THÔNG THIÊN CHI LỘ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thông thiên chi lộ - Chương 911 - Chương 915

Chương 911: Tin tức kinh người cực điểm

"Sâm La tông lấy được một món thiên địa chí bảo, cần hơn mười đại tu sĩ Kim đơn lưỡng trọng trở lên mới có thể luyện hóa." Bắc Linh Vĩ bảo Ngụy Tác, "Nhưng Sâm La tông không đủ số lượng tu sĩ Kim đơn lưỡng trọng trở lên, tu vi Thiên Nam tử đạo hữu khẳng định cũng Kim đơn lưỡng trọng trở lên, nên tại hạ mời đạo hữu đến giúp."
"Tại hạ đến Tịch Hàn đại lục?" Ngụy Tác mục quang lóe lên, cố ý lắc đầu, "Tịch Hàn đại lục quá xa, tại hạ không có hứng."
"Nếu hao phí nhiều thời gian của đạo hữu, tại hạ đã không dám đề nghị." Bắc Linh Vĩ vẫn cười: "Đạo hữu có lẽ không biết, tại man hoang hoang nguyên có một cổ truyền tống pháp trận, nối với rìa Tịch Hàn đại lục. Xuất phát từ đây chỉ nửa ngày là chúng ta sẽ tới cổ truyền tống pháp trận đó, chỉ sau vài canh giờ là chúng ta đã ở trong Thiên khung Tịch Hàn đại lục. Tại hạ cùng đạo hữu giao dịch, sẽ trả thù lao khiến đạo hữu mãn ý."
"Có cổ truyền tống pháp trận đến Tịch Hàn đại lục?" Ngụy Tác cả kinh, vì cả Vân Linh đại lục đều biết chỉ có truyền tống pháp trận gần Yến Vĩ thành có thể truyền tống đến rìa Tịch Hàn đại lục. Trừ ra chỉ còn cách vượt man hoang, nhanh nhất là từ Hải Tiên thành xuất phát, vượt hải vực giữa hai đại lục.
"Thế nào, không biết Thiên Nam tử đạo hữu có động lòng không?" Bắc Linh Vĩ cười hỏi Ngụy Tác.
"Không biết thù lao thế nào?" Ngụy Tác ra vẻ suy nghĩ, bảo bọn Bắc Linh Vĩ."Một món đạo giai trung phẩm pháp bảo. Không biết Thiên Nam tử đạo hữu thế nào?" Bắc Linh Vĩ mục quang hơi lóe lên.
"Đạo giai trung phẩm pháp bảo?" Ngụy Tác ra vẻ tham lam: "Thù lao như thế là được, mỗ theo các vị về Tịch Hàn đại lục, vì nguy hiểm nên mỗ cần thù lao trước, sao đó cần biết các vị luyện hóa vật gì, bằng phương thức nào, mỗ không hiểu Sâm La tông, thứ cho mỗ nói thẳng, nếu chỗ luyện hóa ở trong sơn môn của các vị thì mỗ không nhận giao dịch này."
"Thiên Nam tử đạo hữu yên tâm, Sâm La tông chỉ là đại tông môn bình thường, không đáng gì với Hoàng Thiên đạo, tại hạ không dám lừa đạo hữu." Bắc Linh Vĩ cười bảo: "Đạo hữu đưa ra điều kiện đó không thành vấn đề, Sâm La tông có năm tu sĩ Kim đơn lưỡng trọng trở lên, không phải tìm một, hai người tới giúp, chỗ luyện hóa cũng trong thành trì, đạo hữu mà đáp ứng giữ bí mật là thành giao."
"Năm đại tu sĩ Kim đơn lưỡng trọng trở lên, xem ra số lượng thành trì và tông môn của Tịch Hàn đại lục tuy hiếm nhưng tu sĩ đỉnh nhọn không ít..." Ngụy Tác mục quang lóe lên, thoáng nghĩ. Sâm La tông tại Tịch Hàn đại lục không nổi danh lắm, có năm tu sĩ Kim đơn lưỡng trọng trở lên, tỷ lệ này tại Thiên Huyền đại lục và Vân Linh đại lục cực kỳ kinh nhân.
"Vậy thì, mong Bắc đạo hữu lấy đạo giai trung phẩm pháp bảo đó ra, còn là bảo vật gì mà cần ngần ấy Kim đơn đại tu sĩ mới có thể luyện hóa." Ngụy Tác bình tĩnh như thường, ra vẻ tâm cơ âm trầm.
"Y cũng khá, kiếm tu đạt tới tu vi này không dễ." Tu sĩ mặc thanh sắc tinh kim giáp y hừ lạnh, truyền âm với Bắc Linh Vĩ và hắc bào tu sĩ nho nhã Đoàn Vô Nhai.
"Lục thiên côn này tại Tịch Hàn đại lục cũng có chút danh khí, đạo giai trung phẩm pháp bảo." Bắc Linh Vĩ cười thầm, đưa một cây cổ đồng sắc côn tử cỡ một trượng đến trước mặt Ngụy Tác.
"Có chút Vũ đồng tinh trong đó, cũng hữu dụng." Linh Lung Thiên truyền âm cho Ngụy Tác, hiển nhiên cây côn này khiến nó muốn ăn.
"Sâm La tông lấy được Hỗn độn thanh ngưu bảo giác. Không biết đạo hữu có nghe đến vật này, chỉ phần phá được hỗn độn nguyên khí, sẽ rút được tinh hoa, dược lực kinh nhân tương đương với mấy viên tiên cấp linh đơn. Bọn tại hạ đã bố trí cấm chế trên bảo giác, bất quá cần mười hai đại tu sĩ Kim đơn lưỡng trọng trở lên có chân nguyên công pháp khác nhau đồng thời kích phát cấm chế mới phá được hỗn độn nguyên khí." Bắc Linh Vĩ bảo Ngụy Tác đang thu lại Lục thiên côn: "Phá cấm kiểu này không hề nguy hiểm."
"Hỗn độn thanh ngưu bảo giác?" Ngụy Tác và Linh Lung Thiên nhìn nhau, đều cả kinh, không biết Bắc Linh Vĩ nói thật hay giả.
Hỗn độn thanh ngưu là bát cấp cao giai Hoang cổ cự thú, trưởng thành là thực lực sẽ đột phá cửu cấp, hai cái sừng trên đầu hàm chứa tinh hoa, điển tịch có ghi lại, nhưng yêu thú này cực hiếm, ít nhất thì tại Thiên Huyền đại lục và Vân Linh đại lục đã hai vạn năm không xuất hiện.
Bảo vật này sánh với Thần hoàng thạch đơn, đồn ra sẽ bị cướp đoạt.
"Qua thần sắc đạo hữu, vật này không hề tầm thường, xin đạo hữu giữ bí mật cho bản tông môn." Bắc Linh Vĩ nghiêm mặt bảo Ngụy Tác.
"Yên tâm đi, chỉ cần Bắc đạo hữu nói thật, mỗ sẽ theo chư vị đạo hữu, hoàn thành rồi lại đi, không cho ai biết, linh dược đó phải dùng vội như thế thì tất rất hữu dụng, dùng rồi thì có bị đồn ra cũng không sao." Ngụy Tác gật đầu, ra vẻ kiêu ngạo đặc hữu của phổ thông kiếm tu.
"Vậy thì tốt. Mời đạo hữu đi." Bắc Linh Vĩ cười mãn ý rồi đi trước dẫn đường.
"Đúng là tham lam, một món đạo giai trung phẩm pháp bảo đây dễ lấy thế."
"Y dám đáp ứng, tất có thủ đoạn, độn tốc cũng thập phần kinh nhân."
"Thanh ưng thần giáp của tại hạ mà triệt để kích phát uy năng, tốc độ phi độn khẳng định hơn nhiều... Hà huống với công tử thì có là gì."
Cả toán lướt đi, bọn Bắc Linh Vĩ ngầm truyền âm. Bạn đang đọc truyện được lấy tại Truyenyy chấm cơm.
"Gian thương, xem ra chúng không định để ngươi sống sót quay về Vân Linh đại lục." Cả ba không ngờ Linh Lung Thiên nghe rõ, lại truyền âm với Ngụy Tác.
"Chúng đúng là lo hão." Ngụy Tác bình tĩnh như thường cười lạnh.
"Tiếc là Thanh Lăng Ứng vốn chỉ thăm dò thực lực tông môn Vân Linh đại lục, không ngờ lại chết ở đây, hại công tử mất một phần trợ lực."
"Bất quá dù gì cũng biết là nhục thân Công Đức tông tông chủ bị hủy, Đăng Tiên tông tông chủ cũng ngang ngửa y, chỉ cần e dè Vương Vô Nhất, có cổ đế thi này và công tử luyện hóa Hỗn độn thanh ngưu bảo giác, sẽ đạt Thần huyền lưỡng trọng, đối phó Vân Linh đại lục nắm chắc tới sáu thành trở lên."
"Công tử sao sao lại vội đột phá Thần huyền lưỡng trọng như vậy, dùng bí pháp đề thăng khó tránh khỏi tổn thương, ảnh hưởng đến tu vi tiến cảnh sau này..."
"Việc này ta không rõ, hình như phát hiện Hoàng Phủ thế gia và Chân Lôi tông đang hành động, khả năng tìm ra thượng cổ mật địa gì đó, công tử phải ứng đối."
...
"Cái gì!" Ba tu sĩ không là gì với Ngụy Tác và Linh Lung Thiên, duy nhất cần e dè là cổ đế thi, cả hai chỉ định thừa cơ đến cổ truyền tống pháp trận, tới Tịch Hàn đại lục, nhưng những lời bàn luận sau đó của họ khiến Ngụy Tác và Linh Lung Thiên kinh hãi.
Nghe ba tu sĩ bàn luận, vài đại thế lực của Tịch Hàn đại lục định diệt Vân Linh đại lục!
Thanh Lăng Ứng trên danh nghĩa là được Công Đức tông và Đăng Tiên tông mời đến đối phó gã nhưng thật ra ngầm quan sát thực lực các đại tông môn Vân Linh đại lục!
Sâm La tông của ba tu sĩ này và Thanh Lăng Ứng tựa hồ làm việc cho công tử nào đó, công tử đó hiện tại tu vi Thần huyền nhất trọng.
Khiến thần huyền đại năng như Thanh Lăng Ứng phục vụ, công tử đó khẳng định thuộc siêu cấp đại thế lực của Tịch Hàn đại lục!
Muốn tấn công một đại lục, căn bản không phải việc một siêu cấp đại thế lực dám, phải là mấy đại thế lực hợp lại, một đại thế lực đánh tông môn khác, rất có thể hậu viện không vững, bị đại thế lực khác cùng đại lục thừa cơ.
Tu đạo tông môn giữa các đại lục đại chiến, trong lịch sử tu đạo giới đã xuất hiện nhiều lần, lần nào cũng cực kỳ kinh nhân, khiến vô số tông môn, thậm chí siêu cấp đại tông môn bị diệt, cả tu đạo giới liêu xiêu.
Tin tức này quá kinh nhân!
Không chỉ thế, ba người còn đề cập đến Hoàng Phủ thế gia và Chân Lôi tông.
Ngụy Tác nhớ rõ, Tịch Hàn đại lục có năm siêu cấp thế lực, là Tiểu Cực cung, Đại Hàn cung, Chân Lôi tông, Vũ Hóa thế gia và Trưởng Tôn thế gia, Chân Lôi tông là một trong số đó.
Có vẻ Hoàng Phủ thế gia và Chân Lôi tông kết minh, gần đây đang hành động, hình như phát hiện thượng cổ mật địa gì đó... Ngụy Tác nghĩ ngay đến Luân hồi tháp, lẽ nào Hoàng Phủ thế gia đã phát hiện ảo bí về cổ đồ của Độc Cô Vũ Vân?!
Bản thân Thiên khung sắp tan tành, cộng thêm tu đạo giới các đại lục đại chiến, hiện tại có vẻ bình tĩnh nhang đã ngầm dậy sóng
Ngụy Tác và Linh Lung Thiên chấn kinh, tiếp theo không nghe được gì hữu dụng qua lời ba tu sĩ bàn luận.
"Ở đây." Liên tục lướt đi hai canh giờ, Bắc Linh Vĩ nhàn rỗi lại trò chuyện vài câu với Ngụy Tác, chỉ vào phía trước.

Chương 912: Địa bàn Hoang tộc

Bắc Linh Vĩ chỉ vào một núi đá thông thường, không cần Linh Lung Thiên chỉ dẫn, Ngụy Tác cũng biết là chướng nhãn cấm chế, nên không nói gì, chỉ bình tĩnh như thường theo bọn Bắc Linh Vĩ đi vào.
Đến gần thạch sơn, đột nhiên cuồng phong dấy động, thiên hôn địa ám, cát đá mịt mù.
"Thiên Nam tử đạo hữu cẩn thận, cấm chế này có uy năng gần đạt linh giai trung phẩm." Bắc Linh Vĩ bảo Ngụy Tác, quang mang lóe lên, xuất hiện một tầng bạch sắc linh quang quang tráo bao trùm, yên ổn lướt tới.
Lướt đi mấy dặm, cuồng phong tự động tan biến, thạch sơn trước mắt khác hẳn bên ngoài, trên dốc núi trước mặt bọn Ngụy Tác là những công trình đổ nát.
Một quảng trường sừng sững mấy tử hồng sắc tinh trụ cao bằng mấy thân người, bên dưới là bình đài cao hơn mặt đất một chút, khắc nhiều hình vẽ cổ kính, khảm tinh thạch, rõ ràng là cổ truyền tống pháp trận mà Bắc Linh Vĩ nói. Bạn đang đọc truyện được copy tại Truyện FULLMục quang Ngụy Tác vừa lóe lên, hai dải quang hoa sáng theo, hai tu sĩ trẻ tuổi mặc hôi sắc bì bào bước lên, cả hai chưa nói gì, Bắc Linh Vĩ phất tay, cả hai im lặng lui xuống cổ truyền tống pháp trận.
"Hai người này là tu sĩ Sâm La tông, phụ trách trông coi cổ truyền tống pháp trận." Bắc Linh Vĩ đáp xuống, giải thích với Ngụy Tác.
"Đây là chỗ dừng chân của thượng cổ tu sĩ, chung quanh tan tành thế này chứng tỏ cổ truyền tống pháp trận mới được tu sửa." Linh Lung Thiên nhìn quanh, truyền âm cho Ngụy Tác, "Sửa chưa lâu đâu."
"Tu sửa truyền tống pháp trận này, nếu Tịch Hàn đại lục đánh Vân Linh đại lục thì lấy đó làm cứ điểm tiến vào." Ngụy Tác bình tĩnh như thường, truyền âm cho Linh Lung Thiên.
Tu sửa cổ truyền tống pháp trận đi xa cực kỳ khó khăn, nhiều vật liệu rất khó tìm, giá trị kinh nhân, dùSâm La tông một mình tu sửa cổ truyền tống pháp trận thì gã cũng không tin họ sửa vì vài tu sĩ của tông môn tiện vào man hoang hoang nguyên ngoài Vân Linh đại lục.
Theo lý, sửa chữa cổ truyền tống pháp trận xong thì phải mở ra để thu linh thạch của tu sĩ qua lại, tuyệt đối không che giấu như thế.
"Mời!"
Ngụy Tác không hề dị nghị, Bắc Linh Vĩ mỉm cười, đưa tay mời, cùng Ngụy Tác, Linh Lung Thiên vào truyền tống pháp trận.
Hai tu sĩ mặc hôi sắc bì bào liên tục phát chân nguyên, mấy tích tắc sau cả cổ truyền tống pháp trận triệt để kích phát, tử hồng sắc linh quang lóe lên bao trùm pháp trận, chữ cổ cùng quang hoa hiện ra.
Cảnh vật trước mắt Ngụy Tác và Linh Lung Thiên biến đổi liên tục, lưu quang lóe lên, thoáng sau đã hiện thân ảnh ở truyền tống pháp trận khác.
Truyền tống pháp trận này và cổ truyền tống pháp trận cơ hồ hoàn toàn giống nhau, chung quanh là mấy dặm phế khư, cũng trong lòng núi.
Theo bọn Bắc Linh Vĩ đi ra, Ngụy Tác cả kinh.
Hơi lạnh phả vào mặt, trước mắt là băng thiên tuyết địa. Nơi cổ truyền tống pháp trận tọa lạc là lòng núi một nghìn mấy trăm trượng, từ ngoài nhìn vào chỉ thấy trắng xóa một màu.
Tuy biết Tịch Hàn đại lục quanh năm cực hàn, nhưng cảnh tượng nhìn đâu cũng thấy tuyết nguyên băng xuyên này vẫn tác động lớn đến thị giác Ngụy Tác.
"Thế nào, Cương nha muội, trước kia ngươi chưa từng tới Tịch Hàn đại lục?" Thấy Linh Lung Thiên dao động thần sắc, Ngụy Tác hỏi. Gã vốn cho rằng nhân vật như nó, rất có thể đã đặt chân đến mọi đại lục nên không hỏi nhiều.
"Tịch Hàn đại lục tại thời đại của ta là địa bàn của Hoang tộc đại năng." Linh Lung Thiên truyền âm cho Ngụy Tác, "Nếu không phải kẻ nào muốn chết thuộc Linh tộc thì không đến đây."
"Địa bàn của Hoang tộc?" Ngụy Tác cả kinh, hỏi rõ, "Còn đại lục khác?"
"Thiên Huyền đại lục, và Vân Linh đại lục, Ngọc Hành đại lục. Đại lục khác nữa ta chưa từng tới." Giọng Linh Lung Thiên hơi băng lãnh, "Tại thời đại của ta, bốn đại lục kia đã bị Hoang tộc đại năng hoặc đại năng cùng phe đó chiếm cứ."
"Ba so với bốn, các ngươi yếu thế thấy rõ, chả trách ngươi quan tâm đến thắng bại ở trận chiến Bắc Mang." Ngụy Tác hiểu biết đôi chút về bảy đại lục trong Thiên khung, từ góc độ nguồn lực thì Thiên Huyền đại lục có đều nhất, Vân Linh đại lục nhiều hải vực nên lắm yêu đơn nhưng ít tinh kim thành thử ít pháp khí hơn các đại lục khác. Tịch Hàn đại lục quanh năm lạnh giá, hiếm các loại linh dược. Hắc Vu đại lục một năm đến già nửa không thấy mặt trời, hiếm các nguyên liệu nhất. Ở mé khác của Thiên Huyền đại lục, Ngọc Hành đại lục có nhiều linh thạch và các loại ngọc thạch, nên ngọc thạch phù lục, pháp bảo và pháp khí kiểu này nhiều nhưng cũng khá ít tinh kim. Lưu Hỏa đại lục và Thiên Trụy đại lục, một có nhiều hỏa vực nên nhiều các loại tinh kim và hỏa hệ linh dược, yêu đơn nhất, một là nơi nhiều vực ngoại tinh thần rơi xuống, đâu đâu cũng là hoang mạc cao sơn, cơ hồ không có linh thạch nhưng không thiếu yêu thú kỳ dị và cao giai vẫn thiết.
Giữa bảy Thiên khung đại lục chỉ Thiên Huyền đại lục, Vân Linh đại lục và Tịch Hàn đại lục khá gần, còn lại cách nhau man hoang mênh mông, nhất là Hắc Vu đại lục và Thiên Trụy đại lục càng xa, như cô đảo giữa vô tận hoang nguyên, nhưng dù qua lại không tiện song vì lợi ích nên vẫn có thương đội thông hành, giao dịch với nhau. Nếu bị khống chế, không giao dịch với nhau nữa thì có đại lục sẽ thiếu hụt nguồn lực. Như Thiên Trụy đại lục mà bị đơn độc tách ra thì tu sĩ ở đó sẽ thê thảm, đến tám, chín phần mười không có linh thạch linh đơn.
Linh Lung Thiên không đáp, coi như mặc nhận. Cộng thêm những lời nó nói trước kia, Ngụy Tác đoán được Linh tộc và một vài đại năng khi đối kháng Hoang tộc nhất định rất chật vật, e rằng chủ yếu nhờ mấy nhân vật đỉnh nhọn chống lưng, đại đế dưỡng thương ở Bắc Mang là một. Trận chiến Bắc Mang là trận quan trọng nhất.
"Bọn ta ra tay, có tới tám phần nắm chắc, ngươi sao lại nói thế." Im lặng một lúc, Linh Lung Thiên đột nhiên truyền âm cho Ngụy Tác.
"Chốc nữa bắt ba tên này đã." Ngụy Tác bình tĩnh như thường truyền âm, biết Linh Lung Thiên hỏi thế vì ba người này liên quan đến Hỗn độn thanh ngưu bảo giác và Hoàng Phủ thế gia.
Hỗn độn thanh ngưu bảo giác cùng cấp với Thần hoàng thạch đơn, đề thăng tu vi không ít, Linh Lung Thiên cũng biết Ngụy Tác động lòng. Theo ba người này cũng như đưa đến trước vật đó, nhưng qua lời trò chuyện của ba người, Ngụy Tác và Linh Lung Thiên biết thêm nhiều tin hữu dụng, duy nhất có thể khẳng định công tử gì đó là tu sĩ Thần huyền nhất trọng, sau lưng là một siêu cấp đại thế lực. Nếu không tìm hiểu rõ đã động thủ, có thể sẽ nguy hiểm, hơn nữa luyện hóa Hỗn độn thanh ngưu bảo giác không phải không có nguy hiểm như ba người này nói, bằng không thế lực của công tử đó mà tìm hơn mười Kim đơn lưỡng trọng đại tu sĩ thì quá giản đơn. Khẳng định là tu sĩ giúp luyện hóa sẽ nguy hiểm đến tính mạng nên không muốn thủ hạ chết oan mà tìm quỷ thế mạng. Quan trọng hơn, cổ đế thi lọt vào tay đối phương thần huyền đại năng thì càng hung hiểm.
"Đến băng xuyên đó sẽ phát động." Ngụy Tác bình tĩnh như thường liếc chỗ đã chọn để động thủ. Hiện gã và Linh Lung Thiên cùng bọn Bắc Linh Vĩ cách Thiên khung Tịch Hàn đại lục hơn vạn dặm, điểm cuối mà mắt gã nhìn được là băng sơn chạm mây, đại khái chừng mấy chục ngọn. Tại đó mà động thủ, sẽ không bị tu sĩ khác phát hiện.
"Tịch Hàn đại lục là nhà của Hoang tộc? Của Linh tộc thì là Thiên Huyền đại lục hay Vân Linh đại lục?" Xác định địa điểm động thủ xong, Ngụy Tác truyền âm hỏi Linh Lung Thiên.
"Hoang tộc ban đầu ở Hắc Vu đại lục, nhiều công pháp của chúng dựa vào tinh thần nguyên khí, hoàn cảnh Hắc Vu đại lục khiến chúng cảm ứng nguyên khí càng rõ." Linh Lung Thiên không nhìn Ngụy Tác, truyền âm: "Linh tộc vốn ở Lưu Hỏa đại lục."
"..." Ngụy Tác nuốt nước bọt, trước Bắc Mang đại chiến, thế yếu của Linh tộc và tu sĩ đại năng đứng đầu Bắc Mang rất rõ, Linh tộc bị Hoang tộc chiếm sào huyệt.
"Nếu tu đạo giới bảy đại lục giao chiến, không biết tu sĩ đại lục nào chiếm được phần lớn nhất." Ngụy Tác chợt có ý nghĩ này. Hiện tại tu đạo giới Tịch Hàn đại lục có ý xâm lấn Vân Linh đại lục, e sẽ dẫn lên kinh thiên đại chiến giữa các đại lục. Năm xưa Linh tộc và Bắc Mang đại năng đấu với Hoang tộc, là trận chiến giữa số ít các tu sĩ tối cao giai siêu việt tu đạo giới, cơ hồ không ai biết, thậm chí không được ghi lại. Hiện tại mà tu đạo giới giao đấu, số tu sĩ bị ảnh hưởng cực nhiều.
"Được, hiện tại đến lượt chúng ta." Liên tục lướt đi, Ngụy Tác truyền âm với Linh Lung Thiên.
Mấy dãy núi băng đã ở trước mặt.

Chương 913: Cổ đế thi đến tay

"Hả?"
Ngụy Tác mục quang lóe lên, đột nhiên như phát hiện gì đó, đáp xuống mấy ngọn băng sơn.
"Sao thế?" Bọn Bắc Linh Vĩ không hiểu ý gã nên nhìn nhau đoạn đáp xuống theo.
Ngụy Tác dừng ở lưng núi, bốn bề là vách băng, thinh không đang đổ tuyết, dù tu sĩ vào khu vực này cũng không thể phát hiện gã động thủ.
"Hình như có yêu thú, phẩm giai không tệ, chui vào khe băng kia thì phải." Thấy bọn Bắc Linh Vĩ đi theo, Ngụy Tác chỉ vào một khe băng bên trái.
"Một con yêu thú mà thôi, nơi này có yêu thú phẩm giai không thấp là bình thường, bất quá chạy rồi thì khó tìm." Bắc Linh Vĩ nhẹ hẳn, mỉm cười.
"Đi nào!"
Ngụy Tác liếc Linh Lung Thiên, đến gần bọn Bắc Linh Vĩ, ra vẻ không thú vị nữa nên đi."Đi." Bọn Bắc Linh Vĩ vừa quay đi, Linh Lung Thiên phát động hôi sắc linh quang.
Đồng thời, Ngụy Tác toàn lực phát thần thức uy áp.
"Chát!"
Một đạo tuyết bạch thần quang như dùi ba cạnh rực lên trên mình Bắc Linh Vĩ, thân ảnh y trong tích tắc xuất hiện cách ba trăm dặm, còn Long Mộc Tinh và Đoàn Vô Nhai nhanh chóng bị Linh Lung Thiên dùng hôi sắc linh quang bao trùm, hào quang tắt ngúm.
Ngụy Tác và Linh Lung Thiên hơi biến sắc, một đạo thanh sắc kiếm khí dấy lên thần quang kinh nhân xẹt ra.
"Các ngươi!"
Bắc Linh Vĩ vừa kịp kêu lên kinh hãi, thanh sắc kiếm khí như ảnh tùy hình cắt qua cổ y.
Đầu y bay lên, hai khúc thi thể rơi xuống. Thi thể chưa chạm đất thì Ngụy Tác đã xuất hiện cách đó không xa, Huyền sát quỷ trảo kéo lại.
Linh Lung Thiên ở sau lưng xách Long Mộc Tinh và Đoàn Vô Nhai đã bị chế trụ lướt tới.
Linh Lung Thiên đến nơi thì Ngụy Tác đã lấy nạp bảo nang của Bắc Linh và một lục giác thanh đồng sắc biển hạp cỡ nắm tay ra, sắc mặt hơi khó coi.
Bắc Linh Vĩ tuy ngầm gạt gã và Linh Lung Thiên, chết không đáng tiếc nhưng cả hai đối phó ba người lại thập phần cẩn thận, đến gần rồi mới phát động, không ngờ trên mình Bắc Linh Vĩ có hộ thân cấm chế do đại năng bố trí nên y mới chạy được xa thế.
Nếu không vì gã đột phá thần huyền, tham ngộ "Duy ngã tâm kiếm", không biết sẽ còn phiền hà gì.
Đưa mắt ra hiệu cho Linh Lung Thiên đoạn Ngụy Tác đưa nạp bảo nang và lục giác thanh đồng sắc biển hạp của Bắc Linh Vĩ cho nó, đồng thời phất tay, hai đạo quang hoa bắn vào cổ họng Long Mộc Tinh và Đoàn Vô Nhai.
"Các ngươi là ai mà dám đánh lén bọn ta!" Long Mộc Tinh và Đoàn Vô Nhai khiếp hãi ré lên.
Chỉ thần thức uy áp ban nãy đã khiến cả hai biết gặp phải cao thủ giả ngô giả ngọng.
"Các ngươi lớn mật thật, dám lợi dụng Thanh Lăng Ứng làm nội ứng đối phó Vân Linh đại lục, lẽ nào tưởng Hoàng Thiên đạo chỉ có một thần huyền đại năng?" Ngụy Tác bình tĩnh liếc hai người, ra vẻ cao thâm mạc trắc.
"Cái gì!" Long Mộc Tinh và Đoàn Vô Nhai run lên.
Không đoán được thân phận gã, cả hai hoàn toàn không ngờ gã là Ngụy Tác "đã chết" nhưng thực thực của gã là thần huyền đại năng, cả hai kinh hãi nhất là đối phương nắm chắc hành tung và bí ẩn của mình như lòng bàn tay.
"Bắc Linh Vĩ dùng cấm chế chạy thoát là ai thi triển?" Ngụy Tác liếc cả hai, Linh Lung Thiên đã xm qua nhưng truyền âm cho biết không nhận ra ảo diệu của thanh đồng sắc biển hạp: "Nếu ta đoán không lầm, đây là thứ các ngươi dùng để đựng cổ đế thi? Là pháp khí gì, sử dụng thế nào?"
"Lọt vào tay ngươi thì muốn giết cứ giết! Đừng hòng moi tin từ miệng bọn ta!" Đoàn Vô Nhai nói.
"Vậy thì hai ngươi chết đi. Ta cứ bắt người khác của Sâm La tông hỏi là được, thế nào chả có kẻ sợ chết." Ngụy Tác thấy trong mắt Long Mộc Tinh có vẻ sợ chết thì cố ý nói, đồng thời búng ra một đạo thanh sắc kiếm quang.
"Tại hạ nói thì các hạ chừa đường sống hả!" Thanh sắc kiếm quang lóe lên, Long Mộc Tinh kêu to. Bạn đang đọc truyện được lấy tại Truyenyy chấm cơm.
"Long Mộc Tinh, chết thì chết, sợ gì!" Đoàn Vô Nhai gầm vang.
"Chúng ta đạt tới Kim đơn tu sĩ, có ai không nhiều tế ngộ, qua bao nhiêu năm khổ tu mới thành! Thành tựu kim đơn thì vạn người may ra có một, ai muốn chết chứ ta thì không!" Long Mộc Tinh kêu lên.
"Ngươi nói thì y tha cho sao!" Đoàn Vô Nhai quát.
"Lắm lời quá." Ngụy Tác phát mấy đạo quang hoa vào thể nội Đoàn Vô Nhai, Đoàn Vô Nhai tắt tiếng, co rút liên tục, thống khổ vô vàn.
"Đáp cho thành thực, để ta hạ cấm chế, giúp ta lấy được Hỗn độn thanh ngưu bảo giác thì ta chừa cho đường sống, cũng không phế trừ tu vi." Đồng thời, Ngụy Tác bình tĩnh bảo Long Mộc Tinh.
Long Mộc Tinh vốn sợ chết, thi thể Bắc Linh Vĩ ngay trước mắt và Đoàn Vô Nhai thống khổ cực độ, co rút không ngừng thì y nào dám thừa lời, kêu lên, "Được, chỉ cần chừa cho đường sống, muốn tại hạ làm gì cũng được."
"Trả lời xem đây là pháp khí gì? Các ngươi dùng phương pháp nào khống chế cổ đế thi?" Ngụy Tác gật đầu với Linh Lung Thiên, đồng thời thi triển độn quang, vừa đi vừa hỏi.
"Đấy là Sâm la vạn tượng hạp của Sâm La tông, dùng dể phong ấn yêu thú hoặc bất tử chi vật, chân nguyên dồn vào đóa bảo hoa trên hộp là mở được. Bọn tại hạ dùng một bình dược dịch công tử đưa cho, khiến cổ đế thi ngủ say, còn điều khiển cổ đế thi thế nào thì bọn tại hạ không biết. Cổ đế thi còn bị cấm cố trong hôi sắc cốt quan kỳ dị, các hạ mở xem là biết tại hạ không nói dối." Long Mộc Tinh đáp nhanh. Linh Lung Thiên bĩu môi, Kim đơn tu sĩ sợ chết cỡ này, nó và Ngụy Tác mới gặp lần đầu.
Cái hộp khắc đầy phù điêu dây leo hoa cỏ, ở giữa là một đóa đỗ quyên, chắc cũng là cổ vật, cả Linh Lung Thiên cũng không nhìn thấu.
Tay Ngụy Tác ánh lên như ngọn nến, Long Mộc Tinh tựa hồ tịnh không nói dối, nhưng cổ đế thi phi phàm, gã không dám coi nhẹ, giả bộ ngưng tụ chân nguyên dồn vào đóa hoa trên hộp, đồng thời bình tĩnh như thường quan sát thần sắc Long Mộc Tinh.
Thấy thần sắc và tâm thần Long Mộc Tinh không hề dao động, Ngụy Tác bắn chân nguyên lên phù điêu đóa hoa ở cái hộp.
"Cách!" Lục giác hình thanh đồng biển hạp hé nắp, quang hoa phun trào, hôi sắc cốt quan vốn khiến Ngụy Tác cực kỳ quan tâm, hiện ra với tình cảnh kinh tâm động phách.
"Hả"...
Ngụy Tác hít một hơi lạnh.
Trong hôi sắc cốt quan dấy lên khí tức đáng sợ, cổ đế thi vẫn ở trong nhưng tình hình khác hẳn lúc gã thấy lần trước.
Nắp hôi sắc cốt quan đem thẫm, như uy năng kinh nhân nào đó giáng vào, bên dưới đỏ như rỉ máu ra, phát ra khí tức bàng bạc hoàn toàn siêu việt thần huyền, chân tiên huyết trong hôi sắc cốt quan cũng ép thấm ra.
Cảm giác đầu tiên là không ai chạm tới thì cổ đế thi sớm muộn gì cũng thoát ra.
"Âm dương phần nhiều âm khí, cổ đế thi có đủ nguyên khí bổ sung, trấn tà cốt quan thuần túy là thần uy chân tiên để lại, khẳng định sẽ bị hao hết." Linh Lung Thiên hiểu ý Ngụy Tác, truyền âm.
"Công tử cần Hỗn độn thanh ngưu bảo giác là ai, dược dịch y đưa cho là gì, có thể chế trụ cổ đế thi bao lâu?" Ngụy Tác trấn định lại, không thu hôi sắc cốt quan phát ra uy áp rợn ngươi mà tiếp tục bức hỏi Long Mộc Tinh.
"Là Vũ Hóa Nhược Tinh." Long Mộc Tinh hơi ngẩn ra, tựa hồ kinh ngạc vì Ngụy Tác biết quá nhiều việc của bọn y mà không biết công tử là ai, nhưng không dám dừng, nói ngay: "Bọn tại hạ cũng không biết là dược dịch gì, dùng kim sắc đơn bình đựng, đổ ra là thành khói vàng."
"Các ngươi đổ dược dịch vào cốt quan? Chế trụ cổ đế thi được bao lâu?" Ngụy Tác nhíu mày.
"Bọn tại hạ đổ dược dịch lên cốt quan, dược lực sẽ thấm vào." Long Mộc Tinh tựa hồ nhớ ra nên bổ sung, "Vũ Hóa công tử cần bọn tại trong ba mươi ngày quay về, khả năng dược lực chỉ duy trì được ba mươi ngày."
"Là kim sắc đơn bình nào?" Linh Lung Thiên vung tay, trên tay xuất hiện kim sắc đơn bình cổ dài, lớn cỡ bình rượu.
"Là đơn bình đó!" Long Mộc Tinh gật đầu nói to.
"Còn chút dược dịch, tìm một luyện đơn sư thi sẽ qua đố và chất liệu đơn bình mà đoán ra là linh dược gì." Linh Lung Thiên bình tĩnh như thường truyền âm cho Ngụy Tác, "tìm hiểu rõ là linh dược gì đã, không thì vạn nhất trái ngược với thứ chúng ta chuẩn bị, cổ đế thi đề tỉnh lại sớm thì chúng ta xong đời."
"Bảo y đưa chúng ta đến thành trì gần nhất tìm luyện đơn sư biết vật này." Ngụy Tác gật đầu, thu hôi sắc cốt quan lại. Cổ đế thi đã đến tay, có thể yên lòng rồi.

Chương 914: Một tòa thành lớn

Ngụy Tác và Linh Lung Thiên vừa truyền âm bàn luận vừa lướt đi, độn quang nhanh chóng khuất vào băng thiên tuyết địa.
...
Mấy hôm sau, Ngụy Tác và Linh Lung Thiên cùng một tu sĩ mặt rỗ hiện thân ở một thành trì băng thiên tuyết địa.
Tu sĩ mặt rỗ, là Long Mộc Tinh, Kim đơn đại tu sĩ sợ chết nhất mà Ngụy Tác và Linh Lung Thiên gặp, thanh sắc tinh kim giáp y của y có uy năng phòng ngự huyền giai trung phẩm, kích phát đôi cánh sau lưng, độn tốc còn hơn Dịch ích kiếm độn Ngụy Tác đang dùng ba phần, tinh kim giáp y đã bị Ngụy Tác và Linh Lung Thiên thu lấy, Long Mộc Tinh bị Ngụy Tác hạ l cấm chế, hóa trang thành tu sĩ mặt rỗ.
Đoàn Vô Nhai bị Ngụy Tác dùng thuật pháp Âm Thi tông đày đọa một lúc thì cầu xin, gã lại càng khinh miệt, nếu y cứng cỏi đến cùng, chưa biết chừng gã còn bội phục cốt khí. Đoàn Vô Nhai không biết gì hơn Long Mộc Tinh nên Ngụy Tác không nương tay, lấy mạng ngay.
Hiện tại Ngụy Tác và Linh Lung Thiên đến thành trì này, là mục tiêu đầu tiên Ngụy Tác đến Tịch Hàn đại lục: Ngưng Thúy thành.Theo Long Mộc Tinh, Ngưng Thúy thành có Ngưng Đơn phường, là phường thị chế đơn đứng đầu Tịch Hàn đại lục nam bộ, nhiều linh đơn hiếm có đều xuất xứ từ phường thị này.
Dọc đường Ngụy Tác và Linh Lung Thiên được Long Mộc Tinh cho biết nhiều tin hữu dụng về tu đạo giới Tịch Hàn đại lục.
Tiểu Cực giới, Đại Hàn cung, Vũ Hóa thế gia, Trưởng Tôn thế gia và Chân Lôi tông - ngũ đại siêu cấp tông môn này chiếm địa bàn ở đông, nam, tây, bắc, trung.
Tịch Hàn đại lục có không ít yêu đơn nhưng số lượng hỏa hệ, lôi hệ yêu thú cực hiếm, thành thử tu sĩ chủ tu lôi hệ hòa hỏa hệ thuật pháp ít hơn nhiều tu sĩ các hệ thuật pháp khác. Cộng thêm một số linh dược phụ trợ luyện chế linh đơn ít ỏi nên phần lớn có được qua giao dịch với đại lục khác, giá đơn dược cũng cao hơn Thiên Huyền đại lục và Vân Linh đại lục.
Ngũ đại siêu cấp thế lực đều có thần huyền đại năng, theo Long Mộc Tinh thì Tiểu Cực giới Cực Âm thần quân, Đại Hàn cung cung chủ và Chân Lôi tông tông chủ Lôi Sất thần quân, và thiên tài tu sĩ lớp trước Vũ Hóa Ứng Thiên cùng tu sĩ trẻ tuổi Vũ Hóa Nhược Tinh của Vũ Hóa thế gia có thần quân tu vi.
Vũ Hóa Ứng Thiên có tế ngộ kinh nhân, hơn bốn mươi tuổi đã đột phá thần huyền, việc đó đã hơn tám mươi năm rồi nên không ai biết tu vi hiện tại của y là gì, hiện tại Vũ Hóa thế gia khi đối ngoại thường do Vũ Hóa Nhược Tinh và gia chủ đương đại Vũ Hóa Ứng Long ra mặt.
Vũ Hóa thế gia hay Trưởng Tôn thế gia, hành sự đều thập phần ẩn bí, nên không ai biết thần huyền đại năng của Trưởng Tôn thế gia là ai, Trưởng Tôn thế gia và Vũ Hóa thế gia có mấy thần huyền đại năng.
Ngụy Tác trước khi đến Tịch Hàn đại lục đã đoán đúng, số lượng thần huyền đại năng nhiều hơn Vân Linh đại lục và Thiên Huyền đại lục, tu vi càng kinh nhân, không thì Vũ Hóa thế gia không thể tự tin chuẩn bị xâm lấn tu đạo giới Vân Linh đại lục như thế.
Cổ truyền tống pháp trận ngoài Vân Linh đại lục thông đến ngoài Thiên khung Tịch Hàn đại lục nam bộ, là địa bàn của Đại Hàn cung. Ngụy Tác và Linh Lung Thiên thập phần hoài nghi, cùng một giuộc với Vũ Hóa thế gia có phải là Đại Hàn cung, không thì Vũ Hóa thế gia muốn qua địa bàn Đại Hàn cung đánh vào Vân Linh đại lục đâu có dễ.
Vào Tịch Hàn đại lục, Ngụy Tác càng hiểu hơn vùng đất "Đất rộng thành thưa" này.
Ba, bốn này liên tục đi đường, theo Long Mộc Tinh chỉ dẫn, Ngưng Thúy thành là tu sĩ thành trì đầu tiên bọn Ngụy Tác đi qua!
Theo mật độ thành trì ở Thiên Huyền đại lục và Vân Linh đại lục thì cứ đi thẳng thế này, dọc đường ít nhất cũng thấy sáu, bảy tòa thành trì.
Họ đến thẳng thành trì này mà không đến những thành trì quanh đó rồi trung chuyển qua truyền tống pháp trận, vì đến nửa số thành trì ở Tịch Hàn đại lục không nối thông truyền tống pháp trận.
Nhiều thành trì truyền tin cho nhau dựa vào thương đội hoặc tổ chức tu sĩ chuyện nhận thuê, mỗi thành trì trong mỗi ngày có cả trăm tổ chức kiểu này xuất phát đến thành trì khác, nên tin tức không hề bế tắc.
Hỏi han Long Mộc Tinh, Ngụy Tác và Linh Lung Thiên thậm chí biết Tịch Hàn đại lục thưa thớt đến mức ngay trong Thiên khung mà nhiều khu vực chưa được tu sĩ thăm dò, quá nhiều nơi hung hiểm.
Nếu không vì số lượng yêu thú không nhiều như bên ngoài Thiên khung, Tịch Hàn đại lục tạo cho cả hai cảm giác gần như man hoang hoang dã.
Cả hai đều thấy đại lục khác thế nào không biết chứ trong Thiên Huyền đại lục, Vân Linh đại lục và Tịch Hàn đại lục thì vạn nhất Thiên khung sụp đổ, thích ứng nhanh nhất khẳng định là Tịch Hàn đại lục.
Nhìn rõ Ngưng Thúy thành, Ngụy Tác và Linh Lung Thiên lại cả kinh.
Ngưng Thúy thành quy mô kinh nhân.
Thành trì Vân Linh đại lục và Thiên Huyền đại lục xây theo núi, nhỏ như Linh Nhạc thành thì trên một ngọn núi, lớn nhất cũng chỉ một dãy núi, thành nhỏ dung nạp mấy vạn tu sĩ, thành lớn cũng bất quá bốn, năm mươi vạn tu sĩ trường trú.
Ngưng Thúy thành lại có tới bốn, năm dãy núi vây lại, trên mỗi dãy, thậm chí trong sơn cốc, dưới chân núi đều dày đặc các công trình.
Quy mô này tạo cảm giác như tu đạo đế quốc từng xuất hiện trong lịch sử tu đạo giới, có thể dung nạp trăm vạn tu sĩ trở lên!
"Ngưng Thúy thành tại Tịch Hàn đại lục nam bộ, theo quy mô thì xếp thứ mấy?" Thấy cảnh tượng trong tầm mắt toàn là tu sĩ tụ tập, Ngụy Tác hỏi Long Mộc Tinh.
"Ngưng Thúy thành là nơi tập trung giao dịch linh dược của Tịch Hàn đại lục, quy mô cũng khá lớn, xếp thứ tư." Long Mộc Tinh như người hầu của Ngụy Tác, gã hỏi là cung kính đáp. Bạn đang đọc truyện được lấy tại Truyenyy chấm cơm.
"Thứ tư?" Ngụy Tác thầm trợn tròng trắng, tuy có nghe bọn Diệp Cố Vi nói là vì đi lại bất tiện, quy mô thành trì Tịch Hàn đại lục khá lớn, tụ tập nguồn lực phong phú, muốn mua gì cũng được nhưng không ngờ lại gấp năm lần thành trì cùng cấp ở Vân Linh đại lục và Thiên Huyền đại lục.
"Đúng rồi, tiền bối hình như không hiểu gì về Ngưng Thúy thành, Ngưng Thúy thành khác với thành trì Vân Linh đại lục, do tu sĩ tự trị thành trì." Long Mộc Tinh lấy lòng, "Ngưng Thúy thành không cấm thuật pháp, có thể phi độn."
"Tu sĩ tự trị thành trì, là sao hả? Không có môn phái quản hạt?" Ngụy Tác hơi ngẩn ra, hỏi Long Mộc Tinh.
"Tiền bối nói không sai, Ngưng Thúy thành hoàn toàn do tu sĩ tự quản lý, tu sĩ thoải mái đấu pháp." Long Mộc Tinh nịnh, "bất các tiệm do các đại tông môn và thế gia liên danh bảo hộ. Ai cướp đoạt ở đó là công địch của cả Tịch Hàn đại lục."
"Vậy hả? Thành trì kiểu này tại Tịch Hàn đại lục nhiều không?" Ngụy Tác hiếu kỳ, thành trì cỡ này Vân Linh đại lục không có, Thiên Huyền đại lục có một. Vạn Thọ thành của Linh Thú cung khá giống.
"Đại khái chừng hơn nửa."
"Tới hơn nửa?"
Ngụy Tác và Long Mộc Tinh bàn luận thêm mấy câu, biết Tịch Hàn đại lục khác Thiên Huyền đại lục và Vân Linh đại lục, vì đất rộng thành thưa, tuyệt đại đa số mậu dịch và liên lạc trông vào các tiệm cấp thấp và tổ chức của đê giai tu sĩ, đấy tương đương với huyết mạch tối cơ bản của Tịch Hàn đại lục nên mọi đại tông môn liên danh bảo hộ.
Tương đương với đại tông môn, đại thế lực dù tranh đoạt cỡ nào thì cũng bảo vệ đất của mình, không đập vỡ bát cơm chung.
Các đại tông môn khống chế lẫn nhau, lại bảo vệ các tiệm và phường thị, không cho đại thế lực nào khống chế.
Dù đại tông môn có phường thị riêng cũng phải công bình cạnh tranh, không thể cậy thế ép người, lâu dần tự xây tiệm hay phường thị cũng vô nghĩa, chưa biết chừng không kinh doanh tốt bằng phường thị thông thường.
Khác với Thiên Huyền đại lục, Vân Linh đại lục là đại tông môn và đại thế lực ở Tịch Hàn đại lục hiếm khi khống chế phường thị.
"Không biết tiền bối định đến ngay Ngưng Đơn phường, hay đi dạo những nơi khác trong Ngưng Thúy thành?" Ngụy Tác và Linh Lung Thiên ngầm bàn tán, thấy rằng Tịch Hàn đại lục đích xác khác thường thì Long Mộc Tinh hỏi.
"Đến Ngưng Đơn phường." Ngụy Tác bảo Long Mộc Tinh, y cung kính gật đầu, đi trước dẫn đường, gã lại hỏi, "Ngưng Thúy thành so với thành trì khác có gì hay để đến không?"
"Cả Kỳ Bảo viên thập phần đặc biệt, có thể ghé." Long Mộc Tinh đáp.
"Kỳ Bảo viên là chỗ nào?" Ngụy Tác hỏi Long Mộc Tinh.
"Là nơi chuyện chứa những vật kỳ dị mà đại đa số tu sĩ không biết. Có thứ thì phường thị biets cách sử dụng nhưng có thứ cả họ cũng không, đầu tiên định giá, thích thì mua, mau rồi mà họ biết cách dùng sẽ cho biết, còn không thì đành tìm người khác giám định." Long Mộc Tinh tựa hồ cũng thấy Kỳ Bảo viên thú vị nên sáng mắt, "Trong Kỳ Bảo viên còn có Đổ Bảo phường, phong bế không ít bảo vật. Giá thống nhất, không được nhìn trước, cứ mua đã, có bảo vật giá trị hơn nhiều giá mua, chọn được thì phát tài, có món giá thấp hơn nhiều tiền bỏ ra mua, chọn phải là chịu thiệt."

Chương 915: Đến đúng lúc lắm

"Có chỗ thế hả?" Ngụy Tác nghĩ ra mục lực kỳ dị của Linh Lung Thiên nhìn thấu cả nạp bảo nang nên truyền âm, "Ngươi đến đó khác nào cá gặp nước."
"Người tưởng ai cũng ngốc hả, có cách đó thì ngươi tưởng người ta để ngươi dễ dàng nhìn ra chắc?" Linh Lung Thiên khinh miệt liếc Ngụy Tác. Dù gì cũng là nhân vật thần quân cấp mà thấy có chút lợi là sáng mắt như tiểu gian thương.
"Chỗ chuyên chứa những vật không biết, chưa biết chừng sẽ có đồ tốt." Ngụy Tác thản nhiên: "Đến Ngưng Đơn phường xong sẽ qua đó."
Linh Lung Thiên không chê bai nữa, thật ra nó cũng thập phần hiếu kỳ với phường thị chuyên gom đồ cổ quái, với kiến thức của nó và lục bào lão đầu chưa biết chừng sẽ vớ bẫm.
Đi theo Long Mộc Tinh, Ngụy Tác và Linh Lung Thiên nhanh chóng vào Ngưng Thúy thành.
Long Mộc Tinh hiển nhiên rất quen thuộc Ngưng Thúy thành, trực tiếp lướt qua một dãy công trình.
Tu sĩ phi độn trong Ngưng Thúy thành không ít, đâu đâu cũng thấy độn quang, vì nguồn lực hạn chế nên tu sĩ trong thành có đẳng cấp tương tự phổ thông thành trì ở Thiên Huyền đại lục và Vân Linh đại lục, đại đa số là đê giai tu sĩ Chu thiên cảnh và Thần hải cảnh, tu sĩ Phân niệm cảnh trở lên khá ít.
Đến gần, Ngụy Tác và Linh Lung Thiên hơi kinh ngạc vì nhiều công trình trong Ngưng Thúy thành xây bằng huyền băng, trong huyền băng có đặt yêu đơn và pháp phù, thậm chí pháp bảo, khiến cả công trình vừa trong suốt vừa có các loại quang hoa lấp lóe, rất đẹp mắt.Băng tường bao quanh đồng thời là chỗ bày các hàng hóa cho người mua xem, tu sĩ nào thấy vừa mắt là mua, điếm viên sẽ lấy ra thứ cùng loại hoặc phá băng lấy ra giao hàng.
Nền cả thành trì đều là bạch tuyết đạo và huyền băng đạo, đại khái vì các thành trì qua lại bất tiện, tu sĩ thường ở lâu trong một thành trì, biết ai chạm vào được, thế lực nào không nên chọc vào nên Ngưng Thúy thành tuy không có hạn chế nhưng hiếm có tu sĩ nào đấu pháp.
Ngụy Tác và Linh Lung Thiên cảm thấy lạ nhất ở chỗ thoạt nhìn Ngưng Thúy thành có nhiều cây cổ thụ nhưng nhìn kỹ sẽ phát hiện vỏ cây được bọc một lớp băng mỏng, đều rất lâu năm, tựa hồ đã biến thành hóa thạch như bích ngọc.
Tạo cho người ta cảm giác nơi này vốn đầy sinh cơ nhưng đột nhiên có hơi lạnh kinh nhân giáng lâm, băng phong tất cả, cây cối tuy đóng băng như còn y nguyên.
"Xem ra sinh ý của Kỳ Bảo viên cũng khá." Linh Lung Thiên đột nhiên nói.
"À?" Ngụy Tác ngẩn ra, thuận theo mục quang Linh Lung Thiên thì hiểu sao nó đột nhiên nói thế.
Trong sơn cốc góc trái có một dãy công trình thập phần nhã trí, vây lấy một tòa băng tháp hai, ba mươi trượng, tứ bề là đình đài viện lạc, như của một phổ thông tu đạo thế gia, bên trong thậm chí xây dựng cả non bộ và hồ nước, giữa hồ là đình đài lâu vũ.
Tấm bài trên băng tháp do một khối hoàng sắc tinh thạch điêu thành rực quang hoa, rất bắt mắt, từ vị trí Linh Lung Thiên và Ngụy Tác tuy cách ba, bốn trăm dặm nhưng mục lực cả hai nhìn rõ ba chữ "Kỳ Bảo viên".
Đại đa số phường thị trong Ngưng Thúy thành tụ lại một chỗ, tách thành mấy khối lớn, quanh Kỳ Bảo viên còn vài tập thị và rất nhiều phường thị, không ít người ra vào, qua kiến trúc thì Kỳ Bảo viên vượt trội hẳn.
Quyết định giải quyết vấn đề cổ đế thi đã nên Ngụy Tác và Linh Lung Thiên tuy thấy phường thị đó nhưng không dừng lại mà theo Long Mộc Tinh đến tập thị ở góc bắc trên lưng núi ngôi thành, Long Mộc Tinh nịnh nọt mấy câu rồi hạ xuống.
Ngưng Đơn phường nằm giữa tập thị, diện tích không nhỏ, tới hơn sáu mươi gian lầu các, có băng tường bao quanh.
Trong băng tường bao lấy viên lục sắc tiểu dược hoàn, tụ thành ba chữ Ngưng Đơn phường, Long Mộc Tinh nói lục sắc tiểu dược này là đê giai linh đơn bổ khí huyết, có công hiệu khu trừ phong hàn, tu sĩ Thần hải cảnh tam trọng trở xuống ở lâu trong khu vực hàn khí cực nồng đều cần tới.
Cửa Ngưng Đơn phường không có điếm viên đón tiếp, cùng Linh Lung Thiên, Long Mộc Tinh đi vào đại sảnh thấy một tử bào lão giả mặt đỏ, béo lùn đang nói với một tu sĩ đeo song kiếm, cạnh đó là một thanh niên da ngăm đen, thần tình cung kính.
Tu sĩ cài song kiếm chừng ba mươi tuổi, kim thiết sát khí cực nồng, tu luyện song phi kiếm thuật pháp gì đó, tu vi không tệ, đã Phân niệm tứ trọng.
Ngụy Tác cũng ăn vận kiểu kiếm tu nên vừa đi vào là kiếm tu đó chú ý ngay, nhưng chỉ liếc qua là y lạnh hẳn ánh mắt lại.
Gần đây Ngụy Tác học được của Thủy Linh Nhi một môn dịch dung thuật pháp, Thủy Linh Nhi vốn thấy mình không phải với ơn truyền đạo của Huyền Phong môn nên không truyền bá thuật pháp, sau này Ngụy Tác nói đã là tử địch của Huyền Phong môn rồi, sau này khi gặp người Huyền Phong môn thì nể tình nàng mà nương tay khiến Thủy Linh Nhi tâm địa thuần tịnh như tờ giấy truyền lại cho gã.
Ngụy Tác dùng đạo thuật pháp đó thay hình đổi dạng, thân ngoại linh khí không lộ, nhưng kiếm tu đó có cảm ứng đặc biệt, nhận ra tu vi của Ngụy Tác không thể chọc vào.
"Vị đạo hữu này, đến Ngưng Đơn phường để giao dịch gì chăng?" Tử bào lão đầu quay lưng lại phía Ngụy Tác, thấy song kiếm tu sĩ biến sắc thì quay lại, vòng tay chào, "tại hạ họ Hoàng, phó chưởng quỹ ở đây."
"Tại hạ đích xác cần giao dịch, nhưng không muốn ai biết, Hoàng phó chưởng quỹ có thể bàn riêng chăng?" Ngụy Tác bình tĩnh như thường.
Kiếm tu kia tựa hồ hết việc, nghe Ngụy Tác nói thì chào Hoàng phó chưởng quỹ rồi đi ra.
"Không biết đạo hữu định giao dịch gì?" Hoàng phó chưởng quỹ thập phần tinh minh, nhận ra Ngụy Tác tu vi phi phàm, nên đưa bọn gã vào một gian tĩnh thất, nhiệt tình hỏi.
"Mỗ định mua thủy hệ linh đơn, linh dược, yêu đơn thì có bao nhiêu mua bấy nhiêu. Đồng thời muốn nhờ quý phường giám định một bình dược dịch." Ngụy Tác nói thẳng luôn.
"Có bao nhiêu mua bấy nhiêu?" Hoàng phó chưởng quỹ suýt sặc nước bọt. Bạn đang đọc truyện tại Truyện FULL - www.Truyện FULL
Ngụy Tác không nói gì, đưa một nạp bảo nang cho y, "Đủ chưa?"
"Khụ khụ..." Hoàng phó chưởng quỹ đón lấy nạp bảo nang, thần thức quét vào, thật sự nghẹn nước miếng, vừa ho vừa gật đầu, "Đủ rồi, đủ rồi."
Nạp bảo nang này ít nhất chứa mấy trăm vạn hạ phẩm linh thạch, Ngụy Tác vơ vét Thiên Kiếm tông và lưỡng đại tông môn, một đại phường thị, số linh thạch này chỉ là một phần mấy gã mang theo, chưa tính gã còn có số lượng cực kỳ kinh nhân pháp bảo và pháp khí đạo giai trở xuống, bình thường không dùng đến, nhưng mấy trăm vạn linh thạch mà thuận tay lấy ra thì đủ hù chết ngươi.
Tịch Hàn đại lục không nhiều thủy hệ yêu đơn, mấy trăm vạn hạ phẩm linh thạch đủ gom hết thủy hệ yêu đơn ở Ngưng Thúy thành.
"Thủy hệ linh dược và yêu đơn không hạn chế phẩm giai? Không biết đạo hữu nhờ bản phường giám định dược dịch gì." Hoàng phó chưởng quỹ dù gì cũng từng trải nên lập tức trấn định.
"Là trong bình này." Ngụy Tác lấy kim sắc dược bình ra. "Thủy hệ linh dược và yêu đơn không cần hạn chế phẩm giai, có là mua."
"Chuyện đó..." Chạm vào kim sắc dược bình, Hoàng phó chưởng quỹ tỏ vẻ cổ quái.
"Sao hả?" Ngụy Tác và Linh Lung Thiên nhìn nhau, "Hoàng phó chưởng quỹ nhận ra?"
"Chuyện này..." Hoàng phó chưởng quỹ định nói lại thôi, mở kim sắc dược bình, nhận kỹ mùi vị rồi cười nhăn nhó không hiểu, bảo Ngụy Tác: "Không dám giấu, bình dược dịch này do Hoa chưởng quỹ của bản phường tự thân luyện chế. Đạo hữu lấy được bằng cách nào? Lẽ nào bình này có vấn đề? "
"Gì hả?" Ngụy Tác và Linh Lung Thiên ngẩn ra.
"Tiền bối, tại hạ không biết! Thật sự không biết bình dược dịch này do Ngưng Đơn phường luyện chế!" Long Mộc Tinh sững người đoạn toát mồ hôi lạnh truyền âm cho Ngụy Tác.
"Hoàng phó chưởng quỹ tri biết do ai luyện chế hả?" Ngụy Tác và Linh Lung Thiên nhìn nhau.
"Việc đó khó mà trả lời, thứ nhất tại hạ không biết lai lịch y, thứ hai mọi tiệm đều có quy củ, không được để lộ thông tin tu sĩ đến giao dịch." Hoàng phó chưởng quỹ khó xử nhìn Ngụy Tác.
"Vậy thì lần này mỗ và quý phường giao dịch, quý phường sẽ không lộ tin cho ai biết chứ." Ngụy Tác nhìn Hoàng phó chưởng quỹ, bình tĩnh như thường nói.
Hoàng phó chưởng quỹ nghiêm mặt: "Tất nhiên. "
"Được, hi vọng quý phường không nhắc với ai việc tại hạ hỏi về bình dược dịch này." Ngụy Tác nhìn Hoàng phó chưởng quỹ: "Vật này là gì, có tác dụng gì? "
"Tại hạ đảm bảo tuyệt đối không đề cập việc này với bất cứ ai. Tại hạ chỉ biết một vị dược vật trong này khiến bất tử minh vật hôn mê, công hiệu cụ thể và liều lượng linh dược thì cần mời Hoa chưởng quỹ tới. Đạo hữu mời một chút, tại hạ sẽ đi mời Hoa chưởng quỹ." Hoàng phó chưởng quỹ bảo Ngụy Tác.
"Được." Ngụy Tác gật đầu. Hoàng phó chưởng quỹ đi khỏi thì gã dốc thần thức khóa chặt nhất cử nhất động.
Không có gì bất ngờ, Hoàng phó chưởng quỹ vào một gian đơn phòng mời một bạch bào lão nhân đẹp lão, người đầy mùi thuốc ra.
"Đây là Kim hà hóa hồn tán dùng yêu đơn Mê hồn điệp và Bách nhật túy, Nhược dương hoa luyện chế thành, khiến bất tử minh vật ngủ say ba mươi ngày." Bạch bào lão nhân đi vào, chào hỏi bọn Ngụy Tác rồi nói ngay.
"Dược lực này dùng cái gì giải trừ trước?" Ngụy Tác hỏi bạch bào lão nhân: "Hoặc cho Trầm đào cổ ngọc vào bất tử minh vật bị dược dịch này làm hôn mê thì có ảnh hưởng đến hiệu quả của Trầm đào cổ ngọc?"
"Trầm đào cổ ngọc chỉ có thể dùng Lôi hạch quả đánh thức." Bạch bào lão nhân tỏ vẻ kinh ngạc, tựa hồ lấy làm lạ Ngụy Tác biết thế, "dược dịch này không ảnh hưởng đến hiệu quả Trầm đào cổ ngọc, có thể dùng Thu hồn tán mỗ luyện chế để khu trừ dược lực, khiến bất tử minh vật tỉnh lại. "
"Hai loại dược dịch đó liệu có thể nhanh chóng chế thành không?" Ngụy Tác hỏi bạch bào lão nhân, "Hoa chưởng quỹ, trong hai phương thức khống chế bất tử minh vật, loại nào hơn? "
"Không phải lão phu tự khen nhưng so ra, hai loại dược dịch của lão phu tốt hơn." Bạch bào lão nhân hơi trầm ngâm: "Thu hồn tán là căn cắ vào lượng dược dịch để khống chế thời gian bất tử minh vật tỉnh lại, Lôi hạch quả đánh thức theo thời gian cố định, đại khái chừng nửa tuần hương."
Thoáng ngừng, bạch bào lão nhân bổ sung, "Hai loại dược dịch này cần một ngày pha chế."
"Nếu tại hạ muốn bất tử minh vật ngủ lâu thì lúc sử dụng kim sắc dược dịch này có bị nhờn thuốc không, có thể luyện thêm chăng?" Ngụy Tác hỏi bạch bào lão nhân.
"Dược vật nhắm vào thần hồn bất tử minh vật, không nhắm vào nhục thân nên không bị nhờn, chỉ là nguyên liệu của tại hạ hữu hạn, chỉ luyện chế được bốn bình, cần hơn một trăm hai mươi." Bạch bào lão nhân đáp.
"Vậy mong Hoa chưởng quỹ luyện chế giúp hai loại này? Chỉ là tại hạ cần bảo mật, không để ai biết." Ngụy Tác nghiêm túc nói với bạch bào lão nhân.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau