THUẬN THEO TỰ NHIÊN, NƯỚC CHẢY THÀNH SÔNG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thuận theo tự nhiên, nước chảy thành sông - Chương 21 - Chương 25

Chương 21



<tbody></tbody>

Quay về quán bar, Tống Đình Phàm đã thấy hai người Mục Kiệt, Lưu Dụ có vẻ muốn nói nhưng lại thôi. Hớp một ngụm rượu, Tống Đình Phàm im lặng, đến khi hai người kia sắp chịu không được mới mở miệng: “Cậu ấy đã về nghỉ ngơi”
– “Cậu ấy có hỏi gì không? Cậu cũng không giải thích? Cậu tại sao lại không nói gì?”. Vừa nghe Tống Đình Phàm mở miệng, Lưu Dụ đã hỏi ngay
Dùng khóe mắt nhìn Lưu Dụ chốc lát, Tống Đình Phàm hỏi: “Cậu ấy muốn hỏi gì? Tôi phải giải thích thế nào? Tôi có gì để nói với cậu ấy?”. Một chuỗi câu hỏi ngược lại làm Lưu Dụ, Mục Kiệt bất ngờ
Đây không phải cách nói chuyện của Tống Đình Phàm, tuyệt đối không phải! Bình thường Tống Đình Phàm đều che dấu tâm tư của mình rất tốt, không vội vã như bây giờ. Có đôi khi hai huynh đệ bên cạnh sẽ thấy tâm tư hắn thay đổi, nhưng cũng vì, đã quen rồi!
Tống Đình Phàm như thế có chút…. tự cao, có chút…. mất kiên nhẫn
Lời vừa ra khỏi miệng, Tống Đình Phàm liền ý thức mình luống cuống. Hắn không nói gì thêm, chỉ yên lặng uống rượu
Tối nay dẫn Trần Lâm đến một quán gay, hắn thật muốn cho cậu có những hiểu biết có bản về đồng tính luyến ái. Không thể phủ nhận, hắn có ý thử cậu! Bất quá quán bar gay này của Tử Vĩ phong cách đã cải biến rất nhiều, không giống như những quán bar gay luôn ồn ào náo nhiệt. Bọn họ cho rằng như vậy, sẽ giảm bớt bất ngờ cho Trần Lâm trong quá trình nhận định về đồng tính luyến ái
Nhưng bây giờ, ngay tại đây, bọn họ đều thực rõ ràng xác định Trần Lâm là thẳng! *straight*
Kì thật khi đưa Trần Lâm trở về, hắn cũng muốn giải thích với cậu. Nhưng đối diện với thái độ như vậy của Trần Lâm, Tống Đình Phàm không thể nắm bắt chính xác cậu nghĩ gì, nên mới một mực châm chước dùng từ, suy nghĩ sẽ dùng từ thế nào mới đạt được hiệu quả tốt nhất
Tống Đình Phàm không muốn chính mình thẳng thắn quá làm Trần Lâm giật mình, hắn muốn chậm rãi tiến đến, nhưng hắn không ngờ phương thức uyển chuyển đêm nay đã tổn thương đến người kia…
Hơn nữa… Tựa hồ… cuối cùng cái ‘da thịt chi thân’ kia cũng có tác dụng kinh hách nhất định
Nghĩ nghĩ, Tống Đình Phàm nâng tay mân mê môi, tựa hồ còn lưu lại chút xúc cảm nhè nhẹ lành lạnh vừa trải qua, là… hai má của Trần Lâm? Kì thật trong tình huống như vậy, Tống Đình Phàm cũng bị bất ngờ, nếu không hắn đã không để Trần Lâm mở cửa dễ dàng như vậy. Hắn gọi Trần Lâm chỉ vì muốn gọi như thế, không ngờ lại bị khoảnh khắc ‘da thịt chi thân’ kia quấy rầy. Tống Đình Phàm nghĩ, cái này có tính là thánh nhân đãi kẻ khù khờ không?Mục Kiệt và Lưu Dụ không ngừng nhìn Tống Đình Phàm, vừa nhìn hắn vuốt môi lâm vào hồi tưởng, Lưu Dụ đã không nhịn được mà hỏi thẳng: “Cậu… động thủ rồi?”
Tống Đình Phàm liếc nhìn Lưu Dụ, Lưu Dụ sợ hãi nói thầm trong lòng: Tôi… tôi cũng không muốn hỏi như vậy, nhưng mà…. nhưng mà biểu tình vừa rồi của cậu quá… rõ ràng đi?
Mục Kiệt lại không nghĩ vậy, phỏng chừng đã xảy ra chuyện gì đó. Vì chính mình đã thỏa mãn lòng hiếu kì, nhưng có như ý không? Cố lấy dũng khí mở miệng, bất quá hắn thay đổi câu hỏi: “Cậu ta… có bài xích không?”
Câu hỏi này của Mục Kiệt rất có ý tứ, vừa dò xét thái độ của Trần Lâm với chuyện quán bar, vừa hỏi được Tống Đình Phàm lúc đưa Trần Lâm về có lẽ đã xảy ra chuyện
Cậu ấy bài xích không? Tống Đình Phàm cẩn thận hồi tưởng, khoảnh khắc đó, hắn nhìn được trong ánh mắt Trần Lâm trừ bỏ một tia bối rối, một tia có quắp, còn một tia thẹn thùng, còn khó có thể nhìn ra… Hình như là một tia chán ghét?
Haha, nghĩ đến đây, tâm tình của Tống Đình Phàm đã thoải mái hơn nhiều, với sự ‘cự tuyệt’ vừa rồi của Trần Lâm, hắn cũng không còn phiền não và mất kiên nhẫn như khi mới quay lại quán bar
Hắn nghĩ nếu không chán ghét, tiếp theo vô luận là vấn đề gì đều có thể giải quyết. Nghĩ thêm một chút, cho dù có chán ghét, Tống Đình Phàm hắn nếu đã muốn, cũng không bao giờ từ bỏ. Nghĩ như thế, trong mắt Tống Đình Phàm lại lóe lên tinh quang— tình thế bắt buộc!!
Gặp tình huống hỏi gì cũng không được trả lời, Mục Kiệt nói tiếp: “Thật ra chuyện đêm nay, nói phải cũng phải, nói không phải cũng không phải”– “Đúng đúng đúng, với Trần Lâm, chúng ta hôm nay chỉ là dẫn cậu ấy đến quán bar vui chơi, trùng hợp lại là một quán bar gay mà thôi. Chúng ta không nói trước với cậu ấy vì muốn đùa cậu ấy một chút. Ngoài ra không có ý gì khác”. Lưu Dụ vội vàng tán thành
Mục Kiệt hừ hừ, đơn giản vậy thì tốt rồi! Đêm nay Trần Lâm như vậy, không giống như bị gay dọa, ngược lại còn bực bội vì chuyện khác, mà chuyện khác kia giống như bọn họ đã chạm vào điểm mấu chốt của cậu… Mục Kiệt vân vê cằm động não
Trở lại phòng mình, Trần Lâm ngã người trên sô pha, cậu đã chậm rãi nhận ra. Cậu biết bọn họ cố ý dẫn mình đến quán bar gay, cậu biết bọn họ cố tình rời đi để cậu lại một mình, cậu biết bọn họ cố ý không nói trước, muốn chính mình tự nhận ra đó là quán gay, cậu biết bọn họ cố ý nhún nhường để Tống Đình Phàm đưa cậu về, cậu thậm chí còn biết… bọn họ đã sớm tính toán cho đêm nay
Chính là, chính là vì sao lại làm thế??!
Một dòng điện xẹt qua, Trần Lâm như bị điện giật ngồi thẳng dậy, cậu nhớ đến lúc ‘da thịt chi thân’ vừa rồi ở ngoài cửa!!!
Cậu nghĩ, bắt đầu hiểu được chút ít: cậu cùng Tống Đình Phàm trở thành mấu chốt của vấn đề đêm nay? Nếu thật người kia– ách, trước mắt cứ cho là– thích mình đi. Như thế, những chiếu cố của bọn họ trong thời gian dài như vậy, tựa hồ đều lí giải được…
Trần Lâm không ngốc, ngược lại còn rất thông minh, chỉ một sự kiện đã làm cậu nhận ra toàn bộ vấn đề. Đến bây giờ, Trần Lâm không thể không nói cậu thực hâm mộ Tống Đình Phàm vì có hai huynh đệ ‘cúc cung tận tụy’ như vậy. Nếu cậu đoán không lầm, như vậy mấy tháng nay, hai huynh đệ tốt đó có lẽ đã trả giá rất nhiều! Tốn thời gian! Tốn tiền bạc! Tốn công sức! Thậm chí còn tốn cả sắc mặt!
Ngẫm lại, Trần Lâm đều hoài nghi, chính mình đáng giá như vậy sao?
Di động đột nhiên đổ chuông, vừa mới cầm ra đã thấy hơn 11h30, dĩ nhiên là điện thoại của mẹ. Nhận điện thoại, Trần Lâm nghe mẹ nói, cha cậu mấy hôm trước bị ngã cầu thang, trong nhà sợ cậu lo lắng nên không nói, mới vừa rồi mẹ nói chuyện với cha đã thấy không có gì nữa, mới gọi điện báo cho Trần Lâm một tiếng
Mẹ Trần có tính cách thật tùy tiện, đột nhiên gọi điện thoại đến, cũng không quan tâm đứa con có đang nghỉ ngơi hay không. Cha Trần ở một bên lắc đầu, chính mình mới chuẩn bị ngăn cản, thì điện thoại đã gọi đi rồi
Trần Lâm vội vàng hỏi chuyện, dù ngại thế nào cũng là chuyện, tại sao bây giờ mới gọi cho mình? Mẹ Trần nghe giọng điệu lo lắng của con trai bắt đầu có chút hối hận đã gọi điện, cũng vội vàng nói, không có việc gì không có việc gì, đã không còn việc gì nữa, vội vã cam đoan chính mình cùng cha Trần vẫn khỏe. Nhưng Trần Lâm vẫn lo lắng, kiên trì nói phải về nhà một chuyến
Vừa cắt điện thoại, Trần Lâm liền gọi cho Trương Bá Quang xin nghỉ, lại gọi Tiểu Phàm nhờ nàng trông coi cửa hàng ngày mai. Kì thật cũng muốn gọi điện thông báo cho ba người kia, cậu nghĩ bọn họ hẳn là còn liên lạc với mình. Nhưng ngẫm đi ngẫm lại lại thấy dư thừa, cuối cùng không gọi. Đương nhiên cũng không suy nghĩ sâu xa ‘vấn đề’ kia nữa
Sáng sớm hôm sau, Trần Lâm đơn giản thu thập chút hành lí, về nhà

Chương 22



<tbody></tbody>

Bọn người Tống Đình Phàm làm sao không liên lạc với Trần Lâm được?
Giữa trưa hôm sau ba người liền đến cửa hàng của Trần Lâm. Tiểu Phàm thấy kì quái, Tống Đình Phàm kia rất hiếm khi ghé lại cửa hàng của họ, hôm nay… có chuyện gì sao?
– “Tiểu Phàm, Tinh Tinh, ông chủ các cô đâu?”. Mục Kiệt lúc mới vào không thấy bóng dáng Trần Lâm đâu liền mở miệng hỏi
– “Nga, là các anh, ông chủ về nhà rồi”. Kim Tinh không muốn nói dối họ lần này, trực tiếp trả lời. Bởi vì hiện tại Kim Tinh đã nghĩ bọn họ là bằng hữu của ông chủ. Nếu nhà Trần Lâm có chuyện gì, nàng cũng không muốn nói giỡn
Lí Tiểu Phàm ở bên cạnh nghe câu hỏi của Mục Kiệt càng thấy kì quái: bọn họ không biết ông chủ về nhà sao? Ông chủ biết rõ bọn họ trưa qua còn tìm cậu đi ăn, đêm qua còn gọi điện nhờ mình trông cửa hàng một chút, không lẽ lại không nói bọn họ một tiếng? Trần Lâm không phải người có thể xử sự như vậy! Có thể, Trần Lâm không muốn nói!
Suy nghĩ vừa hình thành trong đầu, đang định ngăn cản Tinh Tinh nói thật thì nàng đã nói rồi. Lí Tiểu Phàm nghĩ thầm trong lòng, Tinh Tinh cậu, bình thường nhìn họ pha trò cậu còn phải lừa dối trong chốc lát, hôm nay tại sao lại nhanh miệng như vậy!
Khi nghe được hai chữ ‘về nhà’, mi Tống Đình Phàm nhảy dựng. Về nhà?! Lập tức?! Trùng hợp như vậy?!
Mục Kiệt Lưu Dụ liếc nhìn nhau, trong lòng cũng căng thẳng, thật sự trùng hợp như vậy sao?!
Không để cho Kim Tinh có cơ hội nói tiếp, Lí Tiểu Phàm trực tiếp nói: “Có thể mẹ Trần Lâm nhớ cậu ấy, vừa lúc lâu rồi Trần Lâm không về nhà, nên quay về thăm nhà”
Thực ra trong lòng Lí Tiểu Phàm nghĩ, Trần Lâm không nói cho bọn họ chuyện cha cậu ngã cầu thang, phỏng chừng không muốn phiền toái bọn họ thêm, nên Lí Tiểu Phàm cũng sẽ không nói
Nhưng những lời này vào tai ba người Tống Đình Phàm lại thành một nghĩa khác: Trần Lâm đang trốn bọn họ!!
Chần chờ chốc lát, Mục Kiệt lại hỏi: “Cậu ấy có nói khi nào thì về không?”
Lí Tiểu Phàm lắc đầu. “Không”
Cái này không tính là nói dối, Trần Lâm quả thật không nói thêm khi nào về
Nghe xong lí do thoái thác của Lí Tiểu Phàm, Tống Đình Phàm xoay người rời khỏi cửa hàng. Mục Kiệt Lưu Dụ thấy thế, vội vàng đuổi theo
Ngồi vào xe, bọn Mục Kiệt Lưu Dụ cũng không nói thêm gì nữa. Bởi bọn họ tin tưởng, Tống Đình Phàm biết phải làm thế nào. Lưu Dụ nói thầm với Mục Kiệt: “Cậu có nghĩ Trần Lâm đang lảng tránh chúng ta không?”
Mục Kiệt kiên định lắc đầu. “Chắc không phải, Trần Lâm không phải người như vậy, cậu sẽ không dùng cách thức như thế để biểu đạt ý kiến của mình. Có lẽ, trong nhà có việc gì đó….”. Nói đến nửa câu sau, Mục Kiệt lại thấy không chính xác, vì cách trả lời của Lí Tiểu Phàm hệt như đang viện cớ!
Tống Đình Phàm cũng nghĩ, tránh né? Đây là tác phong của Trần Lâm? Tống Đình Phàm không tin như vậy
Hắn nguyện ý cho Trần Lâm thời gian để bình tĩnh nhận rõ, nhưng nếu trốn tránh, hắn sẽ không cho phép, tuyệt đối không cho phép!!!
Khi Trần Lâm về đến nhà, mẹ Trần giật mình. “Con trai, con thật sự về a?”Trần Lâm vừa gật đầu vừa hỏi, “Ba đâu? Nếu nặng, hai người sao không đến bệnh viện mà còn ở nhà?”
Mẹ Trần nhìn vẻ mặt lo lắng cửa đứa con, trong lòng cảm động, nhưng vẫn cười nhạt, “Nhạ, ba con đang ở trong phòng, mấy ngày nay ông ấy như đại gia, mẹ hầu cha rất tốt”
Trần Lâm vào phòng thấy cha đang nghiên cứu sách dạy đánh cờ. “Ba, thế nào rồi? Không có việc gì sao?”
– “Tiểu Lâm, con tại sao đã trở lại? Không phải đã nói cho con ba không có việc gì sao, con không cần vội vàng trở về a!”. Ba Trần nhìn thấy con trai, miệng tuy nói vậy nhưng nếp nhăn trên khóe mắt đã hằn rõ ý cười
– “Ba, ba bị thương chỗ nào? Cho con xem…”. Trần Lâm không trả lời câu hỏi của cha, kiên trì phải xem vết thương
– “Nào có bị thương gì, đơn giản là khi bước xuống thang bị trật mắt cá chân thôi”. Mẹ Trần đứng ngoài cửa ăn ý nói. Trong lòng đã nghĩ, chỉ thể thôi mà đứa con này đã khẩn trương như vậy!
Đi tới, miệng cong bĩu môi giễu cợt, kéo ống quần cha Trần lên, để đứa con nhìn cho rõ
– “Thật sự không có gì, Tiểu Lâm, ba nói với mẹ không cần gọi cho con, nhưng bà ấy…”
Mẹ Trần trừng mắt, ba Trần liền tự động không nói nữa
Trần Lâm nhìn mắt cả chân cha, tuy được quấn một lớp băn gạc dày nhưng có lẽ không có gì nặng. Lúc này, tâm trạng lo lắng của cậu mới thả lỏng. Nhìn đứa con lo lắng, mẹ Trần tự trách mình đã gọi điện cho con nhưng không nói như vậy
– “Chuyện gì cũng nói cho con rồi, con còn vội trở về làm gì, thật là… Mẹ cũng không phải chăm sóc ông ấy không tốt~”. Nhìn biểu tình không tự nhiên của vợ, ba Trần nháy mắt với con trai
– “Ai nha, mẹ, con còn chưa ăn sáng.. Hiện tại rất đói…”. Trần Lâm ôm vai mẹ làm nũng
– “Mau cho con thưởng thức tay nghề nấu ăn của mẹ đi…”Vừa nghe con trai nói vậy, mẹ Trần lập tức lên tinh thần. “Coi như con có lộc ăn, mẹ vừa mới làm cơm trưa, nếu không phải chân cha con bị thương, muốn nếm tay nghề của mẹ….”. Lầm bầm lầm bầm, nói xong liền bước ra phòng ngoài
Hai cha con nhìn nhau cười
Ở nhà, đồ ăn cơ bản đều do ba Trần nấu, mẹ Trần làm rất ít, chỉ ngẫu nhiên mới động thủ một chút. Thật ra, mẹ Trần không muốn nấu cơm không phải vì tay nghề không tốt, mà vì tay nghề tốt quá nên không dễ dàng ra tay!
– “Con trở về lần này đã xin phép Bá Quang chưa?”. Ba Trần hỏi con
– “Ân, Quang ca biết, còn nói sẽ về cùng con, con không cho, cũng không muốn nói chuyện của cha với anh ấy”
Ba Trần gật gật đầu không hỏi gì thêm. Ông hiểu tính con mình, đứa con này tính cách ý hệt ông, không bao giờ muốn làm phiền người khác
– “Trần Lâm, mau đỡ cha con ra ăn cơm, đã xong rồi!”. Mẹ Trần ở phòng ngoài nói vọng vào, không khó để nhận ra chút đắc ý trong giọng nói
Buổi tối đang nằm trên giường, Trần Lâm cân nhắc, tuy rằng hiện tại cha đã không có trở ngại gì, nhưng đã xin nghỉ thì cậu hưởng dụng một chút. Chính mình lâu rồi cũng không ở nhà với cha mẹ… Mặt khác… mấy ngày này, sẽ ngẫm lại cho rõ ràng
Hôm sau, bọn Tống Đình Phàm cũng không đến tiệm của Trần Lâm nữa, nhưng Lí Tiểu Phàm lại gọi điện cho cậu. Tiểu Phàm nói cho Trần Lâm chuyện hôm qua, cậu đột nhiên ý thức được, không chào hỏi bọn họ đã về nhà như vậy có lẽ sẽ gây nên hiểu lầm…
Vậy… có phải bây giờ nên quay lại không? Những cậu đã hứa sẽ ở lại với cha mẹ vài ngày. Mà chính mình tựa hồ… còn không biết nên làm gì bây giờ…
Ngày này Trần Lâm có chút không yên lòng, mẹ Trần đã nhìn ra liền nửa đùa nửa thật nói: “Trần Lâm, ở với cha mẹ không quen a, còn không mau chạy về trông coi cửa hàng đi?”
Trần Lâm nghe mẹ nói, cười cười. Im lặng nửa ngày đột nhiên hỏi một câu: “Mẹ, sao mẹ không khuyên con đi tìm bạn gái?”
Nghe câu hỏi của con trai, ba mẹ Trần đều dừng tay, kinh ngạc nhìn đứa con
Đứa con này, từ nhỏ đã không giấu diếm bọn họ chuyện gì, cơ hồ chuyện gì cậu làm cũng rất hợp ý họ
Hơn nữa, ba Trần lại làm bên công tác giáo dục, chức cũng không nhỏ ở đại phương, đều tự giáo dục con mình; mẹ Trần tính cách tuy hơi trẻ con, khi còn trẻ làm công tác văn nghệ, càng giáo dục con tự do phát triển
Cho nên hiện tại rất nhiều người bắt con đi xem mắt, bọn họ vẫn thấy con mình không có vấn đề gì, chỉ cần con làm tốt việc của mình, bọn họ sẽ không quan tâm
Khả, hôm nay, đứa con, làm sao vậy? Đã biết yêu rồi?
Một lát sau, mẹ Trần vui đùa, hỏi ngược lại: “Con như vậy là hi vọng mẹ tìm một nữa nhân để quản con sớm một chút?”
Trần Lâm cười cười. Lắc đầu
– “Tiểu Lâm, đó là chuyện cả đời của con, con tự mình quyết định, cha mẹ chỉ phụ trách khuyên bảo con”. Ba Trần giải quyết dứt khoát. Trần Lâm cảm kích nhìn cha. Cậu biết cha mẹ luôn để mình tự do phát triển, không ngờ ngay chuyện này cũng…

Chương 23

Ở nhà được 4 ngày, Trần Lâm quyết định sẽ trở lại, mặc dù Trương Bá Quang đã phê chuẩn ngày nghỉ nhưng để một mình bọn Tiểu Phàm trông coi cửa hiệu, cậu vẫn cảm giác rất băn khoăn

Hơn nữa mấy hôm nay, Trần Lầm nghĩ rất rõ ràng, cậu không kì thị đồng tính luyến ái, cậu không bài xích… Tống Đình Phàm, lần ‘da thịt chi thân’ kia là căn cứ chính xác nhất

Nhưng cậu cũng khẳng định rõ ràng: mình không phải đồng tính luyến ái!

Sở dĩ trong lòng không nói ra, bởi vì Trần Lâm hiểu được đó là phép thử của bọn họ

Trần Lâm cảm giác điều này làm chính mình có chút nam khan, thậm chí hơi sợ hãi khi đi cùng bọn họ. Cậu nghĩ, cho dù sau khi trở về không thân với bọn họ như trước, nhưng ở gần nhau vậy cũng phải chú ý một chút…

Đang thu thập hành lí, Trần Lâm nhận được điện thoại của Trương Bá Quang, hắn nói mình đã về đến nhà, lát nữa sẽ qua thăm cậu. Trần Lâm vỗ vỗ trán, cười nói: “Quang ca, em đang thu thập hành lí dự định quay về cửa hàng”

– “Hahaha, trùng hợp vậy, vậy phiền em ở thêm một ngày, ngày mai anh đưa em về”. Người ở đầu dây bên kia cười to hai tiếng thay Trần Lâm quyết định

– “Xem ra, em không thể không nghe lời anh a! Được rồi, em ở nhà chờ anh, haha”

Cắt máy, Trần Lâm còn đang nghĩ, Quang ca tại sao cũng trở về? Chẳng lẽ vì lo lắng cho mình? Trần Lâm đoán không chừng cũng vì lí do này!  Quang ca của cậu!

Trần Lâm nghĩ không sai, sở dĩ Trương Bá Quang trở về lần này vì lo lắng cho cậu, Trần Lâm đột nhiên xin phép về nhà, tuy không nói cụ thể là chuyện gì, nhưng hắn đoán Trần bá mẫu hoặc Trần bá phụ đã xảy ra chuyện gì. Bằng không, Trần Lâm sẽ không vô duyên vô cớ xin phép như thế. Xử lí một vài chuyện, hắn cũng liền lái xe trở về gấp

Mẹ Trần thấy con trai không thu dọn hành lí nữa, hỏi: “Làm sao vậy?”

– “Quang ca cũng đã về, ngày mai con cùng anh ấy trở lại”

– “Đứa nhỏ này cũng đã trở lại a? Tốt lắm, bữa tối gọi nó đến nhà ăn cơm chiều đi, cũng cảm ơn người ta chiếu cố con”. Mẹ Trần đề nghị

– “Mẹ, không cần đâu. Anh ấy cũng vừa trở về, ba mẹ hẳn sẽ bảo anh ấy ở lại ăn cơm chiều. Chúng ta về sau có cơ hội lại gọi anh ấy đến ăn cơm”

Mẹ Trần nghĩ đứa con nói cũng đúng, nên không nói thêm nữa

Ngày hôm sau, ngồi trong xe Trương Bá Quang, Trần Lâm nói: “Anh trở về làm gì?”

– “Anh? Anh đương nhiên là về làm chính sự”. Trương Bá Quang pha trò

– “Chính sự? Chính sự là lái xe cho em?”. Mặt Trần Lâm đều mang theo ý cười

– “Yêu, em học được cách tự cao a”. Trương Bá Quang vươn tay muốn sờ đầu cậu

Trần Lâm né sang một bên, trừng mắt– “Hảo hảo hảo, anh không sờ đầu em nữa, em trưởng thành trưởng thành rồi.. hahaha”. Trần Lâm như vậy, Trương Bá Quang cũng không nề hà

Dọc đường đi, hai người tâm sự với nhau, nói tình hình gần đây của mình cho nhau nghe, lộ trình hơn 4 giờ đồng hồ đã rất nhanh mà về đến cửa hàng

– “Quang ca, anh đang vội sao?”. Trần Lâm hỏi

Lắc đầu, “Không vội”

– “Vậy buổi tối em mời anh ăn cơm, bây giờ em vào cửa hàng xem xét tình hình, anh vẫn về khách sạn?”

– “Ân, hảo, cho em một cơ hội mời anh. Anh vẫn còn ở đây, buổi tối gọi điện cho anh, bây giờ anh đi về nghỉ ngơi, ngồi xe lâu như vậy quả thực rất mệt mỏi”. Trương Bá Quang nói, thuận tiện xoay xoay cổ

Trần Lâm thấy hắn quả thật có chút mệt, liền gật đầu đáp ứng

Nhìn Trần Lâm ra khỏi xe, Trương Bá Quang suy nghĩ, hắn  biết Trần Lâm lần này về nhà ngoài chuyện của ba Trần, tựa hồ còn có tâm sự khác. Nhưng Trần Lâm không nói gì, hắn cũng không hỏi, chỉ thầm nghĩ trì hoãn thêm một ngày vui chơi cùng cậu

Trương Bá Quang rất rõ ràng việc mình có tình cảm với Trần Lâm, trừ bỏ tình cảm huynh đệ, còn có một ít … tình cảm khác. Vài năm trước hắn đã nhận ra tâm tư này. Nhưng hắn không muốn nói ra làm Trần Lâm bối rối, hiện tại bên cạnh Trần Lâm như bây giờ, hắn đã hài lòng! Ít nhất Trần Lâm ở trước mặt mình mới càng phát huy tính khí trẻ con- đây là điều hắn không muốn người ngoài nhìn thấy, chỉ có hắn mới có thể nhìn thấy! Đối với những kẻ khác, hắn biết rõ Trần Lâm luôn giữ khoảng cách, nói lời thỏa đáng

Trở lại của hàng, mọi người quan tâm hỏi tình hình mấy ngày gần đây của Trần Lâm, cậu ôn nhu cười với mọi người, không ngừng nói cảm ơn, cảm ơn. Khi đám người dần tản ra, Lí Tiểu Phàm đến nói mấy người kia ngày đầu tiên đã tới, sau đó Mục Kiệt còn đến tìm cậu thêm lần nữa, còn lại thì không đến

Trần Lâm gật gật đầu, ý bảo đã biết.
Lí Tiểu Phàm nhìn biểu tình của Trần Lâm, tuy rằng không biểu lộ gì, nhưng khi nghe đến ba người kia vẫn có chút biến hóa. Lí Tiểu Phàm cảm giác thế, cũng tin tưởng cảm giác của chính mình! Nếu hỏi nàng vì sao lại có cảm giác đó, nàng.. cũng chỉ lắc đầu cười khổ. Ai bảo đôi mắt nàng khi lần đầu tiên gặp mặt người đối diện đã đặc biệt chú ý như vậy rồi?

Lí Tiểu Phàm gặp Trần Lâm lần đầu là ở của hàng chính lại Bắc Kinh, cũng là thời điểm mình khó khăn nhất

Bạn trai cũ đòi chia tay, nàng không rõ nguyên nhân, nên đứng ở nơi mình mới vừa vào làm do dự, bộ dáng rất khó coi. Thái độ cố ý của nàng đổi lấy một đáp án, cũng đổi lấy tính kiên nhẫn của bạn trai! Hắn một phen đẩy nàng ra, còn đánh nhầm Trần Lâm

Ánh vào mắt Trần Lâm là khuôn mặt lê hoa đoái vũ, ánh mắt cũng rất quật cường! Khi Lí Tiểu Phàm ngã vào Trần Lâm, bạn trai đã nhàn nhã đi rất xa

Lí Tiểu Phàm nhớ rõ thời điểm kia mình khốn khó đến mức nào, thực sự không ngôn ngữ nào có thể giải thích. Nhưng Trần Lâm đều hiểu. Đỡ Lí Tiểu Phàm lên, đưa khăn cho nàng lau mặt, tự nhiên hỏi: “Tôi đến phỏng vấn, có thể giúp tôi tìm đường không?”. Trong ánh mắt không chút tò mò sự tình vừa rồi

Kì thật Lí Tiểu Phàm làm sao không hiểu, người trước mắt là muốn giữ gìn tự tôn cho mình, bảng hướng dẫn rõ ràng như vậy, cậu ấy có thể không biết làm sao đi đến nơi phỏng vấn sao?

Dẫn cậu vào phòng phỏng vấn, ngay khi chính mình chuẩn bị xoay người rời đi, Trần Lâm nói với chính mình: “Con gái không khóc là đẹp nhất!”. Một câu đơn giản như vậy đã làm mình nín khóc mỉm cười

Thời gian trôi qua, người cũng lớn dần lên. Lí Tiểu Phàm cảm giác sâu sắc thời điểm đó mình ngây thơ đến nhường nào, thiếu chút nữa vì một kẻ không đáng mà phá hủy công việc mới của mình. Nàng không tin gây rối trước mặt thiên hạ như vậy, công tác không ảnh hưởng gì! Bất quá, nàng vẫn ‘cảm kích’ bạn trai cũ, vì bài học của hắn mang lại cho nàng lòng kiên cường, chính mình hiểu được không phải chuyện gì cũng đều có lí do chính đáng!

Đương nhiên, nàng cảm kích Trần Lâm, không giống như cách ‘cảm kích’ bạn trai cũ

Sau này làm việc cùng nhau, Trần Lâm không bao giờ nhắc lại chuyện ngày đó có lẽ vì muốn giữ mặt mũi cho mình. Không thể không thừa nhận, thời điểm kia nàng đã chú ý đến Trần Lâm, nhưng nàng che dấu rất tốt. Nguyên nhân? Nàng không ngốc, nàng biết Trần Lâm không có ý tứ kia với mình, vậy cần gì nàng phải phân tích chứng minh?

– “Tiểu Lâm, chúng ta ăn cơm ở đâu?”

– “Theo em đến nơi là được rồi, hỏi nhiều như vậy”. Trần Lâm trừng Trương Bá Quang, hỏi nhiều!

– “Hảo hảo, nghe theo em, đêm nay anh toàn quyền nghe lệnh, được chưa?”. Trương Bá Quang nịnh nọt

Buổi tối khi vừa đóng cửa hàng, Trần Lâm liền gọi điện cho Trương Bá Quang hẹn hắn ăn cơm. Trần Lâm, Trương Bá Quang đến một nơi, chính là có lần Tống Đình Phàm mang đến cho cậu bữa cháo cua gạch ăn khuya. Trần Lâm rất thích ăn gạch cua nấu cháo, hôm nay cậu cũng muốn Trương Bá Quang nhấm nháp một chút

Trương Bá Quang nhìn vẻ mặt thần bí của Trần Lâm, ánh mắt ngập tràn sủng nịch cười cười

Khi bát cháo được mang lên bàn, hai người đều chăm chú ăn. Trần Lâm nhìn bộ dáng ăn uống vui vẻ của Trương Bá Quang, biết mình không cọn sai chỗ

Khóe miệng Trần Lâm dính chút gia vị, Trương Bá Quang muốn lau giúp cậu, dư quang trong khóe mắt lại chú ý đến một người đang đi về hướng bọn họ! Một thân tản mác hơi thở nam nhân cường thế.  Hắn xác định mình không biết người này, như vậy…. là Trần Lâm biết sao?

– “Trần Lâm”

Chương 24

Bên tai vang lên giọng nói mình ấn tượng sâu sắc, Trần Lâm tay đang gắp thức ăn không khỏi run lên. Hít sâu một ngụm, buông đũa, Trần Lâm đứng dậy. “Trùng hợp như vậy, cũng đến đây ăn cơm sao?”

– “Ân”. Tống Đình Phàm liếc Trương Bá Quang đang bên cạnh Trần Lâm một cái, gật gật đầu với cậu

– “Ách… bọn Mục Kiệt Lưu Dụ đâu? Các anh hôm nay không đi cùng nhau?”. Thấy một mình Tống Đình Phàm, Trần Lâm vừa muốn tìm đề tài, vừa nghi hoặc hỏi

Tống Đình Phàm ngoắc một lóng tay, Mục Kiệt Lưu Dụ cũng đang đi đến. Kì thật khi bọn họ bước vào nhà ăn đã nhìn thấy Trần Lâm đầu tiên. Bọn họ phải thừa nhận, ở chung lâu như vậy nhưng chưa một lần gặp qua biểu tình trẻ con của Trần Lâm như vừa rồi. Ngẫu nhiên cậu còn có thể nhăn mặt chun mũi, nói không nên lời.. ách… là đáng yêu. Mà tất cả, giống như chỉ biểu hiện cho người đang ngồi bên cậu xem

Nam nhân kia, Mục Kiệt đầu tiên cảm giác: không tồi, sự nghiệp thành công, hơn nữa khuôn mặt cũng không tồi!

Mục Kiệt Lưu Dụ cũng chú ý đến Tống Đình Phàm khi nhìn thấy một màn vừa rồi, nếu hắn không chủ động chào hỏi, bọn họ cũng không cần tỏ vẻ gì, cứ xem như không gặp

Chính là bọn họ vừa thấy không khí bên bàn Trần Lâm ngày càng nhiệt, như thế nào bây giờ lại ngày càng lạnh?

Còn chưa chuẩn bị gì, Tống Đình Phàm đã đi đến hướng của Trần Lâm. Hai người đối diện, lắc đầu buồn cười. Vốn không nghĩ sẽ đi đến mà chỉ tính toán đứng xem kịch, nhưng Tống Đình Phàm lại ngoắc tay chỉ bọn họ, bất quá phải đi theo

Lúc gần đến, còn chưa kịp chào hỏi Trần Lâm, đã nghe Tống Đình Phàm không lạnh không nhạt mở miệng. “Trần Lâm, không giới thiệu một chút sao?”. Lời tuy nói với Trần Lâm, ánh mắt lại nhìn chằm chằm Trương Bá Quang

Đương nhiên, Trương Bá Quang cũng không sợ hãi mà nghênh đón. Hắn thấy ba người Trần Lâm quen biết này thực không đơn giản! Riêng người đang đối diện hắn này, mang ánh mắt người thường không thể có. Hơn nữa trong ánh mắt người nọ nhìn Trần Lâm, tựa hồ hắn cũng hiểu được chút gì…

Mục Kiệt rõ ràng biết hai nam nhân đang đối chọi mãnh liệt, không biết Trần Lâm có nhận ra không?

– “Quang ca, đây là Tống Đình Phàm, bọn họ là Mục Kiệt, Lưu Dụ”. Trần Lâm trả lời câu hỏi của Tống Đình Phàm

Trương Bá Quang nghe Trần Lâm giới thiệu đơn giản, nhìn nhìn lại vẻ mặt cậu đang cười cười; mà Tống Đình Phàm nghe xong, mày đã nhăn thành một đoàn

– “Xin chào, tôi là Trương Bá Quang, là cấp trên trực tiếp của Trần Lâm, cũng là ca ca thanh mai trúc mã của cậu ấy….”. Trương Bá Quang thuận tay khoát vai Trần Lâm, cố ý khiêu khích. Đáng tiếc, hắn bị Trần Lâm bực bội trách móc

Có lẽ ý tứ của Trần Lâm chỉ muốn ngăn cản không cho Trương Bá Quang nói tiếp, chính là ở trong mắt ba người bên cạnh, bọn họ lại thành cãi nhau, quan hệ của Trần Lâm với hai bên, ai thân ai gần, sẽ không nói mà rõ…

– “Các anh cũng tới nơi này dùng cơm sao, khả…”. Trương Bá Quang chỉ vào bàn, tiếp tục nói: “Tôi và Trần Lâm ăn xong sẽ lập tức đi, tôi nghĩ chúng ta không thể ngồi ăn một bàn… Nếu không…”

Trương Bá Quang chưa nói xong đã bị Mục Kiệt đánh gãy: “Không cần, chúng tôi cũng còn có chuyện, không quấy rầy hai người”

Nghe người này thoái thác, ai cũng hiểu được vì có tại hạ nào đó hạ ‘lệnh đuổi khách’. Mục Kiệt trên mặt vẫn khách sáo nhưng trong lòng đã không vui. Hắn nghĩ: cho dù có nói bọn họ rời đi, cũng là Trần Lâm nói, cậu có phần sao?! Lại nhìn Tống Đình Phàm, hắn nhìn chằm chằm Trần Lâm như đang đợi cậu tỏ thái độ, với lời nói vừa rồi của Trương Bá Quang, hắn xem như không nghe thấy

Hiện tại, Trần Lâm cảm thấy không khí quái dị đang lan tràn khắp bàn ăn, cậu choáng váng. Hơn nữa không biết vì sao, cậu không muốn thân mật với Trương Bá Quang như vậy trước mặt bọn họ, hoặc nói đúng hơn là trước mặt Tống Đình Phàm?! Sợ lại gây nên hiểu lầm…

Đồng thời cậu với câu nói kia của Trương Bá Quang, cũng có chút không tự nhiên. Buồn bực nghĩ: Quang ca đêm này làm sao vậy, không giống bộ dáng bình thường chút nào!

Đối mặt Tống Đình Phàm, Trần Lâm nói: “Mục Kiệt, các anh còn có việc, vậy đi trước thôi”

Quay đầu nhìn Trương Bá Quang, giọng điệu đã có chút hậm hực, “Quang ca, anh nói chúng ta ăn xong rồi, vậy đi thôi. Thời gian cũng muộn rồi, anh cũng lái xe trực tiếp quay về cửa hàng chính đi”

Trần Lâm thốt nên lời này, quan hệ thân sơ với song phương đã biến hóa… Trương Bá Quang trong lòng cười khổ, xong rồi, Tiểu Lâm đã bực bội, đã vậy còn làm hắn mất mặt!Mà bên kia, Tống Đình Phàm nghe câu nói của Tiểu Lâm đã thư thái không nên lời. Khuôn mặt đang đanh lại trong nháy mắt cũng cũng thả lỏng. Thật không ngờ Trần Lâm như vậy còn giữ gìn mặt mũi bọn họ, cả Mục Kiệt Lưu Dụ cũng cười

Tống Đình Phàm từng bước đi về trước, tiến sát gần tai Trần Lâm. “Ngày mai qua cửa hàng tìm cậu, không được biến mất nữa”. Câu cuối cùng cũng thật bá đạo

Trần Lâm cả kinh, lui từng bước, cuối cùng ngồi xuống ghế. Lại nhanh chóng đứng lên. “Quang ca, chúng ta đi!”. Vội vàng đi ra cửa nhà ăn

Tống Đình Phàm có thể thấy, hai tai người kia đã đỏ cả lên. Trong mắt lại lòe lòe ý tứ hàm xúc

Cảnh này ánh vào mắt Trương Bá Quang, lòng hắn khổ sở bất thường. Gật đầu chào bọn họ, vội vàng thanh toán tiền, Trương Bá Quang đuổi theo Trần Lâm

Mục Kiệt Lưu Dụ nhìn tâm tình đã quay về với Tống Đình Phàm, ý niệm đầu tiên hiện lên trong đầu bọn họ là: tiếp theo, công tác sẽ giảm cho chúng tôi một ít đi? Mấy ngày Trần Lâm vắng mặt, Tống Đình Phàm thoạt nhìn vô sự, nhưng công việc giao cho bọn họ thì có tăng chứ không giảm!

Không muốn để ý hai người bên cạnh, Tống Đình Phàm trở lại bàn của mình

– “Mục Kiệt, tôi cảm giác hai người bọn họ thú vị a!”. Lưu Dụ nói câu đầu tiên trong đêm nay

Mục Kiệt xem thường liếc hắn: “Tôi còn nghĩ cậu đổi tính, nửa ngày không nói lời nào! Tình huống vừa rồi cũng không thấy cậu há mồm cấp cho chúng tôi chút thể diện?”

Lưu Dụ hừ to một tiếng, “Đình Phàm rõ ràng chờ Trần Lâm tỏ thái độ, tôi chen vào làm sao được! Hơn nữa, Trương Bá Quang kia cũng không phải là quan hệ bình thường với Trần Lâm, tuy rằng Trần Lâm cuối cùng làm hắn mất mặt, nhưng cũng chỉ nói với chúng ta một câu rồi vội vàng đứng lên, cho Trần Lâm chút mặt mũi đi? Đừng quên, chuyện quán bar lần trước cũng chưa xong đâu”

– “Yêu, Lưu Dụ, cậu nghĩ nhiều thế, không ngờ tâm cậu lại nhẵn nhụi như vậy”. Mục Kiệt chế giễu Lưu Dụ

Lưu Dụ khinh thường liếc nhìn Mục Kiệt, “Chẳng lẽ cậu không nghĩ vậy? Đừng nghĩ tôi không biết vừa rồi cậu rất tức giận nhưng vẫn kiềm chế. Còn không phải vì Trần Lâm!”

Hai người hiểu rõ nhau cũng không đấu khẩu nữa. Lập tức đến chỗ Tống Đình Phàm.
Ngời trong xe, Trần Lâm không nói nửa lời, vì cậu còn bồng bềnh như bị vây ở tầng mây thứ bảy. Trương Bá Quang muốn mở miệng vài lần, nhưng cũng nhịn nhịn mà im lặng

Tới cửa hàng Trần Lâm, Trương Bá Quang không nhắc nhở không được. “Tiểu Lâm, đến nơi rồi!”

– “Ân?”. Trần Lâm mờ mịt ngẩng đầu. “A, nga, Quang ca, tới rồi a”

Trương Bá Quang cười khổ gật gật đầu, “Tiểu Lâm, em đêm nay… giận anh?”

Trần Lâm không nghĩ Trương Bá Quang sẽ hỏi như vậy, có chút bất ngờ, tinh thần vừa phục hồi lại bắt đầu mờ mịt. Cậu tại sao phải bực bội QUang ca? Những điều Quang ca nói đều là sự thật, không sai chút nào! Tuy rằng thái độ Quang ca lúc ấy có chút…. Nhưng chính mình lần này lại làm mất mặt Quang ca trước bọn Tống Đình Phàm, có phải hay không có chút quá đáng?

– “Quang ca, em…”

Trương Bá Quang ý bảo Trần Lâm không cần nói, trong lòng tuy rằng đã khẩn trương đến phát run nhưng lại nhẹ giọng nói, “Em lần này về nhà, trừ bỏ những lo lắng thân thể của cha, còn có một chuyện phức tạp khác, chính là đến từ hắn… bọn họ?”. Vốn định chỉ dùng một từ ‘hắn’ nhưng cuối cùng lại thêm vào từ ‘bọn họ’. Hắn không muốn trực tiếp kinh động đến Trần Lâm

Trần Lâm trầm mặc không nói

Trương Bá Quang tiếp tục nói. “Khi ở nhà ăn gặp bọn họ, thái độ của em thực khác thường, sự tình có gì để em phải hít thật sâu trước khi gặp mặt hắn? Hơn nữa, khi giới thiệu chúng ta, em cũng tỏ thái độ không muốn nhiều lời. Thậm chí cuối cùng, chỉ vì một câu nói của hắn mà chạy trối chết, tất cả… đều vì cái gì?”

Trương Bá Quang nhìn Trần Lâm, hắn vô cùng hi vọng cậu có thể cho hắn một đáp án, nhưng Trần Lâm…

– “Quang ca, em biết là anh quan tâm em, cám ơn anh. Chuyện đêm nay em rất xin lỗi”

Đối mặt với một Trần Lâm như vậy, Trương Bá Quang còn có thể làm gì? Trần Lâm không muốn nói, không muốn cho hắn biết, hơn nữa xuyên thấu cậu mắt kia, thực thành tâm xin lỗi chính mình, chính mình còn có thể làm gì? Chỉ có thể thuận theo tâm ý của Trần Lâm, nếu cậu không muốn nói, chính mình cũng không thể miễng cưỡng, duy trì hiện trạng là lựa chọn tốt nhất

Trương Bá Quang lắc đầu, cười cười. “Em ít nói a, em với Quang ca còn nói này nói đó, có cái gì phải giải thích? Còn có, còn có, rõ ràng em nói mời anh ăn cơm, sao lại chạy trước để anh ở lại trả tiền! Xem lần sau anh bắt đền em như thế nào!”. Nói xong đã có ý vui đùa

Trần Lâm cũng đột nhiên nhớ, chính mình còn chưa tính tiền đã đi trước, đều là do Tống Đình Phàm hại! Bất quá hiện tại còn nhớ đến khi hắn đến gần, hơi thở hắn nóng rực bên tai cậu… Nghĩ nghĩ lại đỏ mặt…

Ai nha nha! Trần Lâm! Ngươi rốt cuộc suy nghĩ loạn thất bát tao gì a!!!

– “Tiểu Lâm”. Trương Bá Quang gọi Trần Lâm đang thất thần

– “A, Quang ca”. Vội vàng nói. “Được, lần sau anh muốn ăn gì em đều mời, haha”

– “Vậy, anh lái xe trở về đây”. Nói xong còn thở dài nói thêm. “Anh đêm nay không chạy gấp về, ngày mai sẽ đi, em xem được không?”

– “Quang ca…”. Trần Lâm hiển nhiên có chút xấu hổ, nhớ tới lúc trước khi đi ăn đã từng nói Trương Bá Quang như vậy

– “Hahaha… không đùa nữa”. Sớm mai anh lại đi, bây giờ quay về khách sạn nghỉ ngơi một đêm. Ngày mai em không cần tiễn anh, anh cũng không đến đây chào nữa. Đến lúc đó nhắn tin là được rồi

– “Ân, hảo!”. Trần Lâm gật gật đầu

Chương 25

Trở lại trong cửa hàng, khi chỉ còn một mình, Trần Lâm mới có không gian suy nghĩ một ít tình tự của mình

Chạy trối chết?! Đúng vậy, đêm nay Quang ca đã dùng từ này để miêu tả phản ứng của mình khi nghe câu nói kia của Tống Đình Phàm, cũng không biết có trối chết thật không! Trần Lâm khó hình dung khi gặp lại hắn mình lại có những cảm giác này, bối rối có, kinh ngạc có, luống cuống có, thậm chỉ còn kinh hỉ, chính là không chán ghét…. Cảm giác này không giống khoảnh khắc ‘da thịt chi thân’ kia. Điều này có ý nghĩa gì, Trần Lâm cũng mơ hồ hiểu ra một chút

Nghĩ ngày mai hắn sẽ tới cửa hàng mình, Trần Lâm có điểm khẩn trương và một chút mong đợi, hắn đến… là muốn giải thích điều gì sao? Là muốn giải thích chuyện ở quán bar, hay những chuyện trước kia nữa… sẽ chân thành giải thích, mà không có vẻ già mồm cãi láo sao?

Trần Lâm bị suy nghĩ bất chợt của mình làm cho hoảng sợ, thậm chí hoài nghi bản thân: chẳng lẽ mấy ngày nay về nhà, tiềm thức mình đã thông suốt vấn đề đó. Vấn đề đó? Vấn đề đó là vấn đề nào??? Trần Lâm cảm thấy đầu óc bắt đầu hỗn loạn

Kỳ thật không thể trách Trần Lâm với chuyện tình cảm này lại không minh bạch, mơ mơ hồ hồ. Nguyên nhân rất đơn giản, cậu lớn lên cũng chưa một lần nói đến chuyện yêu! Không phải không có con gái theo đuổi mà là Trần Lâm lúc ấy không có khái niệm gì về yêu đương. Mỗi lần đều hòa nhã cự tuyệt lời mời kết bạn

Sáng hôm sau, Trần Lâm vẫn mơ mơ hồ hồ. Có khách hàng hỏi cậu quầy kính cận ở đâu, cậu lại chỉ thẳng tay ra cửa! Thế này… Lí Tiểu Phàm, Kim Tinh làm sao không để ý được?

Khi bọn Lí Tiểu Phàm nghi hoặc nhắc nhở cậu xong, Trần Lâm mới cuối cùng bình thường mà làm việc. Nhưng trong lòng lại liên tục tự trách, thế nào mà mỗi khi gặp chuyện với hắn, mình lại có thái độ không đúng mực như vậy. Rõ ràng mấy tháng trước có gặp cậu cũng không biểu hiện như bây giờ!

Đến gần giữa trưa, Kim Tinh hỏi Trần Lâm ăn gì để nàng mua về cho, Trần Lâm có chút do dự. Kim Tinh nhìn thấy không hiểu thế nào, nhưng Lí Tiểu Phàm bên cạnh lại hiểu rõ, phỏng chừng giữa trưa  có người đến thỉnh cậu đi ăn cơm đi?

Không thể nói Lí Tiểu Phàm quá nhạy cảm với lời nói và thái độ của cậu, thử hỏi có ai đối mặt với người mình thích lại không chú ý 100% biểu hiện của đối phương?

Giữa trưa, Lí Tiểu Phàm và Kim Tinh đang định sang quán ăn 0h, mới vừa ra cửa, hai cô đã bị một nam nhân chặn lại

– “Tiểu Phàm!”. Giọng nói có vẻ rất hồi hộp

Lí Tiểu Phàm quay đầu nhìn bạn trai cũ, người mà khuôn mặt đã bắt đầu trở nên mơ hồ trong trí nhớ nàng. Lí Tiểu Phàm hờ hững nói “Là anh à, có chuyện gì không?”. Nàng không muốn liên hệ gì với người này nữa nên thái độ cũng tự nhiên mà không tốt đi nhiều

– “Tiểu Phàm, anh….”. Nam nhân trước mắt dè nhừng nhìn Kim Tinh đang bên cạnh nàng

– “Không sao, Tinh Tinh là bằng hữu của tôi, có gì thì anh nói đi”. Không quan tâm đến vẻ khó xử của hắn, Lí Tiểu Phàm trực tiếp ngăn chặn ý định để Kim Tinh lánh đi của hắn

Nam nhân biết không cách nào để người bên cạnh lánh đi, cũng rất dũng khí lớn tiếng, “Tiểu Phàm, trước kia trăm sai ngàn sai cũng là anh, anh biết anh thật có lỗi với em, hiện tại đã biết mình sai làm rồi. Em tha thứ cho anh, chúng ta hòa nhau được không?”

– “Hòa nhau?”. Lí Tiểu Phàm châm biếm, cười nhạt hai tiếng. Tiếp tục nói. “Trước kia chính anh nói, khi đẩy tôi ra anh đã nói chúng ta từ đây về sau không còn quan hệ gì nữa. Cho nên… anh hôm này lại bày ra bộ dạng này, thật sự… không cần thiết!”

Nam nhân nhìn thấy thái độ lạnh lùng quyết liệt của nàng liền vươn tay giữ chặt Lí Tiểu Phàm đang muốn rời đi

Tiểu Phàm trừng mắt nhìn hắn, ánh mắt đang rất tức giận. “Buông tay! Anh tự trọng đi!”

Kim Tinh ở bên cạnh thấy thế cũng biết mình không tiện chen vào. Tuy bình thường nàng nhọn mỏ hay nói, nhưng trong những trường hợp đặc biệt nàng vẫn phân biệt được phải trái, người trước mắt này là bạn trai cũ đã từ bỏ Tiểu Phàm, ra mòi bây giờ quay về muốn nối lại tình xưa, tình huống này… Không thích hợp để nàng nói chen vào! Vì thế suy nghĩ một chút, nàng quay lại cửa hàng tìm Trần Lâm
– “Anh không buông tay! Tiểu Phàm, anh biết sai lầm rồi, sau khi rời bỏ em anh biết mình đã phạm sai lầm trầm trọng. Cô gái kia….”. Nam nhân không giải thích rõ lí do mình bỏ đi, chỉ có thể miễn cưỡng nói tiếp, “Cho anh một cơ hội! Tiểu Phàm, cho anh.. một cơ hội nữa! Anh thề tuyệt đối sẽ không bao giờ làm em tổn thương nữa. Anh thề!”

Nhìn nam nhân trịnh trọng thề, khuôn mặt tràn ngập lo lắng đợi chờ đáp án. Lí Tiểu Phàm buồn cười đến cực điểm, nhưng cũng không khỏi bi thương. Dù sao đây cũng là người mình từng yêu!

Ổn định tâm tình của mình, Lí Tiểu Phàm xuất ra khuôn mặt không một biểu tình, nói, “Anh… cần gì phải làm thế? Anh trong lòng chắc cũng biết, chúng ta… không thể trở lại như xưa được…”

Nam nhân thấy Lí Tiểu Phàm nói chuyện dứt khoát như thật sự không muốn quay lại, thái độ lại khẩn trương vội vàng. “Tại sao, Tiểu Phàm, tại sao lại không thể quay về, anh vẫn còn yêu em mà!”

Lí Tiểu Phàm lắc đầu, trong mắt không một tia do dự

– “Em có bạn trai mới? Không đúng, anh tìm hỏi đồng nghiệp trước kia của em, các nàng đều nói không có… không có a…”. Nam nhân thất thần lẩm bẩm

Lí Tiểu Phàm xoay người muốn bỏ chạy, vì có rất nhiều người qua đường đang tập trung lại nhìn

Nam nhân biết Lí Tiểu Phàm muốn đi, dùng sức giữ chặt cánh tay của nàng

Nhất thời, chợt nghe một giọng nói thân mật gọi to, “Tiểu Phàm, sao lại đi trước, không đợi anh cùng ăn cơm trưa a!”. Đang nói, người vừa tới cũng thân thiết choàng vai Tiểu Phàm

Nam nhân thấy người này thân mật với Tiểu Phàm như vậy, sắc mặt thoáng chốc đã khó xử

– “Xin chào, tôi là Trần Lâm, là bạn trai của Tiểu Phàm”. Trần Lâm ôn hòa tươi cười làm người khác không đành lòng từ chối bàn tay đang vươn ra của cậu
Nghe Trần Lâm giới thiệu, mặt nam nhân lại một trận trắng một trận xanh. Cuối cùng, lắc đầu cười khổ, “Nguyên lai… nguyên lai chính mình thực sự đã bỏ lỡ”

Nhìn Trần Lâm trước mặt hắn tự thấy xấu hổ, người đang tươi cười ôn hòa không nhìn ra một chút giả dối, làm sao lại không xứng với Tiểu Phàm? Không chỉ thế, trên người Trần Lâm còn mang theo vẻ tinh thuần cùng chân thành, đủ để người từng phản bội Tiểu Phàm như mình– xấu hổ vô cùng

Nam nhân không giới thiệu chính mình, liền xoay người li khai

– “Trần Lâm, tôi lại lần nữa bị anh nhìn thấy vẻ khốn khó…”. Lí Tiểu Phàm cười khổ

Đây là lần đầu tiên Tiểu Phàm chủ động nhắc đến hoàn cảnh lần đầu tiên hai người gặp nhau

Trần Lâm lắc đầu, “Không phải khốn khó, Tiểu Phàm. Con người lúc nào cũng gặp những chuyện mình không nắm chắc trong tay, chuyện phát sinh này cũng không phải chủ quan, mà là tồn tại khách quan”

– “Haha…”. Nghe Trần Lâm nói, Lí Tiểu Phàm che miệng cười khẽ, “Trần Lâm, không ngờ anh cũng là triết gia”

Sau đó lại cảm kích nói, “Bất quá, hôm nay quả thật cảm ơn anh, hơn nữa cũng cảm ơn anh… chưa bao giờ tò mò về chuyện này. Haha”

– “Tôi là bạn trai của cô, có gì phải cảm ơn. Bạn trai trợ giúp bạn gái đối phó người yêu cũ, chuyện này cũng đâu có gì”. Trần Lâm còn đang nắm tay Tiểu Phàm, nửa đùa nửa thật nói

Kì thật, cậu chỉ muốn làm tâm tình Tiểu Phàm nhẹ nhõm một chút, đương nhiên, Lí Tiểu Phàm nghe cậu nói cũng cười rạng rỡ. Loáng thoáng, Lí Tiểu Phàm cảm thấy giống như người yêu của nhau, tâm tình nàng lại rung động, cười như tỏa nắng

Hai người hoàn toàn dắm chìm trong bầu không khí vui đùa, không chú ý đến động tĩnh của người bên cạnh

– “Trần Lâm”

Nghe giọng nói Tống Đình Phàm, Trần Lâm bỗng nhiên quay đầu lại, kinh hỉ không nói nên lời. Nhưng lời nói tiếp theo của hắn thật làm cho cậu trắng mặt, giận run lên

– “Nguyên lai, cậu và Lí Tiểu Phàm yêu nhau a, giữ bí mật lâu như vậy đúng là giỏi thật!”. Khóe miệng Tống Đình Phàm mỉm cười, nhưng trong mắt lại không chút ý cười

– “Anh…”. Trần Lâm vì câu nói này của hắn mà thật tức giận

Lí Tiểu Phàm nhìn hai người giương cung bạt kiếm, cũng không dám nói gì. Miễn cưỡng vừa muốn giải thích thay Trần Lâm, chỉ thấy Tống Đình Phàm kéo cậu lại gần, nói gì đó vào tai cậu. Mặt Trần Lâm trắng bệch, toàn thân đều ức đến run rẩy

Trần Lâm ngốc lăng đứng nhìn bóng Tống Đình Phàm rời đi, bên tai vẫn không ngừng vọng lại câu nói kia, “Cho dù em cự tuyệt anh, cũng không đáng phải dùng cách này”

Tống Đình Phàm, anh… Anh quá đáng!

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau