THÔNG THIÊN CHI LỘ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thông thiên chi lộ - Chương 936 - Chương 940

Chương 936: Đứng cùng yêu thú

"Vù, vù, vù!"
Mỗi một đạo thần quang đều tốc độ cực kỳ kinh nhân, xé không khí ràn rạt.
"Keng!"
Ngụy Tác không hề do dự, chụp một đạo tử quang gần nhất, vang lên tiếng keng như chạm vào thần thiết.
"Đuổi theo đạo lục sắc hà quang bên trái! Phẩm giai vật đó cao nhất ở đây, ngang với thanh sắc cổ du đăng và cổ đồ của người, còn lại chỉ uy năng bán tiên khí!" Linh Lung Thiên không xuất thủ, giả thành người hầu chỉ có tu vi Phân niệm cảnh, mắt chợt lóe lên kim quang, nhìn rõ món tốt nhất trong mấy trăm đạo thần quang chói lòa này.
"Chát!"Ngụy Tác không nhìn xem tử quang là gì, phát động Dịch ích kiếm độn, cùng Linh Lung Thiên đuổi theo đạo lục sắc hà quang.
"Oành!"
Ngụy Tác vừa chụp lấy lục sắc hà quang thì cổ điện đột nhiên rung lên, như bay lên thất bại mà phải đứng lại, đồng thời bắn ra nghìn đạo tinh quang chỉ cỡ ngón tay cùng vô số hôi bạch sắc vụ khí, hòa cùng tinh quang với tốc độ kinh nhân tan đi bốn phương tám hướng.
"A!"
Cả Ngụy Tác và Linh Lung Thiên đều kinh hãi, mặc kệ pháp bảo mà lùi lại bỏ chạy.
Mỗi một đạo tinh quang đều không thể đón đỡ, may mà tốc độ không như ban nãy, thần thức của tất thảy còn kịp phản ứng, tránh kịp.
Ai nấy tránh khỏi, tinh quang quang trụ giáng vào bên ngoài Luân hồi tháp, trực tiếp hất bay từng tảng đá.
Bên ngoài Luân hồi tháp khổng lồ xuất hiện hơn nghìn lỗ thủng, vô số đá vỡ phun ra.
"A!"
Bên trên Luân hồi tháp, tu sĩ trên kim sắc chiến thuyền của Chân Lôi tông không biết chuyện gì xảy ra, mới kêu lên kinh hãi thì ít nhất sáu, bảy chiến thuyền bị tinh quang đánh trúng.
Sáu, bảy kim sắc chiến thuyền sững lại rồi uy năng hủy diệt lan đi, cả chiến thuyền tan rã với tốc độ kinh nhân, chỉ vài tu sĩ kịp phản ứng mà đào thoát, còn lại tan theo con thuyền.
"Ầm!"
Sáu, bảy kim sắc chiến thuyền như lá khô bị cuốn tung đi, Luân hồi tháp sụp đổ vỏ ngoài, như ngọn núi sụp xuống.
Luân hồi tháp sụp đổ, làn sương xám bao trùm.
"Cương nha muội, thấy chưa!" Ngụy Tác rùng mình, cố thu liễm khí tức, khống chế chân nguyên còn năm phần, phát động Động Hư bộ pháp, lướt cách nền hoang sơn đi bốn, năm dặm. Trước mắt gã xám xịt, làn sương không có uy năng trí mệnh nhưng cũng như Hoàng Thiên diệt thức nhãn, có công hiệu cản trở thần thức và thị tuyến, gã toàn lực rải thần thức cũng chỉ bao được năm, sáu mươi trượng, đứng im rất có thể bị đánh lén.
"Chát!"
Vừa lướt đi thì vị trí gã đứng, hư không mãnh rung lên, thần uy kinh nhân va nhau khiến hư không suýt sụp đổ.
"Lôi Sất thần quân, tiểu tử của Hoàng Phủ thế gia dung hợp Sinh tử thư, cả Vũ Hóa Nhược Tinh, tất cả đều xuất thủ nhắm vào ngươi." Linh Lung Thiên mắt lóe kim quang, truyền âm cho Ngụy Tác.
"Vũ Hóa Nhược Tinh cũng xuất thủ, mẹ nó chứ, ta chưa đánh lén y mà y đánh lén ta." Ngụy Tác ấm ức.
Vũ Hóa Nhược Tinh chưa biết gã là người đoạt cổ đế thi, hiện tại đánh lén vì e dè hoặc đố kỵ thần thông của gã, không muốn trong lớp trẻ có thêm nhân vật tranh phong.
Lôi Sất thần quân và Hoàng Phủ thế gia là quan hệ liên minh, lúc này thừa cơ đánh lén cũng đúng, nhưng Vũ Hóa Nhược Tinh xuất thủ đánh lén thì gã rất bực mình.
"Cương nha muội, Vũ Hóa Nhược Tinh hiện tại ở đâu, ta đánh lén y!" Ngụy Tác truyền âm.
"Ai cũng thập phần giảo trá, liên tục biến ảo phương vị, đánh lén cũng khó trúng! Có thứ gì đó từ sau cổ điện đi ra! Thực lực không kém Thần huyền nhất trọng đại năng! Là yêu thú phong ấn trong thạch điện!", Linh Lung Thiên đột nhiên cả kinh, nói nhanh với Ngụy Tác.
"Cái gì, một hay hai con?" Ngụy Tác dựng tóc gáy, trong màn sương này phải nhờ vào Linh Lung Thiên chỉ dẫn dể đấu pháp thì thuật pháp khó nhắm chuẩn, nếu hai yêu thú thực lực sánh với thần huyền ập tới, gã và Linh Lung Thiên khó ứng phó.
Không ai dám phát động thuật pháp thử đánh tan hôi bạch sắc vụ khí, ai cũng có tính toán riêng nên không muốn để lộ phương vị cụ thểvì có thể bị đánh lén.
"Một, là một dải hôi sắc lưu quang, trông như một con trùng, áp sát lão bất tử Hoàng Phủ thế gia bị ngươi đả thương! Lão bất tử đó không nhận ra, hả..." Linh Lung Thiên chợt hít hơi lạnh.
"Xảy ra chuyện gì?" Ngụy Tác căn bản không thấy những người khác, khí tức yêu thú mà gã và Linh Lung Thiên vừa nói, lại nghe Linh Lung Thiên hít hơi lạnh thì gã cực kỳ khẩn trương hỏi.
"Ta chưa từng thấy yêu thú này nên không biết." Linh Lung Thiên nhe răng, ngữ khí hơi run, "Nó chui vào thân thể lão bất tử đó như đoạt xá! Hoàng Phủ gia chủ cách lão bất tử đó chỉ hơn mười trượng, cũng không phát hiện ra!"
"Đoạt xá chiếm cứ thân thể?" Ngụy Tác nhớ đến Hỗn nguyên thần oa trong Đại Hắc thiên điện, "Yêu thú tiến vào thân thể lão bất tử đó thì có gì dị thường không!" Gã hỏi tiếp.
"Không, cũng không thừa cơ đánh lén Hoàng Phủ gia chủ. Yêu thú này linh trí e là cực cao, không kém gì tu sĩ." Linh Lung Thiên hơi nheo mắt lại. Chỉ nó nhìn rõ còn không ai biết nên càng kinh hãi.
"Lẽ nào yêu thú này có thể hoàn toàn khống chế tu sĩ, như giả thành tu sĩ đó?" Ngụy Tác càng rợn tóc gáy, gã từ thần huyền tu vi giả thành Kim đơn tu sĩ để giả heo ăn cọp, nếu một con thần huyền cấp yêu thú cũng vậy thì quá đáng sợ. Ai biết được yêu thú khống chế một lão bất tử Kim đơn ngũ trọng hậu kỳ thì sẽ có biến hóa gì. Bạn đang đọc truyện được copy tại Truyện FULL
"..." Gã và Linh Lung Thiên càng lạnh mình vì làn xương xám đã tan, ai nấy đều hiện rõ, cả hai đều cho rằng yêu thú này linh trí cao kinh người, hoàn toàn biết nắm lấy thời cơ trong tích tắc.
"Tiểu tử, không sao là được rồi, chúng đều tồi tệ, vừa nãy khẳng định không ít kẻ đánh lén người." Cực Âm thần quân vốn cực kỳ kinh nghi bất định, định bỏ chạy nhưng thấy Ngụy Tác và Linh Lung Thiên an toàn thì tỏ vẻ kinh hỉ lao nhanh tới.
"Không hề lộ dấu vết?!" Ngụy Tác mặc kệ Cực Âm thần quân, mục quang bình tĩnh như thường liếc lão bất tử đó, gã rùn mình vì không chỉ bề ngoài không đổi mà tử sắc và xích sắc thần quang từ lỗ mũi phun ra cũng thế, với thần thức của gã cũng không thấy khí tức có gì lạ.
"Các vị lấy pháp bảo chụp được ra, chia theo ước định." Hoàng Phủ gia chủ không biết gì nên bảo Ngụy Tác, "Ta thấy ngươi chụp được một đạo tử quang và một đạo lục hà, giao ra đi."
"Hả... Đây là yêu thú hay tu sĩ đoạt xá." Mục quang Ngụy Tác không dừng lâu trên mình lão bất tử đó, cũng không đổi sắc, nhưng "Lão bất tử" như cảm giác được, lúc nhìn gã thì khiến gã lạnh mình là "Lão bất tử" ngầm thể hiện, đôi mắt vàng đục loáng lên tơ đen như lông tơ, đầy quỷ dị xen lẫn uy hiếp. Yêu thú vô danh này quá đáng sợ, không biết còn con nào ẩn mình nữa không.
"Muốn bọn ta giao ra cũng được, tất cả lấy hết ra đi." Cực Âm thần quân thấy Ngụy Tác im lặng thì tưởng gã không đành giao ra nên nói thế, đồng thời truyền âm, "Tiểu tử, không nên xung động vì tham tâm nhất thời, không thì hai phe kia sẽ ra tay với chúng ta, chúng ta cứ tranh thủ thu được bao nhiêu thì thu tồi tìm cơ hội trực tiếp đào tẩu."
"Được." Vũ Hóa Ứng Thiên không hề phát hiện "Lão bất tử" đó có gì khác, liếc cổ điện trên đỉnh núi, gật đầu, "Cùng lấy thứ giành được ra đi." Trước mặt y rực quang hoa, ngưng thành cảnh tượng mấy trăm kiện pháp bảo bay ra.
Mọi pháp bảo, mọi tu sĩ hiện rõ vị trí.
"Hoàng Phủ gia chủ nhắm vào ta... để y đứng cùng yêu thú." Ngụy Tác hít sâu một hơi, trấn định tâm thần, truyền âm cho Linh Lung Thiên rồi nhìn hai thứ lấy được. Yêu thú này chỉ gã và Linh Lung Thiên phát hiện, thử đang ở cạnh Hoàng Phủ gia chủ, không nói ra sẽ có lợi hơn.

Chương 937: Bên trong cổ điện

Trong tay Ngụy Tác là một thanh ngọc thủ trạc, thứ phát ra tử quang là một thanh chủy thủ.
Thanh ngọc thủ trạc bóng loáng, không có phù văn, trông như một đầm nước xanh, làn sáng khiến nó nhuộm màu xanh biếc.
Tử sắc chủy thủ do tinh thạch đặc biệt luyện chế, có vân như phượng hoàng xòe lông, phát ra tử quang mê người, tinh trí dị thường.
"Uy năng vật này thập phần kinh nhân, nếu đủ thần thông kinh nhân khắc thần vào tế luyện lại, khẳng định sẽ thành tiên khí."
Ngụy Tác và Linh Lung Thiên nhìn nhau, hiểu ý đối phương.
Chủy thủ đối với hai người không là gì, chỉ huyền giai hạ phẩm pháp bảo, nhưng thanh ngọc thủ trạc thập phần bất phàm, chất liệu ngọc thạch sánh với thần thiết, chỉ nguyên ngọc thạch và pháp trận đã không kém gì uy năng thanh sắc cổ du đăng, khẳng định do thiên địa chí bảo luyện chế thành, thập phần kinh nhân
"Giao hết ra đi." Hoàng Phủ gia chủ lấy ra bốn đạo quang hoa, đồng thời lại hừ lạnh với Ngụy Tác bức gã giao ra.Ngụy Tác không đổi sắc vung tay, lấy thanh sắc ngọc trạc và tử sắc chủy thủ ra, hai thứ này không đáng cho gã liều mạng, đến cuối lại không biết sẽ về tay ai.
"Đây là một món trọng bảo uy năng gần đạt tiên khí."
"Tiểu tử này lấy được thứ đó cơ à!"
Thanh sắc ngọc trạc hiện ra, cơ hồ mọi tu sĩ tại trường đều chú ý, ánh xanh như đầm nước hoàn toàn áp chế các pháp bảo khác.
Rất nhanh, tất cả đều lấy ra pháp bảo, kim sắc chiến thuyền của Chân Lôi tông ở ngoài lấy udowjc gì cũng giao ra, mấy trăm pháp bảo lóe thần quang khiến người ta thèm muốn, phần lớn pháp bảo đều bất phàm, gần một nửa thậm chí không cần chân nguyên bao lấy cũng tự lơ lửng trên không, đầy linh tính.
Mấy trăm pháp bảo này khác nhau, không món nào giống hệt, có thạch tiễn cổ kính mũi vuông, có pháp y rực quang hoa do mấy chục loại lông vũ chế thành, có cái chậu đỏ rực thần hỏa, có ngọn giáo bằng xương trắng nhởn... Bạn đang đọc truyện được lấy tại Truyenyy chấm cơm.
"Còn thiếu một món."
Vũ Hóa Ứng Thiên liếc xéo Cực Âm thần quân.
"Mẹ nó chứ, phải rõ thế hả." Cực Âm thần quân mắng thầm nhưng tỏ vẻ bối rối, "A, đúng rồi, quên mất một món được thu vào nạp bảo nang."
"Lão quỷ này gian hoạt quá," nhiều người mắng thầm, Cực Âm thần quân lấy một viên châu tử phát ra hồng sắc hà quang ngưng thành hình cung điện, lớn cỡ trắng chim câu, là bảo vật uy năng đạt đến bán tiên giai.
"Chư vị, phân chia thế nào? Không thể cào bằng chứ, của mỗ và vị tiểu hữu này không thể cung cấp những thứ khác, chỉ tinh là một món?" Cực Âm thần quân mặt dày hết cỡ, ra vẻ như không hỏi.
"Giá trị thì ai cũng rõ, bán tiên bằng năm huyền giai pháp bảo, gần đạt tiên khí thì mười món, được chưa?" Lôi Sất thần quân cười lạnh.
"Mỗ không có ý kiến." Vũ Hóa Ứng Thiên nhạt giọng.
"Ai chọn đầu tiên?" Cực Âm thần quân hỏi.
"Nơi này do Chân Lôi tông và Hoàng Phủ thế gia phát hiện đầu tiên nên Lôi tông chủ và Hoàng Phủ gia chủ chọn trước, tiếp đó bọn tại hạ rồi các vị, lần sau ngược lại." Vũ Hóa Ứng Thiên liếc Cực Âm thần quân và Ngụy Tác: "Cực Âm thần quân thấy thế nào?"
"Dù gì bọn mỗ cũng dến thứ hai, lão phu lén đến đây còn sớm hơn hai người." Cực Âm thần quân nói khiến không ít người trợn tròng trắng bảo lão đầu này là gian thương, hoàn toàn không có phong phạm thần huyền đại năng.
"Được, để tại hạ chọn đầu tiên." Vũ Hóa Ứng Thiên nhạt giọng, mục quang nhìn lên nóc cổ điện, tựa hồ không quan tâm những thứ này.
Hôi bạch sắc vụ khí trên đỉnh núi đã tan, cổ điện lộ ra vuông vắn, do cổ đồng sắc tinh kim chế thành, bên trong sâu thẳm, có Hoang cổ khí tức phát ra.
Cực Âm thần quân trợn tròng trắng, không nói gì.
"Bọn ta chọn thứ này." Hoàng Phủ gia chủ xuất thủ, trực tiếp hút thanh ngọc thủ trạc Ngụy Tác giao ra, đồng thời cười lạnh.
"Lão tặc này có một thứ không biết là gì cạnh mình mà còn đắc ý," Ngụy Tác liếc "Lão bất tử", hơi rợn tóc gáy, Hoàng Phủ gia chủ muốn giở trò gì thì gã cũng không giận, chỉ thấy lão có một "Lão bất tử" như thế đứng cạnh thì kết quả sẽ không ra gì.
"Tiểu tử, đến lượt chúng ta, nhìn cho kỹ, đừng chọn thứ không đáng giá linh thạch." Cực Âm thần quân truyền âm cho Ngụy Tác, vội vàng thu lại viên ngọc phát ra hồng sắc hà quang vừa giao ra.
Ngụy Tác bình tĩnh như thường, chụp lấy một tấm hoàng sắc pháp y như mây gầm, nam tu nữ tu đều mặc được, toát ra thần huyền khí tức, chắc dothượng cổ thần huyền đại năng luyện chế, tuy linh quang bất không mạnh nhưng có uy năng phòng ngự bán tiên giai, đối với Ngụy Tác cùng bọn Cơ Nhã thì pháp bảo lợi hại không thiếu, nhưng thượng giai pháp y không nhiều, thành ra rất hữu dụng.
"Được, nhãn quang tiểu tử không tệ, xem ra không cần nói nhiều." Cực Âm thần quân thấy Ngụy Tác lấy ra pháp y, thầm truyền âm.
Trong mấy trăm pháp bảo này, chỉ thanh ngọc thủ trạc gần đạt tiên khí và mấy món bán tiên khí ra, còn lại đều là huyền giai và đạo giai cho đến linh giai pháp bảo, tiếp đó Vũ Hóa Ứng Thiên bất động, Vũ Hóa Nhược Tinh không chọn bán tiên khí mà chọn mười huyền giai pháp bảo, đến lượt bọn gã, gã cũng chọn mười huyền giai pháp bảo.
"Tiểu tử đáng chết đó nhãn quang độc thật, giá mà chọc mù được mắt hắn." Cực Âm thần quân bực mình vì Vũ Hóa Nhược Tinh cơ hồ còn hết đồ tốt trong số huyền giai pháp bảo.
"Lấy nguyệt nhận pháp bảo cho ta, tinh kim của nó hữu dụng với ta," Linh Lung Thiên truyền âm, Ngụy Tác không ngần ngừ chụp lấy pháp bảo hình trăng cong, đúc bằng nguyệt bạch sắc tinh kim lên, hàn khí lạnh lẽo, uy năng bán tiên khí.
Cực Âm thần quân thu lại bán tiên giai bạch sắc ngọc bội có thể kích phát phòng ngự linh quang quang mạc.
Đã thỏa thuận trước Ngụy Tác và Cực Âm thần quân cộng lại chỉ được hai phần nên cả hai coi như khách qua đường, không còn tư cách lấy bảo vật, trơ mắt nhìn Vũ Hóa thế gia và Chân Lôi tông phân chia đại bộ phận pháp bảo.
"Tốt nhất là chúng trúng cấm chế, chết mất vài tên, như thế chúngta sẽ có tư cách đòi chia tiếp." Mấy trăm pháp bảo này tệ nhất cũng linh giai trung phẩm trở lên, đối với môn hạ đệ tử thập phần hữu dụng, sẽ đề thăng thực lực chỉnh thể cho tông môn, Cực Âm thần quân rất thèm muốn nên lẩm bẩm.
"Đi."
Phân chia pháp bảo xong, đi về phía cổ điện.
Ngụy Tác và Linh Lung Thiên rất ăn rơ, cách xa Hoàng Phủ gia chủ và Lôi Sất thần quân, còn cách Vũ Hóa Ứng Thiên và Vũ Hóa Nhược Tinh nhưng "Lão bất tử" đó khiến cả hai rùng mình, hiện tại Lôi Sất thần quân và Hoàng Phủ Sát Thần đang ở cạnh "Lão bất tử" nhưng không ai biết lão bị yêu thú khống chế.
Ai cũng có lòng riêng tư, trầm mặc đến trước cổ điện.
Cổ điện mênh mông lạnh lẽo, không có cửa vào, khí tức lạnh lẽo phát ra.
"Tiểu tử này."
Cực Âm thần quân giận xì khói, tra xét cổ điện một vòng xong Vũ Hóa Ứng Thiên không nói gì, lại một đạo hắc quang phát ra, nhắm vào một góc đổ nát của cổ điện.
"Cách."
Nhưng lần này cổ điện không có gì kích phát, không có cực đạo thần uy hất tung tất cả, uy năng xung kích của Vũ Hóa Ứng Thiên khiến một góc cổ điện tan vỡ, một lỗ thủng năm, sáu trượng xuất hiện.
Vũ Hóa Ứng Thiên và Vũ Hóa Nhược Tinh nhìn nhau, cũng lướt vào.
"Mẹ nó chứ, tiểu tử, theo ta." Cực Âm thần quân do dự một chốc, sợ đồ tốt bị Vũ Hóa Ứng Thiên đắc thủ, nghiến răng đoạn truyền âm cho Ngụy Tác.
Bên trong trống trơn, không có đường hướng lên, như một đại điện, ánh sáng mờ mờ, ngổn ngang tinh trụ.
"Xoạt..."
Thấy thế, bọn Cực Âm thần quân hít hơi lạnh.
Trong cổ điện có một đài cao bằng hôi sắc ngọc thạch, có một tầng có quang hoa màu xám lưu chuyển, thập phần thần bí, bên trong có một thân ảnh xếp bằng phát ra khí tức khiến tất cả rùng mình.

Chương 938: Tiên khí chân chính xuất thế

Đài cao bằng ngọc xám vượt hơn nền cổ điện mấy trượng, khí tức cực kỳ thương tang, quanh đó đầy bụi, thân ảnh xếp bằng tựa hồ dính đầy bụi, ngồi trong hôi quang tạo cảm giác nghẹt thở. "Thần huyền đại năng đó tọa hóa để lại chân thân hả?"
Ai nấy cả kinh, cổ điện trống trơn, chỉ có đài cao và thân ảnh, nền rải đầy tinh trụ vỡ và nguyên khí của pháp bảo vương lại, pháp bảo bay ra ban nãy vốn phong bế trong tinh trụ, nhìn kỹ thì trong điện trừ đài cao ra không còn pháp bảo nào.
"Linh dược cũng không có?"
Không ai dám yên tâm, có"Lão bất tử" đó nên thần thức Ngụy Tác khóa chặt mỗi người, cảm ứng được lão bất tử Chân Lôi tông đeo thanh đồng hạp tử thở dài thất vọng cực độ. Lão bất tử này còn không bao nhiêu thọ nguyên, đối với tha lão thì đề thăng linh dược thọ nguyên, ngăn cản kim đơn suy bại còn trọng yếu hơn bất kỳ pháp bảo nào, Luân hồi tháp thường có cao giai linh đơn nhưng Luân hồi tháp này không có một viên linh đơn nào.
A!
Đột nhiên, Cực Âm thần quân hít một hơi lạnh run lên, lùi lại hơn mười trượng, suýt nữa chạy khỏi khe nứt của cổ điện.
"Việc gì hả?"Vũ Hóa Nhược Tinh trầm giọng hỏi, Cực Âm thần quân làm thế khiến tất cả rùng mình. "Ta thấy mắt y phát quang!" Cực Âm thần quân toát mồ hôi lạnh, mặt nhợt đi. Mục quang y nhìn thân ảnh chằm chằm.
Ai cũng lạnh buốt trong lòng, Vũ Hóa Ứng Thiên cũng phải lùi lại một bước, dưới chân ánh lên hắc bạch lưỡng sắc thần quang.
Nhìn kỹ, thân ảnh xếp bằng không rõ ngũ quan, nhưng mắt ánh lên quang hoa, tựa hồ đang băng lãnh quan sát.
Thi thể thần huyền đại năng tọa hóa không còn sinh khí, nhưng ai cũng hiểu, dù chỉ còn thần niệm cũng có chiến lực đáng sợ.
"Không phải thần niệm còn lại, thân thể thần huyền đại này có pháp bảo kinh nhân!" Linh Lung Thiên cất giọng nói đầy chấn động, truyền âm cho Ngụy Tác đang rùng mình, "Khí tức rất đáng sợ, chắc là tiên khí!"
"Cái gì!" Ngụy Tác nín thở, thân thể hơi run lên.
Tiên khí!
Tông môn và tu sĩ Ngụy Tác đã gặp đều không có tiên khí.
Tiên khí sánh với Thần huyền tam trọng đại năng luyện thiên cấp thuật pháp dốc toàn lực, tu sĩ Thần huyền nhất trọng lưỡng trọng không thể chống nổi, tiên khí Thần huyền ngũ trọng điên phong đại năng sử dụng rất có khả năng là cực đạo tiên binh! Tiên khí tuyệt đối đủ khiến cho cả tu đạo giới dậy sóng!
Ở đây lại một món tiên khí xuất thế!
"Có chữ!"
Cùng lúc, mọi người lại thấy hôi sắc ngọc đài dưới thân ảnh có khắc nhiều chữ cổ. "Chắc là công pháp cùng thuật pháp mà thần huyền đại năng đó để lại!" Ngay cả Lôi Sất thần quân cũng tỏ rõ vẻ thèm thuồng.
"Vũ Hóa Ứng Thiên, ngươi định làm gì!" Cùng lúc, Lôi Sất thần quân đột nhiên quay lại, uy áp dâng lên ngút trời.
"Đừng khẩn trương, để ta dùng thuật pháp thử xem có thần niệm còn lại không." Vũ Hóa Ứng Thiên vẫn nhạt nhẽo, nhưng thần sắc ngưng trọng hẳn, hai ánh lên bạch sắc quang hoa. "Lần sau tuyệt đối cách xa tiểu tử này, không thì sớm muộn gì cũng bị y kéo xuống nước!" Vũ Hóa Ứng Thiên trực tiếp thi pháp, Cực Âm thần quân trợn tròng trắng, lẩm bẩm nhưng kêu thì kêu, lão không bước đi, chỉ hàng chữ cổ thoạt ẩn thoạt hiện trên hôi sắc ngọc đài đã khiến lão sáng mắt.
"Thần vương cuồng chiến quyết!"
"Tự chuyển thiên trấn ma pháp!"
"Gian thương, trên dó ghi một môn công pháp và một môn thuật pháp! Là cận chiến công pháp, cùng một môn thuật pháp trấn áp, đều là vô thượng cường pháp!... Y là một thần huyền đại năng cận chiến! Chắc cùng thời đại với ta, thế mà ta không biết có tu sĩ như thế..." Linh Lung Thiên có vẻ kinh hãi, nói với Ngụy Tác, nó nhìn rõ hàng chữ trên hôi sắc ngọc đài, "Tụ khí thiên cương... Linh nguyên hóa giáp..." Tiếp đó nó đọc từng câu kinh văn cho Ngụy Tác, đồng thời mục quang hơi lóe lên, ghi lại hình ảnh minh họa.
Ngụy Tác biết hai thiên cổ kinh Thần huyền ngũ trọng điên phong đại năng để lại phi phàm, nhưng hiện tại không đủ thời gian để Linh Lung Thiên đọc mấy lần cho gã nghe, nên cứ toàn tâm toàn ý ghi nhớ mỗi câu kinh văn nó đọc.
"Thật ra thế nào?" Lôi Sất thần quân hỏi Vũ Hóa Ứng Thiên, ai nấy đều nhìn vào Vũ Hóa Ứng Thiên, quang hoa như tấm gương của y đã tan, còn y không nói gì, cứ nhìn mãi thân ảnh xếp bằng ở trong.
Trừ Linh Lung Thiên, không ai biết chữ khắc trên hôi sắc ngọc đài, những chữ đó đều từ bảy vạn năm trước, là chữ từ thời đại của nó, dù nhìn rõ thì họ cũng không hiểu. Không ai biết rằng Linh Lung Thiên và Ngụy Tác đã nhớ nhanh hai thiên cổ kinh này. "Không nhận ra nhưng có cảm giác thập phần nguy hiểm." Vũ Hóa Ứng Thiên vẫn thản nhiên, quanh mình như tranh hắc bạch thủy mặc.
Lôi Sất thần quân và tu sĩ có thanh hoàng sắc thiểm điện quanh người, liếc lão bất tử đeo thanh sắc trường hạp đoạn lão bất tử không còn sống bao lâu đó đứng ra nói: "Lão phu nguyện ý mạo hiểm." Hiển nhiên Lôi Sất thần quân không tin lời Vũ Hóa Ứng Thiên.
"Không được, vạn nhất chạm phải cơ quan thì cúng ta xong hết." Vũ Hóa Ứng Thiên cự tuyệt, thái độ thập phần kiên quyết.
"Lẽ nào bọn mỗ phải nghe lời ngươi?" Lôi Sất thần quân cười lạnh, nhìn Cực Âm thần quân. "Đúng." Cực Âm thần quân cực kỳ gian hoạt, phụ họa: "Bọn ta và Lôi tông chủ cộng lại, đối phó các ngươi đâu thành vấn đề."
"Ta có cách vạn vô nhất thất tra xét thi thể đại năng đó. Các vị tin hay không, muốn liên thủ hay đối địch với tại hạ cũng được, ra ngoài đã rồi tính, động thủ ở đây không chỉ mất an toàn mà cón chất vỡ đài ngọc có cổ kinh." Vũ Hóa Ứng Thiên thần sắc thản nhiên nói, đoạn nhìn Lôi Sất thần quân và Cực Âm thần quân.
"Trong cổ điện cũng không còn gì nữa, vì cổ kinh trên ngọc đài này chúng ta khó tránh khỏi đấu một trận, chi bằng ra ngoài nói cho rõ." Vũ Hóa Nhược Tinh nhìn tất cả, cười lạnh.
"Được, chúng ta ra ngoài cổ điện nói cho rõ." Hoàng Phủ gia chủ cũng cười lạnh: "Hoàng Phủ thế gia và Chân Lôi tông tại đây không có chiến lực như hai ngươi."
"Ra ngoài thì tất cả cùng ra, tránh để ai đó giở trò." Hoàng Phủ gia chủ nhắm vào Ngụy Tác, thấy gã và Linh Lung Thiên không động chân thì quát to.
"Còn chút nữa, kéo dài thời gian!" Linh Lung Thiên truyền âm cho Ngụy Tác. Dù không lấy được tiên khícũng được hai cổ kinh hoàn chỉnh.
"Mỗ thấy không nên liên thủ cùng các vị, có lẽ nên cùng Vũ Hóa thế gia thì hơn. Liên thủ với họ thì khả năng diệt các ngươi càng lớn." Ngụy Tác mã thượng cười lạnh.
"Hay lắm, ngươi muốn nằm lại hả?" Hoàng Phủ gia chủ cười lạnh. Bạn đang đọc truyện được copy tại Truyện FULL
"Tiểu tử, muốn liên thủ với ai cũng ra ngoài đã, ở lại đây thì thành đích cho mũi dùi chĩa vào." Cực Âm thần quân cuống lên truyền âm cho Ngụy Tác.
"Đi thôi, ra ngoài rồi tính." Vũ Hóa Ứng Thiên liếc Ngụy Tác.
"Đi, có cơ hội thì đánh vỡ hôi sắc ngọc đài!" Ngụy Tác được Linh Lung Thiên truyền âm, nó nhìn rõ cả mười câu cuối, Ngụy Tác không nói gì mà nhìn Cực Âm thần quân, cùng lão lui ra rồi truyền âm cho Linh Lung Thiên.
Hai môn cổ kinh trong tay, chốc nữa xem có cơ hội đoạt tiên khí không đã, gã không muốn đối phương lấy được cổ kinh.
Vũ Hóa Ứng Thiên và Vũ Hóa Nhược Tinh vẫn đi đầu, cách cổ điện gần nghìn trượng mới dừng lại. "Vũ Hóa Ứng Thiên, ngươi bảo có cách vạn vô nhất thất tra xét thi thể đại năng, thật ra là cách gì, muốn bọn ta liều mạn cũng phải xem là cái gì đã chứ." Vũ Hóa Ứng Thiên dừng lại, Lôi Sất thần quân nheo mắt nói.
"Tại hạ thấy không còn tất yếu nữa." Vũ Hóa Ứng Thiên nói đoạn ngẩng lên, nhìn kim sắc chiến thuyền ngoài Luân hồi tháp.
"Chát!"
Cơ hồ lúc đó, bạch sắc quang đái đột nhiên từ hư không trút xuống kim sắc cổ chiến thuyền lớn nhất.
"Cách!"
Hàn khí kinh thiên địa tỏa đi, kim sắc cổ chiến đông thành đá, vỡ tan tành!
"A!"
Trong kim sắc cổ chiến thuyền, vô số tu sĩ Chân Lôi tông hãi hùng hô lên không biết xảy ra chuyện gì. "Các ngươi!" Lôi Sất thần quân biến sắc.

Chương 939: Trận chiến kinh nhân nhất tu đạo giới nghìn năm qua

"Ta..." Cực Âm thần quân suýt thổ huyết lùi lại.
"Chát!"
Đột ngột, khí tức bàng bạc từ hư không tràn ra, một linh quang quang tráo khổng lồ trùm xuống như cái bát trong suốt, bao lấy cả đỉnh núi.
Linh quang quang tráo này như một băng tráo, khí tức băng hàn cực độ, bề ngoài còn có cực quang kỳ dị lưu chuyển, uy năng cực kỳ kinh nhân.
"Tiểu tử, là Băng phách cực quang tráo của Đại Hàn cung, không xong rồi, lão tổ ta cả đời bắt nhạn lại bị nhạn mổ mù mắt, bị lừa rồi, phải liên thủ liều mạng mới ra được." Cực Âm thần quân thấy băng tráo chụp xuống, bao lấy mọi kim sắc chiến thuyền và bọn lão thì dừng lại, thập phần kinh hoảng đến gần Ngụy Tác và Linh Lung Thiên, truyền âm cho Ngụy Tác.
"Đại Hàn cung?" Ngụy Tác và Linh Lung Thiên nhìn nhau.Đòn ban nãy hàm chứa thần uy kinh nhân, trực tiếp hủy một kim sắc cổ chiến thuyền cùng mọi tu sĩ trên thuyền, chắc chắn có thần huyền đại năng nữa tới. Cực Âm thần quân nói vậy, cả hai hiểu ngay, lúc trước cổ truyền tống pháp trận của Vũ Hóa thế gia nối man hoang hoang nguyên Vân Linh đại lục với rìa Tịch Hàn đại lục nam bộ, Vũ Hóa thế gia định tiến công Vân Linh đại lục thì phải theo đường đó, Ngụy Tác và Linh Lung Thiên hoài nghi Vũ Hóa thế gia ngầm liên thủ với bá chủ Tịch Hàn đại lục nam bộ Đại Hàn cung, hiện tại quả nhiên là thật.
Người Đại Hàn cung e rằng cùn đến với bọn Vũ Hóa Ứng Thiên nhưng ngầm bố trí, định bắt ba ba trong chum! Ngần ấy người cùng tính toán, không ngờ từ đầu đã sa vào vẫy của Vũ Hóa thế gia va Đại Hàn cung.
"Ít nhất bốn, năm mươi ngươi đang bố trí một pháp trận, liên thủ thi pháp, uy năng Băng phách cực quang tráo e rằng hai chúng ta toàn lực xuất thủ mới khoét được một lỗ. Kẻ vừa thi pháp là tu sĩ Thần huyền tam trọng trung kỳ." Linh Lung Thiên ngầm truyền âm cho Ngụy Tác.
"Hoàng Phủ Ngữ Thiên, ngươi bày trò này để hại Chân Lôi tông?" Mọi kim sắc chiến thuyền loạng choạng, như ruồi nhặng mất đầu, Lôi Sất thần quân gầm lên.
Ba người Hoàng Phủ thế gia giữ khoảng cách với ba người Chân Lôi tông, đến gần Vũ Hóa Ứng Thiên và Vũ Hóa Nhược Tinh.
"Ta...!" Cực Âm thần quân nghe Lôi Sất thần quân quát thì nhận ra, sắc mặt càng khó coi, trước mắt tối sầm.
Ngụy Tác và Linh Lung Thiên bình tĩnh như thường, hiểu rõ tâm tình Cực Âm thần quân, hiện tại rõ ràng Hoàng Phủ thế gia cùng phe Vũ Hóa thế gia và Đại Hàn cung, cả ba bày kết diệt Chân Lôi tông, Cực Âm thần quân tự chui vào vũng nước đục này. Nguồn truyện: Truyện FULL
"Lôi Sất thần quân, nếu quy thuận rồi để bọn mỗ hạ cấm chế, chúng ta có lẽ sẽ tạo ra cơ nghiệp thiên cổ chưa từng có." Bạch sắc thân ảnh xuất hiện trên hư không, đi qua Băng phách hàn quang tráo.
Thần huyền đại năng bị Linh Lung Thiên nhìn ra từ nãy nãy mặc pháp y lông cừu trắng, mặt chừng hai mươi tuổi, mày kiếm mắt sao, thậm chí còn anh tuấn hơn Vũ Hóa Nhược Tinh mấy phần nhưng trông lạnh băng, thần văn trong suốt bao quanh người, khiến không khí không ngừng dấy lên băng hoa, không ngừng rơi xuống. Da y lộ ra ngoài cũng gần như trong suốt, toát lên hàn khí như một khối huyền băng.
"Cực Âm lão quỷ, muốn bị chúng hạ cấm chế hả?" Lôi Sất thần quân liếc Cực Âm thần quân, đỉnh đầu không ngừng lóe chớp, lôi hải lan rộng.
"Không liên quan đến ta, ta không thấy gì." Cực Âm thần quân không hề có phong phạm cao thủ, muốn khóc mà không có nước mắt, nhưng thấy thần huyền đại năng mới hiện thân và bọn Vũ Hóa Ứng Thiên không nghe lời mình thì sầm mặt, "Mộ Dung Tú, đùa quá đà rồi đấy."
"Chân Lôi tông có một linh thạch khoáng mạch, đã khai thác nửa năm... Bọn ta cần linh thạch khoáng mạch đó, không ngờ ngươi lại tự chui vào." Thần huyền đại năng mới hiện thân, lạnh như băng sơn liếc Cực Âm thần quân. Thần huyền đại năng của Đại Hàn cung này cực kỳ lãnh ngạo, nhưng trong mắt còn có tình cảm, không như Hoàng Phủ Sát Thần đã dung hợp Sinh tử thư, hoàn toàn là một món pháp bảo do bạch sắc ngọc thạch khắc thành.
"Tiểu tử, đây là Đại Hàn cung cung chủ Mộ Dung Tú, ba phe kia bày trò, xem ra không định tha chúng ta, đành cùng Chân Lôi tông liên thủ mới may ra thoát được, thế nào?" Cực Âm thần quân truyền âm với Ngụy Tác, đồng thời đến gần Lôi Sất thần quân, rõ ràng lão cho rằng thực lực Lôi Sất thần quân hơn nhiều Ngụy Tác và Linh Lung Thiên.
"Tiểu tử, còn dám ngông cuồng hả? Chốc nữa ta sẽ cho ngươi biết thế nào là sống không bằng chết!" Hoàng Phủ gia chủ đứng sau lưng Hoàng Phủ Sát Thần như tượng bạch sắc ngọc thạch, cười lạnh với Ngụy Tác.
"Lôi Sất lão quỷ, chốc nữa ta cầm chân Mộ Dung Tú, ngươi chặn Vũ Hóa Ứng Thiên, tiểu tử, thuật pháp cuản gươi cổ quái, cầm chân quái vật của Hoàng Phủ thế gia."Cực Âm thần quân truyền âm cho Ngụy Tác và Lôi Sất thần quân, "còn có cầm chân được Vũ Hóa Nhược Tinh và phá thủng Băng phách cực quang tráo không thì trông vào, Lôi Sất lão quỷ ngươi sắp xếp."
"Được." Ngụy Tác và Linh Lung Thiên nhìn nhau, truyền âm đáp.
"Lão bất tử" đó không làm gì, dù gã và Linh Lung Thiên bạo lộ thực lực, cộng thêm Cực Âm thần quân và Lôi Sất thần quân đối phó bốn thần huyền của đối phương cũng không chiếm nổi thượng phong. Ai biết "lão bất tử" đó có đối phó bọn gã không.
Tình thế này, rõ ràng thoát thân đã rồi tính.
"Sắp biến thiên rồi… hôm nay sẽ có hai thần huyền và một thiên tài tu sĩ tự thấy mình kinh tài tuyệt diễm mất mạng." Hoàng Phủ gia chủ đắc ý, nhìn bọn Ngụy Tác cười lạnh.
Áp lực nghẹt thở lan ra, ai cũng biết một trường đại chiến sắp bạo phát, ngần ấy thần huyền đại năng cùng giao chiến, dù là ở tu đạo giới Tịch Hàn đại lục, Vân Linh đại lục hay Thiên Huyền đại lục cũng hơn nghìn năm chưa từng xuất hiện.
"Chát!"
Ai cũng chờ đợi, không ai muốn động thủ đầu tiên nhưng sau tích tắc đó, cơ hồ mọi Thần huyền tu sĩ, lão bất tử đồng thời phát ra khí tức kinh nhân nhất.
Hắc bạch lưỡng sắc thần quang như vạch giữa thiên địa, một ngọn núi do hắc sắc thần văn ngưng thành và thần quang như tờ giấy đồng thời từ Vũ Hóa Ứng Thiên bắn ra.
"Oành!"
Đồng thời, mọi lỗ chân lông của Lôi Sất thần quân đều bắn ra lôi quang, tthân thể cơ hồ biến thành thế giới của sấm chớp, lôi quang từ cả thất khiếu và mỗi một lỗ chân lông đều biến thành nhất thiểm điện tiểu long, tụ lại đấu với thần uy xung kích của Vũ Hóa Ứng Thiên.
"Vù!"
Ngụy Tác toàn lực phát động Duy ngã tâm kiếm, thanh sắc kiếm khí chém vào Vũ Hóa Nhược Tinh ở xa nhất, gã không có hảo cảm gì với kẻ đánh lén mình lúc trước, toàn lực kích phát Duy ngã tâm kiếm nên uy năng không kém gì Đại đề tu di, gã cũng không yên tâm rằng người Chân Lôi tông có thể cầm chân Vũ Hóa Nhược Tinh.
"Ngươi như thế cũng xứng là gia chủ?" Đồng thời, gã toàn lực phát động Đại thừa pháp âm, trấn áp Hoàng Phủ Sát Thần.
"Chát!"
Như hai thần vương cự chùy va nhau, Lôi Sất thần quân thập phần mạnh mẽ, tuy nhục thân nứt ra nhưng bừng lên một biển chớp lóe hình rồng, chặn đứng hắc bạch thiên địa do Vũ Hóa Ứng Thiên có tu vi cao hơn phát ra.
"Phụt!"
Hoàng Phủ Sát Thần không thể kích phát thần uy Sinh tử thư, thân thể văng ngược lại, mũi và mắt đều rỉ máu.
"Oành!"
Tu sĩ Chân Lôi tông trên kim sắc chiến thuyền và tu sĩ có thanh hoàng sắc lôi quang quanh mình, phát ra đòn mạnh nhất, vô số quang hoa tụ thành quang trụ xung kích Băng phách cực quang tráo sau lưng Lôi Sất thần quân, tạo được một lỗ hổng đường kính mấy chục trượng.
"Cực Âm lão quỷ!"
Chiến cục này vốn theo kế hoạch của phe Ngụy Tác nhưng bọn gã đều biến sắc, Ngụy Tác và Linh Lung Thiên suýt thổ huyết.
Kế hoạch động thủ này vốn do Cực Âm thần quân vẽ ra, vốn phải là lão toàn lực cầm chân Đại Hàn cung cung chủ Mộ Dung Tú, như thế sẽ cùng tiến cùng thoái, bạo phát chiến lực mạnh nhất để chạy trốn sẽ càng an toàn, còn như nắm cát rời thì rất có thể sẽ bị chia cắt. Nhưng không ai ngờ Cực Âm thần quân không xuất thủ với Mộ Dung Tú, rú lên rồi kích phát thần uy bao lấy mình, lão vào dòng chảy của Chân Lôi tông lao ra khỏi cực quang băng phách tráo.
Lão đầu giảo trá cực độ này lại khiến tất cả thành thuẫn bài để thừa cơ bỏ chạy, cả Ngụy Tác cũng không đủ mặt dày như thế.
"Chát!"
Cực hàn băng tuyết từ Mộ Dung Tú bắn ra, mỗi mảnh đều chứa băng sơn chi lực, nhắm vào bọn Ngụy Tác. Bốn, năm kim sắc chiến thuyền ở sau đông cứng, không tu sĩ nào thoát.
Đồng thời, Ngụy Tác và Linh Lung Thiên càng biến sắc vì lão bất tử đeo thanh đồng trường hạp cạnh Lôi Sất thần quân đột nhiên tế xuất cái hộp phát ra thần quang, xung kích vào Lôi Sất thần quân!

Chương 940: Thả Cổ đế thi ra

"Chát!"
Nửa thân thể Lôi Sất thần quân thành tro.
"Ầm!"
Thần huyền nguyên khí hàm chứa lôi quang kinh nhân từ thân thể còn lại của Lôi Sất thần quân bắn ra, kết thành thần huyền pháp tướng mặc kim sắc đế y, trong thần huyền pháp tướng là một biển sấm sét, từng dải bạch sắc thiểm điện chảy sau gáy thành tóc, trông cực kỳ kinh nhân.
Lôi Sất thần quân cũng luyện bí pháp, bị đánh nát nửa người nhưng không chết, có điều nguyên khí đại thương.
"Ngươi!"
Lôi Sất thần quân gầm lên với lão bất tử Chân Lôi tông đột nhiên đánh lén y, nhưng chưa kịp xuất thủ đối phó vì Mộ Dung Tú phát ra cực hàn băng tuyết đã ép tới.
"Đi thôi!"
Sắc mặt Ngụy Tác thập phần khó coi, chỉ muốn tóm Cực Âm thần quân ném vào đây, gã không hề do dự, trực tiếp phát động Động Hư bộ pháp, chỉ một bước là áp sát lỗ thủng của Băng phách cực quang tráo.
Mắt gã chợt lóe lên, trong óc xuất hiện quỹ tích rõ ràng.Không hề dừng lại, gã lại phát động Động Hư bộ pháp, lướt tới.
"Cách!"
Chỗ gã và Linh Lung Thiên đứng sụp xuống, hắc bạch lưỡng sắc thái cực đồ và hắc sắc thần văn từ khe nứt quay ngược lại va nhau, uy năng bắn ra khiến một kim sắc chiến thuyền đang bỏ chạy tan vỡ, vô số mảnh vỡ và huyết nhục rải khắp tầng không.
"À!"
Vũ Hóa Ứng Thiên và Vũ Hóa Nhược Tinh cũng ngạc nhiên, cả hai liên thủ ngăn cản Ngụy Tác và Linh Lung Thiên, nhưng không ngờ Ngụy Tác tránh được.
"Oành!" "Oành!" "Oành!"
Lôi Sất thần quân và Đại Hàn cung cung chủ Mộ Dung Tú đấu với nhau, thần uy không ngớt va chạm, một bên là biển chớp, một bên là băng tuyết thế giới, nhất thời khó phân thắng phụ.
"Chát!"
Bị Ngụy Tác đánh bay, Hoàng Phủ Sát Thần không chết mà được chữ cổ chói lòa bao bọc, đồng thời phát ra thần quang, đánh rụng quá nửa số kim sắc chiến thuyền trên không trung.
Ngần ấy thần huyền đại năng tề tụ, ngay cả Kim đơn đại tu sĩ cũng chỉ thành vật điểm xuyết, không thể ngăn được thần uy.
"Thế nào, định đuổi tận giết tuyệt hả? Ta muốn đi cũng không được?" Ngụy Tác lạnh lùng nhìn bọn Vũ Hóa Ứng Thiên, lại phát động Đại thừa pháp âm, trực tiếp trấn áp Vũ Hóa Nhược Tinh. Vũ Hóa Nhược Tinh lả kẻ gã ghét nhất ở đây, trừ Hoàng Phủ gia chủ, Hoàng Phủ gia chủ hiển nhiên không có sức uy hiếp như y.
"Choang"!
Sau tiếng nổ khẽ làm tan hết uy năng chảy ra, Vũ Hóa Nhược Tinh chỉ hơi lùi mấy trượng, trên mình xuất hiện một lớp chiến y do hoa sen bạc tổ thành, sáng ánh thần thiết, chảy ra ngân sắc thần văn như sóng nước.
Ngụy Tác và Linh Lung Thiên sầm mặt mắng thầm.
Vũ Hóa Nhược Tinh lại có chiến y này, rõ ràng do thần huyền đại năng dùng thượng cổ thần thiết rèn thành, có thể ngăn được quá nửa thần uy Đại thừa pháp âm.
"Không ngờ đạo thuật pháp của ngươi có uy năng này, chỉ thế màn gươi định thoát đi?" Vũ Hóa Nhược Tinh đứng trên không cười lạnh, khí tức và chiến y ngưng thành một thể, tấm áo luyện từ thượng cổ thần thiết tựa hồ là bản mệnh pháp bảo của y nên Linh Lung Thiên cũng không cảm tri được.
"Ngoan ngoãn bó tay chịu trói, giao thuật pháp ra ta sẽ chừa đường sống." Vũ Hóa Ứng Thiên lại bắn ra hắc sắc thần văn, ngăn cản Ngụy Tác thoát theo lỗ thủng của Băng phách cực quang tráo, đồng thời thân thể mang theo hắc bạch thiên địa lướt trên hư không, định trực tiếp trấn thủ chỗ đó.
"Chát!" Ngụy Tác định phát động Động Hư bộ pháp, vượt trước Vũ Hóa Ứng Thiên thì một dải chữ ánh sáng hình thành ép tới, buộc gã phải lui lại.
"Mẹ nó chứ!"
Sắc mặt Ngụy Tác và Linh Lung Thiên cực kỳ khó coi. Hai thần huyền đại năng và một quái vật sánh với Thần huyền tam trọng liên thủ thì cả hai không chống nổi, giờ ba thần huyền liên tiếp thi pháp đánh tới, gã không kịp phát ra Đại thừa pháp âm, không vì tốc độ thi pháp của gã không kém Vũ Hóa Ứng Thiên, cộng thêm Minh vương cảm ứng kinh cảm tri được quỹ tích thần uy đánh tới thì đã bị ép vào mà ngạnh tiếp.
Dù như thế, gã và Linh Lung Thiên cũng bị bức đến tơi tả, liên tục phát động Động Hư bộ pháp bỏ chạy, hơn nữa Vũ Hóa Nhược Tinh mặc thần thiết liên hoa chiến y đã trấn thủ trên nóc cổ điện, gã muốn thừa cơ phá hoại hôi sắc ngọc đài cũng không được.
"Cùng lắm đồng quy vu tận!" Ngụy Tác định tha cổ đế thi ra. "Lão bất tử" đó không động thủ, cứ co bên cạnh Hoàng Phủ gia chủ, ánh sáng hình lông đen trong mắt ấp lóe, thập phần quỷ dị.
"Ta giúp ngươi thoát! Sau này có cơ hội, mong ngươi giết sạch chúng!"
Dấu với Đại Hàn cung cung chủ Mộ Dung Tú khiến hư không rung lên, Lôi Sất thần quân đột nhiên bảo Ngụy Tác.
"Oành!"
Nhục thân, thần huyền pháp thân của Lôi Sất thần quân nổ tung, đột nhiên biến thành mấy trăm kim sắc thân ảnh, đi tới trên hư không rồi mờ dần, từ từ tan đi.
Thần huyền tam trọng đại năng đã lĩnh ngộ nguyên khí pháp tắc dốc sức, khí tức và đau đớn nhân khó tưởng tượng nổi rung lên.
"A!"
Đại Hàn cung cung chủ Mộ Dung Tú liên tục phát ra băng thiên tuyết địa, vốn chiếm thượng phong lại đột nhiên kêu lên, hoàn toàn không ngăn được thần uy, bị hất bay đi, xương ngực gãy nát.
"Trấn trụ cổ điện!"
Vũ Hóa Nhược Tinh gầm lên động trời, thần thiết liên hoa chiến y thượng rực ngân sắc thần văn hòa cùng hắc bạch thái cực đồ hình thành một vầng sáng, Hoàng Phủ Sát Thần có chữ cổ quấn quanh mình cũng thế, chặn được thần uy đổ vào cổ điện.
"Cút!"
Thần uy sau cùng của Lôi Sất thần quân nhắm vào bọn Vũ Hóa Ứng Thiên nhưng không đô vào Ngụy Tác, gã đột nhiên nổi giận, toàn lực nhắm Vũ Hóa Ứng Thiên phát ra một đạo Duy ngã tâm kiếm đoạn trực tiếp phát động Đại thừa pháp âm.
"Chát!"
Vũ Hóa Ứng Thiên không chặn thần uy sau chót của Lôi Sất thần quân, thần uy trực tiếp thấu vào hắc bạch thiên địa quanh y, y chỉ hơi run lên,không bị ảnh hưởng gì nhưng trong vòng mấy trăm dặm, mọi cây cỏ cổ thụ đều hóa thành tro.
"Phù!"
Vũ Hóa Ứng Thiên lại bị Ngụy Tác dùng Đại thừa pháp âm xung kích, mũi phun ra hắc bạch lưỡng sắc thần quang.
Y như thần vương trên hư không, không lùi bước vô số hắc sắc thần văn chặn đường Ngụy Tác. Bạn đang đọc truyện được copy tại Truyện FULL
"Chát!"
Ngụy Tác nhợt nhạt, tỏ vẻ kinh nộ dị thường, uy năng Động Hư bộ pháp bị Vũ Hóa Ứng Thiên cắt ngang, phải lùi lại
Lôi Sất thần quân liều mạng giúp gã thoát đi nhưng bị Vũ Hóa Ứng Thiên ngăn lại!
Mắt Ngụy Tác lóe lên, nhưng gã và Linh Lung Thiên chưa kịp làm gì thêm thì khí tức kinh nhân đột nhiên từ lưng núi bừng lên, đấu với thần uy của Lôi Sất thần quân khuếch tán.
Một lục sắc thân ảnh bị bức ra, lục quang không ngừng lóe lên rồi bị đánh tan.
"Phệ linh thú!"
Ngụy Tác và Linh Lung Thiên hít sâu một hơi, nhìn rõ lục sắc thân ảnh bị thần uy bức hiện thân là Phệ linh thú!
Da Phệ linh thú này nhăn nheo, như viễn cổ bích ngọc, khí tức cực kỳ cổ xưa, không kém thần huyền.
Yêu thú được phong ấn trong thạch điện là Phệ linh thú tiến giai đến mức thần huyền thực lực!
Không ai biết trong Luân hồi tháp còn có yêu thú, nên còn chấn kinh hơn Ngụy Tác và Linh Lung Thiên, phản ứng hơi chậm lại.
"Gừ!"
Cùng lúc, không hề có dáu hiệu gì, "Lão bất tử" cạnh Hoàng Phủ gia chủ đột nhiên gầm lên, hắc quang từ miệng phun ra, hất văng Hoàng Phủ Sát Thần. Đồng thời ngoại hình "Lão bất tử" thay đổi, mọc ra lông đen như cương châm, thân thể thẳng lên như biến thành một hắc mao cương thi.
"A!"
Hoàng Phủ gia chủ hãi hùng kêu lên, phát ra một đạo xích hồng sắc hà quang, giáng vào "Lão bất tử" lông đen nhưng uy năng không ngăn được, bị mấy đạo hắc quang xé thành từng mảnh.
Vũ Hóa Nhược Tinh kinh hãi, lùi lại trên không, liên tục chống đỡ thần uy của Lôi Sất thần quân đích và hắc bạch thái cực đồ của Phệ linh thú.
"Gừ!"
"Lão bất tử" gầm lên vang trời, lao vào Vũ Hóa Nhược Tinh.
"Chát!"
Hư không rung lên, Vũ Hóa Ứng Thiên phát ra hắc bạch lưỡng sắc thần quang, quét vào "Lão bất tử".
Nân tích tắc cực kỳ hỗn loạn, Ngụy Tác lại phát động Đại thừa pháp âm trấn áp Vũ Hóa Ứng Thiên, đồng thời phát động Động Hư bộ pháp, vượt qua phía trên đầu y, thoát khỏi Băng phách cực quang tráo.
Không hề dừng lại, Ngụy Tác ngó lơ vòng chiến, liên tục phát động Động Hư bộ pháp, chạy liền hơn ba trăm dặm, thấy trong Băng phách cực quang tráo sau lưng có uy năng chấn động, không ai đuổi theo thì gã nghiến răng nghiến lợi lấy lục giác thanh đồng biển hạp đựng cổ đế thi ra.
"Gian thương, ngươi định thả cổ đế thi?" Linh Lung Thiên biết ngay.
"Đúng thế!" Ngụy Tác nghiến răng nghiến lợi lấy ra một bình dược dịch.
Trận này gã đấu rất ấm ức, song thần huyền mà bị đánh như chó rơi xuống nước, Vũ Hóa Ứng Thiên thực lực thập phần biến thái, không có hai con yêu thú thì gã và Linh Lung Thiên dù dốc toàn lực e cũng mất mạng ở đó. Dù sau cùng trong đó bị cổ đế thi chiếm cứ, không thể lấy tiên khí thì gã tuyệt đối không để chúng nhởn nhơ!
"Chát!"
Mở thanh đồng biển hạp, lấy hôi sắc cốt quan ra, vẩy dược dịch chỉ cần mấy chục tích tắc là tỉnh lại vào, Ngụy Tác hé nắp quan tài, thanh sắc kiếm khí bao lấy cổ đế thi ném vào Băng phách cực quang tráo!

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau