THÔNG THIÊN CHI LỘ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thông thiên chi lộ - Chương 866 - Chương 870

Chương 866: Dọa hết

Cửu nhãn thiên châu, tại phách mại hội tụ tập nhiều tu sĩ này thì đối với không ít người là vật quý, nếu đổi lại ở tiểu hình giao dịch hội, không ai hỏi cũng nên.
Ở phách mại hội cỡ này, mấy nghìn linh thạch đã là cao rồi, pháp khí do thượng cổ Bách Độc tông để lại vốn cực hiếm, cả phách mại hội trường chắc chỉ có Độc Cô Vũ Vân cần nó để cứu chữa.
Mấy nghìn linh thạch, đối với tu sĩ thông thường đều là món lớn, mua được một món pháp bảo thích hợp, cơ hồ mọi tu sĩ đều không dùng để mua một thứ không trực tiếp đề thăng tu vi hoặc đề thăng uy năng đối địch.
Hai vạn hạ phẩm linh thạch là cái giá trên trời, từ hai nghìn hạ phẩm linh thạch tăng thành hai vạn, kiểu trả giá này đối với mọi tu sĩ tại trường quả thật chưa từng thấy!
"Lão ngũ, tra xét xem người trong phòng đó lai lịch thế nào."
Nam tu hơn năm mươi tuổi hạ đứng dậy, y mặc kim sắc trường sam, mặt hơi bẹt nhưng mắt hõm vào, trông cực kỳ âm u, nói với một tu sĩ mặc áo da xanh, có phần nhiều tuổi hơn đứng cạnh.
"Được." Tu sĩ mặc thanh hắc sắc bì giáp gật đầu, rời gian tĩnh thất có người Độc Cô thế gia.
"Theo lý dù Độc Cô Vũ Vân sai người đến mau vật này cũng không thể gây ra động tĩnh này." Thanh niên mặc hắc sắc pháp y, có biên bức phù văn nhíu mày, tỏ ra không hiểu.Thanh niên này khá giống Độc Cô Vũ Phàm nhưng uy thế hơn hẳn, có khí thế của kẻ ăn trên ngồi trốc.
"Cứ trả giá xem có lần ra lai lịch người này không." Trong quý tân bao phòng, một lão nhân mặc áo vàng, dáng lùn thấp, chừng hơn sáu mươi tuổi nói. Nhưng cùng lúc, phách mại hội trường bị Ngụy Tác trả giá khiến cho lặng ngắt lại vang lên một nữ tu rụt rè, "Hai vạn một nghìn hạ phẩm linh thạch."
Ngụy Tác và Linh Lung Thiên ở trong quý tân bao sương, Ngụy Tác hơi mỉm cười, không ra giá.
Người trả giá là Diệp Cố Vi, gã biếtTôn chưởng quỹ chưa kịp đưa truyền tấn ngọc phù cho Diệp Cố Vi và Diệp Tiêu Chính, nên cả hai sợ Cửu nhãn thiên châu bị mua mất, thành ra còn trả giá tiếp.
"Hai vạn hai nghìn hạ phẩm linh thạch!" Cùng lúc, một giọng vang lên.
"Độc Cô thế gia trả giá rồi." Ngụy Tác và Linh Lung Thiên nhìn nhau, tiếng trả giá cất lên từ gian của bốn người Độc Cô thế gia.
"Có nên dọa khiếp không." Ngụy Tác nổi hứng đùa, Nam Cung Vũ Tinh mà có mặt tất phê bình gã không coi linh thạch là linh thạch.
"Mười vạn hạ phẩm linh thạch!" Ngụy Tác cười ha hả đoạn trả giá.
"Hả!"
Ngụy Tác trả giá khiến cả hội trường xôn xao, không chỉ ba tu sĩ trong phòng của Độc Cô thế gia rúng động mà ngay cả lão nhân râu dài chủ trì phách mại đại hội cũng dụi tai tưởng mình nghe nhầm.
"Quý khách, xin hỏi là mười vạn hạ phẩm linh thạch?" Lão nhân râu dài lên tiếng.
"A, xin lỗi, ta bảo là hai mươi vạn hạ phẩm linh thạch." Ngụy Tác cười ha hả.
"Hả!"
Hội trường chưa lặng xuống lại sôi lên.
Mười vạn linh thạch đủ dọa chết người, hiện tại đổi thành hai mươi vạn!
"Y thật ra là ai?" Trong phòng của Độc Cô thế gia, ba tu sĩ há hốc miệng không nói lên lời.
Lão nhân râu dài run người, suýt nữa ngã khỏi đài, quả thật không nghe lầm, chỉ cho rằng Ngụy Tác bị điên.
Linh Lung Thiên bĩu môi.
Ngụy Tác lúc đó không coi linh thạch là linh thạch nhưng nó hiểu rõ Cửu nhãn thiên châu là Độc Cô thế gia cố ý ủy thác phường thị phách mại, Ngụy Tác bỏ hai mươi vạn hạ phẩm linh thạch nhưng trừ chút thủ tục phí dụng thì phần lớn linh thạch vào túi Độc Cô thế gia. Gã làm thế, Độc Cô thế gia ngốc đến mấy cũng thấy gã có vấn đề, Ngụy Tác đối phó Độc Cô thế gia, linh thạch sẽ lại quay về tay gã.
Gian thương đúng là gian chết đi được.
"Tra ra rồi, đối phương gồm bốn người, trong đó có một Kim đơn đại tu sĩ." Cùng lúc, tu sĩ mặc thanh hắc sắc bì giáp, được "thất thúc" gọi là lão ngũ quay về báo.
"Kim đơn đại tu sĩ?" Đại ca của Độc Cô Vũ Vân mặc hắc sắc pháp y biến sắc, "Làm sao đây?"
"Lẽ nào Độc Cô Vũ Vân mời được Kim đơn đại tu sĩ?" "Thất thúc" hít sâu một hơi, sầm mặt nói, "Dù thế nào cũng phải phòng. Lão ngũ, đi mời Độn Giáp chân nhân."
"Chỉ Độn Giáp chân nhân không ổn, theo ta biết cả Ô Phong chân nhân cũng ở trong phách mại hội trường." Hoàng bào lão giả hơi trầm ngâm.
"Ô Phong chân nhân cũng đến phách mại hội trường, y chỉ nhận linh thạch không nhận người, vậy thì chúng ta để y xuất thủ." "Thất thúc" gật đầu.
"Tiền bối, Cửu nhãn thiên châu và lưỡng vị bằng hữu đều đến rồi."
Giọng Tôn chưởng quỹ vang lên ngoài cửa. Tôn chưởng quỹ thấy Ngụy Tác lấy ra ngần ấy linh thạch, biết gã không phải phổ thông Kim đơn tu sĩ, nên lần này tuy gã trả giá quá đà thì lão cũng không nói gì.
"Mời họ vào." Ngụy Tác hít sâu một hơi, quay ra cửa. Ngần ấy năm bặt tin, gặp lại người quen, gã cũng thập phần kích động.
"Cách", cửa được đẩy ra.
Tôn chưởng quỹ và một nữ tu, một nam tu xuất hiện trong thị tuyến Ngụy Tác.
Nữ tu thập phần thanh tú, có phần e thẹn, nam tu mày rậm cao lớn, thập phần cương chính trung hậu.
Là Diệp Cố Vi và Diệp Tiêu Chính.
So với mấy năm trước, Diệp Cố Vi chỉ cao hơn một chút, gương mặt càng thêm trái xoan, Diệp Tiêu Chính không khác gì, chỉ là hai người có phần tiều tụy hơn.
"Ngươi..."
Ngụy Tác che đi dung mạo nên hai người thấy bọn gã thì tỏ vẻ kinh nghi bất định.
"Đừng kinh ngạc, mỗ là Ngụy Tác." Ngụy Tác tâm tình kích động, truyền âm cho Diệp Cố Vi và Diệp Tiêu Chính.
"A! Ngụy..." Diệp Cố Vi và Diệp Tiêu Chính kinh hô. Diệp Cố Vi bịt miệng còn Diệp Tiêu Chính trợn tròn mắt, cực kỳ kích động, không nén được định bước lên ôm Ngụy Tác nhưng tựa hồ thấy không ổn nên sững lại.
"Ngụy?" Tôn chưởng quỹ nghe Diệp Tiêu Chính gọi thì nghĩ đến một người, run lên nhợt nhạt mặt mày.
"Tôn chưởng quỹ, vào đi." Ngụy Tác bảo, đợi Tôn chưởng quỹtoát mồ hôi lạnh cũng Diệp Tiêu Chính, Diệp Cố Vi run lên vì kích động đi vào thì gã vuốt tay lên mặt khôi phục chân dung.
"Tôn chưởng quỹ chắc đã đoán ra." Khôi phục diện mạo, Ngụy Tác nhìn Tôn chưởng quỹ đang run lên.
"Vãn bối..." Tôn chưởng quỹ khẩn trương không nói thành lời.
"Tại hạ là Ngụy Tác." Ngụy Tác thản nhiên bảo Tôn chưởng quỹ, "Bất quá các hạ không cần khẩn trương, tại hạ tuy có chút danh khí, nhưng các hạ cũng biết mỗ chưa từng khó dễ nhưng tông môn không liên can, xưa nay tại hạ đều trả lại gấp bội những người có ơn với mình, Tôn chưởng quỹ chỉ cần không tiết lộ thân phận và hành tung của mỗ cho ai thì mỗ sẽ không làm khó Tôn chưởng quỹ và phường thị này, Tôn chưởng quỹ giúp mỗ mua thủy hệ yêu đơn, tại hạ phải cảm tạ Tôn chưởng quỹ."
"Vãn bối sẽ không tiết lộ thân phận tiền bối với bất kỳ ai." Tôn chưởng quỹ khẽ tỉnh lại nhưng rồi run lên, "Nhưng ban nãy có tu sĩ của Độc Cô thế gia đến gặp tại hạ hỏi han về tiền bối, tại hạ chỉ bảo là một một Kim đơn tu sĩ, không nói thêm gì nữa."
"Vậy thì chốc nữa chưởng quỳ tùy tiện tạo ra thân phận một kim đơn tán tu rồi cho Độc Cô thế gia hbiết." Ngụy Tác nhìn Tôn chưởng quỹ, "Còn sau lưng phường thị này có tông môn nào thì mỗ không muốn biết nhiều, nhưng các hạ chắc biết dù tông môn nào, kể cả Chân Võ và Huyền Phong môn, mỗ mà phát hiện các hạ giở trò thì những tông môn đó cũng vô dụng."
"Vãn bối biết, phường thị này là sản nghiệp của Chu gia thương hành, không liên quan đến tông môn, xin tiền bối yên tâm." Tôn chưởng quỹ toát mồ hôi.
"Được rồi, không cần khẩn trương, cứ coi mỗ như bằng hữu, không có gì thì các hạ cứ ra ngoài." Ngụy Tác gật đầu.
Tôn chưởng quỹ yên tâm hẳn, lau mồ hôi lạnh hành lễ rồi lui ra.
"Diệp đại ca, Tiểu Vi muội muội, không ngờ lại gặp ở đây." Tôn chưởng quỹ đi rồi, Ngụy Tác nhìn Diệp Cố Vi và Diệp Tiêu Chính, thập phần kích động nói. Bạn đang đọc truyện được copy tại Truyện FULL
"Ngụy huynh đệ!" Diệp Tiêu Chính bước lên ôm gã.

Chương 867: Một tấm cổ đồ

"Mấy năm nay các vị đi đâu?" Ngụy Tác thập phần kích động, không biết mở đầu từ đâu, bằng hữu của gã không nhiều, Diệp Cố Vi và Diệp Tiêu Chính trong lòng gã cũng là thân huynh muội nhất dạng, càng không tầm thường.
"Ngụy huynh đệ..." Diệp Tiêu Chính nhất thời quá kích động, không nói rõ được.
"Ngụy đại ca..." Diệp Cố Vi cũng bước len, không biết mở lời từ đâu.
"Mấy năm may bọn tại hạ đến Tịch Hàn đại lục." Một lúc sau Diệp Tiêu Chính mới khôi phục bình tĩnh, hoan hỉ kể cho Ngụy Tác, "Bọn tại hạ cũng nghe ngóng quá tin tức, tưởng các vị đã chết... Cách đây không lâu bọn tại hạ từ Tịch Hàn đại lục về, nghe kể nhiều về Ngụy huynh đệ. Ngụy huynh đệ, không ngờ huynh đệ có thành tựu kinh nhân thế này. Nghe nói tại Chập Khí hải, huynh đệ giết không ít tông chủ và lão bất tử, chấn động cả Vân Linh đại lục, sao đột nhiên về Thiên Huyền đại lục?""Mỗ đấu pháp với Chân Võ tông chủ, kết quả bị một đạo thuật pháp của y đưa về Thiên Huyền đại lục." Ngụy Tác nhìn Diệp Cố Vi hình như đã cao hơn một chút và Diệp Tiêu Chính cũng lão thành hơn, thật khó giữ bình tĩnh nên kéo cả hai ngồi xuống. "Sau đó mỗ nghe thấy tin Độc Cô thế gia treo thưởng vè Độc Cô Vũ Vân nên đến, không ngờ gặp các vị, sao các vị lại đến Tịch Hàn đại lục?"
"Lúc trước bọn mỗ chạy đến Thiên Huyền đại lục trung bộ, tưởng các vị chết trong tay Đông Dao thắng địa, Độc Cô đại ca dẫn bọn mỗ đến Tịch Hàn đại lục, vì trong tay đại có có một bí mật của Độc Cô thế gia, tại Tịch Hàn đại lục..." Diệp Cố Vi tuyvẫn rụt rè như mấy năm trước nhưng dù gì cũng dạn dày hơn, e thẹn nhìn Ngụy Tác giải thích.
Xoạt, Ngụy Tác trực tiếp dùng thần thức chấn ngất Độc Cô Vũ Phàm và lão ẩu.
"À, đấy là hai người của Độc Cô thế gia, bị mỗ bức đến đây, không muốn họ nghe chúng ta trò chuyện mà thôi." Thấy Diệp Tiêu Chính và Diệp Cố Vi kinh ngạc, Ngụy Tác mỉm cười giải thích.
"Độc Cô huynh đệ có một phần cổ địa đồ gia truyền, đến đời phụ thân y thì tìm ra manh mối, ở hoang nguyên bên ngoài Thiên khung Tịch Hàn đại lục." Diệp Tiêu Chính giải thích: "Cổ địa đồ ghi lại chỗ có Luân hồi tháp của tu sĩ đó."
"Luân hồi tháp?" Ngụy Tác và lục bào lão đầu hơi ngẩn ra.
"Đúng thế, theo cổ địa đồ thì Luân hồi tháp này do một một đại năng Thần huyền ngũ trọng điên phong để lại." Diệp Tiêu Chính không giấu gì Ngụy Tác, coi gã như thân huynh đệ.
"Cái gì!" Ngụy Tác và lục bào lão đầu, thậm chí thị Linh Lung Thiên đều cả kinh.
Đối với Luân hồi tháp, Ngụy Tác và lục bào lão đầu không lạ, trước đây tại Ma Nhãn đảo, Ngụy Tác đào được một Luân hồi tháp, đỉnh giai Hộ thần cổ phù lấy được ở đó. Bạn đang đọc truyện tại Truyện FULL - www.Truyện FULL
Khi ấy Ngụy Tác nghe lục bào lão đầu nói rõ rằng Luân hồi tháp là thứ Kim đơn ngũ trọng đại tu sĩ xung kích Thần huyền cảnh thất bại hoặc khi thọ nguyên hao tận thì bố trí, sau đó thi triển Luân hồi bí thuật của thượng cổ Luân Hồi tông để chuyển sinh thì đến lấy thứ để trong Luân hồi tháp.
Thần huyền đại năng bố trí Luân hồi tháp kiểu này tuy không hẳn không có những cực hiếm, vì đại đa số thần huyền đại năng đều là tông môn tu sĩ, dù bố trí Luân hồi tháp cũng tại tông môn, hơn nữa thần huyền đại năng đấu pháp với nhau đều kinh thiên động địa, đại năng cỡ đó đấu pháp thì người không địch nổi đều thần hình đều tan nát. Kim đơn tu sĩ an nhiên tọa hóa không ít vì họ hành sự còn nhiều cố kỵ, nhưng thần huyền đại năng thường thân vong trong khi đấu pháp, hoặc khi thăm dò mật địa, hoặc tu luyện công pháp, đột phá cảnh giới không thành.
Luân hồi tháp của Thần huyền ngũ trọng hiếm đến mức không kém gì mộ của thượng cổ chân tiên, đại đế. Cấm chế tất cực kỳ kinh nhân, tu sĩ thông thường không thể tới gần.
Chỉ nghĩ đến thần diệu ở Thất bảo mật địa là biết Thần huyền ngũ trọng đại năng có thần thông kinh nhân cỡ nào.
"Là Luân hồi tháp của Thần huyền ngũ trọng đại năng? Độc Cô thế gia vì vật này, có những tu sĩ nổi lòng tham mà đối phó phụ thân Độc Cô Vũ Vân, cũng là gia chủ Độc Cô thế gia?" Ngụy Tác hơi nhíu mày lại, "Các vị đến Tịch Hàn đại lục để tìm Luân hồi tháp?"
"Đúng, Độc Cô huynh đệ nói, vì được phụ thân chọn là người kế thừa gia chủ, truyền cả ảo bí về cổ đồ nên khiến đại ca và một số trưởng bối trong tộc thèm muốn." Diệp Tiêu Chính nói: "Khi đó phụ thân của Độc Cô huynh đệ chưa nói hết ảo bí thì bị mấy trưởng bối liên thủ đánh lén mà chết, huynh đệ cứ nghiên cứu cổ đồ, sau đó chạy đến Thiên Huyền đại lục trung bộ mới vô tình phát hiện rồi đến Tịch Hàn đại lục."
"Nhưng cổ đồ đó đã bị cướp tại Tịch Hàn đại lục... Nếu gặp Ngụy huynh đệ trước thì tốt, Độc Cô thế gia dù tìm ra Độc Cô Vũ Vân cũng không lấy được cổ đồ." Diệp Tiêu ủ ê gãi đầu.
"Bị cướp rồi?" Ngụy Tác và Linh Lung Thiên ngẩn người.
"Cổ đồ đó là Độc Cô thế gia truyền thừa nhiều đời, nghe nói thương đội của một thế gia vô tình tìm được ở hoang nguyên, từ một di hài Kim đơn đại tu sĩ tọa hóa. Sau này thế gia đó sa sút, cổ đồ lưu lạc đến Độc Cô thế gia, đến đời phụ thân Độc Cô Vũ Vân mới tìm ra là ghi lại mộtLuân hồi tháp, theo những gì Kim đơn đại tu sĩ đó ghi lại, Luân hồi tháp này từ viễn cổ, thời gian quá lâu, địa mạch biến động nên nhiều cấm chế đã phá tổn, theo tính toán chừng hai trăm năm nữa, nhiều uy năng cấm chế sẽ tan biến, có thể vào được, Kim đơn tu sĩ đó cách chúng ta đã mấy nghìn năm rồi, chỉ cần Luân hồi tháp đó còn là chúng ta có thể vào được." Diệp Cố Vi tiếplời, tuy còn rụt rè nhưng kể rất rõ ràng, "Chỉ là ghi chép trên cổ đồ nói là ở bên ngoài Thiên khung Tịch Hàn đại lục chứ không cụ thể nơi nào, nên bọn muội đến Tịch Hàn đại lục rồi thì cứ tìm địa đồ man hoang hoang nguyên, vì thế khiến một thế gia Tịch Hàn đại lục chú ý, bản thân thế gia đó thu gom được không ít địa đồ ngoài man hoang đại lục, họ hoài nghi bọn muội có địa đồ mật địa nào đó nhưng không biết cụ thể là nơi nào ngoài man hoang đại lục, một Kim đơn tu sĩ trực tiếp tìm bọn muội buộc phải giao cổ đồ, thừa lúc y xem cổ đồ, bọn muội phát động Địa độn phù mới thoát thân được, sau đó bị thế gia đó truy sát, lại chạy về Thiên Huyền đại lục."
"Tức là các vị có cổ đồ, nhưng vì không hiểu được bí ảo nên không tìm ra. Chúng định bắt các vị để tra hỏi, dù lấy được cổ đồ cũng vị tất tìm thấy Luân hồi tháp?" Ngụy Tác mắt lóe lên lệ quang, "Thế gia đó là gì?"
"Là Hoàng Phủ thế gia, tại Tịch Hàn đại lục đông bộ, nghe nói là thế gia thần bí, có không ít Kim đơn đại tu sĩ." Diệp Tiêu Chính gật đầu đáp, "Độc Cô Vũ Vân huynh đệ nói cổ đồ đó chỉ khí dùng băng hàn khí tức cực độ lợi hại đông cứng một ngày mới lộ ra chữ. Nếu không nhờ cơ duyên xảo hợp, họ cũng khó phát hiện. Vì chất liệu địa đồ rất cũ, không ai dám làm gì quá."
"Cổ đồ cứ nói sau. Độc Cô Vũ Vân hiện tại ở đâu, tình hình thế nào?" Ngụy Tác hỏi Diệp Tiêu Chính và Diệp Cố Vi. Chỉ cần sau này rỗi rãi, gã sẽ đến Tịch Hàn đại lục một chuyến. Hiện tại trừ một vài thần huyền đại năng tu vi kinh nhân, không thế lực nào khiến gã e dè. Hà huống gã tu thành song kim đơn, thiên cấp đỉnh giai công pháp, nhục thân được Thiên long quần tinh tôi thể thuật tôi luyện, kim đơn to lớn kinh nhân, cần nguồn lực tu luyện hơn tu sĩ bình thường không biết bao nhiêu lần. Tự mình đi thu gom không thể sánh bằng cướp của tông môn đối địch và thế gia gì đó, nên trước những thế lực này, gã không ngại làm cường đạo.
"Y đang ẩn thân trong một tiệm nhỏ trong thành. Chủ tiệm là bạn cũ của y, thương thế tạm thời chưa gây nguy hiểm cho tính mạng của y nhưng cần Cửu mục thiên châu mới có thể khu trừ độc tố." Diệp Tiêu Chính nói: "Hiện tại toàn thân y sưng vù hôi tanh, ra ngoài là bị phát hiện."
"Nếu trước mắt không có gì lo lắng về tính mạng thì chúng ta đợi rồi nghênh ngang qua đó xem Độc Cô thế gia dùng thủ đoạn nào đối phó chúng ta." Ngụy Tác nhìn về gian phòng đoạn cười lạnh. Gã từ bé là cô nhi, hiện tại thần thông đang thành, muốn gặp cha mẹ một lần cũng không được mà đại ca của Độc Cô Vũ Vân vì ngôi gia chủ và cổ đồ truyền thừa mà giết cha, tội đó không tha được!
"Độn Giáp chân nhân đã đồng ý rồi... tại hạ nghe ngóng được tin là Kim đơn tu sĩ đó rất có khả năng là Tuyết Phong chân nhân..." Trong phòng của Độc Cô thế gia, tu sĩ mặc thanh hắc sắc giáp y được "thất thúc" gọi là lão ngũ đi vào nói nhanh.

Chương 868: Gạt bụi tìm ngọc

"Tuyết Phong chân nhân, tu vi Kim đơn lưỡng trọng, bất quá chỉ là một tán tu, không có bối cảnh." "Thất thúc" hơi trầm ngâm, "Độn Giáp chân nhân cộng thêm Ô Phong chân nhân, đủ đối phó y rồi."
"Ngụy huynh đệ, không ngờ huynh đệ dã có kinh thế tu vi cỡ này, thần huyền đại năng cũng không làm gì được." Trong gian của bọn Ngụy Tác, Diệp Tiêu Chính và Diệp Cố Vi nói đến tu vi hiện của Ngụy Tác thì vô cùng cảm khái.
Lúc họ tại Linh Nhạc còn là tiểu tán tu cấp thấp nhất, cả cỡ như Lý Hồng Lân cũng có thể cậy thế ép người nhưng hiện tại Ngụy Tác đã thành nhân vật chấn nhiếp bát phương, một mình chống lại cả một siêu cấp đại tông môn.
"Tu vi của các vị đã cao lên nhiều... Tiểu Vi muội muội cũng lớn rồi." Ngụy Tác thập phần cảm khái, bước lên nhìn Diệp Cố Vi. "À..." Nhưng gã toát mồ hôi vì Diệp Cố Vi thấy tha như thế thì hơi đỏ mặt cúi đầu, như con dê đợi bị làm thịt, tựa hồ đợi gã ôm như trước kia.
Kỳ thực Ngụy Tác dù gì cũng đã thành gia lập nghiệp, không còn nham nhở như trước, mà Diệp Cố Vi hiện tại cực kỳ xinh đẹp, gã không tiện ôm nhưng thấy thế thì gã chợt cảm thấy trong lòng phức tạp, vẫn bước lên ôm Diệp Cố Vi. Bạn đang đọc truyện tại Truyện YY - http://truyenfull.vn
"Yên tâm đi, ta là đại ca của muội, sau này chỉ cần có ta thì không ai bắt nạt được các vị." Ôm Diệp Cố Vi, Ngụy Tác nghiêm túc nói.Từ bé gã không có thân nhân, Diệp Cố Vi và Diệp Tiêu được gã coi là thân nhân vô.
"Ngụy huynh đệ, Cơ đại chưởng quỹ và Hàn đại tiểu thư..."
Diệp Tiêu Chính và Diệp Cố Vi hỏi han về Cơ Nhã và Nam Cung Vũ Tinh, nghe nói Cơ Nhã đã thành tựu kim đơn, Diệp Tiêu Chính và Diệp Cố Vi cùng cảm khái.
Trong lúc bàn bạc, phách mại hội đưa ra từng món, từng món bảo vật.
"Tiểu tử, đến thứ của chúng ta rồi." Đột nhiên, lục bào lão đầu nói trong tai Ngụy Tác.
Bảo vật trên danh sách đã bán hết, theo lý là đến số bảo vật vô danh nhưng lúc đó một nữ tu xinh đẹp bưng bốn pháp bảo linh quang lóe sáng ra. Là bốn linh giai trung phẩm pháp bảo đưa cho Tôn chưởng quỹ lúc trước.
"Đây là bốn món linh giai trung phẩm pháp bảo."
"Linh giai trung phẩm pháp bảo?"
"Có tới bốn? Lẽ nào bán cùng nhau?"
Lão giả râu dài tuyên bố phẩm giai của bốn pháp bảo, phách mại hội trường sôi trào, với bất kỳ phách mại hội nào, pháp bảo đều là thứ được yêu thích nhất, hơn nữa linh giai hạ phẩm pháp bảo cũng không có nhiều, nói gì đến bốn linh giai trung phẩm pháp bảo.
"Bốn linh giai trung phẩm pháp bảo là bản phường thị bán hộ nhưng không hẳn cần dùng linh thạch giao dịch, có thể dùng đồ để trao đổi. Chỉ cần có một trong ba thứ Nguyệt tiên thảo, Kim ô quả, Ngân tinh thạch là đổi được một món. Nếu không muốn pháp bảo thì nhận ba mươi vạn hạ phẩm linh thạch. Hoặc không có ba thứ này, chỉ cần cung cấp tin chính xác là được nhận một nghìn hạ phẩm linh thạch." Ngữ khí lão giả cũng hơi chấn động, thật sự lão cũng thấy điều kiện giao dịch này quá kinh nhân.
"Cái gì! Ba mươi vạn hạ phẩm linh thạch!" Cả phách mại hội trường sôi trào. Ba mươi vạn hạ phẩm linh thạch còn kinh nhân hơn một món linh giai trung phẩm pháp bảo, đối với tu sĩ Kim đơn kỳ trở xuống, ba mươi vạn hạ phẩm linh thạch là con số cực lớn. Đối với những tu sĩ không thiếu linh thạch thì linh giai trung phẩm pháp bảo tương đối quyến rũ, nhưng đối với đại đa số đê giai tu sĩ thì số linh thạch này khó cự tuyệt hơn.
"Tạ hạ biết một nơi có một nhánh Nguyệt tiên thảo, hiện tại sẽ đi lấy về!"
Trong tiếng xôn xao, một tu sĩ ở tầng dưới kêu to, "trong một tuần hương sẽ lấy về!"
"Tất nhiên, bản phường thị có thể cử người đi cùng các hạ lấy Nguyệt tiên thảo." Tôn chưởng quỹ bước ra, biết rõ thân phận Ngụy Tác xong thì y càng cực kỳ thận trọng với giao dịch này. Y biết rõ đắc tội hoặc kết giao được với tu sĩ như Ngụy Tác có ý nghĩa gì.
"Được." Tu sĩ đó hoan thiên hỉ địa, cả phách mại hội trường vang lên tiếng ghen tị.
"Lão đầu, vận khí của ngươi không tệ." Lập tức có ngay một món khiến Ngụy Tác vui lây.
"Ngân tinh thạch, ai ủy thác Tôn chưởng quỹ cần mua thứ này? Độn giáp bảo y của lão phu có khảm nhưng điều kiện đó tựa hồ hơi thấp." Trong một bao gian ở tầng ba, một lão đạo gầy khô, mặc phổ thông huyền sắc đạo bào, khí thế thập phần uy nghiêm, chợt nhíu mày, lẩm bẩm.
Lão đạo gầy gò có vết bớt đen trên má trái, dáng vẻ không dễ nhìn, nhưng hắc hôi sắc linh khí sôi trào, ngưng thành một tấm thuẫn, là một Kim đơn đại tu sĩ.
Đợi một chốc nhưng không ai lên tiếng, các tu sĩ đều nhìn bảo vật thở dài, trừ Nguyệt tiên thảo ra, không ai biết hai thứ kia.
"Lão đầu, còn thiếu hai thứ, chỉ phách mại hội này vị tất gom đủ." Ngụy Tác bảo lục bào lão đầu, "Lúc trước ngươi không vội đi tìm những thứ này, có vẻ chắc lắm, nói là dù không mua được thì cũng biết chỗ lấy được cơ mà?"
"Biết chứ, chỉ là không tất yếu, ta cũng không muốn." Lục bào lão đầu bảo Ngụy Tác, "Ta biết trong phần mộ một lão tổ của một đơn đạo thế gia có vô số linh dược bồi táng, trong đó có Kim ô quả và Nguyệt tiên thảo. Sau này ta đọc điển tịch thời đại các ngươi thì biết thế gia họ Trương đó vẫn còn, chỉ là ta không đành đào mộ tổ nhà người ta. Thế gia đó từng có ơn cứu mạng một chủ nhân của ta, linh dược và nhục thân lão tổ đó đều phong ấn bằng một cấm chế. Nếu lấy thì sẽ tổn hại cấm chế đó."
"Đơn đạo thế gia, họ Trương? Lão đầu, có phải Dược Vương thành Trương gia?" Ngụy Tác hơi ngẩn ra.
"Trừ Trương gia đó, hiện tại còn đơn đạo thế gia họ Trương hả?" Lục bào lão đầu hầm hừ.
"Trương gia có khẩu bi rất tốt, đào mộ tổ nhà người ta qua không ổn, không ngờ lão đầu còn có mấy phần đạo nghĩa." Ngụy Tác mỉm cười. Dược vương thành Trương gia danh khí rất cao, có không ít cao giai luyện đơn sư, cả những đê giai tu sĩ nguy ngập về tính mạng nhưng không đủ linh thạch traả công, Trương gia cũng cứu, Trương gia tại tu đạo giới Thiên Huyền đại lục cực kỳ được kính trọng.
"Hết cách thì ta đành đi, người chết dù gì không thể quan trọng bằng người sống, cùng lắm để đời sau của y thêm lợi... Chẳng phải ngươi có quá nhiều linh thạch, pháp bảo sao, đúng rồi, ngươi nên thuận tiện sai người tra xét xem mộ tổ đó đã bị lục xét chưa, chưa thì cứ để lại." Câu tiếp theo của lục bào lão đầu khiến Ngụy Tác trợn tròng trắng.
"Không biết có kiếm được gì không." Lục bào lão đầu mặc kệ Ngụy Tác, hai người Độc Cô thế gia đã bị gã đánh ngất, thân ảnh lão từ Dưỡng quỷ quán hiện ra, ra chỗ cửa sổ hào hứng nhìn xuống.
Lão nhân râu dài sai người thu bốn linh giai trung phẩm pháp bảo của Ngụy Tác lại, phách mại hội đã đến bước cuối cùng: đấu giá những vật phẩm không rõ.
"Thế là lại được sảng khoái!" Lục bào lão đầu thập phần hưng phấn kêu lên.
Hóa ra bước sau cùng của phách mại hội lần này rất khác, đem hết mọi bảo vật vô danh ra cho mọi tu sĩ tại trường xem, nếu có tu sĩ trả giá một món thì mới đấu giá tiếp món theo. Như thế mọi tu sĩ càng có thêm thời gian cân nhắc.
Tổng cộng có mười ba bảo vật vô danh được đưa lên, tất cả dồn hết chú ý vào.
"Thần hoàng thạch đơn!"
Cơ hồ chỉ nhìn qua mười ba món, lục bào lão đầu và Linh Lung Thiên tròn mắt kinh hô.
"Cái gì đấy?!" Ngụy Tác giật giật chân mày.
Linh Lung Thiên và lục bào lão đầu có kiến thức hon bất kỳ tu sĩ hiện tại nào, lục bào lão đầu tuy không biết gì về cấp thượng cổ đại năng nhưng là đại hành gia về những thứ lặt vặt. Khiến cả hai đồng thời cả kinh thì không thể tầm thường.
"Đúng là may mắn, không cần thứ khác, chỉ nguyên thứ này cũng không phí công đến đây!" Lục bào lão đầu kêu to, "Nhìn viên đá màu hoàng sắc hổ phách kia không, có chấm như sao trời đó, ta không lầm thì là Thần hoàng thạch đơn!"
Linh Lung Thiên hầm hừ, "Gian thương ngươi lần này nhân phẩm bạo phát, nhặt được đồ tốt."
"Thần hoàng thạch đơn là cái gì?" Ngụy Tác nhìn rõ vật lục bào lão đầu chỉ, là một quả trứng đá không có linh quang, lớn cỡ ba, bốn nắm tay nhưng lớp vỏ là hoàng sắc hổ phách sắc, có nhiều chấm lỗ chỗ.

Chương 869: Thần dược hóa sinh

"Tiểu tử, là thiên địa chí bảo chân chính." Lục bào lão đầu sáng mắt nhìn quả trứng đá, "Đây là Thần hoàng đản của thượng cổ Hoàng tộc, Thần hoàng đản phải chìm xuống địa để hỏa mạch để nhiệt lực ấp mới nở được. Nếu không thành công thi sẽ hình thành thử chủng Thần hoàng thạch đơn. Vỏ Thần hoàng thạch đơn là ích hỏa chi vật, cả Cửu thiên thần hỏa cũng ngăn được, bên trong là của sinh mệnh tinh hoa thần hoàng hình thành mấy giọt thần dược chứa linh khí kinh nhân, sánh với tiên cấp đỉnh giai linh đơn!"
"Thần hoàng đản là linh đơn do tự nhiên hóa sinh thành." Ngụy Tác cũng tròn mắt.
Thượng cổ Hoàng tộc lợi hại thế nào, cứ xem Mị ma nữ lộc hóa sinh thành thanh loan là biết, thần hoàng còn là hoàng giả, quả trứng hoàn chỉnh chuyển hóa thành linh đơn, khẳng định cực kỳ kinh nhân.
"Gian thương, vỏ Thần hoàng thạch đơn thì từ thời thượng cổ, nhiều đại năng đều tìm kiếm để chống đỡ thiên kiếp thần hỏa. Thứ này mấy vạn năm mới có một, ở đây mà ngươi mèo mù vớ cá rán được một viên." Linh Lung Thiên mắt lóe kim quang, "Trong đó có ba giọt dược dịch." Nói đoạn nó mặc Ngụy Tác, quay sang bàn tán với lục bào lão đầu về mười hai bảo vật còn lại.
"Tiểu tử, còn cả nhánh dây leo kia, cứ mua đi, bọn ta cũng không biết là gì." Lục bào lão đầu nói nhanh với Ngụy Tác.
Ngụy và Diệp Cố Vi, Diệp Tiêu Chính nhìn vào vật của lục bào lão đầu nói.
Vật đó màu tím đen, dài hai thước, trông như cọng rễ, chất liệu sáng bóng trông như nửa bằng gỗ nửa bằng xương."Tảng đá này lấy được trong một Hoang cổ đại hà, có phù văn đặc biệt, chất liệu rất tốt, linh giai pháp bảo cũng không làm mẻ được." Lão đầu râu dài bắt đầu giới thiệu về những bảo vật vô danh.
"Năm nghìn hạ phẩm linh thạch!"
"Bảy nghìn hạ phẩm linh thạch!"
"Một vạn hạ phẩm linh thạch..."
Lão đầu vừa giới thiệu xong món đầu đã có không ít tu sĩ trả giá, khối đá màu vàng xanh này cao cỡ thân người, tròn xoe như trứng ngỗng, bề mặt có không ít hình sông núi, linh giai pháp bảo không cắt vỡ được, tạo cảm giác rất đặc biệt, giá gốc ba nghìn năm trăm hạ phẩm linh thạch.
"Chỉ là một khối Sơn hà thạch, mấy người này đúng là oan uổng." Lục bào lão đầu lắc đầu, tỏ vẻ sung sướng.
"Sơn hà thạch là cái gì?" Ngụy Tác mục quang lóe lên hỏi.
"Là đá ở Hoang cổ đại xuyên, chỉ có điều rất cứng vì là dá trong địa mạch, bị dồn nén mà hình thành, trừ đường vân kỳ lạ ra thì không thể đem luyện khí, cả đem ra làm phổ thông pháp thuẫn cũng không thể." Lục bào lão đầu càng hớn hở vì có người trả giá đến hai vạn hạ phẩm linh thạch.
"Hai vạn một nghìn hạ phẩm linh thạch."
"Tiểu tử định làm gì, không coi linh thạch là linh thạch hả!" Lục bào lão đầu ngoái lại kêu lên không dám tin vì Ngụy Tác lên tiếng trả hai vạn một nghìn hạ phẩm linh thạch.
"Cương nha muội, xem trong khối Sơn hà thạch có gì không..." Ngụy Tác bảo Linh Lung Thiên đoạn bảo lục bào lão đầu, "trong khối Sơn hà thạch tựa hồ có thủy linh nguyên khí, không phải đá thường."
"Gần đáy có thứ gì đó." Linh Lung Thiên quét kim quang vào, tỏ vẻ kinh ngạc, "Lớn cỡ nắm tay nhưng không biết là gì."
"Lẽ nào có đồ tốt?" Lục bào lão đầu há hốc miệng.
"Hai vạn ba nghìn hạ phẩm linh thạch." Một giọng nói từ bao sương tầng hai vang lên.
"Hai vạn năm nghìn hạ phẩm linh thạch." Ngụy Tác trực tiếp tăng giá, từ khi tu thành tiên linh căn, cảm tri đối với các loại nguyên khí cực kỳ mẫn duệ, đổi lại phổ thông tu sĩ tất không nhận ra trong Sơn hà thạch chi có khí tức gì nhưng gã nhận ra một tia thủy linh nguyên khí cực kỳ tinh thuần nhưng mong manh từ trong toát ra, xem ra thứ trong Sơn hà thạch thập phần bất phàm. Lục bào lão đầu đã bảo Sơn hà thạch là thứ hình thành từ rất lâu.
"Ba vạn hạ phẩm linh thạch." Có người trả thêm năm nghìn linh thạch, giọng nói này là của thanh niên mặc tử kim sắc pháp y cùng Ngụy Tác cạnh tranh Tinh hạch vẫn thiết. Y còn trẻ nhưng tu vi Kim đơn nhất trọng, chắc có bối cảnh đại tông môn, nhưng lúc trước bị Ngụy Tác dùng linh thạch ép bẹp dí.
"Ba vạn một nghìn hạ phẩm linh thạch." Ngụy Tác bình tĩnh như thường.
"Ba vạn năm nghìn hạ phẩm linh thạch." Thanh niên mặc tử kim sắc pháp y cách bọn Ngụy Tác ba gian phòng lại tăng giá, ngữ khí thập phần băng lãnh.
"Y cố ý đua với ta." Ngụy Tác mỉm cười. Thanh niên bất quá tu vi Kim đơn nhất trọng, khẳng định không thể cảm tri được điểm dị thường của Sơn hà thạch, một khối đá mà giá ba vạn hạ phẩm linh thạch trở lên đã thập phần kinh nhân, hiện tại Ngụy Tác không lên tiếng thì không còn tu sĩ nào trả giá nữa. Bạn đang đọc truyện tại Truyện FULL - www.Truyện FULL
"Sáu vạn hạ phẩm linh thạch." Ngụy Tác trực tiếp ra giá, gã biết thanh niên mặc tử kim sắc pháp y không mang nhiều linh thạch, mười vạn hạ phẩm linh thạch là cực hạn, trả giá quá năm vạn hạ phẩm linh thạch thì sắc mặt đối phương thập phần khó coi, không còn thoải mái nữa.
"Hả!"
Ngụy Tác ra giá, tu sĩ tại trường xôn xao, nếu không phải kiểu trả giá này cuối cùng đồ đấu giá đều rơi vào tay Ngụy Tác thì họ đã cho rằng gã được phường thị nhờ vả.
"Lẽ nào vô tính phát hiện một linh thạch khoáng mạch, linh thạch thừa thãi rồi?" Nhiều tu sĩ thậm chí nghĩ thế.
"Y cứ cười lạnh mãi với ngươi, gian thương, xem ra sau phách mại hội y sẽ đối phó ngươi." Linh Lung Thiên nhìn Ngụy Tác bĩu môi.
Ngụy Tác ra giá sáu vạn hạ phẩm linh thạch, thanh niên mặc tử kim sắc pháp y không cạnh tranh, Ngụy Tác thuận lợi mua được khối Sơn hà thạch.
"Vậy hả, ta không lãng phí linh thạch của y nữa." Ngụy Tác cười hắc hắc, chờ đợi khối Sơn hà thạch được đưa đến. Vốn gã định đùa giỡn, cố ý để đối phương mua vài thứ vô dụng nhưng nghe Linh Lung Thiên nói thì thì gã đổi ý, sau phách mại hội mà y đối phó tha gã thì linh thạch của y cũng là của gã, không cần lãng phí.
"Đây là một thứ không phải vàng hay ngọc, dưới ánh trăng có quang hoa kỳ dị phát ra..."
"Đây là một viên thạch đản lạ lùng, có công hiệu ích hỏa, hỏa nguyên không thể nung được..."
Lão đầu râu dài giới thiệu từng món bảo vật, có món được trả giá có món không, sau hai món được lục bào lão đầu và Linh Lung Thiên xác định là vô dụng thì giới thiệu đến Thần hoàng thạch đơn cực kỳ hiếm có, chứa linh dược kinh nhân.
Viên thạch đơn ngoại hình rất đặc biệt, thêm công hiệu ích hỏa nên không ít người trả giá.
Tôn chưởng quỹ tự thân cùng người khác đưa Sơn hà thạch lên, Ngụy Tác không vội ra giá, khi Tôn chưởng quỹ đi rồi, gã phát ám kim sắc kiếm khí ra cắt.
Sơn hà thạch mà linh giai pháp bảo không làm gì được nhưng dưới ám kim kiếm khí thì bị gọt như gỗ mục.
Theo Linh Lung Thiên chỉ dẫn, Ngụy Tác cắt nửa trên đi, sau mười mấy đạo kiếm khí thì thủy linh khí tức khiến Diệp Cố Vi và Diệp Tiêu Chính cũng nhận ra từ Sơn hà thạch bắn ra.
"Cái gì đây?"
Ngụy Tác kinh ngạc, hai tay ánh lên ngân quang, gạt từng mảnh Sơn hà thạch ra, thứ được bao trong đó là một đoạn ngó sen màu trắng hơi ngả vàng, linh khí bức nhân.
"Đã hóa thành đá." Chạm vào thì thấy hoàn toàn thạch hóa.
"Chắc là phần còn lại của loại cây vô danh nào đó, như Hắc thủy liên." Linh Lung Thiên và lục bào lão đầu quan sát kỹ, nhận ra là hóa thạch của một loại thực vật không biết tên. Vô tận man hoang có quá nhiều thứ, với kiến thức của mấy người không thể biết hết.
"Ít nhất tương đương với một viên bát cấp cao giai thủy hệ yêu đơn." Điều duy nhất Ngụy Tác khả dĩ khẳng định là lần này không thiệt, vì vật này linh khí thập phần tinh thuần, rất hợp cho tu luyện. Không như Hắc thủy liên tuy hàm chứa thủy linh nguyên khí kinh nhân nhưng chứa cả âm hệ nguyên khí tạp loạn không có lợi cho tu sĩ, muốn dùng Hắc thủy liên vào tu luyện thì tốn không ít thủy linh nguyên khí thuần tịnh để gột rửa, chỉ còn lại chừng ba phần. Gần đây Hắc thủy liên đối với Ngụy Tác thành ra vô dụng, đem luyện hóa để tu luyện thì không xong mà muốn tiếp tục nuôi dưỡng thì cũng như tăng cường uy năng phòng ngự cho Bất diệt tịnh bình, không tìm được bao nhiêu thứ thích hợp.
"Mới hai vạn hạ phẩm linh thạch, tu đạo giới hiện tại không còn ai biết nhìn đồ nữa." Linh Lung Thiên lắc đầu.
Vì có người đang tranh đoạt Thần hoàng thạch đơn, đến giờ mới hai vạn hạ phẩm linh thạch. Giá trị thật của vật này mà bị người ta biết thì mấy trăm vạn hạ phẩm linh thạch cũng không mua được.
"Ba vạn hạ phẩm linh thạch!" Ngụy Tác tăng thêm một vạn hạ phẩm linh thạch.
"Tên điên đó lại trả giá lung tung..."
"Bỏ linh thạch mua đá."
Ngụy Tác trả giá loạn xạ lúc trước đã mang lại hiệu quả, ai cũng nhớ giọng gã, biết gã trả giá rồi là như điên cuồng, không ai tranh được, còn thanh niên mặc tử kim sắc pháp y tựa hồ quyết định sau phách mại hội sẽ đối phó gã nên không cạnh tranh. Ngụy Tác với ba vạn hạ phẩm linh thạch mua được Thần hoàng thạch đơn, thứ là vô giá đối với cao giai tu sĩ!
"Thần hoàng thạch đơn! Một viên Thần hoàng thạch đơn mà ngươi chỉ mất có ba vạn hạ phẩm linh thạch là mua được!" Lục bào lão đầu kêu oa oa.

Chương 870: Thản nhiên như không, Kim đơn hộc máu

Thần hoàng thạch đơn cỡ mấy nắm tay được Tôn chưởng quỹ đái đưa đến phòng của Ngụy Tác.
Thần hoàng thạch đơn không có linh khí nhưng phát ra Hoang cổ khí tức, thần thức không vào được.
"Thượng cổ Thần hoàng đản chuyển hóa thành linh dược..."
Ngụy Tác cầm lên xem kỹ. Lớp vỏ đá trông bình thường nhưng có vô số chấm như sao trời, như vô số tinh không chập lại, huyền ảo khôn cùng. Đỉnh thạch đản có dấu cắt nhẹ, chắc tu sĩ vô tình có vật này cắt ra xem thử, thấy bên trong cũng thế thì không cắt ra mà đem bán. Bạn đang đọc truyện tại Truyện YY - http://truyenfull.vn
Ngụy Tác phát thái cổ hung hỏa, kết quả chạm vào thạch đản thì tan đi, không thiêu cháy được.
"Thần hoàng thạch đơn có yêu công dụng ích hỏa kinh nhân thế hả? Nếu cắt ra thật mỏng, chế thành pháp y được không?" Ngụy Tác hỏi Linh Lung Thiên.
"Đương nhiên được, bất quá thượng cổ đại năng tìm vật này đều để dùng khi độ thiên kiếp, chống lại thiên kiếp thần hỏa, tất nhiên càng dày càng tốt." Linh Lung Thiên nhìn Ngụy Tác, "Thượng cổ đại năng có vậy này thường đục lỗ lấy thần dược, rồi dùng cả viên thạch đơn ngăn chặn thiên kiếp thần hỏa."
"Chẳng phải chỉ che được đầu thôi sao?" Ngụy Tác lấy làm lạ. Thần hoàng thạch đơn chỉ đủ che như thế."Đúng là không có kiến thức." Linh Lung Thiên ngận khinh miệt nhìn Ngụy Tác, "đại năng độ thiên kiếp có ai không phải kinh tài tuyệt diễm, thần thông kinh thế, đối với nhân vật cỡ đó, chỉ cần giữ được đầu, qua được thiên kiếp là có thành tựu kinh thiên."
Ngụy Tác ngẩn người, nghĩ cũng đúng, không tính người mà chính gã, thân thể bị đánh nát thì thần căn Nguyên thủy thần mộc có thể giúp gã nhanh chóng tụ lại nhục thân.
"Nhánh dây leo kia không biết có huyền diệu gì." Gã thu lại Thần hoàng thạch đơn đoạn mục quang nhìn lên nhánh dây leo màLinh Lung Thiên và lục bào lão đầu cũng không biết.
Vật này tím đen, ban nãy lão nhân râu dài đã giới thiệu, thần thức không thể xuyên thấu, không có linh khí, nhưng ở trong bóng tối lại hơi sáng lên màu tím.
"Ô tử sắc khô đằng, năm nghìn hạ phẩm linh thạch."
Vật này ban nãy không ai trả giá, Ngụy Tác đã lấy được Thần hoàng thạch đơn nên không thích lãng phí thời gian, trả giá luôn.
Đại khái vì cho rằng nhánh dây leo không có gì đặc biệt đặc, lại cho rằng Ngụy Tác cứ trả giá là điên cuồng nên không ai cạnh tranh, gã chỉ trả có một lần là mua được.
"Vật này cũng hơi kỳ quái..."
Khi nhánh dây leo được đưa vào, Ngụy Tác và Linh Lung Thiên, lục bào lão đầu cũng không nhận ra là gì.
Vật này trông như bằng xương nhưng lại là chất gỗ, còn năng gấp mấy tinh kim, gõ lên không phát ra thanh âm, thần thức không thể tiến vào, tạo cảm giác đã rất cổ xưa nhưng không có khí tức nào.
Chốc sau, Ngụy Tác phát Ám hoàng kiếm khí cắt đứt một đoạn. Bên trong cũng như bên ngoài nên gã bó tay, không đoán ra vật gì nên đành thu lại.
"Đi thôi, chúng ta xem Độc Cô thế gia có thủ đoạn gì." Ngụy Tác vung tay, Độc Cô Vũ Phàm và lão ẩu tỉnh lại.
"Giúp kẻ giết cha ruột đối phó huynh đệ thì không phải người tốt lành gì, nể tình các ngươi chịu phối hợp, ta gặp được người quen cũ nên tha mạng cho các ngươi." Để cả hai tỉnh lại, Ngụy Tác điểm ra mấy đạo quang hoa vào Độc Cô Vũ Phàm và lão ẩu.
Độc Cô Vũ Phàm và lão ẩu rùng mình, thần hải vang lên tiếng vỡ, cùng kêu lên thê thảm, Ngụy Tác tùy tiện phất tay nên tiếng kêu chặn lại trong họng, không thể phát ra.
Cả hai bị Ngụy Tác phế tu vi.
"Ngoan ngoãn theo ta, ta cho đi mới được đi." Ngụy không hề lưu tình, nói đoạn cùng Linh Lung Thiên, Diệp gia huynh muội đi ra, Độc Cô Vũ Phàm và lão ẩu nhợt nhạt mặt mày nhưng không dám nói gì, run rẩy đi theo.
Tôn chưởng quỹ biết rõ thân phận Ngụy Tác thì không hề nhiều lời, cung kính đưa bọn gã rời phường thị, đồng thời ngầm truyền âm cho Ngụy Tác biết đã sai hai đệ tử cố ý truyền tin Ngụy Tác rất có thể là một Kim đơn lưỡng trọng tán tu, danh hiệu Tuyết Phong chân nhân.
Ngụy Tác bảo Diệp Cố Vi và Diệp Tiêu Chính đưa gã đến gian tiệm Độc Cô Vũ Vân ẩn thân, đồng thời trải thần thức ra, có ba tu sĩ đang bám theo, đại ca và "thất thúc" của Độc Cô Vũ Vân không có trong đó.
"Độc Cô thế gia khá cẩn thận… tiểu tử đó quá huênh hoang."
Ngụy Tác nhếch môi cười lạnh, phát hiện thanh niên mặc tử kim sắc pháp y ra vẻ đi dạo, bám theo phía sau.
"Hâm thịnh ký", theo Diệp Cố Vi và Diệp Tiêu Chính chỉ dẫn, Ngụy Tác đến căn tiệm Độc Cô Vũ Vân ẩn thân.
"Chuyện đó..." Trong tiệm chỉ có một lão giả lưng gù một mặc hoàng sắc bì bào, đầu tóc bạc phơ. Tiệm này chủ yếu kinh doanh đê giai phù lục, không có bao nhiêu sinh ý, thấy ngần ấy người đi vào thì lão giả ngẩn ra, tỏ vẻ khẩn trương.
"Chưởng quỹ không cần lo, là bằng hữu của mỗ." Diệp Cố Vi nói với lão nhân lưng gù.
"Chuyện đó..." Lão giả do dự, rõ ràng còn e dè.
"Yên tâm đi, mỗ là của bằng hữu Độc Cô Vũ Vân, không sao đâu." Ngụy Tác bước lên mỉm cười, bảo lão giả lưng gù, "Thấy tu sĩ trẻ tuổi mặc tử kim sắc pháp y ở sau lưng kia không, kẻ giả bộ đi quanh mấy gian hàng kìa?"
"Hả?" Lão nhân ngẩn ra, kinh ngạc nhìn Ngụy Tác, tử kim sắc pháp y của thanh niên có linh quang lóe sáng, có phần bắt mắt, tuy cách xa nhưng ông ta vẫn nhìn thấy, chỉ không hiểu gã định nói gì.
"Y ngầm bám theo định giở trò, để y thổ huyết chút thôi." Ngụy Tác mỉm cười, nói với lão nhân gù.
"Cái gì?"
Lão nhân ngẩn ra, nhìn sang chỗ thanh niên mặc tử kim sắc pháp y.
Lão nhân há hốc miệng vì Ngụy Tác chưa dứt lời, ông ta quay lại nhìn thì thanh niên mặc tử kim sắc pháp y rùng mình, đột nhiên hộc máu.
"Kim đơn đại tu sĩ!"
Lão nhân lưng gù nín thở cứng người vì thanh niên mặc tử kim sắc pháp y thổ máu thì lam sắc linh khí bừng lên ngưng thành hình như ý.
Linh khí ngưng hình! Thanh niên rõ ràng là một Kim đơn đại tu sĩ!
"A!"
Quanh thanh niên mặc tử kim sắc pháp y đã hỗn loạn, nhiều tu sĩ kinh hô, nhận ra thanh niên khí vũ bất phàm này là Kim đơn đại tu sĩ che giấu tu vi, nhưng không ai biết vì sao y lại hộc máu.
"Gian thương, ngươi không sợ bạo lộ thân phận?" Linh Lung Thiên khẽ hầm hừ, biết Ngụy Tác dùng Đại thừa pháp âm đả thương thanh niên.
"Không sao, vị trí chúng ta đứng vượt ngoài phạm vi thần thức của chúng bao trùm." Ngụy Tác thản nhiên nhún vai, "Không biết y chấp nhận giáo huấn, chịu rút lui hay lại tiếp tục làm phiền ta."
"Ngụy huynh đệ quả thần thông khó tưởng tượng nổi." Diệp Cố Vi và Diệp Tiêu Chính nhìn nhau.
Độc Cô Vũ Phàm và lão ẩu xám ngoét mặt mày, Ngụy Tác thần thông cỡ này, cả hai thậm chí không dám báo thù.
"Đến năm nghìn trượng... xa thế mà vô thanh vô tức đả thương một Kim đơn đại tu sĩ! Đây là thần thông gì! Y là ai?" Lão nhân lưng gì nhìn Ngụy Tác, không nói thành lời.
"Lão chưởng quỹ, yên tâm, có mỗ thì không ai chạm được tới Độc Cô Vũ Vân." Ngụy Tác vỗ vai lão nhân, mỉm cười nói.
"Tiền bối, theo tại hạ." Lão nhân ngẩn người, đôi mắt mờ đục hiện rõ nét kinh hỉ cực độ, dẫn gã vào một gian kho.
Gạt mớ phổ thông dược vật ra thì mùi cay xộc vào mũi, lối xuống hầm hiện rõ trước mắt.
Lão nhân mở nắp, Ngụy Tác theo gót đi vào.
Trong căn hầm tối om, mùi tanh lợm giọng có một chiếc giường đá, Độc Cô Vũ Vân xếp bằng trên giường, nhiều chỗ da đã rã nát.
"Độc Cô Vũ Vân, chắc nhận ra Ngụy Tác mỗ, yên tâm đi, cứ để mỗ xử lý." Thấy người lạ theo lão nhân lưng gù đi vào, Độc Cô Vũ Vân biến sắc, nhưng Ngụy Tác truyền vào tai y.
"Là các hạ!" Độc Cô Vũ Vân run người, kêu lên không dám tin.
"Phù!" Ngụy Tác gật đầuvung tay, nghiền nát Cửu nhãn thiên châu tống vào thể nội Độc Cô Vũ Vân.
"Độc Cô huynh đệ, không sao rồi." Diệp Tiêu Chính và Diệp Cố Vi xuất hiện sau lưng Ngụy Tác, Diệp Tiêu Chính lên tiếng.
Độc Cô Vũ Vân hít sâu mấy hơi, gật đầu không nói gì, đang cố bình phục tâm thần. Da y xuất hiện một lớp nước đặc, màu da trở lại bình thường.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau