THUẬN THEO TỰ NHIÊN, NƯỚC CHẢY THÀNH SÔNG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thuận theo tự nhiên, nước chảy thành sông - Chương 16 - Chương 20

Chương 16

Sáng hôm sau, vừa đến công ty, Mục Kiệt và Lưu Dụ vừa đến công ty liền chạy vào phòng Tống Đình Phàm đợi hắn

Đầu ngày Tống Đình Phàm vừa đẩy cửa vào đã thấy hai người kia ngồi sẵn, hắn đi thẳng đến bàn công tác ngồi vào chỗ của mình. Nhưng Lưu Dụ không chịu được

– “Ai, Ai, tôi nói Đình Phàm, cậu để hai huynh đệ tôi ở đâu?”

Tống Đình Phàm dùng ánh mắt hỏi, cái gì để ở đâu?

– “Tống Đình Phàm, cậu đừng giả bộ a, nếu tình huống hôm qua làm tôi và Mục Kiệt không nhìn ra cậu đối với Trần Lâm như thế nào, cậu quả thực nghĩ chúng tôi ngốc hết rồi a!”

Vẵn dùng ánh mắt hỏi, vậy thì thế nào?

– “A, a, a,… Tôi không nói được với người này nữa. Mục Kiệt, cậu nói đi”. Lưu Dụ hoàn toàn bị ánh mắt Tống Đình Phàm đánh bại

Tống Đình Phàm hướng mắt nhìn Mục Kiệt

– “Đình Phàm, chúng ta là huynh đệ nhiều năm chứ không phải vài ngày, hôm qua cậu đối với Trần Lâm như vậy, chúng tôi ít nhiều cũng nhận ra, chúng tôi đều thấy cậu ta là người tốt, cậu… là thật lòng sao?”. Mục Kiệt dùng tình huynh đệ ép Tống Đình Phàm, không tin hắn sẽ không trả lời thật!

– “Cậu đã nói chúng ta là huynh đệ nhiều năm chứ không phải vài ngày, cậu cho rằng tôi…. không thật lòng sao?”

Mục Kiệt nghĩ trong lòng, vẫn là bị cậu ta áp đảo. Bất quá trong lòng lại cười thoải mái

– “Hảo, là huynh đệ, nếu vậy, chúng tôi cam đoan sẽ không bàng quan đứng nhìn, cam đoan sẽ quan tâm lo lắng đầy đủ cho giai nhân của cậu”. Lưu Dụ nghe Tống Đình Phàm thật lòng vội vàng vỗ ngực cam đoan

Tống Đình Phàm nhướng mày, từ chối cho ý kiến, nhưng lại nhớ ra điều gì đó, nghiêm mặt, bổ sung một câu: “Chú ý cách dùng từ của cậu!”

Nhìn thái độ không hài lòng rõ ràng của Tống Đình Phàm, Lưu Dụ rối tinh rồi mù ủy khuất: “Mục Kiệt, Mục Kiệt, cậu xem xem, nói thế thì có gì đâu, cậu ấy còn trừng mình, không phải chí nói ‘giai nhân’ thôi sao!”. Thuận tiện còn bĩu môi

Mục Kiệt đứng lên vỗ vỗ vai Lưu Dụ: “Được rồi, biết là được, ai bảo cậu nói ra! Đi, đi làm việc, giữa trưa thì…”. Khóe mắt hướng về Tống Đình Phàm, cố ý nói thật chậm: “Đi chỉnh mắt kính với tôi”

Nói xong, hai người thân thiết khoát vai ra ngoài, trong phòng chỉ còn lại mình Tống Đình Phàm trừng mắt như muốn chọc thủng lưng bọn họ

Chưa đến 12h trưa, Lưu Dụ và Mục Kiệt đã sang cửa hàng của Trần Lâm. Không thể không nói bữa ăn tối qua là giao lưu, hiện tại cảm tình đã biểu hiện rõ ràng ra bên ngoài

– “Di, Kiệt ca, Lưu ca, hai người sao lại đến, đến mời chúng tôi ăn cơm sao?”. Kim Tinh hi hi cười. Đêm qua bên bàn ăn hai người hắn và Mục Kiệt cũng nói các cô gọi bọn họ là ca, cũng may các cô sảng khoải gọi theo. Ngay cả Tiểu Phàm sắc bén cũng hưởng ứng bầu không khí vui vẻ mà gọi Kiệt ca, Lưu ca– “Được a, này có gì đâu, lập tức đưa các cô đi ăn. Kim Tinh, muốn ăn gì, nói!”. Lưu Dụ trả lời, không chút từ chối

– “Haha, cảm ơn Lưu ca, đáng tiếc, chúng tôi ăn cơm trưa rồi”

Mục Kiệt nhìn quanh không thấy Trần Lâm đâu, giống như thuận miệng hỏi: “Ông chủ các cô đâu”

Biết ngay các người muốn tìm ông chủ mà! Kim Tinh nói thầm

– “Tìm ông chủ chúng tôi a, đáng tiếc… anh ất không có đây. Hắc Hắc!”. Kim Tinh chậm rãi trả lời

– “Nga, như vậy a. Kim Tinh, đôi mắt kính hôm qua hình như đeo không được thoải mái lắm, cô giúp tôi nói Tiểu Phàm chỉnh một chút, chúng tôi sẽ ngồi chờ, được không?”. Mục Kiệt cũng nhanh nhẹn trả lời. Nhưng trong lòng nghĩ, nha đầu kia, bữa cơm hôm qua đã ăn thế rồi còn không vui lòng giúp, còn cố ý làm khó ta!

Dù sao cũng quen biết, Mục Kiệt còn là khách hàng, Kim Tinh chỉ có thể nhận mắt kính đi vào phòng tìm Tiểu Phàm

Mục Kiệt, Lưu Dụ đến trước mặt Đông Đảo, qua cuộc gặp mặt đêm qua, hai người biết vấn đề này hỏi nha đầu Đông Đảo là dễ nhất

– “Đông Đảo a, cô cũng thấy cận thị rất không tốt, ánh mắt cô xinh đẹp như vậy, đừng để cận thị nga”. Mục Kiệt lừa dối nói

Lí Đông Đảo rốt cuộc không phải là Kim Tinh hay Lí Tiểu Phàm. Câu nói vừa rồi làm cô thực nhẹ nhàng, không ngừng hỏi: “Ánh mắt tôi thực sự đẹp sao? Thật sự? Thật sự?….”– “Di, kia không phải là ông chủ của cô sao”. Không muốn tiếp tục dây dưa, Mục Kiệt vội nói sang chuyện khác

Lí Đông Đảo nghe hắn nói cũng nhoài người nhìn ra bên ngoài. “Không phải, Kiệt ca, anh nhìn nhầm rồi. Hôm nay quản lí Trương đến đây, ông chủ cùng anh ta ra ngoài ăn cơm rồi”

Thì ra là vậy, Mục Kiệt nghĩ thầm

Có được đáp án, nói đùa với Lí Đông Đảo thêm vài câu, Mục Kiệt và Lưu Dụ cũng không nói thêm gì nữa. Vừa lúc Kim Tinh mang mắt kiếng ra, Mục Kiệt cảm ơn các nàng hai tiếng rồi bước đi

Trưa hôm nay, bọn họ định sẽ mời Trần Lâm đi ăn cơm, chẳng qua là tính toán sẽ mời Trần Lâm trước không cho Đình Phàm hay, sau đó sẽ gặp hắn ở bãi đậu xe. Nhưng nhân định không bằng trời định, người không gặp được

Trên đường trở về, Mục Kiệt nói với Lưu Dụ: “Tôi thấy quản lí Trương đối xử rất tốt với Trần Lâm, đêm qua lại nghe ý tứ trong lời nói của các cô gái kia. Tôi nghĩ, Trần Lâm trẻ như vậy đã lên quản lí một cửa hàng, chắc chắn có quan hệ với tên quản lí Trương kia”

– “Phải không? Tôi nói Mục Kiệt, cậu không phải suy nghĩ nhiều quá chứ? Trần Lâm không giống loại người kia…”. Lưu Dụ phản bác

– “Tôi không phải nói Trần Lâm là loại người đó, nhưng quản lí Trương rất tốt với Trần Lâm, hỗ trợ huấn luyện nhân viên cửa hàng, tự mình đến đây, nga, đúng rồi, các cô gái còn nói quản lí Trương là anh của Trần Lâm”

– “Anh? Anh gì? Không cùng họ a!”

– “Ách… có lẽ… có lẽ tôi cả nghĩ đi! Đi! Không nói chuyện này nữa, gọi điện cho Đình Phàm, nói cậu ta xuống lầu đi ăn trưa”

Tống Đình Phàm vào bãi đậu xe, hai người đã ngồi sẵn trong xe, hắn trực tiếp mở cửa sau ngồi vào. Nhìn Tống Đình Phàm trầm ổn như vậy, Lưu Dụ nghĩ, tôi không tin cậu không biết chúng tôi vừa đi đâu, tôi cũng không tin cậu sẽ chịu được mà không hỏi!

Người ta Tống Đình Phàm nhẫn được, nhưng Lưu Dụ hắn nhịn không được. Xe chạy được nửa đường, Lưu Dụ liền nói: “Cậu đừng tái mặt dùng ánh mắt giết chúng tôi nữa, chúng tôi đến đó nhưng không gặp người”. Nói xong, Lưu Dụ quay đầu he hé nhìn Tống Đình Phàm, nhìn hắn vẫn tự nhiên lạnh nhạt như thường, trong lòng hận nghiến răng kèn kẹt

– “Cậu ta đi ăn cơm cũng quản lí Trương, nghe nói, người kia là thanh mai trúc mã, là anh trai chăm sóc gần gũi cậu ta từ nhỏ”. Hắn cố ý tự biên tự diễn bốn chữ ‘thanh mai trúc mã’, cũng tăng thêm người thật việc thật hai chữ ‘anh trai’. Hai-chữ-cái-này, hắn không tin vẻ mặt ngàn năm không đổi của Tống Đình Phàm không xuất hiện kẽ hở

Nhưng, làm hắn thất vọng rồi, Tống Đình Phàm thực sự không biểu hiện gì. Trong lòng hắn quả thật dao động, nhưng đáng tiếc Lưu Dụ không nhìn ra

Mục Kiệt thừa dịp rảnh tay lái, đánh Lưu Dụ một chút. “Đình Phàm, đừng nghe cậu ta nói hươu nói vượn, không có chuyện đó đâu. Trần Lâm chỉ là đi ăn trưa với quản lí của chuỗi của hiệu, không có ở đó”. Quay đầu dùng ánh mắt cảnh cáo Lưu Dụ đừng nói bậy nữa, dù sao vừa rồi cũng chỉ là cảm giác của bọn họ, bọn họ không muốn Đình Phàm hiểu lầm, nếu không cuối cùng phỏng chừng sẽ bị Đình Phàm chỉnh đến chết

Tống Đình Phàm không phản ứng gì với kẻ tung người hứng phía trước, đơn giản nhắm mắt dưỡng thần

Chương 17

Đường rực rỡ lên đèn, một chiếc xe thể thao dừng lại trước cửa hiệu mắt kính

– “Quang ca, lần này không cần anh đích thân đến, đợt hàng mới cũng không vấn đề gì, em kiểm kê rất cẩn thận”. Ngồi trong xe, Trần Lâm thành thực nói

Người trước mắt từ nhỏ cậu đã nghĩ hắn thật vĩ đại, bộ dáng tuấn lãng, đến bây giờ vẫn là tấm gương cậu hâm mộ. Khi còn bé đã bắt đầu đi theo hắn, nhìn hắn dẫn dắt một đám trẻ đi chơi, thời điểm đó đã bắt đầu bộc lộ năng lực lãnh đạo của hắn. Mà hiện giờ, người này lại thành công trong sự nghiệp, trở thành quản lí một chuỗi cửa hàng mắt kính nổi tiếng khắp nước, từ Bắc Kinh, Thiên Tân, đến các thành phố lớn khác, làm sao người ta không bội phục cho được?

Sờ sờ đầu cậu, Trương Bá Quang cười nói. “Tiểu Lâm, anh còn không biết em sao, làm việc lúc nào cũng nghiêm túc đến nơi đến chốn, người toàn tâm toàn ý với công việc như vậy có thể sai sót trong kiểm kê sao? Nhưng Quang ca là quan tâm em, mới đến đây gặp em. Nói đi cũng phải nói lại, nếu không có năng lực, chỉ dựa vào quan hệ của chúng ta mà em có thể làm trưởng chi nhánh này sao?”

– “Không cần sờ đầu em, em cũng không còn là tiểu hài tử. Em chỉ nói một câu, anh lại nói nhiều như vậy….”. Trần Lâm reo lên

– “Hảo, hảo, là anh nói nhiều. Mau vào nghỉ ngơi đi, ngày mai còn làm việc”. Trương Bá Quang cười tươi nhìn người trước mặt vẫn còn kiểu oán giận như trước đây

– “Ân, vậy buổi tối anh lái xe chậm một chút, chú ý an toàn”. Trần Lâm chậm rãi dặn dò

– “Anh biết rồi, em cũng vào nghỉ ngơi đi. Còn nữa… thật sự không cần anh tìm phòng trọ, nhất định phải ở chỗ này sao?”

– “Không cần, không cần, mình em ở đây cũng tốt lắm, không gian cũng rộng rãi, không cần phiền toái tìm nhà trọ”. Trần Lâm không muốn… làm phiền Trương Bá Quang thêm nữa, từ khi mình tốt nghiệp đại học đã được hắn giúp đỡ rất nhiều

– “Không tìm thì không tìm, chỉ cần em thoải mái là được”. Trương Bá Quang cũng không miễn cưỡng cậu

Hắn rất hiểu Trần Lâm, nếu không phải chính mình và cậu ấy thân thiết từ nhỏ, cộng thêm việc cậu mới tốt ngiệp đại học, Trần Lâm sẽ không đồng ý nhận chức cửa hàng trưởng này. Hắn vẫn biết, Trần Lâm có chí hướng của mình nhưng cần nhiều vốn mới thực hiện được. Đương nhiên, công việc cửa hàng trưởng này với cậu cũng chỉ là tạm thời
– “Ân, em biết rồi. Nếu anh bận rộn như vậy thì không cần suốt đêm chạy đến đây kiểm tra chi nhánh. Tại sao còn đến gặp em làm gì, hại anh cả đêm nay phải chạy nhanh về”. Trong giọng nói lo lắng có một loại tình cảm không nói nên lời

Cảm tạ sự lo lắng của cậu, Trương Bá Quang vội vàng nhận sai. “Hảo, hảo, anh biết sai lầm rồi, lần sau không như vậy nữa. Anh đi rồi, em chú ý giữ gìn sức khỏe. Chăm sóc tốt bản thân a”

– “Ân”. Nói xong, Trần Lâm xuống xe, nhìn thấy chiếc xe thể thao vội vàng phóng như bay trên đường

Trong lòng bất giác buồn cười, nhiều năm như vậy, Quang ca làm sao còn nghĩ mình là tiểu hài tử a! Chính mình hiện tại đã có thể chăm sóc cho bản thân thật tốt

Cầm chìa khóa chuẩn bị mở cửa tiệm, trong đầu còn đang suy nghĩ, hôm nay mình đi nguyên ngày, tất cả mọi chuyện đều giao cho Kim Tinh và Tiểu Phàm quản lí, thật sự đã làm phiền các nàng. Đột nhiên cậu nghe có người gọi: “Trần Lâm…”

Quay người nhìn liền thấy ba người Tống Đình Phàm đang từ phía đối diện đi sang

Khi họ đến trước mặt, Trần Lâm chủ động chào hỏi: “Các anh vừa mới tan tầm sao?”– “Ân, hôm nay cồn việc hơi nhiều nên xong việc muộn”. Mục Kiệt giải thích, nói xong còn nhìn đồng hồ, vừa vặn 6h30, vì thế nói thêm: “Chúng tôi chuẩn bị ăn cơm chiều, Trần Lâm, cùng đi với chúng tôi đi”

Trần Lâm nghĩ thầm, hôm nay Quang ca mang mình đi ăn nhiều như vậy, buổi tối lại còn có người muốn dẫn cậu đi ăn. Lắc đầu, lấy cớ cự tuyệt: “Không cần, tôi vừa mới ăn cơm xong, các anh đi đi. Cám ơn a!”

– “Không cần gì chứ, đi thôi, chúng tôi ăn, cậu ngồi một bên uống trà, ăn chút hoa quả coi như tráng miệng cho bữa cơm chiều”. Đang nói chuyện, Lưu Dụ cũng khoát vai Trần Lâm

– “Này… Này thực sự không cần”. Trần Lâm có chút khó xử

Tống Đình Phàm thấy Trần Lâm thực không muốn đi, cũng nói: “Nếu người ta đã ăn rồi thì thôi”. Ngữ khí không ấm không lạnh, hai người Mục Kiệt, Lưu Dụ nghe xong đều sửng sốt nhìn hắn

Lưu Dụ cũng bỏ tay xuống, Mục Kiệt tiếp lời: “Nếu không đi cũng không sao, lần sau nhất định phải đi a, cậu chính là học đệ chúng tôi đã quen a, haha!”. Một câu nói đã xoa dịu được không khí, lại kéo gần quan hệ, thật không hỗ là hồ li, Lưu Dụ âm thầm nghĩ

Trần Lâm gật gật đầu nhìn ba người kia rời đi, trong lòng còn nghi hoặc, câu nói vừa rồi chứng tỏ Tống Đình Phàm không vui? Vì mình từ chối không ăn cơm cùng bọn họ sao?

Kỳ thật mới vừa rồi ba người từ trong công ty đi ra đã thấy trước của tiệm Trần Lâm có một chiếc xe thể thao rất gây chú ý. Nhưng bọn họ không quan tâm, trực tiếp đi vào bãi đậu xe của công ty lái xe, lúc lái xe ra mới vừa nhìn thấy Trần Lâm bước xuống từ chiếc xe kia. Mang theo nghi hoặc, bọn họ mới gọi Trần Lâm

Từ lúc bọn họ vào bãi đậu xe đến khi lái xe ra cũng ít nhất là 5 phút. Không biết chiếc xe thể thao kia đã đậu ở đây trong bao lâu, càng không biết người trong xe đã nói bao nhiêu chuyện. Nên khi thấy Trần Lâm bước ra từ xe, ba người bọn họ đều rõ ràng, chủ nhân chiếc xe kia chính là quản lí Trương

Mục Kiệt muốn nói gì đó, nhưng nhìn Tống Đình Phàm như vậy thì lại thôi. Có lẽ hắn cũng bị lời nói ban sáng của Lưu Dụ ảnh hưởng, ai biết được?

Chương 18

Từ lần Trần Lâm cự tuyệt không đi ăn cùng họ, thực ra cũng không tạo nên ảnh hưởng gì lớn. Cụ thể là sau đó, Mục Kiệt và Lưu Dụ thường tìm đủ lí do để đến cửa hàng của Trần Lâm, nếu không rủ đi ăn cơm thì cũng là mang cậu ra ngoài đi chơi, không thì cũng ở trong cửa hàng nói chuyện phiếm đến nửa ngày

Tuy rằng Tống Đình Phàm ít đến hơn, nhưng mỗi lần bị mang ra ngoài, Trần Lâm đều thấy Tống Đình Phàm đã ngồi đợi sẵn. Thật ra, Tống Đình Phàm không phải không muốn đến cửa tiệm của Trần Lâm, nhưng hai người anh em kia luôn tích cực mang Trần Lâm ra ngoài giúp hắn, hắn cần gì phải tốn công? Tống Đình Phàm cho rằng, thời gian này, cứ như vậy là tốt nhất

Trần Lâm có đôi khi không muốn đi cùng bọn họ, cậu cảm giác như vậy không tốt lắm, chính mình cứ giống như kẻ bám đuôi người khác. Nhưng mỗi lần cậu cự tuyệt lại bị Mục Kiệt hoặc Lưu Dụ dùng quan hệ học trưởng-học đệ ép buộc cậu, hơn nữa Lưu Dụ còn nói: chiếu cố học đệ, bọn họ cam tình tình nguyện quan tâm học đệ, rồi còn nói thêm đạo lí làm người. Cứ như vậy, sau này Trần Lâm cũng không từ chối nữa

Một thời gian sau, quan hệ của bọn họ trở nên tốt đẹp hơn, hơn nữa còn có người dụng tâm nghĩ cách làm cho mối quan hệ này ngày càng thân thiết hơn

– “Trần Lâm, cậu còn làm gì? Đi, đi ăn cơm trưa với chúng tôi!”. Vào đến cửa tiệm, Lưu Dụ mông còn chưa dính vào ghế đã vội vàng nói

– “Lưu Dụ, Mục Kiệt, các anh đến rồi a, trưa nay tôi không đi được”. Tay nhấc một tập hồ sơ, tiếp tục nói. “Hôm nay tôi còn phải kiểm toán cửa hàng, ngày mai sẽ đi với các anh”. Trần Lâm vừa nghe tiếng Lưu Dụ đã ngẩng đầu giải thích, hiện tại cậu không còn cảm thấy kì quái khi gặp họ trong cửa hàng, ngược lại còn rất vui vẻ

Điều này cũng là đạo lí tự nhiên thôi, từng chút từng chút có hảo cảm, dù hảo cảm này là ít hay nhiều thì cũng là thân quen

Đúng rồi, vì Tống Đình Phàm, nên mặc kệ như thế nào, hai người kia đều thông minh không để Trần Lâm gọi bọn họ là ca mà chỉ xưng tên. Bọn họ cũng không muốn chỉ vì chuyện xưng hô mà cả ngày bị ánh mắt như thuốc độc của Tống Đình Phàm giết chết

– “Trần Lâm, việc lúc nào cũng nhiều, nếu vậy đi ăn trước đi rồi lại quay về làm”. Mục Kiệt chen mồm thúc giục, muốn mau chóng mang người này đi ăn. Phải biết rằng, còn có người khác đang đợi trong xe

– “Các anh còn nói gì chứ, mỗi ngày đều đến đây mang ông chủ của tôi đi ăn, người ta không đi còn năn nỉ. Hai người các anh có bị gì không?”. Nghe hai người nói, Kim Tinh đã muốn phản kích bọn họ

Hai tháng nay, hai người trước mắt này luôn luôn tìm ông chủ của các nàng. Không biết vì sao lại thế. Hơn nữa các nàng vào giữa trưa và chiều tối cũng không gặp được ông chủ, dù mỗi lần ông chủ trở về đều mang theo đồ ăn ngon, có lộc ăn như vậy… nhưng… Nhưng cho dù thế, các nàng cũng không thích việc thường xuyên không gặp được ông chủ

Mục Kiệt buồn bực trong lòng, nha đầu Kim Tinh này bảo hộ ông chủ thật nhanh a, chính mình tự nhận cũng đã làm rất đúng, hắn nhớ rõ cũng đã mời các nàng đi ăn không ít lần, thế mà làm sao đến giờ này vẫn còn đả kích bọn họ như vậy chứ?

– “Kim Tinh, sao lại nói thế”. Trần Lâm nghe Kim Tinh nói xong liền mắng cô. “Mục Kiệt, Lưu Dụ dù sao cũng là học trưởng của tôi, các cô cũng biết rồi, bọn họ ngẫu nhiên mời tôi ăn bữa cơm, cũng đâu có gì to tát”

Trần Lâm hiểu ý Kim Tinh muốn nói gì, bởi vì sau khi ăn cơm cùng bọn Tống Đình Phàm vài lần, các nàng liền hỏi chính mình vì sao phải làm thế, vì sao chỉ mời mình cậu ăn cơm? Chuyện đó Trần Lâm cũng không rõ ràng, trong lòng vẫn nghĩ có lẽ tại nơi đô hội lắm lừa dối này có thể gặp được học đệ cùng trường nên bọn họ mới như vậy

Kim Tinh là nhân viên bán hàng nên liền nhỏ giọng thì thầm nói: “Nào phải là ngẫu nhiên, mỗi ngày đều như vậy..”. Không để ý đến lời thì thầm của nàng, Trần Lâm tiếp tục nói

– “Thật sự không được, tháng này phải tổng kết tình hình doanh thu, cũng chỉ còn vài ngày nữa nên rất vội, hơn nữa… Thời gian cũng đã sắp không kịp”Mục Kiệt mới nghe Trần Lâm nói cũng biết mình không nên cưỡng cầu thêm nữa, vì thế rõ ràng nói: “Vậy được rồi, hôm nào chúng ta cùng đi ăn, bây giờ chúng tôi đi trước”

– “Ân, tốt”. Trần Lâm gật gật đầu. Khi hai người kia sắp ra đến cửa, cậu lại quanh co nói một câu: “Vậy… các anh cũng thuận tiện giải thích với anh ta một chút”. Bởi vì cậu nhớ đến khi mình cự tuyệt lần trước, người nọ liền có thái độ không nóng không lạnh

Mục Kiệt, Lưu Dụ hiểu ý cười: “Được, chúng tôi sẽ nói với cậu ấy, cậu làm việc đi”

Người ngoài đi rồi, Trần Lâm mới bắt đầu thuyết giáo Kim Tinh: “Tinh Tinh, về sau đừng nói như vậy nữa, cái gì là ‘năn nỉ’, như vậy mà cũng nói được sao? May mắn hai người kia cũng không để bụng”

Kim Tinh cũng không để ý câu nói này của ông chủ, giọng điệu thuyết giáo không có khí thế như vậy, ai sợ chứ? Khi nãy nếu không có người ngoài, nàng đã sớm phản bác

– “Ông chủ, anh không thấy kì quái sao? Bọn họ cho dù có là học trưởng của anh, thì cũng đâu vô duyên vô cớ mà mời anh đi ăn cơm hoài thế?”. Kim Tinh lại hỏi vấn đề này

– “Hơn nữa, mỗi lần đến lại như muốn cướp người, giống như anh không đi không được. Lại có nga, mỗi lần bọn họ đến cửa hàng của chúng ta đều thuận tay mang đồ, đồ ăn, đồ chơi a, anh nói xem bọn họ có lí do gì để tốt với chúng ta như vậy? Tôi không tin chỉ vì bọn họ là học trưởng của anh! Còn có…”

– “Kim Tinh, đừng nói nữa, ông chủ tự biết phải giải quyết như thế nào, cậu không cần nói nhiều như vậy!”. Lí Tiểu Phàm thức thời đánh gảy một tràng dài bàn chuyện của Kim Tinh

Trần Lâm vì những câu hỏi dồn dập của nàng mà xấu hổ. Quả thật, trừ bỏ vài lần xấu hổ trước Tống Đình Phàm trước kia, cậu đều bình tĩnh tự nhiên đối mặt với mọi người, rất ít khi bị người khác làm cho xấu hổ– “Không sao, Tiểu Phầm, Tinh Tinh nói cũng đúng, thật ra tôi cũng không hiểu được”. Miễn cưỡng cười cười

– “Trần Lâm, chúng tôi đều biết ba người kia là tinh anh trong thương giới, người ta nguyện ý thân cận như vậy có thể đơn giản chỉ muốn làm bằng hữu của anh, hơn nữa anh còn là học đệ của bọn họ. Mọi việc làm sao phức tạp như Tinh Tinh nói được, anh cũng đừng phản ứng với cô ấy, tiểu nha đầu này chắc đang nghĩ mấy chuyện loạn thất bát tao gì đó”. Nhìn Trần Lâm có chút khó xử, Lí Tiểu Phàm an ủi

– “Đúng đúng đúng, ông chủ của chúng ta tốt như vậy, ai không muốn thân cận a, có phải không, Đông Đảo? Cậu nói xem có đúng không?”. Kim Tinh cũng vội vàng an ủi Trần Lâm đang biến sắc, thuận tiện lại kéo thêm Đông Đảo và các nhân viên khác của cửa hàng

Trần Lâm cười cười, vùi đầu tiếp tục tính toán sổ sách. Bất quá những nghi vấn trong lòng nếu đã hiện rõ ràng ra ngoài mặt, thì cũng nên lánh đi không nói thêm

Nhìn thấy Trần Lâm như vậy, Kim Tinh tự trách mình. Kì thật nàng cũng thấy ba người kia không có ác ý gì, thậm chí còn thấy bọn họ rất tốt với Trần Lâm. Nhưng mỗi khi ba người hiên ngang xuất hiện trong cửa hàng, nàng lại không thích, rốt cuộc vì sao a!

– “Cậu a, nói gì cũng không chịu suy nghĩ. Trần Lâm tính tình thế nào, chúng ta có nghĩ thế nào, ít nhất anh ấy cũng là chủ cửa hàng a, sao có thể tùy tiện nói như vậy?”. Nhìn Trần Lâm cúi đầu, Lí Tiểu Phàm kéo Tinh Tinh vào phòng cắt kính nói vài câu

– “Nhưng, nhưng mà, Tiểu Phàm, lúc trước cậu cũng nói như vậy là kì quái”. Tinh Tinh biện bạch

– “Vẫn kì quái,  nhưng bọn họ là bằng hữu của Trần Lâm, hơn nữa bọn họ rất tốt với Trần Lâm, chúng ta không cần quan tâm nhiều như vậy”

Lí Tiểu Phàm cũng không nói gì, nàng vẫn nghi ngờ nhất người ít đến cửa hàng hơn trong ba người kia. Nhưng nhìn thái độ của Trần Lâm thì đúng là bọn họ chỉ đơn thuần đi ăn cơm

Bất quá, nàng cũng không muốn nghĩ quá nhiều đến lời của Kim Tinh, nha đầu kia rõ ràng là giữ gìn Trần Lâm quá chặt

Lí Tiểu Phàm tuy là thợ cắt kính nhưng cũng có thể xem là cửa hàng phó. Nàng lớn hơn bọn Kim Tinh hai tuổi, bề ngoài không chênh lệch mấy nhưng suy nghĩ lại khác biệt nhiều. Chuyện gì có thể làm, chuyện gì có thể nói, nàng đều suy nghĩ kĩ càng mới nói ra

Ngồi vào xe, hai người Mục Kiệt, Lưu Dụ không chờ Tống Đình Phàm mở miệng đã chủ động nói: “Trần Lâm gần đây hơi bận, cuối tháng còn phải báo cáo doanh thu cho công ty mẹ, không thể cùng đi ăn với chúng ta”

Nghe xong, Tống Đình Phàm cũng chỉ hạ mắt, “Ân”

Lưu Dụ luôn bội phục Tống Đình Phàm từ trước đến nay dù gặp chuyện gì cũng không thay đổi thái độ, thật làm người ta nhìn không ra điều gì. Nếu không phải nhiều năm chơi thân như vậy, phỏng chừng hắn cũng không nghe ra trong âm thanh kia còn hàm xúc ý tứ bất mãn

Chương 19

Mục Kiệt tự cảm thấy, bỏ qua việc giúp Đình Phàm thu phục mỹ nhân, hắn cùng Lưu Dụ trong mấy ngày đơn giản ở chung cùng Trần Lâm cũng thật tình thích học đệ này. Thái độ làm người đúng mực, làm việc tận tụy, lời nói cũng vừa phải, không bao giờ làm cho người khác khó xử. Đương nhiên, nói thế cũng không có nghĩa là châm chọc nghệ thuật giao tiếp của Trần Lâm, nhưng Trần Lâm là như vậy. Một khi đã hiểu rõ lại làm cho người ta thoải mái như ngọn gió xuân, đồng thời cũng nói rõ quan điểm của bản thân, không phải bất luận kẻ nào cũng có thể lay chuyển được

Bất quá cũng may bây giờ bọn họ còn chưa có ý tứ gì với Trần Lâm, nên Mục Kiệt cũng tạm thời tính toán chưa bước vào thời gian nghiên cứu điểm mấu chốt kia

Tối nay công ty còn phải đợi một văn kiện khẩn, nên ba người Tống Đình Phàm ăn cơm xong sẽ chạy về công ty. Trong thời gian ăn cơm, Tống Đình Phàm cũng không ngẩng đầu nói: “Mua thêm vài phần ăn khuya đi”

Mục Kiệt, Lưu Dụ đều thấy kì lạ. Bây giờ chỉ mới hơn 6h, đã ăn khuya? Còn mua thêm mấy phần? May mắn hai người bọn họ đều thông minh hiểu được ý tứ của Tống Đình Phàm, liền gật đầu

Xe dừng trước cửa hàng của Trần Lâm, khi đi vào trong, các nhân viên của hàng đều đã ra về, trong cửa tiệm thật im lặng. Trần Lâm ngồi bên máy tính chăm chú gõ bàn phím phát ra âm thanh ‘lách cách’ nhất thanh nhị sở

– “Yêu, Trần Lâm, còn chưa xong việc sao? Chúng tôi có mua thêm một phần..” Mục Kiệt nhìn thấy biểu tình của Tống Đình Phàm, cố gắng chọn từ, “….ách… ăn khuya, Haha”

– “Ai, các anh đến a! Thế nào lại còn mang đồ vật này nọ theo, tôi…..”. Trần Lâm thấy bọn họ đến thì thật vui, nhưng khi nghe bọn họ nói mang theo đồ ăn cho mình, lập tức cậu nghĩ đến những lời Kim Tinh đã nói khi sáng

– “Chúng tôi vừa mới ăn cơm chiều, thuận tiện mua cho cậu một phần cháo cua gạch, cậu thích ăn không?”. Nói xong liền mang túi đồ ăn đặt trước mặt Trần Lâm

– “Cảm ơn… Cảm ơn… Mục Kiệt. Về sau… về sau các anh không cần thường xuyên mang đồ ăn đến cho tôi, tôi thấy thật ngại….”. Trần Lâm như gặp nạn nói

Vẫn là Lưu Dụ sảng khoái vỗ vỗ vai Trần Lâm. “Ngốc tử, thế này có gì để ngượng ngùng, cậu là học đệ của chúng tôi mà!”

– “Nhưng mà… nhưng mà….”

Tống Đình Phàm thấy Trần Lâm hôm nay nói chuyện rất gập ghềnh, nhíu mày, nói thẳng chủ đề

– “Cậu… không muốn đi ăn cùng bọn tôi?”

Trần Lâm cả kinh vội vàng phất tay, “Không phải, không phải, không phải…..”

Không để cho Trần Lâm tiếp tục nói, Tống Đình Phàm liền truy vấn một câu. “Không phải? Vậy tại sao?”

Ngẩng đầu, Trần Lâm lại lần nữa luống cuống trước mặt Tống Đình Phàm. Bất quá lần này không giống những lần luống cuống trước, Trần Lâm còn mang theo một ít hốt hoảng

Mục Kiệt thấy Tống Đình Phàm quyết không buông tha cho Trần Lâm, lại nhìn nhìn vẻ khẩn trương của Trần Lâm, hắn có chút bất đắc dĩ. Khuyên can: “Đình Phàm, Trần Lâm không có ý tứ đó, cậu đừng hẹp hòi như vậy! Cậu cũng không phải không biết, Trần Lâm rất tự trọng, có thể cậu ấy thật sự ngại khi nhận chiếu cố của chúng ta như vậy”

Tống Đình Phàm nheo mắt nhìn Mục Kiệt. Thật là vậy sao? Cậu biết chắc sao?Mục Kiệt chỉ có thể cười khổ trong lòng, tôi đây là vì ai a?

– “Đúng vậy, Đình Phàm, Mục Kiệt nói rất đúng, cậu thật sự mang lòng tiểu nhân a”. Lưu Dụ cũng hát đệm theo

– “Trần Lâm, cậu nhỏ hơn chúng tôi, lại là học đệ của chúng tôi. Vậy chúng tôi có quan tâm cậu một chút cũng đâu có sao”. Mục Kiệt hòa hoãn nói với Trần Lâm

Trần Lâm mới vừa bị Tống Đình Phàm biến thành khẩn trương, thời điểm đó, lời nói của Kim Tinh vẫn quanh quẩn trong đầu không tiêu tan. Nhưng trong chốc lát, Trần Lâm cũng tỉnh táo lại

Thản nhiên nói. “Tôi chính là cảm giác các anh quá tốt với tôi, tuy rằng tôi là học đệ của các anh, nhưng tôi nghĩ trong thành phố này các anh cũng gặp không ít học đệ. Chẳng lẽ các anh cũng đều đối tốt với họ như vậy sao?”

Nghe Trần Lâm nói xong, ba người liếc nhìn nhau, Mục Kiệt Lưu Dụ cũng không giữ ‘mặt mũi’ cho Trần Lâm, trực tiếp ôm bụng cười to, cười đến thắt lưng cũng phải cúi xuống. Ngay cả khóe miệng Tống Đình Phàm cũng giương lên hai bên

– “Trần Lâm a, Trần Lâm, tôi thật không ngờ cậu hài hước như vậy…”. Mục Kiệt nói đứt quãng

– “Tôi…. Tôi nói gì, tôi….”

– “Ngu ngốc, cậu nghĩ rằng chúng tôi đều đối tốt với học đệ như vậy sao? Nếu cậu không phải là Trần Lâm mà là một học đệ thông thường thì chúng tôi đã không quan tâm như vậy. Hahaha, cậu thực sự làm tôi cười đến chết rồi…”. Lưu Dụ vừa mắng Trần Lâm vừa cười

– “Vậy thì tại sao…”. Trần Lâm vẫn không rõ ràng lắm nhưng trong lòng đã thoải mái hơn rất nhiều. Nhìn phản ứng của ba người, chính mình lại bị giễu cợt– “Nguyên lai chúng tôi vẫn nói cậu là học đệ học đệ nên mới làm cậu hiểu lầm a”. Mục Kiệt lẩm bẩm

– “Yên tâm, chúng tôi nguyện ý thân cận cậu, nguyện ý mang cậu đi ăn cơm, ngoài việc là học đệ, chủ yếu còn là vì cậu là Trần Lâm. Chúng tôi ‘đơn thuần’ thích cậu, nên muốn làm bằng hữu của cậu a”. Lưu Dụ khoát vai Trần Lâm giải thích, khi nói đến hai chữ ‘đơn thuần’ hắn lại nhấn thật mạnh, nhìn Tống Đình Phàm

Trần Lâm gật gật đầu, tâm tình cũng được thả lỏng

– “Được rồi, vậy cậu ăn cháo đi, chúng tôi về công ty tăng ca”. Mục Kiệt nói xong liền cùng Lưu Dụ ra ngoài trước

Nhưng là, người trước mắt còn đứng lại, Trần Lâm buồn bực: hắn, sao còn chưa đi?

– “Cậu chính là cậu, không bởi vì là học đệ của tôi”. Tống Đình Phàm nói xong cũng xoay người rời đi

Nhìn bóng dáng hắn rời đi, Trần Lâm nghĩ thầm, lại ngắn gọn như vậy! Bất quá nghe được những lời này của hắn, tâm tình tựa hồ… rất tốt

Hai người đi trước cũng nghe được lời của Tống Đình Phàm. Nhìn hắn đi ra đều hàm xúc cười tươi, ánh mắt soi mói. Tống Đình Phàm hỏi một câu: “Mặt bị rút gân?”

Hai người nghe thấy lại đổ mồ hôi lạnh

Ngồi vào xe, Lưu Dụ còn nói thêm. “Thật không ngờ, Trần Lâm lại có tế bào hài hước như vậy, hahaha…”

– “Hài hước cái gì, đó là nhạy cảm. Tôi nói, Đình Phàm, cậu mới vừa rồi như vậy có phải hay không đã làm cậu ta sợ rồi?”. Mục Kiệt tiếp lời

– “Về sau mỗi ngày không cần dẫn cậu ấy đi ăn cơm”. Tống Đình Phàm liền nói như vậy

– “A???”

– “A???”

– “Nhưng… có thể dẫn cậu ấy đi chơi”. Cùng với nét kinh ngạc của hai người kia, Tống Đình Phàm lại nghiền ngẫm một câu

Hai người phía trước thầm nghĩ: Lão Đại, vẫn là cậu lợi hại!!!

Chương 20

Bởi vì tối đó Trần Lâm nghe ba người Tống Đình Phàm nói như vậy, cậu cũng hoàn toàn buông xuống tâm tình mà đi cùng bọn họ. Hiện tại vô luận là bọn họ dẫn đi ăn cơm, hay đi chơi, hoặc tặng một món quà nhỏ nào đó, Trần Lâm đều chấp nhận

Đôi khi nếu bận chuyện gì không thể đi được, Trần Lâm đều nói thẳng ra mà không quan tâm đến thái độ của Tống Đình Phàm

Một trận ‘tít tít tít..” làm di động rung lên, Trần Lâm cầm máy mới thấy là điện thoại của Mục Kiệt, cậu nghĩ hôm nay chắc lại đi ăn một chỗ mới

– “Này….”

Nghe giọng nói trong sáng của Trần Lâm mang theo chút ý cười, Mục Kiệt cảm thấy thật thoải mái. Nhưng vì có người nọ bên cạnh, hắn cũng không dám toát ra vẻ sung sướng ấy trên mặt, vội vàng tiến vào chủ đề chính, “Trần Lâm, là Mục Kiệt đây, vậy.. buổi tối… Tối chúng tôi định dẫn cậu đến một nơi, tối cậu không bận gì chứ?”

– “Không có, Lưu Dụ lại phát hiện ra quán ăn ngon nào sao?”. Trần Lâm hơi trêu chọc nói, thông qua di động, hai người bên cạnh Mục Kiệt đều nghe thấy

Tống Đình Phàm nhìn Lưu Dụ, trên mặt lại muốn cười. Quả thật, mỗi lần đi ăn cơm Lưu Dụ đều mở đầu bằng câu: Trần Lâm, đồ ăn ở đây đặc biệt ngon, là tôi mới phát hiện ra! Trần Lâm mỗi khi nghe Lưu Dụ nói như vậy đều không ngừng gật gật đầu, nở nụ cười thành thực

Lưu Dụ sờ sờ mũi, nghĩ thầm: tôi còn không vì cậu mới làm thế sao!

– “Haha, cũng giống vậy, nơi đó có đồ ăn, nhưng cũng hơi… khác một chút”

Trần Lâm nghe Mục Kiệt có vẻ không muốn nói rõ, lời nói có chút do dự cũng không hỏi thêm, cười cười, đồng ý buổi tối sẽ đi cùng họ

Cúp điện thoại, Mục Kiệt nhìn Tống Đình Phàm. “Buổi tối cậu ấy rảnh, nhưng… làm như vậy liệu có ổn không?”

Cúi đầu trầm tư chốc lát, Tống Đình Phàm không trả lời. Nhưng Lưu Dụ đã mở miệng. “Mục Kiệt, tôi biết cậu lo lắng điều gì, nhưng không thể không thừa nhận đây là cách trực tiếp nhất. Hơn nữa, đó còn là nơi của Tử Vĩ, sẽ không có chuyện gì đâu. Cho dù có chuyện gì, tôi không tin chúng ta không kiểm soát được”

Mục Kiệt không muốn để ý những lí do của Lưu Dụ, vẫn đang nhìn Tống Đình Phàm, đợi hắn bày tỏ thái độ. “Đình Phàm, cậu chắc chắn muốn làm vậy? Kì thật đây cũng không phải là cách duy nhất… với tính cách của cậu, tôi không tin cậu không lo lắng”

Tống Đình Phàm giương mắt liếc nhìn Mục Kiệt một cái, trong lòng cũng rõ những lời nói của Mục Kiệt có ý gì, nhưng hắn vẫn đang kiểm tra từng bước. Tối hôm nay nhất định phải mang Trần Lâm đến chỗ kia!

9h đêm, ba người mang Trần Lâm đến một nơi, xuống xe, Trần Lâm chú ý đến: nơi này căn bản là những biển hiệu ne-on màu nóng-lạnh san sát nhau, nhìn kĩ dưới biển hiệu còn có một cửa hàng, không thể không nói chính mình thật thích cách bài trí cá tính đặc sắc như thế này. Nhìn quanh bốn phía, tuy rằng ít người ra vào nhưng Trần Lâm cũng biết, nguyên lai, tối nay bọn họ muốn dẫn cậu đến bar

Haha, lòng Trần Lâm rất vui, bọn Mục Kiệt chắc chắn nghĩ mình là con ngoan, chưa từng tới quán bar lần nào. Nên hôm nay trong điện thoại mới cố tình ra vẻ bí mật như vậy, nguyên lai là muốn làm cho mình bất ngờ. Nhưng nếu bọn họ muốn thấy mình giật mình, thì đã thất vọng rồi

Kì thật khi Trần Lâm ở Bắc Kinh học đại học, danh từ ‘quán bar’ quả thật rất mới mẻ nên cùng các bạn có đi một lần, nhưng lần đó cũng không có ấn tượng gì. Trừ bỏ bầu không khí quán bar làm Trần Lâm không thích lắm, còn thêm việc một bạn học khi đó vì ‘tranh giành tình nhân’ mà đánh nhau một trận, phải bồi thường không ít tiền, mà tiền đó là do bọn họ góp lại mới đủ! Lần đó Trần Lâm phải ăn chay một tuần! Nên sau vụ đánh nhau đó cậu cũng không đến quán bar nữa

Tối hôm nay cứ coi như có cơ hội đi lại một lần. Lần này Trần Lâm không lo lắng, vì lần này bên cậu còn có ba người kia, bọn họ hắn cũng sẽ không thích những quán bar quá ồn áo. Hơn nữa Tống Đình Phàm kia, Trần Lâm bây giờ lại nhớ đến biểu tình như ‘đứa trẻ’ của hắn ở trước cửa tiệm ăn 0h. Kí ức vẫn còn rất mới mẻ. Nên cậu tin quán bar hôm này nhất định sẽ có một trải nghiệm không tồi, đây là xuất phát từ lòng tin với bọn họ!

Nghĩ như vậy, Trần Lâm xoay mặt nhìn biểu tình của Tống Đình Phàm, muốn nhìn biểu tình như ‘đứa trẻ’ của hắn lần nữa. Trần Lâm vì ý nghĩ này mà khoa trương cười lớn, hơn nữa mặt cũng tràn đầy nét cười

Tống Đình Phàm hồ nghi quét nhìn Trần Lâm, Trần Lâm nhanh chóng thu hồi biểu tình, nghiêm túc mà chống đỡ. Cậu cũng không dám nói trực tiếp với Tống Đình Phàm ý nghĩ của mình, thông qua một thời gian quen biết, cộng với lời kể của hai người Mục Kiệt, Lưu Dụ, cậu có thể hình dung Tống Đình Phàm bằng từ: phúc hắc!

Dù Trần Lâm không nói ra suy nghĩ trong lòng, nhưng nhìn nét mặt của cậu, ba người đều cảm giác tối hôm nay, tâm tình Trần Lâm không tồi, nếu không muốn nói là vui sướng

Theo bọn họ đi vào sâu trong ngõ, vào đến một quán bar có tên là “Đợi WY”. Cả mặt tiền đều là một lượng lớn ánh đèn lam, Trần Lâm nghĩ đây là mục đích của chuyến đi đêm nay. Không thể không nói, khi nhìn thấy tên, Trần Lâm liền thích quán bar này, trong lòng nghĩ chủ quán bar này có lẽ đang đợi người nào đi, tên cũng hàm xúc mà rõ ràng

– “Vào thôi, Trần Lâm, nơi này có vài món rượu không tồi, đêm nay cậu có thể nếm một chút, vừa lúc tăng thêm tửu lượng”. Lưu Dụ chịu không nổi bầu không khí đêm nay không ai nói gì, mở miệng nói với Trần Lâm

Vài lần ăn cơm, bọn họ đều biết tửu lượng của Trần Lâm rất yếu, chỉ cần nhấm rượu cũng say

Gật đầu, Trần Lâm trong mắt đều mang theo ý cười. “Lần này anh không giới thiệu đồ ăn mà lại giới thiệu rượu?”

– “Cậu…. mỗi lần đều là lòng tốt của tôi a”. Lưu Dụ ủy khuất nói

Trần Lâm cười không nói gì, đi vào quán bar

Mới đi vào còn chưa đến sảnh chính đã nghe nhạc bên trong quán truyền đến, một loại nhạc tao nhã trữ tình, Trần Lâm không thể nói chính xác tên ca sĩ nhưng cũng biết đây là loại nhạc đồng quê, tựa hồ lại có thêm một ít hương vị tước sĩ. Hơn nữa, nội thất trang hoàng không giống với mặt tiền làm người ta bất ngờ. Không gian trang hoàng đơn giản ít sắc màu, từ ghế dựa, đèn chùm, sàn nhà đều là những món đồ độc nhất vô nhị kết hợp với nhau. Xem ra chính mình tin tưởng ba người kia là chính xác!

Đi vào quầy bar, bọn Lưu Dụ, Mục Kiệt hình như rất quen thuộc chào hỏi nhân viên pha chế, Tống Đình Phàm chỉ nói một câu: “Một li nước trái cây, còn lại bình thường”.

Trần Lâm buồn bực liếc Tống Đình Phàm một cái, tuy rằng mình uống rượu sẽ say nhưng đến quán bar còn uống nước trái cây, quả thực cậu rất mất mặt

Mục Kiệt nhìn thấy biểu tình của Trần Lâm, vỗ vỗ vai cậu, ý bảo cậu hãy chấp nhận sự thật đi

Bắt đắc dĩ, Trần Lâm đành phải uống nước trái cây, ba người kia uống rượu trò chuyện bên quầy bar. Trần Lâm nghe bọn họ nói chuyện với nhân viên pha chế Tửu Bảo mới biết bọn họ có quen biết ông chủ quán bar này

Nhìn quanh một lượt, Trần Lâm phát hiện quán bar này không nhiều khách lắm, khách cũng ngồi rải rác. Nhìn li nước trái cây, Trần Lâm càng nhìn càng phát sinh một cảm giác quái lạ, nhưng không biết lạ chỗ nào. Trần Lâm chun mũi

Tống Đình Phàm và Mục Kiệt ngồi đối diện vẫn đang nói chuyện, nhưng ánh mắt chưa rời Trần Lâm khắc nào. Chính xác, từ khi đến dãy phố này, họ vẫn âm thầm quan sát biểu tình của Trần Lâm. Cũng may, đa phần đều là sung sướng ngoài cái chun mũi mới vừa rồi

Một lát sau, Mục Kiệt nói với Trần Lâm: “Trần Lâm, cậu ngồi đây một chút, chúng tôi đi gặp ông chủ ở đây, nếu cần gì cứ nói với cậu ta”. Tay chỉ vào Tửu Bảo trong quầy bar
Trần Lâm gật gật đầu. “Các anh đi đi, tôi không sao”

Một mình Trần Lâm ngồi lại, loại cảm giác khác lạ kia ngày càng rõ ràng. Khi li nước trái cây trong tay vơi một nửa, Tửa Bảo lại thay cho cậu một li khác, Trần Lâm gật đầu cảm ơn. Nghĩ thầm rằng Tửu Bảo này, rất có ý tứ

Cầm li nước trái cây trên tay, Trần Lâm không uống mà chỉ thưởng thức. Bởi vì trước khi đến đây đã cùng ba người kia nếm qua cơm chiều

Người lục tục vào ngày một nhiều. Cảm giác quái dị của Trần Lâm càng mãnh liệt. Có một chút bất an, trong lòng cũng có chút lo lắng ba người kia sao còn không trở lại. Bọn họ không phải loại người để người khác lo lắng, nhưng sao đã lâu vẫn chưa về. Bất quá Trần Lâm tự an ủi chính mình, nghĩ bọn họ còn bận việc gì đó

Nghĩ như vậy, Trần Lâm chậm rãi trấn định. Vấn đang đánh giá quán bar này, ánh mắt lại nhìn đến một góc, Trần Lâm bắt đầu hiểu cảm giác quái dị của mình từ đâu mà đến: GAY! Đây là lần đầu tiên trong đầu Trần Lâm xuất hiện chữ này. Bởi vì cậu nhìn thấy trong một góc không quá sáng có hai nam nhân đang hôn môi

Nhanh chóng nhìn quanh bốn phía, Trần Lâm càng hiểu thêm cảm giác quái dị của mình, người xuất hiện trong quán bar này đều là nam nhân, không có nữ nhân

Đến bây giờ, Trần Lâm đã bắt đầu hiểu được, nhưng không thể giải thích rõ ràng. Nói tóm lại, trong đầu có một dòng điện lóe qua nhưng chính mình vẫn không nắm bắt được

Còn đắm chìm trong những phát hiện của mình, bên tai Trần Lâm liền vang lên giọng nói. “Một mình sao?”

Trần Lâm ngẩng đầu, nhìn thấy người trước mặt đang cầm li rượu, một nam nhân vận tây trang, cậu có chút mờ mịt. Ánh mắt cậu chỉ chằm chằm để ý ly rượu được ngọn đèn rọi xuống thành một màu đỏ khác thường

Lúc này Trần Lâm đột nhiên hiểu: đó là một người đồng tính… Đến gần được sao?

Trần Lâm muốn cười, lại không cười nổi. Hắn tựa hồ có một ý niệm mới chính mình

Lắc đầu, Trần Lâm trả lời. “Không phải”

Tuy rằng rất muốn không trả lời, nhưng từ nhỏ đã được giáo dục tốt nên Trần Lâm mới như bây giờ, lịch sự với người khác là điều kiện tiên quyết, mà chính mình cũng rất quan tâm đến việc này

– “Đó là… đang đợi bằng hữu?”. Nam nhân bên cạnh bám riết không tha tiếp tục hỏi

Trần Lâm gật đầu

Nhìn thấy Trần Lâm không nói chuyện nhưng nam nhân vẫn không muốn buông tha. Khi hắn vừa tiến vào quán bar đã liền chú ý đến Trần Lâm. Tuy rằng nhìn cậu tinh thuần hơn gay trong quán bar rất nhiều, nhưng ánh mắt hắn lại loạn ngắm Trần Lâm, mang theo chút dũng cảm tiến đến

Nói đơn giản, hắn bị cậu hấp dẫn!

Nam nhân bên cạnh dùng ánh mắt tham lam chằm chằm nhìn Trần Lâm, trên miệng như vô tình hỏi vài vấn đề râu ria. Trần Lâm hoàn toàn không thể làm ngơ, chỉ có thể gật đầu hoặc lắc đầu

Khi bọn Tống Đình Phàm đi ra liền nhìn thấy Trần Lâm đang lắc đầu. Ba người liếc nhau, vội vàng đi đến. Theo sau còn có ông chủ của quán bar này– Nghiêm Tử Vĩ

Trần Lâm quay lưng về phía họ, không chú ý tới. Nhưng nam nhân bên cạnh cậu lại chú ý, hắn không thể không thừa nhận, nếu ba người đang đi đến kia là trong lời nói của Trần Lầm, như vậy không dẽ gì đối phó

Cảm giác ánh mắt người bên cạnh có biến hóa, lại nghe tiếng bước chân đang tới gần, Trần Lâm nghĩ, bọn họ trở về thật đúng lúc! Đưa lưng về phía bọn họ, Trần Lâm điều chỉnh chút biểu tình, vừa lúc bọn họ đi đến liền quay sang– “Các anh trở lại rồi a. Bước chân sao gấp như vậy?”

Mục Kiệt nghe xong trong lòng lại ‘lộp bộp’, hắn không biết lời cậu nói kia là vô tình hay cố ý. Nhưng Tống Đình Phàm hiểu được, thiên hạ trước mắt đã không còn vui như lúc đầu, dù cậu cố tình che giấu cảm xúc của mình

Tống Đình Phàm đảo mắt nhìn nam nhân bên cạnh, ánh mắt rất sẵn giọng mà hàm xúc rõ ràng: mời cậu đi cho

Nam nhân cảm giác ánh mắt ăn không tiêu ấy, vội vàng cầm li rời đi

– “Vị này chính là bằng hữu các cậu mang đến đêm nay sao?”. Nghiêm Tử Vĩ đưa tai hướng Lưu Dụ hỏi

Lưu Dụ gật đầu

Ánh mắt Tống Đình Phàm giao tiếp với Trần Lâm

Nhất thời có chút tẻ nhạt, nhưng cũng chỉ 3 giây mà thôi. Bất quá 3 giây ngắn ngủi này, đủ để người có tâm hiểu được hết thảy

– “Xin chào, tôi là ông chủ của quán bar này, không, xem như là ông chủ của Đại Lí đi, haha, Nghiêm Tử Vĩ”

– “Trần Lâm”. Điều chỉnh ánh mắt, Trần Lâm trả lời

– “Vừa mới nhận được điện thoại của giám đốc nói ngày mai trong cửa hàng về hàng mới, tôi muốn về sớm nghỉ ngơi một chút. Bằng không ngày mai không có sức để làm việc. Mọi người ở lại chơi vui vẻ. Tôi… đi trước”. Trần Lâm tự nhiên nói với vài người trước mặt

– “Tôi đưa cậu về”. Tống Đình Phàm cầm chìa khóa từ tay Lưu Dụ

Trần Lâm gật gật đầu. Cậu không muốn từ chối, vì cậu cần một lời giải thích

Nhìn bóng hai người rời đi, Mục Kiệt và Lưu Dụ đều lo lắng. Có lẽ mới rồi Mục Kiệt còn không biết câu ‘Bước chân sao gấp như vậy’ là vô tình hay cố ý. Nhưng nhìn cách Trần Lâm chào hỏi Nghiêm Tử Vĩ, có lẽ lần này bọn họ đã chạm đến điểm mấu chốt của Trần Lâm

Cho dù cách thức từ chối của Trần Lâm là hợp lí, nhưng thái độ nhất quán như vậy lại làm người ta lo lắng. Cậu hoàn toàn không có ý định lưu lại cho người ta chút mặt mũi

Hai người đi ngoài hành lang, im lặng không nói gì

Trần Lâm không nghĩ sẽ tiếp tục không khí này, cố ý nói: “Haha, kì thật đêm nay đến quán bar, anh hẳn là phải để tôi uống ruọu, uống nước trái cây trong quán bar quả thực rất mất mặt, haha”

– “Ân”

Lại là ân! Lại là ân! Trần Lâm trong lòng vốn không vui, nghe được Tống Đình Phàm chỉ ân, cậu cũng không muốn nói gì

Đến khi vào xe, chạy về cửa hàng của Trần Lâm, hai người cũng không nói với nhau một câu

– “Đến nơi rồi, anh quay lại với bọn họ đi”. Nói xong, Trần Lâm mở cửa xe bước xuống

Đến bậc cầu thang, chuẩn bị lấy chìa khóa mở cửa tiệm, Trần Lâm cũng không nói gì. Chuyện đêm nay cậu không biết.. nên nói thế nào

Cậu vốn nghĩ Tống Đình Phàm sẽ giải thích, nhưng trên đường về hắn cũng không nói câu nào. Trần Lâm nghĩ, bọn họ chắc sẽ không giải thích gì

Đang xuất thần, Trần Lâm nghe được một tiếng gọi. “Trần Lâm”

Trần Lâm quay mạnh đầu, cả thần kinh đều sợ run, vừa mới ở hai má, đi qua khóe môi mình… là môi Tống Đình Phàm???

Hắn khi nào thì đứng sau lưng mình? Hắn không phải còn ngồi trong xe sao???

Dường như là phản xạ có điều kiện, Trần Lâm vội vàng lui về sau, “Ôi!”

– “Làm sao vậy?“. Tống Đình Phàm vội vàng kéo Trần Lâm ra phía trước

– “Đóng cửa.. Để… Để…”. Trần Lâm một tay cầm chìa khóa, một tay giữ thắt lưng

Tống Đình Phàm vội cúi xuống xem thắt lưng cậu, Trần Lâm như ý thức được điều gì, vội vàng lùi lại

– “Cái kia, quá muộn rồi, anh cũng về sớm nghỉ ngơi đi. Tôi không mời anh vào được. Mau trở về đi thôi”. Trần Lâm vội vàng nói, không ngẩng đầu, xoay người mở cửa

– “Ân, vậy, ngủ ngon”. Tống Đình Phàm nhìn người đang đưa lưng về phía mình, tay cầm chìa khóa mở cửa, trong lòng không rõ là tư vị gì

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau