THÔNG THIÊN CHI LỘ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thông thiên chi lộ - Chương 976 - Chương 980

Chương 976: Vận mệnh của Thiên khung

"Cứu tông chủ!"
Nhiều tu sĩ Công Đức tông hãi hùng kêu lên, phát ra đạo đạo uy năng ngăn đỡ Ngụy Tác.
Tuy thế không ai tin là đỡ được Liệt khuyết tàn nguyệt vì Công Đức tông tông chủ cũng không thể.
Sự thực là thế, chỉ gần đạt Thần huyền lưỡng trọng trung kỳ nhưng Ngụy Tác phát ra Liệt khuyết tàn nguyệt khiến thinh không chuyển màu đen bầm, hoàn toàn tương đương với hai tu sĩ Thần huyền tam trọng trung kỳ hợp lực.
"Oành!"
Công Đức tông cơ hồ tan hết uy năng, dù nhiều đại tu sĩ xuất thủ nhưng Công Đức tông tông chủ vẫn rống lên, bị đánh văng, kim sắc ba la hoa sau lưng tàn đi, khiếu vị rỏ máu.
"Chặn ta thì chết!"
Ngụy Tác quát to, chặn trước một nhũ bạch sắc đạo tôn.
"A!"
Cùng lúc, một đệ tử Đăng Tiên tông vừa phát ra một đạo tử sắc thần quang công kích Ngụy Tác liên kêu thê thảm, thân thể bị uy năng vô hình đánh nát thành máu trên không.
"Phù!"
Khí tức của Ngụy Tác rung lên, vượt mức Thần huyền lưỡng trọng trung kỳ.
"A!"
"A!"Đăng Tiên tông tông chủ và Công Đức tông tông chủ gầm lên, nhưng không dám đến gần Ngụy Tác, trơ mắt nhìn gã áp sát một nhũ bạch sắc đạo tôn khác.
"A, mau lên! Uy năng pháp trận sắp cạn, mau lên, tiểu tử! Mặc kệ chúng, chặn thêm mấy đạo tôn để nâng cao tu vi, khi đó chúng đều không phải đối thủ!" Lục bào lão đầu kêu lên, nhìn nhũ bạch sắc đạo tôn như chí tôn tiên đơn, lão càng hưng phấn.
"Cấm chế quả nhiên sắp tan uy năng."
Ngụy Tác mục quang quét vào, nhiều tinh trụ trong sơn cốc đã nứt, linh quang tan dần, nhũ bạch sắc đạo tôn dần ít đi.
"Oành!"
Hư không rung lên, phía trên sơn cốc, vô số thiên địa nguyên khí hình thành một quang nhân cao mấy trăm trượng bổ vào Trạm Đài Linh Lan trên bạch sắc ngọc đài, dấy động vô số cuồng phong thổi tung cát đá, mấy chục nhũ bạch sắc đạo tôn vì nguyên khí chấn động kinh nhân mà đổi quỹ tích, bắn đi bốn phương tám hướng.
Khí tức hùng hồn từ Trạm Đài Linh Lan bừng lên, thần huyền dị hương lan đi mấy trăm dặm.
Trạm Đài Linh Lan đột phá thần huyền thành công!
"Chát!"
Tích tắc triệt để đột phá, Trạm Đài Linh Lan nhắm Ngụy Tác phát ra chín mươi chín ngọn thác lưu quang do tinh quang tổ thành, ngọn nào cũng có khí tức kinh nhân, hư không bị uốn cong, khiến thần thức và cảm tri cong theo.
"Ta giúp ngươi đối phó y, ngươi cứ chặn các đạo tôn."
Linh Lung Thiên nheo mắt, từ sau lưng Ngụy Tác lướt ra, rực hôi sắc quang hoa áp sát Trạm Đài Linh Lan, dòng thác lưu quang tan vỡ.
Nhũ bạch sắc đạo tôn vô dụng với nó nên nó không chặn mà đi theo Ngụy Tác, tận giờ mới xuất hiện.
"Thực lực người này sánh với thần huyền!"
Thấy thần uy của Trạm Đài Linh Lan tan tành trước Linh Lung Thiên, mọi tu sĩ Công Đức tông và Đăng Tiên tông, kể cả Trạm Đài Linh Lan vừa đột phá đến thần huyền đều biến sắc.
"Phù!"
Ngụy Tác không hề dừng lại, phát ra hai làn Liệt khuyết tàn nguyệt, oanh kích Công Đức tông tông chủ và Đăng Tiên tông tông chủ, không để hai người xuất thủ công kích Linh Lung Thiên, đồng gã lại chặn trước một nhũ bạch sắc đạo tôn.
"Oành!"
"Oành!"
Quanh Đăng Tiên tông tông chủ và Công Đức tông tông chủ có không ít đại tu sĩ tụ lại, nhưng Ngụy Tác tung đòn thì tất cả tuy chặn lại nhưng không dám trả đòn.
"Chúng ta tốn công lại làm nền cho y! A!"
Cả hai toán đều thấy Ngụy Tác lại cắt đường một nhũ bạch sắc đạo tôn, khí tức lại bừng lên.
Trạm Đài Linh Lan nhợt nhạt mặt mày, phát ra đạo đạo thần uy cũng không ngắn được Linh Lung Thiên.
Vù!
Đột nhiên, Trạm Đài Linh Lan nghiến răng, mấy đạo quang hoa giáng vào sơn cốc.
"Chát!"
Ai nấy rùng mình, Ngụy Tác cũng dừng truy kích nhũ bạch sắc đạo tôn lướt ngang hư không.
Khí tức kinh nhân cực độ lan khắp hư không.
"Cách!"
"Cách!"
"Cách!"
Quang tự, tinh trong sơn cốc tan tành, nhũ bạch sắc tinh quang từ Thiên khung tan đi, biến thành hư quang!
"A!"
Năm, sáu tu sĩ Đăng Tiên tông bị hư quang quét trúng, hóa thành tro.
"A!"
Ai nấy cuống cuồng trốn chạy khỏi sơn cốc.
"Hoang thần chiết hư!"
Thân ảnh Trạm Đài Linh Lan cùng Hư không kim hồ biến mất, đoạn quát to, thân thể như co lại một nửa, thần huyền nguyên khí và thần quang hình thành một tấm kính dài, bẻ cong hư quang về phía Linh Lung Thiên và Ngụy Tác.
"Xoẹt!!"
Hư không chấn động, Ngụy Tác cực kỳ ngưng trọng đột nhiên xuất hiện cạnh Linh Lung Thiên đang lùi lại, lại phát động Động Hư bộ pháp.
Hoang tộc đại năng Hư Không đạo nhân đạo pháp cực kỳ kinh nhân, có thể dẫn đạo hư không đưa uy năng của Thiên khung đang tan biến chuyển hướng vào gã và Linh Lung Thiên.
Khí tức uy năng của Thiên khung thậm chí hoàn toàn siêu việt cổ đế thi, Ngụy Tác và Linh Lung Thiên không ngăn được.
"A!" Lục bào lão đầu kêu lên, từ cực độ hưng phấn biến thành cực độ hoảng sợ.
Khí tức hủy diệt nhất thiết lan tràn, Ngụy Tác cùng Linh Lung Thiên vượt hơn ba mươi dặm, nhưng uy áp vẫn ép đến sau lưng.
Ít nhất có bốn, năm cao thủ Công Đức tông và Đăng Tiên tông tan biến trong hư quang.
Đột nhiên, khi tức đó tan biến, như một món pháp bảo mất đi chân nguyên dồn vào.
"Cách!"
Thiên khung đột nhiên vang lên tiếng nổ. Bạn đang đọc truyện được lấy tại Truyenyy chấm cơm.
Mọi tu sĩ thoát chết nhìn lại, vạt Thiên khung đó xuất hiện một vết nứt!
Thiên khung lại có một vết nứt!
Một vết nứt này khiến tất cả chấn động, từ từ lan đi, ban đầu chỉ rộng mấy trượng nhưng rồi găm sâu xuống đất, vươn tới mây cao, đến chỗ ngoài tầm mắt tất cả.
"Chát!"
Ai nấy cứng người như bị giữ lại trên không, tâm thần chấn động. Quang hoa từ vết nứt phát ra, hình thành từng bức tranh.
Vẫn là cửu trọng hoàn đảo kim bích huy hoàng, tụ tập số lượng chí bảo khó tưởng tượng nổi.
Một kim sắc thiên thần có khí tức bao khắp thiên địa, cửu thiên thập địa duy ngã độc tôn đứng sững.
Y phất tay, hơn nghìn ngân y cường giả còn lại hóa thành thần văn, biến thành từng viên kim sắc lôi hoàn, tụ lại thành kim sắc trường kiếm khó tưởng tượng nổi chém vào bạch y tu sĩ không hiểu vì lý do gì vẫn tiến bước.
Hư không triệt để tan vỡ.
Như có vô số thiên địa tinh thần tan biến, bạch y tu sĩ từ hư không bước ra, tuy trên mình có vô số vết thương nhưng thản nhiên đến trươc mặt kim sắc thiên thần.
"Ầm, ầm, ầm..."
Tich tác đó không biết hai người phát ra bao nhiêu đòn, bao nhiêu thần uy va nhau, hủy diệt bao nhiêu hư không.
"Chát!"
Không ai ngăn được bạch y tu sĩ, bạch y tu sĩ đột nhiên vả mạnh lên mặt kim sắc thiên thần.
Kim sắc thiên thần cửu thiên thập địa, duy ngã độc tôn bị bạch y tu sĩ bạt tai văng đi!
Bạch y tu sĩ khẽ liếc, tựa hồ vừa đập chết một con muỗi.
"A!"
Kim sắc thiên thần tựa hồ gầm lên, vô lượng thần quang cùng các loại thần vực không ai nhìn rõ trấn áp xuống.
"Chát!"
Kim sắc thiên thần lại lãnh một bạt tai.
"Ngươi muốn thành thần của thiên địa nhưng tiếc là thế giới này không có thần, ta không phải, ngươi càng không."
"Ngươi coi người ta là chó, có biết thiên địa cũng coi ngươi như thế? Nhân thế ngắn ngủi, muốn đấu với thiên địa mà dựa vào tu vi, tự cho mình là thần, buồn cười thật!"
"Thế gian nếu có thần, ta sẽ trự diệt đi!"
Ý chí không thể ngăn cản đột nhiên xung kích vào óc Ngụy Tác. Bạch y tu sĩ cho kim sắc thiên thần biết không được khinh thường vận mệnh của ai, không cho phép thần khống chế.
Chấn động khôn tả lan khắp lòng Ngụy Tác, là niềm kính sợ đột nhiên với bạch y tu sĩ, không vì kính sợ đại thần thông mà vì kính trọng ý chí của y!
"Diệt! Diệt! Diệt! Diệt! Diệt! Diệt!"
Hủy thiên diệt địa!
Kim sắc thiên thần bị đánh như đánh chó.
Trong vô tận hư không, từng vì sao bị kéo xuống, thiên địa tan vỡ, vô số sinh linh đồ thán, vô số vẫn thạch, lưu hỏa, tinh thần nguyên khí, hủy diệt tất cả.
Bạch y tu sĩ bay lên, vô số thần thông, quang hoa tan đi, thiên địa sắp hủy diệt xuất hiện một Thiên khung.
"Ngươi định cứu cả thiên địa nhưng chân nguyên và tu vi không chịu nổi tổn hao này. Ngươi tưởng mình có thể cứu thế hả?"
"Thiên địa vạn vật đều là đồ chơi của cường giả, thế mà không rũ bỏ được thì ngươi sẽ bại trong tay ta!"
Kim sắc thiên thần cười vang, phát ra vô số kim sắc chuyển luân, Thiên khung hóa thành bảy mảnh.
"Chát!"
Đột nhiên vô số từ bi quang điểm từ cực bắc chi địa phát ra, chảy vào Thiên khung.
Bảy mảnh Thiên khung đột nhiên cố định, ngưng kết lại, hình thành bảy bạch sắc quang tráo bao lấy Thần châu đại lục.
Vô số tinh thần nguyên khí, dòng chảy vẫn thạch và vực ngoại yêu thú trút xuống, bên ngoài bảy bạch sắc quang tráo là vùng hoang vu núi non hiểm trở, mỗi nhất tích tắc lại biến hóa như thương hải tang điền. Bảy bạch sắc quang trơ trơ bao lấy bảy thần châu đại lục.
Hình ảnh tan đi, ý chí và khí tức nghịch thiên của bạch y tu sĩ còn chấn động trong thể nội Ngụy Tác khiến gã rúng động.
"Cách!"
Lại vang lên tiếng nổ.
Trên mảng Thiên khung đó có thêm một vết nứt thông thiên tiếp địa.
"Cách!"
Vết thứ ba... Vết thứ tư...
Cảnh tượng không thể hình dung nổi.
Từng vết nứt lan khắp Thiên khung từ tuyên cổ đến giờ vẫn trơ trơ.
Thiên khung ngoài xa lại nổ vang.
Từng mảnh Thiên khung không ngừng tan biến.
Thiên khung triệt để tan vỡ!

Chương 977: Bắt sống đại năng

"Tiểu Phong, sao lại không dụng tâm, tối qua ta truyền khẩu quyết Hắc Phong kiếm cho con mà giờ con chưa thuộc. Thúc thúc con giao con cho ta dạy chứ không phải đi chơi."
Cạnh Thiên khung, một trung niên hán tử Phân niệm cảnh mặc hoàng bào giáo huấn một hài đồng chỉ sáu, bảy tuổi.
"Hoàng bá bá đừng trách, hai ngày nay tiểu điệt đang học Ngũ lôi tâm pháp." Hài đồng cười ranh mãnh.
Trung niên hán tử nghiêm mặt, định nói gì thì đột nhiên biến hẳn sắc mặt, tắt tiếng.
"Hoàng bá bá, sao thế này! Thiên khung sao thế này!" Hài đồng không ngừng kinh hãi kêu lên.
Như tảng băng đột nhiên vỡ vụn, một vết nứt từ Thiên khung mé trái lan ra, từng mảng Thiên khung sập xuống, thoáng sau tất cả tan tành!

Hoang nguyên bên ngoài Thiên khung vang lên vô số tiếng thú gầm.
"Sư ca, thích Chung cô nương thì vì sao không nói, việc thế này vẫn cần nam nhân chúng ta nói trước."
Trên dốc núi, hai tu sĩ trẻ tuổi Chu thiên cảnh nằm trong bụi cỏ, ngậm một cọng cỏ, thư thái sưởi nắng. Bạn đang đọc truyện được copy tại Truyện FULL"Thôi vậy, chốc nữa rồi nói." Hắc bào thanh niên mắt to mày rậm thoáng nghĩ, bảo thanh y thanh niên đang khuyên, "Chung cô nương vẫn thích Bạch tuyết vũ hạc làm vật cưỡi, ta tìm giúp đã, dù gì cũng không gấp..."
Hai thanh niên đột nhiên biến hẳn sắc mặt, nhảy lên.
"Cách!" "Cách!"...
Tiếng nổ vang từ xa, nhũ bạch sắc quang mạc ngoài xa tan dần.
"Chung cô nương, làm đạo lữ của tại hạ nhé..." Trên đỉnh núi, một thanh niên mặc cẩm y, mặt mày lòe loẹt chỉ vào Thiên khung nói với một nữ tu mặc thúy sam.
"Đa tạ ý tốt của Triệu đạo hữu nhưng tại hạ chưa định cùng ai kết làm đạo lữ." Nữ tu cự tuyệt, rõ ràng có ý chán ghét thanh niên.
"Chung cô nương, tại hạ một lòng một dạ với cô nương, hỏi tại hạ yêu thương cô nương thế nào thì Thiên khung là lòng tại hạ, Thiên khung còn là tại hạ còn yêu cô nương." Thanh niên vẫn bám riết, nhưng rồi chợt trừng mắt như mắt cá chết.
Thiên khung đột nhiên xuất hiện một vết nứt lớn rồi sập xuống từng mảng, tan biến trước mắt y và nữ tu!
"A!"
Một toán tu sĩ cạnh Thiên khung hãi hùng, thoáng sau đã bị các loại yêu thú xé tan.
Thiên khung sau lưng họ tan đi, thú triều mênh mông hình thành, thiên địa sôi trào.
...
Tình cảnh ấy xảy ra ở nhiều nơi trong Thiên khung đại lục.
"Vết nứt Thiên khung... Thiên khung đã sập..."
Thiên khung đại lục không biết có bao nhiêu tu sĩ nhợt nhạt nín thở, đứng cũng không vững.
Ai nấy không dám tin vào mắt mình, Thiên khung có từ tuyên cổ, tạo cảm sẽ còn mãi lại tan vỡ.

"Thiên khung hình thành như thế hả.."
Ngụy Tác và Linh Lung Thiên đứng trên hư không, nhìn Thiên khung tan biến, tuy biết sẽ có ngày này nhưng vẫn cực kỳ chấn động.
Một tu sĩ tu vi nghịch thiên, có quyền thế bao trùm thiên hạ, cơ hồ sở hữu mọi chí bảo kinh nhân, định khống chế cả thiên địa, coi mình là thần, nhưng bị bạch y tu sĩ triệt để đánh rớt khỏi thần đàn.
Ta chỉ là phàm nhân, dù ngươi là thần, ta cũng giết ngươi!
Ý chí không gì ngăn nổi của bạch y tu sĩ khiến Ngụy Tác kính sợ.
Ngụy Tác chưa từng cho mình là đại nhân vật xuất chúng gì, mà chỉ là tiểu gian thương tiểu tán tu Linh Nhạc thành, lúc giết Lâm Thái Hư thì gã có ý nghĩ ta là tiểu tán tu cũng có thể kéo ngươi xuống ngựa.
Gã không nhìn rõ hoàn chỉnh tình cảnh sau cùng nhưng biết Thiên khung là do bạch y tu sĩ và một người khác ở cực bắc hi sinh vô số thần thông và tu vi hóa thành để bảo vệ tất cả.
"Xoẹt!!"
Đột nhiên, Ngụy Tác phát động Động Hư bộ pháp, đưa Linh Lung Thiên vượt hư không.
Kim sắc thần uy ép tới phía Ngụy Tác vừa tan biến, bừng nở vô số kim sắc ba la hoa.
Tích tắc đó Công Đức tông tông chủ và mấy cường giả phát động đòn đánh lén Ngụy Tác.
"Thiên khung bị các ngươi làm sập mà còn không biế kính sợ, dám đánh lén ta!" Ngụy Tác tránh khỏi đoạn nổi giận gầm lên một câu mà gã cũng không hiểu.
"Phù!" Một vừa chân truyền đệ tử Công Đức tông phát động thế công bị chấn tan thành máu!
"Bọn ta không biết kính trọng, đánh lén ngươi? Đừng quên ngươi lén vào Công Đức tông ăn trộm chí bảo, giết tu sĩ bản tông trước!" Công Đức tông tông chủ gầm lên, vô số kim sắc thần văn dấy lên, bất chấp tổn hao ngưng thành vô số thần phật, pháp khí, thần sơn, pháp liên...
"Ta đạt được thế này cũng nhờ phúc của các siêu cấp đại tông môn!"
"Siêu cấp đại tông môn các ngươi đều được Thiên khung che chở mới có cơ nghiệp này nhưng đại tông môn các ngươi có ai không như kim sắc thiên thần ban nãy, cao cao tại thượng, coi phổ thông tu sĩ là sâu kiến! Tùy ý giết người cướp của!"
"Không vì Thiên Kiếm tông chẳng phải ta vẫn ở Linh Nhạc thành sao! Không vì Minh Đức của các ngươi định giết ta mới bị ta giết lại, định giở trò đối phó ta nên ta mới lén vào Công Đức tông chứ? Dù ta lấy Đề hồ thánh quả, lấy đồ trong Thất bảo mật địa nhưng ngươi sau đó phát hiện Minh Đức và Trạm Đài Linh Lan bày kế đối phó thì có thể tự thân đến hỏi ta, bàn điều kiện cơ mà, nhưng ngươi tham lam đồ của ta, thậm chí không trị tội của Minh Đức!"
"Thật ra là ai sai? Ta diệt Thiên Kiếm tông để cho mọi đại tông môn đừng tự cho mình cao cao tại thượng! Hôm nay ta sẽ diệt Công Đức tông!"
Ngụy Tác gầm lên liên tục, lưỡng đạo Liệt khuyết tàn nguyệt đồng thời giáng vào Công Đức tông tông chủ.
"Chúng ta dồn uy năng đối kháng y!" Đăng Tiên tông tông chủ và đại tu sĩ đều phát thần uy trợ giúp Công Đức tông tông chủ, đồng thời Đăng Tiên tông tông chủ dẫn đầu, lao về phía Công Đức tông tông chủ.
"Các ngươi tưởng thích tụ uy năng là được sao!"
Cùng lúc, Hư không kim hồ lóe lên, thân ảnh Trạm Đài Linh Lan thò ra, định đối phó Ngụy Tác, nhưng Ngụy Tác cười lạnh, uy năng Đại thừa pháp âm trực tiếp trấn áp tới.
"A!" Trạm Đài Linh Lan rùng mình, da nứt nẻ, vô số huyết châu rải ra, ẩn vào hư không, không dám lộ diện.
Đồng thời, quanh Đăng Tiên tông tông chủ đột nhiên ánh lên vô số tinh quang, hình thành một pháp liên ép xuống.
"Chát!"
Bạch sắc thần hà dấy lên, tuy nhiên thần uy phong ấn quanh Đăng Tiên tông tông chủ bị chấn tan. "A!" Đăng Tiên tông tông chủ kinh hô, thân ảnh Ngụy Tác xuất hiện sau lưng y.
Vù!
Ngụy Tác và Linh Lung Thiên cơ hồ sắp đánh trúng lưng y, trên mình Đăng Tiên tông tông chủ rực bạch sắc thần quang, mờ dần trên hư không.
Đăng tiên đài!
Đăng Tiên tông hiển nhiên không chỉ có một Đăng tiên đài, Đăng Tiên tông tông kinh hãi bỏ chạy.
"Xoẹt!!"
Ngụy Tác vượt hư không, áp sát Công Đức tông tông chủ.
Từng dải Liệt khuyết tàn nguyệt không ngừng va vào thần uy của Công Đức tông tông và người Công Đức tông.
Người Công Đức tông tụ tập quanh tông chủ, ít nhất mười sáu, mười bảy đại tu sĩ Kim đơn tam trọng trở lên, uy năng hòa cùng Công Đức tông tông chủ thì còn hơn một vầng Liệt khuyết tàn nguyệt mà Ngụy Tác toàn lực phát ra.
Nhưng dư uy hoàn toàn không uy hiếp được Ngụy Tác biết Minh vương cảm ứng kinh và Động Hư bộ pháp.
Liên tục va chạm, liên tục có đại tu sĩ phe Công Đức tông không chịu nổi thần uy mà hộc máu.
"A!"
Đột nhiên, một vầng Liệt khuyết tàn nguyệt bừng lên uy năng khó tưởng tượng nổi như tự nhiên hóa sinh thành pháp vực.
Cơ hồ tu sĩ Công Đức tông đều bị chấn bay thổ huyết.
"Ngươi dám đấu với ta?"
Ngụy Tác lên tiếng, thân thể Công Đức tông tông chủ văng đi, kim sắc quang hoa tan tành, da cũng có nhiều vết nứt.
"A!"
Công Đức tông tông chủ gầm lên, định liều mình nhưng nhục thân không chịu nổi chân nguyên và thần uy chấn động nữa.
"Phù!"
Công Đức tông tông chủ lại tan thân thể, máu tứ tán.
"A!"
Kim quang định thoát đi nhưng mục quang Ngụy Tác lóe lên, kim quang từ nhục thân Công Đức tông tông chủ bị gã dùng Tự chuyển thiên trấn ma pháp phong ấn.
"Cách!"
Tự chuyển thiên trấn ma pháp bị kim quang đánh tan uy năng.
Ngụy Tác lại thi pháp, lại phong ấn!
Liên tục ba lần, kim quang bị Ngụy Tác trấn áp!

Chương 978: Bước trên con đường của tiền nhân

"Cách! Cách! Cách!" Tự chuyển thiên trấn ma pháp ngưng thành hoàng sắc thủy tinh liên hoa, bên trong có kim sắc nhân ảnh giằng co.
Diện mạo kim sắc nhân ảnh y hệt Công Đức tông tông chủ, cũng trọc đầu, mình ánh lên kim sắc thần quang.
Nhưng chỉ là thần huyền pháp thân chứ không có huyết khí, đã hao tổn nhiều.
"Ngụy Tác, ta biết ngươi định dùng Phổ độ thần quang độ hóa ta nhưng quên đi! Ta thà ngọc vỡ chứ không làm ngói lành!"
Đột nhiên, kim sắc nhân ảnh tựa hồ cảm giác được tâm niệm của Ngụy Tác nên gào lên.
"Ta sẽ đưa tin ngươi giết Lôi Xu thần quân về cho Trung thiên tử lôi tông! Họ sẽ phái đại năng đến diệt ngươi!"
"Chát!"
Kim sắc nhân ảnh đột nhiên kết thành một viên kim sắc xá lợi.
Kim sắc xá lợi hóa thành lưỡng đạo kim sắc thần quang, trực tiếp xuyên qua phong ấn của Tự chuyển thiên trấn ma pháp."Oành!"
Ngụy Tác cảm tri được quỹ tích một đạo kim sắc thần quang xung kích nên phát Liệt khuyết tàn nguyệt.
Hai vầng Liệt khuyết tàn nguyệt khiến thiên địa mờ đi cũng bị xuyên qua, một đạo kim sắc thần quang đâm vào chân mày Ngụy Tác thành một vệt máu rồi mới bị nhục thân và thần văn trong thể nội gã hóa giải.
Kim sắc thần quang tắt đi, không hiểu bay tới đâu.
"Không muốn chết thì đứng chóng lại ta."
Vết máu trên mi tâm Ngụy Tác tan đi, trong tiếng quát vang, một đại tu sĩ Công Đức tông lao tới trực tiếp bị một đạo Duy ngã tâm kiếm đâm xuyên tâm mạch, thi thể rơi xuống.
Một thần huyền đại năng bị đánh đến không dám thò ra, một thần huyền đại năng tiêu vong, một thần huyền đại năng khác bỏ chạy.
Ngụy Tác như thần ma chân chính, mọi tu sĩ Công Đức tông và Đăng Tiên tông lạnh mình, không dám xuất thủ, nhao nhao bỏ chạy.
"A! A! A! Tiểu tử, thả chúng đi làm gì, giết hết cướp hết, kim đơn của chúng có thể luyện chế Tuyệt diệt kim đơn, nhục thân đem bón Diệt tiên đằng!" Thấy Ngụy Tác để họ đi, lục bào lão đầu đau lòng kêu lên.
"Đăng Tiên tông tông chủ chạy rồi, Công Đức tông tông chủ liều mạng truyền tin ta chưa chết đi, giết thêm cũng vô nghĩa." Ngụy Tác nhìn Thiên khung đã tan biến.
"Hừ, ta thấy ngươi xem hình ảnh hình thành Thiên khung rồi thì có cảm xúc. Cho là mình khác chúng, bất quá tâm tính tu sĩ cao cao tại thượng đều như thế, ngươi giết tông chủ của chúng thì chúng sẽ đối phó ngươi." Linh Lung Thiên hừ lạnh.
"Ta cho chúng một cơ hội, lần tới chúng còn định giết ta, ta sẽ không khách khí." Ngụy Tác bảo Linh Lung Thiên.
"Lòng dạ đàn bà quá, ta mà có tu vi như ngươi thì giết sạch cướp sạch, đột phá đến Thần huyền ngũ trọng sẽ nhanh hơn nhiều!" Lục bào lão đầu kêu ầm lên.
"Giết một người là thêm một mối liên can, ai biết sau lưng một tu sĩ có bao nhiêu bối cảnh. Cứ như ngươi sẽ rước lấy bao nhiêu địch nhân." Ngụy Tác bảo.
"Ngươi giết ít lắm hả, thêm hay bớt khóc khác gì." Lục bào lão đầu kêu ầm lên.
"Không hẳn, ta giết là có lý do. Nếu ta giết ngươi mà còn gợn trong lòng thì đối địch sẽ có vấn đề." Ngụy Tác nói đoạn, thần thức triệt để trải ra.
"Hừ." Linh Lung Thiên tuy nhiên hầm hừ nhưng không châm chọc Ngụy Tác.
Tuy Ngụy Tác nói theo đúng khẩu khí tiểu gian thương Linh Nhạc thành nhưng khiến nó nhớ lại lời một lão nhân trong tộc nói với mình từ thời đại đó.
"Hài tử, tu đạo.. đấu với thiên, với địa, với nhân... khó tránh sát nhân, nhưng con có biết vì sao cùng sát nhân mà có ác có thiện không?"
"Không biết..."
"Đều là lòng người thôi... Hài tử, nếu con giết một người mà thấy yên lòng thì tất có lý do giết y... Nếu lòng không yên thì tức là có vấn đề... Có những người giết nhiều người khiến mình không yên tâm quá, thậm chí tưởng mình đã quen nhưng thật ra thì y không thấy mình đúng... Nguyên nhân vì chúng sinh bình đẳng... Hài tử, không có ai sinh ra đã thọ cùng thiên địa, có thần thông như thiên địa ngay. Nếu tự nhận mình cao cao tại thượng, mặc kệ lòng không yên thì trời cao sẽ giáng tai họa, đó là nhân quả. Nhân quả là thiên kiếp lớn nhất mà mỗi người không tránh được."
"Tiểu tử, còn kém bao nhiêu thì đạt Thần huyền tam trọng?" Lục bào lão đầu hỏi, mắng, "Trạm Đài Linh Lan chạy được! Bắt được y không lột da không xong."
"Thần huyền lưỡng trọng đến Thần huyền tam trọng, thiếu ba, đến bốn bươc nã."
"Chỉ thiếu một chút! Thêm ba, bốn nhũ bạch sắc đạo tôn không phải có thể trực tiếp xung kích Thần huyền tam trọng sao!" Lục bào lão đầu bực bội. Bạn đang đọc truyện được lấy tại Truyenyy chấm cơm.
"Có thứ này, xung kích Thần huyền tam trọng không khó."
Ngụy Tác hút một nhánh cây lên.
Vốn chỉ là một nhánh phổ thông thanh sắc hoang thảo nhưng lúc này như bích ngọc, ngọn nở hoa trắng, linh quang lóe sáng, như tiên dược trong truyền thuyết.
"Chuyện đó..." Lục bào lão đầu tròn mắt, đó là cỏ hoang bị nhũ bạch sắc đạo tôn bắn trúng.
"Phù!"
Ngụy Tác thử luyện hóa linh thảo, cơ hồ tích tắc là xong khí tức lại bừng lên.
"Tuy không sánh bằng nhũ bạch sắc đạo tôn nhưng gần bằng một nửa." Nhận ra khí tức của Ngụy Tác biến hóa, lục bào lão đầu run lên, hít một hơi lạnh.
"Đây là phúc ấm của tiền nhân, như nhặt được thần thông."
Ngụy Tác đi quanh sơn cốc, phát hiện ba nhánh linh thảo tương tự và bốn khối đá như biến thành linh đơn.
"Phù!" "Phù!" "Phù!"...
Ngụy Tác không ngừng luyện hóa, khí tức dâng lên ào ạt, chỉ còn lại khối đá đỏ au sau cùng thì dừng lại.
Tu vi của gã dã đạt Thần huyền lưỡng trọng điên phong, luc nào cũng có thể đột phá đến Thần huyền tam trọng!
"Gian thương, định thế nào?" Linh Lung Thiên biết Ngụy Tác tu vi Thần huyền lưỡng trọng điên phong, cũng muốn xem tìm được thứ gì cho người khác đột phá kim đơn, gã tìm quanh một lượt, thu hết đồ hữu dụng của mọi tu sĩ rơi xuống, hỏi luôn.
"Chúng ta đi theo Thiên khung của Thiên Huyền đại lục xem sao?" Ngụy Tác hỏi Linh Lung Thiên.
"Thiên khung không còn, sẽ bạo phát thú triều kinh nhân, ngươi định mén theo các thành trì này nhằm ngăn thú triều, định cứu thế hả?" Lục bào lão đầu kêu lên.
"Thiên Huyền đại lục dù gì cũng là quê ta, cứu được ai thì cứu, thú triều đối với tu sĩ nào cũng là đại cơ duyên, thu hoạch không tệ, chưa biết chừng gom được nguồn lực để tu luyện." Ngụy Tác bảo Linh Lung Thiên, "Cương nha muội, sao hả."
"Thuận tiện xem có thứ gì chuẩn bị dùng cho độ thiên kiếp luôn." Linh Lung Thiên nhìn Ngụy Tác, đầy thâm ý.
"Cẩn toàn lực chuẩn bị ngăn thiên kiếp." Linh Lung Thiên không hành động ngoài dự liệu của Ngụy Tác nhưng gã hơi lạnh mình.
Cây cao, gió cả. Ở Thiên long trủng, viễn cổ thiên long đã nhắc rằng Ngụy Tác có lẽ ngay khi Thần huyền ngũ trọng đột phá đến chân tiên sẽ gặp thiên kiếp, gã tu thành song thần huyền, thiên địa nguyên khí chấn động càng kịch liệt, rất có thể khi từ Thần huyền tứ trọng đột phá đến Thần huyền ngũ trọng là đã dẫn động thiên kiếp.
Trừ Đăng Tiên tông tông chủ và Trạm Đài Linh Lan thì Ngụy Tác là người thu lợi lớn nhất qua lần Công Đức tông và Trạm Đài Linh Lan bố trí, tương đương với trực tiếp từ Thần huyền lưỡng trọng đột phá đến Thần huyền tam trọng.
Thần huyền tam trọng đến Thần huyền tứ trọng, đối với tu sĩ khác là một đoạn đường dài nhưng với gã thì để chống lại thiên kiếp, như thế không nhiều thời gian.
Ngụy Tác qua hình ảnh viễn cổ thiên long nhắc nhở, thấy rõ thiên kiếp và thần uy như không biết bao nhiêu Thần huyền tu sĩ đồng thời thi pháp. Nếu không có thứ gì chống lại thiên kiếp thì khi thiên kiếp đột nhiên giáng lâm tất mất mạng.
"Đi thôi!"
Mục quang lóe lên, Ngụy Tác phát động Động Hư bộ pháp, vài lần nhấp nhô là khuất vào hư không.
...
"Thiên khung Thiên Huyền đại lục sụp rồi?! Sao lại thế được!"
"Phát sinh chuyện gì? Thiên khung Thiên Huyền đại lục đã sập!"
"Thiên khung... sập rồi!"
Đồng thời, tin Thiên khung của Thiên Huyền đại lục tan vỡ lan đi với tốc độ kinh nhân khiến ai nghe thấy cũng biến sắc.
"Thiên khung sẽ biến mất?" Nhiều tu sĩ nghe tin thì chỉ còn ý nghĩ này.
"A! Nhất định giết y báo thù cho tông chủ!" Nhiều tu sĩ Công Đức tông kêu gào.
"Y đã đạt Thần huyền tam trọng! Không trừ đi thì sau này ta sẽ chết trong tay y. Không được! Phải mời người trừ khử y!" Hư không kim hồ từ hư không thò ra, Trạm Đài Linh Lan vừa hộc máu vừa lẩm bẩm.

Chương 979: Con đường hủy diệt

Đêm xuống, trong đống đổ nát, xoạt một tiếng, một tu sĩ toàn thân nhuộm máu, không rõ diện mục bò ra.
"Phù!"
Tu sĩ này mới bò ra, đột nhiên có bóng đen từ phía trên nhảy xuống, hai chi trước nhọn hoắt xuyên qua thân thể y.
Tu sĩ này co người rồi bất động. Bạn đang đọc truyện được copy tại Truyện FULL
Tiếng tanh tách vang lên, nhiều bóng đen sà xuống, thoáng sau tu sĩ này chỉ còn trơ lại bộ xương.
Tu sĩ này đang nằm trong một thành trì phế khư.
Thành trì này xây theo núi, bao trùm vân vụ yêu dị và mùi máu tanh nồng.
Cả thành trì không còn công trình nào nguyên vẹn, không thấy bóng tu sĩ nào, đâu đâu cũng là đổ nát và mảnh pháp y của tu sĩ cùng các loại các dạng thi thể yêu thú.
Thành trì này là Linh Nhạc thành mà Ngụy Tác sống nhiều năm, ở cực nam Thiên Huyền đại lục.
Trong một hoang nguyên có mấy trăm tu sĩ đang cắm cổ chạy, phía sau là một tòa thành rực lửa.Hoàng vân không ngừng truy đuổi mấy trăm tu sĩ, liên tục có quang hoa từ các tu sĩ bắn lên, nhưng đám mây vẫn từ từ bắt kịp, liên tục có tu sĩ rơi xuống, bị vô số hoàng trùng yêu thú xé xác.
Mấy trăm tu sĩ càng lúc càng ít, sau cùng tan biến vào đám mây vàng.
Nếu có tu sĩ từ trên cao nhìn rõ cả Thiên Huyền đại lục sẽ thấy nhiều thành trì cũng như thế, đang cháy rừng rực, không biết có bao nhiêu tu sĩ bị yêu thú lấy mạng. Thiên Huyền đại lục như một luyện ngục.
...
Trong một động quật ở núi hoang tụ tập hơn mười tu sĩ, bên trong bố trí một trận pháp, linh quang xanh biếc bao trùm.
Tất cả đều là phổ thông tán tu, tu vi tối cao chỉ Phân niệm nhất trọng, kém nhất chỉ Thần hải tứ trọng.
Đột nhiên ánh sáng lóe lên, ba trung niên tu sĩ hơn bốn mươi tuổi, mặc mũi nhợt nhạt tiến vào.
"Dư đạo hữu, Lưu đạo hữu, Lăng đạo hữu, Trịnh đạo hữu và Vương đạo hữu đâu?" Hơn mười tu sĩ vây lấy.
"Trên đường về bọn tại hạ gặp một đàn yêu thú... Trịnh đạo hữu và Vương đạo hữu mất mạng." Ba tu sĩ buồn bã, một đại hán mặc thanh sắc giáp y nói.
"Trịnh đạo hữu..." Trong động trầm xuống, một nữ tu thân thể đơn bạc bật khóc.
"Dư đạo hữu, hiện tại tình hình thế nào." Một lão nhân ngực đẫm máu, chân hơi loạng choạng, có vẻ bị thương không nhẹ hỏi trung niên tu sĩ ăn vận như tu sĩ.
"Mấy phường thị phế khư có thể có linh đơn và pháp khí đều bị yêu thú chiếm rồi, bọn tại hạ không vào được, bất quá từ thi hài tu sĩ dọc đường cũng thu được đôi chút." Trung niên tu sĩ đáp đoạn lấy từ một nạp bảo nang ra nhiều đơn bình và pháp khí để phân phát.
"Từ vị trí của chúng ta, phải theo đường Thanh Phong hạp mới thoát được, còn lại, số lượng yêu thú thập phần kinh nhân."
"Số đơn dược bổ sung chân nguyên của chúng ta không đủ cho hai ngày nữa. Chư vị đạo hữu, mau rời khỏi đây. Lúc quay về, bọn tại hạ thấy yêu khí xung thiên, mấy ngày tới số lượng yêu thú sẽ càng dày, e là chúng ta sẽ bị phát hiện."
Phân phát xong, trung niên tu sĩ nho nhã ngưng trọng nói.
"Tiếng gì nhỉ!"
Đột nhiên, tiếng kêu kỳ dị vang vào động quật.
Lão nhân ngực nhuốn máu, cước bộ hư phù vung tay, thanh sắc pháp kính truyền cảnh tượng tbên ngoài vào.
Đám mây vàng kinh nhân từ góc khác của hoang sơn phương ép tới.
"Thực cốt cự hoàng!"
Thấy trong mây vàng thoạt ẩn thoạt hiện động vật như hoàng trùng thì mọi tu sĩ triệt để biến sắc.
"Chúng ta đi mau!"
"Ngần ấy Thực cốt cự hoàng, từ Lăng Tiêu thành đến! Ngần ấy thì chỗ chúng ta sẽ bị phát hiện!"
"Với độn tốc của Thực cốt cự hoàng, chúng ta không đi ngay ẽ không kịp!"
Tu sĩ nho nhã kêu lên, thân ảnh loáng lên, lướt ra ngoài.
"Chát!"
Ai nấy ngẩn ra, cửa động đột nhiên có thêm hai tu sĩ, mà không ai nhận ra họi tới.
Là một hồng kiểm đại hán không cao lắm và một thanh niên mặc phổ thông thanh y.
Kinh hãi là trên mình thanh niên mặc phổ thông thanh y toàn là vết nứt nhưng khí tức chấn động thập phần kịch liệt, tựa hồ vừa bị xung kích dữ dội, thân thể như sắp tan ra.
"Không cần đi, có một yêu thú thực lực sánh với thần huyền sắp đến."
Thanh y thanh niên thập phần bình tĩnh đứng ở cửa động, không vào mà nói.
"Sánh với thần huyền?!" Mọi tu sĩ run lên nín thở.
"Vị đạo hữu này... Tiền bối..." Lão nhân định thần, định hỏi thì nhận ra điểm khác lạ của thanh niên nên tỏ rõ thần sắc kinh hãi.
Thanh y thanh niên dấy lên khí tức kinh nhân, trong tích tắc trấn áp được thể nội chân nguyên đang chấn động thập phần kịch liệt, khí tức bình phục ngay, mọi vết thương khôi phục nguyên lành.
Tuy thanh y thanh niên không có linh quang rực rỡ nhưng khí tức trấn áp ban nãy khiến lão nhân và mọi tu sĩ nhận ra gã cực kỳ bất phàm mà đổi xưng hô.
"Yên tâm, mỗ sẽ đưa các vị đi."
Thanh y thanh niên không nói gì, gật đầu với hồng kiểm hán tử. Hồng kiểm hán tử cũng lẳng lặng đứng ngoài cửa động, còn thanh y thanh niên bước đến phía trên hoang sơn.
"Y..."
Tu sĩ trong động lại triệt để chấn hãi, hai làn khí tức khó tưởng tượng nổi từ thanh y thanh niên bừng lên, bao trùm thiên địa.
Uy nghiêm vô cùng vô tận, thậm chí khiến đám mây vàng ngút trời đang ập tới cũng kinh hoảng tản đi.
"Xoẹt!!"
Hai vầng hôi sắc loan nguyệt như hai vì sao xuất hiện trước mặt thanh y thanh niên, bắn đi mấy trăm dặm.
"Chát!"
Như trống thần gõ vang, chấn động trăm dặm.
Mọi tu sĩ trong động quật nhìn thấy hai vầng trăng xám vượt liền ba trăm dặm, giáng vào một bóng đen.
Bóng đen rít lên chim ưng, là hắc sắc huyền quy lớn như cái bàn, lưng có chín đầu rắn.
Uy năng hình thành từng cơn lốc trên không, hai vầng hôi sắc loan nguyệt xung kích lên mình dị thú nhưng không mảy may khiến nó ị thương.
Thanh y thanh niên không đổi thần sắc, hư không lại chấn động, từng vầng hôi sắc loan nguyệt xung kích trúng yêu thú.
"Chát!"
"Chát!"
"Chát!"
Từng quầng uy năng bị yêu thú phá giải, chín cái đầu rắn trên lưng nó không ngừng rú vang, thoáng sau đã cách thanh y thanh niên không đầy trăm dặm.
Hoang cổ khí tức và yêu khí ngút trời ập tới khiến mọi tu sĩ rùng mình.
"Còn dám tới... Ngươi tưởng ta chạy là sợ ngươi, ngứa ngáy hả? Mình ngươi không phải đối thủ của ta."
Thanh y thanh niên lắc đầu, lẩm bẩm.
Thanh y thanh niên lại phát ra hai hôi sắc loan nguyệt, cả thiên địa biến sắc, hư không trước mắt rực hôi hắc sắc thần quang, dị thú bị giữ cứng trên không trung.
"Cách!"
Hai vầng hôi sắc loan tắt ngóm, chím cái đầu rắn của yêu thú nát vụn, lớp mai cũng vỡ.
"Gừ!"
Yêu thú gầm vang, thiên địa tựa hồ tan vỡ nhưng thanh y thanh niên bất động trên không, "Ngoan nào, chết là hết, đừng phí sức để thêm thống khổ." Tức thì yêu thú rùng mình, tắt tiếng gầm.
"Chát!"
Lam hắc sắc quỷ trảo phát ra, yêu thú cứng người, sinh cơ đoạn tuyệt, bị lam hắc sắc quỷ trảo kéo về chỗ thanh y thanh niên.
Hung uy ngút trời lại bình tĩnh, thanh y thanh niên đứng trên không trung, trong vòng vạn dặm tắt cả tiếng thu gầm.
"Tiền bối... là?" Mọi tu sĩ chấn động khôn tả, run giọng.
"Mỗ là tán tu Ngụy Tác ở Linh Nhạc thành, sẽ đưa các vị đến nơi an toàn hơn." Thanh y thanh niên với gật đầu toán tu sĩ, nói đoạn độn quang cuốn tất cả lao về phía tây.
"Ngụy Tác? Bá Khí chân nhân Ngụy Tác? Người san bằng Thiên Kiếm tông... Không phải đã..." Toán tu sĩ nín thở.
"Linh khí... Sao lại thế này?" Toàn lực trải thần thức, đoạn dùng Dịch ích kiếm độn đưa các tu sĩ đi, Ngụy Tác và Linh Lung Thiên thần sắc ngưng trọng nhìn về phía tây.

Chương 980: Uy danh dần hiện

Ánh nắng chói lòa chiếu vào một sơn cốc hẹp, trên hai ngọn núi quanh cốc mọc một loại cây kỳ lạ, trông như bàn tay tiên nhân nhưng màu xám trắng, dưới ánh nắng thì mọc lên cực nhanh.
Cách sơn cốc tám trăm dặm có một đầm lầy ứ động, vô số mảnh pháp y không nhìn rõ màu và thi thể yêu thú đang rữa nát lơ lửng, mùi tanh lợm giọng.
Trên dốc núi có mấy cây chừng mười mấy trượng cao, hình dáng như bàn tay tiên nhân, một gian nhà đá giản đơn cực độ, trước nhà là một thanh niên hai mươi bảy, hai mươi tám tuổi trông bệnh tật ngồi trên ghế trúc.
Phía trước thanh niên nhợt nhạt, tay giấy trong hôi sắc trường bì bào tụ tập hơn ba mươi tu sĩ.
"Một viên Hồi khí đơn giá hai mươi viên hạ phẩm linh thạch, giá này cao quá đấy." Hơn ba mươi tu sĩ đang nóng nảy, mấy người hậm hực nhổ nước bọt.
Bất quá thanh niên có phần bệnh tật này như đã quen, đợi họ mắng xong thì mới mỉm cười: "Chư vị, cũng như trước khi Thiên khung sập, cái gì hiếm thì quý, cac vị cũng rõ trong vòng mấy vạn dặm không thể có Hồi khí đơn. Hiện tại giá này, chưa biết chừng ở nơi khác của Thiên Huyền đại lục đã cao hơn cũng nên."
"Giá của ngươi cao quá, Thiên khung Thiên Huyền đại lục đã sập, tu sĩ nên gúp nhau, sau ngươi lại thừa cơ kiếm linh thạch." Một trung niên tu sĩ hậm hực.
"Nếu các vị thấy đơn dược quá đắt thì có cách khác, chỉ cần trao ra hai pháp bảo linh giai trung phẩm trở lên, tại hạ đảm bảo đưa các vị đến nơi an toàn." Thanh niên mỉm cười: "Thăng Tiên tông thiết lập một tu sĩ tụ cư điểm cách đây không đầy ba vạn dặm. Đến rồi đó rồi đến các thành do tông môn khác khống chế thì thập phần an toàn."
"Hai pháp bảo linh giai trung phẩm trở lên! Đạo hữu, tham quá rồi đấy!""Đạo hữu, dù bọn tại hạ chi ra hai linh giai trung phẩm pháp bảo, các hạ lấy gì dám chắc sẽ đưa bọn tại hạ an toàn đến khu vực Thăng Tiên tông khống chế."
Thanh niên định đáp thì đột nhiên hơi ngước nhìn mé trái.
Trong đám mây phía đó rơi xuống mười mấy đạo độn quang, đáp xuống sơn cốc.
Tám tu sĩ này đều là kiếm tu, khí tức hùng hậu, đứng đầu là một tu sĩ mặt vuông mặc hắc sắc bì giáp, diện mục âm trầm, lưng đeo mặc lục sắc trường kiếm.
Toán kiếm tu đáp xuống, hơn ba mươi tu sĩ có mặt lạnh buốt trong lòng, các kiếm tu đều tu vi không tệ, tu sĩ mặt vuông đã đạt Phân niệm ngũ trọng hậu kỳ.
"Không ngờ có người dừng chân ở đây.."
Hơn tám mươi tu sĩ đáp xuống tỏ vẻ kinh nghi.
"Tiểu tử, chữ khắc trên hoang nguyên là do ngươi khắc, nói có Hồi khí đơn, liệu thương đơn dược để bán hả?" Tu sĩ mặt vuông hỏi thanh niên.
"Đúng thế, các chữ trong hoang nguyên đều có dấu của tại hạ và đồng bạn." Thanh niên mỉm cười: "Chư vị đến mua Hồi khí đơn hả, hai mươi hạ phẩm linh thạch một viên."
"Hai mươi hạ phẩm linh thạch một viên? Giá này rẻ quá." Tu sĩ mặt vuông cười ha hả, hơn mười kiếm tu đi theo bật cười.
"Xem ra chư vị đạo hữu không thành tâm mua bán." Thanh niên không giận mà mỉm cười: "Nếu giá này quá cao thì với các vị có giá khác hợp lý hơn."
"Hả, giá vừa phải?" Tu sĩ mặt vuông cười ha hả, hỏi thanh niên uể oải.
"Lấy mạng ra đổi." Thanh niên nhạt giọng.
"Lấy mạng ta ra đổi hả, ta thấy ngươi nên lấy mạng và mọi Hồi khí đơn ra cho ta!" Tu sĩ mặt vuông cười vang, phi kiếm đột nhiên hóa thành hắc sắc cự mãng cắn vào thanh niên. Hơn ba mươi tu sĩ biến sắc tránh đi.
Thanh niên mỉm cười, bất động. Một đạo xích sắc quang hoa đột nhiên từ tiểu thạch ốc sau lưng bắn ra, hắc sắc cự mãng nhất tan vỡ. Tu sĩ mặt vuông tắt cười, không dám tin nhìn xuống ngực.
Ngực y xuất hiện một vết thủng lớn, thân thể cơ hồ đứt làm đôi.
Đoạn cổ họng y kêu òng ọc, bổ chửng tắt hơi.
"Choang!"
Sau lưng y, một kiếm tu mặc lục sắc pháp y vừa tế xuất phi kiếm, óc lại bị một đạo xích sắc quang hoa từ nhà đá bắn ra đánh rớt, thi thể không đầu lắc lắc rồi mới ngã.
Nhất thời, mọi kiếm tu tại trường nhợt nhạt, kinh hãi nhìn căn nhà đá sau lưng thanh niên.
Trong mắt họ, thanh niên chỉ có tu vi Phân niệm cảnh lưỡng trọng này trở nên đáng sợ.
"Nếu thật lòng bàn sinh ý thì tại hạ và đồng bạn sẽ có giá thật, còn không thì cũng như y, lấy mạng ra đổi." Thanh niên vẫn mỉm cười, chỉ vào thạch ốc, "Chư vị hỏi tại hạ lấy gì đảm bảo đưa được tới nơi an toàn thì tam ca chính là đảm bảo."
"Lưu huynh, thế nào?"
"Chi bằng đem hết pháp bảo..."
Hơn mười kiếm tu nhợt nhạt, còn hơn ba mươi tu sĩ tụ tập từ trước thì động lòng, uy năng lưỡng đạo quang hoa của tu sĩ chưa lộ diện cho thấy ít nhất cũng là Kim đơn lưỡng trọng đại tu sĩ.
Đột nhiên, thanh niên đang mỉm cười lại hơi ngẩn ra, ngoái lại.
Trong tiểu thạch ốc bước ra một tu sĩ tóc ngắn.
Đây là một trung niên tu sĩ cao lớn, trầm ổn, đầu tóc đỏ rực, sợi nào cũng dựng lên như lửa cháy, mặc ám kim sắc pháp y, những chỗ nguy hại đều có phù văn mây gấm, chân đi giày da đỏ, pháp lực dao động cực mạnh.
Xích hồng sắc linh khí trên đầu y ngưng thành một thần lô.
Bên trên thần lô là khí diễm bốc lên như lửa thật.
"Kim đơn tam trọng!"
Một tu sĩ nhận ra tu vi của y, mọi tu sĩ đều hít một hơi lạnh, không ngờ đối phương còn hơn cả tưởng tượng, là Kim đơn tam trọng đại tu sĩ!
"Tam ca, sao thế?" Thanh niên thấy tu sĩ khí thế bất phàm đi ra thì đứng dậy hỏi.
Tu sĩ không đáp, chỉ nhìn lên thinh không. Thoáng cái, một dải độn quang xuất hiện trước mắt tất cả. Bạn đang đọc truyện tại Truyện FULL - www.Truyện FULL
Mấy chục tu sĩ đang tới.
Dẫn đầu là một thanh sam thanh niên và một hồng kiểm đại hán.
"Tiền bối!"
Tựa hồ vừa nhìn rõ thanh sam thanh niên, tũ sĩ tóc đỏ run người, biến hẳn sắc mặt hành lễ.
"Tiền bối?" Thanh niên uể oải và mọi tu sĩ tại trường kinh hãi.
Thanh sam thanh trông rất bình thường, không hiện rõ cả linh khí.
Mấy chục tu sĩ đi sau tỏ vẻ cực kỳ kính nể.
"Những chữ khắc tại hoang nguyên do các vị để lại? Trước kia các vị là tu sĩ phái nào?" Thanh sam thanh niên cùng mọi tu sĩ đi theo đáp xuống, hỏi Kim đơn tam trọng tu sĩ.
"Bọn vãn bối vốn là tu sĩ của Huyền Lang, Huyền Lang là một tổ chức tán tu nhỏ ở Lăng Tiêu thành." Tu sĩ tóc đỏ kính cẩn.
"Nơi này không an toàn, với tu vi của các hạ mà có yêu thú lợi hại đi qua tất khó đào thoát." Thanh sam thanh niên bảo tu sĩ tóc đỏ, "Các hạ dám ở đây, còn để lại chữ khiến người ta tới bàn sinh ý, khẳng định có cách thoát thân, nhưng là cách gì?"
"Không dám giấu, Huyền Lang có một truyền tống pháp trận trong lòng núi này, thông ra ngoài vạn dặm, đến khu vực Thăng Tiên tông khống chế là tương đối an toàn."
"Cái gì, hóa ra trong núi này có truyền tống pháp trận?!" Ai nấy thầm kêu lên.
"Khu vực Thăng Tiên tông khống chế cụ thể ở đâu?" Thanh sam thanh niên hỏi.
"Ở đó." Tu sĩ tóc đỏ chỉ sang phía tây.
Khung cảnh cực kỳ cổ quái, một Kim đơn tam trọng đại tu sĩ cực kỳ kinh sợ một thanh niên trông phổ phổ thông thông, chỉ là khí vũ thập phần bất phàm, như phổ thông đệ tử trong tông ôn diện kiến tổ sư.
"Thiên khung sập rồi... Kỳ nhân dị sĩ đều xuất hiện, không ngờ một tổ chức tán tu phổ thông cũng có một Kim đơn tam trọng đại tu sĩ." Thanh sam thanh niên tựa hồ lẩm bẩm.
Lẩm bẩm đoạn thanh sam thanh niên bảo tu sĩ tóc đỏ: "Mỗ mặc kệ lúc trước các vị làm thế nào nhưng tiếp theo có tu sĩ đến thì phải tận lực đưa họ tới chỗ an toàn. Trừ phi có yêu thú lợi hại đi qua, truyền tống pháp trận không giữ được thì rút... Lợi ích tất nhiên là mỗ không thiếu của các vị."
"Đa tạ tiền bối!"
Kim đơn đại tu sĩ tóc đỏ hít sâu một hơi, cúi người, "Vãn bối nhất định tuân theo."
Thanh sam thanh niên vung tay, đưa một nạp bảo nang điểm cho Kim đơn đại tu sĩ.
"Các vị muốn đến khu vực Thăng Tiên tông khống chế thì đi cùng mỗ, mỗ sẽ đưa các vị." Thanh sam thanh niên lấy nạp bảo nang ra rồi nói với tu sĩ tại trường.
"Đa tạ tiền bối... Vãn bối cả gan, tiền bối có phải họ Ngụy?" Kim đơn đại tu sĩ đón nạp bảo nang, toát mồ hôi run giọng hỏi.
"Thế nào, gặp mỗ ở đâu rồi hả? Không thì với tu vi đó, các hạ không thể biết mỗ họ Ngụy." Thanh sam thanh niên hơi nhíu mày.
"Vãn bối có may mắn hôm đó Thiên Kiếm thành thấy thần uy của tiền bối." Kim đơn đại tu sĩ run rẩy, cung kính cực độ nói.
"Hóa ra thế... Biết rồi thì giúp mỗ trấn thủ chỗ này, có ai không đối phó nổi đến nơi thì báo danh hiệu của mỗ là được. Nhưng nếu không tuân lời thì chắc các vị biết hậu quả rồi." Thanh sam thanh niên bảo.
"Vãn bối biết, vãn bối sẽ đưa tiền bối đến pháp trận." Tu sĩ tóc đỏ hành lễ, đi ra sau tiểu thạch ốc.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau