THÔNG THIÊN CHI LỘ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thông thiên chi lộ - Chương 906 - Chương 910

Chương 906: Thử bản mệnh pháp bảo

"Ngụy đại thần quân, bọn ta đến rồi thì thế nào nữa đây." Thấy tất cả đến đủ, Hàn Vi Vi hầm hừ bảo Ngụy Tác.
Hàn Vi Vi chưa kết đơn, bản mệnh pháp bảo tạm thời không liên quan gì nhưng náo nhiệt này thì nàng ta đời nào chịu bỏ qua, vốn quen gọi Ngụy Tác là lão lưu manh nhưng giờ đông người nên thay đổi, học Âm Lệ Hoa gọi là Ngụy đại thần quân.
"Chúng ta bây giờ tệ nhất cũng phải pháp bảo huyền giai trở lên mới được. Các vị lấy hết pháp bảo huyền giai trở lên ra đi." Hiếm khi đông đủ, Ngụy Tác cười ha hả đoạn nói.
"Lấy cái đầu ngươi." Linh Lung Thiên trợn tròng trắng. Nó cho rằng đẳng cấp toán người của Ngụy Tác hiện tại không ra thế nào, bất quá Ngụy Tác nói cũng có lí, khởi điểm của bản mệnh pháp bảo càng cao, uy năng càng kinh nhân, tuy trợn tròng trắng nhưng nó không nói gì.
"Huyền cấp trở lên?" Cơ Nhã nghe thế thì nhìn Ngụy Tác: "Huyền giai trở lên e không có bao nhiêu."
"Hắc hắc, lấy ra xem đã." Ngụy Tác cười hắc hắc.
"Được, chắc ngươi lén giấu không ít pháp bảo huyền giai trở lên?" Hàn Vi Vi quá hiểu Ngụy Tác, thấy thần sắc gã là hiểu ra, đưa tay chỉ rồi kêu lên."Còn không lấy ra! Còn cười nữa!" Thấy Ngụy Tác cười đắc ý, Hàn Vi Vi hung hăng trừng mắt.
Kỳ Long Sơn và Thanh Bình mỉm cười nhìn Ngụy Tác, biết gã trên đường đến Thiên Kiếm tông đã vơ vét hai đại tông môn và một đại phường thị, lại san bằng Thiên Kiếm tông, thu được thập phần kinh nhân.
"Được rồi."
Ngụy Tác lại cười hắc hắc đoạn lấy ra một nạp bảo nang.
"Chát!"
Cả đại điện sáng lên, từng món pháp bảo hiện ra trước mắt chúng nhân.
Chúng nhân bị pháp bảo hút hết ánh mắt.
Cây thạch đao thô tháp chỉ cỡ một thước, ảm đạm vô quang, có vài ba hoa văn đồ đằng, nhưng nguyên khí dao động dữ dọi.
Một chiếc trống da khảm hơn trăm viên hoàng sắc pháp châu, lôi mang lấp lánh, chỉ lôi cương khí tức đã biết uy năng đạt mức huyền giai thượng phẩm pháp bảo.
Một cây hắc sắc mộc cung, có phù văn tự nhiên như sóng nước, ràn rạt khí tức huyền ảo.
Một thanh đồng sắc phương tôn có hình bốn con dê, như khí thế cự sơn.
Nhất bức tranh rực rỡ vẽ hình phù dung và chim công, linh quang tỏa khắp đại điện.
Một đồng nhân ba thước hình phổ thông đạo sĩ đỡ đĩa đồng như đang đánh cờ, trong đĩa có thanh quang như trân châu lấp lánh.
Cổ chiến xa do tám con thần mã keo, thuần màu huyền thiết, có dấu vết rỉ, đầy phù điêu thú diện và đao kiếm, rõ ràng rất cổ nhưng toát lên khí tức đế vương, chắc do tông chủ quyền thế ngút trời nào đó.
Một hắc sắc đại chung cao cỡ ba thân người, khắc phạn văn, bốn phía là bốn phù điêu hình phật ngồi.
Ba cây phi kiếm, một cây màu lam nhạt do tinh thạch luyện chế thành, liên tục dấy lên lam sắc hỏa quang. Một thanh màu vàng đỏ, bề mặt có vảy rồng, dài chừng một trượng, thập phần uy vũ bá khí. Một vật khác trông đặc biệt, có bảy viên ngân sắc tinh thạch nhỏ, khảm thành hình bắc đấu thất tinh.
"Tứ dương tế thiên tôn! Đây là huyền giai thượng phẩm pháp bảo của Vãn Nguyệt tông!"
"Phù dung cẩm kê đồ, pháp bảo thành danh của thượng cổ tán tu Triệu Diệt Quốc, huyền giai trung phẩm pháp bảo!"
"Đây là Kim lôi thần cổ?"
Kiến thức của bọn Kỳ Long Sơn cũng hơn tu sĩ tầm thường nhiều, Ngụy Tác lấy ra ngần ấy pháp bảo mà họ cũng nhận ra mấy món.
"Kì đạo hữu nhãn quang hay lắm, đích xác là Tứ dương tế thiên tôn, Phù dung cẩm kê đồ, Kim lôi thần cổ, còn đây là Thiên đồ thạch đao, mỗ lấy được tại Thiên Kiếm tông, là thạch khí của viễn cổ tu sĩ, huyền giai trung phẩm uy năng. Mộc cung này rất đặc biệt, lấy được từ một thái thượng trưởng lão Vãn Nguyệt cung, y cũng lấy được ở một sơn cốc trong man hoang, không rõ lai lịch, bất quá phát ra hắc sắc huyền quang đạt uy năng huyền giai hạ phẩm. Vật này là Kỳ vũ đồng nhân mà mỗ nghe các tu sĩ cùng đánh vào Thiên Kiếm tông cho biết, là pháp bảo của thượng cổ Vũ Sư giáo, huyền giai hạ phẩm pháp khí, phát ra vô số thanh quang như mưa, mỗ thử rồi, bao trùm hơn bốn trăm trượng. Đây là chiến xa một tông chủ Thiên Kiếm tông từng dùng, là pháp bảo phòng ngự, huyền cấp trung giai, cái chuông này lấy được trong đống thi hài Thiên Kiếm tông, chuyên môn để thu pháp bảo của đối phương, không rõ lai lịch. Ba cây phi kiếm này cũng lấy được trong mật địa Thiên Kiếm tông, phi kiếm huyền giai trở lên của Thiên Kiếm tông có bốn thanh, Độc Cô đạo đã chọn Tân thiên bạch kim kiếm thích hợp tu luyện bản mệnh kiếm nguyên rồi, ba thanh còn lại đây..." Ngụy Tác liếc bọn Kỳ Long Sơn đoạn mỉm cười giải thích.
"Chỉ có mấy món này?" Ngụy Tác nói qua, Hàn Vi Vi bĩu môi, hầm hừ.
"Còn không nhiều?" Vốn Ngụy Tác đang đắc ý suýt bổ chửng. Phổ thông tu sĩ có một món huyền giai pháp bảo đủ tung hoành nhất phương, khi xưa Hoàng Nha Tử với nửa Trường hà thao thiên quyển đã hơn hẳn Kim đơn tu sĩ bình thường, luôn ra vẻ cao nhân nhất đẳng trước mặt họ, Diệp Linh lấy được đạo giai thượng phẩm pháp bảo đã tự nhận vô địch chư thành gần đó, mà gã lấy ra ngần ấy huyền giai pháp bảo, Hàn Vi Vi còn bảo ít.
"Ngụy đại thần quân vơ vét cả một siêu cấp đại tông môn. Không có mười bảy, mười tám món mà cũng lấy ra?" Hàn Vi Vi tiếp lời.
"..." Ngụy Tác tắt tiếng, Thiên Kiếm tông không chỉ có ngần ấy pháp bảo lợi hại nhưng lúc mấy vạn tu sĩ loạn chiến, nhiều cấm chế ở các đỉnh núi tung hoành, không ít pháp bảo bị hủy. Nếu bức được Thiên Kiếm tông đầu hàng như hai tông môn kia thì đương nhiên càng nhiều.
"Nói hay lắm." Linh Lung Thiên truyền âm cho Hàn Vi Vi, "Gian thương này mà không bị dìm xuống là đuôi vểnh lên trời ngay." Hàn Vi Vi đắc ý mỉm cười.
"Được rồi, chúng ta cũng lấy pháp bảo huyền giai trở lên ra." Cơ Nhã biết Hàn Vi Vi cố ý đả kích Ngụy Tác nên mỉm cười.
Bọn Kỳ Long Sơn mỉm cười, không nhiều lời, lấy pháp bảo huyền giai trở lên ra.
"Tử tâm đăng, Hỏa tước hóa yêu kính, Phá diệt thần thương... Những thứ này ta từng thử rồi, thu lại."
Ngụy Tác để bọn Cơ Nhã thu lấy một mớ, còn lại là Quảng hàn nguyệt cung, Tà vương minh hạp, Câu ly thần tiên, Âm dương cổ kính, Hỗn độn khai thiên phủ và Thiên Quỳ mộc oản.
Nếu tu sĩ khác thấy ngần ấy pháp bảo bày ra e sẽ hít hơi lạnh đến mức nuốt cả lưỡi.
Bình thường không tụ lại không thấy có cảm giác đặc biệt, hiện tại bày ra, Cơ Nhã và Kỳ Long Sơn, Phong Tri Du cũng hơi kinh ngạc.
Thật sự phải đối diện đại chiến bất chấp tất cả, họ cùng tế xuất huyền giai pháp bảo thì chiến lực kinh thiên.
"Chúng ta bắt đầu."
Chiến lợi phẩm vét được tại Thiên Huyền đại lục, cả ba phi kiếm là mười một món huyền giai pháp bảo và sáu món như Quảng hàn nguyệt cung ra, Ngụy Tác gật đầu với Cơ Nhã và bọn Kỳ Long Sơn.
Ngụy Tác truyền Kim đơn tâm ấn diệu kinh cho mỗi người.
Thuật pháp này của Càn La chân nhân tại Thanh Thành khư, có thể thử xem pháp bảo hòa hợp với kim đơn nguyên khí để tu luyện bản mệnh pháp bảo hay không, nhưng kim đơn nguyên khí mỗi người mỗi khác, phải thử từng món mới biết.
"Ta trước!" Hàn Vi Vi chưa tu thành kim đơn, nhưng náo nhiệt này thì nàng ta hưng phấn nhất, thi triển Kim đơn tâm ấn diệu kinh, phát ra đạo đạo bạch sắc hồng quang vào mớ pháp bảo.
"Không món nào?" Hàn Vi Vi kêu lên, nàng ta thử mọi pháp bảo nhưng bạch sắc hồng quang đều tan, không ngưng thành bạch sắc pháp ấn quang hoa đại biểu cho việc có thể luyện hóa thành bản mệnh pháp bảo.
"Thuật pháp của ngươi có vấn đề không?" Hàn Vi Vi ấm ức kêu gào với Ngụy Tác.
"Trường hà thao thiên quyển nhờ thuật pháp này mới thử ra." Ngụy Tác thập phần hậu đạo, an ủi Hàn Vi Vi, "Không sao, ta sẽ tìm thêm, nàng chưa đạt kim đơn, không vội."
"Vũ Tinh tỷ tỷ, thử đi." Hàn Vi Vi vẫn thấy mình kém cỏi, nên muốn Nam Cung Vũ Tinh thử xem. Nàng ta hoài nghi thuật pháp này vô hiệu với đối tu sĩ kim đơn trở xuống.
Nam Cung Vũ Tinh không cự tuyệt, mỉm cười thử.
"Việc này?" Thử liền bảy, tám đạo bạch sắc hồng quang không có phản ứng, đột nhiên mọi người đều phấn chấn, bạch sắc hồng quang xung kích vào pháp bảo. Chát! Hình thành một bạch sắc pháp ấn. Nguồn: http://truyenfull.vn
"...!" Hàn Vi Vi tắt tiếng.
"Câu ly thần tiên?" Ngụy Tác kinh ngạc.
Nam Cung Vũ Tinh thử được bản mệnh pháp bảo, là thanh sắc trúc căn Câu ly thần tiên, đây cũng là chí bảo đặc biệt, huyền giai thượng phẩm uy năng, lấy được của một lão bất tử trong số các tông chủ và lão bất tử vây công gã, chuyên môn tiêu diệt chân nguyên uy năng của đối phương dồn vào, uy năng pháp bảo tiến công chưa đạt huyền giai thượng phẩm, rất có thể bị đánh rớt, còn với pháp bảo phòng ngự thì tu sĩ tế xuất để chống lại vật này công kích sẽ cơ hồ yếu không ngừng tiêu hao chân nguyên.

Chương 907: Cùng là người sao cách nhau quá

Câu ly thần tiên là cổ vật nổi danh, luyện hóa thành bản mệnh pháp bảo thì không gì bằng, nhưng Nam Cung Vũ Tinh chưa đạt kim đơn, nên không thu lấy mà để lại xem có ai thích hợp với nó không.
Trừ Câu ly thần tiên, Nam Cung Vũ Tinh thi thuật lên những thứ khác đều không có phản ứng, không thích hợp cho nàng tu luyện bản mệnh pháp bảo.
"Sư tỷ, thử xem đi."
Hàn Vi Vi cổ động, Cơ Nhã thi thuật phát ra đạo đạo bạch sắc hồng quang.
"Thiên đồ thạch đao?!"
Chúng nhân thập phần kinh ngạc, Cơ Nhã thử đến món thứ hai là bạch sắc hồng quang đã hóa thành quang ảnh bạch sắc pháp ấn.
"Vật này hợp với nàng?" Ngụy Tác kinh ngạc. Cơ Nhã thử được thạch đao gã lấy được ở chỗ Thiên Kiếm tông đặt pháp bảo, bề ngoài thô kệch như phàm nhân tùy tiện đẽo đá mà thành, Thiên Kiếm tông cũng chỉ ghi lại đơn giản rằng là thạch khí của viễn cổ tu sĩ, tuy chỉ huyền giai trung phẩm uy năng nhưng khí tức thập phần cổ quái, hoa văn đồ đằng như vẽ bằng mực màu song thấu vào thớ đá, thoáng có nguyên khí dao động với khí tức cực kỳ hoang cổ, Ngụy Tác và Linh Lung Thiên lẫn lục bào lão đầu nghiên cứu rất lâu mà cũng chỉ thấy thập phần bất phàm, cảm tri của Ngụy Tác cũng không rõ là pháp bảo hệ nào.
Cơ Nhã thử tiếp nhưng không thành công."Chi bằng nàng dùng pháp bảo này tu luyện bản mệnh pháp bảo?" Ngụy Tác bảo Cơ Nhã. Vật đó tuy không đẹp nhưng rất lâu đời, có từ khi Thiên khung vừa hóa sinh, đại năng dùng đá luyện thành binh khí thì ở thời địa đó cũng là bậc kiệt xuất, cổ vật này có thể hám chứa nhưng thứ tu đạo giả hiện tại không chạm tới, thậm chí có truyền thừa đặc biệt.
"Được." Cơ Nhã cũng thấy thạch đao tuy giản dị nhưng tạo cảm giác bất phàm nên thu lại.
Theo cách tu luyện bản mệnh pháp bảo Ngụy Tác biết, muốn luyện hóa thạch đao, ít nhất cũng tu vi Kim đơn tứ trọng, nhưng Thiên Kiếm tông là tông môn thiên về phi kiếm, có nhiều công pháp luyện hóa phi kiếm và pháp bảo, gã lấy được Thiên uẩn ôn dưỡng thuật có thể dùng bản thân nguyên khí ôn dưỡng pháp bảo ở ngoài thân thể, như từ từ thuần phục, lâu dần như thế thì bọn Cơ Nhã chỉ cần đạt tu vi Kim đơn lưỡng trọng là có thể chính thức dung nhập pháp bảo vào kim đơn. Dần dần ôn dưỡng rồi mới luyện hóa bản mệnh pháp bảo sẽ không bị uy năng pháp bảo phản lại, thập phần an toàn.
"Tỷ thử xem." Âm Lệ Hoa thấy Cơ Nhã thu thạch đao thì mỉm cười, một đạo bạch sắc hồng quang trực tiếp bắn vào Tà vương minh hạp.
Tà vương minh hạp với tu sĩ tu luyện âm nguyên công pháp là chí bảo, rất hợp với nguyên khí của nàng ta, Âm Lệ Hoa cho rằng vật này rất có thể thích hợp để tu luyện bản mệnh pháp bảo.
"Sao hả?"
Âm Lệ Hoa bất ngờ vì đạo bạch sắc hồng quang chạm vào Tà vương minh hạp thì trơ ra, không thích hợp cho nàng ta tu luyện bản mệnh pháp bảo.
Thử tiếp thì nàng càng kinh ngạc ở chỗ bạch sắc hồng quang giáng vào Kim lôi thần cổ thì có phản ứng, hóa thành một bạch sắc pháp ấn.
"Vật này cho tỷ tu luyện bản mệnh pháp bảo?"
Kết quả này ngoài dự liệu, lôi cương pháp bảo là khắc tinh của âm lệ pháp bảo, tại viễn cổ tu đạo giới, một được gọi là chính, một được gọi là tà, trời sinh đối lập.
Âm Lệ Hoa kinh ngạc đến trước Kim lôi thần cổ.
Kim lôi thần cổ còn lớn hơn thân thể nàng ta, trông cực dày, lại không có phù văn, khảm hơn một trăm viên hoàng sắc pháp châu, kim sắc điện mang lấp lánh, thập phần huyền ảo.
Vật này được chi chép trong điển tịch tu đạo giới Thiên Huyền đại lục, là một món cổ vật, không biết do tông môn nào hay ai truyền lại, nhưng đã lưu truyền mấy nghìn năm, qua tay không ít đời chủ nhân, do da thượng cổ lôi man và lôi bạng pháp châu hiếm có luyện chế thành, phát ra lôi quang kinh nhân, uy năng huyền giai thượng phẩm.
Âm Lệ Hoa chạm vào kim sắc đại cổ, điện quang tê tê tựa hồ có cảm ứng đặc biệt chấn động trong thể nội.
"À!" Âm Lệ Hoa càng tỏ ra kinh ngạc.
"Sao hả?" Thấy thần sắc Âm Lệ Hoa biến hóa, Ngụy Tác cùng bọn Cơ Nhã hỏi.
" Kim lôi thần cổ chấn động nguyên khí trong thể nội, tựa hồ tiêu giảm được nguyên khí bất lợi." Âm Lệ Hoa nhìn Ngụy Tác, kinh ngạc nói.
"Có gì lạ đâu." Linh Lung Thiên thản nhiên bảo Âm Lệ Hoa, thái độ của nó với bọn Âm Lệ Hoa hơn nhiều với Ngụy Tác, "Nhiều bản mệnh pháp bảo là để tu bổ khuyết điểm của kim đơn nguyên khí. Công pháp thuật pháp nào cũng phải hợp đại đạo. Chỉ ngoại vực tu đạo giới mới theo đuổi uy năng đối địch, pháp bảo nào cũng dung nhập đến mức tổn thương tự thân, từ khi Thiên khung hóa sinh thì bản mệnh pháp bảo bất lợi với mình đã thất truyền."
"Không phải chứ, ta đẹp trai thế này mà phải luyện đại phủ như thế? Tệ quá hả?"
Sư Phi Thanh ấm ức, vì ngứa ngáy mà thi triển thuật pháp, kết quả phát hiện chỉ Hỗn độn khai thiên phủ thích hợp.
Hỗn độn khai thiên phủ là Ngụy Tác lấy được từ các tông chủ và lão bất tử, thai thể pháp bảo chừng một trượng, hắc khí liễu nhiễu, khí diễm mờ đục, thân phủ của phù văn sừng trâu, đầy khí tức dã man.
Bất quá tuy kêu gào nhưng Sư Phi Thanh vật bảo vật này có duyên với mình nên thu lại, chuẩn tu luyện bản mệnh pháp bảo.
"Mộc cung lại tương hợp?"
Lần thử bảo vật sánh với giám bảo đại hội này thập phần thuận lợi, Kỳ Long Sơn tìm được pháp bảo phù hợp, là mộc cung vô danh.
Thanh Bình hợp với Phù dung cẩm kê đồ do thượng cổ tán tu để lại, món pháp bảo phòng ngự này sáng rực, bao trùm trăm trượng. Thích hợp với pháp bảo công kích của Kỳ Long Sơn.
"Không phải chứ?"
Ai nấy suýt rớt tròng vì Thủy Linh Nhi cũng gặp cảnh tương tự Âm Lệ Hoa, Quảng hàn nguyệt cung trong mi tâm lại không thể dùng để luyện chế bản mệnh pháp bảo, bạch sắc hồng quang giáng vào hắc sắc đại chung lại có phản ứng, hình thành quang ảnh một bạch sắc pháp ấn.
Hắc sắc đại chung khắc đầycổ phạn văn là một món pháp bảo cực độ đặc biệt, không phải loại tiến công hay phòng ngự thuần túy, kích phát xong là thân chung sáng lên hắc sắc phật quang, như đựng đầy hắc thủy, pháp bảo công kích của đối phương giáng vào mà uy năng không đủ huyền giai thượng phẩm thì sẽ bị giữ lại, uy năng tiêu hao hết là bị lấy mất.
Có thể thu được pháp bảo của đối phương mà luyện chế thành bản mệnh pháp bảo thì tất nhiên quá tốt, nhưng có vẻ hơi to, một cô nương xinh đẹp dùng cái chuông kiểu này thật không hợp, Ngụy Tác vốn didhj để Thủy Linh Nhi đợi xem có vật gì thích hợp nữa không nhưng nàng không chú trọng bề ngoài vật nay, thu hắc sắc đại chung lại.
Hàn Vi Vi không phải kém cỏi, tu luyện bản mệnh pháp bảo cần đến cơ duyên, Phong Tri Du và Trương Châu Dự thử hết nhưng cũng không được gì, xem ra phải đợi sau này.
"Lão lưu manh, xem ngươi làm được trò gì." Hàn Vi Vi truyền âm với Ngụy Tác, hầm hừ. Bạn đang đọc truyện được lấy tại Truyenyy chấm cơm.
Ai cũng thử rồi, tiếp theo là màn chính của Ngụy Tác.
"Chát!"
Một đạo bạch sắc hồng quang từ tay Ngụy Tác bắn lên Tứ dương tế thiên tôn thượng.
Không có tiếng xung kích, bạch sắc hồng quang tan ra trên thanh đồng phương tôn có bốn con dê, nặng như ngọn núi, hình thành quang ảnh một bạch sắc pháp ấn.
"Món đầu đã được?" Hàn Vi Vi trợn tròng trắng.
Ngụy Tác cũng không ngờ, hơi ngẩn ra đoạn đạo bạch sắc hồng quang thứ hai bắn vào đồng nhân đang múa.
"Oành!"
Đại điện sôi lên, đồng nhân hình thành một bạch sắc pháp ấn, vật này có thể được Ngụy Tác luyện chế bản mệnh pháp bảo.
"Chuyện đó..." Hàn Vi Vi mở mắt càng lớn.
Ngụy Tác cũng không dám tin, huyền thiết đế vương cổ chiến xa, Âm dương cổ kính, Thiên Quỳ mộc oản và cả kim sắc long lân đại kiếm đều hình thành bạch sắc pháp ấn.
Gã thử được tới năm món!
"Lẽ nào vì tu thành Tiên căn ngũ mật, hình thành tiên linh căn, các loại nguyên khí đều có thể quán thông?" Ngay cả Linh Lung Thiên cũng cả kinh. Ở mức độ hiểu biết của nó, chọn bản mệnh pháp bảo cũng không thể đạt xác suất thành công như thế, trong hơn mười bảo vật, tối đa chỉ có một, hai món thích hợp.
"Các vị bỏ Kim lôi thần cổ ra cho ta thử." Linh Lung Thiên nghĩ đi nghĩ lại chỉ có nguyên nhân đó, bảo bọn Âm Lệ Hoa.
"..." Tất cả nhìn nhau.
Kim lôi thần cổ, hắc sắc mộc cung, Phù dung cẩm kê đồ, cả phạn văn đại chung của Thủy Linh Nhi, trừ thạch đao của Cơ Nhã và Câu ly thần tiên của Nam Cung Vũ Tinh thì còn lại Ngụy Tác đều hình thành bạch sắc pháp ấn.
"Nhĩ muội yêu!" Hàn Vi Vi kêu câu mà Ngụy Tác thường kêu. Cùng là người sao vênh nhau quá.
"Thật ra nên chọn gì?" Ngụy Tác tròn mắt, chắc vì hai nguyên nhân là tu thành tiên linh căn và hấp nạp được chút chân tiên nguyên khí. "Có phải những cổ vật bất phàm khác cũng thế?" Đột nhiên, Ngụy Tác máy động, lấy Bất hủ đế mộc và cổ hương mà Thông Thiên đại đế để lại ra.

Chương 908: Một tia đế uy

Cổ hương kỳ dị do Thông Thiên đại đế để lại, Bất hủ đế mộc mà các loại uy năng không tác động được, thanh sắc cổ du đăng có thần văn, nguyên từ biển xích, mảnh vải bố rách kim ngân lưỡng sắc, toàn là cổ vật mà Ngụy Tác chưa thử, đều được lấy ra, thậm chí tử sắc khô đằng gã mua được tại Tiên Giáp thành phách mại hội cũng đem ra nốt. Vật này gã đem hỏi nhiều tu sĩ nhưng không ai biết là gì.
"Chát!"
Ngụy Tác bắn bạch sắc hồng quang vào cổ hương của Thông Thiên đại đế. Khúc hương màu hổ phách, mùi thơm đặc biệt này hơi sáng lên, nhưng quá mờ nên không ai thấy rõ.
Ngụy Tác đã dùng Nguyệt quế bảo thạch thử xem có ra gì không nhưng vô hiệu, không đoán được huyền cơ của cổ hương.
"Không được."
Chúng nhân thấy bạch sắc hồng quang bắn vào cổ hương liền bắn ra chứ không hóa thành pháp ấn. Nguồn: http://truyenfull.vn"Bất hủ đế mộc lại được!"
Rất nhanh, kể cả Ngụy Tác cũng hít sâu một hơi, nhắm Bất hủ đế mộc phát ra bạch sắc hồng quang, không tan đi mà hình thành một bạch sắc pháp ấn!
Bất hủ đế mộc vốn có thể sử dụng như thành phổ thông pháp bảo, hiện tại thể ra có thể tu luyện bản mệnh pháp bảo?!
Bạch sắc hồng quang bắn lên những vật khác đều không có phản ứng, thanh sắc cổ du đăng cũng không thể đem luyện chế bản mệnh pháp bảo, ô tử sắc khô đằng có khí tức cổ quái cũng vậy, không ai biết chất liệu là gì, linh mộc hay pháp khí do đại năng để lại.
"Làm sao đây?" Thử ra nhiều thứ có thể tu luyện bản mệnh pháp bảo, Ngụy Tác đâm do dự, nên dùng vật nào?
"Nếu là ta sẽ chọn Bất hủ đế mộc." Ngụy Tác do dự bị Linh Lung Thiên nhận ra, nó cười lạnh coi thường.
Những thứ khác sàn sàn nhau nhưng Bất hủ đế mộc là thứ do Bất Hủ đại đế để lại, Bất Hủ đại đế là nhân vật đại đế cấp, tại viễn cổ tu đạo giới cũng thuộc nhóm cao thủ vô thượng, nếu qua Bất hủ đế mộc mà hiểu được đại đạo thì ích lợi vô cùng, hơn xa tiên khí chân chính.
Bọn Cơ Nhã và cả lục bào lão đầu cũng cho là nên chọn Bất hủ đế mộc, tuy là một mảnh nhưng do đại đế để lại, dù chỉ một phần mấy vạn đạo thống cũng khó tưởng tượng nổi, Ngụy Tác lại có hai thần huyền, đã luyện công kích cường pháp như Đại đề tu di và Liệt khuyết tàn nguyệt, không cần cố gắng đề thăng uy năng đối địch, mà nên hướng đến mục tiêu xa hơn.
"Hôi sắc cốt quan có được không?" Ngụy Tác đột nhiên nhìn Linh Lung Thiên, hỏi.
"Gian thương, ngươi định..." Bọn Cơ Nhã ngẩn người, Linh Lung Thiên trợn tròng trắng. Ngụy Tác lại nhắm đến hôi sắc cốt quan, bất quá lựa chọn đó cũng khá nên Linh Lung Thiên không quá coi thường, chỉ lạnh lùng nhìn gã, "Trấn tà cốt quan đó tuy uy năng bán chân tiên nhưng là thần huyền đại năng lợi dụng di hài và khí huyết chân tiên để luyện chế, tương đương với uy năng của chân tiên đã chết. Trông có vẻ lợi hại nhưng nếu ngươi thành tựu chân tiên thì nó lại vô dụng, gian thương ngươi sao tầm nhìn ngắn thế, cứ thèm muốn cổ đế thi, ngươi có đem hôi sắc cốt quan luyện thành bản mệnh pháp bảo, lẽ nào cổ đế thi ở trong chịu yên? Ngươi mang theo cổ đế thi thì dùng được mấy lần?"
"Có lý, ta chọn Bất hủ đế mộc." Ngụy Tác cười hắc hắc, gã cứ ham hố cổ đế thi, nên mới nghĩ thế.
"Ngụy đại thần quân, với tu vi của ngài chắc đủ luyện hóa giá phiến Bất hủ đế mộc, nên làm luôn xem Bất hủ đế mộc có huyền diệu gì không." Hàn Vi Vi hiếu kỳ hơn ai hết, thấy Ngụy Tác chọn Bất hủ đế mộc thì nói.
"Nếu Ngụy đạo hữu nắm chắc thì luyện hóa luôn, bọn tại hạ còn chưa được thấy hai thần huyền pháp thân đó." Kỳ Long Sơn và Thanh Bình mỉm cười. Từ Thiên Huyền đại lục đến đây, Ngụy Tác sợ để lại khí tức, nên chưa hiển lộ thần huyền pháp thân với Âm Lệ Hoa và bọn Kỳ Long Sơn.
"Được." Ngụy Tác đảo mắt, gật đầu, đại điện có bố trí pháp trận che giấu khí tức, luyện hóa bản mệnh pháp bảo ở đây là hay nhất.
Vù!
Hai làn tuyệt thế khí tức từ tâm mạch Ngụy Tác bừng lên, tuy đã chuẩn bị, nhưng trừ Linh Lung Thiên thì tất cả cả kinh.
"Thần huyền đại năng, quả nhiên không phải Kim đơn tu sĩ đấu nổi, chỉ uy áp đã không chống nổi." Kỳ Long Sơn và Thanh Bình nhìn nhau, khí tức của Ngụy Tác khiến họ không gượng được.
"Xoẹt!!"
Không khí trong đại điện rung lên, hai thần huyền pháp thân xuất hiện trước mặt mọi người.
"Ngụy đại thần quân, thu liễm chút đi." Hàn Vi Vi kêu lên.
Hai thần huyền pháp tướng đều màu lam nhạt lấp lánh, như tinh thần bảo thạch ngưng tụ thành, đầu đội đế quan, mặc tiên y, chân đứng trên thất thập nhị phẩm liên đài, sau lưng có vầng sáng tím, trong quầng sáng là linh quả phù điêu, tử khí dấy lên. Hai con bạch sắc viễn cổ thiên long phát ra thủy linh khí tức kinh nhân vây quanh hai đạo quân.
Thể nội hai thần huyền pháp tướng có vô số quang hoa lấp lánh, khác trước là trán còn hôi hắc sắc quang hoa như trăng non, sau lưng là bạch sắc tu di thần sơn nối với hư không, như vô cùng vô tận.
Tựa hồ có tiên âm phiêu diêu, không ngừng từ vô tận hư không trút xuống, chỉ các loại thần huy do hai thần huyền pháp thân phát ra cũng khiến người ta không thể nhìn thẳng, Hàn Vi Vi hơi chói mắt.
"..." Ngụy Tác nhún vai, ra vẻ vô tội, thần huyền pháp tướng vốn quang hoa lộ ra tự nhiên, gã không hề kích phát thần huyền uy năng.
"Gian thương!" Linh Lung Thiên bực mình hầm hừ, hiện tại Ngụy Tác có thêm hai dị tượng "Thân tùy thần nhạc""Cát tường kim bàn" thì pháp y hai thần huyền pháp thân còn ánh lên phù văn như cổ kiếm.
"A?... Thỏ huynh đệ..." Một bố y lão nhân đột nhiên xuất hiện ở cửa đại điện, thấy thần huyền pháp thân trên đầu Ngụy Tác thì giật mình.
Khí tức của lão nhân thập phần huyền ảo, mặt mày ngây ngô, là thỏ huynh đệ Lý Tả Ý, vì thần thức hỗn loạn, không biết thuật pháp nào nữa nên không thể tu luyện bản mệnh pháp bảo, Ngụy Tác cũng không gọi y tới nhưng thần huyền pháp thân của gã hiện ta, dù trong điện có bố trí pháp trận mà y vẫn nhận ra, vừa vào đã giật mình với khí thế cùng uy áp.
"Thần huyền pháp thân?"
Ngụy Tác chưa kịp lên tiếng bảo y đừng sợ thì y đã kinh ngạc, "Thỏ huynh đệ luyện thành thần huyền pháp thân? Thỏ cư cũng có thần huyền pháp thân? Còn là hai?"
"Đúng, thỏ cũng tu thành thần huyền pháp thân, có thỏ tu được một, có thỏ được hai." Ngụy nói với thỏ huynh đệ. Biết đâu cứ thế này, Lý Tả Ý sẽ đột phá đến thần huyền cũng nên.
"Thỏ huynh đệ thiên phú dị bẩm, là thiên tài trong loài thỏ." Lý Tả Ý nhìn hai thần huyền của Ngụy Tác nói với vẻ hâm mộ.
"Phù!" Hàn Vi Vi và Thủy Linh Nhi cười thành tiếng, "Y đích xác là con thỏ lợi hại, còn định luyện thêm bản mệnh pháp bảo." Đoạn Hàn Vi Vi bảo Lý Tả Ý.
"Vậy hả? Hóa ra thỏ cũng có thể luyện bản mệnh pháp bảo." Lý Tả Ý lẩm bẩm nhưng rồi sợ quấy nhiễu Ngụy Tác nên ngồi xuống, không nói gì nữa.
"Xoẹt!!"
Ngụy Tác trợn tròng trắng, không nhiều lời, không khí rung lên, nhất chấn, thần huyền pháp thân chưa có bản mệnh pháp bảo phát ra lam sắc thần hoa cuốn lấy Bất hủ đế mộc.
"Chát!"
Khiến tất cả mặc kệ mắt nhức nhối, cố mở ra vì khúc gỗ mục đột nhiên bừng lên linh mạch như vô số thần tuyền, hóa ra từng đóa kim liên, các loại dị thú bay múa, màu sắc sặc sỡ, vô số sao trời lấp lóe và tịch diệt, đoạn hòa làm một tan đi, như hướng đến đại đạo, gỗ mục lại biến thành gỗ mục như cũ.
"Ta..." Ngụy Tác giật mình, lạnh người.
Khí tức ban nãy Bất hủ đế mộc lộ ra như có vô thượng đế uy, khí tức này thì Ngụy Tác không lần ra bản nguyên, tựa hồ nặng đến mức có thể ép nát hai thần huyền pháp tướng, khiến gã nhận ra nguy hiểm mất mạng.
Khí tức không hề kháng cự, vô thượng khí tức ẩn vào mảnh gỗ, không cản Ngụy Tác luyện hóa thành bản mệnh pháp bảo.
"Dù không đoán được đại đạo, vật này cũng sánh với một món vô thượng trọng khí!" Ngụy Tác hít sâu một hơi, cực kỳ chấn phấn. Nếu sử dụng được một tia đế uy cũng cực kỳ kinh nhân.

Chương 909: Vô cùng nghiêm trọng

"Chát!" "Chát!" "Chát!"
Ngụy Tác xếp bằng nhắm mắt trong một gian tĩnh thất, theo hơi thở mà trên mình ánh lên thủy linh khí tức huyền ảo, hình thành gợn sóng đặc biệt như gột rửa thân thể.
Đột phá thần huyền thì thủy linh nguyên khí của Thủy hoàng phệ nhật quyết cũng biến hóa huyền diệu, được thần uy của thần huyền pháp thân điều động, hình thành thủy triều đặc biệt.
Nhục thân của thần huyền đại năng chỉ có của linh khí thần huyền pháp thân mới có thể tưới nhuần, nếu thần huyền pháp thân trọng thương, nhục thân sẽ suy nhược.
Nhục thân gã như mặt trời mới mọc, còn chưa đạt đỉnh cao của giai đoạn này.
Nội thị vào thì Bất hủ đế mộc, như một tảng đá nằm yên trong thần huyền pháp thân, thần huyền pháp thân gột rửa nguyên khí vào nhưng Bất hủ đế mộc bất động, chung quanh gợn sóng.Năm ngày sau khi Ngụy Tác cùng bọn Cơ Nhã chọn bảo vật, Bất hủ đế mộc đã được gã hoàn toàn luyện hóa thành bản mệnh pháp bảo, hóa vào một thần huyền pháp thân.
Ngụy Tác cảm giác được trong Bất hủ đế mộc tựa hồ có đế uy tồn tại, là bản nguyên của mảnh gỗ.
Nhưng ngần ấy ngày cảm ngộ, dù gã làm cách nào cũng không thể phát ra tia đế uy trong đó, hơn nữa dù có thể kích phát, gã cũng biết cảnh giới của mình không thể khống chế, đế uy mà phát ra nhưng không được khống chế, rất có thể sẽ biến thần huyền pháp thân và nhục thân của gã thành tro, hình thần đều bị diệt, không còn lại gì.
Đế uy này siêu việt chân tiên, siêu việt đế thiên, so với uy năng của cổ đế thi thì cao hơn không biết bao nhiêu.
Ngụy Tác bỏ hẳn ý định sử dụng đế uy, toàn lực dùng tự thân nguyên khí tưới nhuần Bất hủ đế mộc.
Gã hơi kinh hỉ vì tinh khí tưới nhuần là Bất hủ đế mộc tựa hồ hấp thu được một chút, tạo cảm giác khúc gỗ như một hạt, nếu nảy mầm là sẽ có thành tựu kinh nhân.
"Gian thương, đồ đến rồi." Đột nhiên, giọng Linh Lung Thiên từ xa vọng vào gian tĩnh thất.
"Vậy hả?" Ngụy Tác vốn nhắm mắt tỏ vẻ kinh hỉ đứng dậy, lướt ra ngoài.
Lúc đến hành lang thì Linh Lung Thiên đang cầm hai thứ đi tới.
Là một hạt đào vàng sậm cùng một mảnh hồng sắc ngọc thạch cỡ một thước.
"Lôi hạch quả và Trầm đào cổ ngọc?" Ngụy Tác kêu lên thành tiếng, lướt đến trước mặt Linh Lung Thiên.
Bề ngoài hạt đào màu vàng không khác gì đào thường nhưng bên trong không ngừng lấp lóe lôi quang, đào hồng sắc ngọc thạch trong suốt, màu sắc ôn nhuận nhu hòa, có vân như vân gỗ màu đen, nhưng âm khí cực nồng, chạm vào tựa một khối hàn băng.
Hóa ra hai thứ này là Lôi hạch quả và Trầm đào cổ ngọc trong kế hoạch hù chết ngươi của Ngụy Tác nhằm thu phục chân tiên cổ đế thi.
Ngụy Tác ngay cả "Thiên kiếm tru tà kiếm trận" có thể điều khiển nghìn thanh phi kiếm, tổ thành một đại trận và "Thiên mệnh kiếm kinh" của Hoàng Phủ Tuyệt Luân cũng đã tham ngộ được, chỉ là "Thiên kiếm tru tà kiếm trận" phải Thần huyền tam trọng, ít nhất cũng phải Thần huyền lưỡng trọng hậu kỳ mới có thể thi triển, giờ chưa thể động dụng. Cách tu luyện bản mệnh kiếm nguyên trong Thiên mệnh kiếm kinh cần kim đơn hoặc thần huyền pháp thân dung hợp, nhưng hai thần huyền pháp của gã đều có bản mệnh pháp bảo, không thể luyện thêm một đạo bản mệnh kiếm nguyên.
Chuẩn bị của gã là chờ hai thứ này.
Vì lâu quá thì hôi sắc cốt quan càng có khả năng bị cổ đế thi phá, Ngụy Tác dặn bọn Cơ Nhã đoạn cùng Linh Lung Thiên rời hoang đảo động phủ, thẳng tiến Âm dương phần.
Phong Tri Du và Trương Châu Dự, Sư Phi Thanh cùng Kỳ Long Sơn, Thanh Bình đều thay hình đổi dạng, ra ngoài du lịch, một mình Ngụy Tác không thể gom đủ nguồn lực, hơn nữa ra ngoài càng nhiều, tiếp xúc càng rộng sẽ càng có cơ hội gặp được thứ tốt, nghe ngóng được tin tức về thiên tài địa bảo. Lục bào lão đầu muốn ngưng hình, còn thiếu Kim ô quả, chúng nhân tiện thể tìm hộ.
Ngụy Tác có thủ đoạn hay hơn liên lạc cùng Cơ Nhã và bọn Phong Tri Du, đáo dù gã và Linh Lung Thiên đến Tịch Hàn đại lục, bọn Cơ Nhã sẽ ngầm cùng Hải Tiên tông giữ liên lạc, Hiên Viên lão tổ sẽ cho bọn Cơ Nhã biết tình hình Thiên Huyền đại lục và Vân Linh đại lục để đưa đến Tịch Hàn đại lục, để lại tin tức tại công cáo bài của nhiều thành trì. Với số linh thạch Ngụy Tác có, muốn tại Tịch Hàn đại lục mướn một toán tu sĩ đọc tin hộ thì quá dễ, có việc khẩn cấp thì gã sẽ biết ngay, lập tức từ Tịch Hàn đại lục quay về.
Trừ Bất diệt tịnh bình, Ngụy Tác để lại hết pháp bảo lợi hại, cả Nguyên từ biển xích, thanh sắc cổ du đăng cho bọn Cơ Nhã, cộng thêm Dương chi điểu và thanh loan, Hỗn nguyên ngân oa và thỏ huynh đệ, thì một, hai phổ thông thần huyền đại năng không thể công phá cấm chế của hoang đảo động phủ. Ngụy Tác đột phá đến song thần huyền, cả Vân Linh đại lục chỉ Vương Vô Nhất tu vi Thần huyền tứ trọng là uy hiếp được gã nhưng vị tất bắt kịp Động Hư bộ pháp, thành ra chuyến này gã không mấy e dè.
Trạm Đài Linh Lan được Hư Không đạo nhân truyền thừa, thập phần cổ quái, Ngụy Tác và Linh Lung Thiên sẽ phải đối phó, bất quá Ngụy Tác chưa có pháp bảo xuyên thấu hư không để đối phó Hư không kim hồ, nên phải đợi sau chuyến đi Tịch Hàn đại lục xem có lần ra tung tích y, thừa cơ bắt sống. Nếu tìm được thần thông đối phó được y là hay nhất. Bạn đang đọc truyện được lấy tại Truyenyy chấm cơm.
Rời hoang đảo động phủ, Ngụy Tác tế xuất phi kiếm, sử dụng Dịch ích kiếm độn của Thiên Kiếm tông, đồng thời kích phát một món kim ngân lưỡng sắc cổ phù do Hiên Viên lão tổ đưa đến, dấy lên kim ngân lưỡng sắc linh khí, hình thành một hình như ý.
Gã cũng tính mãi mới lựa phi kiếm này, là một ngân bạch sắc cổ kiếm trong kho của Thiên Kiếm tông, có hình vảy cá, chuôi khảm năm viên bạch sắc bảo thạch, cả trăm năm chưa được động dụng, bọn Kỳ Long Sơn cũng chưa từng nghe nói đến, không biết tên hay lai lịch cây kiếm này, có điều kim thiết khí tức và sát khí cực nồng, chắc luyện chế từ vẫn thiết, lại từng uống máu không ít tu sĩ, kích phát xong là cổ kiếm này phát ra ngân bạch sắc lân quang chói lòa, khó ai nhìn rõ.
Hiện tại Ngụy Tác kích phát cổ phù và sử dụng phi kiếm, tạo cảm giác như một kim đơn kiếm tu, nếu không có bí thuật thì thần huyền đại năng cũng không nhìn thấu.
Dịch ích kiếm độn là một môn độn tốc cực kỳ kinh nhân, tương đương với dùng uy năng thuật pháp tăng thêm cho phi kiếm, liên tục chém tới, đưa tu sĩ lao đi, độn tốc còn trên quang độn pháp của Ngụy Tác trước kia. Phổ thông Kim đơn tu sĩ thi triển thuật này, tổn hao chân nguyên cực kỳ kịch liệt, không thể duy trì lâu. Ngụy Tác có thần huyền tu vi, cộng thêm Địa Mẫu cổ kinh nên phi độn khỏi hải vực cũng không tổn hao gì, chỉ không đầy ba ngày, gã và Linh Lung Thiên đến sát Âm dương phần.
"Chỉ còn chừng vạn dặm nữa hả?" Ngụy Tác liếc phương vị và cảnh vật đoạn ấn xuống kiếm quang, dừng lại trên hoàng thổ hoang sơn.
Một mảnh như vỏ trai được gã tung lên cao, đoạn trước mặt là một vùng trong veo.
Pháp khí này do Hiên Viên lão tổ mua được, là Vạn lí sưu ảnh kính, công hiệu cũng như pháp khí các tu sĩ xem cảnh gã đánh vào Thiên Kiếm tông.
Cổ đế thi có chân tiên thần uy quá đáng sợ, cách vạn dặm mới là an toàn, Ngụy Tác không dám áp sát, từ vạn dặm đã kích phát pháp khí quan sát Âm dương phần.
"À!"
Cảnh tượng Âm dương phần truyền đến chỗ Ngụy Tác và Linh Lung Thiên, cả hai nhướng mày, nhìn nhau.
Bên trên Âm dương phần lơ lửng kim sắc yên vân, ngưng tụ khắp hơn mười dặm, rõ ràng do pháp khí hình thành.
Bên dưới Âm dương phần tan hoang, bị đào tung lên tới tận đáy sâu.
Dưới lòng hố im lìm, không có nguyên khí dao động và quang hoa truyền ra, quanh Âm dương phần không có thân ảnh tu sĩ.
"Đi thôi!"
Ngụy Tác và Linh Lung Thiên nhìn nhau, lướt đến chỗ Âm dương phần.
Âm dương phần tạo cho Ngụy Tác và Linh Lung Thiên cảm giác như đã bị ai đó đến trước, thu mất hôi sắc cốt quan và cổ đế thi!
Đối với Ngụy quả là phi thường nghiêm trọng.
Không đầy một tuần hương, thập phần cẩn thận trải thần thức, ẩn đi độn quang, cơ hồ áp sát mặt đất lao tới, Ngụy Tác và Linh Lung Thiên hiện rõ thân ảnh cách Âm dương phần không đầy hai trăm dặm.

Chương 910: Có tính toán riêng

Đến tận đó, Ngụy Tác và Linh Lung Thiên cũng không cảm tri thấy tu sĩ nào quanh đó.
Âm dương phần cực kỳ yên tĩnh, không có nguyên khí dao động.
Vù!
Một đạo kiếm quang chói lòa thanh sắc thần quang từ tay Ngụy Tác bắn vào Âm dương phần.
Mấy tích tắc sau, sắc mặt Ngụy Tác càng khó coi, gật đầu với Linh Lung Thiên, lướt tới phía trên Âm dương phần.
Tình hình trong Âm dương phần nhanh chóng hiện rõ, bị ai đó đào tung lên, mặt trời rọi vào nên lòng vực mấy nghìn trượng cũng nhìn được rõ.
Ngụy Tác quét thần thức, vực sâu kéo dài mấy chục dặm, có nhiều khe đá dựng đứng kinh nhân, còn khí tức lưu lại, rõ ràng là uy năng xung kích của cổ đế thi từ trong hôi sắc cốt quan phát ra.Trong lòng vực toàn là đá và bụi cát, cả âm khí dấy lên, nhưng hôi sắc cốt quan và cổ đế thi mất tích.
"Là khí tức linh dược để lại, đối phương dùng linh dược gì đó khống chế cổ đế thi." Linh Lung Thiên chụp mấy tia khói trong kim sắc yên vân, ngửi mùi rồi bảo Ngụy Tác.
Rõ ràng có người đã lấy hôi sắc cốt quan và cổ đế thi. Bạn đang đọc truyện được copy tại Truyện FULL
"Để xem Thiên hải thần lan kính có tìm được không." Ngụy Tác tìm nhanh đoạn bảo Linh Lung Thiên, tế xuất Thiên hải thần lan kính.
Trừ bên trên còn kim sắc yên vân do đốt linh dược thì quanh Âm dương phần không còn gì, không đoán được ai lấy cổ đế thi.
Nếu cổ đế thi rơi vào tay Công Đức tông hoặc Đăng Tiên tông thì thập phần nghiêm trọng.
Hiện tại khẳng định được là cổ đế thi bị lấy đi chưa lâu, mấy hôm trước Hải Tiên tông còn tra xét được cổ đế thi vẫn ở Âm dương phần, đang giao tranh với hôi sắc cốt quan.
Thiên hải thần lan kính cảm ứng được khí tức tu sĩ thi pháp ở đây, nhưng nếu đối phương thi pháp từ quá lâu trước đó hoặc lấy cổ đế thi xong mà có tu sĩ qua đây thì Thiên hải thần lan kính vô dụng.
"Chát!"
Ngụy Tác dồn chân nguyên vào, Thiên hải thần lan kính được kích phát, quang hoa bừng lên.
Từng hình ảnh ngưng thành trước mặt Ngụy Tác và Linh Lung Thiên.
Có ba tu sĩ đang lướt đi trong man hoang hoang nguyên.
Cả ba đều là Kim đơn đại tu sĩ, ăn vận rất đặc biệt.
Tu sĩ đi giữa còn trẻ, khá ung dung hoa quý, mặc áo lông trắng, đứng trên một bạch sắc ngọc bàn, linh khí trên đầu hình thành một bạch sắc hồ lô.
Tu sĩ bên trái mặc thanh sắc tinh kim chiến giáp che kín nửa mặt, sau lưng còn hai cánh dài bằng tinh kim để phi hành, mỗi sợi lông trên cánh đều là dao sắc, khắc phù văn đặc biệt, trông cực kỳ lạnh lẽo, linh khí của y ngưng thành hình thanh sắc quái hùng như hung thần ác sát.
Bên phải có một tu sĩ chừng hơn ba mươi tuổi, mặc hắc sắc bì bào, có khí tức nho nhã, lưng đeo dây ngọc thạch, linh khí hình thành một cây bút lông màu đỏ.
"Ba người này là ai?" Ngụy Tác nhíu mày. Qua hình ảnh trong Thiên hải thần lan kính thì không thể xác định cụ thể tu vi của ba tu sĩ, nhưng qua tốc độ phi độn và khí độ thì không phải phổ thông Kim đơn tu sĩ, tựa hồ không phải người Công Đức tông hoặc Đăng Tiên tông.
"Lẽ nào chúng có pháp khí đặc biệt có thể thu nạp cổ đế thi?" Linh Lung Thiên càng nhíu mày lại, nạp bảo nang thông thường cách tuyệt tất cải nguyên khí, đựng linh dược không thành vấn đề, nhưng không thể đựng người sống, cổ đế thi tuy là bất tử minh vật nhưng bị cách tuyệt nguyên khí, khí tức không thể lưu động thì cũng xong đời.
"Ở đó! Cách chúng ta không đầy bốn vạn dặm!"
Đột nhiên, Ngụy Tác biến sắc, trực tiếp phát động Động Hư bộ pháp, đưa Linh Lung Thiên lao đi.
Thiên hải thần lan kính không thể duy trì hình ảnh quá lâu, phía trước ba tu sĩ đang phi độn là ngọn núi đỏ chừng nghìn trượng, mọc toàn cổ thụ ngút trời. Ngọn núi đó, khi Ngụy Tác và Linh Lung Thiên từng thấy trên đường dụ bọn Công Đức tông tông chủ tới Âm dương phần, ở phía bắc Âm dương phần bốn vạn dặm, với độn tốc ba tu sĩ này thì họ mới rời đi hai, ba canh giờ.
Hướng đó vào sâu trong man hoang hoang nguyên, ba tu sĩ đi về hướng đó cũng lạ, nhưng liên quan đến cổ đế thi, Ngụy Tác đành trực tiếp phát động Động Hư bộ pháp truy kích.
Đuổi đến chỗ hồng sắc thạch sơn, ba tu sĩ mất dấu, nhưng Ngụy Tác và Linh Lung Thiên lướt lên không, Linh Lung Thiên thoáng thấy phía bắc có ba điểm độn quang.
"Gian thương, không tuyệt đối nắm chắc thì đừng xuất thủ. Vạn nhất đối phương có cách khống chế cổ đế thi thì chúng ta không thể đào thoát." Thấy không mất dấu ba tu sĩ, Linh Lung Thiên bảo Ngụy Tác.
"Được, xem chúng thế nào đã, độn tốc và linh quang độn của chúng bình thường, dùng Dịch ích kiếm độn là kịp." Ngụy Tác gật đầu, không thi triển Động Hư bộ pháp, tế xuất ngân bạch sắc phi kiếm, thi triển Dịch ích kiếm độn.

"À! Có tu sĩ đang đến."
"Tựa hồ là kim đơn kiếm tu, tốc độ kiếm độn kinh nhân, tu vi ít nhất Kim đơn lưỡng trọng. Tu sĩ còn lại tựa hồ chỉ tu vi Phân niệm cảnh."
"Chỉ là một Kim đơn lưỡng trọng kiếm tu, không phải đối thủ của chúng ta."
"Không biết lai lịch thế nào, công tử đang cần tu sĩ có tu vi này để tu luyện, chi bằng chúng ta đem lợi ích ra gạt y?"
Ngụy Tác độn quang đến gần, ba tu sĩ nhìn thấy, bàn luận đoạn nghênh đón gã và Linh Lung Thiên.
"Kim đơn tam trọng hậu kỳ, Kim đơn lưỡng trọng hậu kỳ, Kim đơn lưỡng trọng điên phong, ba tu sĩ này có tu vi như thế, chủ động nghênh tiếp chúng ta mà không động thủ, không hiểu có dụng ý gì." Ngụy Tác cố ý giảm tốc, không để kiếm độn tỏ raquá kinh nhân, bại lộ tu vi. Tu vi của ba tu sĩ khiến gã kinh ngạc, họ đều còn khá trẻ, người ở mé phái già nhất trông chừng hơn ba mươi tuổi, thực tế cũng mới hơn sáu mươi, người mặc áo lông trắng đứng giữa, thập phần ung dung hoa quý thì chỉ hơn bốn mươi tuổi nhưng đạt tu vi Kim đơn tam trọng hậu kỳ, khẳng định lai lịch phi phàm.
"Tu sĩ trẻ tuổi Kim đơn tam trọng có thứ không thể nhìn thấu, chắc là pháp khí đựng cổ đế thi. Trong nạp bảo nang của y có một thứ khí tức đặc biệt, vạn nhất động thủ thì đối phó y trước." Linh Lung Thiên bình tĩnh như thường truyền âm cho Ngụy Tác.
"Vị đạo hữu này, xưng hô thế nào?" thoáng sau, ba tu sĩ và Ngụy Tác, Linh Lung Thiên chỉ còn cách hơn ba trăm dặm, lọt vào cự ly thi pháp của gã. Trong ba người, tu sĩ trẻ tuổi mặc bạch sắc bì mao đại y, thập phần ung dung hoa quý lại chủ động lên tiếng từ xa, chào hỏi Ngụy Tác.
"Tại hạ Thiên Nam tử, không biết ba vị đạo hữu xưng hô thế nào?" Ngụy Tác ra vẻ ngạo nghễ đặc hữu của kiếm tu, đồng thời cùng Linh Lung Thiên nhìn nhau.
Tu sĩ trẻ tuổi này khẩu âm quái dị, tựa hồ không phải tu sĩ Vân Linh đại lục.
"Tại hạ Bắc Linh Vĩ, vị này là Đoàn Vô Nhai, đây là Long Mộc Tinh." Tu sĩ trẻ tuổi mỉm cười, giới thiệu hắc bào tu sĩ nho nhã và tu sĩ mặc tinh kim thanh giáp, "Thiên Nam tử đạo là tu sĩ Vân Linh đại lục? Có vẻ đạo hữu thần thông phi phàm, kiếm quang kinh nhân, không biết thuộc tông môn nào?"
"Tại hạ xuất thân Hoàng Thiên đạo." Ngụy Tác nhìn cả ba: "Trang phục và khẩu âm của Bắc đạo hữu hình như không phải tu sĩ Vân Linh đại lục?"
"Thiên Nam tử đạo hữu nhãn quang hay quá, bọn tại hạ là tu sĩ của Tịch Hàn đại lục Sâm La tông." Tu sĩ trẻ tuổi mỉm cười.
"Lại là tu sĩ Tịch Hàn đại lục, lẽ nào vì thần huyền đại năng Thanh Lăng Ứng của Độ Tinh tông chết ở đây? Họ đã biết tin?" Ngụy Tác nhìn Linh Lung Thiên.
"Chưa từng nghe nói Hoàng Thiên đạo có kiếm tu thế này, y khẳng định là một tán tu, sợ chúng ta gây bất lợi, nên bịa ra chỗ dựa." Tu sĩ mặc tinh kim thanh giáp hừ lạnh truyền âm cho hắc bào tu sĩ và tu sĩ trẻ tuổi.
"Y tưởng bọn ta là tán tu." Linh Lung Thiên nghe được, truyền âm cho Ngụy Tác.
"Càng tốt, xem chúng định giở trò gì." Song phương đều có tính toán, Ngụy Tác bình tĩnh như thường truyền âm đáp.
"Là đạo hữu Hoàng Thiên đạo, thần thông khẳng định càng phi phàm, bọn tại hạ muốn cùng đạo hữu giao dịch, đạo hữu có thích nghe không?" Bắc Linh Vĩ tâm cơ thập phần thâm trầm, mỉm cười nói, y cho rằng Linh Lung Thiên chỉ là đệ tử của Ngụy Tác, không hề trọng yếu.
"À, giao dịch gì?" Ngụy Tác hỏi ba tu sĩ Tịch Hàn đại lục vốn có tính toán riêng.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau