THÔNG THIÊN CHI LỘ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thông thiên chi lộ - Chương 86 - Chương 90

Chương 86: Một vạn năm nghìn hạ phẩm linh thạch

"Khống linh thuật, giá khởi điểm một nghìn năm trăm viên hạ phẩm linh thạch."
"Một nghìn tám trăm viên hạ phẩm linh thạch!"
"Một nghìn chín trăm viên hạ phẩm linh thạch!"
Môn Khống linh thuật Ngụy Tác cần này hiển nhiên rất được quan tâm, Điền chưởng quỹ vừa dứt lời, đại sảnh đã liên tục vang lên tiếng trả giá.
"Hai nghìn năm trăm viên hạ phẩm linh thạch!"
Chỉ tích tắc sau, một lão đầu mặc áo bào xám bóng lộn dưới đại sảnh đã tăng giá môn thuật pháp này thêm một nghìn viên hạ phẩm linh thạch.
Thấy nhất thời tựa hồ không ai ra giá, Ngụy Tác vội hô: "Hai nghìn sáu trăm viên hạ phẩm linh thạch!"
Trước đó gã không nói là muốn mua Khống linh thuật, cái giá hai nghìn sáu trăm viên hạ phẩm linh thạch vừa buột ra thì Nam Cung Vũ Tinh giật mình, "Ngụy Tác, ngươi thật sự muốn mua Khống linh thuật?"
"Ngươi còn nhớ năm quả Phệ tâm trùng ấu noãn không? Ta có phương pháp nuôi yêu thú nhưng thiếu một môn thuật pháp để khống chế Phệ tâm trùng!" Ngụy Tác giải thích nhanh rồi nhìn xuống lão đầu trả giá hai nghìn năm trăm viên hạ phẩm linh thạch.Lão đầu đó quay lại, nhìn về phía quý tân thất Ngụy Tác ngồi.
Đầu tóc lão giả này cũng bóng lộn như thể nhiều ngày rồi không gội, móng tay đen xì, cực kỳ bẩn thỉu, nhưng ánh mắt nhìn lên lại thập phần âm độc, rõ ràng không thể xuyên qua linh quang tráo bên ngoài quý tân thất nhưng vẫn tạo cho Ngụy Tác cảm giác là ánh mắt lão xuyên thấu vào được.
Ánh mắt âm độc khiến lão mặt nhăn nheo, toàn thân bóng nhẫy trông không khác gì một con nhện nhăn nhúm.
"Hai nghìn tám trăm viên hạ phẩm linh thạch!" Không chịu kém, lão đầu lạnh lùng đưa ra cái giá cao hơn.
Bất quá với Ngụy Tác thì quyết tâm lấy bằng được môn thuật pháp này, lão đầu vừa dứt lời, gã nghiến răng hô: "Ba nghìn viên hạ phẩm linh thạch!"
"Phệ tâm trùng, ngươi có cách nuôi Phệ tâm trùng hả!" Nam Cung Vũ Tinh hiểu hơn ai hết Phệ tâm trùng đáng sợ thế nào, hơi biến sắc xong thì cũng khẩn trương nhìn lão già bẩn thỉu như con nhện xem có tiếp tục trả giá hay không.
Nàng thoáng thở phào vì lão đầu chỉ cười gằn rồi không trả giá nữa.
"Ba nghìn hai trăm viên hạ phẩm linh thạch!" Lúc đó từ gian bên phải Ngụy Tác vang lên giọng nói lãnh đạm.
Lý Hồng Lân!
Ngụy Tác cùng Nam Cung Vũ Tinh nghe được người trả giá là Lý Hồng Lân.
Lý Hồng Lân là Kim Thứu cung thiếu chủ, Khống linh thuật có lẽ còn hữu dụng với Kim Thứu cung, mọi tu sĩ có mặt đều nghĩ vậy.
"Ba nghìn năm trăm viên hạ phẩm linh thạch!" Ngụy Tác lạnh lùng trả giá cao hơn.
Lúc này chỉ còn cách đấu giá với Lý Hồng Lân, giọng càng gấp gáp thì càng khiến y tưởng gã không đủ vốn, càng lãnh tĩnh sẽ càng khiến đối thủ tăng áp lực tâm lý.
"Bốn nghìn viên hạ phẩm linh thạch!"
Cung Vũ Tinh giật mình vì Lý Hồng Lân lại tăng giá.
"Bốn nghìn năm trăm viên!" Ngụy Tác không hề chịu lép.
"Năm nghìn!" Lý Hồng Lân tựa hồ hơi do dự một chốc, nhưng trước khi Điền chưởng quỹ lên tiếng thì y lại trả giá cao hơn.
"Năm nghìn năm trăm viên!" Ngụy Tác nghiến răng, không hề dự hô lên.
Oành! Cả phách mại hội trường sôi lên, cả lão đầu tranh giá với Ngụy Tác lúc trước cùng hơi biến sắc. Năm nghìn năm trăm viên hạ phẩm linh thạch đã vượt hơn ba lần giá khởi điểm, cái giá này không tán tu nào gánh nổi.
"Y chết chắc rồi! Dám tranh mua với ta!"
Trong quý tân thất, Lý Hồng Lân gầm lên, thần sắc cực kỳ hung hãn.
"Thiếu cung chủ, đừng tranh chấp với y nữa, không thì chốc nữa không đủ linh thạch mua Dưỡng thần thảo. Cung chủ chắc chắn sẽ trách phạt!" Trung niên tu sĩ đứng cạnh Lý Hồng Lân nói, "Thiếu cung chủ hà tất tranh hơi với một kẻ sắp chết."
"Không được, cục tức này ta không nuốt được, không đủ linh thạch thì ta sẽ lấy đồ trên mình ra đặt, hỏi mượn Điền chưởng quỹ! Lý thúc, thúc còn bao nhiêu linh thạch?" Lý Hồng Lân gầm lên.
"Tại hạ còn ba nghìn viên hạ phẩm linh thạch." Trung niên tu sĩ lắc đầu, "Phung phí quá nhiều linh thạch, dù đem đặt đồ thì cũng khó lòng chuộc về. Mấy nghìn viên hạ phẩm linh thạch của tại hạ có thể cho thiếu cung chủ mượn nhưng vật này chỉ giới hạn trong vòng chín nghìn viên, bằng không gặp kẻ cạnh tranh Dưỡng thần thảo, chúng ta không mua được mà cung chủ sắp đột phá đến Phân niệm kỳ, nhỡ may cung chủ có sơ sảy gì thì Kim Thứu cung sẽ gặp hậu quả khó tưởng tượng!"
Lý Hồng Lân cười gằn: "Được, lấy hạn là chín nghìn viên hạ phẩm linh thạch, ta không tin tán tu như y, ngần ấy linh thạch còn không đập chết!"
"Tám nghìn viên!"
Lý Hồng Lân mặt mũi méo đi, trực tiếp nang giá cao vọt lên. Bạn đang đọc truyện tại Truyện FULL - www.Truyện FULL
"Cái gì!"
Không chỉ toàn phách mại hội trường sôi lên, cả Nam Cung Vũ Tinh cũng rùng mình. Tám nghìn viên hạ phẩm linh có thể mua được hai, ba món bán linh khí, cả tu sĩ Chu thiên cảnh cũng không thể lấy được số lượng linh thạch ở mức đó. Một tu sĩ sẽ phải liên tục tiêu hao linh thạch, đổi lấy pháp bảo lợi hại hơn, thích hợp hơn.
"Tám nghìn năm trăm viên hạ phẩm linh thạch!"
Không đợi tất cả kịp phản ứng, Ngụy Tác lại cất tiếng.
"Chín nghìn viên hạ phẩm linh thạch!" Lý Hồng Lân gần như gầm lên, lúc đó y hoàn toàn không còn phong phạm thản nhiên của kẻ bề trên nữa.
"Ngụy Tác! Đừng tăng giá nữa, y cố ý đấu với ngươi, chi bằng đợi cơ hội tìm mua thuật pháp tương tự!" Nam Cung Vũ Tinh vô tình nắm tay gã. Một môn thuật pháp bát nghìn viên hạ phẩm linh thạch, ngần ấy linh thạch, đối với bất kỳ tu sĩ nào cũng tạo thành xung kích tâm lý cực lớn.
"Chín nghìn năm trăm viên hạ phẩm linh thạch!" Ngụy Tác cũng bất giác nắm chặt tay Nam Cung Vũ Tinh, mặt méo đi, tăng thêm năm trăm viên hạ phẩm linh thạch.
Môn thuật pháp này đối với gã quá quan trọng. Phệ tâm trùng noãn chỉ còn chừng hai mươi này nữa sẽ nở, trong thời gian này cơ hồ không thể tìm được một môn thuật pháp thích hợp thế này! Gã hiểu rõ hơn ai hết uy lực của Phệ tâm trùng, giờ đã triệt để đắc tội Lý Hồng Lân, Phệ tâm trùng là chỗ dựa vững nhất của gã, có nó thì gã không sợ y trả thù, không có thì chưa biết chừng tính mạng gã cũng nguy hiểm! Nên gã nhất định phải giành được môn thuật pháp này.
"Chín nghìn năm trăm viên hạ phẩm linh thạch?!"
Ngụy Tác vừa trả giả xong, toàn phách mại hội trường sôi lên, trong một gian quý tân bao sương khác, Lý Hồng Lân đứng bật dậy, nghiến răng kèn kẹt, mắt đầy sát khí.
Nhưng giá Ngụy Tác đưa ra đã vượt ngưỡng chín nghìn viên hạ phẩm linh thạch nên y không thể tranh tiếp với gã.
"Ngụy Tác, ngươi... " Nam Cung Vũ Tinh lúc đó mới phát hiện tay mình nắm tay Ngụy Tác, vội rút lại, mặt đỏ lên, chưa kịp nói gì thì từ một gian quý tân sảnh khác vang lên giọng nói khinh thị: "Một vạn hai nghìn viên hạ phẩm linh thạch."
Ầm!
Hiện trường lại sôi lên! Trực tiếp tăng thêm năm trăm viên hạ phẩm linh thạch! Cái giá này thực sự quá kinh nhân.
Mặt gã nhợt đi, nghe được người trả giá là Hàn Vi Vi.
"Một vạn ba nghìn viên hạ phẩm linh thạch!" Ngụy Tác giật giật mí mắt, lại trả giá!
"Hả?" Trong quý tân thất có thể nhìn rõ, Hàn Vi Vi tựa hồ cố ý kêu lên rồi hừ một tiếng, thảnh nhiên nói tiếp, "Một vạn năm nghìn viên hạ phẩm linh thạch."
Phịch! Ngụy Tác vừa đứng lên, vô lực ngồi phệt xuống ghế không nói thành lời.
Một vạn năm nghìn viên hạ phẩm linh thạch, tuy chưa đến cực hạn của gã, với tấm quan trọng của môn thuật pháp này, dù hai vạn viên hạ phẩm linh thạch thì gã cũng liều.
Nhưng quan trọng là sau mấy lần gặp Hàn Vi Vi, gã quá hiểu cá tính ngân sam mỹ nữ này.
Nàng ta trông có vẻ hung hăng nhưng thật ra là thiếu nữ cả thẹn, rất dễ bắt nạt, trong mắt nàng ta, gã là siêu cấp đại đối đầu, kiểu gì cũng sẽ đối đầu với gã mà quan trọng hơn là nàng ta không thiếu linh thạch.
Trân Bảo các là đại phường thị không đệ nhất cũng đệ nhị Linh Nhạc thành, thực lực chỉ kém hơn Thiên Nhất môn, không biết mạnh hơn Kim Thứu cung bao nhiêu lần.
Ngụy Tác dù phát tài không nhỏ nhưng chưa đến mức có thể so linh thạch với Trân Bảo các.
Dù gã trả giá hai vạn viên hạ phẩm linh thạch cũng không ý nghĩa gì.
"Nữ tu đó lai lịch thế nào mà rộng tay như vậy!"
"Lẽ nào môn Khống linh thuật này có gì đặc biệt? Lại tốn tới một vạn năm nghìn viên hạ phẩm linh thạch để mua. Một vạn năm nghìn viên hạ phẩm linh thạch, đủ cho ta mua năm món bán linh khí cơ đấy."
Ngụy Tác ngừng trả giá, cả phách mại hội trường đang bàn tán xôn xao không còn ai dám lên tiếng nữa, một hoa phục thiếu niên bưng Khống linh thuật vào quý tân bao sương của Hàn Vi Vi.
"Xem ra lần này không thể đưa lão đầu đi mua thật thống khoái rồi." Ngụy Tác nằm bệt trên ghế, cực kỳ thống khổ suy tư. Không có Phệ tâm trùng, gã tạm thời chỉ còn cách làm rùa đen rút đầu, dưa vào linh thạch trong tay để tu luyện, chưa đạt tu vi Chu thiên cảnh nhất lưỡng trọng mà ra ngoài, chưa biết chừng sẽ bị Lý Hồng Lân ngầm hạ thủ lấy mạng.
"Ngụy tiền bối, khách nhân vừa mua Khống linh thuật mời tiền bối đến quý tân bao sương của người đó. Người đó nhờ tại hạ báo với tiền bối là nếu tiền bối nghe theo điều kiện thì người đó sẽ tặng Khống linh thuật cho tiền bối."
Tích tắc sau, Lâm Phong của Trân Bảo các đã gõ cửa, vào chuyển lời cho Ngụy Tác.

Chương 87: Cá cược nhàn hạ

""Ngươi bị bệnh hả?" Vừa vào gian của Hàn Vi Vi, thấy nàng ta đang đắc ý, Ngụy Tác tức xì khói kêu lên, "Hai con Thạch vĩ bích tích chỉ mấy viên linh thạch, ngươi vì chống đối ta mà vứt đi một vạn năm nghìn viên hạ phẩm linh thạch, ngươi tưởng Trân Bảo các nhặt linh thạch trên đường hả?"
Hàn Vi Vi không nổi giận, cười đắc ý như tiểu hồ ly, "
Ta thích thế thì sao? Còn hơn ai đó bỏ bảy trăm linh thạch làm việc xấu xa."
"
Cái gì mà bảy trăm linh thạch?" Nam Cung Vũ Tinh đi sau, nhìn gã với vẻ không hiểu.
"
Thật ra ngươi muốn gì?" Ngụy Tác giận đến mức định tiền gian hậu sát ngân sam mỹ nữ này, rồi sau đó lại lặp lại hành động, mắt tối sầm gầm lên.
"
Ta đã nói sẽ khiến ngươi ngoan ngoãn cầu xin ta, xem ra môn Khống linh thuật này rất trọng yếu với ngươi? Ta vừa xem qua, rất đơn giản, chả có gì cả." Ngụy Tác càng giận, Hàn Vi Vi càng đắc ý, "Ta không muốn thế nào cả, chỉ muốn công bằng đấu một trận với ngươi, giáo huấn ngươi thôi."
Ngụy Tác nhìn nàng ta chằm chàm, "
Nếu ta lại đánh thắng ngươi thì sao? Ngươi cho ta môn thuật pháp này, đảm bảo ngày sau không quấy rối nữa?"
"
Nếu đường đường chính chính, ngươi thắng được ta sao?" Hàn Vi Vi bật cười lạnh khinh miệt, "Được, nếu ngươi thắng, ta sẽ cho ngươi môn thuật pháp này, từ rày cũng không làm phiền ngươi nữa. Bất quá nếu ngươi thua..."
"
Thua thì thế nào, có gì nói luôn ra đi." Ngụy Tác gào lên.
"
Vội cái gì, ta còn chưa nghĩ ra." Hàn Vi Vi mím môi suy nghĩ, "được rồi, ta nghĩ ra rồi, ngươi thua thì làm nô lệ một tháng cho ta, lúc đó ta cần ngươi làm gì thì ngươi làn nấy, còn phải liên tục hô to hảo chủ nhân.""Chủ cái đầu ngươi." Ngụy Tác nhìn Hàn Vi Vi đang đắc ý, "Ta thắng chỉ được mỗi môn Khống linh thuật này? Ngươi thắng thì ta không những không có Khống linh thuật mà còn phải làm nô lệ cho ngươi trong một tháng, gọi ngươi là chủ nhân? Có phải ngươi thích ta, đêm đến lạnh lẽo tịch mịch nên muốn ta làm gì không."
"
Vô sỉ!" Hàn Vi Vi vênh mặt, "Ta bắt ngươi làm nô lệ là chỉ những việc vào ban ngày thôi, đêm đến ngươi ở đâu thì cút về đó. Khống linh thuật thì sao hả, giá trị một vạn năm nghìn viên hạ phẩm linh thạch, bất quá ta không thèm tính toán với lão lưu manh như ngươi, ngươi thắng thì ta cho ngươi Khống linh thuật, đồng thời cũng làm nô lệ một tháng cho ngươi."
Ngụy Tác cười lạnh, "
được, ngươi nói vậy thì đừng có nuốt lời."
Hàn Vi Vi cũng tỏ vẻ khinh thị: "
Ta nuốt lời? Hàn Vi Vi này nói là giữ lời. Ngươi dám thề không?"
"
Ngụy Tác... ", Nam Cung Vũ Tinh ở sau lưng kéo gã lại, tựa hồ định nói gì nhưng Hàn Vi Vi cướp lời, "Nam Cung Vũ Tinh, sau này thư thư nên tránh cho xa tên vô sỉ này, đừng để bị hắn lừa gạt gì đó."
Nam Cung Vũ Tinh khẽ lắc đầu, không nói gì nữa.
"
Thề gì?" Ngụy Tác gầm ghè hỏi.
"
Ngươi nói lời mà không giữ lời thì sau này đạo lữ song tu còn mập hơn lợn, mặt rỗ chằng chịt, người cao ba thước thì eo cũng ba thước. Cả đời ngươi không tu luyện đến Kim đơn cảnh." Hàn Vi Vi mỉm cười, "Bất quá trông ngươi thì chả có hy vọng gì kiếp này tu luyện đến Kim đơn cảnh."
"
Chà!" Ngụy Tác thiếu chút nữa giận đến ngất xỉu, kêu to: "Được, ta nói lời mà không giữ lời thì sẽ cưới nữ tử còn mập hơn lợn, mặt rỗ chằng chịt, người cao ba thước thì eo cũng ba thước, không tu luyện đến Kim đơn cảnh. Ngươi nói mà không giữ lời cũng sẽ được gả cho nam tử còn mập hơn lợn, mặt rỗ chằng chịt, người cao ba thước thì eo cũng ba thước, kẻ đó còn ở Bắc Hàn thành."
"
Sao lại là Bắc Hàn thành?" Hàn Vi Vi không nghĩ ra.
Ngụy Tác hừ một tiếng giải thích: "
Đúng là không có kiến thức, trong vòng ba nghìn dặm quanh Bắc Hàn thành không có nước, tu sĩ ở đó cả năm không tắm rửa, tùy tiện kỳ nhẹ là ra một nắm đất."
"
Độc ác quá!" Hàn Vi Vi ngẩn ra, nhìn gã với vẻ không dám tin, một lúc sau nghiến răng nghiến lợi, "Được! Ta thề là xong, ta mà không giữ lời sẽ được gả cho nam tử còn mập hơn lợn, mặt rỗ chằng chịt, người cao ba thước thì eo cũng ba thước, kẻ đó còn ở Bắc Hàn thành."
"
Được, chúng ta đấu lúc nào."
"
Ngay bây giờ, gần Trân Bảo các có một nơi thử uy lực pháp khí cùng thuật pháp, đủ rộng đấy." Hàn Vi Vi hừ một tiếng, "Ta không muốn ngươi lại giở ra thứ gì đó ghê tởm, tốt nhất là cả hai bên đều không sử dụng cả pháp khí mới là công bằng."
"
Theo lời ngươi nói thì chúng ta khỏi dùng cả Hồi khí đơn luôn, vậy là công bằng nhất." Ngụy Tác cười ruồi.
"
Đấy là ngươi nói, ngươi dám làm thế không?" Hàn Vi Vi nhìn gã mà không dám tin, ấn tượng Ngụy Tác để lại cho nàng ta là tu vi không ra thế nào cả, nhưng những thứ oai môn tà đạo thì nhiều vô kể.
Ngụy Tác trợn tròng trắng lên, "
ngươi muốn ăn đòn thì ta cũng hết cách."
"
Được, hai bên đều không được sử dụng bất kỳ pháp khí nào, cả phòng ngự pháp khí và đơn dược cũng không, ai dùng là thua." Hàn Vi Vi hưng phấn hẳn. "Đi nào, đến chỗ đó của Trân Bảo các, chúng ta đấu luôn."
"
Đợi đã." Ngụy Tác đột nhiên xua tay.
"
Thế nào, ngươi hối hận?" Hàn Vi Vi trừng mắt lên.
"
Vội cái gì, để xem xong hai thứ ta đấu giá rồi đi. Hai vật tiếp theo là của ta." Ngụy Tác nhìn qua song cửa sổ.
"
Phệ tâm trùng? Phệ tâm trùng là của hắn?" Hàn Vi Vi có phần hiếu kỳ nhìn qua song cửa, tức thì sững người. Phệ tâm trùng giá trị thế nào, nàng ta rất rõ.
Hóa ra lúc đó bắt đầu đấu giá con Phệ tâm trùng đầu tiên của Ngụy Tác.
"
Hai nghìn năm trăm viên hạ phẩm linh thạch!"
"
Ba nghìn viên hạ phẩm linh thạch!"
Có lẽ bị Ngụy Tác, Lý Hồng Lân và Hàn Vi Vi điên cuồng trả giá ảnh hưởng, con Phệ tâm trùng đầu tiên vừa xuất hiện là mức tăng giá chóng mặt. Hai lần trả giá đã thành hơn ba nghìn viên hạ phẩm linh thạch.
Cũng như Điền chưởng quỹ dự liệu, Phệ tâm trùng vừa xuất hiện là khiến toàn phách mại hội trường kinh hô, da Phệ tâm trùng có thể dùng để luyện chế pháp y ẩn hình, mũi nhọn trong miệng là nguyên liệu luyện chế pháp khí tiến công ngầm, khiến đối thủ không thể đề phòng.
Bất quá hai lần trả giá đã là ba nghìn viên hạ phẩm linh thạch, quá nửa tu sĩ có mặt đành nuốt nước bọt, tan ngay ánh mắt tham lam.
Vật tuy tốt nhưng còn phải xem linh thạch đại lớn cỡ nào đã.
"Ba nghìn năm trăm viên hạ phẩm linh thạch!"
"
Bốn nghìn viên hạ phẩm linh thạch!"
Chỉ sau lần trả giá thứ ba, chỉ còn lại hai nhân vật trong hai quý tân bao sương tranh đoạt với nhau.
Hai tu sĩ này đều rất muốn có được Phệ tâm trùng, cũng có thân phận nhất định, đã xem qua danh sách nên chỉ trả giá một lần khán là một người chủ động rút lui. Con Phệ tâm trùng thứ hai lại khiến toàn trường kinh hô, tu sĩ không nâng giá con trước bỏ ra ba nghìn tám trăm viên hạ phẩm linh thạch mua được.
Tuy hai người trong quý tân bao sương rất ăn ý với nhau, không hề tranh đoạt, nhưng hai con Phệ tâm trùng bán được bảy nghìn tám trăm viên đủ khiến Ngụy Tác thập phần mãn ý.
Trừ bốn nghìn viên hạ phẩm linh thạch đã lấy, ba nghìn tám trăm viên này vốn còn phải khấu trừ ba trăm tám mươi viên phí dụng, nhưng trước đó Điền chưởng quỹ đã nói có thể trừ đi ba thành nên chỉ riêng hai con Phệ tâm trùng, Ngụy Tác đã có ít nhất ba nghìn năm trăm đa viên nữa. Cộng thêm hai tấm pháp y và na bán linh khí thanh mộc ngư, sẽ có ít nhất hai nghìn viên nữa chui vào túi gã. Bạn đang đọc truyện được lấy tại Truyenyy chấm cơm.
Xem xong đấu giá hai con Phệ tâm trùng, Ngụy Tác không còn gì nhất định phải mua nữa, nên theo Hàn Vi Vi rời phách mại hội trường, đến chỗ nàng ta chỉ định.
"Ngươi chắc chứ?" Đi theo Hàn Vi Vi về phía Trân Bảo các, Nam Cung Vũ Tinh lén hỏi Ngụy Tác. Đối với Nam Cung Vũ Tinh, song phương không dùng bất kỳ pháp khí nào tỷ đấu càng khiến nàng yên tâm, vì uy lực của pháp khí khá lớn, đấu pháp sẽ thập phần nguy hiểm, ai dám chắc song phương đều không tổn thương gì. Cả hai đều là tu sĩ Thần hải cảnh ngũ trọng, dùng thuật pháp thì bên nào không địch nổi, ít nhất nàng còn có thể ngăn cản lại. Nam Cung Vũ Tinh biết rõ công pháp cùng thuật pháp Ngụy Tác tu luyện đều phổ thông, nên nàng lo lắng gã sẽ phải làm nô lệ cho một tháng cho Hàn Vi Vi.
"Sáu, bảy phần." Ngụy Tác cười hắc hắc.
"
Sáu, bảy phần?" Thấy gã tự tin như vậy, Nam Cung Vũ Tinh cũng có phần hiếu kỳ.
...
"
Cái gì mà sáu, bảy phần? Tiểu tử này có quan hệ với Trân Bảo các?"
Ngụy Tác cùng Nam Cung Vũ Tinh không phát hiện sau khi họ cùng Hàn Vi Vi rời khỏi Lăng Tiêu phường thì một tu sĩ đội nón rộng vành lén bám theo.
Kẻ mặc áo vải bố xanh bình thường, dùng nón rộng vành che mặt này là tu sĩ Chu thiên cảnh Lưu Trung Chu bị uy hiếp trong sơn động ngày nọ.
"
Chỗ thử pháp bảo và thuật pháp của Trân Bảo các?"
Lưu Trung Chu thấy Ngụy Tác cùng Nam Cung Vũ Tinh, Hàn Vi Vi đi vào một gian điện vuông vắn màu xanh biếc thì đột nhiên ra vẻ đau bụng, lao nhanh vào một con ngõ phía sau điện.
Hắn định nghe lén xem Ngụy Tác và Hàn Vi Vi có quan hệ gì.
Thật ra mấy hôm nay Lưu Trung Chu vẫn ở Linh Nhạc thành trông chừng Ngụy Tác, Hắc Sát yêu cầu hắn điều tra triệt để về Ngụy Tác thì hắn cũng hiểu được. Một tiểu tán tu không có hậu đài sao lại đói phó nổi ngần ấy tu sĩ Chu thiên cảnh. Nhỡ may giết gã rồi lại biết gã có hậu đài cực kỳ lợi hại thì Hắc Sát cũng không gánh nổi.
Hắc Sát chỉ cho hắn một tháng, nhưng mấy hôm nay Ngụy Tác ở lỳ chỗ ở thiên cấp lý tu luyện, gần nửa kỳ hạn sắp qua, Lưu Trung Chu cuống lên. Hắn mua pháp khí Anh vũ truyền thanh loa chuyên dụng nghe lén người khác trò chuyện, nhưng khó khăn lắm mới nghe được giọng Ngụy Tác tại phách mại hội trường, nhưng ở đó có cấm chế, hắn không thể biết gã trò chuyện gì với người khác.
Nên hắn ra ngoài phách mại hội trường đợi đến lúc Ngụy Tác cùng Nam Cung Vũ Tinh đi ra. Nhưng không ngờ là đi ra cùng còn có đại tiểu thư Trân Bảo các Hàn Vi Vi, hơn nữa dáng vẻ gã hình như rất quen thân Hàn Vi Vi. Lẽ nào gã thật sự có bối cảnh gì đó không tầm thường?
Gian phòng Trân Bảo các chuyên dụng thí nghiệm uy lực pháp khí cùng thuật pháp không có cấm chế gì đặc biệt, Anh vũ truyền thanh loa có thể nghe lén được Ngụy Tác đối thoại.
Giả đau bụng để thuận tiện chạy ra con ngõ sau điện, Lưu Trung Chu vội lấy ra Anh vũ truyền thanh loa, dồn chân nguyên kích phát, kề lên tai nghe lén.
Nhưng hắn lập tức ngẩn người vì ở đầu kia ngõ cũng có một trung niên hồng y tu sĩ lướt vào, tay cũng cầm Anh vũ truyền thanh loa y hệt với hắn.
Lưu Trung Chu cùng trung niên hồng y tu sĩ đều ngẩn người.
Nếu Ngụy Tác nhìn thấy hồng y tu sĩ này tất cũng ngẩn người, vì y là tu sĩ nghi là kiếm tu từng tranh địa hỏa lô phòng với gã.
Rõ ràng y cùng như Lưu Trung Chu đến nghe lén gã cùng Nam Cung Vũ Tinh, Hàn Vi Vi đàm thoại.
Trong khi Lưu Trung Chu và hồng y tu sĩ tròn mắt ngẩn người, từ Anh vũ truyền thanh loa vang lên giọng Hàn Vi Vi rất rõ, "Lão lưu manh, ta cởi y phục ra rồi, ngươi cũng cởi ra đi."
Hiện tại Nam Cung Vũ Tinh cũng ở trong đó, quan hệ giữa đại tiểu thư Trân Bảo các và Ngụy Tác đã đến mức đó?
Trong óc Lưu Trung Chu hiện lên hình ảnh một nam hai nữ, ngẩn người xong thì cả hắn và hồng y tu sĩ biến sắc, đồng thời thu Anh vũ truyền thanh loa lại, lao ra theo hai hướng.

Chương 88: Quyền đầu như vồ cát

Cơ hồ cùng lúc cả hai khuất bóng, một tu sĩ vô tình đi qua bước vào con ngõ, còn trong điện, Hàn Vi Vi tỏ vẻ khinh thị bảo Ngụy Tác, "Ta không muốn lúc đánh tan y phục của ngươi lại xuất hiện một cái yếm ghê tởm đâu nhé."
"Được rồi." Ngụy Tác hơi đỏ mặt, "Chẳng phải ngươi sợ ta còn giữ lại pháp bảo gì hả? Đổi thì đổi, cả hai dùng đổi sang y phục thông thường của Trân Bảo các rồi giao đấu. Nếu ngươi không yên tâm, ta sẽ cởi trần thay y phục."
"Phì! Ta sợ sẽ ghê tởm đến cả năm không ăn được thứ gì." Hàn Vi Vi nói đoạn quay ra bảo một đệ tử Trân Bảo các đứng ở cửa gian điện thoáng đãng, "Ngươi lấy cho hắn một bộ y phục, rồi trông nom hắn thay đồ." Đủ thấy, tiểu nha đầu Hàn Vi Vi này có lúc cũng rất cẩn thận.
Ngụy Tác cùng Hàn Vi Vi đều mặc áo vải bố trắng tinh, như hai đệ tử cùng tông môn giao đấu tính điểm, đứng ra giữa đại điện.
Gian điện của Trân Bảo các trống trơn, rộng chừng ba, bốn mươi trượng vuông, trên bức tường hướng ra cửa điện có mấy khối Thiên luyện ngân, trên nền đại điện còn dấu khắc độ dài, chắc dùng để thử uy lực của pháp khí cùng thuật pháp ở các cự ly khác nhau.
Ngụy Tác hơi kinh hãi là trên Thiên luyện ngân có mấy vết hằn rất sâu, rõ ràng chỉ có pháp bảo linh cấp trung giai trở lên mới tạo được dấu hằn sâu như thế.
Đại thế lực như Trân Bảo các khẳng định có nhiều pháp bảo lợi hại, dù có linh khí có uy lực hơn nhiều Âm mị nhận thì Ngụy Tác cũng không hề kinh ngạc.
Như Thanh trúc kiếm lần trước Hàn Vi Vi dùng để đối phó gã, uy lực cực mạnh.
Ngụy Tác cố ý nói song phương không dùng bất kỳ đơn dược hay pháp khí nào vì gã chi rằng mình không có cửa so với Trân Bảo các về hai thứ đó.Mỗi lần nhìn Hàn Vi Vi gã đều Vọng khí thuật. Tu vi tiến cảnh của Hàn Vi Vi tựa hồ cực nhanh, hiện tại đã đạt Thần hải cảnh ngũ trọng hậu kỳ, không lâu nữa sẽ có thể xung kích Chu thiên cảnh.
Với năng lực của Trân Bảo các Cơ Nhã, phối chế một viên đơn dược có dược hiệu cao hơn Băng vụ quả không khó khăn gì, Hàn Vi Vi đột phá đến Chu thiên cảnh cơ hồ là việc chắc trăm phần trăm.
Trân Bảo dù gì không phải là đại tông môn, không thể có chân nguyên công pháp quá cao, Hàn Vi Vi cũng chỉ tu luyện huyền cấp cao giai công pháp.
Tử Huyền chân quyết của gã đã hơn huyền cấp cao giai công pháp một chút, tổng số chân nguyên cũng hơn Hàn Vi Vi một chút, hơn nữa Tử Huyền chân quyết còn có thể khiến Hàn Vi Vi coi thường, hai điểm đó là căn cứ để gã đánh bại Hàn Vi Vi.
...
"Thế nào, bắt đầu được chưa?" Sau rốt cũng được thỏa nguyện đấu với Ngụy Tác một trận, hiện tại thái độ của Hàn Vi Vi với gã cũng khá hơn.
"Bắt đầu thôi!"
Ngụy Tác gật đầu, lùi nhanh như con thỏ.
Đùa hả, Ngụy Tác không có thuật pháp phòng ngự nào. Cự ly quá gần, Hàn Vi Vi có thuật pháp nào đó tốc độ thi pháp cực nhanh thì gã lập tức xong đời. Bạn đang đọc truyện tại Truyện YY - http://truyenfull.vn
"Đồ nhát chết vẫn là đồ nhát chết."
Thấy gã nhảy lên, Hàn Vi Vi giật mình, nhưng rồi thấy gã lùi nhanh thì nàng ta lập tức khinh thị.
"Băng phong nhận!"
Cũng như hôm tại tại Hoàng Sa hạp cốc, Hàn Vi Vi vẫn quen thói hô lên lảnh lót, trong lúc vong tay, một làn cương phong phong nhận ngưng kết băng tinh chém vào Ngụy Tác đang lui nhanh.
"Oa!" Ngụy Tác ré lên, thực tế không hề hoảng loạn, nhanh xéo sang bên tránh khỏi băng phong nhận, đồng thời trả lại Hàn Vi Vi một đòn Thanh thủy nhận.
"Ngươi không phải biết lôi hệ thuật pháp sao? Vẫn dùng thuật pháp hạng bét này hả?"
"Băng ly vũ!"
Hàn Vi Vi bĩu môi khinh thường, vung tay lên ngưng tụ thành một con bạch sắc băng long hơn hai trượng, xoạt một tiếng, Thanh thủy nhận Ngụy Tác phát ra chém vào băng long chỉ làm rơi một miếng chừng bàn tay. Hàn Vi Vi điểm ngón tay, bạch sắc băng long uy thế bất lao về phía gã.
"Không phải chứ?"
Ngụy Tác rùng mình.
Là thuật pháp công thủ vẹn toàn. Hơn nữa bạch sắc băng long của Hàn Vi Vi xuất hiện, toàn đại điện tựa hồ biến thành hố băng.
Với cách phân chia thuật pháp của Thiên Huyền đại lục là thiên địa huyền hoàng tứ giai thì môn thuật pháp này của nàng ta ít nhất cũng là địa cấp thượng giai.
Trong lịch sử Thiên Huyền đại lục có không ít tu sĩ biến thái tu luyện chân nguyên công pháp rác rưởi đến Kim đơn cảnh rồi với một môn cao giai thuật pháp tung hoàng một cõi không có địch thủ.
Uy lực của thiên giai và địa giai thuật pháp thập phần kinh nhân, dù tu sĩ tu luyện công pháp kém cỏi, chỉ kích phát được mộ hai lầm thì đối thủ cũng khó lòng chống nổi.
Có thuật pháp địa giai thượng cấp này, với khả năng của Trân Bảo các, Hàn Vi Vi tu luyện đến Chu thiên cảnh tam tứ trọng, thực lực cũng cực kỳ kinh nhân rồi.
Chả trách tiểu nha đầu tự tin như thế, hóa ra học được thuật pháp lợi hại thế này.
"Kim Xà lôi võng!"
Biết băng long va vào mình thì chắc chắn sẽ đông thành cột băng, một số chỗ sẽ xong đời, Ngụy Tác biến sắc sử dụng thuật pháp có lực công kích mạnh nhất.
Một tấm kim sắc điện võng xuất hiện trước mặt gã, nghênh đón băng long.
"Chà!" Trông có vẻ kim sắc điện võng của Ngụy Tác cực kỳ lợi hại, sẽ hóa giải được băng long, nhưng xoạt một tiếng, băng long xuyên qua kim sắc điện võng, trừ vài chỗ bị điện xà phá hoại thì không hề bi chặn lại. Kim Xà lôi quyết được lục bào lão đầu nhận định là huyền cấp cao giai rõ ràng không sánh được với địa cấp thượng giai thuật pháp của Hàn Vi Vi.
Tuy nhiên có kim xà lôi võng chặn lại một chốc, Ngụy Tác kịp thời tránh đi. Băng long va vào bức tường sau lưng, băng hàn chi khí bừng lên, khiến toàn gã cứng lại, sau lưng còn đọng một lớp sương trắng.
"Nhìn sau lưng đi!" Ngụy Tác bị đông cứng người, răng va lập cập kêu lên.
"Thế nào, ngươi định dùng thủ đoạn ghê tởm nào hả? Nói là đấu pháp công bằng mà tới đây ngươi còn định lừa gạt ta, coi như ngươi thua." Hàn Vi Vi cười ha hả, định tung tiếp băng long biến tặc tử đờ đẫn kia trở thành cột băng. Thì đột nhiên nghe thấy sau lưng có tiếng động lạ.
Nàng ta ngoái lại liền giật mình, từ khe nứt dưới đất bốc lên từng dải hoàng sắc thổ khí ngưng thành một thổ nhân cao hơn nàng ta một cái đầu, vung quyền đầu quyền đầu như cái vồ xúc cát đấm tới.
Nếu bị quyền đầu này giáng trúng, hoa dung ngọc mạo của nàng ta sẽ biến thành gấu mèo ngay, cả Lệ nhan hoa cũng không bù lại được.
"Vù", Hàn Vi Vi cuống quít hóa ra một tấm hỏa thuẫn che trước mặt.
Quyền đầu của thổ nhân giáng tới, lập tức bị thiêu rụi. Lại giáng nốt quyền kia, cũng bị thiêu rụi ngay.
Hàn Vi Vi là đại tiểu thư Trân Bảo các, không đến nỗi không biết môn phòng ngự thuật pháp lợi hại nào như Ngụy Tác.
"Kim xà điện võng!"
Chật vật lắm mới kịp lấy hơi, Ngụy Tác lập tức xuất ra một tấm điện võng, trùm xuống Hàn Vi Vi.
Động tác của Ngụy Tác lần này chậm hơn, chân nguyên tim tím từ tay gã tràn ra, kích phát thành từng con kim sắc lôi xà, Hàn Vi Vi nhìn rất rõ.
"Tử Huyền chân quyết? Ha ha, lại là công pháp hạng bét đó, để ta xem ngươi phát ra được bao nhiêu đạo thuật pháp thế này." Hàn Vi Vi bật cười cao hứng, vung tay lên, lại một con băng long bay lượn quanh người, hóa giải toàn bộ kim xà thiểm điện.
"Ngươi không lạnh hả?" Ngụy Tác lần này tỏ rõ kinh nghiệm phong phú, làm động tác giả lách trái rồi lùi nhanh, tránh khỏi băng lòng đang xông tới, nhưng hàn khí tỏa ra cũng khiến gã rùng mình. Đại điện càng lạn hơn, hơi thở ra cũng chuyển thành màu khói trắng.
"Ta nói là ta biết băng, hỏa, có hỏa để hơ." Hàn Vi Vi đắc ý ghé sát hỏa thuẫn ấm áp, nhưng vừa nói xong thì chợt nhớ đến hôm đó gã hỏi nàng ta biết gì thì đã trả lời là biết băng hỏa, tức thì đỏ mặt, thầm rủa gã.
"Đánh vào mặt ngươi!"
Ngụy Tác lại thi triển Thổ thần chân pháp, hóa ra thổ khôi lỗi.
"Ta biến nơi này thành hầm băng xem ngươi chạy đi đâu." Chân nguyên còn đủ phát ra khoảng chục lần Băng Ly chân thuật, Hàn Vi Vi mặc kệ Ngụy Tác chạy theo hướng nào, cứ phát ra băng long giáng vào gã.
Chỉ tích tắc sau, mười mấy trượng nền điện đều đóng một lớp băng mỏng.
"May ngoan ngoãn đầu hàng làm nô lệ cho ta, nếu bị đông cứng thì không dễ chịu đâu." Thấy Ngụy Tác run rẩy, trượt chân thiếu chút nữa ngã bổ chửng, Hàn Vi Vi đắc ý cười ha hả.
"Đừng nằm mơ, ta liều với ngươi!"
Ngụy Tác cắm cổ chạy, liên tục phát ra kim xà điện võng và thổ khôi lỗi.
Liên tục phát ta mười mấy tấm kim xà điện võng, quá nửa đền điện đã đóng băng, Ngụy Tác thò tay định hóa tiếp ra một tấm kim xà điện võng, nhưng chân nguyên tim tím chỉ mờ mờ mấy tia, cơ hồ trực tiếp tan đi. Sắc mặt gã nhợt hẳn.
"Ha ha, thế nào, không còn chân nguyên nữa hả, còn không đầu hàng? Nô lệ." Hàn Vi Vi thấy thế thì đắc ý cười ha hả. Đồng thời lại hóa ra một con băng long, lao vào Ngụy Tác.
"Rẹt!"
Nhưng lập tức nàng trư trợn tròn mắt không dám tin là một tấm kim xà điện võng lóe lên trong tích tắc, bên cạnh nàng ta cũng xuất hiện thổ nhân.
Nàng ta cơ hồ theo điều kiện có phản xạ, đưa hỏa thuẫn ra chặn.
Nhưng lần này không phải một mà là hai thổ nhân!
Nàng ta đã quen đỡ mười mấy lần đều là một thổ nhân, nhưng lần này là hai.
Hai quyền đầu của một thổ nhân lập tức bị hỏa thiêu rụi. Nhưng quyền đầu như cái vồ xúc cát của thổ nhân còn lại càng lúc càng lớn trong tuyến nàng ta.
Bốp một tiếng, quyền đầu của thổ nhân giáng vào mặt Hàn Vi Vi, biến mắt nàng ta thành mắt gấu mèo.
"Tiểu thư!"
Hai thị vệ Trân Bảo các sững người kinh hãi.

Chương 89: Hậu di chứng của bảy trăm linh thạch

"Ngươi không sao chứ?"
"Không sao, chỉ hơi váng đầu." Hàn Vi Vi từ từ tỉnh lại, chợt thấy ngay Ngụy Tác đang hỏi đầy quan tâm, liền đáp theo ý thức. Nhưng đáp xong, nàng ta đột nhiên phản ứng lại, a một tiếng nhảy khỏi lòng Nam Cung Vũ Tinh.
Sờ lên mặt, Hàn Vi Vi ré lên chói lói, "Chuyện gì hả! Rõ ràng ta bị thổ nhân đấm trúng một quyền, sao cả hai mắt đều sưng lên thế này!"
"Thổ nhân đó chỉ một quyền là đánh ngất ngươi." Ngụy Tác lắc đầu với vẻ đồng tình, "Cũng đành, không ai đến kịp, thổ nhân đánh ngất ngươi xong thì lại bồi thêm một quyền."
"A!"
Tiếng thét có thể dọa nạt cả trăm con chim sẻ vang lên trong gian điện trống trải, Hàn Vi Vi soi vào Thiên luyện ngân thấy hai mắt mình đều sưng lên, sư thư có thấy chắc cũng không nhận ra.
"Ngụy Tác, ta phải giết ngươi! Ngươi dám đánh ta thành thế này hả!"
"Thế nào?" Ngụy Tác mặt mũi lạnh tanh nhìn Hàn Vi Vi đang phát cuồng, "Lẽ nào ngươi không giữ lời, muốn được gả cho nam tử còn mập hơn lợn, mặt rỗ chằng chịt, người cao ba thước thì eo cũng ba thước, kẻ đó còn ở Bắc Hàn thành, cả năm không tắm hả?""Ta..." Hàn Vi Vi ngẩn người, rồi lại ré lên, "Khẳng định là ngươi giở trò, Tử Huyền chân quyết sao có thể phát ra ngần ấy đạo thuật pháp."
"Ai nói cứ tỏa khí tím thì là Tử Huyền chân quyết?" Ngụy Tác cười ha hả, "Là ngươi tự nhận dịnh chứ ta không bảo mình tu luyện Tử Huyền chân quyết."
"Ta không tin! Chắc ngươi lén sử dụng đơn được hồi phục chân nguyên." Hàn Vi Vi tiếp tục.
"Vậy hả?" Ngụy Tác không giải thích, hừ một tiếng, vận chuyển thể nội chân nguyên, rực lên năm dải tử sắc thần hải quang hoa, phát ra âm thanh rì rầm như sông chảy.
Hàn Vi Vi nhợt nhạt mặt mày.
Hiện tại dù người mù cũng biết sức mạnh chân nguyên và thần hải của Ngụy Tác ít nhất cũng phải huyền cấp cao giai thuật pháp, tuyệt đối không thể là Tử Huyền chân quyết. Mắt Hàn Vi Vi tuy sưng vù những vẫn nhìn rõ mọi vật
"A!" Hàn Vi Vi ré lên xong thì muốn lao dầu vào tường, nhưng Ngụy chỉ nói một câu khiến nàng ta dừng lại ngay.
"Này này! Thua thì nhận, dù ngươi định quịt không làm nô lệ một tháng cho ta thì cũng phải giao Khống linh thuật ra đã chứ nhỉ?"
"Làm nô lệ một tháng?"
Hại thị vệ Trân Bảo các ở trong điện vốn không rõ quan hệ giữa Hàn Vi Vi và Ngụy Tác, nghe gã nói thế thì lập tức hóa đá.
"Hàn Vi Vi ta có bao giờ nói không giữ lời!" Hàn Vi Vi quay phắt lại, nghiến răng nghiến lợi ném một ngọc giản cho Ngụy Tác, "Đây là Khống linh thuật! Một tháng thì một tháng!"
Ngụy Tác phì cười.
Hàn Vi Vi phát cuồng, "ngươi cười cái gì, có gì đáng cười hả!"
"Không có gì." Ngụy Tác xua tay, "thấy hai mắt ngươi là ta không nén được cười."
"..." Hàn Vi Vi thiếu chút nữa giận đến độ mắt tối sầm lại, ngất xỉu ngay. Bạn đang đọc truyện được copy tại Truyện FULL
"Ha ha!"
Thu lấy ngọc giản ghi Khống linh thuật, Ngụy Tác thầm đắc ý đến mức không thể dùng ngôn ngữ để hình dung, tuy đánh một mỹ nữ kiều diễm thế này thành gấu mèo, kỳ thật gã cũng không nhẫn tâm nhưng bị mỹ nữ mông cong bám lấy quá dai dẳng, sau cùng gã cũng trút được cục tức. Nhất là vốn phải phải bỏ hơn chín nghìn hạ phẩm linh thạch mua Khống linh thuật thì giờ không mất một viên, coi như lời to một món.
"Trân Bảo các chắc có đơn dược làm tan máu bầm. Xin lỗi, thổ khôi lỗi xuất thủ thì ta không thể khống chế, hạ thủ hơi nặng. Ngươi về Trân Bảo các bôi thuốc đi. Ngày mai đến làm nô lệ là được rồi."
Nói xong câu này, Ngụy Tác mặc lại y phục, cùng Nam Cung Vũ Tinh ra khỏi điện vũ của Trân Bảo các.
"Ngươi thật sự muốn nàng ta làm nô lệ một tháng?" Ra khỏi cửa, Nam Cung Vũ Tinh buột miệng hỏi gã.
Ngụy Tác đắc ý vạn phần, "không phải ta bắt mà nàng ta tự nguyện muốn làm."
"Ngụy Tác!" Nam Cung Vũ Tinh trừng mắt.
Ngụy Tác tức thì toát mồ hôi, vò đầu bứt tai nói, "Ngươi cũng thấy từ đầu đến đũa, nàng ta muốn gáo huấn ta nhưng lại không đấu nổi. Yên tâm đi, dù để nàng ta làm nô lệ, ta cũng sẽ không quá đáng, chỉ cho nàng ta nếm chút mùi đau khổ để biết rằng kiếm linh thạch không dễ dàng. Cứ cái kiểu vì muốn đấu với ta mà nàng ta vung tay là vứt đi một vạn năm nghìn linh thạch thì Trân Bảo các sẽ mất trong tay nàng ta."
Nam Cung Vũ Tinh nghe vậy thì sắc mặt giãn ra một chút nhưng vẫn hừ một tiếng, "Người ta vung vít linh thạch cũng là việc của Trân Bảo các, thế nào, ngươi lo thay cho Cơ Nhã?"
"Sao thế được." Ngụy Tác vội lắc đầu, "Có trời cao chứng giám, cả mặt Cơ Nhã ta còn chưa gặp, sao lại lo lắng hộ, chỉ là chính ngươi đã dạy ta lãng phí linh thạch là đáng xấu hổ nên ta mới cho rằng vung vít linh thạch như thế là sai. Hơn nữa, như nàng ta, chưa biết chừng sau một ngày là ta nhức óc, hôm sau đã trả về Trân Bảo các liễu."
"Cơ Nhã người ta là Linh Nhạc thành đệ nhất mỹ nữ, ngươi không động lòng?" Nam Cung Vũ Tinh liếc gã.
"Vậy thì không hẳn, mỗi người có cách nhìn khác nhau, hơn nữ động lòng cũng vô dụng, Thiên Huyền đại lục nhiều mỹ nữ lắm, không ai đi tơ tưởng người không liên quan tới mình." Ngụy Tác cười hắc hắc, nói với nàng, "chỗ ở thiên cấp của ta chỉ còn lại nửa tháng, không tắm linh tuyền trì trong đó thì sau này mà muốn tắm lại mất mấy trăm linh thạch thuê một tháng. Lần trước ngươi chẳng bảo là rỗi thì sẽ đến tắm sao, hiếm khi mọi người cùng vui như hôm nay, chi bằng đi luôn? Ta cũng mới bị hàn khí lạnh thấu xương, cần phải ngâm người để xua hàn khí."
Khóe môi nàng nhếch lên đẹp đẽ.
"Nàng ta sẽ gật đầu, sẽ đồng ý!"
Thấy Nam Cung Vũ Tinh không hề cự tuyệt, sắp đồng ý đến nơi, Ngụy Tác đâm ra kích động, nhưng lúc đó Hàn Vi Vi mắt gấu mèo đột nhiên chen vào gọi: "Ngụy Tác."
"Cái gì đây?" Nam Cung Vũ Tinh sắp đồng ý thì bị cắt ngang, Ngụy Tác quay lại cấm cảu hỏi.
"Không có gì, ta chỉ muốn hỏi ngày mai ta đến chỗ người lúc nào, nếu ngươi muốn làm việc bảy trăm viên hạ phẩm linh thạch thì ta có nên tránh đi." Hàn Vi Vi nhìn Ngụy Tác cùng Nam Cung Vũ Tinh, cói với vẻ châm chọc.
Ngụy Tác tức thì nhợt nhạt mặt mày, nhi Nam Cung Vũ Tinh lấy làm lạ hỏi: "Cái gì là việc bảy trăm viên hạ phẩm linh thạch?"
"Thế nào, Nam Cung Vũ Tinh thư thư không rõ hả?" Hàn Vi Vi tỏ vẻ ngạc nhiên, "Y thường bỏ ra bảy trăm viên hạ phẩm linh thạch đưa một số nữ tu đến chỗ y làm những việc vô sỉ, lần trước bị muội bắt gặp. Nữ tu đó mặc y phục hở hang, đùi cũng lộ hết ra ngoài, còn cho rằng muội cùng nghề, chê muội kỹ thuật kém, không được cướp sinh ý."
"Cái gì hả, đừng nói lung tung có được không." Ngụy Tác ré lên, "Cái gì mà chân lộ hết ra, người ta vẫn mặc y phục đàng hoàng."
"Đúng thế, ta nhớ nhầm. Y phục của người ta mặc rất tề chỉnh." Hàn Vi Vi gật đầu đầy thâm ý.
"Ta..." Ngụy Tác biết ngay mình lỡ lời, ngoái lại thấy Nam Cung Vũ Tinh đang nhìn gã với vẻ không dám tin.
"Nam Cung Vũ Tinh, nghe ta giải thích ta." Tay chân Ngụy Tác lạnh băng.
"Giải thích cái gì?" Nam Cung Vũ Tinh nói với ta, "Ngươi làm việc của ngươi, dù tốn một lần bảy nghìn linh thạch, cũng không cần giải thích gì với ta."
Gã há miệng nhưng không nói thành lời.
"Ta sắp quan tu luyện, nếu không có việc gì đặc biệt khẩn yếu thì đừng dùng truyền tấn ngọc phù tìm ta." Nam Cung Vũ Tinh nói xong liền quay đi ngay.
"Chỉ thế thôi hả?" Hàn Vi Vi thập phần thất vọng nhìn theo Nam Cung Vũ Tinh, lẽ ra Nam Cung Vũ Tinh phải cho gã một cái bạt tai rồi nói là người đúng thật lưu manh, ta nhìn nhầm ngươi mới phải chứ, ai ngờ Nam Cung Vũ Tinh ôn hoàn thế này, thật quá tiện nghi cho tên vô sỉ này.
Bĩu môi với vẻ thất vọng, Hàn Vi Vi định lén về Trân Bảo các xử lý xong hai con mắt gấu mèo. Thổ nhân đó thật không biết thương hương tiếc ngọc, đến giờ hai mắt còn bỏng rát, không dám chớp nhiều.
"Hàn Vi Vi!" Cùng lúc, Ngụy Tác lại gầm lên trầm trầm.
"Gì hả?" Hàn Vi Vi khinh thị đáp, giọng cực kỳ khiêu khích.
Ngụy Tác hung hãn bảo: "Ta đổi ý rồiTừ hôm nay ngươi làm nô lệ cho ta! Hiện tại, lập tức!"
Hàn Vi Vi hơi kinh ngạc: "Lão lưu manh, ngươi nói cái gì?"
"Thế nào, lẽ nào định nuốt lời?" Ngụy Tác lạnh giọng: "Nếu không định nuốt lời thì đổi luôn xưng hô đi."
"Ta..."
"Biết ngay ngươi sẽ nuốt lời. Đằng nào thì trông ngươi thế này, nam tử mập ở Bắc Hàn thành cùng rất xứng, một con gấu chó mập ú, một con gấu mèo." Ngụy Tác cười lạnh nhìn Hàn Vi Vi sững người.
"Không phải một tháng sao, còn thế nào nữa? Từ bây giờ thì từ bây giờ." Hàn Vi Vi nghiến răng nghiến lợi gọi, "Ai nói ta nuốt lời hả. Chủ nhân."
"Đi thôi, theo ta về chỗ ở." Ngụy Tác sầm mặt nói với nàng ta.

Chương 90: Đại tiểu thư làm nô lệ

"Hắn thật sự quá vô sỉ."
Theo Ngụy Tác về chỗ ở thiên cấp, Hàn Vi Vi nghiến răng kèn kẹt.
Gã đi qua những chỗ đông người đã đành, lại đi hai vòng quanh Linh Nhạc thành. Chẳng phải muốn nhiều người thấy nàng ta thế này sao?
May mà nàng ta chưa đổi y phục Trân Bảo các, hơn nữa bị đánh thành thế này một cách thảm vô nhân đạo, dù sư thư Cơ Nhã thấy cũng không nhận ra, bằng không thì ai đó nhận ra nàng ta là đường đường đại tiểu thư Trân Bảo các chắc sẽ cười chết mất.
Thị vệ ở đại điện thấy rõ việc nàng ta bị đánh thành thế này, cùng bị nàng ta đe nẹt không được cho ai biết, nhất là không được báo với sư thư Cơ Nhã, Cơ Nhã mà biết tất nàng ta bị giáo huấn suốt ngày, sau này ra đường tất có cảm đám người bám theo.
Âm hiểm, lòng dạ cực kỳ âm ám! Trừ vô sỉ sỗ sàng cộng thêm lưu manh, nàng ta lại cho thêm một định nghĩa nữa về Ngụy Tác.
Kỳ thực nàng ta trách lầm gã.
Ngụy Tác đi đến hai vòng quanh Linh Nhạc thành vì bị Nam Cung Vũ Tinh khiến cho thất hồn lạc phách.Nam Cung Vũ Tinh mắng mỏ một trận thì chưa biết chừng gã còn dễ chịu hơn, nàng càng nhẹ nhàng, càng bình thản thì gã càng khó chịu.
Nhất là nghĩ đến việc nàng nói gã tiêu linh thạch thế nào là việc của gã, dù một lần tốn bảy nghìn linh thạch cũng không cần giải thích gì với nàng thì gã càng hoảng lên. Trước đây, dù gã tốn mấy trăm linh thạch thuê chỗ ở thiên cấp, nàng cũng nhắc nhở gã.
Nghĩ đến việc mình chưa làm gì, nhìn linh hoa viên và linh tuyền trì, có thể từ rày Nam Cung Vũ Tinh cách xa gã, sau này không còn cơ hội cùng nàng ngâm ôn tuyền thì gã hối hận đến độ chỉ muốn nhảy xuống chết đuối cho xong.
"Thế nào, chủ nhân, có cần ta đi hỏi Nam Cung Vũ Tinh là có thích đến cùng ngâm ôn tuyền chăng?" Đúng lúc đó Hàn Vi Vi nhìn quanh một vòng, thấy gã ngơ ngẩn nhìn linh tuyền trì, lại bồi thêm một câu không nhân đạo tí nào.
Ngụy Tác tức thì ghê tởm muốn nôn ra, quyết định chơi sát vát, không ngược đại nô lệ đáng ghét này một phen thì ta không phải Ngụy Tác nữa.
Lạnh lùng nhìn Hàn Vi Vi đang đắc ý, Ngụy Tác đi đến linh tuyền trì, "đứng đó cho ta là được rồi."
Ngụy Tác càng thống khổ, Hàn Vi Vi lại càng cao hứng. Gã nói vậy, nàng ta còn cố ý hỏi thật dịu dàng, "Chủ nhân thật sự muốn ta đứng ở đây, không cần đi hỏi Nam Cung Vũ Tinh?"
"Ta định ngâm mình trong linh tuyền trì một chốc, nếu ngươi muốn nhìn ta cởi y phục thì cứ vào cũng được. Còn không thì ngậm miệng lại, ngoan ngoãn đứng đó."
"..."
"Hái chút hoa quả mang vào đây." Ngụy Tác cởi trần trụi xong, nhảy xuống linh tuyền trì, gọi với ra ngoài.
Thật sự sai khiến như nô lệ?
Hàn Vi Vi tròn mắt không dám tin. Nhưng lập tức kêu lên vì mắt vừa trừng là đau chết được. Nàng ta tức thì rủa thầm gã thậm tệ, nhưng nghĩ đến việc bị gã cho con lợn mập một năm không tắm ở Bắc Hàn thành, nàng ta đành hái mấy loại hoa quả rồi tiến vào.
Ngụy Tác ngâm mình trong linh tuyền trì, chỉ lộ cái đầu lên, nhìn từ xa rồi nói, "Ngươi thế này sao mà làm nô lệ được, chân tay lóng ngóng, hái hoa quả cũng không biết được nữa hả? Cả quả bị sâu đục cũng mang cho ta ăn?"
"Làm nô lệ còn phải thông minh lanh lợi?"
Hàn Vi Vi tắt tiếng, bất quá đành chịu lép vì quả thật một trái đúng là bị sâu đục thối nhũn một chỗ. Nhưng chỗ nhũn đó quá nhỏ, nàng ta không chú ý thấy, vậy mà gã từ xa thế cũng thấy rõ.
Hàn Vi Vi nghĩ thông thì không nói gì, đi ra ngoài hái mấy quả khác. Lần này đảm bảo vỏ bóng mượt, quả nào cũng ngon, không có chỗ thối nào.
"Hái lộn rồi." Ngụy Tác chỉ liếc từ xa, lại mặt mũi lạnh tanh thốt lên mấy tiếng.
"Vì sao hả?" Hàn Vi Vi không nén được nữa: "Ban nãy ngươi chê là bị sâu đục, mấy quả này hoàn toàn không có vấn đề gì."
"Ta không thích đào mận không được sao? Ngươi hái toàn đào với mận thì ăn kiểu gì." Ngụy Tác hừ một tiếng.
Hàn Vi Vi kêu lên: "Ban nãy ngươi không nói!"
Ngụy Tác hầm hừ: "Ta là chủ nhân, ta thích nói lúc nào là việc của ta. Còn nữa, sau này mỗi lần nói phải gọi chủ nhân trước."
Hàn Vi Vi hít sâu một hơi, bộ ngực thật ra không nhỏ tí nào phập phồng kịch liệt, "Được thôi, chủ nhân, ngài thích loại quả nào?"
"Bồ đào đi, cả Tử liên vụ cũng được. Phải thế chứ, nô lệ nên có dáng vẻ của nô lệ, ngoan ngoãn một chút, biếu chiều nhu cầu của chủ nhân."
"Ăn cho chết đi! Phì phì phì"
Hàn Vi Vi không nòi gì, ra hái bồ đào và Tử liên vụ, nhổ nước bọt lên rồi rủa thầm Ngụy Tác, đoạn đưa số hoa quả này đến bờ linh tuyền trì.
"Xuống đi, ngươi cách xa thế, ta lấy bằng cách nào? Lẽ nào muốn ta ra lấy?" Ngụy Tác nói với Hàn Vi Vi đứng trên bờ linh tuyền trì.
"Ngươi nói gì hả?" Hàn Vi Vi trừng mắt không dám tin.
"Xuống ngâm ôn tuyền. Lẽ nào ta nói không rõ?" Ngụy Tác sau cùng cũng thấy dễ chịu hơn. Hàn Vi Vi cố ý lấy việc gã cùng Nam Cung Vũ Tinh tắm ôn tuyền ra đả kích, chẳng phải Nam Cung Vũ Tinh không thể tắm cùng gã nữa sao, thì nàng ta tắm cùng cũng được.
"Ngươi đừng quên lúc trước chúng ta đã nói rõ điều kiện làm nô lệ!" Hàn Vi Vi ré lên.
Ngụy Tác khinh thị, "Thế nào, còn sợ ta chiếm tiện nghi của ngươi hả, có bao giờ ngươi thấy chủ nhân sàm sỡ nô lệ chưa. Hơn nữa, với dáng vẻ của ngươi, ta không đời nào thèm. Nói cho rõ, ta không chạm một ngón tay vào ngươi. Thế nào, chả lẽ chủ nhân không thể sai nô lệ cùng tắm suối nóng rồi ăn hoa quả hả?"
"Ngươi muốn cố ý chọc giận, ta không mắc hỡm đâu. Ta mà nói là muốn tìm nam tu, chắc đủ đứng hai vòng quanh Linh Nhạc thành. Ngươi thế này, ta còn không thèm nhìn ngươi kia. Ngươi dám chạm một ngón tay vào ta, ta sẽ sai người chẻ ngươi làm mười tám mảnh." Hàn Vi Vi buông ra một câu đầy sát khí rồi mặc nguyên quần áo nhảy xuống ôn tuyền trì.
"Hừ, bồ đào nào." Ngụy Tác há miệng, ra vẻ lười nhác của người quyền quý.
Hàn Vi Vi cố tình ngắt một quả không ngón, nhét vào miệng gã. Thấy gã ăn ngon lành thì trong tích tắc, nàng ta lấy làm thỏa mãn, vì quả đó đã bị nhổ nước bọt. Nhưng cảm giác đó tan trong tích tắc, dù sao nàng ta cũng thấy như gián tiếp hôn gã nhỉ?
Hơn nữa ty mặc y phục nhưng xác xác thực thực cùng ở trong ao với gã, gần thế này, gã lại trần trụi, chỉ là cách nước nên không nhìn rõ.
Hàn Vi Vi chợt đỏ mặt, không sao tự nhiên được nữa.
"Nam Cung Vũ Tinh hiểu lý lẽ hơn đại tiểu thư này nhiều."
"Con người phải phạm sai lầm, không thể vì sai một lần mà không được tha thứ, tới đây tìm cơ hội tìm nàng ta nói chuyện, rồi đảm bảo sau này không tái phạm nữa, người hiểu lý lẽ như nàng ta chắc sẽ tha thứ cho ta?"
Ngâm dưới linh tuyền một lúc, Ngụy Tác chợt linh hoạt hẳn.
Kỳ thực Ngụy Tác không hẳn muốn có gì đó với Nam Cung Vũ Tinh, có lúc nàng tạo cho gã cảm giác như chi gái, từ bs gã không có người thân, nên hiểu rõ bằng hữu như nàng đáng quý cỡ nào, cũng như Diệp Tiêu Chính cùng Diệp Cố Vi vậy, nên bình thường gã cực kỳ keo kiệt cũng sẵn lòng cho họ linh thạch và pháp khí, gã không muốn mất đi bằng hữu như Nam Cung Vũ Tinh và Diệp gia huynh muội.
Con ngươi có những lúc xảy ra việc gì đó mà buồn bã đến mức cho rằng trời đã sụp đổ, không còn gì nữa nhưng nghĩ thông rồi thì nhận ra vẫn còn khả năng cứu vãn.
Ngụy Tác hiện giờ cũng vậy, nghĩ thông rồi thì hừng hực đấu chí, lập tức lại nghĩ ngợi đủ thứ.
Hôm nay không mất linh thạch cũng có Khống linh thuật, có tán tu nào lợi hại như gã nhỉ, khiến cả đại tiểu thư Trân Bảo các phải làm nô lệ, cùng ngâm ôn tuyền?
Cười hắc hắc một hồi, Ngụy Tác nói với Hàn Vi Vi, "Ta thấy bờ linh tuyền trì này rải cát thì không đẹp, rải đá trứng ngỗng hơn nhiều, ngươi ra chỗ thác nước nhặt hai nghìn viên về rải ở đây."
Hàn Vi Vi không rõ định làm gì, in lặng nghe lời, rời linh tuyền trì, đến chỗ thác nước trong sơn cốc.
"Thân hình đại tiểu thư này rất khá, nhưng hơi đanh đá."
Ngâm ôn tuyền xong, tuy Hàn Vi Vi vẫn mặc y phục nghiêm chỉnh, nhưng dính sát người, mọi đường nét hiện ra lồ lộ. Thân hình nàng ta không quá gầy, nhưng mọi đường cong thì khiến Ngụy Tác phải khen đứt lưỡi.
"Hừ, không nhìn thì không nhìn."
Ngụy Tác thoải mái nhìn theo Hàn Vi Vi ra khỏi linh hoa viên, đoạn nhanh chóng nhảy lên bờ mặc y phục, đi vào trong tĩnh thất tu luyện. Nguồn: http://truyenfull.vn
Lấy từ nạp bảo nang ra ngọc phù Khống linh thuật, đọc một lúc là mặt Ngụy Tác hớn hở, lấy hết năm quả Phệ tâm trùng ấu noãn ra.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau