THÔNG THIÊN CHI LỘ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thông thiên chi lộ - Chương 961 - Chương 965

Chương 961: Thay đổi từng ngày

"Dương Thanh, tu vi tiến cảnh sao lại nhanh thế?!"
Ngụy Tác cảm giác rõ khí tức của Dương chi điểu và thanh loan thì cả kinh.
Dương chi điểu và thanh loan giá đều có linh khí chói lòa, tạo cảm giác như hai vì sao bốc cháy, tu vi đều vượt bát cấp trung giai, gần đạt bát cấp cao giai.
Đối với thanh loan, Ngụy Tác không hề kinh ngạc, nó vốn có huyết mạch cửu cấp yêu thú, tương đương với chỉ khôi phục thực lực, tu vi đề thăng tất nhiên sẽ nhanh, còn Dương chi điểu đề thăng tu vi kinh nhân như thế mới đáng kinh ngạc. Mỗi tu sĩ đều hiểu rõ, bát cấp đê giai yêu thú tương đương với Kim đơn tam trọng đại tu sĩ, lên nữa sẽ khó khăn như đại tu sĩ Kim đơn tam trọng tứ, trọng đề thăng tu vi, không có tế ngộ và linh dược đặc biệt thì cũng chậm như tu sĩ bế quan khổ tu.
"Phong Tri Du đại ca tìm về Đại thành chân hỏa quả, Chu lão bố trí một pháp trận hấp tụ thái dương chân hỏa nên tốc độ tu luyện của tiểu đệ mới nhanh thế." Dương chi điểu hớn hở.
"Chả trách." Ngụy Tác hỏi, "ai đang xung kích kim đơn?""Trần thúc và Lưu lão." Dương chi điểu đáp.
"Trần thúc và Lưu lão?" Ngụy Tác ngẩn người, đáp án này nằm ngoài dự liệu.
"Đúng, Trần thúc vốn sắp đạt kim đơn, Lưu lão tuy nhục thân suy bại, bất quá bọn Cơ Nhã luyện mấy viên linh đơn thì ông ta mạo hiểm xung kích kim đơn cũng thành công." Dương chi điểu tựa hồ lấy làm lạ vì sao Ngụy Tác ngạc nhiên nên giải thích.
"Xem ra ta quá xem thường họ." Ngụy Tác mỉm cười tự trào.
Trần thúc là tu sĩ họ Trần từng cùng phụ mẫu gã vào Ma văn hung mạch, Ngụy Tác vỗn tôn là trưởng bối, gọi là Trần thúc, Dương chi điểu cũng gọi theo. Lưu lão là cửu cấp luyện đơn sư Lưu Tú Thành lúc Ngụy Tác bố trí Tạo hóa ngọc trì thì Độc Cô Vũ Vân mời đến.
Toán lão nhân say mê pháp trận và luyện đơn này theo Ngụy Tác đến vô danh hoang đảo, được lục bào lão đầu cho biết nhiều cách bố trí pháp trận và phương pháp luyện cổ đơn khiến họ hưng phấn gần như điên cuồng, Ngụy Tác cầm gậy đuổi họ cũng không đi.
Trong hai người, Trần thúc vì lúc trước sắp đạt kim đơn nên không đổi công pháp, Lưu lão vì đã già, khí huyết không đủ chứ bản thân tu vi đã đạt rồi. Ngụy Tác tại Thiên Huyền đại lục quét sạch hai đại tông môn và một đại phường thị, lại vơ vét Thiên Kiếm tông, mang về số lượng linh dược kinh nhân, với các lão đầu này sẽ chuyển hóa thành không ít đơn dược hữu dụng, hiện tại nghe Dương chi điểu bảo thế, Ngụy Tác cũng thấy thường, chỉ là lúc trước không nghĩ ra.
Bỏ qua phương diện đó vì tu vi của gã cao hơn nhiều bọn Cơ Nhã, nên lúc nào cũng coi bọn nàng như trẻ con, hiện tại nghĩ lại thì bọn Cơ Nhã đều là Kim đơn đại tu sĩ, làm gì đến nỗi không lo được cho mình. Ngần ấy Kim đơn đại tu sĩ tụ lại, không có gã thì bọn Cơ Nhã cũng ổn thỏa.
Mỉm cười tự trào, chưa kịp nói gì với Dương chi điểu thì đạo đạo độn quang từ vô danh hoang đảo bay lên, hiển nhiên tất cả phát hiện Ngụy Tác quay về nên ra đón.
"Ngần ấy Kim đơn đại tu sĩ!"
Long Mộc Tinh lại chấn kinh.
Vì Trần thúc và Lưu lão xung kích kim đơn nên những người khác không bế quan tu luyện, tất cả đều thấy Ngụy Tác về nên lướt tới. Bạn đang đọc truyện tại Truyện YY - http://truyenfull.vn
Âm Lệ Hoa, Cơ Nhã, Thủy Linh Nhi, Phong Tri Du, Trương Châu Dự và Sư Phi Thanh - sáu Kim đơn đại tu sĩ, đằng sau là Trần thúc và Lưu lão mới kết đơn, Long Mộc Tinh thoáng nhìn là thấy tám Kim đơn đại tu sĩ.
Một vô danh hoang đảo có đến tám Kim đơn đại tu sĩ?!
Thêm Dương chi điểu và thanh loan... Long Mộc Tinh tận mắt thấy Linh Lung Thiên chống lại thần vực pháp phù của La Phong, biết thực lực của nó không kém thần huyền.
Hai nhân vật thần huyền cấp cộng với ngần này Kim đơn đại tu sĩ, Long Mộc Tinh tưởng mình đang đến thiên cổ tu đạo thế gia nào đó chứ không phải một hoang đảo động phủ.
"Thỏ huynh đệ về rồi..." Thoáng sau, Lý Tả Ý lướt ra, thập phần cao hứng chào Ngụy Tác.
"Xoạt..." Long Mộc Tinh dù gì cũng là Kim đơn đại tu sĩ, quét thần thức vào Lý Tả Ý thì hít một hơi lạnh.
Lý Tả Ý tuy đầu tóc bạc phơ, linh khí không lộ nhưng tựa hồ không cần độn pháp, trực tiếp độn không lao tới, khí tức khiến Long Mộc Tinh thấy hoàn toàn không kém các lão bất tử của Vũ Hóa thế gia.
"Thỏ huynh đệ... tu vi tiến cảnh sao lại nhanh thế?!"
Ngụy Tác cả kinh, chào hỏi Lý Tả Ý, đoạn nhìn Âm Lệ Hoa cùng bọn Cơ Nhã.
Hiện tại Lý Tả Ý đạt tới Kim đơn tứ trọng điên phong, sắp bước sang Kim đơn ngũ trọng, tu vi hơn hẳn lúc gã đi.
"Thỏ huynh đệ này có lần chạy lung tung, vào đơn phòng toán lão đầu cất linh dược, ăn mất không ít đã đành, còn đến cả linh điền ăn linh hoa và linh thảo chưa đủ năm, khiến mấy lão đầu định tìm y liều mạng, họ đều cho rằng thỏ huynh đệ ăn loạn xạ như thế, e sẽ xong đời nhưng y lại không sao, thậm chí còn tu vi đại tiến, khiến các lão đầu tròn mắt nghiên cứu mấy ngày nhưng không tìm ra y ăn bao nhiêu loại linh dược. Dược lực hỗn tạp như thế thì ai biết sẽ xảy ra chuyện gì." Âm Lệ Hoa nhìn Lý Tả Ý, truyền âm cho Ngụy Tác và Linh Lung Thiên, "gần đây y hay vào Chập Khí hải, còn lặn xuống biển, không biết mỗi ngày ăn những gì nữa."
"Lại thế hả?"
Ngụy Tác và Linh Lung Thiên tròn mắt.
"Sau thần thức tán loạn thì y hình thành bản năng như yêu thú đó?" Ngụy Tác cảm tri kỹ Lý Tả Ý, Lý Tả Ý ngây ngô nhưng khí tức vẫn huyền diệu, tựa hồ có mấy người đang khống chế thân thể và tu vi. Gã cũng không cảm tri được Lý Tả Ý trừ tu vi đề thăng thì còn thay đổi gì.
Tự ăn linh dược loạn xạ rồi luyện hóa đề thăng tu vi, chỉ có thể dùng phản phác quy chân để miêu tả bản năng này của Lý Tả Ý.
Cảnh giới này thập phần kỳ quái, xưa nay chỉ có đê giai yêu thú chưa khai linh trí mới dựa vào bản năng, ăn uống để tu luyện.
Đê giai yêu thú có bản năng nà nhưng thực lực thấp kém, không thể tìm được linh dược, Lý Tả Ý thực lực cao cường, hình thành bản năng này, tu vi tiến cảnh hơn trước khi loạn trí không biết bao nhiêu lần, là phúc hay họa thật khó nói.
"Tu vi các vị sao đề thăng nhanh thế?"
Ngụy Tác nhìn sang Hàn Vi Vi và Nam Cung Vũ Tinh, Diệp Cố Vi.
Hàn Vi Vi và Nam Cung Vũ Tinh đã đạt Phân niệm tứ trọng trung kỳ, Diệp Cố Vi đổi công pháp cũng đạt Chu thiên lưỡng trọng.
"Không bị ngươi quấy nhiễu, đương nhiên phải nhanh, gian thương đáng chết!" Linh Lung Thiên nhe răng hầm hừ.
"Nhanh? Bản tiểu thư sao lại thấy chậm nhỉ." Bọn Cơ Nhã chỉ cười ôn hòa, Lý Tả Ý thay đổi nhiều, nên họ để cho Ngụy Tác có thời gian kinh ngạc, không hỏi xem chuyến đi Tịch Hàn đại lục thu hoạch thế nào, duy Hàn Vi Vi chu môi hầm hừ. Nàng ta biết thần thức Ngụy Tác quét qua mình mấy lần, biết gã không yên tâm về Tây tịnh lưu ly nên làm thế nhưng đến giờ nàng ta chưa thấy gì khác, hoàn toàn bình thường, Ngụy Tác cũng không thấy gì dị thường nên im lặng.
"Ha ha." Ngụy Tác không tranh cãi, vòng tay với Trần thúc và Lưu lão chúc mừng kết thành kim đơn.
"Kỳ Long Sơn và Thanh Bình đâu rồi?"
Nói vài câu với Trần thúc, Lưu lão rồi cả toán vừa bàn chuyện vừa về hoang đảo động phủ, Ngụy Tác không thấyKỳ Long Sơn và Thanh Bình nên hỏi.
"Cả hai tham gia một đại hình phách mại hội, thuận tiện nghe ngóng tin tức mà mua mấy thứ hữu dụng cho huynh." Ngụy Tác cùng bọn Cơ Nhã sóng vai, Cơ Nhã ấm lòng nhưng hơi hổ thẹn giải thích và hỏi, "Đúng rồi, Kỳ đạo hữu đã đột phá đến Kim đơn tam trọng, mấy hôm nữa sẽ về, vị đạo hữu này là?"
"Kim đơn tam trọng?! Hình như còn hai Kim đơn đại tu sĩ nữa? Ngần ấy Kim đơn đại tu sĩ! Còn mấy người chưa đến kim đơn nhưng khí tức đều đặc biệt, công pháp tất cực kỳ bất phàm! Xem ra ta không theo lầm chủ nhân!" Nghe Cơ Nhã bảo, Long Mộc Tinh rùng mình, cúi người hành đại lễ, chủ động đáp, "Tại hạ Long Mộc Tinh bái kiến chủ mẫu, tại hạ là người hầu chủ nhân mới nhận."

Chương 962: Động phủ

"Y nhát gan như thế lại làm người hầu cho ngươi, nhưng có thêm một Kim đơn đại tu sĩ trên đảo cũng không tệ, càng nhát gan càng tốt."
"Cực Âm thần quân lần này đủ nhức óc, nghe nói Hỏa Vực thần vương phát một phong chiến thư vượt vô tận hoang nguyên giữa hai đại lục đến trước sơn môn Tiểu Cực giới nhưng bị một thần huyền đại năng của Tiểu Cực giới đánh rớt."
"Tịch Hàn đại lục tu đạo giới có nhiều đại năng lợi hại như thế, nếu Trưởng Tôn thế gia cùng Hoàng Thiên đạo, Đại Hóa giáo liên thủ, e là Công Đức tông và Đăng Tiên tông không phải đối thủ."
"Lại có tu sĩ được Hoang tộc truyền thừa xuất thế."
"Ta biết ngay đồ tốt đều vào tay ngươi..."
Trong địa điện ở chính giữa lòng núi của hoang đảo động phủ, Ngụy Tác đứng trước một cái ao, cùng bọn Cơ Nhã trò chuyện.Cái ao hơn hai mươi trượng này có một tầng tinh quang mỏng nhưng sôi trào ngân sắc nham tương, như hơn trăm cự thú đang ngâm mình.
Đây là "Thiên ngân thao thiên" pháp trận, do toán lão nhân chuyên bố trí pháp trận và cấm chế bày ra, nếu kích phát sẽ dấy lênđịa hỏa, không ngừng phun trào tinh kim dung dịch, uy năng đạt bán tiên giai, phạm vi công kích đạt bốn, năm trăm trượng.
Hộ sơn pháp trận này với các tông môn cũng là bảo vật, Ngụy Tác cũng thấy trong lúc mình đi vắng, không ai lười nhác.
Hơn trăm pháp bảo lơ lửng, rực rỡ sắc màu quang hoa động lòng người.
Lần này bọn Cơ Nhã lại đổi pháp bảo, từ khí lấy được cổ họa rực rỡ của hoa y thanh niên được Hoang tộc truyền thừa, thanh ngọc thủ trạc trong Luân hồi tháp cùng thanh sắc cổ du đăng Ngụy Tác để lại và Bất diệt tịnh bình, hiện tại động phủ có bốn món chí bảo gần đạt tiên khí.
Đạt đến bán tiên giai pháp bảo, Ngụy Tác và Linh Lung Thiên lấy được năm món, chưa tính thần thiết liên hoa chiến y và thần thiết liên hoa trường thương của Vũ Hóa Nhược Tinh.
Năm bán tiên giai pháp bảo này là một tấm hoàng sắc vân cẩm pháp y, một tấm áo lông rực quang hoa do mấy chục loại lông dệt thành, cái bát sứ phát ra bạch sắc thần quang, một chiếc thanh sắc tiểu tiễn đao hóa thành thần quang như thương long và bích lục sắc trường tiêu có thể dẫn động phong vân.
Trừ Bất diệt tịnh bình và thần thiết liên hoa chiến y cùng thần thiết liên hoa trường thương, Ngụy Tác con dùng đến nên giữ lại, pháp bảo đều được đưa cho bọn Cơ Nhã.
Bình quân ai cũng có một món bán tiên khí, pháp bảo đều đổi thành huyền giai trung phẩm trở lên.
Hiện tại số lượng cao giai pháp bảo nhiều thế, bọn Cơ Nhã lại thi pháp, xem có bảo vật thích hợp để luyện chế bản mệnh pháp bảo hơn không.
Cơ Nhã và Nam Cung Vũ Tinh, Âm Lệ Hoa là nữ chủ nhân động phủ này, thương nghị một chốc thì tính toán giúp Ngụy Tác, trừ huyền giai và đạo giai pháp bảo không dùng đến thì chuyển cho Hải Tiên tông và Âm Thi tông, còn lại đợi khi Ngụy Tác đột phá đến Thần huyền lưỡng trọng sẽ đổi thành thứ giúp cho tu sĩ trong động phủ này tu luyện.
...
"Đại Hàn cung và Hoàng Phủ thế gia tổn thất thảm trọng, người phát ngôn của Vũ Hóa thế gia tại tu đạo giới là Vũ Hóa Nhược Tinh chết trong tay ta, Vũ Hóa Ứng Thiên thấy Trưởng Tôn thế gia liên kết cùng Vương Vô Nhất thì biết kế hoạch tiến công Vân Linh đại lục đã lộ, nên sẽ phải ngừng. Bất quá Vũ Hóa thế gia còn con bài tẩy khiến Trưởng Tôn thế gia e dè, không dám triệt để khai chiến... thực lực của Trưởng Tôn thế gia không cần tới Vương Vô Nhất, chẳng qua cố ý cho Vũ Hóa thế gia thấy để chấn nhiếp."
"Hỏa Vực thần vương... Tiểu Cực giới Nguyên Âm lão tổ đã nói thế, lại đánh nát chiến thư, ít nhất cũng tu vi Thần huyền tứ trọng, trừ phi Hỏa Vực thần vương tìm được một món cực đạo tiên binh chứ không thì không dám đánh lên Tiểu Cực giới vì tưởng Tiểu Cực giới lấy được cực đạo tiên binh."
"Hàn đại tiểu thư, đây là xương sống Hoang cổ băng hổ hàm chứa băng hệ nguyên khí kinh nhân, rất có lợi cho Tây tịnh lưu ly, bất quá luyện hóa nên cẩn thận." Kể rõ tình hình Tịch Hàn đại lục rồi cùng bọn Cơ Nhã thương lượng tình thế liên quan đến Vân Linh đại lục và Tịch Hàn đại lục, Ngụy Tác vung tay, lấy ra bộ xương như bạch ngọc, bên trong kết băng tinh đưa cho Hàn Vi Vi.
"Xương sống Hoang cổ băng hổ! Phối hợp cùng Hàn ngọc thảo, Ngọc lộ hoa sẽ luyện chế được Hàn hổ tiên đơn!"
Các lão đầu chuyên nghiên cứu cấm chế và luyện đơn đều tụ tập tại đại điện giúp Ngụy Tác kiểm kê chiến lợi phẩm, gã lấy được từ Chân Lôi tông, Đại Hàn cung và Hoàng Phủ thế gia cùng Giới tử bảo tháp của La Phong cực nhiều nạp bảo nang, đối với các lão đầu cũng là thu hoạch lớn, thấy gã lấy ra vật này thì họ cùng vây lại.
"Quả nhiên là xương sống Hoang cổ băng hổ, vật này để bọn tại hạ xử lý, không đầy mười ngày sẽ luyện chế được Hàn hổ tiên đơn, lúc đó mà luyện hóa thì hơn nhiều đơn thuần luyện hóa dược lực của nó." Quan sát một úc, Lưu lão bảo.
"Vậy xin phiền. Đây là Thủy thánh linh vương kiếm, mỗ lấy được ở Kỳ Thạch viên tại Tịch Hàn đại lục, luyện hóa xong sẽ hóa sinh thủy linh căn." Ngụy Tác vung tay, đưa Thủy thánh linh vương kiếm cho Cơ Nhã.
"Vật này là loại cây trong truyền mọc trên đá, luyện hóa sẽ ngưng thành thủy linh căn." Trong các lão nhân tại trường cũng có người biết, lão nhân họ Đằng kinh ngạc.
"Vật này là cây mà sao trông như đá, lão Đằng, ngươi đọc được ở đâu mà bọn ta không biết." Mấy lão nhân vây lại nghiên cứu.
"Cho muội? Cho Vi Vi thì hơn." Cơ Nhã hơi trầm ngâm, đoạn lắc đầu bảo Ngụy Tác: "Vi Vi là song linh căn, thêm thủy linh căn là ba, còn có Đề hồ thánh quả, nếu thành thêm hai linh căn thì có hi vọng tu luyện Tiên căn ngũ mật."
"Không được, muội có nhiều rồi, sư tỷ nhất định phải lấy." Hàn Vi Vi lắc đầu quầy quậy. Vốn Hàn Vi Vi biết trong số này, Cơ Nhã vì Ngụy Tác mà trả giá nhiều nhất, có thêm thứ gì cũng đúng nên không muốn tranh.
"Vợ ngoan đừng chối nữa." Ngụy Tác truyền âm câu này cho Cơ Nhã còn câu sau thì nói thẳng: "Cho nàng vật này là ta đã cân nhắc, Âm đại chưởng môn có Minh vương yêu hạp, tốc độ tu luyện không chậm, Hàn đại tiểu thư và Vũ Tinh đều luyện thiên cấp đỉnh giai công pháp, Linh nhi vốn là cực phẩm thủy linh căn, tốc độ tu luyện cũng cực nhanh, hiện chỉ còn nàng chưa có gì, nàng ngưng thành thủy linh căn thì là song linh căn, tốc độ tu luyện sẽ không chậm hơn."
"Nhưng..." Cơ Nhã bị Ngụy Tác cắt lời, "Được rồi, nếu nàng chắc chắn sau này không nhường cho người khác thứ ta cho nàng, tu vi tiến cảnh không chậm hơn họ thì Thủy thánh linh vương kiếm nàng muốn cho ai thì cho."
"Đừng chối nữa." Bọn Âm Lệ Hoa đều bảo.
"Vợ ngoan, ta muốn nàng tu vi cao lên, cùng ta song túc song phi, tu vi không đủ mà có gì sơ sảy thì ta hối hận cả đời, đừng chối nữa, cẩn thận tói nay..." Ngụy Tác truyền âm cho Cơ Nhã.
Cơ Nhã đỏ mặt không nói gì, gật đầu.
"Con bà nó chứ!" Linh Lung Thiên lướt ra ngoài.
"Sao hả?" Hàn Vi Vi lấy làm là.
"Ta không chịu được, đi rửa tai." Linh Lung Thiên nói vọng vào.
"Lưu manh đáng chết!" Hàn Vi Vi hiểu ra, nghiến răng nghiến lợi mắng Ngụy Tác.
"Vật này cho các vị dùng." Ngụy Tác như không nghe thấy, lấy ra Thanh tác ngân pháp trượng.
"Chuyện đó... Hai viên pháp châu này quá bá đạo? Lai lịch thế nào?" Bọn Phong Tri Du thấy Thanh tác ngân pháp trượng thì hít một hơi lạnh.
Hiện tại Thanh tác ngân pháp trượng khảm hai viên pháp châu, viên đỏ nguyên lành, từ tạo ra cảm giác cổ xa thì nguyên khí nội uẩn, không có linh khí dao động kinh nhân, nhưng viên bạch sắc pháp châu thì như một băng tuyết thế giới, hàm chứa thần uy kinh tâm động phách.
"Một viên lấy được từ Kỳ Thạch viên, một viên thì như tại hạ nói, từ thể nội thần huyền cấp nguyên vương. Cương nha muội thể tuất đàn Băng tuyết thần nguyên yêu, nên ta chỉ lấy một viên pháp châu." Ngụy Tác giải thích: "Hồng sắc pháp châu hơi kém hơn, nhưng bạch sắc băng hệ pháp châu kích phát được uy năng tương đương với đòn đánh của thần huyền, nóng lạnh đan nhau, băng hỏa lưỡng trọng thiên, thai thể pháp bảo thiên về phòng ngự cũng khó chống."
"Thứ này gần đạt tiên khí, chỉ là uy năng sẽ tổn hao, tương đương với một món pháp khí." Toánlão nhân trợn tròng trắng, hiện tại bọn Ngụy Tác có quá nhiều đồ tốt, ngay cả huyền giai hiếm có trong tu đạo giới thì ở động phủ này cũng không có gì ghê gớm. Nguồn: http://truyenfull.vn
"Âm đại tông chủ, dùng quan hệ tìm giúp vi phu tiền bối tinh thông luyện khí đến đây. Ta còn hai con thần huyền cấp cổ yêu thú cần luyện chế... Mình ta sẽ luyện lâu lắm." Ngụy Tác lại bảo Âm Lệ Hoa. Hiện tại tiếp xúc với các lão đầu này khiến gã hiểu rằng với những lão đầu yêu thích thứ gì đó, tính tình đều thập phần cố chấp, uy bức thì giết chết họ cũng không nghe, nhưng nếu có thứ gì mới mẻ khiến họ sáng mắt thì đuổi họ cũng mặt dày ở lại. Ngụy Tác lại có phương pháp luyện khí siêu phàm và nguyên liệu kinh nhân.

Chương 963: Bí mật không thể nói

Một nạp bảo nang theo đường bí mật địa đưa đến ngọc điện trên đỉnh sơn môn Hải Tiên tông.
Luyện Vu Đường mặc hoàng sắc pháp y đứng cạnh sơn đạo nhìn đệ tử một mặc ngân sắc pháp y vội vàng đi vào ngọc điện rồi đi ra, y hơi thở dài, lắc đầu.
Đường đưa nạp bảo nang này bí mật đến mức chân truyền đại đệ tử này cũng không biết.
Không chỉ y mà cả mấy vị thái thượng trưởng lão đều không biết, tức là con đường bí mật này do chính lão tổ tự thân bố trí, trừ ra không ai biết con đường này dẫn đến chỗ ai, thế lực nào.
Y hiểu rõ năm nay kho linh thạch của Hải Tiên tông giảm hẳn, bình thường vài ngày một lần, sẽ có không ít linh thạch tuồn ra, không hiểu đi đâu.
Linh thạch thu vào xuất ra là gốc rễ của một tông môn, y hoàn toàn không lo lão tổ tốn linh thạch ngầm làm gì mà lo linh thạch không đến tay tu sĩ Hải Tiên tông có mang lại cho tu sĩ Hải Tiên tông lợi ích gì không.
Vạn nhất nhiều đệ tử phát hiện linh thạch cả tông môn liều mạng kiếm về chảy vào túi thế lực và tông môn khác thì tông môn sẽ không còn kết dính, lúc đó sẽ như khi linh mạch khô kiệt, dần suy vong.Đệ tử mặc ngân sắc pháp y đi nhanh đến trước mặt Luyện Vu Đường hành lễ, Luyện Vu Đường vòng tay đáp lễ chứ không hỏi. Y biết đệ tử này, trong số nội môn đệ tử cũng vào hàng vu kiệt xuất, lúc trước y chỉ dạy nội môn đệ tử có dạy riêng đối phương, nhưng y cũng biết đối phương không biết gì, chỉ phụ trách đưa nạp bảo nang không hiểu có được qua nguồn bí mật nào vào ngọc điện cho lão tổ.
Luyện Vu Đường đã gặp đệ tử mặc ngân sắc pháp y này mấy lần, song phương hành lễ với nhau đoạn đi ngay, không nói thêm gì.
Nhưng rồi y ngạc nhiên vì đệ tử mặc ngân sắc pháp y cung kính cực độ nói, "Đại sư huynh, lão tổ có lệnh, huynh cùng nhị sư huynh, tam sư huynh và chư vị trưởng lão đến đại điện."
Thoáng sau, mấy chân truyền đệ tử, kể cả Luyện Vu Đường và các trưởng lão đều tụ tập ở đại điện của Hiên Viên lão tổ.
"Luyện Vu Đường, ta biết con thập phần hiếu kỳ với thứ trong nạp bảo nang, con được ta chỉ định là chân truyền đại đệ tử, con mở nạp bảo nang để chư vị trưởng lão xem." Hiên Viên lão tổ mặc pháp bào, ngồi trên liên đài vung tay, đưa một nạp bảo nang cho Luyện Vu Đường.
Luyện Vu Đường và mấy chân truyền đệ tử, trưởng lão đều hơi ngẩn ra, y hơi nhíu mày, cúi người hành lễ đón lấy nạp bảo nang, thần thức quét vào, chưa lấy gì ra thì đã biến sắc.
"Đại sư huynh, sao thế?" Một tu sĩ trẻ tuổi mặt tròn, phong linh khí tức cực nồng, là thiên phú phong linh căn ngầm truyền âm. Là tam sư đệ Cảnh Thu, nhập môn cùng Luyện Vu Đường, quá hiểu đại sư huynh này, nếu trong nạp bảo nang không phải thứ gì dị thường thì đại sư huynh bình thường tuy trông văn nhã nhưng thật ra cực kỳ trầm tĩnh này không bao giờ như vậy.
Luyện Vu Đường hít sâu một hơi, không nói gì, trấn định tâm thần, mở thanh hắc sắc cao giai nạp bảo nang ra.
"Chát!"
Đạo đạo quang hoa chói lòa chiếu rực cả đại điện hơn bình thường mấy lần.
"Xoạt..."
Tiếng hít hơi lạnh vang lên.
Cảnh Thu vừa truyền âm cho Luyện Vu Đường nhợt nhạt mặt mày.
Pháp bảo!
Các loại pháp bảo xuất hiện trước mắt chúng nhân.
Là chân truyền đệ tử của Hải Tiên tông, Cảnh Thu tất nhiên thấy nhiều pháp bảo, nhưng chưa từng thấy ngần ấy món linh quang kinh nhân, phẩm giai cũng kinh nhân như thế. Khí tức của ít nhất mười mấy pháp bảo khiến y nghẹt thở.
Đạo giai hạ phẩm pháp bảo không thể có linh quang và khí tức như thế?
"Lẽ nào là đạo giai trung phẩm? Đạo giai thượng phẩm?" Cảnh Thu chưa từng có đạo giai pháp bảo nên nghĩ thật ngây thơ.
"Sáu pháp bảo huyền giai trở lên, ba mươi đạo giai trở lên, năm món là đạo giai thượng phẩm. Bốn mươi pháp bảo linh giai trung phẩm trở lên." Hiên Viên lão tổ nói câu tiếp theo khiến óc y ong ong, suýt nữa nhũn chân. Bạn đang đọc truyện được copy tại Truyện FULL
"Huyền giai pháp bảo, sáu món... ngần ấy đạo giai pháp bảo trở lên?"
Mọi nhân vật trọng yếu của Hải Tiên tông cứng đờ người, không biết chuyện gì đang xảy ra.
"Luyện Vu Đường, Lý Chúng Dịch, ta biết hai tiểu tử nghi ngờ về việc chi ra linh thạch nên ngầm tìm hiểu." Hiên Viên lão tổ liếc Luyện Vu Đường và một hắc y thanh niên đứng cạnh - nhị sư huynh Lý Chúng Dịch, cả hai toát mồ hôi lạnh, "Ta biết hai con trung thành với Hải Tiên tông nhưng ta phải nhắc, hai con là người ta chọn, nếu ta không hiểu rõ thì ta không truyền y bát, tình cảm của ta đối với Hải Tiên tông cũng sâu hơn hai con, liệu hai con đủ tín nhiệm ta chưa? Có những việc không để hai con biết vì việc đó càng ít người biết càng khó lộ cơ mật."
"Số pháp bảo này là đáp lại số linh thạch đó và nhãn quang nhìn người của ta, hiện tại hoàn toàn thuộc về Hải Tiên tông. Ta biết các ngươi còn nghi ngờ, ta không nói tất các ngươi sẽ hỏi, vậy thì số pháp bảo này có xứng với số linh thạch bỏ ra không?" Hiên Viên lão tổ nhìn Luyện Vu Đường và Lý Chúng Dịch.
"Tất nhiên đáng." Luyện Vu Đường và Lý Chúng Dịch hít sâu một hơi, dị thường ngưng trọng gật đầu.
"Pháp bảo đó e là huyền giai thượng phẩm! Kia thì ít nhất cũng huyền giai trung phẩm..." Mọi trưởng lão và thái thượng trưởng lão đều biết Hiên Viên lão tổ hỏi quá thừa, pháp bảo huyền giai trở lên có linh thạch cũng không mua được, một món huyền giai thượng phẩm pháp bảo đủ để làm trấn phái chi bảo, truyền thừa pháp bảo, linh thạch xuất ra không phải quá nhiều, hà huống hiện tại có ngần ấy huyền giai pháp bảo và đạo giai pháp bảo!
Có ngần ấy pháp bảo, trong hơn mười thành trì, thực lực của Hải Tiên tông sẽ thành đệ nhất!
"Các ngươi thấy là đáng thì nể mặt ta, đừng tra xét nữa... các ngươi động dụng ngần ấy nhân thủ tra xét, sẽ bị người ta tìm ra." Hiên Viên lão tổ bảo Luyện Vu Đường và Lý Chúng Dịch.
"Đệ tử ngu độn, sẽ tuân theo." Luyện Vu Đường và Lý Chúng Dịch cả kinh, cúi người hành lễ.
...
"Sư huynh, xem ra lần này chúng ta tự tác thông minh." Rời ngọc điện, cùng Luyện Vu Đường đi về, Lý Chúng Dịch cười khổ.
Luyện Vu Đường cười khổ, tuy ngữ khí Hiên Viên lão tổ tuy ôn hòa, không cho là họ làm sai nhưng cả hai đều lạnh sống lưng, vì nghĩ được rằng... Nếu sau này có việc cực kỳ quan trọng với tương lai Hải Tiên tông mà nhân vật như họ không nhúng vào được, vì chút lo lắng và thông minh vặt của họ làm lỡ thì họ sẽ là tội nhân lớn nhất.
"Cho các sư đệ giúp chúng ta điều tra việc này quay lại sơn môn, tu luyện hai tháng đã, tránh để lộ tin tức." Luyện Vu Đường đi vài bước rồi dừng lại, thập phần trịnh trọng bảo Lý Chúng Dịch.
"Được, đệ làm ngay." Lý Chúng Dịch thân ảnh loáng lên, đột nhiên nghĩ ra gì đó mà dừng lại, nhìn quanh đoạn truyền âm cho Luyện Vu Đường, "Sư huynh, kỳ thực đệ tìm được chút manh mối... linh thạch của Hải Tiên tông đều đưa đến các phường thị không có bối cảnh mua thủy hệ yêu đơn."
"Mua thủy hệ yêu đơn, chỉ để mua thủy hệ yêu đơn?" Luyện Vu Đường ngẩn ra, đương nhiên biết liên quan đến nhiều người, quá trình tất thập phần ẩn bí, truy xét sẽ cực khó, ai ngờ lại đơn thuần như thế.
"Đúng, mua thủy hệ yêu đơn ở bất kỳ phẩm giai nào, thủy hệ yêu đơn là được. Nhưng mua rồi đưa đến đâu thì không biết." Lý Chúng Dịch vò đầu, "Đau đầu thật, nếu không vì là bí ẩn của bản môn thì đệ cũng muốn tìm xem, ngần ấy thủy hệ yêu đơn dùng làm gì? Luyện đơn? Cần gì bí mật như thế, lại đổi bằng toàn pháp bảo kinh nhân."
"Thủy hệ yêu đơn..." Lòng hiếu kỳ khiến Luyện Vu Đường nhíu mày, "Thủy hệ yêu đơn, nghe nói họ Ngụy..."
"Họ Ngụy... Ngụy trưởng lão... Lẽ nào chưa chết... chúng ta..." Đột nhiên, hai thanh niên kiệt xuất thông minh nhất Hải Tiên tông hiểu ra, tức thì run lên.
"Chuyện đó..." Cả hai run lên, mặt nhợt đi nhưng mắt sáng gấp mấy lần.
"Không thể nói ra!"
"Đúng, không thể nói ra!" Hai thanh niên truyền âm, đập tay thề.
...
"Tức là hiện tại trong chư thành, phần thủy hệ yêu đơn cung ứng bị thiếu là liên quan đến Hải Tiên tông?"
Trong một Tùng mộc thiền viện, một thần huyền đại năng ăn vận theo lối tăng nhân xếp bằng trên không, bảo tướng trang nghiêm, vô bi vô hỉ, không có hơi hướm trần ai, là Công Đức tông tông chủ.
Khí huyết của y cực mạnh, như dang tụ lại nhục thân, ánh lên kim sắc thần quang hình thành một kim sắc liên đài, từng vòng thần văn từ sau lưng dấy lên, đâm vào hư không, nở bừng vô số đóa kim sắc cát tường ba la hoa.
Bên dưới là một lão bất tử mặc tử sắc đại la bào và mấy chân truyền đệ tử.
"Tạm thời bỏ đi, khi bố trí xong... dẫn được Thiên khung chi uy, đừng nói các đạo lữ của y, cả Hoàng Thiên đạo và Hóa Thiên giáo cũng không đáng gì." Trầm ngâm một chốc, Công Đức tông tông chủ vô bi vô hỉ lên tiếng, "Dạo này cứ như bình thường, đừng để Hoàng Thiên đạo và Hóa Thiên giáo chú ý."

Chương 964: Dĩ nhiên lại nhàm chán

"Ầm!"..."Ầm!"...
Cách vô danh hoang đảo bọn Ngụy Tác ở hơn ba trăm dặm, trên mặt biển có một kén mấy, bên trong vang tiếng sấm ì ùng, nước biển sôi trào, hình thành một vũng xoáy lớn, nước triều tản đi.
Động tĩnh như thế nhưng trong nghìn dặm thập phần an tĩnh, không có cả yêu thú đến xem.
Trong đám mây, Ngụy Tác đứng trên mặt biển, đỉnh đầu là Thủy hoàng ràn rạt thủy linh nguyên khí gần như ngưng thành thực chất.
Gã đang toàn lực tu luyện, luyện hóa Hỗn độn thanh ngưu bảo giác. Trong bụng Thủy hoàng gần như trong suốt đó loáng thoáng thanh quang. Bảo giác cướp được của Vũ Hóa Nhược Tinh chỉ còn chút mũi nhọn.
Với tu vi hiện tại của gã, tu luyện sẽ tạo thành thanh thế lớn, mũi Hỗn độn thanh ngưu bảo giác mỗi lần bị rút nguyên khí, thân thể Ngụy Tác lại chấn động, nguyên khí phun ra là hình thành cự lãng cao mấy trượng. Nguồn truyện: Truyện FULL
Chập Khí hải vạn dặm không bóng người, Thủy hoàng phệ nhật quyết càng tu luyện tại chỗ nhiều thủy khí càng có lợi, nên Ngụy Tác không e dè gì, không tu luyện tại động phủ cấm chế mà ra mặt biển.Ngụy Tác có khí huyết và thần thức hơn xa Thần huyền tu sĩ thông thường, liên tục tu luyện, cơ hồ không cần nghỉ, màu Hỗn độn thanh ngưu bảo giác nhạt dần, sau cùng biến thành hư vô, tan biến trong thủy linh nguyên khí.
"Thế là xong."
Ngụy Tác thở dài, ngẩng nhìn với vẻ tiếc rẻ.
Gã không dừng, vung tay, mấy trăm viên thủy hệ yêu đơn lấp lánh quang hoa, thủy linh nguyên khí không ngừng gột rửa luyện hóa.
"Ầm"..."Ầm"...
Quanh gã lại tụ mấy như cái kén, liên tục vang lên tiếng sấm sét.
Không biết bao lâu sau, tiếng sấm sét dừng lại.
"Đúng là tốn kém..."
Ngụy Tác lại thở dài trong kén.
Cái kén tan đi, gã đứng trên mặt nước yên bình, dấy lên tưng vòng sóng, nhưng không tỏa đi mà tụ về dưới chân.
"Không biết Hứa thần quân, Diệp Huyền Thành, Công Đức tông tông chủ, hiện tại thấy ta liệu có kinh ngạc đến nuốt mất lưỡi không?"
Ngụy Tác lạ lùng, như chuẩn bị làm một việc khiến gã hào hứng, nhưng mấy tích tác sau thì lại không nén được nụ cười đắc ý.
"Nếu chúng đi cùng, thấy ngươi thì không kinh ngạc đến nuốt lưỡi mà sẽ xông lên giết ngươi!" Linh Lung Thiên khinh miệt cất tiếng trong gió.
"Cương nha muội đáng chết, tai ngươi càng lúc càng dài."
Ngụy Tác mỉm cười, thân ảnh loáng lên, đến sau động phủ, Linh Lung Thiên đang ở đó.
Nếu có người thấy cảnh tượng hải vực này tất sẽ cả kinh.
Mặt biển trống trơn được bố trí một tiểu đảo mười mấy dặm. Trên đảo bố trí nhiều băng hệ cấm chế, chỗ nào cũng là băng tuyết.
"Chát!"
Vừa đến băng đảo, mười mấy đạo bạch quang hàn khí lẫm liệt giáng vào Ngụy Tác.
"Con bà nó chứ, Cương nha muội, không dạy chúng phân biệt địch bạn thì ta chưa biết chừng đem chúng nuôi Phệ tâm trùng." Ngụy Tác đáp xuống, mười mấy đạo bạch quang cách gã mười mấy trượng là tan vỡ. "Chúng không có vẻ gì thông minh thế nhỉ."
"Ngươi có biết cách nói không! Thật hi vọng chúng đánh vỡ mồm ngươi." Linh Lung Thiên nghiến răng trừng mắt, sau lưng là mười mấy còn Băng tuyết thần nguyên non đang cuộn mình, biết Ngụy Tác lợi hại nên run rẩy.
"Được rồi, nào, xếp hàng cho ta xem." Ngụy Tác cười ha hả, hào hứng bảo mười mấy con Băng tuyết vinh nguyên non.
"Gian thương, ngươi rỗi việc quá hả?" Linh Lung Thiên trợn tròng trắng, há miệng cắn tinh kim.
...
Lúc này Ngụy Tác vốn không nhàn rỗi lắm, vì mới hoàn thành một giai đoạn nên mới trêu ghẹo cho vui.
Nhưng tiếp theo gã thật sự nhàm chán.
Ban đầu quay về, cùng bọn Cơ Nhã thân thiết, họ cũng hiểu không theo ý gã thì gã sẽ bày đủ trò, tu luyện cũng không yên.
Nên bọn Cơ Nhã cho gã hai ngày... Trong thời gian này Linh Lung Thiên ra ngoài, tiếp đó Ngụy Tác bắt đầu toàn lực tu luyện.
Đến hôm sai mười mấy con Băng tuyết vinh nguyên xếp hàng, bị Linh Lung Thiên mắng là đã qua hơn hai mươi ngày.
Âm Thi tông và Hải Tiên tông thu gom thủy hệ yêu đơn, cộng thêm Hỗn độn thanh ngưu bảo giác cha luyện hóa, đủ cho Ngụy Tác đột phá đến Thần huyền lưỡng trọng.
Khi gã tạm dừng tu luyện, bị Linh Lung Thiên mắng mỏ thì gã chưa đột phá đến Thần huyền lưỡng trọng, mà đã đi đủ mười bước, dừng ở Thần huyền nhất trọng điên phong.
Trong óc Ngụy Tác lóe lên linh quang.
Gã biết Thần huyền nhất trọng đột phá đến Thần huyền lưỡng trọng sẽ hút nhiều thiên địa nguyên khí, nếu lúc đó có người xung kích kim đơn, đạt bước cuối ngưng đơn thành hình thì cũng giúp nhau hút nguyên khí nên càng được nhiều, tu sĩ xung kích kim đơn sẽ thu được nhiều lợi ích. Thần huyền pháp thân hút thiên địa nguyên khí nhiều hơn lúc kim đơn kết thành thời không biết bao nhiêu lần, đối với Kim đơn tu sĩ thì là thiên địa nguyên khí lượng cực kỳ kinh nhân.
Ý tưởng này được Linh Lung Thiên khẳng định, nguyên lý cơ bản tương tự như của thượng cổ tông môn và bọn Phong Tri Du cùng xung kích kim đơn khi truóc, đích xác có thể đề thăng uy năng kim đơn. Bọn Phong Tri Du đều có kim đơn to hơn của tu sĩ cùng cấp một chút.
Mỗi tu sĩ rút được thiên địa nguyên khí khác nhau vì công pháp và thể chất, không thể có chuyện tu sĩ này rút được nhiều thì tu sĩ khác sẽ rút được ít đi.
Ý tưởng này là vì Hàn Vi Vi và Nam Cung Vũ Tinh sắp xung kích kim đơn.
Hàn Vi Vi và Nam Cung Vũ Tinh đều đạt Phân niệm tứ trọng, Diệp Cố Vi mới đổi công pháp chưa lâu nên kém xa, Ngụy Tác không đợi được, chưa biết chừng phải tận lần tới gã đột phá. Gần đây, vô danh hoang đảo tuy không được tu đạo giới biết đến nhưng thực tế thực lực kinh nhân, nên tập trung nguồn lực cho Nam Cung Vũ Tinh và Hàn Vi Vi đã.
Cả Tử hồ hoa cũng đủ, hai người luyện hóa linh dược đề thăng tu vi cũng không cần e dè, Nam Cung Vũ Tinh và Hàn Vi Vi có lẽ là tu sĩ có tu luyện tiến cảnh từ Phân niệm tứ trọng đến xung kích kết đơn nhanh nhất tu đạo giới.
Cả hai luyện thiên cấp đỉnh giai công pháp, tốc độ luyện hóa không thể so với Thủy hoàng phệ nhật quyết của Ngụy Tác nên gã sẽ phải dừng ở đây đợi thêm ba mươi mấy ngày.
Phệ tâm trùng tu luyện còn chậm hơn Nam Cung Vũ Tinh và Hàn Vi Vi, còn đang ngủ say, cả đống thứ tốt để nuôi dưỡng nó thành vô dụng, gã tạ thiên tạ địa cho Phệ tâm trùng tiến giai không như tu sĩ bế quan, ngủ tám năm mười năm chưa tỉnh.
Lục sắc tinh thạch kỳ dị lấy từ thần huyền cấp yêu thú được bọn Lưu lão đem thí nghiệm. Công hiệu thập phần kinh nhân, không ngừng đề thăng năm tháng linh dược sinh trưởng mà khiến linh dược phát triển. Đem nuôi dưỡng linh dược thì hiệu quả hơn lục sắc tinh thạch lấy trong thể nội yêu thú bình thườn nhiều. Còn lại chưa tìm ra tác dụng khác.
Diệt tiên đằng còn cần tiếp tục nuôi dưỡng... Vô danh hoang đảo cần thêm cấm chế, mấy lão đầu và lục bào lão đầu nghiên cứu được cấm chế gì mới thì cho thêm... Còn thi thể thần huyền cấp yêu thú, Âm Lệ Hoa tìm từ mấy phường thị mấy lão đầu, vừa thấy mảnh vảy cỡ đó và phương pháp luyện khí lục bào lão đầu đưa ra là sáng mắt, quên ngày đêm nghiên cứu cách tận dụng hai thi thể yêu thú thần huyền cấp.
Cơ Nhã bế quan toàn lực luyện hóa Thủy thánh linh vương thùy kiếm, Hàn Vi Vi và Nam Cung Vũ Tinh đang tập trung vào tiến cảnh, Âm Lệ Hoa thường đi liên lạc... Duy nhất Thủy Linh Nhi nhàn rỗi nhưng gặp nàng nhiều thì đừng nói nàng mà ngay cả cũng không chịu được kiểu nhìn của Linh Lung Thiên mỗi lần đến đó.
May mà còn Vạn cổ thành thánh quyết để nghiên cứu... Nhưng rồi Ngụy Tác càng tắt tiếng vì hóa ra lại còn "nhàm chán" hơn.

Chương 965: Dây đàn trong trời đất

Vạn cổ thành thánh quyết không phức tạp, khó chỉ là không được sơ sảy.
Cả thần văn hóa thành trong thể nội, chỉ sơi sơ sót sẽ có hậu quả nghiêm trọng.
Ngụy Tác tốn liền ba ngày ngưng luyện thần văn mới nắm chắc thi triển Vạn cổ thành thánh quyết.
Không có gì sai sót, thần văn đầu tiên thành công ngưng thành, ấn vào thể nội.
Thần văn tiến vào, như đạo và lý đặc biệt, Ngụy Tác căn bản không cảm giác thấy.
Nhưng thần văn tiến vào, Ngụy Tác cứng người gần nửa canh giờ.
Tiếp đó mỗi lần thi triển Vạn cổ thành thánh quyết khắc thần văn đều như vậy.
Quả thực khiến gã tắt tiếng.
Qua thử luyện, gã đã hiểu Vạn cổ thành thánh quyết đúng là vô thượng cường pháp khắc vào thể nội nguyên khí pháp tắc khác với chân nguyên và khí huyết lưu động vốn có, như tế luyện nhục thân thành vô thượng thần binh, nhưng cũng như dồn thần văn vào thai thể pháp bảo, cụ thể cần cho vào bao nhiêu thần văn mới dệt thành đại đạo pháp tắc hoàn chỉnh thì mới chỉ có một đạo thần văn cho vào xong, với cảnh giới hiện tại của gã không thể biết.Thần văn trong nhục thân Kim hoàng nữ rất rõ, là dùng thần văn đề thăng nhục thân sinh cơ đến mức kinh nhân, dệt lên đại đạo pháp tắc hoàn chỉnh, thành thử trúng thần uy như thế, nhục thân như tấm vải rách mà không chết.
Kim hoàng nữ thật ra thi triển Vạn cổ thành thánh quyết khắc vào bao nhiêu thần văn mới dệt thành đại đạo pháp tắc hoàn chỉnh?
Một trăm? Một nghìn? Hay một vạn? Ngụy Tác không biết.
Gã duy nhất cảm giác rõ là mỗi khi khắc một đạo thần văn, nhục thân như luyện chế pháp bảo, nguyên khí đan dệt tại thể nội, trừ thần thức tự do thì khí huyết, chân nguyên không chịu khống chế.
Tức là mỗi lần khắc thần văn xong là gần nửa canh giờ liền, gã trừ nghĩ lung tung thì không làm được gì nữa.
Vạn cổ thành thánh quyết, tuyệt đối là vô thượng cường pháp như Thiên long quần tinh tôi thể thuật.
Một môn không ngừng nâng cao chất liệu thai thể pháp bảo, một môn không ngừng triện khắc đại đạo pháp văn.
Nhưng môn vô thượng cường pháp này rõ ràng tiêu hao nhiều thời gian, không vì tu vi và nhục thân đủ cường độ là tu thành.
Ngụy Tác tu luyện môn vô thượng cường pháp này tuy nhàm chán nhưng phải tiếp tục. Bạn đang đọc truyện được copy tại Truyện FULL
...
"Chán thật..."
Keng một tiếng như thần thiết ngân nga, Ngụy Tác lại "u oán" than thở.
"Gian thương đáng chết."
Trên băng đảo sau vô danh hoang đảo, Linh Lung Thiên vốn kết một thủ ấn kỳ quái, tựa hồ nhắm mắt tu luyện chợ tmở mắt, hậm hực nói đoạn há miệng cắn tinh kim.
Tử quang quanh nó hình thành vô số tua rua, khiến nó bảo tướng trang nghiêm khôn tả.
Nhiều tử sắc quang điểm tựa hồ từ thiên ngoại bay về, tụ lê hai cái sừng trên đầu nó, mỗi tử sắc quang điểm tụ vào là có tử sắc thần quang lóe lên.
Linh Lung Thiên trước kia ăn tinh kim tu luyện thì nhiều lúc có tử khí dâng lên nhưng Ngụy Tác chưa từng thấy cảnh này.
"Gian thương, chỉ biết kêu gào, còn ngốc hơn lợn... Song thần huyền... lại là tiên linh căn, lúc này còn không cảm ngộ thiên địa nguyên khí, cảm ngộ nguyên khí pháp tắc riêng đi! Lẽ nào không biết đạt Thần huyền lưỡng trọng rồi sẽ lần ra manh mối đại đạo pháp tắc?"
Linh Lung Thiên nhìn về tĩnh thất của Ngụy Tác ra vẻ càng nghĩ càng bực, nhưng mắng xong thì lại bực mình, thân ảnh loáng lên, lướt tới.
"Chán thật... Thật ra bao nhiêu thần văn mới là viên mãn... chỉ một đạo thần văn mà phải thi pháp ngần ấy lần... sau nay ta lĩnh ngộ mười bảy, mười tám thần văn thì làm sao đây?"
Tiếng Ngụy Tác than thở lại từ thông đạo rộng rãi vọng vào tai Linh Lung Thiên.
"Gian thương, mười bảy, mười tám thần văn, ngươi tưởng mình là ai, lĩnh ngộ mười bảy, mười tám loại đại đạo pháp vực." Linh Lung Thiên nghiến răng, càng bực mình.
Nhưng thân ảnh Linh Lung Thiên đột nhiên sững lại.
Âm Lệ Hoa cùng bọn Cơ Nhã không nhận ra nhưng Linh Lung Thiên thoáng cảm giác được trong tĩnh thất ở cuối thông đạo của Ngụy Tác tựa hồ lơ lửng nhiều dây đàn vô hình.
Có cảm giác này vì các "dây đàn vô hình" bị sức mạnh không nhìn thấy hút vào rồi như không còn giá trị, lại bị ném ra.
"Dây đàn vô hình là các loại thiên địa nguyên khí nhưng vì bị gẩy vào nên mới bị nó cảm tri, hình thành cảm giác đó.
"
Thế rồi mà còn kêu gào, mẹ nó chứ, gian thương đáng chết không gào thì chết à!"
"
Ít nhất cũng ngu hơn cả lợn..."
Linh Lung Thiên dừng một chốc, mắng thâm, nhưng không vào tĩnh thất của Ngụy Tác mà đi ra theo hướng khác.
...
"Chán thật..."
Cùng tiếng keng như thần thiết chấn động, Ngụy Tác nằm trên thảm Ngân ti thảo lại kêu lên.
Tiểu gian thương Linh Nhạc thành như gã đạt mức này tất nhiên không thể ngốc hơn lợn.
Cho thêm ba, bốn thần văn, triệt để cảm ngộ Vạn cổ thành thánh quyết đoạn gã cảm ngộ "Tự ngã" dấy lên nguyên khí.
Bất kỳ thuật pháp, pháp bảo nào cũng dấy lên thiên địa nguyên khí kinh nhân.
Thần huyền nhục thân, thần huyền pháp tướng của gã cũng là vô số thiên địa nguyên khí tụ thành.
Mỗi sợi tóc, mỗi chiếc răng, mỗi mảnh da đều là thiên địa nguyên khí.
Mỗi thần văn, đại đạo pháp vực, suy cho cùng nối với vô số thiên địa nguyên khí, khắc vào lạc ấn, xác định pháp tắc cho thiên địa nguyên khí mà hình thành uy năng.
Tu thành tiên linh căn, Ngụy Tác cảm tri thiên địa nguyên khí rất nhạy, hiểu rõ càng cảm tri, nắm càng chắc thì lợi ích càng lớn.
Nếu cảm tri rõ thuật pháp, nguyên khí pháp tắc của thân thể, hiểu được đạo và lý, thì về phương diện thuật pháp cùng công pháp sẽ có cảm ngộ đối với thiên địa nguyên khí và chế định pháp tắc riêng, sánh vai với đại năng sáng tạo ra môn đó, ngưng thành đại đạo thần văn, thậm chí dệt được đại đạo pháp vực.
Hiện tại gã có ngần ấy vô thượng cường pháp, dù Liệt khuyết tàn nguyệt hay Đại đề tu di, Tự chuyển thiên trấn ma pháp... thậm chí Động Hư bộ pháp, chỉ cần hiểu kỹ bất kỳ môn nào, dệt thành đại đạo pháp vực là đủ kinh nhân rồi.
Hỏa Vực thần vương dùng đại đạo pháp vực ngưng thành một đạo thần phù, phong ấn một đoạn thần uy, đủ chấn nhiếp Thần huyền tam trọng đại năng, uy năng đủ biết cỡ nào.
Đích xác... rất nhàm.
Cả thiên địa không biết có bao nhiêu loại nguyên khí là có bấy nhiêu pháp tắc nguyên khí lưu chuyển.
Gió từ đâu tới, đi đâu... Băng tuyết tan đi, dòng nước chảy, hơi nước bốc lên thành vô hình... Đó đều là đại đạo pháp tắc tự nhiên lưu động, trong số vô số nguyên khí cần nhận rõ nguyên khí riêng, pháp tắc tự thân có liên quan đến nhục thân, thuật pháp, chân nguyên, khó đến mức nào?
Thiên địa có vô số dây đàn vô hình tự gảy đại đạo pháp âm vô thanh, nhưng sợi nào là "Tự ngã", sợi nào mình gảy được, sử dụng được?
Không có đường tắt, chỉ có cách không ngừng cảm tri, cảm ngộ.
Tu vi đến mức trên Ngụy Tác, thứ quyết định thần thông, trừ chân nguyên thì là cảm tri và cảm ngộ.
Có đại năng nhìn ngày tháng trôi, mùa nối nhau mà lĩnh ngộ đại đạo, sáng tạo vô thượng cường pháp, phát ra vô thượng đại đạo pháp vực, có đại năng dù chân nguyên tu vi đạt Thần huyền ngũ trọng điên phong nhưng không hề lĩnh ngộ nổi một đạo đại đạo thần văn.
Thần huyền tam trọng trở lên, không ít người cả đời không lĩnh ngộ nổi thần văn riêng.
Thần huyền tứ trọng đại năng chưa lĩnh ngộ được đại đạo pháp vực, bại dưới tay Thần huyền tam trọng đại năng lĩnh ngộ được đại đạo pháp vực kinh nhân, tại tu đạo giới có không ít.
Nhất là trong đại chiến đẳng cấp như Linh Lung Thiên kinh lịch, vô số kinh thiên đại năng đối quyết, thậm chí nhiều đại năng không biết mình chết dưới thiên địa pháp tắc nào.
"Nhàm thật..."
Ngụy Tác cứ gào lên thế vì nhàm chán thế này mà chưa lần thấy manh mối, không cảm giác được ảo diệu khiến người ta hoan hỉ, nên càng chán nản hơn.
...
Khí tức huyền diệu phiêu đãng trong tịnh thất của Ngụy Tác.
"
Không biết bao nhiêu ngày sau, Ngụy Tác lại kêu vang "chán thật" thì cửa bị đẩy ra.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau