THÔNG THIÊN CHI LỘ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thông thiên chi lộ - Chương 946 - Chương 950

Chương 946: Đổi bình

Trong tĩnh thất cạnh băng hồ ở một thành lớn của Tịch Hàn đại lục, Ngụy Tác và lục bào lão đầu cũng sáng lên như hoa y thanh niên, bất quá không phải thần quang, là kim quang.
Cũng như lúc Ngụy Tác tại Linh Nhạc thành, tài sản tổng cộng chỉ bảy, tám viên hạ phẩm linh thạch đột nhiên thấy mười vạn hạ phẩm linh thạch chất trong nhà.
Không còn cách nào nữa, thu hoạch lần này quá kinh nhân.
Nắp lọ trong suốt và Sinh tử thư màu trắng pha tím được Linh Lung Thiên cầm lấy.
Trừ hai thứ đó, các loại pháp bảo gân hư chất đầy gian tĩnh thất rất rộng này. Các loại linh quang kinh nhân phủ kín tĩnh thất, nếu Ngụy Tác không đặc biệt bố trí pháp trận cấm chế linh quang và nguyên khí dao động thì phía trên đã hình thành bảo quang xung thiên, trong trăm dặm đều nhìn thấy.
Mấy trăm pháp bảo từ Luân hồi tháp bay ra, sau khi chia chác, phần của Hoàng Phủ thế gia và Chân Lôi tông Hoàng Phủ gia chủ tạm giữ, phần của Vũ Hóa thế gia do Vũ Hóa Nhược Tinh thu giữ, cả hai đều chết nên nạp bảo nang lọt vào tay Ngụy Tác, mấy trăm pháp bảo trong Luân hồi tháp trừ một phần bị Cực Âm lão tổ lấy đi thì còn lại hai trăm mấy chục món đều thuộc về gã.
Đây là tích lũy cả đời của Thần huyền ngũ trọng điên phong đại năng bố trí Luân hồi tháp, phần lớn do ông ta sử dụng qua từng giai đoạn, tệ nhất cũng là linh giai trung phẩm pháp bảo.Pháp bảo đạo giai trở lên tới hơn sáu mươi món, pháp bảo huyền giai trở lên hơn ba mươi món.
Lú trước Ngụy Tác hút được thanh ngọc thủ trạc tỏa ánh xanh kinh nhân và tử sắc chủy thủ giờ đều lọt vào tay gã.
Trừ pháp bảo trong Luân hồi tháp, Chân Lôi tông, Hoàng Phủ thế gia và Đại Hàn cung chết mất hơn hai trăm tu sĩ, số lượng pháp bảo của họ cộng lại cũng kinh nhân.
Trừ pháp bảo bị các loại thần uy trong trường đại chiến kinh thiên đánh vỡ, tổng cộng còn gần năm trăm pháp bảo.
Lần này tam đại thế lực chết toàn nhân vật đỉnh nhọn, phẩm giai pháp bảo và pháp khí không thấp, trong gần năm trăm pháp bảo nguyên lành chỉ có mấy chục món linh giai trở xuống, pháp bảo đạo giai trở lên tới gần bảy mươi.
Số lượng pháp bảo đạo giai trở lên cực kỳ kinh nhân, như tông môn Âm Thi tông trước kia cũng chỉ có không đầy hai bàn tay.
Vũ Hóa thế gia, Đại Hàn cung và Hoàng Phủ thế gia, ba đại thế lực tích lũy thâm hậu hơn siêu cấp đại tông môn của Thiên Huyền đại lục, cả ba ngầm tính toán lâu rồi, không chỉ không thu lợi, cơ hồ một món bảo vật trong Luân hồi tháp cũng không lấy được mà còn chết nhiều đại năng, đại tu sĩ tu vi kinh nhân như thế, nên cả ba gần như điên cuồng, treo phần thưởng cực lớn để giết Ngụy Tác.
Không tính pháp bảo đạo giai trở lên, nguyên số pháp bảo và pháp khí linh giai và linh giai trở xuống đem đi bán cũng được mấy nghìn vạn hạ phẩm linh thạch.
Trong các nạp bảo nang có lượng linh thạch và yêu đơn hoặc nguyên liệu từ yêu thú mà Ngụy Tác không dùng được, trị giá năm nghìn vạn hạ phẩm linh thạch!
Trừ các pháp bảo này, Ngụy Tác còn lấy được thần thiết liên hoa chiến y và thần thiết liên hoa trường thương của Vũ Hóa Ứng Thiên.
Thần thiết liên hoa chiến y và thần thiết liên hoa trường thương do một thần huyền đại năng rèn ra, có chảy ngân sắc thần văn huyền ảo, cơ hồ có lực phòng ngự tương đương Bất diệt tịnh bình, ngân sắc thần văn khiến chiến y và trường thương gặp uy năng mạnh hơn cũng không tổn hủy, như không chịu nổi uy năng thì dồn lên mình tu sĩ sử dụng, thập phần đặc biệt.
Hai thứ này thập phần hữu dụng với Ngụy Tác, mặc thần thiết liên hoa chiến y thì không cần động dụng thuật pháp khác, chỉ với Động Hư bộ pháp rồi dùng nhục thân xáp lá cà là ngang với một món nhân hình tiên binh.
Sinh tử thư thì không cần nói nhiều, trong mấy nạp bảo nang đoạt được từ tu sĩ Hoàng Phủ thế gia có mấy viên linh đơn chuyên môn dùng để đột phá kim đơn tu vi, thậm chí có cả một nhánh Tử hồ hoa!
Lúc Nam Cung Vũ Tinh và Hàn Vi Vi đột phá kim đơn thì xác suất thành công vô hình trung thêm được mấy phần.
Ngoài ra, Ngụy Tác còn lấy được đôi Hỗn độn thanh ngưu bảo giác và hai thi thể thần huyền cấp cổ yêu thú!
Trước mặt Ngụy Tác và lục bào lão đầu đang cười ha hả lơ lửng ba vật.
Món lớn nhất là đôi Hỗn độn thanh ngưu bảo giác lớn cỡ đùi thiếu niên, cực kỳ cứng, bề ngoài trông như đá thô tháp, nhưng đến gần thì thấy linh khí kinh nhân, như có thần tuyền chảy bên trong, phát ra thanh sắc linh khí, thậm chí hình thành quang văn như thần văn khiến người ta chấn kinh. Đôi Hỗn độn thanh ngưu bảo giác là vạn hóa linh dược trong truyền thuyết, tạo cảm giác như tự dệt thành nguyên khí pháp tắc đặc biệt. Nguồn: http://truyenfull.vn
Bên trái đôi Hỗn độn thanh ngưu bảo giác là một viên lục sắc tinh thạch nhưng màu hơi đậm, thoáng có màu đen, là thứ Ngụy Tác lấy được từ thi thể Phệ linh thú. Gã tìm khắp mà không thấy yêu đơn hay pháp châu mà chỉ tìm được lục sắc tinh thạch đtương tự như viên gã dùng nuôi dưỡng Diệt tiên đằng và Thanh hư đằng nhưng màu đậm hơn mấy lần.
Bên phải là mấy mảnh yêu đơn vỡ, viên yêu đơn này to như trái dưa, màu sắc đủ loại đen, xám, tím, trắng đan nhau, là yêu đơn hắc mao lão bất tử phát ra sau chót, bị cổ đế thi đánh vỡ.
Yêu đơn tạo cho Ngụy Tác cảm giác thập phần kỳ quái, như thể là kết hợp giữa yêu đơn và kim đơn bị cổ yêu thú đoạt xá, tiên linh căn của gã cảm tri rất nhạy nên nhận ra linh khí từ yêu đơn vỡ bay lên vẫn là linh đơn hiếm có.
"Đừng có cười kiểu đó được không, nửa tuần hương rồi đấy!" Linh Lung Thiên đã nghiên cứu xong cái bình màu và Sinh tử thư, bực mình liếc Ngụy Tác và lục bào lão đầu, "Một tin xấu và một tin tốt, các ngươi thích nghe tin nào."
Ai mà nghe thấy Linh Lung Thiên nói thế khẳng định sẽ bổ chửng, Ngụy Tác và lục bào lão đầu đắc ý cười suốt nửa tuần hương.
"Được rồi, nghe lời đã, khổ tận cam lai." Ngụy Tác dừng tiếng cười đắc ý bảo Linh Lung Thiên.
"Sinh tử thư thiếu mười mấy chữ, mỗi chữ là một đại đạo thần văn, cảnh giới của ta không đủ, tạm thời không thể lĩnh ngộ Sinh tử thư." Linh Lung Thiên nhe răng khinh miệt nói, như không muốn ở gần kẻ mới phất này.
"A! Thảm quá!" Ngụy Tác kêu lên thê thảm.
"Thảm cái đầu ngươi, đại năng ở thời đại của ta từ kinh văn thiếu nửa hoặc nửa thần văn là có thể tham ngộ thành kinh văn hoàn chỉnh và cả đại đạo thần văn." Linh Lung Thiên hừ lạnh, "Ngươi mà được như thế, thiếu mười mấy chữ có là gì."
"Ít nhất phải Thần huyền ngũ trọng?" Ngụy Tác tỏ ra khoa trương.
"Còn phải xem là ai, có những kẻ hơi ngốc, phải đạt Chân tiên ngũ trọng cũng nên." Linh Lung Thiên bĩu môi.
"Tin tốt là gì." Ngụy Tác trợn tròng trắng.
"Tin tốt là trong tiên binh có khí linh pháp trận." Linh Lung Thiên nhìn lục bào lão đầu, "Tuy nguyên khí của lão đầu không thể khống chế vật này nhưng khí linh pháp trận này hoàn toàn có thể bổ sung nguyên khí, để lão dung thân."
"Tức là lão đầu ban ngày cũng ra được, lúc đấu pháp cũng không cần thu lại, không sợ bị đánh vỡ?" Ngụy Tác ngẩn người. Mắt lục bào lão đầu sáng lên.
"Thế nào, có là tin vui không?" Linh Lung Thiên hầm hừ.
"Tin vui! Đương nhiên là tin vui!" Lục bào lão đầu kích động vô cùng, kêu lên, "Làm thế nào, ta làm thế nào để khống chế pháp trận!"
"Đây là khí linh pháp trận từ thời đại của ta... Nhìn kỹ nhé, chỉ cần dung nhập vào pháp trận đó, đừng chạm tới cái khác là được." Linh Lung Thiên hóa ra tử quang, ngưng thành một pháp trận.
"Hiện tại có thể thử?" Lục bào lão đầu nhìn kỹ pháp trận rồi hỏi.
Nhiều lúc lục bào lão đầu vì đối thủ của Ngụy Tác quá cao cấp, động thủ là nguyên khí chấn động có thể làm hỏng Dưỡng quỷ quán nên đành cùng Dưỡng quỷ quán chui vào nạp bảo thủ trạc, khó được thấy cảnh đấu pháp và tìm bảo vật, giờ đổi sang cái bình màu thì khác.
Cực đạo tiên binh thì cổ đế thi vị tất phá được, nguyên khí lại được bổ sung, ban ngày cũng ra ngoài được, với lão và Ngụy Tác đều là việc tốt.
"Đương nhiên khả dĩ." Linh Lung Thiên gật đầu, đối với lục bào lão đầu thì nó khách khí hơn.
Lục bào lão đầu hơi bình tĩnh tâm tình lại, hóa thành lục quang quấn lấy cái bình màu, chỉ mấy tích tắc sau, lục quang ẩn vào cái bình màu.
"Oa ha ha ha!"
Thân ảnh lục bào lão đầu từ cái lọ lấp lánh nổi lên, hưng phấn bật cười.
Đúng như Linh Lung Thiên nói, lão thành công vào được khí linh pháp trận trong cái bình màu, hiện tại lão là của khí linh cực đạo tiên binh, không sợ Dưỡng quỷ quán bị vỡ nữa.

Chương 947: Tự chuyển thiên trấn ma pháp

"Để thử Hỗn độn thanh ngưu bảo giác đã." Lục bào lão đầu thành công gửi thân vào cái bình màu, mục quang Ngụy Tác nhìn lên Hỗn độn thanh ngưu bảo giác.
Chỉ pháp bảo và pháp khí linh giai cùng linh giai trở xuống, cả linh thạch của các tu sĩ bản cùng những thứ Ngụy Tác không sử dụng được cũng giá trị năm nghìn vạn hạ phẩm linh thạch, nếu nguyên khí Hỗn độn thanh ngưu bảo giác kinh nhân như trong truyền thuyết thì lần này đủ cho gã đột phá đến Thần huyền lưỡng trọng cũng nên.
Vù!
Ngụy Tác không hề do dự, chân nguyên và thủy linh khí tức không ngừng gột rửa Hỗn độn thanh ngưu bảo giác rút một tia thanh sắc linh khí ra. Bạn đang đọc truyện được lấy tại Truyenyy chấm cơm.
Hiện tại gã có cực đạo tiên binh, tu vi càng cao càng phát ra cực đạo thần uy mạnh hơn, đạt tới đáo Thần huyền lưỡng trọng thì với cái bình màu, cả Vương Vô Nhất cũng không làm gì được, nên trước mắt đề thăng tu vi là quan trọng nhất.
Thanh sắc linh khí trực tiếp bị thủy thần hư ảnh treenn đỉnh đầu Ngụy Tác nuốt chửng.
"Chát!"Đồng thời, thân thể Ngụy Tác run lên, như bị vô hình thần chùy gõ mạnh, ngân sắc thần huy tan đi, hơn một vạn khiếu vị đều há ra, nguyên khí và thủy linh khí tức bị hất ra.
"Việc gì hả?"
Lục bào lão đầu và Linh Lung Thiên không ngờ nên cả kinh.
"Được, suýt nữa mất mạng... Chả trách Vũ Hóa Nhược Tinh lấy được mà không dùng, còn cần mấy tu sĩ Kim đơn lưỡng trọng trở lên giúp mới có thể luyện hóa..." Ngụy Tác trợn tròng trắng.
Nguyên khí trong Hỗn độn thanh ngưu bảo giác hóa sinh được sức mạnh pháp vực đặc biệt, gần như nửa thần văn.
Chỉ một tia nguyên khí như sợi tóc được luyện hóa mà sức mạnh không kém gì lúc thi triển Sinh tử thư bị thần uy phản chấn.
"Nguyên khí hóa sinh được sức mạnh cỡ đó? Xem ra Hỗn độn thanh ngưu bảo giác ít nhất có từ thời viễn cổ, nếu thêm ít năm nữa chắc sẽ tiến hóa thànhthứ tương đương với tiên khí." Nghe Ngụy Tác giải thích, Linh Lung Thiên và lục bào lão đầu đánh giá lại Hỗn độn thanh ngưu bảo giác.
Hai lão bất tử kiến đa thức quảng này dều biết thiên địa linh dược tụ được linh khí kinh nhân đều sau vô số năm, nhờ thế mà biến hóa, tự nhiên tiến hóa được pháp vực đặc biệt, lọt vào tay tu sĩ sẽ biến thành tiên binh.
Nhưng đôi Hỗn độn thanh ngưu bảo giác này và cái thước trong Nguyên Từ sơn đều chưa triệt để thành hình, không thì khi nguyên khí đã triệt để cải biến, tự thành nhất phương thiên địa, tu sĩ cùng lắm chỉ có thể đem làm tiên binh, chứ không thể luyện hóa nguyên khí để đề thăng tu vi.
"Xem ra luyện hóa cần cẩn thận, không thì tan xác." Ngụy Tác cảm giác kỹ tia nguyên khí của Hỗn độn thanh ngưu bảo giác.
"Tiểu tử, thế nào, dược lực kinh nhân hay không?" Lục bào lão đầu thấy nhãn quang Ngụy Tác lóe lên thì biết gã đang xem xét tia nguyên khí là bao nhiêu, bèn hỏi. Lão cho rằng Hỗn độn thanh ngưu bảo giác cũng là linh dược, nên hỏi luôn dược lực là bao nhiêu.
"Một tia này ngang với một viên tứ cấp đê giai thủy hệ yêu đơn. Không biết đôi bảo giác có thể rút được bao nhiêu tia nguyên khí." Ngụy Tác nuốt nước bọt cả kinh.
"Một tia như sợi tóc tương đương với một viên tứ cấp đê giai thủy hệ yêu đơn?" Lục bào lão đầu hít hơi lạnh, "E không chỉ bằng dược lực hai viên Thần hoàng thạch đơn."
"Ngần ấy?" Linh Lung Thiên giật giật chân mày. Một tia nguyên khí tựa hồ chỉ là một phần rất nhỏ, một Hỗn độn thanh ngưu bảo giác có thể rút được số lượng kinh nhân nguyên khí.
"Đem Hỗn độn thanh ngưu bảo giác và những món linh giai trở xuống bán đi, để mua thủy hệ yêu đơn và linh dược thì đủ cho ngươi đột phá đến Thần huyền lưỡng trọng. Tiểu tử, ngương định thử luyện hóa mấy thứ này hả." Lục bào lão đầu nhất thấy mục quang Ngụy Tác nhìn đến yêu đơn đã vỡ của hắc mao lão bất tử thì hỏi.
"Mấy mảnh này tạo cho ta cảm giác thập phần kỳ quái, như là linh đơn." Ngụy Tác nói đoạn nguyên khí và thủy linh chi khí đồn vào mảnh yêu đơn nhỏ nhất mà gột rửa.
"Oành!"
Nguyên khí cuồn cuộn bị gột rửa ra, chảy vào thân thể Ngụy Tác, gã như mở ra hơn một vạn cái miệng, hút lấy khí tức.
"Lại như linh đơn thật hả?"
Lục bào lão đầu và Linh Lung Thiên nhìn nhau, tuy đều nhận ra trong nguyên khí của yêu đơn có nhiều tạp chất bất lợi nhưng Ngụy Tác luyện hóa được lượng nguyên khí hữu dụng cũng cực kỳ kinh nhân.
"Xoạt..."
Ngụy Tác hít sâu, tỏ rõ thần sắc kinh hỉ cực độ.
Yêu đơn của hắc mao lão quái quả như một viên linh đơn, có thể trực tiếp luyện hóa! Tuy nguyên khí bị cổ đế thi làm tan đi nhiều nhưng còn lại vẫn hơn dược lực một viên Thần hoàng thạch đơn!
Thần huyền cấp hắc mao lão quái mang lại cho gã kinh hỉ quá lớn.
"Man hoang còn có yêu thú có thể dung hợp với kim đơn của tu sĩ, hóa sinh ra yêu đơn lại như linh đơn."
"Biết đâu thần huyền đại năng năm xưa phong ấn hai loại yêu thú này để về sau sử dụng."
Lục bào lão đầu và Linh Lung Thiên đều có ý nghĩ này, với kiến thức cả hai mà chưa từng nghe nói đến yêu thú này.
"Không biết có thể đem nuôi dưỡng linh dược không, liệu có gì đặc biệt chăng." Ngụy Tác cảm giác được nguyên khí trong yêu đơn không ngừng tan đi nên thi triển Thủy hoàng phệ nhật quyết gột rửa mọi mảnh để luyện hóa, hấp nạp nguyên khí. Đồng thời gã thu lục tinh lấy được trong thể nội Phệ linh thú về.
Ngụy Tác lấy thi thể Phệ linh thú và hắc mao lão quái ra xem xét.
Nguyên khí uy năng còn lại trên mình hai con thần huyền cấp cổ yêu thú này cực kỳ lợi hại, nhiều bộ vị hàm chứa nguyên khí uy năng đặc biệt, hắc mao lão quái không còn dấu tích gì của tu sĩ mà lớp lông đen còn kinh nhân hơn Phệ linh thú.
Da và xương Phệ linh thú có thể luyện chế được bán tiên giai pháp bảo, da hắc mao lão quái có thể luyện chế được thứ có uy năng như thanh sắc cổ du đăng.
Cùng lục bào lão đầu, Linh Lung Thiên nghiên cứu một hồi, cả ba quyết định lấy da Phệ linh thú và hắc mao lão quái luyện chế thành pháp y, xương Phệ linh thú thể đem luyện chế thành pháp bảo tiến công.
Nếu luyện chế được, cộng thêm Ngụy Tác lấy được tại Luân hồi tháp không ít pháp bảo huyền giai trở lên, bọn Cơ Nhã và Thủy Linh Nhi sẽ lại được thay đổi trang bị.
Kiểm kê xong, Ngụy Tác lấy ra hai tấm ký sự thanh phù.
"Thần vương cuồng chiến quyết!"
"Tự chuyển thiên trấn ma pháp!"
Hai tấm ký sự thanh phù này ghi lại công pháp và thuật pháp trên hôi sắc ngọc đài. Sợ quên nên Ngụy Tác và Linh Lung Thiên khi rời Luân hồi tháp đã chép lại.
Vừa không ngừng luyện hóa yêu đơn kỳ dị của hắc mao lão quái, Ngụy vừa tham ngộ môn công pháp và môn thuật pháp này.
"Tinh nguyên hóa thành giáp... Quả nhiên là cận chiến công pháp... Pháp vực trấn áp, cũng là một môn vô thượng cường pháp!"
Rất nhanh, Ngụy Tác tỏ rõ vẻ chấn kinh.
Thần vương cuồng chiến quyết là một môn vô thượng chân nguyên công pháp cực kỳ đặc biệt, tu luyện chân nguyên lại cùng dung hợp với khí huyết thành một thể, tương đương với lúc nào thể nội cũng có chân nguyên này. Lúc đối địch thì tu sĩ luyện công pháp này coi như được chân nguyên bao lấy toàn thân, hóa thành chân nguyên bảo giáp và cuồng chiến cự phủ. Theo kinh văn chú giải, Thần vương cuồng chiến quyết khi hóa ra chân nguyên bảo giáp và cự phủ sẽ bạo phát chiến lực hơn hẳn bình thường.
Môn công pháp này tương đương với thị chân nguyên và cận chiến thuật pháp kết làm một.
Tự chuyển thiên trấn ma pháp là vô thượng bí pháp loại trấn áp hiếm có, phát ra thần uy cấm cố đối phương trong một khu vực.
Hiểu sơ về hai thiên cổ kinh, Ngụy Tác tưởng tượng được cảnh thần huyền đại năng này đối địch khi xưa. Chỉ Tự chuyển thiên trấn ma pháp cấm cố đối phương rồi toàn thân mặc vô thượng bảo giáp, cầm cuồng chiến cự phủ kinh thiên lao tới hạ sát.
Với tu vi hiện tại của gã không thích hợp đổi công pháp sang Thần vương cuồng chiến quyết. Theo chú giải, chân nguyên công pháp này có nhiều chế, tiêu hao chân nguyên cũng như tiêu hao khí huyết, tổn hao quá lợi hại sẽ gặp nguy hiểm.
Môn công pháp này thích hợp cho Diệp Tiêu Chính vì y từng nói cần công pháp cùng thuật pháp ận thân.
Tự chuyển thiên trấn ma pháp thì Ngụy Tác có thể sử dụng, gã không cẩn thận lĩnh ngộ Thần vương cuồng chiến pháp mà lĩnh ngộ Tự chuyển thiên trấn ma pháp.

Chương 948: Đi từng bước

Một hán tử mặt vàng vội vàng đi vào một chỗ ở có hoàng sắc linh quang quang tráo bao lấy.
Chỗ này là một lầu các huyền băng ba tầng tọa lạc đơn độc, phía trước là một bãi đất trống.
"Chủ..." Hán tử mặt vàng đi vào, định bẩm báo gì đó cho người ở trong nhưng cách một tiếng, đột nhiên y bị hoàng sắc tinh quang bao lấy, y bất động, tinh quang phía ngoài hình thành một đóa thủy tinh liên hoa.
"Cách!"Thủy tinh liên hoa phong bế y tan vỡ vô ảnh vô tung. "A!" Hán tử mặt vàng kêu lên kinh hãi.
"Không cần gọi, đạo thuật pháp ban nãy là ta thử xem, không có gì nguy hiểm." Giọng nói từ lâu các vang lên, quang hoa lóe sáng, thân ảnh Ngụy Tác và Linh Lung Thiên xuất hiện tại cửa.
"Chủ nhân, thần thông chân thật khó tưởng tượng nổi." Hán tử mặt vàng lập tức vỗ mông ngựa.
"Được rồi, ngươi vội vàng quay về đây là có tin gì?" Ngụy Tác trợn tròng trắng hỏi hán tử mặt vàng. Nguồn: http://truyenfull.vn
Hóa ra hán tử mặt vàng là Long Mộc Tinh, Hoàng Phủ Thiên Tứ và Hoàng Phủ Ngữ Kỳ của Hoàng Phủ thế gia bị gã phế tu vi rồi thả đi, nhưng Long Mộc Tinh biết quá nhiều, gã định đưa y về Vân Linh đại lục, đợi khi tu vi bản thân đề thăng thì thả.
Lục bào lão đầu cho là như thế quá phiền, giết đi là xong, nhưng Ngụy Tác tự nhận là gian thương cũng nên có chữ tín, nói giết là giết tha là tha.
Bất quá Ngụy Tác không ngờ là Long Mộc Tinh nghe được đồn đại dọc đường, đoán ra gì đó thì khóc lóc xin theo gã, nói tương lai gã khẳng định có thành tựu kinh nhân, đi theo sẽ có lợi. Vốn Ngụy Tác không muốn nhận kẻ sợ chết như thế, biết nguyên nhân quan trọng Long Mộc Tinh quyết nhận gã làm chủ nhân, cam tâm thành người hầu vì cổ đế thi chuyến này dấy lên phong ba kinh thiên, mà cổ đế thi là do bọn y đến Thiên Huyền đại lục lấy, gờ chỉ còn lại mình y bình an vô sự quay về thì không thể có kết quả tố được. Nhưng Long Mộc Tinh nguyện ý hiến kim đơn cho gã hạ cấm chế lợi hại, nếu sau này y phản bội gã khẽ động tâm niệm là y nát xác. Có thêm một tiểu đệ Kim đơn lưỡng trọng cũng không tệ, sai những việc vặt khi về hoang đảo động hoặc bảo y trấn thủ pháp trận cũng không tệ, nên Ngụy Tác thu nhận.
Ngụy Tác để không bị phát giác, không để y ra mặt nhiều, chỉ bảo y chú ý những bố cáo trong thành, thuận tiện nghe ngóng lời bàn tàn.
"Chủ nhân đúng là thần cơ diệu toán." Long Mộc Tinh lúc này quả thật một lòng với Ngụy Tác, biết tiên khí lọt vào tay gã, thần thông của gã khiến y thành tâm thần phục, một đạo thuật pháp gã vừa thi triển khiến y không thể trả đòn, khẳng định là vô thượng bí pháp.
Lại vỗ mông ngựa xong, Long Mộc Tinh mới nói: "Chủ nhân, hoa y thanh niên thần bí quả nhiên bị phát hiện, đang bị truy sát tại Huyền Băng thành, nghe nói bị mấy lão bất tử Đại Hàn cung dùng truyền thừa pháp khí đả thương nhưng vẫn thoát được. Hiện tại nhiều người đang đổ về phụ cận Huyền Băng thành tìm tung tích y."
"Huyền Băng thành? Trong một ngày là chúng ta đến được, xem thế nào đã." Nhìn Linh Lung Thiên đoạn Ngụy Tác nói, đồng thời vung tay, lấy ra một cái chuông đồng cổ kính, "Ngươi xử lý khá lắm, đây là một món huyền giai trung phẩm pháp bảo của Đại Hàn cung, công thủ toàn diện, thưởng cho ngươi, bất quá ở Tịch Hàn đại lục thì đừng động dụng."
"Chấn vũ đồng linh! Đây là pháp bảo nổi danh của Đại Hàn cung! Đa tạ chủ nhân!" Long Mộc Tinh thấy cái chuông thì run lên, rồi hớn hở cảm tạ. Huyền giai trung phẩm pháp bảo đối với tu sĩ như y là vật bất phàm, thật sự đi theo Ngụy Tác là có lợi.
"Chủ nhân..." Long Mộc Tinh ngẩn ra. Ngụy Tác phất tay, quang hoa như nước quét qua mặt, biến thành y hệt Cực Âm thần quân, cả khí tức cũng giống tám, chín phần, đoạn gã lấy hắc hôi sắc đạo bào ra mặc. Long Mộc Tinh không tận mắt thấy Ngụy Tác thi pháp thì tất cho là Cực Âm thần quân đang đứng trước mặt.
"Gian thương, lại định giá họa hả..." Linh Lung Thiên biết gã định làm gì nên lẩm bẩm.
"Lão đạo gian xảo này không bị giá họa thì tiện nghi cho y quá." Ngụy Tác nghĩ đến cảnh Cực Âm thần quân chạy nhanh như gió thì bực mình khôn tả, không vì Lôi Sất thần quân liều mạng phát ra đòn cuối cùng, gã có thể đã mất mạng.
"Đi thôi!" Giả thành Cực Âm thần quân đoạn Ngụy Tác không dừng, độn quang cuốn lấy Linh Lung Thiên và Long Mộc Tinh lướt lên không, trực tiếp thi triển Thủy hoàng phệ nhật quyết gột rửa yêu đơn của hắc mao lão quái để tu luyện. Nguyên khí trong đó thập phần kinh nhân, nhưng tạp chất bất lợi rất nhiều, nguyên khí phun ra hình thành quanh ba người vân khí đủ màu, người ngoài cực khó coi thấy hư thực, chỉ có uy áp đặc hữu của thần huyền nguyên khí tràn ra. "Phù!" Sau hơn một canh giờ, mấy mảnh yêu đơn hoàn toàn bị Ngụy Tác luyện hóa, mảnh cuối cùng biến thành nguyên khí đủ màu như chướng khí, bị Ngụy Tác hút lấy.
"Giúp ta đi được nửa bước đã tốt lắm rồi. Cương nha muội, đưa bọn ta lướt đi, ta dùng Hỗn độn thanh ngưu bảo giác tiếp tục tu luyện." Ngụy Tác cảm giác kỹ đoạn lấy ra Hỗn độn thanh ngưu bảo giác, nguyên khí bao lấy, truyền âm cho Linh Lung Thiên.
Yêu đơn của hắc mao lão quái còn hơn gã dự liệu, sau khi luyện hóa mọi thứ lấy được từ Kỳ Bảo viên và thủy hệ yêu đơn và linh dược mua từ Ngưng Đơn phường đề thăng một phần tu vi, Ngụy Tác chia chặng đường từ Thần huyền nhất trọng đến Thần huyền nhị trọng thành mười bước, luyện hóa lần trước tương đương với đi được một bộ mà một viên yêu đơn của hắc mao lão quái khiến gã đi được nửa bước, ngang với hiệu lực mấy vạn viên phổ thông thủy hệ yêu đơn và linh đơn. Hiện tại Ngụy Tác muốn hoàn thành bước thứ hai trước khi đến Huyền Băng thành, xong xuôi thì chỉ cách Thần huyền nhị trọng tám bước nữa, không còn quá xa xôi. Mỗi tia nguyên khí trong Hỗn độn thanh ngưu bảo giác hàm chứa uy năng siêu việt, mỗi lần rút ra luyện hóa hư bị huyền giai pháp khí xung kích nên khi tu luyện thì không thể thi triển độn thuật, chi trông vào Linh Lung Thiên đưa đi.
"Hừ." Linh Lung Thiên hầm hừ nhưng không nhiều lời, phát ratử sắc độn quang, cuốn lấy Ngụy Tác và Long Mộc Tinh lao đi với tốc độ cực nhanh, đồng thời cắn tinh kim. Lần này nó vớ bẫm, tinh kim đủ để tu luyện rất lâu, thực lực sẽ đề thăng thêm một mức.
"Chát!" "Chát!" "Chát!"...
Mỗi một tia nguyên khí Hỗn độn thanh ngưu bảo giác được rút ra, lúc luyện hóa là thân thể Ngụy Tác run lên, trong tử sắc độn quang tốc độ kinh nhân như có tiếng trống. "Hỗn độn thanh ngưu bảo giác có linh khí kinh nhân như thế hả?" Lại hơn một canh giờ, Ngụy Tác tỏ vẻ chấn kinh xen lẫn kinh hỉ.
Uy năng xung kích của Hỗn độn thanh ngưu bảo giác tuy không dễ chịu gì nhưng nguyên khí cũng dễ luyện hóa như yêu đơn hắc mao lão quái, hơn một canh giờ đủ cho gã đi nốt nửa bước, đề thăng nhất thành tu vi từ Thần huyền nhất trọng đến Thần huyền lưỡng trọng. Mà Hỗn độn thanh ngưu bảo giác không tiêu hao bao nhiêu nguyên khí! Lượng nguyên khí này hơn nhiều Ngụy Tác và Linh Lung Thiên cùng lục bào lão đầu dự tính. Hoặc có thể nói là những ghi chép trong truyền thuyết đều sai, Hỗn độn thanh ngưu bảo giác có niên đại cực kỳ viễn cổ, thậm chí đã hình thành pháp vực đặc biệt, có nguyên khí không chỉ bằng dược lực mấy viên Thần hoàng thạch đơn.
Ngụy Tác đột phá đến thần huyền thì như cái động không đáy, theo kinh nghiệm, từ Thần huyền nhất trọng đến lưỡng trọng, lượng nguyên khí cần thiết cho mỗi bước bằng với hơn bốn viên Thần hoàng thạch đơn. Hiện tại nửa bước này tương đương với hai viên Thần hoàng thạch đơn. Hỗn độn thanh ngưu bảo giác tựa hồ còn hơn nửa nguyên khí, tạo cho Ngụy Tác cảm giác mỗi cái sừng bằng với mười viên Thần hoàng thạch đơn!
Theo tính toán, đôi Hỗn độn thanh ngưu bảo giác ít nhất giúp gã đi thêm bốn bước từ Thần huyền nhất trọng đến Thần huyền lưỡng trọng. Chỉ cần bốn bước nữa là tu vi sẽ đề thăng! Phán đoán này khiến Ngụy Tác chấn kinh đến khó tin, không ngừng luyện hóa Hỗn độn thanh ngưu bảo giác.
"Xoạt..." Một canh giờ sau, Ngụy Tác dừng lại, hít sâu một hơi, cố trấn định tâm thần. Hơn một canh giờ tu luyện này khiến gã đi thêm nửa bước từ Thần huyền nhất trọng đến Thần huyền lưỡng trọng, đích xác là Hỗn độn thanh ngưu bảo giác ít nhất còn một nửa nguyên khí!
"Vũ Hóa Nhược Tinh nếu hoàn chỉnh luyện hóa đôi Hỗn độn thanh ngưu bảo giác, sẽ đột phá đến tu vi Thần huyền lưỡng trọng hậu kỳ, tiếc là lọt vào tay ta..." Ngụy Tác hít sâu một hơi, lóe lên ý nghĩ này, tầm mắt hiện lên một tòa thành lớn, Huyền Băng thành đây rồi.

Chương 949: Đại năng của Lưu Hỏa đại lục

"Các ngươi không nghĩ xem là lúc nào mà còn khuyên ta dính vào vũng nước đục này?"
Trong một đại điện rực bảo quang, sừng sững mấy chục tinh trụ cao cỡ thân người, có bố trí pháp trận lợi hại, Cực Âm thần quân ăn vận như lão đạo ngồi trên hôi sắc liên đài cổ kính đang giáo huấn một toán chân truyền đệ tử và trưởng lão Tiểu Cực giới.
"Tiên khí đương nhiên tốt, ai chả thèm muốn nhưng ta biết đại thế lực của Lưu Hỏa đại lục cũng đến, với Vũ Hóa thế gia và Đại Hàn cung, Hoàng Phủ thế gia thì không chỉ đơn giản là cướp tiên khí mà còn báo cừu. Chúng đều là những con chó phát điên rồi, Tiểu Cực giới chúng ta lấy gì mà đấu? Trưởng Tôn thế gia lại không xuất thủ chắc? Nói chung không thể đến tay chúng ta."
Cực Âm thần quân càng nói càng đắc ý, càng thấy mình anh minh thần vũ, "Lúc này nên ẩn thân, an toàn đệ nhất, truyền mệnh lệnh của ta, mọi tu sĩ Tiểu Cực giới không dính vào việc này! Tu sĩ Kim đơn trở lên không rời sơn môn!"
"Tông chủ nói đúng lắm, bọn tại hạ đều tán thành, cục xương này quá lớn, chúng ta không gặm được, minh triết bảo thân là thượng sáchMấy lão bất tử đều gật đầu, mọi tu sĩ đô đứng dậy, lĩnh mệnh lui đi.
"
Hừ, muốn cướp thì tùy các ngươi, lịch sử Tịch Hàn đại lục cho thấy quá nửa thần huyền đại năng vì không nhìn rõ tình thế, tham chút lợi lộc mà thò mặt ra nên mới chết." Tất cả đi rồi, Cực Âm lão tổ còn ve cằm, cảm thấy mình co lại trong tông môn là cực kỳ anh minh thần vũ....
"
Y là ai? Khí tức mạnh quá! Là thần huyền đại năng!"
"
Cực Âm thần quân, là Tiểu Cực giới tông chủ Cực Âm thần quân, y nổi danh hám lợi lại gian hoạt, khẳng định đến đây vì hoa y thanh niên, hòng đoạt tiên khí."
"
Cực Âm thần quân đến rồi! Mau truyền tin cho gia chủ!"
Cực Âm thần quân đang dương dương tự đắc thì Ngụy Tác và Linh Lung Thiên, Long Mộc Tinh chỉ cách Huyền Băng thành không đầy năm trăm dặm, không ít thế lực đã phát hiện "
Cực Âm thần quân" giáng lâm, nhất thời tin tức lan đi.
"
Đó là Tiểu Cực giới tông chủ Cực Âm thần quân?"
"
Hừ, không biết dùng bí pháp gì thu liễm khí tức, bất quá uy áp lại không thu liễm, như thể sợ người ta không biết mình là thần huyền đại năng, ngông nghênh thật."
"
Y chưa đạt Thần huyền tam trọng, không có đại đạo pháp vực."
Hóa trang thành Cực Âm thần quân, Ngụy Tác và Linh Lung Thiên, Long Mộc Tinh xuất hiện tại Huyền Băng thành, trên một ngọn núi băng trong thành có ba nam một nữ dùng một viên hắc bạch nhãn cầu pháp khí cỡ nắm tay quan sát bọn Ngụy Tác.
Cả toán đều cao lớn, mặc pháp y kỳ dị che kín nửa khuôn mặt, pháp y dệt bằng tơ tinh kim dấy lên thần huyền khí tức, chứng tỏ do thần huyền đại năng luyện chế. Cả toán đều cao hơn phổ thông tu sĩ nửa cái đầu, khí huyết thịnh vượng, nhục thân cao cường, trong đó thân thể nữ tu cao hơn cả, có dị hương toát ra, tuy không để lộ khí tức nhưng chắc chắn là thần huyền đại năng, ba nam tu đều khí độ bất phàm, thoáng có khí tức cao cao tại thượng, qua đối thoại có vẻ khinh thị Cực Âm thần quân.
"Họ đang làm gì? Lẽ nào có pháp khí truy tung được tu sĩ lấy được tiên khí?"
Đột nhiên, mục quang một nam tu mặc cổ đồng sắc pháp y, thêu hơn trăm phù văn hình chó sói hung hãn cực độ lóe lên.
Hình ảnh trong pháp khí cho thấy Ngụy Tác đột nhiên kích phát hắc sắc linh quang quang tráo, dừng lại trên không.
"
Có khả năng." Nữ tu gật đầu, giọng hơi khàn, thoáng lộ ra khí tức bề trên, rõ ràng không phải tán tu, mà là tu sĩ của đại tông môn.
"
Kim hoàng nữ, có nên ngầm bám theo y?" Một mặc nam tu hồng sắc tinh kim pháp y nói.
"
Xem có lừa được y không đã, chỉ ta và Cổ hoàng tử không đủ đối phó đại năng của Vũ Hóa thế gia và Trưởng Tôn thế gia." Nữ tu tựa hồ là đầu lĩnh, liếc nam tu mặc cổ đồng sắc pháp y, thêu đầy cự lang phù văn hung hãn, "Y chỉ nhận ra ta có thần huyền tu vi, không nhận ra Cổ hoàng tử cũng có thần huyền tu vi, chỉ cần ta đưa đủ mồi ra thì y sẽ cùng chúng ta liên thủ. Dù sau cùng chúng ta không đắc thủ, giết y chắc không thành vấn đề."
"
Được, có thể lợi dụng thế lực tông môn của y." Cổ đồng sắc pháp y nam tu gật đầu.
"
Oành!"
Nữ tu không nói gì thêm, thân ảnh loáng lên, toàn thân ánh lên hắc hồng sắc nồng yên, hình thành yên vân bao lấy ba nam tu, với tốc độ kinh nhân lướt về phía Ngụy Tác và Linh Lung Thiên, Long Mộc Tinh.
"
À!"
Nữ tu và ba nam tu lướt ra, Ngụy Tác và Linh Lung Thiên đã nhận ra.
Nữ tu và nam tu mặc cổ đồng sắc tinh kim pháp y cực kỳ thông minh, Ngụy Tác và Linh Lung Thiên dừng lại là dùng Thiên hải thần lan kính tìm hoa y thanh niên.
Thiên hải thần lan kính đưa lại hình ảnh hoa y thanh niên lao nhanh trong một ngọn núi toán cổ thụ phủ tuyết trắng, trông cực kỳ cuống cuồng, khí tức hơi tán loạn, hiển nhiên còn thụ thương, chỉ là Ngụy Tác và Linh Lung Thiên không biết ngọn núi đó là núi nào, ở đâu.
Đó cũng là khuyết điểm của Thiên hải thần lan kính, tuy qua khí tức đấu pháp mà cảm ứng được chỗ tu sĩ có mặt hiện tại nhưng không biết đó là đâu thì cũng vô dụng, như lúc Ngụy Tác và Linh Lung Thiên rời Luân hồi tháp đã dùng Thiên hải thần lan kính truy tung Vũ Hóa Ứng Thiên và cổ đế thi. Ngụy Tác và Linh Lung Thiên cho rằng nếu Vũ Hóa Ứng Thiên và cổ đế thi đang suy kiệt thì sẽ truy sát Vũ Hóa Ứng Thiên hoặc tiếp tục nhốt cổ đế thi đã.
Nhưng chỗ cổ đế thi có mặt lại tối om, chắc là chui vào chỗ có âm khí nồng hậu nào đó, còn Vũ Hóa Ứng Thiên ở trong một sơn động, tuy thân thể đứt thành mười mấy đoạn, đang dốc sức liệu thương, nhưng Ngụy Tác và Linh Lung Thiên không biết đó là đâu nên đành công cốc bỏ đi.
Ngụy Tác và Linh Lung Thiên định vào Huyền Băng thành tìm mấy thương đội lớn một chút để bức hỏi xem ngọn núi đó ở đâu, hiện gã là "Cực Âm thần quân", hành sự không cần cố kỵ.
"
Gian thương, cẩn thận, có thần huyền đại năng!"
Hắc hồng sắc yên vân bừng lên, Linh Lung Thiên liếc qua, thần sắc hơi lạnh lại, truyền âm cho Ngụy Tác.
"
Thần huyền đại năng?" Ngụy Tác trải thần thức, cảm ứng được thần huyền khí tức trong làn khói.
"
Không chỉ một, nữ tu đứng đầu tu vi Thần huyền tam trọng hậu kỳ! Nam tu mặc cổ đồng sắc tinh kim pháp y dùng thuật pháp gì đó ẩn tàng tu vi, Thần huyền lưỡng trọng hậu kỳ!" Linh Lung Thiên lại truyền âm cho Ngụy Tác.
"
Một Thần huyền tam trọng hậu kỳ đại năng, một Thần huyền lưỡng trọng hậu kỳ đại năng, lẽ nào là người Trưởng Tôn thế gia?" Ngụy Tác cả kinh, với thần thông hiện tại của gã, ứng phó hai tu sĩ cỡ này cực kỳ nguy hiểm.
Không biết có phải người quen của Cực Âm thần quân không, sợ bị lộ nên Ngụy Tác không nói mà ngưng thần nhìn đạo hắc hồng sắc yên vân.
"
Phù!"
Cách Ngụy Tác và Linh Lung Thiên chừng ba trăm dặm, hắc hồng sắc yên vân thu lại, lộ ra ba nam một nữ. Bạn đang đọc truyện được copy tại Truyện FULL
"
Mấy người này là ai? Mấy pháp y này đều là bán tiên giai, dệt từ tơ tinh kim. Khí huyết lại mạnh như thế, chắc đều biết luyện thể thuật pháp." Ngụy Tác nhìn ngay ra nữ tu mặc pháp y thuần bạc, thêu phù văn như con tằm, thần huyền đại năng ẩn tàng mà Linh Lung Thiên nói là nam tu mặc cổ đồng sắc pháp y thêu hơn trăm cự lang phù văn hung ác đan nhau. Hai nam tu còn lại một mặc hồng sắc tinh kim pháp y, thêu nhiều biên bức phù văn, một mặc huyền thiết sắc tinh kim pháp y, thêu phù văn như thiết giáp tê ngưu.
Khí huyết bốn tu sĩ này tuy không bằng Ngụy Tác, nhưng ít nhất tương đương với thất cấp cự thú, tạo cảm giác đầy sức mạnh, như một lò lửa.
"Xin hỏi vị đạo hữu này là Tiểu Cực giới tông chủ Cực Âm thần quân hảu?" Nữ tu cao lớn hỏi Ngụy Tác từ xa.
"
Đúng thế, mấy vị đạo hữu rất lạ mặt, không biết là tu sĩ ở đâu, lẽ nào Tịch Hàn đại lục lại có thần huyền đại năng mới?" Ngụy Tác liếc nữ tu đoan mô phỏng y hệt Cực Âm thần quân.
"
Bọn tại hạ ngưỡng mộ uy danh thần quân đã lâu." Nữ tu mặc pháp y che mặt, nhưng đôi mắt sáng rực sung mãn uy nghiêm, truyền âm cho bọn Ngụy, "Bọn tại hạ không phải tu sĩ Tịch Hàn đại lục, mà đến từ Lưu Hỏa đại lục, tìm thần quân để giao dịch."
"
Lưu Hỏa đại lục?" Ngụy Tác và Linh Lung Thiên hơi run lên.
Lưu Hỏa đại lục tại thời thượng cổ là chỗ của Linh tộc.

Chương 950: Vạn cổ thành thánh pháp

"Lưu Hỏa đại lục? Các vị chắc là tu sĩ cùng một tông môn, đại tông môn nào của Lưu Hỏa đại lục?" Ngụy Tác hơi giật mình, không hỏi giao dịch gì mà hỏi lai lịch mấy tu sĩ này.
Bất kỳ một tông môn nào có thể đồng thời xuất động hai thần huyền đại năng, trong đó có một đại năng Thần huyền tam trọng hậu kỳ thì cũng là siêu cấp đại thế lực tích lũy kinh nhân.
Lưu Hỏa đại lục tại thời đại của Linh Lung Thiên đã bị Hoang tộc chiếm cứ, giữa Lưu Hỏa đại lục và Tịch Hàn đại lục chi cách man hoang hoang nguyên gấ mấy lần giữa Tịch Hàn đại lục và Vân Linh đại, ngận hiếm khi tu sĩ đại lục này xuất hiện ở Vân Linh đại lục và Thiên Huyền đại lục, nên Ngụy Tác và Linh Lung Thiên, lục bào lão đầu không biết nhiều về tu đạo giới Lưu Hỏa đại lục.
"Bọn tại hạ đều là tu sĩ Thánh Vương tông ở Lưu Hỏa đại lục." Nữ tu nhìn Ngụy Tác.
"Thánh Vương tông?" Ngụy Tác mục quang lóe lên, gã có nghe đến tông môn này, tựa hồ là tông môn lớn nhất Lưu Hỏa đại lục nam bộ, thống lĩnh hơn trăm tông môn, mô phỏng thượng cổ tu đạo đế quốc, có chế độ đẳng cấp bối phận thập phần nghiêm khắc.
"Thần quân xuất hiện tại đây chắc vì tiên khí." Nữ tu trực tiếp truyền âm."Các vị định cùng mỗ giao dịch?" Ngụy Tác không đáp, tỏ vẻ lão luyện hỏi lại.
"Bọn tại muốn cùng thần quân liên thủ đoạt tiên khí." Nữ tu truyền âm: "Thần quân cũng rõ với mình ngài khó mà thu lợi từ tay Vũ Hóa thế gia và Trưởng Tôn thế gia."
"Chết cười, nói thật, lão phu đã biết các hạ có thần huyền tu vi, tu vi còn trên mỗ, cùng các vị liên thủ, tất nhiên thực lực đại tăng nhưngtiên khí chỉ có một món." Ngụy Tác giả rất giống Cực Âm thần quân, "Hợp tác với các vì tất có lợi gì cũng không đến tay mỗ."
"Bọn tại hạ chủ động tìm thần quân liên thủ, tất nhiên sẽ khiến thần quân mãn ý." Nữ tu không hề cải biến thần sắc, bình tĩnh mà uy nghiêm truyền âm, "Chỉ cần thần quân toàn lực trợ giúp bọn tại hạ lấy được tiên khí, bọn tại hạ sẽ truyền cho thần quân một môn vô thượng bí pháp."
"Phải xem là vô thượng bí pháp nào đã." Ngụy Tác lạnh giọng, "Chỉ cần vô thượng bí pháp này cực kỳ kinh nhân, cũng chưa hẳn không được."
"Hay lắm, chúng chắc không cẩn thận, lừa lấy một môn thuật pháp cũng tốt." Lục bào lão đầu hưng phấn truyền âm cho Ngụy Tác.
Cái bình màu đang cất trong pháp y kỳ dị của Linh Lung Thiên nên không có linh khí lộ ra, người ngoài không thể cảm tri được cực đạo tiên binh tồn tại.
"Mấy tu sĩ này nhiều pháp bảo, bán tiên khí có đến mấy món... Lưu Hỏa đại lục quả nhiên là đại lục nhiều luyện khí sư và pháp bảo nhất... Bất quá chúng không có thứ gì gần đạt tiên khí." Cùng lúc, Linh Lung Thiên truyền âm cho Ngụy Tác.
"Tại hạ sẽ truyền bất truyền chi bí của Thánh Vương tông, Vạn cổ thành thánh pháp cho thần quân." Nữ tu cao lớn mục quang lóe lên.
"Cái gì! Kim hoàng nữ! Bí pháp này không thể ngoại truyền, vạn nhất lộ ra..." Nam tu mặc tiên hồng sắc tinh kim pháp y biến hẳn sắc mặt, truyền âm cho nữ tu nhưng bị Linh Lung Thiên nghe rõ. Nguồn truyện: Truyện FULL
"Hỗn xược, ta quyết định mà ngươi dám này nọ!" Nữ tu mục quang lóe lên, ngầm truyền âm khiến nam tu run lên.
"Yên tâm, sẽ phải trừ khử y, không lo bị lộ, chúng ta lại giấu rằng Vạn cổ thành thánh pháp cần nhục thân siêu phàm mới có thể thi triển, vạn nhất y thoát thân lại lĩnh ngộ thần văn, vọng tưởng thi triển thuật này sẽ khiến nhục thân và nguyên khí nổ tung." Thần huyền tu sĩ mặc cổ đồng sắc pháp y truyền âm.
"Xin nghe theo Hoàng nữ an bài." Tu sĩ mặc hồng sắc tinh kim pháp y và người mặc huyền thiết sắc tinh kim pháp y không dám dị nghị, ngầm truyền âm.
"Vạn cổ thành thánh pháp là bí pháp gì?" Linh Lung Thiên bình tĩnh như thường truyền âm lại những lời đó cho Ngụy Tác, gã đâm ra cực kỳ hiếu kỳ vì qua lời đối phương, có vẻ là một môn cường pháp kinh nhân cực độ.
"Vạn cổ thành thánh pháp là vô thượng bí pháp khắc thần văn vào thể nội tu sĩ, để thành vương thành thánh." Nữ tu vô cùng uy nghiêm.
"Vô thượng bí pháp khắc thần văn vào thể nội?" Dù là Ngụy Tác, Linh Lung Thiên hay Long Mộc Tinh và lục bào lão đầu đều chấn kinh.
"Lẽ nào là cường pháp như Thiên vực trấn thân?" Ngụy Tác hít sâu một hơi.
Ngụy Tác đã nghe Linh Lung Thiên nói, từ thời đại có nó đã có đại năng tiện có thể khắc thần văn lĩnh ngộ được vào thể nội. Tu sĩ biết bí pháp này, nhục thân được khắc thần văn sẽ như thai thể pháp bảo, không chỉ cực kỳ bền dai mà còn có chiến lực siêu phàm.
Nói đến cùng, thuật pháp này tương đương với đem nhục thân tế luyện thành một món pháp bảo. Đạt tới mức nào là do tu vi của tu sĩ. Tại thời đại của Linh Lung Thiên có người đạt nhục thân như tiên khí.
Ngay cả hai bộ chân tiên hài cốt Ngụy Tác có, tuy không chắc luyện thuật pháp này nhưng cũng tương tự, qua mấy vạn năm vẫn bất hủ, hàm chứa đại đạo.
Nếu đúng thế, Vạn cổ thành thánh pháp cũng là vô thượng cường pháp như Đại hoang vấn đạo kinh, chả trách nữ tu nói xong thì tu sĩ mặc hồng sắc tinh kim pháp y có phản ứng đó.
"Thần quân có vẻ không biết nhiều về tu đạo giới Lưu Hỏa đại lục, nếu biết đã hiểu Vạn cổ thành thánh pháp của Thánh Vương tông cũng là vô thượng cường pháp." Nữ tu ngạo nghễ gật đầu, "Thánh Vương tông vạn năm truyền thừa, có hai tiền bối đại năng nhờ cách này tu thành vương thân sánh với tiên khí, thêm một bước nữa sẽ tu thành thánh thân sánh với đế binh!"
"Lại có thuật pháp như thế!"
"Thuật pháp này khẳng định do thượng cổ chân tiên đại năng lưu truyền lại."
"Hơn vạn năm truyền thừa? Thánh Vương tông còn thâm hậu hơn Vũ Hóa thế gia và Trưởng Tôn thế gia."
Linh Lung Thiên và lục bào lão thầm cả kinh. Bí pháp này tuy tại thời đại của Linh Lung Thiên có mấy môn lưu truyền, nhưng phải tu sĩ kinh thiên mới có.
"Nếu có thuật pháp như thế thì có thể thành giao. Bất quá mỗ phải xem qua đạo thuật pháp xem có nhầm không đã." Ngụy Tác ra vẻ già đời.
"Được."
Nữ tu không nói gì, lấy ra ngọc phù, tay lóe quang hoa đưa đến trước mặt Ngụy Tác.
"Mấy tên này tính nhầm rồi!"
"Chúng tưởng ngươi là Cực Âm thần quân, dù thoát được hòa thượng nhưng còn miếu đó, không dám làm gì đâu chỉ không ngờ ngươi là hàng giả, muốn sao làm vậy, không sợ có chuyện gì, đối phương thích thì cứ đánh lên sơn môn giết đệ tử Tiểu Cực giới."
"Chúng cho rằng ngươi lấy được đạo thuật pháp này, vạn nhất ngươi chạy mất cũng vô dụng, chúng đâu ngờ Thiên long quần tinh tôi thể thuật của ngươi còn hơn môn luyện thể thuật này."
Ngụy Tác và Linh Lung Thiên, lục bào lão đầu không lộ dấu vết, tra xét nội dung ngọc phù đoạn cười lạnh không ngớt.
Đối phương đã tính trước sẽ sát nhân diệt khẩu sau khi xong việc, môn thuật pháp này hoàn toàn không có vấn đề gì, đích đích xác xác là một môn thần văn khắc thể, tôi luyện thân thể thành thần binh. Qua đối thoại trước đó, Ngụy Tác và Linh Lung Thiên, lục bào lão đầu dám chắc thi triển thuật pháp này cần thân thể như thai thể pháp bảo, không thì cũng sẽ lâm vào cảnh như phẩm chất thai thể pháp bảo kém, không chịu nổi pháp trận khắc vào mà dẫn đến luyện khí thất bại, hình thần đều bị diệt.
Đối phương đều tu luyện luyện thể thuật lợi hại, chắc để chuẩn bị sau này tu luyện thuật pháp này, Thiên long quần tinh tôi thể thuật của gã là đỉnh giai vô thượng luyện thể cường pháp, khẳng định còn hơn của họ, tiếp theo cần tìm hiểu rõ nhục thân đạt đến mức độ nào mới thi triển được.
Hiện tại trong bốn tu sĩ đối phương, nữ tu có nhục thân và chân nguyên tu vi cao nhất, nhưng nhục thân cũng không sơ với Ngụy Tác được, cần phải xem nữ tu có dùng cách này chưa, nếu rồi, đã khắc thần văn vào thể nội thì Ngụy Tác khẳng định có thể thi triển thử.
Ngụy Tác hiện tại tuy chưa đạt cảnh giới lĩnh ngộ được đại đạo pháp văn, nhưng có một dải thần văn luyện chế Bất diệt tịnh bình.
Vạn cổ thành thánh pháp và thần văn khắc thể ở thời đại Linh Lung Thiên như nhau, mỗi khi lĩnh ngộ được một đạo thần văn là khắc vào thể nội, để nhục thân càng lúc càng cao, nếu sử dụng được thì Ngụy Tác thi triển không có gì cố kỵ.
"Nếu nữ tu này chưa thi triển, cần tìm cách bắt một người bức hỏi mới biết."
Ngụy Tác xác định rồi nhưng vẫn tỏ ra lạnh lùng, nhìn nữ tu gật đầu: "Được, mỗ đáp ứng cùng các vị hợp tác, vạn nhất tiên khí đến tay, mỗ có thể không cần tiên khí, nhưng chúng ta phải cùng tiến cùng thoái. Nếu gặp đối thủ lợi hại mà các vị e sợ thực lực đối phương đến nỗi không xuất thủ thì giao dịch này coi như không có. Mỗ sẽ phủi mông đi ngay."
"Chúng ta ước định liên thủ, tất nhiên cùng tiến thoái." Nữ tu ngạo nghễ, "Chỉ cần thần quân không sợ, bọn tại hạ không có bao nhiêu cố kỵ."

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau