THUẬN THEO TỰ NHIÊN, NƯỚC CHẢY THÀNH SÔNG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương sau

Chương con truyện Thuận theo tự nhiên, nước chảy thành sông - Chương 1 - Chương 5

Chương 1

Màn đêm trụy lạc xa hoa, không người nào có thể nhận ra những gì ẩn chứa bên trong, những người dụng tâm cũng chỉ nhìn ra được một ít điều kẻ khác không thấy. Một đám người bước ra từ KTV Crown lớn nhất thành phố này. Nhìn dáng đi của bọn họ, tay khoát vai nhau, chân rung đùi đắc ý là có thể nhận ra vài người đã say. Có điều sự khác nhau duy nhất là có kẻ giả say, có kẻ say túy lúy

Vài người trong đó không ngừng nắm tay hai người khác, miệng liên hồi: “Hợp tác thành công, hợp tác thành công….”, “Lần sau tụ họp tiếp, nhất định phải tụ họp….”. Nói đi nói lại cũng chỉ bấy nhiêu. Nghe những lời như thế, hai người kia cũng gật đầu thật thành ý

Nhưng cẩn thận quan sát có thể thấy trong hai người vận âu phục xám kia đã có một người nhíu mày, tuy không rõ ràng nhưng vẫn có thể cảm giác như vậy. Người còn lại thấy thế liền vẫy tay đón xe sắp xếp cho họ trở về, cúi người dặn dò tài xế lái xe cẩn thận, đảm bảo vài vị lão bản có thể về đến nhà nghỉ ngơi an toàn

Thu xếp xong, người đó đứng thẳng lưng nhìn đoàn xe nối đuôi rời đi, chỉ để lại một ít khói cho hai người chậm rãi thưởng thức. Khi làn khói xe như tấm mạng che mặt tan đi, rốt cuộc có thể nhìn rõ mặt hai người kia

Người vừa tiễn những người khác về so với người mặc bộ âu phục xám còn lại, cách ăn mặc không tạo nhiều áp lực như vậy, màu xám nhạt thoải mái hơn nhiều, tuy rằng cũng là âu phục chuẩn mực nhưng lại là gam màu trung tính, làm cho người ta không quá mức câu nệ. Thêm vào đó, ngũ quan ôn nhuận mang theo cặp kính mắt xám bạc như che đi một ít tinh quang trong mắt, lại có vẻ tao nhã, không hề nguy hiểm gì. Người này chính là Mục Kiệt
Người còn lại là Tống Đình Phàm, khuôn mặt quá nghiêm túc làm người ta dè chừng, đôi môi mỏng hơi rũ xuống làm người ta cảm thấy lạnh lùng. Khuôn mặt mặc dù đã hiện vẻ mệt mỏi, nhưng cặp mắt vẫn luôn nheo lại khi nhìn người khác lại đang sáng ngời.

Ai nhận ra đây là hai người mới say rượu vừa rồi được?

Mục Kiệt quay đầu, nhướng mi hỏi Tống Đình Phàm: “Còn chịu được không?”
Hỏi xong liền thấy Tống Đình Phàm dùng ngón cái và ngón trỏ xoa xoa mi tâm, bộ dáng như ghét bỏ làm lơ. Nhìn bộ dáng như vậy, Mục Kiệt cũng biết câu hỏi vừa rồi có vẻ dư thừa. Kì thật hắn cũng biết là dư thừa, chỉ cần Tống Đình Phàm hơi nhíu mày, hắn cũng đã nhận ra, dựa vào tình bạn từ nhỏ đến lớn của hai người, điểm ăn ý ấy tất nhiên sẽ có. Câu hỏi vừa rồi chỉ là trêu chọc Tống Đình Phàm một chút thôi

Tống Đình Phàm ngẩng đầu liếc hắn, trong ánh mắt rõ ràng muốn nói: “Cậu nói tiếp thử xem! Rõ ràng đã biết còn hỏi!”

Mục Kiệt chỉ có thể bất đắc dĩ cười: “Cậu cũng không thể trách tôi, ai bảo mẹ Lưu Dụ mừng thọ 50 tuổi nên cậu ấy mới phải quay về Bắc Kinh. Bằng không những buổi xã giao thế này, tôi làm sao dám bắt cậu đi theo được? Nhưng tôi phải nói thật, ngày mai cậu không muốn cùng tôi trở về sao? Không muốn lộ diện? Dù sao đây cũng là lễ mừng thọ của trưởng bối”

Tống Đình Phàm trầm mặc chốc lát, nói: “Cậu mang quà đi giúp tôi là được rồi”

Đã như vậy, Mục Kiệt biết mình không cần nói thêm nữa, hai người là huynh đệ hơn mười mấy năm, trong lòng bạn nghĩ gì, hắn chắc chắn mình hiểu được. Hắn biết Tống Đình Phàm không về tham dự vì không muốn gặp người nhà thôi. Lễ mừng thọ 50 của mẹ Lưu Dụ cho dù không tổ chức rình rang, cũng sẽ mở tiệc mời những gia đình có giao tình, mà gia đình của Tống Đình Phàm chắc chắn sẽ đứng đầu danh sách

Chương 2

Dừng đề tài, Mục Kiệt hỏi: “Tôi lái xe đưa cậu về?”. Tống Đình Phàm lắc đầu: “Không cần, cậu về sớm một chút đi, ngày mai còn bay, tôi gọi điện cho lão Vương, gọi ông ấy đến đón là được rồi. Nhân tiện còn ghé qua công ty lấy tập văn kiện”. Mục Kiệt dặn dò vài câu rồi cũng lái xe đi trước

Tống Đình Phàm gọi điện cho lão Vương, chưa đến 10 phút xe đã đến. Trong thời gian đợi xe, kì thật trời đã về khuya, gió lạnh thổi qua đã làm hắn thanh tỉnh một chút, cuối cùng cũng xua đi một chút mùi ghê tởm trong KTV kia. Tống Đình Phàm bước vào xe liền nói: “Đến công ty”. Sau đó nhắm mắt dưỡng thần

Trên đường đi, khi sắp đến công ty, bởi vì có người băng qua đường đột ngột, lão Vương trở tay không kịp liền thắng gấp. Cú thắng gấp khiến dạ dày Tống Đình Phàm xáo động. Hắn mở mắt, nói với lão Vương: “Thôi khỏi lái nữa, đoạn đường còn lại cũng không xa, tôi đi bộ đến công ty cũng được”. Lão Vương nghe giọng nói của Giám Đốc, đoán không ra Tống Đình Phàm có bực bội hay không, mở miệng muốn giải thích: “Tôi… Vừa rồi…”. Tống Đình Phàm khoát tay ngăn lại: “Không sao, bác về trước đi”. Vì thế, Tống Đình Phàm xuống xe, đi bộ đến công ty

Đoạn đường đi bộ Tổng Đình Phàm rõ ràng thấy thoải mái hơn, tuy ở trong thành phố nhưng cũng không thể có cảm giác mới mẻ hơn, nhưng ít nhất không khí bây giờ là từ bầu trời chứ không phải trong khoang xe nhỏ hẹp đầy mùi da pha lẫn mùi xăng kia. Cuối cùng, biểu tình của Tống Đình Phàm cũng nhu hòa đi một ít

Khi hắn đến công ty, tứ phía đèn đuốc vẫn sáng rực, hắn thầm nghĩ nơi này không hổ danh là vùng Tam Gíac Vàng của thành phốCơ hồ chung quanh vùng Tam Giác Vàng này đều là những cửa hàng mở cửa 24h trong ngày, khắp nơi đều lóe lên ánh đèn ne-on. Ngoại trừ chỉ có cửa hàng mắt kiếng đã tắt đèn, cả mặt tiền tối thui, chứng tỏ người ta đã đóng cửa nghỉ ngơi. Cửa hàng mắt kiếng ấy rõ ràng không giống với các cửa hàng quanh đây

Nói cùng kì quái, thành phố này tấc đất tấc vàng, hơn nữa nơi này lại là trung tâm thương mại, thế nhưng lại có một cửa hàng mắt kiếng không lớn cũng không bé. Nói là lớn thì cũng không thể so sánh với công ty của Tổng Đình Phàm hay vài nơi khác, nói là bé thì làm sao có thể có một cửa hàng mặt tiền ở khu Tam Giác Vàng này được. Nghĩ đi nghĩ lại, nói thế nào cũng không hợp lí

Trước kia, Tống Đình Phàm cũng không quá quan tâm đến vấn đề này dù có nghe Lưu Dụ đề cập qua một lần. Tối hôm nay, Tống Đình Phàm nhìn kĩ, lại cảm thấy có điểm không hợp lí. Nếu để ý một chút liền có thể nhận ra, mặt tiền cửa hàng này đối diện với văn phòng của hắn, mà cửa hàng mắt kiếng này lại nằm ngay đỉnh của Tam Giác VàngNhưng vị trí như thế cũng chưa thuận lợi lắm để mua lại, dù sao cũng có thể tận dụng diện tích hữu hạn như vậy, xem ra có thể giải thích được. Tuy rằng đất nơi hoàng kim này rất tốt, nhưng mặt bằng sử dụng lại không quá lớn, nếu dùng tiền cũng có thể mua lại được, dù sao cũng chỉ là một cửa hàng mắt kiếng. Ngoài ra, hai bên cửa hàng ấy là một cửa hàng ăn nhanh 0h và một cửa hàng KFC

Nghĩ như vậy, Tống Đình Phàm liền nhăn mặt cười, lắc đầu, nghĩ mình đêm nay có thể uống hơi nhiều rượu, hoặc là gió thổi hơi mạnh nên mới suy nghĩ chuyện nhàm chán đó. Nghe tiếng chào của bảo vệ, hắn lập tức vào thang máy lên văn phòng

Tống Đình Phàm lấy tập văn kiện đã chuẩn bị kĩ ra xem, tính toán về nhà ngủ, nhưng lại nghĩ chính mình dù sao cũng đã uống rượu, lại không thể gọi lái xe đang trên đường về đến đón, vì thế sẽ ngủ lại phòng sau của văn phòng. Ngày mai còn có một buổi đàm phán, cũng đỡ vất vả chạy tới chạy lui. Dù sao hắn cũng đã chuẩn bị sẵn một bộ âu phục khác cho ngày mai tại đây

Nghĩ vậy, Tống Đình Phàm liền làm vậy.

Chương 3

Sáng sớm khi mặt trời vừa xuyên qua rèm cửa chiếu vào phòng, Tống Đình Phàm đã thức giấc. Người này lúc nào cũng sinh hoạt điều độ, bất luận đêm trước ngủ muộn như thế nào thì hôm sau luôn thức dậy đúng giờ

Lưu Dụ năm đó vì điều này mà hâm mộ không thôi liền nói cùng Mục Kiệt, nếu hắn cũng có thể điều độ như vậy, hắn vừa muốn chết lại vừa muốn sống. Hắn vừa nói xong những lời này liền thấy Mục Kiệt nghẹn cười chờ xem Tống Đình Phàm làm thế nào thu phục Lưu Dụ. Chính là Tống Đình Phàm cuối cùng cũng chỉ nói một câu: chỉ sợ cậu không có cái phúc khí đó. Nhìn một cái, nói một lời, rồi im lặng

Trong ba người, tính cách Tống Đình Phàm có điểm lạnh lùng, thủ đoạn ngoan lạc, cho dù hắn có chỉnh người khác cũng làm người ta không nói nên lời; đôi khi hắn hay cười lạnh, người nhìn thấy cũng không biết hắn như thế là vô tình hay cố ý. Mà Mục Kiệt lại là hồ li chính hiệu, hắn chỉ cần dùng lời nói để xử lí mọi chuyện, tính nhân tính tâm, dùng chiến tranh tâm lí là tốt nhất, lại không sợ phá hỏng đại cục. Còn Lưu Dụ lại là lưu manh điển hình, bất quá tuy nói như vậy, nhưng nếu là người quen với hắn thì có thể đắc tội hắn, nhưng không bao giờ được đắc tội bạn bè hắn. Đắc tội hắn, hắn có thể cười cho qua chuyện, nếu đắc tội bạn bè của hắn thì đừng trách hắn trở mặt. Đương nhiên, nếu đắc tội hai huynh đệ kia của hắn thì không cần nhiều lời nữa

Nhìn đồng hồ báo thức, vừa vặn 7h. Tống Đình Phàm đơn giản chải tóc rửa mặt sửa sang lại một chút rồi tính toán ra ngoài ăn sáng. Hắn chọn cửa hàng ăn nhanh 0h đối diện với công ty chứ không chọn cửa hàng KFC  ngay bên cạnh

Dù thế nào, Tống Đình Phàm cũng là người ưa chuộng truyền thống, bữa sáng Trung Quốc truyền thống nếu nói sẽ có bánh bao, quẩy, sữa đậu nành, trứng, cháo trắng… linh tinh gì đó. Đối với bữa ăn kiểu Tây hắn cũng lắm cũng chỉ ăn những thức ăn thật phổ biến như bánh mì, sữa, bơ mà thôi. Về phần những món ăn Tây Âu khác, hắn vẫn là xin miễn lễ cho kẻ bất tài nàyTiến vào oh, cửa hiệu đã có vài người vào ăn sáng, trên người đều là trang phục công chức điển hình. Thực rõ ràng, hẳn là nhân viên của các công ty quanh trung tâm thương mại này

Tống Đình phàm liền gọi hai bát cháo trắng, một đĩa bánh bao hấp 8 cái, bốn phần thịt bò rồi tìm một bàn ăn đơn ngồi xuống. Không thể nói Tống Đình Phàm ăn nhiều, bởi vì đêm qua khi đi xã giao hắn chưa ăn gì, trong bụng chỉ toàn là rượu, lại gặp gió lạnh, trong dạ dày hiện tại trống rỗng. Hơn nữa 10h hôm nay hắn còn phải kí hợp đồngVốn việc kí kết hợp đồng này sẽ do Mục Kiệt đảm trách, nhưng hôm nay hắn đã chạy về Bắc Kinh mừng thọ mẹ Lưu Dụ, thuận tiện ghé về thăm nhà. Không còn cách nào khác, việc này chỉ còn mình Tống Đình Phàm phụ trách. Với việc kinh doanh của công ty, Tống Đình Phàm chỉ phụ trách những kế hoạch phát triển dài hạn và chính sách mở rộng quy mô, nói ngắn gọn hắn là kẻ điều khiển sau bức màn, rất ít khi ở trước mặt người khác bày ra vẻ mặt rạng rỡ của ông chủ

Mà Mục Kiệt thì phụ trách mảng Pháp Lí, Lưu Dụ phụ trách đối ngoại cho công ty, nói thẳng ra là thuộc loại lãnh đạo trực tiếp động tay động chân, hắn bỏ chạy gãy chân khỏi chức danh này. Bất quá tuy nói vậy nhưng kì thật ba người không bao giờ ganh tị lẫn nhau mà dựa vào tính cách cùng chuyên ngành của cả 3 để phân những hạng mục quản lí như bây giờ

Khi còn đại học, Tống Đình Phàm học quản trị kinh doanh, Lưu Dụ học Kinh Tế Đối Ngoại, Mục Kiệt học Luật, cho nên những lĩnh vực họ phụ trách cũng coi như đúng chuyên ngành. Nói thêm một chút, cổ phần trong công ty là Tống Đình Phàm 40%, hai người còn lại mỗi người 20%, cũng đều là cả 3 cam tâm tình nguyện. Từ khi kinh doanh đến giờ ba người cũng chưa có mâu thuẫn gì, nói trắng ra đã hiểu nhau như vậy, nếu có mâu thuẫn cũng cảm giác nhàm chán

Giống như trường hợp xã giao đêm qua thường sẽ do Lưu Dụ ra mặt, đôi khi Mục Kiệt cũng sẽ đi. Tống Đình Phàm lại rất ít khi đi, nhưng chính vì thiếu người, Tống Đình Phàm không thể không đi, dù sao bữa cơm đêm qua cũng liên quan trực tiếp đến việc kí hợp đồng ngày hôm nay

Chương 4

Ăn xong bữa sáng, Tống Đình Phàm đứng lên chuẩn bị về công ty, thời gian là 7h50, phỏng chừng thư kí cũng đến rồi. Vừa về đến công ty, thư kí đã ngồi vào bàn làm việc chuẩn bị tài liệu. Thư kí của Tống Đình Phàm là Lưu Tâm, hắn rất trọng dụng nàng, bởi vì năng lực làm việc của nàng rất giỏi, hơn nữa lại cộng tác ăn ý với chính mình, làm hắn tự tin tốc độ làm việc nhanh hơn người thường rất nhiều, nàng cũng chưa bao giờ làm hắn thất vọng. Khi công ty mới đi vào hoạt động 4 năm trước, Lưu Tâm liền nhận lời mời vào công ty làm việc đến giờ

– “Tống tổng, sớm, cần cà phê không?”

– “Sớm!”

Tống Đình Phàm lắc đầu ý bảo không cần. Lưu Tâm cũng không hỏi thêm, xem ra Tổng tổng của bọn họ đêm qua nghỉ ngơi rất tốt, không nghiêm trọng như Mục Kiệt sáng nay vừa gọi điện dặn dò phải chú ý đến hắn một chút

Sáng nay, trước khi Mục Kiệt lên máy bay đã gọi điện cho Lưu Tâm, đánh thức nàng chỉ để nói nàng hôm nay chú ý đến khí sắc của Tống Đình Phàm, vì hôm qua hắn đã phải đi tiếp khách. Hắn quả thực lo lắng, hắn cùng Lưu Dụ đều đi vắng… mọi việc chỉ một tay Tống Đình Phạm lo liệu, bọn hắn cũng không muốn khi trở về phải câm điếc ngậm hoàng liên. Hắc hắc!

Lúc sau Lưu Tâm vào phòng bàn bạc công việc với Tống Đình Phàm, nói một chút việc và nhắc nhở 10h hôm nay phải kí hợp đồng. Tống Đình Phàm gật đầu nói: “Đã biết” rồi mở ngăn kéo lấy mắt kiếng bắt đầu làm việc. Lưu Tâm im lặng ra khỏi phòng

Lại quên nói, Tống Đình Phàm cận thị gần 2 độ, bình thường hắn không để ý lắm, cũng không thích mang mắt kính nên mỗi khi nhìn thường hay nheo mắt. Nhưng khi làm việc hay kí kết hợp đồng, Tống Đình Phàm đều kiên trì mang mắt kính vì sợ có nhầm lẫn. Kì thật, nếu tình huống không quan trọng thì cận 2 độ cũng không ảnh hưởng gì. Bất quá có thể coi đó như một liệu pháp tâm lí, Tống Đình phàm không thích những gì mình không nắm chắc

Lúc 9h40, Lưu Tâm gõ cửa nhắc Tống Đình Phàm đi kí hợp đồng, đối tác đã ngồi ở phòng chờ

– “Hảo, tôi biết rồi, lập tức sẽ đi, cô mời bọn họ vào phòng họp đi”. Không ngẩng đầu, cứ như vậy phân phó cho thư kí– “Vậy tôi đi chuẩn bị”. Lưu Tâm xoay người rời đi

Tống Đình Phàm xử lí xong văn kiện trong tay, ngẩng đầu gỡ mắt kiếng đặt lên bàn, dùng ngón cái và ngón trỏ bóp nhẹ mi tâm vài cái, đứng lên xoa xoa lưng. Vừa mới đứng lên chợt nghe có tiếng ‘cốp’ trên sàn nhà, thì ra là một góc áo của hắn chạm vào mặt bàn, gạt đôi mắt kiếng rơi xuống đất

Tống Đình Phàm nhặt lên mới thấy một con ốc trên mắt kiếng bị rơi ra, hắn buồn bực. Lát nữa kí hợp đồng hắn chắc chắn phải mang mắt kính, đang do dự không biết phải làm thế nào bây giờ. Đột nhiên trong đầu thoáng nhớ đến tiệm mắt kiếng gần công ty, đến đó tìm một con ốc gắn vào kính hẳn là có thể đi

Hắn ra khỏi văn phòng, vừa đi vừa cùng thư kí thảo luận, hắn nói nàng đến phòng họp giải thích với đối tác một chút, nói hắn còn đang tiếp một cuộc điện thoại quan trọng, lập tức sẽ vào họp ngay. Lưu Tâm gật đầu, chưa kịp nhìn rõ đã thấy lão bản vội vã chạy ra ngoài, nàng không rõ có việc gì mà lão bản luôn đúng giờ lại để đối tác đợi, trong khi chính mình hối hả chạy ra ngoài?! Bất quá mặc dù có nghi hoặc, nàng vẫn làm theo lời hắn
Tống Đình Phàm vội vàng rời thang máy công ty đi ra ngoài, nhớ lại những suy nghĩ đêm qua, nhưng vẫn chạy đến cửa hàng mắt kính. Vào cửa hàng, liền nhìn thấy hai cô gái bán hàng ngẩng đầu nói: chào mừng quý khách

Tống Đình Phàm đang rất vội nên không có thời gian đánh giá nội thất, hàng hóa và vân vân, hắn cũng chỉ nói: “Cho tôi lấy một đôi kính cận 2 đi-ốp. Nhanh lên, tôi đang rất vội”. Hai cô gái vừa nghe hắn nói, nhất thời đều mở to hai mắt nhìn vị khách này, nghĩ thầm rằng, chẳng lẽ người này không biết đi mua mắt kiếng, đầu tiên là phải chọn kiểu dáng, đo mắt, cắt kính mắt, đeo vào thử bước đi mới có thể lấy kính sao? Làm sao bây giờ lại có người nghĩ cửa hàng mắt kính là cửa hàng bách hóa, mua, lấy hàng, rồi trả tiền chạy lấy người?

Hai cô bán hàng thoáng nhìn nhau, đều hiểu suy nghĩ của nhau

Vì thế mở miệng nói: “Tiên Sinh, ngài phải chọn mắt kính, ngài cứ nhìn thử rồi chọn một kiểu ưng ý trong cửa hàng chúng tôi, sau đó chúng tôi sẽ đi đo mắt cho ngài, nhìn xem……”. Chưa nói xong đã bị Tống Đình Phàm ngắt lời: “Tôi đang rất gấp, phiền các cô lấy cho tôi một đôi kính cận 2 độ trái phải là được rồi, không cần làm như các cô nói”

Khi lời được nói xong, hai cô bán hàng khó xử không biết phải làm sao, vì chưa bao giờ gặp khách hàng như thế này. Bên cạnh còn có vài người cũng chứng kiến tình huống, Kim Tinh đã đi vào gọi cửa hàng trưởng

Trần Lâm vốn đang ở quầy trong kiểm kê hàng hóa, nghe được tình huống Kim Tinh miêu tả, vội vàng chạy ra

Vừa mới ra đã thấy tình huống giằng co khó xử trước mắt. “Tiên sinh, xin chào, tôi là chủ ở đây? Ngài thực sự cần mua gấp kính mắt sao?”. Tống Đình Phàm gật gật đầu. “Tôi vừa vặn cũng có một đôi kính cận 2 độ, là loại nửa gọng, ngài trước tiên cứ cầm dùng đi, dùng xong lại quay đến đây trả, ngài xem như vậy có được không?”

Tống Đình Phàm nhìn người vừa mới bước ra, nam nhân vừa nói chuyện đã chủ động nắm giữ tình thế trong tay. Không, cũng không hoàn toàn như vậy, cũng không phải là một nam nhân thành thục, chẳng qua chỉ là một đại nam hài trông rất ‘nam tính’, hắn không khỏi nheo mắt đánh giá

Chương 5

Trần Lâm hôm nay mặc một chiếc áo khoác đơn sắc màu lam không kéo khóa, có thể tinh tường nhìn thấy bên trong là một chiếc t-shirt trắng in hình chữ A, hoặc cũng có thể là một chiếc sơ mi. Bên dưới là quần bò lam đậm màu hơn áo khoác ở trên, chân mang giày thể thao trắng. Dả dạng như vậy, nhìn thế nào cũng chỉ nghĩ là sinh viên, nhưng lại là chủ cửa hàng? Tống Đình Phàm quan sát, trong lòng âm thầm đánh giá

Bất quá hắn vẫn chấp nhận đề xuất của Trần Lâm. Vì thế Trần Lâm mang đôi mắt kính tính toán sẽ đưa Ngô Quang Minh cho Tống Đình Phàm

Tống Đình Phàm nhận lấy, nói: “Cảm ơn, giữa trưa tôi sẽ mang trả”. Kì thật giọng điệu Tống Đình Phàm như vậy, nghe thế nào cũng sẽ cảm thấy người nói có tư thái rất cao, thậm chí như là hiển nhiên không chút khách khí. Bản thân hắn cũng nhận thấy như vậy

Nhưng Trần Lâm nghe được trong lòng lại nảy lên, nhìn kĩ cách ăn mặt của người đối diện, tuy rằng khuôn mặt người kia có chút lo lắng, nhưng vô luận thế nào, những phục trang trên người đều toát lên phong thái đắt tiền. Trong lòng nghĩ như vậy nhưng cũng không ảnh hưởng đến sắc mặt, Trần Lâm cúi đầu cười nhẹ: “Không cần cảm ơn, anh đã rất gấp, vẫn là mau đi đi”

Tống Đình Phàm xoay người, lúc rời đi trong đầu còn hiện lên nụ cười cuối cùng của Trần Lâm, kì thật nụ cười niềm nở kia không có gì không ổn, cũng không có gì quái dị, nhưng vẫn làm cho người ta, nói thế nào nhỉ, hẳn là thực thoải mái đi. Nụ cười như vậy không thể làm người khác không tin tưởng, cậu ấy thật sự đã nói không cần cảm ơn, thậm chí còn xem đó là một việc vui vẻ. Ha hả, Tống Đình Phàm lắc đầu, tự giễu mình chỉ vì một nụ cười không nghi ngại mà suy nghĩ nhiều như vậy

Trở về công ty, xem như vẫn kịp giờ, hắn vội vàng vào phòng họp, mang mắt kính lên. Khi Lưu Tâm nhìn thấy đôi kính mắt, lòng nàng buồn bực khi nào lão bản lại đeo đôi kính, hơn nữa là kiểu dáng, ân, hình dung như thế nào cho đúng, đúng rồi, rõ ràng là đôi mắt kính đầy trẻ trung phá cách
Tuy rằng bất ngờ một chút, nàng cũng khôi phục bình thường rất nhanh, bởi vì lão bản đã bắt đầu họp bàn, nàng sao dám phân tâm?

Cuối cùng, lúc 11h30, hợp đồng được kí kết, một ít chi tiết cũng đã thỏa thuận xong. Tống Đình Phàm có nhã ý mời đối tác đi ăn trưa, nhưng đối phương nói còn phải lên máy bay, không có thời gian dùng cơm trưa. Nghe thế Tống Đình Phàm liền biết thời biết thế, sửa miệng nói vậy hợp tác thành công, lần sau lại tụ tập. Song phương bắt tay xem như kết thúc bữa kí kết

Khi Tống Đình Phàm quay về văn phòng, hắn liền đem mắt kính bỏ xuống. Cầm đôi kính trong tay, suy nghĩ lại hướng về người trong tiệm kính kia, khóe miệng nhếch lên một chút, xem ra tâm tình hắn không tồi, đã không còn cảm giác buồn bực như khi nãy
Bên kia. Tống Đình Phàm vừa cầm mắt kính rời đi, cửa hàng của Trần Lâm như muốn nổ tung, các cô bán hàng không ngừng truy xét ông chủ của họ. “Ông chủ, anh làm sao biết người kia cần kính gấp?”, “Ông chủ, anh tin hắn sẽ trả lại kính sao?”, “Ông chủ, anh quen người đó sao?”. Khi vấn đề được nói ra, người nghe lại một trận đổ mồ hôi lạnh. Kim Tinh quát với cô bán hàng tên Đông Đảo vừa mới hỏi xong: “Đông Đảo, cô ngu ngốc a, ông chủ biết hắn thì sao lại gọi hắn là Tiên sinh? Nếu quen biết người kia nhìn thấy ông chủ tại sao không có phản ứng gì?“. Mọi người gật đầu phụ họa, tỏ vẻ Kim Tinh nói rất đúng, còn Đông Đảo thì quá ngu ngốc

– “Người ta chỉ mới hỏi như vậy thôi, tại sao đã liền nói ngu ngốc….”. Đông Đảo cúi đầu, nhỏ giọng thì thầm một câu. Kim Tinh liếc nàng một cái, xem như đã hoàn toàn hết nói nổi với nàng

– “Mọi người nhìn anh ta mở miệng đã cần một cặp mắt kính, căn bản không quan tâm đến quy trình mua một đôi kiếng cận, tất nhiên anh ta cũng khẳng định mình cần gấp một đôi kính chứ không định mua để mang lâu dài. Hơn nữa nhìn trang phục có thể khẳng định anh ta là công chức, có thể đang làm việc trong các công ty gần đây. Nếu không có gì bất ngờ xảy ra, anh ta chắc chắn sẽ mang kính đến trả”. Trần Lâm cười, giải thích vấn đề mình vừa nhìn thấy

Cậu cũng không mang việc chính mình biết Tống Đình Phàm ăn vận một thân hàng hiệu nói ra, cậu cho rằng đó chỉ là cảm giác chủ quan, hơn nữa cũng chỉ là một loại cảm giác, dù sao bằng thị lực 1.0 của cậu như hiện giờ cũng không thể nhìn ra nhãn hiệu quần áo. Trần Lâm chính là người như vậy, với những vấn đề không chắc chắn cậu không bao giờ nói ra

– “Ông chủ thật là lợi hại nga, tôi rất thích anh nga, rất thích….”. Đông Đảo vừa rồi ngu ngốc lại bắt đầu háo sắc. Nhiều người tức giận che miệng nàng lại, không cho nàng nói ra tiếng. Trần Lâm nhìn thấy, cười cười: “Đừng náo loạn nữa, mau chóng chạy về quầy của mình dọn dẹp một chút, kiểm kê kiểm kê, lập tức có người đến kiểm tra”. Nói xong liền đi vào trong cửa hàng tiếp tục công việc đang dang dở

Sau khi ông chủ rời khỏi, Kim Tinh liền thuyết giáo với Đông Đảo háo sắc: “Please cô, về sau có thích trai đẹp cũng không cần thẳng thắn phát biểu ý kiến như vậy được không?! Ông chủ chịu được, nhưng chúng tôi chịu không nổi a!”. Nhìn Đông Đảo vẫn đang mê li với phân tích vừa rồi của ông chủ là biết nàng không đem những lời Kim Tinh vừa nói đặt vào trong tai. Kim Tinh bất đắc dĩ chỉ có thể kéo Đông Đảo trở lại quầy các nàng đang phụ trách bán hàng

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương sau