THÔNG THIÊN CHI LỘ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thông thiên chi lộ - Chương 931 - Chương 935

Chương 931: Lợi dụng lẫn nhau

"Tu vi gì?" Mục quang Ngụy Tác lóe lên kịch liệt, sau khi tu thành tiên linh căn thì cảm giác về khí tức cực kỳ mẫn duệ, đã nhận ra phương vị thanh âm truyền đến, có khí tức siêu phàm lướt tới.
"Thần huyền lưỡng trọng hậu kỳ, đối phương tựa hồ đã phát hiện chúng ta nên đang áp sát." Linh Lung Thiên nhìn Ngụy Tác, truyền âm.
"Thần huyền lưỡng trọng?" Ngụy Tác nhíu mày lại. Gã và Linh Lung Thiên định ngầm áp sát xem xét tình huống, cả Long Mộc Tinh và bọn Hoàng Phủ Thiên Tứ đều bị gã đánh ngất vứt vào một chỗ. Gã định xem có thể thi thuật biến thành Hoàng Phủ Ngữ Kỳ rồi đánh lén hay không nhưng đột nhiên gặp một Thần huyền lưỡng trọng đại năng thì quả bất ngờ.
Bất quá chỉ một đại năng tu vi Thần huyền lưỡng trọng thì Ngụy Tác và Linh Lung Thiên không sợ, cả hai nhìn nhau, dừng xem tình hình thế nào đã.
"Hả? Không ngờ các vị nhận ra tại hạ nhanh thế?" Chốc sau, một giọng nói lành lạnh vang lên, một tu sĩ ăn vận lối đạo nhân xuất hiện cách Ngụy Tác và Linh Lung Thiên mấy trăm dặm.
Đạo nhân chừng hơn năm mươi tuổi, thân thể cao gầy, mặt màu vàng nhạt đặc biệt, đầu đội hoàng sắc thạch đầu đạo quan, hôi sắc pháp y như do da rắn luyện chế thành, có một lớp vảy, cộng thêm mắt lão hơi lõm vào, quanh mình âm phong liễu nhiễu, mấy chục hôi sắc thần quang như cái lưỡi dài thụt thò tạo cảm giác thập phần âm hiểm."Các hạ là ai? Chặn bọn mỗ vì việc gì?" Ngụy Tác bình tĩnh như thường quan sát, khẩu âm lão đạo là tu sĩ Tịch Hàn đại lục. Bạn đang đọc truyện tại Truyện FULL - www.Truyện FULL
"Hả?" Ngụy Tác lên tiếng, thần huyền đại năng này như phát hiện ra thứ gì đó tân kỳ, mắt ánh len kinh ngạc, "Tiểu tử, lẽ nào ngươi là người bắt người Huệ gia và Hoàng Phủ gia rồi bắt chuộc?"
"Thế nào, các hạ biết đến mỗ?" Ngụy Tác hỏi lão đạo.
"Việc này đừng nói lão tổ ta ở đây mà ở đại lục khác, ta cũng biết ngay." Lão đạo âm u tỏ vẻ ngạo nghễ: "Tiểu tử, gan dạ được lắm, dám vơ vét cả Hoàng Phủ thế gia, thấy ta mà còn trấn định như không. Chắc nhận ra tu vi của lão tổ ta?"
"Các hạ chặn bọn mỗ là định khoe khoang thần huyền tu vi hả." Ngụy Tác hỏi lão đạo vốn là đẫu nào của đại thế lực nào đó.
"Hay lắm, tiểu tử ngươi rất lớn mật, ta rất hân thưởng, bất quá để lão tổ xem ngươi có bản lĩnh gì không đã." Lão đạo mắt ánh lên âm quang, đột nhiên phất tay, "chát!", một đạo ngân hắc sắc trường hồng vượt mấy trăm dặm bắn vào Ngụy Tác và Linh Lung Thiên.
"Vậy thì đành đắc tội."
Mắt Ngụy Tác rực thần quang, đồng thời một đạo thanh sắc kiếm khí phát ra tiếng như gõ vào thần thiết.
"Cách!"
Thanh sắc kiếm khí và ngân hắc sắc trường hồng va nhau, tan vỡ rồi biến thành hơn nghìn mảnh tinh quang như thanh sắc thần thiết, mỗi mảnh tinh quang lại tan thành kiếm quang trăm trượng quét qua hư không.
"Chát!"
Thanh sắc kiếm khí không ngăn được uy năng ngân hắc sắc trường hồng, Ngụy Tác không hề đổi sắc, tế xuất cổ đồ bị rách, rực rỡ như tụ hết màu của thiên hạ vào, phát ra một cơn sóng.
Bị thần quang tụ thành thủy triều xô vào, ngân hắc sắc trường hồng của lão đạo tan tành, hóa thành vô số vòng gió.
Đạo thuật pháp của lão đạo lại là phong hệ thuật pháp cực kỳ lợi hại.
"Chát!"
Đồng thời, thân thể lão đạo run lên, tỏ rõ thần sắc không dám tin, văng đi xa, thất khiếu như phun khói, phun ra không ít âm hắc sắc nguyên khí.
"Đây là bí thuật gì mà có thể dồn lên thân thể? Thần thức và tốc độ thi pháp của ngươi không kém ta?"
Lão đạo văng đi, bừng lên hôi sắc thần quang, lướt sát cơn sóng màu sắc, nhưng không xuất thủ, tỏ rõ vẻ không dám tin.
"Xem lão đạo giở trò gì."
Ngụy Tác bình tĩnh như thường, không xuất thủ, ngầm truyền âm với Linh Lung Thiên. Đòn vừa rồi Ngụy Tác che giấu tu vi, không hề động dụng toàn lực nên lão đạo không hề hấn gì, cả hai đều biết đồn đó chỉ là thăm dò.
"Thuật pháp hơi kém nhưng cổ đồ này chắc là mảnh vỡ thượng cổ tiên khí, uy năng bất phàm. Kiểu thuật pháp trực tiếp ép tới này, không có pháp bảo đặc biệt thì khó chặn. Đối phó Vũ Hóa Nhược Tinh chắc không thành vấn đề." Lão đạo dừng lại trên không trung đoạn trấn định nói thế, như đánh giá chiến lực của Ngụy Tác.
"Vũ Hóa Nhược Tinh, ý ngươi định thế nào?" Nghe lão đạo nói thế, Ngụy Tác và Linh Lung Thiên nhìn nhau, lạnh giọng.
"Người ngay không rườm lời, ta là Tiểu Cực giới Hàn Cực Âm, tu sĩ Tịch Hàn đại lục thường gọi là Cực Âm thần quân, các vị đến đây chắc là biết được qua các tu sĩ Hoàng Phủ thế gia bị bắt." Lão đạo mắt lóe âm quang, lạnh giọng, "Lão tỏ ta cho các vị biết, hiện tại Hoàng Phủ thế gia và Chân Lôi tông, cùng Vũ Hóa Ứng Thiên và Vũ Hóa Nhược Tinh của Vũ Hóa thế gia đều ở đó, ban nãy ta cùng Vũ Hóa Ứng Thiên giao thủ một chiêu. Vũ Hóa Ứng Thiên đã đạt Thần huyền tam trọng hậu kỳ, lợi hại hơn Lôi Sất thần quân nhiều, các hạ có đến cũng không có lợi. Các hạ thần thông bất phàm, chúng ta liên thủ còn khiến chúng e dè mà chia cho một phần. Không thì dù tìm được trợ thủ đến, đồ ở đó cũng bị chia hết rồi, chúng lấy được thứ gì lợi hại thì có trợ thủ đến cũng coi như tự tìm lấy cái chết."
"Vũ Hóa thế gia quả nhiên đến rồi, Vũ Hóa Ứng Thiên cũng đến." Ngụy Tác và Linh Lung Thiên nhìn nhau. "Hoàng Phủ thế gia không có thần huyền đại năng, nếu Vũ Hóa Ứng Thiên và Vũ Hóa Nhược Tinh đến rồi, Chân Lôi tông và Hoàng Phủ thế gia không địch nổi chứ? Sao lại hòa bình phân chia?" Ngụy Tác bình tĩnh như thường hỏi Cực Âm thần quân.
"Hoàng Phủ thế gia có một quái vật, không biết tu luyện cái gì mà cũng như ngươi, với tu vi Kim đan kỳ nhưng có thần uy không kém gì Thần huyền tam trọng đại năng. Y và Lôi Sất thần quân liên thủ, nếu giao đấu thì hai tiểu tử Vũ Hóa thế gia không phải đối thủ."
"Kim đan kỳ tu vi sánh với thực lực Thần huyền tam trọng?" Ngụy Tác và Linh Lung Thiên đều cả kinh.
Ngụy Tác hiện tại sánh với thực lực Thần huyền tam trọng, đánh thật sự thì Cực Âm thần quân không phải đối thủ, cùng lắm là lão có đồ tẩy gì đó mới lưỡng bại câu thương. Nhưng Ngụy Tác đã tu vi Thần huyền nhất trọng, lúc còn Kim đan kỳ thì gã không có chiến lực sánh với Thần huyền tam trọng.
"Thế nào? Nếu chúng ta đến từng người, dù Vũ Hóa thế gia hay Hoàng Phủ thế gia và Chân Lôi tông đều sẽ xuất thủ vây giết, chúng ta hợp lại thì phe nào muốn động thủ cũng phải trả giá kinh nhân, hai phe đó đều có tính toán, không đời nào liều mạng, sọ bị bên kia thừa nước đục thả câu." Cực Âm thần quân cười lạnh, kích động Ngụy Tác: "Chỉ cần chúng ta dừng quá đáng, ít nhất có thể được chia một phần."
"Ta không biết gì về ngươi nên hợp tác không yên tâm." Ngụy Tác nói thẳng.
"Yên tâm đi, lợi ích là dảm bảo tốt nhất, chúng ta mà thiếu nhau thì đừng nói lợi ích, ngay cả an toàn cũng không được đảm bảo, nếu không vì ngươi là đối đầu của Chân Lôi tông thì ta không dám cùng ngươi liên thủ. Chốc nữa phân chia đồ, chúng ta ai cứ tự lấy, tránh để ra ngoài lại tranh chấp." Cực Âm thần quân nhìn Ngụy Tác: "Lôi Sất thần quân và Vũ Hóa Ứng Thiên đều có bí thuật cảm tri đối phương, không thể lén đến gần được. Với tu vi và bí thuật che khí tức của ta, đến gần mấy trăm dặm là bị phát hiện."
Quanh Cực Âm thần quân dấy lên gió lốc, thân ảnh y biến thành âm phong, tan biến vào thiên địa.
"Được, mỗ sẽ hợp tác với các hạ nhưng nếu các hạ giở trò thì mỗ không cần gì, sẽ cùng họ vây giết các hạ." Ngụy Tác và Linh Lung Thiên truyền âm, đoạn gã gật đầu nói.
Đạo thuật pháp của Cực Âm thần quân rất đặc biệt, thân thể như hóa thành gió, với cảm tri của Ngụy Tác, cách mấy trăm dặm cơ hồ không thể cảm tri được, sẽ bị đạo bí thuật này phát hiện, gã và Linh Lung Thiên có muốn len đến gần cũng bất khả thi. Giờ cứ cùng Cực Âm thần quân liên thủ đã.
Cả hai không tin Cực Âm thần quân vì lúc ngừng giao thủ, Ngụy Tác nhận ra đáy mắt Cực Âm thần quân ánh lên tham lam, khẳng định rất thèm muốn bí thuật của gã. Bất quá Cực Âm thần quân hoàn toàn không ngờ Ngụy Tác có thần huyền tu vi, hơn nữa là song thần huyền cùng nhiều vô thượng cường pháp, Linh Lung Thiên cũng không kém gì thần huyền, việc này cực kỳ có lợi.

Chương 932: Đơn đấu với gia chủ

Trong ngọn núi vỡ, cạnh khe nứt không gian hút thổ hoàng sắc nguyên khí lơ lửng một viên hoàng sắc tinh cầu cỡ nắm tay.
Vũ Hóa Nhược Tinh mặc thanh ngọc sắc pháp y lăng không đứng trên tinh cầu, dồn chân nguyên vào, tinh cầu ánh lên vòng sáng kỳ dị, bắn vào thổ hoàng sắc hỗn độn nguyên khí.
Mỗi một hoàng sắc quang hoàn băn vào, giảm được không ít hỗn độn nguyên khí.
Thổ hoàng sắc hỗn độn nguyên khí bên dưới đã mỏng đi không ít, một thông đạo được mở.
Luân hồi tháp như ngọn núi đã hiện lên lờ mờ, hình dáng như kim tự tháp, cổ kính vô cùng, có khí tức bàng bạc cực kỳ thương tang, nhưng niên đại không phải quá cổ nhưng vì địa mạch biến động mà bề mặt Luân hồi tháp xuất hiện mấy vết nứt sâu.
Luân hồi tháp tạo cảm giác như thi hài Hoang cổ yêu thú im lìm đầy tử khí, chỉ còn lại dư uy.
Thần huyền ngũ trọng điên phong đại năng để lại Luân hồi tháp này nhằm chuyển thế trùng sinh sẽ lấy những thứ để trong đó, nhưng không đến được, khiến Luân hồi tháp sau vô tận tuế nguyệt đã lộ ra trong mắt tu đạo giả.
"Đây là Địa tâm tinh khí, viễn cổ tu sĩ có thể đem luyện thành tiên khí, tu đạo giới hiện tại không ai có được thần thông đó." Vũ Hóa Ứng Thiên dừng trên hư không thở dài như cảm thán mình kém tiền bối đại năng quá xa.
"Còn một tuần hương nữa là vào được." Lôi Sất thần quân cười lạnh, tế ngộ kinh nhân trước mắt, y không có lòng dạ nào cảm thán dấu chân tiền nhân, "Bố trí pháp trận!" tiếng quát uy nghiêm như sấm động vang lên.
Luân hồi tháp bị phá, rất có thể nhiều bảo vật sẽ tự động bay ra, bố trí cấm chế để gom sạch.
"À!"
Vũ Hóa Ứng Thiên vừa thở dài lại hơi nhíu mày, nhìn vào hư không sau lưng.
Thấy thế, mục quang Lôi Sất thần quân trầm xuống, vung tay chụp lấy gì đó nhưng rồi sắc mặt triệt để âm trầm hẳn, "Hàn Cực Âm, ngươi chưa ngã lòng, định nếm đòn mới đi hả?"
"Nhưng kẻ này quả nhiên có bí thuật đặc biệt."
Ngụy Tác và Linh Lung Thiên đang áp sát Lôi Sất thần quân liền ra hiệu.
Ngụy Tác và Linh Lung Thiên cách Luân hồi tháp một nghìn mấy trăm dặm, tuy lần này Cực Âm thần quân không thi triển thuật pháp đặc biệt che giấu khí tức nhưng cách xa như thế, họ lại đang lướt trên mây, mắt không thể nhìn được, không có bí thuật thì sao có thể phát hiện ra.
"Mỗ đưa theo một bằng hữu thú vị, Lôi lão quỷ, muốn động đến bọn ta không dễ thế đâu." Cực Âm thần quân cười âm lạnh.
"Cực Âm lão quỷ tìm được trợ thủ lợi hại, làm thế nào đây?" Sắc mặt Hoàng Phủ gia chủ khó coi hẳn. Luân hồi tháp vốn do Hoàng Phủ thế gia phát hiện, vì thực lực Hoàng Phủ thế gia không phá được hết cấm chế nên mới kéo theo Chân Lôi tông, vốn phải bớt đi không biết bao nhiêu lợi lộc, giờ thêm Vũ Hóa thế gia đã đành, còn bị Cực Âm thần quân ngầm đánh hơi thấy.
"Để xem ngươi đưa ai đến dã, đừng vội bố trí cấm chế." Lôi Sất mắt lóe lệ mang, trầm giọng.
"Ngần ấy chiến thuyền? Chân Lôi tông và Hoàng Phủ thế gia đã dốc hết vốn rồi..."
"Y là Vũ Hóa Ứng Thiên? Hiệu xưng đệ nhất nhân lớp trẻ Tịch Hàn đại lục?"
"Y chắc là Vũ Hóa Nhược Tinh, nhục thân phát ra đạo vận, khẳng định tu luyện thiên cấp đỉnh giai công pháp."
"Lôi linh căn? Còn là đỉnh cấp lôi linh căn, chắc là Chân Lôi tông tông chủ Lôi Sất thần quân."
Ngụy Tác và Linh Lung Thiên đi sát Cực Âm thần quân, từ trên không đáp xuống, đi thêm mấy trăm dặm là xuyên qua ảo quang cấm chế của ba mươi sáu lá cờ, nhìn rõ kim sắc chiến thuyền và bọn Vũ Hóa Ứng Thiên sau Luân hồi tháp.
"Thần huyền tam trọng hậu kỳ, y không hề giản đơn, chỉ tu vi này đã lĩnh được pháp vực độc dáo, chiến lực e gần đạt Thần huyền tứ trọng đại năng." Linh Lung Thiên liếc Vũ Hóa Ứng Thiên được thiên địa bao quanh như tranh thỷ mặc, tức thì ngưng trọng hẳn bảo Ngụy Tác.
"Đã lĩnh được đại đạo pháp văn, có thể phát ra pháp vực uy năng kinh nhân?" Ngụy Tác hít sâu một hơi, bình tĩnh như thường nhìn Vũ Hóa Ứng Thiên. Vũ Hóa Ứng Thiên đứng trên hư không, tạo cảm giác không phải người bình thường, đã siêu việt tu sĩ thông thường, tu sĩ cỡ đó thì gã khó đối phó nổi.
"Y không hơn ta bao nhiêu tuổi mà có tu vi này. Tu đạo giới quả nhiên không ít nhân vật kinh tài tuyệt diễm." Đồng thời Ngụy Tác có ý nghĩ này.
"Tu đạo giới hiện tại có nhân vật như thế khiến ta cũng bất ngờ." Linh Lung Thiên truyền âm, "Hỗn độn thanh ngưu giác ở trên mình Vũ Hóa Nhược Tinh, chưa sử dụng, tu vi hiện tại của y là Thần huyền nhất trọng hậu kỳ, kém xa ca ca."
"Lôi Sất thần quân cũng không thường." Ngụy Tác nhìn lên Lôi Sất thần quân ở mũi thuyền. Thần huyền đại năng thấp lùn này tạo cảm giác tựa hồ lúc nào cũng có thể pháy ra thần uy đáng sợ.
"Thần huyền tam trọng trung kỳ, chủ tu lôi hệ công pháp, hai chúng ta liên thủ mới đánh nổi." Linh Lung Thiên cười lạnh truyền âm cho Ngụy Tác, "Cực Âm lão quỷ khẳng định cũng không giản đơn, phai có thứ gì đó đấu được với nhân vật cỡ Lôi Sất thần quân không thì không thể kéo chúng ta đến."
"Cương nha muội nói có lý." Ngụy Tác thầm gật đầu, đi cùng Cực Âm thần quân cũng nên giữ lại vài phần.
"Sinh tử thư! Vật đó cũng lưu truyền lại, lọt vào tay Hoàng Phủ thế gia!" Cùng lúc, Linh Lung Thiên lên tiếng, ngữ khí cực kỳ chấn kinh.
"Sinh tử thư là cái gì?" Ngụy Tác biết là phi phàm nên hỏi.
"Là binh khí của một đế tôn ở thời đại của ta, y cũng có được vật này từ sư tôn, vật đó không chỉ là một món đế khí còn liên quan đến của truyền thừa đế tôn đó!" Linh Lung Thiên hít sâu, bình phục tâm tình, "Tu sĩ Hoàng Phủ thế gia đó tu luyện cấm pháp, dung hợp nhục thân với Sinh tử thư, Sinh tử thư tương đương với bản mệnh pháp bảo, y đương với khí linh của Sinh tử thư địa, chả trách y chỉ tu vi Kim đan tam trọng hậu kỳ nhưng có thể đấu với thần huyền... Bản thân y đã biến thành một món thần binh..."
"Tu sĩ nào dung hợp Sinh tử thư?" Ngụy Tác thập phần chấn kinh, đem bản thân luyện hóa thành khí linh là việc gã chưa từng nghe. Vũ khí của đế tôn kinh nhân cỡ nào, chi cần có một phần mấy sức mạnh là cũng như cổ đế thi, không ai ngăn nổi. Bạn đang đọc truyện tại Truyện YY - http://truyenfull.vn
"Trong khoang kim sắc cổ chiến thuyền của Lôi Sất thần quân." Linh Lung Thiên mắt ánh lên kim quang, nhìn ra nhiều thứ, "Sinh tử thư đã bị hỏng nhưng còn không ít thần uy, nhục thân và tu vi của y cũng bị Sinh tử thư ảnh hưởng, biến thành bất tử minh vật như cương thi, chắc y không thể kích phát thần uy chân chính của Sinh tử thư, gian thương, vật này mà có một tia hi vọng đoạt được thì phải đoạt, nó là một món trọng bảo đối kháng Hoang tộc!"
"Đối kháng Hoang tộc? Vật này còn thần diệu đặc biệt hả?" Ngụy Tác hít sâu một hơi.
"Hoang tộc có thuật pháp biến tu sĩ chiến tử hoặc đồng bạn hóa thành chiến thi cho chúng khống chế, Sinh tử thư có thần uy chuyên môn khắc chế thuật pháp này, có thể nghịch chuyển thuật pháp đó khiến chiến thi đối phó chúng." Linh Lung Thiên tỏ vẻ ngưng trọng, "Sinh tử thư là của Bất Tử đạo nhân, phái này luyện Sinh tử đại đạo, chống chế sinh tử..."
"Hàn Cực Âm, ngươi đưa hai người đến đây cùng bọn ta bàn điều kiện?" Ngụy Tác định hỏi thêm Linh Lung Thiên, nhưng Hoàng Phủ gia chủ mặc ám hồng sắc pháp y trên kim sắc cổ chiến thuyền thượng, nhìn Ngụy Tác và Linh Lung Thiên cười lạnh.
"Vị bằng hữu này cũng không phải phổ thông Kim đan tu sĩ, nói ra còn liên quan không ít đến Hoàng Phủ thế gia." Cực Âm thần quân không giận mà cười đầy thâm ý.
"Liên quan không ít đến Hoàng Phủ thế gia là sao?" Hoàng Phủ gia chủ hơi ngẩn ra, mục quang lạnh lại.
"Hoàng Phủ thế gia và Huệ gia không phải vừa giao linh thạch cho y sao? Đúng rồi, ta quê chưa hỏi vị bằng hữu này đã thả bọn Hoàng Phủ Ngữ Kỳ chưa." Cực Âm thần quân liếc Ngụy Tác, đoạn nhìn Hoàng Phủ gia chủ khí thế lăng nhân, mỉm cười nói.
"Là ngươi! Ngươi dám xuất hiện ở đây!" Hoàng Phủ gia chủ ngẩn ra rồi nổi điên, biết Ngụy Tác là tu sĩ vừa hạch sách họ.
"Hoàng Phủ Ngữ Thiên, không thể nói suông, chỉ mình ta nói thì các ngươi khẳng định không tin, chi bằng thử đi, ta dám chắc tuy ngươi là Hoàng Phủ thế gia gia chủ, nhưng Đơn đấu thì không phải đối thủ của vị tiểu hữu này." Cực Âm thần quân liếc Hoàng Phủ gia chủ.
"Tiểu tử, ngươi là ai! Mau chịu chết đi!" Hoàng Phủ gia chủ tu vi Kim đan ngũ trọng hậu kỳ, là nhất phương bá chủ, biết Ngụy Tác là tu sĩ đa vớ vét bản tộc thì sát cơ hiện rõ, hiện tại Cực Âm thần quân khiêu khích như thế thì y sao nén được, từ kim sắc cổ chiến thuyền thượng lăng không lao lên, long đầu hắc sắc cổ qua chỉ vào Ngụy Tác.

Chương 933: Ngang nhiên nhúng tay vào

"Đó là thanh niên lớn mật đã vơ vét cả Hoàng Phủ thế gia, nói là muốn tranh phong cùng lớp trẻ trong thiên hạ?" Vũ Hóa Nhược Tinh tỏ vẻ hứng thú quan sát Ngụy Tác, có vẻ coi thường gã, cho là gã không biết trời cao đất dày.
Ngụy Tác thản nhiên, gã định rước thêm địch thủ cho hoa y thanh niên được Hoang tộc truyền thừa nên thuận miệng nói là muốn tranh phong cùng lớp trẻ trong thiên hạ chứ gã không có hứng tranh đoạt hư danh đệ nhất nhân lớp trẻ, chỉ có hứng với bảo vật trong Luân hồi tháp mà thôi.
Đối với long đầu hắc sắc cổ qua mà Hoàng Phủ gia chủ tế xuất, Ngụy Tác không hề khẩn trương, hắc sắc cổ qua tuy khí diễm ngút trời, như hắc sắc thiên long có thể lao ra bất cứ lúc nào nhưng thật ra chỉ có uy năng bán tiên giai, còn kém cổ đồ gã cướp được của hoa y thanh niên thần bí. Hiện tại thứ duy nhất gã lo là không muốn để lộ thực lực, để lúc cướp đoạt bảo vật trong Luân hồi tháp càng có ưu thế.
"Được, ta thua ngươi thì ta trả một nghìn vạn hạ phẩm linh thạch. Ngươi thua thì mấ hắc sắc cổ qua cho ta, được chứ?" Ngụy Tác bình tĩnh như thường lướt qua Cực Âm thần quân, ra vẻ sắp cùng Hoàng Phủ gia chủ đơn độc đối quyết, đồng thời nhạt giọng. Biết mình là cái động không đáy, Ngụy Tác lại có cảm giác linh thạch và pháp bảo không sao đủ dùng, bán tiên giai hắc sắc cổ qua này giá trị cực cao, đem đi bán thì ít nhất cũng được nghìn vạn hạ phẩm linh thạch, gã làm thế thì các đại năng giác đều cho là cảnh giới của gã không ra thế nào, pháp bảo như thế mà cũng coi trọng.
"Nếu ta thua, Thượng cổ hắc long qua sẽ là của ngươi! Bất quá ngươi dám nhân lúc bọn ta không có mặt trong Thiên khung ma vơ vét Hoàng Phủ thế gia, hủy đi uy nghiêm của bản tộc, bại trong tay ta thì để cái mạng lại." Hoàng Phủ gia chủ cười lạnh thập phần bá khí, chân nguyên dồn vào Thượng cổ hắc long qua.
"Gừ!" Như sống lại thật sự, Thượng cổ hắc long qua phát ra tiếng long ngâm, khác nào núi lửa bùng lên, hắc sắc long tức đổ vào Ngụy Tác."Thượng cổ hắc long qua để mỗ lấy." Ngụy Tác nhạt giọng, mắt bắn ra thần quang, đồng thời tế xuất cổ đồ, phát ra thần hải rực rỡ.
"À!"
Vũ Hóa Ứng Thiên và Lôi Sất thần quân đồng thời nhướng mày, cảm giác được uy năng dao động khác thường trực tiếp trấn áp lến Hoàng Phủ gia chủ.
"Chát!"
Ngụy Tác tế xuất cổ đồ phát ra uy năng chói lòa, hóa giải hắc sắc long tức của Thượng cổ hắc long qua, thân thể Hoàng Phủ gia chủ run lên văng ngược, cả Thượng cổ hắc long qua cũng vuột tay.
"Xoẹt!!"
Hư không chấn động, Hoàng Phủ gia chủ bị đánh bay, chín quang cầu quay tít quanh người như vì sao đột nhiên ẩn đi, một đạo thần quang từ hư không bắn ra.
"À!" Bọn Vũ Hóa Ứng Thiên inh ngạc vì đạo thần quang giáng xuống là Ngụy Tác lướt đi tránh khỏi.
"Xoạt!" Lão bất tử vốn ở cạnh Hoàng Phủ gia chủ, từ hai lỗ mũi phun thần quang, sợ Ngụy Tác truy kích nên đỉnh đầu dấy lên tử sắc và xích hồng sắc thần quang, hình thành một cơn thủy triều quét về phía gã.
"Hừ!"
Ngụy Tác hừ lạnh, mắt lại bắn ra thần quang, đồng thời kích phát cổ đồ, chấn tan cơn thủy triều. Cùng lúc, lão bất tử trên kim sắc cự thuyền rùng mình, mũi tóe máu.
"Đây là thuật pháp gì?! Vô hình vô chất, khó lòng ngăn được!"
"Thần thức của y đạt mức như thế, tung đòn được từ hai trăm dặm!"
Mọi tu sĩ trên kim sắc chiến thuyền chấn kinh, vì lão bất tử Hoàng Phủ thế gia này cũng là tu vi Kim đơn ngũ trọng hậu kỳ, đỉnh đầu bừng lên thần quang, tựa hồ là bí pháp tính mệnh kiêm tu, hoàn toàn hơn hẳn uy năng của Kim đơn ngũ trọng đại tu sĩ bình thường nhưng bị Ngụy Tác đánh tan. Kinh nhân nhất là lão bất tử vì chỉ muốn ngăn gã truy kích, uy năng chỉ trấn áp trước mặt gã, kim sắc cổ chiến thuyền cách Ngụy Tác và Cực Âm thần quân hai trăm dặm, ở cự ly này thì lão bất tử đó cũng chỉ biết dùng uy năng thuật pháp bao lấy một phương vị, không thể xác định chuẩn xác Ngụy Tác, nhưng gã có thể cách xa như thế đả thương đối thủ, cộng thêm tốc độ thi pháp hơn hẳn Hoàng Phủ gia chủ, chứng tỏ thần thức của gã quá kinh nhân.
Vũ Hóa Nhược Tinh tắt nét khinh thị, tỏ vẻ âm trầm và e dè.
"Thế nào, ta không nói sai chứ." Cực Âm thần quân đến cạnh Ngụy Tác, ngăn gã xuất thủ.
Hoàng Phủ thế gia cứ đấu với họ, lôi cả tử bào tu sĩ ra thì khó khống chế tình hình.
"Hoàng Phủ thế gia quả nhiên không phải tu đạo thế gia thông thường." Ngụy Tác bình tĩnh như thường, không xuất thủ, ngầm truyền âm với Linh Lung Thiên.
Đối phó Hoàng Phủ gia chủ và lão bất tử đó, tuy gã không muốn bạo lộ thực lực và tu vi nhưng thuật pháp của đối phương thập phần huyền diệu, một người là liên tục tích lũy uy năng rồi phát ra, một người kết hợp uy năng thuật pháp và kim đơn uy lại thành chiến lực mạnh nhất.
Hai thuật pháp này mà do thần huyền đại năng thi triển thì không dễ ứng phó.
Xem ra Hoàng Phủ thế gia chỉ thiếu chút khí vận, nếu có được một thần huyền đại năng thì cả gia tộc sẽ tăng tiến. Nguồn truyện: Truyện FULL
"Tiểu tử, Hoàng Phủ thế gia tuyệt đối sẽ xé ngươi thành vạn mảnh!" Hoàng Phủ gia chủ sững lại trên hư không, mũi và miệng rỉ máu. "Cực Âm thần quân, ngươi đi cùng y có phải quyết định đối địch với Hoàng Phủ thế gia và Chân Lôi tông?" Quát vang đoạn vì mất hết mặt mũi, Hoàng Phủ gia chủ vung tay, ném Thượng cổ hắc long qua đến trước mặt Ngụy Tác.
"Vật này, ta sẽ bắt ngươi dùng mạng trả lại!" Ngữ khí Hoàng Phủ gia chủ cực kỳ lạnh lùng, bảo Ngụy Tác.
"Tu vi như ngươi chưa đủ tư cách nói thế." Ngụy Tác không hề khách khí, Hoàng Phủ gia chủ trong mắt gã còn kém xa hoa y thanh niên, không đáng để ý.
"Kỳ quái."
Vũ Hóa Ứng Thiên khẽ lẩm bẩm.
"Ca ca, sao hả?" Chỉ Vũ Hóa Nhược Tinh nghe được, truyền âm hỏi.
"Khí tức của y rất mạnh, ta vốn tưởng y là thần huyền đại năng, cố ý ẩn tàng tu vi, nhưng y không có thần huyền khí tức, có lẽ công pháp độc đáo, lại được truyền thừa kinh nhân, bí thuật của y không phải chân ngôn bí thuật, mà là thần thức công phạt chi pháp, không thể coi thường..." Vũ Hóa Ứng Thiên truyền âm cho Vũ Hóa Nhược Tinh.
"Đối với ta thì không có bằng hữu vĩnh viễn, cũng không có địch nhân vĩnh viễn, chi có lợi ích vĩnh viễn." Cực Âm thần quân như bàn sinh ý, "Ta và vị tiểu hữu này chỉ hợp tác, liên thủ kiếm một chút, sau này Hoàng Phủ thế gia muốn đối địch với Tiểu Cực giới thì ta cũng đành chịu."
"Vũ Hóa Ứng Thiên, chúng ta liên thủ đối phó chúng đã, được chăng?" Lôi Sất thần quân đột nhiên lên tiếng, vô thượng uy nghiêm phát ra.
"Vũ Hóa Ứng Thiên, Vũ Hóa Nhược Tinh, hay là chúng ta liên thủ diệt luôn Chân Lôi tông và Hoàng Phủ thế gia." Lôi Sất thần quân nói thế, Cực Âm thần quân không hề biến sắc, vẫn cười lạnh bảo Vũ Hóa Ứng Thiên và Vũ Hóa Nhược Tinh: "Mỗ không biết các vị bàn thế nào nhưng nếu chúng ta liên thủ diệt chúng thì bọn mỗ chỉ cần bốn phần của Luân hồi tháp, thế nào?"
"Lôi Sất thần quân, bọn ta không phải hạng tham lam, ngươi cũng không phải biết ta ngày một ngày hai, ta rất biết liều lượng, nêu ngươi muốn cùng bọn ta liên thủ cũng được, ta thậm chí chia thêm một phần, chúng ta chia theo tỷ lệ ba bảy." Cực Âm thần quân không dừng, nhìn Lôi Sất thần quân, nheo mắt nói.
"Bọn mỗ nguyện ý bỏ ra một phần." Vũ Hóa Ứng Thiên nhạt giọng.
"Sao lại bỏ ra một phần? Chiến lực của chúng ta tuyệt đối giết được chúng." Lôi Sất thần quân hơi nheo mắt lại, liếc Ngụy Tác và Cực Âm thần quân rồi hỏi Vũ Hóa Ứng Thiên: "Giao dịch với chúng, chúng ta không có lợi gì."
"Phe nào cũng không đủ chiến lực giải quyết họ, giao chiến thì nhiều biến cố, trong kia lại chưa biết là gì, tại hạ không muốn gì thứ chưa biết mà liều mạng." Vũ Hóa Ứng Thiên liếc Luân hồi tháp ở dưới, nhạt giọng, "Nhỡ may chúng ta trả giá đắt, lại nhận ra dưới kia còn cấm chế không thể phá giải mà tay trắng thì sao."
"Bọn ta tối đa chỉ chi ra thêm một phần." Lôi Sất thần quân hít sâu một hơi, lạnh lùng nói. Các thần huyền đại năng đều là bá chủ nhất phương, hành sự không như tu sĩ thông thường mà thập phần quyết đoán.
"Tiểu tử, chúng ta tạm đáp ứng, chỉ cần thứ không hơn thần thông bản thân thì thêm hay bớt một phần không khác gì. Còn chí bảo cao hơn thì sẽ không ai chịu nhả ra đâu, cứ trông vào vận khí, có bản lĩnh tự cướp lấy thôi." Cực Âm thần quân truyền âm cho Ngụy Tác, đồng thời vỗ tay, "Được, mỗ không tham lam gì, hai thành thì hai thành."

Chương 934: Mảnh vỡ thạch điện

"Tiểu tử, sau chuyến này, ngươi có dám ở lại đấu một trận với Hoàng Phủ thế gia không?" Bàn xong với Cực Âm thần quân, Lôi Sất thần quân cùng Vũ Hóa Ứng Thiên, Vũ Hóa Nhược Tinh không nói gì, Hoàng Phủ gia chủ băng hàn cực độ hỏi Ngụy Tác.
"Ta không muốn lãng phí khẩu thiệt." Ngụy Tác mặc kệ Hoàng Phủ gia chủ, mà nhìn xuống. Thổ hoàng sắc hỗn độn nguyên khí chỉ còn mỏng như tấm lụa, nhưng mọi người, kể cả Vũ Hóa Nhược Tinh ở gần nhất cũng không vọng động, ai cũng hiểu cố xuyên qua có thể sẽ xảy ra biến cố, nguyên khí uy năng tên nóc giờ rát dễ xuyên qua, song vạn nhất có thay đổi khiến nguyên khí từ chỗ khác phun tới thì tương đương với mấy chục bán tiên khí giáng tới, không ai chặn nổi.
Đợi khi thông đạo lộ ra toàn bộ, thấy không thay đổi thì mói đi vào.
"Bố trí cấm chế!" Lôi Sất thần ngó lơ Hoàng Phủ gia chủ và Ngụy Tác, hạ lệnh.
"Ầm!"
Lôi Sất thần quân lên tiếng, trừ kim sắc cổ chiến thuyền bọn y đứng, mọi thuyền của Chân Lôi tông đều liên miên tràn ra những trụ chớp như thùng nước.
Bạch sắc thiểm điện trụ chói lòa giáng lên không, tụ lại hình thành một thiểm điện cầu kinh nhân rỗi tách ra thành vô số tia sét cỡ cánh tay bắn khắp hư không, tạo thành một tấm lưới hai tầng, bao lấy ngọn núi đã vỡ, ánh sáng chiếu rọi tất cả.Chân Lôi tông bố trí cấm chế này, các thần huyền đại năng đều thản nhiên, lôi quang võng này trông uy thế kinh nhân nhưng uy năng thực tế chỉ linh giai thượng phẩm, với tu vi của bọn Cực Âm thần quân thì không ảnh hưởng gì, chỉ cần hộ thể linh quang cũng ra vào dễ dàng.
"Hai lão kia đều có mỗi người một món uy năng bất phàm, nhất là lão đầu đeo thanh đồng sắc hạp tử có thứ không kém cổ đồ của ngươi." Linh Lung Thiên ra vẻ than nhiền đứng sau lưng Ngụy Tác, mắt ngầm lóe kim quang tra xét xem có gì uy hiếp được nó và Ngụy Tác không.
Ngụy Tác bình tĩnh như thường liếc qua, Linh Lung Thiên nói đến hai tu sĩ cạnh Lôi Sất thần quân, một người có thanh hoàng sắc thiểm điện bao quanh, một người đeo thanh đồng sắc trường hạp, đều tu vi Kim đơn ngũ trọng, ban nãy Hoàng Phủ gia chủ bị gã đánh bay nhưng hai người này thản nhien chứng tỏ không phải người Hoàng Phủ thế gia mà là nhân vật hạch tâm của Chân Lôi tông.
Trừ hai người này ra, trên các kim sắc chiến thuyền còn năm, sáu Kim đơn tu sĩ thống lĩnh, nhưng đều là Kim đơn nhất, lưỡng trọng tu vi, không có pháp lực dao động đặc biệt, không đáng gì với gã và Linh Lung Thiên.
Lại sau mấy chục tích tắc, mọi người đều giật giật chân mày, đỉnh Luân hồi tháp tan hết hỗn độn thổ hoàng sắc nguyên khí, hình thành một thông đạo chừng ba trượng.
"Đi, chắc không có vấn đề gì."
Nhìn thông đạo một chốc, Vũ Hóa Ứng Thiên nhạt giọng, thân ảnh loáng lên, tiến vào.
Vũ Hóa Ứng Thiên xuyên qua khu vực hỗn độn thổ hoàng sắc nguyên khí mà không sao, mọi người đều hóa thành lưu quang lao vào.
"Y không giống người mà giống pháp bảo." Ngụy Tác và Linh Lung Thiên đi theo Cực Âm thần quân, đồng thời thầm quan sát bào tu sĩ Hoàng Phủ Sát Thần hiện thân từ khoang thuyền, thấy y như bức tượng bạch ngọc tinh thạch lạnh băng, cả hai thầm kinh hãi, cảm giác y đã tu thành quái vật.
Trừ Lôi Sất thần quân, Hoàng Phủ gia chủ, Hoàng Phủ Sát Thần và hai lão bất tử, tu sĩ Chân Lôi tông có hoàng sắc thiểm điện quanh người thì người Chân Lôi tông và Hoàng Phủ thế gia đều cùng kim sắc chiến thuyền ở bên ngoài.
Rất nhanh, tất cả đều đến sát Luân hồi tháp, dừng lại.
Luân hồi tháp cực kỳ hùng vĩ, không khác gì một ngọn núi, do từng tảng đá chất thành, chất liệu đá bình thường nhưng trong mỗi khối ẩn chứa thần huyền khí tức.
"Mỗi khối đá đều được đại năng đó tế luyện thành pháp khí..."
Ngụy Tác cảm giác được trong mỗi khối đá có khí tức thần huyền đại năng để lại, gã thử nối thông như từng làm với tảng đá và bồ đề cổ thụ tại Thất bảo mật địa, xem có cảm ngộ được khí tức thần huyền đại năng để lại không. "Chát!" Nhưng gã hơi biến sắc, mỗi tia khí tức trong đá đều chứa đầy sát phạt khí tức kinh nhân, ngăn cản người ta lại gần, tia tâm thần dồn vào bị khí tức phá tan.
Luân hồi tháp không có thông đạo, hoàn toàn là một thể, chắc chỉ đập ra mới có thể tiến vào.
Vũ Hóa Ứng Thiên và Vũ Hóa Nhược Tinh tra xét phía trên một vết nứt lớn nhất, đột nhiên, Vũ Hóa Ứng Thiên biến sắc, hắc quang lóe lên, cả y và Vũ Hóa Nhược Tinh hạ xuống trăm trượng.
"Chát!"
Cơ hồ thân ảnh cả hai vừa tan đi, quang hoa bắn ra, quét qua chỗ hai người.
"Xoạt..." Cơ hồ tất cả đều hít một hơi lạnh, không dám lại gần.
Quang hoa như thủy tinh nhưng hàm chứa mấy chục dải thần văn, như mấy chục pháp vực nối nhau, hình thành một pháp trận phát ra, chỉ lóe lên là ẩn vào hư không, uy năng này như một Thần huyền ngũ trọng điên phong đại năng đang ở trong đó thi pháp.
"Gian thương, Thần huyền ngũ trọng đại năng này không tầm thường, có thể lĩnh ngộ mấy chục đạo thần văn, ngưng tụ làm một thì chiến lực không kém chân tiên bao nhiêu." Linh Lung Thiên truyền âm cho Ngụy Tác, mắt ngầm lóe kim quang, không nhìn thấu được tình hình trong Luân hồi tháp, chỉ biết quang hoa là thần uy còn lại, không thì Thần huyền ngũ trọng điên phong đại năng xuất thủ, Vũ Hóa Ứng Thiên dù có Minh vương cảm ứng kinh như Ngụy Tác cũng không tránh được.
"Hiện tại không cho thêm chữ đáng chết vào trước gian thương, xem ra địa vị của ta đề thăng không ít." Ngụy Tác bình tĩnh như thường, truyền âm cho Linh Lung Thiên.
"Ngươi không ti tiện thì không dễ chịu hả, gian thương." Linh Lung Thiên nhe răng, muốn cho Ngụy Tác một cước.
"Chắc là thần uy còn lại, không thể tồn tại mãi." Lôi Sất thần quân đi vòng quanh Luân hồi tháp đoạn nói, mấy chục đạo lôi quang cỡ thùng nước thử bắn ra, nhắm vào ba chỗ trên Luân hồi tháp đủ để đi vào.
"Chát!"
Trong vết nứt Vũ Hóa Ứng Thiên và Vũ Hóa Nhược Tinh lại bắn ra một đạo quang hoa chém vào hư không, chấn tan toàn bộ lôi quang, hai khe còn lại không có phản ứng.
Lôi Sất thần quân không dừng tay, ngón tay hiện ra một viên huyết châu lấp lóe lôi cương khí tức kinh nhân, nhắm vào khe hơ không có phản ứng gì.
Viên huyết châu bán vào vết nứt nhưng không hề có phản ứng. Nguồn: http://truyenfull.vn
"Đi vào theo vết nứt này không có vấn đề gì. Nhưng đã cùng chia thì nên cùng tiến thoái, có gì thì còn chung sức chống đỡ." Ném huyết châu vào mà không có phản ứng, Lôi Sất thần quân liếc Vũ Hóa Ứng Thiên và Ngụy Tác.
"Được." Vũ Hóa Ứng Thiên và Vũ Hóa Nhược Tinh lướt cách Lôi Sất thần quân và Hoàng Phủ gia chủ mấy chục trượng. "Tiểu tử, đi, đừng cách ta quá xa, bị chúng lừa thì lão tổ ta không xong." Truyền âm cho Ngụy Tác đoạn Cực Âm thần quân không hề dị nghị, cùng Ngụy Tác, Linh Lung Thiên dừng cách Lôi Sất thần quân và Hoàng Phủ gia chủ mấy chục trượng.
Đối với thần huyền, mấy chục trượng là cự ly ngắn nhất, đến gần hơn mà một phe đột nhiên xuất thủ đánh lén thì khó kịp phản ứng.
"Vù."
Ai nấy cùng bước, khí tức lồng lộng, chỉ mấy tích tắc, ai nấy thuận lợi xuyên qua khe Luân hồi tháp để vào trong.
"Xoạt..."
Trừ Linh Lung Thiên kiến đa thức quảng ra thì ai thấy cảnh tượng cũng hít một hơi lạnh.
Bên trong Luân hồi tháp toàn là loạn thạch và gỗ mục, không có điện vũ kinh nhân gì mà làm ột ngọn núi!
Luân hồi tháp còn bao lấy một hoang sơn!
Đỉnh hoang sơn có một cổ điện hình vuông, chìm trong hôi bạch sắc vụ khí.
Lưng núi là thạch điện còn nguyên, cổ kính vô quang.
Quanh hoang sơn, trong bãi cỏ dại còn rải rác tinh trụ.
"Đây là bố trí kiểu trong ngoài! Cổ điện trên đỉnh là nội tháp, nếu có đại năng phá ngoại tháp thì nội tháp sẽ truyền tống đến nơi khác, nhưng hiện tại bố trí ở nội tháp đã tổn hủy." Linh Lung Thiên bình tĩnh như thường truyền âm cho Ngụy Tác, "Thứ đại năng để lại chắc ở trong cổ điện."
"Tiểu tử, đừng để rớt lại." Cực Âm thần quân truyền âm cho Ngụy Tác, ngữ khí thập phần hưng phấn, theo bọn Lôi Sất thần quân đi về thạch điện ở lưng núi.
Vật tốt nhất khẳng định nằm trong điện vũ mà thần huyền đại năng bố trí, bên ngoài dù có đồ tốt đến đâu cũng cứ xem bên trong đã.
Ai nấy đến cửa thạch điện trên lưng núi, tòa điện không lớn, chỉ rộng mười mấy trượng, hoàn toàn do đá xám chất lên, cực kỳ cổ kính đơn giản, chỉ là nên có khắc một pháp trận, bên trong có linh quang lóe sáng. Phiá trên pháp trận toàn là những mảnh hắc sắc ngọc thạch.
Qua hình dạng ngọc thạch thì vốn là hình hắc sắc liên hoa.
"Đây là?!"
Nhìn rõ đống ngọc thạch, Linh Lung Thiên hơi biến sắc.

Chương 935: Pháp bảo bay ra

"Sao hả?" Ngụy Tác truyền âm hỏi Linh Lung Thiên, khẩn trương hẳn.
Khiến Linh Lung Thiên biến sắc, tuyệt đối không phải phàm phẩm. Khí tức pháp trận còn đáng sợ hơn khí tức ngoài Luân hồi tháp, hai đống mảnh vỡ hắc sắc ngọc thạch trừ thần huyền khí tức còn có hai làn khí tức khác nữa.
Mỗi mảnh hắc sắc ngọc thạch đều có quang văn lưu động, dệt thành nguyên khí đặc biệt khiến mỗi mảnh ngọc thạch tựa hồ không thuộc về cõi đời.
Trong thạch điện mênh mông có hai đống ngói ngọc vỡ, hai đóa hắc sắc ngọc liên lớn cỡ người lớn, là thứ do thần văn luyện chế thành, không biết là gì, nếu giá trị kinh nhân, e rằng lúc nào cũng có thể bùng nổ đại chiến.
"Đây là Hạo thiên trấn ma liên, pháp khí này để phong ấn yêu thú lợi hại. Là thứ từ thời đại của ta, tu sĩ này là nhân vật từ thời đại đó." Linh Lung Thiên nhìn quanh, "Có thể có yêu thú lợi hại ẩn trong Luân hồi tháp."
"Để phong ấn yêu thú mà hỏng rồi, yêu thú sẽ thoát ra?" Ngụy Tác hít sâu một hơi, thần huyền đại năng phong ấn hai con yêu thú tại đây rất có thể để trấn thủ Luân hồi tháp, qua khí tức trong mảnh hắc sắc ngọc thạch thì thực lực của chúng cực kỳ kinh nhân.
"Có gì xuất hiện chưa?" Ngụy Tác bình tĩnh như thường truyền âm hỏi Linh Lung Thiên, thần thức gã toàn lực rải ra bao trùm mấy trăm dặm nhưng không hề cảm tri thấy có khí tức yêu thú.
"Không." Linh Lung Thiên hơi nhíu mày, toàn lực cảm tri cũng chỉ thấy trừ toán tu sĩ mói vào thì không còn vật sống."Chư vị có nhận ra lai lịch vật này?" Lôi Sất thần quân uy nghiêm như đế vương hỏi.
"Chắc là pháp khí lợi hại, chỉ là đã triệt để phá tổn, không còn gì uy hiếp nữa." Vũ Hóa Ứng Thiên lắc đầu, hút một hắc sắc ngọc phiến.
Vũ Hóa Ứng Thiên làm vậy không bị ai phản đối, y chỉ lấy một mảnh nhỏ hơn nữa lấy đầu tiên kiểu này phi thường nguy hiểm, ai cũng mong y làm vật thí nghiệm…
"Cương nha muội, xem ra chúng đều không biết." Ngụy Tác bình tĩnh như thường truyền âm cho Linh Lung Thiên.
"Không biết là tốt nhất, nếu có yêu thú ẩn thân, chỉ có chúng ta phát hiện còn chúng không biết thì chúng ta càng có lợi." Linh Lung Thiên truyền âm.
"Cương nha muội không ngờ người cũng âm hiểm lắm."
"Ở chỗ này mà ngươi còn lảm nhảm thì đúng là đầu đất." Linh Lung Thiên ấm ức cực độ, chỉ muốn cho một cước lên mặt Ngụy Tác. Bạn đang đọc truyện được lấy tại Truyenyy chấm cơm.
"Quan hệ gì đâu, tốt nhất chúng đừng chọc vào ta, không thì ta tìm chỗ thả cổ đế thi rồi chạy." Ngụy Tác truyền âm.
"..." Linh Lung Thiên tắt tiếng, có cổ đế thi là Ngụy Tác như có chỗ dựa, đắc ý khôn cùng. Đối với Vũ Hóa Ứng Thiên, Linh Lung Thiên càng lúc càng thấy nên cẩn thận, y không phải loại sơ ý, nhiều khi xông lên tuyến đầu vì y đã nắm chắc, cảnh giới ở mức cao hơn mọi tu sĩ có mặt.
"Hai vật này đã nát, chúng ta chia theo ước định, chư vị không có vấn đề gì chứ?" Thấy Vũ Hóa Ứng Thiên hút hắc sắc ngọc phiến lên không hề gì, Hoàng Phủ gia chủ lạnh giọng.
"Được, chúng ta lấy hai vật này." Cực Âm tổ sư thập phần giảo trá, lấy ngay hai mảnh vỡ.
Hai mảnh lão cầm tuy chỉ hai phần mười nhưng là hai mảnh hoàn chỉnh nhất. Tu sĩ tại trường không ai ngốc, kiểu thu lợi này ai cũng biết nhưng thứ đó đã vỡ, to hơn cũng không khác gì nên bọn Hoàng Phủ gia chủ chỉ cười lạnh, không nhiều lời mà chia những mảnh khác.
"Tiểu tử, mảnh của hai chúng ta to nhất, thế nào, lão tổ ta không tệ chứ." Cực Âm thần quân đắc ý, đưa cho Ngụy Tác diện tiền đoạn truyền âm.
"Lão tặc này mà thấy thứ khiến lão động lòng thì dù giao rồi cũng sẽ tìm cách đối phó chúng ta đoạt lại." Ngụy Tác và Linh Lung Thiên lẩm bẩm nhưng ngoài mặt bình tĩnh như thường, thu hắc sắc tàn phiến vào túi. Vật này tuy vô dụng nhưng bên trong còn thần văn hoàn chỉnh, tương lai tu vi Ngụy Tác đạt cảnh giới nhất định, sẽ từ đó tham ngộ được đạo lý.
"Đi thôi!"
Thu mảnh hắc sắc ngọc thạch lại, chúng nhân tìm khắp gian thạch điện, không thấy có gì liền lui đi, tiến về cổ điện.
"Sao hả?"
Đột nhiên, Linh Lung Thiên cảm giác thấy thần sắc Ngụy Tác biến hóa, nó đã toàn lực cảm tri cũng không thấy gì dị thường.
"Địa Mẫu cổ kinh vô dụng ở đây." Ngụy Tác hơi lạnh giọng truyền âm đáp.
Rời khỏi thạch điện, gã dùng Địa Mẫu cổ kinh nối thông địa mạch dể thử xem có cảm tri được khí tức đặc biệt không nhưng thầm cả kinh vì hoang sơn trong Luân hồi tháp tựa hồ không có địa mạch, hình như do chính thần huyền đại năng tạo ra, có thần huyền khí tức lộ ra, cũng như Luân hồi tháp ở ngoài, vì đã hỏng nên thần uy tan mất. Địa Mẫu cổ kinh không thể sử dụng quanh hoang sơn này chứng tỏ không phải chỗ có lợi cho đấu pháp.
"Địa Mẫu cổ kinh vô dụng? Động thủ thì nên ra ngoài." Linh Lung Thiên truyền âm.
Cổ điện chìm trong sương xám, tựa hồ đã sập một góc, không có thần huy kinh nhân hay khí tức đặc biệt toát ra, chỉ là không nhìn rõ nên có phần thần bí.
Ai nấy thập phần cẩn thận, Vũ Hóa Ứng Thiên cũng không vào trước mà đi cùng mọi người, cả toán cơ hồ xếp thành một hàng.
"Chát!"
Từng lúc rời thạch điện, chúng nhân vừa đi được mấy trăm trượng, cách đỉnh núi rất xa thì đột nhiên cổ điện vang lên âm thanh như tiếng tim đập.
"Xoẹt!!"
Ai nấy nín thở, thần kinh căng ra thì cổ điện trên núi đột nhiên rung lên, rực tinh quang.
Tinh quang bắn khỏi Luân hồi tháp, những thứ giống hệt mà Vũ Hóa Ứng Thiên và Vũ Hóa Nhược Tinh không dám ngạnh tiếp dấy lên thần văn, như nhiều tiểu thiên địa chập lại.
Nền cổ điện sáng lên quang hoa, tựa hồ định bay lên.
"Cấm chế tuy đã phá tổn nhưng thần uy chưa tan hết, mau liên thủ trấn áp, không thì cổ điện tuy không truyền tống đến chỗ định sẵn nhưng sẽ đi mất, chúng ta sẽ tay trắng!" Vũ Hóa Ứng Thiên vốn thản nhiên nhất cũng biến sắc, quát to.
Đồng thời, một ngọn bút lông do hắc sắc thần văn ngưng thành hiện ra, từ hư không vạch lên mọt đường, trấn áp cổ điện.
"Được lắm! Tiểu tử!"
Cực Âm thần quân biến sắc, mắng ra một câu không có phong phạm thần huyền bá chủ tí nào. Vũ Hóa Ứng Thiên vạch ra khe nứt hắc sắc ép lên quang hoa từ cổ điện bắn ra nhưng thêm tinh quang lại từ cổ điện bắn lên, bao trùm trăm dặm trong tích tắc, đổ vào tất cả. Uy năng ngút trời ép cho thân thể Cực Âm thần quân gần như bất động, giờ thì ai xuất thủ trấn áp cổ điện cũng vậy, tất cả đều phải bị lôi vào vòng, còn không toàn lực xuất thủ thì không ai thoát được.
"Phù!"
Lão bất tử Hoàng Phủ thế gia lúc trước bị Ngụy Tác đả thương vẫn chưa lành, không chịu nổi uy áp mà thổ huyết.
"Toàn lực xuất thủ, không thì chúng ta đều chết ở đây!"
Vũ Hóa Nhược Tinh nhợt nhạt quát to, hai dải thần quang từ đỉnh đầu bừng lên, nhắm tinh quang đang ấn xuống mà phát hắc bạch lưỡng sắc thái cực đồ.
"Xoẹt!!"
Kim sắc thần văn từ ngón tay Lôi Sất thần quân bắn ra, tuy chỉ mỏng manh nhưng hư không mờ đi một khoảng trước mặt, như thể không khí và ánh sáng đều bị uy năng trấn áp, thần uy còn hơn hẳn hắc bạch thái cực đồ có thể hút hết thảy của Vũ Hóa Nhược Tinh.
"Cách!"
Cực Âm thần quân nãy giờ âm trầm, nhăn nhó, phát ra một viên hoàng sắc đơn châu, quang hoa kinh nhân, quanh mình có hơn nghìn quang phù do nguyên khí ngưng thành, tuy chỉ cỡ nắm tay nhưng như một vì sao vạch ngang tầng không.
"Vù!"
Hoàng Phủ Sát Thần vẫn như bức tượng bạch sắc ngọc thạch băng lãnh, đối diện uy năng ngút trời mà vẫn lạnh tanh, nhưng mọi thứ trong vòng vài trượng quanh y hóa thành tro, mấy chữ cổ chói lòa từ trán bắn lên, hình thành một dải sáng, khí tức như tinh vực tử khí trầm trầm.
"Sinh tử thư quả nhiên uy năng kinh nhân cực độ!" Ngụy Tác mục quang lóe lên, không động dụng thực lực chân chính mà tế xuất cổ đồ, phát ra thần quang sáng lòa.
Nếu mọi thứ vẫn không chống nổi, Linh Lung Thiên ít nhất còn hôi sắc thủ trạc chặn được một chốc để gã phát ra toàn bộ chiến lực. Vũ Hóa Ứng Thiên và Lôi Sất thần quân tuy kinh hãi nhưng không loạn chứng tỏ uy năng liên thủ đủ ngăn chặn, gã và Linh Lung Thiên có thể tiếp tục ẩn tàng thực lực.
"Oành!"
Tiếng nổ kinh thiên động địa vang lên trong Luân hồi tháp, các loại uy năng xung kích vào nhau, hình thành quang diễm khó tưởng tượng nổi và sóng xung kích kinh nhân.
"Gian thương ngươi quá mạo hiểm!" Linh Lung Thiên bất mãn, tinh quang bị chặn lại rồi tan đi.
"Cách!"
Đồng thời, quang hoa dưới nền điện tan đi, trong vết nứt có mấy trăm dải thần quang uốn éo như du lòng lao ra!
"Pháp bảo bay ra!"
Cơ hồ mọi người sáng mắt lên, cũng dốc thuật pháp chụp vào thần quang chói lòa!

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau