THÔNG THIÊN CHI LỘ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thông thiên chi lộ - Chương 941 - Chương 945

Chương 941: Đế thi sát thần

"Oành!"
Trong Băng phách cực quang tráo, Phệ linh thú như bích ngọc và "Lão bất tử" đang đấu với Vũ Hóa Ứng Thiên, Vũ Hóa Nhược Tinh, yêu khí và thần uy không ngừng va nhau, như vẫn thạch oanh kích mặt đất.
Hai con yêu thú bị phong ấn tại đó không biết bao nhiêu vạn năm, nhục thân và sinh cơ đều cực kỳ đáng sợ, tuy không địch nổi Vũ Hóa Ứng Thiên và Vũ Hóa Nhược Tinh, bị đánh bay liên tục, trên mình có nhiều vết thần uy vào, quang hoa lấp lóe nhưng chúng không hề mất chiến lực, vẫn gầm lên động trời, định thoát đi.
Băng phách cực quang tráo rung lên, ngọn núi dưới chân cổ điện nứt vỡ, Đại Hàn cung cung chủ Mộ Dung Tú như sở hữu hết băng tuyết trong thiên hạ vội bay lên phát ra băng quang bảo vệ.
"Chát!"
Hoàng Phủ Sát Thần đột nhiên xuất hiện trên hư không, phát ra lưu quang do chữ cổ tạo thành.
"Gừ!"
"Lão bất tử" bị Vũ Hóa Ứng Thiên đánh bay, tay phải và vai tan nát, hắc sắc diễm khí và máu rải trên không.
Hoàng Phủ Sát Thần không hề bị thương, đòn nào cũng đánh bay lão nhưng không thể tạo thành trọng thương trí mệnh.
"À!"Cùng lúc, Vũ Hóa Ứng Thiên hơi quay lại. Một đạo thanh sắc kiếm khí khổng lồ chém tới. "Oành!" Kiếm khí chém vào núi đá như sao băng, từ lưng núi trở xuống mịt mùi cát bụi và đá vụn.
Vũ Hóa Ứng Thiên không ngăn đạo kiếm khí vì không chuẩn, lại không nhắm vào ai, không hề uy hiếp.
"Cái gì đây!" Nhưng rồi y nhíu mày, thanh sắc kiếm khí chém sạt qua thì y nhận ra khí tức khác lạ.
"Keng!"
Thần thiết liên hoa chiến y của Vũ Hóa Nhược Tinh ngân lên, ngân sắc thần quang xé nát bụng Phệ linh thú, phơi bày nội tạng.
"Đi thôi!"
Ngụy Tác nghiến răng nghiến lợi ném ra cổ đế thi, không ngừng phát động Động Hư bộ pháp, rời khỏi Băng phách cực quang tráo.
"Cực Âm lão quỷ mà bị ta gặp, ta sẽ bẻ xương!"
Ngụy Tác vừa chạy và trải thần tìm lão quỷ giảo trá cực độ Cực Âm thần quân nhưng không biết lão chạy theo lối nào mà không thấy một sợi tóc. Còn may là Hoàng Phủ gia chủ còn âm hiểm hơn Cực Âm thần quân, cùng Vũ Hóa thế gia, Đại Hàn cung bày kế diệt gọn bọn gã đã bị "Lão bất tử" diệt rồi, nên gã đỡ bực hơn. Bạn đang đọc truyện tại Truyện FULL - www.Truyện FULL
"Lão bất tử lông đen đó còn nghĩa khí hơn Cực Âm lão quỷ." Linh Lung Thiên nhe răng không vui. Rõ ràng hắc mao lão bất tử thấy Phệ linh thú bị bức ra, tình thế không ổn nên mới động thủ.
"Xem tình huống đã!"
Cổ đế thi có chiến lực bán chân tiên, ít nhất phải cách mấy nghìn dặm mới an toàn, nhưng lúc đó Ngụy Tác không nén được nữa, chỉ chạy hơn hai nghìn dặm là ngừng thi triển Động Hư bộ pháp, muốn xem toán thần huyền đại năng dồn ép gã và cổ đế thi thật ra thế nào rồi.
Vù!
Lấy ra Vạn lý sưu ảnh kính có thể quan sát vạn dặm ra tra xét tình hình Luân hồi tháp.
"Chát!"
Trong Băng phách cực quang tráo, ngực Phệ linh thú thủng một lỗ còn hắc mao lão bất tử càng thảm, nửa trán bị gọt bay, nhưng vẫn phát ra yêu khí ngút trời chống cự.
Mọi kim sắc chiến thuyền của Chân Lôi tông đều bị đánh rớt, tu sĩ đỉnh nhọn chết sạch, dưới đất còn không ít mảnh vỡ màu vàng và thi thể.
Tu sĩ Chân Lôi tông có ánh chớp quấn quanh mất mạng trong lúc đấu với lão bất tử đeo thanh đồng trường hạp, thân thể bị chẻ thành mười mấy khối, bị chính lôi quang của mình bắn ra đốt thành tro.
"Cái gì đấy?"
Lão bất tử này cũng đến chỗ thanh sắc kiếm khí của Ngụy Tác đánh vào.
Thân núi bị thanh sắc kiếm khí của Ngụy Tác từ mấy trăm dặm đánh sập, hình thành một lỗ sâu, thần quang trong kiếm khí đã tan, nhưng đột nhiên phát ra khí tức lạ lùng khiến lão bất tử gần đó nhất nhận ra.
Lão bất tử Chân Lôi tông này liên tục kịch chiến, thể nội khí huyết đã chảy nhanh, da trên mặt trẻ lại mấy chục tuổi.
Lão nghi ngờ đáp xuống lòng động trong núi, định xem có gì cổ quái.
Vũ Hóa Ứng Thiên đi trên hư không, hắc bạch sau lưng liên tục lấp lóe, Ngụy Tác phát ra Duy ngã tâm kiếm và thanh sắc thần quang che kín tất cả, không ai phát hiện trong đó bao trùm cổ đế thi đang ngủ say, nhưng một chút khí tức khiến Vũ Hóa Ứng Thiên cảm giác được nguy cơ.
"Chát!"
Lòng động đột nhiên vang lên tiếng động như thần binh thần uy tỉnh lại, nguyên khí chấn động, lại như tiếng trống gõ vang.
Ngọn núi kêu răng rắc, từ lòng động bị Ngụy Tác đánh thủng mà nứt hơn trăm vết, đá tan thành bột rồi biến thành tro, bị khí tức thổi tung thành dòng chảy ra ngoài.
"A!"
Lão bất tử đeo thanh đồng trường hạp biến sắc, kinh hoảng bỏ chạy, cái hộp cũng cuồn cuộn thanh sắc thần quang, hình thành một vầng mặt trời có quang văn hình tam túc thần điểu.
Thanh đồng trường hạp là một món thượng cổ pháp bảo uy lực đạt bán tiên giai. "A..." Chỉ bị tro từ trong lòng động sâu tràn ra va phải, vầng mặt trời tắt ngóm, tan thành vô số mảnh, lão bất tử tỏ vẻ kinh hoảng cực độ, tiếp đó pháp y, huyết nhục bị làn tro thổi vào, chỉ còn lại bộ xương trắng nhởn văng ngược, cùng thanh đồng trường hạp vỡ tan.
"Ra rồi!"
"Được! Cổ đế thi ra rồi! Cho bọn mưu mô các ngươi chạy như chó chết!"
Ngụy Tác và Linh Lung Thiên thấy thế, Ngụy Tác vừa khẩn trương vừa hưng phấn, sáng mắt.
"Thật ra là cái gì?"
Mọi tu sĩ tại trường lạnh người, ngay cả hai con cổ yêu thú cũng run lên.
"Oành!"
Khí tức đầy tử khí bừng lên từ lòng đất, trừ mấy thần huyền cấp ra thì đều run rẩy, chỉ chực quỳ xuống.
Đây là uy nghiêm khôn tả, là chân tiên khí tức!
"Chân tiên khí tức? Sao lại như thế!"
Vũ Hóa Ứng Thiên và Vũ Hóa Nhược Tinh tỏ vẻ không dám tin.
"Oành!"
Cảm nhận được nguy hiểm, Vũ Hóa Ứng Thiên bạo phát chiến lực mạnh nhất.
Hắc sắc thần văn hòa và bạch sắc thần quang bừng lên, nguyên khí dao động giảm hẳn chứng tỏ đòn này cơ hồ tiêu hao hết thể nội chân nguyên của y.
Hắc sắc thần văn ngưng thành ngọn bút, bạch sắc thần quang ngưng thành tờ giấy.
Ngưng thành là lòng động sụp đổ, hóa thành tro, thần uy khó tưởng tượng nổi tỏa khắp không gian.
"Chát!"
Hôi sắc quang phù chi cỡ bàn tay bay ra, bút và giấy do Vũ Hóa Ứng Thiên vạch lên đều tan vỡ.
"Quá lợi hại, cổ đế thi lẽ nào bị Chân tiên cốt quan trấn áp lâu nên nổi giận?" Ngụy Tác và Linh Lung Thiên hít hơi lạnh. Hôi sắc quang phù như có thiên thần lực lưu chuyển, so với hôi sắc trường hà bọn gã thấy lúc trước còn kinh nhân hơn.
Thần thông của Công Đức tông tông chủ không kinh nhân như Vũ Hóa Ứng Thiên, nhưng y cũng không chặn nổi.
"Phù!"
Vũ Hóa Ứng Thiên văng đi, bị đánh thành ba khúc, vô số hắc bạch sắc nguyên khí tản đi.
"Thế cũng không chết?"
Ngụy Tác và Linh Lung Thiên hít sâu, thân thể Vũ Hóa Nhược Tinh bị đánh làm ba khúc nhưng không chết, được hắc bạch sắc nguyên khí bao lại, chạy khỏi khe hở Băng phách cực quang tráo. "Đi mau!" Đồng thời, Vũ Hóa Ứng Thiên quát lên với Vũ Hóa Nhược Tinh.
"Ai dám đưa ta đến đây!"
Cổ đế thi tơi tả, gần nửa thân thể không còn nhưng vẫn dấy lên uy áp khiến tất cả quỳ xuống, từ trong lòng núi lao ra, gầm lên như đá vàng tan chảy.
"A!"
Ai nấy kinh hãi cực độ.
"Sao lại như thế, lẽ nào là cổ đế thi đó! Sao lại ở đây?!" Vũ Hóa Nhược Tinh được Vũ Hóa Ứng Thiên nhắc thì bỏ chạy ngay, nhưng thấy cổ thi này, quả thật y không hiểu nổi.
"Y không có đầu óc gì cả, muốn chết."
Ai nấy đều chỉ lo bỏ chạy, nhưng Hoàng Phủ Sát Thần đã dung hợp Sinh tử thư lại như sát lục thần binh, chỉ biết phản kích uy năng ép tới, nhắm cổ đế thi phát ra quang hải chói lòa.
"Keng!"
Mắt Cổ đế thi có hắc quang lóe lên, tu sĩ như tượng bạch ngọc bị đánh nát, không biết mảnh vụn văng đến đâu.

Chương 942: Tiên khí ngút trời

"Cổ đế thi triệt để phát cuồng rồi!" Ngụy Tác và Linh Lung Thiên rợn tóc gáy.
Xương cốt cổ đế thi kêu canh cách, rõ ràng bị Chân tiên cốt cách trấn áp lâu rồi nên vừa ra là điên tiết, mặc kệ cả nguyên khí.
Hoàng Phủ Sát Thần có thể phát ra chiến lực sánh với Thần huyền tam trọng mà không chống nổi một chiêu.
Khó trách, đừng nói chân tiên, chỉ Thần huyền ngũ trọng đại năng, thì tại tu đạo giới xưa nay có ai không cao cao tại thượng, như đế vương chân chính, uy nghiêm không thể mạo phạm. Cổ đế thi tuy chết nhưng một phần thần thức bất diệt, vãn còn chân tiên chi uy, so ra thì tu sĩ Thần huyền lưỡng trọng tam trọng như sâu kiến, bị tu đạo giả hiện tại đưa đến đây tất nhiên nó phẫn nộ.
"Không biết Sinh tử thư có bị tổn hủy hay không."
Ngụy Tác và Linh Lung Thiên vừa lóe lên ý nghĩ này, mắt cổ đế thi lại bắn ra hai đạo hắc sắc quang trụ có hắc sắc thần văn bao bọc, giáng vào hư không.
Lưỡng đạo hắc sắc quang trụ không hề công kích người trong Cực quang băng phách tráo. "Oành!" Ngoài xa dấy lên hắc bạch lưỡng sắc thần quang cuồng bạo, đòn của cổ đế thi vượt hư không truy sát Vũ Hóa Ứng Thiên.
"Xoẹt!!"
Ai nấy rợn tóc gáy, Vũ Hóa Nhược Tinh, Đại Hàn cung cung chủ Mộ Dung Tú, kể cả hai con cổ yêu thú đều cảm giác nguy cơ, liều mạng bỏ chạy, đồng thời nhắm cổ đế thi phát ra công kích mạnh nhất để ngăn nó truy sát.Nếu cổ đế thi chỉ có thực lực như lúc đấu với bọn Công Đức tông tông chủ thì họ đã dám đấu một trận nhưng chỉ một chiêu mà Vũ Hóa Ứng Thiên chiến mạnh nhất cũng chạy thì họ sao dám đấu.
"Choang!"
Đại Hàn cung cung chủ Mộ Dung Tú phát ra băng tuyết thiên địa ngưng thành một băng chung cổ kính, rung lên pháp âm trên không, hư không phía dưới đông cứng.
"Oành!"
Vũ Hóa Nhược Tinh phát ra hắc bạch thái cực đồ trực tiếp ngưng thành một hắc bạch lưỡng sắc quang cầu, như một vì sao giáng xuống cổ đế thi.
Cổ Phệ linh thú vốn chỉ là yêu thú cận thân nhưng lúc nào phun ra một đạo lục sắc quang tiễn kỳ dị, tựa hồ do tinh huyết hóa thành, là thần thông Phệ linh thú này qua không biết bao nhiêu lần tiến giai mới có được. Yêu thú có thực lực đạt đến thần huyền thì ngoại giới khó tưởng tượng nổi, lục sắc quang tiễn dệt lên nguyên khí khôn tả, hào quang phát ra thậm chí sánh với thanh ngọc thủ trạc Ngụy Tác lấy được lúc trước.
Hắc mao lão bất tử toàn thân nhuộm máu, tế xuất yêu đơn, yêu đơn tựa hồ đã cùng dung hợp với kim đơn của lão bất tử nên phun ra tam sắc đơn dịch, mỗi dải đều khiến Ngụy Tác thập phần chấn kinh, qua chấn độngt rên không thì không kém gì Đại đề tu di với tu vi hiện tại của gã thi triển, yêu thú cỡ này nổi điên thì bạo phát ra chiến lực như thế.
Thần uy dấy lên, cổ điện và lưng núi rung động, như bị ngọn núi vô hình đè lên.
"Các ngươi đều phải chết!"
Cổ đế thi gầm lên trầm trầm, như tử thần phán xét.
"Chát!"
Cánh tay còn lại của nó vạch lên, hôi sắc thần hồng xuất hiện trên hư không, như thiên địa tách ra một vết, va chạm với thần uy.
"Cạch!"
Những đường văn đen như mạch máu nối với cánh tay khi hôi sắc thần hồng xuất hiện. Tay nó tựa hồ không chịu nổi uy năng va chạm mà gãy gục.
"A!"
Nhưng tất cả há hốc mồm kinh hãi vì thần uy đều bị cổ đế thi hóa giải, nhiều đường vân đen theo khí tức của họ mà xung kích ngược lại.
"Phù!"
Đại Hàn cung và Hoàng Phủ thế gia còn lại sáu, bảy lão bất tử nhân vật và Kim đơn đại tu sĩ phát uy năng nhưng chậm một bước, không va vào uy năng của cổ đế thi, nhưng hắc sắc huyết mạch đồng thời trấn áp đúng họ, người đầu tiên không chịu nổi, biến thành tro trong làn hắc quang.
Đại Hàn cung cung chủ kịp thời xuất hiện một băng chung trong suốt quanh người nhưng cũng bị đánh bay, giáng vào vách núi.
"Keng!"
Thần thiết liên hoa chiến y của Vũ Hóa Nhược Tinh rung lên, ngân sắc thần văn như sóng nước tan đi, nhưng không hề tổn hại, y run lên, hóa thành ngân bạch sắc lưu quang xuyên qua khe Băng phách cực quang tráo.
Y lao ra, Băng phách cực quang tráo tan vỡ.
"Giết!" Cổ Phệ linh thú dứt làm đôi rơi xuống, sinh cơ đoạn tuyệt.
Cổ thú lông đen cũng gầm lên rồi lui lại liên tục, mỗi bước lùi đều rải máu.
Tích tắc đánh bại ngần ấy cường giả Ngụy Tác cũng khó thở, không dám đứng lại mà chạy tiếp.
"Tử!"
Tựa hồ hắc mao cổ thú khiến cánh tay duy nhất cũng gãy càng làm cổ đế thi cuồng nộ. "Keng!" Mắt nó bắn ra hai đạo hắc sắc quang trụ, nhắm vào hắc mao cổ thú và Vũ Hóa Nhược Tinh.
"Thần thiết liên hoa chiến y có thần văn rất khá, tuy uy năng không đủ nhưng không tệ." Linh Lung Thiên hít sâu, truyền âm cho Ngụy Tác.
Vũ Hóa Nhược Tinh hộc máu nhưng thần thiết liên hoa chiến y không hề tổn hủy, chỉ mấy tích tắc đã khuất khỏi tầm mắt, hắc mao cổ thú sau rốt cũng không chống nổi uy năng của cổ đế thi, gầm lên thê thiết rồi yêu đơn bị đánh vỡ, thân mình cũng nứt ra, tắt hết sinh cơ.
"Chát!"
Cổ đế thi không còn tay, nhưng vẫn ràn rạt khí tức, hôi sắc quang hoa từ miệng phun ra, đánh nát Băng phách cực quang tráo, quét lên toán người Đại Hàn cung đang cắm cổ bỏ chạy.
Chân tiên chi uy, không ai chống nổi.
Nơi này còn mấy thần huyền nhưng đều bị cổ đế thi đánh tan tác.
"Sinh tử thư?"
Ngụy Tác và Linh Lung Thiên vẫn bỏ chạy, mục quang lóe lên kịch liệt, một Kim đơn tu sĩ Đại Hàn cung từ sau núi lao ra, tay cầm ngọc thư, thần quang xung thiên.
"A!"
Kim đơn tu sĩ này tự thị lấy được Sinh tử thư của Hoàng Phủ Sát Thần, định thử phát động nhưng Sinh tử lóe lên quang hoa, y kêu lên thê thảm, biến thành sương máu, tu vi của y không đủ tế xuất Sinh tử thư, bị nguyên khí của pháp bảo này lấy mạng.
Đại Hàn cung cung chủ Mộ Dung Tú khác ra máu, chui khỏi đỉnh núi, sau lưng liên tục hóa thành đóa đóa băng liên, thần sắc cực kỳ kinh hãi.
"Chát!"
Cảm giác lạnh như nước quét lên mình, y cổ đế thi không còn tay đứng trên hư không khóa chặt y, sắp tung ra một đòn kinh thiên.
"Ầm!"
Cổ điện trên đỉnh núi hoàn toàn sụp đổ.
Khí tức rùng mình từ cổ điện khuếch tán ra.
Hôi sắc ngọc đài và thân ảnh xếp bằng trên đó xuất hiện.
"Tử!"
Cổ đế thi bị khí tức thân ảnh xếp bằng trên hôi sắc ngọc đài thu hút chú ý, nó vốn coi thường uy nghiêm Thần huyền ngũ trọng điên phong nhưng lưỡng đạo hắc sắc thần quang quang trụ trong mắt lại chú ý đến thân ảnh đó. Bạn đang đọc truyện tại Truyện YY - http://truyenfull.vn
"Oành!"
Hôi sắc ngọc đài và thân ảnh đều hóa thành tro.
"Xoẹt!!"
Đồng thời, tinh quang chiếu sáng mấy trăm dặm thinh không từ trong tro bụi bừng lên, tạo thành quang trụ thấu trời xanh. Tầng mây trên cao cũng bị xuyên qua, hình thành ngàm dòng chảy toản đi!
Tiên khí và linh vận tản khắp hư không, tựa hồ yên tĩnh lại.
Là một cái lọ nhỏ lấp lánh, có chỗ gần như trong suốt, không nhìn rõ hoa văn, hỗn độn nguyên khí phát ra như thác đổ.
"Tiên quang xung thiên! Tiên khí xuất thế! Trời đất, là tiên khí!"
Trên đỉnh một hoang sơn cách đó không biết bao xa, một lão đạo đang rụt rè định đi nhưng không cam lòng, nhìn về phía Luân hồi tháp, đột nhiên thấy tiên quang lao ra thì lão rên lên, chính là Cực Âm thần quân đầy giảo trá.
"Tiên khí xuất thế! Chỉ là một cái lọ nhỏ!" Ngụy Tác và Linh Lung Thiên cũng nín thở.
"A!"
Đại Hàn cung cung chủ Mộ Dung Tú đang rút lui, thấy vậy lại bất chấp tất cả, thần huyền khí tức như bốc cháy, lao đến gần tiên khí.
"Keng!"
Cổ đế thi tựa hồ hơi chấn kinh, mắt bắn ra hắc sắc quang trụ, giáng vào Đại Hàn cung cung chủ Mộ Dung Tú.
Mộ Dung Tú kéo cái lọ về phía mình, khí tức bàng bạc dấy lên.
"Oành!"
Cái lọ như sống lại, chói lòa tinh quang, che hết mọi quang hoa, va vào hai hắc sắc quang trụ.

Chương 943: Không nên tranh đoạt với ta

"Đây là cực đạo tiên binh! Tiên khí mà Thần huyền ngũ trọng điên phong đại năng cũng coi trọng! Chả trách lại ở trong thể nội thần huyền đại năng này."
Ngụy Tác dừng chạy.
Tinh quang từ cái lọ không ngờ lại chống nổi quang trụ của cổ đế thi, hôi sắc ngọc đài và cổ điện cùng nửa ngọn núi đều hóa thành bột.
"Cách!"
Đại Hàn cung cung chủ Mộ Dung Tú tỏ vẻ kinh hỉ cực độ, nhưng rồi biến thành kinh hãi.
"Keng!"
Cổ đế thi hiện rõ phong thái chân tiênkhi hai làn thần uy chưa tan thì mắt nó lại bắn ra lưỡng đạo hắc sắc quang trụ.
"Choang!"
Lưỡng đạo hắc sắc quang trụ giáng lên thai thể cái lọ, vang lên như chuông đồng. "A!" Xương hai tay và ngực Mộ Dung Tú nát vụn, không chịu nổi uy năng xung kích cỡ đó, bị quét bay đi, cái lọ cũng rời tay, quay tít trên không, tiên quang lóe sáng.
"Tử!"Cổ đế thi không hề dừng lại, mắt bắn ra hắc sắc quang trụ vào Mộ Dung Tú, cắt y làm ba.
"A!"
Thần huyền pháp thân như tượng băng từ nhục thân Mộ Dung Tú dấy lên, nhưng rồi gào lên không cam tâm, hắc sắc huyết mạch quang hoa quấn tới, thần huyền pháp thân này bị cắt thành vô số đạo huyền băng nguyên khí, hình thần đều bị diệt.
"Lại một thần huyền mất mạng..."
Ngụy Tác hít sâu, cơ hồ mọi tu sĩ đỉnh nhọn của Hoàng Phủ thế gia và Chân Lôi tông đều chết, giờ thêm Đại Hàn cung, tin này đồn ra sẽ nổi sóng.
"Cổ đế thi định làm gì?"
Linh Lung Thiên trợn tròn mắt, cổ đế thi vừa giết Mộ Dung Tú xong thì đột nhiên như có cảm giác thấy nguy hiểm, kinh hãi lùi lại.
Sinh tử thư không ai điều khiển tự bay lên, khí tức khó tưởng tượng nổi khiến Ngụy Tác và Linh Lung Thiên cũng thấy thiên địa bị xung kích đến chấn động.
"Chát!"
Ngọc quang từ Sinh tử thư bắn ra, giữ cứng cổ đế thi đang lùi lại trên không với tốc độ kinh nhân, chém nát một đạo hôi sắc quang phù rồi biến nửa thân dưới cổ đế thi thành tro.
"Hống..."
Cổ đế thi tựa hồ hoảng sợ, gầm lên động trời rồi nửa thân thể không ngừng lùi lại giữa hư không, như thể đang đẩy cửa, sau lưng rực hôi quang, thoáng sau đã khuất bóng khỏi tầm mắt Ngụy Tác và Linh Lung Thiên.
"Sao lại như thế!?" Ngụy Tác tròn mắt.
"Đế uy! Khẳng định là đế uy của đế tôn để lại Sinh tử thư! Người sở hữu kích phát Sinh tử thư không thể có uy năng này." Linh Lung Thiên hít sâu một hơi, cảnh tượng đấu pháp này khiến nó không thể coi thường.
Vạn lý sưu ảnh kính truyền lại cảnh tượng, cổ đế thi mất tích, Sinh tử thư tắt quang hoa rơi xuống.
"Ngươi định làm gì?" Linh Lung Thiên biến sắc quát khẽ, Ngụy Tác dĩ kinh phát động Động Hư bộ pháp, lướt về phía Luân hồi tháp.
"Liều thôi!"
Ngụy Tác phát động Động Hư bộ pháp, đưa Linh Lung Thiên lướt ngang hư không, đồng thời trán toát mồ hôi, kêu lên loạn xạ, "cổ đế thi rất có thể bị dọa chạy mất rồi! Dù quay lại thì nguyên khí cũng tổn thương, ta còn có Chân tiên cốt quan, chưa biết chừng sẽ ngăn được! Hiện tại là lúc tốt nhất thu lấy tiên binh và Sinh tử thư! Nếu bọn Vũ Hóa Ứng Thiên chưa chạy xa, cũng có thể nhìn thấy cảnh này... Vật này và Sinh tử thư lọt vào tay chúng thì chúng ta khác gì làm nền cho chúng! Tương đương với giúp chúng quét sạch chướng ngại tiến công Vân Linh đại lục... địa bàn Chân Lôi tông, Đại Hàn cung e sẽ bị Vũ Hóa thế gia tiếp quản!"
"Mẹ nó chứ, tham quá!" Linh Lung Thiên mắng đúng bằng giạng Ngụy Tác mắng nó trước kia.
Ngụy Tác tuy không sai nhưng cực kỳ nguy hiểm.
Không biết về lúc này có chạm mặt cổ đế thi không, với thần uy của nó, Ngụy Tác và Linh Lung Thiên chưa kịp tế xuất Chân tiên cốt quan thì đã xong đời. Nguồn: http://truyenfull.vn
Nếu Vũ Hóa Ứng Thiên và Vũ Hóa Nhược Tinh chưa đi hẳn, đến sớm hơn Ngụy Tác một bước, lấy được Sinh tử thư và cực đạo tiên binh, Ngụy Tác và nó quay lại thì tương đương với tự chui đầu vào lưới. Thực lực của gã và Linh Lung Thiên không chống nổi Vũ Hóa Ứng Thiên và Vũ Hóa Nhược Tinh có một món tiên binh.
Thậm chí có khả năng không địch nổi một mình Vũ Hóa Ứng Thiên có tiên binh.
Cổ hoàng đoạt binh thuật tuy thần diệu nhưng với tu vi hiện tại của Ngụy Tác thi triển, e không thể đột phá pháp vực của Vũ Hóa Ứng Thiên.
Nhưng Linh Lung Thiên không ngăn cản, cũng không rời khỏi gã, mắng thì mắng, sợ thì sợ chứ nhiều lúc nó còn tham bảo vật hơn cả Ngụy Tác, tình hình này nó cũng cho rằng đáng để liều.
"Cổ đế thi chạy rồi!"
"Trời đất, hai thứ đó đều khó tưởng tượng nổi!"
Bên ngoài Luân hồi tháp còn hơn ba mươi tu sĩ Đại Hàn cung và Hoàng Phủ thế gia, thấy cổ đế thi đi khỏi thì họ vốn nhợt nhạt bỗng điên cuồng.
"A!"
Một tu sĩ Hoàng Phủ thế gia có độn tốc nhanh nhất lao tới, nhưng chưa kịp đến gần cái lọ lấp lánh và cổ ngọc thư chừng mười dặm thì phía sau có năm, sáu tu sĩ phát ra quang hoa biến y thành tro.
"Oành!" "Oành!"
Tiên bảo động lòng người, các tu sĩ còn lại bạo phát đại chiến.
"A!"
Thoáng sau có năm, sáu tu sĩ bị đánh thành máu văng khắp không trung.
Không chỉ giữa tu sĩ Đại Hàn cung và Hoàng Phủ thế gia, ngay cả tu sĩ mỗi phe cũng công kích lẫn nhau, chỉ muốn đoạt lấy vô thượng tiên khí để một bước lên trời.
"Chặn ta thì chết!"
Một hồng bào tu sĩ Kim đơn tứ trọng của Đại Hàn cung nhanh chóng lao ra hú vang, giết liền ba người chấn nhiếp các tu sĩ ở phía sau, quanh mình y vấn vít thất thập nhị đóa hồng bảo thạch băng liên, lao đến cách cái lọ chỉ mấy trăm trượng.
"Bọn Vũ Hóa Ứng Thiên chưa đến!"
Cùng lúc, thân ảnh Ngụy Tác và Linh Lung Thiên xuất hiện cách Luân hồi tháp không đầy bốn trăm dặm, không thấy tung tích bọn Vũ Hóa Ứng Thiên thì cả hai kinh hỉ cực độ.
"Muốn sống thì tránh ra!"
Ngụy Tác vận chân nguyên quát vang, một đạo thanh sắc kiếm khí trực tiếp vượt gần bốn trăm dặm chém trúng tu sĩ Đại Hàn cung sắp vớ lấy cái lọ.
"A!"
Tu sĩ Kim đơn tứ trọng đó không chống nổi, thất thập nhị đóa hồng sắc băng liên bên ngoài thân thể tan biến, thân thể bị thanh sắc kiếm khí cắt làm đôi.
"Lướt đi bốn trăm dặm, thần thức và thần thông cỡ nào!"
Ngụy Tác toàn lực thi triển Duy ngã tâm kiếm, chấn nhiếp mọi tu sĩ.
Tất cả tản đi, không dám tranh đoạt tiên binh, nhắm bốn phương tám hướng bỏ chạy.
Ngụy Tác cách cái lọ nhỏ và Sinh tử thư lẫn trong bụi và mạt vàng không đầy trăm dặm.
"Chát!"
Trong óc Ngụy Tác xuất hiện tiếng báo động, gã biến sắc bước tới. Hắc bạch lưỡng sắc thần quang như sao băng chém vào trước mặt và góc phải.
"Vũ Hóa Nhược Tinh!"
Ngụy Tác sầm mặt nhìn sang trái.
Vũ Hóa Nhược Tinh mặc thần thiết liên hoa chiến y hiện ra.
Chiến y do từng vạt cánh hoa sen tổ thành lóe lên ánh sáng như ánh trăng, Vũ Hóa Nhược Tinh trông cực kỳ thoát trần, cực kỳ thánh khiết, cao nhân nhất đẳng.
"Chả trách bọn Long Mộc Tinh bặt tin, hóa ra cổ đế thi lọt vào tay ngươi!" Vũ Hóa Nhược Tinh lạnh lùng nhìn Ngụy Tác.
"Vũ Hóa Ứng Thiên bảo chạy mà ngươi dám quay lại, xem ra ngươi muốn chết rồi." Ngụy Tác không hề ngơi tay, toàn lực phát động Đại thừa pháp âm, trấn áp Vũ Hóa Nhược Tinh.
"Đạo thuật pháp của ngươi đích xác là vô thượng cường pháp. Tiếc là không đột phá được đại đạo pháp vực của chiến y của ta. Hôm nay ngươi sẽ làm nền cho ta, sau này ta đạt thành tựu vô thượng, sẽ lập tế đài cảm tạ ngươi." Vũ Hóa Nhược Tinh hơi run lên, pháp y kêu leng keng, đồng thời cười lạnh như không bị ảnh hưởng, tay có ngân quang lóe lên, lấy ra một cây ngân sắc trường thương. Ngân sắc trường thương có thần văn ánh lên, hoa văn hình cánh sen, tựa hồ cùng với chiến y dều do một đại năng luyện chế thành, uy năng gần đạt thanh sắc cổ du đăng.
"Ngươi nên gọi Vũ Hóa Ứng Thiên đến đã. Mình ngươi mà đòi cùng ta tranh đoạt pháp bảo?" Ngụy Tác dốc thần thức, Linh Lung Thiên còn đó, Vũ Hóa Ứng Thiên thì mất bóng.
"Vô thượng cường pháp của ngươi hoàn toàn bị pháp bảo này của ta khắc chế, thu thập ngươi còn cần ca ca nữa sao?" Vũ Hóa Nhược Tinh cười lạnh, hắc bạch lưỡng sắc thần quang lóe lên, đồng thời ngân sắc trường thương phát thần uy, rừng rực ngân quang.
"Đã như thế thì ngươi chết đi. Vừa hay lấy được pháp y luôn."
Vũ Hóa Nhược Tinh nói thế, lại không phát hiện tung tích Vũ Hóa Ứng Thiên, Ngụy Tác cười lạnh. "Chát!" Hai làn khí tức chấn động thiên địa bừng lên.
Hôi hắc sắc loan nguyệt và bạch sắc tu di thần sơn chấn động hư không, ép tới Vũ Hóa Nhược Tinh.
Đồng thời, Bất hủ đế mộc và Trường hà thao thiên quyển được Ngụy Tác tế xuất, bạo phát chiến lực mạnh nhất.
"Ngươi... ngươi là thần huyền... Lẽ nào ngươi là... Sao lại như thế!" Vũ Hóa Nhược Tinh hiện rõthần sắc không dám tin.
"Tiếc là ngươi phát hiện quá muộn." Ngụy Tác lắc đầu.
Trong tiếng nổ động trời, uy năng của Vũ Hóa Nhược Tinh tan tành, phun ra nguyên khí và khí huyết.

Chương 944: Kêu rã họng cũng vô dụng

Ngụy Tác phát ra chiến lực tương đương với hai thần huyền đại năng đồng thời xuất thủ, Vũ Hóa Nhược Tinh không chống nổi.
Dù là đối phương là thần huyền, Vũ Hóa Nhược Tinh có trọng bảo, uy năng thuật pháp cũng cực kỳ kinh nhân, nên y không coi ra gì nhưng không ngờ đối phương có song thần huyền, là tu sĩ theo lời đồn vốn đã chết!
"Ngươi dám giết ta, ca ca sẽ không tha ngươi!"
Vũ Hóa Nhược Tinh có thần thiết liên hoa chiến y hộ thân, tuy trọng thương nhưng không mất mạng, vẫn hộc máu và phun nguyên khí, đồng thời gầm lên.
"Tỉnh lại đi, kêu rã họng cũng vô dụng."
Ngụy Tác vốn không thích thiên tài tu sĩ đánh lén mình từ trước, lại phát ra Liệt khuyết tàn nguyệt và Đại đề tu di, đoạn phát động Động Hư bộ pháp, lao nhanh đến cái lọ còn lơ lửng trên không.
"Phù!"
Nhục thân Vũ Hóa Nhược Tinh tan vỡ, thần thiết liên hoa pháp y bị tách khỏi nguyên khí.
"Thế nào, tưởng có chiến y chống được bí pháp thì nuốt sống ta? Hiện tại đỡ nữa đi."Ngụy Tác phát Đại thừa pháp âm, trấn áp Vũ Hóa Nhược Tinh đang dốc thần huyền nguyên khí để bỏ chạy.
"A!"
Vũ Hóa Nhược Tinh kêu lên thảm thiết, thân thể và nguyên khí bị đánh tan.
"Chát!"
Ngụy Tác lo cho đồ trên mình y nên không động dụng Liệt khuyết tàn nguyệt và Đại đề tu di, Huyền sát âm khí quét tới lấy mạng y đoạn chụp ngân sắc liên hoa trường thương, ngân sắc liên hoa chiến y và nạp bảo nang.
"Gian thương, vận khí của ngươi không tệ, Hỗn độn thanh ngưu bảo giác ở đây." Linh Lung Thiên hơi đổi giọng.
Cái lọ và Sinh tử thư đều trước mắt, tuyệt đại bộ phận pháp bảo mà Vũ Hóa thế gia lấy được từ Luân hồi tháp đều trong nạp bảo nang của Vũ Hóa Nhược Tinh, thu hoạch thật quá kinh nhân.
"Xem giúp ta xem có cấm chế không." Ngụy Tác đưa nạp bảo nang và chiến y cho Linh Lung Thiên.
Vũ Hóa thế gia tích lũy thậm chí hơn nhiều Thiên Kiếm tông, Vũ Hóa Nhược Tinh chết, dù Vũ Hóa Ứng Thiên không cảm ứng thấy thì Vũ Hóa thế gia cũng biết.
Chỉ khi lấy được tiên binh gã mới yên tâm.
Không có gì bất ngờ, toàn lực rải thần thức ra, tâm thần tập trung chưa từng có lên cái lọ, Ngụy Tác cuốn chân nguyên thu lấy rồi tiện tay lấy cả Sinh tử thư nằm dưới cát bụi lên.
Lấy được hai thứ này, Ngụy Tác yên lòng hẳn, thở hắt ra.
Dù Vũ Hóa thế gia biết Vũ Hóa Nhược Tinh chết, dù Vũ Hóa thế gia có truyền thừa pháp khí hơn cả Vũ Hóa Ứng Thiên thì cũng không kịp mang tới, chỉ mình Vũ Hóa Ứng Thiên thì với hai thứ này, gã không sợ gì.
"Phù!"
Ngụy Tác và Linh Lung Thiên không biết là trong hoang sơn bất cách Luân hồi tháp hơn vạn dặm, Vũ Hóa Ứng Thiên xếp bằng trong động quật đột nhiên phun ra một ngụm máu quấn quít hắc bạch lưỡng sắc thần quang.
Y mở bằng mắt, hơi phất tay kích phát hồng sắc tinh thạch trông như viên đá trứng ngỗng.
Quang hoa lóe lên, cảnh tượng Vũ Hóa Nhược Tinh mất mạng xuất hiện.
Ngụy Tác lướt trên hư không, lam hắc sắc nguyên khí cuốn lấy thần thiết liên hoa pháp y của Vũ Hóa Nhược Tinh. Hình ảnh gã vẫn y hết hoa y thanh niên.
"Ta sẽ giết ngươi!"
Sắc mặt Vũ Hóa Ứng Thiên vốn bình thản chợt méo đi như muốn ăn tươi nuốt sống kẻ khác, có điều y không rời đi được.
Thân thể y gãy thành bảy khúc, mỗi khúc đều còn thần uy cổ đế thi để lại, hắc sắc huyết mạch thần văn ngăn cản nguyên khí, không để nhục thân thuận lợi nối lại. Hắc bạch lưỡng sắc thần huy không ngừng lập lòe quanh mình.
...
Cái lọ lấp lánh và Sinh tử thư đều trong tay Ngụy Tác, đô phát ra khí tức và tiên quang khôn tả khiến gã không rời mắt được, vốn định gom sạch rồi chạy mà cũng sững ra.
Cái lọ chỉ chừng một thước, có thể cầm trong tay, thân hơi phồng, cổ khép lại, đường nét cực đẹp, không có nắp đậy nhưng ở miệng có gân như gân hoa sen, chạm vào là chảy ra thanh sắc hỗn độn nguyên khí.
Cái lọ không hiểu do băng tinh thạch trong veo nào đó luyện chế thành, bên trong dày mỏng không đều, nhiều chỗ mỏng như cánh ve, tạo thành ánh sáng trong veo như một giọt lệ ngậm trên thân lọ.
Đáy lọ có hai chữ cỗ rất to, lấp lánh vô số thần văn quang huy, như pháp trận, lại như tên của cái lọ.
"Đinh"
Ngụy Tác khẽ gõ lên, cái lọ phát ra âm thanh linh động dị thường như suối trong tuôn chảy.
Sinh tử thư như một mảnh ngói ngọc vỡ, thai thể khác nào bạch ngọc nhưng có tử quang nhàn nhạt chảy ra. Một mặt có hàng chữ cổ, có những mép đã vỡ, một mặt trơn bóng.
Khí tức bàng bạc đang tan nhanh khiến Ngụy Tác cảm ứng được, đích xác là khí tức chân tiên cấp, Linh Lung Thiên đoán không sai, chắc thần uy của cổ đế thi khiến vật này nhận ra nguy hiểm, bừng lên đế tôn uy năng.
"Oành!"
Ngụy Tác thử thôi động cái lọ, tinh quang phát ra quét tới, một ngọn núi cách hai trăm dặm tan biến thành vô hình.
"Đích xác là cực đạo tiên binh!"
Ngụy Tác cực kỳ kích động, không có phong phạm cao thủ tí nào, kêu lên với Linh Lung Thiên.
Thôi động cái lọ, gã cảm như đẩy núi, chỉ kích phát một nửa thần uy, còn không lợi hại như thần uy Thần huyền tam trọng Mộ Dung Tú liều mạng phát ra sau cùng, dù vậy, với tu vi hiện tại thôi động tiên binh này thì uy năng có thể đấu với Vũ Hóa Ứng Thiên. Sau này tu vi tăng trưởng, cái lọ càng có thần uy.
Theo cảm ngộ, khi đạt Thần huyền lưỡng trọng hậu kỳ thì gã có thể kích phát uy năng của tiên binh này, phát ra thần uy ngang với Thần huyền ngũ trọng đại năng!
"Hừ!" Linh Lung Thiên không đả kích gã mà nhìn quanh, đề phòng cổ đế thi đột nhiên quay lại.
"Chát!"
Ngụy Tác thử kích phát Sinh tử thư, chữ ánh sáng bay ra, vạch ngang hư không.
"Hừ...!"
Ngụy Tác run lên, ngân quang lóe sáng, mặt nhợt đi, mắng chửi.
"Tu sĩ Hoàng Phủ thế gia đó không hiểu luyện thuật pháp quỷ quái gi, tu sĩ mà điều khiển vật này thì nát xác ngay."
Sinh tử thư vì đã phá tổn, uy năng cực kỳ cổ quái, kích phát thần uy thì có một phần tiết ra, còn lại tác động lên tu sĩ thi pháp, không vì nhục thân Ngụy Tác siêu phàm thì vừa rồi đã tan nát.
Bất quá với tu vi hiện tại của Ngụy Tác kích phát thần uy của nó, uy năng còn hơn cái bình màu một chút.
Còn có qua đó tìm được đế tôn truyền thừa từ thời đại Linh Lung Thiên hay không, Ngụy Tác hiện tại không đủ thời gian suy xét.
"Hai con cổ yêu thú này chắc là đồ tốt!"
Ngụy Tác thu Sinh tử thư, đỡ cái bình màu, quét thần thức vào, hớn hở thu luôn thi thể cổ yêu thú.
Hai con cổ yêu thú này tuy bị đánh thành mấy khúc nhưng không quá nát, yêu thú thần huyền cấp toàn thân là bảo vật, quan trọng nhất là nửa thân trên của chúng còn nguyên, thậm chí có thể đem nuôi dưỡng Phệ tâm trùng.
Chiến lực của chúng sánh với thần huyền, Ngụy Tác rất trông chờ vào Phệ tâm trùng, cứ thế này, tương lai Phệ tâm trùng sẽ tiến giai đế thần huyền chiến lực cũng nên.
Thu hai thi thể yêu thú lại, Ngụy Tác và Linh Lung Thiên bay vòng quanh Luân hồi tháp, không ngừng gom pháp bảo, nạp bảo nang, thậm chí manh vỡ thi thể tu sĩ, kim đơn, pháp bảo dưới đất lên.
Không đầy nửa tuần hương, mọi thứ có giá trị mọi tu sĩ đánh rơi quanh Luân hồi tháp đều bị Ngụy Tác và Linh Lung Thiên gom sạch, Ngụy Tác phát động Động Hư bộ pháp khuất bóng vào thinh không đầy rẫy khí tức đáng sợ. Bạn đang đọc truyện được lấy tại Truyenyy chấm cơm.
...
"Cái gì, có tiên khí xuất thế, lọt vào tay Vũ Hóa thế gia!"
"Hoàng Phủ thế gia và Đại Hàn cung, Vũ Hóa thế gia ngầm liên thủ, nhân cơ hội tìm bảo vật mà diệt Chân Lôi tông? Chân Lôi tông tông chủ Lôi Sất thần quân đã chết?"
"Chân Lôi tông mất thần huyền đại năng rồi..."
Một ngày sau, tin tức kinh thiên động địa lan khắp Tịch Hàn đại lục, Chân Lôi tông thần huyền đại năng mất mạng, tiên khí xuất thế lọt vào tay Vũ Hóa thế gia.
"Đại Hàn cung cung chủ cũng chết, cả Hoàng Phủ gia chủ..."
Không lâu sau, một tin khác lan đi với tốc độ càng kinh nhân, rằng Đại Hàn cung cung chủ Mộ Dung Tú và Hoàng Phủ gia chủ, nhân vật đỉnh nhọn của lưỡng đại thế lực đều mất mạng. Tin đồn ra nhưng hai nhân vật đỉnh nhọn của Đại Hàn cung và Hoàng Phủ thế gia không hiện thân càng chứng tỏ tin tức là thật.
"Tin lúc trước khẳng định do Cực Âm lão quỷ truyền ra! Tin sau khẳng định do thanh niên đó truyền ra! Không thì Cực Âm lão đạo không thể biết cụ thể bao nhiêu người chết!"
Trong một bạch ngọc các lâu bay trên không, Vũ Hóa Ứng Thiên xếp bằng, thân thể cơ hồ sắp nối liền, hắc sắc huyết mạch thần văn bị luyện hóa chỉ còn không đầy một phần ba.
"Truyền tin ra, tiên khí lọt vào tay thanh niên đó, ngã Vũ Hóa thế gia cũng treo thưởng, nói là đệ đệ của cũng bị y đánh lén mất mạng, vì muốn xem tiên khí có lọt vào tay thanh niên đó không mà chết trong tay y, không thì Vũ Hóa thế gia sẽ thành cái đích cho thiên hạ nhòm vào, thậm chí bị siêu cấp thế lực và đại năng của đại lục nhắm vào!"
Phía dưới Vũ Hóa Ứng Thiên là ba mươi tu sĩ, toàn bộ là những nhân vật trọng yếu của Vũ Hóa thế gia, Vũ Hóa Ứng Thiên hạ lệnh, sắc mặt cực kỳ âm trầm, gần như gầm lên.

Chương 945: Rốt cuộc là ai hại ta

"Lợi hại thật, không ngờ ta mới thành thần thông đã gặp đối thủ như thế, suýt nữa không thoát được." Trong một gian tĩnh thất, thanh niên thần bí được Hoang tộc truyền thừa, mặc pháp y rực rỡ mở mắt, phun ra ngũ sắc trọc khí, có vẻ sau khi bị Ngụy Tác đả thương, đến giò y mới liệu thương xong.
"Trước mắt ta không đối phó nổi y, bất quá ta được truyền thừa thế này, tương lai không lo không có cơ hội thu thập y... Hoang tộc... y nói tu sĩ có lam sắc cự tí tu sĩ, có vẻ không sai, cũng nên đến Vân Linh đại lục..."
Hoa y thanh niên thần bí phun ra một ngụm trọc khí, liệu thương xong thì lẩm bẩm, rõ ràng y muốn đối phó Ngụy Tác nhưng sợ không nổi, định đến Vân Linh đại lục tìm thanh niên thần bí tên Lâm Phong Hoa để cướp đoạt.
"Cũng tốt, đến Vân Linh đại lục vơ vét những thứ để tu luyện." Hoa y thanh niên đứng dậy, lướt ra ngoài tĩnh thất.
Gian tĩnh thất này tọa lạc trong một ngoi nhà có băng tráo bao quanh, bên ngoài là ngôi thành mênh mông, lạnh hơn nhiều Ngưng Thúy thành, khắp nơi toàn là băng trụ, hơi thở ra cũng đóng băng ngay.
Cách chỗ hoa y thanh niên thần bí không xa là một tập thị nhiệt náo phi phàm, có nhiều gian hàng bằng da thú dựng lên, tu sĩ ra vào không ngớt.
"Cái gì, Đại Hàn cung cung chủ và Hoàng Phủ gia chủ, cả thiên tài tu sĩ Vũ Hóa Nhược Tinh của Vũ Hóa thế gia đều bị y dùng cổ đế thi đánh lén mà chết? Cực đạo tiên binh lọt vào tay y chứ không phải Vũ Hóa thế gia ha?"
"Sao y lại có cổ đế thi?"
"Có phải Vũ Hóa thế gia đồn tin lung tung không?""Chắc không, Vũ Hóa Nhược Tinh chết thì Vũ Hóa thế gia không thể nói lung tung, Vũ Hóa thế gia treo thưởng kinh nhân như thế cơ mà, mọi tu sĩ lợi hại của họ, cả mấy lão tổ ai cũng tưởng đã chết đều xuất động, không thể sai được."
"Có không ít tu sĩ thấy thanh niên đó, không sai dược, chỉ không biết y đang ở đâu, lấy được tiên khí thì đổi lại là ta cũng ẩn trốn đi đã."
"Tiên khí, mấy nghìn năm chưa nghe nói có tiên khí xuất thế. Trời đất, tiên khí lọt vào tay ta thì tốt quá."
"Mơ đi, trừ phi ngươi chiến lực kinh thiên như Vũ Hóa Ứng Thiên, không thì chỉ tổ rước họa sát thân."
Mới rời chỗ ở, hoa y thanh niên ngẩn người, trong tập thị có nhiều tu sĩ đang bàn luận gì đó, hình như là việc kinh thiên động địa, hai chữ "Tiên khí" khiến y dỏng tai lên.
"Chư vị..." Thân ảnh hoa y thanh niên loáng lên, đến gần một hàng tụ tập mười mấy tu sĩ để hỏi rõ.
"À!"
Y vừa nói được hai chữ thì mười mấy tu sĩ đang nói văng bọt mép chợt sững người, cắm cổ chạy ngay. Cả chủ hàng cũng cuốn sạch mọi thứ chạy mất bóng, tứ bề không còn ai.
"Đây là sao hả?" Hoa y thanh niên tròn mắt.
Y càng không hiểu vì không chỉ mười mấy tu sĩ ở đây mà từ khắp tập thị chú ý thấy y thì đều biến hẳn sắc mặt, thoáng sau đã chạy hết, cả một khu chỉ còn gió lạnh lùa qua.
"Có phải y không?"
"Lại dám ngang nhiên xuất hiện? Lẽ nào y tự nhận mình thiên hạ vô địch?"
"Có phải chỉ giống thôi?"
"Không biết, dù chỉ giống nhau thì cũng sẽ có trò hay... đừng để đến nỗi chết mà không hiểu sao mình chết..."
Tiếng bàn luận lọt vào tai hoa y thanh niên.
"Sao lại có hình ta?"
Một tờ giấy trắng bay như lá khô trong tập thị trống trơn, rơi cách hoa y thanh niên không xa, y liếc qua tức thì kinh ngạc cực độ hút lên xem, đoạn càng ngẩn ra. Tờ giấy vẽ hình y, thần thức quét ra thì thấy trong tập thị còn mấy tờ như thế.
Hoa y thanh niên ngu xuẩn đến đâu cũng biết là có việc liên quan đến mình xảy ra.
Y hít sâu một hơi, đuổi theo mấy tu sĩ để hỏi rõ.
Thân ảnh y vừa lướt lên tầng không thì trong tòa thành mênh mông huyền băng có mấy chục đạo xung thiên quang diễm để truyền tin bừng lên.
Vù!
Đồng thời, một đạo lục sắc quang diễm từ điện vũ gần đó bắn tới.
Một mặc trung niên tu sĩ đả mặc lục sắc bì bào đánh xong là chạy, tu vi tựa hồ chỉ Phân niệm tứ trọng, nhưng không hiểu có phi độn dị bảo gì mà tốc độ cực kỳ kinh nhân.
"Thật ra là sao?"
Hoa y thanh niên càng không hiểu, ai xuất hiện cũng công kích y. "Chát!" Y phát ra một đạo quang hoa rực rõ đánh tan lục sắc quang diễm, đồng thời mắt bắn thần quang cả thước.
"A!"
Trung niên tu sĩ cách mấy trăm trượng đột nhiên kêu lên thê thảm, rớt phịch xuống.
"Song mục phát thần quang... khiến người ta không thể đỡ nổi, quả nhiên là y!"
"Trời đất, y dám nghênh ngang ra mặt ở đây."
Nhiều tu sĩ ngoài xa tỏ vẻ không dám tin.
"Thật ra là sao, vì cớ gì ngươi đột nhiên đánh lén ta!" Hoa y thanh niên lao đến chỗ trung niên tu sĩ rơi xuống hỏi, y không hạ thủ quá nặng, chỉ buộc trung niên tu sĩ không thể động dụng thuật pháp.
"Đừng giết ta, ta chỉ vì phần thưởng thôi!" Trung niên tu sĩ ôm đầu kêu lên.
"Thưởng cái gì?" Hoa y thanh niên càng nghi hoặc.
"Oành!"
Lại có ba đạo khí tức Kim đơn đại tu sĩ bừng lên. Ba dải quang hoa chói lòa từ ba hướng đổ tới hoa y thanh niên.
"Kim đơn đại tu sĩ xuất thủ, mau, cùng xông lên!"
Ba đạo quang hoa lóe lên, ít nhất năm, sáu mươi đạo quang hoa từ các góc lao vào hoa y thanh niên.
Hoa y thanh niên nhợt nhạt mặt mày, ngần ấy người động thủ phát ra uy năng, y khó ngạnh tiếp. "Chát!" Y không dám đứng lại bức hỏi trung niên tu sĩ, liên tục phi độn, tránh khỏi một Kim đơn đại tu sĩ công kích, mắt lại ánh lên thần quang, hất một Kim đơn tu sĩ mặc hắc y chạy vào một cửa tiệm kêu lên thê thảm rơi xuống.
"Các ngươi sao thế hả?"
Hoa y thanh niên không hiểu đầu cua tai nheo gì kêu lên, "Ta và các ngươi vô oán vô cừu, ta chỉ là tu sĩ ngoại lai, các ngươi còn công kích thì đừng trách ta hạ trọng thủ!"
"Ngươi không biết? Ngươi cướp một món tiên khí, khiến Hoàng Phủ gia chủ, Đại Hàn cung cung chủ, Vũ Hóa Nhược Tinh mất mạng mà còn dám nghênh ngang xuất hiện tại Huyền Băng thành."
"Lẽ nào ngươi không biết Vũ Hóa thế gia và Đại Hàn cung, Hoàng Phủ thế gia đã treo phần thưởng kinh nhân? Tu sĩ chỉ cần công kích ngươi sẽ được trả không ít linh thạch?"
"Nếu đả thương ngươi sẽ được một món đạo giai pháp bảo!" Nhiều tu sĩ kêu to, cho rằng hoa y thanh niên biết mà cố ý hỏi.
"Oành!"
"Oành!"
"Đừng để y chạy!" Ngôi thành này ít nhất có hơn trăm vạn tu sĩ cư trú, không thiếu cao giai tu sĩ, mé đông lại có hai dải khí tức dấy lên.
"Ngươi dám xuất hiện tại Huyền Băng thành, lẽ nào coi Đại Hàn cung không ra gì?"
Thinh không mé nang rung lên, băng điện khổng lồ bay lên cao, ít nhất có bốn, năm tiếng gầm già nua hùng hậu vang vọng thiên địa.
"Cái gì? Ta cướp một món tiên khí? Khiến Hoàng Phủ gia chủ, Đại Hàn cung cung chủ và Vũ Hóa Nhược Tinh của Vũ Hóa thế gia mất mạng?" Hoa y thanh niên tròn mắt.
"Cái gì hả! Không liên quan đến ta!"
Hoa y thanh niên hiểu ra kêu lên, trước mắt tối sầm, muốn khóc mà không có nước mắt. Y ở đây bế quan dưỡng thương, còn chưa ra ngoài mà lại cướp tiên khí, khiến ngần ấy đại nhân vật, Thần huyền tu sĩ chết. Thế là thế nào! Y hiểu vì sao ngần ấy mình thấy mình lại như thấy quỷ, đây là Huyền Băng thành, cách sơn môn Đại Hàn cung không xa, tương đương với cửa của Đại Hàn cung. Y hại chết cả cung chủ của đối phương, chỗ nào cũng có phần thường kinh nhân về mình mà y còn nghênh ngang xuất hiện ở đây, chả trách Đại Hàn cung điên cuồng. Nhưng y đã làm gì? Không hề làm gì kia!
"Các ngươi nhận nhầm người rồi!"
Tránh thêm đòn của một tu sĩ, hất lùi một Kim đơn tu sĩ trên nóc, hoa y thanh niên kêu to.
"Đừng kêu nữa, ai cũng nhận ra, cùng phối hợp nào. Ngươi tài cao mật lớn, bọn ta công kích vào bên cạnh, ngươi đừng khó dễ để bọn ta lĩnh thưởng." Mấy tu sĩ nói thế càng khiến hoa y tu sĩ trẻ tuổi suýt nữa trước mắt tối sầm, thổ huyết. Bạn đang đọc truyện tại Truyện FULL - www.Truyện FULL
"Mẹ nó chứ, kẻ nào hại ta hả!" Hoa y thanh niên kêu lên bi phẫn, cắm cổ chạy khỏi thành.
"Oa ha ha ha! Lần này phát tài rồi!" Cùng lúc đó, trong một gian tĩnh thất ở thành trì khác, vang lên tiếng lục bào lão đầu và Ngụy Tác đắc ý cười to.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau