THÔNG THIÊN CHI LỘ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thông thiên chi lộ - Chương 951 - Chương 955

Chương 951: Băng tuyết thần nguyên

Ngụy Tác ngầm lẩm bẩm, nhưng nói ra miệng. "Cứ tìm người hỏi vền ngọn núi đó là xong." Ngụy Tác không thừa lời, phát ra quang hoa ngưng thành ngọn núi mà Thiên lan thần hải kính chỉ rõ là nơi hoa y thanh niên đang trốn.
"Đây là chỗ nào?" Nữ tu đích mục quang mã thượng nhất thiểm, vấn đạo.
"Ta có một món pháp khí tạm thời truy tung khí tức tu sĩ đó, ngưng thành nơi y có mặt." Ngụy Tác bảo nữ tu, "Đây là chỗ y đang xuất hiện."
"Đây là thiên cổ tuyết nguyên." Tay nam tu mặc huyền thiết sắc tinh kim pháp y sau lưng nữ tu xuất hiện bạch sắc ngọc phù, mắt lóe bạch quang.
"Chúng có địa đồ tường tận của Tịch Hàn đại lục? Xem ra chuẩn bị rát kỹ, bất quá như thế khiến chúng ta bớt được khí lực." Lục bào lão đầu lẩm bẩm.
"Cong phương ước định liên thủ, chúng ta cùng tới chứ?" Nữ tu vừa nói đoạn, quanh mình rực vô số hắc hồng sắc yên vân, thấy Ngụy Tác không hề dị nghị thì yên vân cuốn gã và Linh Lung Thiên, Long Mộc Tinh vào, lao về phía tây.
Hắc hồng sắc yên vân cuồn cuộn, khí thế thập phần kinh nhân, lên trên tầng mây biến thành cùng màu trắng, cách tuyệt khí tức."Độn pháp này quả kinh nhân." Ngụy Tác và Linh Lung Thiên nhìn nhau, nhận ra yên vân là do nguyên khí của nữ tu hóa thành chứ không phải pháp bảo gì. Độn tốc còn hơn cả Dịch ích kiếm độn, lại có công hiệu che giấu hành tung, rõ ràng phẩm giai thập phần bất phàm.
"Tiếp theo dùng thuật pháp gì?" Được nữ tu dùng độn pháp đưa đi, Ngụy Tác nhàn nhã nên cân nhắc đến vấn đề đau đầu.
Hiện tại đã giả trang thành Cực Âm thần quân, nếu gặp tu sĩ Vũ Hóa thế gia và Hoàng Phủ thế gia, Đại Hàn cung thì các thuật pháp đã dùng như Đại thừa pháp âm, Dịch ích kiếm độn, Duy ngã tâm kiếm đều không thể sử dụng, còn Liệt khuyết tàn nguyệt và Đại đề tu di cũng không thể lộ ra, Ngụy Tác thấy môn thuật pháp có thể quang minh chính đại lấy ra dùng là Tự chuyển thiên trấn ma pháp, đối với người khác sẽ cho rằng là thuật pháp Cực Âm thần quân mới lấy được, ngoài ra gã có thể đem mấy môn thuật pháp của Âm Thi tông ra sử dụng, dù gì Âm Thi tông cũng có hai môn thiên cấp thuật pháp, với tu vi hiện tại của gã mà toàn lực thi triển thì không tệ.
Về phương diện pháp bảo pháp khí, Tuyệt diệt kim đơn sẽ dùng thuật pháp phối hợp là được. Gã nhớ lúc Cực Âm thần quân xuất thủ, thi triển thuật pháp ngưng thành một viên đơn châu, điểm này có thể lợi dụng.
Nghĩ thông, Ngụy Tác toàn lực tham ngộ Vạn cổ thành thánh quyết do Kim hoàng nữ đưa cho.
Kinh văn môn thuật pháp này không dài, chỉ hữu hơn năm mươi câu, lại không khó hiểu, chỉ không đầy nửa canh giờ là Ngụy đã hoàn toàn tham ngộ xong. Nhưng thi pháp đích xác thị thập phần hung hiểm, thần văn sẽ trực tiếp ngưng thành trong mi tâm thức hải, rồi ấn vào thể nội, nếu quá trình thi pháp có gì sơ sảy thì đầu sẽ nổ tung.
"À!! Có thần huyền đại năng đi qua, tựa hồ nhắm hướng thiên cổ tuyết nguyên, chắc có thế lực khác phát hiện tu sĩ đó!"
Lại thêm hơn nửa canh giờ, cách thiên cổ tuyết nguyên hơn vạn dặm chi, trong bốn tu sĩ Thánh Vương tông chi trung, nam tu mặc hồng sắc tinh kim pháp y đột nhiên nói.
Quang hoa lóe lên, hắc bạch lưỡng sắc pháp bảo từ mi tâm y bắn ra, tạo thành hình ảnh trước mặt chúng nhân.
Trong hình ảnh, một gian cổ điện trăm trượng hoàn toàn như hàn băng, vô số thần văn quấn quanh đang phi hành, khí thế cực kỳ kinh nhân, thân điện có hai chữ Đại Hàn.
Cạnh tòa điện là tu sĩ trẻ tuổi toàn thân là hai màu đen trắng dẫn hơn hai mươi tu sĩ đi.
"Vũ Hóa Ứng Thiên và người Đại Hàn cung." Ngụy Tác nhắc nhở, đồng thời gã và Linh Lung Thiên đưa mắt nhìn nhau, pháp bảo này của nam tu mặc hồng sắc tinh kim pháp y rất đặc biệt, tựa hồ có thể đề thăng mục lực, giúp y nhìn được cách hai nghìn dặm. Lúc này cả Linh Lung Thiên cũng không nhìn thấy Vũ Hóa Ứng Thiên và cổ điện.
"Y là Vũ Hóa Ứng Thiên của Vũ Hóa thế gia? Quả nhiên danh bất hư truyền." Kim hoàng nữ tỏ rõ thần sắc ngưng trọng, "Cổ điện có bố trí cấm chế cực kỳ lợi hại, chắc là một món truyền thừa pháp khí, không thể coi thường."
"Chúng ta bám theo, chúng rình rang như thế, rất có khả năng nắm rõ hành tung kẻ đó hơn chúng ta." Thần huyền tu sĩ ẩn tàng mặc cổ đồng sắc pháp y truyền âm cho Kim hoàng nữ.
"Vị đạo hữu này, chúng ta cách Vũ Hóa Ứng Thiên bao xa? Vũ Hóa Ứng Thiên có một môn bí thuật cảm ứng khí tức, lần trước mỗ cách y ba nghìn dặm mà bị phát hiện. Chúng ta không nên đến gần quá." Ngụy Tác lên tiếng nhắc nhở nhưng thật ra thăm dò xem pháp bảo của nam tu này nhìn được bao xa.
"Không hề gì, chúng ta còn cách ba nghìn năm trăm dặm. Chúng không biết được." Kim hoàng nữ nói đoạn, đuổi theo phía bọn Vũ Hóa Ứng Thiên.
"Vật này giúp nhìn được cách ba nghìn năm trăm dặm." Ngụy Tác và Linh Lung Thiên thầm cả kinh.
Song phương đối địch, một bên bị bên kia phát hiện trước, vô hình trung đã hạ phong.
"Có người đấu pháp, thế lực nào đó bắt kịp y?"
Đuổi liên tục gần ba canh giờ, Kim hoàng nữ và bọn Ngụy Tác đột nhiên run lên, hắc bạch lưỡng sắc nhãn cầu pháp bảo truyền lại hình ảnh phe Vũ Hóa Ứng Thiên đều dừng lại. Trong đồng tuyết trước mặt Vũ Hóa Ứng Thiên có mấy ngọn núi rung lên như địa chấn, nhiều chỗ nứt ra, trồi sụt như sóng nước, liên tục có đất đá văng lên, bên trong lòng đất lấp lánh quang hoa, tựa hồ không chỉ một phe đấu pháp kịch liệt.
"Đi thôi!"
Kim hoàng nữ quát khẽ, bao lấy bọn Ngụy Tác, đột nhiên tốc độ gần gấp đôi.
Trong hình ảnh, Vũ Hóa Ứng Thiên ngừng lại một chút rồi lướtđến chỗ đấu pháp.
"Đại địa cung địa mạo!"
Ngụy Tác bình tĩnh như thường, cơ hồ nhìn ra địa mạo ngay.
Đại địa cung địa mạo là trời sinh dưới nền đất có không gian như địa cung, địa mạo này do long núi mềm nên bị địa khí gột rửa mà hình thành.
"Ầm... Ầm..."
"Hống..."
Liên tục lướt đi hai, ba nghìn dặm, chỗ có đấu pháp xuất hiện trong tầm mắt Ngụy Tác và Linh Lung Thiên.
"Sao có lắm tiếng thú gầm thế nhỉ?"
Khiến Ngụy Tác và Linh Lung Thiên hơi kinh ngạc vì trừ dưới tuyết nguyên vang lên tiếng đấu pháp thì thoáng có tiếng thú gầm.
"Oành!"
Đột nhiên, Kim hoàng nữ chưa cùng bọn Ngụy Tác thương lượng xong thì tiếng nổ vang khắp thiên địa. Mười dặm núi sụp xuống, tuyết bay mù trời, một bạch sắc cự thú hai đầu bốn chân, dài hơn năm trượng, trông như thằn lằn lao ra.
Trên mình cự thú có yêu khí cực kỳ kinh nhân, lao ra là vân khí thay đổi, hình thành một cầu thang trên không trung.
"Song đầu thần nguyên!"
Lục bào lão đầu vừa kinh hô trong tai Ngụy thì nam tu mặc hồng sắc tinh kim pháp y và mặc huyền thiết sắc pháp y phe Kim hoàng nữ cũng kinh hô.
"Đây lào chỗ Băng tuyết thần nguyên tụ tập!"
Ngụy Tác và Linh Lung Thiên mục quang lóe lên.
Băng tuyết thần nguyên là cao giai yêu thú hiếm hoi sống thành đàn, thường thì cao giai yêu thú đều một mình một cõi, nhưng Băng tuyết thần nguyên là lục cấp cao giai băng hệ yêu thú nhưng thường sống cùng nhau. Trong đàn Băng tuyết thần nguyên đều có mấy con nguyên vương, trừ ra thì Băng tuyết thần nguyên đực khác đều không có tư cách giao phối với Băng tuyết vinh nguyên đều sinh sản đời sau. Theo nhiều tu sĩ suy đoán, cũng như song tu thuật pháp của tu sĩ, mấy nguyên vương này đều thu lợi từ Băng tuyết vinh nguyên nên hóa sinh thành song đầu thần nguyên, thực lực thường vượt mức thất cấp cao giai.
Một đàn nuôi dưỡng mấy siêu cấp cường giả, còn lại cần những siêu cấp cường giả này bảo vệ, đó là cách sinh tồn đặc biệt của Băng tuyết thần nguyên. Bạn đang đọc truyện tại Truyện FULL - www.Truyện FULL
Xuất hiện một con song đầu thần nguyên, rất có khả năng tựu hoa y thanh niên phát hiện đây là chỗ Băng tuyết thần nguyên tụ tập, lại không thể thoát thân nên dẫn truy binh đến đây giao chiến với yêu thú, còn y sẽ thừa cơ đào thoát.
Một đàn Băng tuyết thần nguyên ít nhất cũng năm, sáu mươi con, trong Thiên khung Tịch Hàn đại lục lại còn một đàn như thế, cõ lẽ vì đại lục này đất rộng người thưa, còn những nơi hiếm khi tu sĩ đặt chân đến.
"Ầm!"
Ngay khi song đầu thần nguyên dấy lên yêu khí kinh thiên lao ra, hàn băng cổ điện trăm trượng từ dưới đất bay lên.
"Chát!"
Thần văn trong suốt từ hàn băng cổ điện bắn ra, song đầu thần nguyên cứng lại, vỡ thành bảy, tám đoạn.

Chương 952: Song cường đại chiến

Vù! Vù! Vù!
Song đầu thần nguyên bị hàn băng cổ điện hạ sát thì sáu trăm dặm tuyết nguyên đột nhiên sôi lên, bắn ra ít nhất hơn bốn mươi đạo độn quang. Nhiều độn quang có mấy làn bạch quang bắn lên phía sau, là mấy con Băng tuyết thần nguyên tựa hồ bị triệt để kích nộ.
Trong hơn bốn mươi đạo độn quang đều linh khí xung thiên, đều là Kim đơn đại tu sĩ.
Nhưng họ đều không dám dừng lại, lao lên rồi là tản đi như ong vỡ tổ.
Song đầu thần nguyên ban nãy yêu khí kinh thiên động địa, cách nghìn dặm cũng cảm nhận được, ít nhất thực lực tương đương với Kim đơn tứ trọng ngũ trọng, nhưng bị gian cổ điện của Đại Hàn cung hạ sát, các đại tu sĩ đến trước hiển nhiên biết Vũ Hóa thế gia và Đại Hàn cung đã tới, nơi này không phải tu sĩ như họ nhúng tay vào được.
"Bắt một người hỏi tình hình đã." Thần huyền đại năng mặc cổ đồng sắc tinh kim pháp y bảo Kim hoàng nữ.
"Ầm!"
Lúc đó thiên địa chấn động, trong mấy ngọn núi, cả một ngọn bị thần uy kinh nhân cực độ vô số cự đại đá núi như lưu tinh bay loạn xạ, cùng từng tảng tuyết biến thành tro.Hắc bạch lưỡng sắc thần huy và tinh quang từ ngọn núi vỡ bắn ra, giũa chỗ va nhau hình thành sóng xung kích như thần binh vô hình, cắt thành một khe núi dài mười dặm.
Vũ Hóa Ứng Thiên hiển hiện thân ảnh từ dãy núi vỡ, mái tóc tung bay, vết thương bị cổ đế thi gây ra đã khôi phục, lại phát ra hắc bạch lưỡng sắc thần quang bắn vào dãy núi, mọi uy lực va chạm đều bị xé tan.
"Ba nguyên vương, có một con cổ nguyên vương thực lực đã đạt thần huyền?!"
Ngụy Tác và lục bào lão đầu cực kỳ chấn kinh.
Trong ngọn núi vỡ phía trước Vũ Hóa Ứng Thiên có một địa quật, dày đặc xương tu sĩ, trong đóng xương có mười mấy quả băng tuyết vinh nguyên đản, trước đó là ba con song đầu thần nguyên đều tế xuất yêu đơn, chống lại thần uy của Vũ Hóa Ứng Thiên.
Hai con song đầu thần nguyên tỏa hàn khí, da mọc băng thích dài mấy trượng, ít nhất cũng có thực lực Kim đơn tứ ngũ trọng, thân hình con ở chính giữa tương tự hai con này nhưng cuồn cuộn nguyên khí, hình thành một quang hoàn chói lòa, càng kinh nhân là song đầu thần nguyên này tế xuất yêu đơn không rải đơn dịch mà là thần quang cùng uy áp, tạo cho Ngụy Tác cảm giác thậm chí không kém gì hắc mao lão quái.
Đừng nói yêu thú sánh với thần huyền, dù chỉ ngang với Kim đơn tam trọng, tứ trọng thì bình thường cũng hiếm thấy trong tu đạo giới.
Ngụy Tác lúc trước xuyên việt thú triều ở Thiên Huyền đại lục bắc bộ, chỉ thấy một yêu thú đứng trong hắc khí, cả Lâm Thái Hư không đối phó nổi, thực lực ít nhất Kim đơn ngũ trọng hậu kỳ, nhưng chỉ thấy một con, còn từ đó chưa thấy con thứ hai tương đương chứ chưa nói mạnh hơn. Nguồn truyện: Truyện FULL
Ở Luân hồi tháp thấy hai con thần huyền cấp yêu thú đã đành, ở đây lại thấy một con, thật khiến Ngụy Tác không dám tin.
"Không đúng!"
Mắt Ngụy Tác và Linh Lung Thiên cùng ánh lên, cơ hồ đồng thời phát hiện khí tức thần huyền cấp của song đầu thần nguyên không hề cổ xưa, chỉ tương đương với hai con nguyên vương kia.
Vũ Hóa Ứng Thiên dồn uy năng cuồng bạo ép tới, trong dống xương sau lưng thần huyền cấp nguyên vương có linh quang lóe sáng, là hình người.
Tuy cách xa, Linh Lung Thiên qua hắc bạch lưỡng sắc nhãn cầu pháp bảo nhận ra là hoa y thanh niên sử dụng thuật pháp ẩn giấu thân hình!
Có vẻ hoa y thanh niên đã trọng thương, ba nguyên vương này coi y là người nhà nên liều mạng bảo vệ như với Băng tuyết vinh nguyên đản.
"Gian thương, chắc y dùng Hoang cổ thực vật nào đó đề thăng thực lực cho nguyên vương kia... nên được chúng coi là người nhà." Linh Lung Thiên nghĩ ngay ra nguyên nhân, truyền âm cho Ngụy Tác.
"Y trốn sau ba nguyên vương, chắc đã trọng thương, không thể vận nhiều chân nguyên... Kỳ quái, nguyên vương này hình như vừa tiến giai..." Toán Kim hoàng nữ cũng nhận ra.
"Chúng ta đến mau, ba nguyên vương không chống chọi được lâu, không vì Vũ Hóa Ứng Thiên e ngại sống chết của tu sĩ sau lưng thì ba nguyên vương bị giết lâu rồi!"
"Chậm đã! Lại có thần huyền đại năng xuất hiện!"
Đừng nói phe Kim hoàng nữ, ngay cả Ngụy Tác cũng chực lao lên, mong đuổi Vũ Hóa Ứng Thiên đi. Nhưng tu sĩ mặc hồng sắc tinh kim pháp y đột nhiên lạnh giọng quát.
Tích tắc sau, tiếng nổ từ hư không vọng về.
Ở hư không bên mé bọn Ngụy Tác, từng vòng thần quang quang hoàn rủ xuống, từng bóng người lóe lên, khí tức đều cực mạnh.
Tổng cộng hơn mười người, linh khí hình thành hình ma thần hoặc bồ tát, Kim đơn đại tu sĩ thông thường không thể so sánh.
Đứng đầu là hai tu sĩ, một nam một nữ.
Nam tu có lưỡng quyền cao vút, lông mày dài, khóe miệng nhếch lên lạnh lùng mà sung mãn uy nghiêm, mặc thanh sắc bố y, thần quang hình thành cả nghìn cánh tay trắng ngần cầm các loại pháp ấn, toát lên thần huyền khí tức kinh nhân.
Cạnh y là một nữ tu mỹ lệ chỉ mười bảy, mười tám tuổi, kết hai bím tóc, có vẻ rất tinh nghịch, cầm một chiếc quạt ba tiêu bằng ngọc trắng.
"Đây là tu sĩ tông môn nào, có vẻ không sợ Vũ Hóa thế gia và Đại Hàn cung... Lẽ nào là Trưởng Tôn thế gia?"
Ngụy Tác vừa có ý nghĩ này. "Ầm" hàn băng cổ điện của Đại Hàn cung lại phát ra băng quang, đánh rụng bảy, tám con Băng tuyết thần nguyên lao vào Vũ Hóa Ứng Thiên, rõ ràng cổ điện định đến gần y. Đồng thời, giọng Vũ Hóa Ứng Thiên bình tĩnh nhưng uy nghiêm vang lên, "Trưởng Tôn Cảnh, chỗ này không phải chỗ ngươi nên đến, đi đi, không thì ta sẽ không nương tay."
"Ha ha, tiên binh chân chính xuất thế, tu đạo giới Tịch Hàn đại lục vốn đầy sóng ngầm, lớp băng mỏng trên mặt còn giữ được nữa sao, giả bình tĩnh làm gì?" Thần quang sau lưng ảo hóa thành hơn nghìn bạch sắc thủ tí, nam tu cất giọng hào sảng, "Trận chiến giữa chúng ta khó tránh khỏi."
"Quả nhiên là Trưởng Tôn thế gia!" Bọn Ngụy Tác biết ngay.
Trong số thập đại siêu cấp tông môn của Thiên Huyền đại lục, còn nhân vật đỉnh nhọn của Tử Huyền động thiên, Kỳ Tiên giáo, Tây Tiên nguyên là gã chưa gặp nhưng nhân vật đỉnh nhọn của các siêu cấp đại thế lực Tịch Hàn đại lục thì gã gặp rồi.
"Được, ngươi đơn đấu với ta đã!"
Không hề rườm lời, Vũ Hóa Ứng Thiên bước đến chỗ Trưởng Tôn Cảnh. Đồng thời, nhiều tu sĩ Vũ Hóa thế gia từ bốn phương tám hướng quay lại đứng cùng hàn băng cổ điện của Đại Hàn cung, vây kín ba nguyên vương đã nguyên khí đại thương và thanh niên đó, phòng ngừa y trốn chạy.
"Được, sảng khoái! Ngươi là nhân vật ta hân thưởng nhất." Trưởng Tôn Cảnh cực kỳ hào sảng, cười vang đoạn vượt khỏi hơn mười tu sĩ, lướt về phía Vũ Hóa Ứng Thiên.
"Tiểu thiên di đà ấn!"
Trưởng Tôn Cảnh phát động công kích, cả nghìn cánh tay trắng ngần lưng phát ra pháp ấn, cùng uy áp cuồng bạo cực độ khiến hư không rung lên, mỗi một pháp ấn đều như cự sơn, từ bốn phương tám hướng đổ vào Vũ Hóa Ứng Thiên.
"Trưởng Tôn thế gia bình thường hiếm thấy đại năng hành tẩu tại tu đạo giới, không ngờ có nhân vật cỡ này." Bọn Kim hoàng nữ tỏ vẻ kinh ngạc cực độ.
"Được lắm." Ngụy Tác và Linh Lung Thiên nhìn nhau, thực lực Trưởng Tôn Cảnh ngang ngửa Vũ Hóa Ứng Thiên, một đạo thuật pháp này tạo cho Ngụy Tác cảm giác cùng cấp với Đại đề tu di.
"Chát!"
Tiếng hú cuồng bạo vang lên, Vũ Hóa Ứng Thiên vạch lên một ngọn bút đen và tờ giấy trắng, đánh tan pháp ấn.
Mấy chục dặm núi bên dưới hai người sụp đổ.
"Ha ha!"
Trưởng Tôn Cảnh hơi lép vế nhưng không cả kinh, hú vang đoạn hoàng sắc thần văn dấy lên, hình thành một bàn tay cao gấp ba thân người, bổ vào Vũ Hóa Ứng Thiên.
"Oành!" "Oành!" "Oành!"...
Từng mảng thiên địa không ngừng sập xuống, nguyên khí dao động quanh Trưởng Tôn Cảnh và Vũ Hóa Ứng Thiên dấy lên ào ạt, xuyên qua hư không, hình thành hai quang trụ kinh nhân. Cả hai bất động trên không, hoàn toàn dùng thần uy ngạnh tiếp, chỉ thoáng sau, không gian ở giữa lấp lóe hơn trăm lần, cùng phát ra hơn trăm đạo thần uy.
"Trấn!"
Đột nhiên, Trưởng Tôn Cảnh hú vang, miệng phun tinh khí, trong đó như có mấy trăm trái bạch sắc trường sinh quả, hòa cùng hoàng sắc đại thủ.
"Chát!"
Hoàng sắc đại thủ đánh tan hắc bạch lưỡng sắc thần quang trước mặt Vũ Hóa Ứng Thiên, y lùi liền mười bước, hư không lấp lánh đủ ngần ấy lần, như từng bức tranh thủy mặc tan đi mới chặn được đòn của Trưởng Tôn Cảnh.
Trưởng Tôn Cảnh bất động, trên đầu phun hơi nóng, Vũ Hóa Ứng Thiên rỉ máu mép.

Chương 953: Thiếu niên quỷ dị

"Chát!"
Vũ Hóa Ứng Thiên đột nhiên bạo phát khí tức kinh nhân, dấy lên hắc bạch lưỡng sắc thần quang, trực tiếp bước tới chỗ Trưởng Tôn Cảnh, nguyên khí đặc biệt dệt thành pháp tắc kỳ dị, cả không gian quanh đó cũng đổi ánh sáng, thân hình y như mỏng đi, cơ hồ biến thành nhân vật trong tranh.
"Sức mạnh pháp vực rất mạnh." Mắt bọn Kim hoàng nữ lóe sáng, thần sắc nghiêm lại.
"Thiên địa luân hồi!"
Thần sắc Trưởng Tôn Cảnh cực kỳ ngưng trọng, tinh khí cuồn cuộn từ miệng phun ra, đều là màu vàng, dung hợp với hoàng sắc đại thủ, hình thành một hoàng sắc đại cầu bao lấy y.
Hoàng sắc đại cầu phát ra khí tức như vì sao, bề mặt có cây cối, sông hồ, như sắp sinh thành một thiên địa.
"Chát!"
Hai làn khí tức kinh thiên chấn động khiến một con nguyên vương không thể chống nổi, định bỏ chạy nhưng bị mười mấy đạo quang hoa giáng trúng.Hàn băng cổ điện của Đại Hàn cung chưa xuất thủ, như lược trận cho Vũ Hóa Ứng Thiên.
"Phù!"
Vũ Hóa Ứng Thiên văng đi trên không trung, hắc bạch lưỡng sắc thần quang bắn loạn xạ, như toàn thân bốc lửa, miệng phun máu và thần huyền nguyên khí.
Phía kia, hoàng sắc đại cầu nổ tung, Trưởng Tôn Cảnh ở trong cũng khạc ra máu, khiếu vị trên đỉnh đầu phun ra hoàng sắc nguyên khí, tựa hồ hàm chứa huyết quang.
"Vũ Hóa Ứng Thiên, ngươi đã trải qua đại chiến, nguyên khí chưa khôi phục, hôm nay không phải đối thủ của ta, đi đi." Trưởng Tôn Cảnh không lùi mà cười vang.
"Cầm chân ngươi nửa tuần hương không thành vấn đề." Hư không trước mặt Vũ Hóa Ứng Thiên nhuộm máu nhưng thần sắc thập phần bình tĩnh, sát ý lạnh lùng, "Phe ngươi tuyệt đối không chống chọi được ngần ấy thời gian."
"Hả?"
Trưởng Tôn Cảnh không xuất thủ, mục quang có vẻ hào hứng nhìn hàn băng cổ điện sau lưng Vũ Hóa Ứng Thiên cùng người Vũ Hóa thế gia, "Phải xem ngươi đủ khả năng bức bọn ta đi không đã."
Vũ Hóa Ứng Thiên không nói gì, liếc hàn băng cổ điện sau lưng.
"Chát!"
Khí tức kinh nhân từ cổ điện băng văn liễu nhiễu bắn ra, vạch ngang trời xanh, như một món hung binh đang thức tỉnh thần uy.
"Trưởng Tôn Cảnh, gia chủ và truyền thừa pháp bảo của bản tộc đều trong tay y, vì y, Hoàng Phủ thế gia có thể ngọc thạch câu phần, không tiếc giá nào." Đồng thời, một giọng nói khàn khàn, cực kỳ già nua từ hàn băng cổ điện vang lên. "Xoẹt!!" Lại có khí tức hùng hậu từ hàn băng cổ điện chấn động, ngũ sắc ngọc quang chiếu rọi nửa tầng không.
"Đây là hai cổ binh sánh với thần huyền đại năng!"
Bọn Kim hoàng nữ thập phần ngưng trọng, thầm truyền âm. Hai khí tức trong hàn băng cổ điện là do hai thần huyền đại năng ở trong thể hiện.
"Hoàng Phủ thế gia quả nhiên đến rồi, đều ở trong hàn băng cổ điện." Ngụy Tác và Linh Lung Thiên bình tĩnh như thường, thầm tính. Đối với việc Hoàng Phủ thế gia và Vũ Hóa thế gia có một, hai thứ gần đạt uy năng tiên khí, gã không lấy làm lạ. Lúc đánh vào sơn môn Thiên Kiếm tông gã gặp phải mấy truyền thừa tiên khí kinh nhân khiến nhục thân gã tan nát, Hoàng Phủ thế gia và Vũ Hóa thế gia, Đại Hàn cung thì truyền thừa pháp khí khẳng định còn kinh nhân hơn Thiên Kiếm tông, vì thế mà gã và Linh Lung Thiên không định trực tiếp đánh vào sơn môn Hoàng Phủ thế gia.
"Vũ hóa thiên nguyên nỗ, cả Tiên thiên ngọc hạnh phù của Hoàng Phủ gia, Tiên thiên ngọc hạnh phù tối đa chỉ kích phát được mười lần cũng lấy ra, Vũ Hóa Ứng Thiên, xem ra Vũ Hóa thế gia, Đại Hàn cung và Hoàng Phủ thế gia không tiếc giá nào thật." Đối diện khí tức và tiếng cảnh cáo từ hàn băng cổ điện vang ra, Trưởng Tôn Cảnh mỉm cười, lắc đầu, "Nhưng chỉ có thế thì Vũ Hóa Ứng Thiên, ngươi đi đi."
"Ta không rườm lời, vậy thì đấu cho thống khoái." Vũ Hóa Ứng Thiên thần sắc bình tĩnh bước tới, cây cối trong vòng gần trăm dặm sau lưng khô cong, tinh khí chảy vào thể nội, khí thế bừng lên, hơn cả Trưởng Tôn Cảnh.
"Ta nói sự thực." Trưởng Tôn Cảnh đứng trên hư không như bàn thạch nhưng không có ý động thủ.
"Chát!"
Đồng thời, một đạo kim quang chói lòa đột nhiên từ mi tâm một bạch y trung niên tu sĩ trong mười người sau lưng y bắn ra.
Một kim sắc nhân ảnh cầm kim sắc trường kiếm, từ mi tâm bạch y trung niên tu sĩ tu vi Kim đơn tam trọng bước ra.
Thần huyền khí tức chấn động thiên địa.
Kim sắc thần quang chói lòa, từng vòng quang văn trải khắp hư không, khiến phe Vũ Hóa thế gia lùi lại một bước.
"Thần văn pháp thân của Thần huyền tứ trọng đại năng!" Kim hoàng nữ biến sắc.
"Vương Vô Nhất!"
Ngụy Tác và Linh Lung Thiên cùng lục bào lão đầu hít một hơi lạnh, tỏ vẻ không dám tin.
Kim sắc nhân phát ra uy nghiêm vô tận, không phải chân thân mà do kim sắc thần văn ngưng kết thành, ngoại hình khác hẳn thần văn pháp thân của Vương Vô nhưng khí tức của pháp thân mặc kim giáp, như thượng cổ chiến vương, cả kim sắc trường kiếm phát ra pháp vực lực thì Ngụy Tác cực kỳ quen thuộc.
Nhất là dao động và khí tức của kim sắc thánh kiếm, Ngụy Tác từng tự thân đối địch nên càng khẳng định.
Thần văn pháp thân này trăm phần trăm là của Hoàng Thiên đạo tông chủ Vương Vô Nhất!
Vương Vô Nhất sao lại tự thân đến, xuất hiện tại Tịch Hàn đại lục, liên thủ với Vũ Hóa thế gia?!
Ngụy Tác và Linh Lung Thiên đều nhận ra thần văn pháp thân hay kim sắc thánh kiếm đều có uy năng hơn hẳn Ngụy Tác thấy lúc trước, sau lần phục kích Đăng Tiên tông tông chủ thì tu vi Vương Vô Nhất lại tinh tiến không ít!
"Xoạt!"
Vương Vô Nhất hiện thân thì không nói gì, kim sắc thánh kiếm chém lên hư không. Kim sắc thần huy rải ra, trước mặt y và Trưởng Tôn Cảnh xuất hiện một khe bằng nứt màu vàng.
"Trưởng Tôn Cảnh! Hóa ra ngươi ngầm liên thủ với tu đạo tông môn của Vân Linh đại lục!" Vũ Hóa Ứng Thiên dừng bước, hắc bạch lưỡng sắc thiên địa chấn động.
"Không thế thì sao ngăn được dã tâm của Vũ Hóa thế gia và Đại Hàn cung?" Trưởng Tôn Cảnh cười nhạt bảo Vũ Hóa Ứng Thiên, "Thiên khung như vô thượng pháp tắc mà thượng cổ siêu cấp đại năng đó để lại, ai định vượt Thiên khung chiếm cứ đại lục khác đều bại vong. Dã tâm của các ngươi chưa vượt khỏi Thiên khung Tịch Hàn đại lục đã tan mất quá nửa, ta khuyên các ngươi đừng chấp mê bất ngộ."
"Tiểu Như, kích phát vật đó của Trưởng Tôn gia đi." Trưởng Tôn Cảnh nói với Vũ Hóa Ứng Thiên đoạn ngoái nhìn thiếu nữ sau lưng.
"Được." Thiếu nữ Trưởng Tôn thế gia đáp ngay, bạch ngọc ba tiêu tiểu phiến như có khí tức tỉnh lại, bạch sắc quang hoa như nước chảy tràn, trăm dặm hư không rung lên.
"Pháp khí của muội muội tuy không phải tiên binh nhưng do tiền bối đại năng để lại, chống chọi với Tiên thiên ngọc hạnh phù của Hoàng Phủ thế gia không hề có vấn đề gì. Thêm ta và pháp thân của Vương tông chủ. Vũ Hóa Ứng Thiên, quyết chiến hôm nay thì nên nghĩ đến hậu quả." Trưởng Tôn Cảnh lại nhìn Vũ Hóa Ứng Thiên, từ từ nói.
"Trưởng Tôn thế gia ngầm cùng Hoàng Thiên đạo liên thủ! Nếu Vũ Hóa thế gia và Đại Hàn cung, Hoàng Phủ thế gia xâm nhập Vân Linh đại lục, khẳng định sẽ bị Hoàng Thiên đạo và Trưởng Tôn thế gia tiền hậu giáp kích!"
Ngụy Tác và Linh Lung Thiên hít sâu, tình hình nằm ngoài tưởng tượng của cả hai. Bạn đang đọc truyện tại Truyện FULL - www.Truyện FULL
Hoàng Thiên đạo và Hóa Thiên giáo liên thủ, thành lập Đại Hóa minh, hoặc có thể nói Trưởng Tôn thế gia và Hoàng Thiên đạo, Hóa Thiên giáo liên thủ, ngầm khống chế cả tu đạo giới Vân Linh đại lục cũng nên!
Trưởng Tôn thế gia hiển nhiên chiếm cứ ưu thế tuyệt đối, đây là tốt nhất cơ hội để giết Vũ Hóa Ứng Thiên và trừ đi Vũ Hóa thế gia nhưng Trưởng Tôn Cảnh vẫn chừa đường lui khiến Ngụy Tác và Linh Lung Thiên, lục bào lão đầu nhận ra Vũ Hóa thế gia còn con bài tẩy đáng sợ, nếu Trưởng Tôn thế gia giết Vũ Hóa Ứng Thiên, bức Vũ Hóa thế gia sử dụng thì Trưởng Tôn thế gia cũng không đỡ được.
Vũ Hóa thế gia, thật ra còn thứ gì khiến người ta không dám làm quá?
"Ngầm thông đồng với tông môn của đại lục khác, những gì ta mất đi hôm nay, sau này sẽ đòi ngươi." Vũ Hóa Ứng Thiên mờ hẳn hắc bạch lưỡng sắc thần quang quay đi, như tịch dương xuống núi, lướt đi ngay.
"Ha ha!"
Hàn băng cổ điện còn hơn hai mươi lão nhân, ai cũng không cam lòng nhưng đành theo bước Vũ Hóa Ứng Thiên. Song phương đã lộ chiến lực, giao chiến sinh tử thi phe họ chỉ có Vũ Hóa Ứng Thiên thoát được.
"Ai đó?"
Cùng lúc, bọn Kim hoàng nữ và Ngụy Tác ngẩn người vì một thân ảnh hiển hiện từ hư không đáp xuống, nghênh ngang đến chỗ người Trưởng Tôn thế gia.
Là một thiếu niên mười ba, mười bốn tuổi, mặc phổ thông hoàng sắc bố y, chỉ tu vi Thần hải cảnh! Phi độn cũng nhờ vào một đóa tử sắc ngọc liên hoa.
Qua thần sắc lạ lùng của phe Trưởng Tôn Cảnh thì thiếu niên này không cùng phe, nhưng tu sĩ cỡ đó mà nghênh ngang lao tới chỗ có hai Thần huyền tu sĩ và một toán Kim đơn đại tu sĩ thì quá quỷ dị.

Chương 954: Hỏa Vực thần vương

"Ai đến đó?" Sau lưng Trưởng Tôn Cảnh, một tu sĩ trẻ tuổi có linh khí ngưng thành hư ảnh tam tí la sát quát to.
Ai cũng thấy một thiếu niên tu vi Thần hải cảnh nghênh ngang trước ngần ấy thần huyền đại năng thì tất có nguyên do, hỏa linh khí tức của y cực nồng, là tư chất hỏa linh căn thượng đẳng, khẳng định có bối cảnh bất phàm. Nhưng một tu sĩ Thần hải cảnh, trong trường hợp này không có tư cách để thần huyền đại năng quát hỏi.
"Ta là thất đệ tử La Phong của Hỏa Vực thần vương, phụng pháp chỉ của Hỏa Vực thần vương đến bắt y." Thiếu niên dừng lại, chỉ vào chỗ hai nguyên vương. Thiếu niên này trán rộng môi mỏng, đối diện Trưởng Tôn Cảnh và thần quang pháp thân của Vương Vô Nhất mà vẫn cực kỳ ngạo nghễ.
"Hỏa Vực thần vương? Lai lịch thế nào? Chỉ với một đệ tử này mà muốn các đại thế lực và Thần huyền tu sĩ e dè?" Thiếu niên mười ba, mười bốn tuổi nói xong, tất cả triệt để chấn kinh.
"Hỏa Vực thần vương?!" Bọn Kim hoàng nữ rùng mình, rõ ràng biết lai lịch Hỏa Vực thần vương.
"Hỏa Vực thần vương lai lịch thế nào mà khẩu khí kinh nhân như thế?" Ngụy Tác và Linh Lung Thiên thập phần chấn kinh, khẩu khí của thiếu niên quá mức khiến người ta có cảm giác thân phận Hỏa Vực thần vương cực kỳ kinh nhân.
"Hỏa Vực thần vương? Tuy mỗ có nghe đến nhưng làm thế thì không coi tu sĩ Tịch Hàn đại lục ra gì rồi." Cùng lúc, Trưởng Tôn Cảnh sầm mặt, sát ý ngùn ngụt chụp xuống La Phong.Qua lời Trưởng Tôn Cảnh, Hỏa Vực thần vương không phải tu sĩ Tịch Hàn đại lục, vậy mà tùy tiện phái một đệ tử tu vi Thần hải cảnh đến Tịch Hàn đại lục, bắt mọi đại thế lực và đại năng người đường thì đích xác coi thường tu đạo giới cả đại lục, thái độ của Trưởng Tôn Cảnh thể hiện rõ, nếu La Phong không có giải thích thì y sẽ động thủ lấy mạng La Phong và cho Hỏa Vực thần vương biết thái độ.
"Sư tôn ngưng thành một đạo pháp phù, sai ta bảo các đại nhân vật của Tịch Hàn đại lục, nếu ai phá được thì có thể chống được uy lực người đích thân tới, không cần nghe theo lời người. Còn lại mà ngăn ta thì trong hai tháng, người sẽ tới tấn công sơn môn." Trước uy áp của Trưởng Tôn Cảnh mà La Phong chỉ có Thần hải cảnh tu vi như không bị ảnh hưởng, nạo nghễ nói.
Dứt lời, hồng quang từ miệng y phun ra, hình thành một tấm hồng sắc phù lục.
Hồng sắc phù lục chỉ cỡ bàn tay, không có phù văn trừ ngọn lửa nhấp nháy ở giữa, nhưng tế xuất ra thì không khí trong mấy trăm trượng cháy lên, hình thành hỏa hải, khí tức kinh nhân như có thứ gì đó khổng lồ đột nhiên từ hư không bước ra, khiến tất cả biến sắc.
"Khí tức quá đáng sợ! Hỏa Vực thần vương lẽ nào chính thức đột phá đến Thần huyền ngũ trọng!" Hồng sắc phù lục hóa ra, bọn Kim hoàng nữ run lên.
"Chư vị đạo hữu, Hỏa Vực thần vương là ai?" Ngụy Tác và Linh Lung Thiên nhìn nhau, Ngụy Tác hỏi Kim hoàng nữ.
"Hỏa Vực thần vương là Hỏa Vực quật tông chủ, Hỏa Vực quật là một đại tông môn trong Cổ Hỏa vực của Lưu Hỏa đại lục, bình thường cực hiếm khi hiện thế, mấy chục năm trước Hoàng Kim tông tông chủ Thiên Hoàng thần quân, tu vi Thần huyền lưỡng trọng hậu kỳ bị Hỏa Vực thần vương giết, nghe nói Hỏa Vực thần vương tu vi Thần huyền tứ trọng." Kim hoàng nữ nhìn Ngụy Tác đáp.
"Chỉ tu vi Thần huyền tứ trọng thì không thể như thế." Linh Lung Thiên mắt lóe kim quang, "Y đã đột phá đến tu vi Thần huyền ngũ trọng."
"Vân Linh đại lục có Vương Vô Nhất, Công Đức tông tông chủ cũng không tệ, Tịch Hàn đại lục có đại năng như Vũ Hóa Ứng Thiên, Trưởng Tôn Cảnh, Vũ Hóa thế gia và Trưởng Tôn thế gia có lẽ còn có bài tẩy cao hơn. Lưu Hỏa đại lục chỉ một Thánh Vương tông đã có hai thần huyền đại năng, còn cả Hỏa Vực thần vương có thể là Thần huyền ngũ trọng, xem ra thực lực tu đạo giới Thiên Huyền đại lục kém nhất." Ngụy Tác truyền âm. Bạn đang đọc truyện tại Truyện YY - http://truyenfull.vn
"Thiên Huyền đại lục không phải có ngươi sao, gian thương!" Linh Lung Thiên liếc Ngụy Tác. Tuy tu vi Thần huyền ngũ trọng tại tu đạo giới hiện tại là đỉnh cao nhưng với Linh Lung Thiên kiến đa thức quảng thì không đủ dọa nó.
"Đúng, Cương nha muội cũng không tệ, chúng ta dù gì cũng là tuyệt đại song kiêu của Thiên Huyền đại lục, so với đại lục khác cũng không kém." Linh Lung Thiên vốn định chọc tức Ngụy Tác, không ngờ gã mặt dày nói thế khiến nó tắt tiếng.
"Chả trách Cổ Hỏa vực Liên lão tổ và Đạo Đài tông Lâu Lan lão quái không dám..."
"Hỏa Vực thần vương mấy chục năm không có tin gì, lần nãy rình rang như vậy có thể chuẩn bị chấn nhiếp Lưu Hỏa đại lục..."
"Ngươi có biết Lâu Lan lão quái mấy chục năm trước đã bại dưới tay Hỏa Vực thần vương, không ai chạm vào y được."
Kim hoàng nữ và đại năng ẩn tàng mặc cổ đồng sắc pháp y ngầm truyền âm, qua những lời Linh Lung Thiên nghe được thì Lưu Hỏa đại lục có ba siêu cấp đại thế lực, Thánh Vương tông là một nhưng uy thế của Hỏa Vực thần vương tựa hồ còn hơn Kim hoàng nữ nói. Phái của Hỏa Vực thần vương tuy mấy chục năm không ra mặt nhưng mọi đại năng đỉnh nhọn của Lưu Hỏa đại lục đều sợ, không dám chạm vào.
"Vậy hả, để ta lĩnh giáo!"
Cùng lúc, thần quang pháp thân của Vương Vô Nhất chém kim sắc thánh kiếm vãng tới.
Vương Vô Nhất là Thần huyền tứ trọng đại năng, thân phận cực kỳ siêu nhiên, đơn đả độc đấu thì cả Vân Linh đại lục không có đối thủ, là nhân vật chí cao vô thượng của một cõi tu đạo giới, vô thượng uy nghiêm như thế sao chấp nhận để một thần huyền đại năng khác chỉ với một đệ tử mà bắt y phải lùi bước.
Tuy chỉ thần văn pháp thân giáng lâm, nhưng kim sắc thánh kiếm tựa hồ phong ấn một đoạn thần uy, do thần văn pháp thân thi triển, uy lực gấp mấy thánh kiếm do Lưu Chân Võ thi triển lúc đối địch với Ngụy Tác.
Kim sắc thánh kiếm chém ra kim sắc thần vực bao lấy La Phong vênh váo và hồng sắc phù lục.
"Xoẹt!!"
Trong kim sắc thần vực không có gì nhưng từng dải kim sắc thần quang tan đi, như nhất phương thiên địa biến mất. Hồng sắc thần huy chấn tan tất cả, như cự thú đang phóng đại trong kim sắc thần vực.
"Xoạt!"
Khí tức khiến nhiều Kim đơn đại tu sĩ phe Trưởng Tôn Cảnh suýt quỳ xuống, kim sắc thánh kiếm trong tay Vương Vô Nhất, kể cả thần văn pháp thân đều tan nát, hóa thành vô số kim sắc lưu quang.
Thinh không như có mưa ánh sáng, hồng sắc thần huy lướt qua, hư không càng sáng rõ, thiếu niên La Phong và hồng sắc pháp phù vẫn y nguyên còn thần quang pháp thân của Vương Vô Nhất bị hồng sắc phù lục phản kích hủy mất.
"Phù!"
Trưởng Tôn Cảnh không nói gì, cực kỳ nghiêm túc, tinh khí từ miệng phun ra, hòa vào hoàng quang đại thủ đoạn ép xuống La Phong.
"Xoẹt!!"
Hồng sắc pháp phù lại phát ra thần huy, nguyên khí nóng bỏng làm tan chảy tuyết trong mấy trăm dặm, như có hỏa vực diễn hóa trên không trung.
"Cách!"
Hoàng quang đại thủ tan vỡ, vô số quang văn trải ra trên không trung, pháp âm cổ quái rền vang.
Trưởng Tôn Cảnh lúc trước đấu với Vũ Hóa Ứng Thiên không lùi nửa bước mà lại lùi liên tục, mỗi bước lại hộc máu, hóa thành uy năng kinh nhân trước mặt.
"Đúng là phù lục do tự thân pháp vực ngưng thành, Hỏa Vực thần vương tu vi đích xác đạt Thần huyền ngũ trọng, chỉ là Thần huyền ngũ trọng trung kỳ. Không thì uy năng của Trưởng Tôn Cảnh sẽ tan ngay, không thể đến gần đạo pháp phù." Linh Lung Thiên truyền âm cho Ngụy Tác.
"Chỉ một đạo pháp phù cũng khiến một Thần huyền tam trọng đại năng không địch nổi?" Ngụy Tác hít sâu một hơi.
"Pháp phù này tương đương với thần vực hoàn chỉnh của Thần huyền ngũ trọng đại năng, phá được tức là phá phòng ngự của thần huyền đại năng đó." Linh Lung Thiên nhìn Ngụy Tác, "Ngươi định thế nào?"
"Đi, xem tình hình đã."
Trưởng Tôn Cảnh vừa lùi vừa thổ huyết đoạn phất tay, người Trưởng Tôn thế gia biến sắc, theo bước y đi luôn. Ngụy Tác mục quang lóe lên, không nhiều lời, lướt về chỗ thiếu niên.
"Các hạ làm gì?" Kim hoàng nữ thấy Ngụy Tác làm thế thì biến sắc, quát lên.
"Mỗ phải đến hỏi dò tin tức về Hỏa Vực thần vương, các vị sợ y thì đừng đến." Ngụy Tác nhìn bọn Kim hoàng nữ, cố ý nói.
"Bọn chúng ta không nên chọc giận uy nghiêm của Hỏa Vực thần vương nhưng cứ thử xem Hỏa Vực thần vương thật ra có tu vi và thần thông nào."
Bốn tu sĩ Thánh Vương tông truyền âm, mục quang lóe lên kịch liệt rồi gật đầu, đi theo.

Chương 955: Bộc lộ chân tài thực học

"Chư vị đạo hữu đều là người Lưu Hỏa đại lục, nếu có quen biết Hỏa Vực thần vương thì thật bất tiện. Để mỗ hỏi dò là được."
Ngụy Tác và lướt đến chỗ La Phong vừa bảo bốn tu sĩ Thánh Vương tông, "phiền chư vị đạo hữu xem Vũ Hóa thế gia và Trưởng Tôn thế gia đã đi chưa, còn tu sĩ nào khác gần đây không."
"Vũ Hóa thế gia thật sự đã đi, Trưởng Tôn thế gia cũng không ngừng rút lui, có vẻ không giả."
Hắc bạch sắc nhãn cầu pháp bảo được tu sĩ mặc hồng sắc tinh kim pháp y thu hồi, nhìn quanh đoạn nói. Y động dụng pháp bảo này, đích xác nhìn được cách mấy nghìn dặm.
Đáp án này không khiến Ngụy Tác và Linh Lung Thiên bất ngờ, dù thế lực nào thì cũng e dè thế lực khác, Trưởng Tôn thế gia khi thần văn pháp thân của Vương Vô Nhất và kim sắc thánh kiếm bị hủy, Trưởng Tôn Cảnh đem thân thử uy năng của Hỏa Vực thần vương mà trọng thương, tất nhiên Trưởng Tôn thế gia không dám ở lại, sợ bị thế lực khác vây giết.
Lúc trước có ngần ấy Kim đơn đại tu sĩ truy đuổi, lại có thần huyền đại năng giao chiến, hoa y thanh niên ở đâ không còn là bí mật, nhiều đại thế lực đều biết, chỉ là có thực lực tranh đoạt hay không."Để lão đạo này thăm dò cũng tốt, tránh cho chúng ta chọc giận Hỏa Vực thần vương."
"Chúng ta đừng nói gì, cứ nghe đã." Bọn Kim hoàng nữ bình tĩnh như thường truyền âm, theo sau Ngụy Tác và Linh Lung Thiên, Long Mộc Tinh.
"À!"
Ngụy Tác và bọn Kim hoàng nữ để lộ hình tích, khí tức và uy thế cực kỳ kinh nhân, La Phong nhìn sang hai con nguyên vương run rẩy, nhận ngay ra thinh không khác lạ, thấy độn quang của Ngụy Tác và bọn Kim hoàng nữ.
"Thần huyền ngũ trọng sơ kỳ, khí tức của một tu sĩ mới đạt Thần huyền ngũ trọng. Hừ, tu đạo giới hiện tại đúng là sa sút, tu sĩ Thần huyền ngũ trọng mà đủ chấn nhiếp cả một đại lục." Linh Lung Thiên cảm tri được khí tức hồng sắc tiểu phù lơ lửng trước mặt La Phong.
"Các ngươi là ai?"
La Phong lại lên tiếng trước, quát hỏi Ngụy Tác và bọn Kim hoàng nữ.
"Chỉ Thần hải cảnh tu vi mà dám đến đây, lại còn nói năng vô lễ, tất có lai lịch, lão tổ ta là Tiểu Cực giới Cực Âm thần quân. Mau báo lai lịch sư thừa!" Ngụy Tác mô phỏng phong cách của Cực Âm thần quân, giả như không biết gì.
"Ta là thất đệ tử La Phong của Hỏa Vực thần vương, phụng pháp chỉ của Hỏa Vực thần vương đến bắt y." Câu đầu tiên La Phong nói với bọn Trưởng Tôn Cảnh cũng thế nhưng câu sau càng kiêu ngạo, "sư tôn ngưng thành đạo pháp phù này, sai ta bảo mọi đại nhân vật của Tịch Hàn đại lục nếu ai phá được thì có thể chống được uy lực người đích thân tới, không cần nghe theo lời người. Còn lại mà ngăn ta thì trong hai tháng, người sẽ tới tấn công sơn môn. Ban nãy hai thần huyền đại năng của Trưởng Tôn thế gia đã thử, thất bại mà rút lui, các ngươi không tin cứ việc thử."
"Bất quá, mấy vị đạo hữu kia chắc là tu sĩ Thánh Vương tông ởLưu Hỏa đại lục, chắc không thể không biết uy danh sư tôn." La Phong liếc bọn Kim hoàng nữ, tuy y làm môn hạ Hỏa Vực thần vương chưa lâu nhưng kiến thức không tệ, nhận ngay ra lai lịch bọn Kim hoàng nữ.
"Bọn tại hạ là tu sĩ Thánh Vương tông, không ngờ Hỏa Vực thần vương phái tọa hạ đệ tử đến đây." Kim hoàng nữ mục quang lóe lên, ngữ khí thập phần cung kính.
"Pháp phù này hoàn toàn do nguyên khí ngưng thành! Có vô thượng thần vực chi lực, lẽ nào Hỏa Vực thần vương đã đột phá đến Thần huyền ngũ trọng?" Ngụy Tác như đột nhiên phát hiện gì đó, kêu lên với hồng sắc tiểu phù lơ lửng trước mặt La Phong.
"Đúng thế, sư tôn tuy nói là thần thông của Cực Âm thần quân không bằng Vũ Hóa Ứng Thiên hòa Trưởng Tôn Cảnh nhưng nhãn lực không tệ." La Phong thập phần đắc ý, "sư tôn đích xác đã tấn thăng Thần huyền ngũ trọng."
"Quả nhiên đã đạt Thần huyền ngũ trọng!" Bọn Kim hoàng nữ đều cả kinh. Bạn đang đọc truyện được copy tại Truyện FULL
"Xem ra Thánh Vương tông và Đạo Đài tông không có tu sĩ có thần thông gần đạt Thần huyền ngũ trọng đại năng. Nhân vật cỡ này tại một đại lục quả nhiên không nhiều." Bọn Kim hoàng nữ phản ứng như thế khiến Ngụy Tác đoán ra, nhưng ngoài mặt ra vẻ thâm sâu, "Dù là thần vực của Thần huyền ngũ trọng đại năng ngưng luyện, chỉ cần ta tìm mấy thần huyền đại năng, hoặc động pháp khí lợi hại thì sẽ phá được. Sư tôn ngươi quá nhầm, ta giết ngươi đâu ai biết!"
"Vậy hả?"
La Phong mỉm cười khinh miệt, hồng sắc tiểu phù đột nhiên lóe lên, ẩn vào thể nội.
Đoạn thân thể hoàn toàn biến thành hồng sắc, vô số thần văn rực lên, hình thành một tấm pháp y.
"Chát!"
La Phong vung tay, hư không trước mặt như tan biến, cực đạo thần uy đốt không khí thành tro, hình thành chân không, ít nhất cũng ngang với Thần huyền lưỡng trọng đại năng.
"Thần thông của sư tôn ngoài tưởng tượng của ngươi." La Phong cười lạnh, "Ta chỉ có thể dùng phần nào thần uy của đạo pháp phù này, dù không địch nổi nhưng không có vài thần huyền đại năng thì ai ngăn được ta? Thần vực này tan vỡ thì sẽ bạo phát thần uy phản kích. Cả thiên hạ e không mấy ai ngăn nổi thần uy phản kích, có thần huyền đại năng nào dám khiêu chiến uy nghiêm của sư tôn?"
Bọn Kim hoàng nữ im lặng, thần vực pháp phù của Hỏa Vực thần vương không biết mạnh hơn kim sắc thánh kiếm của Vương Vô Nhất bao nhiêu lần, thần uy tựa hồ kéo dài, không hề suy kiệt, qua tình hình giao đấu ban nãy thì đạo pháp phù mà triệt để phản kích, e là Thần huyền tam trọng tu sĩ cũng mất mạng.
Không có mấy tu sĩ Thần huyền lưỡng trọng tam trọng ại mạo hiểm mất mạng đấu với một đạo thần vực pháp phù thế này.
Dù một món cực đạo tiên binh phóng đặt trước mặt cũng không có thần huyền đại năng nào chạm đến, một đạo thần vực pháp phù này chỉ là nguyên khí Hỏa Vực thần vương tích lũy vài năm, dù một siêu cấp tông môn bất chấp mọi giá cũng không thể tụ tập đủ ngần ấy thần huyền đại năng. Một tông môn muốn thần huyền đại năng tự tìm cái chết thì cứ việc, nhưng kéo theo đại năng của tông môn khác thì không đời nào.
"Y có một món cổ bảo đựng được nạp bảo nang. Trong đó có hơn hai trăm nạp bảo nang, không ít thi thể tu sĩ. Dọc đường chắc y lợi dụng đạo pháp phù, giết người cướp của không ít." Cùng lúc, Linh Lung Thiên lại bảo.
"Còn trẻ đã độc ác như thế... cổ bảo đựng được nạp bảo nang lẽ nào cũng như Đại thiên hư không đại?" Ngụy Tác tỏ vẻ kinh ngạc nhưng mắt ngầm lóe lệ mang, "Cương nha muội, chúng ta có phá được thần vực pháp phù này không?"
"Ngươi phát động một đòn dẫn động một phần uy năng của thần vực pháp phù, sau đó ta chặn giúp ngươi, đồng thời ngươi động dụng cái bình màu, phối hợp với đòn toàn lực thần huyền uy năng của ngươi tất phá được đạo pháp phù, thần vực pháp phù của tu sĩ vừa đạt Thần huyền ngũ trọng thì chưa đến mức thần kỳ, không thể phá được." Linh Lung Thiên nhìn Ngụy Tác, "Nhưng đạo pháp phù này tan rã thì thần uy bạo phát, ktương đương với Thần huyền ngũ trọng đại năng ra đòn, tuy như thế pháp khí của thiếu niên sẽ tổn hủy, không thể có Nguyên thần đăng nào sánh được với đạo thần vực pháp phù để thần huyền đại năng đó phát hiện thân phận chân chính của chúng ta nhưng uy năng bạo phát tất chúng ta không chống nổi."
"Hai chúng ta không chống nổi nhưng ngần này người chắc đủ rồi." Ngụy Tác bình tĩnh như thường truyền âm cho Linh Lung Thiên.
"Ý ngươi là..." Linh Lung Thiên nhíu mày, hiểu ngay, "Được." Nó lập tức nhìn Ngụy Tác, truyền âm đáp.
"Không cần nói gì nữa, chọc giận Hỏa Vực thần vương, hậu quả không cần nghĩ." Thấy Ngụy Tác tựa hồ định nói tiếp, Kim hoàng nữ truyền âm.
"Không lấy được thì tìm chỗ giết lão đạo này, cũng không đến nỗi công cốc. Nhân vật như y tất có gì đó."
"Được, chốc nữa theo ánh mắt ta mà nhất tề xuất thủ, đừng cách đây xa quá khiến y nghi ngờ, tiêu hao mất pháp khí lợi hại."
Đồng thời, bọn Kim hoàng nữ truyền âm, thương lượng cách đối phó Ngụy Tác.
"Các ngươi đi đi." La Phong cực kỳ ngạp nghễ liếc Ngụy Tác, có vẻ coi thường "Lão đạo" này.
"Hỏa Vực thần vương thần thông quả nhiên kinh nhân, bất quá so với của thủ đoạn lão tổ ta thì kém hơn!" Ngụy Tác đột nhiên kêu lên rồi xuất thủ!
"Oành!"
Khí tức kinh nhân đột nhiên từ mình Ngụy Tác bạo phát, hôi hắc sắc loan nguyệt mang theo sát phạt khí tức nghẹt thở cùng hồng sắc thần văn quanh La Phong va nhau.
"Cực Âm thần quân, điên rồi hả!" Bọn Kim hoàng nữ rợn tóc gáy kêu lên!

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau