THÔNG THIÊN CHI LỘ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thông thiên chi lộ - Chương 991 - Chương 995

Chương 991: Khí tức bên trong cổ vực

"Lệ cung chủ, may mà cung chủ không sao."
"Lệ cung chủ đến rồi."
"Lệ cung chủ, từ biệt hôm đó, không ngờ gặp lại trong tình cảnh nà."
Lệ Nhược Hải quen biết rộng, vào sơn cốc liền có không ít tu sĩ chào hỏi.
Ngụy Tác bình tĩnh như thường, quan sát tình hình trong cốc, Lệ Nhược Hải chỉ bảo những tu sĩ đến chào rằng Ngụy Tác là một kim đơn tán tu bình thường không hiện thế, là bạn cũ của y.
Tình hình này, nhiều Kim đơn tu sĩ vốn hiếm khi xuất hiện tại tu đạo giới, thậm chí bình thường không ra mặt cũng đến đây, trong số Kim đơn tu sĩ dưới cốc, có đến một phần ba mà đại đa số tông môn tu sĩ không biết, có thêm một "Kim đơn tu sĩ" như Ngụy Tác cũng không ai lấy làm lạ.
"Chỉ khi biến động thế này, những nhân vật đó mới xuất hiện."
Mắt Ngụy Tác ánh lên liên tục, cảnh tượng trong sơn cốc thập phần kinh nhân, bình thường khó tưởng tượng nổi, cả Thiên Huyền đại lục vốn có một nghìn mấy trăm thành trì, bình quân vài thành trì mới có một Kim đơn tu sĩ, thú triều lần này không biết chết mất bao nhiêu Kim đơn đại tu sĩ, nhưng trong cốc cuồn cuộn linh khí, ít nhất tụ tập hai trăm mấy chục Kim đơn đại tu sĩ.Coi như bài tẩy của một đại lục đã lộ, tới một phần Kim đơn đại tu sĩ của Thiên Huyền đại lục có mặt là không ai biết tới, không thiếu tu sĩ Kim đơn tam trọng trở lên. Mọi tu sĩ đều biết mình sinh vào một thời đại kinh thiên, trải qua những việc sẽ được ghi vào điển tịch của hậu thế, nên bất cứ ai, kể cả Ngụy Tác đều có cảm giác nhiệt huyết sôi lên.
"Lệ cung chủ, mấy năm không gặp đã đột phá đến tu vi Kim đơn ngũ trọng, đáng mừng."
Lại một tu sĩ hoàng bào bạch mi, mặt mày gầy gò như nho sinh nhiều tuổi đi tới, ôm quyền chào Lệ Nhược Hải. Tu sĩ này cũng có tu vi kinh nhân Kim đơn ngũ trọng sơ kỳ, thân kim sắc linh khí ngưng thành hình các nhạc khí như sênh, chuông, đàn.
"Đây là thái thượng trưởng lão Tiên Âm chân nhân của Tiên Tự tông ở Thiên Huyền đại lục trung bộ." Lệ Nhược Hải truyền âm cho Ngụy Tác, giới thiệu lão nhân đoạn ôm quyền hành lễ với Tiên Âm chân nhân, cười khổ, "Tình hình này để giữ mạng, tại hạ dùng hết tích lũy của Linh Thú cung mới có tiến cảnh này, còn tu vi tinh tiến như chân nhân mới đáng mừng."
"Tiên Tự tông cũng có tu sĩ như thế." Ngụy Tác mục quang hơi lóe lên, Tiên Tự tông vốn chỉ là một tiểu tông môn vô danh, trước kia không nghe nói có Kim đơn đại tu sĩ, chứng tỏ nhiều tông môn và tán tu ẩn tàng rất kỹ.
"Lão phu lẽ nào không thế, tương đương với Tiên Tự tông đổ tích lũy lấy đời lên lão phu và mấy đệ tử." Tiên Âm chân nhân cười khổ lắc đầu.
Tiên Âm chân nhân nói mấy câu cùng Lệ Nhược Hải nhưng khiến Ngụy Tác cùng vài tu sĩ cạnh đó có cảm thụ khác hẳn.
Tu đạo giới điển tịch có ghi lại, từ cổ tựu có loạn thế là có thần vương... Trừ cực nhiều tu sĩ mất mạng thì với những người còn lại sẽ có thêm nguồn lực, nhiều tông môn vì lưu truyền nên dốc hết tích lũy, vốn những thứ không đành động dụng cũng đem ra, thành thử thời đại mà tu đạo giới loạn lạc nhất mười vạn năm sẽ hóa sinh không ít nhân vật kinh thiên.
"Vị đạo hữu này không biết thế nào quan hệ với Lệ cung chủ, xưng hô thế nào?" Tiên Âm chân nhân nhìn sang Ngụy Tác, tỏ vẻ ngạc nhiên.
"Đây là Quý đạo hữu, tán tu Thiên Huyền đại lục nam bộ, là bạn cũ của tại hạ." Lệ Nhược Hải giới thiệu Ngụy Tác với Tiên Âm chân nhân.
"Quý đạo hữu tạo cho lão phu cảm giác khác thường, chắc biết thần thông phi phàm chứ không phải Kim đơn tu sĩ thông thường." Tiên Âm chân nhân ngưng thần nhìn Ngụy Tác đoạn gật đầu.
"Xem ra y luyện Vọng khí thuật pháp đặc biệt, ngươi không có thần huyền khí tức nên y không nhận ra." Lục bào lão đầu lên tiếng trong tai Ngụy Tác.
Ngụy Tác có cùng ý nghĩ, nhưng vẫn bình tĩnh như thường, ôm quyền hành lễ, "Chân nhân quá khen."
"Ngọc Thiên tông và Tây Tiên nguyên chưa xuất hiện đại tu sĩ hả?" Lệ Nhược Hải chuyển chủ đề, lấy từ nạp bảo nang ra mấy hoàng ngọc bảo tọa, mời Ngụy Tác và Tiên Âm chân nhân ngồi xuống.
"Còn chưa, nhưng mấy lão bất tử Kỳ Tiên giáo đã đến rồi, chắc đang thương nghị sự tình." Tiên Âm chân nhân gật đầu, đáp.
"Mấy lão bất tử Kỳ Tiên giáo đã đến? Nghe nói họ biết bí thuật kinh nhân, có họ thì Thiên Huyền đại lục thêm phần thắng." Lệ Nhược Hải kinh hỉ.
"Tiếc là Chân Võ và Huyền Phong môn lại ăn cây táo rào cây sung, không thì Thiên Huyền đại lục ngần ấy tông môn cùng chống chọi, sợ gì Ngọc Hành đại lục!" Tiên Âm chân nhân tức giận.
"Tại hạ có dự cảm, lần này chúng không nguyện." Lệ Nhược Hải liếc Linh Lung Thiên cách Ngụy Tác không xa, bảo Tiên Âm chân nhân.
"Mong như lời Lệ cung chủ." Tiên Âm chân nhân nhìn về ngọn núi tu sĩ Ngọc Hành đại lục tụ tập, ngưng trọng gật đầu.
"Đối phương có người tới!"
Chốc sau, sơn cốc vang lên tiếng nhiều tu sĩ quát.
Quang hoa từ lục sắc linh quang quang tráo trên ngọn núi tu sĩ Ngọc Hành đại lục tụ tập chiếu xuống sơn cốc.
"Ngọc Thiên tông và Tây Tiên nguyên ra rồi, xem ra đàm phán sắp bắt đầu!"
Tất cả phát hiện mấy linh quang quang tráo trong Toái Ngọc cổ vực đều có độn quang bắn tới.
"Oành!"
Sơn cốc xôn xao, phe Ngọc Hành đại lục đến đây không phải người của đại lục họ mà là Chân Võ, Huyền Phong môn và nhiều tu sĩ tông môn của Thiên Huyền đại lục.
"Chó săn dẫn đường, không biết liêm sỉ!"
"Chủ nhân chưa đến, chó đã ra trước."
"Bọn chó săn!"
Không ít tu sĩ cười lạnh.
"Nói gì hả! Có bản lĩnh bước ra nói với ta."
Một bạch y thanh niên chân trần đi trước toán người Ngọc Hành đại lục, đứng trên tảng đá nhìn quanh.
Bạch y thanh niên có nhãn thần cực kỳ lăng lệ, pháp y do bạch sắc bối xác đặc biệt luyện chế thành, mỗi mảnh bạch sắc bối xác đều điêu khắc phù văn, dệt lên nguyên khí dao động kỳ lạ. Da y như bạch ngọc, lam sắc linh khí ngưng thành một mặt biển sau lưng, trải ra không biết bao nhiêu trượng, tạo cảm giác cực kỳ bàng bạc.
Trừ linh khí hình biển thì thanh niên lạnh lùng, nhãn thần cực kỳ lăng lệ này không hiểu còn bí pháp gì, quanh mình bao trùm bảy ngũ sắc hà quang quang hoàn, trông càng siêu nhiên thoát tục như thần linh.
"Đây là Nam Minh chân nhân ở Nam minh quỳ thủy đảo, không ngờ y quy thuận Ngọc Hành đại lục! Y là tu sĩ Kim đơn ngũ trọng!" Không ít người nhận ra bạch y thanh niên.
Đó là tán tu trong thủy vực bên ngoài Thiên khung Thiên Huyền đại lục, lấy được một thượng cổ động phủ, trông còn trẻ nhưng thật ra là một lão quái hơn ba trăm tuổi, mấy chục năm không hề lộ diện, tuyệt đại đa số tu sĩ không biết đến.
"Đứng ra thì sao! Làm chó còn sợ bị mắng hả!"
Một hắc sam trung niên đại hán không ưa hắn nên nhảy khỏi tảng đá đang ngồi.
"Cỡ chó như ngươi mà dám lớn tiếng trước mặt ta hả!"
Mặt biển sau lưng lan ra, Nam Minh chân nhân mắt lóe lên hàn quang, cách không chụp hắc sam trung niên đại hán.
"Chát!"
Vô hình khí tức khiến nhiều tu sĩ quanh hắc sam trung niên đại hán rùng mình, còn hắc sam trung niên đại hán chỉ Kim đơn tam trọng bị giữ cứng trên không, không thể trả đòn. Bạn đang đọc truyện được copy tại Truyện FULL
"Oành!"
Mấy tu sĩ quanh hắc sam trung niên đại hán cùng xuất thủ, quang hoa nổ tung cách y mười mấy trượng mới chặn được đòn này.
Nam Minh chân nhân phát ra uy năng vô hình vô sắc, trước khi tan không để lộ quang hoa.
"Vô sắc quỳ thủy thần pháp!"
Một lão nhân lưng còng như sắp xuống lỗ chặn trước hắc sam trung niên đại hán, mắt lóe lãnh quang, "Nam Minh, ngươi có thể đại biểu che bên đó? Nếu được thì lão phu không ngại đấu một trận."
Sau lưng hôi y lão giả, thần sắc mấy Kim đơn tu sĩ vừa xuất thủ và hắc sam trung niên đại hán đều kinh hãi, tuy ngăn được Nam Minh chân nhân nhưng họ đều chấn động, e mấy người liên thủ cũng không phải đối thủ của Nam Minh chân nhân.
"Song phương ước định đến bàn bạc, ai muốn động thủ thì Tây Tiên nguyên sẽ lấy mạng."
Một nam tử hơn ba mươi tuổi, trông thập phần trung hậu, nhưng toát lên sát ý băng lãnh đáp xuống cạnh hôi y lão nhân.
Tóc nam tử này vấn lên, mặc hoàng sắc tinh kim pháp y linh khí hình thành một vầng mặt trời chói lòa, có long hình đồ đằng. Nhiều người nhận ra là Tây Tiên nguyên chân truyền đại đệ tử Hoàng Vệ.
Hoàng Vệ nhìn Nam Minh chân nhân, song mục bắn ra quang hoa thực chất, ngưng thành lưỡng đạo bạch sắc phù lục, đồng thời khí tức từ Toái Ngọc cổ vực bao lấy Nam Minh chân nhân.
Khí tức này khiến Ngụy Tác và Linh Lung Thiên cùng giật mình.

Chương 992: Vượt hơn dự tính

Khí tức này sánh với khi cổ đế thi từ Âm dương phần hiển hiện ra, tuyệt đối không thể do Hoàng Vệ tu vi Kim đơn tứ trọng phát ra.
Ngọc Thiên tông và Tây Tiên nguyên đích xác bố trí kinh thiên cấm chế tại Toái Ngọc cổ vực, uy năng bao trùm sơn cốc, Hoàng Vệ tựa hồ là chỉ dẫn, có thể khiến uy năng cấm chế trấn áp lên bất cứ tu sĩ nào.
Chả trách Ngọc Thiên tông và Tây Tiên nguyên bức được Ngọc Hành đại lục đàm phán, khí tức này cả Ngụy Tác và Linh Lung Thiên cũng khó chống.
"Không phải chỉ các vị có cấm chế Tiên vương độ hư pháo, Hóa tinh cổ hoàng kích của bọn tại hạ đủ giết bất cứ ai."
Đột nhiên, một tu sĩ Ngọc Hành đại lục mặc đạm lục sắc ngọc y lăng không tới cười lạnh. Thần quang từ ngọn núi Ngọc Hành đại lục chiếm cứ rải ra, ngưng thành mấy nghìn ngân sắc quang điểm trên cao, như một vì sao tỏa khí tức không kém gì Toái Ngọc cổ vực.
Như hai tuyệt thế đại năng giằng co, nguyên khí dao động khiến tu sĩ trong sơn cốc rùng mình.
"Bọn ta không sợ gì cấm chế của Tây Tiên nguyên và Ngọc Thiên tông mà chỉ không muốn phá hoại thiên địa linh khí và địa mạch ở đây."
Tu sĩ Ngọc Hành đại lục lăng không lao tới mặc đạm lục sắc ngọc y, còn rất trẻ, chừng hai mươi bảy, hai mươi tám tuổi, tu vi Kim đơn tam trọng, công pháp cùng thuật pháp bất phàm, linh khí và hà quang hình thành từng dải bảo đới thần quang.Thần quang nhiễu thể, bảo đới triền thân, là kim đơn dị tượng được ghi trong điển tịch.
"Nếu ta không nhầm, cấm chế này mỗi lần đều rút ra số lượng thiên địa linh khí kinh nhân." Tu sĩ Ngọc Hành đại lục khí thế thập phần bất phàm chắp tay đứng đối diện Hoàng Vệ, lãnh đạm nói.
"Hóa ra là cấm chế này!"
Ngụy Tác hơi giật giật chân mày. Chả trách có thể phát ra khí tức như thế, hóa ra Ngọc Thiên tông và Tây Tiên nguyên bố trí cấm chế này tiêu hao linh khí kinh nhân. Hiển nhiên là cổ cấm đã thất truyền, hơn mười vạn năm nay, tu đạo giới không có nơi nào linh khí như ở đây. Bạn đang đọc truyện được lấy tại Truyenyy chấm cơm.
"Lần này song phương ngang nhau!" Lục bào lão đầu kêu lên. Trong sơn cốc, tu sĩ Thiên Huyền đại lục đều nhăn nhó. Hai làn khí tức tuyệt thế và áp lực vô hình khiến nhiều người rợn tóc gáy. Tu sĩ trẻ tuổi của Ngọc Hành đại lục lật bài tẩy của song phương.
Ngọc Thiên tông và Tây Tiên nguyên không chiếm ưu thế về cấm chế, đấu nhau thật sự thì cấm chế của hai bên đều vô dụng, chỉ còn trông vào thần thông của tu sĩ.
"Tại hạ không phá hoại song phương ước định, đây là ân oán riêng, không liên quan đến hội đàm." Nam Minh chân nhân lạnh giọng, thần thức uy áp không ngừng dồn lên hắc sam trung niên tu sĩ, "Có gan nói thì nên có gan quyết đấu?"
"Nói hay, để xem ngươi có dám quyết đấu với ta không!" Đột nhiên, tiếng hừ lạnh từ xa vang lên, lao tới cực nhanh, "Y nói ngươi là chó săn, ta bảo ngươi còn không bằng, muốn quyết đấu thì ta đây."
"Tu vi của y đã Kim đơn ngũ trọng hậu kỳ."
Ngụy Tác tỏ vẻ kinh hỉ, người nói mặc thanh sắc pháp y giản dị nhưng dấy lên khí tức nghịch thiên đầy kiên định, chính thị Ngọc Thiên tông chân truyền đại đệ tử Phong Ngô Thương.
Phong Ngô Thương đã biến đổi nhiều về linh khí, hình thành một quả trứng to trên đầu, linh khí sôi trào như có thứ gì đó sắp hình thành, tu vi đã đạt Kim đơn ngũ trọng hậu kỳ!
Rõ ràng, trong tình hình này, tông môn như Ngọc Thiên tông đã động dụng tích lũy, sử dụng những thứ bình thường tông môn không đành dùng.
Phong Ngô Thương đổi hẳn khí chất, đôi mắt thẳm sâu, như có lưu quang tung bay.
"Chó còn không bằng mà dám kêu gào, ta giết ngươi như giết chó mà thôi." Phong Ngô Thương bước tới, khí thế càng lúc càng mạnh, sát cơ vô biên.
"Phong Ngô Thương, người khác sợ ngươi chứ ta sợ gì!" Nam Minh chân nhân cười lạnh, bảy ngũ sắc hà quang quang hoàn rực quang hoa, hình thành màn sáng bảy tầng.
"Thừa lời, ra đây mau." Phong Ngô Thương cười lạnh khinh miệt, "Ta giết ngươi lập uy, cho tất cả thấy số phận của những kẻ chó săn."
"Phong Ngô Thương, cuồng vọng, ngươi tưởng mình là đối thủ của ta?"
Nam Minh chân nhân tế xuất đào hồng sắc ngọc chi, sáng rực hà quang.
"Xoẹt!!"
Hôi hắc sắc loan nguyệt dấy lên trước mặt Phong Ngô Thương, thế như chẻ tre, phán tan uy năng vô sắc vô hình của Nam Minh chân nhân, như một vì sao va vào hào quang của đào hồng sắc ngọc chi.
"Liệt khuyết tàn nguyệt! Sao lại thế được!"
Nam Minh chân nhân và nhiều tu sĩ kinh hô.
Hà quang bị chấn vỡ, uy năng hất Nam Minh chân nhân lùi liên tục.
"Xoẹt!!"
Hư không lại chấn động, Phong Ngô Thương lại phát ra Liệt khuyết tàn nguyệt, Nam Minh chân nhân cơ hồ tắt hết quang hoa.
"Dừng tay!"
Thanh niên Ngọc Hành đại lục mặc đạm lục sắc ngọc y và mấy nhân vật lợi hại của Chân Võ, Huyền Phong môn cùng quát, khí tức bừng lên định che cho Nam Minh chân nhân.
"Đây là ân oán riêng."
Đồng thời, Tây Tiên nguyên chân truyền đại đệ tử Hoàng Vệ lên tiếng, song mục bắn ra quang hoa, thanh niên Ngọc Hành đại lục mặc đạm lục sắc ngọc y và mấy tu sĩ Chân Võ, Huyền Phong môn rùng mình, khí tức kinh thiên trùm lên họ.
"Giết ngươi như giết chó!"
Phong Ngô Thương khí tức ngút trời, hôi hắc sắc loan nguyệt hất nát đào hồng sắc ngọc chi của Nam Minh chân nhân thân đoạn ép xuống.
"Phù!"
Bạch sắc pháp y của Nam Minh chân nhân không ngăn được, nhục thân thành tro.
"Giết được lắm!"
Phong Ngô Thương chỉ vài chiêu đã giết một đại tu sĩ đồng cấp khí thế bức nhân của đối phương, khiến phe Thiên Huyền đại lục phấn chấn.
"Phong Ngô Thương sao lại biết Liệt khuyết tàn nguyệt? Y có liên can gì đến tu sĩ họ Ngụy đã chết?"
Nhiều tu sĩ bàn luận, chỉ có Ngụy Tác bình tĩnh như thường ngồi trong một góc biết thật ra là việc gì.
"Một đàn chó săn, đó là hậu quả những kẻ cam tâm làm chó." Phong Ngô Thương như chiến thần giết Nam Minh chân nhân, nhãn thần lăng lệ quét về phía Chân Võ và Huyền Phong môn.
"Ngươi coi thường song phương ước định, diệt đại tu sĩ bên ta hả!" Thanh niên mặc đạm lục sắc ngọc y nhợt nhạt mặt mày quát, "Các ngươi gây sự trước, chắc không muốn đàm phán nữa."
"Không cần hư trương thanh thế. Các ngươi không sợ bọn ta ngọc thạch câu phần thì đã ra tay lâu rồi. Không đành bỏ qua linh khí ở đây thì đừng lớn lối, làm chó cũng nên biết cúp đuôi, đừng sủa nhặng xị." Phong Ngô Thương cực kỳ hùng dũng bước lên, bức bách mặc thanh niên đạm lục sắc ngọc y, "Y đã nói là ân oán riêng, ngươi không phục thì chúng ta đơn độc quyết đấu, phân sinh tử."
"Được!" Phe Thiên Huyền đại lục sôi trào nhiệt huyết, nhiều người kêu hay, "Làm chó thì nên biết cúp đuôi!"
"Ngươi!" Thanh niên mặc đạm lục sắc ngọc y run lên, nhưng thấy Phong Ngô Thương đánh cho Nam Minh chân nhân không có sức trả đòn, ba chiêu là lấy mạng thì y biết không địch nổi, không dám đáp.
"Thế nào, tu sĩ Thiên Huyền đại lục không phải thích đơn độc quyết đấu hả? Tu vi cao là có thể tùy ý xưng hô người ta là chó, như thế thì ta cũng gọi các ngươi như thế được không?" Cùng lúc, khí tức hùng hậu trút xuống, Ngụy Tác và Linh Lung Thiên nhìn lên.
Ngụy Tác và Linh Lung Thiên biếto ngay có một thần huyền đại năng Ngọc Hành đại lục giáng lâm.
Giọng nói vang lên, thần huyền dị tượng cùng mùi đàn hương rải khắp sơn cốc.
Đích xác là một thần huyền đại năng, không có linh khí hiển lộ nhưng ràn rạt uy nghiêm, thanh sắc thần quang tại chảy dưới chân như đứng trên thần tuyền lướt tới.
Nhiều tu sĩ Thiên Huyền đại lục trong sơn cốc bị khí tức kinh nhân ép đến nín thở, Ngụy Tác và Linh Lung Thiên ngầm đưa mắt trao đổi.
Thần huyền đại năng này rất trẻ, khí huyết khí tức như mặt trời mới mọc, chắc chỉ hơn ba mươi tuổi, cao lớn đĩnh bạt, hiện rõ thiên tư, mặc huyền thiết sắc pháp y khiến thân thể như một thần binh. Gương mặt tuấn dật bất phàm, nhất là đôi mắt rất sáng, lấp lánh tử sắc thần quang, hoàn toàn ra vẻ cao cao tại thượng, đứng trên mọi Kim đơn đại tu sĩ.
Thần huyền đại năng trẻ tuổi này chỉ tu vi Thần huyền nhất trọng, đối với Ngụy Tác và Linh Lung Thiên thì không có gì kinh nhân, nhưng quan trọng nhất là qua lời tu sĩ Ngọc Hành đại lục lúc trước, cả hai chưa từng nghe nói có một thần huyền đại năng như thế.
Số lượng thần huyền đại năng Ngọc Hành đại lục cao hơn tính toán!
"Thế nào, phục hay không?" Thần huyền đại năng đó mắt rực tử quang đi đến trước Phong Ngô Thương.

Chương 993: Cách biệt quá xa

Cả sơn cốc lặng ngắt, tu sĩ Ngọc Hành đại lục tuy trẻ nhưng thần huyền và kim đơn là khoảng cách khó vượt qua, chỉ khí tức đã như vương giả chân chính giáng lâm, khiến nhiều người run rẩy, Kim đơn tu sĩ mà dám lên tiếng là sẽ bị mất mạng ngay.
"Chát!"
Thần huyền đại năng trẻ tuổi lại đi thêm một bước trên không trung, tuy nhiên cước đạp hư không nhưng thanh sắc hồng quang như vô số thanh sắc thần kiếm bắn đi bốn phương tám hướng, vang lên tiếng giẫm vào trống trận.
So với thần huyền đại năng, phổ thông Kim đơn tu sĩ không khác gì cục bột, còn đối phương là ngọn núi, khí thế ép đến nghẹt thở.
"Đánh thì đánh!"
Phong Ngô Thương mắt rực lệ mang chưa từng có, không hề sợ hãi, dưới chân đột nhiên rực lên ngân sắc quang hoa, từng đạo tôn chói lòa ảo hóa thành, ép tới thần huyền đại năng trẻ tuổi.
"A!"
Nhiều người kinh hô, cơ hồ không ai ngờ đối diện uy nghiêm của đại năng hơn hẳn mà Phong Ngô Thương lại trực tiếp xuất thủ!
"..." Thần huyền đại năng trẻ tuổi của Ngọc Hành đại lục ngạc nhiên, không ngờ Phong Ngô Thương lại cứng cỏi đến thế."Chát!"
Thần huyền đại năng trẻ tuổi của Ngọc Hành đại lục phát ra thanh sắc thần uy, ngưng thành thương thúy cự sơn, chấn tan đạo tôn của Phong Ngô Thương, đồng thời đạo đạo ngân sắc quang trụ xung kích trúng y, khiến y lùi liên tục, hộc lên nhợt nhạt mặt mày.
"Nhục thân cũng không thể khống chế thống khổ, thi pháp cũng bị ảnh hưởng, thần huyền cỡ này chỉ thế mà thôi, ta đột phá thần huyền tất giết ngươi như giết chó!"
Phong Ngô Thương bị thanh sắc thần hồng quét trúng, hộc máu nhưng đồng thời gầm vang trời, không lùi mà tiến, không ngừng phát ra tinh quang đạo tôn.
"Bắc minh đấu chuyển, nhiên nguyên thiên pháp!"
"Phong Ngô Thương như chiến thần! Với kim đơn tu vi và thuật pháp áp chế thần huyền đại năng!"
Cơ hồ mọi tu sĩ tại trường ngẩn ra rồi tu sĩ Thiên Huyền đại lục gào vang!
Phong Ngô Thương đấu kiểu này khác nào tự hủy, nhưng ý chí của y như thép, chấp nhận để nhục thân và thọ nguyên tổn thương, thi pháp không hề đình đốn, còn thần huyền đại năng trẻ tuổi vốn có tốc độ thi pháp và uy năng thuật pháp hơn hẳn nhưng mỗ lần bị uy năng thuật pháp của y đả thương là lại làm chậm tốc độ thi pháp, bị áp chế chặt chẽ.
Cứ đấu, Phong Ngô Thương khẳng định không thể thắng nhưng với kim đơn tu vi đánh cho một thần huyền đại năng cực kỳ chật vật, đủ khiến tu sĩ Thiên Huyền đại lục đối địch Ngọc Hành đại lục sôi lên nhiệt huyết.
"Ngươi!"
Thần huyền đại năng trẻ tuổi của Ngọc Hành đại lục đột nhiên kinh hô.
Sắc mặt Tây Tiên nguyên chân truyền đại đệ tử Hoàng Vệ cực kỳ băng hàn, song mục lại phát thần quang, khí tức trong Toái Ngọc cổ vực có thể hủy diệt tất cả đột nhiên trùm lên thần huyền đại năng trẻ tuổi khiến y rùng mình.
"Không cần sợ, đây là ân oán riêng, bọn ta tuyệt đối không vi phạm song phương ước định." Hoàng Vệ như thể miệt thị liếc thần huyền đại năng trẻ tuổi.
"Oành!"
Phong Ngô Thương thừa cơ phát ra Liệt khuyết tàn nguyệt, giáng vào thần huyền đại năng hơi sững lại.
"A!"
Liệt khuyết tàn nguyệt cách thần huyền đại năng trẻ tuổi hơn mười trượng mới bị chặn lại, uy năng va nhau khiến y run lên, khóe miệng rỉ máu, mắt hiện rõ thần sắc kinh nộ dị thường.
"Hạ lưu!"
Không ít tu sĩ Ngọc Hành đại lục giận xì khói.
Rõ ràng Hoàng Vệ lợi dụng cấm chế phân tán tâm thần của thần huyền đại năng trẻ tuổi nhưng qua miệng y lại như đối phương nhát gan.
"Được lắm!"
Ngụy Tác sôi nhiệt huyết, có hảo cảm với Hoàng Vệ, nảy ý kết giao.
Tây Thiên tông chân truyền đại đệ tử tuy trông tư chất phổ thông, trung hậu thành thực, nhưng rõ ràng hoàn toàn không thể trông mặt mà bắt hình dong.
"Được rồi, đợi ngươi đột phá đến thần huyền rồi giết y, hà tất vì một kẻ kém hơn, tương lai phải ngưỡng vọng mình mà hao phí nguyên khí."
"Chát!" Giọng nói như thuật lại sự thực vang lên, ánh sáng như ánh trăng ngăn giữa Phong Ngô Thương và thần huyền đại năng trẻ tuổi.
Một thần huyền đại năng thắt bạch sắc ngọc đái, mặc xích kim sắc hà quang pháp y, như vầng áng đáp xuống.
Tu sĩ này không chỉ cao lớn, chân tay tựa hồ thiên sinh dị bẩm, to hơn tu sĩ bình thường.
Uy thế vô cùng chấn động, xích kim sắc quang trụ cỡ ngón tay không ngừng hiện ra quanh y, như một sợi dây thẳng tắp nối xuống đất.
Xích kim sắc quang trụ trút xuống, không ngừng dấy lên bong bóng, huyền ảo cực độ.
"Thần huyền tam trọng?"
Ngụy Tác nhìn sang thần huyền đại năng cao lớn. Phong Ngô Thương xưng hô là sư tôn, không rườm lời dừng lại ngay thì gã biết đó là Ngọc Thiên tông tông chủ. Ngụy Tác nhận ra ông ta là Thần huyền tam trọng tu sĩ, chỉ không biết đã lĩnh ngộ được thần văn, được đại đạo pháp vực hay chưa.
"Ngươi nói gì hả!"
Thần huyền đại năng Ngọc Hành đại lục cơ hồ tức xì khói.
"Thế nào, dám lớn tiếng với ta?" Ngọc Thiên tông tông chủ lạnh lùng nhìn đối phương, tinh quang cự chưởng ấn tới, hất y văng đi.
"..." Sắc mặt phe Ngọc Hành đại lục khó coi cực độ, nhưng không dám lên tiếng, ai cũng thấy Phong Ngô Thương như đúc từ Ngọc Thiên tông tông chủ, ông ta cứng rắn khôn tả, ai dám lên tiếng là bị đập chết ngay.
"A..." Mũi thần huyền đại năng Ngọc Hành đại lục rỉ máu, tuổi của y tu thành thần huyền xứng danh thiên tài thiên cổ hãn kiến nhưng với khí thế lăng nhân bức chiến, bị Phong Ngô Thương đánh lùi rồi bị Ngọc Thiên tông tông chủ làm nhục đánh bay, khiến y giận run người.
"Còn dám lớn tiếng, ta không ngại giết ngươi. Trong số người đàm phán, có thêm ngươi chẳng thiếu chẳng thừa." Ngọc Thiên tông tông chủ hoàn toàn không coi thần huyền đại năng trẻ tuổi ra gì.
"Oành!"
Đột nhiên, thần huyền hương khí đặc biệt lan tràn, khí tức cực độ khiến phong vân biến sắc, thinh không rực rỡ, vân hà trên cao dạt ra, để lộ quang trụ chói lòa.
"Thế nào, Ngọc tông chủ định bắt nạt hậu sinh vãn bối hả?"
Hư không trút xuống một đạo khí lưu trắng xóa như nọn núi.
Một đạo nhân gầy gò đội bạch cốt quan bước ra, uy thế ngút trời như thần vương chân chính, thần thánh và uy nghiêm không thể mạo phạm.
Từng vòng bạch sắc thần quang quấn quanh đạo nhân, hình thành bạch cốt bảo tọa, phía trên có bạch cốt ma thần tám đầu hai mươi bốn tay đặc biệt. Nguồn truyện: Truyện FULL
Đó không phải linh khí, hoàn toàn là thần huyền uy năng khiến nguyên khí chấn động thần quang tự nhiên hóa thành, đại biểu cho thần uy của công pháp cùng thuật pháp mà thần huyền đại năng tu luyện.
"Thần huyền tam trọng hậu kỳ, chắc đã lĩnh ngộ được pháp vực, thực lực ứng trên Ngọc Thiên tông tông chủ." Linh Lung Thiên đột nhiên âm cho Ngụy Tác.
"Đây là thần huyền đại năng nào của Ngọc Hành đại lục? Uy thế kinh nhân như thế, tựa hồ còn hơn Ngọc Thiên tông tông chủ!"
Phe Thiên Huyền đại lục kinh hãi, đối phương đã hiện thân hai thần huyền đại năng, mà thần huyền đại năng đội bạch cốt quan như mang theo nhất phương thiên địa đáp xuống khiến họ bất giác kính sợ.
"Chát!"
Từng làn khí tức rùng mình giáng lâm.
Bốn tu sĩ dấy lên thần huyền dị tượng cùng các loại thần quang đáp xuống, cả sơn cốc chìm trong quang mang.
Bốn người!
Có tới bốn thần huyền đại năng cùng tới.
Sơn cốc tựa hồ có thêm nhiều nguyên khí pháp tắc đặc biệt, ép cho mỗi người có cảm giác thân thể nặng gấp mười mấy lần.
Tới sáu thần huyền đại năng!
Ngọc Hành đại lục xuất hiện tới sáu thần huyền đại năng, thanh thế này quá chấn động!
Tuy đã có dự cảm Ngọc Hành đại lục thực lực kinh nhân, nhưng thấy sáu thần huyền đại năng bao trùm thần quang khắp sơn cốc, tu sĩ Thiên Huyền đại lục đều thấy bất lực.
Một thần huyền đại năng đều như cây cột chống trời, mà tới sáu người, thực lực song phương tựa hồ quá chênh lệch.

Chương 994: Không đủ tư cách

Đồng thời giáng lâm bốn thần huyền đại năng, trong đó có hai người quen của Ngụy Tác: Huyền Phong môn tông chủ Diệp Huyền Thành và Chân Võ tông chủ Hứa thần quân.
Diệp Huyền Thành mặt mày băng lãnh như đao, thể nội và quanh mình rít gào như mang theo cửu thiên cương phong.
Hứa thần quân ràn rạt thần quang như một vì sao, khí tức bình ổn, như lấy được bảo vật nào đó nên hoàn toàn khu trừ ảnh hưởng bất lợi của Ngụy Tác trước kia.
Hai thần huyền đại năng còn lại là một hoàng giả mặc kim giáp, một đạo nhân mặc bích lục sắc đạo bào.
Kim giáp hoàng giả thập phần uy nghiêm, mặt mũi vuông văn, kim giáp toàn là long đầu phù điêu, phần đầu là một long đầu kim quang lấp lánh bao lấu nửa đầu y.
"Có thiên long khí tức! Đây là đầu viễn cổ kim long!" Lục bào lão đầu kêu lên, mắt Ngụy Tác ánh lên.
Long đầu đó không đúc bằng tinh kim mà là đầu một thiên long, ràn rạt long uy viễn cổ thiên long.
Kim sắc chiến giáp khẳng định phi phàm, pháp y bình thường không so được.
Trừ chiến giáp ràn rạt thiên long long uy thì trên đầu hoàng giả có vô số tử sắc điện quang lấp lóe, tự nhiên hình thành một lôi cầu mấy chục trượng, quang mang khiến người ta không thể nhìn thẳng.Đạo nhân mặc bích lục sắc đạo bào mặt mày phổ thông, nhưng mái tóc đều như bích ngọc nlấp lánh linh quang, tung bay trên không thành quỹ tích, cơ hồ đang dệt ra nguyên khí pháp tắc.
Y thong thả bước trên không, mỗi bước đều có hơn trăm đóa bích ngọc đạo liên hóa ra, mỗi đóa có vô số quang văn tỏa sáng.
Là một kinh thiên cường giả đã lĩnh ngộ được đại đạo pháp vực, mỗi bước dệt lên một thần vực uy năng khó tưởng tượng nổi, ít nhất cũng ngang cấp Vũ Hóa Ứng Thiên.
Sơn cốc lặng ngắt, phe Thiên Huyền đại lục không ai nói thành lời.
Ngọc Thiên tông tông chủ đích xác mạnh mẽ, thần thông kinh nhân, nhưng một mình không thể chống nổi sáu thần huyền đại năng, uy thế ép cho linh quang quanh Phong Ngô Thương và Ngọc Thiên tông tông chủ tan từng lớp, một đấu sáu không thể chống cự được, chỉ e một vài chiêu là bị diệt.
"Hừ!"
Ngọc Thiên tông tông chủ bị áp ép đến khó chịu nhưng vẫn hừ lạnh, nhìn đạo nhân đội bạch cốt quan, "Vạn tông chủ muốn đơn đả độc đấu, mỗ không cự tuyệt."
"Tại hạ không còn là thanh niên, hà tất sính cái dũng của thất phu." Đạo nhân lạnh lùng nhìn Ngọc Thiên tông tông chủ, "Bọn ta có sáu, các hạ chỉ một, có tư cách gì để đấu?"
"Đường đường Minh Thổ tông tông chủ cũng thế mà thôi." Ngọc Thiên tông tông chủ cười lạnh, nhìn Diệp Huyền Thành và Hứa thần quân, "Còn hai ngươi? Dám đơn đấu với ta không?"
"Từ khi ta tu đạo, chưa từ chối trận nào." Diệp Huyền Thành trầm giọng, sát cơ chấn động hư không, "Nhưng vấn đề không phải đấu hay không mà ngươi chỉ thực lực này không đủ tư cách đàm phán. Không cần nói đến công bình."
"Không phải đường đường Tây Tiên nguyên tông chủ không có mặt chứ, sợ không dám tới hả. Chỉ một thần huyền đại năng như các hạ không có tư cách đàm phán gì." Kim sắc chiến giáp hoàng giả cất tiếng ồm ồm, "Tu sĩ như chúng ta, không vì chút tức mà hao tổn nguyên khí."
"Chỉ mình các hạ thì không cần đàm hay phán gì." Lục sắc pháp y đạo nhân bình tĩnh lên tiếng nhưng khí tức ép cho nhiều tu sĩ trong sơn cốc gần nghẹt thở, "Tiếp theo bọn ta sẽ ngạnh tiếp cấm chế, trực tiếp tấn công Toái Ngọc cổ vực."
"Thế nào, Thiên Huyền đại lục không còn ai hả, dám đối địch với bọn ta chỉ có một thần huyền đại năng?" Minh Thổ tông tông chủ cười nhạo Ngọc Thiên tông tông chủ.
Cơ hồ mọi tu sĩ Thiên Huyền đại lục tắt tiếng, rõ ràng bị làm nhục trắng trợn nhưng họ gần như không đứng lên được.
Sáu thần huyền đại năng sáu cây trụ kình thiên trấn áp sơn cốc, thực lực cách nhau quá xa, Kim đơn tam trọng đại tu sĩ, trước mặt thần huyền đại năng lĩnh ngộ được đại đạo pháp vực cũng như sâu kiến. Bạn đang đọc truyện tại Truyện FULL - www.Truyện FULL
"À!"
Đột nhiên, mọi thần huyền đại năng, kể cả Ngụy Tác và Linh Lung Thiên đều nhìn lên thinh không.
Tịch dương như máu, thinh không rực quầng ráng, nhuộm đỏ cả hoang nguyên, nhưng giọng nói già nua vang khắp thiên địa cùng thân ảnh lao nhanh tới.
"Ngọc tông chủ, tại hạ đến cùng kháng địch!"
Khí tức độc hữu của thần huyền đại năng cùng giọng nói già nua vang vang.
"Là y?"
"Ông ta đã đột phá đến thần huyền liễu?"
Ngụy Tác tỏ rõ vẻ kinh hỉ, Linh Lung Thiên cũng trợn tròn mắt.
Mục lực cả hai hơn xa tu sĩ thông thường, nhận ra người đến một lão đạo cực kỳ già nua, đầu tóc cơ hồ rụng hết, nếp nhăn trên mặt như dao khắc, mặc đạo bào nền xanh, có vân đỏ như quỹ tích sao băng.
Lão đạo già nua lướt tới, linh quang hình thành mấy chục sợi lông đuôi phượng hoàng dài bay múa trên không.
Lão đạo, nằm ngoài ý nghĩ của Ngụy Tác và Linh Lung Thiên, là Vô Kỵ thiên cung Vũ Hoàng chân nhân!
Ngụy Tác và Linh Lung Thiên co đến Vô Kỵ thiên cung, nhưng Vô Kỵ thiên cung gặp phải thú triều kinh nhân nên không còn gì.
Gần Vô Kỵ thiên cung, Ngụy Tác và Linh Lung Thiên thậm chí gặp mấy con thần huyền cấp yêu thú, vừa đánh vừa chạy mới giết được. Cả hai không ngờ Vũ Hoàng chân nhân không những không chết trong thú triều mà còn đột phá đến thần huyền tu vi, xuất hiện tại đây.
"Vũ Hoàng chân nhân! Vô Kỵ thiên cung Vũ Hoàng chân nhân!"
"Y đã đột phá đến thần huyền!"
Rất nhanh, tu sĩ Thiên Huyền đại lục trong sơn cốc nhìn rõ, kích động hô to.
Thiên Huyền đại lục lại có thêm một thần huyền đại năng xuất hiện!
Vũ Hoàng chân nhân còng xuống, trông cực già nhưng bước tới thập phần kiên định, toát lên khí tức ngọc thạch câu phần.
"Cung hỉ Vũ Hoàng đạo hữu tấn thăng thần huyền!"
Ngọc Thiên tông tông chủ hơi ngạc nhiên, đoạn lên tiếng.
"Có gì đáng mừng đâu..." Vũ Hoàng chân nhân thở dài, mục quang và dáng vẻ thập phần thương tang.
"Đột phá thần huyền chưa lâu, có thêm cũng vô dụng." Chân Võ tông tông chủ Hứa thần quân cười lạnh.
"Hứa thần quân, ngươi đã quên khối thiên địa nào cho ngươi tu vi này... sơn môn Vô Kỵ thiên cung không còn, lão hủ không còn gì lưu luyến, có tin trận tới, lão hủ cùng ngươi đồng quy vu tận?" Vũ Hoàng chân nhân từ từ bảo Hứa thần quân.
"Tiếc là các ngươi chỉ có hai người, giết ta sao được." Hứa thần quân cười lạnh.
"Hay lắm, Vũ Hoàng đạo nhân, với câu này thì chốc nữa khai chiến, tại hạ bất chấp tất cả cùng cac hạ giết y." Ngọc Thiên tông tông chủ chỉ vào mũi Hứa thần quân.
Khí thế và nhãn thần cả hai khiến Hứa thần quân sững lại lạnh người.
"Ban nãy ai nói lão hủ sợ không tới? Lão hủ chỉ hoàn thiện cấm chế nên nghỉ ngơi một chút mà thôi."
Cùng lúc, giọng nói bình hòa từ Toái Ngọc cổ vực vang lên, ai cũng nghe rõ.
Một lão giả mặc ái gai màu trắng xuất hiện từ một linh quang quang tráo trong Toái Ngọc cổ vực. Lão giả trông thập phần phổ thông, không hề cao lớn, đầu tóc hoa râm, không có thần huyền khí tức lộ ra nhưng trên mặt ánh lên quang hoa khác lạ như ánh sáng trí tuệ.
Động tác lão không nhanh nhưng chỉ vài bước là đến phía trên sơn cốc, từ từ đáp xuống.
"Gian thương, lão đầu này tu vi rất cao, Thần huyền tứ trọng sơ giai." Linh Lung lén truyền âm cho Ngụy Tác khiến chân mày gã giật giật.
Đỉnh cấp cường giả trong truyền thuyết của Thiên Huyền đại lục đều xuất hiện.
Ngụy Tác tuy không biết Thiên lan thần hải kính vốn thuộc về lão giả này nhưng biết là Tây Tiên nguyên tông chủ Hoàng Đạo Quân. Duy nhất vượt ngoài dự liệu là tu vi của lão.
Hoàng Đạo Quân tu luyện công pháp cùng thuật pháp rất đặc biệt, không có Linh Lung Thiên truyền âm, gã cung không cảm tri được Hoàng Đạo Quân tu vi gì.
"Hiện tại lão hủ đến rồi, chúng ta ngồi xuống nói chuyện thôi."
Lão giả mặc áo gai, trông bình thường đến cạnh Vũ Hoàng chân nhân, hành lễ đoạn bảo sáu cường giả Ngọc Hành đại lục.
"Ban nãy ta nói các hạ sợ không dám đến, thế nào, chỉ có ba người hả? Thêm các hạ cũng chưa đủ tư cách." Kim sắc thần giáp hoàng giả bước lên diệu vũ dương uy với Hoàng Đạo Quân.
"Vậy hả?"
Hoàng Đạo Quân mỉm cười, chát một tiếng, lục quang trực tiếp diễn hóa trên kim giáp hoàng giả, vô số quang văn hình thành lục sắc thúy trúc ép xuống.
"Oành!"
Kim giáp hoàng giả lóe lên vô số lôi quang dệt thành pháp tắc.
Lôi quang thiên địa tan trong tích tắc, thân thể kim giáp hoàng giả bị hất xuống đất, đá bay loạn xạ, tạo thành một hố sâu.
"Chát!"
Minh Thổ tông tông chủ dựng lên bạch sắc thiên địa, bên trong có vô số bạch cốt đại sơn diễn hóa, mới ngăn nổi đòn của Hoàng Đạo Quân.
"Các hạ tối đa ngăn được hai người bọn ta liên thủ, chưa có đủ tư cách." Chặn xong, Minh Thổ tông tông chủ cười lạnh bảo Hoàng Đạo Quân.

Chương 995: Giết đến lạnh mình?

Sắc mặt tu sĩ Thiên Huyền đại lục thập phần khó coi.
Kim giáp hoàng giả tuy bị đánh rớt nhưng không bị thương.
Minh Thổ tông tông chủ và kim giáp hoàng giả đều đã lĩnh ngộ được đại đạo pháp vực, nếu như lời Minh Thổ tông tông chủ thì Hoàng Đạo Quân tối đa chỉ đấu ngang tay hai người liên thủ, bốn thần huyền đại năng còn lại vẫn chiếm ưu thế áp đảo, song phương mà đại chiến, ba thần huyền đại năng Thiên Huyền đại lục chỉ vài chiêu là mất mạng.
"Bạch tông chủ e nhìn lầm rồi."
Cùng lúc, Ngụy Tác và Linh Lung Thiên hơi run lên, nhìn về ngọn núi bị Ngọc Hành đại lục chiếm cứ, một giọng nói ngọt ngào như trân châu rơi xuống đĩa ngọc vang lên, đoạn một nữ tu lăng không đi tới.
Nữ tu cực kỳ xinh đẹp, cũng cao ráo như Nam Cung Vũ Tinh, mặ trái xoan, ngực nở eo thon, da trắng như ngọc, ăn vận theo lối nữ vương, mặc kim sắc long phượng bào tay rộng và đuôi áo dài, tóc buông như thác đổ, đội phượng quan, phát ra thất sắc hà quang hình thành những dải màu rực rỡ.
Hoàn toàn là một nữ thần, nữ tu đế vương, phát ra vương giả khí tức.Ngũ quan đẹp đẽ cùng khí tức uy nghiêm như nữ vương đan nhau, hình thành vẻ đẹp kinh nhân, khiến Ngụy Tác quen thấy tuyệt thế mỹ nữ cũng động lòng.
A!
Sơn cốc vang lên tiếng hít hơi lạnh, cơ hồ phe Thiên Huyền đại lục đều kinh hãi.
Lại một thần huyền đại năng!
Nữ vương bước mỗi bươc trên hư không, ngay cả thinh không ngoài xa cũng có vô số quang hoa lấp lánh, nguyên khí chấn động khiến nhiều tu sĩ trong cốc chấn động khí huyết, tâm tạng như sắp nổ.
Uy thế của nữ vương này tựa hồ kinh nhân hơn mấy tu sĩ Ngọc Hành đại lục kia.
"Nữ nhân này là tu sĩ Thần huyền tứ trọng, ngang với lão đầu Tây Tiên nguyên." Linh Lung Thiên truyền âm cho Ngụy Tác.
"Không biết là danh môn tu sĩ nào của Ngọc Hành đại lục?" Hoàng Đạo Quân nãy giờ bình hòa cũng tỏ rõ nét ngưng trọng hỏi nữ vương.
"Tại hạ là Vu thần nữ, đến từ Đông Lai bí cảnh." Nữ vương điềm đạm nhưng tỏ rõ uy nghiêm vương giả.
Đây là khí tức tự nhiên của vương giả một phương, tại vị trong thời gian lâu mới có, không phải cố ý hiển lộ.
"Đông Lai bí cảnh, không phải tam đại siêu cấp tông môn mà là tứ đại siêu cấp tông môn!" Ngụy Tác và Linh Lung Thiên cả kinh, qua lời sáu Kim đơn tu sĩ Ngọc Hành đại lục thì họ biết Đông Lai bí cảnh là một siêu cấp đại tông môn thập phần thần bí địa, Vạn Hoàng cung cũng thế, thực lực còn hơn siêu cấp tông môn khác.
"Không ngờ không chỉ Trung thiên tử lôi tông, Minh Thổ tông và Bích Tỳ tông, có cả Đông Lai bí cảnh." Hoàng Đạo Quân càng lúc càng ngưng trọng, xem ra hiểu Đông Lai bí cảnh hơn nhiều Ngụy Tác và Linh Lung Thiên.
Nữ vương mỉm cười, phong hoa tuyệt đại, uy nghi khuynh tận thiên hạ, đôi mắt dừng lại ở thần huyền đại năng trẻ tuổi, "Đông Lai bí cảnh có thần huyền đại năng ra mặt, là vị không được chư vị đạo hữu coi trọng này thôi."
"Hóa ra nàng ta là tu sĩ Đông Lai bí cảnh." Ngụy Tác nhíu mày.
Thần huyền đại năng trẻ tuổi bị Phong Ngô Thương áp chế lúc trước cũng là tu sĩ Đông Lai bí cảnh, đột phá chưa lâu, xem ra Đông Lai bí cảnh thậm chí không có có hai thần huyền đại năng.
"Hoàng tông chủ đấu pháp với tại hạ, thắng bại ngang nhau... Bọn tại hạ đông thế này, nếu các vị không chịu nhường đất thì e mấy tông môn sau này không còn." Vu thần nữ vẫn điềm đạm, nhưng giọng nói khiến nhiều tu sĩ chấn động tâm thần.
"Vu đạo hữu nói không sai." Hoàng Đạo Quân không phản bác là liếc về Toái Ngọc cổ vực.
"Chát!"
Cơ hồ đồng thời, khí tức mênh mông đột nhiên rủ xuống, hoàn toàn không kém gì Hóa tinh cổ hoàng kích của Ngọc Hành đại lục và Tiên vương độ hư pháo của Ngọc Thiên tông.
Khác nhau là khí tức này từ thiên ngoại giáng lâm, như có kinh thiên đại năng sắp tới.
"Lão phu không ngờ đến Đông Lai bí cảnh, bảy thần huyền, thực lực đích xác kinh thiên... Nhưng bên lão phu không chỉ có thế, 'Kỳ tiên đại thuật' của mấy vị đạo hữu Kỳ Tiên giáo để giết một thần huyền đại năng chắc không khó." Khí tức lộ ra, Hoàng Đạo Quân tiếp lời, "dù thực lực các vị hơn nhưng nếu chân chính khai chiến, ít nhất quá nửa các vị mất mạng."
"Chắc song phương nên ngồi xuống nói chuyện." Hoàng Đạo Quân nhìn nữ vương, bình hòa nói.
"Chi bằng song phương đừng có hằm hằm như sắp liều mạng?" Vu thần nữ không gật đầu đáp ứng, hơi mỉm cười, "Ngọc Hành đại lục tu đạo giới và tu sĩ Thiên Huyền đại lục bình thường không hề giao lưu, hôm nay song phương có không ít thanh niên tài tuấn tại trường, chi bằng tiền bối như chúng ta không nhúng vào, để họ giao lưu?"
Giao đấu giữa các cao thủ không phải thần huyền đại năng?
Cơ hồ mọi tu sĩ Thiên Huyền đại lục đều lóe lên mục quang, Vu thần nữ tựa hồ muốn nhìn rõ thực lực Kim đơn tu sĩ hai bên.
Hoàng Đạo Quân và Ngọc Thiên tông tông chủ, Vũ Hoàng chân nhân nhíu mày, cả ba đều có kinh nghiệm, suy nghĩ sâu xa hơn tu sĩ khác nhiều, thần thái Vu thần nữ cho thấy nàng ta còn bài tẩy.
Vu thần nữ tựa hồ không chỉ muốn xem Thiên Huyền đại lục có tu sĩ nào có tiềm năng uy hiếp nữa không mà còn dịnh qua tỷ thí, trừ khử những nhân vật hậu bối kinh tài tuyệt diễm.
"Thế nào, Hoàng đạo hữu không đồng ý?" Tháy bọn Hoàng Đạo Quân không đáp, Vu thần nữ như nữ vương chí tôn nhạt giọng: "Nói cho cùng, lần này bọn tại đàm phán, cùng các vị chung hưởng nơi này thì tương lai vẫn là các nhân vật hậu bối so kè. Với tu vi của chúng ta, muốn tiến một bước cực khó, cùng lắm chỉ khống chế lẫn nhau, nếu lớp trẻ Thiên Huyền đại lục không phải đối thủ của bọn tại hạ thì sau này tất sẽ bị đuổi khỏi nơi này, ngày sau Thiên Huyền đại lục càng không thể so với Ngọc Hành đại lục, như thế thì hôm nay cố chấp làm gì."
Hoàng Đạo Quân và Ngọc Thiên tông tông chủ nhìn nhau, còn chưa quyết định thì thần huyền đại năng trẻ tuổi của Ngọc Hành đại lục lại cười lạnh, "Thế nào, không dám hả? Tại thượng cổ tu đạo giới, nhiều đại tông môn để tránh tử thương kinh nhân và tổn hủy thiên tài địa bảo đang tranh đoạt nên tỷ thí kiểu này, các đại năng ngang tài ngang sức không xuất thủ, mặc cho môn hạ đệ tử song phương giao đấu."
"Tỷ đấu này từ thượng cổ có danh xưng đặc biệt là "Giết đến lạnh người'! Bên nào bị giết đến lạnh mình, không còn tu sĩ bước ra là thua, hôm nay các vị không địch nổi mà định chiếm nơi này, nếu dám đấu, bọn ta sẽ giết cho các ngươi e sợ!"
"
Đánh rắm! Thân là thần huyền, bị Phong Ngô đánh cho tơi tả mà dám lớn lối!"
"
Các ngươi không phải cậy nhiều thần huyền đại năng hả, không có nhiều như thế chưa biết ai giết ai sợ hãi đâu!" Thần huyền đại năng trẻ tuổi này để lại hình ảnh thất bại trong lòng phe Thiên Huyền đại lục, giờ lại ngông cuồng khiến nhiều tu sĩ mắng mỏ.
"
Ta bị đánh tơi tả?"
Thần huyền đại năng trẻ tuổi tỏ vẻ méo mó, bước lên một bước chỉ vào Phong Ngô Thương, "
Phong Ngô Thương, dám độc đấu với ta không!"
"
Nếu y dám, ta sẽ cho thấy ai mới tơi tả!"
Thần huyền đại năng trẻ tuổi cười lạnh với tu sĩ Thiên Huyền đại lục.
Ngọc Thiên tông tông chủ mắt bắn lệ mang, nhưng cố nén, Phong Ngô ban nãy chiếm tiên cơ, tuy khiến thần huyền đại năng trẻ tuổi của Đông Lai bí cảnh niên bị thương nhưng chắc chắn sẽ chết. Bạn đang đọc truyện tại Truyện YY - http://truyenfull.vn
"
Sư tôn, hôm nay con buộc phải đấu!" Phong Ngô Thương bước lên, đột nhiên hành đại lễ với Ngọc Thiên tông tông chủ đoạn dấy lên ý chí khôn tả nhắm vào thần huyền đại năng đối phương, "Nào, để ta cho ngươi biết ai sẽ run sợ."
Ai cũng thấy, Phong Ngô Thương quyết tử, Ngọc Thiên tông tông chủ hơi run tay nhưng không nói gì, ông ta hiểu niềm kiêu ngạo của Phong Ngô Thương, hiểu rõ tính cách y, trong tình hình này trừ phi ông ta xuất thủ trấn áp không thì không thể ngăn được. Phong Ngô Thương hành đại lễ là bái tạ ơn truyền kinh thụ đạo và nuôi dưỡng.
"
Giết y!"
Ý chí kiên định cực độ và chiến ý của Phong Ngô Thương khiến phe Thiên Huyền đại lục sôi lên nhiệt huyết, nhiều người hô vang trời.
Thần huyền đại năng trẻ tuổi của Đông Lai bí cảnh hơi nhợt sắc mặt, trong lòng thoáng dấy lên hàn ý.
"
Hà tất như thế, đệ tử của tại hạ dù giết được Phong Ngô Thương cũng phải trả giá kinh nhân." Vu thần nữ lắc đầu, nhạt giọng, "Cả hai đã đấu rồi, muốn đấu thì để sau những người khác đã."
"
Phong Ngô Thương, còn nhớ tán tu Linh Nhạc thành cùng thăm dò U Minh cung di tích không... là mỗ... mỗ sẽ giúp các hạ trừ khử y." Cùng lúc, một giọng nói truyền vào tai Phong Ngô Thương.
Phong Ngô Thương hơi run lên!

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau