THÔNG THIÊN CHI LỘ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thông thiên chi lộ - Chương 966 - Chương 970

Chương 966: Tin tức về truyền nhân của Hư Không

"Nghe nói dạo này ngươi làm cương thi, nhàm chán lắm hả?" Hàn Vi Vi vào tĩnh thất của Ngụy Tác, thuận tay đóng cửa lại, hỏi gã đang nằm như cương thi dưới thảm Ngân ti thảo.
"A?" Ngụy Tác đang bị mấy tia thiên địa nguyên khí quấn lấy, không chú ý thấy Hàn Vi Vi nên thần thức quét vào thì cả kinh, "Hàn Vi Vi, muội đã đạt Phân niệm cảnh ngũ trọng điên phong?"
"Đúng, cương thi lão công, kêu cái gì, lúc không có người thì ai đó vẫn thường gọi ta là Hàn đại tiểu thư hoặc vợ mông cong hả, thế nào, ai đó Thần huyền nhất trọng điên phong rồi, ta Phân niệm ngũ trọng điên phong không được hả." Hàn Vi Vi đắc ý ngồi xuống cạnh Ngụy Tác, véo má gã, "Vạn cổ thành thánh quyết mỗi khi khắc vào một thần văn, lâu lắm không động đậy được hả?"
"Vợ mông cong nói đúng, thật sự không động đậy được, Vũ Tinh sao rồi." Ngụy Tác không động đậy cả tròng mắt, mũi hơi ngứa, tóc Hàn Vi Vi quệt vào, mùi u hương khiến gã ngứa ngáy.
"Hình như cũng thế." Hàn Vi Vi ghé lại gần, "Sao tĩnh thất nà nóng thế." Đoạn cố ý hé pháp y, lộ ra bờ vai trắng ngần.
"À..." Ngụy Tác tắt tiếng, rõ ràng Hàn Vi Vi cố ý trêu cợt.
"Cương thi lão công, nhàm quá hả? Ta cũng chán, cũng buồn, cũng tịch mịch." Hàn Vi Vi vuốt từ mặt Ngụy Tác xuống ngực, ngón tay xoay xoay."Vợ mông cong, đã quá quen rồi, đừng có thừa gió bẻ măng." Ngụy Tác nhăn nhó.
"Gì mà thừa gió bẻ măng, bình thường chả phải ngươi thích hoa hòe hoa sói, giở trò lưu manh hả, lần này ta không nghe lời, chắc mấy hôm nay ngươi không ít lần đến chỗ Linh nhi nhỉ." Hàn Vi Vi cười cười, "Ngươi chả phải thích gọi ta là vợ mông cong hả, mông Thủy Linh Nhi hay ta cong hơn?"
"Chuyện đó... nàng." Ngụy Tác chật vật mới nói ra nổi.
"Phu quân thích chỗ đó?" Hàn Vi Vi cố ý tựa vào Ngụy Tác, mắt nheo lại, kề vào tai gã nói.
"Ta... Đương nhiên thích." Ngụy Tác càng ấp úng.
"Có muốn người ta... chi bằng làm cái việc bình thường ngươi thích nhất." Hàn Vi Vi càng đắc ý, khẽ thở vào tai Ngụy Tác, ta lần theo ngực trở xuống.
"A..." Ngụy Tác nhợt nhạt, "Vợ ngoan đừng có làm quá, vạn nhất có gì thì ta cũng biết sẽ xảy ra chuyện gì."
"Thế nào, sợ khí huyết dao động quá đà, thể nội nguyên khí biến hóa, tẩu hỏa nhập ma hả?" Hàn Vi Vi cười ha hả, "Sau này có nghe lời ta không?"
"Nghe, nghe chứ." Ngụy Tác muốn khóc mà không có nước mắt, "Quan trọng là cần ta nghe gì."
"Thứ nhất không được giở trò lưu manh, thứ hai..." Hàn Vi Vi đắc ý kề tai Ngụy Tác.
"Không được." Ngụy Tác đột nhiên mỉm cười, "Điều thứ nhất ta đã không làm được."
"Cái gì, dám không nghe lời, ngươi ăm mật cửu cấp yêu thú hả. Ta thấy..." Hàn Vi Vi cúi xuống, ra vẻ hổ thẹn, lưỡi khẽ động.
"Ngươi..." Đột nhiên, nàng ta hiểu ra, "Không phải ngươi không thể động đậy hả, sao lại cười như thế?"
"Không động đậy được không có nghĩa là bất động." Ngụy Tác đột nhiên mỉm cười, ôm chặt Hàn Vi Vi.
"Ngươi! Chẳng phải khắc một thần văn là ít nhất mười canh giờ ngươi không thể động đậy hả!" Hàn Vi Vi hoảng loạn tròn mắt, kêu lên không dám tin.
"Vợ mông cong, ai bảo nàng như thế?" Gã phì cười.
"Thủy..." Hàn Vi Vi kêu lên, "nha đầu Thủy Linh Nhi lại lừa ta! Ta..."
"Nàng sao thế." Tay Ngụy Tác khiến nàng ta tắt tiếng ngay, "Đích xác là cong... lần trước không phải nàng lừa Linh nhi hả mà còn trách?"
"Lưu manh đáng chết, bỏ ta ra." Hàn Vi Vi uốn éo nhưng không thoát được bàn tay lần vào pháp y, cần cổ như ngọc đỏ lên.
"Không phải nàng chán và tịch mịch hả, ta cũng thế." Ngụy Tác thì thầm vào tai Hàn Vi Vi, suýt khiến nàng ta ngất xỉu.
"Nàng không phải làm việc ta vẫn thích nhất hả? Chi bằng ta giả trò điếm viên tiểu đệ tử được kỳ ngộ, tu vi đại tiến, phi lễ Hàn đại tiểu thư?"
"Ngươi... Hạ lưu!"
"Ha ha, tiểu điếm viên ta vốn là hạ lưu."
"A! Bỏ tay khỏi người ta, không được cho vào... Lưu manh đáng chết! Ta kêu lên đấy."
"Kêu đi, đại tiểu thư, rách họng cũng không ai cứu đâu."
"Ngươi... Lưu manh đáng chết."
...
"Sao hai người lại đến đây?" Trong một gian điện của hoang đảo động phủ, Âm Lệ Hoa lấy làm lạ nhìn Hàn Vi Vi và Thủy Linh Nhi, thấy thần sắc cả hai hơi cổ quái.
"Không có gì." Hàn Vi Vi và Thủy Linh Nhi lắc đầu, ngầm truyền âm: "Thủy Linh Nhi đáng chết, dám lừa ta, xem lần sau ta đối phó muội thế nào."
"Lừa cái gì mà lừa, muội không có nha, không biết gì hết."
"Được, Thủy Linh Nhi ngươi càng lúc càng tệ, ta phải hỏi mấy lão đầu đó cho đơn dược để y uống, xem ngươi chịu nổi không."
"Hàn Vi Vi tỷ làm thế thì muội cũng cho tỷ xơi đơn dược!"
"..."
"Kỳ Long Sơn và Thanh Bình có việc cần nói với ta? Họ ở đâu?"
Ngụy Tác biết hai người có chuyện gì, nhưng cũng im lặng, thoáng nở nụ cười, hỏi Âm Lệ Hoa. Hiện tại Âm Lệ Hoa mặc Đại âm la thiên bào gã lấy được tại Bắc Mang di tích, pháp y này vốn thị cho Nam Cung Vũ Tinh, lần đó lấy được hai tấm bán tiên giai pháp y, Ngụy Tác tính đến công pháp Nam Cung Vũ Tinh tu luyện, nhục thân khó đề thăng nên lấy pháp y do mấy chục loại lông thần điểu luyện chế thành ra cho Nam Cung Vũ Tinh thay thế Đại âm la thiên bào. Nam Cung Vũ Tinh cao ráo, mặc vũ y hoa lệ đó thì càng thập phần hoa quý. Đại âm la thiên bào tuy uy năng phòng ngự chỉ huyền cấp trung giai, nhưng ngăn được tu sĩ tra xét, thần thức uy áp và thần thức xung kích của đối phương cũng không thể ảnh hưởng, để đối phó thanh niên được Hoang tộc truyền thừa thì quá phù hợp, với các Bắc Mang đại năng khi xưa nó không là gì nhưng lưu truyền đến giờ thì là chí bảo hiếm có. Âm Thi tông vốn được phân chi Bắc Mang truyền thừa, nguyên khí của Âm Lệ Hoa rất hợp với pháp y này, khí tức của nó khá dâu bể, nàng ta lại chấp chưởng Âm Thi tông một thời gian, mặc vào càng có phong phạm nhất phái đại gia.
Lúc mới gặp Ngụy Tác nàng ta là vưu vật trời sinh nhưng giờ đã là nhất phái tông chủ, không thể khinh nhờn, trông càng quyến rũ, nếu không vì có việc quan trọng, Ngụy Tác khó mà nén được.
"Họ đang ở tĩnh thất, bố trí hai cấm chế. Vũ Tinh đã tới đó, chúng ta tới là gặp." Âm Lệ Hoa nhìn Hàn Vi Vi và Thủy Linh Nhi nhưng có việc quan trọng nên đành bỏ mặc hai nha đầu này đoạn gật đầu với Ngụy Tác.
"Chúng ta qua đó." Ngụy Tác gật đầu, truyền âm cho Hàn Vi Vi, "Được rồi, vợ ngoan, bình thường nàng bộp chộp ta mặc kệ nhưng xung kích kim đơn thì không, tĩnh tâm lại đi, nhớ lại những gì ta bảo, để không có gì sơ sảy."
Cùng Hàn Vi Vi mấy lần chơi trò điếm viên và đại tiểu thư, đại tiểu thư gặp phải sắc lang, tiểu thục nữ gặp thái hoa đại đạo, xong việc Ngụy Tác không để Hàn Vi Vi đi ngay mà cực kỳ cẩn thận cảm ngộ thiên địa nguyên khí, dùng mấy sợi dây đàn thăm dò cả ngày. Gã không yên tâm về "Tây tịnh lưu ly" của U Minh cung mấy trăm năm không xuất hiện ai tu luyện này, nhưng dù tìm thế nào cũng không thấy môn vô thượng băng hệ công pháp này có vấn đề, gã đành cho nguyên nhân nó không xuất hiện vì vấn đề nào đó.
Không biết phải cho thêm bao nhiêu thần văn nữa mới xong, nhưng Nam Cung Vũ Tinh đã bắt kịp tiến độ, dĩ nhiên kbắt đầu việc đã trù tính, Nam Cung Vũ Tinh và Hàn Vi Vi sẽ đồng thời xung kích kim đơn, còn gã chính thức đột phá đến tu vi Thần huyền lưỡng trọng. Bạn đang đọc truyện tại Truyện FULL - www.Truyện FULL
"Không biết Kỳ Long Sơn và Thanh Bình có gì cho ta biết nhỉ."
Theo Âm Lệ Hoa đến hai gian tĩnh thất chuẩn bị cho kết đơn, Ngụy Tác lại nghĩ.
Không có gì đặc biệt, Kỳ Long Sơn và Thanh Bình quay về sẽ không vội tìm gã.
"Ngụy đạo hữu!" Âm Lệ Hoa và bọn Ngụy Tác mới dến cửa, Kỳ Long Sơn và Thanh Bình đã xong việc, nhận ra nên ra đón.
"Cung hỉ Kỳ đạo hữu đột phá đến Kim đơn tam trọng, Kỳ đạo hữu và Thanh đạo hữu vội tìm tại hạ có việc gì gấp chăng?" Ngụy Tác không rườm lời, hỏi ngay.
"Bọn tại ngoại trừ nghe ngóng tin về Vân Linh đại lục và Thiên Huyền đại lục thì còn liên lạc với Lệ Nhược Hải. Lệ cung chủ sai tại hạ đưa đồ đến cho các hạ, cam ơn các hạ cho biết tin Thiên khung sắ sụp. Bất quá còn nghe được tin về Công Đức tông và thanh niên được Hư Không đạo nhân truyền thừa. Linh Thú cung gần đây có người thấy tung tích thanh niên đó tại Thiên Huyền đại lục bắc bộ." Kỳ Long Sơn không rườm lời, nói ngay.

Chương 967: Ngày đột phá

"Chát!"
Kỳ Long Sơn vừa dứt lời, tiếng xé không khí vang lên, Linh Lung Thiên không biết từ đâu mọc ra.
"Không nhầm chứ?" Ngụy Tác mắt ánh lên, sắc mặt ngưng trọng hẳn.
Tuy gã biết Kỳ Long Sơn và Thanh Bình nói vậy tất tra xét kỹ, nhưng việc này liên quan trọng đại nên không kịp nghĩ, gã đã buột miệng.
"Tin này chính xác, Linh Thú cung vốn định cùng tu sĩ hai tông môn khác vây giết thất cấp đê giai Hạo thiên bạch lộ nhưng lúc đến thì phát hiện có tu sĩ kích sát giết mất Hạo thiên bạch lộ rồi, biết được người đó là một thanh niên điều khiển một hồ lô như kim sắc ngọc thạch luyện chế thành, thân hồ lô có đường vân như tự nhiên mà có, cơ hồ hình thành từ loại câu Hoang cổ nào đó." Kỳ Long Sơn và Thanh Bình bảo Ngụy Tác và Linh Lung Thiên: "Qua hình ảnh chân nguyên Lệ Nhược Hải ngưng thành thì như thanh niên các hạ cho bọn tại hạ biết, không thể sai được."
Ngụy Tác không nói gì, máy nhíu lại.Bọn Nam Cung Vũ Tinh đều từ tĩnh thất đi ra, thấy Ngụy Tác ngẫm nghĩ thì đều không nói gì, hai tĩnh thất ở gần đỉnh hoang đảo động phủ yên tĩnh hẳn.
Hư Không đạo nhân thuộc phe Hoang tộc, Trạm Đài Linh Lan được Hư Không đạo nhân truyền thừa có thân phận và lai lịch khả nghi, lại từng cùng Minh Đức lừa Ngụy Tác nên gã phải đối phó y, chỉ chưa có cường pháp và pháp bảo xuyên thấu hư không, sợ đánh rắn động cỏ, ảnh hưởng đến thanh tu nên tạm để ý đến việc nhà trước.
Công Đức tông và Trạm Đài Linh Lan liên thủ để lợi dụng uy năng của Thiên khung.
Thiên khung nguyên lành mà nứt thì sẽ dẫn phát thú triều, nhưng còn Thiên khung sụp đổ... Còn như bố trí trên Thiên khung của Thiên Huyền đại lục đã trở thành chỗ vui của yêu thú thì sẽ không dẫn phát thú triều, chưa biết chừng không khiến đại năng khác chú ý, không bị ai quấy nhiễu.
Hiện tại Thiên Kiếm tông của Thiên Huyền đại lục đã bị san bằng, U Minh cung không còn, Bắc Minh tông đại năng Vũ Hóa Phàm vốn là Thiên Huyền đại lục đệ nhất nhân cũng đã chết, Minh vương cảm ứng kinh bị gã lấy được, Hứa thần quân vị tất là đối thủ của Đăng Tiên tông tông chủ và Công Đức tông tông chủ, lại bị dã đả thương, thần thông của Diệp Huyền Thành không thể do được với Vương Vô Nhất.
Tịch Hàn đại lục định tiến công Vân Linh đại lục... tu đạo giới Thiên Huyền đại lục mất nhiều đại năng nên thành đại lục yếu nhất.
"Lẽ nào chúng ta nghĩ lầm?"
Óc Ngụy Tác lóe sáng linh quang, mọi thứ nối thành một chuỗi khiến gã ngưng trọng.
"Kỳ đạo hữu, Trạm Đài Linh Lan cụ thể xuất hiện ở đâu tại Thiên Huyền đại lục, đạo hữu đã hỏi Lệ cung chủ chưa?" Gã hỏi Kỳ Long Sơn và Thanh Bình.
"Đã hỏi." Kỳ Long Sơn và Thanh Bình gật đầu, "Gần Thiên Dưỡng thành."
"Thiên Dưỡng thành?" Ngụy Tác hơi giật giật chân mày, thành trì ở Thiên Huyền đại lục bắc bộ này hiện tại tuy không còn nhưng không lạ gì với gã, cách vị trí Thiên khung không xa.
"Tại hạ đã nhờ Lệ cung chủ sắp xếp người đến đó tra xét, có tin gì sẽ thông tri cho chúng ta ngay." Kỳ Long Sơn bảo Ngụy Tác và Linh Lung Thiên.
"Được." Ngụy Tác gật đầu, nhìn Linh Lung Thiên. Bạn đang đọc truyện tại Truyện YY - http://truyenfull.vn
Lệ Nhược Hải đã từng qua sinh tử khảo nghiệm với Ngụy Tác, có thể tin được, Kỳ Long Sơn và Thanh Bình cũng hiểu nên mới liên hệ, cho y biết tin Ngụy Tác kỳ thực chưa chết, chỉ là với những kẻ đó mà giở trò gì tại Thiên Huyền đại lục bắc bộ thì Lệ Nhược Hải vị tất tìm ra. Xem ra xong việc kết đơn và xung kích Thần huyền lưỡng trọng lần này thì phải đến đó.
Còn ngăn được kế hoạch có thể ảnh hưởng đến cục thế Vân Linh đại lục và Thiên Huyền đại lục của Công Đức tông và Trạm Đài Linh Lan hay không thì gã mặc kệ. Không thành thì khiến đối thủ mạnh hơn một chút, phe gã cần rụt rè hơn một tí, cùng lắm là chạy, có ngần ấy vô thượng cường pháp trong tay, dù đối phương đột phá nhất, lưỡng trọng tu vi, gã bắt kịp chỉ là vấn đề thời gian.
Có lợi thì không đời nào chịu bỏ qua, nhưng khi không có lợi thì gã lại co mình, đó là phong cách của tiểu gian thương Linh Nhạc thành như gã.
"Đây là thứ Lệ cung chủ nhờ tại hạ mang đến." Kỳ Long Sơn và Thanh Bình thấy chân mày gã giãn ra thì biết gã và Linh Lung Thiên đã có tính toán nên lấy ra một thâm hoàng sắc cao giai nạp bảo nang đưa cho Ngụy Tác.
"Lệ cung chủ có lòng tặng lễ, sau này gặp mặt mỗ phải cảm tạ mới được." Ngụy Tác cầm nạp bảo nang liền hơi ngẩn ra, nói với Kỳ Long Sơn và Thanh Bình.
Trong đó toàn là thủy hệ yêu đơn, đến hơn hai vạn viên, hơn trăm viên lục cấp trở lên. Đối với kẻ tiêu dị thường kinh nhân như gã thì đúng là lễ hậu.
Linh Thú cung tuy thiên về nô thú nhưng sở hữu lượng yêu đơn hơn xa tông môn thông thường, nhưng ngần này thủy hệ yêu đơn, chuẩn bị nhanh tất không được, khẳng định Lệ Nhược Hải nghe được tin đồn về Ngụy Tác, biết tu luyện thị thủy hệ công pháp lại liều mạng mua cao giai thủy hệ yêu đơn tại Hóa Thiên giáo đại hội nên biết thứ này có ích với gã, thành ra chú ý mua thủy hệ yêu đơn.
Đối với Lệ Nhược Hải là để cảm tạ Ngụy Tác cho y biết tin Thiên khung sắp sụp đổ, lại hổ thẹn vì lúc trước e ngại thân phận Linh Thú cung cung chủ mà không thể đấu với bọn Hứa Thiên Ảo. Bất quá đối với Ngụy Tác thì gã rất hiểu Lệ Nhược Hải, coi y là bằng hữu chân chính nên không để tâm.
"Lão đại. Về sớm mà không cho biết, hại bọn đệ lo lắng."
"Lão đại, tu vi lại cao lên!"
Kai kẻ đầu óc đơn giản Chân Sùng Minh và Chu Tiếu Xuân xuất hiện.
"Lão đại không quên bọn đệ chứ."
"Họ nối nhau kết đơn, lão đại nlúc nào thì cho bọn đệ đồ tốt để cũng kết đơn nhỉ."
Chân Sùng Minh và Chu Tiếu Xuân, hai kẻ đầu óc đơn giản này nghĩ gì nói nấy, đòi hỏi lợi ihcs mà không ngượng, như thể đi theo lão đại lợi hại như thế thì việc đó là đương nhiên.
Bất quá Ngụy Tác cũng bật cười.
Dạo trước cả hai bế quan tu luyện nên gã không nghĩ đến, cơ hồ quên mất cả hai, giờ trong động phủ đúng là một người đắc đạo, gà chó lên trời, tuy không được tập trung hỏa lực như Hàn Vi Vi và Nam Cung Vũ Tinh nhưng đều không thiếu linh thạch để tu luyện hay mua đồ cần thiết, không có linh đơn cỡ huyền giai tiên giai thì cũng đạo giai để đề thăng tu vi, cả hai được chia không ít nên tu vi tiến cảnh không chậm.
Cả hai còn chưa đến năm mươi, nhưng tu vi hiện tại đã Phân niệm tam trọng hậu kỳ.
Theo tốc độ bình thường, không có linh đơn đặc biệt thì một, hai mươi năm nữa cũng có hy vọng xung kích kim đơn. Lúc đó cùng lắm mới sáu mươi mấy tuổi, kết đơn tuổi đó cũng không tệ, ngang với đệ tử tinh anh của nhiều đại tông môn.
Nếu không có gì bất ngờ thì thời gian này sẽ rút lại, những người khác đều đạt kim đơn thì những thứ vô dụng đối với kim đơn trở lên nhưng hữu dụng với bậc dưới lại tập trung cho cả hai. Đúng là phận nào phúc nấy.
Ngụy Tác buồn cười vì nghĩ đến cảnh đệ tử tinh anh của các đại tông môn luôn mắt mọc trên trán, tự mệnh bất phàm thấy hai kẻ này kết đơn trước thì không biết nét mặt thế nào.
"Được rồi, chuẩn bị đã xong, tiếp theo là của hai người."
Thấy bố trí quanh hai tĩnh thất không có vấn đề gì, Ngụy Tác cùng tất cả lui ra để cho Hàn Vi Vi và Nam Cung Vũ Tinh xung kích kết đơn.
Xung kích kim đơn là tranh chấp mệnh thọ nguyên với trời, cần khí thế một mạch xông lên.
Lâu quá sẽ ảnh hưởng đến khí thế.
"Chát!"
Rời khỏi tĩnh thất, Ngụy Tác thân ảnh loáng lên, hóa thành lưu quang lướt lên tầng không vô danh hoang đảo.
Hôm nay là ngày gã đột phá Thần huyền lưỡng trọng!

Chương 968: Ngưng hình cực kỳ bất phàm

Ngụy Tác đứng trên hư không, giữa thiên địa.
Hơi nước và gió mơn qua người.
"Đạo và lý của thiên địa thật khó nắm bắt. Thượng cổ đại năng thậm chí chạm tới được tương lai, nhân quả thì là thần thông thế nào?"
Ngụy Tác nhìn thiên địa, thầm thở dài.
Quanh tĩnh thất, thiên địa nguyên khí biến hóa rõ rệt, muốn cảm ngộ dây đàn vô hình không dễ tí nào.
Nhưng gã không bực mình, khoái cảm tu vi tăng cao khiến thần thông và sức mạnh tăng lên chỉ tu sĩ tự thân biết, chỉ khoái cảm này khiến cho tuyệt đại đa số tu sĩ thấy quan năm khổ tu cũng dáng, thậm chí đại bộ phận tu sĩ coi đề thăng thần thông và nhục thân là niềm vui duy nhất. Đối với Ngụy Tác, những ngày tĩnh tu này không hẳn vô dụng, tuy không biết cần thêm bao nhiêu thần văn mới viên mãn, nhưng cảm ngộ thiên địa nguyên khí khiến gã nhận ra những loại nào thân cận với "Tự ngã".
Không biết còn cách lần ra một đạo đại đạo pháp tắc bao nhiêu bước, nhưng Ngụy Tác cảm giác mình đã đi được bước đầu tiên.
"Vù..."
Mây ẩm bay qua, Chập Khí hải đổ mưa.
Ngụy Tác im lặng, tiếp tục cảm ngộ thiên địa nguyên khí, thử lay động những thứ mình chưa thể.Khí tức huyền diệu từ mình gã phát ra, không có uy năng bạo phát nhưng cơn mưa này hơn hẳn bình thường, cơ hồ bao trùm thiên địa.
"Bắt đầu!"
Không biết bao lâu sau, mưa ngừng lại, Ngụy Tác đứng trên không trung nhắm mắt đột nhiên cảm tri thấy trong thiên có hai làn khí tức nghịch thiên đang hình thành, vút lên mấy cao, phát tan pháp tắc tự nhiên.
Hóa sinh kim đơn, đoạt mệnh với trời, bản thân đã phá hoại tự nhiên pháp tắc nên mới khiến thiên địa nguyên khí dao động kịch liệt như thế, hình thành đại đạo pháp vực thì không chỉ như sức hút của bản thân kim đơn!
Tích tắc đó, Ngụy Tác đốn ngộ, nắm được một dây đàn, nắm được quỹ tích, lạc ấn và thần thức, chỉ là chưa thể hoàn toàn minh ngộ.
Lúc hóa sinh kim đơn sẽ xuất hiện đại đạo pháp vực, sau đó mà có thể triệt để cảm ngộ để thi triển hút thiên địa nguyên khí thì tốc độ tu luyện không biết sẽ tăng bao nhiêu lần.
Ngụy Tác mở bừng mắt, mắt lóe lên.
Không còn nét giảo hoạt và nham nhở của tiểu gian thương Linh Nhạc thành mà là trí tuệ chỉ đại tôn sư mới có.
Ngụy Tác nhìn về hoang đảo động phủ đầy hơi sương, nhận ra động tĩnh, nhưng dị tượng chưa sản sinh, gã không vội mà lặng lẽ đợi giây phút nở hoa. "Chát!" Mười mấy tích tắc sau, hai đơn quang quang trụ chói lòa bay lên, như hai thanh thần kiếm đâm toạc thiên địa khiến nguyên khí bạo động.
Lưỡng đạo đơn quang xung thiên, một đạo cổ đồng sắc, một đạo là băng quang chói lòa.
"Ầm!"
Ngụy Tác mắt lóe thần quang, hơn trăm đạo quang hoa như minh châu bay lên.
Tất cả đều là thủy hệ yêu đơn ngũ cấp cao giai trở lên.
Từng viên thủy hệ yêu đơn vây lấy gã, đỉnh đầu có Thủy hoàng phát ra thủy linh khí tức kinh nhân, nuốt cả hơn trăm viên cao giai thủy hệ yêu đơn.
"Oành!"
Thủy linh nguyên khí gột rửa thành nhiều nguyên khí, chảy vào thể nội Ngụy Tác, vô số khiếu vị mở ra, nguyên khí bất lợi bị đẩy ra.
"Cách! Cách! Cách! Cách!..."
Thủy linh nguyên khí chảy vào, hai thần huyền pháp tướng liền biến hóa.
Thần huyền nguyên khí cuồn cuộn, quang hoa chói lòa hình thành đạo đạo phù lục tại thể nội thần huyền pháp tướng, bề ngoài cũng có vô số phù lục nhỏ xíu hình thành, nối lại thành đường vân đặc biệt.
Da hai thần huyền pháp thân như có đường vân, pháp y vạch lên những hình huyền ảo...
"Oành!" "Oành!" "Oành!"...
Thủy linh nguyên khí và chân nguyên không ngừng đổ lên hai thần huyền pháp thân.
Quang hoa đột nhiên từ mình Ngụy Tác phát ra, rải lên hư không vô tận, lực hút từ đó bừng lên, thiên địa pháp tắc nào đó bị nhiễu loạn.
Cơ hồ đồng thời, trong hoang đảo động phủ cũng có hai vật khổng lồ rơi xuống, lực hút ào ạt phát ra.
Vân khí bị dẫn động, hai quầng tán hình thành.
Đồng thời, đỉnh đầu xuất hiện hai quang nhân trăm trượng, vô số thiên địa nguyên khí từ bốn phương tám hướng tụ về.
"Hút nguyên khí kinh nhân thế hả!"
"Không biết Nam Cung Vũ Tinh và Hàn Vi Vi ngưng tụ kim đơn sẽ có lợi thế nào!"
Bọn Cơ Nhã đều đứng xem dị tượng kinh nhân cực độ.
Hai quang nhân tạo ra xung kích thị giác khiến tất cả chấn kinh, Ngụy Tác và Nam Cung Vũ Tinh, Hàn Vi Vi đồng thời hút thiên địa nguyên khí, hình thành một cơn lốc trên mặt biển, sóng dậy ngút trời.
"Được lắm!"
Ngụy Tác mắt lóe thần quang kịch liệt, lúc hai quang nhân hình thành trên đầu, thần huyền pháp thân thượng sinh ra lực hút và chấn động khiến hơn trăm viên thủy hệ yêu đơn vỡ tan. Một tích tắc mà lượng nguyên khí gấp bình thường mấy chục lần!
Gã nhận ra trong thần huyền pháp thân tựa hồ không ngừng kêu tanh tách, nguyên khí tràn vào và thần huyền uy năng ngưng kết ra vô số phù lục, như đang sinh thành xương cốt, kinh mạch cho thần huyền pháp thân.
Thần huyền pháp thân càng càng thành một thể, vốn nhiều thần uy không điều khiển được đã nối lại.
Cảm giác sức mạnh bao trùm toàn thân!
"Thần huyền lưỡng trọng không hổ là Thần huyền lưỡng trọng, chả trách chia ra từng tầng, mỗi tầng quả khác biệt xa."
Ngụy Tác lại lấy ra mấy trăm viên thủy hệ yêu đơn, nguyên khí cuồn cuộn chảy vào, thần huyền pháp thân chưa dứt biến hóa nhưng gã dám chắc vượt được bước này, chân nguyên và thần thức sẽ đề thăng không ít.
"À!"
Đột nhiên, Ngụy Tác biến sắc.
Uy nghiến khiến gã và thiên địa cũng run lên đột nhiên thoáng hiện rồi tan biến.
Ngụy Tác lỏng người nhăn nhó.
Đó là đế uy của Bất hủ đế mộc, Ngụy Tác đột phá lần này tựa hồ chấn động chút đế uy, khiến nó như hiếu kỳ thò ra xem.
"Không biết làm thế nào mới dẫn động và lợi dụng tia đế uy này được..."
Óc gã ánh lên ý nghĩ này, đế uy còn lại trong Bất hủ đế mộc khẳng định kinh thiên động địa, nếu sử dụng được thì không ai địch nổi, chỉ là với thần thông hiện tại thì gã bó tay, chỉ mặc cho đế uy thích thì xuất hiện. Bạn đang đọc truyện tại Truyện FULL - www.Truyện FULL
"Cách cách cách..."
Không biết bao lâu sau, hai quang nhân tan biến, hai thần huyền pháp thân tựa hồ đã có xương cốt, kinh mạch, dừng biển đổi mà trầm tĩnh lại.
Thần huyền lưỡng trọng!
Ngụy Tác đã chính thức đột phá đến tu vi Thần huyền lưỡng trọng.
Bên trên hoang đảo động phủ, hai dải vân khí tan dần.
"Xem kim đơn của họ thế nào."
Ngụy Tác hơi mỉm cười, không cảm ngộ biến hóa cụ thể sau khi đột phá, thân ảnh loáng lên, đáp xuống hoang đảo động phủ.
"Kỳ quái! Chập Khí hải hôm nay sao có sóng to thế."
"Thiên địa nguyên khí tựa hồ không bình thường."
"Chúng ta rời Chập Khí hải đã."
Cách hoang đảo động phủ hơn một vạn dặm, trong một hải vực, trên môt chiếc thuyền không hiểu của thương phường nào đi thu thập tại Chập Khí hải, bốn năm tu sĩ đứng ở mũi thuyền, sắc mặt cực kỳ ngưng trọng nhìn sóng, quay thuyền về.
...
"Vũ Tinh, Vi Vi, mau cho bọn ta xem kim đơn."
Trong hoang đảo động phủ, mọi người tụ tập ở tĩnh thất của Nam Cung Vũ Tinh và Hàn Vi Vi.
"Nha đầu, ta cũng là Kim đơn đại tu sĩ, đợi ta bắt kịp thì sẽ trói ngươi lại, ngày nào cũng ném vào chỗ ưu manh đó." Nam Cung Vũ Tinh và Hàn Vi từ pháp trận đi ra, Hàn Vi Vi cực kỳ đắc ý truyền âm cho Thủy Linh Nhi.
Nam Cung Vũ Tinh sôi trào cổ đồng sắc linh khí, ngưng thành hư ảnh man hoang thần linh bốn tay, trên mình toàn hình đồ đằng.
Linh khí của Hàn Vi Vi là huyền băng tinh quang, hình thành một chiếc bình, bên trong có vô số lưu vân cung điện.
Linh khí ngưng hình của cả hai cực kỳ bất phàm.

Chương 969: Với các hạ thì chắc có thể

Đại hoang vấn đạo kinh và Tây tịnh lưu ly đều là vô thượng cường pháp, linh khí ngưng hình của Nam Cung Vũ Tinh và Hàn Vi Vi cực kỳ bất phàm, dẫn động thiên địa nguyên khí kinh nhân như thế, ai cũng muốn thấy kim đơn của họ thế nào.
"Mau lên, đừng lãng phí thời gian, chúng ta còn nhiều việc lắm." Ngụy Tác cười hắc hắc, truyền âm cho Nam Cung Vũ Tinh.
Nam Cung Vũ Tinh liếc gã nhưng đang lúc vui nên không nói gì mà gật đầu.
"Oành!"
Cổ đồng sắc hà quang kinh nhân rực lên, Nam Cung Vũ Tinh trực tiếp tế xuất kim đơn.
"To thế hả!"
Chúng nhân đều kinh hô.
Tu sĩ Kim đơn nhất trọng bình thường khi kết đơn, kim đơn chỉ cỡ trứng chim câu, nhưng của Nam Cung Vũ Tinh có màu cổ đồng, không kém gì trứng ngỗng, gần bằng của Ngụy Tác lúc kết đơn tại Hải Tiên tông.
Kim đơn cỡ này thì uy năng thậm chí hơn nhiều tu sĩ Kim đơn lưỡng trọng."To thật, ha ha." Ngụy Tác cười ha hả, đồng thời mục quang liếc ngực Nam Cung Vũ Tinh.
"Đúng là!" Nam Cung Vũ Tinh không nén được nữa, trừng mắt với hã.
"Không hổ là công pháp Linh tộc đại năng để lại."
Bọn Kỳ Long Sơn đều khen ngợi, kim đơn khí tức của Nam Cung Vũ Tinh cực kỳ bàng bạc, tuy vừa ngưng thành nhưng vẫn hiện rõ Hoang cổ khí tức, như thể yêu đơn của Hoang cổ cự thú.
Viên kim đơn thượng trừ cổ đồng sắc hà quang, tựa hồ còn hỗn độn linh khí đang lưu chuyển, khác với phổ thông kim đơn.
"Nàng cũng thi triển kim đơn ngưng hình xem nào." Ngụy Tác bị Nam Cung Vũ Tinh trừng mắt thì coi như không nhìn thấy, bảo.
Nam Cung Vũ Tinh biết càng quan tâm, y càng được đà nên mắt ánh lên, kim đơn rải hà quang ra.
Khác với mọi người, kim đơn hà quang của nàng thì lấy bản thể và kim đơn là trung tâm, ngưng thành quang ảnh tứ tí man hoang thần linh lớn hơn, cách thân thể vài trượng.
Bốn cánh tay của man hoang thần linh này đều tụ trước mặt, đỡ một pháp bàn, nguyên khí đan lại nhưng tựa hồ không phát ra như kim đơn ngưng hình bình thường.
Tu sĩ tại trường đều cả kinh, Đại hoang vấn đạo kinh còn là Đại hoang vô chung kinh, là công pháp có nguyên khí thập phần đặc biệt, khiến nhục thân duy trì trạng thái, tốc độ già đi rất chậm, nhưng trúng đối phương thì khiến đối phương già nhanh.
Qua bản thân nguyên của công pháp khí thì uy năng giống với viên pháp châu trên Thanh tác ngân pháp trượng của Ngụy Tác, nhưng môn này cùng gốc với Động Hư bộ pháp của Linh tộc, cùng là cận thân công pháp. Nguyên khí, kim đơn uy năng không thể ly thể, chỉ khi áp sát đối phương mới có tác dụng. Bạn đang đọc truyện tại Truyện YY - http://truyenfull.vn
"Keng!"
Ngụy Tác chạm vào kim đơn hà quang của Nam Cung Vũ Tinh, phát ra tiếng như thần thiết ngân dài, gã hơi run lên, rụt nhanh tay lại.
"Thế nào?" Ai cũng biết gã thử uy năng công pháp của Nam Cung Vũ Tinh nên hỏi.
"Kim đơn uy năng này quá cổ quái, dù chạm vào cũng động đến toàn thân." Ngụy Tác nghiêm túc hẳn, nhíu mày: "Nếu là nhục thân Kim đơn tu sĩ thì chỉ một tích tắc là tổn thất gần một năm thọ nguyên."
"Một tích tắc mất một năm thọ nguyên?" Cơ Nhã và bọn Kỳ Long Sơn cả kinh, ngoái nhìn Linh Lung Thiên.
Dù Nam Cung Vũ Tinh có thể thi triển Động Hư bộ pháp, chân chính đấu pháp thì không thể cứ bám sát thân mình đối thủ để mỗi tích tắc lấy đi một năm thọ nguyên, chưa đủ để tạo thành tổn thương trí mệnh cho đại đa số Kim đơn tu sĩ nhưng nàng chỉ vừa ngưng kết kim đơn, tu vi đề thăng thì uy năng sẽ đề thăng thế nào? Nếu cứ liên tục khiến đối phương già đi, tích tắc mất mấy chục năm thọ nguyên, thì các lão bất tử không còn sống bao lâu không phải sẽ bị giết chết ngay?
"Chỉ cần kim đơn tu vi đề thăng, uy năng Đại hoang vấn đạo kinh sẽ đề thăng, đạt Kim đơn ngũ trọng thì một tích tắc đủ khiến đối phương mất mười mấy năm thọ nguyên. Nếu đạt thần huyền, đối diện phổ thông Kim đơn tu sĩ thì một chiêu là khiến đối phương từ trẻ thành già, thậm chí thành khô cốt. Phạm vi uy năng cũng khuếch đại." Linh Lung Thiên thấy ai cũng nhìn mình thì biết họ muốn hiểu rõ, nên nói ngay.
"Không cần mấy chục năm, một tích tắc mấy năm là đã thập phần kinh nhân." Tất thảy tu sĩ, kể cả Ngụy Tác đều cảm thán công pháp của Linh tộc, Hoang tộc đại năng đều khó tưởng tượng nổi. Thử nghĩ lúc đấu pháp, dù không giết được đối phương nhưng cứ dùng Động Hư bộ pháp, vài chiêu là lấy của đối phương mấy chục năm thọ nguyên, đủ khiến đối phương lạnh gáy.
"Chỉ còn thiếu một môn Như Lai thần mang."
Ngụy Tác loé lên ý nghĩ này, môn công pháp đó bình tâm mà luận thì có khuyết điểm, chỉ có thể cận chiến, không có nhục thân như Hoang tộc đại năng thì Nam Cung Vũ Tinh đành trông vào pháp bảo phòng ngự và pháp y, có Như Lai thần mang thì khuyết điểm đó không còn.
Như Lai thần mang, khẳng định không kém gì thần thức sát phạt chi pháp của hoa y thanh niên thần bí được Hoang tộc truyền thừa.
Uy năng nguyên khí pháp tắc của Như Lai thần mang, Động Hư bộ pháp, cộng thêm Đại hoang vấn đạo kinh đều ở mức cực độ, nhục thân sánh với thai thể pháp bảo thì Linh tộc đại năng ở thời đại thượng cổ của Linh Lung Thiên cũng là hoàn mỹ, không có khuyết điểm.
Nhưng Linh tộc đại năng như thế mà còn không thể vượt hơn các kinh thiên tu sĩ khác, các nhân vật đỉnh cấp, đế thiên, đại đế... thật khiến người ta kính nể.
"Hàn Vi Vi, kim đơn của muội đâu, mau tế xuất xem uy năng thế nào, Tây tịnh lưu ly cũng là vô thượng công pháp." Kinh ngạc với Đại hoang vấn đạo kinh đoạn mọi người đều chú ý đến Hàn Vi Vi.
"Được!"
Thấy kim đơn của Nam Cung Vũ Tinh, Hàn Vi Vi cũng muốn xem của mình nên gật đầu, tế xuất kim đơn.
"Băng hàn khí tức kinh nhân quá!"
"Chả trách đều bảo môn công pháp này mô phỏng cực hàn đại đạo pháp vực, đột phá đến thần huyền thì thần uy là băng hàn thần vực."
"Băng linh căn, nàng ta là băng linh căn nên có nhiều lợi ích hơn, kim đơn uy năng cũng hơn bình thường."
Hàn Vi Vi tế xuất kim đơn, ai nấy cả kinh.
Kim đơn của nàng ta như một viên băng châu trong suốt nhưng nhìn kĩ thì bên trong tựa một băng tuyết thế giới, cơ hồ băng tuyết từ hư không trút xuống rồi tan biến, huyền diệu vô cùng. Kim đơn này còn hơn của Nam Cung Vũ Tinh một chút, hàn quang kinh nhân. Tế xuất ra thì không kích phát uy năng, tĩnh thất tức thì kết băng sương, biến thành một băng quật.
"Xem kim đơn ngưng hình thế nào!"
Hàn Vi Vi thập phần hưng phấn, kim đơn rung lên, trực tiếp kích phát kim đơn hà quang.
"Lưu ly thế giới? Như tây thiên tịnh thổ trong truyền thuyết của phật tông, chả trách là Tây tịnh lưu ly."
Ai nấy kinh ngạc vì kim đơn hà quang ngưng hình của nàng ta cực lớn, băng sắc hà quang ngưng thành một tiểu thế giới, trong đó có sống suối, cung điện lấp lóe băng tịnh lưu ly quang hoa.
"Việc gì hả?!"
Hàn Vi Vi vừa kích phát gim đơn hà quang, đột nhiên thần sắc kinh hỉ ngưng lại, run lên, hàn khí chảy tràn, thoáng sau cả lông mày và tóc nàng ta có những cục băng nhỏ.
"Hàn Vi Vi, sao thế!"
Ngụy Tác biến sắc, chân nguyên bao lấy Hàn Vi Vi, nàng ta run cầm cập, kim đơn hà quang tan đi, không khống chế nổi kim đơn.
"Chân nguyên và khí huyết sắp đông lại... Không biết vì sao..." Hàn Vi Vi run cầm cập.
Ngụy Tác lạnh ngắt trong lòng, thần thức quét vào thấy thể nội Hàn Vi Vi có khí tức cực kỳ băng hàn đang bừng lên.
"Tây tịnh lưu ly..."
Ngụy Tác xưa nay vì trực giác, không yên tâm với công pháp này, quả nhiên bây giờ đã xay ra.
"Thật ra là sao, sao lại có hàn khí bạo phát thế này!"
"Vi Vi, sao rồi!"
Đột nhiên xảy ra biến hóa, ai nấy biến sắc, cuống lên.
"Chắc là khuyết điểm của công pháp! Phải nghĩ cách ngay không thì chân nguyên và khí huyết của nàng ta sẽ đông lại!" Linh Lung Thiên nói.
Tất cả nhợt nhạt mặt mày.
Chân nguyên và khí huyết đông cứng thì sinh cơ sẽ tan biến, sẽ mất mạng!
"Sao lại cổ quái như thế... Đây là?!" Lưu lão cùng mọi người vây đến Hàn Vi Vi đột nhiên kêu lên không dám tin.
"Hả!"
Tất thảy đều nhin vào ông ta.
"Đây là nguyên âm chi khí, nguyên âm chi khí quá kinh nhân! Môn công pháp này sao lại hình thành nguyên âm chi khí kinh nhân như thế!" Lưu lão biết tình huống khẩn cấp, nói nhanh, "có những nữ tu nhân vì thể chất mà âm khí cực nặg, tỷ như cửu âm tuyệt mạch, tuyết nữ băng thân… Nguyên âm âm khí quá nặng sẽ khiến khí huyết đông lại, nữ tử có cửu âm tuyệt mạch chi thân chỉ sống được mấy chục tuổi sẽ mất mạng. Đây gọi là vật cực tất phản, nữ âm không đủ thì sinh cơ suy sụp, thân thể không được tưới nhuần, nhưng nữ âm quá..."
"Lúc nào rồi còn rườm rà thế, nói cách cứu chữa nhanh lên!" Một lão đầu nghiên cứu cấm chế trận pháp kêu lên, cắt lời Lưu lão.
"Nguyên khí trong nguyên âm âm khí khí huyết khác chân nguyên, e là tiên giai đơn dược cũng không giải được."
"Cái gì!"
"Trừ phi có song tu công pháp, âm dương hóa sinh, hóa giải âm nguyên quá kinh nhân là được." Lưu lão nhìn Ngụy Tác nói nhanh.
"A?" Tất thảy nhợt nhạ mặt mày khi nghe câu trước của Lưu lão nhưng câu sau thì lại cùng ngẩn người tròn mắt.
"Vói nhục thân và nguyên dương của các hạ... chắc được... đạo lữ khác thì khó đây." Hàn Vi Vi suýt ngất xỉu vì Lưu lão bảo Ngụy Tác như thế.

Chương 970: Ngay cả ta cũng phải uống thuốc

Lưu lão nói xong thì tĩnh thất im phăng phắc.
"Hừ!"
Linh Lung Thiên hầm hừ, không nói gì, lướt đi đầu tiên.
"Ha ha." Thủy Linh Nhi hiểu ra, cười vang như chuông bạc lướt theo.
"Tây tịnh lưu ly tuy có khuyết điểm nhưng Ngụy đạo hữu có song tu chi pháp, thành ra lại may mắn." Kỳ Long Sơn và Thanh Bình bật cười, vòng tay với Ngụy Tác đoạn cuốn chân nguyên đưa hai kẻ đầu óc đơn giản còn chưa hiểu gì ra.
"Đừng lãng phí thời gian." Lưu lão đi ra, vỗ vai Ngụy Tác dặn.
"..." Hàn Vi Vi thấy Ngụy Tác ra vẻ "Hiểu rồi" gật gù thì suýt nữa ngất đi.
"Vợ mông cong, đừng sợ, vi phu cứu nàng đây, nhưng mông nàng lạnh quá, lạnh đến độ ta phải rụt lại."
Ngụy Tác thân ảnh loáng lên, ôm nàng ta vào tĩnh thất rồi đóng cửa lại thì nàng ta đã bị thể nội âm khí khiến cho không nói được, tức thì trước mắt tối sầm, ngất đi.Bất quá Hàn Vi Vi nhanh chóng tỉnh lại.
Dương cương huyết khí như lò lửa chảy vào, hơi nóng không ngớt trút vào thể nội.
"Lạnh chết ngươi!" Hàn Vi Vi nghiến răng nghiến lợi ôm chặt "Lưu manh đáng chết."
"Ha ha, vợ mông cong, lần này chúng ta chơi trò khác... Ta đóng vai đê giai tiểu tán tu ngày đó chỉ có vài viên linh thạch, mai phục Thạch vĩ bích tích tại Hoàng sa hạp cốc, nàng đóng vai phường thị đại tiểu thư đến cướp Thạch vĩ bích tích, rồi bị ta dùng Bàn băng phù băng đống cứng để phi lễ..."
"Ngươi..!" Hàn Vi Vi không dám tin, "Lưu manh đáng chết, lúc này mà ngươi còn...!"
"Không phải, ta là người tốt. Lúc đó... Ha ha, bất quá biết trước thế nào cũng thành vợ mông cong, sớm song tu thế này cũng tốt." Ngụy Tác cười ha hả, có vẻ cảm khái, "Ta nào biết tiểu gian thương Linh Nhạc thành cũng có ngày thế này. Hàn gia đại tiểu thư như nàng lúc đó mà nhìn ta thì gã nuốt đến khen nước bọt."
"Lưu manh, chắc khi xưa ngươi đã nghĩ linh tinh!"
Hàn Vi Vi nghiến răng nghiến lợi, nưng cũng như bình thường, nhanh chóng đầu hàng trước thế công của Ngụy Tác, ôm chặt"lưu manh đáng chết", "Lưu manh đáng chết, tiện nghi cho ngươi... ngươi biết Tây tịnh lưu ly có khuyết điểm này..."
Hai người song tu kiểu này nhiều lần, chân nguyên lưu động thập phần hòa hợp, như cá gặp nước, không cần cố ý khống chế. "Tiểu tử đáng chết, không được... biết ta là ai không... Dám làm thế với ta hả... A, không được... sư tỷ mà biết nhất định đánh chết ngươi..." Chốc sau, Hàn Vi Vi kêu lên, rất phối hợp với Ngụy Tác, chơi trò bình thường vẫn chơi.
"Hừ, ta mặc kệ ngươi là ai, dám cướp Thạch vĩ bích tích của ta... A, mịn quá, cong quá, không hổ là Hàn gia đại tiểu thư... Hàn đại tiểu thư, cũng có phản ứng hả, đã thế này rồi, chi bằng sau này theo ta... Hừ, định uy hiếp ta hả, xử lý cả sư tỷ ngươi luôn..."
...
"Tông chủ, Khổng tiền bối đã truyền tin lại, bảy ngày sau sẽ tới."
"Được." Công Đức tông tông chủ gật đầu, không nói gì thêm.
Trong sơn cốc xám xịt mà Công Đức tông tông chủ có mặt, tứ bề đều là quang hoa mờ mờ.
Sơn cốc chỉ năm, sáu dặm, nhưng có hơn mười lão giả không ngừng bố trí, mặt đất khắc đầy phù văn cổ kính, cũng như thượng cổ pháp trận, trong sơn cốc có hơn bốn mươi tinh trụ cao cỡ thân người.
Trên tinh trụ dày đặc phù văn như sao trời.
Công Đức tông tông chủ ngồi trên hư không cách mặt đất mấy thước, trên mình toát ra kim sắc thần quang, hình thành một đài sen như thực chất, nét mặt vô bi vô hỉ.
Cách đó không xa là một hồ lô đặc biệt, chính thị Hư không kim hồ, phía trên có một thanh niên xếp bằng, là Trạm Đài Linh Lan được Hư Không đạo nhân truyền thừa.
Trong làn bạch sắc thần hà có năm, sáu tu sĩ, đều là đại nhân vật của Đăng Tiên tông, đứng đầu là một tu sĩ mặc bạch sắc hà y, mặt mũi thập phần tuấn mỹ, chừng hai mươi mấy tuổi, da như bạch ngọc, mi tâm có hình ngân sắc phượng hoàng bàn, đẹp đẽ đến mức yêu dị, là Đăng Tiên tông tông chủ Hàn Hi.
"Đừng đi đâu, tránh bị lần ra tung tích."
Cung kính đứng trước Công Đức tông tông chủ là một tu sĩ trẻ tuổi mặc xích kim sắc pháp y, tu vi Kim đơn lưỡng trọng. Thấy Công Đức tông tông chủ dặn, tu sĩ trẻ tuổi định lui đi thì Công Đức tông tông chủ vẫn mặt mũi lạn tanh chêm thêm một câu.
Tu sĩ trẻ tuổi không nói gì, cung kính lui xuống, xếp bằng trong sơn cốc xám xịt.
...
"Sưu ảnh thú và Khô diệp trùng cũng không phát hiện tung tích thanh niên đó?"
Trong Linh Thú cung ở Vạn Thọ thành, Lệ Nhược Hải nhíu mày, đứng dưới là một nữ tu diễm lệ, chính thị Tâm Hữu Lan.
Nếu lúc này Ngụy Tác thấy Tâm Hữu Lan sẽ có ý nghĩ "sĩ biệt tam nhật" ngay, hồng sắc linh khí trên mình nàng ta hình thành hư ảnh Hoang cổ tỳ hưu, đã đột phá đến tu vi Kim đơn nhất trọng. Lệ Nhược Hải đã đạt Kim đơn tam trọng trung kỳ.
Linh Thú cung rất rộng rãi, không có bao nhiêu đệ tử, những chỗ bình thường là lồng thú, nuôi dưỡng yêu thú đều tróng trơn, tựa hồ Linh Thú cung đã di chuyển gần hết.
"Thanh niên đó như biến mất." Tâm Hữu Lan nghe thế thì hỏi, "Sư tôn, chúng ta tìm y làm gì? Y có gì không ổn sao?"
"Y có ý đồ với một vị hảo hữu của ta, không tra ra chứng tỏ công pháp cùng thuật pháp của y phi phàm." Lệ Nhược Hải hơi trầm ngâm: "Không cần tìm nữa."
"Được." Tâm Hữu Lan gật đầu, rời đại điện đến truyền tống pháp trận của Vạn Thọ thành.
Liên tục trung chuyển hơn mười truyền tống pháp trận, Tâm Hữu Lan lấy ra Hộ thần cổ phù.
"Lâm Thái Hư và ngần ấy người đối phó mà các hạ giết được hết... Hoàng Phủ Tuyệt Luân tự thân truy sát mà không làm gì được, không ngờ các hạ vẫn chết..." Nhìn Hộ thần cổ phù, Tâm Hữu Lan nghĩ đến Ngụy Tác đã quen ở phách mại hội, chợt thở dài.
"Nếu y cũng quan trọng như Kỳ đạo hữu nói, Ngụy đạo hữu sẽ tới..." Trong Linh Thú cung, Lệ Nhược Hải thầm lẩm bẩm.
...
Trong tĩnh thất của vô danh hoang đảo, trong hồng sắc quang hoa, thể nội Hàn Vi Vi cuồn cuộn nguyên âm âm khí, không ngừng chuyển hóa thành Huyền sát âm khí, chảy vào thể nội Ngụy Tác.
Suốt một ngày liền, nguyên âm âm khí mới hạ đến mức không gây thương tổn cho Hàn Vi Vi.
"Tây tịnh lưu ly hóa sinh nguyên âm âm khí quá kinh nhân, tu sĩ thông thường không thể chịu nổi..."
Mây mưa tạm dừng, Ngụy Tác cảm thán.
"Quá mãnh liệt." Thực tế Ngụy Tác muốn nói thế nhưng không tiện.
Chẵn một ngày, Ngụy Tác chưa thử nhưng cảm nhận được Huyền sát âm khí tăng trưởng kinh nhân. Bạn đang đọc truyện tại Truyện FULL - www.Truyện FULL
"Tại ngươi, cho ta luyện công pháp đó!" Hàn Vi Vi thẹn vô cùng, ngần ấy thời gian... Không biết bọn Thủy Linh Nhi đàm tiếu thế nào.
"Không thể trách ta, lúc trước nàng muốn luyện môn công pháp đó đấy chứ." Ngụy Tác kêu to oan uổng.
"Ta cứ nói thế đấy!" Hàn Vi Vi thẹn quá hóa giận, véo mạnh Ngụy Tác, "Ta bỏ môn công pháp đó, tu luyện môn khác."
"Được, nàng nói thế nào cũng được, xem Huyền sát quỷ trảo đã." Ngụy Tác mỉm cười, phất tay phát Huyền sát quỷ trảo.
"Thật mạnh quá!" Phát Huyền sát quỷ trảo, thần thức quét vào, Ngụy Tác tròn mắt, không nén được kêu lên.
Huyền sát quỷ trảo ánh lên như thần thiết, tạo cảm giác hoàn toàn không phải bằng nguyên khí mà là một món thai thể pháp bảo, qua thần thức thì nguyên khí uy năng thi đã đột phá huyền giai thượng phẩm, hướng đến bán tiên giai.
Lần song tu này chuyển hóa được không biết bao nhiêu Huyền sát âm khí.
"Mạnh cái đầu ngươi." Hàn Vi Vi nghĩ đến là vì nguyên khí của mình thì đỏ mặt.
"Vợ mông cong, chúng ta nói chuyện nghiêm túc, đây là vấn đề của Tây tịnh lưu ly nhưng trước kia ta không yên tâm, không biết bao nhiêu lần tìm hiểu mà không thấy gì, cả khi nàng kết thành kim đơn cũng thế, chỉ khi động dụng kim đơn uy năng, hà quang ngưng hình mới biển đổi, hóa sinh nguyên âm âm khí kinh nhân như thế, như uống mười mấy viên linh đơn đại bổ nguyên âm." Ngụy Tác nghiêm túc, "Nàng thử động dụng kim đơn uy năng xem có dị biến gì không? Nếu lần nào cũng thế thì uy năng Huyền sát âm khí không phải sẽ nhanh đột phá bán tiên giai, thậm chí tiên giai?"
"Phì!"
"Ta nói nghiêm túc đấy, vợ ngoan đừng gây loạn."
"Ta hay ngươi gây loạn, ngốc thật, bình thường không phải ngươi nhanh trí lắm hả... Ta động dụng kim đơn uy năng đương nhiên đơn giản, nhưng có nhiều nguyên âm âm khí hóa sinh, ngươi gánh được không!" Hàn Vi Vi giận quá, véo Ngụy Tác.
"Chuyện đó..." Ngụy Tác tròn mắt.
"Ta sẽ uống thuốc..." Toát mồ hôi đoạn Ngụy Tác bảo. "Ta ta cũng phải uống thuốc... Không ngờ U Minh cung không xuất hiện nữ tu tu luyện Tây tịnh lưu ly là vì nguyên nhân này." Gã dở khóc dở cười.
Thần huyền chi thân của gã hơn hẳn thần huyền đại năng không biết bao nhiêu lần, gần như viễn cổ thiên long, nhưng lúc này gã cũng thấy dương nguyên nguyên khí hao hụt, còn tiếp thì e phải hỏi xin Lưu lão linh đơn bổ sung dương nguyên huyết khí mất.
Nhục thân và khí huyết như gã mà còn phải uống thuốc ... U Minh cung mà có tu luyện Tây tịnh lưu ly, đạt tới kim đơn thì nam tu nào cứu được?
Trừ phi... Óc gã nảy ra ý nghĩ tà ác nhưng rồi cười khổ lắc đầu, nếu một nữ tu tìm cả toán nam tu làm đạo lữ thì dù nàng ta không phản đối cũng không hợp với lễ số của các đại tông môn, mọi đại tông môn tuyệt đối không chấp nhận.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau