THÔNG THIÊN CHI LỘ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thông thiên chi lộ - Chương 836 - Chương 840

Chương 836: Nổi sát cơ

"Hai tên này? Không chết trong đó." Ngụy Tác và Linh Lung Thiên rời Nguyên Từ sơn, một chân truyền đệ tử ở trên không tra xét chợt ngẩn ra. Chân truyền đệ tử này mặc ngân sắc pháp y, chính thị là đệ tử cùng Chu Lăng đưa Ngụy Tác và Linh Lung Thiên vào Nguyên Từ sơn.
"Dẫn đến đây." Trong hai thái thượng trưởng lão, lão hòa thượng gầy giơ xương nói với chân truyền đệ tử ở gần Ngụy Tác và Linh Lung Thiên.
Chân truyền đệ tử mặc hôi sắc pháp y đó không dám chậm trễ, đóa thúy ngọc linh chi dưới chân đưa Ngụy Tác và Linh Lung Thiên đến trước mặt hai thái thượng trưởng lão và Minh Ninh.
"Nguyên Từ sơn xảy ra chuyện gì?" Lão hòa thượng khô gầy hỏi.
"Bọn ta sao biết được." Gặp những nhân vật này, Ngụy Tác và Linh Lung Thiên không dám sơ ý, giả bộ nhìn nhau, đáp: "Bọn ta tính thấy gần hết thời gian, chắc đến lúc tỷ thí nên rời Nguyên Từ sơn, không biết xảy ra chuyện gì."
Từ trong Nguyên Từ sơn, cả hai đã phát hiện bên ngoài có không ít người tìm kiếm nên mới từ từ xuất sơn, không thì với nhục thân vốn có, Nguyên Từ sơn không ảnh hưởng được, sẽ nhanh chóng thoát khỏi, quan sát một chốc, cả hai cùng thở phào, tựa hồ không ai phát hiện Thất bảo mật địa đã bị quét sạch."Không biết có chuyện gì? Các ngươi theo lối nào lên?" Lão hòa thượng hỏi tiếp.
"Bọn đệ tử theo lối này." Ngụy Tác móc địa đồ ra, là tấm ngân sam chân truyền đệ tử đưa cho.
"Các ngươi không phát hiện có gì dị thường?" Lão hòa thượng nhìn địa đồ, mắt ánh lên dị quang, hỏi tiếp.
Ngụy Tác tỏ vẻ trung hậu: "Lúc về cũng như lúc đến, không có gì khác."
"Các ngươi là đệ tử của trưởng lão nào?" Một thái thượng trưởng lão ăn vận như văn sĩ đột nhiên hỏi.
Linh Lung Thiên đáp: "Bọn đệ tử không phải của đệ tử vị trưởng lão nào mà là tạp dịch đệ tử Đại Doanh phong."
"Tạp dịch đệ tử Đại Doanh phong? Sao lại có tư cách vào ba mươi ba phật quang thánh sơn?" Hai thái thượng trưởng lão Công Đức tông ngẩn ra.
"Bọn đệ tử đắc tội Chu Lăng của Đại Ngu phong, bị ép đến đây!" Linh Lung Thiên kêu lên.
"Nói nhăng." Minh Ninh liếc Linh Lung Thiên và Ngụy Tác, thân vẫy tay gọi ngân sam chân truyền đệ tử lại giải thích.
"Bẩm cáo lưỡng vị thái thượng trưởng lão, y tên Mã Đằng, trông coi linh điền Đại Doanh phong ba mươi năm không sai sót, có tư cách nghe thiền âm truyền pháp nên được gọi đến. Còn y tên Ngô Tuyền, chi trước kia là phổ thông đệ tử ở Đại Viên phong, vì không biết giữ mồng giữ miệng, nên bị biếm làm tạp dịch đệ tử, tại Đại Doanh phong cũng mục vô tôn trưởng, nên bị tống đến đây rèn luyện." Ngân sam đệ tử giải thích.
"Ngươi dám bảo không phải do Chu Lăng xung đột vói bọn ta, sau đó Chu Lăng bức bọn ta đến đây? Tạp dịch đệ tử ai muốn đến tìm Nguyên từ bảo thạch? Chỗ ngươi đưa bọn ta vào toàn là hố ngầm, suýt nữa ngã chết." Linh Lung Thiên kêu lên.
"Hai tạp dịch đệ tử, không có kiến thức... Xem ra không hỏi được gì." Lưỡng vị thái thượng trưởng lão chỉ quan tâm dến biến hóa ở Nguyên Từ sơn, cho rằng "Mã Đằng" đáng tin, nhưng mặc kệ cáo trạng của Linh Lung Thiên.
"Nói nhăng, thế nào, nguy hiểm thì không thể phái các ngươi vào? Nếu mỗi đệ tử Công Đức tông nhưng các ngươi thì Công Đức tông thành cái gì?" Ngân sam chân truyền đệ tử đứng trên góc độ tông môn đại nghĩa mắng cả hai, "Đừng quên có bao nhiêu đệ tử ngã xuống vì Công Đức tông!"
"Ngô sư đệ, đừng nói hết ra." Ngụy Tác tỏ vẻ trung hậu, khuyên Linh Lung Thiên.
Linh Lung Thiên ra vẻ giận mà không dám nói, nhưng thật ra vui mừng vô cùng, cảm tháy mình diễn kịch không tệ.
"Các ngươi về tham gia chư phong đại tỷ?" Minh Ninh bình đạm hỏi.
"Bọn tại hạ đang định tham gia chư phong đại tỷ, theo môn quy chắc có thể chứ." Ngụy Tác tỏ vẻ thật thà, có phần sợ Minh Ninh.
Mấy chân truyền đệ tử tỏ vẻ khinh bỉ, rõ ràng có y hạng như ngươi mà cũng tham gia tỷ thí, thật không biết lượng sức.
"Ta đưa các ngươi đến Đại Di phong, tham gia đại tỷ." Minh Ninh mặt mũi lạnh tanh nói đoạn bảo hai thái thượng trưởng lão: "Lưỡng vị trưởng lão, Nguyên Từ sơn có dị biến, chi bằng gọi hết đệ tử ra tìm hiểu cho rõ."
"Được." Hai thái thượng trưởng lão không nhiều lời, lão hòa thượng cũng đi luôn, còn văn sĩ ở lại trấn thủ Nguyên Từ sơn, mấy đệ tử đi quanh núi gọi các đệ tử trong Nguyên Từ sơn ra.
"Các ngươi phát hiện gì ở trong đó?" Minh Ninh phát ra tinh quang, cuốn lấy Ngụy Tác và Linh Lung Thiên, vừa ra khỏi Đại Từ phong Nguyên Từ sơn thì y băng hàn cực độ hỏi.
"Minh Ninh sư huynh, bọn đệ chỉ phát hiện một viên Nguyên từ bảo thạch." Ngụy Tác đáp.
"Dám lừa ta, muốn chết hả!" Minh Ninh mắt ánh lên lệ mang, uy áp và sát ý lẫm liệt bao trùm Ngụy Tác và Linh Lung Thiên.
"Bọn tại hạ không dám giấu Minh Ninh sư huynh." Ngụy Tác và Linh Lung Thiên thập phần khẩn trương, ra ẻ bị uy áp áp ép đến nghẹt thở, không rõ Minh Ninh có nhận ra manh mối không, hai người hợp lực, giết y không khó nhưng Minh Đức chưa giao pháp bảo, giết Minh Ninh ở đây tất không thể tẩu thoát.
"Ta cho các ngươi thêm cơ hội." Minh Ninh mặt mũi lạnh tanh nhìn Ngụy Tác và Linh Lung Thiên, "Nếu nói thật phát hiện gì tại Nguyên Từ sơn thì không sao, còn nói dối nữa thì ta dám chắc trong tỷ thí tới đây, hai ngươi sẽ thành hai thi thể."
"Minh Ninh sư huynh, bọn đệ thật sự không phát hiện gì." Ngụy Tác ra vẻ kinh hãi, nói ngay.
"Xem ra các ngươi không muốn sống nữa." Minh Ninh cười lạnh, lướt về Đại Di phong.
"Tại hạ biết với thân phận và tu vi của Minh Ninh sư huynh thì muốn giết bọn tại hạ không hề tốn công, , nhưng vì sao sư huynh nhận định bọn tại hạ có phát hiện tại Nguyên Từ sơn?" Ngụy Tác cố ý ra vẻ nổi giận.
"Các ngươi khiến ta thấy khả nghi." Minh Ninh không nhìn hai người, mặt mũi lạnh tanh nói.
"Chỉ khả nghi mà định giết bọn ta?" Linh Lung Thiên kêu lên.
"Thế nào, không đủ hả? Thân phận như các ngươi mà dám lớn tiếng trước mặt ta, ta đủ quyền loại các ngươi khỏi Công Đức tông." Minh Ninh lạnh giọng: "Không phát hiện gì thì để lại cũng vô dụng."
Ngụy Tác và Linh Lung Thiên tỏ vẻ chán nản nhưng ngầm nhìn nhau. Minh Ninh đích xác thập phần độc ác, không nhìn ra sơ hở gì nhưng cố ý uy hiếp bức bách, vì Linh Lung Thiên tó cáo đã tổn hại đôi chút đên uy nghiêm, cộng thêm gương mặt xấu xa đã lộ ra trước mặt Ngụy Tác và Linh Lung Thiên nên định giết cả hai. Ngụy Tác và Linh Lung Thiên đều nhận ra, y không chỉ nói suông mà thật sự sắp xếp để giết cả hai trong lần tỷ thí này.
"Ta còn chưa quyết định có đối phó ngươi không thì ngươi định giết ta, buồn cười thật." Minh Ninh cao cao tại thượng, hoàn toàn coi gã như sâu kiến khiến Ngụy Tác ngầm cười lạnh. Gã dám khẳng định, Minh Ninh để bọn gã vào Nguyên Từ sơn để tìm tung tích Vô Ưu thần quân, lúc gã và và Linh Lung Thiên xuất sơn đã cố ý để lại một viên Nguyên từ bảo thạch nhưng Minh Ninh đến giờ vẫn không cần mà bức hỏi xem trong Nguyên Từ sơn có phát hiện gì không.
Bất quá may mà từ ba mươi ba phật quang thánh sơn đến Đại Di phong trong suốt, nếu còn ở ngọn núi cũ, có lẽ Minh Ninh đã đối phó họ, khi ấy không thể ẩn tàng thực lực chân chính, sẽ triệt để kinh động Công Đức tông.
"Tỷ thí kinh nhân thế này..." Chốc sau, Ngụy Tác và Linh Lung Thiên thấy cảnh tượng Đại Di phong, ít nhất hai, ba mươi vạn đệ tử tụ tập trên một ngọn núi, phía trên thanh sắc thần quang cự hoàn lơ lửng bảy mươi hai thanh sắc tinh kim bình đài, khiến Ngụy Tác rúng động. Cảnh tượng này chỉ ở siêu cấp đại tông môn mới thấy.
"Đi!"
Minh Ninh ngó lơ, coi cả hai là tạp dịch đệ tử, đến gần Đại Di sơn thì phất tay, một đạo tinh quang hất cả hai vào một sơn cốc.
"Mã sư huynh... Tiểu Mã... các người không sao chứ? Sao lại được Minh Ninh tự thân đưa đến?" Chỗ đó là nơi đệ tử Đại Doanh phong tụ tập, Ngụy Tác và Linh Lung Thiên theo tinh quang đáp xuống, lão nhân họ Tiền và Trương Vân, cả mấy đệ tử như Phí Trung hoan hỉ vây lại.
"Ngô sư đệ... Đây là một đệ tử Đại Viên phong vừa đưa tới, nói là đồ sư đệ để quên ở Đại Viên phong. Ta thấy đệ và Mã sư huynh không xuất hiện, còn tưởng là..." Một đệ tử Đại Doanh phong cạnh Phí Trung đưa một cái bao cho Linh Lung Thiên. Bạn đang đọc truyện tại Truyện FULL - www.Truyện FULL
Cái bao đựng phù chỉ, tinh kim khoáng thạch, bồ đoàn và y phục.
"Minh Đức đưa đồ đến rồi." Ngụy Tác và Linh Lung Thiên quét thần thức vào, quan sát hỗn hợp tinh kim xong thì giật giật chân mày.

Chương 837: Điên rồi sao

"Ngươi thử xem vật này có vấn đề gì không." Ngụy Tác bình tĩnh như thường bảo Linh Lung Thiên.
Vật Minh Đức đưa đến được bao kỹ bằng tinh kim, cảm tri của gã cũng chỉ thoáng nhận ra là một món cổ bảo, nhưng có đúng như y nói không thì phải lấy ra xem mới có thể xác định. Bạn đang đọc truyện được lấy tại Truyenyy chấm cơm.
Nói đoạn Ngụy Tác chào bọn Trương Vân rồi nhìn quanh.
Trên bảy mươi hai thanh sắc tinh kim bình đài như bảy mươi hai ngọn núi có đệ tử Công Đức tông tại tỷ đấu, quang hoa tứ tán, các nhân vật có trọng lượng đềuở gần đỉnh núi, Minh Ninh đến một liên đài gần đó, Minh Đức và các thái thượng trưởng lão cũng ở quanh đó.
Kim đơn tam trọng trở lên có tới mười ba, mười bốn người, ít hơn lúc ở Thất bảo mật địa nghe phật âm một có khí tức thần huyền đại năng, Công Đức tông tông chủ không đến.
Ngụy Tác cố ý nhìn Minh Ninh và Minh Đức từ xa, nhưng Minh Ninh không hề chú ý tử, rõ ràng coi tạp dịch đệ tử như gã và Linh Lung Thiên là sâu kiến, những lời tố cáo của cả hai cũng bị y bỏ ngoài tai, còn Minh Đức lại lén đưa mắt ra hiệu mọi thứ theo ước định, cứ yên tâm."Mạc sư đệ!"
"Mạc sư huynh!"
Lúc đó, nhiều tu sĩ Đại Doanh phong đột nhiên kinh hô. Ngụy Tác mục quang quét vào, hiểu ngay nguyên do.
Trên tinh kim bình trước mặt, một tu sĩ Đại Doanh phong mặc thanh sắc pháp y bị đánh bay, sườn phải thủng một lỗ, máu trào như suối.
Thanh sắc pháp y tu sĩ chưa đến ba mươi tuổi, mặt mũi không có gì kinh nhân, Ngụy Tác nhận ra, là người kiệt xuất nhất lớp trẻ Đại Doanh phong, tên Mạc Dư Nham, tu vi Phân niệm nhất trọng.
Y được các tiền bối Đại Doanh phong gửi gắm hy vọng, mong được trưởng lão nhìn trúng trong lần đại tỷ này, trở thành chân truyền đệ tử như Chu Lăng nhưng không ngờ giờ lại bị trọng thương.
Người trọng thương y là một thiếu niên tu sĩ mặc hoàng sắc pháp y ngạo nghễ. Theo kiểu dáng pháp y thì là đệ tử Đại Khuyết phong ở gần Đại Doanh phong, thấy Mạc Dư Nham bị đánh bay thì đệ tử Đại Khuyết phong này cười lạnh khinh miệt.
"Đại Khuyết phong Chu Bỉnh Thương thắng, thành nội môn đệ tử." Một tiền bối Đại Doanh phong sắc mặt khó coi vội đỡ Mạc Dư Nham đang thoi thóp xuống, còn một trưởng lão trên thanh đồng liên đài vung tay, đưa ngọc phù đại diện thân phận nội môn đệ tử cho hoàng sắc pháp y thiếu niên.
Theo môn quy Công Đức tông, phổ thông đệ tử chư phong chỉ cần đánh bại hai đối thủ Chu thiên cảnh ngũ trọng trở lên là có thân phận nội môn đệ tử. Hoặc trực tiếp khiêu chiến nội môn đệ tử và đánh bại thì cũng thế.
Nội môn đệ tử so với phổ thông đệ tử, mỗi tháng nhận được nhiều linh thạch hơn hẳn, có thể vào những chỗ phổ thông đệ tử không thể vào, ví như đặc quyền vào kho kinh đọc điển tịch.
Nội môn đệ tử có thể khiêu chiến nội môn đệ tử khác, thậm chí chân truyền đệ tử, nếu thể hiện tốt sẽ được trưởng lão thu làm đệ tử.
Chỉ cần thành đệ tử của trưởng lão thì là chân truyền đệ tử, địa vị hơn xa phổ thông đệ tử, có nhiều đặc quyền, sinh tử cũng được tông môn coi trọng, chỉ có thái thượng trưởng lão và chân truyền đệ tử của tông chủ trên cấp mà thôi.
Tỷ thí thế này đối với phổ thông tu sĩ chư phong là cơ hội hiếm có, cơ hồ các nhân vật trưởng lão trở lên không vướng nhiệm vụ đặc biệt của tông môn thì đều tới, các trưởng lão có cách nhìn riêng, mỗi lần đều thu không ít chân truyền đệ tử, nhưng đối với nội môn đệ tử và chân truyền đệ tử thì là khảo nghiệm nghiệt ngã, tương đương với so kè đào thải, ai kém rất có thể bị nhân vật kiệt xuất trong các phổ thông đệ tử đánh cho tơi tả.
Đệ tử Đại Khuyết phong này hiện tại thuận lợi tấn thăng thành nội môn, khiêu chiến đệ tử tu vi Chu thiên cảnh ngũ trọng trở lên của phong khác, Đại Doanh phong Mạc Dư Nham là tu sĩ thứ hai bị y đánh bại.
"Đây là Tam thanh khóa hư đài, truyền tống được vạn dặm, là truyền tống pháp bảo mà từ trước thời đại bọn ta thì cổ tu sĩ thường dùng..." Trong khi đệ tử Đại Doanh phong bị thu hút vì việc Mạc Dư Nham bị đánh bại, Linh Lung Thiên cúi đầu, mắt liên tục lóe kim quang nhìn cái bao đoạn truyền âm cho Ngụy Tác, "Thứ này chưa tổn hại, dồn chân nguyên vào là có thể kích phát."
"Dồn chân nguyên vào là có thể sử dụng? Truyền tống đi vạn dặm, còn phương vị truyền tống?" Nếu có thể rời Công Đức tông vạn dặm, đối với Ngụy Tác biết Động Hư bộ pháp thì coi như an toàn, nhưng vật này quyết định sinh tử nên gã không dám lơ là, truyền âm: "Cương nha muội, vật này liên quan đến tính mệnh, phải xác định vạn vô nhất thất."
"Pháp trận xong xuôi, không có dấu hiệu bị thay đổi, ta xác định vạn vô nhất thất." Linh Lung Thiên không tranh cãi với gã mà tra xét kỹ đoạn truyền âm khẳng định, "Kích phát theo hướng của tâm niệm thì là phương vị truyền tống. Chúng ta chạy theo hướng nào cũng được."
"Tức là Minh Đức không giở trò, tuân thủ ước định. Vậy thì chúng ta đã lấy được Đề hồ thánh quả, cũng nên theo ước định, giúp y giết Minh Ninh. Y mà thành Công Đức tông chân truyền đại đệ tử, giao hảo với chúng ta thì sau này rất thuận lợi." Ngụy Tác bình tĩnh như thường truyền âm cho Linh Lung Thiên.
"Cây muốn lặng mà gió chẳng dừng, hừ các ngươi không muốn gây phiền cho ta thì ta tự tìm tới. Không giáo huấn các ngươi khó mà trút giận." Linh Lung Thiên cười lạnh truyền âm cho Ngụy Tác.
"Đến nhanh lắm, không biết tự đến hay do Minh Ninh sai." Ngụy Tác nhìn sang trái, thần thức cảm tri rõ có năm, sáu danh tu sĩ mặc pháp y Đại Ngu phong đang tới, trong đó có ba người quen cũ, là đệ tử trẻ tuổi tuấn tú, thiếu nữ mặt tròn và thanh niên có thai kí trên mày.
"Đại Doanh phong đúng là mỗi đời mỗi kém, lần này chưa biết chừng không có nổi một nội môn đệ tử." Năm, sáu đệ tử Đại Ngu phong ngạo nghễ đi qua, thanh niên tuấn tú nói to.
"Ngươi nói gì! Đại Ngu phong xuất chúng lắm hả!" Mấy tử Đại Doanh phong tính cách cứng cỏi như Phí Trung nổi giận, đỏ mặt mắng lại.
"Không có gì, chỉ là nói thật mà thôi." Thanh niên tuấn tú nghịch ngọc phù, nhạt giọng.
Ngọc phù nhàn nhạt lam quang, là tiêu chí thân phận nội môn đệ tử, rõ ràng y đã thắng hai đối thủ tu vi Chu thiên cảnh ngũ trọng trở lên.
"Cố huynh đã tấn thăng nội môn đệ tử? So với đệ tử Đại Doanh phong làm gì, không biết lượng sức..." Tiếng trào phúng vang lên, là Chu Bỉnh Thương vừa đạt tư cách nội môn đệ tử, được đệ tử Đại Khuyết phong vây quanh.
Nhiều đệ tử Đại Doanh phong mặt mày xanh lét, nhưng đã thấy thần thông hai người này, biết không phải đối thủ.
"Các ngươi khinh thường Đại Doanh phong, sau này sẽ phải trả giá...!"
Nhiều tiền bối Đại Doanh phong bực mình nhưng bó tay vì theo môn quy, quá bảy mươi tuổi sẽ mất tư cách khiêu chiến chư phong tu sĩ, không thể ra tay ở tỷ thí.
"Ta không muốn phí lời, có người trước khi tỷ thí đã lớn tiếng sẽ khiêu chiến ta nên ta đến xem y có bản lĩnh đó không, hay là định co đầu rút cổ." Thanh niên tuấn tú mỉm cười, mục quang nhìn Ngụy Tác với hàm ý quá rõ.
"Ta sẽ để ngươi toại nguyện." Ngụy Tác liếc thanh niên đầy ngạo khí.
"Tiểu Mã, đừng xung động!" Trương Vân và lão nhân họ Tiền cả kinh, họ chi rằng Ngụy Tác căn bản không phải đối thủ.
"Yên tâm đi, hôm nay Đại Doanh phong sẽ gây bất ngờ." Ngụy Tác thập phần bình tĩnh, liếc toán đệ tử Đại Ngu phong và Đại Khuyết phong đoạn bảo bọn Phí Trung: "Chư vị sư huynh đệ, hôm nay mỗ ttrút giận giúp các vị."
"Tiểu Mã..." Trương Vân và lão nhân họ Tiền ngẩn ra, không ngờ gã nói thế.
"Y điên rồi hả?" Chu Bỉnh Thương vừa thành nội môn đệ tử cũng ngẩn người, bảo thanh niên tuấn tú.
"Còn Đại Sân phong đâu, không phải vẫn thích đến Đại Doanh phong sinh sự sao?" Ngụy Tác gật đầu với Linh Lung Thiên, nói với chỗ tụ tập nhiều lam sắc pháp y tu sĩ, "Ai đến Đại Doanh phong sinh sự thì bước ra đi."
Đối với phong cách của Ngụy Tác, đã chuẩn bị xuất thủ giáo huấn thì cứ thẳng tay.
Linh Lung Thiên không nói gì mà lấy nạp bảo thủ trạc của Ngụy Tác từ tay áo ra, bình tĩnh như thường nhét vào tay áo gã.

Chương 838: Lần lượt từng người

"Đại Doanh phong dám to tiếng thế hả?"
"Họ Mạc đó là nhân vật lợi hại nhất lớp trẻ Đại Doanh phong cũng bị đánh bại mà còn kẻ dám lớn tiếng?"
"Không phải Đại Doanh phong Mã Đằng có tư cách nghe thiền âm hả, chỉ là tu vi Chu thiên cảnh mà dám lớn lối, hay là không được thiền âm truyền pháp mà phát điên rồi hả?"
"Đi, giáo huấn y!"
Ngụy Tác nói xong thì chỗ đệ tử Đại Sân phong tụ tập sôi lên, không ít người khí thế hung hung đứng dậy.
Đại Khuyết phong, Đại Sân phong và Đại Ngu phong ở gần Đại Doanh phong, vì Đại Doanh phong sa sút, đệ tử mấy phong nay bình thường đều ra vào, hiểu rõ đệ tử Đại Doanh phong.
"Ngươi dám đấu với ta?" Đệ tử họ Cố của Đại Ngu phong ngẩn ra, hành vi của Ngụy Tác vượt ngoài ý liệu.
"Họ Mã kia, ngứa ngáy hả? Dám gào hét với Đại Sân phong, muốn bọn ta bẻ xương hả?" Mấy đệ tử Đại Sân phong khí thế hung hung lao tới.
"Vẫn là mấy kẻ bình thường hung hăng nhất." Ngụy Tác bình tĩnh liếc mấy đệ tử Đại Sân phong, nhạt giọng. Mấy người này quá quen thuộc với đệ tử Đại Doanh phong, thường đến Đại Doanh phong gây sự."Ngươi tuy là đệ tử Đại Ngu phong nhưng đầu óc chắc không vấn đề gì chứ." Ngụy Tác liếc tu sĩ họ Cố, "Nếu không ngu xuẩn tất nghe rõ, ta muốn giáo huấn ngươi."
"Tiểu Mã!" Lão nhân họ Tiền và Trương Vân lão nhân bước lên định cản. Họ cho rằng Ngụy Tác hôm nay khác thường, nhưng không phải đối thủ của họ Cố, thật sự giao chiến tất thập phần thê thảm.
"Trương sư thúc... Tiền sư bá... ở Tiểu Vân cốc, dưới gầm giường trong chỗ ở của đệ tử, cách nền mười trượng có chút đồ cho các vị... Nhưng kẻ này để đệ tử thuận tiện giáo huấn trút giận." Ngụy Tác bình tĩnh như thường truyền âm cho hai lão nhân và Phí Trung khiến họ ngẩn ra.
"Đi thôi."
Ngụy Tác không coi cả toán ra gì, cùng Linh Lung Thiên đi lên thanh sắc tinh kim bình đài.
Theo môn quy Công Đức tông, mọi tỷ thí đều diễn ra trên tinh kim bình đài.
Mỗi tinh kim bình đài thượng tuy có vài trưởng lão phụ trách ghi chép nhưng nhiều nhân vật trên câp đi lại giữa các bình đài, chọn đệ tử, nhưng tu sĩ đấu pháp đều như điện quang hỏa thạch, tích tắc là phân thắng bại nên chư phong đệ tử không phải đợi lâu là đến lượt.
"Cuồng vọng! Không có thực lực mà dám cuồng vọng!" Đệ tử Đại Khuyết phong và Đại Sân phong sầm mặt.
"Muốn chết!" Thanh niên tuấn tú thấy Ngụy Tác coi thường thì tức xì khói.
"Sư huynh, đối phó y thật làm bẩn tay sư huynh, loại ngu xuẩn này cứ để đệ là được." Đệ tử Đại Ngu phong có thai ký trên mày cười lạnh.
Ngụy Tác ngoái lại cười lạnh: "Ngươi chắc chứ?"
"Ngươi..." Đệ tử này bốc lả giận thì nữ tu mặt tròn kêu to: "Y quá đáng ghét, để muội giáo huấn y."
"Đăng ký đã."
Thanh sắc tinh kim bình đài do một trưởng lão Công Đức tông lạnh lùng trấn thủ, lên tiếng. Lão giả chừng hơn năm mươi tuổi, mặc tử hồng sắc pháp y, trên áo thêu nhiều xích hồng sắc hỏa cầu, hỏa khí liễu nhiễu.
"Đại Doanh phong Mã Đằng." Ngụy Tác suýt thuận miệng nói thành Đại Doanh phong Ngụy Tác.
"Đại Ngu phong Lý Vân!" Nữ tu trẻ tuổi mặt tròn nói.
"Được, để sư muội giáo huấn y." Đệ tử Đại Ngu phong có thai ký trên mày thấy nữ tu nhanh hơn thì lấy làm tiếc rẻ, hung hăng trừng mắt với Ngụy Tác.
"Yên tâm đi, chốc nữa đến lượt ngươi." Ngụy Tác nhạt nhẽo liếc mắt.
"Tỷ thí bắt đầu được rồi." Hoàng mi lão giả hơi nhíu mày, chỉ vào chỗ không xa lắm. Trên thanh sắc tinh kim bình đài đối diện co hai tu sĩ đang tỷ thí, bất quá uy năng không ảnh hưởng đến bên này. Hoàng mi lão giả nhíu mày vì cho rằng Ngụy Tác tu vi như thế mà cuồng vọng, không thức thời vụ.
Lý Vân và Ngụy Tác theo quy tắc tỷ thí, đứng cách nhau hai trăm trượng.
Nữ tu vung tay, lấy từ nạp bảo nang ra một cây thanh sắc ngọc kiếm. Cây kiếm dài chừng ba thước, thanh quang lấp lánh, ả hơi động hai ngón tay, thanh sắc ngọc kiếm lơ lửng trước mặt, hóa ra biết cách điều khiển phi kiếm, là một kiếm tu.
"Mã Đằng, nếu ngươi ngoan ngoãn quỳ xuống vái lạy còn kịp." Tế xuất thanh sắc ngọc kiếm, nữ tu đắc ý bảo Ngụy Tác. Bạn đang đọc truyện được copy tại Truyện FULL
"Nể tình ngươi là nữ, ta sẽ lưu thủ." Ngụy Tác liếc nữ tu.
"Hỗn xược!"
Vù!
Thanh sắc ngọc kiếm hóa thành thanh sắc lưu quang, như độc xà linh xảo cực độ lách ra sau gáy Ngụy Tác mổ xuống!
"Cách!"
Một đạo thanh sắc thủy nhận chuẩn xác chém trúng thanh sắc lưu quang, ngọc kiếm sững lại trên không trung.
"Chát!"
Nữ tu run lên, chưa kịp làm gì thì Ngụy Tác đã đến trước mặt, hất bay ả, nửa khuôn mặt sưng vù lên ngất xỉu.
"Đại Doanh phong Mã Đằng thắng, nữ tu này tu vi chưa đạt Chu thiên ngũ trọng, không tính thành một trận thắng." Hoàng mi lão giả mắt lóe lên dị quang, tuyên bố.
Theo quy tắc, chỉ cần song phương tự nguyện, chư phong đệ tử đều có thể lên đài đối chiến, trước mặt Công Đức tông trưởng lão mà thể hiện thần thông cho trưởng lão chọnđệ tử, nhưng đánh bại đệ tử dưới Chu thiên ngũ trọng thì không tính, không đủ để có tư cách nội môn đệ tử.
"Y lại thắng! Phổ thông thủy nhận mà chặn được phi kiếm của Lý sư muội!"
"Độn pháp của y hóa thành lưu quang, nhanh quá!"
"Lẽ nào là linh quang độn pháp!"
Bọn đệ tử họ Cố tròn mắt, nhất thời không kịp phản ứng, thậm chí nữ tu ngất ra mà không ai đỡ.
"Mã sư huynh chỉ một chiêu là đánh ngất ả!"
"Ả dù gì cũng tu vi Chu thiên cảnh ngũ trọng, có cả phi kiếm! Mã sư huynh lợi hại quá!"
"Mã sư huynh luyện độn pháp gì mà nhanh thế!"
"Mã sư huynh lẽ nào thâm tàng bất lộ?"
Ngụy Tác chỉ thi triển linh quang độn pháp, nhưng tốc độ so với tu sĩ thông thường thì phi thường kinh nhân, thấy gã chỉ một chiêu đã đánh ngất nữ tu thì đệ tử Đại Doanh phong đều cả kinh.
"Sao y lại có thực lực này?" Được Ngụy Tác truyền âm nhưng Trương Vân cùng lão nhân họ Tiền và Phí Trung nhìn nhau, càng chấn kinh.
"Ngươi định thử hả?" Ngụy Tác liếc đệ tử Đại Ngu phong có thai kí trên chân mày, "đến lượt ngươi."
"Thuật pháp bình thường, chỉ là phổ thông thủy nhận, độn pháp nhanh thì ta cứ thủ chặt là được." Đẹ tử Đại Ngu phong có thai ký trên mày thấy Ngụy Tác ngông nghênh như thế thì lóe lên ý nghĩ, bước tới, "Ngông cuồng! Hi vọng chốc nữa ngươi đừng cầu xin!"
"Đệ tử lên khiêu chiến lưu danh." Hoàng mi lão giả mặt mũi lạnh tanh.
"Đại Ngu phong Dương Kiều!"
Thanh niên mày có thai ký, mặt mày hung hăng lướt đến trước mặt Ngụy Tác, vung tay tế xuất tử ngọc như ý bắn ra tử sắc linh quang, bao lấy toàn thân.
"Ngươi không kích phát pháp bảo, sợ hả?" Tế xuất tử ngọc như ý đoạn Dương Kiều cười lạnh nhìn Ngụy Tác vẫn đứng xuôi tay.
"Đối phó ngươi không cần pháp bảo gì." Ngụy Tác như đang nói về một sự thực.
"Vậy thì, chết đi!" Dương Kiều vừa âm lãnh lên tiếng thì trong miệng lóe lên hàn quang, băng châm phun ra.
Băng châm chỉ cỡ hạt cát, phun ra thì trong mấy chục trượng giảm hẳn nhiệt độ, như giữa mùa đông, hàn khí khuếch tán ra.
"Hàn thiên băng châm! Đây là linh giai pháp bảo! Đại Ngu phong Lưu lão đầu truyền cho y!" Nhiều tiền bối Đại Doanh phong vừa thấy thì một làn khói đỏ nhạt từ mình Dương Kiều bừng lên, không gian giữa y và Ngụy Tác bị bao trùm, y ẩn vào làn khói.
"Xích hà yên!"
Vù! Một đệ tử Đại Doanh quan chiến kêu xong thì tieegs xé không khí sắc lẹm vang lên, Dương Kiều thừa cơ phát "Hàn thiên băng châm"!
"Chát!"
Tiếng xé không khí vang lên, rồi làn khói hồng tan hết.
Dương Kiều bất động ngất xỉu, ngực lõm xuống một dấu chân, rõ ràng bị Ngụy Tác đá gãy mấy gióng xương.
Ngụy Tác đứng cách Dương Kiều không xa, bình tĩnh bảo tu sĩ họ Cố, "Tiếp theo đến lượt ngươi?"

Chương 839: Còn ai nữa không?

"Đại Doanh phong Mã Đằng thắng, đối phương Chu thiên ngũ trọng, một trận." Hoàng mi trưởng lão tuyên bố, đồng thời nhìn Ngụy Tác với ánh mắt khác lạ.
Trên thanh sắc tinh kim bình đài, hai trưởng lão Công Đức tông khác cũng lướt tới quan sát Ngụy Tác.
Tu sĩ đấu pháp, một chiêu phân thắng bại là việc bình thường, nhưng quan trọng là hai trưởng lão đều liếc Ngụy Tác, cho rằng tu vi của gã không thể dễ dàng phá được phòng ngự của Dương Kiều, thậm chí khó chống nổi "Hàn thiên băng châm", nhưng chỉ tích tắc là Dương Kiều bị đánh ngất khiến cả hai đều ấm ức.
"Mã sư huynh lại thắng?! Y không phải đối thủ của Mã sư huynh?"
"Y thắng rồi, lẽ nào có bí bảo?"
"Lẽ nào mấy lão đầu Đại Doanh phong dốc hết pháp bảo lợi hại cho y?"
Trận ban nãy, Ngụy Tác đánh ngất nữ tu mặt tròn, thì đệ tử Đại Ngu phong, Đại Khuyết phong và Đại Sân phong càng đến đông, thấy Dương Kiều xuất thủ như thế mà một chiêu đã trọng thương, đại đa số đệ tử quan chiến đều trợn tròn mắt không dám tin.
"Mã Đằng, không ngờ ngươi còn bài tẩy nhưng ngươi chỉ tu vi Chu thiên cảnh, cách Phân niệm cảnh của ta khoảng cách không thể vượt qua, ngươi tưởng mình là đối thủ của ta?" Ngụy Tác trọng thương Dương Kiều trong tích tắc, tu sĩ họ Cố thầm chấn kinh nhưng vẫn cười lạnh, lướt lên đài.
"Đệ tử khiêu chiến báo tên." Hoàng mi trưởng lão lại hỏi."Đại Ngu phong Cố Đào!"
"Ban nãy ngươi còn lớn lối hơn hai tên đó, còn định giết ta ngay tại Đại Doanh phong." Ngụy Tác nhìn thanh niên tuấn tú đứng đối diện, nhạt giọng: "Ta sẽ phế tu vi của ngươi."
"Y quá cuồng vọng, dám nói thế với Cố sư huynh!"
"Chỉ tu vi Chu thiên cảnh mà dám lớn tiếng với Cố sư huynh Phân niệm cảnh, ngươi ấm đầu hả?"
"Cố sư huynh phải giáo huấn y, cho y biết trời cao đất dày!"
"Cố sư huynh, không cần lưu tình, không đánh gãy mười bảy, mười tám lóng xương của y thì y sẽ cho là Đại Ngu phong chúng ta cũng toàn phế vật như Đại Doanh phong mất." Nhiều đệ tử Đại Ngu phong kêu lên. Tu sĩ Phân niệm cảnh có thể khống chế nhiều một món pháp khí hơn tu sĩ Chu thiên cảnh, cách biệt rất xa, họ đều cho rằng thần thông của tu sĩ Phân niệm cảnh thì tu sĩ Chu thiên cảnh không so được.
"Ha ha..." Cố Đào đột nhiên bật cười. Một đài sen cổ đồng sắc có ba lá đột nhiên xuất hiện, chân nguyên dồn vào, đài sen rung lên, cổ đồng sắc linh quang bao trùm mấy trượng.
"Đây là Tam tuyệt liên đài!"
"Dùng Ưu đàm vân tinh luyện chế, pháp bảo phòng ngự linh giai thượng phẩm!"
Cố Đào tế xuất pháp bảo này, nhiều đệ tử và tiền bối Đại Doanh phong biến sắc. Đối với tu sĩ như họ thì linh giai trung phẩm pháp bảo đã là chí bảo, linh giai thượng phẩm pháp bảo đem ra ở tỷ thí cấp này thì thật bất công.
"Ngươi chắc không biết ta có pháp bảo phòng ngự cỡ này hả?" Cố Đào cuồng ngạo cười vang: "Dù ta đứng bất động, e rằng ngươi cũng phá được phòng ngự."
"Sao lại tự tin thế được?" Linh Lung Thiên trợn tròng trắng.
"Đại Ngu phong đúng là đại ngu, không khác gì lợn." Ngụy Tác tắt tiếng, một món linh giai thượng phẩm pháp bảo mà đắc ý thành thế này, nếu đối phương biết thân phận chân chính của gã e là ngất xỉu mất. "Thế thì đem ngươi ra thử."
"Đến đây, đừng lắm lời." Cố Đào cười lạnh. Y tự nhận tu vi hơn xa Ngụy Tác, lại có linh giai thượng phẩm pháp bảo trong tay, tất nhiên không coi gã ra gì.
Ngụy Tác liếc Cố Đào, nhắc tay như đang cầm vật trên không.
Cố Đào không làm gì mà khinh miệt nhìn Ngụy Tác.
Tức khi khí tức khiến ba Công Đức tông thái thượng trưởng lão cả kinh, mắt bắn lên tinh đột nhiên bừng lên trên không trung phía trên Ngụy Tác và Cố Đào.
"A!"
Chư phong đệ tử tròn mắt, tỏ vẻ không dám tin.
Bạch sắc cự sơn mấy trăm trượng đột nhiên hóa ra, như bị Ngụy Tác nhấc lên, trực tiếp trấn áp Cố Đào.
Cố Đào kêu lên thê thảm, Tam tuyệt liên đài tắt quang hoa, bị ép vỡ hết xương cố, không còn hình người.
"Sao lại như thế!"
Một tiền bối Đại Ngu phong lao lên, thanh sắc quang hoa bao lấy Cố Đào, đồng thời phát ra dược vụ.
"Đây là thuật pháp gì?!"
"Linh giai thượng phẩm pháp bảo mà không ngăn được, là thuật pháp gì?"
Các tiền bối Đại Ngu phong, Đại Khuyết phong, Đại Sân phong đều lạnh buốt sống lưng với, đòn vừa rồi của Ngụy Tác khiến họ nghẹt thở.
"Chuyện đó...?" Ngụy Tác cũng sững người.
Đạo thuật pháp này là "Đại đề tu di" lấy được ở Thất bảo mật địa, qua thiền âm truyền pháp.
Gã chưa từng thử uy năng, căn bản không biết là phẩm giai gì nên giờ đem thử.
Gã chỉ dùng chút xíu chân nguyên, với lượng chân nguyên này sử dụng Ám hoàng kiếm khí thì chỉ chật vật phá được phòng ngự của đối phương. Nhưng đạo thuật pháp này phát ra lại đánh đối phương suýt thành tro!
Thiên cấp trung giai thuật pháp công kích đều không thể so uy năng với đạo thuật pháp này, "Đại đề tu di cũng là vô thượng công kích cường pháp sánh với Liệt khuyết tàn nguyệt!
"Đại đề tu di", là một môn thiên cấp đỉnh giai vô thượng cường pháp!
Để lấy được Liệt khuyết tàn nguyệt của U Minh cung, Ngụy Tác đã dốc hết thủ đoạn, mãi tới trươc khi đến Công Đức tông mới có được hoàn chỉnh, nhưng không ngờ qua thiền âm truyền pháp ở Thất bảo mật địa có được "Đại đề tu di lại cũng là thiên cấp đỉnh giai công kích cường pháp.
Vô thượng công kích cường pháp này có một môn đã cực kỳ kinh nhân, gã lại có tới hai môn!
"Đại Doanh phong Mã Đằng thắng, thành nội môn đệ tử." Hoàng mi trưởng lão vung tay, đưa thân phận ngọc phù đến trước mặt Ngụy Tác, ghi tên gã lại, đồng thời cùng hai trưởng lão khác tranh nhau lướt tới chỗ gã, "Mã Đằng, có nguyện ý làm thân truyền đệ tử của lão phu!"
Ba trưởng lão Công Đức tông không nghi ngờ Ngụy Tác, cho là gã trước giờ ẩn nhẫn bất phát, họ không ngốc, nhận ra thuật pháp gã thi triển cực kỳ kinh nhân, nêu thu được làm đệ tử thì có hi vọng biết được.
"Mã sư huynh có thuật pháp kinh nhân thế này, chả trách định trút giận cho Đại Doanh phong!"
"Ba trưởng lão tranh nhau, được trưởng lão thu làm đệ tử tức là chân truyền đệ tử, Đại Doanh phong nở mày nở mặt rồi." Nhiều đệ tử Đại Doanh phong không dám tin, đồng thời hoan hỉ.
"Tam vị trưởng lão, tại hạ chưa muốn kết thúc tỷ thí, đa tạ hảo ý của các vị, đợi tỷ thí xong đã rồi tại hạ sẽ quyết định được chăng?" Ngụy Tác hít sâu một hơi, nén chấn kinh nói với ba trưởng lão Công Đức tông.
"Được, đợi đại tỷ kết thúc đã." Đại đề tu di phi phàm, ba trưởng lão đều muốn nên thập phần khách khí.
Trưởng lão mặc hồng bào, cao lớn nhất còn ngầm truyền âm với Ngụy Tác, "Tu vi và thần thông của ta hơn hản họ, ta sẽ thu con làm thân truyền đại đệ tử, chọn ta con sẽ không thiệt đâu..."
"Ngươi độc ác quá, hạ thủ nặng như thế!" Một lão nhân tựa hồ là sư phụ Cố Đào, cực kỳ oán độc quát Ngụy Tác.
Cố Đào được cấp cứu, tựa hồ giữ được hơi tàn nhưng kinh mạch đã đứt đoạn, dù khôi phục thì tu vi khẳng định đại giảm. Bạn đang đọc truyện được lấy tại Truyenyy chấm cơm.
"Cút!" Ngụy Tác không lắm lời, nếu lão thiện lương nhân hậu như Trương Vân thì đã không dạy ra đệ tử ngông cuồng như vậy.
"Đại Ngu phong có ai không phục cứ lên khiêu chiến. Nếu không dám thì đừng lắm lời!" Ngụy Tác liếc chỗ đệ tử Đại Ngu phong tụ tập.
"Ngươi!" Tiền bối Đại Ngu phong xám ngoét mặt mày, giận run người.
Ngụy Tác liếc qua, tu sĩ Đại Ngu phong ban nãy còn lớn lối đều lạnh buốt, không ai dám bước lên, có đệ tử tu vi cao hơn Cố Đào nhưng không có linh giai thượng phẩm pháp bảo, tự biết giao chiến thì không phải đối thủ của Cố Đào.
"Đại Khuyết phong và Đại Sân phong các ngươi trước kia ở Đại Doanh phong không phải huênh hoang lắm sao? Sao giờ co đầu rút cổ như rùa thế hả, không ai dám đấu với ta sao?" Ngụy Tác liếc qua chỗ đệ tử hai phong.
"Ta đấu với ngươi! Đại Khuyết phong Chu Bỉnh Thương!" Hoàng quang lóe lên, Chu Bỉnh Thương đã thành nội môn đệ tử không nhịn được, thân ảnh loáng lên.
Vù!
Không hề dừng lại, đệ tử Đại Khuyết phong này trực tiếp hạ sát thủ, một đạo hắc quang lóe lên, bắn đến trước mặt Ngụy Tác.
Cùng lúc, Chu Bỉnh Thương mỗi tay lại phát ra hoàng sắc điện mãng, một tả một hữu, nhắm vào Ngụy Tác.
Ngụy Tác lách mình tránh thoát, kim hoàng sắc điện võng trực tiếp nổ tung quanh Chu Bỉnh Thương.
"A!" Chu Bỉnh Thương kêu lên thê thảm, bị nổ đen xì người.
Ngụy Tác đứng cách Chu Bỉnh Thương đang kêu gào không xa, liếc đệ tử Đại Khuyết phong và Đại Sân phong, bình tĩnh nói: "Đại Khuyết phong và Đại Sân phong chỉ thế này hả? Còn ai nữa?"

Chương 840: Thuật pháp vô thượng

"Tốc độ thi pháp của y còn hơn Chu sư huynh..."
Đệ tử Đại Khuyết phong và Đại Sân phong lạnh người.
Chu Bỉnh Thương cũng là nhân vật có tiếng trong mấy phong, theo các tiền bối chư phong đánh giá là có tiền đồ, chỉ một chiêu đã bị đốt thành than, còn ai dám khiêu chiến Ngụy Tác.
"Chu Lăng sư huynh đến rồi!"
"Trần Mật sư huynh đến rồi! Xem y còn ngông cuồng được không! Trước mặt Trần sư huynh thì y chỉ còn nước quỳ xuống!"
Đột nhiên, đệ tử Đại Ngu phong và Đại Khuyết phong hoan hô. Hai dải độn quang bắn tới trước thanh sắc tinh kim bình đài. Một trong hai tu sĩ là Chu Lăng, người còn lại tu vi thấp hơn một chút, Phân niệm tứ trọng. Y chỉ hai mươi bảy, hai mươi tám tuổi, mặc lục sắc pháp y, phong linh khí tức ràn rạt, là phong linh căn tu sĩ. Tu sĩ này diện mục tuấn tú cô ngạo.
Chu Lăng và người đó lướt lên, nghe đệ tử Đại Khuyết phong bàn tán, Ngụy Tác biết đó cũng là người Đại Khuyết phong được trưởng lão Công Đức tông thu làm chân truyền đệ tử.
"Chu sư huynh, y kêu gào định giáo huấn tam phong đệ tử, Cố sư huynh bị y đánh đứt hết kinh mạch..." Một đệ tử Đại Ngu phong mặt nhọn hơn ba mươi tuổi đến cạnh Chu Lăng và Trần Mật, hiển nhiên cả hai ở chỗ khác quan chiến, được kẻ này báo tin nên mới đến.
"Là ngươi!" Chu Lăng thấy đứng trên thanh sắc tinh kim bình đài là Ngụy Tác, liền ngẩn người."Để ngươi thất vọng." Ngụy Tác hơi nhếch mép.
"Sư huynh, y luyện một môn thuật pháp công kích kinh nhân, pháp bảo phòng ngự linh giai thượng phẩm cũng bị phá." Mấy đệ tử Đại Ngu phong vây lại, liên tục bảo Chu Lăng và Trần Mật.
"Tu luyện thuật pháp công kích kinh nhân?" Chu Lăng mục quang hơi kinh nghi, "Ngươi ăn trộm ở đâu được thuật pháp công kích kinh nhân?"
Ngụy Tác mỉm cười, bảo Chu Lăng: "Nếu có gan thì tỷ thí, không thì đừng phí lời, sau này đệ tử Đại Ngu phong cứ ngoan ngoãn co đầu trên Đại Ngu phong làm con rùa rụt cổ."
"Hỗn xược!" Ngụy Tác nói không to nhưng khiến Chu Lăng và Trần Mật biến sắc, "muốn chết hả?" thân ảnh Trần Mật loáng lên, lướt tới chỗ Ngụy Tác.
Trần Mật có phong linh khí tức nồng hậu, ngạo nhiên xuất chúng, đích xác có phong vận chân truyền đệ tử của siêu cấp đại tông môn.
"Trần sư huynh, y quá cuồng vọng, mau giáo huấn y để y biết trời cao đất dày." Đệ tử Đại Khuyết phong thập phần kích động, Trần Mật là thiên tài đệ tử của Đại Khuyết phong, tu vi Phân niệm tứ trọng, khẳng định sẽ thành tựu kim đơn, thành trưởng lão có thực quyền của Công Đức tông.
Trần Mật cười lạnh: "Tu vi như ngươi dù luyện thiên cấp đỉnh giai công kích cường pháp thì sao, ta cũng đánh ngươi như đánh chó."
Ba trưởng lão đều biết Trần Mật, nên không hỏi thân phận y, Chu Lăng và Trần Mật lướt tới, nhiều đại nhân vật Công Đức tông chú ý đến, quanh đó xuất hiện không ít nhân vật cấp trưởng lão.
"Môn thuật pháp của ta đối phó người khác không được nhưng đối phó Đại Khuyết phong và Đại Ngu phong thì quá đủ." Ngụy Tác bật cười: "Ta thấy con chó chết ngươi chưa đủ, thêm con chó chết Chu Lăng nữa đi."
"Hỗn xược!"
Trần Mật và Chu Lăng nổi giận, dù Ngụy Tác hiện tại là nội môn đệ tử thì chân truyền đệ tử cũng cao cấp hơn mà gã lại mắng cả hai là chó chết. Nguồn truyện: Truyện FULL
"Chát"
Một hồng đồng sắc pháp ấn và một ngọc bàn đồng thời lóe lên trước mặt Trần Mật.
Hồng đồng sắc pháp ấn to lên nhanh chóng, thành to như ai cái bàn bát tiên, phía trên có hai chữ "Trấn yêu", ép xuống Ngụy Tác.
Đĩa ngọc còn lại có đạm lam sắc thai thể, khám một viên bạch sắc pháp châu, như ngàn sao lấp lóe, liên tục nổ vang, vô số thủy kiếm dị thường ngưng tụ bắn vào Ngụy Tác.
"Xoẹt!!"
Hư không trên đầu Ngụy Tác chấn động, gã mỉm cười đứng im, thi triển Đại đề tu di.
Bạch sắc tu di thần sơn ném vào Trần Mật.
"A!" Trần Mật kinh hãi văng đi.
Nhưng không kịp, tu di cự sơn bao trùm mấy trăm trượng không gian, không không thể thoát. Hồng đồng sắc pháp ấn và đĩa ngọc đều tắt quang văng đi, uy năng ép xuống, y ngừng kêu, phun máu rồi vang lên tiếng tiếng xương cốt vỡ vụn.
"A!"
Chư phong đệ tử, kể cả ba trưởng lão quan chiến đều kinh hô không dám tin. Một chân truyền đệ tử Phân niệm tứ trọng đồng thời tế xuất hai linh giai pháp bảo mà không chống nổi một đòn.
Nhiều trưởng lão Công Đức tông dang phi độn tới đều sững lại.
"Đây là...?!" Một bạch phát lão giả mặc hoàng bố la bào, tu vi Kim đơn lưỡng trọng chấn động, mắt ánh lên thần quang không dám tin. Bạch phát lão giả đã đọc được ghi chép về "Đại đề tu di" nên cực kỳ chấn kinh, hoài nghi.
"Ngươi không chỉ tu vi Chu thiên cảnh! Tu vi đó thi triển thiên cấp đỉnh giai thuật pháp cũng không có uy năng này." Mấy tiền bối Đại Khuyết phong và Đại Ngu phong kêu lên.
"Các ngươi quan tâm tu vi của ta làm gì, không phục thì cứ lên đây, không dám thì về ước thúc đệ tử, đừng để chúng đi đấu cũng gây chuyện như chó dại." Ngụy Tác cười lạnh, quay sang Chu Lăng, "Chu Lăng, tiếp theo là con chó chết ngươi."
"Ngươi!" Chu Lăng lùi một bước, uy năng của Ngụy Tác khiến y hoảng sợ.
"Thế nào, sợ hả?" Ngụy Tác mỉm cười, "Đấy là đệ tử kiệt xuất của Đại Ngu phong?"
"Thuật pháp này không phải Đại Doanh phong truyền thừa, ngươi lấy từ đâu! Nói rõ đã." Một trung niên tu sĩ diện mục âm trầm, mặc tử hắc sắc hoa phục đáp xuống, linh khí ngưng thành hình tử hắc sắc thần ưng, khí diễm bức nhân, là tu sĩ Kim đơn nhất trọng. Nhiều tiền bối Đại Doanh phong nhận ra là sư tôn của Trần Mật, một trong các trưởng lão có thực quyền của Công Đức tông.
"Theo môn quy, tựa hồ khi thi đấu không có quy định bắt đệ tử nói ra nguồn gốc thuật pháp? Dù hỏi thì phải khi kết thúc, chấp pháp trưởng lão mới có tư cách hỏi." Ngụy Tác ngó lơ, hỏi Chu Lăng: "Thế nào, dám không? Đừng trốn tránh như chó chết."
"Hỗn xược! Ta hoài nghi ngươi ăn cắp đại đạo thuật pháp của Công Đức tông nên bắt ngươi tra xét!" Trưởng lão mặc tử hắc sắc hoa phục gầm lên, định động thủ.
"Không được cản..." Bạch phát trưởng lão mặc hoàng bố la bào đáp xuống nói.
"Y sử dụng... một đạo vô thượng bí pháp chỉ ghi trong điển tịch Công Đức tông, để y tiếp tục tỷ thí." Một lão nhân cầm thanh trúc trượng đáp xuống. Lão nhân cực kỳ già nua, lưng đã còng, mắt đã mờ, mặc hôi sắc cà sa thêu hình bồ tát, răng đã rụng hết, trán nhô cao, có thanh sắc thần quang lấp lánh.
"La đại trưởng lão!" Cơ hồ mọi tu sĩ tại trường đều chấn kinh, lão giả là thái thượng trưởng lão bối phận cao nhất Công Đức tông, chủ sự đại trưởng lão của trưởng lão hội, trừ những lão bất tử cả trưởng lão cũng không biết tới thì lão là người có quyền thế chỉ dưới Công Đức tông tông chủ.
"Vô thượng bí pháp chỉ ghi lại trong điển tịch Công Đức tông... Lẽ nào y nhờ cơ duyên xảo hợp mà có truyền thừa kinh nhân?" Trương Vân và lão nhân họ Tiền tròn mắt.
"Y sử dụng bí pháp thất truyền của Công Đức tông?" Nhiều người không dám tin, nhưng biết La đại trưởng lão không thể nhầm.
Nhiều trưởng lão, thái thượng trưởng lão cũng phát hiện La đại trưởng lão đáp xuống tinh kim bình đài thì biết có đại sự phát sinh, nhiều độn quang từ bốn phương tám hướng tụ lại.
"Chu Lăng, dám đấu với ta không?" Ngụy Tác bình tĩnh như thường lên tiếng, nhận ra Minh Ninh và Minh Đức đang tới.
"Được! Là ngươi bức ta!"
Chu Lăng gầm lên, lướt đến đối diện Ngụy Tác, truyền âm, "Ngươi tưởng các trưởng lão thích ngươi, họ chỉ thích đạo thuật pháp đó! Hôm nay dù ta đánh ngươi thành tàn phế, họ tuyệt đối không hề trừng phạt ta! Ngươi đắc thế mà ngông nghênh như thế, ta sẽ đánh ngươi thành tàn phế!"
"Ực!"
Vừa truyền âm với Ngụy Tác xong, Chu Lăng nuốt một viên xích kim sắc đơn dược.
"A!"
Nuốt xích kim sắc đơn dược, Chu Lăng gầm lên thống khổ, khí huyết và thần thức, chân nguyên dâng tràn, khí diễm từ lỗ chân lông tràn ra, thậm chí hình thành linh khí ngưng hình: một con kim hổ.
"Đại hống thần đơn!" Hoàng mi trưởng lão biến sắc.
Đại hống thần đơn là linh đơn đề thăng tu vi trong tích tắc nhưng kim hống nguyên khí đồng thời khiến nhục thân tổn thương không nhẹ. Chu Lăng hiện giờ tu vi Phân niệm ngũ trọng hậu kỳ, uống vào thì gần đạt mức tu sĩ Kim đơn nhất trọng!
"Oành!"
Không dừng lại, Chu Lăng phát thần thức uy áp vào Ngụy Tác, đồng thời vung tay, thanh sắc phật quang đại thủ trực tiếp từ không trung bổ xuống đầu Ngụy Tác, bao trùm năm trượng.
"Đại ngu tru ma chưởng!"
Đó là truyền thừa cao nhất của Đại Ngu phong, thiên cấp trung giai cường pháp!
"Hả!"
Hư không rung lên, Ngụy Tác không bị thần thức uy áp ảnh hưởng, đứng bất động thi triển Đại đề tu di, bạch sắc tu di thần sơn được gã nhấc lên đánh tan phật quang đại thủ, trấn áp Chu Lăng.
"A!"
Pháp y của Chu Lăng tan nát, xương cốt nát vụn, văng đi!
"Đại đề tu di... Quả là Đại đề tu di!" La đại trưởng lão và bạch phát trưởng lão mặc hoàng bố la bào đều kích động vạn phần, thân thể run lên.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau