THÔNG THIÊN CHI LỘ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thông thiên chi lộ - Chương 881 - Chương 885

Chương 881: Thân thể mộc hóa

"Thật ra ngươi là ai!" Ngụy Tác liên tục thôi động đại đạo linh âm, không thì thần thức sẽ trọng thương.
"Cho ngươi biết không sao, bản tọa là Bắc Minh tông tông chủ Vũ Hóa Phàm." Thần huyền đại năng mặc nguyệt bạch sắc pháp y trong óc Ngụy Tác lóe thần quang, ra vẻ đã nắm chắc.
"Bắc Minh tông tông chủ Vũ Hóa Phàm?!" Ngụy Tác thập phần chấn kinh, nhất thời không kịp cả nghĩ.
"Không ngờ thần thức của ngươi chống cự được lâu thế, chắc đã nghe danh hiệu của ta... Cái gì, ngươi có hai viên kim đơn! Còn to như thế, ngươi tu luyện mật pháp gì?"
Đột nhiên, thần huyền đại năng mặc nguyệt bạch sắc pháp y, phong thần như ngọc trong óc Ngụy Tác đột nhiên kinh hô không dám tin.
"Đơn khí hung mãnh thật!"
Từng làn đơn khí, mang theo vô vàn quang phù, phù lục từ hai viên kim đơn của Ngụy Tác tràn ra, thấm vào nhục thân, nhục thân gã biến hóa kinh nhân, tạo cảm giác một khúc gỗ mục được tưới nhuần mà sung mãn linh vận.So với nhục thân hiện tại, khi kim đơn phá bích, được đơn khí kinh nhân tưới nhuần thì nhục thân Ngụy Tác lúc trước như gỗ mục, rõ ràng đột phá thần huyền là nhục thân gã được đề thăng kinh nhân.
Bất kỳ tu sĩ nào đột phá thần huyền thì nhục thân cũng huyền hóa, sinh cơ và độ dẻo dai được nâng cao nhiều.
Ngụy Tác đang đột phá thần huyền!
"Mẹ nó chứ! Không phải ngươi thử uy năng của Thiên khung, bị uy năng của Thiên khung phản ngược hả, sao lại co rụt trong một viên tinh thạch, chét rồi sao còn định đoạt xá ta!" Ngụy Tác ngoạc miệng mắng.
Tích tắc sau, gã nhận ra kinh mạch, khí huyết bắt đầu cứng lại, đang dần mộc hóa!
Tu sĩ tầm thường thì một viên kim đơn phá bích, đơn khí đủ khiến nhục thân được tưới nhuần quá độ mà không chịu nổi, như hóa thành một nhánh linh mộc, hiện tại Ngụy Tác có tới hai viên kim đơn đồng thời phá bích, đơn khí không thể so được.
"Yên tâm, ta cần lợi dụng nhục thân và tu vi của ngươi thì sẽ không để ngươi toàn thân mộc hóa, bất quá việc đó ngươi không cần lo." Vũ Hóa Phàm tựa hồ cảm ứng được khí tức Ngụy Tác đột phá thần huyền nên mới tỉnh lại, ban nãy gã và Kiếm Vương lão tổ giao chiến sinh tử mà giờ y mới biết gã là song kim đơn. Bất quá y chỉ kinh ngạc chứ không khẩn trương, vẫn thản nhiên như nắm chắc mọi sự.
"Chát!"
Hai dải bạch sắc thần hoa trên mình Vũ Hóa Phàm bắn vào kim đơn của Ngụy Tác, tựa hồ điều đọng gì đó.
Nhưng rồi Vũ Hóa Phàm biến sắc, "Vũ Hóa nguyên khí của ta! Vũ Hóa nguyên khí có thể xua tan mộc hóa đơn khí, đảm bảo cho đột phá thần huyền vạn vô nhất thất đâu!"
"Nói mau! Vũ Hóa nguyên khí của ta đâu?" Vũ Hóa Phàm đột nhiên không bình tĩnh nổi, gầm lên trong óc Ngụy Tác, tựa hồ bức hỏi.
"Vũ Hóa nguyên khí? Vũ Hóa nguyên khí là gì?" Ngụy Tác sững người, "Lẽ nào là nguyên khí của thanh sắc thạch cầu?"
"Thanh sắc thạch cầu... Ngươi! Ngươi tu lại kim đơn!" Cùng lúc, Vũ Hóa Phàm hiểu ra, kêu lên.
Ngụy Tác cũng hiểu, "Lúc tu lại kim đơn thì vật màu xanh tan đi đó là Vũ Hóa nguyên khí?"
"Tu lại kim đơn! Ngươi tu lại kim đơn, đã tu thành kim đơn rồi còn tu lại! Ngươi thần kinh à!" Vũ Hóa Phàm phát cuồng, "Lần này bị ngươi hại chết rồi!"
"Mẹ nó chứ, ngươi mới thần kinh! Ai bảo ngươi đi đoạt xá, bức ta đột phá thần huyền!" Ngụy Tác giận đến tối sầm hai mắt. Rõ ràng Vũ Hóa Phàm hại gã kim đơn phá bích, đột phá thần huyền, khiến nhục thân mộc hóa, coi như hại chết gã mà y còn bảo là bị gã hại chết. Hiện tại gã đã hiểu gần hết, năm xưa Vũ Hóa Phàm tuy bị uy năng của Thiên khung phản ngược nhưng chưa chết hẳn, dùng bí thuật ngưng thành một thanh cầu cổ quái. Thanh cầu đó là để đợi Bắc Minh tông có ai đó đạt gần mức thần huyền thì Vũ Hóa Phàm sẽ đoạt xá trùng sinh.
Để tông chủ trùng sinh, Bắc Minh tông không tiếc giá nào, sẽ tìm ra một đệ tử có tư chất cao, bằng không thì lão bất tử này dù trùng sinh cũng không sống được bao lâu, Vũ Hóa Phàm không đời nào chịu như thế.
Nhưng thanh sắc thạch cầu bị Lý Tả Ý dùng nội ứng lấy ra, thậm chí khiến Bắc Minh tông lùng sục, đây là bí ẩn của Bắc Minh tông nên Lý Tả Ý cũng chỉ biết thanh sắc thạch cầu là thứ Vũ Hóa Phàm chết rồi để lại, định mang về nghiên cứu, chứ không biết là nguyên thai của Vũ Hóa Phàm, có thể cảm ứng được người thích hợp để đoạt xá. Nguồn truyện: Truyện FULL
Vũ Hóa Phàm cảm ứng được Ngụy Tác sắp phá bích thì thi thuật đoạt xá, thuật này ngưng tụ nguyên khí khiến cho tu sĩ đột phá thần huyền vạn vô nhất thất, y đoạt xá thành công thì sẽ là một thần huyền đại năng. Nhưng y không ngờ rằng Ngụy Tác tu thành kim đơn rồi lại hủy đi tu lại!
"A!... Ta không cam lòng... gặp phải biến thái tu lại kim đơn!" Vũ Hóa Phàm không chịu nổi nữa, uy năng phát ra được đơn khí từ kim đơn của Ngụy Tác phá bích tưới nhuần mà dần mộc hóa. Ngụy Tác không biết rằng Vũ Hóa nguyên khí còn để thần hồn của y dung hợp với kim đơn, không có Vũ Hóa nguyên khí, Vũ Hóa Phàm dù ngăn được nhục thân Ngụy Tác mộc hóa thì cũng không thể dung hợp với kim đơn của Ngụy Tác.
Vù!
Vũ Hóa Phàm hóa thành bạch sắc thần hoa định thoát khỏi thể nội Ngụy Tác. Vũ Hóa Phàm lúc này không cần, chỉ cần giữ được mạng đã, nếu thoát rồi mà đoạt xá được một đê giai tu sĩ thích hợp thì có thể tu luyện lại từ đâu.
"Còn muốn chạy, chịu chết đi!"
Vũ Hóa Phàm dừng thần thức sát phạt với Ngụy Tác, Ngụy Tác lại khôi phục năng lực khống chế thể nội chân nguyên. "Oành", đơn khí bị gã huy động bao lấy thần hoa của Vũ Hóa Phàm.
"A!"
Vũ Hóa Phàm kêu lên thê thảm, bạch sắc thần hoa hóa thành nguyên khí bị đơn khí của Ngụy Tác xâm thực, hóa thành một phần đơn khí của gã.
Thần hoa tiêu tan, vô số tinh quang lụi tắt.
"Minh vương cảm ứng kinh."
Tinh quang đều là thần thức của Vũ Hóa Phàm, trong đó một đoạn thần thức tinh quang là một thiên điển tịch, bị Ngụy Tác tóm được.
Trong óc Ngụy Tác có thêm một cuốn bạch sắc điển tịch.
Là một thiên cổ kinh hoàn chỉnh, Ngụy Tác có cảm giác thập phần bất phàm, dù không phải công pháp Vũ Hóa Phàm chủ tu cũng là truyền thừa trọng yếu của Bắc Minh tông, bằng không không thể khi thần thức Vũ Hóa Phàm tan nát mà còn rõ như thế.
Nhưng gã không cảm ngộ kinh văn, đơn khí kinh nhân từ kim đơn chảy ra khiến gã thấy nhục thân hông ngừng mộc hóa, cứng lại.
Khí tức của Ngụy Tác vẫn kinh thiên động địa, đơn khí không ngớt tràn ra, hai thần huyền pháp thân đang hình thành, cảnh tượng kinh thiên chưa từng có, gã giao chiến với Vũ Hóa Phàm chỉ là trong thân thể, cơ hồ mọi tu sĩ bàng quan đều không biết, nhưng "Kiếm Vương lão tổ" tựa hồ cảm tri rõ mọi biến hóa. "Thần huyền đó thất bại, bị ngươi giết... đáng tiếc... kim đơn của ngươi đã phá bích... Nhục thân sẽ triệt để mộc hóa, không thể nghịch chuyển... ngươi sẽ chết ở đây." Y đứng trên hư không nhìn Ngụy Tác, vừa vui mừng vừa tiếc nuối.
Khí tức của gã dần tan đi, do không thi pháp thành công, lấy được uy năng của Ngụy Tác nên đoạn thần niệm Thần huyền điên phong của Kiếm Vương lão tổ sắp tan biến.
"Cách!"
Cùng lúc, Ngụy Tác lấy ra một viên hoàng sắc đơn dược băng phong tại huyền băng ra nuốt chửng.
"Kiếm Vương lão tổ!"
Bọn Tào Dực kêu lên hãi hùng, biết Ngụy Tác đang trong hoàn cảnh nào nhưng gã uống một viên đơn dược này, bọn Tào Dực đều nhận ra khí tức nhục thân hóa mộc của gã tựa hồ bị áp chế, Kiếm Vương lão tổ sắp tan biến, nếu Ngụy Tác an nhiên thì đối với Thiên Kiếm tông là một kinh thiên đại kiếp, cả bốn không chạy tất chết.
"Không cần lo... Đây là Dương hòa tiên đơn... hai viên kim đơn của y đơn khí quá kinh nhân..." Kiếm Vương lão tổ cực kỳ bình tĩnh, "Một viên Dương hòa tiên đơn tối đa chích chi làm chậm tốc độ nhục thân mộc hóa không thể giúp y qua được nạn này. Nhục thân y mộc hóa, dù chân tiên phục sinh cũng không ngăn được."
"Mẹ nó chứ!" Ngụy Tác buột miệng rủa.
Như Kiếm Vương lão tổ nói, dược lực Dương hòa tiên đơn tan ra nhưng chỉ làm chậm được tốc độ nhục thân mộc hóa. Gã nhận ra những kinh mạch, huyết mạch, khí huyết nhỏ nhất đang dần cứng lại, không thể nghịch chuyển.
Theo tốc độ này chỉ mười ngày là gã sẽ triệt để biến thành mộc thi, đoạn tuyệt sinh cơ!
"Tạo hóa ngọc trì! Đành bố trí Tạo hóa ngọc trì!" Gã chợt có xung động cơ hồ thổ huyết.
Óc gã xuất hiện hình ảnh cổ thi Công Đức tông trong Nguyên Từ sơn, vì xung kích thần huyền thất bại nên nhục thân mộc hóa, gã mới thấy Tạo hóa ngọc trì chưa lâu, không ngờ lại đến lượt bản thân cần Tạo hóa ngọc trì để cứu mạng.

Chương 882: Bước vào cảnh giới Thần huyền

Tạo hóa ngọc trì là hi vọng duy nhất của Ngụy Tác.
Linh Lung Thiên thấy đích Tạo hóa ngọc trì trong Nguyên Từ sơn mà đại năng Công Đức tông để lại thì cũng cả kinh, vì tho kiến thức nó biết, khi đột phá thần huyền thất bại, nhục thân mộc hóa thì chết chắc chứ không còn thủ đoạn nào cứu được.
Đối với Ngụy Tác, gã cần ứng phó cục diện trước mắt, nếu xung kích thần huyền thất bại thì không còn mảy may hi vọng, khẳng định sẽ chết ở đây. Bạn đang đọc truyện tại Truyện FULL - www.Truyện FULL
"Cương nha muội, hộ pháp giúp ta!"
Buột miệng mắng mấy câu xong, Ngụy Tác tế xuất đại đạo linh âm, tâm thần nhanh chóng bình tĩnh, lãnh tĩnh lại, như tảng đá trơ gan.
Gã không hề bố trí gì mà đột phá thần huyền, chỗ này lại đang kịch chiến, thiên địa nguyên khí loạn xạ trong khi gã kim đơn phá bích, thần huyền hóa sinh sẽ dễ xảy ra tâm ma xâm tập, vô số thần ma, ảo ảnh sinh ra trong não hải.
Thần sắc Linh Lung Thiên cực kỳ ngưng trọng, đến cách Ngụy Tác mấy chục trượng thì hôi sắc linh quang kích phát đến cực hạn, như xòe ra một cái tán màu xám che chở gã.
"Y định đột phá thần huyền!"
"Đột phá thần huyền thường có tâm ma kinh nhân xâm tập, chúng ta không thể phá được hôi sắc linh quang kia, đến gần thì dễ bị y cùng chân ngôn mật pháp lấy mạng, chúng ta cứ dùng lời quấy nhiễu y!"Thấy thế, Thạch Cổ Tề, Tào Dực, Tiêu Nhất Hàng và Trần Trần đều kêu lên.
"Họ Ngụy kia! Ngươi nhất định nhục thân mộc hóa, giãy giạu làm gì?"
"Mặc ngươi thủ đoạn thông thiên, trước mặt Kiếm Vương lão tổ thì vẫn yếu bại vong. Chốc nữa ngươi nhục thân mộc hóa, Thiên Kiếm tông sẽ treo thi thể ngươi trước sơn môn để biểu hiện uy nghiêm!"
"Chống đối Thiên Kiếm tông sẽ có hậu quả đó!"
"Họ Ngụy kia, nhân lúc còn động đậy được thì mau quỳ xuống cầu xin, Tào Dực ta sẽ tha cho đạo lữ của ngươi, nên nhớ sau khi ngươi chết không còn ai bảo vệ họ."
"Cái gì!" Ngụy Tác tuy nhắm mắt động dụng đại đạo linh âm ổn định tâm thần, chống lại vô tận tâm ma xâm tập, kiệt lực ép thể nội chân nguyên và khí huyết lưu động theo quỹ tích, nhưng vẫn nghe rõ, tức thì mở mắt, mục quang đóng đinh vào Tào Dực mặc bạch sắc trường sam, dáng vẻ như công tử, "Ngươi là chân truyền đệ tử của Thiên Kiếm tông tông chủ, Tào Dực?!"
"..." Tào Dực bị Ngụy Tác liếc nhìn thì giật mình, lăng không lùi lại mấy trượng.
"Ngươi còn nhớ bọn Lưu Tương Thành không, tại Thiên khung ngoài Linh Nhạc thành đã bức bách mấy tham mạch tu sĩ đến Ma văn hung mạch?" Ngụy Tác nhìn Tào Dực. Giờ sắp đột phá thần huyền, hai viên kim đơn tràn ra đơn khí liên miên, khiến chân nguyên, sinh mệnh tinh hoa tụ vào thần huyền pháp thân trên đầu, không thể động dụng cường pháp, không thì gã đã giết đối phương.
"Tức là trong mấy tu sĩ đó cóphụ mẫu ngươi?" Tào Dực trấn định, biết Ngụy Tác vì cớ gì mà Ma văn hung mạch phá của Thiên Kiếm tông, đảo mắt là hiểu.
"Đúng thế!" Đảo mắt đoạn Tào Dực mỉm cười thập phần âm tà, "dù phụ mẫu ngươi chết trong tay bọn ta thì sao? Ngươi sắp chết ở đây mà ta vẫn y nguyên, không phải sao? Ta được Kiếm Vương lão tổ chân truyền, tiền đồ không thể ước lượng, nếu ngươi mau quỳ xuống cầu xin không thì ta sẽ đối phó đạo lữ của ngươi."
Tào Dực thập phần âm hiểm gian trá, cố ý đả kích Ngụy Tác, để gã không thể khống chế chân nguyên, không thể áp chế đơn khí lưu động.
"Không thể để ngươi ngông cuồng! Chết đi!" Linh Lung Thiên sầm mặt, nhe răng lao tới phía bọn Tào Dực.
Nó cho rằng không thể để Tào Dực kêu gào, bằng không Ngụy Tác sẽ bị ảnh hưởng.
"Tiên vương thức kiếm... Đưa ta lên đường..."
Kiếm Vương lão tổ nhìn Ngụy Tác lần cuối như từ biệt đối thủ.
Thân thể y hóa thành vô số điều thanh sắc kiếm quang, hình thành một biển kiếm quang bao lấy bọn Tào Dực ấn vào hư không.
"Ha ha ha ha!" Tiếng Tào Dực cười điên cuồng vang lên trong kiếm quang thần hải, "Có bản lĩnh thò giết ta... tiếc là ngươi không còn cơ hội!"
"Chát!"
Thanh sắc kiếm quang lóe lên rồi tan biến, bọn Tào Dực tựa hồ trực tiếp được Kiếm Vương lão tổ đưa về sơn môn Thiên Kiếm tông.
"Ti tiện!" Linh Lung Thiên bị Tào Dực chọc giận. "Gian thương! Ngươi thế nào?" Nó hỏi Ngụy Tác.
"Còn may, nhất thời không chết được."
Ngụy Tác trấn định hơn nhiều Linh Lung Thiên tưởng tượng, truyền âm với Linh Lung Thiên đoạn gã ngẩng nhìn trời, nhìn hai thần huyền pháp thân, đồng thời kiệt lực dẫn động thể nội đơn khí gột rửa Tiên vương thần tinh và mảnh vỡ Diệu thụ.
Ban nãy kim đơn phá bích, đơn khí gột rửa nhục thân, khi nhục thân huyền hóa thì gã nhận ra đơn khí tràn ra có hiệu quả gột rửa mảnh vỡ Diệu thụ hơn phổ thông khí huyết mấy vạn lần. Chuyện đó không hề khó hiểu, kim đơn vốn là đại bộ phận tinh hoa của tu sĩ, vô cùng ngưng tụ.
"Cách!"
Hai viên kim đơn triệt để phá bích, Tiên vương thần tinh và mảnh vỡ Diệu thụ đều vỡ ra!
Tiên vương thần tinh và mảnh vỡ Diệu thụ bị luyện hóa toàn bộ!
Khí tức của gã lại mạnh lên.
"Chát!" "Chát!"
Thiên địa lại chấn động, trong phạm vi nghìn dặm, mọi tu sĩ chấn động tâm thần.
Đơn khí và cơ hồ mọi linh khí, chân nguyên trong thể nội Ngụy Tác chảy vào hai thần huyền pháp tướng trên đầu gã.
Hai thần huyền pháp tướng vốn đã ngưng tụ đến mấy chục trượng nhưng rồi co lại, ngưng tụ, biến thành chỉ còn năm trượng.
"Bé thế này hả?" Ngẩng nhìn hai thần huyền pháp tướng, Ngụy Tác trợn tròng trắng.
"Cũng như nhiều thứ, không hẳn to là lợi hại!" Linh Lung Thiên nghiến răng, chỉ muốn cho gã một cước. Lúc này rồi mà Ngụy Tác còn quan tâm đến thần huyền pháp tướng to hay nhỏ.
Nó lại thấy hai thần huyền pháp tướng này kinh nhân cực độ.
Hai thần huyền pháp tướng của Ngụy Tác màu lam nhạt, lấp lánh, ngưng tụ như bảo thạch cứng nhất, nhưng lại ánh lên tử sắc hà quang, hình thành một vòng sáng sau lưng, là dị tượng "Tử khí đông lai".
Thể nội hai tôn thần huyền pháp tướng có vô số ngân quang lấp lóe nhưngàn vạn sao , tựa hồ còn cả hôi hắc sắc quang hoa như vầng trăng cong, "Thần thông hóa tinh" là dị tượng khá cao trong các thần huyền pháp thân.
Hai thần huyền pháp tướng cơ hồ hoàn toàn tương đồng, mặt mũi rất giống Ngụy Tác,là hình đọa quân đội tinh quan, trông càng uy nghiêm, cả hai đều có bạch sắc thiên long quấn quanh, đứng trên thất thập nhị phẩm liên đài.
Thần huyền pháp thân thông thường chỉ đứng trên đá hay hồ lô, như ý, còn giãm trên đài sen là biểu hiện của vô thượng phật tông cường pháp, đại năng thoạt nhìn là biết pháp tướng của gã cực kỳ cao cấp.
Càng kinh nhân là bạch sắc viễn cổ thiên long quanh thần huyền pháp thân của gã là thiên long khí tức thật sự, vô thượng uy nghiêm khiến người ta giật mình, ngoài hai trên hai thần huyền pháp thân còn có vô thượng tiên âm liễu nhiễu, như có tiên âm từ vô tận hư không trút xuống.
Thần huyền dị tướng, chỉ một đã thập phần kinh nhân, nhưng thần huyền pháp thân của gã có tới mấy loại, tại thượng cổ tu đạo giới thì thần huyền pháp thân như thế được coi là tiên uẩn pháp thân.
"Chỉ mới thành hình... Nhục thân mộc hóa... sẽ ngăn cản thần huyền biến hóa..." Nhưng chỉ Ngụy Tác biết mình đang trong trạng thái như đại năng Công Đức tông đó.
Gã hiểu hơn ai hết của trạng thái đại năng Công Đức tông đó.
Vốn thần huyền pháp thân ngưng thành, cũng như khi kim đơn ngưng tụ, còn một bước nữa, sẽ hút nguyên khí từ thể nội tu sĩ và thiên địa.
Nhưng nhục thân mộc hóa, tương đương với Thần huyền cảnh đình trệ tại bước này.
Tức là gã đã đạt thần huyền tu vi, đã xảy ra chất biến, tương đương với một người có đủ xương cốt, kinh mạch, da và huyết nhục nhưng khí huyết chưa triệt để đầy đủ.
Thần huyền pháp thân ngưng thành sẽ có dị tượng kinh thiên động địa hút lấy thiên địa nguyên khí, nguyên khí trong hư không và ánh sáng sẽ bị hút đến độ hình thành quang nhân, như thần vương khai thiên giáng lâm. Nhưng khí tức và uy thế của gã tuy chấn động bước cuối thì thần huyền pháp tướng sẽ tăng tiến uy năng!
Chỉ có cảm ngộ như thế mới khiến gã vui mừng khí thấy thần huyền pháp thân ngưng thành. Nhưng gã lấy làm mừng vì nhục thân mộc hóa đã ngăn bước cuối của thần huyền huyền hóa, bằng không gã chết chắc!
Gã cảm giác được bước cuối cùng này, kể cả nhục thân và khiếu vị biến hóa cần lượng linh khí dị thường kinh nhân. E rằng dồn hết thủy hệ yêu đơn và linh dược vốn tích lũy cho việc đột phá thần huyền lại cũng không đủ. Thần huyền pháp thân biến đổi như sâu kiến hóa rồng, một bước lên trời, từ phổ thông tu sĩ mà siêu thoát tới huyền cảnh khôn bì, nhất cử nhất động đều có uy năng khác hẳn, thần huyền pháp thân càng kinh nhân, cần lượng nguyên khí theo cấp số nhân.
Với cảm ngộ đột phá ban nãy, Ngụy Tác hiểu dự tính lúc trước không đủ, vì vạn năm nay, không có biệt thần huyền pháp thân của tu sĩ nào sánh được với gã, hơn nữa còn là hai pháp thân!
Vù!
Ngụy Tác xoay chuyển ý niệm thì bạch sắc trường quyển với thủy linh khí tức kinh nhân từ tay một thần huyền pháp thân bay lên, có thêm mấy phần linh vận.
Khí tức chấn động đã triệt để ổn định.
"Bản mệnh pháp bảo, bạch sắc trường quyển đó là một món bản mệnh pháp bảo của y..."
"Trời đất, y thật sự tu thành hai thần huyền pháp thân!"
"Hai thần huyền pháp thân, thiên cổ đệ nhất nhân... chi là nhục thân mộc hóa không thể ngăn được, sau cùng vẫn chết..."
Mọi tu sĩ đều chấn kinh tâm thần đến tê dại.
"Nhục thân của ngươi còn giữ được bao lâu?" Ngụy Tác hoàn thành thần huyền huyền hóa, Linh Lung Thiên truyền âm hỏi.

Chương 883: Điên cuồng trong giây phút cuối

"Mười ngày đủ để bố trí Tạo hóa tiên trì. Bất quá Tạo hóa tiên trì có thể giúp ngươi qua được hay không thì gian thương, đó là số mệnh." Linh Lung Thiên truyền âm cho Ngụy Tác, nhãn quang không ngừng lóe lên, rõ ràng đang tính toán hộ gã.
Ngụy Tác nhất thời không nói gì, tĩnh tâm cảm giác biến hóa sau khi đột phá thần huyền.
Nhục thân gã cũng như một nhánh linh dược, không ngừng phát ra dị hương của thần huyền đại năng, thể nội khí huyết và chân nguyên như thần quang huyền diệu đang lưu động.
Gã nhận ra nhục thân mình càng bền dai, chứa đầy sức mạnh như thần vương, chỉ bằng nhục thân khí lực cũng có thể đánh lõm không gian.
Chân nguyên tùy ý lưu động theo tâm niệm, cũng dấy lên thiên địa nguyên khí. "Ầm!" Ngụy Tác phất tay, trước mặt đột nhiên xuất hiện bạch sắc tu di thần sơn.
Đại đề tu di!Bạch sắc tu di thần sơn hơn gấp đôi lúc trước, cực kỳ ngưng tụ, như bạch sắc kim cương thạch. "Cách!" Bạch sắc tu di thần sơn như ngọn roi được gã vung lên, hư không rung động, xuất hiện vô số quang văn.
Uy năng như núi lửa phun trào khiến người ta nghẹ thở trào lên. Bạn đang đọc truyện tại Truyện FULL - www.Truyện FULL
"Chát!"
Trên một hoang sơn cách đó mấy trăm dặm, đột nhiên như bị cự chùy gõ, nứt từ đỉnh trở xuống rồi bị san phẳng.
"Thần huyền chi uy... đó là thần huyền chi uy...!"
"Uy năng này có ai ngăn được!"
Mọi tu sĩ Tiên Giáp thành nghẹt thở, nếu Ngụy Tác thi triển thuật này nhắm vào Tiên Giáp thành thì quá nửa ngôi thành xong rồi.
"Xoẹt!!"
Nhưng uy áp không ngừng, hư không lại rung lên, trước mặt Ngụy Tác đồng thời xuất hiện hai bạch sắc tu di thần sơn!
Cả hai đều là thực chất, đều dấy lên uy năng vàa khí tức kinh nhân.
"Sao lại có thể đồng thời phát ra lưỡng đạo thuật pháp!"
Nhiều tu sĩ như phát điên, chân nguyên ccó chu thiên đặc biệt mới có thể kích phát một đạo thuật pháp. Cùng lúc, thân thể một tu sĩ như hình thành một pháp trận, do một làn chân nguyên chảy khắp, không thể nào hình thành được hai pháp trận, dù là cùng một thuật pháp cũng sẽ quấy nhiễu nhau. Một cái chén đầy nước thì không thể đổ thêm một chén nữa vào.
"Y đã tấn thăng thần huyền... là song thần huyền... Mỗi thần huyền có thể phát ra một đạo thuật pháp!" Mọi tu sĩ hiểu ngay.
Ngụy Tác là song thần huyền vạn cổ chưa từng có!
Kim đơn biến thành thần huyền pháp thân, thần huyền pháp thân sẽ không còn kim đơn ngưng hình, uy năng của bản thân pháp thân sẽ được cùng thuật pháp kích phát.
Như một viên kim đơn có thể phát ra một làn hà quang ngưng hình, hai thần huyền pháp thân sexp hát được lưỡng đạo thuật pháp!
"Nếu gian thương không chết lần này... tu vi đột phá tiếp thì sẽ thành nhân vật đại đế cấp." Linh Lung Thiên cũng có ý nghĩ đó, nó nhận ra Ngụy Tác không khác nào hai thần huyền, gấp đôi thần huyền chiến lực, gã đấu với Thần huyền nhất trọng tu sĩ cũng như hai Thần huyền nhất trọng đánh đối phương là một Thần huyền nhất trọng. Nếu ở tu đạo giới thời của nó, Ngụy Tác đạt mức chân tiên trở thì sẽ thành nhân vật đại đế cấp.
"Mẹ nó chứ... gian thương ngươi lại có tiềm chất thành nhân vật đại đế cấp..." Vừa có ý nghĩ này, Linh Lung Thiên ấm ức lẩm bẩm, nó hiểu hơn ai hết đại đế là thế nào.
"Hai thần huyền... chiến lực gấp đôi, tương đương với hóa sinh thành hai thần huyền đại năng... Thần thông này thật không thể tưởng tượng."
"Lúc y còn Kim đơn kỳ đã vô địch trong các tu sĩ Kim đơn kỳ, đạt Thần huyền cảnh rồi cứ tu luyện thêm thì cũng vô địch trong các thần huyền đại năng, thành đương thế đệ nhất nhân... Tiếc là y sẽ nhục thân mộc hóa, sẽ mất mạng..."
"Tu sĩ kinh thiên như thế quá nổi bật, trời cũng không dung, sẽ thành vì sao băng thoáng qua..."
Nhiều tu sĩ chấn kinh đến cứng người thì lại cũng lắc đầu thở dài. Tuyệt đại đa số không hiểu gì về thần huyền tu vi, nhưng đều đọc được rằng khi đột phá thần huyền, nhục thân mộc hóa là một quá trình huyền ảo khôn tả, chân tiên cũng không thể nghịch chuyển.
"Tiên căn ngũ mật, quả nhiên liên quan đến chữ tiên!" Ngụy Tác hít sâu một hơi, tâm thần khó bình tĩnh. "Huyền" trong thần huyền quả nhiên không thể nắm bắt, giờ gã có thể đồng thời phát ra lưỡng đạo thuật pháp, thậm chí là hai thuật pháp trái ngược, vì như một đạo"Đại đề tu di" cùng lúc với một đạo"Liệt khuyết tàn nguyệt"!
Phát ra thiên cấp đỉnh giai sát phạt chi pháp này, uy năng hơn trước không biết bao nhiêu. Thần huyền đại năng cùng cấp mà không có pháp bảo phòng ngự cực kỳ lợi hại thì e không chống nổi một đạo vô thượng cường pháp của gã.
Thần thức của gã sau khi nhục thân huyền hóa thì lại tăng tiến, như biến thành kim sắc hải dương, cơ hồ gấp đôi trước kia!
Khi gã sử dụng bí phápcủa đại đạo tiên âm thì thần thức bao trùm được một trăm sáu mươi dặm!
Hiện tại thuật pháp của gã hoàn toàn có thể khóa chặt đối thủ trong vòng một trăm sáu mươi dặm, dù "Kiếm Vương lão tổ" phục sinh đến đối phó gã cũng không có ưu thế gì, sẽ bị gã kéo giãn cự ly rồi công kích đến mức hình thần tan nát!
Gã còn nhận ra thần thức chưa đạt cực hạn đề thăng, nếu có thể hóa giải nhục thân mộc hóa, nhục thân khôi phục, hoàn thành bước cuối của thần thì chân nguyên và thần huyền uy năng càng mạnh, thể nội chân nguyên càng hùng hậu!
"Tối đa còn mười ngày..." Nhận rõ thực lực biến hóa, nhãn quang Ngụy Tác rung lên kịch liệt tính toán.
Cũng khó hiểu như khi nhục thân huyền hóa, nhục thân mộc hóa cũng thế, nguyên khí gột rửa trở thành vô dụng. Hoàn toàn là thân thể triệt để chuyển biến thành vật chất đặc biệt, dù cắt đi nửa nhục thân rồi trùng sinh thì vẫn mộc hóa. Hi vọng duy nhất là Tạo hóa ngọc trì.
"Thần huyền khí tức, thuật pháp này khó che giấu... Xem ra sau này phải tìm thuật pháp chuyên ẩn giấu thần huyền khí tức." Ngụy Tác thử phát động Tùy tâm ảo hóa quyết, phát hiện mùi thơm đặc hữu của thần huyền không thể giấu được, dù gã thay hình đổi dạng thì ai cũng qua mùi hương đó mà phát hiện gã là thần huyền đại năng.
"Đã như thế... Cương nha muội, có dám cùng ta đến sơn môn Thiên Kiếm tông không!" Ngụy Tác quyết định rất nhanh, bảo Linh Lung Thiên.
"Đến sơn môn Thiên Kiếm tông? Sao không mau bố trí Tạo hóa ngọc trì?" Linh Lung Thiên nhíu mày, "Ngươi định làm gì?"
"Thử xem có thể san phẳng sơn môn Thiên Kiếm tông không." Ngụy Tác truyền âm cho Linh Lung Thiên, "Bố trí Tạo hóa ngọc trì cần chuẩn bị nguyên liệu thật nhanh nhưng thủy hệ yêu đơn của ta thiếu nhiều, nếu không gom được thật nhiều và những thứ có thủy linh nguyên khí kinh nhân thì dù Tạo hóa ngọc trì bố trí được ta cũng khó thoát tai kiếp."
"Ngươi định công phá sơn môn Thiên Kiếm tông, vơ vét tất?" Linh Lung Thiên nhíu mày, tựa hồ thấy kế hoạch của gã khả thi.
"Thần huyền khí tức của ta rất khó giấu, tuy Bắc Mang hóa hình phù có thể hữu dụng nhưng nếu ngươi cho ta mượn thì sẽ lộ tung tích... Khốn thú đấu, sa vào cảnh như ta mà không liều một lần cuối thì không hợp lý. Thần huyền đối thủ của ta tất nhận ra manh mối, sẽ đến đối phó ta, mong gì nhờ vào Tạo hóa ngọc trì hóa giải nữa." Ngụy Tác truyền âm đầy âm hiểm, "Ta sẽ để chúng tưởng ta chỉ còn mấy ngày, đang điên cuồng, sẽ không ai cùng một kẻ như thế liều mạng cả. Cương nha muội, chúng ta binh phân lưỡng lộ, tấn công sơn môn Thiên Kiếm tông, đồng thời để bọn Diệp Tiêu Chính chuẩn bị nguyên liệu bố trí Tạo hóa ngọc trì... Cần truyền tin cho bọn Cơ Nhã, trong tay Âm Thi tông và Hải Tiên tông khẳng định gom được không ít thủy hệ yêu đơn, bảo họ mang tới."
Ngụy Tác gằn giọng, "Ta phải khiến mọi thần huyền của Thiên Huyền đại lục không dám rời sơn môn!"
"Ngươi quả nhiên là gian thương, quá âm hiểm." Linh Lung Thiên hơi ngẩn ra, rồi gật đầu, "Thời gian không nhiều, để họ bố trí... Vạn nhất bị phát giác, bị phá hoại thì xong, cứ lén bố trí Tạo hóa tiên trì tài hội mới an toàn."
"Đã là lần điên cuồng sau cùng thì lúc vơ vét không cần cố kỵ, khi Tạo hóa ngọc trì bố trí xong, ta sẽ cho ngươi mượn Bắc Mang hóa hình phù... Còn nữa, bố trí Tạo hóa ngọc trì và chế tạo dược dịch đều cần thời gian, để nhanh hơn, ngươi nên tìm thêm mấy cao giai bố trận sư và luyện đơn sư." Linh Lung Thiên bổ sung.
"Thiên Kiếm tông... để ta xem các ngươi còn thủ đoạn gì! Đi thôi!" Ngụy Tác cười lạnh, vừa xem xét kinh văn Vũ Hóa Phàm để lại khi chết, đồng thời đi về phía Tiên Giáp thành gặp bọn Diệp Cố Vi.

Chương 884: Không e dè gì

"Y sắp đi rồi, y còn sống được bao nhiêu ngày?"
"Y định làm gì?"
Mọi tu sĩ Tiên Giáp thành không dám làm gì, đều suy đoán về tình hình của Ngụy Tác và hành tung tiếp theo của gã.
Ngụy Tác và Linh Lung Thiên trực tiếp lướt vào Tiên Giáp thành gặp bọn Diệp Cố Vi rồi ra truyền tống pháp trận.
"Tạo hóa ngọc trì có thể hóa giải kiếp nạn này?... Bố trí Tạo hóa ngọc trì tại Thiên Lân thành?"
Nghe nói Tạo hóa ngọc trì có thể hóa giải nhục thân mộc hóa cho Ngụy Tác, bọn Diệp Cố Vi thở phào, nhưng thấy gã bảo bố trí Tạo hóa ngọc trì tại Thiên Lân thành thì đều cả kinh.
Thiên Lân thành cách Thiên Kiếm thành có sơn môn Thiên Kiếm tông không xa, chỉ tám nghìn dặm, hơn nữa Thiên Lân thành còn là thành trì do Thiên Kiếm tông quản hạt.
"Tới đây mỗ và Linh Lung Thiên sẽ tấn công sơn môn Thiên Kiếm tông, cả Thiên Huyền đại lục, thậm chí Vân Linh đại lục sẽ chú ý đến chúng ta, các vị tu vi không cao, ẩn giấu hành tung rất dễ, không bị ai phát hiện. Tạo hóa ngọc trì là cơ hội duy nhất của mỗ nên không thể sai sót, bố trí trước mắt chúng thì càng an toàn... Ai nấy cho rằng mỗ sẽ chết nên không ngờ rằng trong lần điên cuồng sau chót này, mỗ vừa đánh vào Thiên Kiếm tông vừa bố trí Tạo hóa ngọc trì gần đó. Khi mỗ đánh lên đó, ai cũng nghĩ là lần sau cùng nên quanh Thiên Kiếm tông là an toàn nhất, sẽ không có đại năng nào đến liều mạng với tu sĩ phát cuồng."
"Tạo hóa ngọc trì, không thể để lộ, Ngụy huynh đệ, nhớ cẩn thận!" Bọn Diệp Tiêu Chính đều cực kỳ ngưng trọng, biết Ngụy Tác làm thế là giao nửa sinh mạng cho họ.
"Đây là Thượng thanh linh quang giới, có thể liên pháp phòng ngự... Các vị nhận đi, sẽ càng an toàn, nhanh chóng tìm được nhân thủ bố trí Tạo hóa ngọc trì."
Ngụy Tác truyền mấy thuật pháp để liên hệ mà không bị lộ cùng gần như toàn bộ linh thạch, pháp bảo lấy được của các tông chủ và lão bất tử, đều đạo giai trở lên cho bọn Diệp Tiêu Chính.Vòng qua hơn mười thành trì đoạn chi tay bọn Diệp Tiêu Chính.
Bọn Diệp Tiêu Chính giấu kín thân phận, tìm đại phường thị ngầm mua mà linh dược phụ trợ Tạo hóa ngọc trì cần, đồng thời ngầm gomu thủy hệ yêu đơn, theo Ngụy Tác chỉ dẫn, thuê thương đội, dùng cấm chế ngọc phù mà Ngụy Tác đưa để truyền tin cho Hải Tiên tông.
...
"Cái gì! Y định tấn công sơn môn Thiên Kiếm tông!"
"Y điên cuồng lần chót rồi, y có thù với Thiên Kiếm tông, nhục thân mộc hóa cũng vì Thiên Kiếm tông mà ra, trước khi chết cũng muốn diệt Thiên Kiếm tông!"
"Trời đất! Y định dùng sức một người diệt một siêu cấp đại tông môn!"
"Y tu thành song thần huyền… Lại là thiên cấp đỉnh giai công pháp, kinh tài tuyệt diễm, thế mà vẫn chết."
Ngụy Tác và Vũ Hóa Phàm đối quyết đều trong thể nội, trừ Kiếm Vương lão tổ thì không ai biết, nhưng trận đấu giữa gã và Kiếm Vương lão tổ, ngưng thành song thần huyền, nhục thân mộc hóa, rồi sắp chết thì đã đồn đi, chấn kinh cả Thiên Huyền đại lục. Tu sĩ truyền miệng với nhau, tốc độ thậm chí không chậm hơn Ngụy Tác và Linh Lung Thiên không ngừng đến Thiên Kiếm tông. Có những thành trì dọc đường, không nghe được từ các thành trì gã đi qua thì cũng nghe được từ các thành trì quanh đó. Ngụy Tác lại không che giấu thần huyền khí nên nhiều tu sĩ đều phát hiện hành tung gã, tin tức cứ thế lan đi, còn Ngụy Tác liên tục hướng đến sơn môn Thiên Kiếm tông.
Rất nhanh, một tin tức càng chấn động truyền bá ra!
Ngụy Tác đích thân nói sẽ diệt Thiên Kiếm tông!
Gã còn nói Chân Võ tông chủ Hứa thần quân và Huyền Phong môn tông chủ Diệp Huyền Thành không nên co đầu rút cổ mà tới sơn môn Thiên Kiếm tông đấu với gã.
Đồng thời, Ngụy Tác còn tung tin muốn Ngọc Thiên tông chân truyền đại đệ tử Phong Ngô Thương đến sơn môn Thiên Kiếm tông gặp mặt.
...
Trong một thành trì mà mọi kiến trúc cơ hồ đều xây bằng thanh ngọc, quang hoa chói lòa đột nhiên sáng lên, vượt ngang hư không, mang theo uy áp ngút trời.
Quy mô thành trì tương đương với ba Linh Nhạc thành, xây trên hoàng thổ bình nguyên, ở cực nam có một dãy điện vũ như hoàng cung, nhiều điện vũ cao như đỉnh núi, khí thế phi phàm.
Quang hoa lóe lên trên không hai lần rồi đến trước dãy điện vũ.
"Ngụy Tác đến sơn môn Vãn Nguyệt cung! Y định làm gì?" Nhiều đa tu sĩ liên tục hít hơi lạnh nhìn hai thân ảnh.
Thành này là Vãn Nguyệt thành, nằm trên đường từ Tiên Giáp thành đến sơn môn Thiên Kiếm tông, do Vãn Nguyệt cung chưởng quản, thực lực tông môn này gần bằng Âm Thi tông.
Hai người xuất hiện trước sơn môn Vãn Nguyệt cung là Ngụy Tác và Linh Lung Thiên.
"Xoạt!"
Lúc cả hai đến gần sơn môn Vãn Nguyệt cung, hư không chấn động, Vãn Nguyệt cung dấy lên vô số đạo quang trụ, hình thành một vầng trăng đường kính mấy trăm trượng.
"Trừ đi cấm chế cho ta lấy thứ ta cần không thì ta sẽ quét sạch sơn môn." Ngụy Tác cất giọng sang sảng, vô tận thần uy khiến người ta run rẩy.
"Y định đối phó cả Huyền Phong môn!" Tuyệt đại đa số tu sĩ hiểu ra. "Bá Khí chân nhân... không, Bá Khí thần quân đến sơn môn Vãn Nguyệt cung, định vơ vét hết!" Tin tức nóng lan đi. Vãn Nguyệt cung là tông môn theo Huyền Phong môn, kỳ thực tương đương với một phân chi, Ngụy Tác vào sơn môn Vãn Nguyệt cung vơ vét thì định đối phó cả Huyền Phong môn.
"Vãn Nguyệt tông vô oán vô cừu với ngươi, ngươi định quét sạch sơn môn thì quá ỷ thế hiếp người." Ngụy Tác lên tiếng thì trong Vãn Nguyệt cung, vô số độn quang bay lên, một trung niên tu sĩ râu dài mặc kim lũ ngọc y xuất hiện trong một tòa điện dưới vầng trăng khổng lồ, cách không đối diện Ngụy Tác.
"Ta không có thời gian, đừng thừa lời." Ngụy Tác liếc y và mấy nghìn tu sĩ trước sơn môn Vãn Nguyệt cung, "Huyền Phong môn là đại địch của ta, ta không thích giết người vô tội, chỉ cần thứ để kéo dài mạng sóng, mau dẹp bỏ cấm chế, không thì ta sẽ động thủ."
"Bảo bọn ta dâng sơn môn cho ngươi vơ vét thì đừng có nằm mơ!" Sắc mặt trung niên tu sĩ dị thường băng lãnh, vung tay tế xuất một ngũ sắc ngọc hồ lô, "Thế thì đến đây!"
"Xoẹt!!"
Hư không nổ vang, Ngụy Tác không hề thừa lời, như thần vương phát ra hai bạch sắc tu di cự sơn ép xuống sơn môn Vãn Nguyệt cung.
"Vãn Nguyệt cung nghìn năm tích lũy, một mình người định công phá thì thật si tâm vọng tưởng!"
Ba lão nhân diện mục âm lạnh như xác khô đồng thời hiện thân, ba đạo quang hoa bắn vào Vãn Nguyệt cung, vào một u lam sắc tinh trụ cao cỡ năm người thường, có bạch sắc quang tráo bao trùm.
"Oành!"
Vầng trăng trước sơn môn Vãn Nguyệt cung bay lên, va vào hai bạch sắc tu di cự sơn như hai thế giới va nhau.
"A!"
Ba lão nhân vừa tự tin chợt cả kinh thất sắc ré lên. Vầng trăng bị Ngụy Tác phát ra hai bạch sắc tu di cự sơn chấn vỡ.
"Thăng bình thần vực!"
Trung niên tu sĩ lùi lại, thanh sắc cổ trận bàn hiện lên trước mặt, quang hoa sáng rực, thanh sắc thần quangnghênh đón hai bạch sắc tu di cự sơn.
"Cách!"
Thanh sắc thần quang có uy năng trên mức vầng trăng, có sức mạnh đặc biệt của pháp vực, rõ ràng là cấm chế do thần huyền đại năng lĩnh ngộ được thần văn để lại. Hai bạch sắc tu di cự sơn bị thanh sắc thần quang ép tan.
"Chát"...
Hơn năm trăm tu sĩ Vãn Nguyệt cung, được một hắc y lão nhân chỉ huy, đồng thời phát ra thuật pháp và pháp bảo, hình thành nước triều kinh nhân, không phải thần thức khóa chặt mà ngút trời xô vào Ngụy Tác và Linh Lung Thiên.
Những tu sĩ này tối đa chỉ tu vi Phân niệm cảnh, nhưngvô số nguyên khí hợp lại, uy thế cũng kinh thiên động địa, khó tưởng tượng nổi.
"Ngươi không thể phá được sơn môn Vãn Nguyệt cung! Đừng phí sức nữa." Trung niên tu sĩ cười lạnh. Ba lão nhân như xác khô cũng trấn định, sầm mặt.
"Vậy hả?"
Nhưng tất cả lại biến sắc vì Ngụy Tác phát ra hai bạch sắc tu di cự sơn thì đồng thời toàn thân ánh lên ngân sắc thần quang kinh nhân, vô số xích huyết hà quang bay lên, đạp chân xuống.
Cùng lúc, mấy viên Tuyệt diệt kim đơn từ tay Ngụy Tác bay ra nổ tung.
Vầng trăng và thanh sắc hải dương đều tan tành.
"A!"
Một lão giả phát ra hai làn huyết sắc phượng hoàng quang hoa, định tiếp ứng ch một trận đồ nhưng một dải tử quang xuyên qua quang diễm ngút trời đến cạnh lão.
"Cách!"
Lão giả tắt hết quang diễm, trận đồ dưới đất bị hôi quang quét qua, một ngọn cước dá ra phá tan.
Linh Lung Thiên hiện ra xách lão giả đề lên.
Cùng lúc, Ngụy Tác hiển hiện hai thần huyền pháp thân, như hai thần ma cầm bạch sắc tu di cự sơn tiến tới. Vô số điện vũ bị uy năng chấn cho liêu xiêu.
"A! Bọn tại hạ đầu hàng! Thần quân tha cho!"
Ngũ sắc hồ lô của trung niên tu sĩ phát ra ngũ sắc chân hỏa, bị một thần huyền pháp thân của Ngụy Tác phát ra sóng nước dập tắt, y và không ít tu sĩ Vãn Nguyệt cung hoang sợ lên tiếng cầu xin.
"Không thấy quan tài không rơi lệ!"
Ngụy Tác và Linh Lung Thiên không ngừng lưới đi trong Vãn Nguyệt cung, gã không giết các tu sĩ đó mà chế trụ, lấy hết pháp bảo cùng nạp bảo nang.
Cấm địa Vãn Nguyệt cung bị mở ra, linh thạch và linh dược bị Ngụy Tác và Linh Lung Thiên vét sạch.
"Thiên Kiếm tông... ta sẽ san phẳng sơn môn các ngươi!" Ngụy Tác và Linh Lung Thiên rời Vãn Nguyệt cung còn đe dọa.
"Cái gì, Ngụy Tác phá được sơn môn Vãn Nguyệt cung, vét sạch cả kho?"
"Y cùng đường rồi nên phát cuồng."
"Y đã phát cuồng, xem ra mọi tông môn có oán với gã hoặc dưới quyền Huyền Phong môn và Chân Võ là y không tha..."
Tin này khiến cả Thiên Huyền đại lục chấn động.
"Cái gì, Ngụy Tác đến Tthiên Nha môn, quét hết yêu đơn và linh dược trong linh viên?"
"Đúng là điên cuồng... Y không ngại gì nữa rồi."
"Chân Bảo các cũng bị vơ vét..."
Rất nhanh, lại có tin tức kinh nhân truyền ra, Thiên Nha môn và một đại hình phường thị của Chân Võ không dámphản kháng thần uy, bị Ngụy Tác càn quét. Bạn đang đọc truyện tại Truyện FULL - www.Truyện FULL
"Thần huyền đại năng của Huyền Phong môn và Chân Võ sao còn chưa xuất thủ?"
"Thừa lời, y sắp chết rồi nên điên cuồng, ai muốn liều mạng với y, hơn hữa y có song thần huyền mà liều mạng thì thần huyền nào dám chắc an toàn thoát được. Ngươi là thần huyền đại năng, liệu có đấu với y không?"
"Dù có thần huyền đại năng cũng không đời nào ra mặt vào lúc này, cứ giả bộ không biết, cho y điên cuồng lần chót." Vô số tu sĩ nghị luận, Huyền Phong môn và Chân Võ không ai ngăn trở Ngụy Tác.
"Minh vương cảm ứng kinh... Hóa ra là một môn cổ kinh như thế!" Ngụy Tác và Linh Lung Thiên cách Thiên Kiếm tông chỉ hơn mười thành trì. Dọc đường, Ngụy Tác làm cường đạo càn quét các tông môn dưới quyền Chân Võ và Huyền Phong môn, đồng thời tham ngộ cổ kinh Vũ Hóa Phàm để lại. Cướp bóc mang lại cho gã vô số tài bảo, trừ một ít thủy hệ yêu đơn và linh dược hữu dụng thì gã thậm chí chưa kịp kiểm kê. Gã biết càng như dã thú hung hăng, càng giống với lần điên cuồng sau chót, càng khiến mọi đối thủ không dám lộ diện. Thậm chí họ không xuất hiện trong những nơi có thể bị gã lần ra tung tích, càng điên cuồng hóa ra càng an toàn. Kiểu cướp bóc trắng trợn này khiến đại năng của đối phương không dám ra mặt, đành ngậm bồ hòn làm ngọt, thật khiến gã thỏa mãn. Gã đã triệt để lĩnh ngộ được môn cổ kinh của Bắc Minh tông tông chủ Vũ Hóa Phàm.

Chương 885: Chân đạp Thiên Kiếm thành!

Ngụy Tác không biết tu vi thật sự của Bắc Minh tông tông chủ Vũ Hóa Phàm trước khi chết.
Thủy Linh Nhi và Vũ Hoàng chân nhân có bảo thần thông của Bắc Minh tông tông chủ Vũ Hóa Phàm còn trên Huyền Phong môn tông chủ.
Ít nhất Vũ Hóa Phàm cũng là tu sĩ Thần huyền tam trọng trở lên, cổ kinh ghi dấu sâu nhất thì vốn Ngụy Tác cho rằng không phải công pháp chủ tu cũng rất có khả năng là vô thượng công kích cường pháp cỡ Liệt khuyết tàn nguyệt, Đại đề tu di.
Nhưng "Minh vương cảm ứng kinh" nằm ngoài dự liệu của gã.
Là có thể bí pháp cảm ứng thuật pháp, cảm ứng quỹ tích uy năng!
Nói gọn lại, đạo bí pháp này có thể cảm ứng được khí tức của tu sĩ biến hóa, qua đó cảm tri trước quỹ tích đối phương phát thuật pháp.
Hóa ra là một môn bí thuật kinh nhân!Có thể cảm ứng quỹ tích mà đối phương ra đòn thì có thể tránh trước, hơn nữa lại có thể cảm ứng được cả khí tức của không gian pháp bảo.
Thần thức của Ngụy Tác hơn hẳn tu sĩ cùng cấp, thêm đạo bí thuậ này thì có thể tránh được hầu hết uy năng của thuật pháp và pháp bảo!
"Bắc Minh tông là tông môn truyền thừa lâu nhất Thiên Huyền đại lục, bí thuật này hoàn toàn sánh được với Động Hư bộ pháp." Triệt để lĩnh ngộ kinh văn, Ngụy Tác cả kinh, thử thi triển.
"Chát!"
Tại mi tâm Ngụy Tác như có vầng mặt trời tím mọc lên, chiếu rọi muôn nơi, như soi sáng cả óc gã.
"Quả nhiên là kinh thiên cường pháp, chả trách Vũ Hóa Phàm chết rồi còn giữ kinh văn này chắc thế."
Ngụy Tác hít sâu một hơi, vầng mặt trời tím xuất hiện thì cùng kim sắc thần chi của chân tiên thần văn bí pháp, tồn tại ở mi tâm thần thai, tức là thuật pháp này khi đấu pháp không cần liên tục thi triển, không hề ảnh hưởng tới quá trình thi pháp khác.
Đột phá thần huyền, thể nội chân nguyên của gã như một vùng thiên địa, hùng hậu kinh nhân, có thêm Địa Mẫu cổ kinh thì không cần lo đến chân nguyên tổn hao, trực tiếp thi triển thuật này nhắm hướng sơn môn Thiên Kiếm tông.
"À!" Đột nhiên, ở Cổ Viên thành cách Thiên Kiếm thành năm thành trì, mi tâm gã sáng rực ánh tím, trong óc xuất hiện một đạo quỹ tích rõ ràng.
Cảm ứng này khôn tả bằng lời, uy năng từ hư không sau lưng gã giáng đến.
"Phù!"
Huyết sắc đao quang đột nhiên từ hư không bắn ra, xuyên qua thổ hoàng sắc linh quang của Ngụy Tác, chém vào sườn trái gã khiến máu tóe lên.
"Không cần kinh hoảng, đối phương biết uy năng này không diệt được chúng ta nên chỉ thăm dò thôi." Sườn trái Ngụy Tác có một vết thương, nội phủ cũng bị thương nhưng gã nhanh chóng truyền âm cho Linh Lung Thiên đang giật mình.
Minh vương cảm ứng kinh cực kỳ kinh nhân, nhờ đó gã không chỉ cảm ứng được quỹ tích của đòn đánh mà có thể cảm ứng được uy năng đó có tạo thành uy hiếp trí mệnh hay không, nếu chỉ là thăm dò thì gã không muốn để lộ nhiều, nên giả như không biết mà hứng đòn. Thật ra với Minh vương cảm ứng kinh và Động Hư bộ pháp, gã có thể tránh được.

"Một viên Dương hòa tiên đơn đích xác không thể ngăn được nhục thân y mộc hóa, nhục thân mộc hóa là không thể nghịch chuyển, chỉ có điều nhục thân và sinh cơ của y kinh nhân, nên phải ấy ngày nữa mới chết." Ngụy Tác bị huyết sắc đao quang đả thương thì trong một gian tĩnh thất ở thành trì khác, một Kim đơn đại tu sĩ mặc pháy y toàn phi kiếm bàn phù văn, mặt xanh lét, trông cực kỳ âm lạnh đanh quan sát một đĩa ngọc có mấy chục viên hắc sắc bảo thạch như con mắt, quang hoa lóe lên, cơ hồ ma nhãn hấp háy, phía trước đĩa ngọc ngưng tụ thành hình ảnh Ngụy Tác bị huyết sắc đao quang chém trúng. Trước mặt y là bốn, năm lão giả nồng nặc khí tức đơn được, tựa hồ đều hiểu sâu về đơn đạo, dược lý. Trong đó, một lão nhân mặc hôi sắc pháp y thấy vết thương của Ngụy Tác thì khẳng định ngay.
"Đa tạ chư vị đơn sư. Thiên Kiếm tông nếu có thể thuận lợi giải quyết y tất sẽ hậu tạ chư vị." Kim đơn đại tu sĩ mặt xanh mỉm cười vung tay, thu bạch sắc ngọc bàn, lệnh cho mấy đệ tử tiễn các lão nhân.
Đoạn Kim đơn đại tu sĩ đó hừ lạnh, truyền lệnh cho mấy đệ tử Thiên Kiếm tông, "Hủy truyền tống pháp trận trong mấy thành quanh đây!"
"Tào sư đệ được Kiếm Vương lão tổ truyền thừa, với tư chất và tu vi đó thì sau này sẽ thành chân truyền đại sư huynh cũng nên. Ta nên cố lấy lòng, sau này sẽ có lợi." Mấy đệ tử Thiên Kiếm tông đi rồi, Kim đơn đại tu sĩ này đắc ý mỉm cười, kích phát cổ ngọc hạc để truyền tin rồi lướt đi.
...
"Thiên Kiếm tông tưởng ta chết chắc nên kéo dài thời gian." Đến Mặc Lý thành cách Thiên Kiếm thành bốn thành trì, Ngụy Tác và Linh Lung Thiên phát hiện truyền tống pháp trận nối với thành kế tiếp đã tổn hại.
Bất quá Ngụy Tác thấy thế, không bực mình mà còn hoan hỉ.
Xem ra Thiên Kiếm tông không đủ thực lực ép mọi thành trì nghe theo hiệu lệnh,hủy hoại truyền tống pháp trận, Chân Võ và Huyền Phong môn thậm chí hi vọng Thiên Kiếm tông bị Ngụy Tác quét sạch cũng nên. Vì họ cho rằng Ngụy Tác chết chắc, Thiên Kiếm tông bị đánh liêu xiêu càng hay, họ sẽ thu thập tàn cục, tiếp quản thế lực của Thiên Kiếm tông. Nguồn: http://truyenfull.vn
Nếu Thiên Kiếm tông có thể hủy hoại mọi truyền tống pháp trận dọc đường khiến gã trong vòng mấy ngày không thể đến nơi thì gã đành bỏ kế hoạch tấn công sơn môn Thiên Kiếm tông, nhưng hiện tại chỉ cách bốn thành trì, tổng cộng mấy vạn dặm, với Động Hư bộ pháp thì trong một ngày là đến được Thiên Kiếm tông.
Vô hình trung để lộ rằng Thiên Kiếm tông không tuyệt đối tin tưởng vào phòng ngự của sơn môn nên mới phải bố trí như thế, còn không cứ co mình ở trong mặc cho Ngụy Tác công phá.
Còn một lợi ích khác là với phi độn pháp bảo Ngụy Tác cho, bọn Diệp Cố Vi trong hai ngày sẽ tới được Thiên Lân thành gần Thiên Kiếm thành để bố trí Tạo hóa ngọc trì, trong khi giữa các thành trì không thể nối thông, cần có độn pháp và phi độn pháp bảo mới tới được thì dù có ai đó phát hiện ở đó bố trí Tạo hóa ngọc trì thì cũng không thể nhanh như Ngụy Tác.
Độc Cô Vũ Vân cực kỳ nhanh trí, đến Thiên Lân thành tất tìm cách cho Ngụy Tác biết chỗ bố trí Tạo hóa ngọc trì.
"Thiên Kiếm tông, ta sẽ quét sạch sơn môn các ngươi! Tào Dực, ta sẽ cho ngươi nếm mùi sống không bằng chết!" Gầm lên động trời tại Mặc Lý thành, Ngụy Tác không ngừng phát động Động Hư bộ pháp, thẳng tiến Thiên Kiếm thành.
"Ngụy Tác có thù với Thiên Kiếm tông, san bằng Thiên Kiếm tông là tâm nguyện sau cùng của y nên tất sẽ đến đó!"
"Y không lạm sát, chỉ đối phó Thiên Kiếm tông. Được tận mắt thấy kinh thiên nhất chiến này, thật không biết ai ăn ai."
Truyền tống pháp trận của mấy thành trì quanh Thiên Kiếm thành bị hủy thì đã có vô số tu sĩ tụ tập đến Thiên Kiếm thành rồi, họ đều không dám ở trong thành mà tụ lại ngoài thành, ít nhất cũng mấy chục vạn.
Vạn năm nay, chưa từng có một tán tu nào dám công nhiên đánh tới sơn môn một siêu cấp đại tông môn.
Độn quang không ngừng xuất hiện, số lượng kinh nhân tu sĩ không ngừng đổ tới xem trận chiến kinh thiên này.
Các tu sĩ nhao nhao bàn luận và chờ đợi.
Đột nhiên, ở chân trời xa xôi có hào quang lóe lên, khí tức rợn người bừng bừng, sát khí khiến mặt đất tựa hồ hơi chấn động, như nước triều cuồn cuộn xô tới.
"Đến rồi!"
Mọi tu sĩ nín thở, tâm tạng thắt lại, hào quang trên hư không lao đi vun vút như nhảy qua các vì sao, chỉ có Ngụy Tác mới có tốc độ kinh nhân như thế, sát ý như thế.
"Tào Dực, ra chịu chết đi. Ta sẽ để ngươi thống khoái." Giọng nói băng hàn cất lên rổn rảng.
Ngụy Tác và Linh Lung Thiên vượt hư không, với tu vi của gã, mỗi bước đều hơn hai mươi dặm.
Gã và Linh Lung Thiên đã nhìn rõ toàn cảnh Thiên Kiếm tông.
Trên một dãy núi như có một thanh trường kiếm.
Nửa đoạn trước của cây kiếm là một thành trì: Thiên Kiếm thành. Nửa sau găm vào sơn môn Thiên Kiếm tông.
Một tầng huyền thiết sắc quang hoa khổng lồ bao trùm một khu vực cực lớn ở nửa sau dãy núi, từ các dãy núi chung quanh mà đoán thì trong đó có ít nhất trăm đỉnh.
"Lớn lối! Chết đến nơi còn dám lớn lối hả." Một giọng nói lạnh lùng thập phần uy nghiêm từ sơn môn Thiên Kiếm tông đáp lời Ngụy Tác.
"Ta lớn lối?" Ngụy Tác đến Thiên Kiếm thành, khí thế ngút trời như giẫm trên ngôi thành, "Thiên Kiếm tông toàn là rùa rút đầu hả? Không ai dám ra nghênh chiến sao? Siêu cấp đại tông môn là thế này hả?"

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau