THÔNG THIÊN CHI LỘ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thông thiên chi lộ - Chương 846 - Chương 850

Chương 846: Gần ngay trước mắt

Phổ độ thần quang xâm tập không hề đau đớn mà thần hồn liên tục bị xâm thực, tạo cảm giác cực kỳ đang sợ.
Cơ hồ theo ý thức, Ngụy Tác phát động đại đạo tiên âm lấy được ở Tiểu Lăng cốc, nhiều âm thành hàm chứa tự nhiên đại đạo vang lên trong óc, như ngọn núi tự nhiên sinh thành, cây cối sinh trưởng, suối ca róc rách.
Đại đạo tiên âm áp chế được vô số tiếng kêu "Thành phật... Thành phật", khiến linh đài gã trong suốt.
Cơ hồ đồng thời, Ngụy Tác cảm giác được luồng khí cổ quái từ ngực chấn động, chấn tan Phổ độ thần quang rồi phản kích nhưng uy năng phản kích tựa hồ đánh vào hư không trong kim sắc quang tráo.
Ngụy Tác hớn hở!
Phổ độ thần quang là thần thức xâm thực chi pháp cổ quái nhưng dù là đại đạo tiên âm ở Tiểu Lăng cốc hay nhũ bạch sắc tinh thạch ở ngực đều có thể khắc chế!"Ngụy huynh, Phổ độ thần quang thế nào?" Trạm Đài Linh Lan lại hỏi, bọn Minh Đức liên thủ phát ra phật quang bao trùm kim quang quang tráo, y cho rằng Ngụy Tác tất không dễ chịu gì.
"Có cơ hội ta sẽ cho ngươi thử!" Linh Lung Thiên ré lên, nó đang ôm đầu, trong đầu như có vô số thứ chui ra, thân thể không ngừng run lên.
"Xoẹt!!"
Ngụy Tác kích phát Bất diệt tịnh bình, thu gã cùng Linh Lung Thiên vào.
"Vô dụng, vật đó không thể ngăn được Phổ độ thần quang." Minh Đức đắc ý.
Sau khi thi pháp, y và Khổ Hàn trưởng lão, Thanh Thiên đạo nhân đều mở mắt, có thể lên tiếng, chỉ là không thể động đậy, tu vi và tinh hoa đều tụ lại trên tiểu kim phật trên đầu. Phổ độ thần quang đích xác không dễ thi triển.
"Minh Đức, ta nhất định cho ngươi biết hạng tráo trở sẽ có kết quả gì." Trong Bất diệt tịnh bình, phật quang vẫn ánh xạ vào, tựa hồ nguyên khí và tinh kim thai thể không ngăn được, nhưng Ngụy Tác bình tĩnh như thường, kêu to đoạn đến sát Linh Lung Thiên.
Nhũ bạch sắc tinh hạch phát ra uy năng xé tan phật quang uy năng trong phạm vi cỡ hai thân người, đoạn phản kích.
"Chuyện đó..." Linh Lung Thiên hơi run lên, hồi phục lại, tròn mắt.
"Vật này cả uy năng bí thuật cũng ngăn được, quá cổ quái..." Linh Lung Thiên thấy Ngụy Tác ra hiệu thì hiểu ngay, truyền âm cho gã.
"Chắc không phải phàm vật." Ngụy Tác gật đầu, càng lúc càng thấy vật này cực kỳ bất phàm.
"Muốn đối phó tại hạ thì không còn cơ hội nữa rồi. Nể tình chúng ta từng biết nhau, lại diệt Minh Ninh giúp tại hạ nên có di ngôn gì cứ nói ra, có thể thì tại hạ sẽ giúp." Minh Đức cười nhạo.
"Cấm chế của Hư Không đạo nhân quá lợi hại, uy năng phản kích của vật này mà cũng bị hất lên hư không, bất quá cũng tốt, sẽ không phát hiện Phổ độ thần quang vô dụng với chúng ta." Linh Lung Thiên đắc ý, "Để chúng tưởng chúng ta trúng đòn!"
"Di ngôn hả..." Linh Lung Thiên truyền âm cho Ngụy Tác rồi kêu lên, "Minh Đức, đồ tiểu nhân, có thể thì giết Trạm Đài Linh Lan và hai lão bất tử kia rồi tự sát đi?"
"Chết đến nơi còn cứng miêng." Minh Đức cười ha hả, "Ta và lưỡng vị thái thượng trưởng lão thi triển Phổ độ thần quang không dễ, cứ nếm mùi đi."
"Minh Đức thật đáng ghét. Nhất định phải xử lý y mới được." Linh Lung Thiên nghiến răng ken két truyền âm: "Lừa đảo, khi cúng tưởng bọn ta đã bị khống chế thì chúng ta đánh lén, trừ Trạm Đài Linh Lan trước."
"Hiện tại gạt chúng không khó nhưng mười ngay sau thì khó đấy, chúng sẽ phải làm gì đó để xác định xem chúng ta đã bị độ hóa chưa." Ngụy Tác mục quang lóe lên, truyền âm: "Cứ kéo dài thời gian, không để chúng phát hiện, không thì chúng mà biết vô hiệu, sẽ gọi thêm nhân vật lợi hại tới, thậm chí gọi cả thần huyền đại năng thì tệ lắm."
Linh Lung Thiên ngẩn người, gật đầu. Ngụy Tác nói không sai, tâm cơ của bốn người đó không đời nào thả cả hai ra ngay, tốt nhất là khi chúng phát hiện thì kim quang quang tráo cũng bị phá, tất sẽ đối phó được bốn người.
Trạm Đài Linh Lan đã nói là kim quang quang tráo tồn tại chỉ lấu hơn thời gian thi pháp Phổ độ thần quang một chút. Minh Đức cực kỳ tự tin với bí thuật này, thật ra nếu Ngụy Tác không có nhũ bạch sắc tinh thạch cổ quái thì chết mấy lần rồi, lần này không có nó thì gã thoát nhưng Linh Lung Thiên không thể.
"Minh Đức quả thật đáng ghét, nhưng không có y thì chúng ta không thể vào Công Đức tông, cũng không thể thu hoạch kinh nhân thế này." Ngụy Tác cười lạnh đoạn truyền âm cho Linh Lung Thiên: "Cương nha muội, lấy Đề hồ thánh quả ra cho ta."
"Đề hồ thánh quả? Ngươi định trực tiếp tu luyện Tiên căn ngũ mật?" Linh Lung Thiên ngẩn người, nhưng hiểu ngay gã định làm gì. Bạn đang đọc truyện tại Truyện YY - http://truyenfull.vn
"Hiện tại thì đâm ra chúng đang hộ pháp cho chúng ta, mười ngày đủ để tu luyện Tiên căn ngũ mật, ngưng thành tiên linh căn và song kim đơn. Thuât pháp này ta đã triệt để cảm ngộ, chỉ là sau cùng khi ngưng kết tiên linh căn và song kim đơn sẽ khiến nguyên khí dao động kịch liệt, để tránh bị chúng hoài nghi, ta sẽ khống chế tự kỷ tốc độ tu luyện đế khi chúng kết thúc thi pháp Phổ độ thần quang, kim quang quang tráo ẩn đi thì mới ngưng kết." Ngụy Tác mắt lóe lên tính toán, đồng thời truyền âm cho Linh Lung Thiên.
"Xem ra tu đạo giới sáu, bảy vạn năm qua cũng có vài nhân vật rất khá. Ít nhất ở thời đại của ta không có đại năng này tu thành song kim đơn, song thần huyền pháp tướng... Phổ độ thần quang hữu hiệu với lục bào lão đầu nên không dám thò ra, chắc đang run sợ trong Dưỡng quỷ quán lý, tưởng là chúng ta bị độ hóa." Linh Lung Thiên lẩm bẩm đoạn tay có bạch quang lóe lên, lấy Bảo nguyên ngọc hạp đựng Đề hồ thánh quả ra.
"Độ hóa cần những mười ngày, rỗi rãi quá, Ngụy huynh thử cho biết mùi vị thế nào?" Trạm Đài Linh Lan lúc này còn nói thế.
"Không biết y vì sao lại được Hư Không đạo nhân truyền thừa." Ngụy Tác ngó lơ, nhìn Linh Lung Thiên đoạn mở Bảo nguyên ngọc hạp.
Đề hồ thánh quả liền cả rễ được đặt trong hộp, lúc trước cả hai cắm đầu chạy trốn khỏi Thất bảo mật địa nên không nhìn kỹ, hóa ra dây leo màu vàng kim không cao lắm này không khác dây bồ đào là mấy, toát ra kim sắc hà quang cỡ một tấc, chỉ thế cũng biết là chí bảo. Nhánh dây leo này có hai quả cỡ trứng gà, hơi trong, vỏ lấy lánh quang hoa, không hề có hạt mà là kim hoàng sắc trấp dịch, rất đặc biệt.
"Không còn sức mắng nữa hả, xem ra Phổ độ thần quang bắt đầu có tác dụng rồi." Ngụy Tác và Linh Lung Thiên lấy Đề hồ thánh quả ra, mặc kệ Trạm Đài Linh Lan, bên ngoài kim sắc quang tráo không thể nhìn rõ bên trong Bất diệt tịnh bình nên Trạm Đài Linh Lan và Minh Đức đều cười ha hả, thập phần đắc ý.
Ngụy Tác hái một trái Đề hồ thánh quả, thu lại Bảo nguyên ngọc hạp đoạn thủy linh nguyên khí bốc lên cuốn lấy Đề hồ thánh quả ịnh.
Linh căn hư ảnh trên mình gã đột nhiên hiện ra, đoạn lắc lư, bạch sắc quang hoa ràn rạt bao lấy tất thảy linh căn hư ảnh, hình thành một dải sáng trắng.
"..." Linh Lung Thiên tắt tiếng, Ngụy Tác tu luyện thì nó không còn gì để làm, lại không thể rời gã quá xa nên đành xếp bằng, lấy ra một khối tinh kim cắn cách cách.
Bạch sắc quang hoa liên tục rung lên, mỗi lần như thế khí tức của Ngụy Tác lại biến hóa vi diệu, đồng thời thủy linh nguyên khí trên đầu lại gột rửa dược lực của Đề hồ thánh quả dồn vào thể nội.
Sáu ngày liền, Ngụy Tác chìm trong bạch sắc quang hoa, Đề hồ thánh quả càng lúc càng nhỏ.
Bên ngoài kim sắc quang tráo, Trạm Đài Linh Lan vẫn đợi ở xa, Minh Đức và hai lão bất tử Công Đức tông không ngừng thi triển Phổ độ thần quang, cả ba đều mệt mỏi, cực kỳ tiều tụy.
"Còn bốn ngày..." Thi triển thuật này tiêu hao rất nhiều nhưng Minh Đức và hai lão bất tử, Trạm Đài Linh Lan càng lúc càng hưng phấn.
Đại đề tu di, Đại thừa pháp âm, Động Hư bộ pháp, Hoàng Thiên diệt thức nhãn... Nhiều vô thượng bí pháp và pháp bảo đã ngay trước mắt.
Trong Bất diệt tịnh bình, Ngụy Tác vẫn vô thanh vô tức tu luyện Tiên căn ngũ mật.
Ngày thứ bảy, bạch sắc quang hoa quanh gã đột nhiên bành trướng, khí tức dâng tràn.
"Sao hả?" Linh Lung Thiên cảnh giác, nhận ra Ngụy Tác tạm thời dừng tu luyện.
"Được rồi." Ngụy Tác truyền âm đáo, "Tiên căn ngũ mật đã đến bước cuối, lúc nào cũng có thể ngưng kết tiên linh căn, kết thành song kim đơn..."

Chương 847: Phát cuồng vì không hiểu nổi

Từng vòng kim sắc phật quang thấu vào Bất diệt tịnh bình, hàm chứa vô số cổ phạn văn nhưng đến gần Ngụy Tác và Linh Lung Thiên thì đều bị chấn tan, rồi sức mạnh vô hình ép ngược lại, hất vào hư không của kim sắc quang tráo.
Ngụy Tác tu luyện dừng Tiên căn ngũ mật, Tiên căn ngũ mật đã đến bước cuối, một trái Đề hồ thánh quả còn lại một phần mười dược dịch, lơ lửng trên đầu, chỉ cần gã muốn là lúc nào cũng có thể ngưng kết tiên linh căn, kết thành song kim đơn. Gã nhìn kim sắc phật quang, nhãn quang không ngừng lóe lên, quan sát nhiều quỹ tích cổ phạn văn để suy đoán huyền diệu của Phổ độ thần quang.
Nửa ngày qua đi, Ngụy Tác lắc đầu, Phổ độ thần quang quả khác với phổ thông đạo pháp, nguyên khí kết hợp với thần thức chi lực, tựa hồ chỉ tu sĩ tu xá lợi công pháp mới có thể thi triển, với tu vi và thần thông của gã không thể nhận ra ảo diệu.
"Chắc chúng tưởng chúng ta sắp bị chúng độ hóa rồi."
"Đạo thuật pháp xem ra tổn hao rất lớn."
Từ Bất diệt tịnh bình, Ngụy Tác và Linh Lung Thiên nhìn rõ Trạm Đài Linh Lan, Minh Đức và hai lão bất tử Công Đức tông. Minh Đức và hai lão bất tử trông càng hư nhược nhưng mục quang cả ba càng hưng phấn, chờ đợi.
Lại thêm nửa ngày, Minh Đức đột nhiên gọi, "Ngụy Tác... Ngụy Tác..."
"Đúng là đáng ghét." Linh Lung Thiên bực mình, "gọi mà nghe buồn nôn quá."
"Y muốn xem chúng ta bị độ hóa chưa mà thôi." Ngụy Tác cười lạnh, lấy ra một viên thủy hệ yêu đơn luyện hóa."Không phản ứng, chưa bị triệt để độ hóa." Minh Đức hơi thất vọng, nhưng lại phấn chấn, "Còn hai ngày thôi."
Hại hai ngày bình tĩnh qua đi, Minh Đức và hai lão bất tử Công Đức tông sắp đến đáo cực hạn, nhất là hai lão bất tử đã còng xuống, như sắp ngất xỉu.
"Sất!"
Minh Đức và hai lão bất tử đột nhiên ngừng tụng kinh, cùng phát ra một ân, kim sắc phật quang biến thành cực kỳ chói lòa như pháp chung đang gõ, phạn văn cổ tự ngưng thành quang ti.
"Thi pháp đã hoàn thành, phổ độ tịnh quang cũng hoàn chỉnh phát ra!"
Minh Đức và hai lão bất tử gần như hiện rõ thần sắc cuồng nhiệt. Đạo vô thượng bí thuật này mất mười ngày mới có thể coi là hoàn toàn phát ra.
"Một đạo thuật pháp mất mười ngay mới kích phát được... Tiếc là vô dụng." Ngụy Tác và Linh Lung Thiên con đang trong nguy hiểm nhưng thấy Minh Đức và hai lão bất tử như thế thì suýt bật cười.
"Ngụy Tác... Ngụy Tác..." Minh Đức như gọi hồn, chứa đầy mong chờ.
"Không làm gì tất chúng hoài nghi."
Ngụy Tác bảo Linh Lung Thiên đoạn bừng lên bạch sắc quang hoa, hình thành một dải sáng trắng, linh khí kinh nhân phát ra. Thủy linh nguyên khí trên đầu gã bao lại, luyện hóa toàn bộ dược dịch Đề hồ thánh quả rồi dồn xuống.
Bạch sắc quang hoa khuếch đại hẳn, đồng thời hơn một vạn khiếu vị trên mình sáng lên, linh căn hư ảnh lại hóa ra, rồi quay tít.
"Cách!"
Bạch sắc quang hoa cùng linh căn hư ảnh đột nhiên vỡ vụn, hình thành dải sáng màu trắng sữa như thủy tinh đoạn thu vào thể nội Ngụy Tác.
"Chát!" Nhũ bạch sắc linh căn hư ảnh lại hóa ra, linh khí liễu nhiễu!
Khí tức trên mình Ngụy Tác biến đổi hẳn, là tiên linh khí tức chưa từng có.
"Tiên linh căn đã thành!"
Ngụy Tác hơi run lên, thần sắc kinh hỉ hiện rõ trong mắt.
Vốn gã là tu sĩ có năm linh căn rưỡi, hơn một vạn khiếu vị khi bình thường cảm ngộ cũng như một tiểu thế giới, có biến hóa khác nào thiên địa sơ khai, phong vũ lôi điện cũng hình thành.
Giờ đây trong hơn một vạn khiếu vị đó như thiên địa triệt để sinh thành, có đủ sông hồ núi non, cảm ngộ thì như đang cảm ngộ bản nguyên, cảm ngộ thiên địa nguyên khí diễn hóa thành thế gian vạn vật.
Cảm tri với thiên địa nguyên khí của gã càng mẫn duệ, ngay cả ánh nắng rọi xuống thì gã cũng "nhìn" thấy thái dương chân hỏa. Bạn đang đọc truyện được copy tại Truyện FULL
Tiên linh căn, thậm chí siêu việt cả thiên linh căn đã được gã tu luyện thành công!
"Oành!"
Cùng lúc, khiếu vị của Ngụy Tác đột nhiên mở ra!
"Đây là dược lực đặc biệt của Đề hồ thánh quả! Đề hồ thánh quả không hề có linh khí kinh nhân, mà dược lực đặc biệt có thể khiến thiên địa nguyên khí chuyển hóa thành linh khí tối tinh thuần!" Ngụy Tác cực kỳ chấn kinh, đạt đến bước cuối của Tiên căn ngũ mật thì gã thi triển pháp quyết, thể nội như tự nhiên hóa sinh một dòng chảy, cuồn cuộn thiên địa nguyên khí từ hư không, sao trời, thiên địa đổ vào thể nội gã.
Tiên căn ngũ mật khiến Linh Lung Thiên cực kỳ ngạc nhiên, hóa ra sáu, bảy vạn năm nay tu đạo giới vẫn có những nhân vật kiệt xuất, đạo bí thuật này trong tích tắc có thể tụ lại vô số thiên địa nguyên khí, Ngụy Tác triệt để cảm ngộ rõ dược lực Đề hồ thánh quả trừ có thể thấm vào nhục thân, triệt để cải biến thể chất, khiến ngũ linh căn hình thành tiên linh căn thì giúp cho bước cuối của Tiên căn ngũ mật tụ lại thiên địa nguyên khí kinh nhân, hóa thành linh khí tinh thuần!
Chả trách tu luyện Tiên căn ngũ mật, nhất định cần Đề hồ thánh quả! Chả trách Đề hồ thánh quả có một chữ thánh!
"Ngay cả thần thức cũng hơi tăng tiến...!" Ngụy Tác chấn kinh khôn tả, gã thậm chí cảm thấy dược lực Đề hồ thánh quả tăng cường được thần thức giúp cho cảm tri càng mẫn duệ.
"Ầm!"
Hơn một vạn khiếu vị được dược lực và thiên địa nguyên khí dung hợp, hóa thành chân nguyên kinh đào hãi lãng.
Bất diệt tịnh bình bị khí tức của gã xung kích, rung lên kịch liệt.
"Sao lại không hề phản ứng?" Minh Đức, hai lão bất tử Công Đức tông và Trạm Đài Linh Lan tỏ vẻ kinh nghi bất định, Minh Đức gọi tên Ngụy Tác mấy lần mà không có phản ứng.
"Là lần tâm thần giãy giụa sau cùng, ý thức còn lại của y và đời sau của hóa hình đại yêu kháng cự! Mỗ có đọc được ở điển tịch như thế... Bị độ hóa thì ý thức còn lại của tu sĩ sẽ giãy giạu trong lần cuối cùng, nhục thân và chân nguyên rung động kịch liệt." Thấy Bất diệt tịnh bình rung lên, Minh Đức kích động nói liên hồi.
"Lão phu cũng đọc được như thế, y sắp bị chúng ta khống chế!" Thanh Thiên đạo nhân vốn mệt đến độ không đứng nổi cũng kích động vạn phần, mỗi nếp nhăn trên mặt tựa hồ phát quang.
"Thứ lỗi, là bị bọn ta khống chế, không phải các vị." Minh Đức cười ha hả, đột nhiên nói.
"Sao hả?" Khổ Hàn chân nhân và Thanh Thiên đạo nhân biến sắc.
"Hiện tại không phải thời đại của các lão bất tử." Trạm Đài Linh Lan mỉm cười lướt tới, hai dải quang văn cắt qua thân thể hai lão bất tử.
"Phù!"
Lmắt tóe lên, hai lão bất tử gần đạt cực hạn, đang lúc hư nhược nhất không thể chống nổi, bị cắt làm đôi. Trạm Đài Linh Lan cuốn chân nguyên hất cả hai vào một hắc sắc tinh kim tiểu hạp.
"Hai tên này độc ác thật, lại hại đồng đảng, không chịu chia phần." Linh Lung Thiên thầm kêu lên. Nó nhận ra hắc sắc tinh kim tiểu hạp Trạm Đài Linh Lan đang dùng không phải phàm phẩm, là thượng cổ nạp hư hạp, tương đương với nạp bảo nang cực kỳ cao giai, không gian trong đó cực kỳ kinh nhân, như một hư không, nó không nhận ra trong đó có gì hay ho.
"Mau lên, tối đa không đầy một tuần trà nữa thì cả hai sẽ do chúng ta khống chế. Y có quá nhiều vô thượng bí thuật... Các hạ được Hư Không đạo nhân truyền thừa, tại hạ được Công Đức tông hoàn chỉnh truyền thừa, cộng thêm các vô thượng bí thuật của y, chúng ta liên thủ thì cả Vân Linh này không ai so được, không, kể cả Thiên Huyền đại lục, Tịch Hàn đại lục... Cả tu đạo giới, lớp trẻ không ai so được với chúng ta." Bất diệt tịnh bình không ngừng rung lên, nhãn thần Minh Đức cực kỳ hỏa nhiệt.
"Y cũng như một bảo khố, bí tàng." Trạm Đài Linh Lan vẫn thập phần bình tĩnh, nhãn quang lóe lên nhìn Bất diệt tịnh bình, rõ ràng cũng kích động vạn phần.
"Oành!"
Thể nội Ngụy Tác cả dòng chân nguyên từ hơn một vạn khiếu vị chảy ra, mang theo nguyên khí, sinh mệnh tinh hoa vào tâm mạch.
Thủy tinh hà quang kinh nhân từ tâm mạch gã ánh lên.
Sát na sau, đơn hà chói lòa, cả Bất diệt tịnh bình sôi trào, phát ra vạn tầng sóng vỗ.
Như vô số thần mã tung vó, vô tận vẫn thạch va nhau, vô số thiểm điện xé thinh không.'
Tong mấy chục dặm đều nghe rõ.
"Sao lại có thanh âm kinh nhân thế này?" Minh Đức trợn tròn mắt. "Ngụy Tác... Ngụy Tác..." Y lại gọi.
"Sao lại như thế? Hình như không ổn." Trạm Đài Linh Lan kinh nghi bất định.
"Không thể nào đích, Phổ độ thần quang trực tiếp xóa đi thần thức, không thể chống nổi." Minh Đức kêu lên.
"Ầm!"
Tâm mạch khiếu của Ngụy Tác đột nhiên rung lên, thể nội chân nguyên và linh khí cơ hồ ngưng tụ tại đó.
Tiên linh căn hư ảnh lại hóa ra, tiên linh khí tức liễu nhiễu, thân thể Ngụy Tác gần như trong suốt, huyết nhục, nội phủ, xương cốt và kinh mạch đều lấp lánh ngân quang như thần thiết, da cũng sáng bóng khôn tả.
Lại một viên kim đơn sinh ra trong tâm mạch khiếu vị!
Thiên địa nguyên khí, bị kim đơn hóa sinh tự nhiên dẫn động, thinh không chợt phong vân biến sắc, vân khí ràn rạt, hình thành một dải lớn rủ xuống.
"Kết đơn dị tượng?"
"Sao lại như thế?"
"Thật ra là việc gì?" Minh Đức và Trạm Đài Linh Lan suýt nữa dứt đứt tóc, gần như phát cuồng vì nghĩ mãi không ra là nguyên nhân gì.

Chương 848: Hai đại tông chủ!

Trong tâm mạch khiếu vị Ngụy như nhất phương hư không, kim đơn khác nào vì sao lơ lửng.
Cạnh kim đơn lại có thêm một viên kim đơn nữa.
Viên vừa hóa sinh còn hơi mờ mờ, không ngừng chấn động mãnh liệt.
Viên kim đơn này mỗi lần rung lên là nối thông thiên địa, tụ xuống thiên địa nguyên khí kinh nhân, khiến thể nội chân nguyên, sinh mệnh tinh hoa càng ngưng tụ vào tâm mạch khiếu vị.
Viên kim đơn vốn có như cá kình hút nước, hút lấy chân nguyên, tinh hoa, không ngừng to thêm.
"Cách cách!" "Cách cách!"...
Cùng lúc, mảnh vỡ Diệu thụ đầu tiên vỡ thành những mảnh nhỏ, được khí huyết lưu động kinh nhân và nguyên khí xung kích mà hóa thành linh khí, bị luyện hoàn toàn tựu.
Gã lấy thêm mấy viên linh đơn có thể luyện hóa nhanh, lấy được của các lão bất tử vây giết gã ra uống.
Tiên căn ngũ mật hóa sinh song kim đơn, tuy vì Đề hồ thánh quả nên chuyển hóa thiên địa nguyên khí kinh nhân thành linh khí tinh thuần nhưng gã cũng không gượng được, nhục thân cơ hồ bị hai viên kim đơn rút sạch."Y không bị Phổ độ thần quang độ hóa! Đang tu luyện bí thuật!"
Minh Đức và Trạm Đài Linh Lan hiểu ra.
Tuy không hiểu Ngụy Tác đang làm gì nhưng cả hai nhận ra thiên địa nguyên khí kinh nhân cực độ liên miên chảy vào Bất diệt tịnh bình, tạo cảm giác như thần vương đang phá kén mà ra.
"A! Mau ngăn y!" Minh Đức gầm lên, y tổn hao cực lớn, cả thuật pháp và pháp bảo cũng không thể thi triển, đành bảo Trạm Đài Linh Lan xuất thủ.
Trạm Đài Linh Lan méo xệch mặt mày, hai tay búng liên tục, mười khe nứt không gian như mười tia sét thủy tinh bắn vào Bất diệt tịnh bình.
"Hừ!"
Không còn Phổ độ thần quang, Linh Lung Thiên không e dè gì, trực tiếp xuất hiện ngoài Bất diệt tịnh bình, hôi sắc linh quang rực lên, mười làn thủy tinh thiểm điện tan biến ngay.
"A! Chúng quả nhiên không hề bị độ hóa!"
"Phù!" Minh Đức gần như méo mó mặt mày hộc máu.
Tâm thần y không chịu nổi được nữa, vô số vô thượng bí thuật vốn ngay trước mắt, cất tay là lấy được nhưng tất cả đột nhiên tan thành bọt nước, đối phương không hề hấn gì.
"Xoẹt!!"
Hư không cách Bất diệt tịnh bình mấy dặm đột nhiên rung lên.
Trong Bất diệt tịnh bình, chân nguyên Ngụy Tác đề thăng lên cảnh giới mới, hai viên kim đơn trong tích tắc chấn động không biết bao nhiêu lần, rồi ổn định trong tâm mạch khiếu vị, đan nhau như nhật nguyệt đồng sinh.
Song kim đơn!
Tiên căn ngũ mật triệt để tu thành, song kim đơn đã ngưng thành.
Hai viên kim đơn đều cực lớn, kim đơn hà quang không khác nào thực chất lan tràn thể nội, đơn bích của hai viên kim đơn tựa hồ biến thành cực mỏng, vô số quang hoa ràn rạt, khí tức huyền diệu như có thứ càng kinh nhân sắp hóa sinh.
Vốn tu vi của gã tiến dần về Kim đơn ngũ trọng trung kỳ nhưng tu thành song kim đơn thì tu vi vượt qua Kim đơn ngũ trọng trung kì mà đạt hậu kì, cách Kim đơn ngũ trọng hậu kỳ điên phong chỉ một bước.
Vô tận thần lãng sôi trào tại thể nội, thần thức càng mạnh, cảm giác hùng hậu dấy lên, như thể cả ngọn núi ấn xuống thì gã cũng cất tay là đánh vỡ.
"Cách!"
Kim sắc quang tráo đã nứt sẵn đột nhiên rung lên.
Cấm chế của Hư Không đạo nhân cũng đến lúc tan.
"Oành!"
Ngụy Tác mang theo vô thượng khí thế vừa đột phá tu vi từ Bất diệt tịnh bình bước ra.
"A! Sao ngươi chống nổi Phổ độ thần quang! Vì sao... Vì sao..." Minh Đức hoàn toàn không còn phong độ, kêu lên.
Rõ ràng, Ngụy Tác không những không bị thương mà tu vi đại tiến, khí tức ngút trời khiến gã biết mình không chống nổi.
"Trí giả nghĩ trăm đường cũng có chỗ sơ sót, dù chân tiên tu vi còn không tính được hết, hà huống hạng như ngươi." Ngụy Tác lạnh lùng nhìn Minh Đức.
"Tu vi cuản gươi sao lại đột nhiên đề thăng như thế! Đi thôi!"
Trạm Đài Linh Lan biến sắc, cảm giác được khí tức của Ngụy thì vung tay tế xuất Hư không kim hồ, hào quang bao lấy y và Minh Đức.
"A! Ta không cam lòng... ngươi lại thoát được!" Minh Đức thất lạc đến cực điểm, gần như điên cuồng, y bày ra vô số kế, thậm chí tổn thất cả hai lão bất tử nhưng rồi chỉ làm nền cho Ngụy Tác, tương đương với giúps gã lấy được Đại đề tu di và Đại thừa pháp âm, cả Đề hồ thánh quả.
"Đây là ngươi tự chọn, dù hôm nay ngươi thoát, ngay sau ta sẽ giết ngươi!" Ngụy Tác bình tĩnh nói với Minh Đức và Trạm Đài Linh Lan. Trạm Đài Linh Lan phản ứng cực nhanh, trực tiếp tế xuất Hư không kim hồ, kim quang quang tráo chưa tan hẳn, gã không thể dùng Cổ hoàng đoạt binh thuật, khó ngăn được Minh Đức và Trạm Đài Linh Lan.
"Đừng đắc ý! Dù ta không thành công độ hóa ngươi nhưng lần tới đừng mong thoát!" Minh Đức gầm lên.
Đoạn thân ảnh y và Trạm Đài Linh Lan loáng lên, khuất vào Hư không kim hồ, Hư không kim hồ cũng lao vào hư không.
"Cách cách!"
Kim quang quang tráo quanh Ngụy Tác và Linh Lung Thiên hóa thành lưu quang, tan vào hư không.
"Nếu không có Hư không kim hồ, hai tên đó chết chắc!" Linh Lung Thiên nghiến răng nghiến lợi, đối phương chạy ngay trước mắt khiến nó hết sức bực bội.
"Đi thôi!"
Ngụy Tác không nhiều lời, trực tiếp phát động Động Hư bộ pháp, đưa Linh Lung Thiên lướt đi.
Thần huyền tứ trọng đại năng vị tất năng có thần thông xuyên hư không nên hiện thời gã không thể đối phó pháp bảo như Hư không kim hồ.
Câu sau cùng Minh Đức gào lên khiến gã kinh nghi. Minh Đức bảo lần này gã không thể thoát, tựa hồ y còn hậu chiêu kinh nhân nào đó. Bạn đang đọc truyện được lấy tại Truyenyy chấm cơm.
"Tiên căn ngũ mật quả nhiên là vô thượng bí thuật, chả trách Linh Lung Thiên cũng kinh thán." Ngụy Tác liên tục thi triển Động Hư bộ pháp, bất chợt cũng cảm thán.
Đơn nhất linh căn tu sĩ, thi triển đồng hệ thuật pháp thì cảm tri nguyên khí càng cao, nhưng tiên linh căn của gã cảm tri các loại nguyên khí đều hơn thiên linh căn, ngay cả phát động Động Hư bộ pháp thì uy năng cũng cao hơn, lúc trước thi triển thì mỗi bước được chừng mười dặm, giờ được mười hai, mười ba dặm.
Hiện thời gã có tu vi Kim đơn ngũ trọng hậu kỳ, hai viên kim đơn đều cực lớn, tổng lượng chân nguyên gần như gấp đôi lúc mới đạt Kim đơn ngũ trọng!
Tu vi đề thăng, cộng thêm tiên linh căn thì uy năng thi triển thuật pháp khác đều cao hơn hai, ba phần.
"Tiểu tử, ngươi không bị độ hóa! Tu vi đề thăng như thế, đã tu thành Tiên căn ngũ mật!" Liên tục thi triển hơn ba mươi lần Động Hư bộ pháp, Ngụy Tác gọi lục bào lão đầu ra. Lục bào lão đầu nhận ra khí tức của gã thì hiểu ngay.
"Tiểu tử, chỉ với Đại thừa pháp âm thì trong số Kim đơn tu sĩ, ngươi đã vô địch, giờ ngươi tu thành Tiên căn ngũ mật, có song kim đơn, đột phá đến tu vi Kim đơn ngũ trọng hậu kỳ, thi triển Đại đề tu di và Liệt khuyết tàn nguyệt thì uy năng e là không kém gì tu sĩ Thần huyền nhất trọng lưỡng trọng. Cộng thêm Linh Lung Thiên, thần huyền đại năng thông thường không thể uy hiếp nổi."
"Công Đức tông tông chủ khẳng định tu vi trên Tô Thần Huyết, ít nhất cũng Thần huyền tam trọng, thậm chí ngang với Vương Vô Nhất, là Thần huyền tứ trọng. Nếu y chặn đường, chúng ta rất có thể không đối phó nổi."
"Ngươi có ngần ấy thủy hệ yêu đơn, linh dược, đủ để luyện tới Kim đơn ngũ trọng điên phong, nên chuẩn bị đột phá thần huyền liễu."
"Ta có đủ linh dược tu đến Kim đơn ngũ trọng điên phong, bất quá song kim đơn mà đột phá song thần huyền, cần lượng linh khí thập phần kinh nhân, e phải chuẩn bị gấp đôi mới dám xung kích thần huyền."
"A... Công pháp càng cao, càng lợi hại, thì đột phá càng khó, ít nhất phải chuẩn bị gấp đôi những gì ngươi có, số lượng thực quá kinh nhân..."
Ngụy Tác không ngừng thi triển Động Hư bộ pháp, nhắm hướng Vân Linh đại lục bắc bộ. Nơi này ở ngoài Thiên khung phía tây bắc, cách Thiên khung năm vạn dặm, cách Hải Tiên thành ít nhất mấy trăm vạn dặm. Theo Ngụy Tác tính toán, cứ dùng Động Hư bộ pháp về đến thành trì trong Thiên khung rồi qua truyền tống pháp trận trung chuyển, về Hải Tiên thành, tìm cách hội hợp cùng bọn Cơ Nhã.
"Kia là..."
Liên tục phát động Động Hư bộ pháp ạ, Ngụy Tác và Linh Lung Thiên nhanh chóng vượt được bảy, tám nghìn dặm, cả hai đột nhiên thấy hư không cách hai nghìn dặm rực lên thanh sắc quang trụ.
"Tam thanh khóa hư đài!"
Hai người cơ hồ nhận ra ngay thanh sắc quang trụ đột nhiên từ hư không rọi xuống là gì.
Hai làn khí tức rung động, Ngụy Tác và Linh Lung Thiên còn cách một, hai nghìn dặm cũng cảm tri được.
"Công Đức tông tông chủ và Đăng Tiên tông tông chủ!"
Một khí tức không lạ gì đối với Linh Lung Thiên, với Ngụy Tác lại càng không, nên cùng biến sắc.
Mục lực cả hai bất phàm, tích tắc cảm thụ được khí tức thì đãn hìn ra trong thanh sắc quang trụ có bốn người.

Chương 849: Dốc toàn lực

Công Đức tông tông chủ ăn vận theo lối tăng nhân, mặc xích kim sắc cà sa, vô bi vô hỉ, phát ra kim sắc thần quang, từng dải thần văn liễu nhiễu sau lưng đâm lên hư không, liên tục bừng nở kim sắc ba la hoa.
Đăng Tiên tông tông chủ mặc bạch sắc hà y, dáng vẻ thập phần tuấn mĩ, trông chỉ hai mươi mấy tuổi, da như bạch ngọc, được bạch sắc hà quang bao trùm, mi tâm có hình ngân sắc phượng hoàng bàn, đẹp đến mức yêu dị.
Hai người kia rõ ràng là Minh Đức và Trạm Đài Linh Lan.
Bốn người hiện lên trong thanh sắc quang trụ, Đăng Tiên tông tông chủ tay lóe lên quang hoa.
"Liên hoa kim ngư!"
Linh Lung Thiên thấy Đăng Tiên tông tông chủ tế xuất phi độn pháp bảo thì càng khẩn trương, nói với Ngụy Tác, "Đấy là chí bảo của thượng cổ Liên Hoa tông, tốc độ phi độn cực kỳ kinh nhân."
Đăng Tiên tông tông chủ tế xuất phi độn pháp bảo trông như bạch ngọc kim ngư, nhưng đuôi lại hình hoa sen, vảy cũng như cánh sen. Trong lúc Linh Lung Thiên nói thì phi độn pháp bảo này đã hóa thành bạch sắc lưu quang bắn tới.
Bạch sắc lưu quang như nhảy nhót trong hư không, tốc độ kinh nhân, ngay cả bóng người trong lưu quang cũng không nhìn rõ."Chả trách Minh Đức dám lớn tiếng như thế, y chắc thấy Phổ độ thần quang vô dụng thì kích phát truyền tấn pháp bảo, thông tri cho Công Đức tông tông chủ." Lục bào lão đầu khẩn trương kêu lên.
"Đăng Tiên tông tông chủ là Thần huyền lưỡng trọng điên phong! Công Đức tông tông chủ cũng Thần huyền tam trọng điên phong, sắp đột phá đến Thần huyền tứ trọng. Chúng ta không phải đối thủ. Tô Thần Huyết và Vương Vô Nhất lần đó không giết được Đăng Tiên tông tông chủ." Linh Lung Thiên không ngừng truyền âm cho Ngụy Tác.
Hóa ra Minh Đức thấy mình và Trạm Đài Linh Lan không thể đối phó Ngụy Tác nên báo cho Công Đức tông tông chủ, khiến cả Công Đức tông tông chủ và Đăng Tiên tông tông chủ liên thủ truy sát.
Chỉ cần giết được Ngụy Tác, Công Đức tông lấy được bí thuật, y vẫn lập công lớn, khẳng định sẽ được thưởng.
Công Đức tông tông chủ và Đăng Tiên tông tông chủ liên thủ, uy lực lợi hại hơn Diệp Huyền Thành và Hoàng Phủ Tuyệt Luân liên thủ không biết bao nhiêu, có điều Ngụy Tác không hề sợ mà không ngừng phát động Động Hư bộ pháp bỏ chạy.
"Liên hoa kim ngư" tuy tốc độ khó tưởng tượng nổi, nhưng Ngụy Tác mỗi lần phát động Động Hư bộ pháp là được hơn mười dặm, Liên hoa kim ngư chỉ chừng bảy hoặc tám dặm nên mỗi lần như thế là gã bỏ cách hai thần huyền đại năng thêm vài dặm.
"Ngươi trà trộn vào Công Đức tông, giết đệ tử bản tông, ăn cắp linh viên trong Thất bảo mật địa, nếu quy phục Công Đức tông, ta sẽ chừa cho đường sống." Công Đức tông tông chủ cất tiếng, trực tiếp xuyên qua hai nghìn dặm không gian, thanh âm vang quanh Ngụy Tác và Linh Lung Thiên.
"Đây là Chân ngôn nhiễu thần chú pháp..." Linh Lung Thiên không dễ chịu gì.
Công Đức tông tông chủ đã dùng đạo thuật pháp nàytại Thất bảo mật địa, không phải thần thức xung kích chi pháp, mà tương tự với thượng cổ Ma âm nhiễu thần. Tuy nhiên phẩm giai và uy năng không thể so với Đại thừa pháp âm nhưng xuyên đi được hai nghìn dặm thì Đại thừa pháp âm không làm được. Đại thừa pháp âm của Ngụy Tác hiện giờ chỉ sử dụng được phạm vi thần thức có thể xác định, tối đa một vạn vài nghìn trượng.
Vì có kinh nghiệm trong Thất bảo mật, Ngụy Tác phát động đại đạo tiên âm thanh tịnh linh đài, không bị ảnh hưởng, vẫn liên tục thi triển Động Hư bộ pháp, đồng thời vận chân nguyên phát âm: "Không thể trách mỗ, mỗ vào được Công Đức tông vì Minh Đức chủ động tìm mỗ giao dịch, Minh Ninh là do y bày kế để mỗ giết! Không có y sắp xếp, sao mỗ vào được Công Đức tông? Cả Tam thanh khóa hư đài để thoát đi cũng do y cho, y còn dùng Dẫn hoàng đài đưa mỗ đến đây, hòng dùng Phổ độ thần quang độ hóa. Hai thái thượng trưởng lão cùng kích phát Phổ độ thần quang cũng do y giết!"
Giờ gã căm hận Minh Đức nên nói thẳng ra.
Công Đức tông tông chủ vô bi vô hỉ như thần phật, liếc Minh Đức, nhưng không nói gì.
Thoáng sau, vì không bị pháp âm của Công Đức tông tông chủ ảnh hưởng nên Ngụy Tác bỏ xa lắc.
Ngụy Tác đổi hướng, liên tục thi triển Động Hư bộ pháp.
Nhưng chạy được hơn ba nghìn dặm, Ngụy Tác dừng lại, đáp xuống man hoang rồi nhìn lên thinh không.
"Ngươi hoài nghi chúng có cách truy đuổi chúng ta?" Lục bào lão đầu và Linh Lung Thiên hiểu ý nên hỏi.
Ngụy Tác gật đầu, "Không biết Công Đức tông tông chủ và Đăng Tiên tông tông chủ tdùng pháp bảo gì mà đến nhanh thế, nếu không biết rõ hướng chúng ta chạy thì dù có Tam thanh khóa hư đài cũng không đuổi được."
"Quả nhiên có phương pháp truy sát!" Chốc sau, Linh Lung Thiên và Ngụy Tác nhìn nhau.
Tinh không ngoài xa hiện lên bạch quang, là "Liên hoa kim ngư"của Đăng Tiên tông, "Liên hoa kim ngư" đang đuổi theo Ngụy Tác và Linh Lung Thiên.
Ngụy Tác lại thi triển Động Hư bộ pháp, dùng cả pháp bảo ẩn giấu khí tức lấy được của các tông chủ và lão bất tử.
Chạy thêm một chốc, quang hoa "Liên hoa kim ngư" lại hiển hiện. Công Đức tông tông chủ và Đăng Tiên tông tông chủ không hiểu dùng thủ đoạn gì mà mọi cách ẩn giấu khí tức đều không thoát được truy tung.
"Đuổi sát cũng thế mà thôi."
Ngụy Tác liên tục thi triển Động Hư bộ pháp, sợ đi qua thành trì bị Công Đức tông và Đăng Tiên tông chặn nên gã đi trong man hoang hoang nguyên, trong nả ngày không biết vượt bao nhiêu vạn dặm.
Có Địa Mẫu cổ kinh, gã liên tục thi triển Động Hư bộ pháp cơ hồ không tiêu hao bao nhiêu chân nguyên. Nếu Công Đức tông tông chủ và Đăng Tiên tông tông chủ đủ kiên nhân thì gã sẵn sàng đi sâu vào man hoang hoang nguyên, thuận tiện săn thủy hệ yêu thú, tích lũy thủy hệ yêu đơn.
Theo tính toán của gã và Linh Lung Thiên, lục bào lão đầu thì để đột phá đến thần huyền, gã phải chuẩn bị gấp đôi số thủy hệ yêu đơn hòavà linh dược hiện có.
Một ngày sau, Ngụy Tác và Linh Lung Thiên đi qua Hoang cổ đại hồ rộng mấy nghìn dặm. Một con thất cấp cao giai Hoang cổ song đầu thủy mãng đột nhiên hiện thân, Hoang cổ cự thú này cực kỳ hung hãn, trực tiếp phát động công kích với Ngụy Tác và Linh Lung Thiên, nhưng bị Ngụy Tác dùng Đại đề tu di đánh nát một đầu.
Hoang cổ song đầu thủy mãng trốn xuống đáy hồ, chúng là thủy hệ yêu thú, Ngụy Tác và Linh Lung Thiên đuổi sát, giết được ở giữa hồ.
Ở gần lòng hồ, Ngụy Tác và Linh Lung Thiên phát hiện một đàn ngũ cấp cao giai thủy hệ yêu thú Hắc châu cự bạng, mấy chục con Hắc châu cự bạng thấy gã giết cả Hoang cổ song đầu thủy mãng mà còn dám khí thế hung hung chủ động áp sát, kết quả Ngụy Tác không hề khách khí thu sạch vào túi.
"Đúng là kiên nhẫn." Tốn chút thời gian ở Hoang cổ đại hồ, Ngụy Tác và Linh Lung Thiên lại thấy "Liên hoa kim ngư " hiển hiện quang hoa ngoài xa, Công Đức tông tông chủ và Đăng Tiên tông tông chủ vẫn đuổi theo.
Ngụy Tác lắc đầu, không ngừng thi triển Động Hư bộ pháp, bỏ xa "Liên hoa kim ngư".
Hơn nửa ngày sau, Ngụy Tác và Linh Lung Thiên dừng trên ngọn núi vô danh, lại thấy khí tức cao giai thủy hệ yêu thú. Cả hai đang ở man hoang hoang nguyên, chuyên môn tìm kiếm và săn cao giai thủy hệ yêu đơn, tích lũy cho ngày sau tu luyện.
Ngụy Tác và Linh Lung Thiên ở trên ngọn núi vô danh, đang tìm cao giai thủy hệ yêu thú thifcungf cả kinh vì cảm ứng được khí tức kinh nhân. Bạn đang đọc truyện tại Truyện FULL - www.Truyện FULL
"Oành!"
Một tu sĩ đứng trong tinh quang đột nhiên xuất hiện trước mặt Ngụy Tác và Linh Lung Thiên, phát ra bàn tay cỡ trăm trượng, như vô số toản thạch ngưng tụ thành, cực kỳ chói lòa.
Ngụy Tác phát ra Đại đề tu di, bạch sắc thần sơn bị tinh quang cự chưởng chấn tan.
Linh Lung Thiên bừng lên hôi quang, chặm nốt uy năng còn lại.
"Ngươi là ai!" Ngụy Tác phát động Đại thừa pháp âm, đối phương loạng choạng rồi như làn khói ẩn vào thinh không.
"Là ai?"
Ngụy Tác và Linh Lung Thiên chấn kinh, người này dùng pháp bảo hoặc thuật pháp ẩn giấu thân ảnh nào đó mà đến gần mấy nghìn trượng thì mới bị cảm được. Uy năng cho thấy ít nhất cũng tu vi Thần huyền lưỡng trọng, uy lực cự chưởng còn hơn bản mệnh kiếm nguyên của Hoàng Phủ Tuyệt Luân.
Người này tuy đứng trong tinh quang, như một quang nhân, nhưng có hữu khí tức khí huyết, là chân thân giáng lâm. Nhờ vào thần quang chói lòa, y giấu được dung mạo và trang phục, nhưng qua khí tức cùng thuật pháp thì tuyệt đối không phải ai trong số Công Đức tông tông chủ, Đăng Tiên tông tông chủ, thậm chí Vương Vô Nhất và Tô Thần Huyết, là thần huyền đại năng mà hai người chưa từng gặp!
Ngụy Tác và Linh Lung Thiên kinh nghi nên không dám dừng lâu, lại chạy về phía bắc, được mấy nghìn lại phát hiện phía trước có mười mấy nhóm khí tức. Thấy độn quang của cả hai thì mấy toán nhân mã đó xô tới. Ngụy Tác và Linh Lung Thiên mau nhóng nhận ra quả nửa là các lão bất tử Công Đức tông, còn lại đều là những lão nhân cực giả, khí tức hoàn toàn không kém gì.
Lão bất tử của siêu cấp đại tông môn như Công Đức tông thì những lão bất tử của các phổ thông tông môn vây giết Ngụy Tác không thể so, không ai dễ đối phó hơn Minh Ninh và Minh Đức, thậm chí còn nhiều con bài tẩy hơn Minh Đức và Minh Ninh, mười mấy cá tu sĩ như thế cộng lại, chiến lực tương đương với hai, ba thần huyền đại năng, thành thử Ngụy Tác và Linh Lung Thiên không ngạnh tiếp mà vòng sang hướng khác bỏ chạy.
"Ngần ấy người? Công Đức tông và Đăng Tiên tông đã dốc hết toàn tông?"
Ngụy Tác và Linh Lung Thiên hai lần đổi phương vị, nhưng gặp toàn tu sĩ có chiến lực không kém gì. Thậm chí khi đối diện một toán tu sĩ thì ở thinh không ngoài xa một thân ảnh đứng trong tinh quang và mấy lão bất tử Công Đức tông đuổi tới.
Tinh quang thân ảnh là thần huyền đại năng không biết tên đã giao thủ với họ lúc trước, độn tốc của y cực kỳ kinh nhân, có vẻ lần trước nếm đòn của Ngụy Tác, cho rằng một mình không thể áp chế được gã nên mang theo mấy trợ thủ.
Ngụy Tác và Linh Lung Thiên dễ dàng đoán ra thần huyền đại năng này tuy nhiên thân phận bất minh, nhưng chắc chắn là do Công Đức tông và Đăng Tiên tông mời đến đối phó gã.
Công Đức tông và Đăng Tiên tông vì vây giết gã đã động dụng toàn lực, như đang giăng lưới.
Sau mấy lần thử, Ngụy Tác và Linh Lung Thiên phát hiện, ở phía bắc và đông, hai phái có rất đông tu sĩ.
"Gian thương, sao hả?" Linh Lung Thiên hỏi. Tình hình nãy thì nó không thể thong thả như lúc săn thú trong man hoang hoang dã. Tuy có vô thượng cường pháp như Động Hư bộ pháp, chạy trốn không khó vạn nhất không cẩn thận bị cầm chân ở đâu đó thì không thể tệ hơn hơn, quan trọng là đối phương có thủ đoạn truy tung nên bọn gã không thể cùng bọn Cơ Nhã hội hợp, không thể ở một chỗ vì cực phiền.
"Phải nghĩ cách giải quyết cho gọn một lần." Mắt Ngụy Tác ánh lên, Công Đức tông tông chủ và Đăng Tiên tông tông chủ mà không chắc tất không bố trí kinh nhân thế này, tình hình khiến gã có cảm giác nguy hiểm, thời gian mà lâu, gã chưa thoát được rất có thể sa vào tay đối phương.

Chương 850: Âm Dương phần, thượng cổ sát trường

"Ba nhân vật thần quân cấp này đều không dễ đối phó, dù một tên cũng khó giết được." Linh Lung Thiên nhe răng ngẫm nghĩ. Muốn thoát được Công Đức tông và Đăng Tiên tông vây giết phải tìm hiểu xem đối phương truy tung bằng cách nào rồi tìm phá giải, hoặc phải đánh cho đối phương tơi tả, cả hai cách hiện đều không ổn.
Không tính ba thần huyền đại năng đồng thời liên thủ, chỉ riêng bị Đăng Tiên tông tông chủ và Công Đức tông tông chủ bắt kịp thì cả hai chưa biết chừng khó thoát thân.
"Ngươi vẫn tìm cách để ta đến chỗ nào đó, chắc thập phần hung hiểm, có thể dụ chúng đến đó không?" Ngụy Tác lượn một vòng, chạy về phía tây vốn chạy ban đầu, cố các xa chỗ có đông người Công Đức tông và Đăng Tiên tông nhất, đồng thời hỏi Linh Lung Thiên. Nguồn truyện: Truyện FULL
"Nói thật là người truyền pháp cho Đông Hoang tông tổ sư... là Linh Vu Thiên, cũng là Linh tộc may mắn sống sót như ta, theo câu y ẩn tàng tại cuối điển tịch đó là khi y hết thọ nguyên, đã giấu một món bảo vật đối phó Hoang tộc đi, nơi đó ở ngoài Thiên khung Vân Linh đại lục." Cùng Ngụy Tác trải qua nhiều sinh tử khảo nghiệm, Linh Lung Thiên rất hiểu gã, gã nói thế thì nó do dự một chốc đoạn truyền âm, "Y để lại Động Hư bộ pháp và Đại hoang vấn đạo kinh, nếu có Linh tộc phát hiện thì biết có liên quan đến y, sẽ tìm đến Đông Hoang tông, rất có thể nhận được câu y lưu lại, sau đó theo đó mà tìm được bảo vật. Từ góc độ nào cũng là một kế tuyệt hảo nhưng ta hoài nghi... Theo câu y để lại thì Hoang tộc rất có thể vẫn còn, nhưng nếu Hoang tộc còn đại năng sống sót thì dù không hiểu văn tự Linh tộc nhưng biết Động Hư bộ pháp và Đại hoang vấn đạo kinh là cường pháp của bản tộc, cũng sẽ tra ra Đông Hoang tông, thành ra kế này rất mạo hiểm, hơn nữa nếu là di ngôn thì phải rõ hơn, nhưng thật ra y lại viết rất ngắn, ta cũng chỉ suy đoán được đại khái.""Có hai cách giải thích." Nhìn Ngụy Tác đoạn Linh Lung Thiên tiếp lời, "Có thể y lo Hoang tộc có ai đó biết kinh văn Linh tộc, biết được câu y để lại nên cố ý viết thật giản đơn, khiến Hoang tộc lấy được cũng không hiểu, hoặc đây là một cái bẫy, dụ Linh tộc đến tìm cái chết, với của thủ đoạn Hoang tộc, mô phỏng dáng vẻ Linh Vu Thiên rất dễ. Nên ta dù biết nơi đó nhưng không dám tới, trừ phi khi ngươi tu thành thần huyền, đồng thời thần thông của ta khôi phục thì mới dám đến xem."
"Hiện tại ba thần huyền và ngần ấy kẻ có chiến lực tương đương với thần huyền bám theo, chi bằng dẫn chúng tới đó?" Ngụy Tác nhãn quang lóe lên kịch liệt, hít sâu một hơi, bảo Linh Lung Thiên.
Gã nhớ rõ câu cuối là "Vân Linh Đại Thí Thiên bất vu thế cửu trấn bảo hoang", dù gã không biết thứ tự chính xác của các chữ nhưng quả thật quá ngắn, còn việc giữa câu này và người truyền pháp cho Đông Hoang tông, Linh Lung Thiên khẳng định đã có tính toán, tính đi tính lại thì lo lắng của nó rất đúng. Có điều tình thế hiện tại khiến Ngụy Tác thấy quá nguy hiểm, chấp nhận mạo hiểm.
"Không được, dù không phải bẫy rập thì chỗ Linh Vu Thiên để bảo vật cũng không giản đơn, chúng ta chỉ hơi chần chừ là bị chúng vây giết." Linh Lung Thiên lắc đầu, "Nơi đó cách đây cực xa, nếu đến được đó, ít nhất cũng không thể bị bắt kịp."
"Chúng đang bức chúng ta về Thiên Huyền đại lục." Ngụy Tác liên tục thi triển Động Hư bộ pháp, nhanh chóng phát hiện Đăng Tiên tông và Công Đức tông bố trí nhân thủ đông nhất ở hướng về Thiên khung Tịch Hàn đại lục và Vân Linh đại lục, còn về phía Thiên Huyền đại lục thì không có bao nhiêu phòng ngự, chỉ"Liên hoa kim ngư" và thần huyền đại năng vô danh đuổi theo.
"Như thế không ổn." Ngụy Tác nhíu mày bảo Linh Lung Thiên.
Tình hình này thoạt nhìn có vẻ Đăng Tiên tông và Công Đức tông không đủ thực lực phong tỏa mọi hướng, chỉ đề phòng Ngụy Tác chạy vào sâu hơn trong man hoang, hoặc quay về Vân Linh đại lục, đến sơn môn Hóa Thiên giáo hoặc Hoàng Thiên đạo. Nhưng Ngụy Tác ngửi ra được khí tức nguy hiểm, thần huyền đại năng của Thiên Kiếm tông và Huyền Phong môn truy sát đến Âm Thi tông, Hoàng Phủ Tuyệt Luân còn bị y giết, cả Vân Linh đại lục đều biết, với thực lực của Đăng Tiên tông và Công Đức tông, khẳng định cả việc Chân Võ thiếu chủ chết trong tay gã, gã và Chân Võ có thù thì cũng biết. Hiện tại dồn gã và Linh Lung Thiên phải đi vòng trong man hoang về Thiên Huyền đại lục thì rất có thể Đăng Tiên tông và Công Đức tông đã liên hệ với Huyền Phong môn, Chân Võ rồi, chưa biết chừng mấy siêu cấp tông môn của Thiên Huyền đại lục đã bao vây sẵn ở chỗ gần với Vân Linh đại lục. Nhiều lão bất tử bị gã bỏ xa nhưng rồi đuổi kịp, có khả năng các tông môn này đặc biệt bố trí truyền tống pháp trận cự ly ngắn ngay trong tại man hoang. Quả thật gã khó mà cắt đuôi.
Nếu có thêm hai thần huyền đại năng đợi sẵn thì gã chỉ còn đường chết.
Gã có thù với Huyền Phong môn, Chân Võ, Thiên Kiếm tông, cộng thêm những gì đang có thì dẫn động ngần ấy thần huyền đại năng cũng rất có khả năng.
Chỉ Đại thừa pháp âm đủ khiến bất kỳ thần huyền đại năng nào thèm muốn.
"Chi bằng chúng ta tìm một điểm xông ra?" Linh Lung Thiên nghiến răng. Bị bức chạy quanh như thỏ thế này không dễ chịu gì, nó và Ngụy Tác liên thủ thì e ngại nhất là Công Đức tông tông chủ, còn thần huyền đại năng đứng trong tinh quang và Đăng Tiên tông tông chủ nếu đi một mình thì vị tất là đối thủ của cả hai. Còn các lão bất tử cấp không có thần huyền đại năng trợ trận thì vài người cộng lại cũng không phải đối thủ.
"Mẹ nó chứ! Chúng ta cứ tìm một nơi rất có khả năng có âm minh yêu thú hoặc bất tử cổ thi đáng sợ rồi đốt Âm minh thảo." Ngụy Tác không nghĩ ra cách gì nên nói, "Ít nhất chúng cũng mười mấy người, giao đấu tất phi thường nguy hiểm... Ta có Địa Mẫu cổ kinh, tìm ra âm minh chi địa đã!"
"Được!" Linh Lung Thiên sáng mắt, "Man hoang hoang nguyên có âm minh chi địa, rất có thể có bất tử chi vật đáng sợ."
"Nơi này âm minh chi khí không kinh nhân... e không có bất tử chi vật quá mạnh." Ngụy Tác và Linh Lung Thiên vừa cắm đầu chạy vừa tìm âm minh chi địa, rất nhanh đến một nơi có vân khí đên ngòm, nhưng cả hai không dừng lại mà chạy tiếp.
Ngụy Tác dùng Địa Mẫu cổ kinh cảm ngộ địa mạch, vết nứt này vươn đi mấy chục dặm, là âm minh địa mạo bình thường.
A!
Liên tục chạy hai ngày ở man hoang hoang nguyên theo huóng Thiên Huyền đại lục, đã đi không biết bao nhiêu vạn dặm, bỏ qua năm, sáu cá âm minh địa mạo thì Ngụy Tác đột nhiên dừng lại, hít hơi lạnh.
"Sao hả?"
Linh Lung Thiên lấy làm lạ, nó và Ngụy Tác dừng ở một dãy đồi thấp cực kỳ hoang vu, đều không cao quá trăm trượng, tựa hồ thập phần bình thường, không có tí âm khí nào.
"Ngươi xem chỗ kia... có phải bạch sơn hắc mộc, thế núi như đang cháy, bóng núi cực lớn, không có gò đống!" Ngụy Tác chỉ sang mé phải.
"Thế nào, chỗ đó phi thường kinh nhân hả? Hay có gì cổ quái?" Linh Lung Thiên thuận theo hướng Ngụy Tác chỉ, nhận ra là một ngọn núi.
Ngọn núi đó cách nó và Ngụy Tác hơn nghìn dặm, nhìn từ xa thì đều màu xám nhạt nhưng cây đối đen ngòm. Ngọn núi đó không cao, chỉ chừng hai, ba trăm trượng nhưng cả ngọn núi tròn xoe, trông như một phần mộ, ngoại hình thậm chí khá giống chỗ Âm Thi tông tàng kinh. Hơn mười dặm quanh ngọn núi đó không có núi nào khác, quan trọng nhất là bóng núi này cực lớn. Theo lý, giờ đang lúc mặt trời chiếu rọi, lấy đâu ra bóng cỡ đó, so ra thì bóng các ngọn khác nhỏ hơn nhiều, cảm giác này thập phần cổ quái, như ngọn núi đó tự động sinh ra bóng.
"Âm dương phần!"
Ngụy Tác thi triển Động Hư bộ pháp lướt tới, đồng thời truyền âm cho Linh Lung Thiên, "Đây là âm minh địa mạo kinh nhân ghi trong Địa Mẫu cổ kinh, trông thập phần phổ thông nhưng là âm minh chi địa cực kỳ đáng sợ. Địa mạo này là âm minh chi đại lại trải qua đại chiến kinh thiên, vô số thi cốt hóa thành đất bụi rồi bị âm minh khí tức hút đến chất thành!"
"Tức là thượng cổ sát trường, là âm minh chi địa kinh nhân! Nơi này rất có khả năng hóa sinh ra bất tử chi vật!" Linh Lung Thiên hít một hơi lạnh, nói ngay.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau