THÔNG THIÊN CHI LỘ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thông thiên chi lộ - Chương 956 - Chương 960

Chương 956: Mượn đao giết người, giết hết

Ngụy Tác mặc kệ bọn Kim hoàng nữ, một cái lọ toát lên tiên vận kinh thế do Linh Lung Thiên lấy ra, đưa cho gã.
Đồng thời, Linh Lung Thiên lướt tới hơn mười trượng, chặn trước Ngụy Tác.
"Chát!"
Hư không chấn động, Ngụy Tác phát ra Liệt khuyết tàn nguyệt tan vỡ, hồng sắc thần huy như thần vương gầm gào, chói lòa kinh nhân ép đến trước Linh Lung Thiên.
"A!"
Linh Lung Thiên rực hôi quang, nhưng lập tức kêu lên thê thảm, văng đi, trên mình nứt nhiều vết như sắp tan ra.
"Ai! Có thể chống được cả thần vực pháp phù!" Bọn Kim hoàng nữ đều lóe lên ý nghĩ này.
"A!"Bọn Kim hoàng nữ đẳng nhân kinh hãi hồn phi phách tán vì Ngụy Tác nghiêm túc, thần huyền khí tức bạo phát đến cực trí, như một vì sao nổ tung.
Cái bình màu thượng phát ra tinh quang tiêu diệt tất thảy, như có đại đạo pháp âm vang vọng.
Hôi hắc sắc loan nguyệt như thượng cổ ma nguyệt và bạch sắc tu di thần sơn đồng thời hiển hiện, làn sóng kinh thiên trắng ngần và một tảng gỗ phổ phổ thông thông được phát ra.
Ngụy Tác bạo phát tự chiến lực mạnh nhất hướng vào La Phong!
"Đây là tiên khí chân chính!"
"Sao y lại có một món tiên khí!"
"Sao y lại có thể đồng thời phát ra lưỡng đạo thuật pháp!"
"Sao y có thể bạo phát chiến lực cỡ này, thần vực pháp phù sắp tan, thần uy phản kích sẽ tiêu diệt tất cả, y điên rồi!"
Kim hoàng nữ, thần huyền đại năng ẩn tàng mặc cổ đồng sắc tinh kim pháp y và hai tu sĩ còn lại biến sắc gào lên.
"A!" "A!" "A!"
Nhưng không còn chọn lựa, ai nấy rú lên hãi hùng, sử dụng chiến lực mạnh nhất.
"Cách!"
Như nhất phương thiên địa đột nhiên tan vỡ, thần huyền khí tức hồng sắc thần văn của trên mình La Phong tắt đi, biến thành khí tức hung hãn.
Được Linh Lung Thiên chặn hộ một phần thần uy, Ngụy Tác bạo phát đòn mạnh nhất, mọi hồng sắc thần văn đột nhiên tan đi, hóa thành biển thần hỏa ngút trời, đốt tan không khí, biến thành chân không. Trước mắt tất cả chỉ còn màu đỏ, thần uy có thể tiêu diệt tất cả ập tới.
"A!"
Hai tu sĩ Thánh Vương tông mặc hồng sắc tinh kim pháp y và huyền thiết sắc pháp y phát ra mưa hoa cùng lam sắc thần quang tan vỡ, kêu lên thê thảm bị màu đỏ nuốt chửng.
"A! Cực Âm thần quân, đồ điên!"
Thần huyền đại năng ẩn tàng mặc cổ đồng sắc tinh kim pháp y gầm lên điên cuồng, trước mặt xuất hiện ngũ sắc cổ ngọc hình tam giác, cùng hổ phách sắc thần uy hình thành lưu ly giới đặc biệt, bên trong tựa hồ có vô số lưu ly tịnh hoa không ngừng lấp lóe. Tích tắc sau, lưu ly giới cũng tan rã, bị hồng sắc thần huy trấn áp, xé nát quang hoa mà tinh kim pháp y bắn ra, chấn tan cả thần huyền nguyên khí của y, hất y lùi lại liên tục, huyết nhục và nguyên khí chấn động, bị đốt thành tro.
"Thật ra ngươi là ai! Tiên khí lọt vào tay ngươi?!" Kim hoàng nữ nhìn Ngụy Tác gầm lên, vô số kim ngân lưỡng sắc thần văn từ thiên linh ả bắn ra, hình thành vô số quang hoa như lông khổng tước vây quanh, tạm thời chặn được hồng sắc thần quang.
Y bị pháp vực uy năng của Thần huyền ngũ trọng giữ cứng trên không.
"A!"
Tích tắc sau, ả gầm lên lanh lảnh, kim ngân lưỡng sắc thần văn tan từng lớp, thần huyền nguyên khí không ngừng từ vô số khiếu vị phun ra, nhưng không ngăn được thần văn tan đi.
"Đồ điên!"
Ả gầm lên vì Ngụy Tác che cái bình màu trước mặt, gã mặc cả thần thiết liên hoa chiến y của Vũ Hóa Nhược Tinh. Hồng sắc thần quang liên tục đổ vào, cái bình màu kêu canh cách nhưng không hề hấn gì, nhưng thần quang của thần thiết liên hoa chiến y lại tan rã, uy năng khiến nhục thân Ngụy Tác không chịu nổi, không ngừng khạc ra máu, như thổ hết máu trong cơ thể ra, thoáng sau nhục thân gã nứt ra, như sắp chết.
"Choang!"
Cái bình màu lại kịch liệt chấn động, Ngụy Tác phun máu đoạn quát to, uy năng bạo phát ra, xung kích tới.
Đồng thời, áp lực hơi giảm đi, gã không hề do dự, chân nguyên lưu động đến cực trí. "Xoẹt!!" Hôi hắc sắc loan nguyệt và bạch sắc tu di thần sơn lại hiển hóa, chấn động thiên địa, ép tới.
"Cách!"
Hồng sắc thần quang tan đi từng mảng. "Choang!" Cái bình màu bị ép đến tận người Ngụy Tác, thần thiết liên hoa chiến y tắt quang hoa, tuy không hề phá tổn nhưng gã cũng mất nhục thân, ngực tan đi, vô số huyết nhục và nguyên khí hóa thành tro.
"A! Tên điên!"
Kim hoàng nữ hú lên tuyệt vọng, thần văn quanh mình tan hết, thần huyền nguyên khí dấy lên, nhưng không ngăn được hồng sắc thần quang trút xuống. "Chát!" Ả bị hồng sắc thần quang nuốt chửng.
"Chát!" Hai nguyên vương còn lại bị vạ lây, yêu đơn và thân thể một con nổ tung, con đạt thực lực thần huyền cấp chật vật đón đỡ dư uy hồng sắc thần quang, máu trắng như nham tương từ hai cái đầu chảy tràn, thậm chí có cả mảnh nội tạng vỡ.
Ngụy Tác tuy cũng thập phần thê thảm như cổ đế thi nhưng vẫn dừng trên không, sinh mệnh tinh hoa từ nguyên thủy thần căn chảy ra, thân thể khôi phục với tốc độ kinh nhân.
"À! Còn chưa chết? Ả đã khắc thần văn vào thể nội..."
Ngụy Tác nhìn qua, trong mấy trăm dặm toàn bộ cây cối và tuyết đã biến mất, mặt đất toàn là tro, La Phong và ba tu sĩ Thánh Vương tông đều thành ba thi thể, Linh Lung Thiên văng đi đang quay lại, còn Kim hoàng nữ rơi cách sau lưng Ngụy Tác gần nghìn trượng, pháp y đã tan nát, nhục thân lỗ chỗ như tấm vải rách, nhưng chưa chết hẳn. Ngụy Tác thấy thể nội Kim hoàng nữ thoáng có kim ngân lưỡng sắc thần văn lấp lóe, nhục thân như thai thể pháp bảo đã vỡ.
"Chát!"
Ngụy Tác vung tay, đưa cái bình màu cho Linh Lung Thiên, tránh để khí tức cực đạo tiên binh bị người ta cảm tri được. Đoạn gã lướt đến phía trên bọn Kim hoàng nữ.
"Ngươi là ai mà độc ác như vậy, lợi dụng bọn ta chống lại thần vực uy năng!"
"Tiên khí rơi vào tay ngươi! Đừng đắc ý, Thánh Vương tông sẽ không tha cho ngươi, Hỏa Vực thần vương càng không!"
"Không ngờ Kim hoàng nữ ta tung hoành cả đời, chỉ biết gạt người mà bị ngươi gạt!"
Ngụy Tác chưa nói, Kim hoàng nữ đã gầm lên. "Chát!" Như không muốn nghe Ngụy Tác đáp, thần thức ả tan đi, đầu hóa thành tro.
"Lại luyện bí pháp tự hủy thần thức!" Linh Lung Thiên quay lại, dáng vẻ không đến nỗi thê thảm, trên mình có không ít vết thương, đang nhanh chóng khôi phục. "Bí pháp này thì dù dùng thuật pháp chế trụ cũng không ngăn được ả tự sát. Xem ra bắt được cao giai tu sĩ của tông môn này cũng không mong hỏi được gì."
"Ả tuy là nữ tu mà quyết đoán như thế, chỉ là muốn giết chúng ta trước nên không thể trách ai. Ít nhất ta có thể khẳng định, với nhục thân tu vi của ta mà khắc thần văn không thành vấn đề." Ngụy Tác nhíu mày, quét thần thức, pháp khí của bốn tu sĩ đã vỡ nát, nạp bảo nang cũng không còn, ngay cả thi thể Kim hoàng nữ cũng tan hết kim ngân lưỡng sắc thần văn, không còn gì đáng giá.
"Chát!"
Mục quang hơi ánh lên, Ngụy Tác phát ra quang hoa, đánh bốn tu sĩ thành tro.
"Đây là cổ bảo đựng được nạp nạp bảo nang?"
Đến gần thi thể La Phong, Ngụy Tác và Linh Lung Thiên đều mục quang lóe lên. Thiếu niên chỉ có tu vi Thần hải cảnh nhưng cậy vào của uy năng Hỏa Vực thần vương, dọc đường giết người cướp của, cả thần huyền đại năng cũng coi thường đã tan cả nhục thân và mọi pháp khí đều không còn, hưng trong đóng tro có một tòa hôi sắc bảo tháp bảy tầng, trông như bằng sứ nhưng có hư không khí tức, có vẻ là hư không nạp bảo cổ bảo.
"Đây là viễn cổ Giới tử bảo tháp, tuy có phần phá tổn nhưng vẫn sử dụng được." Linh Lung Thiên cầm lên bảo Ngụy Tác đoạn tra xét xem có cấm chế không. Bạn đang đọc truyện tại Truyện FULL - www.Truyện FULL
"Chát!"
Ngụy Tác gật đầu, tế xuất cổ đồ của hoa y thanh niên nhắm vào hoa y thanh niên và nguyên vương đã trọng thương không bò dậy nổi.

Chương 957: Tất cả đều bị lừa

Ngụy Tác tuy cũng nguyên khí đại thương, nhưng lợi dụng cổ đồ của hoa y thanh niên thì đối phó nguyên vương đã trọng thương này tất không thành vấn đề.
Sau lưng nguyên vương, hoa y thanh niên nằm thoi thóp trong đống xương.
"À!"
Ngụy Tác và Linh Lung Thiên cùng Long Mộc Tinh vẫn co rút ở sau lưng gã, bị thần uy khiến cho runrẩy đi đến chõ nguyên vương, nó đột nhiên chắp hai chi trước xuống đất dập đầu với Ngụy Tác và Linh Lung Thiên.
"Lại cầu xin?"
Ngụy Tác và Linh Lung Thiên nhìn nhau, rõ ràng, nguyên vương này cũng như Dương chi điểu của gã, đã thông linh rồi.
Nếu đổi lại là tu sĩ khác, thấy yêu thú trọng thương thì sẽ không nương tay vì yêu thú cỡ này, toàn thân đều là chí bảo.
Ngụy Tác thấy nguyên vương van xin thì không đành hạ thủ, dừng lại chỉ vào hoa y thanh niên, "Ta chỉ cần y, ngươi không cản thì ta không khó dễ."Nguyên vương nghe thế thì ngẩn ra.
"Ngươi hiểu ý ta?" Ngụy Tác chỉ vào hoa y thanh niên, "Ta chỉ cần y."
"Xoạt", nguyên vương tựa hồ hiểu ý, tánh ra.
Ngụy Tác vung tay, Huyền sát âm khí cuốn lấy hoa y thanh niên.
Nhưng cuốn hụt, hoa y thanh niên vẫn nằm nguyên đó.
Ngụy Tác và Linh Lung Thiên ngẩn ra. "Chát!" Cả hai độn quang xẹt đến chỗ hoa y thanh niên.
Gã xuyên tay qua thân thể hoa y thanh niên.
Ngụy Tác và Linh Lung Thiên nhìn nhau.
Dù là bằng mục quang hay thần thức, hoa y thanh niên đều có sinh khí và huyết khí, ngay cả Linh Lung Thiên cảm tri cũng thấy nhục thân thật sự.
Rõ ràng, hoa y thanh niên là hư thể do pháp khí hóa ra.
Tức là y không còn ở đấy, mà đã chạy từ lâu.
Nhưng pháp khí gì mà qua mắt được ngần ấy đại năng, thật quá kinh nhân.
"Phù!"
Linh Lung Thiên bước lên, mình rực hôi quang, "Thân thể"hoa y thanh niên tan nhanh, mặt đất thoáng có quang hoa, tựa hồ do pháp khí hình thành.
Đào thêm năm thước, bạch sắc cổ ngọc phù sáng rực xuất hiện trước mắt, bị Linh Lung Thiên cầm lấy.
"Thế thân tiên phù!" Lục bào lão đầu kêu lên.
"Thế thân tiên phù là pháp khí chuyên môn giả theo khí tức tu sĩ, hóa thành hư thể?" Linh Lung Thiên hỏi lục bào lão đầu, hiển nhiên nó cũng không biết vật này.
Bạch sắc cổ ngọc phù y vẫn phát quang, bên trong có hình đạo tôn đội đế quan, phát ra quang hoa y hóa thành hoa y thanh niên, đầy đủ sinh khí và huyết khí, như có huyết nhục.
"Cổ phù này từ thời đại của ta đã xuất hiện, nhỏ một giọt máu vào rồi dồn chân nguyên là sẽ theo chân nguyên ngưng hình, hóa thành hư thể." Lục bào lão đầu đáp.
"Hư thể của y thì làm thế nào dẹp được?" Ngụy Tác nhìn bạch sắc cổ ngọc phù, hỏi. Cổ ngọc phù cực kỳ kỳ quái, bản thể không có linh khí dao động, thậm chí thần thức quét vào cũng không thấy gì, như thể hư vô, nên ban nãy Ngụy Tác và Linh Lung Thiên cũng không nhận ra.
"Dồn chân nguyên vào là có thể dừng kích phát cổ bảo này." Lục bào lão đầu nói.
Ngụy Tác theo lời lục bào lão đầu dồn chân nguyên vào, quả nhiên bạch sắc cổ ngọc phù tắt quang hoa, "Nhục thân" hoa y thanh niên cũng biến mất.
"Phù!"
Ngụy Tác thử nhỏ máu vào bạch sắc cổ ngọc phù rồi dồn chân nguyên vào, bạch sắc cổ ngọc phù lóe quang hoa ngưng thành một Ngụy Tác, mặt mũi không phải h Cực Âm thần quân mà gã giả trang, chỉ là pháp y thì theo tâm niệm của gã, do chân nguyên ngưng hình ảo hóa. Bạn đang đọc truyện tại Truyện YY - http://truyenfull.vn
"Y dùng cổ phù lừa được tất cả."
Ngụy Tác tắt tiếng, dù Trưởng Tôn thế gia và Vũ Hóa thế gia sau rốt không quyết chiến sinh tử nhưng ở đây ít nhất cũng hủy diệt thần văn pháp thân của Vương Vô Nhất, chết hai thần huyền đại năng Thánh Vương tông. Gã và Linh Lung Thiên dốc toàn lực nhưng nếu không có nguyên thủy thần căn thì cả hai đã không dám làm thế. Không ngờ hoa y thanh niên được Hoang tộc truyền thừa đã sớm kim thiền thoát xác, dẫn động ngần ấy siêu cấp đại thế lực đến giao chiến.
"Y rất thông minh, độn pháp lại lợi hại, nhất thời khó tìm thấy." Ngụy Tác lắc đầu, nhìn nguyên vương đang bất động, hỏi: "Ngươi luyện hóa linh dược thanh niên đó cho thì mới tiến giai?"
Nguyên vương trắng toát này gật đầu, chân trước vạch dưới dất thành hình một nhánh cổ mộc có quả.
"Ngươi biết đây không phải chân thân của y? Biết rồi sao không chạy từ đầu mà ở lại chống cự?" Ngụy Tác hỏi. Qua hình ảnh nguyên vương vẽ ra thì không thể xác định là cổ mộc nào, ai biết được cổ mộc này hữu dụng với Băng tuyết thần nguyên thì có hữu dụng với yêu thú khác hay không, duy nhất khẳng định được là hoa y thanh niên hiểu nhiều về Hoang cổ cổ mộc.
Nguyên vương không biết nói nhưng đưa chân trước chỉ vào mười mấy quả băng tuyết vinh nguyên đản trong đống xương trắng.
"Hóa ra ngươi liều mạng bảo vệ đời sau." Ngụy Tác gật đầu, nhìn Linh Lung Thiên rồi đứng dậy, định đi.
Tất cả đều bị hoa y thanh niên gạt, Ngụy Tác và Linh Lung Thiên dù gì cũng không tay trắng, Giới tử bảo tháp của La Phong có không ít đồ, thế thân cổ phù cũng hữu dụng, gặp nguy hiểm có thể theo kế kim thiền thoát xác.
"Gừ!"
Đi được trăm trượng, Ngụy Tác và Linh Lung Thiên sững người quay lại.
Nguyên vương bò dưới đất, phun máu trắng toát, nhiễm kín một khoảng đất trước mặt.
"Nguyên vương này vừa đột phá đã bị uy năng va chạm, sắp chết rồi."
Ngụy Tác và Linh Lung Thiên đều nhận ra nó đã đèn khô dầu cạn, sắp chết rồi.
Thấy Ngụy Tác và Linh Lung Thiên nhìn lại với vẻ thương xót, nguyên vương đột nhiên dốc lực khí, miễn cưỡng đứng thẳng lên, không ngừng dập đầu, chỉ vào mười mấy quả Băng tuyết thần nguyên đản.
"Nó cầu xin chúng ta bảo vệ cho huyết mạch sau cùng."
Linh Lung Thiên bảo Ngụy Tác, hóa thành bản lai diện mục, đến chỗ nguyên vương.
Trừ nguyên vương này, mọi Băng tuyết thần nguyên ở đây đã bị Đại Hàn cung và Vũ Hóa thế gia tiêu diệt, nguyên vương hiển nhiên đang gửi gắm.
"Được, ta đáp ứng sẽ đưa chúng đi, để đàn của các ngươi tiếp tục tồn tại." Linh Lung Thiên đến trước nguyên vương, chạm vào trán rồi hứa.
"Gừ!"
Mắt nguyên vương bắn dị quang, nhưng rồi quang hoa tan nhanh, gục đầu tắt sinh cơ.
"Gian thương, đem thi thể nguyên vương và thần vinh đản về. Bất quá thi thể nguyên vương thì ta không muốn ngươi động dụng." Linh Lung Thiên bảo Ngụy Tác.
"Được." Ngụy Tác lấy ra một nạp bảo nang nhét nguyên vương và mấy Băng tuyết thần nguyên vào, lấy ra một nô thú đại đựng mười mấy quả Băng tuyết thần nguyên đản.
"Tiếc là vật đó cũng tổn hại."
Ngụy Tác không dừng chân mà đưa Linh Lung Thiên và Long Mộc Tinh đi khỏi, gã biết Linh Lung Thiên muốn để nguyên vương toàn thây, gã có Sinh tử thư và cái bình màu thì bỏ qua chút nguyên liệu luyện khí không đáng là gì, chỉ tiếc là hắc bạch lưỡng sắc nhãn cầu pháp bảo đã vỡ, không thì với pháp khí này sẽ nhìn được cách mấy nghìn dặm, đối địch tất chiếm thượng phong.
"Gian thương, Giới tử bảo tháp có khí tức cổ quái, rất có thể là truy tung pháp trận của Hỏa Vực thần vương, hoặc để y cảm tri thấy." Đi thêm mấy trăm dặm, thần sắc Linh Lung Thiên vẫn kiểm tra Giới tử bảo tháp của La Phong đột nhiên cực kỳ ngưng trọng, nói ngay.
"Phá được không?" Ngụy Tác nghiêm túc hỏi nhanh.
"Ở trong thai thể nên khó phá." Linh Lung Thiên nhìn Ngụy Tác đáp.
"Chúng ta lấy đồ ra, đến thành trì gần nhất tìm cách bán cho người Tiểu Cực giới." Ngụy Tác quyết định ngay, Giới tử bảo tháp tuy cực kỳ hữu dụng, nhưng không thể lấy, đem chơi Cực Âm thần quân một vố nữa vậy.

Chương 958: Cực Âm thần quân hóa thân làm chính nghĩa

"Vũ Hóa Ứng Thiên và Đại Hàn cung, Hoàng Phủ thế gia đều bị Trưởng Tôn thế gia bức lùi, không được lợi gì?"
"Vũ Hóa Ứng Thiên thụ thương không nhẹ, đã về Vũ Hóa thế gia tĩnh tu."
"..."
Tin tức truyền về tông chủ bảo điện của Cực Âm thần quân đang co mình trong sơn môn Tiểu Cực giới. Hiển nhiên Tiểu Cực giới không tầm thường, có nội ứng tại Đại Hàn cung và Vũ Hóa thế gia nên biết cả nhưng tin mật.
"Vũ Hóa Ứng Thiên cũng nếm đó, ta mà đi thì đến tro cũng không còn?"
"Lúc này co lại mới là lựa chọn hay nhất. Vũ Hóa Ứng Thiên cũng co lại, ta nên thò ra, dù không lấy được tiên khí, cũng có lợi ích khác."
Trong tông chủ bảo điện, Cực Âm thần quân gục gặc đầu, cho rằng mình quyết định thập phần anh minh thần vũ.
"Cái gì, cả Trưởng Tôn thế gia cũng phải rút, không lấy được tiên khí? Có một tu sĩ Lưu Hỏa đại lục, mang theo một đạo thần vực pháp phù của Thần huyền ngũ trọng đại năng, dọa nạt tất cả?"Rất nhanh, lại có tin đưa về tông chủ bảo điện Tiểu Cực giới khiến Cực Âm thần quân tỏ vẻ thập phần chấn kinh.
"Lưu Hỏa đại lục có một Thần huyền ngũ trọng đại năng?"
"Thần huyền ngũ trọng, thần thông có thể dùng hai chữ nghịch thiên để hình dung!"
Cực Âm thần quân chấn kinh lẩm bẩm, "Nhân vật cỡ này không nên đắc tội. Tiên khí lọt vào tay y cũng được, với thần thông của y có hay không có tiên khí cũng thế. Còn hơn vào tay Trưởng Tôn thế gia."
...
Không lâu sau, lại có tin đưa về tông chủ đại điện: "Thiếu niên mang theo một đạo thần vực pháp phù của Thần huyền ngũ trọng đại năng không lộ diện, hiện trường có dấu vết bị vô thượng thần vực quét sạch, là hậu quả khi thần vực pháp phù tan nát. Nhiều người ở xa cảm nhận được uy lực thần vực xung kích... Sau đó chỉ có Cực Âm thần quân và hai tu sĩ đi khỏi."
"Cái gì!" Tin này khiến Cực Âm thần quân nhảy lên, "Ta rời khỏi nơi đó?"
"Ai đưa tin này về? Không muốn sống nữa hả! Trừ sư thúc ra, Tiểu Cực giới suốt một trăm năm nay không ai dám đùa với ta như vậy!" Cực Âm thần quân cất tiếng mắng, "Đưa đệ tử mang tin về đây! Ta phải xem ai có cá tính như thế!"
"Cực Âm thần quân tại Bạch lộ tuyết nguyên gần Bạch Lộ thành đã giết một lão bất tử của Vũ Hóa thế gia cùng một Kim đơn đại tu sĩ của Hoàng Phủ thế gia dám chọc vào. Lại bảo Vũ Hóa Ứng Thiên không phục thì trong hai ngày cứ tới Tiểu Cực giới đại chiến." Cực Âm thần quân chưa dứt lời mắng thì lại có tin đưa về bảo điện chi khiến lão nhảy lên. "Lẽ nào sư thúc xuất quan?"
"Cái gì, sư thúc không hề xuất quan?!"
"Cực Âm thần quân tại Bạch Lộ thành có nói là Tiểu Cực giới và Chân Lôi tông kết minh, sau này ai đối phó Chân Lôi tông tức là chống lại Tiểu Cực giới."
Tin tiếp theo khiến Cực Âm thần quân trắng bệch mặt mày.
"Tông chủ! Những tin này chính xác! Có người mạo danh tông chủ mà hành sự, tiên khí có khả năng trong tay y, chúng ta phải có đối sách! Không thì sẽ trở thành đích ngắm chung!"
Rất nhanh, nhiều nhân vật trọng yếu của Tiểu Cực giới, nhiều lão bất tử không mời cũng xuất hiện, đều thần sắc cực kỳ ngưng trọng đi vào tông chủ bảo điện của Cực Âm thần quân.
"Có kẻ dám mạo danh ta, là ai? Thật chứ hả?"
"Lôi Sất thần quân và Mộ Dung Tú đã chết, Trưởng Tôn thế gia và Vũ Hóa thế gia vẫn ở nguyên... Tịch Hàn đại lục còn thần huyền đại năng năng nào giả mạo được ta?"
Cực Âm thần quân không sao nghĩ thông, toát mồ hôi lạnh.
"A! Ta lấy được tiên khí? Còn giết đệ tử của một Thần huyền ngũ trọng đại năng?... Ai giá họa cho ta!" Đột nhiên, Cực Âm thần quân kêu lên, đầu tóc rối bù.
"Chúng ta đã phát động nhân thủ tìm kiếm nhưng đối phương dễ dàng giết được Vũ Hóa Thiên Sinh thì tất là thần huyền đại năng, nhất thời khó tìm ra thân phận chân chính." Một lão bất tử thân hình còng xuống, mặc bạch bào, quát ngăn Cực Âm thần quân, "Quan trọng là ứng đối, để mọi người biết kẻ đó giả mạo, đang giá họa."
"Giờ nên rời Tiểu Cực giới, cho tất cả biết tông chủ đang ở Tiểu Cực giới chứ không xuất hiện tại nơi khác." Một kim phát lão thái bà già cốc đế, thay mặt các thái thượng trưởng lão Tiểu Cực giới nói với Cực Âm thần quân.
"A!"
Cực Âm thần quân hóa thành lưu quang lao ra sơn môn Tiểu Cực giới, thi triển cả thần huyền pháp thân, ngân hôi sắc trường tu đạo tôn cao tám trượng, mặt mũi giống hệt lão, tay đỡ một viên hôi sắc bảo châu phát ra vạn đạo thần quang, khí tức chấn động thiên địa.
"Ai dám giả mạo, giá họa cho ta!" Thần huyền pháp thân không ngừng gầm lên, hôi sắc bảo châu phát ra thần uy, như xé rách thinh không, hình thành vô số âm phong khiến mấy nghìn dặm thinh không dày đặc mây đen.
Tu sĩ Vân Cực thành gần Tiểu Cực giới đều thấy, thần huyền uy nghiêm lệnh mọi tu sĩ hãi hùng, thiên địa biến sắc.
"Chắc không thành vấn đề."
Cực Âm thần quân yên tâm quay về Tiểu Cực giới, cho rằng mọi người thấy lão ở đó sẽ biết kẻ kia là hàng giả, các đại thế lực đều biết rõ tu vi của y không thể hóa ra phân thân.
"Cái gì! Kẻ đó đến Băng Hư thành, đi bằng truyền tống pháp trận!"
Những tin đưa tới khiến Cực Âm thần quân vừa quay lại ghế suýt rớt xuống đất.
Băng Hư thành chi có một pháp trận nối với chỗ tu sĩ tụ tập cách Vân Cực thành hơn bốn nghìn dặm.
Tích là Cực Âm thần quân giả đang ở gần Vân Cực thành! Cực Âm thần quân kêu lên, không ngững không thoát được hiềm nghi, mà có vẻ càng che càng lộ.
"Treo thưởng! Không tiếc giá nào tìm ra kẻ đó! A! A! A!" Cực Âm thần quân và nhiều thái thượng trưởng lão Tiểu Cực giới gào vang, chấn động sơn môn.
"Cực Âm thần quân xuất hiện tại Huyền Băng thành, tu sĩ ở đó đều thấy, chắc truy tìm tu sĩ lấy được tiên khí."
"Có người thấy Cực Âm thần quân sử dụng truyền tống pháp trận trong Băng Hư thành... Cực Âm thần quân hiện tại làm thế thật giả bộ."
"Đúng, y có thần huyền tu vi, thêm thực lực Tiểu Cực giới và tiên khí, căn bản không cần cố kỵ."
Trong Vân Cực thành, các tu sĩ tỏ vẻ không tin, cho là Cực Âm thần quân bày trò trút trách nhiệm.
"Hai tên ngốc đó không biết là bảo vật, ba trăm linh thạch đã bán cho ta! Đây là thượng cổ Giới tử bảo tháp! Có thể đựng cả nạp bảo nang, dung lượng kinh nhân. Vật này ta giữ lại dùng hoặc đổi cho mấy vị sư huynh lấy bảo vật khác cũng được."
Đồng thời, trong tĩnh thất ở sơn môn Tiểu Cực giới, một đệ tử tinh anh tu vi Phân niệm ngũ trọng đích cực kỳ hưng phấn móc một tòa cổ tháp bằng sứ ra, càng nhìn càng thích.

"Đủ cho Cực Âm lão tặc đau đầu rồi."
Ngụy Tác và Linh Lung Thiên, Long Mộc Tinh trà trộn vào mấy đại phường thị Vân Cực thành mua thủy hệ yêu đơn, xong là đổi sang gương mặt khác, nghênh ngang đi khỏi.
Gã không có thần huyền dị hương, trước đó đại năng tề tụ mà không phát hiện gã có thần huyền tu vi, nên không có tu sĩ Tiểu Cực giới nào phát hiện gã là thần huyền đại năng giả mạo Cực Âm thần quân.
Từ Giới tử bảo tháp của La Phong, Ngụy Tác và Linh Lung Thiên lấy được mấy chục nạp bảo nang, trong các thi thể tu sĩ chi có sáu, bảy Kim đơn đại tu sĩ. Nạp bảo nang và pháp bảo, pháp khí trên mình họ không có gì đặc biệt kinh nhân nhưng tổng linh thạch cộng lại tới bốn trăm vạn, tính cả pháp bảo pháp khí thì Giới tử bảo tháp đã cho Ngụy Tác tám trăm vạn hạ phẩm linh thạch.
Dọc đường Ngụy Tác không ngừng mua thủy hệ yêu đơn, gặp những việc ỷ thế hiếp người hoặc thấy không vui là gã che mặt, nói mình là Cực Âm thần quân rồi xuất thủ giáo huấn.
"Cực Âm thần quân tại Minh vũ băng xuyên diệt mấy chân truyền đệ tử Nhất Khí tông, cứu được mấy tán tu..."
"Cực Âm thần quân tại Khinh Tuyết thành búng bay một con cháu thế gia bắt nạt một tán tu đang bán hàng, phế trừ tu vi..."
"Cực Âm thần quân giải cứu một toán tu sĩ bị yêu thú vây khốn..."
Tin tốt đẹp về Cực Âm thần quân liên tục lan đi, nhất thời Cực Âm thần quân đô cơ hồ trở thành thần bảo vệ của đê giai tu sĩ Tịch Hàn đại lục, là hóa thân của chính nghĩa. Bạn đang đọc truyện tại Truyện FULL - www.Truyện FULL
"Rõ ràng có kẻ giá họa!" Cực Âm thần quân liên tục xuật hiện ở sơn môn để chứng minh mình ở Tiểu Cực giới nhưng nhiều tu sĩ cho là lão bày nghi trận, nhưng việc tốt đó chưa biết chừng do lão phái người đi làm. Nhiều người nhận định Cực Âm thần quân lấy được tiên khí là hành sự không e dè gì.
Bọn Ngụy Tác dọc đường thu mua thủy hệ yêu đơn, biết chắc không có ai là luyện hóa Hỗn độn thanh ngưu bảo giác và thủy hệ yêu đơn, lúc tới Ngưng Thúy thành, ngôi thành đầu tiên gã vào khi tới Tịch Hàn đại lục thì tu vi đã chính thức vượt mức Thần huyền nhất trọng trung kỳ, mười bước từ Thần huyền nhất đến nhị trọng thì gã đã đi được sáu bước.

Chương 959: Chiến thư xuyên đại lục

"Cái gì! Cực Âm thần quân hủy cổ truyền tống pháp trận chúng ta mới sửa!"
Không lâu sau, một tin tức truyền về Vũ Hóa thế gia, Đại Hàn cung và Hoàng Phủ thế gia.
"Lại là Cực Âm thần quân! Y định làm gì!"
Trong một điện vũ của Vũ Hóa thế gia có hắc bạch lưỡng sắc thần quang bao trùm, hơn mười nhân vật chủ chốt đều giận dữ.
"Hoa y thanh niên đó cùng Cực Âm thần quân đến Luân hồi tháp, tuy Cực Âm thần quân chạy trước nhưng có thể đó là quỷ kế của chúng." Vũ Hóa Ứng Thiên thần sắc bình đạm, toàn thân phủ trong hai màu đen trắng như nhân vật trong tranh thủy mặc, giọng lạnh như nước, "Hoa y thanh niên có thể là người Tiểu Cực giới, có lẽ Nguyên Âm lão tổ chưa chết, tu vi đột phá, nên Tiểu Cực giới định hành động."
"Nguyên Âm lão tổ không thể xem xét theo lẽ thường, nếu y đột phá tu vi, đã xuất quan thì có khả năng làm thế lắm." Bốn, năm lão bất tử râu tóc bạc phơ, vốn cực kỳ uy nghiêm đều rùng mình.
"Cái gì kia!" Cũng hôm đó, ở mé Tịch Hàn đại lục nhìn sang Lưu Hỏa đại lục, không ít tán tu hoạt động bên trong Thiên khung đột nhiên thấy một dải thần hồng kinh nhân từ Lưu Hỏa đại lục lao về Tịch Hàn đại lục.
"Lẽ nào là pháp bảo kinh nhân xuất thế?"
Đạo thần hồng kinh nhân như lưu tinh lao đi trên tầng không, vào Thiên khung Tịch Hàn đại lục rồi, nhiều tu sĩ mới nhận ra không phải tu sĩ độn quang mà là hồng sắc pháp phù hình vuông."Chát!"
Nhiều tu sĩ muốn đến gần, lấy đạo hồng sắc pháp phù, nhưng cách mấy trăm dặm là vô thượng khí tức khiến tất cả nhợt nhạt, cả thể nội chân nguyên cũng không thể khống chế.
Đạo hồng sắc pháp phù rực thần quang, như sao bằng xuyên qua Tịch Hàn đại lục, nhắm thẳng hướng đông.
"Đừng cản! Đây là một đoạn thần uy phong ấn vô thượng ý chí của một thần huyền đại năng! Không biết sao lại xuất hiện tại đây! Nếu chặn lại không biết sẽ có hậu quả gì!"
Dọc đường, đại tu sĩ của các tông môn và tán tu đều bị kinh động, mấy đại tu sĩ lướt lên, cảm tri thấy hồng sắc pháp phù phát ra khí tức thì kết luận.
"Từ Lưu Hỏa đại lục, hồng sắc pháp phù... Lẽ nào là Thần huyền ngũ trọng đại năng đó phát ra?"
"Hình như nhắm hướng sơn môn Tiểu Cực giới?"
Hồng sắc pháp phù kinh thiên động địa, dọc đường khiến nhiều người suy đoán như thế.
"Đúng là đến sơn môn Tiểu Cực giới!"
Vượt hơn nửa Tịch Hàn đại lục, ai cũng biết đạo hồng sắc pháp phù đang đến Tiểu Cực giới.
"Hồng sắc pháp phù lẽ nào từ Lưu Hỏa đại lục bắn tới... Đây là thần thông gì?"
"Thật ra là sao?"
Nhiều đại thế lực bị triệt để kinh động, nhiều tu sĩ đến Vân Cực thành xem có chuyện gì.
"A! A! A!"
Trong Tiểu Cực giới, Cực Âm thần quân vò đầu bứt tai, biết đạo hồng sắc pháp phù hưng sư vấn tội, nhưng việc này không liên can đến lão.
"Đến rồi!"
Quanh Vân Cực thành, nhiều tu sĩ ngẩng lên, đạo hồng sắc pháp phù xuất hiện trong tầm mắt.
"Chát!"
Như một thần huyền đại năng chân chính giáng lâm, hồng sắc pháp phù dừng trước sơn môn Tiểu Cực, dấy lên uy nghiêm, từng vòng hồng sắc thần quang nhuộm đỏ thiên địa.
"Năm mươi ngày sau, ta sẽ đến, tấn công sơn môn Tiểu Cực giới!"
Hồng sắc pháp phù đột nhiên phát ra pháp âm, hồng sắc thần hỏa bắn ra, sôi trào trên không.
"Oành!"
Vân Cực thành xôn xao, vô số tu sĩ hít hơi lạnh. Đạo pháp phù vượt man hoang hoang nguyên vô tận lại là chiến thư.
"Không liên quan đến ta!"
Trong sơn môn Tiểu Cực giới vang lên tiếng Cực Âm thần quân rú to, "Đệ tử của ngươi không do ta giết, ta bị giá họa!"
"Đường đường thần huyền đại năng, dám giết đệ tử của ta mà không dám thừa nhận y?" Trong hồng sắc pháp phù lại rung lên vô thượng cường âm, hồng sắc thần hỏa ngưng thành các loại hình dạng, như có vô số sinh linh hóa sinh. "Một món cổ bảo ta cho đệ tử còn đang ở trong sơn môn Tiểu Cực giới mà nói là không liên quan đến việc giết đệ tử của ta?"
"Cái gì?! Cổ bảo trong sơn môn của ta?" Cực Âm thần quân trợn tròn mắt không dám tin.
"Oành!"
Tu sĩ quanh Vân Cực thành sôi lên.
"Quả nhiên do Cực Âm thần quân làm, pháp khí của đệ tử Hỏa Vực thần vương cũng bị y cướp... Tiên khí quả nhiên rơi vào tay Cực Âm thần quân."
"Thần huyền ngũ trọng đại năng nói thế thì không sai."
Cơ hồ ai cũng nhận định tiên khí lọt vào tay Cực Âm thần quân.
"Làm cũng làm rồi, Cực Âm tiểu quỷ, lại còn ranh mãnh... Cướp bảo vật là trong vào bản lĩnh, phe không địch nổi bị giết là bình thường, làm rồi còn không thừa nhận." Một giọng nói phiêu phiêu hốt hốt, như từ trong mây đột nhiên trên đỉnh núi băng trong sâu thẳm Tiểu Cực giới vang lên, "Lẽ nào ngoài kia tùy tiện có người sai một tiểu bối kêu người ta lui ra, không cướp bảo vật thì phải đi? Khinh Tịch Hàn đại lục không người hả?"
"Thích thì chiến, với tu vi của ta cộng thêm cực đạo tiên binh, ngươi dám đến sơn môn Tiểu Cực giới, ta giết luôn!"
Không đợi khi hồng sắc pháp phù phát cường âm, hôi sắc thần quang từ Tiểu Cực giới bay lên, hình thành một tấm hôi sắc thần bi. "Vô pháp vô thiên"! Hôi sắc thần bi hiển hiện bốn chữ, trực tiếp trấn áp hồng sắc pháp phù.
"Oành!" Hồng sắc pháp phù và hôi sắc thần bi nổ tung, như hai thế giới tan vỡ, vô số quang hoa lấp lóe, tận một tuần tà sau, thinh không trước sơn môn Tiểu Cực giới vẫn còn mấy đạo uy năng tương đương với đạo giai bùng nổ.
"Ai đáng sợ như thế?"
"Tu sĩ này có tu vi còn hơn Cực Âm thần quân!"
"Là sư thúc Nguyên Âm lão tổ của Cực Âm thần quân! Lão vẫn còn sống, xưa nay lão vốn khác người, lúc đạt kim đơn, vì trêu ghẹo nữ tu của mấy tông môn mà phải diện bích mười năm, nhưng không đầy nửa năm là lén ra ngoài, thành công dụ dỗ nữ tu đỉnh nhọn của một tông môn thành đạo lữ. Sau này lão đắc chứng thần huyền, Cực Âm thần quân lúc mới vào sơn môn thì là đồng tử quét dọn động phủ cho lão, được dạy dỗ mà thành nhất phái chí tôn."
"Nguyên Âm lão tổ quả nhiên còn sống! 'Vô pháp vô thiên' là cường pháp gì! Tu vi của lão e Thần huyền tứ trọng rồi!"
Thần huyền ngũ trọng đại năng phát chiến thư, lại bị đại năng của Tiểu Cực giới chấn nát, ai thấy thế cũng chấn động.
"Sư thúc đã xuất quan? Vẫn chưa chết?" Trong tông chủ bảo điện, sắc mặt Cực Âm thần quân lại có huyết sắc, đột nhiên như sống lại.
"Thế nào, Tiểu Cực Cực, xem ra ngươi rất mong sư thúc chết." Cực Âm thần quân vừa lẩm bẩm thì một lão giả đầu tóc khô cháy, mắt mũi hiền từ, chỉ còn ba cái răng vàng khè trong miệng cười cười đứng ở cửa điện.
"Sư thúc nói đùa rồi! Thấy sư thúc chưa chết, sư điệt kích động muốn khóc." Cực Âm thần quân rùng mình.
"Tiểu Cực Cực khá lắm, ngầm lấy được một món cực đạo tiên binh, nào, lấy ra cho sư thúc xem." Lão đạo gật đầu mãn ý, chìa tay với Cực Âm thần quân.
"Sư thúc, sư điệt thật sự bị giá họa, không hề lấy được cực đạo tiên binh." Cực Âm thần quân thật muốn khóc.
"Cái gì? Không đùa hả, đúng rồi, xưa nay tiểu tử ngươi không đùa với sư thúc bao giờ. Vậy thì ta đi đây, đừng tiễn, hậu hội vô kỳ." Lão đạo sững người, tròn mắt rồi quay đi.
"Sư thúc định đi đâu." Cực Âm thần quân cuống lên, kéo áo lão đạo. Bạn đang đọc truyện được lấy tại Truyenyy chấm cơm.
"Chạy chứ còn đi đâu nữa, không có tiên binh sao đấu được tên vừa rồi." Lão đạo nói ngay, phất tay ngăn Cực Âm lão đạo.
"Sư thúc, đừng! Không có sư thúc, Tiểu Cực giới xong rồi!" Cực Âm thần quân nhợt nhạt mặt mày kêu lên.
"Ha ha, đùa thôi, Tiểu Cực Cực, mấy chục năm không gặp, ngươi trừ an toàn đệ nhất, nhát gan sợ chết là không đổi thì còn có phần đa cảm hơn." Lão đạo đột nhiên cười ha hả dừng lại, đoạn nhăn nhó, "Ngươi không lấy được vô thượng tiên binh cũng phải giả như lấy được, đối phương đã tấn cấp Thần huyền ngũ trọng, giao đấu thì hai chúng ta vài chiêu là bại. Bất quá chúng ta ở trong sơn môn, y cũng không vào được. Y đã biết tu vi của ta, lại thấy chúng ta có tiên khí thì tất không dám đến."
"Sư thúc, lúc này mà còn đùa!" Cực Âm thần quân khóc thật, nước mắt trào ra.
...
"Chập Khí hải, ta về rồi." Cùng lúc, Ngụy Tác đến rìa Chập Khí hải, nhìn bạch sắc vụ khí vô biên vô tận thì kêu lên đầy nham nhở.
"Thực tế ngươi định kêu là, ta về rồi vợ ơi." Linh Lung Thiên hậm hực nghiến răng, "lại phải rửa tai hàng ngày."
"Ha ha, ai bảo, ta sẽ bế quan khổ tu, tu vi Thần huyền lưỡng trọng đang vẫy tay với ta." Ngụy Tác cười ha hả, nhìn rõ phương vị, cùng Linh Lung Thiên, Long Mộc Tinh vào Chập Khí hải trung, "Ta đột phá đến Thần huyền lưỡng trọng, tại Vân Linh đại lục cũng sẽ không cần e dè gì như 'Cực Âm thần quân'."

Chương 960: Lại kết hai kim đơn

"Không biết tu vi của họ thế nào." Ngụy Tác đi trong Chập Khí hải, có phần thắc thỏm.
Từ biệt rồi trùng phùng, chắc chắn phải hâm nóng, không thì đối với Ngụy Tác, tu đạo quá khô khan.
Do vấn đề xuất thân, không bị đại tông môn ảnh hưởng nên gã luôn giữ tư tưởng của tiểu gian thương Linh Nhạc thành.
Đối với tu sĩ của đại tông môn, từ lúc nhập môn là bắt đầu leo lên, từ ngoại môn đệ tử nỗ lực thành nội môn đệ tử, rồi phấn dấu thành chân truyền đệ tử, tiếp đó tranh giành trở thành chân truyền đại đệ tử, người kế thừa ngôi tông chủ.
Tại tông môn thì địa vị càng cao, nguồn lực càng nhiều, càng được truyền thừa lợi hại, tu sĩ từ bé đã sống trong hoàn cảnh này, không có dã tâm không được.
Công thành cướp đất, xưng hùng thiên hạ, thành tựu vô thượng bá nghiệp... Nhiều nhân vật bò lên đỉnh cao tại tông môn, tông môn không còn trở ngại nữa là nhìn ra thiên hạ, đấu với khác tông môn, với tu đạo giới của đại lục khác. Đối với nhiều tu sĩ, đó là ý nghĩa tu đạo, dù cả những nhân vật ẩn thế đạm bạc danh lợi, nhưng tuyệt đại đa số mọi người đều bị cuốn vào vòng tranh đấu, nhất là đại tu sĩ của tông môn lại càng khó tránh. Lớn lên trong một đại tông môn, thậm chí tu luyện mấy trăm năm thì tu sĩ đó sẽ có tình cảm rất sâu với cây cỏ ở đó, gặp ngoại địch sẽ toàn lực đối phó.
Ngụy Tác hiểu thập phần thấu triệt điểm này, nên đến giờ gã không mảy may có ý khai sơn lập tông, thu đệ tử rộng rãi thì nhiều lợi ích nhưng cũng lắm việc, chưa biết chừng sẽ xuất hiện những đệ tử không ra gì, cứ ở cùng thân bằng hảo hữu và đạo lữ thì hơn. Cứ thế mà tiêu dao tự tại, vô câu vô thúc, đấy mới là mục tiêu cao nhất của tiểu gian thương Linh Nhạc thành như gã.Mục tiêu này gã đã hoàn thành quá nửa.
Hiện tại Ngụy Tác đã vượt tu vi Thần huyền nhất trọng trung kỳ, có Sinh tử thư và cực đạo tiên binh là cái bình màu thì Thần huyền tam trọng đại năng cũng không làm gì được, chỉ Thần huyền tứ trọng như Vương Vô Nhất mới khiến gã e dè.
Một khi tu vi chính thức đột phá đến Thần huyền lưỡng trọng, có cái bình màu thì có thể đấu với Vương Vô Nhất.
Thiên Huyền đại lục không có đại năng nào uy hiếp được gã, chỉ cần tránh Vương Vô Nhất, ít nhất tại Thiên Huyền đại lục và Vân Linh đại lục thì gã tiêu dao tự tại, vô câu vô thúc.
Lần này trở về mang theo nguồn lực kinh nhân, thừa cho gã đạt đến Thần huyền lưỡng trọng, đem pháp bảo ra đấu giá đổi linh thạch và linh dược thì khẳng định khiến tu vi bọn Cơ Nhã tiến thêm một bước.
Chính thức đột phá đến Thần huyền lưỡng trọng, những pháp bảo không dùng đến chõ thể đem cho Âm Thi tông và Hải Tiên tông một phần, còn lại đem đấu giá hoặc trao đổi sẽ không lo bị lộ hành tung, không khiến Vương Vô Nhất và Công Đức tông chú ý.
Đột phá Thần huyền lưỡng trọng, gã sẽ thử thi triển Vạn cổ thánh vương kinh, khắc thần văn vào thể nội.
Lúc đó cường độ nhục thân của gã sẽ tăng một bậc, chiến lực càng kinh nhân.
Nam Cung Vũ Tinh tu luyện Đại hoang vấn đạo kinh, Hàn Vi Vi luyện Tây tịnh lưu ly, Diệp Cố Vi luyện Diệt ngã kiếm kinh, Độc Cô Vũ Vân là Thiên mệnh kiếm kinh, thậm chí lần này gã định để Diệp Tiêu Chính chuyển sang tu luyện Thần vương cuồng chiến quyết lấy được ở Luân hồi tháp, tất cả đều là vô thượng cường pháp, họ cùng với Cơ Nhã và Thủy Linh Nhi vốn đạt kim đơn mà tu vi đại tiến, phối hợp với pháp bảo lợi hại đang có sẽ tạo thành lực lượng không thường.
Ngụy Tác đã đề thăng tu vi, tiếp xúc đến một mức khác hẳn, đối thủ đều là cao thủ đỉnh cấp của tu đạo giới các đại lục, nên đi cướp đoạt thứ gì cũng phải hành động cùng Linh Lung Thiên, không thì vạn nhất bọn Cơ Nhã có ai sơ sảy, gã sẽ đau lòng cả đời. Ngụy Tác đương nhiên muốn họ đều thập phần lợi hại, phu xướng phụ hòa, cùng nhau hành động, bất quá muốn thế cần nỗ lực đề thăng tu vi và thần thông cho bọn Cơ Nhã, giảm bớt khoảng cách giữa họ và các đại năng đã.
Lần này trùng phùng, tất phải hâm nóng lại, nhưng gã cũng biết trọng tâm tuyệt đối phải là đề thăng đến tu vi Thần huyền lưỡng trọng rồi dùng mọi thủ đoạn đề thăng tu vi cho bọn Cơ Nhã và Hàn Vi Vi. Cả Dương chi điểu và thanh loan, Hỗn nguyên ngân oa cùng Phệ tâm trùng đang ngủ, đều là trợ lực. Bạn đang đọc truyện được copy tại Truyện FULL
Tại Chập Khí hải, Ngụy Tác không hề cố kỵ, trải thần thức, dùng Động Hư bộ pháp không ngừng tiến về vô danh hoang đảo với tốc độ kinh nhân.
Dọc đường gã liên tục dùng Huyền sát âm khí bắt thủy hệ yêu thú, phát hiện mọt điểm: nhiều yêu thú, nhất là cao giai yêu thú thập phần mẫn cảm đối với khí tức tu sĩ đẳng cấp như gã, cảm tri đối với nguy hiểm như là trời sinh, hơn xa tu sĩ, trong đó có lẽ có cách truyền tin đặc biệt, nhiều cao giai yêu thú kịp ẩn mình khi gã tới, dù gã dùng thuật pháp che giấu khí tức cũng vô dụng.
Ngụy Tác phát hiện với tu vi hiện tại, nếu toàn lực săn yêu thú thì tổng số lượng hơn xa tu sĩ tông thường nhưng tỷ suất phát hiện cao giai yêu thú thấp đi, coi như tự nhiên thiên đạo hạn chế tu vi tiến cảnh của thần huyền đại năng.
"Thượng cổ đế tôn mà không thu liễm khí tức thì xuất hiện là trong vạn dặm sẽ tuyệt tích yêu thú, cả đê cấp yêu thú chưa có linh trí cũng chạy mất, thậm chí chạy khỏi tầm cảm tri của họ. Bất quá kinh thế đại năng thì bản thân đã hình thành đại đạo, như hóa thân vào thiên địa, khiến yêu thú, thậm chí cả đại năng khác cũng không cảm tri được. Nếu đại đế cấp nhân vật hành tẩu, cho đến tận khi xuất hiện trước mặt thần huyền đại năng thì thần huyền đại năng đó mới phát hiện."
"Nhiều yêu thú có cảm tri đối với thiên tai, uy hiếp hơn xa tu sĩ, thu trùng cảm nhận được khí lạnh trước mấy ngày, thủy thú biết trước nhiệt độ dòng nước. Thượng cổ có mấy môn cường pháp cảm ứng, là do đại năng dựa vào thiên tính của yêu thú mà sáng tạo, Thu trùng tị họa kinh là do đại năng cảm ngộ "đạo" của thu trùng mà thành."
Ngụy Tác và Linh Lung Thiên đề cập đến điểm này thì được Linh Lung Thiên khẳng định.
...
"À!"
Chập Khí hải thập phần bình tĩnh, dọc đường không hề gặp tu sĩ, nhưng cách hoang đảo động phủ không đầy ba nghìn dặm, Ngụy Tác và Linh Lung Thiên ngẩn ra nhìn nhau.
Ngụy Tác toàn lực phát động Động Hư bộ pháp, với tốc độ kinh nhân đi về hoang đảo.
"Chuyện gì hả?" Long Mộc Tinh đã triệt để tôn Ngụy Tác làm chủ nhân cũng lấy làm lạ lùng, không hiểu đầu cua tai nheo gì, nhưng thêm hơn nghìn dặm nữa thì y càng kinh gã.
Ngụy Tác biết thật ra là việc gì.
Gã nhận ra thiên địa nguyên khí bị sức mạnh hút về vô danh hoang đảo.
Có người kết đơn ở đó, đã đến lúc ngưng đơn, tự nhiên hút lấy thiên địa nguyên khí, hình thành thiên địa dị tượng.
Chập khí trên đỉnh đầu tạo thành hình ruộng bậc thang.
Xung kích kim đơn, đạt tới ngưng đơn không chỉ một người, mà là hai!
Long Mộc Tinh nhận ra ở hoang đảo có hai dải mây đang hóa sinh.
"Là ai xung kích kim đơn?"
Ngụy Tác và Linh Lung Thiên thập phần kinh ngạc, sắp đến giai đoạn chót của kết đơn nên không thể sai sót gì, động phủ của gã lại có thêm hai Kim đơn đại tu sĩ.
Nhưng hai người này là ai? Nam Cung Vũ Tinh và Hàn Vi Vi tu luyện công pháp cần nguồn lực thập phần kinh nhân, không thể nhanh thế được.
Lao nhanh một lúc, Ngụy Tác và Linh Lung Thiên, Long Mộc cách vô danh hoang đảo không đầy năm trăm dặm.
Hai đám mây đã triệt để hình thành trên tầng không vô danh hoang đảo, kết đơn dị tượng thập phần kinh nhân.
Ngụy Tác sợ quấy nhiễu bước cuối cùng kết đơn, nên cùng Linh Lung Thiên, Long Mộc Tinh đứng trên hư không quan sát suốt nửa tuần hương, cho đến khi thiên địa nguyên khí bình tĩnh lại, kết đơn đã thành công thì mới tiếp tục phát động Động Hư bộ pháp đi về vô danh hoang đảo.
Vù!
Cách vô danh hải đảo gần trăm dặm, thinh không đột nhiên trút xuống lưỡng đạo quang hoa một xanh một vàng.
"Lão đại!"
Trong hoàng sắc độn quang phát ra tiếng kêu kinh hỉ đậm khẩu âm Tịch Hàn đại lục.
"Xoạt..."
Long Mộc Tinh cả kinh, hoàng quang và thanh quang ràn rạt yêu uy khiến y rùng mình, trong hoàng quang vang lên tiếng rống, đoạn nhìn rõ hai linh thú phát ra lưỡng đạo độn quang thì y run lên, hít hơi lạnh.
Dương chi điểu cực kỳ hưng phấn lao đến chỗ Ngụy Tác, linh quang đã biến thành hoàng sắc, hình thành hai quang hoàn, trong dó lại là những tia thái dương chân hỏa màu trắng nhỏ hơn sợi tóc, thập phần huyền ảo.
Thanh loan đứng cạnh, thanh sắc linh mao như thần thiết, lấp lánh linh khí kinh nhân, mỗi sợi lông đều cháy lên thanh sắc hỏa diễm, thần vận tự nhiên.
"Là thượng cổ thanh loan! Thượng cổ thanh loan còn sống nguyên!"
"Đây là Dương chi điểu đã biết nói, đã khai mở linh trí, khí tức đáng sợ như thế, thực lực ít nhất cũng bát cấp trở lên!"
Long Mộc Tinh nhìn rõ hai linh điểu, chấn kinh đến không nói ra lời.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau