THÔNG THIÊN CHI LỘ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thông thiên chi lộ - Chương 996 - Chương 1000

Chương 996: Rúng động thật sự

"Giết gà cần gì dùng dao mổ trâu, nhân vật cỡ này để mỗ ứng phó là được." Ngụy Tác truyền âm cho Phong Ngô Thương rồi lên tiếng, đồng thời ra hiệu cho Linh Lung Thiên.
Thần huyền đại năng song phương tề tụ, có kinh thế cấm chế cầm chân thì khó bạo phát hỗn chiến, vì không thần huyền đại năng nào cầm chăc thoát thân được, nếu động thủ diệt được của đối phương một, hai thần huyền đại năng thì sau đó càng có lợi.
Với thần thông của gã, một đòn toàn lực thì giết thần huyền đại năng trẻ tuổi của Đông Lai bí cảnh không thành vấn đề.
Phong Ngô Thương đối quyết với y rất có thể mất mạng nên gã quyết định ra mặt.
Nhưng y không ngờ là vừa lên tiếng thì có năm, sáu giọng già nua cùng vang lên, thậm chí có ba lão nhân lụ khụ lao lên, khiêu chiến Thần huyền tu sĩ của Đông Lai bí cảnh.
Ba lão giả này cũng như Vũ Hoàng chân nhân trước kia, là lão bất tử sắp chết, định lấy mạng liều thay Phong Ngô Thương.
Phong Ngô Thương liếc Ngụy Tác và mấy lão giả nhưng không dừng, khống chế cực tốt nét mặt. Ai cũng tưởng y vì có nhiều tu sĩ ra mặt nên nội tâm chấn động.
"Đối phó các ngươi không cần Vô Mặc đạo hữu, ta là được rồi."
Cùng lúc, một thanh sắc thân ảnh từ phía Ngọc Hành đại lục từ từ lướt ra, bình tĩnh đối diện ba lão bất tử Thiên Huyền đại lục."Chuyện đó...?" Nhiều tu sĩ Thiên Huyền đại lục, nhất là Ngụy Tác, Linh Lung Thiên và Lệ Nhược Hải, Phong Ngô Thương ngẩn ra.
Đây là một thanh niên mặc phổ thông thanh y, diện mục y hệt Ngụy Tác, ngay cả thủy linh khí tức cũng thập phần tương tự!
"Không phải chứ?" Lục bào lão đầu cũng tròn mắt.
"Không hiểu y dùng thuật pháp và pháp khí gì hóa thành ngươi mà cả ta cũng không nhìn thấu chân tướng." Linh Lung Thiên bảo.
"Y giống hệt đại năng họ Ngụy san bằng Thiên Kiếm tông!"
"Lẽ nào Bá Khí chân nhân không chết mà gia nhập Ngọc Hành đại lục?"
Ngụy Tác khi xưa san bằng Thiên Kiếm tông, triệt để chấn động cả Thiên Huyền đại lục, không ít tu sĩ tận mắt thấy nên nhận ra, kinh hô thành tiếng.
"Ngươi là ai? Lại giả trang thành hảo hữu của ta!"
Phong Ngô Thương được Ngụy Tác truyền âm, hiểu rõ thật giả nên quát.
"Ta không phải hảo hữu của ngươi, còn ta là ai thì không cần cho ngươi biết." Thanh y thanh niên không dây dưa với Phong Ngô Thương là nhìn ba lão bất tử Thiên Huyền đại lục, "Các ngươi ai lên trước?"
"Nếu là người đó... Chúng ta không thể thắng." Cơ hồ mọi tu sĩ Thiên Huyền đại lục dều chịu áp lực nghẹt thở.
Ngay cả Ngọc Thiên tông tông chủ và Hoàng Đạo Quân, Vũ Hoàng chân nhân đều nhãn quang không ngừng lóe lên, linh quang quanh Vũ Hoàng chân nhân rúng động, chứng tỏ tâm tình dao động kịch liệt. Phong Ngô Thương không cho ba người biết lời Ngụy Tác truyền âm còn họ không nhận ra hư thực của thanh y thanh niên, ngay cả Vũ Hoàng chân nhân cũng không đoán được có phải Ngụy Tác không.
Bá Khí chân nhân khi xưa san bằng Thiên Kiếm tông, song thần huyền cơ hồ chấn thiên động địa, uy thế vô cùng, trong lòng tuyệt đại đa số tu sĩ Thiên Huyền đại lục thì thậm chí còn hơn hầu hết thần huyền đại năng tại trường, đó hoàn toàn là uy thế tự nhiên thấm vào lòng người, nếu thật sự Ngụy Tác gia nhập Ngọc Hành đại lục, nhiều tu sĩ Thiên Huyền đại lục sẽ mất cả lòng tin và chiến ý.
"Ta đấu với ngươi." Một lão giả mặt đen, răng đã rụng hết bước ra đấu với thanh y thanh niên.
"Được!" Thanh y thanh niên cũng bá khí như Ngụy Tác, không rườm lời vung tay, bạch sắc thần quang hóa ra.
Phát ra bạch sắc thần quang là cổ cầm có linh quang kinh nhân, thân đàn trong suốt, cả dây cũng như dương chi bạch ngọc, nhưng phần đuôi có nhiều vết đen như bị đốt, tạo thành những đường vân.
"Bán tiên khí!"
Tu sĩ tại trường phần lớn không tầm thường, nhiều người luyện Vọng khí thuật pháp, thấy bạch sắc cổ cầm thì run lên.
Bạch sắc cổ cầm phát ra Hoang cổ khí tức, thị là cổ vật từ xa xưa, khí tức ẩn ước nối thành một với thiên địa, là bán tiên giai pháp bảo.
Vù!
Thanh y thanh niên không hề dừng lại mà gảy bạch sắc cổ cầm, diệu âm vang động thiên địa.
"Phù!"
Lão nhân rụng hết răng trước mặt y linh quang vừa rực lên, đột nhiên văng ngược lại hộc máu, nhuộm đỏ tầng không.
Ngụy Tác lạnh hẳn ánh mắt, bạch sắc cổ cầm là dị bảo phát ra pháp âm xung kích, cũng như Đại thừa pháp âm, uy năng trực tiếp giáng xuống nên gã cùng không kịp xuất thủ.
"Đây là bán tiên giai pháp bảo, chỉ là tu vi của y tối đa Kim đơn tứ trọng, không thể hoàn toàn phát huy uy năng pháp bảo này." Linh Lung Thiên truyền âm cho Ngụy Tác, nó vẫn toàn lực cảm tri chân thực về thanh y thanh niên.
"Trang tiền bối!" Mấy tu sĩ cả kinh, đón lấy lão nhân để cứu trị.
"Lẽ nào là y!" Nhiều tu sĩ Thiên Huyền đại lục run lên, lão nhân rụng hết răng là một thái thượng trưởng lão của Tây Tiên nguyên, tu vi Kim đơn ngũ trọng hậu kỳ mà một chiêu đã bị đánh bay.
"Lão phu tiếp ngươi!" Cùng lúc, đột nhiên một bạch phát lão nhân mặc đại hồng sắc pháp y từ sơn cốc bước lên thinh không, hồng quang như vầng ráng hóa ra, hình thành một cây trường thương gầm vang đâm vào thanh y thanh niên.
"Đinh!" Tiếng đàn lại vang lên, uy năng trực tiếp giáng vào bạch phát lão giả.
"Chát!" Bạch phát lão giả rực lên một tử sắc quang hoàn, chấn tan thanh sắc hà quang của thanh y thanh niên.
Tình cảnh khiến phe Thiên Huyền đại lục phấn chấn, bạch phát lão giả có chống lại được pháp khí pháp âm, lại cầm trường thương, tựa hồ ắp đâm xuyên thanh y thanh niên.
Nhưng lại một đạo thanh sắc hà quang cơ hồ cùng lúc đạo thanh sắc hà quang trước bị xuyên, trường thương của lão giả tan nát, hóa thành lưu quang.
"Phù!"
Bạch phát lão giả không tránh kịp, bị dư uy thanh sắc hà quang quét trúng, vai trái nát vụn, nội phủ bị chấn thương, lùi liên tục thổ máu trên không.
Tu sĩ Thiên Huyền đại lục biến sắc, hai làn thanh sắc hà quang đều là kim đơn hà quang!
Hai làn kim đơn khí tức, thể nội thanh y thanh niên có hai viên kim đơn!
"Lẽ nào là y... không chết vì nhục thân mộc hóa mà giảm mất nhất giai tu vi?" Nhiều tu sĩ kinh hãi nhìn nhau.
Thanh y thanh niên dù không thừa nhận là Ngụy Tác, vô hình trung mượn uy của gã, cộng thêm đánh bại hai đại tu sĩ, thể hiện song kim đơn chi uy, khiến tu sĩ Thiên Huyền đại lục lạnh mình, không ai dám lên tiếng.
"Lệ cung chủ, giúp mỗ lén đưa vật này cho Phong Ngô Thương."
Ngụy Tác mục quang lóe lên, lấy ra một nạp bảo nang, lén đưa cho Lệ Nhược Hải. Khí tức của thanh y thanh niên khiến gã nhận ra là ai.
"Tốt nhất chường mặt thật ra, giả dạng sẽ gặp hậu quả thê thảm lắm."
Cách Lệ Nhược Hải mấy bước, Ngụy Tác đột nhiên lên tiếng, lướt lên không.
Ánh mắt tất cả nhìn hết vào gã.
"Còn kẻ đến tìm chết?" Thanh y thanh niên cười lạnh khinh miệt, thong thả liếc Ngụy Tác.
Ngụy Tác trông cực kỳ phổ thông, hơi béo lùn, linh khí không lộ.
"Chát!"
Ngụy Tác không lắm lời, đột nhiên rực lên thần huyền khí tức cực kỳ băng hàn, thanh y thanh niên cứng người, quanh mình dấy lên hoàng sắc tinh quang, bị ép bất động.
"Phù!"
Hôn hoàng sắc thủ chưởng trực tiếp trấn áp lên thanh y thanh niên, xách cả y và bạch sắc cổ cầm đến trước mặt Ngụy Tác. Bạn đang đọc truyện được copy tại Truyện FULL
"Cái gì!"
Mọi tu sĩ cứng người!
Nhiều tu sĩ há miệng không nói thành lời.
Ngụy Tác xuất hiện quá chấn động.
Thanh y thanh niên ban nãy trấn trụ toàn trường, nhưng trước mặt Ngụy Tác thì cả thuật pháp cũng không kịp phát ra, pháp bảo không thể kích phát, một chiêu là bị bắt sống!
Ngụy Tác ánh lên quang văn tuy khiến không khí kết thành vảy băng, cả sơn cốc nhanh chóng giảm nhiệt độ như trong mùa đông, nhưng cơ hồ mọi tu sĩ Thiên Huyền đại lục lại sôi lên nhiệt huyết!
"Chấn động hả... Tiếp theo mới là chấn động..."
Chỉ có Lệ Nhược Hải và Phong Ngô Thương hít sâu, đồng thời có ý nghĩ đó.
Họ đều biết Ngụy Tác quyết định xuất hiện... trước mặt ngần ấy kinh thiên đại năng của đối phương mà không để lộ thân phận thì quả bất khả thi, nhưng không rõ gã dùng phương pháp gì mà như một thần huyền đại năng tu luyện băng hệ pháp quyết. Ngay cả Hoàng Đạo Quân cũng không nhận ra, cũng chấn động vì phe mình còn ẩn tàng một thần huyền đại năng tu luyện băng hệ công pháp. Thần sắc của đối phương cho thấy không ai phát hiện thân phận chân thực của Ngụy Tác... Vậy thì, Ngụy Tác thật sự xuất hiện lại càng chấn động.

Chương 997: Ấn tượng lúc xuất hiện

Thanh y thanh niên trấn trụ toàn trường, khiến nhiều tu sĩ cho là Ngụy Tác bị gã dùng một đạo thiên môn thuật pháp của Thiên Kiếm tông tóm lấy, trông y đầy kinh hoàng.
"Chát!"
Thân hình y đột nhiên méo đi, linh quang chuyển động rồi tan vỡ, lộ ra khuôn mặt khác.
"Đổng Diệu Chân!"
Vài tu sĩ kinh ngạc lên tiếng, Lệ Nhược Hải ngẩn người.
Tu sĩ này biến thành một trung niên không râu, bốn mươi mấy tuổi, nào phải Ngụy Tác mà là Đông Dao thắng địa tông chủ Đổng Diệu Chân.
Ngụy Tác không hề bất ngờ, kim đơn khí tức quen thuộc và song kim đơn khiến gã biết y là ai.
Đổng Diệu Chân tu vi Kim đơn tứ trọng, gã không lạ gì, dù trước kia y tự nổ một viên kim đơn chưa tu thành lại thì với thực lực các tông môn Ngọc Hành đại lục mà muốn cho Đổng Diệu Chân giả thành y chấn nhiếp tu sĩ Thiên Huyền đại lục, đề thăng tu vi cho y không khó gì với họ.
Đổng Diệu Chân cam tâm bán mạng cho các tông môn này thì với Tiên căn ngũ mật, y rất có tiền đồ, còn có tiềm lực hơn đệ tử tinh anh, đáng để bồi dưỡng."Phù!" Không ai kịp làm gì, Ngụy Tác bóp mạnh hôn hoàng sắc thủ chưởng, nhục thân Đổng Diệu Chân nát thành huyết vụ, nạp bảo nang và bạch sắc cổ cầm bị gã hút lên.
Hư không sôi trào vân khí, máu và xương vụn rải ra, Ngụy Tác càng bình tĩnh, thủ đoạn như thế này càng chấn nhiếp lòng người.
"Giết hay lắm!"
Trong im lặng đột nhiên có người lên tiếng như tỉnh mộng.
"Giết hay lắm! Bại loại không chỉ làm chó săn mà còn giả mạo Bá Khí chân nhân Ngụy Tác, đáng giết!"
Sơn cốc sôi lên, phe mình còn thần huyền đại năng ẩn tàng nên tu sĩ Thiên Huyền đại lục kích động khôn tả.
"Ngươi là ai?"
Từng dải thất sắc hà quang bị giọng nói giòn tan dấy lên, như mưa hoa tơi bời, nữ vương tỏ vẻ kinh ngạc, đôi mắt phượng không ngừng quan sát Ngụy Tác, hồi lâu không rời.
"Một tán tu Thiên Huyền đại lục mà thôi." Ngụy Tác nhíu mày, trong lúc Vu thần nữ nói là hàn băng thần vực của gã có cảm giác, như bị đâm xuyên, chứng tỏ nàng ta dùng thần thông dò xét, tu vi của nàng ta ngang với Vương Vô Nhất, không động dụng cái bình màu thì gã không thể đấu nổi nữ vương xinh đẹp này.
"Ai cũng bảo Thiên Huyền đại lục tu đạo giới sa sút, không ngờ tán tu lại có dị nhân cỡ này." Vu thần nữ nhìn Ngụy Tác, hoàn toàn như nữ vương diện kiến thần tử.
"Giao Tiên đài cổ cầm ra!"
Thần huyền thanh niên của Đông Lai bí cảnh không nén được, quát to, "Ngươi là thần huyền mà che giấu tu vi, giết Kim đơn tu sĩ."
"Ngươi không đủ tư cách nói với ta." Ngụy Tác khinh miệt ra mặt, "Thân là thần huyền, bị một Kim đơn tu sĩ đánh thành như vừa nãy, đổi lại là ta thì đã tự tử rồi. Còn dám nói này nói kia nữa hả."
"Ngươi!" Thần huyền thanh niên tức xì khói, run lên không nói thành lời.
"Các vị không biết vị đạo hữu nà? Thiên Huyền đại lục còn đạo hữu mà chúng ta không biết đến tương trợ?" Hoàng Đạo Quân và Ngọc Thiên tông tông chủ, Vũ Hoàng chân nhân truyền âm, họ chưa biết thân phận chân chính của Ngụy Tác mà chỉ tưởng là trợ thủ nên thập phần kinh hỉ.
"Giao Tiên đài cổ cầm ra." Vu thần nữ từ từ bước lên hai bước, trừ thần huyền dị tượng thì còn toát lên u hương đặc biệt, ngũ quan tinh tế cùng vương giả khí tức hiếm có, diễm lệ vô song, có điều lúc này không ai tơ tưởng gì. Chỉ hai bước mà uy thế vô hình thậm chí khiến nhiều tu sĩ Thiên Huyền đại lục không thể khống chế tâm thần, buộc phải quỳ xuống.
"Đây là Thiên Huyền đại lục nên cứ theo quy củ, đối với tu sĩ Thiên Huyền đại lục thì người chiến thắng được lấy hết của đối phương." Ngụy Tác đứng trên không trung không hề ảnh hưởng, nhìn Hứa thần quân và Diệp Huyền Thành, "Không tin các hạ cứ hỏi hai con chó săn kia, chúng là tu sĩ Thiên Huyền đại lục nên hiểu rõ."
"Ngươi nói gì hả!" Hứa thần quân nheo mắt lại, khiếu vị bắn ra vô số tinh quang, nguyên khí gầm lên như vô số thần ma.
"Thế nào, mỗ nói đúng không?" Ngụy Tác trả đòn, nhìn tu sĩ Thiên Huyền đại lục trong cốc, "Chư vị đạo hữu, tại hạ nói sai nửa câu chăng?"
"Tiền bối nói đúng!" Sơn cốc sôi trào nhiệt huyết, Ngụy Tác hòn đá ném xuống nước vô hình trung tạo lòng tin cho tất cả. Nguồn truyện: Truyện FULL
"Theo quy củ thì tức là ta giết ngươi thì sẽ được lấy Tiên đài cổ cầm và toàn bộ đồ của ngươi?" Minh Thổ tông tông chủ bước lên, khí tức bao trùm Ngụy Tác. Rõ ràng là bức bách Ngụy Tác đối chiến.
"Các hạ có năng lực giết mỗ thì dĩ nhiên." Ngụy Tác liếc Minh Thổ tông tông chủ, "Bất quá e là mất hết với mỗ hoặc không còn gì vì bị mỗ đánh thành tro."
"Vậy thì, chúng ta đối quyết công bình, có bản lĩnh thì theo ta, tránh ngộ thương người khác." Minh Thổ tông tông chủ bước lê, dưới chân xuất hiện bậc thang bằng xương, lấp lóe quang hoa kỳ dị, lao lên thinh không.
"Đạo hữu!" Ngọc Thiên tông tông chủ nhướng mày, tỏ rõ vẻ lo lắng, với Vọng khí thuật pháp của ông ta thì thần vực của Ngụy Tác không được kinh nhân như Minh Thổ tông tông chủ, Minh Thổ tông tông chủ dám khiêu chiến, rõ ràng có bảo vật ngăn được Tiên đài cổ cầm. Nhưng Phong Ngô Thương đột nhiên truyền âm, "Sư tôn, đừng lo lắng làm gì."
Ngọc Thiên tông tông chủ ngạc nhiên, ngoái nhìn Phong Ngô Thương.
Ngụy Tác hóa thành một đạo lưu quang, bắn lên tầng không.
"Xoẹt!!"
Hư không đột nhiên chấn động, đỉnh đầu Minh Thổ tông tông chủ rực bạch sắc thần quang, thiên địa tựa hồ trực tiếp biến màu trắng, vô số nguyên khí bị rút về, không ngừng hiển hóa, dệt thành uy năng.
Không ai kịp ngăn, đại chiến trực tiếp bạo phát, Minh Thổ tông tông chủ phủ ra tay với Ngụy Tác đang lao tới!
Từng bạch cốt cự sơn xuất hiện, cảnh vật trong vòng nghìn dặm thay đổi, mọi tu sĩ thấy Ngụy Tác đột nhiên bị giữ trong bạch cốt hoang nguyên, tựa hồ lạc đường, không đoán được vị trí Minh Thổ tông tông chủ.
Minh Thổ tông tông chủ cười gằn, quang hoa lấp lóe, thảm bạch sắc thần văn dệt thành đại đạo pháp vực, định phát đòn kinh thiên!
Đỉnh đầu Ngụy Tác cũng dấy lên bạch sắc thần quang!
Đồng thời, lại xuất hiện bạch cốt hoang nguyên, như hai thiên địa hòa vào nhau. Minh Thổ tông tông chủ cũng bị giữ cứng trong bạch cốt hoang nguyên.
"Sao lại thế được!"
Nhiều tu sĩ Minh Thổ tông trợn tròn mắt không dám tin.
"Sao lại thế được! Minh thần hoang nguyên là thuật pháp đặc hữu của Minh Thổ tông, sao y phát ra được!"
Minh Thổ tông tông chủ rùng mình, Ngụy Tác cũng phát ra bí pháp Minh Thổ tông đồng dạng, tạo thành xung kích tâm thần khó tưởng tượng nổi.
"Phá!" Ngụy Tác quát to, phát Đại thừa pháp âm.
"Xoạt!" Minh Thổ tông tông chủ phát bạch sắc thần văn hình thành liêm đao thần vực, quét ra như tờ giấy.
Hai bạch cốt hoang nguyên cơ hồ đồng thời tan đi, thần thức song phương đan nhau, khóa chặt cả hai.
"Chát!"
Ngụy Tác trực tiếp tế xuất Sinh tử thư, quang tự chói lòa mang theo pháp tắc thẩm phán sinh tử ấn vào Minh Thổ tông tông chủ.
Gã thập phần trấn định, đối quyết này từ đầu đã trong vòng.
Cùng là Minh thần hoang nguyên, khiến tâm cảnh Minh Thổ tông tông chủ dao động, tốc độ thi pháp bị ảnh hưởng, nên gã có tiên cơ!
Để gã có tiên cơ trong tình huống này dù Minh Thổ tông tông chủ ẩn tàng tiên khí tại hoặc thần thông hơn nữa cũng không có thời gian thi triển, kết quả chỉ là chết!
Minh Thổ tông tông chủ tỏ rõ thần sắc chấn kinh, lại hóa ra liêm đao thần vực nhưng không chặn được chữ cổ của đối phương.
"Oành!"
Nhanh hơn một bước, khí tức của Ngụy Tác xuyên thấu trởi xanh, hai làn thần huyền khí tức xé thinh không, hai quang trụ khổng lồ chiếu lên gã, thân thể tựa hồ phát quang, huyết khí và chân nguyên dấy động đến cực trí, xích hà và ngân sắc thần quang sáng hơn ráng chiều.
Bạch sắc thần sơn khổng lồ và hôi sắc tàn nguyệt đồng thời trấn áp Minh Thổ tông tông chủ!
"Keng!"
Ma thần quanh Minh Thổ tông tông chủ do thân ngoại thần quang ngưng thành tan vỡ, bạch cốt quan và thảm bạch sắc pháp y cũng rên lên.
Bạch cốt quan và pháp y của Minh Thổ tông tông chủ không phải phàm phẩm, rền lên như thần thiết, nguyên khí gầm gào rõ rệt nhưng hai làn uy năng kinh thiên động địa ép xuống thì cả hai đều tan vỡ.
"Ngươi là...?!"
Ai cũng thấy Ngụy Tác tung đòn xong là không xuất thủ thêm, toát lên uy thế bá tuyệt, còn Minh Thổ tông tông chủ tỏ rõ vẻ không cam và không tin nổi rồi hóa thành tro, chỉ còn mảnh bạch cốt quan và pháp y rải trên không trung.
"Song thần huyền... Liệt khuyết tàn nguyệt, ngươi là Ngụy Tác, ngươi chưa chết!"
Thời gian tựa hồ ngưng đọng, Chân Võ tông chủ Hứa thần quân đột nhiên kêu lên như thấy quỷ, lùi liền hai bước.
"Đúng thế, ngươi nhận ra hả, ta là Linh Nhạc thành tán tu Ngụy Tác." Ngụy Tác trở lại gương mặt thật, nhìn phe Ngọc Hành đại lục.

Chương 998: Đùa giỡn nữ vương

"Bá Khí chân nhân Ngụy Tác, đúng là y!"
"Y không chết mà đứng về phe Thiên Huyền đại lục..."
Trong tịch dương, giọng Ngụy Tác vang vọng, ráng chiều chiếu lên mình gã một quầng sáng thần thánh, trông càng siêu phàm thoát tục.
Phương thức của gã quá ấn tượng, bắt sống Đổng Diệu Chân mà không cho cơ hội thi triển thuật pháp và pháp bảo đoạn giết một Thần huyền tam trọng đại năng đã lĩnh ngộ được thần vực của Ngọc Hành đại lục.
Nhất là trong khi bị đối phương trấn trụ toàn trường thì gã xuất hiện với phương cách đó, phe Thiên Huyền đại lục đều thấy nhiệt huyết sôi lên cùng kích động cực độ.
"Ngụy Tác!"
"Bá Khí chân nhân Ngụy Tác! Đây mới là Ngụy Tác!"Không biết ai kêu đầu tiên rồi cả sơn cốc cùng vang tiếng kêu kinh thiên động địa, nhiều tu sĩ Thiên Huyền đại lục kích động khôn tả.
Ngụy Tác sôi trào khí huyết và chân nguyên ảo hóa thành xích sắc hà quang và ngân sắc thần quang từ từ tan đi nhưng hai làn dư uy thần huyền khí tức vẫn chấn động trên không, so với uy thế của gã thì Đổng Diệu Chân như sâu kiến.
"Ngụy đạo hữu, ẩn tàng sâu lắm... phong phạm này khiến bọn tại hạ khâm phục." Ngọc Thiên tông tông chủ, Hoàng Đạo Quân lên đón, Ngọc Thiên tông tông chủ đã biết vì sao lúc nãy Phong Ngô Thương nói thế, chỉ là tu vi và thần thông của Ngụy Tác khiến họ rúng động, không ngờ gã có thực lực kinh nhâ đến thế, tích tắc đã giết chết đại năng lĩnh ngộ được phương thần vực.
"Ngụy đạo hữu..." Vũ Hoàng chân nhân kích động, giọng run lên.
"Đấy mới là cường giả quét sạch Thiên Kiếm tông, là tu sĩ Thiên Huyền đại lục." Nhiều tu sĩ Thiên Huyền đại lục, nhất là lớp trẻ Tây Tiên nguyên và Ngọc Thiên tông gần như sùng bái gã. Ngụy Tác lăng không chấn nhiếp đối phương, khiến họ cảm thấy như gã là cây cột chống đỡ cả bầu trời Thiên Huyền đại lục.
"Các hạ là Ngụy Tác? Lẽ nào nhục thân mộc hóa là giả?" Vu thần nữ bất động nhìn gã, ánh lên lạ lùng, thinh không ngoài xa lấp lánh quang hoa, tựa hồ vô số ý niệm.
"Ai nói nhục thân mộc hóa sẽ chết, nhục thân mộc hóa đối với mỗ chỉ là chuyện vặt, đem dọa người khác được thôi." Ngụy Tác liếc Hứa thần quân và Diệp Huyền Thành.
"..." Linh Lung Thiên trợn tròng trắng, lúc Ngụy Tác nhục thân mộc hóa suýt mất mạng thật sự mà bây giờ y nói nhẹ tênh, thật quá ra vẻ, quan trọng nhất là gã lớn lối nhưng mặt không đổi sắc, tim không đập nhanh, thập phần bình tĩnh, rõ nét phong phạm cao thủ, khiến nó đã quen với vẻ nham nhở của gã thật không chịu nổi. Nguồn: http://truyenfull.vn
"Có nhân vật như các hạ thì chúng ta nên ngồi lại bàn bạc, hà tất hạ sát thủ chuốc oán làm gì?" Vu thần nữ y vẫn hiện rõ nữ vương khí tức, uy nghi thiên hạ, điềm đạm bảo Ngụy Tác.
"Các vị thấy có thể đàm phán chứ mỗ không thấy thế." Ngụy Tác liếc Vu thần nữ, "Đây vốn là địa bàn Thiên Huyền đại lục từ xưa đến nay, bất kỳ tu đạo tông môn của đại lục khác xâm nhập đều là đại địch, không cần khách khí."
"Nói hay lắm! Căn bản không có gì phải bàn!" Ngụy Tác khiến tu sĩ Thiên Huyền đại lục sôi trào nhiệt huyết, khí thế ngút trời, sơn cốc nóng như lò lửa.
"Ngươi..." Vu thần nữ nổi giận, với thân phận và tu vi của nàng ta, cha ai dám nói thế, nhưng tia giận tan nhanh, "Các hạ xuất hiện tại đây thì đồng bạn cùng san bằng Thiên Kiếm tông tất cũng thế."
"Muốn nói gì thì nói luôn đi, các hạ không phải đạo lữ của mỗ, mỗ không có hứng dông dài tình ái." Ngụy Tác cố ý liếc khe sâu trước ngực Vu thần nữ nhằm chọc giận nữ vương này, là tiểu tán tu Linh Nhạc thành nên từ bé gã đã qua không biết bao nhiêu lần cãi cọ, không biết bao nhiêu lần vì nửa khối linh thạch mà mặc cả rã họng, cho gã là chuyên gia về mặt này cũng không quá, gã hiểu rõ đối thủ nào thì nổi giận rồi cũng dễ sai lầm.
"Hỗn xược!"
Ngụy Tác nhìn thẳng vào hai ngọn núi tuyết khiến Vu thần nữ nổi giận, thinh không rung lên.
Đối với Vu thần nữ, Ngụy Tác không khác gì một thần tử khinh nhờn nữ vương, tâm cảnh nàng ta không thể bình tĩnh được.
"Kể cả đồng bạn đó thì phe các hạ bất quá có năm thần huyền. Bên ta có nhiều hơn một thần huyền, để các vị đi là không bao giờ."
"Nếu các vị không có thành ý bàn bạc thì hôm nay ta sẽ giết đến máu chảy thành sông!"
Vu thần nữ lạnh lùng nhìn Ngụy Tác, uy nghiêm vô tận như cơn giận của đế vương khiến trăm vạn người mất mạng,
"Nhân số nhiều thì sao, thần huyền cỡ này thì hảo hữu Phong Ngô Thương của mỗ cũng hạ được, còn mấy kẻ kia, cứ thử hỏi xem có dám đơn đấu với mỗ không?" Ngụy Tác liếc tu sĩ thần huyền trẻ tuổi của Đông Lai bí cảnh, rồi lạnh lùng nhìn Hứa thần quân và Diệp Huyền Thành.
"Ngươi nói gì hả!"
Thần huyền đại năng trẻ tuổi của Đông Lai bí cảnh xanh lét mặt mày, nhưng Vu thần nữ đưa tay ngăn lại, lạnh lùng bảo Ngụy Tác, "Vậy thì ta hoàn toàn có thể mời tới một thần huyền đại năng cùng cấp. Hiện tại Thiên Huyền đại lục mà tìm thêm một đại năng Thần huyền tam trọng trở lên là không thể nhưng cho các hạ biết, ta đã đáp ứng lời cầu hôn của Vạn Hoàng cung Vạn Hoàng công tử, vốn mấy tháng nữa sẽ thành hôn, chỉ cần ta nguyện ý sẽ mời được Vạn Hoàng công tử, phu quân tương lai cỉa ta cũng là Thần huyền tứ trọng đại năng."
"Vạn Hoàng cung và Đông Lai bí cảnh liên nhân?" Ngọc Thiên tông tông chủ và Hoàng Đạo Quân biến sắc.
Trung thiên tử lôi tông và Bích Tỳ tông, Minh Thổ tông, Đông Lai bí cảnh đã liên thủ, thêm Vạn Hoàng cung và Đông Lai bí cảnh liên nhân, các siêu cấp tông môn Ngọc Hành đại lục cơ hồ nối làm một, tuyệt đối là một lực lượng đáng sợ.
"Thế nào, không địch nổi thì đem phu quân tương lại ra dọa?" Ngụy Tác mục quang hơi lóe lên, ngoài mặt bình tĩnh như thường, cố ý kích nộ Vu thần nữ, "Xem ra tình cảm của các vị không ra thế nào, không thì việc thế này các hạ đã không đem chồng tương lai ra dọa."
"Tạm không nói Vạn Hoàng công tử gì đó chưa tới, thêm một Thần huyền tứ trọng đại năng thì sao?" Ngụy Tác nhấn mạnh giọng, khí diễm chấn động thiên địa, "Giao chiến thì không biết các vị còn ai về được Ngọc Hành đại lục."
"Được! Cuồng vọng lắm!" Vu thần nữ giận nhợt nhạt mặt mày, hà quang rực lên điên cuồng hình thành nữ đế quang ảnh mấy trăm trượng, chấn nhiếp lòng người. Nàng ta thò tay chỉ Ngụy Tác, "Được, như ngươi nói, ta không đem Vạn Hoàng công tử ra nữa, chúng ta giải quyết. Ngụy Tác! Dám đơn đấu với ta không! Ngươi thắng thì chúng ta không tranh chỗ này với ngươi!"
"Vu thần nữ, các hạ là nhân vật tiền bối, không sợ mất thân phận sao? Muốn đấu nên tìm lão già này." Hoàng Đạo Quân lên tiếng, hỗn độn lục quang không ngừng diễn hóa, khí tức càng lúc càng bình phàm.
"Ngươi không phải hiệu xưng Bá Khí chân nhân hả? Không dám chấp nhận ước chiến của ta!" Vu thần nữ ngó lơ Hoàng Đạo Quân, nhìn Ngụy Tác chằm chằm mắng.
"Nàng ta đã đạt Thần huyền tứ trọng... Thần uy hơn hẳn Thần huyền tam trọng đại năng, không nên đồng ý."
Nhiều tu sĩ Thiên Huyền đại lục thắt lòng, định truyền âm cho Ngụy Tác, khuyên gã đừng vì xung động mà đáp ứng ước chiến của Vu thần nữ.
"Tuy các hạ biết trú nhan thuật, nhục thân cơ năng và khí huyết, chân nguyên không khác gì thiếu nữ nhưng tuổi thật... ít nhất cũng trăm năm rồi nhỉ?" Mục quang Ngụy Tác không hề khách khí nhìn vào mặt ngọc của nữ vương, nhìn xuống khe ngực, thậm chí vòng eo và những bộ phận khác, "Tiền bối như các hạ ước chiến với mỗ không sợ mất thân phận hả?"
"Ngươi..." Vu thần nữ hít sâu liên tục, thẹn quá hóa giận, "Vậy thì song phương đấu tiếp!"
"Không phải mỗ không đáp ứng, chỉ có điều kiện là các hạ thua thì phải để lại một đại đạo thần văn. Các hạ thua, ai cũng đi được, trừ hai người này, khi đó mỗ truy sát họ, các vị không được nhúng tay vào." Ngụy Tác vung tay chỉ vào Hứa thần quân và Diệp Huyền Thành.
"Tiểu tử, ngươi..." Diệp Huyền Thành mục quang lóe lên, sắc mặt âm trầm không nói gì còn Hứa thần quân tức xì khói, mặt méo đi.
"Ngươi dám đấu với ta?" Vu thần nữ ngẩn ra, không ngờ Ngụy Tác đáp ứng.
"Không sai." Ngụy Tác bình tĩnh đáp, cả cá sơn cốc lặng ngắt.
"Được, ta đáp ứng điều kiện!" Vu thần nữ mắt rực hà quang, lại quan sát Ngụy Tác rồi gật đầu, lấy ra bạch sắc tinh thạch dồn bạch sắc thần văn vào.
"Đây là một đạo thần văn ta lĩnh ngộ được, có ghi rõ huyền ảo."
Đưa bạch sắc tinh thạch cho Ngụy Tác, Vu thần nữ lướt lên không, "Các hạ sống sót khỏi trận này thì được mang đi."
"Đừng vội." Ngụy Tác đột nhiên cười, không cầm bạch sắc tinh thạch, nhìn Phong Ngô Thương và thần huyền đại năng trẻ tuổi, "thần huyền này của Đông Lai bí cảnh không phải có với ước chiến hảo hữu Phong Ngô Thương của mỗ hả? Để họ giải quyết xong đã, không thì các hạ bại rồi, y không dám ở lại."

Chương 999: Tế xuất tiên binh

"Y dám đấu, ta sẽ giết y!" Thần huyền đại năng trẻ tuổi của Đông Lai bí cảnh tức xì khói, lăng không lướt tới, thất khiếu rực thần quang.
Ngụy Tác diệt Minh Thổ tông tông chủ, tuy có tiểu xảo nhưng y chắc chắn không địch nổi, có gan dạ hơn thì y cũng không dám đấu với gã, nhưng với Phong Ngô Thương thì y không sợ.
Lần trước Phong Ngô Thương chiếm tiên cơ, đánh cho y tơi tả, đến tận giờ còn bị đem ra chế nhọa, dù gì y cũng là thần huyền đại năng, bất kỳ thần huyền đại năng nào đều là chí cao của tu đạo giới, thân phận và uy nghiêm vô cùng, thế mà y bị tất cả coi thường, thật muốn nhịn cũng không được.
"Thừa lời, ta giết ngươi tế thiên địa cho trận chiến của Ngụy huynh." Phong Ngô Thương vẫn cứng cỏi, lạnh lùng buông lời rồi lướt lên.
"Trận này ngươi sẽ chết rất khó coi." Vu thần nữ không cản, lạnh lùng nhìn Phong Ngô Thương và Ngụy Tác, nói.
"Chỉ hi vọng ngươi đừng thẹn quá hóa giận." Ngụy Tác mỉm cười, không nhiều lời.
"Giết!"
Thần huyền đại năng trẻ tuổi hú vang, thanh sắc hồng quang dưới chân như vô số thanh sắc trường kiếm trải ra hư không, thanh sắc thần huyền thần uy hóa thành thương thúy cự sơn trước mặt.
"Xoẹt!!"
Hư không rung lên, hôi sắc tàn nguyệt hiện ra trước mặt Phong Ngô Thương.Cả hai không nhiều lời, sinh tử đại chiến bạo phát.
Phe Thiên Huyền đại lục đều ngạc nhiên, biết Ngụy Tác không để Phong Ngô Thương chết uổng nhưng không hiểu gã có trò gì.
"Oành!"
Thương thúy cự sơn chấn tan hôi sắc tàn nguyệt, dư uy giáng vào Phong Ngô Thương.
"Choang!"
Băng tử sắc quang hoa đột nhiên rực lên trước Phong Ngô Thương, thân ảnh y tan vào một tịnh bình, đạo vận khôn tả chặn đứng thần huyền dư uy.
"Bất diệt tịnh bình!"
"Hóa ra Ngụy Tác đã đưa vật này cho Phong Ngô Thương!"
Nhiều tu sĩ Thiên Huyền đại lục tỏ rõ thần sắc kinh hỉ, hiện tại cơ hồ ai cũng tin vào lời đồn Bất diệt tịnh bình là tiên khí.
"Hừ!"
Nhưng thần huyền đại năng của Ngọc Hành đại lục lại cười lạnh, cơ hồ ngay khi Phong Ngô Thương tế xuất Bất diệt tịnh bình là trước mắt y cũng rực lên ngũ sắc hà quang.
Đây là ngũ sắc tiểu ngọc sơn chỉ cao một thước, có năm đỉnh, toát lên cổ vận, khí tức hùng hậu dấy lên.
"Choang!"
Ngũ sắc hà quang như đuôi sao chổi quét trúng Bất diệt tịnh bình, đánh lõng cả tịnh bình, khiến bối giáp Hoang cổ cự ngao hiện lên, rực thanh khí.
"Là pháp bảo gần đạt tiên khí!"
Đại bộ phận tu sĩ Thiên Huyền đại lục kinh hãi, ngũ sắc tiểu ngọc sơn như một thần huyền đại năng thi pháp, bất kỳ Kim đơn tu sĩ quang nào thì chỉ với kim đơn và uy năng thuật pháp không thể đón đỡ được tiên khí như thế.
"Keng!"
Một đạo ngân quang từ Bất diệt tịnh bình bắn ra, ngân vang như thần thiết.
Là một cây ngân sắc trường thương có hoa văn hoa sen, rừng rực ngân sắc thần huy. Nguồn truyện: Truyện FULL
"Hừ!"
Thần huyền đại năng Ngọc Hành đại lục cười lạnh càng đắc ý, đẩy uy năng đến cực trí, liên tục dồn ép Bất diệt tịnh bình.
Nhất thời, từng thương thúy cự sơn và Liệt khuyết tàn nguyệt, ngũ sắc hà quang và ngân sắc thần huy, băng tử sắc thần quang liên tục va nhau, từn gmảng thinh không như tan đi, vô số màu sắc rực rỡ hóa ra rồi tan đi, cơ hồ bị hút hết.
"Choang!" "Choang!" "Choang!"...
Bất diệt tịnh bình không ngừng bị đánh văng, ngân sắc trường thương rũng rền rĩ.
Tuyệt đại đa số tu sĩ Thiên Huyền đại lục thắt lòng, thần huyền đại năng trẻ tuổi chiếm ưu thế tuyệt đối còn Phong Ngô Thương rõ ràng đang nguy ngập. Thậm chí nhiều tiền bối co kinh nghiệm đấu pháp cực kỳ phong phú cho là nếu ý chí của Phong Ngô Thương không cực độ cứng cỏi thì nguyên thống khổ do chấn động cũng đủ ảnh hưởng đến thi pháp.
"Thần thiết trường thương này cũng là cổ vật, ít nhất cũng bán tiên giai, thai thể dã thập phần bất phàm, xung kích như thế mà không hỏng... Ngươi ngầm cho y bảo vật, tưởng ăn chắc đệ tử của ta hả?" Vu thần nữ lạnh lùng nhìn Ngụy Tác, tỏ vẻ chế nhạo, "nhưng Bất diệt tịnh bình chỉ gần đạt tiên khí mà thôi, ngươi có pháp khí này lẽ nào Đông Lai bí cảnh không có?... Kim đơn và thần huyền thì tu vi cùng thần thức cách biệt không thể san lấp, hôm nay các ngươi chết chắc."
"Keng!"
Phong Ngô Thương tựa hồ bị thương, thi pháp hơi đình đốn, liên hoa thần thiết trường thương suýt bị chấn bay.
Ngụy Tác để lộ bản tính, như lúc là tiểu tán tu Linh Nhạc thành, kiếm được món hời là cười đắc ý, "Các hạ nói không sai, giờ mới nói thế làm tại hạ lạnh mình để phá đạo tâm của mỗ, khiến mỗ khi đối địch càng không thể phát huy toàn bộ chiến lực. Bất quá các hạ thất vọng thôi, cho các hạ biết, đệ tử của các hạ có gì thì mỗ biết lâu rồi... đệ tử của các hạ sẽ bại vong trong tay Phong Ngô Thương."
"Không đủ thời gian., Phong Ngô Thương không kịp lĩnh ngộ thuật pháp, không thì ta truyền cho vài đạo thuật pháp thì y đâu có mất công như thế. Đệ tử của các hạ tất chết lâu rồi." Ngụy Tác tựa hồ ảo não phất tay nói.
Vu thần nữ hơi ngẩn ra, thần sắc thoáng dao động.
"Sao lại thế này!"
Đột nhiên, tuyệt đại đa số tu sĩ hít hơi lạnh, thần huyền đại năng đang chiếm ưu thế chợt kinh hãi.
"Xoẹt!!"
Phong Ngô Thương phát ra Liệt khuyết tàn nguyệt đột nhiên dệt thành nguyên khí quy tắc, uy năng kinh nhân, thần huyền đại năng trẻ tuổi phát ra thanh sắc thương thúy cự sơn bị ép nát.
"A!"
Thanh niên Ngọc Hành đại lục đã động dụng chiến lực tối đa, không còn dư lực, dư uy ép thẳng lên y.
"Phù!"
Như thiên địa tối sầm ép tới, nửa thân thể y trực tiếp hóa thành tro, còn lại hai chân rơi xuống.
"Sao lại thế được!"
Nhiều tu sĩ Ngọc Hành đại lục triệt để kinh hãi, không ít nhân vật tiền bối thậm chí nhảy lên. Một thần huyền đại năng lại bị một Kim đơn tu sĩ giết, hơn nữa bị uy năng thuật pháp giết!
"Liệt khuyết tàn nguyệt thất truyền quá lâu, tựa hồ đến tận thỏ huynh đệ mới hiện thế, nên không ai biết ảo diệu chân chính của nó, bất quá hiện tại các vị đã biết vì sao Liệt khuyết tàn nguyệt được coi là một trong những công phạt chi pháp đứng đầu thượng cổ rồi hả?" Ngụy Tác liêc phe Ngọc Hành đại lục, thản nhiên nói.
"Oành!"
Tất cả sôi lên, Bất diệt tịnh bình thu về, hiện ra thân ảnh Phong Ngô Thương mặc ngân bạch sắc thần thiết liên hoa chiến y, ngân sắc thần quang liễu nhiễu, không mảy may tổn thương.
Ngụy Tác còn cho y hộ thể chiến y! Chả trách chấn động kịch liệt cũng không khiến y tổn thương.
Thất bại liên tục!
Phe Ngọc Hành đại lục thấy Phong Ngô Thương thu Bất diệt tịnh bình xong đứng xuôi tay còn Ngụy Tác ở trên không thì đều thấy bất lực.
Bảy thần huyền đại năng tề tụ, thực lực kinh thiên, nhưng từ khi Ngụy Tác xuất hiện thì phe họ bị dồn vào cảnh vô vụng, tất cả bị người ta dắt mũi.
"Choang!"
Trên không đột nhiên có tia sét vạch qua, giọng nói sung mãn sát phạt khí tức như thần thiết chém xuống vang lên.
"Ta quả coi thường ngươi nhưng như thế càng khiến ta kiên định phải giết ngươi." Vu thần nữ bước tới chỗ Ngụy Tác.
Nàng ta đi không nhanh, chân ngọc hơi di, nhưng mỗi bước thinh không đều có vô số hà quang lấp lánh, khí tức diệt thế dấy lên.
"Chát!" "Chát" "Chát!"
Vô hình pháp vực bị cước bộ dấy động, tâm tạng Ngụy Tác chấn động, thể nội thần văn tan dần.
"Giết cái đầu ngươi!"
Ngụy Tác nói rất thô thiển nhưng sắc mặt cực kỳ ngưng trọng, trực tiếp nhắm Vu thần nữ phát ra Đại thừa pháp âm, đồng thời thi triển Động Hư bộ phạt, lùi lại.
Vu thần nữ là đối thủ đáng sợ nhât gã từng đấu, tựa hồ không chỉ nắm vững một loại pháp vực mà cước bộ cũng có pháp vực khôn tả, nếu nhục thân và thể nội thần văn của gã không mạnh thì tâm mạch đã tan nát từ lâu.
"Chặn được một đòn của ta, khá lắm." Vu thần nữ lóe hà quang, Đại thừa pháp âm không thể công phá hộ thân pháp vực của nàng ta. "Chát!" Khí tức hùng hậu lại xuất hiện trong thiên địa, vô số thần văn lấp lóe thất sắc hà quang bừng lên, diễn hóa ra một vùng thiên địa đầy hoa ánh sáng, uy năng giữ cứng thân thể Ngụy Tác trên không trung.
"Cách!"
Ngụy Tác chìm trong xích hà và ngân sắc thần quang, thân thể nứt nẻ, da cũng nứt nẻ, đầu có vài vết nứt toác, mi tâm rỉ máu như sắp bị ép tan.
"Đinh!"
Cùng lúc, quang hoa chói lòa hiện lên trước mặt Ngụy Tác, tiên khí vô cùng vô tận chấn động, Ngụy Tác tế xuất cái bình màu!

Chương 1000: Phá tâm cảnh của ngươi

"Chát!"
Tiên quang xung thiên, cái bình màu như sống lại, ràn rạt tinh quang, che kín mọi quang hoa, tiêu diệt thần vực của Vu thần nữ diễn hóa.
Tinh quang quét qua, Vu thần nữ thò ngón tay ngọc gần như trong suốt, tựa hồ lại có một thiên địa từ ngón tay hóa thành, đón đỡ tinh quang.
Giữa nàng ta và Ngụy Tác, đại hư không rách tan, thoáng hiện khe nứt không gian như mảnh băng.
Đây là thần uy khó tưởng tượng nổi va nhau, vượt xa tưởng tượng của Kim đơn đại tu sĩ tại trường.
"Vù..."
Vu thần nữ dấy động nữ vương khí tức, diễm lệ vô song, nhất chỉ hóa giải được uy lực cái bình màu, thân thể thậm chí không run lên, mạnh đến đáng sợ nhưng tay áo hà quang không chịu nổi thần uy va nhau mà hóa thành tro, bàn tay như ngọc lộ ra.
"Cực đạo tiên binh! Ta tự hỏi khí tức của ngươi là thế nào, hóa ra có mang theo một món tiên binh! Chi là ngươi tưởng với một món tiên binh thì là đối thủ của ta hả? Bất quá một Thần huyền lưỡng trọng tu sĩ mà thôi, sao biết được Thần huyền tứ trọng cách biệt thế nào." Vu thần nữ thoáng nét giận khôn cùng, nhưng thần sắc càng uy nghiêm.
"Chát!" "Chát!" "Chát!"...Chân ngọc khẽ di, lại áp sát Ngụy Tác, đái dấy động pháp vực khôn cùng. Thực lực một đại năng trên mức Thần huyền tam trọng, trừ chân nguyên tu vi thì là lĩnh ngộ đối với thiên địa nguyên khí và khống chế tự thân pháp vực, mà Vu thần nữ hiển nhiên không phải Thần huyền tứ trọng đại năng bình thường.
Ngụy Tác bị pháp vực dấy động khí huyết và chân nguyên, thi pháp chậm hơn một bước, vô số hà quang ràn rạt ép xuống.
"A!"
Lục bào lão đầu ré lên, Ngụy Tác chỉ kịp kích phát cái bình màu. "Đinh" một tiếng, hai làn thần uy va nhau, cái bình màu trực tiếp đập lên ngực gã, ngực lõm vào hộc máu, văng đi mấy trăm dặm, hình thành một dải xích sắc và ngân sắc thần hà.
"A!"
Mọi tu sĩ Thiên Huyền đại lục kinh hô, Ngụy Tác bị hai thần uy khó tưởng tượng nổi va nhau, tích tắc văng đi mấy trăm dặm rồi va vào một ngọn núi gần Toái Ngọc cổ vực, vô số loạn thạch tung tóe, vách núi xuất hiện một lỗ sâu.
Không trung có hơi máu lan tràn.
Vu thần nữ bước tiếp, lại thò ngón tay, khí tức kinh tâm động phách tụ lại, đạnh đánh nát ngọn núi và Ngụy Tác thành tro.
"Chát!"
Cùng lúc, tiên quang lại xung thiên, đỉnh núi tung ra, tinh quang như tiên vương chi lệ khiến thiên địa rên rỉ, đổ vào Vu thần nữ.
Vu thần nữ lùi liên tục, vô số thần văn dấy lên, sau cùng hóa giải được tinh quang trước ngón tay.
Trước đó nàng ta thò tay phải, giờ tay trái, hà quang pháp y tay này không chịu nổi uy năng va chạm mà ống tay hóa thành tro, bàn tay tựa ngó sen lộ ra.
"Ngụy Tác chưa chết!" Phe Thiên Huyền đại lục không có ý nghĩ nào, chỉ có âm thanh đó ngân nga trong đầu.
"Oành!"
Thiên địa đột nhiên có vô số nguyên khí rền vang, như man hoang chiến cổ đang gõ.
"Y đã đạt Thần huyền lưỡng trọng điên phong! Vì sao bây giờ mới đột phá?" Hoàng Đạo Quân vốn thập phần khẩn trương cũng ngạc nhiên, lẩm bẩm.
Cùng lúc, Vu thần nữ tỏ rõ vẻ chấn kinh thay cho giận dữ.
"Sao lại thế này!"
Nhiều tu sĩ tròn mắt.
Vô tận thinh không có vô số quang hoa chói lòa, thiên địa nguyên khí kinh nhân từ bốn phương tám hướng tụ lại, hình thành bạch sắc trường hà nhìn rõ bằng mắt thường.
Vô số thiên địa nguyên khí dấy lên, hai quang nhân hiển hiện như hai ngọn núi, còn lớn hơn đỉnh núi mấy nghìn dặm, như hai viễn cổ thần vương vượt hư không đến gần ngọn núi có Ngụy Tác.
"Oành..."
Ngụy Tác từ lòng núi đi ra, thần quang khôn tả dấy lên, nhiều nhân vật tiền bối có mặt cả đời chưa từng thấy.
Thân thể gã như biến thành một cái động không đáy, thiên địa linh khí kinh nhân bị hút vào thành dòng, khí tức dâng lên với tốc độ kinh nhân.
"Tu vi đột phá, Ngụy Tác đột phá nhất trọng tu vi!" Tận giờ nhiều tu sĩ mới hiểu ra, chấn động đến cứng người.
"Ban nãy ai bảo mỗ Thần huyền lưỡng trọng? Ngã mốc thích lúc nào cũng có thể đột phá đến Thần huyền tam trọng... Có biết vì sao bây giờ mỗ mới đột phá không? Vì ở đây thiên địa linh khí dày đặc, đột phá thần huyền sẽ tăng cường được thần huyền uy năng!" Ngụy Tác lại kích phát cái bình màu, rải tinh quang.
Đây là đối quyết giữa cường giả chân chính của đương kim tu đạo giới, song phương không chỉ phát thần uy mà còn công tâm, định phá tâm cảnh của nhau.
Đối quyết ở cấp này hóa ra cả đại đạo pháp văn, dệt thành pháp vực, tâm thần hơi chấn động sẽ khiến thi pháp thất bại, hậu quả vô cùng nghiêm trọng.
Ngụy Tác vốn chuẩn bị đột phá Thần huyền tam trọng cùng bọn Cơ Nhã, nhưng phát hiện Vu thần nữ lợi hại hơn tưởng tượng, không đột phá Thần huyền tam trọng e không thể đối phó. Nhưng gã nói vậy lại tạo cảm giác như tất cả đều do gã khống chế.
Gã đột phá Thần huyền tam trọng ở đây xác càng có lợi ích bình thường không thể.
Gã hút thiên địa linh khí hơn bình thường không biết bao nhiêu lần, cảm giác song thần huyền có sức mạnh bạo phát vô vàn, khiến lòng tin, khí thế và trạng thái của gã đạt đỉnh cao!
"Chát!"
Vu thần nữ thoáng dao động tâm thần.
Nàng ta thi pháp tựa hồ chậm một bước, hai làn uy năng kinh nhân trực tiếp va nhau, tại tha thân tiền trùng chàng, đôi ngọc thủ không ngừng diễn hóa trước mặt, mười ngón tay búng liên tục, đồng thời thân thể không ngừng lui lại.
Thân thể nàng ta run lên, uy năng đã tạo thành tổn thương với nàng ta.
Cùng lúc, hư không chung quanh tan biến, thần uy va nhau này hoàn toàn hơn nhiều tu sĩ bình thường đấu pháp.
Tu sĩ tầm thường đấu pháp nếu hộ thể linh quang quang tráo bị phá thì sẽ đón kết quả bại vong, nhưng nàng ta và Ngụy Tác đấu pháp là giao chiến bằng thuật pháp kinh nhân và thần huyền nguyên khí, tu sĩ thông thường khó tưởng tượng nổi.
Vù!
Hà quang pháp y của Vu thần nữ hóa thành tro.
"Chát!"
Vu thần nữ vừa thẹn vừa giận, hà quang bao lấy toàn thân, ngưng kết không tan, che đi ngọc thể.
"Đại chiến trần trụi là như vây giờ hả?" Ngụy Tác nát hết pháp y, thượng thân gần như ở trần nhưng thản nhiên, thậm chí mỉm cười, tiếp tục đả kích tâm cảnh Vu thần nữ.
Cùng lúc, gã không ngừng kích phát cái bình màu, đồng thời còn dư lực phát Liệt khuyết tàn nguyệt, như từng vầng hôi sắc loan nguyệt lướt trên không.
"Ngươi!"
Vu thần nữ nghiến răng ken két nhưng Ngụy Tác không dừng.
Hà quang của nàng ta, mọi tu sĩ không nhìn thấu, trừ Linh Lung Thiên.
"Dưới vú trái nàng ta có một nốt ruồi đỏ." Linh Lung Thiên truyền âm cho Ngụy Tác.
"Da trắng như tuyết, nhất là nốt ruồi dưới núi ngọc càng thêm mấy phần phong tình, thật khiến mỗ bất nhẫn hạ thủ." Ngụy Tác cố ý nhìn ngực trái Vu thần nữ mỉm cười.
"Ngươi!"
Vu thần nữ run lên, tâm cảnh bị triệt để khuấy loạn.
"Oành", nàng ta không kịp hóa ra thần vực, chỉ có thể kích phát một món truyền thừa pháp khí.
Tử hà dấy lên, một nữ vương sống động, ăn vận như Vu thần nữ hóa sinh, chỉ là đã trung niên, vẫn cực kỳ xinh đẹp.
Cũng là một đoạn thần niệm như Thiên Kiếm tông Kiếm Vương lão tổ để lại, tử hà nữ vương thấy thân trên Vu thần nữ chỉ còn hà quang quấn lấy thì cả kinh thất sắc, "Đồ nhi.. con bị bức đến mức này sao?"
"Chát!"
Nhưng tích tắc sau, uy năng của tử hà nữ vương chặn một đòn của cái bình màu thì tan đi. Bạn đang đọc truyện tại Truyện YY - http://truyenfull.vn
"Ngươi khiến ta hao phí pháp khí này, khiến ta khó gặp sư tôn trong kiếp này, ta không tha cho ngươi!" Vu thần nữ mắt lóe tinh quang, hơi run giọng.
Liên quan gì đến ta, ta không bảo ngươi phát." Ngụy Tác lắc đầu, "Ngươi nhận thua thì chưa biết chừng ngã ta sẽ nương tay."
"
Ta bị ngươi phá tâm cảnh, nên mới bị bức đến mức này! Hôm nay ta phải giết ngươi để giải mối hận trong lòng!" Vu thần nữ không phải nhân vật tầm thường, nhanh chóng trấn định tâm thần, dấy lên sát ý băng lãnh cực độ, "Mỗi đòn của ngươi tiêu hao nhiều chân nguyên, với tu vi của ta duy trì đại đạo pháp vực sẽ khiến ngươi hao hết chân nguyên háo, lúc đó dù ngươi có tiên dược cũng không đủ thời gian luyện hóa, tất chét trong tay ta!"
"
Vậy hả? Nói vậy mỗ nên bổ sung chân nguyên."
Ngụy Tác mỉm cười, đỉnh đầu dấy động Thủy hoàng hư ảnh, trực tiếp lấy hơn trăm viên thủy hệ yêu đơn ra gột rửa luyện hóa, đồng thời hút thiên địa linh khí. Hơn một vạn khiếu vị như hơn một vạn cái miệng phun ra nguyên khí, hình thành vô số cơn lốc.
"
Sao lại thế được! Lại có công pháp vừa dùng thủy linh nguyên khí gột rửa luyện hóa vừa đối địch mà không bị ảnh hưởng!"
Vu thần nữ a lên không dám tin, tâm cảnh triệt để bị phá!

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau