THÔNG THIÊN CHI LỘ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thông thiên chi lộ - Chương 826 - Chương 830

Chương 826: Truyền thừa cao nhất, hết thảy thất vọng

Thất bảo mật địa trông phổ phổ thông thông nhưng dù là bản thân thiền viện hay khí tức thần huyền đại năng ở trong đều khiến mỗi tu sĩ có cảm giác thập phần bất phàm.
Không ai dám phát ra thanh âm, ngay cả thở mạnh cũng không dám.
Cơ hồ những nhân vật có tu vi và thân phận tối cao của cả Công Đức tông đều tụ tập tại đây đợi thiền âm mộc ngư rung lên.
Thiền âm mộc ngư của thần huyền đại năng tu vi tối cao trong lịch sử Công Đức tông để lại không bị khống chế, tự phát thiền âm.
Ngụy Tác triệt để tĩnh tâm, trong tình huống không thể lấy được Đề hồ thánh quả, chỉ còn cách xem qua thiền âm mộc ngư có được truyền thừa gì.
Gã nhắm mắt, thần thức dồn lên bồ đề thụ trên đầu và các tảng đá hình con cóc dưới chân.
Gã không nhận ra nông sâu, trông đơn giản nhưng chứa không linh khí tức, siêu thoát trần thế. Bạn đang đọc truyện tại Truyện FULL - www.Truyện FULL
Ngụy Tác chợt cả kinh, bồ đề thụ trên đầu và tảng đá dưới chân, trừ rất lâu đời ra thì không phải dị chủng, nhưng thần thức gã tiến vào thì thấy khí tức siêu nhiên thoát trần.
Thần huyền đại năng khí tức!Tu vi cao hơn mọi thần huyền đại năng gã từng thấy!
Khí tức này siêu nhiên thoát trần, tựa hồ hòa làm một với thiên địa, lại như sắp phiêu nhiên siêu thoát thiên địa.
Chỉ thiếu một bước là đạt chân tiên!
Ngụy Tác hít sâu một hơi, tĩnh tâm cảm ngộ khí tức của bồ đề thụ và tảng đá, cả hai khí tức không phải cố ý nhập vào, cũng không khắc thần, rõ ràng thần huyền đại năng đó bình thường vẫn ở đây đả tọa tu luyện nên khí tức dung nhập vào cây đá, hoặc thần huyền đại năng đó ở đây tham ngộ đại đạo, hóa ra thần văn ấn chứng thì vô tình khắc khí tức vào.
Trước kia gã cho rằng Chung sư huynh của Trương Vân có khả năng vì địa mạch tiên âm trong Tiểu Lăng cốc mà nghe được thiền âm kinh văn, hiện tại xem ra không giản đơn như vậy.
Thần huyền ngũ trọng là cảnh giới hiện tại gã chưa thể tưởng tượng, nên không đoán được hai khí tức này sẽ biến hóa thế nào truyền pháp thiền âm vang lên, thanh khí mà Chung sư huynh nói đó chưa biết chừng không phải ảo giác.
Gã muốn chạm thử vào hai tia khí tức nhưng cả hai đều như ẩn sâu trong thiên địa nên không thể cảm nhận được, không hiểu rõ thần diệu.
Thử liền mấy lần công cốc, Ngụy Tác bỏ cuộc, trở lại trạng thái bình tĩnh nhất, vô bi vô hỉ, thật sự muốn nghe tiền bối truyền đạo.
Không biết bao lâu sau, đột nhiên, Ngụy Tác hơi chấn động, cảm giác kỳ dị dâng lên.
Bồ đề lão thụ trên đầu và đá dưới chân, hai khí tức đột nhiên rung lên, cảm giác thanh linh dâng tràn.
"Hai khí tức này cộng hưởng, lẽ nào thiền âm sắp vang?... Hai khí tức này hàm chứa một chút tâm cảnh của thần huyền đại năng, khiến người ta thanh tĩnh bình hòa, đích xác như có thanh khí lan tỏa để tĩnh tâm tham ngộ!"
Ngụy Tác mới lóe lên ý nghĩ thì cốc một tiếng như một viên trân châu rơi xuống đĩa ngọc, âm thanh không linh đột nhiên vang lên.
"Thiền âm vang rồi!"
Cơ hồ mọi tu sĩ trong Thất bảo mật địa đều chấn động.
Thanh âm không thể nắm bắt, như từ trên trời xuống, lúc vang lên thì Tùng mộc thiền viện vốn bình đạm đột nhiên dấy lên thanh sắc thần huy, đổi màu thành như tuyết rơi, lại như ngàn sao lấp lóe, vô số tự nhiên quang ảnh hiện lên, có đủ xuân hạ thu đông hóa thành lưu quang phía trên Tùng mộc thiền viện.
Ngụy Tác hít hơi, vẫn bình tĩnh.
Cảnh giới của địa năng gần đạt chân tiên qua không thể tưởng tượng, chỉ để lại một thứ mà thế này, tạo cho gã cảm giác thiên đạo chi lực lưu chuyển, không thể ngăn được.
Gã dám khẳng định nếu đại năng đó trùng sinh, búng tay là đủ lấy mạng gã.
Từng âm thanh không ngừng vang lên, như có linh tuyền chảy trên trời. Thất bảo mật địa lóe sáng vô số lục quang, hoàng quang, bạch quang, như có vô số cây cỏ tốt tươi rồi khô héo, tuyết bay mù mịt.
Bồ đề lão thụ và tảng đá dưới chân hòa hợp khí tức, thanh khí chảy khắp toàn thân Ngụy Tác, khiến tâm cảnh gã dị thường bình tĩnh, không bị ảo quang chấn động.
Gã nghe rõ trong linh âm huyền diệu như có người tụng kinh một cách vô thanh, nhiều kinh văn trực tiếp hiện lên trong óc.
"Đại đề tu di!"
Kinh văn này như pháp ấn trấn áp trong lòng, là một môn thuật pháp công kích!
Hiện tại không thể thử nên không biết được uy năng, nhiều kinh văn đều là cổ Phạn văn, gã hcir biết gần nửa, là một môn thuật pháp công kích Đại đề tu di, không ít văn tự chắc phải về Đại Doanh phong đối chiếu kinh mới hiểu được. Nhưng số kinh văn này truyền ra không nhanh nên gã nhớ rất rõ, mỗi chữ đều hằn sâu vào óc.
Đột nhiên, Ngụy Tác chấn động, thiền âm vốn linh vận cực độ như biến thành tạp âm, nhiễu loạn gã, cả thanh khí từ tảng đá và bồ đề cổ thụ phát ra cũng không chống nổi, nhiều kinh văn tan đi.
"Không phải bậc đại định lực, đại nghị lực thì không thể hiểu..."
Bị thanh khí bao trùm, Ngụy Tác chợt cảm ngộ được tâm niệm của thần huyền đại năng để lại mộc ngư. Người được đạo pháp không liên quan gì đến tu vi tư chất mà là tâm chí tu vi không bị ngoại lực quấy nhiễu.
Ngụy Tác không bị mê hoặc, giữ tâm cảnh triệt để bình tĩnh như bàn thạch, kinh văn ẩn đi lại xuất hiện, nhiều kinh văn cổ tự rực quang hoa, nối thành một trong óc gã.
Một thiên thuật pháp công kích hoàn chỉnh, Ngụy Tác nhờ thiền âm mà có!
"Choang!"
Đột nhiên, thiền âm rung lên, trở thành vang vọng như có thần vương tại vô tận hư không gõ thần chung, phát âm chấn nhiếp người đời.
"Lại một đạo bí pháp!"
Một cổ tự kinh văn lóe lên trong óc Ngụy Tác, cổ tự này hàm chứa khí tức lay non dốc biển, khiến gã hơi run lên.
Thiền âm ban nãy chỉ là nhiễu loạn, hiện tại thiền âm và chữ cổ đang tấn công tâm thần Ngụy Tác!
Chỉ ba cổ tự kinh văn mà tâm thần Ngụy Tác không giữ nổi, với tâm chí tu vi của gã tựa hồ cha chịu nổi thiền âm công phạt, nhưng gã không hề hoảng loạn, não hải vang lên đại đạo linh âm trong Tiểu Lăng cốc.
Thanh âm tự nhiên lưu chuyển trong tâm, tâm thần đang chấn động chợt thanh tĩnh, như hòa cùng Thất bảo mật địa, như biến thành bồ đề, biến thành tảng đá...
Ngụy Tác không hề bị kinh nhiễu, toàn bộ kinh văn được gã nhớ rõ.
Âm thanh thanh thần vương gõ chuông tan vỡ quanh gã.
Thanh khí từ bồ đề cổ thụ và tảng đá đột nhiên hoàn toàn dung nhập vào thể nội Ngụy Tác, tựa hồ đại đạo trong đó tương thông với tự nhiên đại đạo ở Tiểu Lăng cốc.
"Đại thừa pháp âm!"
Đột nhiên, những chữ không biết đó như gương sáng trong lòng Ngụy Tác.
Thiên kinh văn thứ hai cũng là vô thượng bí thuật cực kỳ kinh nhân! Có thể dùng vô hình chân ngôn pháp âm đối địch!
Cứ theo cách này, chân ngôn pháp âm phát ra là dung hợp với nguyên khí của nhất phương thiên địa, phát đại đạo pháp lực trấn áp đối phương.
Tuyệt đại đa số thuật pháp và pháp bảo phòng ngự đều không ngăn được thanh âm, nên đạo cường pháp này cũng như thần thức xung kích, vượt qua được tuyệt đại đa số phòng ngự, trực tiếp trấn áp đối thủ.
Hoàn toàn là một môn cường pháp xuất phát từ bí thuật, dung hợp với cảm ngộ của thần huyền đại năng về đại đạo pháp tắc.
Đây là côi bảo của thần huyền đại năng lưu lại! Vô thượng truyền thừa!
Ngụy Tác thập phần chấn kinh, hai thiên kinh văn hiện rõ trong não hải, gã không hề biết tới ngoại giới biến hóa.
"Thiền âm dừng rồi!"
Trong Thất bảo mật địa, tuyệt đại đa số đệ tử Công Đức tông rúng động, mở bừng mắt thất vọng. Không còn thiền âm, họ không ngộ ra điều gì.
"Sao lần này thiền âm dừng nhanh thế?"
Có những đệ tử, những lão giả ngoài thất vọng thì còn kinh ngạc, họ không phải lần đầu có tư cách nghe thiền âm nên nhận ra lần này thiền âm ngắn hơn bao giờ hết.
"Phù!"
Khiến tất cả, kể cả tu sĩ tôn quý nhất Công Đức tông ở trong Tùng mộc thiền viện cũng chấn động vì thiền âm mộc ngư trông cực kỳ bình thường, vẫn đặt trên cái bàn gỗ tùng, không hề có quang hoa hay phù văn đột nhiên hóa thành tro, thành vô số lục quang, hoàng quang, bạch đan nhau.
Tùng mộc thiền viện hóa thành tro, thành các loại quang hoa, như tự nhiên thay mùa, tuyết rơi tơi tả, tan biến nhanh.
Sơn cốc vẫn là sơn cốc, cái ao và cây cối cỏ dại vẫn như cũ nhưng thiền âm mộc ngư và Tùng mộc thiền viện như chưa từng xuất hiện.
"Thiền âm mộc ngư... di tích của tiền bối đại năng để lại... Toàn bộ tan biến!"
"Lẽ nào có người được cao nhất truyền thừa?"
"Lẽ nào sau nghìn năm, uy năng thiền âm mộc ngư đã hao tận?"
"..."
Thất bảo mật địa lặng ngắt, ai cũng cực kỳ chấn kinh, lòng như kinh đào hãi lãng mà không dám lên tiếng.

Chương 827: Làm sao được chứng quả

Chân ngôn pháp âm, dùng vô hình pháp âm công kích đối phương, vốn là vô thượng bí pháp.
Thượng cổ có đại tu sĩ tu luyện phật môn tông pháp có thể dùng chân ngôn tăng uy lực cho thuật pháp và pháp bảo.
Nhi Ngụy Tác được "Đại thừa pháp âm", hoàn toàn trên tầm chủng chân ngôn pháp âm này, hàm chứa lĩnh ngộ với thiên địa pháp tắc của thần huyền đại năng vô hạn tiếp cận chân tiên, như đưa tu sĩ được truyền thừa vào lý giải với "Chân ngôn vực".
Tuyệt đối là truyền thừa cao nhất của thần huyền đại năng đó, một môn vô thượng cường pháp!
"Đều không còn? Thiền âm mộc ngư, Tùng mộc thiền viện đều không còn?" Môn vô thượng cường pháp này đưa Ngụy Tác vào một cảnh giới đơn nhất của thần huyền đại năng đó, tiếp xúc được một góc thế giới của ông ta, khiến gã vô cùng chấn động, thoáng sau mới mở mắt, phát hiện thiền âm mộc ngư và Tùng mộc thiền viện đã tan biến.
Địa điểm là Tùng mộc thiền viện lúc trước, trên hoàng thảo bồ đoàn có một thần huyền đại năng mặc xích kim sắc cà sa, chung quanh là hơn mười lão nhân già nua.Hơn mười lão nhân này kém nhất cũng tu vi Kim đơn tứ trọng hậu kỳ điên phong, không thiếu Kim đơn ngũ trọng hậu kỳ. Những lão bất tử này phát ra vô tận uy nghiêm, là các nhân vật bài tẩy của Công Đức tông, bình thường không mấy khi lộ diện, nhưng giờ toàn bộ Tùng mộc thiền viện hóa thành tro, tích lũy của Công Đức tông đích hiện ra hết trước Ngụy Tác.
Khí tức của các lão nhân khiến Ngụy Tác cảm thấy thập phần nguy hiểm, lão bất tử của siêu cấp đại tông môn trên cả Huyền Phong môn thì càng khó đối phó, chưa biết chừng không ít người có bí bảo hoặc bí thuật uy hiếp được thần huyền.
Lúc đấu với Minh Đức, gã đã nghe Linh Lung Thiên nói rõ, với tu sĩ tu xá lợi, công pháp thường rũ bỏ nhục thân, nhục thân trọng thương vẫn có thể kích phát bí thuật, nên càng khó đối phó.
Thần huyền đại năng mặc xích kim sắc cà sa là Công Đức tông tông chủ.
Công Đức tông tông chủ chỉ chừng ba mươi tuổi, đầu trọc, ăn vận kiểu tăng nhân, bảo tướng trang nghiêm, vô bi vô hỉ, không nhiễm trần ai, tỏa rạng kim sắc thần quang khiến người ta không dám nhìn thẳng, kim quang hình thành kim sắc liên đài, thần văn cùng màu liễu nhiễu sau lưng, đâm lên hư không. Mỗi một đạo kim sắc thần văn đều rực rỡ ở phần đuôi, bừng nở từng đóa ba la hoa.
Những người này tự có đại đạo pháp tắc, ánh lên thần văn khiến Ngụy Tác khẳng định tu vi khó nói cao hơn Vương Vô Nhất nhưng hơn hẳn Tô Thần Huyết và Huyền Phong môn môn chủ Diệp Huyền Thành.
Ngoài Công Đức tông tông chủ như bồ tát và hơn mười lão nhân toát lên vô tận uy nghiêm thì là các trưởng lão tu vi kém hơn cùng các nhân vật tinh anh trong số chân truyền đệ tử.
Minh Đức cũng xếp bằng trong đó, sau một lão giả gầy khô mặc tử sắc đại la bào.
Minh Ninh vốn được Minh Đức ngưng hình cho gã xem cũng ngồi cách Minh Đức không xa, trên một hoàng thảo bồ đoàn g, mặc kim sắc thiền y, dáng vẻ y không giận mà oai, tinh quang trong veo quanh mình hình thành hình tam diện phật, mi tâm có chu hồng sắc quang ảnh lấp lóe, như có thần hỏa đang cháy.
Số Kim đơn tu sĩ có mặt phải ba mươi sáu, ba mươi bảy người, Ngụy Tác biết Công Đức tông tất còn Kim đơn tu sĩ nữa không có tư cách nghe thiền âm, thực lực Công Đức tông đích xác cực kỳ kinh nhân. Nếu không có siêu cấp đại tông môn khác khống chế, ví như không có Đăng Tiên tông, Hóa Thiên giáo, Hoàng Thiên thì Công Đức tông đủ thống trị Vân Linh đại lục.
Các đại nhân vật này đều trầm mặc, nghìn năm nay có hơn mười tu sĩ Công Đức tông được truyền kinh tại Thất bảo mật địa, phần lớn đều có đại thành tựu, Thất bảo mật địa đối với Công Đức tông là chỗ một tàng kinh chí cao, nhưng giờ đã không tồn tại.
"Lần này có ai được thiền âm truyền pháp chăng?" Công Đức tông tông chợt lóe lên đạm kim sắc thần quang, ba la hoa trên hư không sau lưng bừng nở.
Giọng y không quá vang nhưng tạo cảm giác cực kỳ rền.
"Y cũng dùng một môn bí thuật chân ngôn pháp âm!" Ngụy Tác phát động đại đạo linh âm ở Tiểu Lăng cốc, tâm thần bình tĩnh lại. Công Đức tông tông chủ đã động dụng chân ngôn pháp âm bí thuật, tựa hồ không kém gì Nhiễu thần chi âm của thiền âm mộc ngư, không phải người có đại định lực, đại kiên nghị thì không thể kháng cự.
Ngụy Tác không đời nào dâng lên hai môn thuật pháp mà bình tĩnh như thường. Có hai đệ tử Công Đức tông lên tiếng, một người ngồi tên tảng đá ở góc khá khuất, là nhân vật không nổi bật trong số chân truyền đệ tử, còn lại là một phổ thông đệ tử ở chư phong, đã hơn năm mươi tuổi, tóc mai đã bạc, trán có nếp nhăn, ngồi trên cây lê. Cây lê đó chết mất nửa thân, có nhiều dấu côn trùng đục.
"Đệ tử được một thiên kinh văn, Chứng bồ đề pháp ấn..."
"Đệ tử được nửa Thiên kinh văn, Minh tịnh liên đài..."
Hai đệ tử như triệt để bị thần thức Công Đức tông tông chủ khống chế, không hề giấu, cả tên kinh văn cũng nói ra.
"Đưa cả hai vào Lưu ly bảo cảnh, do La thái thượng trưởng lão thân truyền." Công Đức tông tông chủ lại lên tiếng, tuyệt đại đa số đệ tử Công Đức tông lại khôi phục như bình thường, một lão giả dầu tóc lưa thưa, ánh lên thâm hoàng sắc thần hồng cuốn hai đệ tử này rồi rời núi.
"Hai người... được tông chủ thân điểm, thành thân truyền đệ tử của thái thượng trưởng lão..." Tuyệt đại đa số đệ tử phổ thông và chân truyền đệ tử thấy thế đều hâm mộ, nhiều người cực kỳ ảo não, ganh tị.
Ngụy Tác bình tĩnh, tuy cảnh giới Công Đức tông tông chủ hơn gã xa, gã không thể cảm tri được tâm trạng ông ta biến hóa nhưng khi hai đệ tử báo rõ kinh văn thì gã nhận ra hai lão bất tử cạnh Công Đức tông tông chủ không giấu được thất vọng. Bạn đang đọc truyện tại Truyện YY - http://truyenfull.vn
Chỉ thế là gã khẳng định được hai đệ tử đó tuy có cơ duyên, được một thiên kinh văn và nửa thiên kinh văn nhưng không phải cường pháp đặc biệt. Xem ra vô thượng cường pháp, vô thượng truyền thừa của thần huyền đại năng đó lọt vào tay gã.
"Xem ra thần huyền đại năng này để lại không ít cơ duyên... nhưng truyền thừa chân chính chỉ người hợ nhất với khí tức, không bị thiền âm chấn động thì mới có được."
Ngụy Tác không dám khẳng định, với tu vi của Công Đức tông tông chủ có phải cũng được truyền thừa, nhưng gã nhận ra Công Đức tông tông chủ đi con đường khác hẳn thần huyền đại năng đó, tựa hồ là thành thánh thành phật trong ánh sáng vô tận, được vạn người kính ngưỡng, còn thần huyền đại năng đó tuân thủ tự nhiên chi đạo, hòa vào thiên địa. Thành thử Công Đức tông tông chủ không được thần huyền đại năng truyền thừa ở mức cao nhất.
Gã biết Cuung sư huynh của lão nhân Trương Vân ở Đại Doanh phong tuy nhờ hai tia khí tức tương trợ nhưng với tu vi và cảm tri không cao nên chưa biết chừng có được kinh văn song không hoàn chỉnh, thành thử không lĩnh ngộ được mà chết trong uất ức.
Nơi này truyền thừa đoạn tuyệt, Thất bảo mật địa không còn, trông nom không còn nghiêm mật nh trước, nhưng để qua được hơn ba mươi ngọn núi bao trùm phật quang để lấy Đề hồ thánh quả thì khiến gã đau đầu, không nghĩ ra cách gì.
"Đi thôi, theo bọn ta về." Lão giả dẫn bọn Ngụy Tác vào Thất bảo mật địa xuất hiện, uy áp phát ra đoạn cho phổ thông đệ tử của chư phong đi trước, cơ hồ mọi đệ tử đều thập phần ảo não, hận mình không có cơ duyên. Thất bảo mật địa không còn, sau này dù thế nào cũng không còn cơ hội nghe thiền âm.
"Tiểu Mã, con có nghe được kinh văn không?" Bọn Ngụy Tác cưỡi bạch sắc đại thuyền về Đại Quỳnh phong thượng, chư phong tiền bối đều mong ngóng, Trương Vân cũng thế, thấy gã thì ra đón, truyền âm hỏi.
"Không." Ngụy Tác lắc đầu, gã không muốn gạt lão nhân thiện lương này nhưng nơi này không thể nói, vì an toàn thì gã chấp nhận sẽ đền bù cho ông ta và bọn Phí Trung ở chỗ khác.
"Đây là cơ duyên, không có cũng đừng thất vọng, có lẽ sau này còn cơ duyên." Trương Vân hơi thất vọng, nhưng vẫn an ủi Ngụy Tác.
"Sư thúc, yên tâm, tâm thái đệ tử thập phần bình hòa, không hề bị ảnh hưởng." Ngụy Tác gật đầu, cùng lão nhân Trương Vân đi khỏi.
"Ta chờ đợi chư phong đại tỷ, có kẻ buồn cười chết được, không xem mình tư chất gì mà vọng tưởng nghe thiền âm mà một bước lên trời, kết quả tay trắng ra về." Cùng lúc, một giọng nói chế nhạo vang trong tai Ngụy Tác. Là đệ tử Đại Ngu phong phng lưu tuấn tú, y cũng thập phần ảo não, thấy Ngụy Tác, thì định phát tiết oán khí.
"Ngươi cũng có được gì. Đợi đấy, chư phong đại tỷ ta sẽ khiến ngươi rơi lệ, hối hận vì những gì đã nói hôm nay." Ngụy Tác không hề khách khí, truyền âm cho đối phương.
Gã không thèm nhìn sắc mặt tu sĩ trẻ tuổi mà cùng Trương Vân ly khai. Có mặt ngần này trưởng lão, không đệ tử Công Đức tông nào dám ra tay. Gã phải về tham ngộ kinh văn, còn cả Đề hồ thánh quả vẫn chưa lấy được, chà, đau đầu thật.

Chương 828: Lợi dụng Chu Lăng?

"Không nghe thấy kinh văn?" Ngụy Tác và Trương Vân về đến Đại Doanh phong, lão nhân họ Tiền đã đợi ở sơn môn, qua thần sắc Trương Vân là đoán được.
"Tiểu Mã, từ hôm nay con phụ trách trông nom kho kinh của Đại Doanh phong, tu bổ kinh sách rách nát, danh nghĩa là tạp dịch đệ tử, nhưng khi nào ta và Trương sư đệ còn sống thì linh thạch được phát vẫn như bây giờ, trước khi bọn ta chết sẽ để con thành đệ tử chính thức của Đại Doanh phong." Lão nhân họ Tiền không nói nhiều, bảo Ngụy Tác: "Tạp dịch đệ tử thân phận thấp, chân truyền đệ tử cũng có thể tùy ý điều khiển, nhưng không thể rời Đại Doanh phong, nhưng cứ như bây giờ thì bất kỳ một chân truyền đệ tử nào đều có thể điều con sang phong khác, khi đó bọn ta không thể bảo vệ được."
"Ta và Tiền sư huynh hi vọng con hiểu, đây là cách tốt nhất, trông nom kho kinh thì có thời gian tu luyện hơn." Trương Vân thở dài: "Mấy năm nữa, những đệ tử sớm đắc ý như Chu Lăng chưa biết chừng sẽ chú ý đến người khác, không cần đối phó con nữa, hạng huênh hoang như y rất có thể chết sớm cũng nên."
"Đệ tử minh bạch, đa tạ sư thúc, sư bá, đệ tử về thu gom mấy thứ." Ngụy Tác biết Trương Vân và lão nhân họ Tiền đã cnaa nhắc, phổ thông đệ tử và tạp dịch đệ tử được nhận lượng linh thạch khác xa nhau, hai lão nhân này khẳng định lấy linh thạch riêng ra bù vào, bất quá ở đâu tại Đại Doanh phong với gã cũng không khác gì.
"Con bình tâm tĩnh khí là tốt nhất." Trương Vân và lão nhân họ Tiền đều thầm thở dài, cho rằng Ngụy Tác có tính tình hơn người nhưng tư chất quá kém, Đại Doanh phong không có truyền thừa lợi hại nên thật đáng tiếc. Bạn đang đọc truyện tại Truyện FULL - www.Truyện FULLNgụy Tác hành lễ cáo biệt với lưỡng vị lão nhân xong không về Tiểu Vân cốc, mà vào sương phòng trong rừng trúc.
Sương phòng có hơn một trăm gian, là chỗ ở tạm thời cho khách, xem ra khi Đại Doanh phong thịnh vượng, đệ tử trong tông môn đến giao lưu không ít, nhưng giờ sa sút lâu năm, sương phòng này thành hoang phế, con đường đá cũng mọc đầy cỏ dại.
"Lừa đảo, thế nào." Ngụy Tác vừa đến sương phòng, Linh Lung đã lướt ra hỏi.
"Còn hai tạp dịch đệ tử đâu?" Ngụy Tác nhíu mày, Linh Lung Thiên nghênh ngang trong Công Đức tông thì hơi quá rồi.
Linh Lung Thiên bĩu môi, "Yên tâm, bị ta đánh ngất rồi."
"Bị ngươi đánh ngất?" Ngụy Tác tắt tiếng, "Ngươi không sợ họ cáo trạng, khiến Đại Doanh phong hoài nghi?"
"Ta muốn đánh mà họ thấy sao? Họ chỉ bị cành khô vô tình rơi trúng." Linh Lung Thiên hầm hừ, "Được rồi, không cần nói nữa, hôm nay ngươi vào Thất bảo mật địa thế nào?"
"Tại Thất bảo mật địa, ta lấy được hai thiên kinh văn, nhưng Công Đức tông tông chủ và các lão bất tử cùng chân truyền đệ tử đều có mặt, không dễ đối phó, nên ta không dám làm gì." Ngụy Tác vào sương phòng, kể lại cho Linh Lung Thiên nghe.
"Gian thương đúng là gian thương, dù thế nào cũng có lợi." Linh Lung Thiên nghe nói gã "lần" được hai thiên kinh văn, chu môi, "Bất quá ngươi không thấy cả cuống quả, định làm gì đây?"
"Muốn lén vào Thất bảo mật địa là bất khả thi, ba mươi ba đỉnh núi đều phật quang phổ chiếu, không ít lão bất tử có thể uy hiếp được chúng ta. Đành bảo Minh Đức nghĩ cách, ngươi bảo y trước khi chư phong đại tỷ thì tìm cách đưa chúng ta vào đó, dù không trực tiếp vào được Thất bảo mật địa thì đến ngọn núi gần đó. Không thì lần đại tỷ này ta sẽ đối phó Minh Ninh, xong là chạy khỏi Công Đức tông ngay, không thể lấy được Đề hồ thánh quả." Ngụy Tác nhìn trứ Linh Lung Thiên, "Cả pháp khí giúp chúng ta chạy khỏi Công Đức tông, nhớ bảo y giao ra."
"Ngươi coi là người hầu hả." Linh Lung Thiên bực mình chu môi. Lúc Ngụy Tác và Linh Lung Thiên vào Công Đức tông đã xác định phương pháp truyền tin cho Minh Đức, Minh Đức nói khi Ngụy Tác giết Minh Ninh, Công Đức tông sẽ toàn lực truy xét, để tránh bị tra ra, mọi tiếp xúc đều do Linh Lung Thiên ngầm tiến hành. Về Minh Ninh, Ngụy Tác vào Công Đức tông thì dùng các loại phương pháp nghe ngóng quá được biết y hung hăng độc ác, không phải hạng thiện lương gì.
Ngụy Tác liếc Linh Lung Thiên, "Ta thấy ngươi hớn hở thế này, chắc chỗ bảo ta đi cùng, Đại Thí Thiên gì đó tất thập phần hung hiểm. Ngươi chẳng mong thần thông của ta càng lợi hại, đúng không?"
"Lão gian thương ngươi thông minh lắm, bất quá chưa biết chừng không hề hung hiểm tí nào mà kiếm đủ lợi cũng nên." Linh Lung Thiên hầm hừ.
"Bảo Minh Đức nhanh lên, chư phong đại tỷ không còn mấy ngày nữa. Ta hiện tại chỉ là tạp dịch đệ tử, muốn tìm thì đến kho kinh tìm ta." Ngụy Tác và Linh Lung Thiên nói thêm mấy câu, rồi chia tay, một đến chỗ hẹn sẵn với Minh Đức, một đến kho kinh của Đại Doanh phong.
Kho kinh của Đại Doanh phong ở trong sơn cốc gần đỉnh, chỉ chứa kinh văn và điển tịch phổ thông, bình thường có ba tạp dịch đệ tử và một phổ thông đệ tử trông nom, vì Trương Vân và lão nhân họ Tiền đã dặn nên tất cả thập phần khách khí với Ngụy Tác, mặc gã muốn làm gì thì làm.
"Đại đề tu di... Đại thừa pháp âm..."
Ngụy Tác không lãng phí thời gian, trực tiếp vào chỗ ở riêng, tham ngộ thuật pháp tại Thất bảo cấm địa.
"Như cầm tu di đại sơn, trấn áp đối phương, đạo thuật pháp này khí thế kinh nhân..."
Khí tức của bồ đề lão thụ và khối đá không khiến chân nguyên tu vi của gã tăng tiến nhưng mang lại cảm ngộ và lý giải của thần huyền đại năng đó về thuật pháp, chỉ mất không đầy một tuần hương, gã đã hoàn toàn ngộ thấu "Đại đề tu di". Đạo thuật pháp công kích này như hóa thành tu di đại sơn, trấn áp đối thủ. Rõ ràng không phải thuật pháp công kích phổ thông, có điều chỗ thử thuật pháp của Đại Doanh phong không có cấm chế, nếu thuật pháp và linh khí dao động quá kinh nhân thì sẽ bị phát giác, Ngụy Tác không thể thí nghiệm uy năng đạo thuật pháp này.
"Đại thừa pháp âm đích xác là vô thượng cường pháp!" Với Đại thừa pháp âm, Ngụy Tác chỉ mất nửa tuần hương là hoàn toàn tham ngộ được, cũng như cảm nhận từ lúc gã ở Thất bảo mật địa - kinh nhân cực độ. Như thần thức xung kích, đối phương không có pháp khí cùng thuật pháp đặc biệt thì chỉ còn cách dùng cảnh giới tu vi ngạnh tiếp.
"Mấy tên đó không phiền ta tại chư phong đại tỷ thì thôi, còn không thì ta đem ra thử." Không thể thử được uy năng, gã nghĩ ngay rằng Đại đề tu di là thuật pháp công kích thuần túy, nếu mấy đệ tử Đại Ngu phong gây sự thì đem ra thử luôn, còn về Đại thừa pháp âm thì là vô thượng bí thuật, xuất kỳ bất ý sử dụng thì rất hiệu quả nên chỉ khi sa vào đường cùng gã mới đem ra.
Lĩnh ngộ lưỡng đạo thuật pháp xong, Ngụy Tác bộ vào kho kinh của Đại Doanh phong đọc điển tịch.
Chừng hơn nửa canh giờ sau, Ngụy Tác đột nhiên nhíu mày, lướt ra ngoài, bốn đệ tử coi kho kinh đều liêu xiêu, đầu dính cành khô.
"Ngươi không thể kín đáo một chút hả?" Ngụy Tác bó tay với Linh Lung Thiên.
"Đấy là gọn gàng." Linh Lung Thiên xua tay, bảo Ngụy Tác: "Minh Đức cũng gọn gàng, đưa tin đến là đã có cách, mượn tay Chu Lăng gì đó. Nói là Chu Lăng sẽ đến tìm chúng ta."
"Tìm chúng ta?" Ngụy Tác hơi ngẩn ra.
"Không có ta, dù ngươi vào Thất bảo mật địa cũng không thể trộm được Đề hồ thánh quả." Linh Lung Thiên nhìn Ngụy Tác, "Dù gì cũng có ta, để Chu Lăng đưa đi là được."
"Chu Lăng có thể đưa bọn ta vào Thất bảo mật địa?" Ngụy Tác lấy làm lạ, nhưng nghe Linh Lung Thiên nói Chu Lăng sắp đến thì gã không nhiều lời, đưa mấy đệ tử Đại Doanh phong bị đánh ngất vào chỗ ở.
Gã tĩnh tâm xếp bằng ngoài kho kinh đoạn đứng dậy, thần thức cho biết có bốn, năm tu sĩ tới, có Trương Vân và lão nhân họ Tiền, có cả Chu Lăng và mấy nhân vật cầm quyền ở Đại Doanh phong.

Chương 829: Nguyên Từ sơn

"Lưu sư thúc... Âu Dương sư thúc..." Ngụy Tác bình tĩnh như thường, hành lễ với mấy tiền bối Đại Doanh phong đến cùng Chu Lăng. Trong số này có hai người nhăn nhó, còn hai người tỏ vẻ hớn hở lấy lòng.
"Mã Đằng, không cần trông kho kinh nữa, theo Chu Lăng đi đi." Lão giả họ Lưu có vẻ định lấy lòng Chu Lăng.
"Đây là sao!" Ngụy Tác chưa nói gì thì lão nhân họ Tiền từ cốc khẩu đi vào, mái tóc bạc dựng lên, hiển nhiên đang phẫn nộ, có vẻ mấy người này giấu ông ta, còn ông ta được đệ tử bẩm báo, vội đến nơi.
"Y định đưa đệ tử đi?" Ngụy Tác giả bộ sợ.
Chu Lăng đắc ý mỉm cười, ngó lơ lão nhân họ Tiền khí thế hung hung đầy phẫn nộ, bảo Ngụy Tác: "Ta không có gì ngon ăn cho ngươi, đến Đại Từ phong Nguyên Từ sơn đào khoáng, mỗi ngày năm viên hạ phẩm linh thạch."
"Đại Từ phong Nguyên Từ sơn, Nguyên Từ sơn hung hiểm như thế, ngươi đang mượn cơ hội trả thù!" Lão nhân họ Tiền kêu lên, "Mã Đằng hiện tại chỉ là tạp dịch đệ tử, không có tư cách vào Đại Từ phong!"
"Thế nào, hung hiểm thì không đi? Cứ hung hiểm mà trốn tránh thì đệ tử Công Đức tông thành chỗ dưỡng lão hả?" Chu Lăng nhìn lão nhân họ Tiền, cười lạnh: "Ta không có quyền đưa y vào Đại Từ phong, nhưng Minh Ninh sư huynh có quyền chỉ định bất kỳ đệ tử Công Đức tông nào vào đó.""Minh Ninh... Sao y lại chỉ định Mã Đằng đến Nguyên Từ sơn." Lão nhân họ Tiền run lên.
" Minh Ninh sư huynh cần nguyên từ tinh thạch tế luyện pháp bảo, cần một ít người đi đào. Mã Đằng trông linh điền ba mươi năm không sai sót, là nhân tuyển thích hợp." Chu Lăng mặt mũi lạnh tanh.
"Minh Ninh sao lại biết Mã Đằng, khẳng định ngươi giở trò!" Lão nhân họ Tiền bước lên, thậm chí định xuất thủ.
"Tiền sư huynh, đừng." Bốn lão nhân Đại Doanh phong thập phần khẩn trương, vi liễu thượng khứvây lấy.
"Ta vô tình gặp Minh Ninh sư huynh, nên tiến cử một bộ phận nhân tuyển, Minh Ninh sư huynh đồng ý, thế thôi." Chu Lăng liếc lão nhân họ Tiền đầy khiêu khích, lão nhân họ Tiền là gai trong mắt, ông ta động thủ mới là điều y mong mỏi.
"Tiền sư bá không cần chấp y. Loại người hẹp hòi như y, tuyệt đối không có kết quả ra gì." Linh Lung Thiên đột nhiên lên tiếng.
"Ngươi là ai?" Chu Lăng không ngờ một đệ tử Đại Doanh phong dám nói thế, ngẩn ra đoạn sắc mặt âm trầm hẳn, nhìn Linh Lung Thiên.
"Vô danh tiểu tốt, một tạp dịch đệ tử Đại Doanh phong." Linh Lung Thiên hầm hừ.
"Y tên Ngô Tuyền, là phổ thông đệ tử của Đại Viên phong nhưng vì hay gây chuyện nên bị biếm làm tạp dịch đệ tử, bị tống đến Đại Doanh phong." Lão giả họ Lưu bổ sung.
"Lưu sư thúc định nói là Đại Doanh phong chuyên môn thu nhận rác rưởi mà phong khác không cần?" Linh Lung Thiên bĩu môi: "Muốn lấy lòng y, ăn cây táo rào cây sung cũng không nên rõ thế. Tiền sư bá giúp Mã sư huynh, sư thúc lại giúp y đối phó Mã sư huynh, việc này đồn ra sẽ có bao nhiêu đệ tử Đại Doanh phong ở sau lưng chỉ trỏ?"
"Ngươi!" Lão giả họ Lưu giận xanh mặt, run tay chỉ Linh Lung Thiên, "Ngươi quá ngông cuồng, ta trục xuất ngươi khỏi Đại Doanh phong!"
"Trục xuất thì trục xuất, Đại Doanh phong không giữ được cả người của mình, có cả những kẻ ăn cây táo rào cây sung, nhìn thấy là buồn nôn." Linh Lung Thiên nói toàn những lời thập phần ác độc. Lão giả họ Tiền cũng tắt tiếng, không ngờ Đại Doanh phong lại có tạp dịch đệ tử cứng cỏi như thế.
"Ngươi chỉ là một tạp dịch đệ tử mà dám chỉ trích trưởng bối và chân truyền đệ tử, quá ngông cuồng." Chu Lăng hơi nheo mắt, thập phần băng hàn bảo Linh Lung Thiên.
"Thì thế nào, ta nổi tiếng làm việc ẩu, ngươi muốn đưa ta vào Nguyên Từ sơn, e cũng không có lý do?" Linh Lung Thiên cười khẩy, "Có bản lĩnh thì bảo là ta làm việc cẩn thận đi, cho ta vào Nguyên Từ sơn, năm viên hạ phẩm linh thạch một ngày, ta cũng muốn."
"Có thể lắm." Chu Lăng cười lạnh với Linh Lung Thiên.
"Đúng, ta nói." Linh Lung Thiên hừ khinh miệt: "Đối phó một tạp dịch đệ tử phải tốn công như thế, ngươi còn nhỏ nhen hơn lòng gà, lần tỷ thí này, thế nào cũng có kẻ ngứa mắt với ngươi mà cho một trận."
"Hay lắm, ta sẽ để ngươi đến Nguyên Từ sơn." Chu Lăng trán nổi gân xanh, phất tay lướt đi, biến mất khỏi thị tuyến.
"Ngươi vô lễ với trưởng bối, ta trừ hai tháng linh thạch!" Lưu lão nhân tức xì khói, gầm lên với Linh Lung Thiên.
"Chỉ mình ngươi e không có quyền quyết định." Lão nhân họ Tiền bước lên, tóc bạc dựng đứng, "Ngươi đúng là ăn cây táo rào cây sung, Đại Doanh phong vì thế mới suy yếu dần, dù có truyền thừa cỡ nào cũng không khá được!"
"Thôi vậy, Tiền sư bá, không sao, trừ thì trừ, tạp dịch đệ tử như con đừng nói hai tháng linh thạch, trừ hai năm cũng không sao." Linh Lung Thiên liếc lão giả họ Lưu, "Con không phải như ai đó, già chết rồi mà còn tưởng mình có thành tựu, định dựa vào vỗ mông ngựa thu lợi."
"Ngươi!" Lão giả họ Lưu suýt thổ huyết.
Trừ Tiền lão giả, ba tiền bối Đại Doanh phong đều tròn mắt, không ngờ một "tạp dịch đệ tử" lại cứng cỏi như thế. Bạn đang đọc truyện tại Truyện YY - http://truyenfull.vn
"Hài tử... Tiếc là con không gặp thời, Đại Doanh phong đang sa sút, không thì đã được đại nhân vật thưởng thức." Lão nhân họ Tiền thở dài nhìn Linh Lung Thiên.
"Chăm chỉ làm việc cũng thế, ngăn người ta pháp phòng đã thế này, lần tới có tu sĩ phong khác đến đòi phá chỗ ở chắc các vị cũng vỗ tay hoan hô, còn phá giúp luôn cũng nên." Ngụy Tác thấy Linh Lung Thiên sắc bén thì mừng thầm, cố ý nói.
"..." Lão giả họ Lưu xám ngoét mặt mày.
"Tiền sư bá, Đại Từ phong Nguyên Từ sơn là chỗ nào?" Ngụy Tác hỏi lão nhân họ Tiền.
"Đại Từ phong là một trong ba mươi ba phật quang thánh sơn của Công Đức tông." Lão nhân họ Tiền biết không giải quyết xong nên giải thích: "Đại Từ phong là ngọn lớn nhất Công Đức tông, do mấy gọn núi tổ thành, ngọn nào cũng rộng sáu, bảy mươi dặm, tự nhiên hóa sinh ra nguyên từ chi lực, bẻ cong thiên địa nguyên khí và tinh thần nguyên khí, mọi thuật pháp, pháp bảo đều không thể thi triển trong đó, chỉ có thể dựa vào thể lực."
"Đây là Nguyên từ yên pháp địa mạo." Ngụy Tác mục quang hơi lóe lên. Địa Mẫu cổ kinh có ghi về địa mạo này, trời sinh địa từ dị thường, như cấm pháp thiên địa tự nhiên hóa sinh. Địa mạo này cũng hiếm như Ma văn hung mạch, không ngờ ở Công Đức tông lại có.
"Nguyên Từ sơn có phần nào khoáng thạch chứa tinh kim hiếm có, và Nguyên từ bảo thạch. Chỉ là trong đó phải dựa vào thể lực, vạn nhất tại khoáng động có gì bất trắc thì cực kỳ hung hiểm." Lão nhân họ Tiền lo lắng nhìn Ngụy Tác và Linh Lung Thiên, "Nếu y đưa hai con vào thì sẽ cho đến chỗ hung hiểm nhất, ví như leo động hoặc cho vào động nào dễ sụp."
Ngụy Tác và Linh Lung Thiên nhìn nhau, không hề sợ, nhục thân cả hai sánh với huyền binh, nhảy cũng ngang với phổ thông tu sĩ phi độn. "Trừ địa mạo ra thì còn hung hiểm nữa không?" Ngụy Tác hỏi: "Ba mươi ba phật quang thánh sơn, không phải ở quanh Thất bảo mật địa sao?"
"Tình hình cụ thể thì ta không biết. Bình thường chỉ có đệ tử tu luyện tôi thể thuật mới vào. Phổ thông đệ tử của chư phong không vào." Lão nhân họ Tiền nói: "Đại Từ phong là ở cạnh Thất bảo mật địa."
"Ở cạnh Thất bảo mật địa, chưa biết chừng sẽ có cơ hội." Ngụy Tác và Linh Lung Thiên nhìn nhau. Cả hai đều bội phục tâm cơ Minh Đức, khẳng định là Minh Đức biết Minh Ninh luyện chế pháp bảo cần vào Nguyên Từ sơn lấy nguyên liệu nên tìm cách cho Chu Lăng biết, hoặc an bài cho Chu Lăng gặp Minh Ninh. Như thế thì việc gã và Linh Lung Thiên vào Nguyên Từ sơn không liên quan đến y, có gây ra việc gì thì cũng chỉ tra đến Chu Lăng và Minh Ninh.
"Tiền sư huynh, Chu Lăng bị sư huynh ngăn?" Cùng lúc, Trương Vân cũng tới, hung hãn nhìn Lưu lão nhân. Hiển nhiên bọn lão cố ý tránh Trương Vân và lão nhân họ Tiền, không muốn bị hai người ngăn cản.
"Cái gì, y mượn cớ Minh Ninh..." Nghe lão nhân họ Tiền giải thích tiền nhân hậu quả, Trương Vân nhợt nhạt mặt mày, chân truyền đệ tử của tông chủ có quyền lực ngang thái thượng trưởng lão,
"Được rồi, tùy ngươi, Minh Ninh sư huynh đặc biệt chuẩn y cho ngươi vào Nguyên Từ sơn kiếm linh thạch." Không lâu sau, Chu Lăng quay lại, lạnh lùng cực độ bảo Linh Lung Thiên.
"Không thể nào?" Linh Lung Thiên cố ý kêu lên: "Ta làm việc ẩu lắm..."
"Vì làm việc ẩu nên để ngươi rèn luyện, ngươi cũng nói là muốn kiếm năm viên hạ phẩm linh thạch mỗi ngày cơ mà." Chu Lăng đắc ý nhìn Linh Lung Thiên, "Minh Ninh sư huynh cho ngươicơ hội."
"Không phải chứ? Ta không muốn đi." Linh Lung Thiên cố ý kêu lên thê thảm.
"Ha ha, không đi không được. Theo ta! Không thì sẽ là kháng lệnh! Ném vào Hắc thủy lao tù cấm mười năm!" Chu Lăng bật cười.
"Cương nha muội, ngươi ăn nhiều tinh kim, vào địa mạo đó có vấn đề gì chăng? Ở đó hút tinh kim đấy." Ngụy Tác không yên tâm.
"Nếu có vấn đề, ta lại kêu thế hả?" Linh Lung Thiên hồi đáp khiến Ngụy Tác trợn tròng trắng.

Chương 830: Không thể là Thần huyền

"Mau ngoan ngoãn quỳ xuống lại mười bảy, mười tám cái rồi nhận lỗi, chưa biết chừng ta sẽ tha mạng." Chu Lăng điều khiển phi độn pháp bảo bạch sắc ngọc như ý đưa Ngụy Tác và Linh Lung Thiên đến ba mươi ba phật quang thánh sơn trong vùng sâu nhất của Công Đức tông.
"Được rồi, tốt nhất ngươi đừng nói nữa không ta lại buồn nôn." Linh Lung Thiên khinh bỉ.
"Ngươi!" Chu Lăng trợn tròn mắt, không hiểu nổi Linh Lung Thiên, vừa nãy nó còn sợ hãi mà giờ đã vênh vang như thế.
"Đúng là chưa thấy quan tài chưa rơi lệ." Chu Lăng không nói gì nữa mà cười lạnh.
Đến gần cấm chế của ba mươi ba phật quang thánh sơn, một bạch bào lão nhân như quỷ mị từ hư không lóe lên, kiểm tra lệnh phù của Chu Lăng rồi phất tay, lưu ly phật quang cấm chế xuất hiện một thông đạo, để Chu Lăng đi vào.
"Đấy là Thất bảo mật địa?"
"Gần chỗ chúng ta đang tới..."
"Trong đó thì con ruồi cũng không thoát, ngần ấy cấm chế cấp thần quân..."Ngụy Tác từng đến phúc địa của Công Đức tông nên trong lúc truyền âm đối thoại với Linh Lung Thiên thì đã quan sát Đại Từ phong cạnh Thất bảo mật địa.
Đại Từ phong trông còn cao hơn Thất bảo mật tại Đại Phác phong hơn nghìn trượng, bao trùm trong bảo lam sắc phật quang, phật quang, hình thành hình di lặc phật khổng lồ. Giữa hai ngọn cách nhau trăm dặm, qua bề ngoài thì Đại Từ phong rộng gấp mấy lần Thất bảo mật địa, nhưng không thể nhìn rõ tình hình cụ thể bên trong.
Chu Lăng cười lạnh dùng phi độn pháp bảo đưa Ngụy Tác và Linh Lung Thiên đến gần phật quang Đại Từ phong thì một chân truyền đệ tử mặc ngân sắc pháp y từ trong phật quang lao ra, đưa cả ba vào.
Thông qua phật quang cấm chế, Đại Từ phong có năm ngọn núi, bốn ngọn là đá thường, um tùm cây cối, ngọn ở giữa ánh lên ngân hắc sắc quang hoa sôi trào như không gian quanh đó bị uốn cong. Rõ ràng, ngọn núi đó là Nguyên Từ sơn. Nguồn: http://truyenfull.vn
Công Đức tông chân truyền đệ tử mặc ngân sắc pháp y cùng Chu Lăng đáp xuống.
"Minh Ninh cũng ở đây." Ngụy Tác và Linh Lung Thiên thấy trênn gọn núi ở phía đông Nguyên Từ sơn có một vách đá được đẽo thành đại phật, Minh Ninh mặc kim sắc thiền y đứng trên bàn tay phật, bất động nhìn ngân hắc sắc quang hoa lấp lóe.
Đệ tử mặc ngân sắc pháp y và Chu Lăng không gặp Minh Ninh mà trực tiếp đi về phía Nguyên Từ sơn.
"Gian thương, chúng đang ngầm truyền âm, bảo chân truyền đệ tử an bài chúng ta vào chỗ hung hiểm nhất." Linh Lung Thiên ngần truyền âm với Ngụy Tác.
Ngụy Tác bình tĩnh như thường, thoáng sau đáp xuống một bình đài trong Nguyên Từ sơn, Nguyên Từ sơn phát ra ngân sắc quang mang dày mấy trăm trượng, trong núi có không ít cây cối nhưng cả ngọn núi, đất đá bùn lầy đều ánh lên màu đen pha bạc, lấp lánh u quang.
"Minh Ninh sư huynh có lệnh, vào Nguyên Từ sơn không được lười nhác, trong ba ngày mà không tìm được nổi một viên Nguyên từ bảo thạch thì không được phát linh thạch mà phải tìm cho kỳ được Nguyên từ bảo thạch. Trong ba ngày, tìm được hơn ba viên Nguyên từ bảo thạch sẽ có thưởng." Chân truyền đệ tử mặc ngân sắc pháp y chỉ vào quyển da, "Trong này có ghi rõ ai phụ trách khu vực nào."
"Ngươi cho bọn ta vào chỗ hung hiểm nhất hả." Linh Lung Thiên cố ý nhìn chân truyền đệ tử mặc ngân sắc pháp y và Chu Lăng.
"Ở đây không có phần cho các ngươi nói, không thì ta ném các ngươi vào." Chân truyền đệ tử mặc ngân sắc pháp y mặt mũi lạnh tanh nói.
"Đúng là làm phách." Linh Lung Thiên lẩm bẩm.
"Ngươi nói gì?" Đệ tử mặc ngân sắc pháp y mắt lóe xuất lệ mang.
"Không có gì, đi thôi." Linh Lung Thiên tỏ vẻ chịu nhịn, cùng Ngụy Tác đi về phía Nguyên Từ sơn.
"Còn một điểm phải nhớ, phát hiện việc gì đặc biệt quỷ dị ly kỳ thì phải hồi báo, sẽ được thưởng." Chân truyền đệ tử mặc ngân sắc pháp y bổ sung.
"Minh Ninh sao lại đứng nhìn ngọn núi này, y có ý gì, lẽ nào Nguyên Từ sơn có gì lạ?" Chân truyền đệ tử bổ sung câu đó, Linh Lung Thiên đâm ra hoài nghi.
Ngụy Tác hoài nghi, mở tấm da ra, vị trí trong đó là một khe núi gần Nguyên Từ sơn.
"Y đúng là quan tâm đến chúng ta, ở chỗ này, đệ tử bình thường chắc mất nửa ngày mới tới được, ba ngày cũng đừng mơ lấy nổi một viên Nguyên từ bảo thạch." Ngụy Tác và Linh Lung Thiên vào ngân hắc sắc quang hoa, Linh Lung Thiên lẩm bẩm.
Nguyên Từ sơn có nguyên từ chi lực thập phần kinh nhân, đi vào là thân thể cả hai chợt nặng gấp mấy lần. Nếu phổ thông tu sĩ đi trong này sẽ như buộc túi cát mấy trăm cân lên chân, phi thường cật lực. Bất quá phân lượng này đối với Ngụy Tác và Linh Lung Thiên coi như bằng không, chỉ không muốn Chu Lăng và chân truyền đệ tử mặc ngân sắc pháp y hoài nghi, cả hai ra vẻ vất vả.
"Quả nhiên là thiên nhiên yên pháp." Ngụy Tác vừa đi vừa thăm dò, phát hiện đừng nói phát ra chân nguyên, ngay cả thể nội chân nguyên và kim đơn đơn khí cũng lưu động khác thường, không thi triển thuật pháp, ngay cả đại đạo linh âm ở Tiểu Lăng cốc và bí pháp từ chân tiên thần văn cũng không thể thi triển.
Địa Mẫu cổ kinh vẫn có thể sử dụng, khiếu vị tự nhiên nối với địa mạch, nhưng nguyên khí rút được lại không thể đem ra thi pháp.
Nguyên từ chi lực ở địa mạo này còn hút tinh kim càng kinh nhân, một cục sắt vào đây nặng gấp mấy trăm lần. Tu sĩ tầm thường mà phải đào thì chỉ còn cách dựa vào vật cứng, nhưng Chu Lăng và ngân sắc pháp y đệ tử dẫn họ vào lại không nhắc nhở chuẩn bị, rõ ràng cố ý khiến họ chịu thiệt.
"Cật lực" đi một lúc trong Nguyên Từ sơn, mục lực Ngụy Tác và Linh Lung Thiên cũng không nhìn rõ mọi thứ ở ngoài, tức thì động tác nhanh hẳn.
"Gian thương, bên dưới tảng đá ở gốc dây leo, nguyên từ chi lực hơn hẳn chỗ khác, chắc là Nguyên từ bảo thạch."
Ngụy Tác lật tảng đá mấy nghìn cân lên, đào thêm mấy thước, lấy ra một viên ngân hắc sắc lăng hình tinh thạch cỡ ngón tay. Tinh thạch này nặng gấp mấy huyền, ánh lên lấp lánh, có lực hút kỳ lạ, tóc gã cũng bay về phía tinh thạch.
"Nguyên từ bảo thạch mà nhiều thì có thể luyện chế được một món dị bảo. Gian thương, chúng bảo chúng ta vào đào khoáng, chi bằng đi tìm một phen..."
"Được." Ngụy Tác gật đầu, lật mấy nghìn cần đá lên che dấu vết, "Chúng ta đến đó." Gã chấm lên tấm da mà ngân sam chân truyền đệ tử đưa cho, nơi đến là một loạn thạch sơn cốc cách hẻm núi đích không xa.
"Đến đó làm gì?" Linh Lung Thiên nhận ra ánh mắt Ngụy Tác có vấn đề.
"Chỗ chứng muốn chúng ta đến là địa mạo Lãng xuyên khổng trong Nguyên từ địa mạo, nền rất mỏng, bên dưới nhiều lòng rỗng, tu sĩ dễ rơi xuống. Theo Địa Mẫu cổ kinh, sơn cốc cạnh địa mạo Lãng xuyên khổng rất có thể có tự nhiên khoáng mạch hình thành do sức nước, địa mạo Nguyên Từ sơn khó bố trí cấm chế, chưa biết chừng chúng ta cũng sẽ như Thiên Kiếm tông lợi dụng Ma văn hung mạch để vào Bắc Mang di tích, thông qua nguyên từ khoáng mạch đến Thất bảo mật địa." Ngụy Tác giải thích, "Tự nhiên thủy thực khoáng mạch thường trống, gọi là Thủy long đạo, chúng ta sẽ tiết kiệm được thời gian mở đường, vận khí tốt thì mấy chục dặm cũng qua được."
"Chủ ý không tệ. Trong đống đá kia, có lẽ có Nguyên từ bảo thạch."
"Cương nha muội, cố ý hả, rõ ràng là tinh kim!"
"Mặc kệ là tinh kim hay Nguyên từ bảo thạch, hữu dụng là được." Linh Lung Thiên cảm tri cực kỳ đặc biệt, như đại sư đào khoáng trời sinh, dọc đường có tinh kim tốt và Nguyên từ bảo thạch đều bị nó và Ngụy Tác đào ra. Đến sơn cốc gã nói, trong tay áo Linh Lung có hơn ba mươi viên Nguyên từ bảo thạch. "Chúng ta đào ở đây, bất quá phải cẩn thận, ở đây không thể phi độn, rơi xuống thì phiền." Ngụy Tác đến gần loạn thạch sơn cốc ở mé nam Nguyên Từ sơn, cảm tri một lúc thì vạch một vòng tròn, bảo Linh Lung Thiên đào xuống.
"Gian thương, cổ kinh của ngươi quả nhiên cũng khá." Đại khái đào được trăm trượng, Linh Lung Thiên lẩm bẩm, bên dưới có tiếng nước chảy, đất và đá lỏng ra, có dung động đủ cho mấy người dàn hàng mà đi.
Cả hai nhảy vào, Ngụy Tác đi trước, nhắm vào trong núi.
"Ngần ấy Nguyên từ bảo thạch!" Đi chừng hơn mười dặm, Linh Lung Thiên và Ngụy Tácđều nhìn nhau, trên vách đá phía trước găm đầy Nguyên từ bảo thạch. "Thủy long đạo" địa mạo, theo Địa Mẫu cổ kinh chú giải, là dòng nước trong khoáng mạch chảy mà hành hình thành, sau đó dòng nước đổi hướng hoặc biến mất, để lại những lòng động rỗng, Nguyên từ bảo thạch này đều được nước gột rửa thành tròn xoe, phải đến mấy trăm viên.
Nguyên từ bảo thạch không tụ tập, mà phân bố rải rác như tinh thạch, thỉnh thoảng tìm được một viên, mấy trăm viên Nguyên từ bảo thạch tụ tập lại là hiếm có, số lượng như thế đủ luyện chế một món pháp bảo không tệ.
Ngụy Tác không hề khách khí, móc hết mấy trăm viên Nguyên từ bảo thạch, cho Linh Lung Thiên thu vào tay áo không đáy.
Lòng Nguyên Từ sơn hay có "Thủy long đạo" đan nhau, cực kỳ phức tạp. nhưng Ngụy Tác có Địa Mẫu cổ kinh nên nắm chắc phương hướng, nhanh chóng đến chỗ cách Thất bảo mật địa mấy chục dặm.
Vận khí cả hai không tệ, trừ thuận tiện phát hiện hơn mười viên Nguyên từ bảo thạch thì trong Thủy long đạo chi thường có thông đạo dài phải đào chỉ là mấy dặm.
"Hình như không ổn..."
"Có khí tức khác thường!"
Đi thêm mấy dặm, Ngụy Tác và Linh Lung Thiên đột nhiên dừng lại.
Ngụy Tác cảm giác địa mạch thay đổi hẳn, Linh Lung Thiên thì thấy có khí tức lạ.
"Khí tức lạ?" Ngụy Tác biến hẳn sắc mặt. Cảm tri kỹ thì thấy dị hương.
Thần huyền khí tức!
Rõ ràng là thần huyền khí tức!
"Sao lại như thế! Địa mạch lẽ nào có thần huyền đại năng?" Ngụy Tác và Linh Lung Thiên nhìn nhau, đều nhận ra đối phương có nét không dám tin xen lẫn kinh hãi.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau