THÔNG THIÊN CHI LỘ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thông thiên chi lộ - Chương 871 - Chương 875

Chương 871: Ngươi không đúng chút nào

"Việc gì hả?"
Một tu sĩ mặc hắc sắc tinh kim giáp y che kín mặt từ không trung đáp xuống, đúng chỗ thanh niên mặc tử kim sắc pháp y thổ huyết.
"Sư huynh, là Lăng Hư tông Lăng Tịch Chiếu thổ huyết. Đệ không dám tới tra xét." Hai tu sĩ trẻ tuổi mặc thanh sắc bì giáp bước lên hành lễ, đồng thời hạ giọng bẩm báo.
"Lăng Hư tông thiên tài tu sĩ, đã kết đơn thành công, sao lại đột nhiên thổ huyết?" Tu sĩ mặc hắc sắc tinh kim giáp y run lên, thập phần ngưng trọng hỏi, "Y ở đâu?"
"Không biết, bọn đệ đã hỏi những người chứng kiến, chỉ biết y đột nhiên thổ huyết, có thể trước đó thụ thương." Hai tu sĩ mặc thanh sắc bì giáp đáp: "Y đi theo lối thành đông."
"Ai có thể đả thương y đến mức đó?" Tu sĩ mặc hắc sắc tinh kim giáp y trầm ngâm đoạn lướt đi, nhắm hướng sơn môn Tiên Giáp môn. Hiển nhiên y và hai tu sĩ mặc thanh sắc bì giáp đều là đệ tử tuần thành của Tiên Giáp tông.
Giáp y Tiên Giáp tông luyện chế theo một kiểu, thường thì đệ tử cùng mặc một kiểu, khác nhau là đệ tử càng cao cấp thì giáp y cũng thế.
Phần lớn linh thạch của Tiên Giáp tông đến từ bán nguyên liệu luyện chế và giáp y thành phẩm."Kim đơn đại tu sĩ thổ huyết là Lăng Tịch Chiếu? Y bị thương nặng thế hả? Ai dám đả thương thiên tài đệ tử của Lăng Hư tông?" Trong một ngôi nhà tại Tiên Giáp thành, tụ tập hơn mười tu sĩ, đại ca Độc Cô Vũ Vân, thất thúc cũng có mặt, đều là những nhân vật quan trọng của Độc Cô thế gia, tệ nhất cũng tu vi Phân niệm cảnh tam trọng.
"Những kẻ đó từ Hâm thịnh ký đi ra, trừ chưởng quỹ còn một trung niên tu sĩ mặt vàng, chắc định xuất thành." Đột nhiên, một hồng kiểm lão nhân đẩy cửa nói nhanh.
"Hay lắm, xem đối phương rất ngênh ngang, thế nào, tưởng mời được Tuyết Phong chân nhân là không coi chúng ta ra gì hả, e là lần này các ngươi tính sai rồi." Thất thúc cười lạnh, cùng mọi người trong phòng đứng dậy.
"Lão ngũ, để Độn Giáp chân nhân và Ô Phong chân nhân động thủ, lần này không thể để y đào thoát!"
...
Ngụy Tác và Linh Lung Thiên đi trước, bọn Diệp Cố Vi đi theo.
Ánh nắng trưa ấm áp, so với Vân Linh đại lục đang sóng gió và Thiên Huyền đại lục bắc bộ đã thành man hoang hoang nguyên thì nơi này quá yên tĩnh.
Ngụy Tác thong thả đi theo đường lớn trong Tiên Giáp ra ngoại thành, mang theo cả lão nhân lưng còng.
Lão nhân họ Chung, trong tình hình này vẫn giúp Độc Cô Vũ Vân thì là người có tình có nghĩa, nên gã không chỉ mang theo mà còn định đưa lão và bọn Diệp Cố Vi về Vân Linh đại lục.
Ngụy Tác cảm giác được không chỉ ba người bám theo, thậm chí gã không dùng thần thức cũng biết có bao nhiêu người bám theo, nhưng chỉ cần không có thần huyền đại năng, trừ phi có hơn trăm Kim đơn đại tu sĩ tụ lại, ngoài ra đều vô ý nghĩa với gã.
Ai cũng tưởng đang săn dê béo nhưng không ngờ đang chạm vào thiên long.
Ngụy Tác không đến chỗ truyền tống pháp trận mà đi theo cửa chính nam Tiên Giáp ra ngoài hoang nguyên.
Đối phương sẽ động thủ tại thành ngoại hoang nguyên, gã tạo luôn cơ hội.
Chính nam đại môn Tiên Giáp thành có một con đường đá vươn ra ngoài thành mười mấy dặm, từng tảng đá bị dấu chân tu sĩ giẫm sáng bóng, những khe đá lát mọc đầy cỏ dại, không ít hoa cúc trắng và vàng cực kỳ đẹp đẽ.
Con đường dẫn ra hoang nguyên, cảnh trí rất đặc biẹt, Ngụy Tác thầm cảm thán, không ít kẻ mang sát ý đang tới, sau này khó thấy được cảnh thế này nữa.
"Độc Cô Vũ Vân, còn định chạy hả!"
Mới đi được mấy dặm, tiếng quát vang lên, nhiều tu sĩ lao tới.
"Độc Cô Vũ Vân?"
"Là Độc Cô thế gia truy sát Độc Cô Vũ Vân! Lẽ nào Độc Cô Vũ Vân ở trong đám người trước mặt?"
"Độc Cô thế gia có nhiều tu sĩ Phân niệm cảnh trở lên như thế! Quả nhiên là tu đạo thế gia tích lũy thập phần thâm hậu!"
Quanh con đường, nhiều tu sĩ thường qua lại Tiên Giáp thành và trong một tiểu hình tự do tập thị đều bị kinh động.
Độc Cô thế gia khí thế thập phần kinh nhân, ít nhất có hơn bốn mươi tu sĩ, khí diễm ngút trời. Các đê giai tán tu đều nhận thấy mỗi một tu sĩ Độc Cô thế gia đều tu vi kinh nhân.
"Còn mời được hai Kim đơn đại tu sĩ."
Ngụy Tác chỉ liếc, không cầ Linh Lung Thiên đề tỉnh cũng nhận ra có hai tu sĩ là Kim đơn tu sĩ giả trang. Một người tu vi Kim đơn nhất trọng hậu kỳ, một Kim đơn lưỡng trọng trung kỳ. Nguồn: http://truyenfull.vn
Không muốn để lộ thân phận chân chính, Ngụy Tác gật đầu với Linh Lung Thiên, thân ảnh loáng lên, dẫn bọn Diệp Cố Vi lướt về phía hoang nguyên.
Lướt suốt hơn hai nghìn dặm, chung quanh cơ hồ không còn ai thì gã mói giả bộ bị đuổi đến mức bực mình, dừng lại.
"Nếu mỗ không nhầm, các hạ là Tuyết Phong tiền bối." Thấy bọn Ngụy Tác dừng lại, "thất thúc" lên tiếng, "Tiền bối không nên nhúng tay vào việc này, đối địch với Độc Cô thế gia."
"Nếu mỗ định nhúng tay thì sao?" Ngụy Tác mỉm cười, "Chắc ngươi là của thất đệ gia chủ đời trước. Vì lòng tham mà giết thân huynh, tội không thể tha."
"Mỗ kính ngưỡng tiền bối có được tu vi này không dễ nên mới nói thế, nếu tiền bối chấp mê bất ngộ thì đừng mong sống sót." "Thất thúc" cười lạnh.
Bốn mươi tu sĩ vây chặt bọn Ngụy Tác, hai Kim đơn tu sĩ không che giấu tu vi, lăng không đứng cạnh "thất thúc".
"Các ngươi không phải người Độc Cô thế gia, là ai?" Ngụy Tác liếc hai Kim đơn tu sĩ.
Kim đơn nhất trọng hậu kỳ là một lão đạo gầy khô má có bớt đen, hắc hôi sắc linh khí sôi trào, ngưng thành hình tấm thuẫn vuông, tu sĩ Kim đơn lưỡng trọng trung kỳ có linh khí hình thành một luồng gió ô quang trầm trầm, tạo cho người ta cảm giác cực kỳ âm trầm.
"Tuyết Phong chân nhân, xem các hạ hiếm khi ra ngoài, đến Tiên Giáp thành mà không biết mỗ." Lão đạo gầy khô đưa tay, bình tĩnh như thường nói, "Tại hạ Độn Giáp chân nhân, là Tiên Giáp tông tông chủ. Vị đạo hữu này là Ô Phong chân nhân, không biết đạo hữu có nghe qua."
"Không muốn chết thì đi mau." Ngụy Tác hơi ngẩng nhìn thinh không, lắc đầu, "Y lại muốn chết, được cảnh cáo rồi mà vẫn dám tới."
Ngoài xa có dải cầu vồng màu lam lao tới, là thanh niên mặc tử kim sắc pháp y.
Thanh niên này bị Ngụy Tác dùng Đại thừa pháp âm đả thương, theo lý thì không hiểu vì sao mình bị thương thì phải hoảng sợ không dám nhiều chuyện, nhưng còn dám tới, coi như nuốt sống bọn Ngụy Tác thì thật tự tìm cái chết.
"Lăng Tịch Chiếu, sao y lại tới?"
"Có vẻ Lăng Tịch Chiếu nhắm vào y?"
"Đối diện ba Kim đơn đại tu sĩ và ngần ấy người mà dám lớn lối?" Nhiều người Độc Cô thế gia tròn mắt, cho là Ngụy Tác bị thần kinh.
"Đạo hữu quá cuồng vọng." Đứng trong ô quang trầm trầm, giọng Ô Phong chân nhân sung mãn sát khí.
"Y là Độc Cô Vũ Vân, gia chủ chân chính của Độc Cô thế gia." Ngụy Tác ngó lơ Ô Phong chân nhân, vỗ vỗ vai Độc Cô Vũ Vân giả trang thành tu sĩ mặt vàng, nhìn người Độc Cô thế gia, "Năm xưa thế nào, tất các ngươi đều rõ, ai bỏ tối đầu sáng, đứng về phía Độc Cô Vũ Vân thì ta chừa cho một cơ hội."
"Ha ha ha ha!"
Lão giả được thất thúc gọi là lão ngũ cười vang.
Ô Phong chân nhân cười to, hiện rõ sát ý, "Ngươi dám nói thế hả, chỉ là tu sĩ Kim đơn lưỡng trọng, trước mặt ngần này người mà dám lớn lối, tưởng mình là Bá Khí chân nhân Ngụy Tác hả?"
"Đúng rồi, ta là Ngụy Tác. Tiếc thật, đã cho cơ hội nhưng các ngươi lại thế này." Ngụy Tác mỉm cười tiếc rẻ.
"Ha ha! Ngươi là Ngụy Tác? Ha ha, ngươi là Ngụy Tác thì ta là..." Ô Phong chân nhân như nghe thấy chuyện cười ghê gớm nên bật cười vang.
"Trừ là tử thi, ngươi không là gì cả." Ngụy Tác nghiêm túc nói với Ô Phong chân nhân.
"Phù!"
Ô Phong chân nhân tắt cười hộc máu, ô phong tan biến, rơi phịch xuống.
"A!" Cùng lúc, Ngụy Tác vung tay, một đạo ám kim sắc kiếm quang xuyên qua tâm mạch "lão ngũ". "Lão ngũ" không kịp phản ứng.
"A!!"
Ai nấy sững sờ, kinh hãi đến độ lỗ chân lông toàn thân toát hơi lạnh. Ô Phong chân nhân đã không còn sinh khí, Ngụy Tác tựa hồ chỉ liếc là y đoạn tuyệt sinh cơ!

Chương 872: Máu lạnh hơn bất cứ ai

"Ngươi..." Độn Giáp chân nhân nhợt nhạt mặt mày lui lại, Ngụy Tác dùng Đại thừa pháp âm giết Ô Phong chân nhân thì y cảm giác được tuyệt thế khí tức.
Khí tức đó khiến y run rẩy, nỗi sợ nhập vào xương tủy.
Dù gì y cũng là Kim đơn đại tu sĩ, phe Độc Cô thế gia chỉ duy nhất y có thể phản ứng, còn lại đều kinh hãi đến cứng người.
"Ngươi là đầu sỏ, giết cả thân huynh, trực tiếp giết ngươi thì quá tiện nghi."
Ngụy Tác nhìn "thất thúc" mặt cắt không còn hột máu.
Trên trời như có vô số thần phật tụng kinh, vô số pháp uân chuyển động. "Phù!" Uy năng khôn tả khiến "thất thúc" hộc máu.
Cùng lúc, Ngụy Tác không ẩn tàng thần thức nữa, thần thức uy áp quét qua hơn vạn trượng.
"A!" Mọi tu sĩ, kể cả Độn Giáp chân nhân cùng Lăng Tịch Chiếu mới tới, còn chưa hiểu gì, đều như rơi xuống hố băng, uy nghiêm kinh nhân khiến cả thinh không và tâm thần như đông cứng, không thể thở nổi.
Vù!Hỏa quang mỏng tang từ tay Ngụy Tác bán trúng "thất thúc" đang hộc máu. "A!", "thất thúc" cháy ngùn ngụt toàn thân, uốn éo trên không nhưng chưa chết ngay. Bạn đang đọc truyện được lấy tại Truyenyy chấm cơm.
"A! Cùng đối phó y!"
Độc Cô thế gia gia chủ, đại ca Độc Cô Vũ Vân điên cuồng kêu lên.
Ngụy không hề sử dụng phi độn thuật pháp, chỉ dựa vào chân nguyên mà lăng không bước tới, đốt cháy "thất thúc" đoạn nhìn sang y.
"A!"
Mười mấy người Độc Cô thế gia miễn cưỡng tung đòn, mười mấy đạo các loại quang diễm bắn vào Ngụy Tác.
"Ta đã cho các ngươi cơ hội."
Ngụy Tác bình tĩnh phất tay, bạch sắc tu di thần sơn hiện ra, mọi quang hoa, pháp bảo đánh tới đều bj chấn tan, uy năng cuốn ra khiến mười mấy tu sĩ Độc Cô thế gia động thủ văng đi, huyết nhục và pháp y tan tác.
"Ngươi giết cha ruột, không dễ chết thế đâu."
Ngụy Tác bước tới một bước, đại ca Độc Cô Vũ Vân mặt nhợt đi, sợ đến độ không kêu lên được lại hộc máu run rẩy. Thanh hắc sắc quỷ trảo kéo y đến trước mặt Ngụy Tác.
Ngụy Tác phát ra mấy đạo lục sắc quang hoa giáng lên mình y.
"A!"
Y gầm lên chấn thiên địa, xương đầu hất lên, lộ ra lục sắc hỏa quang cỡ ba thước, như mỡ trong thân thể tụ lên đỉnh đầu rồi bốc cháy.
"Phù!"
Ngụy Tác phát uy năng giữ cứng y trên hư không, đốt như đốt thiên đăng.
"Thế nào, còn định chạy?" Ngụy Tác nhìn về ngoài xa, bình tĩnh lên tiếng.
Một tu sĩ Độc Cô thế gia chạy nhanh nhất, đại bá Độc Cô Vũ Vân, cách Ngụy Tác vạn trượng, nhưng gã lên tiếng thì y ré lên, bị uy năng giữ cứng trên không, rồi bị sát ý trấn áp, sợ hãi cùng cực.
"Chát!"
Nhân vật tu vi số một, số hai Độc Cô thế gia tan xác, máu tóe trên không.
"A!"
Độn Giáp chân nhân kinh hãi đến nát lòng, quang hoa từ nạp bảo nang lóe lên, đột nhiên mặc chiến giáp.
Chiến giáp cực kỳ cổ kính, màu đồng xanh nhạt, đính nhiều bảo thạch tỏa linh quang kinh nhân.
"Ngân tinh thạch!"
Lục bào lão đầu đột nhiên kêu lên kinh hỉ cực độ, "Tiểu tử, chiến giáp có đính Ngân tinh thạch, đừng làm hỏng!"
"Ngân tinh thạch? Chiến giáp có thứ giúp lục bào lão đầu ngưng hình?"
Ngụy Tác mục quang lóe lên, quanh mình như mặt trời chói lòa, bước tới.
"A!"
Tu sĩ phe Độc Cô thế gia cảm giác ngày tàn giáng lâm, run lên bần bật.
Chỉ một bước, Ngụy Tác đến ngay sau lưng Độn Giáp chân nhân, không cần dùng thuật pháp, toàn thân lóe ngân sắc thần quang, đánh tan một món pháp bảo Độn Giáp chân nhân tế xuất và linh quang quanh y, nắm cuống họng nhấc lên.
Đường đường Tiên Giáp tông tông chủ, Kim đơn kỳ đại tu sĩ lại bị người ta xách lên!
"A!"
Càng khiến các tu sĩ thấy cảnh tượng đó rùng mình vì cách một tiếng, chiến giáp của Độn Giáp chân nhân bị Ngụy Tác bóp nát linh quang, xương cổ Độn Giáp chân nhân cũng nát theo.
Qua linh quang và uy năng chiến giáp của Độn Giáp chân nhân thì là đạo giai trung phẩm pháp bảo, nhưng uy năng đó không sánh được với nhục thân gã.
"Ngươi không thể giết ta!"
Lăng Tịch Chiếu vừa tới nơi đã sợ đến hồn phi phách tán, vừa chạy vừa gào lên.
Giết Độn Giáp chân nhân đoạn Ngụy Tác phát ra mấy đạo ám kim sắc kiếm quang, chém rụng mấy tu sĩ Độc Cô thế gia, căn bản không ai chặn được một đòn của gã, tích tắc sau, Độc Cô thế gia chết mất mấy tu sĩ, máu tóe tầng không. Họ Lăng nhận ra Ngụy Tác hướng mục quang sang mình.
"Hả? Vì sao không giết được ngươi?" Ngụy Tác định giết y luôn nhưng thấy Kim đơn tu sĩ trẻ tuổi này kêu to thì hỏi, phát ra một đạo ám kim sắc kiếm quang chém rụng một tu sĩ Độc Cô thế gia.
"Ngươi biết ta là ai không! Ta là thân truyền đệ tử của Lăng Hư tông tông chủ! Lại đã là thông gia với Phá Hư tông! Ngươi dám đối địch với Lăng Hư tông và Phá Hư tông sao!" Lăng Tịch Chiếu gầm lên.
"Ta tưởng thế nào, hóa ra là có quan hệ với Phá Hư tông, bất quá Hứa Thiên Ảo và Lâm Thái Hư, Hoàng Phủ Tuyệt Luân mà ta cũng giết, một phái tuy đứng trong Thiên Huyền đại lục thập đại siêu cấp tông môn nhưng không có nổi một thần huyền đại năng thì ta sợ gì?" Ngụy Tác bật cười nhìn Kim đơn tu sĩ trẻ tuổi.
"Ngươi... Ngươi đúng là..." Lăng Tịch Chiếu đột nhiên hiểu ra, như thấy quỷ, toàn thân ướt đầm mồ hôi lạnh, môi thâm lại.
"Ta đã cho ngươi cơ hội nhưng người ta khi thấy mình có chỗ dựa, thông thường còn ngu xuẩn hơn lợn." Ngụy Tác lắc đầu.
"A!"
Lăng Tịch Chiếu kêu lên thê thảm, mau văng tứ tán trên không trung.
Ngụy Tác lắc đầu, hạng người đã bị đả thương mà con dám tới thì đã quen thói ngang ngược, chết không đáng tiếc, để lại trên đời chỉ thêm một nhân vật kiểu Lâm Thái Hư và Hứa Thiên Ảo.
"Đừng giết ta!"
"Tha cho bọn ta!"
Tất thảy người Độc Cô thế gia không còn ý niệm chống cự nữa, ai cũng biết chạm phải đá, đụng đến sát thần cỡ nào. Tin tức Ngụy Tác giết Hoàng Phủ Tuyệt Luân, rồi tại Chập Khí hải giết vô số tông chủ và lão bất tử đã lan về Thiên Huyền đại lục, với các tu sĩ Kim đơn kỳ, Ngụy Tác cũng như thần ma, là sát tinh mấy vạn năm mới xuất hiện, nói gì đến tu sĩ Phân niệm cảnh như họ.
Nhưng Ngụy Tác không nương tay, thong thả đi trên không, phát ra đạo đạo kinh thiên kiếm quang, giết hết tất cả.
Lúc tất cả vây bọn gã, gã đã cho một cơ hội sau cùng thì không ai do dự, hoàn toàn không hổ thẹn gì với Độc Cô Vũ Vân.
Thoáng sau, trừ đại ca Độc Cô Vũ Vân còn bốc lên lục sắc hỏa quang trên đâu, toàn thân co rút trong im lặng thì tất cả thi thể đều bị Ngụy Tác thu lại, tất cả lại yên tĩnh, chỉ còn mùi máu thoang thoảng.
Nhìn thảm trạng của đại ca Độc Cô Vũ Vân, Ngụy Tác chỉ cười lạnh.
Gã biết người ngoài phát hiện ngần ấy người Độc Cô thế gia chết trong tay gã sẽ nói gã máu lạnh như thượng cổ sát thần nhưng tu sĩ đó chẳng phải còn máu lạnh hơn gã sao?
"Đi thôi."
Ngụy Tác mặc kệ đại ca Độc Cô Vũ Vân trên không, gật đầu với Linh Lung Thiên và Diệp Cố Vi rồi theo kế hoạch, thẳng tiến Bàn Vương thành. Gã định từ Bàn Vương thành đến Vô Kỵ thiên cung rồi quay lại lấy số thủy hệ yêu đơn nhờ Tôn chưởng quỹ mua rồi về Vân Linh đại lục.
Bọn Ngụy Tác mới đi khỏi, đại ca Độc Cô Vũ Vân bị cố định tại không trung mới rơi xuống, hóa thành tro.
Không lâu sau, tu sĩ phát hiện nơi này có đấu pháo xô tới.
Rất nhanh, tin tức chấn động lan ra, mọi nhân vật trọng yếu của Độc Cô thế gia, cả Tiên Giáp tông tông chủ, Ô Phong chân nhân, thậm chí Lăng Hư tông thiên tài tu sĩ Lăng Tịch Chiếu đều mất mạng.
Tin này tạo thành chấn động, vô số người đồn đoán, Lăng Hư tông thậm chí phát động phần thường kinh nhân trăm vạn linh thạch để cho báo cừu thiên tài đệ tử.
"Những kẻ đó tự tìm đường chết..." Tôn chưởng quỹ biết tin chỉ cười khổ, Lăng Hư tông biết rõ danh hiệu người giết Lăng Tịch Chiếu thì e toàn tông run cầm cập, lấy đâu ra dám báo cừu.
"Vô Kỵ thiên cung không hổ mấy nghìn năm tích lũy, đứng trong Thiên Huyền đại lục thập đại siêu cấp tông môn..."
Lăng Hư tông bắt đầu treo thường trăm vạn linh thạch tìm kiếm người giết Lăng Tịch Chiếu thì bọn Ngụy Tác đã đến trước sơn môn Vô Kỵ thiên cung.

Chương 873: Thế lực ở Tịch Hàn đại lục

Lúc này bọn Ngụy Tác đang ở trước một cổ thành không người trong sa mạc hoang nguyên.
Cổ thành đã phong hóa, chỉ còn những mảng tưởng đổ nát không rõ cả phù văn, trông không khác gì một tảng đá vỡ khổng lồ.
Sau cổ thành mấy chục dặm là sa mạc mênh mông, khi bọn Ngụy Tác đến nơi thì phía trước có quang hoa lóe lên, lưỡng đạo độn quang đột nhiên xuất hiện, từ phía sau cổ thành lướt tới chỗ bọn Ngụy Tác.
Lưỡng đạo độn quang càng lúc càng gần, là hai tu sĩ trẻ tuổi, nam tu và nữ tu ăn vận giống nhau, cùng nguyệt bạch sắc pháp y, tóc cột lại bằng một thanh sắc ngọc hoàn. Nam tu thân hình đĩnh bạt, mặt mũi phương chính, thập phần anh đĩnh, còn nữ tu mặt trái xoan, da trắng, khá xinh đẹp.
Cả hai mộ đứng trên bạch sắc ngọc như ý, một đứng trên hồng lăng, phiêu dật xuất trần, có phong phạm đệ tử đại tông môn.
"Chư vị đạo hữu, có vẻ các vị biết sơn môn bản môn ở đây nên mới tới, không hiểu có việc gì?" Hai tu sĩ trẻ tuổi đến trước mặt bọn Ngụy Tác hơn trăm trượng, nam tu ung dung vòng tay, hỏi."Báo cho Vũ Hoàng chân nhân biết có người quen đến thăm. Cho ông ta biết là người của Lưu Chung từ xa tới là ông ta sẽ biết." Ngụy Tác nói với hai đệ tử Vô Kỵ thiên cung.
Vô Kỵ thiên cung khác với các đại tông môn khác, sơn môn rất kín đáo, nằm trong hoang mạc Thiên Huyền đại lục, có pháp trận che giấu nên tu sĩ thường không biết cụ thể sơn môn Vô Kỵ thiên cung ở đâu.
"Tiền bối là bằng hữu của thái thượng trưởng lão?" Hai đệ tử Vô Kỵ thiên cung tỏ vẻ ngưng trọng, đổi ngay xưng hô, tuy không nhìn ra tu vi chân chính của Ngụy Tác nhưng thấy gã khí độ phi phàm. Kết giao được với Vũ Hoàng chân nhân, tuyệt đối không phải phổ thông tu sĩ.
"Tiền bối đợi chút, bọn vãn bối sẽ vào thông báo." Thấy Ngụy Tác gậtđầu, hai đệ tử Vô Kỵ thiên cung nhanh chóng quay đi.
"Hoàng Phủ thế gia từng có thần huyền đại năng?"
"Đúng, thế gia đó có nhiều địa đồ bên ngoài Thiên khung, là từ Hoàng Phủ thế gia thời đại đó lưu truyền lại..."
"Nhiều tu đạo thế gia có thực lực không kém đại tông môn, đặc biệt thật."
"..."
Hai đệ tử Vô Kỵ thiên cung tạm thời lui đi, Ngụy Tác và bọn Diệp Cố Vi nhỏ tiếng bàn luận.
Giết tu sĩ Độc Cô thế gia đoạn Ngụy Tác và Diệp Cố Vi, Diệp Tiêu Chính cùng Độc Cô Vũ Vân từ Bàn Vương thành đến sơn môn Vô Kỵ thiên cung.
Bàn Vương thành xưa kia sản xuất ra Nguyệt tiên thảo và Ngân tinh thạch, Ngụy Tác đã có hai thứ này nên chuyến đi Bàn Vương thành mất đi ý nghĩa, chỉ là từ Tiên Giáp thành đến Vô Kỵ thiên cung thì qua Bàn Vương thành là lối gần nhất, bọn Ngụy Tác không dừng chân tại Bàn Vương thành mà qua trung chuyển truyền tống pháp trận ngay.
Còn Độc Cô Vũ Phàm và lão ẩu được Ngụy Tác nói là chừa cho đường sống thì gã cho uống Hắc hương đơn, cho cả hai vào một gian nhà, Hắc hương đơn đối với hai người đã bị phế tu vi thì phải ngủ mấy chục ngày mới tỉnh lại, sau đó dù hai người có nói gì thì bọn Ngụy Tác cũng đã rời Thiên Huyền đại lục. Đối với cách làm này, lục bào lão đầu rất không ưa, cho là xử luôn đỡ phiền hà. Bất quá Ngụy Tác nói là gã rất giữ chữ tín, cần tạo dựng hình tượng, khiến Linh Lung Thiên trợn tròng trắng mắng là gian thương.
Bọn Diệp Cố Vi hiểu rõ hoàn cảnh của Ngụy Tác, gã cũng hiểu những năm qua họ làm gì, hiểu hơn về Tịch Hàn đại lục chưa lần đặt chân tới.
Tịch Hàn đại lục rộng hơn Thiên Huyền đại lục và Vân Linh đại lục, nhưng đại đa số các vùng là lạnh giá, bị băng tuyết bao trùm, số lượng tu sĩ thành trì chỉ bằng nửa hai địa lục kia, quả thật đất rộng người thưa. Nhiều vùng tuyết phủ đều là hoang nguyên, mấy chục vạn dặm không có một thành trì.
Nhiều thành trì không có truyền tống pháp trận nối nhau, khiến có những thành trì tụ tập nhiều tu sĩ quy mô cực lớn, các tu đạo thế gia hiềm rừng giữa các thành trì qua lại bất tiện, nên đều thành lập ở nơi tiện lợi ngoài các thành trì hoặc chỗ nhiều sản vật, lâu dài hình thành nên nhiều tu đạo thế gia truyền thừa nhiều đời, thực lực còn hơn đại tông môn.
Bọn Diệp Cố Vi cho biết, Tịch Hàn đại lục có siêu cấp đại thế lực, là Tiểu Cực giới, Đại Hàn cung, Chân Lôi tông, Vũ Hóa thế gia và Trưởng Tôn thế gia.
Tương đương với trong năm siêu cấp đại tông môn có hai tu đạo thế gia chỉ thu nhận con cháu bản tộc.
Trừ hai tu đạo thế gia này, thế gia như Hoàng Phủ thế gia nuốt cổ đồ của Độc Cô Vũ Vân thì thực lực cực cao, có không ít Kim đơn tu sĩ. Nguồn: http://truyenfull.vn
Ngụy Tác hơi kinh ngạc vì Độ Tinh tông của thần huyền đại năng tên Thanh Lăng Ứng cùng Đăng Tiên tông tông chủ, Công Đức tông tông chủ vây giết gã, bị cổ đế thi giết chết đó lại chưa lọt vào ngũ đại siêu cấp tông môn của Tịch Hàn đại lục.
Độ Tinh tông ở Độ Tinh thành, nơi khá hẻo lánh của Tịch Hàn đại lục, không rõ, nghe nói có một thần huyền đại năng, bọn Diệp Cố Vi đều kinh ngạc. Vì không đi qua nhiều thành trì của Tịch Hàn đại lục nên có bao nhiêu thần huyền đại năng, bọn Diệp Cố Vi không biết, theo những gì họ biết, rất ít đại thế lực có Thần huyền cảnh tu sĩ, tổng số không khác gì các đại lục khác.
Bất quá đối với số lượng Thần huyền cảnh tu sĩ, Ngụy Tác có cách hiểu riêng.
Từ khi càng lúc càng tiếp cận thần huyền, gã càng hiểu một tu sĩ tu đến thần huyền phải hao phí bao nhiêu.
Ví như gã, dù không tu thành Tiên căn ngũ mật, chỉ nguyên một kim đơn thì từ Kim đơn ngũ trọng sơ kỳ đến thần huyền cũng cần mười mấy vạn thủy hệ yêu đơn, trong đó có không ít cao giai thủy hệ yêu đơn.
Một đại lục cũng như một linh điền khổng lồ, số lượng các loại linh dược và yêu đơn sản xuất ra khẳng định có mức độ, tạo thành dược bao nhiêu tu sĩ đỉnh nhọn cũng gần như nhau. Dù trong một thời kỳ, xuất hiện nhiều tu sĩ thiên tư cực cao, kinh tài tuyệt diễm, nhưng nguồn lực không đủ thì sau cùng chỉ có vài người vươn lên được.
Đương nhiên có tu sĩ gặp tế ngộ kinh nhân, một bước lên trời nhưng tu sĩ kiểu như gã cực hiếm hoi.
Thời thượng cổ, nhiều linh dược chưa tuyệt tích, vật để tụ thiên địa linh khí nhiều hơn hiện nay nên số đại năng Thần huyền cảnh trở lên cũng nhiều hơn, với nguồn lực của tu đạo giới hiện tại không đủ để tạo ra ngần ấy đại năng.
Tịch Hàn đại lục tuy số lượng tu sĩ không như Thiên Huyền đại lục và Vân Linh đại lục nhưng theo bọn Diệp Cố Vi nói thì sản vật không ít, lại rộng gấp đôi Thiên Huyền đại lục và Vân Linh đại lục, tương đương với có thêm nguồn lực, Ngụy Tác cho rằng chưa biết chừng số lượng thần huyền đại năng của Tịch Hàn đại lục còn hơn Vân Linh đại lục mấy người.
Bất quá đó chỉ suy đoán của Ngụy Tác, cụ thể thế nào phải đến Tịch Hàn đại lục nghe ngóng đã.
Đối với Ngụy Tác, nhất định sẽ tới Tịch Hàn đại lục, Luân hồi tháp của Thần huyền ngũ trọng đại năng tương đương với một truyền thừa hoàn chỉnh. Bất quá theo kế hoạch, ít nhất sau khi đột phá thần huyền gã mới đi.
Nói thêm một lúc thì một đạo khí tức uy thế bất phàm đột nhiên xuất hiện, thanh hồng sắc độn quang lao về phía bọn Ngụy Tác.
"Vũ Hoàng chân nhân, vẫn khỏe chứ?" Ngụy Tác mỉm cười.
Tu sĩ cưỡi thanh hồng sắc độn quang mặc đạo bào xanh, có hoa văn màu đỏ như quỹ tích sao băng, mặt hằn nếp nhăn như dao khắc, là Vô Kỵ thiên cung thái thượng trưởng lão Vũ Hoàng chân nhân.
"Ngụy đạo hữu đến rồi?" Vũ Hoàng chân nhân không dám tin, truyền âm cho bọn Ngụy Tác, có vẻ không ngờ gã đột nhiên xuất hiện tại sơn môn Vô Kỵ thiên cung.
"Mỗ có giao thủ với Hứa thần quân, y bị mỗ đả thương, trong thời gian ngăn không thể khôi phục nguyên khí. Nhưng mỗ bị Chân võ tinh môn gì đó đưa về Thiên Huyền đại lục." Ngụy Tác cảm giác được Vũ Hoàng chân nhân không có địch ý, mỉm cười, "Nên mỗ đến Vô Kỵ thiên cung đẻ xem khối đá kỳ dị đó, xem có nhận ra huyền diệu gì không. Không biết hiện tại tình hình Vô Kỵ thiên cung thế nào, có tiện cho tại hạ vào xem không?"
"Hứa thần quân bị đạo hữu đả thương?"
Vũ Hoàng chân nhân kinh hãi nhưng không nói gì, tỏ vẻ ngưng trọng, "Đi thôi, lão phu đưa các vị đến xem. Vô Kỵ thiên cung hiện tại phần lớn bị lão phu thuyết phục, không đối nghịch với đạo hữu, vào cũng không sao... Nhưng lão phu biết Thiên Kiếm tông đang chuẩn bị một thứ để đối phó đạo hữu."
"Thiên Kiếm tông chuẩn bị thứ đối phó mỗ?" Cùng Vũ Hoàng chân nhân đi về phía sơn môn Vô Kỵ thiên cung, Ngụy Tác hơi ngẩn ra.

Chương 874: Xem đá ở hậu sơn

Trong sơn môn Vô Kỵ thiên cung, cũng như Hóa Thiên giáo, là ngọn núi thập phần kinh nhân.
Khác nhau ở chỗ cả ngọn núi không có quang hoa bao trùm, toàn là kỳ hoa dị thụ, linh trì thác đổ, nhiều nai trắng, hạc vàng thong dong, những điện vũ cổ kính thoạt ẩn thoạt hiện, tạo cảm giác được linh khí hun đúc.
Tuy nhiên không có quang hoa kinh nhân hiển lộ, nhưng Ngụy Tác rải thần thức thì cảm nhận được không ít khí tức hùng hậu còn lại.
Vô Kỵ thiên cung hiển nhiên có cấm chế do vô số đại tu sĩ tiền bối để lại, cũng như một món cổ bảo, khí tức nội liễm.
Con đường ngọc trắng tinh vươn mình trên núi, có không ít đệ tử Vô Kỵ thiên cung, chừng hơn trăm đạo đồng ôm quyển trúc lắc lư ngồi đọc ở ven đường.
Trong sơn môn Vô Kỵ thiên cung cấm tùy ý phi độn, thi pháp, nhưng địa vị của Vũ Hoàng chân nhân tại Vô Kỵ thiên cung thập phần siêu nhiên, dẫn bọn Ngụy Tác lướt thẳng đi."Thiên Kiếm tông chuẩn bị dùng thứ gì đối phó mỗ?" Ngụy Tác vừa qua sát siêu cấp đại tông môn này vừa bình tĩnh hỏi.
Trong số đệ tử Thiên Kiếm tông hại chết cha mẹ gã còn một người tên Đỗ Vĩ, một tên Tào Dực, lúc ở Ma văn hung mạch bức hỏi Lưu Tương Thành thì biết Đỗ Vĩ chỉ là phổ thông đệ tử, nhưng Tào Dực đã tu vi Kim đơn lưỡng trọng, là chân truyền đệ tử của Thiên Kiếm tông tông chủ, địa vị tại Thiên Kiếm tông cực cao.
Mối thù của gã và Thiên Kiếm tông không thể hóa giải, nhưng gã không vội đối phó Thiên Kiếm tông mà Thiên Kiếm tông lại vội đối phó gã, khiến gã thầm bật cười lạnh. Hoàng Phủ Tuyệt Luân là thần huyền đại năng duy nhất của Thiên Kiếm tông, cả hiện nhiệm tông chủ cũng chỉ tu vi Kim đơn ngũ trọng, Thiên Kiếm tông đối phó gã khẳng định dựa vào pháp khí hoặc pháp bảo kinh nhân nào đó.
Siêu cấp đại tông môn Thiên Kiếm tông tất tích lũy bất phàm, Ngụy Tác tuy cười lạnh nhưng thầm cẩn thận.
"Cụ thể là gì thì lão phu không biết nhưng qua tin tức Thiên Kiếm tông để lộ thì quyết giết đạo hữu, mấy hôm trước Thiên Kiếm tông còn phái người đến gặp lão phu hỏi xem lần trước lão phu cùng Hoàng Phủ Tuyệt Luân làm cách nào tìm ra đạo hữu, muốn lần này lão phu cùng đi tìm. Hai trưởng lão Thiên Kiếm tông đến tìm lão phu rất huênh hoang, gần như điên cuồng, tựa hồ đã lâm vào đường cùng. Lão phu dò hỏi được thì họ hình như có thứ đủ giết được đạo hữu, đã sắp chuẩn bị xong." Vũ Hoàng chân nhân bảo Ngụy Tác, "Lão phu chối là tìm được do Thiên hải thần lan kính nhưng giờ Thiên hải thần lan kính mất theo Hoàng Phủ Tuyệt Luân nên lão phu bó tay, họ có vẻ thập phần bất mãn."
"Chúng đi lâu chưa?" Ngụy Tác mục quang lóe lên. Thiên Kiếm tông biết các lão bất tử đến Vân Linh đại lục vây giết Ngụy Tác, dùng cả "Huyền đài đạo quả""Bát cẩm diệt thần tinh" mà cũng vô dụng, lại bị gã giết không ít nên phát cuồng, nhưng như thế mà quyết giết gã thì thứ họ chuẩn bị tất còn kinh nhân hơn "Bát cẩm diệt thần tinh". Thứ như thế quả có thể uy hiếp trí mệnh với Ngụy Tác.
"Đã đi hơn một canh giờ, chắc khó tìm thấy." Vũ Hoàng chân nhân biết Ngụy Tác định bắt hai trưởng lão Thiên Kiếm tông nên lắc đầu nói.
"Có khả năng là kiếm trận." Vũ Hoàng chân nhân biết rõ Linh Lung Thiên nên không giấu, "Có những kiếm trận uy lực thập phần kinh nhân, Thiên Kiếm tông sở trường tu luyện phi kiếm, chưa biết chừng có kiếm trận lợi hại truyền thừa."
"Tiểu tử, rất có thể. Xem ra phải ngầm tra xét kỹ đã, cẩn thận không thì bị trúng kế." Lục bào lão đầu hiểu rõ có những kiếm trận thậm chí có thể dồn uy lực của mấy trăm, thậm chí hơn nghìn kiếm tu làm một, công thủ vẹn toàn, uy năng cực kỳ đáng sợ.
"Xem ra phải đến Thiên Kiếm tông mới được." Ngụy Tác gật đầu, không hiểu Thiên Kiếm tông giở trò gì, quay về Vân Linh đại lục cũng không yên lòng.
"Hiện tại Vô Kỵ thiên cung có ai bất mãn với các hạ mà các hạ không chế trụ nổi không?" Ngụy Tác lại hỏi Vũ Hoàng chân nhân. Hiện tại lão là minh hữu, Vô Kỵ thiên cung có ai không phục lão, quyết tâm đối địch với gã thì gã không nại trừ khử.
"Không, lão phu đã nói rõ với trưởng lão hội thượng là đạo hữu không khó dễ Vô Kỵ thiên cung, đại đa số trưởng lão cho rằng đạo hữu có chữ tín, lại thêm đạo hữu và Vô Kỵ thiên cung không có cừu oán quá sâu nên họ đống ý. Nếu họ biết Hứa thần quân cũng không địch nổi đạo hữu thì tất càng lấy làm mừng." Vũ Hoàng chân nhân nhìn Ngụy Tác: "Nếu không vì Vô Kỵ thiên cung không đủ thực lực đấu với Chân Võ và Huyền Phong môn thì bọn lão phu thậm chí có thể quang minh chính đại kết giao với đạo hữu."
"Đúng là gặp quỷ, lại có người nói gian thương này có chữ tín." Linh Lung Thiên bất mãn hầm hừ.
Sau ngọn núi của Vô Kỵ thiên cung là nhiều vách đá dựng đứng và vô số hạp cốc.
Trong các hạp cốc cũng có cung điện lâu các, không ít đệ tử đang tuần tra những chỗ trọng yếu của tông môn.
Vũ Hoàng chân nhân dẫn bọn Ngụy Tác đáp xuống một sơn cốc.
Sơn cốc có khá nhiều rừng đá, từng tảng đá kỳ hình quái trạng, hoặc như thanh ngưu, hoặc như thương ưng, không có cây cối mà chỉ toàn cỏ dại.
Trước rừng đá có một dãy nhà gỗ, không ít mặc tạp dịch đệ tử bố y đang làm việc, thấy Vũ Hoàng chân nhân dẫn bọn Ngụy Tác đáp xuống thì đều hành lễ.
"Sơn cốc này là chỗ ở của các tạp dịch đệ tử trồng 'Mộc nhung' cho tông môn, thứ này khiến thể phách đê giai tu sĩ được bồi bổ, bình thường thì nội môn đệ tử cũng hiếm khi đến đây." Vũ Hoàng chân nhân giới thiệu rồi dẫn Ngụy Tác đi vào.
Ngụy Tác trải thần thức bao trùm hu rừng đá kỳ hình quái thạch.
Thạch lâm thập phần tĩnh mật, không có khí tức, tựa hồ chỉ là đá thường.
Trong sâu rừng đá, Vũ Hoàng chân nhân dừng lại trước một tảng đá cao cỡ thân người, xung quanh mọc đầy cúc vàng và cỏ dại, không có dấu chân người.
"Là tảng đá này?"
Ngụy Tác hiếu kỳ quan sát, nhanh chóng nhận ra tảng đá phổ phổ thông thông, không có khí tức đặc biệt nhưng ở một mé lại mẻ một miếng cỡ bàn tay. Nguồn: http://truyenfull.vn
Sau lớp vỏ là vân đá vàng nhạt, trông như thân ảnh đứng bắt pháp ấn.
"Chuyện đó...?"
Bọn Linh Lung Thiên cơ hồ đồng thời phát hiện, xúm lại xem.
Đường vân màu vàng tạo cảm giác như bích họa do ai đó vẽ lên nhưng mỗi nét có thêm vô số nét càng nhỏ hơn, cơ hồ là thần văn do tự nhiên sinh thành.
"Lão phu đã thử, lớp ngoài có thể bóc ra nhưng lớp đá bên trong không thể cắt được." Vũ Hoàng chân nhân bảo bọn Ngụy Tác, "Thuật pháp uy năng giáng lên vật này đều bị bắn lại, thần thức dồn vào thì thấy hình ảnh nhưng thần quang chói lòa, không nhìn rõ, lại không hút được, cả nạp bảo nang cũng không thể chứa."
Ngụy Tác đi mấy vòng quanh tảng đá, thử cắt mấy mảnh đá xuống, thử cả dùng uy năng thuật pháp xung kích. Lớp ngoài không khác gì đá thường nhưng lớp trong thập phần kinh nhân, Ngụy Tác dùng uy năng thuật pháp giáng lên nhưng bị phản lại như Vũ Hoàng chân nhân nói, cả hôi sắc linh quang của Linh Lung Thiên cũng vô dụng, tựa hồ đây là một khối đá bình thường.
Ngụy Tác dùng thần thức cảm tri, Linh Lung Thiên mắt lóe kim quang, tựa hồ muốn nhìn thấu tảng đá.
"Cái quỷ gì nhỉ!"
Linh Lung Thiên kêu lên. Nó thấy trong tảng đá có hình ảnh lơ lửng nhưng tích tắc nhìn thấy thì hình ảnh đột nhiên ánh lên thần quang vô tận khiến mắt nó như bị kim châm, không thể nhìn rõ.
"Là hình ảnh? Chắc do tiền bối đại năng để lại." Ngụy Tác đưa thần thức vào là cảm tri được nhưng bị vô tận thần quang ngăn trở, gã dùng thuật pháp rải thần thức của chân tiên thần văn nhưng cũng không thể đột phá thần quang. Gã khẳng định vật này không phải thiên địa tự nhiên hóa thành mà là vật do tiền bối đại năng để lại.
Ngụy Tác và Linh Lung Thiên tìm mọi cách, thậm chí bóc lớp ngoài ra nhưng trừ mười mấy đường vân vàng nhạt thì tảng đá không có gì khác thường.
Ngụy Tác thậm chí tìm trong sơn cốc,kể cả tứ bề, cảm tri xem có khí tức của đại năng để lại như trong Thất bảo mật địa hay không. Gã còn liên tục nhắm mắt tĩnh tọa, khán xem có thể lĩnh ngộ huyền cơ như lúc ở Tiểu Lăng cốc không nhưng một ngày đêm liền công cốc.
"Lẽ nào tu vi thần thức không đủ? Xem ra đợi khi tu vi cao hơn mới thử..."
Thêm hơn nửa ngày nữa, Ngụy Tác cầm Bất hủ đế mộc ra lắc đầu thở dài, tảng đá này tạo cho gã cảm giác cũng như Bất hủ đế mộc, tựa hồ do kinh thiên đại năng dùng thần vực đặc biệt cải biến thành một thứ rất huyền diệu. Cảnh giới đó cách gã quá xa, nên không thể lý giải. Gã thể cứ hao tổn kiểu này, đành tạm thời bỏ cuộc.
"Chuyện đó...?" Nhưng Ngụy Tác và Linh Lung Thiên vốn định bỏ cuộc chợt ngẩn người, Ngụy Tác lấy ra Bất hủ đế mộc, lắc đầu thở dài thì lớp vân màu vàng của tảng đá đột nhiên phát ra quang hoa, rồi co lại ngay!

Chương 875: Đại thành khi thiên kinh

Nhìn rõ đường văn vàng nhạt phát quang hoa rồi thu lại, như thẻ sắp tan hẳn vào tảng đá, thần thức Ngụy Tác liên tiến vào.
"Chuyện đó..."
Gã cực kỳ chấn kinh vì hình ảnh trong tảng đá vốn phát ra thần quang chói lòa như thể kính sợ khí tức Bất hủ đế mộc mà ẩn đi.
Hình ảnh bên trong rực rỡ sắc màu, gã cảm nhận rõ như thế!
"Đây là sao?"
Biến hóa của tảng đá và vẻ chấn kinh của Ngụy Tác khiến ai cũng biết có việc không tầm thường xảy ra, Linh Lung Thiên hơi ngẩn ra, mắt lóe kim quang nhìn rõ."Đại thành khi thiên kinh!"
Chỉ thoáng liếc, Linh Lung Thiên kêu thành tiếng.
Có vẻ Linh Lung Thiên cũng biết lai lịch những hình ảnh này nhưng Ngụy Tác không vội bàn chuyện với nó mà lấy kí sự thanh phù ra ghi lại.
Tảng đá cực kỳ huyền diệu, thần thức gã tiếp xúc vói hình ảnh thì mọi hình ảnh như tìm được truyền thừa nên mờ đi rồi tan biến vào tảng đá.
Không đầy nửa tuần hương, Ngụy Tác đã ghi lại toàn bộ, thở hắt ra. Lúc đó hình ảnh đã mờ đến độ không nhìn rõ, chắc chỉ nửa tuần hương nữa là tan hết.
"Là một thiên cổ kinh?!" Ngụy Tác còn đang chấn kinh, liên tục xem qua tưng hình ảnh, không ngờ đây lại là pháp quyết bảo mệnh.
Cổ kinh là độn pháp có thể cắt mấy trăm sợi tóc hóa thành các hóa thân, nhắm bốn phương tám hướng bỏ chạy.
Thuật pháp này cũng như "Thiên kiếm độn", "Vạn ảnh độn", khác ở chỗ hóa thân của "Đại thành khi thiên kinh" có khí tức y hệt nhục thân thật sự, giữ được trong mấy tuần trà. Theo cổ kinh chú giải, thuật pháp này giấu được cả ông trời nên mới có hai chữ "Khi thiên", thuật pháp này thậm chí có thể đêm ra chống lại thiên kiếp, tách thành phân thân chia sẻ bớt uy năng của thiên kiếp.
Vốn tại long trủng, bạch sắc viễn cổ thiên long sau rốt cho gã thấy cảnh tượng một Thần huyền ngũ trọng đích đại năng bị trời ganh ghét, sau cùng bị thiên kiếp tiêu diệt. Sau đó nhục thân và kim đơn của gã to thêm, lại tu thành song kim đơn, nếu đột phá đến song thần huyền, nguyên khí dấy lên thiên địa nguyên khí biến động còn hơn cả Thần huyền ngũ trọng đại năng trong ý thức của bạch sắc viễn cổ thiên long, gã đoán rằng bản thân chỉ cần Thần huyền tứ trọng là sẽ dẫn động thiên kiếp sớm.
Sau này bàn luận với Linh Lung Thiên, Ngụy Tác biết từ thời đại của nó, nhiều đại năng thần thông nghịch thiên, Thần huyền ngũ trọng, Chân tiên nhất trọng sẽ dẫn động thiên kiếp, thậm chí có những nhân vật kinh thiên, tại Thần huyền tam trọng, tứ trọng đã dẫn động thiên kiếp.
Theo kế hoạch của gã, sau khi thành công đột phá thần huyền sẽ không ngừng chuẩn bị các loại để độ kiếp, dù qua lời Linh Lung Thiên hayều bạch sắc viễn cổ thiên long thì gã đều cảm tri rõ thiên kiếp đáng sợ cỡ nào.
Qua các điển tịch, Ngụy Tác biết xưa nay có không biết bao nhiêu cao thủ vô địch tu đạo giới nhưng vì thiên địa bất dung mà chết trong thiên kiếp.
Hiện tại Ngụy Tác phòng thủ thì có Vô thủy kiếm kinh, công kích có Liệt khuyết tàn nguyệt và Đại đề tu di, cộng với Đại thừa pháp âm thì công thủ toàn diện, có thêm "Đại thành khi thiên kinh" đối với Ngụy Tác còn hữu dụng hơn một đạo công kích cường pháp.
"Thần huyền nhất trọng mới có thể sử dụng..." Ngụy Tác đọc được chú giải trong kinh văn, nhưng không hề thất vọng, hiện tại đã có Động Hư bộ pháp để bỏ chạy, gã lại hiểu rõ với chân nguyên của song kim đơn thì không cần đạt Thần huyền nhất trọng, chỉ cần Kim đơn ngũ trọng hậu kỳ điên phong, là có thể sử dụng đạo thuật pháp này. Với tu vi hiện tại của gã thì không còn xa nữa.
"Ngươi biết thiên cổ kinh này?" Ngụy Tác hỏi Linh Lung Thiên.
"Đây là thần thông của Đại Thành đại đế."
"Đại Thành đại đế?" Ngụy Tác và lục bào lão đầu hít hơi lạnh.
"Không cần quá kinh hỉ, Đại Thành đại đế cách thời đại của ta không xa, là đỉnh cấp nhân vật trong các đế tôn, không được như Bất Hủ đại đế." Linh Lung Thiên liếc Ngụy Tác, "Tuy ta không biết sao y lại để lại một tảng đá ở đây nhưng Đại thành khi thiên kinh chỉ là một môn bình thường trong thần thông của y chứ không phải truyền thừa tối lợi hại."
"Cương nha muội lớn lối quá!" Ngụy Tác trợn tròng trắng, suýt cho nó một cước.
Linh Lung Thiên đã giải thích kỹ, thời viễn cổ, tu sĩ được xưng là đại đế đều một mình có thể độc chiến hai đế thiên cấp tu sĩ, tức là một mình thắng được hai cao thủ trên cấp chân tiên tu vi. Nhưng đến thời đại của nó, tức là bảy, tám vạn năm trước, đại đế chỉ là đỉnh cấp nhân vật trong các đế tôn, nhưng có điều đế tôn đó chính là chân tiên đại năng! Một cường giả đấu được với hai chân tiên lẽ nào còn không đáng sợ!
Đối với tu đạo giới hiện tại, đừng nói một đánh hai, dù chỉ một chân tiên cũng đã không thể kinh nhân hơn được nữa rồi.
Cổ đế thi chỉ còn một nửa chân tiên tu vi mà đánh cho ba thần huyền đại năng tan tác, Linh Lung Thiên khi đó cũng nhợt nhạt mặt mày.
Thấy gã trợn tròng trắng, Linh Lung Thiên hầm hừ ra vẻ ngươi không có kiến thức, ta thấy không ít cao thủ cỡ Đại Thành đại đế rồi, "Ngươi biết cái gì, Đại Thành đại đế cũng đi đúng theo con đường của Bất Hủ đại đế, lợi hại nhất của y là Đại thành trảm đạo kinh, có thể cắt một phần nhục thân hóa thành một món thần binh lợi hại trong mấy ngày, uy năng cực kỳ đáng sợ. Y còn Đại thành hóa hủ kinh để giả chết, biến mình thành một khúc gỗ mục thật sự, tu sĩ cùng cấp không có thần thông đặc biệt tất không thể cảm tri ra. Khi ấy rất có thể bị y đánh lén. Đại thành trảm đạo kinh và Đại thành hóa hủ kinh mới là truyền thừa cao nhất của y."
"Lợi hại thế hả?" Ngụy Tác trợn tròng trắng. Hai môn cường pháp này khiến gã không hiểu nổi.
"Đại Thành đại đế thật ra là ai?" Lục bào lão đầu ngẩn ra, từ cấp thần huyền trở lên, trước Linh Lung Thiên thì lão hoàn toàn là học trò. Nguồn truyện: Truyện FULL
"Là một tán tu của Thiên Huyền đại lục, bất quá thích vân du tứ phương, hành tung phiêu hốt. Là nhân vật đỉnh nhọn tu đạo giới." Linh Lung Thiên đáp.
"Cũng là Thiên Huyền đại lục..." Ngụy Tác và lục bào lão đầu nhất thời buồn bã, chỉ Thiên Huyền đại lục trong mười mấy vạn năm đã xuất hiện ngần ấy đại năng thần thông kinh nhân, vậy cả tu đạo giới, ngoài bảy Thiên khung nữa sẽ có tổng cộng bao nhiêu cao thủ kinh nhân? Tu vi càng cao, tiếp xúc càng nhiều càng thấy mình ếch ngồi đáy giếng.
"Tuy là đế cấp nhân vật, cùng tu Bất hủ đại đạo, Đại Thành đại đế thật sự là vãn bối của Bất Hủ đại đế, thành tựu kém xa, cảm tri được khí tức của Bất Hủ đại đế nên thần quang trong tảng đá mới vì kính sợ mà tan đi cho ta lấy được thiên cổ kinh." Ngụy Tác thoáng nhớ lại thì hiêu ngay vì sao vô tình lấy ra Bất hủ đế mộc thì tảng đá lại biến hóa.
Lớp vân màu vàng kỳ dị trên tảng đá đã tan, tảng đá trở lại màu xanh như cũ, trông không khác gì đá thường, thần thức dồn vào cũng trống trơn.
"Chát!"
Ngụy Tác thử phát động thuật pháp xung kích tảng đá, ai cũng thấy tảng đá không còn phản ngược uy năng, nhưng thuật pháp xung kích lên nhưng tảng đá vẫn trơ trơ, như một món pháp bảo, rõ ràng được "Đại Thành đại đế" thay đổi chất liệu.
"Lấy được không?"
Tiếp đó Vũ Hoàng chân nhân kinh ngạc vì Ngụy Tác dùng chân nguyên bao lấy tảng dá cao như thân người, cho vào nạp bảo thủ trạc.
"Tảng đá này có thể sử dụng như pháp thuẫn, lực phòng ngự bán tiên giai. Vốn do các hạ phát hiện thì các hạ lấy đi, coi như pháp thuẫn. Đạo thuật pháp này cũng nhờ các hạ nên mới lấy được nhưng thần huyền mới có thể thi triển, nếu các hạ đột phá thần huyền, mỗ sẽ truyền cho." Phát một đạo Đại thừa pháp âm thăm dò, trấn áp tảng đá xong thì Ngụy Tác đưa cho Vũ Hoàng chân nhân.
Tảng đá này khiến gã tắt tiếng, Đại Thành đại đế quả nhiên đi theo lộ số của Bất Hủ đại đế, gã thử dồn chân nguyên vào thì có thể khống chế tảng đá như với pháp thuẫn, nhưng biến một tảng đá thường thành bán tiên giai pháp thuẫn thật sự khiến gã cho rằng các đế cấp nhân vật quá biến thái, gã còn cách rất, rất xa.
"Đa tạ Ngụy đạo hữu." Vũ Hoàng chân nhân không nói gì, thu tảng đá lại, lòng đầy cảm khái, hai bên vốn đối địch nhưng giờ lại như chí giao, hơn hẳn bằng hữu bề ngoài, chủ yếu vì Ngụy Tác làm gì cũng đích xác thập phần lỗi lạc, ân oán phân minh.
"Những vật này rất có ích với các hạ." Ngụy Tác lấy một nạp bảo nang đưa cho Vũ Hoàng chân nhân.
"Thiên long huyết hóa thạch...!" Vũ Hoàng chân nhân ngẩn người, không ngờ Ngụy Tác cho lão bảo vật để tăng gia thọ nguyên thế này.
"Hi vọng đạo hữu sẽ gặp tế ngộ bất phàm, chúng ta chia tay, có duyên sẽ gặp lại." Ngụy Tác cáo từ, Thiên long huyết hóa thạch này vốn gã dành cho Lý Tả Ý nhưng hiện y không còn cần tới, Vũ Hoàng chân nhân hiện cũng như bằng hữu nên gã đem tặng, gã sẽ tới Thiên Kiếm tông, không muốn Vô Kỵ thiên cung nhúng vào.
"Thiên Kiếm tông, mỗ xem các ngươi có thủ đoạn gì." Chi tay Vũ Hoàng chân nhân ở sơn môn Vô Kỵ thiên cung, Ngụy Tác thầm cười lạnh.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau