THÔNG THIÊN CHI LỘ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thông thiên chi lộ - Chương 876 - Chương 880

Chương 876: Ai dám kiêu ngạo như thếh

Rời sơn môn Vô Kỵ thiên cung, bọn Ngụy Tác chuẩn bị về Tiên Giáp thành rồi đến Thiên Kiếm tông.
"Tào Dực hiện tại đạ tới mức đó rồi hả."
"Thiên Kiếm tông quả thật ngông cuồng."
Dọc đường tùy tiện tại một thành trì bỏ ra mấy viên linh thạch hỏi dò, bọn Ngụy Tác biết một trong hai nguyên hung hại chết cha mẹ Ngụy Tác là Tào Dực được Thiên Kiếm tông tông chủ chỉ định là người kế thừa thứ hai ngôi hạ nhiệm tông chủ.
Thiên Kiếm tông chân truyền đại đệ tử hiện là Thạch Tề Cổ, địa vị của Tào Dực tại Thiên Kiếm tông chỉ ở dưới người này, nếu họ Thạch mất mạng thì vị trí chân truyền đại đệ tử là của y. Bạn đang đọc truyện được copy tại Truyện FULL
Thiên Kiếm tông đã phát tin tức thề giết Ngụy Tác, còn nói với người ngoài là Ngụy Tác dám công khai lộ diện, họ sẽ giết gã.
Tin tức đó khiến Ngụy Tác tức xì khói.
Một siêu cấp tông môn không biết đã hại chết bao nhiêu tu sĩ vô tội mới bò lên được vị trí như hiện tại, xây trên nền của xương trắng của vô vàn đê giai tu sĩ, bị gã giết thần huyền đại năng và ngần ấy cao giai tu sĩ mà càng trở nên cùng hung cực ác, gã chưa tìm tới mà đối phương định giết y.Để xem ai hơn ai.
Hiện tại Ngụy Tác gần đạt thần huyền, trừ có nhiều thủy hệ yêu đơn còn Thần hoàng thạch đơn, ba nhánh Đăng thiên tang, linh dược có linh khí kinh nhân lấy được từ các tông chủ và lão bất tử tại Chập Khí hải cùng trong Thất bảo mật địa: Thủy thần chi, Tiểu diệp kim gia, Hỗn nguyên thanh qua, xứng danh tích lũy kinh nhân.
Đương nhiên vì gã tu luyện Tiên căn ngũ mật, kim đơn lại cực lớn, lượng linh khí cần thiết hơn tu sĩ khác tu luyện thiên cấp đỉnh giai công pháp không chỉ hai lần, hiện những gì gã có chưa đủ, muốn thuận lợi h đột phá đến thần huyền thì thiếu một nửa nữa.
Thiên Kiếm tông có mấy nghìn năm tích lũy, siêu cấp đại tông môn như thế, dù không có nhiều yêu đơn và linh dược hữu dụng với Ngụy Tác thì số lượng pháp bảo, pháp khí và linh thạch của cả tông môn cũng thập phần kinh nhân.
Nếu quét sạch sơn môn Thiên Kiếm tông, tuyệt đủ cho Ngụy Tác đổi được những thứ cần thiết.
"Đừng để ta có cơ hội, chỉ cần năm thành trở lên thì ta sẽ diệt Thiên Kiếm tông, để Thiên Kiếm tông thành viên đá lót đường cuối cùng cho ta bước lên thần huyền!" Nghe tin Tào Dực và Thiên Kiếm tông công khai khiêu chiến thì gã sầm mặt, thầm thề.
Gã quyết định dù dùng cách nào cũng phải diệt Thiên Kiếm tông!
Để tránh bại lộ tung tích, dọc đường gã không sử dụng Động Hư bộ pháp hay Tùy tâm ảo hóa quyết, liên tục trung chuyển qua pháp trận nên tốc độ không chậm, không đầy một ngày đã quay về Tiên Giáp thành.
Mới rời truyền tống pháp trận, bọn Ngụy Tác đã nghe thấy nhiều người bàn luận rằng "Nạp bảo bảo khuyết" gặp phiền hà.
"Lăng Hư tông quá ỷ thế hiếp người liễu, phường thị phải giữ kín về khách nhân."
"Lần này không ai ngăn được Lăng Hư tông, Tiên Giáp tông tông chủ Độn Giáp chân nhân chết dưới tay kẻ đó, Tiên Giáp tông đô để cho Lăng Hư tông muốn làm gì thì làm."
"Nạp bảo bảo khuyết là của Chu gia thương hành, thực lực Chu gia thương hành căn bản không thể so với Lăng Hư tông, Lăng Tịch Chiếu đã liên nhân với một chân truyền nữ tu của Phá Hư tông, mất Lăng Tịch Chiếu, Lăng Hư tông tương đương với mất chỗ dựa nên mới tức giận như thế, giết Lăng Tịch Chiếu cũng là không nể mặt Phá Hư tông. Nếu làm căng, Chu gia thương hành không chịu thấu đâu..."
Ngụy Tác nghe kỹ đoạn đưa mắt ra hiệu với Linh Lung Thiên, trực tiếp thi triển phổ thông độn pháp lấy được từ Đông Hoang tông lao về "Nạp bảo bảo khuyết" của Tôn chưởng quỹ.
Hóa ra Lăng Hư tông hưng sư động chúng, không tìm được người giết Lăng Tịch Chiếu thì vây lấy phường thị của Tôn chưởng quỹ, nói là Lăng Hư tông hoài nghi người giết Lăng Tịch Chiếu có tham gia quá phách mại hội, hỏi gặng thì phát hiện Tôn chưởng quỹ nói sai. Lúc này Lăng Hư tông đnag ở trong "Nạp bảo bảo khuyết", không hiểu tình huống bức hỏi thế nào rồi.
"Có người dám phi độn trong Tiên Giáp thành?"
"Họ định làm gì?"
Tiên Giáp thành cấm chỉ thi triển độn pháp, Ngụy Tác lập tức khiến mọi tu sĩ chú ý, ai cũng cả kinh.
"Các ngươi làm gì hả! Lẽ nào không biết trong Tiên Giáp thành cấm chỉ phi độn yêu?" Rất nhanh, hai dải thanh sắc độn quang bắn tới mắng, là hai tuần thành tu sĩ của Tiên Giáp tông.
"Các ngươi không quản việc Lăng Hư tông bức bách phường thị, để ta." Ngụy Tác mặc kệ hai tuần thành tu sĩ, lướt đến chỗ Tôn chưởng quỹ.
"Ngươi!"
Hai tuần thành tu sĩ biến sắc, chưa kịp hiểu gì thì run lên, rớt xuống mấy trượng mới đứng vững được.
Ngụy Tác phát thần thức uy áp, hai tu sĩ Tiên Giáp tông không khống chế nổi cả tâm thần và chân nguyên.
"Tiên Giáp tông không muốn chết vô vị thì đừng nhúng vào." Ngụy Tác lạnh giọng.
"Các ngươi là ai?"
Rất nhanh, một trung niên tu sĩ mặc ngân hôi sắc pháp bào lạnh lùng chặn trước bọn Ngụy, sau lưng có năm, sáu tu sĩ vây lại.
"Các ngươi là tu sĩ Lăng Hư tông?" Ngụy Tác không dừng, lướt qua trung niên tu sĩ mặc ngân hôi sắc pháp bào. "Nếu tu sĩ tu vi tối cao của Lăng Hư tông không ở Nạp bảo bảo khuyết thì bảo y đến đố gặp ta."
Trung niên tu sĩ nhợt nhạt mặt mày, mồ hôi lạnh dầm dề.
Y đã đạt tu vi Phân niệm ngũ trọng hậu kỳ nhưng Ngụy Tác phát thần thức uy áp thì y như sa xuống hố băng, không dám xuất thủ, cách biệt giữa Phân niệm cảnh ngũ trọng và Kim đơn ngũ trọng, nhất là tu sĩ Kim đơn ngũ trọng như Ngụy Tác thì thật quá lớn.
Lau mồ hôi lạnh, liếc bọn Ngụy Tác đoạn y kích phát một đạo phù lục. Lam sắc quang diễm dấy lên, hình thành một quang cầu lơ lửng trên không.
"Các ngươi là ai?"
Cách "Nạp bảo bảo khuyết" không xa, lại có năm, sáu tu sĩ lao lên, thần sắc thập phần bất thiện.
"Cút!" Ngụy phát thần thức uy áp, trực tiếp đi vào cửa chính "Nạp bảo bảo khuyết". "Tôn chưởng quỹ," gã gọi to.
Bình thường, với tính Ngụy Tác thì sẽ bày trò đùa giỡn Lăng Hư tông, dã chưa biết chừng sẽ dùng những thủ đoạn nham nhở nhưng vì nghe ngóng được tin về Thiên Kiếm tông nên gã bực mình, không có hứng đùa với đối thủ dưới tầm.
"Ai!"
Ngụy Tác vừa lên tiếng, tu sĩ Lăng Hư tông đã nhận ra, lại có năm, sáu tu sĩ lao ra.
Đứng đầu là một lão nhân mặc lục sắc pháp y thêu đầy thúy trúc đồ văn, linh khí hình thành hình một kim cương trác, tu vi Kim đơn nhất trọng.
"Chát"
Các tu sĩ vừa hiện thân, Ngụy Tác trực tiếp phát thần thức, thần thức uy áp bao kín hơn nghìn trượng.
"Ngươi... Tiền bối..." Lão nhân vừa sầm mặt định mắng thì rùng mình vì uy thế của gã, tiếng quát nghẹn lại trong họng, chân run lên đổi xưng hô, tốc độ thay đổi nhanh đến mức Hàn Vi Vi có mặt tất cười thành tiếng.
"Ai dám nghênh ngang như vậy, không coi Lăng Hư tông ra gì!"
Cùng lúc, tiếng quát vang lên, một ngân phát lão sắc rực xích sắc linh quang, mặc hồng sắc pháp y thêu Hỏa kỳ lân, mặt mũi cau có xuất hiện.
"Ngươi dám thế hả?" Ngân phát lão giả vừa xuất hiện đã lộ hung quang nhìn Ngụy Tác, lạnh lùng quát.
"Sư huynh, đây là tiền bối... không được vô lễ." Ngân phát lão giả ngẩn ra vì lão nhân mặc lục sắc pháp y nhợt nhạt mặt mày nói, đồng thời truyền âm, "Ít nhất y cũng tu vi Kim đơn tứ trọng trở lên, chúng ta không phải đối thủ!"
"Lăng Hư tông ở đây, tu vi tối cao là ngươi? Tu vi Kim đơn tam trọng chưa xong?" Ngụy Tác lạnh lùng nhìn ngân phát lão giả, "Tôn chưởng quỹ đâu?"
"Không biết danh hiệu tiền bối thế nào? Lẽ nào coi thường cả Lăng Hư tông?" Ngân phát lão giả biến sắc.
"Cút!" Ngụy Tác bình tĩnh lên tiếng.
"A!" Ngân phát lão giả hộc máu văng đi.
Phường thị lặng ngắt, mọi tu sĩ Lăng Hư tông cứng người.
"Tôn chưởng quỹ đâu?" Ngụy Tác nhìn sang lục y lão nhân Kim đơn nhất trọng.
"Ở trong kia." Lục y lão nhân lạnh buốt người.
"Đưa ta vào gặp y." Ngụy Tác không hề khách khí.
Lục y lão nhân không dám cãi, nhợt nhạt quay đi dẫn Ngụy Tác. Thần thông của gã cao hơn lão tưởng tượng, biết tất cả xông lên cũng không phải đối thủ.
"Tôn chưởng quỹ, bọn họ có làm gì các vị không?" Ngụy Tác theo lục y lão nhân vào, thấy Tôn chưởng quỹ và mấy nhân vật chủ chốt của phường thị ở trong đó.
"Tiền bối..." Tôn chưởng quỹ thấy Ngụy Tác đi vào thì sáng mắt, lắc đầu.
"Lăng Tịch Chiếu do ta giết, các ngươi không phục thì ra ngoài thành đợi ta ra giảng lý lẽ." Ngụy Tác nhìn lục y lão nhân và mấy tu sĩ Lăng Hư tông trong đại sảnh, vốn cánh giữ bọn Tôn chưởng quỹ,còn đang ngơ ngẩn không hiểu chuyện gì.

Chương 877: Kiếm Vương lão tổ

Đừng nói Lăng Hư tông, dù Phá Hư tông đứng trong Thiên Huyền đại lục thập đại tông môn cử cao nhân tới, Ngụy Tác cũng không ngại.
Một tông môn không có thần huyền đại năng lại không kịp bố trí thì với gã và Linh Lung Thiên không là gì cả.
Dù người Lăng Hư tông dò tìm manh mối, hoài nghi gã là Ngụy Tác thì gã đã tới Thiên Kiếm thành, ngầm tra xét bí ẩn mà Thiên Kiếm tông định đối phó gã.
Nếu phát hiện năm thành cơ hội trở lên thì gã không ân giấu nữa, sẽ quét sạch sơn môn Thiên Kiếm tông, khiến các tông môn đối địch e sợ.
Ngụy Tác không biết rằng lúc đó tại sơn môn Thiên Kiếm tông có hơn nghìn tu sĩ tụ tập.
Thiên Kiếm tông có trăn ngọn núi, mỗi đỉnh đều cao vút, cực kỳ hiểm trở, như từng thanh trường kiếm chống trời.
Bên ngoài các đỉnh núi đều phát ra thanh sắc thần văn nối lại bao lấy sơn môn Thiên Kiếm tông.
Trong các ngọn núi đều có những ngọn tháp cao màu huyền thiết hoặc thanh đồng, có khắc phù văn.
Trong sơn môn ràn rạt sát phạt khí tức, kim thiết khí tức nồng hậu, trong nhiều đỉnh núi vang lên tiếng rèn tinh kim và phi kiếm, thỉnh thoảng lại có kiếm quang như du long phi hạc bốc lên, có lúc cả hơn trăm đạo kiếm quang từ một đỉnh núi như mưa sao băng bay ra, khí thế kinh nhân.Chỗ hơn nghìn tu sĩ tụ tập là đỉnh núi cao nhất ở phía bắc sơn môn Thiên Kiếm tông, cao hơn những ngọn khác gần nửa chiều cao, như thể các ngọn khác phải tham bái ngọn này.
Đây là mộ chốn kỳ địa, không một ngọn cỏ, nhưng vách đá gần đỉnh mọc ra một cây tùng xanh biếc, không biết đã sinh trưởng bao nhiêu năm, như có linh tính, lục quang lấp lánh đầy linh vận.
Chỗ các tu sĩ tụ tập càng kinh nhân.
Đây là một dốc núi phẳng chừng hơn mười dặm.
Bên trái dốc có một ao sâu như bị một nhát kiếm chẻ thành, nước xanh biêng biếc, bên trên là một khe nứt không gian rộng hơn hai mươi trượng, như tấm gương soi, liên tục bắn ra kiếm khí kinh nhân ngưng thành thực chất, rền vang tiếng long ngâm, như có kiếm tu đang luyện kiếm trong khe nứt không gian đó.
Mé phải sừng sững một cây măng đá như tháp, rộng trăm trượng, cao hơn hai trăm trượng, có mấy lỗ sâu hút như động, toát ra khí tức huyền diệu.
Cây măng đá này là đá thường nhưng có thêm nhiều màu bạc, đỏ, lục nhạt, như vết rỉ sắt.
Các tu sĩ đang xếp bằng nhìn thiên nhiên thạch tháp, trên mình linh quang lóe sáng, tất cả đều là cấp chân truyền đệ tử, trưởng lão trở lên, là những nhân vật đỉnh nhọn của tông môn.
Trên tòa tháp đá lâu đời, trông có vẻ bất phàm đó xảy ra cảnh tượng càng kinh nhân.
Quang hoa lớn gấp đôi thiên nhiên thạch tháp lơ lửng trên đỉnh, thụt thò như hơi thở, trong quang hoa là từng làn kiếm quang, có hơn nghìn thanh phi kiếm.
Nghìn thanh phi kiếm rung lên như tham bái thạch tháp thiên nhiên.
Khí tức kinh thiên đột nhiên từ thạch tháp toát lên khiến thần văn trong sơn môn Thiên Kiếm tông rung lên. vô số quang hoa ngoài các đỉnh núi ngưng thành từng thanh quang kiếm.
Trong sơn môn Thiên Kiếm tông, vô số kiếm quang dấy lên như vầng trăng, kiếm khí xung thiên, như nghênh tiếp một vương giả trùng sinh.
Thanh quang từ đỉnh thạch tháp lóe lên, hóa thành một thanh y nam tử anh vĩ, liếc nhìn các đại nhân vật và trăm đỉnh núi của Thiên Kiếm tông.
Thanh y nam tử tạo ra cảm giác hư ảo, không có thần quang kinh nhân, tựa hồ không phải nhục thân nhưng khí tức cực kỳ thâm thúy, mục quang khiến các tu sĩ tại trường như muốn khấu bái thần minh!
"Thành công! Ra rồi!"
"Ngụy Tác chết chắc!"
"Kiếm Vương lão tổ!"
Mọi tu sĩ Thiên Kiếm tông thấy thanh y nam tử hiện thân đều cực kỳ kích động, không ngừng chắp tay. Bầu không khí khó tả bằng lời, như tham kiến tiên vương, trang nghiêm mà quái dị.
"Thiên kiếm tề tụ, triệu tập ta hiện thế, Thiên Kiếm tông gặp nguy cơ trí mệnh hả?"
Thanh y nam tử thở dài, ngữ khí cực kỳ thương tang.
"Kiếm Vương lão tổ..." Một trung niên tu sĩ mặc bạch sắc hoa phục, khí tức cực kỳ kinh nhân định lên tiếng, là Thiên Kiếm tông hiện nhiệm tông chủ.
Nhưng y chỉ nói được bốn chữ thì thanh y nam tử trên đỉnh tháp liếc y và mấy lão bất tử Thiên Kiếm tông.
"Chát!"
Như có tia điện quét qua Thiên Kiếm tông tông chủ và mấy lão bất tử.
"Thiên Kiếm tông mất thần huyền... Hiện tại, tu đạo giới điêu linh như thế này..." Tựa hồ chỉ liếc mắt, thanh y nam tử đã hiểu.
"Vô thủy kiếm kinh... Y không ở Vân Linh đại lục, mà đang ở Thiên Huyền đại lục..." Thanh y nam tử đột nhiên nhìn xuống sơn môn Thiên Kiếm tông, bình tĩnh nói, dựa vào cảm ứng mà tìm được Ngụy Tác cách không biết bao nhiêu vạn dặm.
"Cái gì?!" Thiên Kiếm tông tông cực kỳ chấn kinh.
"Ta sẽ giết y... ta không phải bản thân hoàn chỉnh, ngủ say quá lâu nên quên mất kiếm kinh, chốc nữa khi thần uy phát động, ta sẽ tìm được bản nguyên, sẽ để lại một thiên kiếm kinh. Mấy tiểu tử này tư chất và tu vi không tệ, là hi vọng chấn hưng Thiên Kiếm tông, ta đưa đi rồi sẽ truyền kiếm kinh vào thức hải." Thanh y nam tử y bình tĩnh nói. Nguồn truyện: Truyện FULL
Bốn tu sĩ trẻ tuổi đột nhiên bị đại lực hút đến sau lưng thanh y nam tử.
"Thạch Cổ Tề... Tào Dực... Tiêu Nhất Hàng... Trần Trần..."
Vô số tu sĩ Thiên Kiếm tông chấn kinh, đồng thời ghen tị. Bốn người này đều là nhân vật có tư chất cùng tế ngộ thập phần kinh nhân trong lớp trẻ Thiên Kiếm tông, được "Kiếm Vương lão tổ" chọn thì sẽ càng có thành tựu phi phàm.
Trong đó có cả cừu nhân của Ngụy Tác là Tào Dực, y trông chỉ hơn ba mươi tuổi, mặt như bạch ngọc, cằm hơn nhọn, mặc bạch sắc trường sam chấm vàng, phong độ như công tử.
"Ngươi cùng ta giết địch."
Thanh y nam tử chọn bốn truyền nhân đoạn vung tay, cắt một cành tung trên vách xuống.
"Chát."
Cành tùng rơi xuống, đã hóa thành tùng văn mộc kiếm, kiếm khí kinh thiên động địa từ cây kiếm và thanh y nam tử phát ra, khiến các tu sĩ Thiên Kiếm tông rùng mình.
Tựa hồ nhát kiêm tùy ý của thanh y nam tử cũng có thể xé thiên địa.
Thanh y nam tử không nói thêm, hóa thành thanh sắc lưu quang, loáng lên là đưa bọn Tào Dực khuất bóng.
"Cung tống Kiếm Vương lão tổ!" Hơn nghìn nhân vật đều kích động run người.
Kiếm Vương lão tổ rời Thiên Kiếm tông, tất sẽ chấn động Thiên Huyền đại lục, chấn nhiếp mọi tông môn, Kiếm Vương lão tổ còn truyền lại kiếm kinh, quả thật không ai ngờ.
"Kiếm Vương lão tổ chỉ còn lại một tia sát niệm..."
"Với thần thông của Kiếm Vương lão tổ, ai ngăn được."
"Kiếm Vương lão tổ cảm tri về thủy linh nguyên khí và khí tức điều khiển Vô thủy kiếm kinh của y không thể sai, y đang ở Thiên Huyền đại lục! Giết y thì không biết Thiên Kiếm tông sẽ thu được uy nghiêm cỡ nào!"
Thiên Kiếm tông tông chủ kích động đứng lên truyền lệnh, "Toàn lực tra xét hành tung của Kiếm Vương lão tổ để xem người giết y!"
...
Ngụy Tác hoàn toàn không biết gì, cùng Linh Lung Thiên cho rằng Thiên Kiếm tông để đối phó gã thì rất có thể dùng một kiếm trận cực kỳ lợi hại chứ không ngờ bố trí của họ hoàn toàn vượt ngoài tưởng tượng.
Bàn luận với bọn Tôn chưởng quỹ một lúc đoạn bọn Ngụy Tác rời phường thị.
Tôn chưởng quỹ và Chu gia thương hành biết rõ thân phận Ngụy Tác thì cực kỳ tận lực, trong có mấy ngày đã từ mấy chục thành trì quanh đó gom được hơn một vạn viên thủy hệ yêu đơn, trong đó có hai viên thất cấp cao giai, ba viên thất cấp đê giai.
"Mõ nợ các vị một nhân tình." Thu số thủy hệ yêu đơn và linh thạch thừa lại, Ngụy Tác bảoTôn chưởng quỹ.
Coi như một lời hứa, sau này Chu gia thương hành có nạn, gã sẽ xuất thủ.
Trong Tiên Giáp thành, tu sĩ Lăng Hư tông và Tiên Giáp tông như biến mất, bọn Ngụy Tác đi ra mà không ai dám cản.
"Y là ai? Ban nãy nghênh ngang phi độn trong thành, hiện tại Tiên Giáp tông và Lăng Hư tông đều không dám ho he."
"Dù là ai thì cũng tu vi dị thường kinh nhân!"
Nhiều tu sĩ Tiên Giáp thành ngầm suy đoán thân phận Ngụy Tác.
"Xem ra Lăng Hư tông chí không dám ra ngoài thành nói lý với ngươi rồi." Linh Lung Thiên vừa đi vừa truyền âm cho Ngụy Tác.
Nó nhìn quanh, tu sĩ Lăng Hư tông tựa hồ rút hết, không ở ngoài thành.
"Ta không phải người ngang ngược, nếu nói lý thì ta sẽ nói với họ, y chẳng qua định giết người cướp của mới bị ta giết ngược lại." Ngụy Tác vừa nói vừa đến chỗ truyền tống pháp trận. Lăng Hư tông đã thế thì càng tiết kiệm thời gian, đến thẳng Thiên Kiếm tông.
"Quyền đầu là lý lẽ, chúng cũng khôn đấy, biết không thể nói lý với gian thương ngươi." Linh Lung Thiên hầm hừ. "À!" Đột nhiên, nó nhíu mày, ngẩng nhìn thinh không.
"Sao hả?" Ngụy Tác dừng lại. Nhìn thấy ngoài xa có kỳ thanh quang dị bắn tới.

Chương 878: Thần uy khôi phục

"Khí tức của Thần huyền điên phong tu sĩ!" Linh Lung Thiên bảo Ngụy Tác.
"Thần huyền điên phong?!"
Ngụy Tác hít sâu một hơi, thanh quang như từ hư không trung xuất hiện, cách Tiên Giáp thành rất xa mà gã có cảm giác không lành.
"Là phi kiếm?"
Ngụy Tác và Linh Lung Thiên kinh ngạc tròn mắt vì càng lúc càng gần, cả hai nhìn rõ thanh quang là thanh sắc phi kiếm.
Thanh thanh sắc phi kiếm trơ trọi bay trên không trung, nhắm hướng Tiên Giáp thành.
Thanh sắc phi kiếm như bằng gỗ, nhưng toát lên khí tức và uy áp chấn động thiên địa, như một vì sao rơi.
"Cái gì đấy?"
"Pháp bảo?"
"Sao lại có một món pháp bảo lăng không lao tới?""Đây là pháp bảo gì! Khí tức sao lại đáng sợ như thế!"
Mọi tu sĩ Tiên Giáp thành cảm tri kém xa Ngụy Tác và Linh Lung Thiên nhưng đều nhận ra đạo thanh quang, nhiều người ré lên, còn chưa nhìn rõ đạo thanh quang là gì nhưng khí tức và uy áp khiến họ nhận ra nguy hiểm.
"Chát."
Thanh sắc phi kiếm đột nhiên rải quang hoa, đạo đạo kiếm khí như thực chất tính hình thành một liên hoa kiếm luân, như giải khai phong ấn của phi kiếm, mấy thân ảnh đột nhiên rơi khỏi quang hoa.
Một thanh y nam tử lăng không đứng sau thanh sắc trường kiếm, thần uy bao lấy bốn thân ảnh sau lưng, lao tới cùng phi kiếm.
Thanh y nam tử là "Kiếm Vương lão tổ" được Thiên Kiếm tông triệu hoán, bốn người phía sau là bọn Tào Dực đẳng tứ nân.
"Đây là thần thông gì!" Ngụy Tác nhìn Linh Lung Thiên.
Gã không biết "Kiếm Vương lão tổ" nhưng tình hình này cùng khí tức kinh thế vượt lên tất cả của y khiến gã rùng mình.
"Kiếm khí kinh nhân, ngươi này có tu vi kinh nhân về kiếm kinh, mộc kiếm được nguyên khí của y hóa thành thần binh! Y không phải nhục thân, là thần niệm của một đại năng phong ấn trong pháp khí, như một thần quang phân thân!" Linh Lung Thiên truyền âm cho Ngụy Tác, mắt lóe kim quang không ngừng.
"Lẽ nào là Thiên Kiếm tông..." Ngụy Tác hít sâu, nếu nhắm mắt cảm tri thì thuần túy chỉ thấy thần kiếm băng toát ra kinh thiên kiếm khí lao tới, uy thế tựa hồ chẻ nát cả Tiên Giáp thành.
"Chắc là cổ nhân của Thiên Kiếm tông! Là Thiên Kiếm tông đại năng để lại một đoạn thần niệm! Thiên Kiếm tông phát động đoạn thần niệm này!" Linh Lung Thiên bảo nhanh, "Đối phương rất có thể khóa chặt được chúng ta."
"Thiên Kiếm tông! Tức là thứ Thiên Kiếm tông đối phó chúng ta không phải kiếm trận mà là qua thủ đoạn nào đó kích phát thần niệm của đại năng!" Ngụy Tác nhăn nhó, tất cả nàm ngoài dự liệu, gã đã có đối sách nhưng đối phương đi trước một bước. "Ngươi thấy chúng ta có bao nhiêu phần đối phó được?"
"Không biết, các loại thủ đoạn của Thần huyền điên phong tu sĩ vô cùng vô tận, ai biết đoạn thần niệm này có bao nhiêu thần uy. Duy nhất có thể khẳng định, thần niệm tựu này cũng như đạo thánh kiếm Vương Vô Nhất phong ấn tại thể nội Lưu Chân Võ, không thể duy trì lâu, uy năng không thể được bổ sung như nhục thân, tương đương với để lại thần uy, hao tận là hết." Linh Lung Thiên nheo mắt, nói nhanh.
"Diệp đại ca, đối phương nhắm vào bọn đệ, các vị xuống gian tiệm kia." Ngụy Tác nhãn quang lóe lên, bảo Diệp Tiêu Chính và Diệp Cố Vi, đồng thời đưa mắt ra hiệu cho Linh Lung Thiên, lướt nhanh sang gian khác.
Theo thần thông của "Kiếm Vương lão tổ" có thể phong ấn tu sĩ vào phi kiếm rồi lao tới thì Động Hư bộ pháp vị tất đã nhanh hơn, chỉ con cách xem đối phương đã khóa chặt bọn gã hay chưa thôi.
Bọn Diệp Cố Vi biết đi theo không chỉ nguy hiểm mà còn khiến Ngụy Tác và Linh Lung Thiên vướn chân vướng tay nên nghe truyền âm xong thì gật đầu, khẩn trương lùi vào một căn tiệm cạnh đó.
"Thiên tài... Còn trẻ mà có tu vi này... Tiếc là sẽ chết..."
"Kiếm Vương lão tổ" lăng không lướt tới, khẽ nói.
"Ngụy Tác hả?... Nếu không muốn ảnh hưởng đến kẻ vô tội thì xuất thành giao chiến với ta."
Cách căn tiệm Ngụy Tác và Linh Lung Thiên tạm ẩn thân hơn một trăm dặm, thanh y nam tử nói đoạn thanh sắc mộc kiếm bắn ra một đạo kiếm khí.
"Chát."
Gian tiệm Ngụy Tác và Linh Lung Thiên đứng hóa thành tro, xuất hiện vô số vết nứt sâu.
Linh Lung Thiên bừng lên hôi quang ngăn đỡ, bảo vệ được một chưởng quỹ và một điếm viên.
"A!"
Vô số tu sĩ Tiên Giáp thành sợ đến nhợt nhạt mặt mày, từ ngoài trăn dặm phát ra một đạo kiếm quang, uy năng ngút trời như lưu tinh ép xuống, tu sĩ cỡ nào mới làm nổi.
"Ngụy Tác?! Bá Khí chân nhân? Bá Khí chân nhân lại ở trong Tiên Giáp thành?!"
"Y là Bá Khí chân nhân?!"
Đồng thời nhiều tu sĩ kêu lên không dám tin.
Trong căn tiệm bị uy năng xung kích chấn thành tro, một chưởng quỹ mặc tử bào và một điếm viên trẻ tuổi mặt cắt không còn hột máu, toàn thân đẫm mồ hôi lạnh.
"Đi thôi!"
Ngụy Tác không dừng bước, trực tiếp phát động Động Hư bộ pháp, mang theo Linh Lung Thiên, vượt đi mười dặm.
"Xoẹt!!"
Ngụy Tác lần thứ hai kích phát Động Hư bộ pháp thì đã tế xuất Bất diệt tịnh bình. Hơi lạnh tỏa khắp Tiên Giáp thành, thân bình lấp lánh thần vận kinh nhân phát ra băng tử sắc thần văn thập phần huyền ảo.
"Tiên khí hình cái bình... có băng hàn thần văn liễu nhiễu! Là Bá Khí chân nhân Ngụy Tác!"
"A! Bá Khí chân nhân giết cả thần huyền lại ở trong Tiên Giáp thành!"
"Y là Ngụy Tác?" Nhiều tu sĩ kinh hô, không ít tu sĩ Tiên Giáp tông và Lăng Hư tông ẩn thân đều kinh hãi. Hung danh của Ngụy Tác lan khắp Vân Linh đại lục và Thiên Huyền đại lục, là sát thần chân chính.
"Ngươi là ai?"
Ngụy Tác cất giọng sang sảng.
Gã liên tục phát động Động Hư bộ pháp, thanh y nam tử không hề công kích, định để gã rời Tiên Giáp thành đã.
"Mỗ là cổ nhân của Thiên Kiếm tông... Vì Thiên Kiếm tông mà trừ khử ngươi..." Thanh y nam tử mục nhìn Ngụy Tác, bình tĩnh nói.
"Thiên Kiếm tông! Thiên Kiếm tông đến giết y?" Tiên Giáp thành xôn xao. Thanh y nam tử thần uy ngút trời, khí tức hơn hẳn Ngụy Tác, tạo cho người ta cảm giác nắm được sinh tử, không ai ngăn được.
"Quả nhiên không sai!"
Ngụy Tác nhăn nhó, liên tục phát động Động Hư bộ pháp.
Thần niệm này không phải người thật, tương đương với ý chí, đối phương đến giết gã vì Thiên Kiếm tông, không bao giờ thay đổi, kết quả duy nhất là y hoặc Ngụy Tác giết được đối phương.
Ngụy Tác rời Tiên Giáp thành, thanh sắc mộc kiếm mang theo thanh y nam tử, đuổi theo Ngụy Tác và Linh Lung Thiên.
"Không được, thần uy của y đang thức tỉnh! Đành phải quyết chiến!"
Tốc độ truy kích của thanh y nam tử tựa hồ không sánh được với Ngụy Tác thi triển Động Hư bộ pháp, nhưng Linh Lung Thiên biến hẳn sắc mặt, bảo gã dừng lại.
Thanh y nam tử liên tục tăng tiến khí tức, chỉ thoáng sau đã ngưng thành thực chất như lang yên vút lên trời, hình thành thủy tinh trường kiếm mấy trăm trượng!
Như viễn cổ cự thú từ từ tỉnh ngủ, thần uy ngút trời liên tục dâng lên, tựa kinh thiên thần kiếm đang tuốt ra.
"Thiên Kiếm tông!"
Ngụy Tác sầm mặt, nghiến răng nghiến lợi nói đoạn lại phát động Động Hư bộ pháp, nhưng không bỏ chạy mà lao vào "Kiếm Vương lão tổ".
"Keng!"
Thanh sắc mộc kiếm trước mặt "Kiếm Vương lão tổ" đột nhiên phát ra tiếng long ngâm, kiếm quang từ trăm dặm chém vào Bất diệt tịnh bình.
"Choang!"
Bất diệt tịnh bình cơ hồ bị xuyên qua, Linh Lung Thiên toàn lực kích phát hôi sắc thủ trạc mới chặn được một đạo kiếm quang này.
"Không được, phải áp sát!"
Ngụy Tác toát mồ hôi lanh, thần uy của "Kiếm Vương lão tổ" đang hồi phục, thần thức hơn xa gã, dù gã trải hết thần thức, phạm vi công chỉ hai vạn trượng, không thể uy hiếp đến "Kiếm Vương lão tổ".
"Kiếm Vương lão tổ" đứng ngoài phạm vi công kích. Nếu không thể đến gần thì chỉ còn cách chịu đòn, sẽ bị lấy mạng.
"Ta chặn một đòn! Ngươi áp sát!"
Linh Lung Thiên cũng hiểu tình thế, nghiến răng lướt tới, chặn cách Ngụy Tác năm, sáu trượng. Bạn đang đọc truyện được copy tại Truyện FULL
"Chát!"
Một đạo kiếm quang cơ hồ xé tan hôi quang quanh Linh Lung Thiên, khiến nó tóe máu văng đi.

Chương 879: Lâm thần hóa hủ!

Không hề dừng lại, Ngụy Tác lại nuốt Tiên vương thần tinh, thôi động khí huyết và chân nguyên đến cực điểm, xích hà và ngân sắc thần quang lấp lánh quanh mình, lại phát động Động Hư bộ pháp.
"Chát."
Ngụy Tác bước qua mười dặm hư không.
"Quá mạnh!"
Bốn Kim đơn tu sĩ ẩn mình trong dãy núi nhìn lại, trong đó có hai người của Lăng Hư tông mà Ngụy Tác gặp tại phường thị của Tôn chưởng quỹ, một người bị gã dùng Đại thừa pháp âm chấn bay. Lúc này bốn Kim đơn tu sĩ đều cực kỳ hãi hùng, cảm giác chỉ huyết khí của Ngụy Tác cũng như lò lửa, nhiệt khí kinh nhân sôi trào, tựa viễn cổ man thú gầm gào trên không trung.
"Vô thượng cường pháp... Tiếc thật... Ngươi không phải đối thủ của ta."
Nam tử cùng thanh sắc phi kiếm lăng không lướt tới hơi lắc đầu như than thở cho Ngụy Tác thần thông kinh nhân, chỉ là tu vi chưa đủ.
Y vung tay, thanh sắc mộc kiếm phát ra vạn trượng kiếm quang, như tinh vực do thần lực hóa thành, bổ vào Ngụy Tác.
Đòn này cơ hồ mọi tu sĩ quan chiến không nhìn thấy, toàn là kiếm quang, Ngụy Tác hoàn toàn bị nhấm chìm.
"Cách!"
Thiên địa chấn động, bạch sắc tu di thần sơn đột nhiên từ trong biển kiếm quang trung bắn ra, như xé tan một vùng thiên địa.Hai làn uy năng xung kích khó tưởng tượng nổi va nhau, cả nọn núi, từ lưng núi trở lên thành tro.
Nếu đòn này xảy ra tại Tiên Giáp thành thì e nửa ngôi thành nát vụn.
Ngụy Tác như thần vương, thần sơn từ trong kiếm quang thần hải lao ra, triệt để chấn nhiếp mọi tu sĩ.
"Tiếc thật..."
"Kiếm Vương lão tổ" lắc đầu. "Chát!" Một đạo kiếm quang đột nhiên từ sau lưng đâm vào tâm mạch Ngụy Tác, máu phun thành dòng.
Thanh sắc mộc kiếm!
Thanh sắc mộc kiếm không biết bị xuất ra từ lúc nào, xuyên qua tâm mạch Ngụy Tác. Uy năng ngưng thành từng mũi thoi nhỏ, men theo tâm mạch lan ra, như muốn xé tan thân thể gã!
"A! Đây là uy năng gì!"
"Phất tay phát ra thần hải kiếm quang, nhát kiếm phá tan kiếm quang như thần ma, đó là cao thủ cỡ nào!"
Mọi tu sĩ rợn tóc gáy, thần hồn như bốc khỏi đỉnh đầu.
"Việc gì hả?"
"Sao lại như thế!"
Nhưng mọi tu sĩ đều đờ cả ánh mắt và hơi thở, mỗi lỗ chân lông đều toát ra hàn khí kinh nhân.
"À!" "Kiếm Vương lão tổ" thu thanh sắc mộc kiếm đoạn nhíu mày, mục quang lóe lên.
Tâm mạch bị triệt để chấn nát, ngực thủng một vết nhưng Ngụy Tác không tắt sinh cơ, thanh sắc mộc kiếm chảy ra thanh quang vào thể nội gã nhưng ngày một chậm, như dồn vào thai thể pháp bảo kinh nhân, sau cùng cạn hết.
Ngụy Tác toàn thân nhuộm máu, ngân sắc thần quang sáng lên cực độ.
"Chát!"
Gã không ngừng thi triển Động Hư bộ pháp, vượt mười dặm hư không.
"Thiên Kiếm tông không còn người sống dám giao thủ với ta, chỉ có người chết như ngươi dám động thủ hả!" Đồng thời, Ngụy Tác sử dụng bạch sắc tu di thần sơn cùng phát động Đại thừa pháp âm.
"Keng!"
Thanh sắc mộc kiếm lại phát ra tiếng long ngâm chấn động thiên địa, một đạo kiếm quang chấn tan bạch sắc tu di thần sơn, thanh sắc thân ảnh của "Kiếm Vương lão tổ" đứng trên không trung cũng run lên, mấy chục dải thanh quang tan biến.
"Đây là...?" Kiếm Vương lão tổ tỏ vẻ thập phần kinh nghi.
"Hả!"
Vô hình thần uy theo mục quang y lóe lên, đến sát Ngụy Tác trong tích tắc.
Vô hình thần uy giáng vào Ngụy Tác thì gã cũng đột nhiên lấy ra một cây thước bẹt màu bạc sẫm, ẩn ẩn ước ước có quang văn như dây đàn rung lên.
Vô hình thần uy tựa hồ bị uy năng kỳ dị của cây thước tiêu giảm đi không it, phương vị chém xuống hơi lệch, chỉ có một rìa nhỏ quét qua Ngụy Tác.
"Phù!"
Thân thể Ngụy Tác nứt nhiều vết, thổ huyết.
Đây là kiếm khí dùng tâm niệm phát động, tương tự Đại thừa pháp âm, với thực lực của gã cơ hồ khó chống nổi.
"Nếu ngươi còn nhục thân hoàn chỉnh, ta không phải đối thủ, nhưng ngươi chỉ là một đoạn thần niệm, thần uy chưa triệt để tỉnh lại nên không phải đối thủ của ta!"
Ngụy Tác thập phần bình tĩnh, Đại thừa pháp âm lại phát ra, uy năng trấn áp lên "Kiếm Vương lão tổ".
"Kiếm Vương lão tổ" run lên, nhưng uy năng Ngụy Tác toàn lực phát động Đại thừa pháp âm bị y dẫn lên thanh sắc mộc kiếm.
"Cách!"
Thanh sắc mộc kiếm nứt nẻ, nhưng thân thể "Kiếm Vương lão tổ" không bị thương.
"Ầm!"
Cùng lúc, quanh Ngụy Tác xuất hiện vô số phi kiếm, hình thành một dòng lớn như bánh xe vây quanh gã.
Bất diệt tịnh bình lại được Ngụy Tác tế xuất.
"Chát."
Kiếm quang như chớp lạnh từ ngón tay "Kiếm Vương lão tổ" chém vào dòng kiếm. Choang! Ngụy Tác phòng ngự chặt chẽ nên đạo kiếm quang bị Bất diệt tịnh bình ngăn lại.
"Xem mộc kiếm đỡ được bao nhiêuđòn!" Ngụy Tác cất tiếng cười lạnh từ Bất diệt tịnh bình. Cùng lúc tử quang ngoài xa với tốc độ kinh nhân lao tới, Linh Lung Thiên sau đòn và rồi cơ hồ nứt nẻ toàn thân nhưng pháp y nguyên lành, có vẻ đã hồi phục.
"Cách!"
Thanh sắc mộc kiếm tan vỡ trước mặt Kiếm Vương lão tổ, hóa thành vô số mảnh.
"Sao lại như thế... chân nguyên cả ngươi... Sao lại chịu được tổn hao như thế..." Kiếm Vương lão tổ tỏ vẻ kinh ngạc.
"Ngươi mang theo bốn người làm gì? Lẽ nào định để họ thấy thần uy? Tiếc là họ chỉ thấy ngươi mất mạng. Thiên Kiếm tông dồn bao nhiêu tu sĩ vô tội vào Ma văn hung mạch, coi mạng người như cỏ rác, trời cũng muốn Thiên Kiếm tông bại vong!"
Ngụy Tác mang theo vô số phi kiếm và Bất diệt tịnh bình, áp sát Kiếm Vương lão tổ.
"Oành!"
Mắt Kiếm Vương lão tổ ánh lên thần quang, tu sĩ Tiên Giáp thành đều kêu lên thê thảm, mắt đau nhức không mở ra nổi. Vô thủy kiếm trận quanh Ngụy Tác bị đánh tan, Bất diệt tịnh bình bẹp mất gần nửa.
Kiếm Vương lão tổ cũng bị Đại thừa pháp âm của Ngụy Tác đánh trúng, thân thể run lên như ngọn lửa sắp tắt.
"A!" Bọn Tào Dực sau lưng Kiếm Vương lão tổ rú lên kinh hãi, nhận ra cứ đấu thế này, Kiếm Vương lão tổ chưa kịp phục hồi thần uy thì đã bị Ngụy Tác đánh tan.
"Đó đều là truyền nhân ta chọn... sẽ có được kiếm kinh..."
Kiếm Vương lão tổ đột nhiên đứng lại trên không trung, quanh mình rực thanh sắc kiếm quang, thi triển Vô thủy kiếm kinh, mấy chục đạo kiếm quang ngưng lại thành những chiếc vòng.
"Ngươi đã chậm một bước... thần uy của ta chưa hoàn toàn thức tỉnh... nhưng ý thức và sát niệm thì đã..." Kiếm Vương lão tổ đột nhiên phát ra mấy đạo quang hoa, ấn vào mi tâm bọn Tào Dực.
"A!"
Mi tâm bọn Tào Dực đột nhiên xuất hiện vệt máu hình kiếm, kêu lên thê thảm đoạn hoan hỉ như phát cuồng.
"Truyền kinh! Y truyền kiếm kinh cho mấy kẻ này!" Ngụy Tác hiểu ngay Kiếm Vương lão tổ làm gì.
"Chát."
Ngụy Tác lại dùng Đại thừa pháp âm, mục quang Kiếm Vương lão tổ bắn vào mắt gã, gã run lên, tâm thần bị thần niệm kinh hôn vây chặt, cơ hồ thần niệm của đối phương bổ vào. Bạn đang đọc truyện tại Truyện YY - http://truyenfull.vn
"Chuyện đó...?"
Gã chợt nín thở không dám tin vì uy năng kinh nhân hóa thành linh khí chảy vào kinh mạch gã!
Như thể Kiếm Vương lão tổ đưa vào thể nội gã không biết bao nhiêu viên tiên giai linh đơn, chân nguyên của gã không ngừng dâng lên, hình thành uy thế kinh đào hãi lãng.
Kiếm Vương lão tổ dùng bí thuật dồn tu vi cho gã đề thăng trong tích tắc.
"Kiếm Vương lão tổ giúp ta đề thăng tu vi?" Ngụy Tác không sao nghĩ thông.
"Đạo bí thuật này là Lâm thần hóa hủ... để ngươi đạt kim đơn phá bích... đề thăng thần huyền... ngươi sẽ hóa thành một khúc gỗ mục..."
Kiếm Vương lão tổ tỏ vẻ tiếc nuối thiên tài sắp chết.
"Không xong!"
Kiếm Vương lão tổ lên tiếng, cơ hồ tuyệt đại đa số tu sĩ quan chiến không hiểu nhưng Ngụy Tác biens sắc!
Lâm thần hóa hủ! Kiếm Vương lão tổ dùng bí thuật đề thăng tu vi của gã đến mức kim đơn phá bích, hóa sinh thần huyền! Cũng có nghĩa là bức gã đột phá thần huyền!
Đột phá thần huyền cần không biết bao nhiêu chuẩn bị, nếu không chuẩn bị gì mà đột phá thần huyền thì gần như trăm phần sẽ mất mạng, hoặc nhục thân triệt để mộc hóa, thậm chí không thể thành xác khô như trong Nguyên Từ sơn, vì đại năng đó của Công Đức tông còn bí pháp khiến thần hồn bất diệt, ẩn vào bản mệnh pháp bảo!
"Đây là cường pháp như kiểu Tam thanh ma đỉnh nhất bàn! Nhưng thượng cổ Tam thanh ma đỉnh là dùng tự thân tu vi để đề thăng tu vi cho người khác, còn thuật pháp này thiên về sát phạt... khiến người ta đột phá thần huyền thất bại!" Linh Lung Thiên biến sắc.

Chương 880: Kim đơn phá bích!

"Ngươi mà Kiếm vương này muốn giết... Quá khứ không ai cản được... Hiện tại càng không..."
Kiếm Vương lão tổ dấy lên linh lực dao động khó tưởng tượng nổi, tựa hồ mọi thần uy đều sống dậy, chảy vào thể nội Ngụy Tác.
Ngụy Tác biến hẳn sắc mặt, cố vận chân nguyên, chuẩn bị phát ra Tiềm long thổ châu quyết.
Chỉ còn cách sử dụng Tiềm long thổ châu quyết, đóng hết khiếu vị toàn thân mới không bị bức ép đột phá thần huyền.
Trong tình huống không hề chuẩn bị, bị bức đột phá thần huyền, e rằng tám, chín phần mười sẽ mất mạng.
Lòng gã lạnh buốt vì chân nguyên Kiếm Vương lão tổ dồn vào quá mạnh, áp chế gã không thể khống chế chân nguyên của bản thân. Bạn đang đọc truyện tại Truyện FULL - www.Truyện FULL
Chân nguyên và tinh khí như vạn sông đổ về biển cả, chảy vào tâm mạch khiếu vị, vào hai viên kim đơn của gã.
"Oành!" "Oành!" "Oành!"...
Ngụy Tác nhận ra kim đơn uy năng tại không ngừng bành trướng, kim đơn to lên với tốc độ kinh nhân biến đại, vách quanh kim càng lúc càng mỏng.
"Thật ra có chuyện gì?""Đây là thần thông gì?"
Thời gian như ngừng lại, tu sĩ Tiên Giáp thành đều không hiểu xảy ra chuyện gì, chỉ thấy khí tức trên mình Ngụy Tác không ngừng dâng lên, uy áp càng lúc càng kinh nhân khiến tâm tạng các tu sĩ như nứt ra.
"A!"
Nhiều tu sĩ chạy xa chỗ Ngụy Tác và "Kiếm Vương lão tổ" đối quyết.
Thinh không như có ma thần càng kinh nhân đang hình thành.
"Lâm thần hóa hủ... này là vô thượng bí thuật... không chỉ giết được ngươi... mà khi nhục thân ngươi mộc hóa thì sẽ luyện hóa tinh hoa và thần hồn... như thế ta sẽ tồn tại thêm nghìn năm... còn có thể xuất thủ thêm một lần." Kiếm Vương lão tổ lại lên tiếng.
"Lâm cái đầu ngươi!"
Ngụy Tác kêu to, chân nguyên bị Kiếm Vương lão tổ dấy động, không thể phát ra Đại thừa pháp âm.
"Y đã cùng đường rồi!"
"Kiếm Vương lão tổ thần uy khôn cùng!"
"Kiếm vương kinh, ta đã được bộ kiếm kinh này của Kiếm Vương lão tổ..."
Bọn Tào Dực sau lưng Kiếm Vương lão tổ đều cực kỳ kích động, cho rằng thân thể Ngụy Tác bị giữ cứng trên không, không thể phản kháng, coi như cùng đường.
"Sao... có thể...!" Kiếm Vương lão tổ đột nhiên kinh hô không dám tin.
"Oa ha ha ha!" Ngụy Tác đột nhiên ngẩn người, bật cười hớn hở.
Linh khí của Kiếm Vương lão tổ dần suy kiệt, y sắp hao tận mà kim đơn của Ngụy Tác không hề phá bích!
"Sao lại như thế!... Ngươi!" Kiếm Vương lão tổ nghẹn họng.
Đỉnh đầu Ngụy Tác xuất hiện hai dải diễm quang rực rỡ, như thần ma mấy chục trượng lao ra, nhưng chưa hoàn toàn ngưng tụ thành hình nên không thấy rõ.
"Hai... Song kim đơn... sao ngươi lại tu thành hai viên kim đơn!" Kiếm Vương lão tổ chấn kinh khôn tả.
"Cái gì, hai viên kim đơn!... y tu thành hai viên kim đơn?"
"Cái gì kia, lẽ nào là hư ảnh của hai thần huyền pháp tướng? Y tu thành hai viên kim đơn, sắp tu thành hai thần huyền pháp tướng?"
"Y mà đột phá đến Thần huyền cảnh, lẽ nào có tới hai thần huyền pháp tướng?!"
Giọng Kiếm Vương lão tổ cơ hồ cả Tiên Giáp thành nghe rõ, ai cũng cho rằng việc này nằm ngoài tưởng tượng.
"Ha ha, đá tạ ngươi vượt vạn dặm giúp ta đề thăng tu vi, Thiên Kiếm tông đúng là tảng đá lót đường cho ta đột phá thần huyền!" Ngụy Tác cười ha hả.
Kiếm Vương lão tổ đưa tu vi của gã trực tiếp đạt Kim đơn ngũ trọng hậu kỳ điên phong, chỉ thiếu một chút là đột phá đến thần huyền!
Nhưng Kiếm Vương lão tổ lúc đó đã kiệt lực, không thể khiến gã kim đơn phá bích!
Tiên căn ngũ mật, song kim đơn!
Vì Ngụy Tác tu thành Tiên căn ngũ mật, song kim đơn, đột phá tu vi cần lượng linh khí dị thường kinh nhân, Kiếm Vương lão tổ tài không thể bức được gã kim đơn phá bích.
Bí thuậ này của Kiếm Vương lão tổ không chỉ tất sát với đối với tu sĩ Kim đơn ngũ trọng mà sau khi nhục thân Ngụy Tác mộc hóa thì luyện hóa chân nguyên và thần hồn gã thành của mình nhưng Kiếm Vương lão tổ không ngờ kim đơn của Ngụy Tác ngoài cực lớn ra thì tới hai viên!
"Ngươi mà Kiếm vương ngươi muốn giết, hôm nay vẫn sống, tiếc là Thiên Kiếm tông làm việc bất nghĩa đã nhiều nên trời cũng muốn diệt Thiên Kiếm tông." Ngụy Tác nhìn thanh sắc thân ảnh, lắc đầu.
Thân ảnh Kiếm Vương lão tổ mờ dần, sức mạnh truyền vào thể nội Ngụy Tác bị chân nguyên của gã ép lại, chỉ mười mấy tích tắc sau thì Kiếm Vương lão tổ sẽ lâm vào cảnh hoặc sức mạnh bị Ngụy Tác khống chế, luyện hóa, hoặc rút ra nhưng thần uy cơ hồ hao tận, khẳng định bị gã đánh tan.
"Kiếm Vương lão tổ không địch nổi?"
Sau lưng Kiếm Vương lão tổ, bọn Tào Dực nhợt nhạt mặt mày, nếu Kiếm Vương lão tổ chết, bọn y đừng mong thoát.
"Lẽ nào là thiên mệnh?" Kiếm Vương lão tổ bàng hoàng vô tận, khí tức đường cùng dấy lên, như thần binh rồi cũng nát mủn.
"Người tình không bằng trời tính, tiện nghi cho gian thương." Thấy Ngụy Tác và Kiếm Vương lão tổ đnag áp sát, Linh Lung Thiên thở phào.
"Cách!"
Nhưng đột nhiên biến cố không ai ngờ xảy ra!
Viên tinh hạch kỳ dị trắng ngần đeo trước ngực Ngụy Tác vang lên tiếng nát vỡ.
"Việc gì hả?"
Ngụy Tác sững lại, cúi đầu nhìn xuống.
Viên tinh hạch hai lần cứu mạng gã, vốn do thanh sắc thạch cầu để lại đã vỡ!
Nhũ bạch sắc thần quang vô cùng vô tận mang theo vô số quang phù và khí tức kinh nhân từ ngực Ngụy Tác bừng lên.
"...!"
Kiếm Vương lão tổ và Linh Lung Thiên tròn mắt, cả hai cảm nhận được thần huyền khí tức, vì đứng gần Ngụy Tác nhất!
Từng đóa sen trắng linh vận cực độ cùng bạch sắc thần quang nhu hòa nở bừng trước mặt gã không xa.
Đoán sen có bảy cánh, mỗi cánh toát ra linh khí kinh nhân cực độ, chính giữa đoán sen có một anh nhi trắng ngần xếp bằng, thần huyền khí tức từ đó dấy lên.
"Chuyện đó..." Ngụy Tác tạm mất khả năng suy nghĩ, không hiểu gì, bạch sắc tinh hạch phát ra liên hoa và khí tức của anh nhi khiến gã thấy thập phần nguy hiểm.
Cơ hồ gã định thôi động chân nguyên, thi triển Động Hư bộ pháp lùi lại.
"Hay lắm... tông môn ta... lại sắp có người thành tựu thần huyền... Hay lắm..." Anh nhi đột nhiên lên tiếng, hàm chứa vô tận uy nghiêm.
"Chát"
Quang hoa thu lại, nhũ bạch sắc thần quang, liên hoa, anh nhi đều ngưng tụ thành một đạo thần quang bắn vào tâm mạch Ngụy Tác.
"Đoạt xá?... Trời giúp ta!" Mắt Kiếm Vương lão tổ vốn ảm đạm chợt sáng lên.
Khí tức của Ngụy Tác lại bành trướng, mây trên không bị khí tức kinh thiên động địa chấn tan, hai dải quang trụ sáng chói trùm lên gã.
"Cái quỷ gì đây!"
Ngụy Tác lại thấy có tinh khí kinh nhân dồn vào, dấy động chân rồi tràn vào tâm mạch khiếu vị, vào hai viên kim đơn.
Cùng lúc, ý thức của gã xuất hiện thân ảnh một tu sĩ mặc nguyệt bạch sắc pháp y, toát ra vô tận uy nghiêm, tựa hồ định đánh nát thần thức gã!
"Đoạt xá! Vật này lẽ nào tụ lại cả thần hồn hoàn chỉnh của một thần huyền đại năng!" Ngụy Tác hiểu ra, rợn tóc gáy.
"Cách!"
"Cách!"
Tinh khí dồn vào, hai viên kim đơn của Ngụy Tác đồng thời biến hoa, rung lên trong khiếu vị, nứt nẻ cả trăm vết!
"Chát!" "Chát!"
Thiên địa chấn động, vô tận hư không như có tiếng trống kinh nhân vang vọng, khí diễm trên đầu Ngụy Tác bốc thành mấy chục trượng rồi ngưng kết. Dị tượng cùng uy áp kinh thiên rải ra.
Kim đơn phá bích, đơn khí ngút trời, chuyển hóa thần huyền!
"Y ngay lúc này... đột phá thần huyền!"
"Hai thần huyền pháp thân!"
Mọi tu sĩ đều há miệng như cá chết, không nói thành tiếng.
Hai dải khí diễm phát ra vô tận uy nghiêm là hai lam sắc đạo tôn, mặc pháp y như nước, mặt mũi khá giống Ngụy Tác nhưng nửa thân dưới còn là khí diễm cuồn cuộn, chưa hóa sinh ra hình gì cụ thể.
"Đừng kháng cự nữa, ngươi không ngăn được ta đâu... Ngươi có di ngôn gì thì nói ra đi..." Ngụy Tác lúc đó hoàn toàn không biết bên ngoài thế nào, phát động đại đạo linh âm có được ở Tiểu Lăng cốc, đối kháng thần thức ý niệm xâm nhập thể nội, nhưng đạo đạo thần thức của gã bị Thần huyền tu sĩ mặc nguyệt bạch sắc pháp y cắt đứt, đầu óc đau như nứt ra, ý thức của thần huyền đại năng đó thấm vào não hải.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau