THÔNG THIÊN CHI LỘ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thông thiên chi lộ - Chương 926 - Chương 930

Chương 926: Thần huyền cũng không có?

"Trợ thủ tìm tới cũng chỉ thế này mà dám nói là tương lai sẽ khiêu chiến thần huyền. Cỡ các ngươi xách giày cho ta không xong, còn dám xưng là nhân vật kinh tài tuyệt diễm trong lớp trẻ." Ngụy Tác đánh văng Hoàng Phủ Thiên Tứ, nhìn toán thanh niên hoa quý đang nhợt nhạt và Huệ Tấn, cười lạnh: "Chết một tu sĩ họ Ngụy, các ngươi tưởng thiên hạ hết người, loại như các ngươi có thể xưng hùng hả?"
"Oành!"
Đến giờ, tuyệt đại đa số tu sĩ mới hiểu ra, sôi lên.
"Y là ai? Hai thiên tài tu sĩ trẻ tuổi Kim đan lưỡng trọng chỉ một chiêu đã văng đi, không thể chống nổi."
"Việc này do thanh niên Huệ gia quá ngông cuồng, mới tu vi Kim đan nhất trọng mà dám coi thường thiên tài tu sĩ đó của Thiên Huyền đại lục, đúng là hổ chết rồi thì dám nói hổ không bằng mèo, kết quả bị người ta đánh cho như chó."
"Nghe y nói không... khẳng định y muốn tranh phong với lớp trẻ tu sĩ trong cả thiên hạ, nên thấy thanh niên Huệ gia ngồng cuồng, y mới không vui."
"Từ bao giờ mọc ra một thanh niên như thế, chiến lực quá kinh nhân."
"Hóa ra thần thông của y cỡ đó." Tu sĩ ở lầu hai Bích Diễm lâu tròn mắt, thần thông của phổ thông Kim đan đại tu sĩ đối với họ đã là tuyệt đỉnh, còn thần thông của Ngụy Tác thật khó tưởng tượng nổi.Bọn Huệ Tấn xám ngoét mặt mày, mồ hôi lạnh đầm đìa.
"Ngươi là ai? Khinh thị cả Hoàng Phủ thế gia hả?" Một thanh niên mặc ngân bào còn định mang danh Hoàng Phủ thế gia da dọa.
"Chó thôi mà, dám kêu gào hả, ta ghét nhất loại chó kém cỏi nhưng ỷ thế hiếp người."
Ngụy Tác phất tay, một đạo quang hoa giáng vào mặt thanh niên đó.
"A!"
Ngân bào thanh niên kêu thê thảm, bị dánh bay, mặt sưng vù đến độ cha mẹ không nhận ra, răng phun ra theo máu miệng.
Phe Huệ Tấn đều lạnh mình, nhiều tu sĩ không ưa mấy thanh niên hoa quý này đều hả dạ. Ngụy Tác xuất thủ không nhanh nhưng đối phương không ai ngăn được.
Ai cũng nhận ra thần thức và thần thông của y hơn xa đối phương, dù đối phương cùng xông lên cũng không phải đối thủ.
"Đi!"
Hoàng Phủ Thiên Tứ ở cách mấy chục trượng bò dậy, ho thêm hai ngụm máu, móc mấy viên đan dược ra uống, không dám nói gì mà định bỏ đi.
"Việc này vốn không liên quan đến ngươi nhưng người ra mặt, còn dùng bối cảnh dọa ta, muốn đi thì không dễ thế đâu." Ngụy Tác cười lạnh, "Những kẻ khác có thể đi, còn ngươi ở lại rót Bích diễm nhưỡng bồi tội. Khi nào ta thích cho đi, ngươi mới được đi."
"Hả!"
Các tu sĩ có mặt sôi lên, Ngụy Tác làm thế có khác gì coi khinh cả Hoàng Phủ thế gia.
"Ngươi!" Hoàng Phủ Thiên Tứ tức xì khói.
"Phế vật mà dám bất phục?" Ngụy Tác vung tay, một đạo quang hoa giáng vào Hoàng Phủ Thiên Tứ, hất y kêu thê thảm, thở không ra hơi.
"Đi thôi! Chúng ta tìm các tiền bối Hoàng Phủ thế gia!"
"Hoàng Phủ huynh đệ, bọn tại hạ đi tìm người tới cứu!"
Thấy thế, Huệ Thiên Tình chật vật lắm mời bò dậy được và bọn Huệ Tấn đang xám ngoét mặt mày thầm truyền âm, lúc trước còn nghênh ngang mà giờ thê thảm như chó nhà có tang.
"Để nạp bảo nang lại." Cả toán bỏ chạy, thân ảnh Ngụy Tác loáng lên, đến cạnh Huệ Thiên Tình chụp lấy nạp bảo nang đoạn ném y đi như ném chó ghẻ.
"Còn dám chống lại ta, lần tới không đơn giản thế này đâu."
Nhìn toán con cháu thế gia cúp đuôi, Ngụy Tác nhạt giọng cảnh cáo.
"Chỗ đó phong cảnh không tệ, đến đó uống rượu đi." Quang hoa cuốn tới, Ngụy Tác lấy hai hồ Bích diễm nhưỡng, đồng thời mang theo Hoàng Phủ Thiên Tứ và tu sĩ mặt choắt đến một đỉnh núi không người trong Cấm Tiên thành.
"Ta phát động thuật pháp, chưa biết chừng khó khống chế uy lực, ai không định chống đối ra thì đừng bám theo." Giọng Ngụy Tác từ không trung vọng xuống, trấn trụ những tu sĩ định bám theo xem náo nhiệt.
"Còn có người đi theo, chắc là tu sĩ có quan hệ với y."
"Ở đây đấu pháp, chúng ta còn nhìn được, đibtheo sẽ nguy hiểm."
Nhiều tu sĩ thấy Linh Lung Thiên và Long Mộc Tinh đi theo thì cực kỳ hưng phấn, Hoàng Phủ thế gia mà có tu sĩ lợi hại ở quanh đây thì sẽ không bỏ qua, có thể sẽ có đại chiến kinh nhân.
"Được rồi, nói đi. Các ngươi phát hiện gì từ cổ đồ cướp được đó." Đỉnh núi hiểm trở đó chỉ đủ cho ba, bốn người đứng, gió lạnh thấu xương nhưng nhìn rõ quá nửa Cấm Tiên thành, gió rít như sói gào, bất quá việc đó không thể ảnh hưởng đến bọn Ngụy Tác, gã tùy tiện kích phát một linh quang quang tráo cách tuyệt. Ngụy Tác hỏi Hoàng Phủ Thiên Tứ bị chế trụ.
"Cổ đồ gì! Thật ra ngươi là ai, định thế nào?" Hoàng Phủ Thiên Tứ hiểu ngay, Ngụy Tác không chỉ lấy các thiên tài tu sĩ ra kiếm danh khí, mà còn tính toán khác.
"Ta tốn công như thế, từ đại lục khác đến hỏi, ngươi còn hỏi ngược?" Ngụy Tác bắn mấy đạo lục sắc quang diễm vào thể nội Hoàng Phủ Thiên Tứ.
Hoàng Phủ Thiên Tứ méo mó mặt mày, hô lên thê thảm, nhưng chỉ chưa dầy nửa tuần trà thì ngay cả lực khí kêu gào cũng không còn.
Thêm nửa tuần trà, Ngụy Tác phất tay, kết thúc thủ đoạn, "Hiện tại ngoan ngoãn trả lời đi."
"Ngươi hỏi cổ đồ gì? Ta không biết ngươi nói gì?" Hoàng Phủ Thiên Tứ thở hồng hộc một lúc, kêu lên.
"Xem ra ngươi chưa đủ thoải mái?" Ngụy Tác mặt mũi lạnh tanh.
"Cổ đồ gì! Thật ra là cổ đồ gì!" Hoàng Phủ Thiên Tứ thấy Ngụy Tác định thi pháp thì kêu lên.
"Ngươi là kim đan đệ tử trong lớp trẻ Hoàng Phủ thế gia mà không biết Hoàng Phủ thế gia cướp cổ đồ của bằng hữu thủ mỗ?" Ngụy Tác không vội hành hạ y, cười lạnh: "Hoàng Phủ thế gia và Chân Lôi tông gần đây định làm gì?"
"Ngươi!" Hoàng Phủ Thiên Tứ run người, nhìn Ngụy Tác không dám tin, rõ ràng chấn kinh vì Ngụy Tác biết sự thật, "Hoàng Phủ thế gia và Chân Lôi tông gần đây liên thủ, nhưng cụ thể là gì thì địa vị của ta tại gia tộc trung không đủ để biết." Mấy tích tắc sau, Hoàng Phủ Thiên Tứ kêu lên, "Còn cổ đồ, ta không biết."
"Nghĩ cho kỹ đi. Nói thật thì chưa biết chừng ta sẽ tha mạng, chốc nữa mà ta biết ngươi nói dối thì ngươi muốn sống không được, chết không xong." Ngụy Tác mặt mũi lạnh tanh bảo Hoàng Phủ Thiên Tứ: "Thủ đoạn như ban nãy, ta có ít nhất mười bảy, mười tám loại."
"Cổ đồ gì, ta không biết." Hoàng Phủ Thiên Tứ kêu lên.
"Gian thương, y không biết thật." Linh Lung Thiên thấy Hoàng Phủ Thiên Tứ méo mó mặt mày, không có vẻ gì nói dối nên truyền âm với Ngụy Tác.
"Đợi hỏi những kẻ khác, đằng nào cũng có tu sĩ Hoàng Phủ thế gia cao cấp hơn đến." Ngụy Tác dùng thuật pháp Đông Hoang tông tra xét, không phát hiện Hoàng Phủ Thiên Tứ nói dối, xem ra y thật sự không biết. Nguồn truyện: Truyện FULL
"Hoàng Phủ thế gia có thần huyền đại năng không?" Bất quá gã không dừng mà hỏi tiếp.
"Không." Hoàng Phủ Thiên Tứ lắc đầu.
"Thần huyền đại năng cũng không có mà ở ngoài dám ngông nghênh thế hả." Ngụy Tác khinh bỉ.
"..." Hoàng Phủ Thiên Tứ rủa thầm, lẽ nào thế lực không có thần huyền đại năng thì không thể ngông cuồng, y cho rằng Ngụy Tác thật đáng ghét mà không ngờ gã là thiên tài tu sĩ đã "chết" của Thiên Huyền đại lục.
"Chân Lôi tông trừ Lôi Sất thần quân còn thần huyền đại năng khác không, các ngươi trừ câu kết với Chân Lôi tông thì còn với đại thế lực nào nữa không?" Ngụy Tác mặc kệ cảm thụ của y, hỏi tiếp.
"Ta chỉ biết Chân Lôi tông có Lôi Sất thần quân, có thần huyền đại năng nữa không thì ta không biết. Gần đây bọn ta chỉ ngầm liên thủ với Chân Lôi tông." Hoàng Phủ Thiên Tứ nghiến răng nghiến lợi đáp.
"Đến rồi." Linh Lung Thiên mục quang lóe lên.
"Ha ha ha ha!" Hoàng Phủ Thiên Tứ đắc ý bật cười, bốn phương tám hướng có ít nhất mấy chục đạo độn quang tụ lại, y cho rằng Ngụy Tác chết chắc.
"Ngươi cười cái gì." Ngụy Tác lạnh lùng liếc sang.
"Ta... lưng hơi ngứa, không gãi được." Bị Ngụy Tác nhìn, Hoàng Phủ Thiên Tứ nhớ lại ban nãy như vô số hỏa châm đâm vào thì lạnh người, ấp úng nói.
"Cũng biết lựa chiều gió, ta hân thưởng ngươi." Ngụy Tác bật cười, ngửa mặt dốc cả hồ Bích diễm nhưỡng.
"Ai cảm dám quấy rối ta ngắm phong cảnh?" Gã mô phỏng khẩu âm hoa y thanh niên, vang đi mấy trăm dặm.
"Ai cảm coi thường Hoàng Phủ thế gia hả?"
Một trung niên tu sĩ mặc thuần hắc sắc cừu mao pháp y cưỡi hắc sắc chiến xa đi tới. Hắc sắc diễm quang từ chiến xa khắc vô số cổ thú hoa văn dấy lên, bao trùm trăm trượng thinh không, tướng mạo y thập phần uy nghiêm, trên mình bao trùm một trăm năm mươi đạo hắc quang thần hoàn, mái tóc tung bay trên không, ánh lên thần quang, như ma thần giáng lâm.

Chương 927: Rốt cuộc ai cầu xin ai

"Hoàng Phủ thế gia còn khá một chút..."
Ngụy Tác truyền âm cho Linh Lung Thiên, hơi kinh ngạc.
Cao thủ Hoàng Phủ thế gia này, trên mình có một trăm năm mươi đạo hắc sắc quang hoàn khí thế thập phần kinh nhân, như thần vương đến nơi, công pháp ít nhất là thiên cấp trung giai, tu vi Kim đan tứ trọng trung kỳ.
Thiên Huyền đại lục tu đạo giới lý có một câu quen thuộc là thỏ không chơi với sói, đê giai tu sĩ tốt nhất đừng dính đến cao giai tu sĩ vì không được đảm bảo. Hoàng Phủ thế gia mọc ngay ra một Kim đan tứ trọng đại tu sĩ, quả nhiên có tích lũy, chả trách dám giao dịch với Chân Lôi tông.
"Phù!"
Ngụy Tác phát ra một đạo quang hoa, chế trụ Hoàng Phủ Thiên Tứ, không để y nói lắm.
"Các ngươi còn dám tới? Tiếc thật." Gã lại lắc đầu, thở dài.Người Hoàng Phủ thế gia đi theo hắc sắc quang hoàn tổng cộng ba mươi mấy tu sĩ, nhóm đệ tử thế gia của Huệ Tấn và Huệ Thiên Tình, cả ngân bào thanh niên bị Ngụy Tác đánh rụng răng, không thể nói chuyện cũng có mặt.
Bất quá trừ Kim đan đại tu sĩ quanh mình là hắc sắc quang hoàn và Huệ Tấn, Huệ Thiên Tình thì chỉ còn một lão đầu gầy khô, mặc thanh sắc bì bào, tu vi Kim đan nhất trọng hậu kỳ.
Chỉ có bốn Kim đan đại tu sĩ, Ngụy Tác không coi ra gì, đáng tích làm như thế nào không để lộ thân phận.
Không động dụng Động Hư bộ pháp, không cùng lúc phát ra lưỡng đạo thuật pháp, không dùng Liệt khuyết tàn nguyệt và Đại đề tu di, không để đối phương phát hiện nhục thân của gã cực kỳ siêu phàm, tốt nhất là để chúng chỉ cho rằng gã có kim đan tu vi, những chuyện đó đối với Ngụy Tác thì chỉ cần hơi cẩn thận một chút là không để lộ.
"Hiện tại còn dám ngông nghênh, ngươi đúng là chán sống!" Có người Hoàng Phủ thế gia bao phủ một trăm năm mươi đạo hắc quang thần hoàn đến nơi, bọn Huệ Thiên Tình mắng chửi. Một Kim đan tứ trọng đại tu sĩ, cộng thêm ba Kim đan đại tu sĩ và ba mươi tu sĩ Phân niệm cảnh trở lên, đối phó tu sĩ Kim đan ngũ trọng cũng thắng chắc.
"Ngươi tại Hoàng Phủ thế gia có địa vị gì không hả, nếu không thuộc nhóm đầu, cũng như y, không biết gì hết thì nên gọi thêm người." Ngụy Tác mỉm cười, ngó lơ cả toán huênh hoang, nhìn Kim đan đại tu sĩ cưỡi hắc sắc chiến xa nhi lai, tướng mạo thập phần uy nghiêm nói.
"Là Hoàng Phủ Ngữ Kỳ! Kim đan tứ trọng đại tu sĩ cũng ở đây."
"Hoàng Phủ Ngữ Kỳ hiệu xưng Đông Nguyên chiến thần, nổi danh ở đông bộ băng nguyên, y dám nói thế thì cuồng đến cực điểm, khẳng định sẽ bạo phát đại chiến."
Lúc đó quá nửa Cấm Tiên thành bị kinh động, nhiều tu sĩ nhận ra ai tới, nghe Ngụy Tác nói vậy thì không dám tin.
"Muốn chết!"
Hoàng Phủ Ngữ Kỳ quanh mình có một trăm năm mươi đạo hắc sắc thần quang cực kỳ cứng cỏi, căn lạnh lùng xuất thủ. "Xoẹt!", hư không rung lên, hắc sắc cự thủ lớn hơn thân thể mấy chục lần ngưng thành, khí thế như núi.
"Ai muốn chết hả?" Ngụy Tác nham nhở nói.
"Mắt y lại sáng lên!" Có người kinh hô thành tiếng, ai cũng thấy mắt Ngụy Tác bắn ra quang mang mấy thước.
Đồng thời, thân thể Hoàng Phủ Ngữ Kỳ run lên, hắc sắc cự thủ mãnh lắc lư, không kịp thời giáng ra.
"Chát!"
Ngũ sắc hồng quang từ trước mặt Ngụy Tác đánh y rớt khỏi chiến xa.
Hắc sắc chiến xa khác đầy cổ thú phù điêu, phía trước là hai đầu thú hung ác như cự hổ rơi xuống.
"Sao lại như thế!"
Mọi tu sĩ đều hít hơi lạnh, ba mươi mấy tu sĩ đến cùng Hoàng Phủ Ngữ Kỳ, vây kín Ngụy Tác, thì mặt xám ngoét, căn bản không dám tin một Kim đan tứ trọng đại tu sĩ bị đánh bay.
"Cùng xông lên!" Lão đầu gầy khô cạnh Hoàng Phủ Ngữ Kỳ gầm vang, giọng the thé như chim lợn kêu đêm.
Một bạch ngọc hồ lô từ tay lão bay ra, phun trào bạch sắc đao quang như ma trút xuống Ngụy Tác.
"Chát!" Gã phát ra ngũ sắc hồng quang chặn đứng bạch sắc đao quang.
"Con bà nó chứ." Ngụy Tác ấm ức, để giả cho giống hoa y tu sĩ, nên chọn một thuật pháp của Thiên Kiếm tông: Ngũ sắc thiên hồng. Đạo thuật pháp này phát ra quang hoa rực rỡ, khá giống hoa y thanh niên, chỉ là uy lực không mạnh, pháp bảo của lão giả chỉ đạo giai trung phẩm, thuật pháp của gã chật vật mới chặn được.
Dù kêu lên "Con bà nó chứ" nhưng mắt gã lại bắn ra lưỡng đạo quang hoa, thừa cơ phát động Đại thừa pháp âm.
Lão nhân mặc thanh sắc bì bào không chịu nổi, hộc máu rơi xuống.
"Tệ thật." Đánh rớt lão đầu, Ngụy Tác lắc đầu. Hóa ra Huệ Tấn và Huệ Thiên Tình thấy Ngụy Tác một chiêu đã đánh bại Hoàng Phủ Ngữ Kỳ và lão đầu gầy khô thì sợ mất mật. Các con cháu thế gia trẻ tuổi tuy tu vi không kém nhưng đối địch không quả quyết như các lão bất tử và tông chủ Ngụy Tác gặp tại Chập Khí hải, so ra thì đều là bị thịt.
"Muốn chạy, không dễ thế?" Ngụy Tác lắc đầu, mắt bắn ra xuất thần quang, thi triển Đại thừa pháp âm và ngũ sắc quang hoa, đánh rớt Huệ Tấn và Huệ Thiên Tình rồi đuổi theo đám tu sĩ ô hợp.
"Ta đã cảnh cáo, còn dám tới thì ta không tha nữa." Thoáng sau ba mươi mấy tu sĩ đi cùng Hoàng Phủ Ngữ Kỳ đều bị Ngụy Tác đánh rơi.
Ngụy Tác không hạ thủ nặng quá, cả toán tu sĩ không ai chết, nhưng ngã la liệt, xương bị đánh gãy mất quá nửa.
Tất cả bị gã chế trụ, chất lên đỉnh băng phong, thân thượg mọi nạp bảo nang bị gã thu lại.
Tấn thăng đến thần huyền, song thần huyền và nhục thân của Ngụy Tác như cái động không đáy, thứ tốn mấy trăm vạn linh thạch, cả chí bảo tại Kỳ Thạch viên như Tử nguyệt thạch tâm mà chỉ tăng được một phần mười tu vi từ Thần huyền nhất trọng đến Thần huyền lưỡng trọng, tuy gã còn nghìn vạn linh thạch, pháp bảo và pháp khí trị giá mấy nghìn vạn linh thạch nữa nhưng dùng thứ vơ vét được để tu luyện thì hơn nghìn vạn linh thạch cũng như nước chảy. Hiện tại ba mươi mấy tu sĩ này gộp lại, đối với Ngụy Tác là bổ sung không nhỏ. Nguồn: http://truyenfull.vn
Nạp bảo nang của Huệ Thiên Tình có một viên linh đan do thất cấp trung giai thủy hệ yêu đan luyện chế thành, và một nhánh Thủy vương sâm tương đương với thất cấp cao giai yêu đan.
Linh thạch và pháp khí của mọi tu sĩ còn lại tương đường với bảy, tám trăm vạn hạ phẩm linh thạch. Riêng Hoàng Phủ Ngữ Kỳ, Ngụy Tác tìm được một món một pháp khí chưa kịp động dụng, uy lực gần đạt tiên khí.
Đây là pháp khí kiểu như Tuyệt diệt kim đan hòa Diệt thiên châu, rất có thể do thần huyền đại năng trước kia của Hoàng Phủ thế gia luyện chế, dùng khí huyết Hoang cổ yêu thú ngưng luyện thành, trông như một dải vỏ cây hoàng hạt sắc hổ phách, lớn cỡ bàn tay, nhưng dấy lên kim quang khiến Ngụy Tác cảm giác được, dùng chân nguyên kích phát là uy năng kim quang trung sẽ bạo phát ngay.
"Tiểu tử, dám chống lại Hoàng Phủ thế gia, ngươi chết chắc rồi!"
Thấy Ngụy Tác và Linh Lung Thiên coi như không có ai, thản nhiên vơ vét mọi thứ, còn lấy pháp khí tủ của mình ra ngắm nghía, Hoàng Phủ Ngữ đã tắt hết hắc sắc quang hoàn, gãy mười bảy, mười tám cái xương gầm lên.
"A, ta chết chắc rồi, ta sợ quá!" Ngụy Tác cố ý kêu lên, đồng thời kích phát pháp khí nhất hạ na kiện giúp gã biến thành Kim đan tu sĩ, nhưng không hoàn toàn kích phát, linh khí chỉ lóe lên rồi tắt đi.
"Gian thương, đừng ti tiện thế được không." Linh Lung Thiên ấm ức trừng mắt với gã.
"Ngươi chỉ là một Kim đan tu sĩ mà dám chống lại Hoàng Phủ thế gia!" Hoàng Phủ Ngữ Kỳ lại kêu lên.
"Đừng lắm lời, các ngươi biết được gì từ tấm cổ đồ cướp đoạt, ngầm mưu đồ gì với Chân Lôi tông." Ngụy Tác trực tiếp phất tay, đánh ngất tất thảy rồi nhìn Hoàng Phủ Ngữ Kỳ với ánh mắt mèo vờn chuột.
"Sao ngươi biết cổ..." Hoàng Phủ Ngữ Kỳ cả kinh, dừng lại ngay.
"Ha ha, có kịch hay, xem ra ngươi có chút địa vị ở Hoàng Phủ thế gia, hơn tên phế vật Hoàng Phủ Thiên Tứ nhiều." Ngụy Tác cười ha hả, "Ngươi thích nói ra ngay hay đợi ta bị dày vò rồi mới chịu cầu xin."
"Cầu mười tám đời nhà ngươi! Dám chống lại Hoàng Phủ thế gia sẽ hối hận đã sinh ra trên đời!" Hoàng Phủ Ngữ Kỳ chửi, "ta xin ngươi? Ngươi nên quỳ xuống xin ta đi!"
"Vậy hả." Ngụy Tác cười ha hả, phát ra mấy đạo quang hoa.
...
"A! Cầu xin ngươi, nghe ta nói đi..." Không đầy nửa tuần hương sau, Hoàng Phủ Ngữ Kỳ không còn thành hình người, nước mắt chan hòa, co rút cầu xin.
"..." Linh Lung Thiên tắt tiếng nhìn Ngụy Tác đắc ý. Thuật pháp khác của Âm Thi tông không là gì nhưng để tra tấn thì thuộc hàng đỉnh nhọn, không tu sĩ nào chịu nổi.

Chương 928: Vơ vét

"Quả nhiên đã phát hiện bí ảo của cổ đồ!"
Hoàng Phủ Ngữ Kỳ khai hết, thần sắc Ngụy Tác và Linh Lung Thiên ngưng trọng hẳn.
Hóa ra Tịch Hàn đại lục cực kỳ lạnh, Hoàng Phủ thế gia nghiên cứu cổ đồ, cổ đồ ở trong cực hàn lâu nên hiện rõ ảo diệu.
Theo lời Hoàng Phủ Ngữ Kỳ, đại đa số tu sĩ lợi hại của Hoàng Phủ thế gia và Chân Lôi tông đã đến Luân hồi tháp đó, tìm cách phá cấm chế.
"Luân hồi tháp đó bị phá cấm chế đến mức nào?"
"Không biết..."
"Cương nha muội đáng chết, chúng ta nên đến đó ngay." Ngụy Tác ngầm truyền âm với Linh Lung Thiên rồi mang theo mọi tu sĩ, trực lao ra ngoài Cấm Tiên thành.
Hoàng Phủ Ngữ Kỳ chỉ biết đại khái chỗ có Luân hồi tháp chứ không biết phá cấm đến mức nào, từ ba ngày trước các tu sĩ lợi hại của Hoàng Phủ thế gia và Chân Lôi tông đã đến đó bắt đầu phá cấm.Ngụy Tác và Linh Lung Thiên vốn chuẩn bị dừng một, hai ngày tại Cấm Tiên thành, quy mô thành này cực lớn, lại có nhiều thương đội tụ tập, có thể mua được không ít thủy hệ yêu đan và linh dược thích hợp tu luyện, nhưng không biết Hoàng Phủ thế gia và Chân Lôi tông đã vào Luân hồi tháp chưa, nếu dừng chân thì lúc tới e là đã bị vét sạch, không còn chút gì.
Đến ngoài Cấm Tiên thành, Ngụy Tác để tu sĩ mặt choắt lại, cho y một món linh giai trung phẩm và một món linh giai hạ phẩm pháp bảo, còn lại bị gã đưa đi.
"Y mang hết họ đi, định làm gì nhỉ?"
"Một Kim đan tứ trọng đại tu sĩ mà không phải đối thủ của thanh niên đó, đích xác kinh tài tuyệt diễm. Y được truyền thừa gì mà thần thông kinh nhân như thế."
"Mắt y ánh thần quang, công kích vô hình, đối phương khó chống nổi, lẽ nào là thần thức công phạt chi pháp?"
"Y làm vậy phải chăng để chứng minh là nhân vật kinh tài tuyệt diễm nhất tu đạo giới hiện tại?"
Ngụy Tác đánh bại Hoàng Phủ Ngữ Kỳ không phí tí sức nào, khiến tu sĩ Cấm Tiên thành cực kỳ chấn kinh, cho là sau khi Thiên Huyền đại lục xuất hiện một thiên tài tu sĩ như Ngụy Tác, tu đạo giới lại thêm nhân vật đáng sợ. i Ngụy Tác bắt hết toán đệ tử trẻ tuổi của Hoàng Phủ thế gia và các thế gia khác thì họ càng không hiểu gã định làm gì.
Nửa ngày sau, một tin tức kinh nhân truyền đi, Ngụy Tác muốn các tông môn chuẩn bị linh thạch đến Đan Nguyên thành chuộc các tu sĩ bị gã bắt.
Trừ Huệ Tấn và Huệ Thiên Tình của Huệ gia, con cháu các thế gia khác năm mươi vạn hạ phẩm linh thạch một người, Huệ Tấn và Huệ Thiên Tình một trăm vạn hạ phẩm linh thạch một người.
Ngụy Tác truyền tin, còn nói rõ gã chỉ ở Đan Nguyên thành một lúc, lúc tới mà linh thạch chuộc người cha có thì gã đi ngay, ném toán tu sĩ tùy cho yêu thú ăn.
"Chẳng phải quang minh chính đại vơ vét hả?"
"Thanh niên này quá lớn mật, không kém gì thiên tài tu sĩ của Thiên Huyền đại lục đã san bằng siêu cấp tông môn. Tiếc là tu sĩ trẻ tuổi của Thiên Huyền đại lục vì biết sẽ chết nên điên cuồng lần cuối, còn thanh niên này vẫn yên lành, thật quá điên cuồng."
Tin đồ ra, nhiều tu sĩ tròn mắt.
Tán tu quang minh chính đại vơ vét đại thế gia, tại tu đạo giới Tịch Hàn đại lục chưa từng có việc này, nên biết thực lực một đại thế gia không chỉ là thế gia đó có bao nhiêu Kim đan đại tu sĩ trở lên mà còn là tích lũy, nhân mạch và tài lực.
Nếu một đại thế gia có mười Kim đan đại tu sĩ thì chưa biết chừng sẽ tụ tập được hai mươi Kim đan đại tu sĩ, thậm chí dùng lợi ích mới được thần huyền đại năng cũng nên.
Huệ gia và mấy gia tộc khác đều có tích lũy, Hoàng Phủ thế gia là tông môn bá chủ đông bộ, hà huống hai đệ tử kiệt xuất nhất Huệ gia đều bị bắt, Hoàng Phủ thế gia còn cả Kim đan tứ trọng đại tu sĩ bị bắt. Ngụy Tác làm thế thật quá huênh hoang, các thế gia này buộc phải dốc toàn lực.
"Các thế gia đó mà giao linh thạch chuộc người thì mất hết danh dự."
"Các thế gia khẳng định không cam tâm, sẽ có một trường đại chiến."
Cơ hồ mọi tu sĩ đều khẳng định các thế gia không giao linh thạch chuộc người, nhiều tu sĩ gần Đan Nguyên thành biết tin đều đổ về chuẩn bị xem kinh thiên đại sự phát sinh.
"Đến rồi!"
"Đến nhanh thế hả?"
"Lẽ nào y có thượng cổ truyền tống pháp khí?"
Chỉ không đầy nưa ngày, tu sĩ Đan Nguyên thành dừng mọi hoạt động, ngảng lên nhìn trời, Ngụy Tác và Linh Lung Thiên mang theo một toán tu sĩ, xuất hiện trên không trung Đan Nguyên thành.
Mọi tu sĩ đều chấn kinh, Ngụy Tác thật sự đến, còn đến rất nhanh, tu sĩ khác từ Cấm Tiên thành đến đây, ít nhất cũng phải hai ngày.
Tu sĩ quanh Đan Nguyên thành biết Ngụy Tác đến đây vơ vét các thế gia vì nhiều thương đội có pháp khí đặc biệt như Vạn lý truyền tấn hỏa. Tin tới mà người chưa tới, dù có đại thương đội dùng phi độn pháp khí kinh nhân, thậm chí truyền tống pháp trận cự ly ngắn cũng không thể tới Đan Nguyên thành nhanh thế.
"Chuẩn bị linh thạch chuộc người chưa?"
Xuất hiện tại Đan Nguyên thành, Ngụy Tác vẫn ăn vận như hoa y thanh niên dừng trên không trung, tiếng vang khắp Đan Nguyên thành.
"Người Lưu gia xuất hiện!"
Ngụy Tác lên tiếng không lâu sau một ngân phát lão nhân mặc hắc sắc thọ văn cẩm y, sắc mặt thập phần khó coi từ Đan Nguyên thành lao lên.
"Thật sự giao linh thạch chuộc người?"
Tu sĩ Đan Nguyên thành nín thở, không ai ngờ là không có gì bất ngờ, lão nhân của Lưu gia giao một linh thạch đại, cuốn lấy hai đệ tử trẻ tuổi từ tay Ngụy Tác rồi đi ngay.
"Tôn gia... Liễu gia..."
Đạo đạo độn quang từ Đan Nguyên thành lao ra, các thế gia đều có người tới, có thế gia biết tin nhưng không tới kịp thì ủy thác cho thương đội đến trả linh thạch.
Rất nhanh, quá nửa số tu sĩ bị Ngụy Tác bắt đã được chuộc ra.
"Gần nghìn vạn linh thạch! Đến giờ đã vơ vét được gần nghìn vạn hạ phẩm linh thạch rồi!"
Nhiều tu sĩ hít sâu, năm mươi vạn hạ phẩm linh thạch một người, hiện tại Ngụy Tác sắp thu đủ một nghìn vạn hạ phẩm linh thạch.
"Huệ gia phái đến chuộc người!"
Một trung niên tu sĩ mặc chu hồng sắc bì bào đến giao cho Ngụy Tác một túi linh thạch rồi chỉ vào Huệ Tấn và Huệ Thiên Tình.
"Ngươi!" Ngụy Tác ném Huệ Tấn hòa Huệ Thiên Tình cho trung niên tu sĩ mặc chu hồng sắc bì bào, y biến hẳn sắc mặt vì Huệ Tấn và Huệ Thiên Tình tuy không đáng ngại về tính mạng nhưng linh khí tan hết, kim đan đã bị lấy, tương đương với tu vi tận phế.
"Thế nào, không cần hả? Không cần ta ném cả hai nuôi yêu thú." Ngụy Tác liếc trung niên tu sĩ.
Y nghiến răng, không dám nói gì, hút Huệ Tấn và Huệ Thiên Tình lên lao vào Đan Nguyên thành.
"Hoàng Phủ thế gia cũng chuộc người! Hoàng Phủ thế gia sao thế! Lẽ nào nhất thời không gom đủ tu sĩ lợi hại đến đây?" Tu sĩ Đan Nguyên thành kinh hô vì ba tu sĩ Hoàng Phủ thế gia từ Đan Nguyên thành đi ra thì không có ý động thủ mà đưa linh thạch.
"Hai kẻ đó ta sẽ thả." Đan Nguyên thành xôn xao vì Ngụy Tác thu linh thạch Hoàng Phủ thế gia giao ra thì vẫn giữ hai Kim đan đại tu sĩ Hoàng Phủ Thiên Tứ và Hoàng Phủ Ngữ Kỳ.
Ai cũng biết đối với bất kỳ tông môn, thế gia nào, trọng yếu nhất là hai loại tu sĩ, một là đệ tử trẻ tuổi có tư chất tu luyện cực cao, một là tu sĩ đột phá đến kim đan, đủ chấn nhiếp nhất phương. Đối với Hoàng Phủ thế gia, trong toán tu sĩ này, trọng yếu nhất là hai người, nhưng Ngụy Tác thu linh thạch xong lại không thả người.
"Quá lắm rồi! Ngươi coi Hoàng Phủ thế gia không người hả!" Ba tu sĩ Hoàng Phủ thế gia có một người mặc hắc sắc bì giáp, mặt mũi lạnh lùng quát. Bạn đang đọc truyện tại Truyện YY - http://truyenfull.vn
"Ngươi chưa có tư cách nói với ta."
Trung niên tu sĩ vừa quát thì mắt Ngụy Tác lóe lên thần quang, ngũ sắc quang hoa hất y văng đi.
Hai tu sĩ Hoàng Phủ thế gia kia nghiến răng ken két, nhưng không dám nói gì, đưa các tu sĩ được chuộc ra và tu sĩ bị đánh bay đi khỏi.
"Ngần ấy thế gia bị một người vơ vét?!"
"A! A! A! Ba mươi tu sĩ, y vét được ít nhất một nghìn sáu, bảy trăm vạn hạ phẩm linh thạch!"
Nhiều tu sĩ Đan Nguyên thành kêu lên không dám tin, Ngụy Tác cuốn Hoàng Phủ Thiên Tứ và Hoàng Phủ Ngữ Kỳ đi về thành đông Đan Nguyên thành, không hề có đại chiến phát sinh, gã vơ vét thành công.
"Bổ sung không ít, các thế gia quả nhiên có thế lực, gom linh thạch nhanh lắm."
Ngụy Tác và Linh Lung Thiên đi trên không trung về phía đông Đan Nguyên thành lại không hề lạ lùng, Ngụy Tác bức hỏi Hoàng Phủ Ngữ Kỳ đã rõ, nhân vật lợi hại của Hoàng Phủ thế gia và Chân Lôi tông đều tụ tập tại Luân hồi tháp, không thể đến đây. Để cứu mạng bọn Hoàng Phủ Ngữ Kỳ thì đành giao nạp linh thạch. Con cháu và Kim đan đại tu sĩ đối với một tông môn thì quan trọng hơn nhiều năm mươi vạn hay một trăm vạn hạ phẩm linh thạch.
Chọn Đan Nguyên thành vì nơi này có truyền tống pháp trận, giúp bọn Ngụy Tác tiết kiệm thời gian. Hai cao thủ Hoàng Phủ thế gia biết nội dung gã bức hỏi, đối với Ngụy Tác gã vãn còn tác dụng, gã không muốn thả ngay.

Chương 929: Vũ Hóa Ứng Thiên

Trong một hoang nguyên ở vùng sâu man hoang, một ngọn núi hơn hai nghìn trượng lại nứt vỡ, tỏa ra như cánh hoa.
Tầng không ngoài ngọn núi lơ lẳng ba mươi sáu lá bạch sắc đại kỳ rộng mấy chục trượng.
Mọi lá cờ đều có phù văn hoa hạnh, rực bạch sắc linh quang, nối nhau hình thành một bạch sắc quang tráo bao lấy ngọn núi.
Nhìn từ bên ngoài, không thấy ba mươi sáu lá cờ và bạch sắc quang tráo, chỉ là mấy ngọn núi thấp tầm thường.
Nếu từ thinh không lướt qua, cũng không thấy gì khác lạ, rõ ràng ba mươi sáu lá đại kỳ tổ thành một chướng nhãn cấm chế lợi hại.
Ba mươi sáu bạch sắc đại kỳ bố thành quang tráo, trên ngọn núi trong đó có mấy chục kim sắc chiến thuyền.
Mỗi chiến thuyền như một đại điện lơ lửng trên không, đúc bằng tinh kim, khắc đầy phù điêu huyền ảo, lôi cương khí tức ràn rạt, từ nhiều phù điêu clóe lên chớp lượn ngoằn ngoèo tựa rắn bò dọc thân thuyền, khí thế kinh nhân cực độ.Kim sắc chiến thuyền ở giữa ngọn núi vỡ lớn nhất, dài hai trăm lai trượng, màu sắc đậm hơn những thuyền khác, dọc thuyền có nhiều dấu nhiều pháp khí, thuật pháp xung kích, cổ thuyền cũng là một món cổ vật, toát lên sát phạt khí tức thương tang.
Trên cổ chiến thuyền có bốn tu sĩ.
Một tu sĩ ăn vận như đế vương, đầu đội đế quan, mặc kim sắc đế y, áo cũng do các loại tinh kim ti đệt thành, đan thành đường vân huyền ảo, mỗi sợi tơ có điện quang lóe lên, như quấn vô số lôi cương quanh người.
Tu sĩ này này không cao, còn thấp hơn Ngụy Tác nửa cái đầu, có phần gầy gò nhưng mặt mũi góc cạnh, ngũ quan như đao khắc thành, toát lên uy nghiêm kinh nhân.
Kinh nhân nhất là mỗi hơi thở của y là trên đỉnh đầu có lôi quang kinh nhân, xuyên thấu hư không.
Nguyên khí dao động và mùi hương của thần huyền đại năng từ thân thể y phát ra, rõ ràng một thần huyền đại năng tu vi kinh thế.
Bên phải thần huyền đại năng mặc kim sắc đế y là một tu sĩ cao lớn, toát lên khí tức uy nghiêm, mặc ám hồng sắc pháp y, chừng bốn mươi tuổi, tay dài quá gối, quanh mình có chín quang cầu kỳ dị, như chín vì sao không ngừng chuyển động, rải ra quang văn.
Bên trái thần huyền đại năng mặc kim sắc đế y là một tu sĩ quanh mình vấn vít thanh hoàng sắc thiểm điện cõ cánh tay, không nhìn rõ mặt mũi.
Hai tu sĩ còn lại đều già nua, tóc gần như rụng hết, một người đeo thanh đồng hạp tử hình vuông trên lưng, không có hoa văn, khí tức thập phần thương tang. Một lão nhân còn lại giấu tay trong tay áo, mỗi hơi thở là hai lỗ mũi phun ra thần quang, lỗ mũi bên trái phun màu tím, bên phải phun màu đỏ, hình thù như con rồng.
Giữa ngọn núi nứt ra, bên dưới kim sắc chiến thuyền là khí tức cực kỳ kinh nhân.
Từng dải thổ hoàng sắc hỗn độn nguyên khí cuốn ra như thác, trong mỗi dải khí lại có quang ti di chuyển, là thần văn kỳ ảo, uy năng mỗi dải tựa hồ đều vượt bán tiên giai.
Vô số thổ hoàng sắc hỗn độn nguyên khí khiến ngọn núi hoàn toàn biến thành một thế giới hỗn độn.
Từ dưới nhìn lên thoáng thấy trong đó có một tòa thanh sắc cự tháp, tựa hồ ngọn núi nứt ra chỉ là cái vỏ bên ngoài, tứ bề ngọn tháp còn mấy chục tinh trụ gãy nát ngổn ngang. Bạn đang đọc truyện tại Truyện FULL - www.Truyện FULL
Thanh sắc cự tháp tuy chưa nhìn rõ tổng thể nhưng toát lên khí tức khiến người ta rùng mình.
Phía trên thổ hoàng sắc hỗn độn nguyên khí là một khe nứt không gian hơn mười trượng, lieentucj có hỗn độn nguyên khí chảy vào đó rồi tan biến.
Phía trên cự tháp, hỗn độn nguyên khí nhạt hơn những nơi khác.
Có vẻ hỗn độn nguyên khí bị xé rách một lỗ, tu sĩ trên kim sắc chiến thuyền sẽ đáp xuống qua đó.
"À!"
Đột nhiên, tu sĩ mặc kim sắc đế y như đế vương đứng trên đàu thuyền, mục quang hơi ánh lên, chụp vào hư không, tựa hồ kéo dòng khí vô hình nối đến xa tắp.
"Lôi tông chủ, sao thế?" Thấy thần huyền đại năng này làm vậy, trung niên tu sĩ mặc ám hồng sắc pháp y, khí thế như nhất phái tông chủ nhướng mày hỏi.
"Chắc Vũ Hóa Nhược Tinh đến rồi." Thần huyền đại năng mặc kim sắc đế y không hề đổi sắc, hắp tay sau lưng quay lại.
"Vũ Hóa Nhược Tinh!" Mọi tu sĩ sau lưng y hơi biến sắc, "Sao y lại đến đây?!"
"Chát!"
Chỉ mười mấy tích tắc sau, khí tức kinh nhân đột từ hư không vô tận sau lưng thấu xuống, ba mươi hai lá bạch sắc đại kỳ rung lên, như có người phá cấm chế tiến vào.
"Hỗn xược!"
Thần huyền đại năng mặc kim sắc đế y hơi sầm mặt hừ lạnh.
Hư không trên đầu y đột nhiên rung lên, một đạo tôn cao hơn mười trượng, tay cầm song chùy, hoàn toàn do lôi quang ngưng thành chợt hóa sinh, đoạn co lại biến thành một bức tranh mỏng dấy lên khí tức đáng sợ, lóe lên trên không.
"Lôi tôn đạo đồ quả nhiên bất phàm!"
Trên tầng không đột nhiên xuất hiện một tu sĩ trẻ tuổi mặc thanh ngọc sắc pháp y.
Tu sĩ này mặt mũi cực kỳ tiêu sái tuấn dật, linh quang không hiên rõ nhưng phát ra đạo vận dặc biệt, vừa hiện thân mỉm cười là hai tay khẽ đẩy, hắc bạch lưỡng sắc thần quang tụ thành hình âm dương ngư uốn éo, như hút cả thiên địa vào đó.
Hai làn thần uy chạm nhau, vô thanh vô tức tan biến.
"Thế nào, bằng vào tu vi của ngươi cũng định chống lại ta?"
Thần huyền đại năng mặc kim sắc đế y không hề hé mắt, chỉ tay lên.
"Cách!"
Tinh quang từ tay y bay ra, là lôi quang lấp lánh thần văn!
Hư không trước mặt tu sĩ trẻ tuổi mặc thanh ngọc sắc pháp y như đột nhiên bị cấm cố, uy năng ép cho y không chống nổi, nhưng vẫn mỉm cười, không có vẻ gì sợ sệt.
Vù!
Hắc quang đột nhiên lóe lên, như vạch qua thiên địa, thần văn do đại năng mặc kim sắc đế y phát ra tựa hồ có thể trấn áp nhất phương thiên địa bị chặn lại.
"Vũ Hóa Ứng Thiên, không ngờ ngươi cũng tới!" Thần huyền đại năng mặc kim sắc đế y ngẩng lên, mắt ánh lên quang mang, lôi quang tóe rộng, hình thành một biển sấm sét.
"Chư vị tiền bối ở đây, đệ đệ của tại hạ không dám khinh cuồng tới mức đến một mình." Một giọng nói nhạt nhẽo từ hư không vọn ra, thân ảnh từ mờ hiện rõ dần, khác nào từ hư không đi ra.
Mặt mũi thanh niên này và tu sĩ trẻ tuổi mặc thanh ngọc sắc pháp y giống nhau bảy phần, đều mày kiếm mắt sao, thập phần anh tuấn. Khác nhau ở chỗ tu sĩ trẻ tuổi mặc thanh ngọc sắc pháp y có vẻ ngạo nghễ, khóe môi treo nụ cười khống chế tất cả, còn thanh niên này đầu tóc rối bời, mặc phổ thông bạch bào, đặt biệt nhất là tạo cho người ta cảm giác như từ trong tranh sơn thủy đi ra, từ lúc xuất hiện, thiên địa y đứng cũng chỉ còn hai màu đen trắng.
Rõ ràng là cường giả đã hình thành pháp vực, tự thân nguyên khí có thể thay đổi quy tắc nguyên khí của thiên địa.
"Mỗ tưởng là thứ gì mà khiến cả Chân Lôi tông lôi tông chủ và Hoàng Phủ gia chủ tề tụ ở đây, hóa ra là Luân hồi tháp của thượng cổ đại năng." Thanh niên liếc đôi mắt hắc bạch phân minh như muốn nhìn rõ hư thực, "Luân hồi tháp này khí tức thập phần kinh nhân, chắc là của đại năng Thần huyền ngũ trọng điên phong nhưng không thể đột phá chân tiên để lại."
"Vũ Hóa Ứng Thiên, hai người đến đây là gì?" Ám hồng sắc pháp y tu sĩ đứng cạnh thần huyền đại năng mặc kim sắc đế y sầm mặt, lạnh giọng.
"Bí tàng do thượng cổ đại năng để lại, ai có tài thì lấy được, bọn ta đến thì e Hoàng Phủ gia chủ và Lôi tông chủ công cốc rồi." Vũ Hóa Ứng Thiên nhạt giọng, như nói ra một việc đương nhiên.
"Thế nào, tưởng hai người đến đủ thì bọn ta không phải đối thủ liễu?" Trung niên tu sĩ mặc ám hồng sắc pháp y là đương đại gia chủ của Hoàng Phủ thế gia, nghư Vũ Hóa Ứng Thiên nói thì y cười lạnh.
Cùng lúc, Vũ Hóa Nhược Tinh mặc thanh ngọc sắc pháp y nhướng mày, chưa kịp nói gì thì một tử sắc thân ảnh từ trên kim sắc cổ chiến thuyền của Hoàng Phủ gia chủ đi ra.

Chương 930: Các phương bá chủ

Đây là một tu sĩ mặc tử sắc trường bào, trường bào kiểu cổ kính, cổ áo rất cao, che kín nửa khuôn mặt, đuôi áo cũng dài, là kiểu hành vân lưu thủy từ thượng cổ.
Y không phải thần huyền đại năng, chỉ là Kim đan đại tu sĩ, trên mình phát ra bạch sắc linh khí ngưng thành một màn sáng trắng sau lưng như vầng trăng tròn, có điều diện mục và tay chân y thập phần quỷ dị, diện mục chỉ hơn ba mươi tuổi, ngũ quan khá anh tuấn, nhưng tay và mặt trắng nhợt nhạt như bạch ngọc, bề ngoài phủ một lớp như da cũng hóa thành thủy tinh.
Y hiện thân, hoàn toàn không tỏ vẻ gì, nếu không có bạch sắc linh khí tỏa ra, lại là khí huyết lưu động, mọi tu sĩ thấy y sẽ cho là bức tượng bằng bạch sắc tinh thạch.
"À!"
Vũ Hóa Ứng Thiên và Vũ Hóa Nhược Tinh là hai nhân vật kinh tài tuyệt diễm nhất Vũ Hóa thế gia tối cùng đến, chỉ Vũ Hóa Nhược Tinh cũng gần như đứng đầu lớp trẻ Tịch Hàn đại lục, Vũ Hóa Ứng Thiên hiệu xưng đệ nhất nhân trong các tu sĩ trẻ tuổi, tu vi và thần thông còn hơn cả Chân Lôi tông tông chủ Lôi Sất thần quân, nhưng lúc này cả hai đều tỏ rõ thần sắc ngưng trọng.
Dù là nhân vật tu vi cao tuyệt của Chân Lôi tông hay Hoàng Phủ thế gia, Vũ Hóa Ứng Thiên và Vũ Hóa Nhược Tinh đều biết nhưng tử bào tu sĩ trông có vẻ là người Hoàng Phủ thế gia này thì cả hai chưa nghe tới.
Quan trọng nhất, tuy y chỉ là Kim đan tu sĩ nhưng thể nội có khí tức khiến cả Vũ Hóa Ứng Thiên và Vũ Hóa Nhược Tinh e dè.
Tu sĩ như bức tượng bằng bạch sắc tinh thạch băng lãnh này từ kim sắc cổ chiến thuyền đi ra, đột nhiên ngẩng nhìn Vũ Hóa Ứng Thiên và Vũ Hóa Nhược Tinh. Bạn đang đọc truyện được lấy tại Truyenyy chấm cơm."Vù."
Tu sĩ này mặt mày lạnh tanh, băng lãnh như ngọc thạch, nhưng mi tâm đột nhiên có ma âm trầm trầm vang lên, một chữ cổ hoàn toàn không thuộc về thời đại này bắn ra, kim sắc cổ chiến thuyền hơi chìm xuống, chữ cổ như một tinh vực ấn xuống Vũ Hóa Ứng Thiên và Vũ Hóa Nhược Tinh.
"Tu sĩ Hoàng Phủ thế gia mà có thần uy này!"
"Sao lại như thế, một Kim đan tu sĩ sao có thể phát ra thần uy cỡ đó!"
"Uy năng này hoàn toàn không thể do một Kim đan đại tu sĩ phát ra, Kim đan đại tu sĩ không thể có nhục thân và kinh mạch chịu nổi uy năng này, tu sĩ Hoàng Phủ thế gia này là ai, sao chưa từng lộ mặt ở tu đạo giới!"
Nhiều kim sắc chiến thuyền lơ lửng trên không chứa đầy tu sĩ Chân Lôi tông, kể cả một số tu sĩ Hoàng Phủ thế gia đều tỏ vẻ không dám tin.
Tu sĩ trẻ tuổi mặc tử sắc trường đích xác là người Hoàng Phủ thế gia, thị theo gia chủ và một lão bất tử đến đây, nhưng không ai ngờ y xuất thủ là thần uy kinh nhân như thế.
Uy áp của y nhắm vào Vũ Hóa Ứng Thiên và Vũ Hóa Nhược Tinh nhưng nguyên khí dao động khiến tu sĩ trên mấy kim sắc chiến thuyền gần đó không thể thi pháp.
Vũ Hóa Ứng Thiên không dám ơ hờ mà càng ngưng trọng.
Vù!
Thiên chi kiêu tử, nhân vật vô địch lớp trẻ Tịch Hàn đại lục niên phát ra hắc quang.
Nhiều tu sĩ nhìn rõ hắc quang là một cây bút.
Câ bút này do hắc sắc thần văn nối nhau ngưng thành, vạch qua hư không như vẽ lên thiên địa đại đạo pháp tắc không thể vượt qua.
"Oành!"
Hai làn thần uy ngút trời va nhau, đột nhiên như hai vùng thiên địa tan vỡ, vô số nguyên khí, thần quang xô ra tựa thủy triều.
"Oành!"
Tu sĩ trên mọi kim sắc chiến thuyền đều nhận ra nguy hiểm, nhưng Lôi Sất thần quân phát ra một biển kim sắc lôi quang chống đỡ thinh không, cản uy năng cuồng bạo trút xuống.
"Uy năng này, trừ thần huyền đại năng ra thì ai ngăn nổi!"
"Hoàng Phủ thế gia có tu sĩ cỡ đó!"
Trừ mấy đầu não trên kim sắc cổ chiến thuyền thì mọi tu sĩ Chân Lôi tông và Hoàng Phủ thế gia đều kinh hãi.
"Ngươi là ai? Không ngờ Hoàng Phủ thế gia còn có cao thủ cỡ này." Hai dải thần uy tan biến trong hư không, Vũ Hóa Ứng Thiên và tu sĩ mặc tử bào không xuất thủ, Vũ Hóa Ứng Thiên đừng giữa hắc bạch lưỡng sắc thiên địa nói với tử bào tu sĩ lạnh tanh.
"Tại hạ Hoàng Phủ Sát Thần." Tử bào tu sĩ lạnh tanh nói.
"Hoàng Phủ Sát Thần..." Vũ Hóa Ứng Thiên không nói gì, chỉ nhìn đối phương, không hiểu đang nghĩ gì.
"Vũ Hóa Ứng Thiên, ngươi tưởng mình đủ thực lực buộc bọn ta đi?" Lôi Sất thần quân lạnh giọng, như sấm động hư không, uy nghiêm vô tận.
"Lôi tông chủ nói không sai, những các vị cũng không đủ thực lực bức bọn tại hạ đi khỏi." Vũ Hóa Nhược Tinh nở nụ cười nắm chắc mọi thứ trong tay, "Có mỗ và đại ca, các vị cũng không dễ lọt vào Luân hồi tháp, lấy đồ ra đâu."
"Ngươi định thế nào, muốn đấu hả?" Hoàng Phủ gia chủ cười lạnh, "Chỗ này do bọn ta phát hiện, phá được ngoại vi cấm chế cũng trả giá không ít đâu."
"Hoàng Phủ gia chủ nói vô vị quá." Vũ Hóa Nhược Tinh mỉm cười: "Dù bọn tại hạ không địch nổi, muốn chạy thì không ai được, nếu bọn tại hạ không vui, đồn tin này ra thì Trưởng Tôn thế gia, Tiểu Cực giới, Đại Hàn cung, thậm chí đại năng của các đại lục khác cũng tới."
"Đã đến rồi..." Cùng lúc, Vũ Hóa Ứng Thiên đứng xuôi tay như thể không phải việc của mình đột nhiên nhìn lên hư không.
"Vị đạo hữu nào? Thần thông như thế cần gì giấu đầu hở đuôi?"
Hư không lại rung lên, hắc quang của y bắn sang một phía.
"Đãi khách kiểu này, mỗ không cần hiện thân."
"Oành!"
Như một vì sao nổi tung, quang diễm đáng sợ hơn Tuyệt diệt kim đan đột nhiên nổ tung ngoài xa, mấy ngọn núi và vạt rừng quanh đó hóa thành tro.
"Hàn Cực Âm!"
Sắc mặt Lôi Sất thần quân cực kỳ khó coi.
Y biết bí thuật cảm ứng, nhưng phát giác chậm hơn Vũ Hóa Ứng Thiên, chiến lực của Vũ Hóa Ứng Thiên đích xác cao hơn y.
Đại năng ẩn thân này lại không lạ lẫm gì y, y biết người đó, nên dù bị đuổi sát cũng không thể ngăn lại.
"Không ngờ Cực Âm thần quân của Tiểu Cực giới cũng phát hiện Lôi tông chủ và Hoàng Phủ gia chủ định làm gì." Vũ Hóa Ứng Thiên nhận ra đối phương thì dừng tay, còn Vũ Hóa Nhược Tinh mỉm cười đầy thâm ý nhìn Lôi Sất thần quân và Hoàng Phủ gia chủ, "Cực Âm thần quân truyền tin ra thì không lâu đâu, chúng ta không còn bao nhiêu thời gian để lãng phí."
"Vật bình thường chỉ chia đôi, những thứ phi phàm thì lấy được sẽ do bốn chúng ta đấu pháp, bến nào thắng được lấy?" Lôi Sất thần quân không hề do dự, liếc tử bào tu sĩ và Vũ Hóa Nhược Tinh, Vũ Hóa Ứng Thiên.
"Tốt lắm." Vũ Hóa Ứng Thiên lên tiếng, tựa hồ hiểu rõ thứ nào tầm thường thứ nào phi phàm nên gật đầu."Từ khi đột phá thần huyền, tại hạ chưa từng đấu với ai trận nào thống khoái."
...
"Tiếng gì nhỉ!"
"Có người đấu pháp kịch liệt, uy năng này chỉ thần huyền đại năng mới phát ra được!"
Vũ Hóa Ứng Thiên gật đầu đáp ứng Lôi Sất thần, thì tiếng nổ do Cực Âm thần quân phát ra thần uy va vào hắc quang của Vũ Hóa Ứng Thiên vọng đến tai Ngụy Tác.
Ngụy Tác và Linh Lung Thiên đang ở trên tầng không man hoang hoang nguyên, nhắm hướng bọn Lôi Sất thần quân, Lôi Sất thần quân v à Vũ Hóa Ứng Thiên nói thêm mấy câu thì tiếng đấu pháp mới vọng đến tai Ngụy Tác, rõ ràng Ngụy Tác và Linh Lung Thiên cách Lôi Sất thần quân rất xa.
"Long Mộc Tinh bảo là Vũ Hóa thế gia ngầm theo dõi Hoàng Phủ thế gia và Chân Lôi tông, lẽ nào Vũ Hóa thế gia đang đấu pháp với Hoàng Phủ thế gia và Chân Lôi tông?"
Ngụy Tác và Linh Lung Thiên không vội, không thi triển Động Hư bộ pháp, chỉ dùng Dịch ích kiếm độn lướt đi. Thần huyền đại năng nếu đấu pháp kịch liệt thì không thể phân thắng bại ngay, đến sớm còn không hay ho gì.
"À!"
Lướt đi một chốc, Linh Lung Thiên mắt lóe lên kim quang, ra hiệu cho Ngụy Tác.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau