THÔNG THIÊN CHI LỘ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thông thiên chi lộ - Chương 851 - Chương 855

Chương 851: Hắc mao đại quái

"Âm sát chi khí quá nồng!" Linh Lung Thiên và Ngụy Tác cách "Âm dương phần" địa mạo ghi trong Địa Mẫu cổ kinh gần nghìn trượng thì lạnh buốt người.
"Chúng ta đừng xuống nữa, dừng ở đây, không thì xui xẻo mà dụ được bất tử quỷ vật quá mạnh thì phiền." Ngụy Tác dừng lại, bảo Linh Lung Thiên. Hiện tại đến gần mới nhìn rõ, ngọn núi xám nhạt bên dưới như do bột xương tụ thành, khí tức lạnh người phát ra từ đó. Cây cối trên núi đều đen bóng, như thể làm bằng tóc, khiến người ta rợn tóc gáy.
"Chúng sắp đuổi kịp rồi." Linh Lung Thiên gật đầu, thoáng sau đột nhiên bảo Ngụy Tác.
Mười mấy tích tắc sau, tinh quang sáng chói từ thinh không phía bắc xuất hiện, là thần huyền đại năng vô danh dẫn mấy lão bất tử đến.
"Mẹ nó chứ, nếu không dụ được bất tử quỷ vật lợi hại thì ta đành dùng chút xuân dược sau cùng." Thấy thần huyền đại năng đi cùng mấy lão bất tử đến, Ngụy Tác buột miệng.
"Dùng chút xuân dược sau cùng?" Linh Lung Thiên ngẩn người, nhất thời không hiểu.
"Không phải còn Thiên vân tinh hả?" Ngụy Tác nghiến răng nghiến lợi, "Khi hết cách thì dùng chỗ Thiên vân tinh lâu nay không đành dùng, tùy tiện bôi lên vật gì đó rồi ta dùng Động Hư bộ pháp đi vòng man hoang hoang nguyên sẽ tạo thành thú triều quy mô kinh nhân. Chúng không chết cũng tàn phế.""Gian thương, không ngờ ngươi còn hậu chiêu!" Linh Lung Thiên tắt tiếng. Nó vốn tưởng đã hết cách, nhưng Ngụy Tác lại biến không thành có. Ở man hoang hoang nguyên này mà đem Thiên vân tinh hấp dẫn yêu thú, khẳng định sẽ bạo phát thú triều kinh nhân. Thiên vân tinh tuy chỉ hữu hiệu với đê giai yêu thú nhưng thú triều đại quy mô hình thành sẽ kinh động cao giai yêu thú. Nếu thu hút cao giai yêu thú bát cấp trở lên đến thì dù có ba thần huyền tọa trấn, Công Đức tông và Đăng Tiên tông cũng không thể vạn vô nhất thất. Quan trọng là thú triều đại quy mô đấu với tu sĩ, có cao giai yêu thú gia nhập thì tất có thêm cao giai yêu thú cảm tri được, thú triều sẽ càng lúc càng lớn.
"Chuẩn bị thôi." Ngụy Tác lấy Minh vương thảo phổ phổ thông thông ra, đồng thời cầm thêm mấy tấm phù lục.
Minh vương thảo còn gọi là Dẫn minh thần thảo, cần thái dương chân hỏa đốt, dược lực phản ứng với thái dương chân hỏa mới biến thành nguyên khí như thần dược khiến bất tử quỷ vật điên cuồng.
Hiện tại Dương chi điểu không có ở đây, Ngụy Tác đành dùng đê giai thái dương chân hỏa phù để đốt Minh vương thảo.
"Hai tên đó đến rồi." Linh Lung Thiên mắt lóe lên kim quang, bạch quang hiển hiện, rõ ràng là "Liên hoa kim ngư"của Đăng Tiên tông tông chủ.
"Mẹ nó chứ, Âm dương phần như Địa Mẫu cổ kinh ghi lại thì đừng để ta thất vọng, ít nhất cũng phải có thứ gì tương đương với cửu cấp yêu thú..." Thấy ba thần huyền đại năng xuất hiện, cộng thêm không dám chắc trong đó có gì có thể uy hiếp thần huyền nên Ngụy Tác thập phần khẩn trương, càng bị truy kịp, nguy hiểm càng lớn.
Ngụy Tác thấy đến lúc liền vung tay, kích phát thái dương chân hỏa phù, đồng thời dồn chân nguyên bao lấy thái dương chân hỏa chỉ vào Minh vương thảo.
Minh vương thảo chao chát, thái dương chân hỏa từ một tấm phù lục tựa hồ không đủ.
Không hề dừng lại, Ngụy Tác liên tiếp kích phát năm, sáu tấm thái dương chân hỏa phù, gã là tiên linh căn tu sĩ, cảm ngộ phần nào về thái dương chân hỏa, không dồn thái dương chân hỏa trong không trung lại.
Minh vương thảo bốc khói rồi cháy lên.
Minh vương thảo rốt cục cũng bị đốt cháy!
"Mong là dụ được gì đó lợi hại chút!" Minh vương thảo bốc cháy, Ngụy Tác thở phào, cầu thần bái phật đoạn vung tay, ném Minh vương thảo vào "Âm dương phần".
Không hề dừng lại, gã lại phát động Động Hư bộ pháp, có điều lần này gã và Linh Lung Thiên không rời đi mà chạy quanh, bình tĩnh như thường, Minh vương thảo đã dùng rồi, gã phải nắm chắc Công Đức tông tông chủ và Đăng Tiên tông tông chủ cũng đến. Bạn đang đọc truyện được lấy tại Truyenyy chấm cơm.
"Phải chạy cho nhanh!"
"Sao còn chưa có bất tử quỷ vật bị dẫn ra, lẽ nào Âm dương phần không có bất tử quỷ vật lợi hại?"
Ngụy Tác và Linh Lung Thiên ướt đầm lòng tay, ít nhất hơn hai mươi lão bất tử Công Đức tông và Đăng Tiên tông đã xuất hiện, ẩn ẩn hình thành một hình rẻ quạt bao vây. Thần huyền đại năng đứng trong tinh quang mang theo bốn lão bất tử, chỉ mấy mấy chục tích tắc là áp sát phạm vi song phương thi pháp chi. Ở hướng khác sau lưng thần huyền đại năng đó, "Liên hoa kim ngư" chở Công Đức tông tông chủ, Đăng Tiên tông tông chủ, Minh Đức và Trạm Đài Linh Lan đã hiện rõ mặt, chỉ chậm hơn mấy chục tích tắc.
Mục lực Ngụy Tác và Linh Lung Thiên hơn xa tu sĩ thông thường, nhìn rõ Minh vương thảo rơi trên mấy tàn cây trên đỉnh "Âm dương phần", Minh vương thảo vẫn đang cháy, dược khí không hề khuếch tán mà ngưng tụ lại, hình thành một viên thanh hắc sắc kết tinh, rơi xuống. Nhưng quanh "Âm dương phần" vẫn an an tĩnh tĩnh, không có gì thay đổi.
"Y lượn vòng ở đây, lẽ nào có âm mưu quỷ kế gì?"
"Chắc bị đuổi đến không nhịn nổi, định liều mạng ở đây."
"Hừ, ngần này người vây giết, dù có âm mưu quỷ kế cũng vô dụng dù y là thần huyền đại năng cũng không thoát được."
Ai cũng nhận ra Ngụy Tác và Linh Lung Thiên đang đợi, có điều cổ quái, nhang tất cả chỉ cẩn thận chứ không thái quá đề phòng.
Ba thần huyền đại năng, thêm hai mươi mấy lão bất tử thực lực kinh thiên, dù Tô Thần Huyết và Vương Vô Nhất ở đây cũng khó thoát.
"Ngươi còn định chạy đi đâu? Mau chịu chết đi!"
"Thiên hạ lớn đến đâu cũng không có chỗ cho ngươi dung thân!"
Hai lão bất tử đi cùng thần huyền đại năng trong tinh quang cất tiếng mắng, như cửu thiên thần lôi giáng xuống.
"Mẹ nó chứ, xem ra phải động dụng Thiên vân tinh còn lại rồi!"
Ngụy Tác tbực mình, liên tục phát động Động Hư bộ pháp, thoáng sau đã cách Âm dương phần mấy chục dặm, thần huyền đại năng đứng trong tinh quang và bốn lão bất tử vượt qua Âm dương phần, ngay cả Liên hoa kim ngư" cũng sắp tới Âm dương phần, theo tốc độ cháy, Minh vương thảo sắp tàn rụi, nhưng Âm dương phần vẫn tử khí trầm trầm, căn bản không có phản ứng.
Đúng lúc đó Ngụy Tác và Linh Lung Thiên đột nhiên tròn mắt, ngoái lại nhìn, Ngụy Tác cũng ngừng thi triển Động Hư bộ pháp.
Âm hàn khí tức rợn người bạo phát từ Âm dương phần trung.
"
Oành!"
Ở lưng ngọn núi xám nhạt, một làn hôi sắc âm phong đột nhiên lao ra, một quái vật ngoại hình như đại bàng, mọc lông dài màu xam, liễu nhiễu hôi hắc sắc âm khí xuất hiện.
"
Cái gì đây!" Ai nấy đều cả kinh.
Quái vật này mọc lông đen, như do vô số sợi tóc kết thành, thân cao hai trượng, khí tức cực kỳ âm lệ, như mặt trời đen từ trong nũi bay ra.
"
Vù!"
Quái vật ré lên chói lói, tiếng rú khó tưởng tượng nổi.
"
A!"
Thần huyền đại năng đứng trong tinh quang ở gần Âm dương phần nhất hơi lắc le, bốn lão bất tử đều rống lên, tai chảy máu, cơ hồ màng nhĩ đã bị chấn rách.
"
Chuyện đó..." Ngụy Tác và Linh Lung Thiên nuốt khan nước bọt, vật này ngay cả Linh Lung Thiên cũng chưa thấy. Tiếng rú như ma âm xung kích lợi hại, ngay cả Ngụy Tác và Linh Lung Thiên cũng thấy đau tai.
"
Keng!"
Một lão bất tử mặc kim văn bát quái y tựa hồ có pháp bảo tự động hộ chủ, tự động kích phát. Là một cây thanh đồng sắc cổ kiếm, tốc độ kinh nhân, không khí chung quanh cũng cháy rực, bừng lên lam diễm. Qua uy thế kinh nhân thì thấy cổ kiếm ít nhất cũng là huyền giai trung phẩm pháp bảo.
"
Phù!"
Bạch sắc quang diễm từ miệng hắc mao quái vật phun ra, cổ kiếm bị bạch sắc quang diễm giáng trúng thì thủng lỗ chỗ rồi bốc khói, biến thành một thanh sắt rỉ.
"
Đây là cái gì!" Nhiều lão bất tử cấp đều biến sắc.
"
Oành!"
Một tinh quang cự chưởng khổng lồ từ thần huyền đại năng vô danh phát ra, dấy lên gió lốc kinh nhân ấn vào hắc mao đại quái.

Chương 852: Nhân vật càng đáng sợ

Tinh quang cự chưởng mang theo uy năng giáng thẳng vào hắc mao đại.
"Oành!"
Sau tiếng nổ kinh thiên, hắc mao đại quái và tinh quang cự chưởng ngạnh tiếp, lông đen của nó tung bay, văng vào vách núi, đá bay lả tả.
"Vù!"
Lại có tiếng rú khó tưởng tượng nổi vang lên. Hắc mao đại quái từ dưới đống đá lao lên.
"A!"
Mấy lão bất tử ôm tai, bị tiếng rú của hắc mao đại quái khiến cho không thể thi pháp, đầu óc như nứt ra, hắc mao đại quái bị thần huyền đánh trúng nhưng không bị thương nặng, vẫn như thường. Nguồn truyện: Truyện FULL
"Oành!"
Nhưng thần huyền đại năng đứng trong tinh quang thập phần trấn định, tinh quang cự chưởng hất bay hắc mao đại quái."Xoẹt!!"
Hư không chấn động, hắc mao đại quái chưa kịp làm gì thì một vòng sáng đột nhiên từ thiên linh thần huyền đại năng này bay ra.
"Uy năng đáng sợ thật, hình như là bản mệnh pháp bảo của y!"
Ngụy Tác và Linh Lung Thiên nhìn rõ, vòng sáng như một chiếc vòng cổ lấp lánh bằng băng ngọc, không phải thực thể mà có khí tức cổ kính, rõ ràng là tinh quang của pháp bảo ngưng thành. Đạo quang hoa bắn ra, chấn động nhất phương thiên địa, uy năng còn cao hơn tinh quang cự chưởng, chắc là bản mệnh pháp bảo của thần huyền đại năng này kích phát. Chỉ là uy năng pháp bảo này có phạm vi công kích không bằng tinh quang cự chưởng, sở nên khi giao đấu với Ngụy Tác, Linh Lung Thiên thì y không động dụng.
"Oành!"
Ngọn núi bên dưới bị đánh nát một nửa, từng mảng núi thành tro, hắc mao đại quái nát xác, hắc sắc huyết dịch bắn ra.
"Chết rồi?" Ngụy Tác và Linh Lung Thiên muốn khóc mà không có nước mắt. Hắc mao đại quái này cực mạnh, có thể chống được thần huyền, tiếng rú khiến các lão bất tử không chịu nổi, âm minh sinh vật cỡ này có giết Kim đơn tứ trọng ngũ trọng đại tu sĩ cũng không thành vấn đề, nhưng gặp Thần huyền lưỡng trọng hậu kỳ đại năng thì lại tan xác, dù sinh mệnh lực có cổ quái hơn cũng không thể phục sinh.
"Ngụy Tác, chả trách ngươi dừng lại ở đây, tưởng dẫn dụ âm minh yêu thú đó ra đối phó bọn ta, âm minh yêu thú này ngăn được ta sao, chết cười."
Thấy thế ai nấy đều phản ứng, nhất là Minh Đức trên "Liên hoa kim ngư" sầm mặt cười lạnh với Ngụy Tác.
"Minh Đức, hạng tôm tép như ngươi mà dám lớn tiếng với ta? Có bản lĩnh thì bảo những người khác đi đi rồi đơn đấu với ta, xem ta đánh nát cái mồm chó của ngươi thế nào." Ngụy Tác vừa thấy mọc ra một hắc mao đại quái, rú lên là khiến bốn lão bất tử hộc máu, chưa kịp kinh hỉ thì nó bị thần huyền đại năng đánh chết, đang lúc gã bực mình thì nghe thấy Minh Đức kêu gào, gã liền mắng lại, đương nhiên lại phát động Động Hư bộ pháp.
"Ngươi... ta sẽ khiến ngươi sống không bằng chết!" Minh Đức tức xì khói.
"Tiểu tử, chết đến nơi rồi còn cứng miệng." Mấy lão bất tử Công Đức tông cùng quát to, thanh âm chấn động thiên địa.
"Cái gì mà chết đến nơi rồi, cũng lắm là các ngươi thương lượng với mấy tông môn Thiên Huyền đại lục, bức ta về đó để hợp vòng vây?" Ngụy Tác hầm hừ.
"Ngươi..." Mấy lão bất tử ngẩn người.
"Các ngươi quá ngốc, tùy tiện hỏi dò một câu là ra, sống ngần ấy năm rồi cũng chết, đừng lãng nguyên liệu phí tu luyện nữa." Ngụy Tác cười ha hả, cực kỳ đắc ý, thật ra rất bực bội. Gã và Linh Lung Thiên đoán thập phần chuẩn xác, người của tông môn như Chân Võ đã há miệng đợi gã vào.
"Dù biết thì y cũng chết thôi."
Trên Liên hoa kim ngư, Công Đức tông tông chủ và Đăng Tiên tông tông chủ thập phần bình tĩnh, không nói gì, còn Minh Đức và mấy lão bất tử lại gầm lên.
"Ngụy huynh, tốt nhất đừng phí sức chạy nữa." Trạm Đài Linh Lan mỉm cười, tỏ vẻ mèo vờn chuột.
Tất thảy những người truy kích Ngụy Tác đều cho rằng gã và Linh Lung Thiên đã cùng đường.
"Gừ!"
Cùng lúc, từ đáy "Âm dương phần" đã bị đánh sập một nửa đột nhiên vang lên tiếng quát như có sinh vật đang ngủ bị đánh thức.
Khí tức còn đáng sợ hơn của hắc mao đại quái bừng lên, Ngụy Tác và Linh Lung Thiên rùng mình, không nói thành lời.
"Còn thứ lợi hại hơn?" Ngụy Tác và Linh Lung Thiên tròn mắt, cảm giác trên trời rơi xuống một đại bảo bối.
"Cái gì hả!"
Thần huyền đại năng vô danh chấn động, Công Đức tông tông chủ và Đăng Tiên tông tông chủ trên Liên hoa kim ngư cũng biến sắc, khí tức từ đáy Âm dương phần bạo phát như biển gầm, tựa hồ chấn tan thiên địa, khiến tất cả giật mình.
"Oành!"
"Âm dương phần" nứt toác, sát khí kinh thiên và hắc sắc yên khí phun thành mấy đụn.
Thân núi dưới đám âm minh thảo bị lốc xoáy hút xuống, như bị thứ gì đó nuốt chửng.
Trong mười mấy dặm, hư không chấn động kịch liệt, như có vô số kim thiết đao qua va nhau, một cỗ chiến xa cổ xưa lao ra.
Chiến xa cực lớn, dài tới mười trượng, do hai con thanh đồng sắc tinh kim kỳ lân kéo, phía sau hình vuông, cổ đồng sắc, nóc xe hình tròn, cùng màu.
Chiến xa không biết đã qua bao nhiêu năm tháng, đã rỉ sét hết, nhiều chỗ đã thủng, cả phù văn và chất liệu cũng không thể nhận ra nhưng tổng thể và thanh đồng sắc tinh kim kỳ lân kéo xe vẫn còn nguyên, thân xe có nhiều vết thương hàm chứa khí tức viễn cổ hồng hoang, chứng tỏ chủ nhân chiến xa đã qua không biết bao nhiêu kinh thiên đại chiến.
Chiến xa tuy đã rỉ sét nhưng vẫn quấn quanh từng vòng thanh đồng sắc thần hoàn do quang hoa ngưng thành, như thực chất, dấy lên khí tức kinh nhân, nhìn rõ thần văn huyền ảo cực độ lưu động.
"...!" Ngụy Tác và Linh Lung Thiên biến sắc, chiến xa phát ra khí tức thậm chí không kém gì Lôi vương đế tôn kiếm trong Bắc Mang di tích.
Đáng sợ nhất là trên cỗ xe còn một vương giả.
Vương giả đã rữa nát, long bào như mảnh vải rách, nửa thân thể không nguyên lành, chỉ còn lại một cánh tay, da chuyển màu xám đen như sắt ngâm trong nước tù đọng, mặt đã khô quắt như khô lâu, đầu đội bảo châu kim quan, tuy vẫn lấp lánh nhưng nát mất gần nửa.
Nhưng vương giả chỉ còn nửa thân thể này mở bừng đôi mắt như mặc ngọc, bắn ra hắc sắc thần quang tử khí trầm trầm. Thân thể nó như sắt rỉ, nhưng chiến xa xuất hiện, khí tức trực tiếp cấm cố một góc hư không.
"Phù!"
Cạnh thần huyền đại năng đứng trong tinh quang, một lão bất tử đầu tóc khô cháy không chịu nổi khí tức uy áp, hộc máu đoạn lùi lại liên tục.
Khí tức lan tràn, dao động trong vòng hơn nghìn dặm tạo cảm giác tất cả đều khó thoát, đều biến thành tro.
"Bất tử cổ thi! Đây là viễn cổ đại năng hóa thành âm minh bất tử chi vật!" Ngoài xa, một lão bất tử Đăng Tiên tông rú lên.
"Đây là viễn cổ đại năng chết ở đây, hóa thành bất tử cổ thi!" Ngụy Tác và Linh Lung Thiên nhìn nhau, y như viễn cổ đại năng phục sinh.
"Dám giết đồng loại của ta, quấy nhiễu giấc ngủ của ta, giết!"
Bất tử cổ thi ăn vận theo lối viễn cổ vương giả đột nhiên cất tiếng trống rỗng khiến người ta lạnh buốt người.
"Chát"
Cánh tay còn lại của nó phất lên, hôi sắc quang phù bắn ra, ẩn hiện như đi trong hư không.
"A!"
Thần huyền đại năng đứng trong tinh quang phát ra tinh quang cự thủ, nhưng không ngăn được, tinh quang cự thủ vỡ vụn, tinh quang quanh thần huyền đại năng này bị uy năng nghiền nát, văng đi. Ngụy Tác và Linh Lung Thiên nhìn rõ thần huyền đại năng này là một trung niên nam tử mặc ngân bào.
"A!"
Bốn lão bất tử kêu lên thê thảm, không chống nổi hôi sắc quang phù, thân thể bị quang phù đánh trúng là như bi thần chùy gõ vào, cả bốn như bốn mảnh vải bố rách, bị uy năng đốt thành tro.
"A!" Cơ hồ sở hữu tất thảy rú lên.
Bất tử cổ thi cưỡi cổ chiến xa từ Âm dương phần lao ra, chỉ một chiêu là hất bay một thần huyền đại năng, giết bốn lão bất tử chiến lực kinh nhân ngay trên hư không.
"Lùi!!"
Công Đức tông tông chủ và Đăng Tiên tông tông chủ đồng thời phát hiệu lệnh, thanh âm kinh hoàng.
"Lần này thảm rồi, quá lợi hại!" Ngụy Tác và Linh Lung Thiên nuốt nước bọt, Ngụy Tác vội phát động Động Hư bộ pháp.
Lúc trước cả hai chỉ mong dụ được thứ gì càng lợi hại càng tốt, nhưng không ngờ đến cỡ này. Bất tử cổ thi uy thế không thể tưởng tượng nổi, sinh tiền e cũng là cao thủ ngang với đại năng đã luyện ra Lôi vương đế tôn kiếm. Viễn cổ đại năng này hóa thành cổ thi, tuy thần thông chỉ còn một nửa nhưng tu vi đế tôn cấp, chân tiên cấp thì một nửa đó cũng không phải Thần huyền tu sĩ so được! Cả tu sĩ Thần huyền tam trọng, tứ trọng cũng không, tính gì đến hai người.
"Lại dẫn dụ được cả sinh vật thế này!"
Bất tử cổ thi này thường thì thần niệm không còn, chỉ còn lại ý thức sát lục tối giản đơn. Trừ phi được nó coi là bất tử chi vật, còn không sẽ giết hết!
Sinh vật cỡ này thì gã không lo có đối phó nổi bọn Công Đức tông tông chủ không mà là lo xem bọn gã có thoát được khỏi tay nó hay không.

Chương 853: Cổ thi tiên đơn

"Ở đây lại có cao thủ thế này hả!"
"Chiến lực này... hoàn toàn áp đảo phá diệt chi lực của thần huyền, lẽ nào là chân tiên?"
"Tu đạo giới đã vạn năm không có chân tiên, chiến lực của cổ thi này thì ai ngăn được."
Mọi lão bất tử Công Đức tông và Đăng Tiên tông đều rùng mình lùi lại.
Bất tử cổ thi như thần vương chân chính, khí tức ép cho Kim đơn tứ trọng ngũ trọng đại tu sĩ không chịu nổi thì thực lực hoàn toàn ở một đẳng cấp khác, lên bao nhiêu chết bấy nhiêu.
"Lên!"
Liên hoa kim ngư không chạy, hư không sau lưng Công Đức tông tông chủ nở bừng vô số kim sắc ba la hoa, hình thành một biển vàng, y phát ra một chữ ánh sáng lớn cỡ thân người, ép vào chiến xa.
Chữ cổ lấp lánh kim sắc lưu ly bảo quang này hàm chứa cổ vận khôn tả, không khác nào ngọn núi di động trên không trung.Vù! Cùng lúc, Đăng Tiên tông tông chủ phun ra một đạo bạch sắc thần quang, chứa vô số bạch sắc quang điểm lập lờ, nối lại thành đại trận, uy năng khiến hư không cũng ánh lên màu trắng như tinh thể.
Hai thần huyền đại năng nhận ngay ra không địch nổi bất tử cổ thi chỉ còn nửa người, đang cưỡi chiến xa này, nhưng cả hai muốn cứu ngân sam thần huyền đại năng bị đánh bay đi nên không chạy mà đồng thời phát động công kích.
Đăng Tiên tông tông chủ phát ra bạch sắc thần quang như thuấn di. "Chát!" Nhưng bất tử cổ thi chỉ trừng mắt, hắc quang lóe lên, bạch sắc thần quang sững lại trên không rồi tan đi.
"Chát"
Đồng thời, cổ thi lại phát ra hôi sắc quang phù, bao nhiêu chữ ánh sáng của Công Đức tông tông chủ tan nát hết. "A!" Thần huyền đại năng đứng trong tinh quang trúng hai hôi sắc quang phù, kêu lên thê thảm, thân thể đứt làm ba.
"Ta cho ngươi một nhánh Minh vương thảo, đừng tìm ta!" Ngụy Tác rùng mình.
Cổ thi quá đáng sợ, đánh tan đòn liên thủ của Đăng Tiên tông tông chủ và Công Đức tông tông chủ đã đành, còn đánh thần huyền đại năng đó thành ba đoạn, cơ hồ đồng thời cảm giác lạnh buốt quét qua Ngụy Tác và Linh Lung Thiên. Rõ ràng thi còn thần thức quét qua chỗ gã, Ngụy Tác và Linh Lung Thiên cách Âm dương phần hơn một trăm dặm!
"Oành!"
Công Đức tông tông chủ vô bi vô hỉ, đột nhiên rực lên vô tận phật quang, mười sáu thần phật quang ảnh tòng hiện lên trên đầu, lao vào chiến xa.
"Chết!"
Chiến xa không hề dừng lại, song mục cổ thi lóe lên hắc quang, thần huyền đại năng đứt làm ba hoàn toàn biến thành tro, hình thần đều bị diệt. Mười sáu thần phật quang ảnh cách chiến xa mấy chục trượng thì đột nhiên dừng lại, hôi sắc thần văn bừng lên, quang ảnh đều tắt hết.
Một thần huyền đại năng thần thông kinh thế dã mất mạng!
"Nơi này sao lại có cao thủ cỡ này, họ Ngụy kia làm cách nào gọi ra được!" Tu sĩ Công Đức tông và Đăng Tiên tông run lên, thần uy này vượt khỏi tưởng tượng. Đó mới chỉ là bất tử cổ thi! Nếu đại năng này còn sống, thần thông còn kinh nhân cỡ nào.
"Ngươi không phải do bọn ra dụ ra, bọn ta không có y đối địch với ngươi!" Sắc mặt Đăng Tiên tông tông chủ khó coi, nói đoạn bạch sắc hà quang hình thành một con bạch hạc thần vận kinh nhân.
"Xoạt!"
Công Đức tông tông chủ dấy động khí tức, tinh quang hóa ra giữa Liên hoa kim ngư và chiến xa. Liên hoa kim ngư liền cách chiến xa mấy nghìn trượng.
"Các ngươi giết đồng loại của ta, giết!"
Chiến xa phát ra phiến hôi sắc quang phù, toàn bộ tinh quang hóa thành tro.
"Oành!" Bạch hạc do Đăng Tiên tông tông chủ hóa ra tan biến, vô số bạch quang rơi xuống như đổ tuyết.
Vù!
Cùng lúc, cánh tay còn nguyên của cổ thi giơ lên, một lão bất tử Đăng Tiên tông cách cả trăm dặm móc ra một thứ, chuẩn bị kích phát, đột nhiên thân thể tan nát, hóa thành huyết vũ.
"A!" Hai lão nhân cách lão bất tử không xa cũng run lên, thổ huyết vì không chống nổi dư uy xung kích.
"Lần này đúng là đào củ cải được vạn niên nhân sâm, viễn cổ đại năng này sinh tiền khẳng định là chân tiên! Nhân vật như thế cũng chết, Âm dương phần đúng là thượng cổ sát trường..." Các lão bất tử này cộng lại, vài người cũng không chống nổi một thần huyền, nhưng trước mặt cổ thi thì thần huyền cũng như sâu kiến, cách trăm dặm mà có thể giết chết, khiến Ngụy Tác sởn gai ốc, tế xuất Bất diệt tịnh bình, trực tiếp kích phát tất cả pháp trận, kích phát uy năng Hắc đồng, khiến mấy chục dặm quanh đó tối om, đồng thời dùng Động Hư bộ pháp không ngừng mang theo Bất diệt tịnh bình trốn chạy.
"Xoẹt!!"
Trạm Đài Linh Lan không còn giả phong độ như lúc đối diện Ngụy Tác, mặt mày nhợt nhạt trực tiếp tế xuất Hư không kim hồ.
Kim quang lóe lên, Hư không kim hồ đưa y và Công Đức tông tông chủ, Đăng Tiên tông tông chủ, Minh Đức ẩn vào hư không.
Chiến xa không dừng lại, mắt bất tử cổ thi bắn ra hắc sắc quang trụ vấn vít thần văn, giáng vào hư không.
Trong hư không mà Hư không kim hồ tan biến không ngừng rải ra kim sắc ba la hoa, không ngừng tan vỡ rồi lại hóa sinh.
Không có tiếng nổ, hắc sắc quang trụ không ngừng bắn vào hư không, hư không cách đó không xa không ngừng có vô số kim sắc ba la hoa ảo diệt.
Cảnh tượng cực kỳ kinh nhân, bất tử cổ thi lao vào hư không giết địch.
"Xoẹt!!"
Không đầy một tích tắc, hư không rung lên, thân ảnh Công Đức tông tông chủ, Đăng Tiên tông tông chủ, Minh Đức và Trạm Đài Linh Lan từ hư không hiện ra, Trạm Đài Linh Lan xám ngoét mặt mày thu Hư không kim hồ lại, có vẻ Hư không kim hồ không chịu được uy năng được bất tử cổ thi giáng vào hư không, họ buộc phải ra, không thì Hư không kim hồ sẽ vỡ.
Bốn người bị bức ra, Minh Đức và Trạm Đài Linh Lan, thậm chí Đăng Tiên tông tông chủ đều bỏ chạy. Công Đức tông tông chủ đứng lại trên hư không, trước mặt không ngừng dấy lên kim sắc phật quang, chống lại hắc sắc quang trụ của bất tử cổ thi.
Vô số hắc sắc thần văn nhỏ xíu dấy lên phá diệt khí tức, lan tỏa trên kim sắc phật quang do Công Đức tông tông chủ phát ra.
Công Đức tông tông chủ vẫn vô bi vô hỉ, nhưng hiện rõ vẻ sợ hãi, không phải y không muốn chạy mà bị uy năng hắc sắc thần văn ép chặt.
Từng làn uy năng khó tưởng tượng nổi không ngừng từ hắc sắc thần văn bắn ra, xung kích kim sắc phật quang do Công Đức tông tông chủ phát ra, trong phật quang có quấn lẫn kim sắc thần văn, uy năng bị thần văn dẫn nhập vào hư không sau lưng. Đấy là các đại năng giao chiến bằng đại đạo pháp vực, bất tử cổ thi phát ra phá diệt chi lực vô tận, Công Đức tông tông chủ dùng pháp vực bản thân đẩy quá nửa uy năng vào hư không.
Chiến xa không ngừng áp sát, cổ đế thi lại vung tay, số lượng hôi sắc quang phù gấp mấy lần, như một dòng sông xám trút xuống phật quang của Công Đức tông tông chủ.
Công Đức tông tông chủ rùng mình kêu lên, phật quang tan biến hết, hắc sắc thần văn bắn ra đại đạo pháp vực chi lực trấn áp lên khiến thân thể y nát vụn, huyết nhục hóa thành tro.
"Chát!"
Thất sắc hà quang từ thân thể Công Đức tông tông chủ bắn ra, uy năng kinh thiên động địa giữ cứng chiến xa trên không, đoạn nát thành vô số mảnh. Thất sắc hà quang giáng vào bất tử cổ thi, trên mình nó có vô số hôi sắc quang phù lưu chuyển, bật lùi lại. Cùng lúc, thân thể Công Đức tông tông chủ triệt để hóa thành tro.
Kim sắc hà quang bán ra, lóe lên rồi tan vào hư không.
"Xá lợi độn... nhục thân Công Đức tông tông chủ bị đánh tan! Dù đào thoát, tu vi cũng giảm nhiều."
Ngụy Tác và Linh Lung Thiên nhìn thấy từ xa, chấn kinh khôn tả, Công Đức tông tông chủ Thần huyền tam trọng hậu kỳ mà bị diệt nhục thân, nguyên khí bị đánh tan, dù có bí pháp tụ lại nhục thân, tu vi khôi phục đến Thần huyền lưỡng trọng đã tốt lắm rồi.
"Kia là..." Ngụy Tác và Linh Lung Thiên tròn mắt.
Công Đức tông tông chủ bắn ra thất sắc hà quang, khẳng định là pháp bảo bài tẩy, nhưng bất tử cổ thi không hề bị thất sắc hà quang đánh tan mà chỉ chỉ bị khoét một lỗ lớn gần tim, lộ ra một thứ.
Vật đó ánh lên lam sắc quang hoa, lớn cỡ nửa nắm tay!
Viên đơn dược tựa hồ thay cho tâm tạng cổ thi, lam sắc quang hoa chiếu rực ngực cổ thi, trong đó một lớp lam sắc kết tinh.
Mùi thơm kỳ dị khiến Linh Lung Thiên cách hai, ba trăm dặm cũng cảm tri được. Nguồn: http://truyenfull.vn
Khẳng định là viễn cổ tiên cấp đỉnh giai vô thượng tiên dược!
"Oành!"
Bất tử cổ thi dừng lại trong hư không, thất sắc hà quang tan hết.
"Chạy mau!"
Phe Đăng Tiên tông tông chủ nhận ra nhưng tích tắc là một thần huyền đại năng chết, một bị diệt nhục thân, ai cũng chỉ lo bỏ chạy, không tơ tưởng gì đến tiên dược.

Chương 854: Dọa khiếp đế thi?

Cổ thi dừng lại trên không, hai mắt bắn ra hắc sắc quang trụ.
"Keng!"
Hai làn hắc sắc quang trụ bắn vào hư không, như tiếng thần thiết va nhau. "Xoạt!", đồng thời, khí tức khiến tu sĩ cách mấy trăm dặm cũng rùng mình dấy lên trước Đăng Tiên tông tông chủ. Bất tử cổ thi trực tiếp cách hư không công kích đối thủ!
"Phù!"
Một bức tranh hào quang hình hạc trắng và mây lành do Đăng Tiên tông tông chủ hóa ra bị hắc sắc quang trụ đánh tan.
Cùng lúc, dưới chân Đăng Tiên tông tông chủ bừng lên bạch sắc ngọc đài, phát ra thần quang bao lấy y, tan biến vào hư không.
Hai hắc sắc quang trụ đánh hụt.
Nhưng mắt bất tử cổ thi lại bắn ra hắc sắc quang trụ. "Keng!", quang trụ bắn vào hư không, truy sát Đăng Tiên tông tông chủ.
"A!"
Nhiều lão bất tử Đăng Tiên tông run lên, hiểu rõ Đăng Tiên tông tông chủ không chống nổi, trực tiếp phát động Đăng tiên đài bỏ chạy.Đăng tiên đài là chí bảo của Đăng Tiên tông, với thần huyền tu vi thì có thể quay về sơn môn Đăng Tiên tông.
Nhưng bất tử cổ thi không chỉ uy năng thuật pháp đạt mức "động hư" mà tựa hồ có thể nhìn thấu hư không, khóa chặt đối thủ chạy vào hư không, thần thông này khó tưởng tượng nổi.
"Minh Đức, ngươi!" Trạm Đài Linh Lan rú lên.
Trên mình Minh Đức rực lên ngũ sắc hà quang, hình thành hình thái phượng, đồng thời độn tốc của y tăng thêm không biết bao nhiêu lần, sánh với Động Hư bộ pháp, bỏ xa Trạm Đài Linh Lan.
Rõ ràng Minh Đức không còn nghĩa khí, trực tiếp thị phát động bí bảo, một mình bỏ chạy.
"Keng!"
Bất tử cổ thi mắt lại bắn ra hắc sắc thần quang. "A!" hai lão bất tử đã chạy được ba, bốn trăm dặm đột nhiên kinh hãi ré lên, tế xuất hoàng kim bát quái đồ và một bạch sắc đại chung, đồng thời toàn thân bao trong linh quang. Nhưng vô dụng, hai làn hắc sắc thần quang từ hư không trung bắn ra, hoàng kim bát quái đồ và bạch sắc đại chung nát vụn, linh quang tắt ngóm, thân thể cả hai thành tro.
"Chát"
Cơ hồ đồng thời, bất tử cổ thi lại phát ra một dòng sông xám xịt do hôi sắc quang phù hình thành.
"A!"
"A!"
Các tu sĩ Công Đức tông và Đăng Tiên tông đều là đỉnh nhọn của tu đạo giới, bình thường cao cao tại thượng, nhưng lúc này đều như đê giai tu sĩ, kêu gào om xòm. Hôi sắc quang phù tản ra, lướt đi mấy trăm dặm, công kích với phạm vi rộng.
"A!" Minh Đức kêu lên hãi hùng, nửa thân dưới bị hôi sắc quang phù đánh trúng, huyết nhục khô cạn, biến thành tro.
Cùng lúc, ít nhất năm lão bất tử ở cách mấy trăm dặm bị đánh rơi.
"Keng!"
Bất tử cổ thi đột nhiên quay lại, song mục bắn ra hắc sắc thần quang.
"A!" Ngụy Tác và Linh Lung Thiên rùng mình. Vù! Lưỡng đạo quang trụ giáng vào chỗ cả hai vừa khuất bóng, không gian mờ đi, một dải hư không như lõm xuống.
Ngụy Tác và Linh Lung Thiên dựa vào Động Hư bộ pháp lách đi mười dặm mà thoát.
"À!"
Bất tử cổ thi hơi ngẩn ra, tựa hồ không ngờ Ngụy Tác và Linh Lung Thiên tránh được đòn này, nhưng rồi nó không bắn ra hắc sắc thần quang, trực tiếp đuổi theo.
Từng dải hắc sắc thần văn kết thành cạnh bất tử cổ thi, khí tức của nó khiến các sinh vật trong mấy nghìn dặm run rẩy.
"A! Đừng đuổi theo, bọn ta dù gì cũng ngươi một nhánh Minh vương thảo!" Ngụy Tác và Linh Lung Thiên kêu lên, bất tử cổ thi trông như lơ lửng trên không nhưng tốc độ còn hơn cả Động Hư bộ pháp, cự ly với Ngụy Tác và Linh Lung Thiên liên tục bị rút lại.
"Xoẹt!!"
Bất tử cổ thi truy kích Ngụy Tác và Linh Lung Thiên, Hư không kim hồ từ hư không lao ra, Trạm Đài Linh Lan xám ngoét mặt mày chạy theo hướng ngược lại, ban nãy nhờ Hư không kim hồ, y mới thoát được hôi sắc quang phù.
"Trạm Đài Linh Lan, cứu ta!" Minh Đức kêu to, nửa thân dưới ánh lên thanh hoàng sắc quang hoa, tựa hồ đang tụ lại, không đáng ngại về tính mạng nhưng ngũ sắc hà quang đã bị đánh tan, nhất thời khó lòng phi độn.
Trạm Đài Linh Lan như kẻ điếc, không nghe thấy y kêu gào, hóa thành lưu quang cắm cổ chạy mất.
Bất tử cổ thi không ngừng áp sát Ngụy Tác và Linh Lung Thiên, khí tức chấn động, khiến thể nội chân nguyên và khí huyết cả hai sôi lên.
"Chát"
Bất tử cổ thi đột nhiên phát ra hôi sắc trường hà, vô số hôi sắc quang phù như thần chùy trượt trên hư không.
"Choang!"
Ngụy Tác vừa thi triển Động Hư bộ pháp, hiện thân cách cổ thi ít nhất hơn hai trăm dặm, ba quang phù đánh vào Bất diệt tịnh bình.
"A!"
Ngụy Tác và Linh Lung Thiên nhợt nhạt mặt mày, Bất diệt tịnh bình không kịp hiện lên cả bối giáp Hoang cổ cự ngao, thân bình vang lên tiếng vỡ nứt. Linh Lung Thiên kích phát hôi quang đến cực trí, mới chật vật đỡ được ba quang phù.
Bất tử cổ thi hơi ngẩn ra, không ngờ Ngụy Tác và Linh Lung Thiên chặn được.
"Chát"
Linh Lung Thiên lạnh người, như có vô hình lãnh khí quét qua, bất tử cổ thi lại dùng thần thức nhìn nó.
Tiếp đó bất tử cổ thi không sử dụng thuật pháp, định bắt sống Linh Lung Thiên, cứ lơ lửng giữa hư không, không ngừng áp sát Ngụy Tác và Linh Lung Thiên.
"Cương nha muội, ngươi trông không ra sao cả, sao lão cổ thi này lại có hứng nhỉ!" Ngụy Tác muốn khóc mà không có nước mắt, dựng tóc gáy kêu lên.
"Mau lên! Lúc nào rồi còn nói những lời này! Mau nghĩ cách đi!" Linh Lung Thiên thật muốn bóp chết Ngụy Tác, gào lên.
Thoáng sau, bất tử cổ thi cách cả hai không đầy mười dặm, khí tức ép cho tâm tạng cả hai cơ hồ nát vụn.
Với nhục thân của Ngụy Tác và Linh Lung Thiên còn thế, nếu phổ thông tu sĩ đến gần thử cụ cổ thi ở cự ly này tất nát xác.
"Mẹ nó chứ, liều thôi!"
Ngụy Tác nuốt nước bọt, nuốt nhũ bạch sắc tinh thạch hình người xếp bằng xuống, viên tinh thạch dày đặc lỗ thủng, có quang hoa thấu ra khí tức huyền diệu, chính thị Tiên vương thần tinh!
Tiên vương thần tinh lúc ở Chập Khí hải trung, Ngụy Tác đã dùng một chút nhưng vì khối thần tinh này có thần diệu kinh nhân khuếch đại khiếu vị tu sĩ, đề thăng tu vi nên gã vẫn bớt lại.
Tình thế nguy cấp, Ngụy Tác nuốt thần tinh xong thì khí tức bừng lên, đỉnh đầu hình thành hai thân ảnh như hai thần huyền pháp tướng, mờ mờ như đang thành hình, không nhìn rõ.
"Dù gì ta cũng cho ngươi một nhánh Minh vương thảo, đừng đuổi theo bọn ta!"
Cùng lúc, mi tâm Ngụy Tác như có kim sắc thần chi rải thần thức, phát Đại thừa pháp âm.
"Chuyện đó..."
Linh Lung Thiên cả kinh, thần thức Ngụy Tác bao trùm hơn hai vạn trượng, Đại thừa pháp âm trực tiếp giáng vào bất tử cổ thi cách không đầy năm dặm, uy năng Đại thừa pháp âm hình thành từng dải cát tường bảo quang, hình thành hình thiên long, bạch tượng, bảo hoa.
Bất tử cổ thi rùng mình văng lại, Ngụy Tác vẫn phát động Động Hư bộ pháp, kéo giãn cự li.
"Căn bản không đánh chết được!"
Nhưng gã và Linh Lung Thiên toát mồ hôi lanh vì bất tử cổ thi cơ hồ sững lại rồi lao tới, quanh mình ràn rat hắc sắc thần văn, thần văn khí tức khiến cả hai nhận ra uy năng hiện tại của Ngụy Tác không đánh vỡ được.
"A! Lần này lại nhắm vào ta!"
Ngụy Tác kêu lên thê thảm vì thần thức băng lãnh quét qua thân thể, bất tử cổ thi chú ý đến gã.
"Làm sao đây, gian thương, mau nghĩ cách đi! Tại ngươi dụ ra thứ thế này!" Linh Lung Thiên thấy bất tử cổ thi gần thêm năm dặm thì kêu lên. Cổ thi như thể định bắt sống cả hai để mổ ra xem có khác gì tu sĩ thông thường thôi.
"Con bà nó chứ, lẽ nào trách ta, sao lại cứ đổ cho ta nghĩ cách, ta còn cách gì, ngươi nghĩ đi."
Ngụy Tác kêu to, phát ra Đại thừa pháp âm, uy năng Đại thừa pháp âm xung kích vào bất tử cổ thi thì bị chấn tan, không phá được hắc sắc thần văn.
"Hết cách rồi! Gian thương, lấy thứ gì đó ra dọa nó đi, xem có khí tức gì dọa được không!" Linh Lung Thiên kêu lên.
"Đừng đến, không thì ta lấy vật này đánh ngươi!" Ngụy Tác hết cách, lấy mảnh vô thượng tiên binh ở Bắc Mang phế khư, được coi là nguyên nhân xảy ra thượng cổ kinh thiên đại chiến khiến Bắc Mang hủy diệt ra lắc lắc dọa bất tử cổ thi.
Mảnh vỡ này màu bạc, như một cục bạc không theo quy tắc hình khối nào, vô số đường vân trùng điệp, hàm chứa khí tức kinh tâm động phách, nếu vật này khi đó mà luyện chế được, có thể đối phó cả Hoang tộc, nhưng chút uy năng còn lại cũng suýt lấy mạng Linh Lung Thiên. Hiện tại cần dọa người, Ngụy Tác đương nhiên nghĩ đến nó đầu tiên. Nguồn truyện: Truyện FULL
"A, không phải chứ?"
Bất tử cổ thi nhìn thấy thì sáng mắt, tựa hồ càng có hứng, tỏ vẻ kinh nghi.

Chương 855: Trấn tà chí bảo

"Thông Thiên đại đế mà không sợ?".
Ngụy Tác muốn khóc mà không có nước mắt, móc cổ hương Thông Thiên đại đế để lại ra nhưng cổ thi không nhìn đến, mắt ánh lên hắc quang nhìn vào mảnh vô thượng tiên binh gã vừa cho vào nạp bảo thủ trạc.
Tựa hồ nó có thể nhìn xuyên hư không, nhìn mảnh vỡ hàm chứa vô thượng Toái hư đại đạo.
"Bất Hủ đại đế cũng không sợ? Cương nha muội, lần này bị ngươi hại chết rồi!" Ngụy Tác méo xệch, lấy ra Bất hủ đế mộc nhưng bất tử cổ thi tựa hồ không biết.
"Trách ta gì hả! Không ngờ Linh Lung Thiên này lại chết cùng tên gian thương này, còn chết trong tay cổ thi." Linh Lung Thiên thò tay kéo viên tinh hạch trước ngực Ngụy Tác vốn do thanh sắc thạch cầu để lại ra lắc lắc nhưng cổ đế thi coi như không thấy.
"A! Nhét ngươi vào!".
Bất tử cổ thi cách Ngụy Tác và Linh Lung Thiên không đầy ba dặm, áp lực khiến Ngụy Tác như đang ở trong Nguyên Từ sơn, không thể phát động Động Hư bộ pháp. Gào lên thảm thiết đoạn gã lấy ra hôi sắc cốt quan thu được tại chỗ Âm Thi tông tàng kinh, đến nay vẫn chưa rõ công dụng, tựa hồ được dùng chân tiên khí huyết tế luyện, có chân tiên khí tức.
"Chuyện gì hả? Chuyện đó...".Ngụy Tác và Linh Lung Thiên thậm chí muốn cả tự sát, Ngụy Tác ném hôi sắc cốt quan ra rồi kêu to "nhét ngươi vào" chỉ là kêu bừa, không ngờ hôi sắc cốt quan rung lên, phát ra khí tức kinh thiên động địa.
"Y?".
Cổ đế thi đột nhiên sững lại, thập phần kinh nghi, cảm giác thấy nguy hiểm, hắc quang trong mắt lóe lên, nhưng không nhìn thấu hôi sắc cốt quan.
"Chát".
Một bức ảnh đột nhiên từ hôi sắc cốt quan bắn lên, cốt quan lơ lửng trên không, phát ra khí tức hơn xa thần huyền. Đây là chân tiên khí tức!
Hôi sắc cốt quan như một chân tiên đang phục sinh!
Hôi sắc cốt quan biến thành trong veo, hình ảnh phía trên cũng là hình quan tài nhưng mỗi đường vân đều hàm chứa đại đạo khôn tả, như không chỉ một thần văn ngưng tụ lại.
"Keng!".
Hình ảnh to không kém hôi sắc cốt quan vừa hóa ra, hắc quang trong mắt bất tử cổ thi hóa thành thực chất, bắn ra lưỡng đạo hắc sắc thần quang, giáng tới.
Hôi sắc đạo đồ lóe lên vô số quang hoa, chặn đứng hắc sắc thần quang có thể đánh tan cả, tiếp tục ép xuống cổ đế thi.
Từng khe nứt không gian liệt văn không ngừng dấy lên quanh hôi sắc đạo đồ, uy năng kinh nhân trút vào hư không.
Linh Lung Thiên còn đỡ, chỉ chấn kinh vì hiện tại lại còn cổ thi cõ này, vì hôi sắc cốt quan tự động phát ra uy năng cỡ đó. Nhưng đối với Ngụy Tác thì là màn đối quyết khó tưởng tượng nổi.
Đối quyết này hơn xa cảnh giới gã biết.
Hôi sắc đạo đồ trong tích tắc lóe lên không biết bao nhiêu quang hoa, cửu tiêu thần lôi, thái dương chân hỏa, thái âm chân hỏa... Mỗi tầng quang hoa đều là nguyên khí cực trí, hôi sắc đạo đồ lại có thể dẫn động bao nhiêu loại thiên địa nguyên khí kinh nhân, liên tục biến hóa, tựa hồ có thể liên tục suy đoán ra nguyên khí uy năng nào đủ áp chế cổ đế thi.
"Cách!"
Bất tử cổ thi bắn ra lưỡng đạo hắc sắc thần quang nhưng đột nhiên tan vỡ, thân thể nó lập lờ trên hư không, lùi lại hơn nghìn trượng.
Cùng lúc, cánh tay nguyên lành còn lại của bất tử cổ thi vung lên, liên tục phát ra ba hôi sắc trường hà, vô số hôi sắc quang phù ngưng tụ lại, hình thành bảo tháp quang hoa cỡ hai thước, sắc lấp lánh như tinh thạch, bên trong có vô số hôi sắc quang hoa và hắc sắc thần văn chuyển động.
"A!".
Bảo tháp quang hoa bắn ra, Ngụy Tác và Linh Lung Thiên đều thấy thân thể và thần hồn cơ hồ bị ép nát, cả hai kinh hãi cực độ lùi lại.
"Oành!".
Bảo tháp quang hoa chỉ cỡ hai thước giáng vào hôi sắc đạo đồ, cả hai chững lại trên hư không, vô số hắc sắc thần văn từ bảo tháp bắn ra, tỏa khắp hình ảnh.
Đây là kiểu đối quyết khôn tả, như hai chân tiên giao thủ.
Hôi sắc đạo đồ rung lên, như thể sắp nát nhưng quang hoa không ngừng biến hóa, đột nhiên tìm ra uy năng khắc chế cổ đế thi nên bừng lên xích kim sắc quang hoa, hôi sắc đạo đồ cũng hoàn toàn biến thành xích kim sắc.
Cổ đế thi phát ra hắc sắc thần văn, tất cả cháy lên, hóa thành làn khói, bảo tháp thành tro.
"Keng!".
Cổ đế thi lại bắn ra hắc sắc thần quang, trực tiếp hình thành hai con hắc sắc tiểu long. Cùng lúc, cổ đế thi với tốc độ kinh nhân lùi lại, cơ hồ vượt mấy trăm dặm trong tích tắc, về đến Âm dương phần.
"Hôi sắc cốt quan có uy năng này?" Ngụy Tác và Linh Lung Thiên tròn mắt.
Có vẻ cổ đế thi không địch nổi nên định trốn xuống Âm dương phần. Nhưng hai làn hắc sắc thần quang bị xích kim sắc đạo đồ đánh tan, không để cổ đế thi trốn xuống đất thì xích kim sắc đạo đồ đã ép ên cổ đế thi, chát một tiếng, thu nó vào hôi sắc cốt quan.
"Trấn áp được rồi?" Ngụy Tác không nén được nuốt nước bọt.
"Vật này chắc là chân tiên pháp bảo do tiền bối đại năng của Âm Thi tông lấy về để chuyên môn trấn tà!" Linh Lung Thiên lau mồ hôi lạnh, nói.
"Chắc là vậy, xem ra pháp bảo của Huyết Linh lão tổ bị hút vào đó." Ngụy Tác gật đầu. Âm Thi tông thiên về âm lệ chi pháp, chưa biết chừng sẽ luyện được bất tử chi vật kinh nhân, hoặc có đại năng tu luyện vào đường rẽ, biến thành âm tà chi vật nào đó. Vật này rất có khả năng là tiền bối đại năng của Âm Thi tông tốn công đưa về trấn áp tông môn. Vạn nhất xuất hiện âm tà chi vật có thể hủy diệt Âm Thi tông thì dùng vật này trấn áp.
Vật này không thể do Âm Thi tông luyện chế được, chắc do tiền bối đại năng phái này lấy được. Âm Thi tông chưa từng có chân tiên cấp tu sĩ, không tài nào luyện chế được pháp bảo đủ trấn áp cổ thi.
"Lần trước chúng ta lấy được Tử hà huyết linh tán trong đó, hôi sắc cốt quan chắc chỉ phong ấn chứ không hủy diệt. Chúng ta trấn áp được cổ đế thi, có nên mang theo để khi không địch nổi thì thả ra, viên tiên dược đó cũng phi phàm..." Ngụy Tác không nén được bảoLinh Lung Thiên.
"Keng!" Vừa nói thế thì trong hôi sắc cốt quan đột nhiên phát ra tiếng xung kích thần thiết.
Tiếng xung kích không ngừng vang lên, hôi sắc cốt quan rung động kịch liệt, biến thành xích kim sắc.
"A! Cổ đế thi định thoát ra!" Linh Lung Thiên giật mình.
"Ta..." Ngụy Tác dựng tóc gáy, hôi sắc cốt quan gần như có tiếng nứt vỡ, đừng nói thu lại, cả đến gần thì gã cũng không dám.
"Chát".
Gã và Linh Lung Thiên càng nhợt nhạt mặt mày vì nắp cốt quan bị đánh nảy lên, hôi quang rải ra, mười mấy hôi sắc quang phù đánh hụt, hủy luôn quá nửa hai gò đất cách nghìn dặm.
Nắp cốt quan hé ra, nhưng lại khép lại, không ngừng kêu cách cách.
Từng dải khí tức không ngừng sôi trào, cốt quan tựa hồ vỡ ra bất cứ lúc nào, không lơ lửng được trên không mà hơi rơi dần xuống Âm dương phần.
"Ngươi muốn thu thì cứ việc, đừng bảo ta." Linh Lung Thiên kêu lên.
"Thu cái đầu ngươi!".
Ngụy Tác nhợt nhạt mặt mày, thi triển Động Hư bộ pháp. Gã nhìn thấy lúc cốt quan rơi xuống thì nắp hơi hé ra, hắc sắc thần quang bắn ra, đồng thời trong cốt quan như có tiếng nứt. Như thế mà gã còn dám ở lại thì đầu óc có vấn đề. Nguồn: http://truyenfull.vn
"Đừng đi về phía Thiên Huyền đại lục, không thì toán của Chân Võ chưa biết chừng cũng khó đối phó!" Linh Lung Thiên bảo Ngụy Tác chú ý phương vị.
"Minh Đức?!" Ngụy Tác cắm cổ chạy một lúc, thấy một đạo độn quang lắc lư ở mé trái, hình như là Minh Đức. Những tu sĩ khác của Công Đức tông và Đăng Tiên tông đã bỏ chạy, nửa thân dưới của Minh Đức đã hóa ra nhưng nguyên khí tổn thương khá nặng, bị rớt lại.
"Lúc nào rồi còn không chạy khỏi thứ quỷ quái đó càng xa càng tốt, sao còn đuổi theo Minh Đức? Chưa biết chừng nó đến bây giờ!" Linh Lung Thiên kêu ầm lên vì phát hiện Ngụy Tác nhắm hướng Minh Đức mà đuổi.
"Phải làm rõ xem sao chúng cứ đuổi kịp chúng ta đã, không thì không ổn." Ngụy Tác nghiến răng nghiến lợi,"Y dám lừa ta, suýt nữa độ hóa chúng ta, còn gọi tới ngần này người bức chúng ta suýt nữa chết ở đây. Cục tức nào sao nuốt trôi. Mẹ nó chứ, cổ thi đó mà thoát ra, thêm một nghìn dặm với bớt một nghìn dặm không khác gì, xử lý y đã rồi tính!".
"A!" Ngụy Tác đuổi sát Minh Đức, rất nhanh, y nhận ra Ngụy Tác đang vượt hư không đuổi theo thì kêu lên hãi hùng.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau