THUẬN THEO TỰ NHIÊN, NƯỚC CHẢY THÀNH SÔNG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thuận theo tự nhiên, nước chảy thành sông - Chương 11 - Chương 15

Chương 11

Tống Đình Phàm sung sướng tiêu sái rời khỏi công ty, tuy rằng bề ngoài thật sự không nhìn ra được loại sung sướng ấy

Đi vào cửa hiệu của Trần Lâm, Tống Đình Phàm trước tiên đã thấy cậu đang cúi đầu trong quầy thu ngân làm gì đó. Kim Tinh ánh mắt nhanh nhạy, thấy Tống Đình Phàm đi vào đến đón tiếp

Từ lần trước khi Kim Tinh nhìn Tống Đình Phàm chọn đôi mắt kính đắt tiền, nàng đã biết người này là dân văn phòng nhưng lương một năm chắc chắn không ít. Bất quá điều Kim Tinh buồn bực chính là: kẻ có tiền như vậy nhưng ăn vận như một công chức bình thường, quần áo thoạt nhìn thật tinh xảo, nhưng vẫn rất rối rắm, cũng không nhìn thấy được nhãn hiệu gì

– “Tiên sinh, ngài hôm nay đến đây, là….?”

– “Tôi muốn vệ sinh kính một chút”. Tống Đình Phàm lạnh nhạt nói

Nghe được giọng nói của Tống Đình Phàm, Trần Lâm ngẩng đầu lên, hai mắt, bốn mắt, cùng nhìn nhau. Tống Đình Phàm vẫn nhìn Trần Lâm nhưng không ngờ cậu lại đột nhiên ngẩng đầu như vậy. Hơn nữa còn lộ ra ánh mắt không phòng bị, ánh mắt ấy trong trẻo như không chứa gì, thực tại này đã chạm một chút đến tâm khảm Tống Đình Phàm

Trần Lâm lập tức ý thức chính mình lại luống cuống, cậu vội vàng điều chính trạng thái, tự thì thầm trong lòng: làm sao mỗi lẫn nhìn thấy anh ta liền giật mình a!

Nếu hỏi Trần Lâm vì sao chỉ nghe giọng nhưng liền biết đó là Tống Đình Phàm, thì Tống Đình Phàm cũng nên cảm ơn giọng nói đầy âm sắc của mình. Vì ở lần gặp mặt đầu tiên, giọng nói của hắn đã để lại một ấn tượng sâu sắc trong cậu, thậm chí còn có thể nghe ra chút vui mừng dù hắn nói rất ít

Tuy nhiên cậu vẫn nghiêm mặt nói: “Xin chào, mắt kính anh có vấn đề gì sao?”– “Không, tôi chỉ là thuận đường ghé qua vệ sinh kính một chút”

Trần Lâm không biết phải nói gì tiếp theo, cậu làm bộ xoay người nhìn một chút, Kim Tinh quả là đang rửa kính mắt.

Xấu hổ cười nhẹ, cậu quay đầu lại nói: “Anh đợi một chút, vệ sinh mắt kính rất nhanh” 

Ai, Trần Lâm cầu nguyện trong lòng, Tinh Tinh a, cô rửa kính mau mau lên là được rồi, làm cho người này mau đi đi, cậu thực sự không chịu nổi cảm giác bồng bềnh chân không chạm đất mỗi khi ở cùng người này
Thật ra, Trần Lâm là chủ cửa hàng kính mắt này, ở phương diện xã giao với khách cậu rất thành thục, giải quyết mọi sự thỏa đáng. Nhưng không biết tại sao từ sau lần ăn trưa cùng nhau kia, trước mặt hắn cậu luôn không phát huy được vẻ thành thục trôi chảy của mình. Buồn rầu a, buồn rầu!

Kim Tinh chưa đến 10 phút sau đã mang đôi kính được vệ sinh kĩ càng ra. Thời gian chờ đợi ngắn ngủi này, Trần Lâm vẫn xấu hổ cùng luống cuống. Nếu không phải trong tiệm còn có tiếng trao đổi giữa khách và các nhân viên bán hàng khác, cậu không biết sẽ cùng người đối diện vượt qua 10 phút im lặng này như thế nào

Trái lại Tống Đình Phàm đưa hai mắt đánh giá bài trí trong tiệm, cúi đầu nhìn nhìn những mẫu mắt kính trưng bày trong tủ. Nói tóm lại hắn không có tâm tình như Trần Lâm. Bất quá, cũng chỉ mỗi Tống Đình Phàm biết, mỗi lần hắn nhìn thấy những đồ vật trong tủ kính, dư quang trong khóe mắt hiện lên hình ảnh của ai

Nhiều năm như vậy lăn lộn trên thương trường nhìn mặt đoán ý đối tác, Tống Đình Phàm đương nhiên biết Trần Lâm mỗi khi đối mặt hắn người đều cứng ngắt. Tuy rằng cảm thấy đùa như vậy cũng làm mình vui lên, nhưng hắn cũng là người tâm lí, hắn tính toán một bước tiến khác nên sẽ không tiếp tục trêu đùa cậu nữa

Bởi vì cứ tiếp tục như thế người ta sẽ không nói chuyện với mình nữa, đây không phải là một suy nghĩ tự nhiên sao?

Nhận lấy mắt kính từ tay Kim Tinh, Tống Đình Phàm đến trước mặt Trần Lâm: “Ai, hôm nào tôi mời cậu ăn bữa cơm”

– “Ân?”. Trần Lâm mờ mịt. “Tại…. tại sao?”

Nhìn thấy bộ dáng mờ mịt của Trần Lâm, Tống Đình Phàm cuối cùng cũng quang minh chính đại cười tươi. “Haha, không vì gì cả, hôm nào tôi mời cậu ăn cơm”.  Nói xong không để ý đến phản ứng của người nghe mà rời đi

Chương 12

Tống Đình Phàm vừa bước vài bước khỏi tiệm kính, di động đổ chuông. Là Lưu Dụ gọi điện nói cùng nhau ăn cơm trưa, gặp nhau ở bãi đậu xe. Khi Tống Đình Phàm đến bãi đậu xe, hai người kia đã có mặt

Lưu Dụ nhìn thấy Tống Đình Phầm đã nhịn không được, trực tiếp hỏi: “Cậu không phải đã đi rồi sao? Sao bây giờ lại còn ở công ty?”

– “Ân, tôi ở gần đây”. Ngồi vào xe, Tống Đình Phàm nhắm mắt dưỡng thần

Lưu Dụ khí kiệt, người này… Người này nói cũng như không!! Hắn thở phì phì quay đầu. Lên xe, Tống Đình Phàm ngồi ghế sau, Mục Kiệt lái xe, Lưu Dụ ngồi ghế phó lái

Kì thật Mục Kiệt cũng buồn bực, khi gọi điện thoại bọn họ vốn tính toán mặc kệ Tống Đình Phàm đang ở đâu cũng lái xe đến đón hắn, sau đó cùng nhau đi ăn cơm. Nhưng lại nghe hắn nói qua điện thoại, 5 phút nữa sẽ gặp ở bãi xe. Mục Kiệt nghĩ, không lẽ cậu ấy chưa đi? Cậu ấy còn ở công ty? Bất quá thái độ Tống Đình Phàm là không muốn nhiều lời, Mục Kiệt liền thức thời không hỏi thêm

Giữa trưa khi ba người ăn cơm, hai người kia kể cho Tống Đình Phàm một chút chuyện Bắc Kinh, cũng thuận tiện đề cập một chút tình hình cha Tống. Tống Đình Phàm vừa nghe liền bĩu môi không có phản ứng gì

Hai người kia cũng biết năm đó Tống Đình Phàm cùng cha Tống không biết cãi nhau điều gì liền rời khỏi Bắc Kinh, lúc đó ba người mới cùng nhau gây dựng sự nghiệp ở thành phố này. Trong lòng cả 3 đều hiểu rõ sẽ rời Bắc Kinh để gây dựng sự nghiệp. Một là thời đại học ba người đã phác thảo ý tưởng này, không muốn dựa vào bối cảnh gia đình để tiến thân; hai là vừa lúc Tống Đình Phàm cãi nhau với cha, ra ngoài tự tay gây dựng sự nghiệp cũng là cách chứng minh năng lực với gia đình. Cho nên ba người ở Bắc Kinh xử lí đơn giản một vài việc, sau đó bắt đầu tìm địa điểm kinh doanh, phát triển các hạng mục. Đến 4 năm trước thì quyết định thành lập công ty tại đây

Ba người cùng nhau tán gẫu, tuy rằng phần lớn thời gian chỉ là Mục Kiệt và Lưu Dụ nói chuyện, Tống Đình Phàm không đáp lời mà chỉ ngẫu nhiên gật gật đầu hoặc ân vài cái. Nhưng không khí giữ bọn họ vẫn rất tốt, ba người rất ăn ý nhau

Trong chốc lát đồ ăn được mang lên, đây là món Mục Kiệt yêu thích nhất- cá hấp. Mục Kiệt hối hả muốn ăn ngay, chính là khi vừa tiến gần đến món ăn, đôi kính trên mũi bị nhuộm khói toàn bộ

– “Ha ha ha, Mục… Mục Kiệt, cậu không cần… Không cần mỗi lần thấy món này đều có vẻ háo sắc như vậy, được không? Hahaha…”. Lưu Dụ cầm đũa chỉ vào Mục Kiệt, cười thật thoải máiQuả thật, cũng không thế trách Lưu Dụ cười quá thoải mái được, ngẫm lại một người nhất quán ăn vận đúng kiểu công tử nho nhã như Mục Kiệt, bây giờ mắt kính lại trắng đục như hai miếng băng gạc dán vào mắt, rất ảnh hưởng đến hình tượng  nhất quán của hắn

Nghe tiếng cười của Lưu Dụ, Tống Đình Phàm ngẩng đầu nhìn Mục Kiệt. Thành thật mà nói, khi hắn nhìn thấy tình trạng mắt kính của Mục Kiệt, trong đầu lại hình thành một ý niệm….

– “Mục Kiệt, đi mua đôi kính áp tròng đi”. Tống Đình Phàm gắp đồ ăn cho vào miệng, giống như lơ đãng nói

Mục Kiệt không hoang mang chút nào, dứt khoát kiên định nói: “Không cần!”

Tống Đình Phàm nhướng mày: “Ân? Không cần?”
Mục Kiệt không trả lời, Lưu Dụ lại chen vào: “Đình Phàm, cậu biết vì sao Mục Kiệt luôn kiên trì mang mắt kính không?”. Nói xong còn cười thần bí

Tống Đình Phàm biết Lưu Dụ muốn thừa nước đục thả câu, nhưng hắn không có ý định muốn biết! Hắn nhìn Mục Kiệt, hi vọng sẽ được nghe đáp án

– “Khụ… khụ khụ….”. Mục Kiệt đón ánh mắt của Tống Đình Phàm, chân chân chính chính hắng giọng. “Cậu không thấy tôi mang mắt kính sẽ càng nổi bật ưu điểm của bản thân sao?”

– “Là càng nổi bật ưu điểm hồ ly của cậu?”. Hắn đả kích Mục Kiệt

– “Nói thế là không đúng, là càng có vẻ tao nhã phong độ, các cậu không thấy vậy sao?”. Mục Kiệt lớn tiếng biện minh, Tống Đình Phàm cười từ chối cho ý kiến

– “Nếu cậu đã biết như vậy, thì mua nhiều mắt kính vào, buổi chiều đi với tôi đến một cửa hiệu kính”. Tống Đình Phàm chầm chậm nói. Hắn không lo Mục Kiệt không đồng ý. Đây chính là câu nói dài nhất của hắn

Khi Mục Kiệt nghe được nửa đầu câu vẫn không nghĩ sẽ mua thêm mắt kính, kính của hắn đã rất nhiều, trong xe, trong văn phòng, nhà ở, chỉ cần nơi hắn thường sống thì sẽ có sẵn mắt kính. Chính là, sau khi nghe được nửa câu, cậu ta muốn dẫn mình đi mua mắt kính? Điều này làm Mục Kiệt hoàn toàn nghi ngờ

Tuy rằng hắn không hiểu được tại sao lại như thế, nhưng với nửa sau câu nói kia của Tống Đình Phàm, hắn tập trung chú ý 200%, không chỉ mỗi hắn mà Lưu Dụ cũng tò mò. Bọn họ không hiểu tại sao hôm nay thái độ Tống Đình Phàm lại chủ động khác thường như vậy? Tại sao khi bọn họ trở về từ Bắc Kinh, Tống Đình Phàm liên tiếp làm bọn họ bất ngờ như vậy?

Mục Kiệt gật gật đầu. “Được, buổi chiều tôi đi với cậu”

Chương 13

Ba người ăn cơm xong quay về công ty tiếp tục công tác. Tuy rằng hai người kia vẫn còn nghi vấn trong lòng, nhưng bọn họ cũng biết nếu Tống Đình Phàm không muốn nói, bọn họ có gặn hỏi cũng như không. Bất quá Mục Kiệt có điểm rõ ràng vấn đề mắt kính. Có lẽ…. buổi chiều đến cửa hàng mắt kính kia thì có thể biết được đáp án

Bởi vì hai người một tuần không làm việc, công tác quả thật rất nhiều. Nhưng tối gần 7h, bọn họ cũng giải quyết xong tất cả. Một nhóm 3 người rời công ty. 3 người đi cùng nhau lúc nào cũng hấp dẫn mọi ánh mắt chung quanh, chiều cao tương đương, tướng mạo ai cũng tuấn lãng: một đạm mạc, một nho nhã, một nhã bĩ một chút.

Không quan tâm đến ánh mắt của người đi đường, Tống Đình Phàm dẫn hai người kia thẳng tiến đến cửa hàng mắt kiếng đối diện

Tống Đình Phàm hơi hối hận, vì công việc nhiều quá mà không chú ý đến thời gian. Trễ thế này, không biết còn ai trong tiệm không…. Bất quá, nếu đã hạ quyết tâm thì dù thế nào hắn cũng phải đi, không có lí do gì để từ bỏ, dù sao đi nhìn một chút cũng được

Trùng hợp, Trần Lâm hôm này chưa đóng cửa, vì hàng mới về, cậu cùng Kim Tinh, Lí Đông Đảo, Lí Tiểu Phàm vừa kiểm kê xong. Bình thường 6h tối nhân viên có thể tan tầm, nhưng bọn họ tình nguyện ở lại giúp. Trần Lâm không thể cự tuyệt, chỉ có thể đồng ý để bọn họ giúp

Cậu dự định kiểm kê xong sẽ mời các nàng đi ăn cơm, vừa lúc Tống Đình Phàm bước vào

– “Ông chủ, anh xem…”. Kim Tinh nhắc nhở khâu kiểm kê cuối cùng

Trần Lâm vừa quay đầu lại thấy Tống Đình Phàm, tuy thực ngạc nhiên nhưng lần này cậu làm không tồi, bề ngoài không có gì khác thường mà đón tiếp

– “Di, anh sao lại đến, mắt kính lại có vấn đề gì à?“. Trần Lâm hoài nghi

Tống Đình Phàm lắc đầu

Lúc này đây, Mục Kiệt gần như đã biết rõ nguyên do Tống Đình Phàm thay đổi. Nhìn thấy Trần Lâm trước mắt, Mục Kiệt đầu tiên có cảm giác— sạch sẽ thanh khiết. Ngũ quan thanh tú, ánh mắt rõ ràng chưa thoát khỏi vẻ trẻ con, lại có thêm chút cô độc tinh khiết của thanh niên thời đại, giọng nói trong trẻo, tổng thể mang đến cho người ta cảm giác thật thoải mái

Nếu bây giờ Mục Kiệt còn không nhận ra nguyên nhân của những khác thường nơi Tống Đình Phàm, chắc chắn hắn không bao giờ dám nhận mình là bạn thân lâu năm của Tống Đình Phàm. Kì thật không chỉ mình Mục Kiệt hiểu, Lưu Dụ cũng biết rõ điều này

Sau khi Tống Đình Phàm lắc đầu, Mục Kiệt thâm thúy nói: “Nga, nga… cậu ấy dẫn tôi đến mua mắt kính. Hai người có phải… đã quen biết?”. Nói xong còn cười thâm thúy

Lúc này Trần Lâm mới chú ý sau lưng Tống Đình Phàm còn có hai người, biểu tình kinh ngạc không giấu được. Mục Kiệt và Lưu Dụ đổ mồ hồi lạnh, biểu tình của cậu ta như vậy nghĩa là mới biết sau lưng Tống Đình Phàm còn có hai người bọn họ? Hai người tuy không lạnh lùng như Tống Đình Phàm, nhưng ít nhất cũng rất có mười phần phong độ? Thế mà không đủ hấp dẫn người khác sao?

Lưu Dụ mồm miệng nhanh nhảu, không hỗ danh là dân Bắc Kinh, không quan tâm người khác sẽ khó xử như thế nào, trực tiếp hỏi: “Chúng tôi nhỏ bé quá nên không đáng để cậu nhìn thấy?”

Trần Lâm đỏ bừng mặt: “Tôi… tôi vừa mới….”

Giải thích chưa xong, Tống Đình Phàm liền tặng hắn ánh mắt ‘một vừa hai phải’ cảnh cáo. Kim Tinh tiếp lời: “Anh đứng đằng sau như vậy, ông chủ tôi không thấy là đúng rồi!”

Vừa mới nhìn qua, Kim Tinh và Lí Tiểu Phàm đều cảm giác được những người trước mắt hoàn toàn muốn trêu chọc ông chủ của bọn họ. Ngữ khí của Kim Tinh cũng vì thế mà không được tốt

– “Các anh đến mua mắt kính, vậy thì đến quầy xem đi, chọn lựa kiểu mình thích chứ đừng đứng đây làm gì. Cửa hàng chúng tôi nếu nhục nhã, các anh cũng không đẹp mặt”. Những lời nói này không mềm mại cũng không cứng rắn, vừa đủ ý, đối lập với vẻ bệ vệ của đối phương, lại tăng thêm khí thế cho mình

Người nói được những lời này không khỏi làm ba người kia chú ý. Tống Đình Phàm nhìn nơi phát ra giọng nói, liền thấy một cô gái buộc tóc đuôi ngựa, khuôn mặt không son phấn nhưng vẫn xinh đẹp, vóc dáng lại thon thả, cả người đều toát lên vẻ giỏi giang sắc bén
Nheo mắt, Tống Đình Phàm nhớ mình đến cửa hàng Trần Lâm vài lần nhưng chưa hề gặp qua người này. Mục Kiệt cũng nhanh chóng điều hòa không khí, thực rõ ràng, các cô gái này rất bênh vực ông chủ của họ, nếu cứ tiếp tục đùa giỡn thì không biết chuyện gì sẽ phát sinh

– “Đúng rồi, đúng rồi, chúng ta không cần đứng, tôi đi chọn kiểu kính, hai cậu ngồi đợi tôi một chút”

Trần Lâm nhìn không khí trong cửa hàng lúc này liền cảm giác không thoải mái. Nhưng cậu không biểu lộ gì. “Tiểu Phàm, cô mang vị tiên sinh này chọn mắt kính, Kim Tinh, cô đi tư vấn cho khách. Đông Đảo, mang hai li nước lại đây”. Mặt không chút biểu lộ gì, nói xong câu này Trần Lâm cũng không nói gì thêm nữa

Nghe được lời Trần Lâm, Tống Đình Phàm với biết cô gái vừa nói là người cắt kính trong cửa hàng, hôm hắn đi mua mắt kính, Tiểu Phàm ở trong buồng cắt kính không ra nên hắn không biết mặt cô. Hơn nữa, Tống Đình Phàm cũng biết, người trước mắt có thể đang không vui, là chính mình đùa giỡn cậu ấy trước, nhưng cảm giác cả hai lại không giống nhau. Đây không phải điều Tống Đình Phàm muốn, cho nên… hắn chủ động mở miệng giải thích

– “Hai người này là đồng nghiệp của tôi, người vừa thiếu sót bới móc là Mục Kiệt”, dời tay chỉ người bên cạnh. “Còn đây là…”. Hắn nói chưa xong đã bị ngắt lời. “Tôi là Lưu Dụ, câu nói khi nãy chỉ là vui đùa tôi, đừng để ý nha, haha”

– “Ân, xin chào, tôi là Trần Lâm, quản lí cửa hiệu này”

Giới thiệu xong, Lưu Dụ cũng rất biết điều đổi đề tài. “Cửa hàng có kính mát không? Tôi muốn nhìn một chút, hai người nói chuyện đi”. Trần Lâm chỉ hắn vị trí, Lưu Dụ liền đứng dậy rời đi

Không khí lại bắt đầu tẻ nhạt

Bất quá Trần Lâm suy nghĩ một chút, dò xét hỏi: “Anh… Anh giới thiệu khách cho tôi?”

Nghe thế, Tống Đình Phàm thoải mái cười to, người này rốt cuộc có biết những lời cậu vừa hỏi có thể nghĩ theo nghĩa khác không?

Nhìn thấy bộ dáng cười tươi của Tống Đình Phàm, Trần Lâm thực sự bối rối, cậu không rõ vấn đề đó có gì đáng cười lắm sao?

– “Anh cười gì chứ? Tôi hỏi không đúng sao?”. Trần Lâm oán trách nóiTống Đình Phàm nghĩ mình tất yếu phải nhắc nhở người này một chút: “Cậu có biết câu hỏi của cậu, có thể nghĩ theo… một nghĩa khác?”

– “Nghĩa khác?”. Trần Lâm vẫn đang ngây thơ. Khuôn mặt vừa ngây thờ vừa khó hiểu, nếu không phải vì sợ người trước mắt bực bội, Tống Đình Phàm đã muốn mở miệng cười to

Vẫy tay, nói cậu ấy ngồi trước mặt mình, Tống Đình Phàm ghé vào tai nói, “Thêm khách, ‘đi khách’.. là có một nghĩa đặc thù khác…”

Không cần nhìn Tống Đình Phàm cũng biết, người vừa không có biểu tình gì này chắc chắn đang đỏ mặt. Biến hóa cực nhanh khiến kẻ khác nghẹn họng trăn trối

– “Anh…. Anh…..”

Tống Đình Phàm chớp mắt, sợ cậu tiếp tục xáu hổ, đơn giản đổi đề tài: “Cậu ăn cơm chưa?”

Trần Lâm lắc lắc đầu

– “Vậy lát nữa tôi mời cậu ăn cơm”

– “Nhưng…. tôi đã nói sẽ mời các nàng ăn cơm chiều, hơn nữa, anh còn đi với bạn”. Trần Lâm giải thích

– “Không sao, không sao. Mọi người cùng đi, mọi người cùng đi… càng đông càng vui thôi mà”. Bọn họ đang nói chuyện, Lưu Dụ không biết từ đâu nhảy vào

Vừa rồi nói là xem kính mát, nhưng ánh mắt Lưu Dụ một khắc cũng không rời cảnh hai người nói chuyện, chỉ nhìn thôi nên hắn không biết bọn họ nói gì. Nhưng sau đó hai người đột nhiên ngồi gần lại, nói gì đó, rồi mặt Trần Lâm đỏ như đít khỉ. Hắn cơ hồ chưa bao giờ thấy Tống Đình Phàm tươi cười như thế nên quyết không bỏ qua cơ hội. Sợ Tống Đình Phàm nghe Trần Lâm nói xong sẽ không thể cưỡng cầu, hắn vội vàng chen vào, thuận tiện nhắc Mục Kiệt

– “Mục Kiệt, lát nữa đi ăn cơm, tất cả đi cùng nhau, Đình Phàm mời khách!”

– “Đi, cậu chọn địa điểm đi, tìm nơi tốt một chút”. Kì thật Mục Kiệt cũng chú ý đến tình huống vừa rồi, hắn làm sao có thể bỏ qua cơ hội tìm tòi nghiên cứu trong bữa ăn này được!

Trần Lâm băn khoăn nhìn Tống Đình Phàm: “Như vậy… không tốt lắm, không cần”

– “Không sao, cứ làm như vậy đi”. Tống Đình Phàm bác bỏ lời từ chối của Trần Lâm

– “Ông chủ, người ta đã có ý mời khách, sao lại không đi được, chúng tôi đi, anh cũng phải đi!”. Kim Tinh nói với Trần Lâm, khi nãy cô vừa nhìn thấy đám người của Tống Đình Phàm đã khó chịu, hơn nữa nhìn cách ăn mặc chắc chắn là kẻ lắm tiền, nếu bọn họ có ý mời khách thì sao phải cự tuyệt

– “Tiểu Phàm, cậu cũng đi đúng không?”. Kim Tinh hỏi Tiểu Phàm, Lí Tiểu Phàm bị cô rào trước đón sau như thế, chỉ có thể gật đầu. Đông Đảo thì chắc chắn sẽ đồng ý. Nói xong, Kim Tinh còn hất đầu thị uy với Mục Kiệt, hắn cười cười không nói gì

Lưu Dụ mờ ám nhìn Tống Đình Phàm rồi đi ra ngoài cửa hàng. Trần Lâm cũng thấy thế, dù nghi ngờ nhưng cậu cũng không để tâm làm gì

Chương 14

Khi mắt kính của Mục Kiệt hoàn thành, đoàn người ra khỏi cửa hàng chuẩn bị đi

Mục Kiệt nói với mọi người: “Tôi đi lấy xe, mọi người đợi một chút”. Mọi người gật gật đầu

Nhưng Kim Tinh vẫn còn buồn bực, nhiều người thế này làm sao ngồi đủ một xe? Mục Kiệt mới rời đi thì lại có một chiếc xe màu xám dừng lại trước mặt các nàng. Bất quá, người tinh mắt liền có thể nhận ra đây là một chiếc xe tốt. Trần Lâm vừa nhìn đã rất thích, tuy rằng cậu không am hiểu nhiều về xe nhưng chiếc xe này lại cho cậu cảm giác thoải mái

Cửa xe mở, Lưu Dụ từ trong xe bước ra, hào phóng cười với mọi người. Hắn đến đối diện Tống Đình Phàm: “Tôi lên lầu thấy chìa khóa có sẵn”

Một câu đơn giản như vậy, hai người không nói gì thêm. Đúng vậy, Lưu Dụ cũng vừa đi lấy xe, khi đến bãi đậu xe của công ty, hắn nghĩ sẽ dùng xe của Đình Phàm, như vậy cũng tiện hơn. Cứ thế này đi ăn cơm, tác dụng tự nhiên có thể hiển hiện ra. Không lâu sau Mục Kiệt cũng lái xe tới, một chiếc xe màu đen làm mọi người tò mò

Ba cô gái ngồi xe Mục Kiệt, Trần Lâm và Lưu Dụ đi xe của Tống Đình Phàm. Lưu Dụ không muốn bỏ lỡ cơ hội nhìn hai người ở cạnh nhau, tự nguyện lái xe. Nhìn vào kính chiếu hậu trong xe, Lưu Dụ phát hiện hai người ngồi ghế sau không nói gì, không khí này thật đúng là… cổ quái. Nhưng hắn tình nguyện đánh tan loại ‘cổ quái’ này

– “Trần tiên sinh, tôi gọi cậu là Trần Lâm đi. Gọi tiên sinh thì khách sáo quá, cậu thấy được không? Trần Lâm?”. Người ta còn chưa đồng ý, hắn đã gọi tên, như vậy ai có thể trả lời ‘không’ sao? Khách sáo? Có thể không khách sáo sao khi đây chỉ là lần gặp đầu tiên

Trần Lâm gật gật đầu

– “Cậu có thể gọi tôi là Lưu ca….”. Qua kính chiếu hậu hắn nhìn thấy ánh mắt cảnh cáo của Tống Đình Phàm, biết rõ không chiếm tiện nghi được, chỉ có thể sửa miệng: “Hoặc cậu gọi tôi Lưu Dụ cũng được”. Né ánh mắt của Tống Đình Phàm, Lưu Dụ mắng thầm trong lòng: cũng chỉ là xưng hô thôi mà!

– “Trần Lâm, cậu quê ở đâu. Giọng nói cậu hình như không phải người bản địa”. Lưu Dụ tùy ý hỏi

– “***”

– “Một nơi đẹp nha, địa điểm du lịch nổi tiếng lâu đời của nước ta, cách đây vài năm tôi và Tống Đình Phàm cũng từng đến đó rồi”

– “Ân, nơi đó rất tốt nên cha mẹ tôi không muốn dời đi, đến nay vẫn còn ở đó”

Tống Đình Phàm nhìn Trần Lâm, trong lòng nghĩ, thật đúng là người được nơi non xanh nước biếc kia dưỡng dục nên

Lưu Dụ biết hắn hỏi gì đều bị Tống Đình Phàm giám sát, vì thế không ngừng cố gắng

– “Nhìn cậu còn trẻ mà lại trông coi một cửa hàng rồi. Cậu học đại học ở đâu?”
Nghe những lời này, người bình thường có lẽ sẽ cảm thấy đường đột. Nhưng Lưu Dụ không mù, tự nhiên cũng sẽ nhìn ra Trần Lâm là người có học, hơn nữa có thể là mới tốt nghiệp không lâu, phong cách trên người cậu giống vậy! Nhiều năm lăn lộn trên thương trường, Lưu Dụ không phải thổi phồng năng lực đánh giá người khác

Trần Lâm cũng không nghĩ đó là đường đột. Vì khi nãy nghe Lưu Dụ nói này, đó, kia; bây giờ lại nói chuyện với nhau. Trần Lâm thấy người đang lái xe này thực nói nhiều, có thể xoa dịu không khí, có lẽ khi hắn mới vào cửa hàng đã trêu chọc cũng vì tính nết này. Nghĩ vậy, Trần Lâm cũng không để bụng chuyện trong cửa hàng. Cậu so sánh hắn với người ngồi bên cạnh, thực sự là buồn bực: đời này nói nhiều và ít nói cũng có thể thành bằng hữu! Bất quá, vạn vật phải dựa vào nhau mới có thể sinh tồn, áp dụng thuyết tiến hóa của Đác-uyn vào trường hợp này, Trần Lâm bỗng nhiên cười

Tống Đình Phàm hơi liếc nhìn cậu, dùng ánh mắt hỏi cậu cười gì. Trần Lâm ý thức mình mới vừa như ở trên trời, lại bối rối, lắc đầu

Cậu vội vàng trả lời câu hỏi của Lưu Dụ. “Tôi học đại học ở Bắc Kinh”

– “Bắc Kinh? Hahaha, Đình Phàm, cậu có nghe không, là quê chúng ta đó”

Trần Lâm giật mình, cái gì? Bọn họ là người Bắc Kinh?

– “Đại học gì ở Bắc Kinh?”. Nghe cậu nói ở Bắc Kinh học đại học, Tống Đình Phàm động tâm, bất động thanh sắc hỏi han

– “Đại học T….”. Trần Lâm ngập ngừng trả lời

Đến đây thì Tống Đình Phàm cũng giật mình. “Hahahaha, Đình Phàm, Đình Phàm, thật đúng là trùng hợp không gì bằng, là học đệ của chúng ta, học đệ của chúng ta”
Không phải chứ? Trùng hợp vậy sao? Trần Lâm mở to hai mắt, mồm tròn vo như trứng gà

Tống Đình Phàm giương giương khóe miệng, gật đầu ý bảo, là trùng hợp như vậy đấy! Lúc này, lòng Tống Đình Phàm đã không thể diễn đạt bằng ngôn ngữ, thật không ngờ a không ngờ, người nay còn mang lại cho mình rất nhiều điều thú vị khác

Khi ba người nói chuyện trong xe, Mục Kiệt cũng không ngừng hỏi chuyện các cô gái

– “Nói như vậy, ông chủ các cô sau khi tốt nghiệp đại học liền đến đây nhận chức cửa hàng trưởng?”. Mục Kiệt hỏi chuyện phiếm

Vừa mới lên xe, Mục Kiệt đã phát huy sở trường ăn nói, hoàn toàn phá vỡ ấn tượng ban đầu không tốt của các nàng. Kim Tinh và Lí Đông Đảo đều tự nhiên lưu loát nói chuyện với hắn, các nàng đều biết rõ chuyện của ông chủ, nếu không có Lí Tiểu Phàm ngồi cạnh ngăn chặn kịp thời, chỉ sợ điều gì cũng nói ra

Lí Tiểu Phàm thấy rõ, những người này chỉ chú ý đến ông chủ của bọn họ, chuyện mua mắt kính chỉ là cái cớ thoáng qua. Chuyện này thực rõ ràng, người này khi mua vẫn chọn một đôi kính tốt, nhưng thái độ vẫn không quan tâm đến kính mắt lắm

– “Đúng vậy, ông chủ của chúng tôi đã làm cửa hàng trưởng một năm rưỡi nay rồi, anh ấy làm việc rất phi phàm”. Lí Đông Đảo vội vàng ngưỡng mộ nói

– “Các cô đều thích ông chủ của mình!”. Mục Kiệt nhìn nha đầu này, mỉm cười nói

– “Đó là đương nhiên, chúng tôi dù sao cũng vì theo ông chủ mới đến đây”. Kim Tinh tiếp lời

Mục Kiệt nghi vấn. “Đây là ý tứ gì? Tại sao lại theo ông chủ mới đến đây?”

– “Chúng tôi đều làm ở trụ sở chính, sau đó quản lí Trương giao chúng tôi cho Trần Lâm quản lí, mới cũng nhau đến làm việc ở chi nhánh này”. Sợ sẽ sinh ra hiểu lầm không đáng, Tiểu Phàm vội vàng giải thích

– “Ân, đúng vậy, nhưng ông chủ nói chỉ nhận nhân viên bán hàng nữ, quản lí Trương phải vất vả lắm mới huấn luyện được chúng tôi như bây giờ”. Kim Tinh tám chuyện

Mục Kiệt bắt đầu nhạy cảm với từ quản lí Trương, hoặc cũng có thể là bản thân người đó. Hỏi han, “Quản lí Trương của các cô… chắc rất quan tâm tới ông chủ của các cô, nên mới huấn luyện người theo đúng ý cậu ta”

– “Đó là đương nhiên, quản lí Trương là anh của ông chủ chúng tôi… ôi, cậu… cậu, đau quá….”. Những lời còn lại của Lí Đông Đảo vị Lí Tiểu Phàm bịt miệng không cho nói tiếp

Mục Kiệt cười cười, vừa lúc đến quán ăn. Nên cũng không nói chuyện nữa

Chương 15

– “Mục Kiệt, Mục Kiệt, tôi nói với cậu nghe, cậu tuyệt đối, tuyệt đối không tưởng tượng được… Hắc”. Ánh mắt hướng về phía Trần Lâm ra vẻ thần bí nói. Vừa xuống xe, Lưu Dụ liền vội vàng hưng phấn nói với Mục Kiệt

Mục Kiệt nhìn cũng không nhìn vẻ mặt thần bí thừa nước đục thả câu của Lưu Dụ, mỉm cười trực tiếp nói: “Cậu ta là học đệ của chúng ta!”. Nói xong cũng không để ý Lưu Dụ đang há hốc. “A? A? Sao cậu cũng biết….”, lập tức đi về phía Trần Lâm và Tống Đình Phàm cũng vừa ra khỏi xe

– “Xin chào, tôi là Mục Kiệt, huynh đệ tốt của Đình Phàm. Vừa rồi trong cửa hàng có chút hiểu lầm nên không kịp chào cậu, đừng để ý a”. Mục Kiệt vươn tay với Trần Lâm

Trần Lâm có chút khẩn trương tiếp nhận cái bắt tay. “Không vấn đề gì, tôi là Trần Lâm”

Trần Lâm quan sát người đối diện, tuy rằng khuôn mặt nho nhã nhìn không chút dè chừng, nhưng lại mang đến cho cậu … một cảm giác không thực, hơn nữa đôi mắt che dấu sau cặp kính kia lại lòe lòe tinh quang

– “Mục Kiệt, cậu cũng biết rồi, chúng ta đừng đứng ngốc ở đây nữa, tối nay nhất định phải ăn uống no say, thật không ngờ như vậy cũng gặp được đồng môn nha, haha”. Lưu Dụ ồn ào đi thẳng vào nhà hàng. Tên của nhà hàng này cũng thực lạ: Gian Lâu

Tại thành phố này, ai chẳng biết đến danh tiếng của nhà hàng này chứ? Bao nhiêu người muốn ăn một lần cũng không có cơ hội, bên trong luôn kín chỗ, mỗi ngày chỉ bán một số lượng nhất định, những người có tiền cũng chưa chắc đã vào ăn được

Kì thật lúc mới xuống xe, Trần Lâm và các cô gái cũng chú ý đến địa điểm ăn cơm này. Trần Lâm không nghĩ Tống Đình Phàm sẽ mời khách tại đây. Tuy rằng vừa rồi nhìn thấy xe bọn họ, cậu cũng đoán những người này không phải có tí tiền đã lên giọng kẻ cả. Nhưng nếu không đặt cọc trước ở nhà hàng này thì sẽ không vào được. Vậy mà ba người này chỉ đơn giản nói đi là đi, hơn nữa bộ dáng họ là người rất có địa vị, có lẽ tiền không phải là vấn đề

Trần Lâm sỡ dĩ nghĩ bọn họ không dự tính trước vì vừa rồi khi mới vào đến tiệm kính, bọn họ mới có chủ ý mời khách ăn cơm, rõ ràng là nhất thời mời mọc tuy rằng Tống Đình Phàm đã nói sẽ mời cậu dùng cơm. Trần Lâm cũng biết như vậy, nhưng cậu không chấp nhất việc nhỏ nhặt, nên cũng sẽ không từ chối, hết thảy cứ thuận theo tự nhiên đi

Vừa mới biết vào nhà hàng đã có phục vụ ra đón, dẫn họ đi vào phòng riêng

Bữa ăn này có thể nói khách, chủ đều vui, Lưu Dụ sinh động, Mục Kiệt nhẹ nhàng săn sóc, mấy cô gái cũng đã thay đổi cách nhìn với bọn họ. Hơn nữa đồ ăn ngon trước mặt, không thể vì một chút hiểu lầm mà gây căng thẳng. Bọn họ biết Trần Lâm là học đệ của mình ở Bắc Kinh, cũng coi như là người quen một nửa; đề tài tự nhiên sẽ nhiều lên, thậm chí Tống Đình Phàm còn ngẫu nhiên nói nhiều hơn ngày thường một chút

Bầu không khí thoải mái như vậy, Trần Lâm đối với Tống Đình Phàm đã không còn quẫn bách, ngược lại còn thể hiện mặt chu đáo nhẹ nhàng của mình, chậm rãi nói chuyện với bọn họ, trả lời chuyện gì cũng nhẹ nhàng êm tai. Khí chất như thế không thể làm ba người nhìn cậu bằng cặp mắt khác xưa

Thực không ngờ, một người trẻ con chưa trưởng thành hẳn, một học đệ nhưng khi nói chuyện luôn thản nhiên bình tĩnh không chút khoa trương tự cao. Tựa hồ những biểu hiện luống cuống trong cửa hàng khi nãy chỉ là chút xuất-nhập thôi

Tống Đình Phàm cao hứng, thật cao hứng. Hắn biết người mình phải lòng tuyệt đối không giống người thường. Nhìn thấy hai người anh em cũng hài lòng với cậu, nét tươi cười trên mặt hắn còn lan tràn đến trong mắt, trong lòng

Cơm no rượu say, thực hiển nhiên, hai chiếc xe lại phát huy tác dụngMục Kiệt, Lưu Dụ cùng lái xe đưa 3 cô gái về nhà. Mà Tống Đình Phàm, không nghi ngờ gì, dù vô tình hay cố ý, hắn cũng sẽ tự nhiên lái xe đưa Trần Lâm trở về cửa hàng

Trần Lâm khi vào xe cũng tự nhiên ngồi ở ghế phó lái, cậu không muốn ngồi ghế sau, nhỡ người ngoài trông thấy lại tưởng Tống Đình Phàm là lái xe

– “Đồ ăn đêm nay rất ngon, nhà hàng Gian Lâu này quả thực danh bất hư truyền”. Trần Lâm ngồi trong xe hưởng thụ, xoa xoa bụng nói

Tống Đình Phàm nhìn người bên cạnh lộ ra biểu tình thành thực không che dấu, khuôn mặt cũng tự nhiên nhu hòa đi, mỉm cười hỏi: “Ăn ngon đến vậy sao?”

Trần Lâm lúc này mới ý thức được hành vi của mình bất nhã, tự trách mình không chú ý đến hoàn cảnh. Tống Đình Phàm vừa nhìn thấy đã biết trong lòng cậu lại có tâm sự

– “A, cậu vui vẻ là tốt rồi, lần sau có cơ hội lại mang cậu đến ăn”. Tống Đình Phàm suýt không tự chủ được mà nói lên chữ ‘thỉnh’ vô ích, coi như lần sau hắn đương nhiên sẽ ‘mang’ Trần Lâm đến đó dùng bữa

Trần Lâm nghe xong đã vội vàng lắc đầu. “Không cần, không cần, lần này là được rồi. Tôi chỉ mời anh một bữa ăn đơn giản thôi, anh không cần phải mời lại như thế này. Còn ăn nữa… tôi rất ngại”. Nói xong, lại thẹn thùng cười

Tống Đình Phàm không muốn tranh luận với cậu, dù sao việc ăn cơm sau này, hắn tự biết phải lo liệu thế nào để Trần Lâm không cự tuyệt
Mở nhạc, trong xe vang lên giải điệu “All out of love” *một bài hát của Air Supply*

Tối nay Trần Lâm thực sự vui vẻ, thoải mái. Gặp được hai bằng hữu của Tống Đình Phàm, cậu dần dần bắt đầu có hảo cảm với họ. Lưu Dụ quả nhiên đem tính cách của người Bắc Kinh điển hình phát huy. Có bọn họ khuấy động không khí, cậu cũng không– xấu hổ khi bên cạnh Tống Đình Phàm nữa. Hôm nay, Tống Đình Phàm làm cho cậu mơ hồ cảm giác, hắn cũng không phải quá ít nói

Nghĩ nghĩ, Trần Lâm liền thốt ra. “Kỳ thật, anh cũng không phải quá ít nói….”. Nói xong cũng không thấy người bên cạnh có phản ứng gì, Trần Lâm đang định quay đầu nhìn xem

– “Hahahaha, cậu, cậu thực sự rất đáng yêu! Hahaha…”. Tống Đình Phàm đột nhiên bùng nổ cười to, trong không gian xe nhỏ hẹp, tiếng cười đi vào tai Trần Lâm không tiêu tan

Trần Lâm lần này không quẫn, mà là thực sự phụng phịu không vui

Nhìn thấy phản ứng của Trần Lâm, Tống Đình Phàm lập tức ngừng cười. “Thế nào? Không vui à?”, mơ hồ có thể nghe thấy giọng nói đang cố gắng nhịn tiếng cười run rẩy

– “Anh cho rằng, một người đã tốt nghiệp đại học như tôi bị người khác nói là đáng yêu thì có thể vui vẻ sao?”. Nói xong, quay đầu nhìn ra cửa, không để ý tới hắn

Tống Đình Phàm nghĩ, không xong rồi, người này đang rất không vui. Vội vàng hống: “Đừng tức giận, đừng tức giận, tôi chỉ đùa thôi, chỉ đùa thôi. Cùng lắm cậu cũng nói tôi đáng yêu đi, như vậy là được chứ gì?”

Vừa nói xong, mình và Trần Lâm đều vui vẻ, cậu cuối cùng cùng tươi cười trởi lại, không khí lại như ban đầu. Bất quá Tống Đình Phàm cũng cảm thấy chính mình không được tự nhiên, tại sao lời mình vừa nói lại giống hệt như cách Lưu Dụ cưa cẩm nữ sinh, căn bản cũng đó cũng không phải lời hắn có thể nói, hắn như thế nào lại nói như vậy

Có thể Trần Lâm cũng ý thức được chính mình vừa làm kiêu, cậu cũng không tự nhiên. Vì thế, vờ ho khan vài tiếng, nói: “Quên đi, quên đi. Cũng không…. không có gì”

Vì thế hai người, một ra vẻ chuyên chú lái xe, một tỏ vẻ chuyên chú nghe nhạc, trong lòng đều có tâm tư. Cũng may, tình cảnh này kéo dài không lâu đã về đến cửa hàng của Trần Lâm. Để cậu xuống xe, Tống Đình Phàm đơn giản nói: “Nghỉ ngơi sớm một chút đi”

– “Ân, anh cũng vậy, cảm ơn đã đưa tôi về, bữa cơm chiều thực sự rất ngon”

– “Ân. Vậy đi đây”. Tống Đình Phàm nói xong liền lái xe đi

Trần Lâm nói thầm trong lòng, vừa mới khen anh không phải ít nói, anh lại như thế nữa, ngay cả chủ ngữ cũng không có, nói đi là đi!

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau