mục Kiệt lái xe, Lưu Dụ ngồi ghế phó lái. Rõ ràng, hai người phía sau tuy ngồi không đến mức quá xa, nhưng Mục Kiệt Lưu Dụ vẫn nghĩ quá xa so với mức thân mật

Tống Đình Phàm đương nhiên cũng nhận ra, Trần Lâm vốn không bài xích mình như hắn nghĩ. Chỉ có thể nói thái độ cậu vẫn bình thản, tự nhiên, bình tĩnh như trước. Tống Đình Phàm nghĩ nụ hôn hôm qua có lẽ sẽ làm Trần Lâm co quắp, thậm chí ngượng ngừng đối mặt mình hôm nay. Hắn vốn vẫn giữ ý niệm này trong đầu khi nói chuyện trưa nay cùng nhau ăn cơm

Chính là, hiện tại, hắn nhìn trái nhìn phải, cũng sáng tỏ chính mình đã quá đề cao tầm ảnh hưởng của mình. Khi gặp nhau, Trần Lâm không chút né tránh nghênh thị ánh mắt mình, thái độ nói chuyện với mình cũng tự nhiên không thể tự nhiên hơn. Một chút ảnh hưởng từ nụ hôn đêm qua cũng không có. Nhìn thấy ánh mắt băn khoăn của hai người ngồi ghế trước, cậu cũng lạnh nhạt mà chống đỡ

Khi ăn cơm, mọi người đều không nhắc chuyện hôm qua, nếu hai người kia đã mở được khúc mắt, tất nhiên cũng không nhắc lại. Bên bàn ăn, bốn người đàm tiếu tán chuyện

Mục Kiệt cảm giác sâu sắc hai người tự nhiên thái quá, hoàn toàn không thể nhìn ra căn nguyên đường làm quan rộng mở của Tống Đình Phàm. Vì thế Mục Kiệt quyết định ‘tìm tòi trước khi hành động’

– “Đình Phàm, tôi thấy hiện tại chúng ta đã có thể chuyển công ty về Bắc Kinh”. Nói xong còn tự nhiên chậm rãi cho một khối cá hấp mình thích nhất vào miệng. Động tác tự nhiên như vậy, ai có thể biết trong đầu hắn đang có một ‘tảng đá’?

Không chỉ mình Trần Lâm giật mình, ngay cả Lưu Dụ cũng giật mình. Mục Kiệt này, dù việc dời trụ sở công ty bọn họ đã bàn qua, nhưng sao bây giờ lại nói ở đây? Cũng không sợ Trần Lâm bỏ chạy khỏi Tống Đình Phàm sao, phải biết rằng không ai thích yêu xa cả

Trần Lâm giật mình, không lẽ công ty kia là của ba người? Hơn nữa, nếu phải chuyển về Bắc Kinh, vậy Tống Đình Phàm còn trêu chọc mình làm gì? Cái này gọi là gì?

Chỉ có Tống Đình Phàm không ảnh hưởng gì, đôi mắt sắc bén nhìn Mục Kiệt rồi thản nhiên nói. “Để qua Tết âm lịch này đi, đợi công việc năm nay hoàn thành, chúng ta để mọi người trong công ty an nhàn nghỉ Tết, năm sau xin quyết định chuyển trụ sở về Bắc Kinh”
– “Thời gian không còn nhiều lắm, chúng ta chỉ còn ba tháng”. Mục Kiệt thêm vào một câu

Ánh mắt Tống Đình Phàm bắn về hắn lúc này, nếu Mục Kiệt là nước, phỏng chừng đã có thể đóng băng một khối. Mục Kiệt càng nói, Trần Lâm càng cảm thấy lưng mình cứng ngắc

Tống Đình Phàm nhìn Trần Lâm rồi nói với Mục Kiệt.“Tôi biết chỉ còn ba tháng, nhưng sẽ ảnh hưởng đến chút việc của tôi. Dĩ nhiên nếu đã quyết định thì không được thay đổi. Việc dời trụ sở cũng không được ảnh hưởng đến việc khác”. Gằn từng tiếng, chữ rõ ràng, câu trật tự

Trần Lâm nghe không sót chữ nào. Cậu hơi giật mình, một chút biểu hiện này không qua khỏi mắt Mục Kiệt

– “Trần Lâm, cậu có kinh ngạc khi nghe chúng tôi sẽ quay về Bắc Kinh không? Chúng tôi chưa nói chuyện này cho cậu sao?”. Mục Kiệt dùng giọng điệu vô tội hỏi Trần Lâm, Lưu Dụ ngồi bên cạnh trầm trồ khen ngợi trong lòng, đây mới là cao thủ a! Mà hơi thở Tống Đình Phàm đã trở nên rất lạnh

Hắn có thể trêu đùa Trần Lâm, nhìn thấy Trần Lâm bất an co quắp. Nhưng không có nghĩa người khác cũng có thể làm vậy!

Trần Lâm buông chén trong tay, uống một ngụm nước trái cây, thản nhiên nói với Mục Kiệt. “Ân, cũng bất ngờ, tôi không biết công ty đó là của các anh! Việc này… Cho tới giờ anh cũng chưa từng nói qua!”. Trần Lâm trả lời như chất vấn, nhưng cũng tinh tường vạch ra, các anh không nói tôi biết công ty đó là của các anh, làm sao tôi biết được ý định chuyển trụ sở công ty?

Tống Đình Phàm bất động thanh sắc cười cười trong lòng. Mục Kiệt a Mục Kiệt, không ngờ cậu cũng có ngày này!

Mục Kiệt không khỏi nhìn Trần Lâm bằng ánh mắt khác, không ngờ cậu cũng là người hoạt ngôn như vậy. Lưu Dụ lại nghĩ, vừa rồi may mắn mình không hỏi! May mắn, may mắn!

Cơm trưa xong, Mục Kiệt Lưu Dụ nói bọn họ phải đi mua một chút đồ ở gần đây, lấy cớ đi trước. Nhường thời gian, không gian, phương tiện giao thông lại cho hai người

Ngồi trong xe, Tống Đình Phàm chuẩn bị mở miệng nói chuyện lại bị Trần Lâm đánh gãy. “Về đến cửa hàng rồi nói, chuyên tâm lái xe đi”. Kì thật Trần Lâm muốn mình có thời gian chuẩn bị để nghe lí do của Tống Đình Phàm. Vừa rồi bên bàn ăn Tống Đình Phàm có điều muốn nói nhưng lại thôi, cậu nghe qua đã biết thế
Tống Đình Phàm lái xe vào bãi đậu xe của công ty, tắt máy. Liền quay mặt nhìn Trần Lâm, lúc này hắn mới phát hiện, ảnh hưởng của mình với Trần Lâm cũng không nhỏ. Ít nhất khi hai người ở bên nhau, người kia cũng không thể bảo trì nét bình tĩnh tự nhiên

– “Lời Mục Kiệt nói, em không cần lo lắng. Anh không nói vì cho rằng mình không cần nói.. nếu nói ra, việc đó sẽ là trở ngại cho anh và em trước kia”

Trần Lâm ngẩng đầu nhìn Tống Đình Phàm, không biết vì sao, cậu không chút nghi ngờ những lời này là sự thật

– “Muốn chuyển trụ sở nhanh nhất cũng mất nửa năm, vô luận thế nào, anh nghĩ thời gian này đủ cho em suy nghĩ kĩ mọi chuyên”

Trần Lâm không chút hoài nghi, khẳng định: “Anh muốn em và anh cùng nhau về Bắc Kinh”

Tống Đình Phàm giương mày, không thì em nghĩ là gì?

Trần Lâm trầm mặc không nói, không phải không muốn phản bác mà là có phản bác thế nào cũng vô hiệu. Tống Đình Phàm vỗ vỗ bả vai Trần Lâm. “Về cửa hàng đi thôi. Tối anh không ăn cùng em được, gần đây công việc rất bận”

Trên đường quay về cửa hàng, trong lòng Trần Lâm đều nói: Tống Đình Phàm, Tống Đình Phàm… anh nói cho em thời gian, cho em thời gian…. anh chẳng nói cho mình thời gian để chuẩn bị mọi việc, anh ngay cả việc chuyển công ty về Bắc Kinh cũng không nói cho em, tự ý quyết định sẽ cùng em quay về Bắc Kinh, anh cho em lối thoát nào khác sao?

Tống Đình Phàm lên đến công ty đã thấy hai người kia chờ sẵn. Giữa trưa Mục Kiệt tuy không hỏi Trần Lâm cái gì, nhưng ‘tảng đá’ trong lòng cũng nói cho hắn biết, Trần Lâm đã động tâm với Tống Đình Phàm

Thật ra hắn làm vậy, một vì muốn bức Trần Lâm đối diện Tống Đình Phàm, hai là bức Tống Đình Phàm. Không thể không nói Trần Lâm là chàng trai tốt, hắn lo lắng Tống Đình Phàm sẽ không nắm chắc đánh hạ cậu, từ bỏ cậu, việc này cũng coi như một hồi chuông cảnh báo hai người. Mục Kiệt cho rằng, với cương vị là huynh đệ của Tống Đình Phàm, bằng hữu của Trần Lâm, đây cũng là việc hắn phải làm

Phần tâm tư này, Tống Đình Phàm suy nghĩ một lượt cũng đã nhận ra gần hết, nên khi quay lại công ty hắn cũng không tính sổ với Mục Kiệt

– “Đình Phàm, giữa trưa tôi nói vậy không phải cố ý thử Trần Lâm mà là sự thật. Công ty chúng ta, qua năm nay đầu năm sau nhất định phải quay về Bắc Kinh. Không nói chuyện thế lực của chúng ta, nhưng thực lực của công ty cũng đã đủ mạnh nên bây giờ phải phát triển quy mô”

– “Mục Kiệt, đây là điều cậu muốn nói?”. Tống Đình Phàm vừa lật văn kiện vừa hỏi

– “Ân”

– “Hảo, tôi nghe rõ rồi, các cậu có thể ra ngoài”. Vẫn là khuôn mặt núi băng ngàn năm không đổi

Mục Kiệt vốn sợ Tống Đình Phàm sau buổi trưa sẽ tính sổ mình mới tìm lí do biện hộ, nhưng Tống Đình Phàm không so đo?

Ra khỏi phòng Tống Đình Phàm, Lưu Dụ mới tức giận vỗ vai Mục Kiệt, bất bình, “Vận khí cậu sao lại tốt như vậy? Cậu ấy không tính sổ chuyện giữa trưa với cậu, còn tôi sao mỗi lần nói ra đều không hay ho a? Còn có, còn có a, lời cậu vừa nói rõ ràng là tìm cớ thoái thác! Tìm cớ! Ai chẳng biết chuyện quay về Bắc Kinh là chuyện không sớm thì muộn, ai cần cậu nói! Cậu ấy thì lần nào cũng khi dễ tôi”. Lầm bầm lầm bầm

Mục Kiệt mỉm cười không để ý Lưu Dụ đang kích động. Lập tức quay về văn phòng của mình. Bất quá tránh được một kiếp nạn, cũng may mắn không ít!

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau