THÔNG THIÊN CHI LỘ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thông thiên chi lộ - Chương 896 - Chương 900

Chương 896: Linh đơn bỏ chạy

Ngụy Tác và Linh Lung Thiên, Phong Ngô Thương đáp xuống dốc núi có thiên nhiên thạch tháp.
Ngụy Tác và Linh Lung Thiên thấy có khí tức cổ quái mà bất phàm từ thạch tháp cao hai trăm trượng phát ra.
Thần thức bọn Ngụy Tác quét liên tục, quan sát chung quanh.
"Đây là chỗ Kiếm Vương lão tổ đạt đỉnh cao đã chém ra, dư uy vẫn còn." Linh Lung Thiên nhìn khe nứt không gian ở mé trái thạch tháp có kiếm khí kinh nhân bắn ra, bảo Ngụy Tác.
Ngụy Tác gật đầu, khe nứt không gian này có khí tức của Kiếm Vương lão tổ. Nguồn: http://truyenfull.vn
Kiếm Vương lão tổ để lại thần niệm mà suýt nữa lấy mạng gã, uy lực nhát kiếm ở đây đến giờ chưa tan, Thần huyền ngũ trọng điên phong đại năng quả thật cảnh giới đích xác đáng kinh thán.
Nhận ra kiếm khí kinh nhân từ khe nứt không gian tuy huyền ảo nhưng không có chương pháp gì, chỉ là uy năng còn lại, Ngụy Tác không lãng phí thời gian, tập trung chú ý vào tòa tháp đá phủ rêu xanh.
"Tựa hồ không có cấm chế đặc biệt, không nhìn rõ thứ trong đó..." Linh Lung Thiên mắt lóe kim quang, nhìn một lúc đoạn bảo Ngụy Tác."Đợi hỏi y đã." Ngụy Tác vung tay, mấy đạo quang hoa bắn vào thể nội Tào Dực, giải trừ âm hỏa.
"Trong này có gì!" Lấy một viên linh đơn giảm đau ra, biến thành dược vụ, dùng chân nguyên đưa vào thể nội Tào Dực đoạn Ngụy Tác mặt mũi lạnh tanh hỏi.
"Cho ta thống khoái, ta sẽ cho ngươi biết." Tào Dực rách họng, cất tiếng khàn khàn.
Ngụy Tác im lặng, vốn định không cho Tào Dực chết nhanh nhưng y như con chó khiến gã chợt thấy dày vò y cũng vô vị.
Phá được sơn môn Thiên Kiếm tông, bắt Tào Dực, biết tu sĩ họ Đỗ đã bị giết, bạo lệ chi khí trong lòng Ngụy Tác tan đi, tâm cảnh thay đổi hẳn.
Vô hình trung, Ngụy Tác nhận ra lần liều mạng hạ Thiên Kiếm tông nào rất có ích đối với bước đột phá thần huyền sau cùng, trút được cục tức này, ngay cả những thứ bất lợi với tu vi đươc rũ bỏ, tới đây việc giải quyết nhục thân mộc hóa, hoàn thành đột phá thần huyền, thì xác suất thành công tăng tiến cũng nên. Lần này giao đấu với đại đạo cấm, truyền thừa pháp khí của Thiên Kiếm tông kiện, cả giao đấu với Diệp Huyền Thành khiến gã có cảm ngộ mới.
"Được, cho ta biết, ta sẽ để ngươi thống khoái." Ngụy Tác trầm ngâm đoạn gật đầu với Tào Dực.
"Trong này có nhục thân Kiếm Vương lão tổ và truyền thừa pháp khí của khai sơn tổ sư Thiên Kiếm tông, những thứ khác thì ta không biết." Tào Dực thấy Ngụy Tác gật đầu, như được đại xá, thậm chí tỏ vẻ cảm kích, Linh Lung Thiên cũng tắt tiếng, cho rằng hành hạ một tu sĩ hèn hạ như chó kiểu đó không còn ý nghĩa gì.
"Có cấm chế đặc biệt không?" Ngụy Tác không nhìn Tào Dực mà nhìn thạch tháp kỳ dị. Với thần thức gã, thoáng cảm tri được trong thạch tháp có chỗ trống, những hốc ở bên ngoài không có gì.
"Chuyện đó ta không biết. Nơi này chỉ có Thiên Kiếm tông tông chủ và thái thượng trưởng lão vào được, lần này bái tế Kiếm Vương lão tổ nên bọn ta mới được vào."
"Người lợi hại nhất Thiên Kiếm tông là Kiếm Vương lão tổ, Kiếm Vương lão tổ là kiếm tu, bố trí cấm chế không thể lợi hại hơn thần thông của bản thân, chắc không vấn đề gì." Nghe Tào Dực đáp, Linh Lung Thiên bảo Ngụy Tác.
"Ta mở thạch tháp."
Ngụy Tác gật đầu, ra hiệu cho Phong Ngô Thương, hai dòng phi kiếm trong veo xuất hiện quanh ba người, Ngụy Tác tế xuất Bất diệt tịnh bình rồi thanh sắc cổ du đăng rải thần huy.
Thanh sắc cổ du đăng thập phần huyền diệu, uy năng do tâm. Thanh sắc thần huy phát ra phật âm trong trẻo, như từng lưỡi dao gọt thạch tháp.
Cả thạch tháp bị gọt từng lớp, lộ ra phía trong.
Quả nhiên có một thi thể xếp bằng, trước mặt là một chiếc bàn đá.
"Kia là..."
Mục quang bọn Ngụy Tác bị một đơn bình và cổ phù trên bàn hấp dẫn.
Cổ phù cũng lục sắc, như ngọc chất, uy năng hao tận rồi nên nát vỡ. Trong một đơn bình cạn đó còn hào quang đỏ rực lấp lóe.
Thoạt nhìn là thấy viên linh đơn lơ lửng trong đơn như một vì sao.
Linh đơn của Thần huyền ngũ trọng điên phong đại năng để lại không thể là phàm phẩm.
Ngụy Tác và Linh Lung Thiên nhìn nhau, chân nguyên cẩn thận tiến vào, thấy không có phản ứng thì Ngụy Tác hút đơn bình lại.
"Thi thể này cổ quái." Linh Lung Thiên nói.
Bộ xương đã nát, nếu người này đúng như Tào Dực nói, là Kiếm Vương lão tổ thì thần thông không hiển hiện ở nhục sau khi chất. Nhưng khí tức cổ quái Linh Lung Thiên và Ngụy Tác cảm giác được nhưng không đoán được lại từ bụng bộ xương phát ra.
Ngụy Tác phất tay, pháp y của thi thể như hồ điệp bay ra, lộ ra thứ bên trong.
"Lại một cỗ quan tài?" Lục bào lão đầu được Ngụy Tác gọi ra, thấy thế thì kinh hô.
Trong bộ xương là một cỗ thủy tinh tiểu quan.
Cố quan tài chỉ một thước, màu vàng sáng, trơn bóng, không có phù văn.
Thi thể đựng trong quan tài là bình thường còn trong thi thể có quan tài thì thật quỷ dị.
"Lẽ nào là Đế tâm tinh quan?" Linh Lung Thiên tỏ vẻ kinh nghi bất định.
"Cách!"
Thủy tinh tiểu quan được Ngụy Tác hút khỏi đống xương khô, lơ lửng trước mắt, khí tức của nó rất đặc biệt, tựa hồ có uy năng kỳ dị nhưng không có khí tức thần huyền hay chân tiên tiết ra, tạo cho Ngụy Tác cảm giác thập phần quỷ dị thần bí như bạch sắc tinh hạch của Vũ Hóa Phàm, gã không dám vọng động.
"Đế tâm tinh quan? Ngươi biết?" Hút ra đoạn gã hỏi Linh Lung Thiên.
"Mở thứ đó ra xem." Linh Lung Thiên nhìn thủy tinh tiểu quan.
Ngụy Tác gật đầu, cơ hồ không cần lực khí, mở nắp thủy tinh tiểu quan.
"Quả nhiên là Đế tâm tinh quan, không ngờ vật này lưu lạc đến Thiên Kiếm tông." Linh Lung Thiên nói ngay.
"Vật này là thế nào?" Ngụy Tác, Phong Ngô Thương, lục bào lão đầu nhận ra trong thủy tinh tiểu quan không có gì, cũng không có phù văn, nhưng có một chỗ lõm hình trái tim, như tự nhiên sinh thành chứ không phải con người điêu khắc.
"Là loại tinh thạch đặc biệt rơi xuống cùng vẫn tinh, bên trong có một quả hinh trái tim tự nhiên hóa sinh ra, quả này sẽ tạo thành một nhân vật đế tôn cấp, vỏ ngoài tinh thạch cũng có uy năng đặc biệt, được gọt thành hình quan tài, gọi là Đế tâm tinh quan." Linh Lung Thiên giải thích, "Đế tâm tinh quan có thể giúp cho tu sĩ không đủ tu vi điều khiển những pháp bảo không thể điều khiển. Uy năng của nó sẽ tiêu hao, không ngờ giờ vẫn còn."
"Tạo ra một chân tiên? Khiến tu sĩ điều khiển pháp bảo không thể điều khiển?" Ngụy Tác và lục bào lão đầu, Phong Ngô Thương cả kinh.
Tuy không trực tiếp khiến một phổ thông tu sĩ đột phá đến chân tiên, nhưng hiệu lực khẳng định thập phần kinh nhân, lại là pháp bảo điều khiển những pháp bảo không thể điều khiển khác, uy năng quả thật đặc biệt.
"Tức là mỗ lấy được một món tiên khí chân chính, tu vi không thể điều khiển thì nhờ vật này sẽ điều khiển được?" Ngụy Tác hỏi.
"Vật này còn lại không ít uy năng, còn đủ hay không phải thử mới biết." Linh Lung Thiên nhìn Ngụy Tác, với tu vi hiện tại của gã, nếu lấy được tiên khí thì có thể điều khiển, còn cực đạo tiên binh, đế khí, đều hàm chứa đại đạo pháp vực kinh nhân, một đòn tiêu hao không biết bao nhiêu chân nguyên, uy năng còn lại của Đế tâm tinh quan không hiểu có đủ điều khiển hay không.
"Vật này sử dụng thế nào?" Ngụy Tác định hỏi rõ vì chưa biết chừng tương lai sẽ dùng đến. Tại Bắc Mang di tích, gã được thấy thần uy của Lôi vương đế tôn kiếm, tiên binh như thế, với tu vi hiện tại của gã không thể động đến, dù lấy được cũng bỏ không như lúc mới lấy được Trấn thiên pháp tướng.
"Như phổ thông pháp khí thôi, chân nguyên dồn vào đoạn kích phát uy năng nên pháp bảo không thể sử dụng là được." Linh Lung Thiên nhận ra thì hết hứng thú, lại chú ý đến đơn bình.
Ngụy Tác gật đầu, thu lại Đế tâm tinh quan, cổ chân mở nắp đơn bình có một viên chu hồng sắc linh đơn lơ lửng.
"Chát!"
Không ai ngờ là nắp bình vừa mở, quang hoa lóe lên, đơn dược trong đó bay ra với tốc độ kinh nhân cực độ, thoáng sau đã biến thành một tia chu hồng sắc độn quang.
"Đây là đơn dược gì! Đã thông linh rồi? Tự biết bỏ chạy?" Lục bào lão đầu kêu lên.
"À!" Ngụy Tác cũng hơi ngẩn ra, biết viên linh đơn phi phàm, cơ hồ lập tức phát động Động Hư bộ pháp.
Chỉ một bước gã đã đến trước mặt, thu linh đơn vào.

Chương 897: Hoàn toàn san bằng

A!
Ngụy Tác như thiên long hấp thủy, hít sâu một hơi, gầm vang.
Linh đơn vào tay, nguyên khí cực độ chảy vào thể nội, tinh thần gã hơi run lên.
Chỉ linh khí phát ra cũng khiến thần thức gã hơi tăng trưởng, chắc chắn là một viên cổ đơn phẩm giai cực kỳ kinh nhân!
"Chuyện đó..."
Nhìn rõ linh đơn, Ngụy Tác lại hít sâu một hơi.
Đây là một viên cổ đơn huyền ảo khôn tả, lớn cỡ trứng chim câu, lấp lánh như chu hồng sắc bảo thạch, bên trong là một nhánh linh chi lóe thần quang đang phát ra sức mạnh nhưng không thể tránh thoát, cứ uốn éo, thập phần kinh hoảng.Cùng lúc đó, Linh Lung Thiên và Phong Ngô Thương đều đuổi tới. "Cổ đơn gì mà có cả linh tính, biết tự động bỏ chạy." Phong Ngô Thương cực kỳ kinh ngạc, chưa từng nghe nói đến cổ đơn này. Luyện đơn sư tối đỉnh cấp hiện tại dù có được thiên địa chí bảo cũng không luyện nổi cổ đơn này.
"Chân giải tiên đơn!" Linh Lung Thiên nìn thấy nhánh chu hồng sắc linh chi là kêu lên. Lúc thấy Đế tâm tinh quan, nó cũng không thấy có gì đặc biệt, với đẳng cấp từng tiếp xúc thì Đế tâm tinh quan không đáng gì nhưng của phẩm giai linh đơn này lại khiến nó chấn kinh.
"Đây là linh đơn gì?" Ngụy Tác hỏi.
"Cho vào đơn bình phòng dược lực tan mất, chất liệu đơn bình này thập phần đặc thù." Linh Lung Thiên không đáp Ngụy Tác mà nói.
Ngụy Tác không dám chậm chễ, cho chu hồng sắc linh đơn còn đang giãy giụa vào đơn bình rồi đậy nắp. Đơn bình này bề ngoài bằng ngọc thường nhưng chất liệu bên trong thập phần đặc thù như Linh Lung Thiên nói, bên trong ánh lên màu vàng đen khiến linh đơn không dám chạm vào.
"Diệu dụng cụ thể thì ta không biết nhưng không được để ai biết ngươi có đơn dược này." Thấy Ngụy Tác cất linh đơn đi, Linh Lung Thiên mới nói, "linh đơn này dùng một loại tiên chi luyện chế, chuyên môn dùng vào khi đột phá chân tiên. Kiếm Vương lão tổ chuẩn bị linh đơn này cho lúc đó nhưng chắc những thứ khác chưa chuẩn bị xong nên không thể bước lên chân tiên chi lộ, nên linh đơn mới còn lại."
Ngụy Tác chấn động, "Là linh đơn để đột phá Chân tiên cảnh?!"
"Tại hạ sẽ không để lộ về đơn dược này." Phong Ngô Thương mắt hơi ánh lên. Y cũng thập phần chấn kinh, tu đạo giới vạn năm này chưa xuất hiện chân tiên, thứ liên quan đến chân tiên gần như là hư vô, nhưng Linh Lung Thiên giải thích thì lại liếc y, y tất nhiên hiểu ý.
Vật này cả đại năng Thần huyền tứ trọng, ngũ trọng sẽ xuất thủ cướp đoạt. Nguồn: http://truyenfull.vn
Tu đạo giới hiện thời tuy không ai đột phá đến chân tiên nhưng tu vi đạt Thần huyền tứ trọng thì có, Hoàng Thiên đạo Vương Vô Nhất là một, ở các đại lục khác, theo Ngụy Tác phán đoán tất có đại năng Thần huyền tứ trọng trở lên.
"Ngụy đạo hữu, thứ cho tại hạ nói thẳng, có vẻ đạo hữu sắp nhục thân mộc hóa nhưng không hề kinh hoàng, còn thu gom những thứ để tu luyện, thậm chí chống lại thiên kiếp." Nói đoạn Phong Ngô Thương hỏi thẳng: "Đạo hữu có phương pháp qua được?"
"Nói thật mỗ có phương pháp, nhưng xác suất thành công không cao, rất có thể sẽ chết, nên mới bán tin cần gặp đạo hữu. Trong những người mỗ quen, đạo hữu là người có thể tin tưởng, có đủ bối cảnh và thực lực, là nhân tuyển duy nhất bảo vệ được thân hữu của mỗ." Ngụy Tác nhìn Phong Ngô Thương, bình tĩnh nói: "Phương pháp của mỗ cần số lượng kinh nhân yêu đơn và linh dược hàm chứa thủy linh nguyên khí, mỗ tấn công Thiên Kiếm tông không chỉ vì trả thù mà còn một nguyên nhân trọng yếu là thu gom mọi thứ."
"Hóa ra thế." Phong Ngô Thương hơi nhíu mày, hỏi Ngụy Tác: "Ngụy đạo hữu đã gom đủ thủy hệ yêu đơn và linh dược chưa?"
"Còn thiếu một chút." Ngụy Tác lắc đầu, "Mỗ định nhờ phường thị mua một chút, rồi đến Chân Võ."
"Các hạ còn định tấn công sơn môn Chân Võ? Chân Võ tông có Hứa thần quân tọa trấn, theo mỗ biết, cấm chế và truyền thừa pháp khí của Chân Võ càng lợi hại hơn Thiên Kiếm tông, Chân Võ và Huyền Phong môn đã liên minh, Diệp Huyền Thành tuy trọng thương nhưng không mất mạng, công pháp của y thiên về vượt khó khăn, rất có thể lại xuất thủ." Phong Ngô Thương tỏ vẻ thập phần ngưng trọng, lắc đầu, "Mỗ cho là các hạ không nên tấn công Chân Võ, nếu tin tưởng mỗ thì mỗ về Ngọc Thiên tông sẽ giúp các hạ thu gom thủy hệ yêu đơn và linh dược, bất quá mỗ cần một lời hứa."
Ngụy Tác nhìn Phong Ngô Thương, "Hứa gì?"
"Nếu các hạ qua được thì sẽ cùng Ngọc Thiên tông kết thành minh hữu." Phong Ngô Thương bảo.
"Được, nếu kết minh, mỗ không cự tuyệt một siêu cấp đại tông môn làm bằng hữu." Ngụy Tác nhìn Phong Ngô Thương, mỉm cười.
"Nếu các hạ qua được thì Thiên Huyền đại lục và Vân Linh đại lục không còn bao nhiêu tông môn dám công nhiên coi các hạ là địch nhân, sao mỗ không dám." Phong Ngô Thương mỉm cười.
"Vậy thì vỗ tay." Ngụy Tác đập tay với Phong Ngô Thương.
"Được, mỗ sẽ về Ngọc Thiên tông, các hạ cần mỗ quay lại trong mấy ngày? Gặp ở đâu?" Phong Ngô Thương định đứng lên cáo từ, vì biết Ngụy Tác không còn nhiều thời gian.
"Tám ngày sau các hạ đến Tiên Giáp thành, mỗ chưa chết thì sẽ liên lạc với các hạ. Thời gian này mỗ không tiện để lộ hành tung, tin này các hạ đừng cho ai biết, kể cả sư tôn, nếu người ta biết mỗ còn chút cơ hội, tất sẽ có cường địch tới." Ngụy Tác bảo Phong Ngô Thương.
Phong Ngô Thương gật đầu, thân ảnh loáng lên, hóa thành thanh sắc lưu quang, rời sơn môn Thiên Kiếm tông.
"Gian thương, ngươi định thăm dò?" Thấy Phong Ngô Thương độn quang đi xa, Linh Lung Thiên truyền âm cho Ngụy Tác. Siêu cấp tông môn như Thiên Kiếm tông lũy thập phần kinh nhân, Ngụy Tác lấy được không ít cao giai thủy hệ yêu đơn và linh dược, cộng thêm tích lũy của gã thì đã đủ, gã lại biết Tạo hóa ngọc trì bố trí xong phải dùng ngay, không thể đợi đến tám ngày sau mới sử dụng Tạo hóa ngọc trì, nói vậy với Phong Ngô Thương chỉ để thăm dò.
"Mỗ thấy y đáng kết giao, nếu y thật lòng giúp ta qua được nạn này, thu gom thủy hệ yêu đơn hộ thì cũng như sinh tử chi giao." Ngụy Tác gật đầu. Gã tuy khắp nơi là địch nhân nhưng không có nghĩa là không cần minh hữu, chỉ là tu đạo giới vẫn cá lớn nuốt cá bé, người đáng để tin không nhiều.
"Ghi lại kiếm kinh của Kiếm Vương lão tổ." Bàn với Linh Lung Thiên đoạn gã quay lại ngọn núi, bảo Tào Dực.
Tào Dực không dám cãi, chép lại hết truyền thừa của Kiếm Vương lão tổ.
Kiếm Vương lão tổ truyền thừa lại "Diệt ngã kiếm kinh", kiếm kinh này cực kỳ kinh nhân, gồm một môn thiên cấp đỉnh giai chân nguyên công pháp và hai môn bí thuật kinh nhân. Chân nguyên công pháp này kinh nhân ở chỗ chân nguyên thập phần kinh nhân, cao hơn Thủy hoàng phệ nhật quyết nhiều, tức là Ngụy Tác không có kỳ ngộ, không có Thiên long quần tinh tôi thể thuật thì dù với Tiên căn ngũ mật, song thần huyền pháp tướng, thể nội chân nguyên cũng chỉ ngang với Thần huyền nhất trọng của công pháp này.
Chân nguyên cỡ này khi đối địch thì sức bền dị thường kinh nhân.
Hai môn kinh nhân bí thuật trong Diệt ngã kiếm kinh trung, một là "Lâm thần hóa hủ", đạo thuật pháp này không có bao nhiêu tác dụng đối với Ngụy Tác nên gã không xem kỹ. Còn lại là"Duy ngã tâm kiếm thì gã lĩnh ngộ cẩn thận.
Bước đầu của "
Duy ngã tâm kiếm" là dùng uy năng thuật pháp với phi kiếm, tương đương với một môn kim hệ thuật pháp, theo kinh văn chú giải, uy năng ngang với thuật pháp công kích thiên cấp đỉnh giai, cùng cấp Đại đề tu di. Uy năng đạt đến trình độ nhất định sẽ ngưng thành một đạo tâm kiếm kiếm khí, phong ấn tâm thần hoặc thậm chí tu sĩ vào trong để vượt cự ly kinh nhân.
Ngụy Tác hỏi kỹ Tào Dực, biết lúc trước Kiếm Vương lão tổ bẻ một cành tung nên thanh sắc mộc kiếm không phải kiếm thật, kiếm khí mà Kiếm Vương lão tổ đưa bọn y đi do tâm kiếm kiếm khí hóa thành.
Tâm kiếm kiếm khí vượt vạn dặm trong tích tắc, thậm chí xuyên qua hư không, vì y tu vi kinh nhân, có lĩnh ngộ đặc biệt về đại đạo pháp vực.
"Duy ngã tâm kiếm" thập phần huyền ảo, trong lúc cùng Linh Lung Thiên, lục bào lão đầu và gần nhìn tu sĩ vơ vét, Ngụy Tác cơ hồ tập trung lĩnh ngộ.
Hai ngày nay, các ngọn núi của Thiên Kiếm tông bị bới tung lên, trong gần nghìn tu sĩ có không ít người mạt rệp nên mới liều mạng tấn công Thiên Kiếm tông, mức độ vơ vét của họ thì ngay cả Ngụy Tác cũng không sánh được, điện vũ đều bị đập nát, những thứ Thiên Kiếm tông giấu ngầm trong chậu hoa, hốc ngầm đều bị tìm ra.
Ngụy Tác và Linh Lung Thiên thăm dò hai lần chỗ có khí tức hữu cổ quái, hai ngày nay, cả hai không còn gì để tra xét nữa.
Nhưng Ngụy Tác và Linh Lung Thiên không đi khỏi ngay, nửa ngày sau, ngoài sơn môn Thiên Kiếm tông bừng lên một đạo diễm hỏa, ngưng thành một chữ "Trì" đặc biệt.
"
Đi thôi!"
Thấy đạo diễm hỏa, Ngụy Tác để mọi tu sĩ cùng rời khỏi, đồng thời không ngừng phát ra Liệt khuyết tàn nguyệt.
Mọi tu sĩ ở ngoài kinh hãi, Thiên Kiếm tông mấy nghìn năm truyền thừa, sau khi Ngụy Tác đi thì từng ngọn núi sụp đổ.
Thiên Kiếm tông đã bị gã san phẳng.

Chương 898: Còn định giả chết hả

Từng ngọn núi của Thiên Kiếm tông sụp đổ sau lưng Ngụy Tác, địa hỏa bừng lên ngút trời, Ngụy Tác đứng trên hư không, xích hà và ngân sắc thần quang liễu nhiễu, như thần ma chân chính.
"Quyết đoán thật, không để cho Thiên Kiếm tông chút cơ nghiệp nào."
"Tiếc là y sẽ nhục thân mộc hóa, không thì vét sạch một siêu cấp tông môn, khẳng định sẽ thành Thiên Huyền đại lục đệ nhất nhân trong vạn năm nay, chưa biết chừng sẽ thành tựu chân tiên."
Nhiều người đấm ngực, Thiên Kiếm tông bị Ngụy Tác san phẳng, dù còn thứ gì tốt chưa bị vét sạch, họ vào tìm cũng sẽ khó hơn nhiều, nhiều người thấy thần uy của gã thì đều cảm thán, qua cảnh tượng pháp khí truyền về, thậm chí thấy da gã dần vàng đi, khóe mắt đã nhăn, nhục thân mộc hóa càng nghiêm trọng, chỉ mấy ngày nữa là chết.
"Quả nhiên như thế!"
Ngụy Tác mặc kệ tất cả, liên tục phát ra Liệt khuyết tàn nguyệt, cứ sau hơn ba mươi đòn là thêm một đòn uy năng gấp đôi."Mỗ sẽ truyền một đạo bí pháp cho các vị, dựa vào đó mà rút đi, công pháp cùng thuật pháp lấy được của Thiên Kiếm tông, các vị đừng truyền ra, vì "thất phu vô tội, hoài bích kỳ tội", tốt nhất là tìm nơi tiềm tu, hi vọng tương lai các vị đều có thành tựu."
Đưa gần nghìn tu sĩ rời Thiên Kiếm tông, Tào Dực đã bị Ngụy Tác giết, gã lại truyền Tùy tâm ảo hóa quyết cho họ, dù Công Đức tông tông chủ qua Minh Đức mà biết thuật pháp cảm tri bí thuật này thì thấy đâu đâu cũng có tu sĩ sử dụng, tất không hiểu rõ. Bí thuật nào mà truyền đi rộng rãi cũng sẽ có thuật pháp hoặc pháp khí chuyên dụng đối phó ngay, trở thành không còn đáng giá nữa. Cũng như những thuật pháp che giấu khí tức vốn không ai nhận ra nhưng sau này có Vọng khí thuật pháp thì những thuật pháp đó lại thành bình thường.
Thuật pháp phòng ngự và thuật pháp công kích là uy năng thuần túy, nhưng thuật che giấu khí tức là dựa vào quy tắc thay đổi nguyên khí, chỉ cần quy tắc bị nghiên cứu thấu đáo thì thuật pháp cao minh đến mức thần huyền đại năng cũng không nhìn thấu được sẽ vô dụng với thuật pháp và pháp khí chuyên dùng đối phó.
Tu đạo giới có nhiều thuật pháp, người có được đều không truyền ra, không ai muốn thuật pháp sở trường bị phát hiện nhược điểm.
Gần nghìn tu sĩ đều hiểu điều đó, nhưng dù sau này Tùy tâm ảo hóa quyết thành thuật pháp hạng bét thì hiện tại vẫn là bí pháp cực kỳ hữu dụng, qua chuyến đánh vào Thiên Kiếm tông, mỗi cá nhân có được nguồn lực kinh nhân cực độ, như mang theo một bảo khố, ai cũng nhất trí nên minh triết bảo thân, Ngụy Tác nói vậy là lo cho họ, không để bị rời khỏi sơn môn Thiên Kiếm tông sẽ gặp cảnh tu sĩ tàn dư của phái này hoặc những tu sĩ giết người cướp của chặn đường. Đâm ra họ cực kỳ cảm kích, tuyệt đại đa số cho rằng sau này có thành tựu sẽ phải trả ơn, cho rằng gã sẽ chết nên vừa lớn tiếng cảm ơn họ vừa thề sau này thân hữu của gã có nạn, họ dù phải vào lửa cũng không từ nan cứu giúp.
"Mỗ khuấy tung vũng nước đục này, các vị lẫn vào đó, thừa cơ rút đi."
Ngụy Tác truyền âm cho các tu sĩ, trực tiếp cùng họ ra ngoài Thiên Kiếm thành, đến phía trên vô số tu sĩ quan chiến. Trong tiếng kinh hô, Ngụy Tác trực tiếp phát động Tam hoàng diệt thức nhãn và uy năng Hắc đồng trong Bất diệt tịnh bình, mấy chục dặm vừa bị đêm đen vừa bị ban ngày bao trùm, cảm tri bị triệt để ngăn chặn.
Các tu sĩ được gã truyền âm tâm lĩnh thần hội, không hề kinh hoảng, đáp xuống là lẩn vào đám đông. Các tu sĩ ở ngoài Thiên Kiếm thành vốn không biết nhau, những người theo Ngụy Tác tiến công Thiên Kiếm tông lại che mặt, giờ nhân hỗn loạn trà trộn vào thì không ai nhận ra.
Ngụy Tác mang theo Bất diệt tịnh bình lướt đi khiến mấy chục vạn tu sĩ hỗn loạn, đến chỗ có đạo diễm hỏa kho khóa chặt khí tức của Độc Cô Vũ Vân, chân nguyên cuốn đến cạnh gã rồi dùng Bất diệt tịnh bình đựng bản thân và Linh Lung Thiên, luôn cả Độc Cô Vũ Vân.
Vòng vòng một lúc, Ngụy Tác phát động Động Hư bộ pháp, khuất bóng khỏi sơn môn Thiên Kiếm tông.

"Tạo hóa ngọc trì đã chuẩn bị xong, bố trí trong đó, thêm một ngày là sẽ hoàn thành." Độc Cô Vũ Vân cho Ngụy Tác biết tin về Tạo hóa ngọc trì, "Trong một ngọn núi ở ngoài Thiên Lân thành."
"Được!"
Ngụy Tác yên tâm, liên tục phát động Động Hư bộ pháp, đi ngược hướng Thiên Lân thành rồi vòng lại, dùng pháp khí ẩn giấu khí tức, dùng phổ thông phi độn pháp khí về Thiên Lân thành.
Sau một ngày, Ngụy Tác và Linh Lung Thiên, Độc Cô Vũ Vân lén đáp xuống một ngọn núi hoang cách Thiên Lân thành hơn ba nghìn dặm.
Ngọn núi thập phần ẩm thấp, chướng khí giăng đầy, là Loạn Cchướng sơn, không có đặc sản gì nên bình thường tu sĩ hiếm tới. Bạn đang đọc truyện tại Truyện YY - http://truyenfull.vn
Trong sơn cốc ở sườn phía tây, Độc Cô Vũ Vân dẫn đường, bọn Ngụy Tác từ một khe núi có dây leo che kín lướt vào.
Đi gần nghìn trượng, trước mắt chợt rộng ra, lòng núi bị đào thành một động quật, vách núi khảm minh châu chiếu sáng.
Một thanh sắc cách âm quang tráo cách tuyệt mọi thứ ở trong, có hơn hai mươi tu sĩ đang bận rộn, mùi thuốc thơm nồng lan tỏa, giữa lòng động rực rỡ có bố trí một ngũ sắc ngọc trì.
"Ngụy huynh đệ!"
Độc Cô Vũ Vân lướt vào thì đã phát tin, Ngụy Tác vừa nhìn rõ tình hình thì Diệp Tiêu Chính và Diệp Cố Vi, lão nhân chưởng quỹ lưng còng thập phần hưng phấn ra đón.
Cả Thiên Huyền đại lục đã biết, Ngụy Tác công phá Thiên Kiếm tông, vơ vét tất cả.
"Tạo hóa ngọc trì bố trí thế nào rồi?" Ngụy Tác chưa lên tiếng, Độc Cô Vũ Vân hỏi tranh.
"Tạo hóa ngọc trì đã bố trí xong, còn mấy dược dịch đang nấu, tối đa không đầy nửa canh giờ nữ sẽ hoàn tất." Diệp Cố Vi nói nhanh, "Hiện tại họ đang kiểm tra, xem có gì sai lầm không."
Ngụy Tác và Linh Lung Thiên đến trước Tạo hóa ngọc trì, mấy lão giả đều là cao thủ bố trí pháp trận cấm chế, Ngụy Tác và Linh Lung Thiên nhìn kỹ thì phát hiện Tạo hóa ngọc trì không có vấn đề gì, lục sắc ngọc thạch có phù văn quang hoa lưu chuyển, tuy chưa đổ dược dịch nhưng quang hoa phát ra khiến Tạo hóa ngọc trì như đựng đầy chất ngọc sáu màu.
Mấy lão giả tuy theo lời bọn Diệp Cố Vi bố trí Tạo hóa ngọc trì, nhưng không biết để làm gì, giờ cảm ứng được thần huyền khí tức của Ngụy Tác thì đều biến sắc.
"Chư vị đạo hữu, đa tạ chư vị giúp mỗ. Chỉ là không biết chư vị có thể bày cấm chế này không?" Ngụy Tác không nhiều lời, đưa ngọc phù cho mấy lão giả.
"Thiên kiếm đoạn dị cấm?" Mấy lão giả không dám chậm chễ, đón lấy ngọc phù rồi nhìn nhau, đoạn một lão giả tóc bạc mặt đỏ gật đầu, nói với vẻ kính nể, "Bẩm cáo tiền bối, chỉ cần có nguyên liệu bố trí thì bọn tại hạ sẽ làm xong."
"Ngần này chắc đủ bố trí." Ngụy Tác vung tay, đưa hai nạp bảo nang cho mấy lão giả, "Không biết cần bao nhiêu thời gian? Liệu trong nửa canh giờ có thể hoàn thành?"
"Nửa canh giờ?" Mấy lão giả nhìn nhau, lão giả tóc bạc cười khổ lắc đầu: "Với khả năng của bọn lão phu nhanh nhất cũng một canh giờ."
"Nếu phù văn chủ yếu do mỗ do thực hiện thì nửa canh giờ các vị có hoàn thành không?" Ngụy Tác liếc mấy lão giả.
"Chuyện đó... mọi khâu khác trong nửa canh giờ sẽ hoàn thành." Mấy lão giả hơi ngẩn ra, gật đầu.
"Gian thương, ngươi không muốn người khác phát hiện đã qua được kiếp nạn, thành tựu song thần huyền... ngươi định giở trò gì?" Linh Lung Thiên truyền âm hỏi Ngụy Tác. Nó biết Thiên kiếm đoạn dị cấm là Ngụy Tác lấy được tại một ngọn núi trong Thiên Kiếm tông, có thể khiến dị tượng hình thành do nguyên khí kịch liệt dao động không hiển hiện. Có môn cấm chế này, dù Ngụy Tác thành công bước lên bước sau cùng của thần huyền chi lộ thì cũng không bị lộ.
"Không có gì, mỗ sẽ để tất cả mọi người tưởng mỗ đã chết, lúc đó dù tĩnh tu hay làm gì cũng tiện hơn." Ngụy Tác truyền âm cho Linh Lung Thiên.
"Gian thương, còn định giả chết hả..." Linh Lung Thiên hầm hừ, tựa hồ Ngụy Tác trả lời không ngoài dự liệu.
"Ngươi và lão đầu chọn giúp ta những thứ dùng được." Tiếp đó, Ngụy Tác đưa nạp bảo thủ trạc cho nó và bọn Diệp Cố Vi.

Chương 899: Không thể ngăn cản?

"Kích phát Đoạn long trác!"
Trong sơn môn Chân Võ tông, tông chủ Hứa thần quân nghe tin Ngụy Tác rời Thiên Kiếm tông thì hạ lệnh.
Món truyền thừa pháp khí do Chân Võ tổ sư để lại, giết được cả thiên long bị kích phát, uy năng không ngừng ngưng tụ, khí tức dấy lên huyết quang tỏa khắp sơn môn Chân Võ. Truyền thừa pháp khí này chỉ có thể kích phát một lần, quá trình kích phát uy năng đã mất cả ngày.
Trong sơn môn Chân Võ, Hứa thần quân mặt mày khô đét, nhợt nhạt không còn hột máu. Nguồn: http://truyenfull.vn
Sơn môn Huyền Phong môn triệt để phong bế, bên ngoài lơ lửng phong nhận trong suốt dài cả trượng, cuồng phong gào rú, ẩn hiện hai con rồng xanh.
Mấy làn khí tức hủy diệt không ngừng từ sơn môn Huyền Phong môn dấy lên, chấn động thiên địa.
Ngụy Tác rời Thiên Kiếm tông, cả Chân Võ và Huyền Phong môn đều cực kỳ khẩn trương, đợi gã đến bất cứ lúc nào.
..."Đây là Đăng thiên kim tang! A! Có tới ba nhánh!"
"Phỉ thúy bồ đề... Tiểu diệp kim gia... Thủy thần chi... A! A! A!"
Trong Loạn Chướng sơn ngoài Thiên Lân thành, một toán lão đầu tử sắp phát điên.
Toán lão đầu tử này do bọn Diệp Tiêu Chính dùng linh thạch, thậm chí cao giai pháp bảo mời đến giúp Ngụy Tác luyện chế dược dịch cho Tạo hóa ngọc trì, đẳng cấp luyện đơn và nhãn lực đều trên Cơ Nhã.
Linh dược bố trí Tạo hóa ngọc trì trừ một phần do bọn Diệp Tiêu Chính tìm thì phần lớn do Ngụy Tác tích lũy và lấy được từ linh viên trong Thất bảo mật địa của Công Đức tông, phẩm giai nhiều loại khiến các lão đầu tử cả kinh. Nhi hiện Ngụy Tác lấy ra những linh dược còn trên cấp thì họ không chịu nổi nữa.
Đừng nói Đăng thiên kim tang, dù Phỉ thúy bồ đề đẳng cũng đã hiếm lắm, đối với các lão đầu tử cũng là chí bảo khó tưởng tượng nổi.
Họ không thể tưởng tượng, ngần này linh dược kinh nhân lại trong tay một người.
"Các vị xác định dược dịch không vấn đề gì?" Thiên kiếm đoạn dị cấm đã bố trí xong, nóc động có Tạo hóa ngọc trì như tinh không, quang hoa rực rỡ, mọi dược dịch đã chế xong, thấy các lão đầu tử sắp điên cuồng thì Ngụy Tác không yên tâm, hỏi kỹ vì sợ họ quá chú ý đến linh dược gã chuẩn bị cho việc hoàn thành bước sau cùng lên thần huyền mà có sai sót.
"Dược dịch này luyện chế không khó, bọn lão phu đều theo đúng công thức, không thể sai được." Toán lão đầu tử nghe quát thì mới tỉnh lại, khẳng định.
"Cho dược dịch vào ngọc trì."
Ngụy Tác không ngần ngừ, đợi khi dược dịch đổ vào Tạo hóa ngọc trì thì gã nhảy vào theo.
Dược dịch trong Tạo hóa ngọc trì hiện màu vàng, nhấn chìm cả đầu Ngụy Tác, bên trên rừng rực quang hoa sáu màu như sóng gợn, cảm giác thập phần kỳ diệu.
Ngụy Tác cảm nhận được tinh khí như nước triều gột rửa lên mình gã, Tạo hóa ngọc trì thập phần thần kì, như một món pháp bảo, dược dịch đổ vào là chấn động ra uy năng đặc biệt, như có vô số điện lưu rung chuyển dược dịch vào những góc nhỏ nhất trong thể nội.
"Thế nào? Hữu dụng không?" Linh Lung Thiên hỏi đầu tiên. Nó biết lúc này chỉ còn trông vào dược lực, đang lúc ngăn cản nhục thân mộc hóa thì không nguy hiểm như hoàn thành bước cuối của thần huyền, như đang tắm mà thôi.
"Hình như hữu dụng!" Ngụy Tác thập phần hoan hỉ, nhận ra dược lực Tạo hóa ngọc trì chảy vào thì tốc độ nhục thân mộc hóa chậm đi.
"Gian thương, vận khí của ngươi không tệ." Linh Lung Thiên nhe răng.
"Tốt quá!" Diệp Tiêu Chính và Diệp Cố Vi hớn hở ra mặt.
"Nhục thân mộc hóa đã dừng!" Sau hơn hai canh giờ, Ngụy Tác mừng ra mặt, xem ra Tạo hóa ngọc trì có tác dụng.
"Tạo hóa ngọc trì đúng là hữu dụng!" Diệp Cố Vi nghe thế thì mừng đến phát khóc.
"Công thức này có thể ngăn được thần huyền nhục thân mộc hóa?!" Mọi lão nhân thập phần chấn kinh, không dám tin, Độc Cô Vũ Vân dẫn Ngụy Tác đến thì cho biết đã chuẩn bị xong "Tam nhật vong hồn đơn".
"Tam nhật vong hồn đơn" là linh dược luyện chế từ Mê hồn hoa và Ma dụ hoa, không có hại gì nhưng khiến tu sĩ quên mọi việc xảy ra trong ba ngày, nên Ngụy Tác không cần giấu việc lợi dụng Tạo hóa ngọc trì ngăn cản thần huyền, các lão nhân cũng đoán ra gã định làm gì.
"Ô!"
Lại hơn nửa canh giờ, tiếng kèn du dương đặc biệt vang lên.
"Chắc là Cơ đại chưởng quỹ đến rồi!" Độc Cô Vũ Vân và Diệp gia huynh muội càng hoan hỉ, đó là ám hiệu họ nhờ một thương đội đưa đến Vân Linh đại lục.
"Ta cùng các ngươi ra ngoài." Linh Lung Thiên sợ có đối đầu đến nên cùng bọn Độc Cô Vũ Vân đi ra.
Một tuần hương sau, quang hoa lóe lên, một toán người theo bọn Linh Lung Thiên đi vào.
"Huynh đệ, không sao chứ? Thật phải chúc mừng!"
"Phu quân..."
Tổng cộng bảy người gồm Cơ Nhã, Thủy Linh Nhi, Nam Cung Vũ Tinh, Hàn Vi Vi, Phong Tri Du, Trương Châu Dự và Sư Phi Thanh.
"Còn may, tạm thời chưa chết được." Thấy bọn Cơ Nhã đến, Ngụy Tác càng hưng phấn, "Âm Lệ Hoa và bọn Kỳ đạo hữu và thỏ huynh đệ đâu?"
"Lệ Hoa tỷ tỷ sợ tất cả đi cùng bị phát hiện, đưa tin đến là không thể sử dụng Tùy tâm ảo hóa quyết, âm nguyên công pháp lại khác đặc biệt, âm khí dễ bị nhận ra nên cùng bọn Kỳ đạo hữu đi theo đường khác, dù bị phát hiện thù có thể thu hút chú ý của đối phương. Bất quá họ theo ước định, bắn tin đến là đã an toàn dừng chân ở Minh Hội thành cách đây sáu thành trì. Khi bọn muội không sao thì mới tới gặp. Lý tiền bối tu vi khá cao, Lệ Hoa tỷ tỷ đi cùng cũng an toàn, nên bọn muội để tỷ ấy đi riêng ra." Thủy Linh Nhi giải thích.
"Đây là Thủy Linh Nhi?" Thủy Linh Nhi trở lại bản lai diện mục, như tiên nữ chân chính, siêu phàm thoát trần, các lão nhân nhận ra đều hít hơi lạnh.
"Tiểu tử tắm dễ chịu không? Được lắm, đã đột phá đến thần huyền." Hàn Vi Vi lúc tới nơi đã nghe Linh Lung Thiên và Diệp Cố Vi kể qua tình hình của Ngụy Tác, lúc này đứng cạnh Tạo hóa ngọc trì bĩu môi bảo gã, bất quá ngữ khí tuy nhẹ tênh nhưng trong mắt không giấu được khẩn trương.
"Một mình tắm thì thú vị cũng vừa vừa thôi." Lâu ngày mới trùng phùng, thấy các đạo lữ quốc sắc thiên hương đến, Ngụy Tác chỉ muốn nhảy khỏi ao phi lễ họ, cố ý nhìn ngực Hàn Vi Vi đoạn lén truyền âm, "Sao lại to ra thêm thế nhỉ."
"Phì! Lưu manh! Đến giờ vẫn không nghiêm túc!" Hàn Vi Vi trước mắt tối sầm, đỏ mặt nghiến răng nghiến lợi truyền âm với Ngụy Tác.
"Gian thương! Ngươi đúng là mặt dày, coi bọn ta là không khí hả!" Linh Lung Thiên tắt tiếng, truyền âm cho Ngụy Tác.
"Ta truyền âm mà ngươi còn nghe được, trách gì nữa?" Ngụy Tác vô sỉ truyền âm cho Linh Lung Thiên, ra vẻ không liên can. Đồng thời càng tệ hơn, truyền âm cho Cơ Nhã và Nam Cung Vũ Tinh: "Vợ ngoan, lâu rồi không gặp, nàng càng ngày càng đẹp."
"Vũ Tinh đạo hữu, lúc nào ta khỏi, chúng ta tìm ôn tuyền cùng tắm nhé?"
"…!" Cơ Nhã đỏ mặt, Nam Cung Vũ Tinh vừa bực và buồn cười trừng mắt với Ngụy Tác.
"Mẹ nó chứ, nghe nữa chắc nôn quá!" Linh Lung Thiên không chịu nổi, lướt đi. "Ta ra ngoài xem có gì không."
"Các người đã tu vi Chu thiên lưỡng trọng? Tây tịnh lưu ly không sao chứ?" Ngụy Tác mỉm cười, quan tâm đến Hàn Vi Vi. Gã nhận ra tu vi tiến cảnh của Nam Cung Vũ Tinh và Hàn Vi Vi thập phần thần tốc. Với nguồn cướp được từ các tông môn dọc đường và Thiên Kiếm tông thì không tốn bao nhiêu thời gian, Nam Cung Vũ Tinh và Hàn Vi Vi sẽ thành tựu kim đơn. Chỉ là Tây tịnh lưu ly khiến gã không yên tâm.
"Đã bả không sao, thế nào, ngươi hỏi thế là hi vọng ta có bề gì, ngươi sẽ được một đạo lữ khác hả?" Hàn Vi Vi cãi cọ với gã.
"Vợ như nàng tìm ở đâu được... sao ta đành!" Ngụy Tác cố ý nhìn mông Hàn Vi Vi.
"Lưu manh đáng chết!" Hàn Vi Vi không hiểu nghĩ gì mà đỏ mặt lừ gã.
"Hiện tại Vân Linh đại lục thế nào?"
Đoạn mấy vị phu nhân quốc sắc thiên hương, như hoa như ngọc trò chuyện cùng Ngụy Tác.
Thông qua lời bọn Cơ Nhã, Ngụy Tác biết gần đây Vân Linh đại lục thập phần bình tĩnh, cả Hóa Thiên giáo, Hoàng Thiên đạo hay Đăng Tiên tông và Công Đức tông đều im lặng, chỉ nhưng tông môn cỡ nhỏ và trung bình, vì tông chủ và các lão bất tử chết nên nội loạn. Có mấy tông môn nguyên khí đại thương, thậm chí tan rã.
"Xem ra giải quyết nhục thân mộc hóa xong phải tìm chỗ cùng tắm..."
Cảm giác đó rất tuyệt, trước kia Ngụy Tác tu vi không đủ, chạm vào siêu cấp tông môn là thấy áp lực ngút trời, như con dao treo trên đầu, không có cả thời gian tĩnh tu nhưng hiện tại tu thành song thần huyền, hồ vô địch Thiên Huyền đại lục cơ, tâm cảnh tự nhiên khác hẳn.
"Không đúng!"
Thêm một canh giờ, Ngụy Tác đột nhiên biến sắc.
"Sao hả?" Cơ Nhã và bọn Hàn Vi Vi cả kinh.
"Nhục thân mộc hóa lại bắt đầu! Dược lực..." Sắc mặt Ngụy Tác thập phần khó coi, hít sâu một hơi.
"Cái gì!" Cơ Nhã và Hàn Vi Vi nhợt nhạt mặt mày, hiểu gã hơn ai hết nên thoạt nhìn là biết gã không nói đùa.

Chương 900: Xương không phải là xương

"Thật ra là sao?" Linh Lung Thiên cực kỳ ngưng trọng đứng ở rìa Tạo hóa ngọc trì, hỏi Ngụy Tác. Là lão bất tử kiến đa thức quảng nhất, nó kêu lên.
"Dược lực không đủ... Lẽ nào vì nhục thân của ta hơn tu sĩ khác?"
Ngụy Tác hít sâu, tận lực lãnh tĩnh lại, đang lúc sinh tử quan đầu, không thể lãnh tĩnh thì nửa phần cơ hội cũng không có, sẽ biến thành gõ mục như đại năng Công Đức tông trong Nguyên Từ sơn.
"Tựa hồ không vì dược lực không đủ, dược lực chỉ áp chế được một lúc chứ không thể nghịch chuyển." Chốc sau, Ngụy Tác trông càng khó coi.
Gã cảm tri vô số lần, từ đầu đến giờ, dược lực tuy có lúc khiến nhục thân mộc hóa dừng lại nhưng không hề có dấu hiệu nào nghịch chuyển, không hề có.
"Dược dịch khẳng định không có vấn đề! Lão phu và Lưu lão, Đằng lão dám dùng tính mạng đảm bảo." Mấy lão nhân biến sắc, vạn nhất Ngụy Tác trách tội thì không cần động ngón tay cũng giết được họ.
"Lưu manh đáng chết, thử lại xem có cảm tri nhầm không." Hàn Vi Vi run môi, mặt không còn hột máu, không chịu nổi cảnh từ trên trời rớt phịch xuống như thế."Diệp đại ca, hiện tại còn đủ luyện chế một ao dược dịch nữa không?" Nam Cung Vũ Tinh trấn định nhất, hỏi bọn Diệp Tiêu Chính.
"Không còn, chỉ vài linh dược còn nhiều, phần lớn đã hết." Diệp Tiêu Chính không nói thành lời, ao dược dịch này ít nhất có sáu, bảy loại linh dược rất hiếm có, tuy không hữu dụng với mọi tu sĩ như Tử hồ hoa nhưng cực khó tìm, trong mấy ngày tìm được một loại cũng cực kỳ vất vả.
"Thứ cho lão phu nói thẳng..." Tử y lão giả họ Lưu tựa hồ như bị vũ nhục, đỏ mặt nổi gân xanh trên trán nói, "Lão phu dám chắc dược dịch này hoàn toàn đúng theo công thức, không hề có vấn đề. Tại hạ bình sinh thích nhất là nghiên cứu những công thức cổ xưa, mỗi bước, mỗi một quá trình ở đây đều được cân nhắc kỹ, luyện chế dược dịch này cũng thập phần giản đơn, nếu có gì sai sót, tại hạ không mặt mũi nào sống trên đời nữa. Nếu không có dấu hiệu nghịch chuyển thì không thể do dược lực mà là do công thức. Có chế thêm một ao nữa cũng vô dụng."
"Dù thế nào cũng phải thử." Lão giả nói thế, Nam Cung Vũ Tinh không giận, thân thể hơi run rẩy.
"Đi, chúng ta tìm đủ đã." Hàn Vi Vi lướt ra ngoài. Nguồn: http://truyenfull.vn
"Nhục thân mộc hóa, chân tiên cũng không ngăn được... với linh dược đẳng cấp này chắc không thể." Một lão giả mặc hồng y, mùi linh dược trên mình nồng hậu lắc đầu, "Nhục thân mộc hóa, từ cổ chí kim, chưa nghe nói có linh dược nào ngăn được."
"Dược lực hình như không giảm đi bao nhiêu, tức là không hề tổn hao." Ngụy Tác đầm đìa mồ hôi lạnh đột nhiên nói.
Nếu Tạo hóa ngọc trì không ngăn được nhục thân mộc hóa, mọi tính toán của gã đều công cốc, người tính không bằng trời tính.
"Dược lực là các loại linh khí tụ tập, nếu không giảm đi chứng mình không giảm bớt cùng linh khí nhục thân mộc hóa của các hạ, rất có khả năng bản thân công thức có vấn đề." Tử y lão giả họ Lưu nhíu mày, "Lấy một giọt dược dịch cho lão phu xem?"
Ngụy Tác không hề do dự, dồn chân nguyên bao lấy mọt giọt dược dịch. Tạo hóa ngọc trì không gây bao nhiêu trở ngại cho chân nguyên, hoàng sắc dược dịch được lấy ra.
Vù!
Mắt lão giả họ Lưu đột nhiên phát quang, nhìn vào hoàng sắc dược dịch, một làn khói xanh bốc lên như đang cháy, mùi thơm nức mũi.
"Quả nhiên không tiêu hao dược lực." Lão giả họ Lưu khẳng định.
"Biện dược đồng thuật của Lưu gia! Tiền bối là người của Trung Châu thành Lưu gia?" Cơ Nhã và Nam Cung Vũ Tinh run lên.
"Đúng thế, tại hạ chính thị Trung Châu thành Lưu Tú Thành." Lão giả họ Lưu kiêu ngạo.
"Diệp đại ca, sao các vị mời được ông ta?" Ngụy Tác đang toát mồ hôi cũng phải hỏi, vì Lưu Tú Thành rất nổi danh, là cửu giai luyện đơn sư duy nhất ở Thiên Huyền đại lục trung bộ.
"Một món đạo giai pháp bảo, điều kiện các vị đưa ra rất hậu, nhưng nếu thấy công thức này sớm, dù không có thù lao, lão phu cũng đến." Lưu Tú Thành bảo Ngụy Tác.
"Hậu cái đầu ấy!" Ngụy Tác suýt kêu lên, đạo giai pháp bảo tại tu đạo giới rất bất phàm nhưng đối với gã không làm gì. Trước đây gã không thấy cửu giai luyện đơn sư, hiện tại một món đạo giai pháp bảo đã mời được, nhưng quan trọng là luyện đơn sư gì cũng không quan trọng, quan trọng là có cứu được mạng gã không.
"Nếu không thể khẳng định công thức này tuyệt đối hữu dụng, thì đừng nên để ý nữa mà thử phương pháp khác." Lưu Tú Thành liếc bọn Cơ Nhã, thập phần khẳng định.
"Không, không thể vô dụng!" Hàn Vi Vi suýt bật khóc, biết Ngụy Tác không còn cách nào.
Qua thần sắc bọn Ngụy Tác, mấy lão nhân tinh thông đơn đạo biết gã không dám chắc công thức có tuyệt đối hữu dụng không, cộng thêm Lưu Tú Thành suy đoán hợp lý, họ cho rằng công thức này vô dụng, nhưng dáng vẻ Hàn Vi Vi khiến một lão nhân mặc hồng y, mặt mũi hiền hòa, khắp người nồng hậu mùi linh dược lại bất nhẫn, nhìn kỹ công thức dược dịch Tạo hóa ngọc trì.
"Giáng tiên tử thảo... Hắc long chân quả... Cửu diệp linh cúc... Chân tiên cốt..."
Đột nhiên, thân thể lão nhân này run lên, gọi mấy lão nhân quanh đó lại, "Lưu lão, Đằng lão, các vị xem này, hình như có vấn đề!"
"Cái gì?" Tất cả đều chấn động, vây lại.
"Chân tiên cốt... dùng Thảo chi, Thanh minh hoa, Mặc lan quả dịch ninh lên... nhưng Mặc lan quả và Chân tiên cốt tương xung, như thế sẽ giảm bớt dược lực. Tựa hồ..." Hồng y lão nhân hít sâu một hơi, bảo Lưu lão.
"Chuyện đó..." Lưu lão và một mặc lão nhân tử hắc sắc pháp y nhìn nhau, đồng thời biến sắc, kinh hô, "Lẽ nào không phải Chân tiên cốt như chúng ta biết!"
"Cái gì!"
Ngụy Tác run lên hiểu ra.
Chân tiên cốt là một loại linh dược phối hợp thường thấy trong tu đạo giới, là tứ cấp đê giai yêu thú Xạ hương bạch lộc chết đi, xương vùi xuống đất, linh dược như rêu sinh trưởng trong xương chúng, mười mấy năm sau thì sẽ mọc thành phù văn kỳ dị như hai chữ "Chân tiên".
Dược lực nằm ở rễ loại rêu trong xương, có công hiệu tráng gân, hóa trừ vết thương ngầm trong gân cốt, thường dùng để luyện chế liệu thương đơn dược.
"Lẽ nào Chân tiên cốt này không phải như chúng ta nghĩ mà xương của chân tiên đại năng!" Hàn Vi Vi kêu lên.
Các lão nhân nhìn nhau.
Ai cũng biết chân tiên trên cấp thần huyền, nhục thân chân tiên đại năng đã kinh qua huyền hóa chi hậu, khi đột phá chân tiên thì đã biến hóa kỳ diệu, chưa biết chừng xương chân tiên đại năng phối hợp cùng công thức đó có thể nghịch chuyển nhục thân mộc hóa, nhưng chân tiên đại năng hơn vạn năm chưa xuất hiện, xương này tìm ở đâu?
"Nhĩ muội yêu!" Ngụy Tác kêu lên.
Linh Lung Thiên móc nạp bảo thủ trạc của Ngụy Tác đa cho Cơ Nhã.
Cơ Nhã run lên đón lấy, một bộ xương được lấy ra.
Bộ xương này không có đầu nhưng trắng như ngọc, như thần ngọc điêu khắc thành, ẩn hiện vô số quang điểm, như chứa cả sao trời. Uy áp nghẹt thở không ngừng phát ra.
"Chát, chát, chát!"
Cơ hồ mọi lão nhân, cả Diệp gia huynh muội và Độc Cô Vũ Vân đều kinh hãi lui lại mấy bước.
"Lẽ nào đây là xương của chân tiên đại năng?"
Lùi liên mấy bước, Lưu Tú Thành mới trấn định tâm thần, hít hơi lạnh hỏi.
"Đừng lắm lời, mau thử đi!" Ngụy Tác kêu lên. Chân tiên hài cốt, người khác không có chứ gã có tới hai bộ!
Tại Bắc Mang di tích, trừ bộ này gã còn một bộ khác không kém gì.
Quan trọng nhất là dược dịch đã hòa làm một, còn cả Chân tiên cốt dược dịch, hiện tại có hữu dụng không là bí ẩn.
Gã biết đại năng của Công Đức đó vì nhẫm lẫn Chân tiên cốt nên mất mạng.
Nếu vì thế thật, trong tay có hai bộ Chân tiên cốt mà vẫn chết thì mới thật là muốn khóc mà không có nước mắt, chết không nhắm mắt.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau