THÔNG THIÊN CHI LỘ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thông thiên chi lộ - Chương 821 - Chương 825

Chương 821: Chỗ ở cũ của thần huyền

"Không được, cần các sư thúc cho phép." Ngụy Tác thầm hừ lạnh nhưng ngoài mặt vẫn tỏ ra cố chấp.
"Ngươi nên biết nội môn đệ tử có thể tùy ý điều khiển phổ thông đệ tử của các phong tố." Nữ tu xinh đẹp liếc Ngụy Tác nhất.
Ngụy Tác hiểu ý, tu sĩ trẻ tuổi cạnh ả rất có thể thành nội môn đệ tử, nhưng gã vẫn giả bộ không hiểu, "Ba người là nội môn đệ tử? Không đúng, cũng chỉ là phổ thông đệ tử như bọn ta."
"Cút!" Tu sĩ trẻ tuổi có thai ký trên lông mày không nén được, bước lên định đẩy Ngụy Tác sang bên.
"Vù!" Cùng lúc, tu sĩ trẻ tuổi tuấn tú cạnh nữ tu cũng cười lạnh, thanh sắc khí lãng quét vào một gian phòng, nữ tu phát ra chân nguyên, định hút mấy thanh gỗ trong đống ngói vỡ lên.
"Ngươi định làm? Động thủ với đồng môn sẽ phải diện bích ba năm." Ngụy Tác vừa tránh vừa phát ra hoàng quang, chấn tan thanh sắc khí lãng của tu sĩ trẻ tuổi.
"Dám cản ta?" Tu sĩ trẻ tuổi không ngờ Ngụy Tác ngăn mình thi pháp, mắt ánh lên hàn ý kinh nhân, "Muốn ở lại Công Đức tông thì cút ngay!""Ai tranh cãi ở đây?"
Cùng lúc, giọng nói già nua vang lên, một lam y lão nhân đầu tóc khô vàng, chống hắc sắc mộc trượng từ từ đi tới.
"Lý sư thúc." Ngụy Tác và Mạc Vĩ, cả đệ tử da ngăm đen vội hành lễ với lam y lão nhân. Lam y lão nhân tên Lý Thiên Tịnh, cũng như Trương Vân, là tiền bối của Đại Doanh phong.
"Việc gì hả?" Thấy ba đệ tử Đại Ngu phong, lam y lão nhân kinh ngạc hỏi.
"Bọn tại hạ cần tìm Thứ quả mộc nhập dược. Nơi này có thể có nên đến tìm." Tu sĩ trẻ tuổi mặt mũi lạnh tanh nói, hoàn toàn không hề tôn kính trưởng bối.
"Lý sư thúc, họ định lật tung nơi này tìm Thứ quả mộc." Ngụy Tác thật thà nói, "Đệ tử bảo là phải cần chư vị sư thúc đồng ý nên mới có tranh chấp."
"Lớn mật! Đại Ngu phong lại đến Đại Doanh phong đòi phá nhà, thật quá lắm! Mau đi đi, ta không truy cứu!" Lam y lão nhân đại nộ, mái tóc rung lên.
"Thứ quả mộc là Chu Lăng sư huynh cần." Tu sĩ trẻ tuổi anh tuấn hơi nheo mắt, liếc lam y lão nhân, "Vậy thì mỗ bảo Chu Lăng sư huynh tự thân đến lấy."
"Y cần?" Lam y lão nhân biến hẳn sắc mặt, tựa hồ cực kỳ e dè.
"Mấy gian phòng nát mà thôi, tựa hồ không đáng để đắc tội Chu Lăng sư huynh." Tu sĩ trẻ tuổi tỏ vẻ đắc ý.
"Chu Lăng sư huynh là ai?" Đột nhiên một giọng nói trung hậu vang lên, Ngụy Tác hỏi.
"Là đệ tử Đại Ngu phong được Triệu thái thượng trưởng lão thu làm chân truyền đệ tử, tu vi Phân niệm ngũ trọng, rất có thể tiến giai kim đơn... Người này hẹp hòi, ai đắc tội là y đều báo thù..." Lam y lão nhân truyền âm cho Ngụy Tác.
"Lại có người đến..." Ngụy Tác mục quang chợt lóe lên, thần thức quét qua, lại một lão nhân vào cốc.
"Tiền sư bá." Mạc Vĩ khẽ chào.
Là một lão giả mặc hôi sắc pháp y, thân thể đã còng, răng rụng hết, mặt nhăn nheo, mắt mờ đục, chỉ còn mười năm thọ nguyên, cũng như các lão bất tử vây giết Ngụy Tác, chỉ là lão mới tu vi Phân niệm ngũ trọng điên phong, có lẽ vì tư chất và tế ngộ bình thường nên khi có thể xung kích kim đơn thì nhục thân đã qua mất giai đoạn điên phong, ơ năng suy bại, khó chắc sẽ xung kích kim đơn thành công nên mới dừng lại ở tu vi Phân niệm ngũ trọng điên phong. Đại Doanh phong có năm, sáu lão giả như thế, chỉ là ông ta nhiều tuổi nhất, bình thường chỉ ở Tiểu Thương cốc trông nom hoặc đi dạo.
"Nếu Chu Lăng tự thân đến, có lẽ bọn ta còn nể mặt xem có tìm được Thứ quả mộc không. Nhưng các ngươi định lật tung chỗ ở của Đại Doanh phong thì quá cuồng vọng." Hôi y lão nhân nghe lão giả họ Lý truyền âm xong thì đuổi thẳng bọn tu sĩ trẻ tuổi, "Mau rời Đại Doanh phong, còn tái phạm thì ta không khách khí."
"Ngươi không nể mặt Chu Lăng sư huynh?" Tu sĩ trẻ tuổi cả kinh, hoàn toàn không ngờ lão nhân họ Tiền cứng cỏi như vậy.
"Ai nể ta thì ta nể lại, còn không thì sao ta phải nể. Ta sắp xuống lỗ rồi, còn sợ gì, cần gì nữaHôi y lão nhân xua tay, bình tĩnh nói.
"
Được, được lắm!" Tu sĩ trẻ tuổi hung hăng nhìn hôi y lão nhân và bọn Ngụy Tác rồi đi khỏi.
"
Đại Doanh phong mấy trăm năm nay nhân tài điêu linh, đệ tử cỡ đó dám đến Đại Doanh phong hoành hành..." Cả ba rời Tiểu Lăng cốc, lão nhân họ Tiền mới thở dài buồn bã.
Mạc Vĩ và lam y lão nhân đều im lặng.
"
Ở đây có khí tức giao đấu pháp thuật, ai ngăn cản chúng thi pháp?" Lão nhân họ Tiền lắc đầu, đột nhiên nhìn Ngụy Tác và Mạc Vĩ cùng một đệ tử Đại Doanh phong ngăm đen.
"
Là đệ tử." Ngụy Tác đáp.
"
Hay lắm, ngươi là Mã Đằng của Đại Doanh phong chúng ta vốn đủ tư cách nghe thiền âm đó hả, được lắm." Lão nhân họ Tiền tỏ vẻ khen ngợi, "Bách lộ đơn này cho ngươi." Lão nhân họ Tiền đưa một bạch sắc đơn bình đến trước mặt Ngụy Tác. Bạn đang đọc truyện được copy tại Truyện FULL
"
Đa tạ Tiền sư bá." Ngụy Tác cảm tạ. Bách lộ đơn chứa linh khí không tệ, tương đương với ngũ cấp cao giai yêu đơn luyện chế thành linh đơn. Đơn dược này với tu sĩ Kim đơn kỳ trở xuống đều là đồ tốt, bất quá đối với Ngụy Tác hiện tại thì không đáng gì.
"
Thật thà trung hậu, vô bi vô hỉ, tính tình đúng là mảnh ngọc thô, chỉ tiếc..." Lão nhân họ Tiền nhìn Ngụy Tác, thở dài.
Tuy không nói hết nhưng Ngụy Tác biết ông ta tiếc cho "
Mã Đằng" tư chất không cao, tốc độ tu luyện chậm.
"
Từng có thần huyền đại năng mà sa sút thế này... Chỗ thần huyền đại năng ở mà loại đệ tử như thế dám đến tác uy tác phúc." Lão nhân họ Tiền cho Ngụy Tác một viên Bách lộ đơn rồi thở dài.
"
Sư bá." Ngụy Tác cả kinh, vội hỏi, "Chỗ thần huyền đại năng của Đại Doanh phong chúng ta cũng ở trong Tiểu Lăng cốc?"
"
Đúng thế, sư tôn từng gửi nhiều hy vọng vào toán đệ tử bọn ta nên ho vào Tiểu Lăng cốc ở hòng có được khí vận của tiền bối, tiếc là bọn ta khiến người thất vọng... Ngay cả Chung sư đệ có tư cách nghe thiền âm như ngươi cũng không đạt được cơ duyên." Lão nhân họ Tiền lắc đầu.
"
Tiền sư bá, đệ tử muốn xem chỗ Chung sư bá ở và chỗ ở của Đại Doanh phong thần huyền đại năng, sư bá có thể đưa chăng?" Lão nhân họ Tiền biế nhiều việc mà điển tịch Đại Doanh phong không ghi lại khiến Ngụy Tác động lòn, đi theo thỉnh cầu.
"
Con muốn đến đó?" Lão nhân họ Tiền kinh ngạc nhang vẫn đáp ứng, "Được rồi, ta đưa con đến xem."
"
Đó là chỗ tu sĩ họ Chung ở?"
Lão nhân họ Tiền dẫn Ngụy Tác đến một tiểu viện đã đổ nát quá nửa, tường bao đã đổ, chỉ còn nửa gian phòng nguyên lành, khắp nơi mọc đầy dây leo và cỏ dại.
"
Y mất trước khi bọn ta rời đây, chỗ ở lâu rồi không ai chăm sóc nên thành thế này." Lão nhân họ Tiền lắc đầu: "Toán đệ tử bọn ta khi đó chỉ còn lại vài ba người."
Lão nhân họ Tiền nhìn quanh, nhớ lại quá khứ. Ngụy Tác không ngừng quét thần thức qua từng góc nhỏ nhất.
"
Hận không thể ngộ..." Ngụy Tác mục quang lóe lên kịch liệt, đọc được dưới lớp rêu dưới gầm giường có mấy chữ này, nhưng càng thất vọng vì bốn chữ này đầy tuyệt vọng. Tìm kỹ nhưng tu sĩ được kinh văn mà không thể lĩnh ngộ này không để lại gì.
"
Đây là chỗ Đại Doanh phong thần huyền đại năng ở trước kia?" Lão nhân họ Tiền đưa Ngụy Tác đến một thạch thất đơn giản, nằm trên vách đá phía đông Tiểu Lăng cốc, chỉ rộng mấy trượng, có duy nhất một tảng đá vuông trơn bóng, chắc vì có người đả tọa tu luyện rất lâu trên đó.
"
Đúng thế, khi ấy Tiểu Lăng cốc hoàn thị còn là hoang địa, chỉ mình tiền bối ở đây khổ tu." Lão nhân họ Tiền gật đầu, "Chung sư đệ cũng từng ở đây đả tọa tu luyện. Bọn ta còn bảo sư đệ nhờ vào vận ở đây mà có tư cách nghe thiền âm, rồi sau đó sư đệ không được gì mà chết trong uất ức thì không ai đến đây đả tọa nữa."
"
Tu sĩ họ Chung đả tọa tu luyện ở đây?" Ngụy Tác hơi giật giật chân mày.
Thạch thất này không có văn tự hay hình ảnh lưu lại, giản dị đến cực điểm, nhưng không biết vì sao vào rồi là gã có cảm giác lạ lùng, cụ thể thế nào thì không biết.

Chương 822: Kim đơn ngũ trọng

Trăng lên giữa trời, Tiểu Lăng cốc cực độ không linh tĩnh mật, sương mỏng loang dần, thi thoảng có tiếng cành khô rơi xuống.
Ngụy Tác đứng cạnh tảng đá trong thạch thất, hơi nhíu mày.
Từ lúc lão nhân họ Tiền cho biết những việc không ghi trong điển tịch, đưa gã đến chỗ ở của tu sĩ họ Chung và thạch thất này thì đã qua mấy ngày.
Tu sĩ họ Chung ở trong một thạch thất cực kỳ phổ thông, gã ngầm đưa Linh Lung Thiên đến mà cũng không tìm được gì.
Chỗ ở của tu sĩ họ Chung đã đành, nhưng thạch thất này tạo cho Ngụy Tác cảm giác rất lạ.
Không hề có linh khí dao động, không có đại năng khí tức, thật ra có gì cổ quái, Ngụy Tác tìm hiểu mấy lần mà không hề phát hiện.
"Lẽ nào là ta nhầm?"
Ngụy Tác lắc đầu, ngồi xuống tảng đá.Đây là một tảng đá cực kỳ thông thường, gã đã xem qua, không có gì bất phàm.
Đoạn gã bố trí một cấm chế, hai màn sáng phong tỏa lối vào thạch thất, lấy viên Bàn cổ cự chập yêu đơn đang luyện hóa ra.
Ban đêm không ai tới Tiểu Lăng cốc, chỉ còn hai ngày là Thất bảo mật địa khai, nên gã định triệt để luyện hóa ở đây xem có thần diệu gì.
Mấy hôm nay gã lén luyện hóa, Bàn cổ cự chập yêu đơn chỉ còn hơn nữa, tu vi của gã tuy đề thăng, dần đạt Kim đơn tứ trọng hậu kỳ điên phong nhưng chưa nhận ra thần diệu gì khác của yêu đơn.
Đột nhiên, Ngụy Tác vừa phát ra thủy linh khí tức, bao lấy Bàn cổ cự chập yêu đơn, thì thanh âm linh vận cực độ vang lên trong thức hải, hai tầng cấm chế cách tuyệt thanh âm và khí tức cũng không hề ngăn được.
"Đây là thanh âm gì?" Ngụy Tác cả kinh, dừng tu luyện, cầm Bàn cổ cự chập yêu đơn trảo ngưng thần lắng nghe.
Âm thanh đó tạo cho gã cảm giác phi phàm, như lúc từ chân tiên thần văn nghe được tiên âm truyền pháp, tựa hồ càng tiếp cận tự nhiên, không có khí tức nhân gian.
"À..."
Gã hơi run lên vì thanh âm linh vận cực độ lại vang vọng, hàm chứa tự nhiên thiên vận kinh nhân, sinh cơ ràm rạt, lòng lại sáng trong.
"Sao lại có thanh âm này..." Ngụy Tác phát huy cảm tri đến cực đại.
"Tam... Diêu.. Ca.. Ba... La... Để... Ba... Đa... Na... Nam..."
Ngụy Tác càng lúc càng chấn kinh, vì phát hiện không phải chỉ là một thanh âm giản đơn mà hàm chứa biến hóa, âm đầu cực nhẹ, gần như không nghe được, dốc sức chú ý lắng nghe mấy lần thì mới thoáng nhận ra vận luật.
Như một thiên tiên âm truyền pháp đặc biệt, Ngụy Tác không hề động dụng chân nguyên, nhưng não hải ngày càng minh tịnh, tựa hồ tạp âm bất lợi với tu sĩ không thể xâm nhập. Gã hoài nghi, nếu có tu sĩ thi triển thuật pháp kiểu Ma âm hoặc thần lúc này tất không thể ảnh hưởng đến gã, sẽ bị linh vận tiên âm gạt khỏi thần thức.
Ngụy Tác toàn tâm cảm ngộ, đột nhiên đứng dậy, gã có cảm giác thanh âm từ một nhánh dây leo khô ở giữa đống đá ngoài thạch thất ngoại phát ra.
Gã rời thạch thất, đến chỗ đó.
"Đây là..." Gã chấn động vì nhánh dây leo tuy đã nghìn năm nhưng không có gì kinh nhân, thần thức lần xuống, lòng núi dưới bộ rễ có mấy chục đường nhỏ đan nhau như dây đàn, găm sâu vào Đại Doanh phong.
"Đây là Hóa linh địa mạo! Đã hóa sinh tự nhiên thiên âm chứa đại đạo. Đây là do Đại Doanh phong địa mạch phát ra chứ không phải dây leo."
Ngụy Tác nhãn quang lóe lên kịch liệt, thần sắc đầy chấn kinh.
Gã đã hiểu căn nguyên.
Chả trách gã luôn thấy thạch thất này đặc biệt, nhưng đưa Linh Lung Thiên đến cũng không cảm tri được gì. Hóa ra không phải thạch thất thần huyền đại năng tu hành có gì cổ quái, mà là địa mạo Đại Doanh phong, Đại Doanh phong lại hàm chứa Hóa linh địa mạo!
Theo Địa Mẫu cổ kinh chú giải, Hóa linh địa mạo thập phần đặc biệt, thời gian tồn tại đủ lâu thì tự nhiên sản sinh tiên âm. Tiên âm này hàm chứa đại đạo, có thể qua đó lĩnh ngộ pháp quyết tu luyện hoặc thuật pháp, hấp nạp thiên địa linh khí, ngoài ra còn thần diệu khác.
Đại Doanh phong tựa hồ tồn tại lâu rồi nên mới hóa sinh tiên âm. Tiên âm tựa hồ chỉ khi trăng tròn mới phát ra, thanh âm cực kỳ nhỏ, chỉ ở quanh nhánh dây leo này mới nghe được. Với cảm tri của gã mới miễn cưỡng nghe rõ, dù tu sĩ họ Chung nghe được nhưng chỉ vài ba âm.
Ảo diệu của thạch thất, hóa ra như thế!
Ngụy Tác hít sâu một hơi, lắng nghe thanh âm và cảm ngộ địa mạch.
Địa mạch tựa hồ có từng đường nguyên khí ngưng thành đan nhau, tự nhiên hình thành trật tự, diễn sinh thành sức mạnh đặc biệt.
Thanh tâm, tĩnh khí, trong những hoàn cảnh u tĩnh đều khiến người ta có cảm giác này nhưng thanh âm từ địa mạo tựa hồ phát huy hiệu quả đến cực trí.
Người cùng thiên địa hợp lại... Ngụy Tác sáng mắt, có thêm cảm ngộ. Những thứ không thể nói rõ ẩn vào não hải.
Đoạn gã nghe thêm được mấy âm, mấy âm này không có thanh âm, dù Linh Lung Thiên cũng không nghe được nhưng gã lại cảm tri được.
"Địa mạo này tự nhiên phát ra đại đạo linh âm... Có thể thanh tịnh linh đài, bản tự là một môn vô thượng bí pháp đối phó ma âm mê hoặc, không biết còn thần diệu nào nữa không." Thanh âm vang lên mấy chục lần rồi tan dần, nhưng thanh âm và vận luật Ngụy Tác nắm lấy. Gã động tâm niệm, não hải lại rung lênđích linh âm. Cũng như được chân tiên thần văn truyền pháp, Ngụy Tác trừ có thêm cảm ngộ thiên địa tự nhiên thì vô hình trung biết thêm một môn đại đạo bí thuật.
Nguyên khí pháp tắc do thiên địa tự nhiên hóa sinh tất phi phàm, thuật pháp không thể so được, nên dùng linh âm thanh tịnh linh đài đối phó ma âm thuật pháp mê hoặc, công hiệu khẳng định cực kỳ kinh nhân.
"Không biết thần huyền đại năng này có hoàn toàn nghe đượclinh âm."
"Tu sĩ họ Chung tu hành quá ở đây tất nghe được linh âm nhưng tu vi và cảm tri không đủ. Không biết tại Thất bảo mật địa y được kinh văn, thuần túy vì chọn khối đá đó hay vì linh âm này."
Ngụy Tác suy đoán rất nhiều biết chỉ tưởng tượng thì không thể hiểu nguyên nhân. Bất quá đối với chuyến đi Thất bảo mật địa, gã lại kỳ vọng, dù không lấy được Đề hồ thánh quả thì thêm một môn vô thượng bí thuật cũng là thu hoạch kinh nhân.
Rồi gã quay lại thạch thất, toàn lực luyện hóa Bàn cổ cự chập yêu đơn.
Thủy linh nguyên khí kinh nhân bao trùm thạch thất, gột rửa Bàn cổ cự chập yêu đơn.
Trường hà thao thiên quyển đã hợp thành pháp bảo hoàn chỉnh, thủy linh nguyên khí đại tăng, cộng thêm nhục thân của gã hơn xa trước kia, toàn lực tu luyện thì nhưầu Hoang cổ cự thú đang phun nguyên khí.
Thoáng sau, nguyên khí kinh nhân ra khiến lưỡng đạo cấm chế có xu thế không che được buộc Ngụy Tác phải chậm tốc độ luyện hóalại.
Đến tra hôm sau, Bàn cổ cự chập yêu đơn đã thu nhỏ lại bằng cán chổi rồi nổ tung, toàn bộ bị luyện hóa.
"Thật ra có thần diệu gì?"
Hoàn chỉnh luyện hóa yêu đơn xong, Ngụy Tác tĩnh tâm cảm nhận.
"Chuyện đó..."
Mắt gã ánh lên thần sắc kinh hỉ cực độ.
Gã nhận ra mỗi kinh mạch tựa hồ càng trơn bóng, như được ngâm linh dược. Độ bền dai cũng tăng tiến nhiều.
Tức là có thể dung nạp them chân nguyên, chịu được chân nguyên kinh nhân lưu động xung kích, dù khi thể nội chân nguyên kịch liệt chấn động thì kinh mạch cũng không tổn thương, thi triển uy năng vượt cực hạn cũng không bị ảnh hưởng nhiều. Bạn đang đọc truyện được copy tại Truyện FULL
Nhưng đó không phải thay đổi lớn nhất mà là gã phát hiện khí huyết lưu động chậm hơn nhưng càng hùng hậu, tâm niệm vừa động làa khí huyết sôi lên như kinh đào hãi lãng.
"Chát!"
Ngụy Tác tùy ý búng, không khí như có sét nổ.
Khí lực hơn hẳn một phần!
Bàn cổ cự chập yêu đơn hóa ra có thể đề thăng nhục thân!
Tuy Thiên long quần tinh tôi thể thuật có thể tôi luyện nhục thân, đề thăng nhục thân nhưng hiện giờ Thiên long huyết hóa thạch cơ hồ vô hiệu. Gã phải tìm cách khác chứ không thể thi triển Bắc minh đấu chuyển, nhiên nguyên thiên pháp để phối hợp tu luyện nữa. Có Động Hư bộ pháp thì đề thăng nhục thân tương đương với đề thăng thần thông, khiến lực công kích của gã tăng tiến.
"Đạt Kim đơn ngũ trọng đã!"
Cảm giác được biến hóa, Ngụy Tác do dự một chốc đoạn móc ra mấy viên đơn dược.
Mấy viên này đều lấy được của các tông chủ hòavà lão bất tử truy sát gã, chứa linh khí kinh nhân, có thể đề thăng tu vi cho Kim đơn tu sĩ, thậm chí có một viên tiên giai đơn dược. Đơn dược này mà dùng Thủy hoàng phệ nhật quyết tu luyện thì không cần bao nhiêu thời gian.
Vì dạo này không ngừng luyện hóa thủy hệ yêu đơn, cộng thêm Bàn cổ cự chập yêu đơn hoàn toàn luyện hóa, và tác dụng của mảnh vỡ Diệu thụ , tu vi của gã cách Kim đơn ngũ trọng không xa, với mấy viên đơn dược này sẽ đủ để đột phá.
Hiện tại càng hiểu Công Đức tông, gã càng thấy phái này tích lũy cực kỳ kinh nhân, để an toàn thì có thể đột phá đến Kim đơn ngũ trọng thì cứ đột phá đã.

Chương 823: Ngươi chơi xỏ ta?

A!
Ngồi trên tảng đá, Ngụy Tác hít sâu, như Hoang cổ cự thú hô hấp, không khí mấy chục trượng ở thạch thất bị hút sạch.
Ngụy Tác mở bừng mắt, đứng dậy.
Gã tỏ vẻ kinh hỉ, tự tin hiện rõ trên mặt.
Luyện hóa một viên Bàn cổ cự chập yêu đơn xong, nhục thân càng cao, tốc độ luyện hóa các loại linh dược càng nhanh, mấy viên linh đơn lấy được của các lão bất tử mà chỉ nửa canh giờ đã luyện hóa xong.
Bề ngoài gã không có gì thay đổi biến hóa, nhưng như gã dự định, đã đột phá đến tu vi Kim đơn ngũ trọng.
Sợ sẽ hiển lộ khí tức, Ngụy Tác không tế xuất kim đơn, nhưng nội thị thì kim đơn càng to, quang hoa sáng cực độ, như một vì sao chân chính ở trong khiếu vị, so với lúc Kim đơn tứ trọng thì kim đơn tựa hồ có thêm thần vận, cơ hồ có thứ càng nghịch thiên sắp hóa sinh.
Tất nhiên đó là thần huyền pháp tướng!
Kim đơn ngũ trọng điên phong, kim đơn phá bích thì sẽ hóa sinh thần huyền pháp tướng!
Đột phá tu vi Kim đơn ngũ trọng, Ngụy Tác đã chạm tới thần huyền khí tức.Kim đơn thượng phát ra cuồn cuộn đơn khí, tưới nhuần nhục thân, ít nhất cũng đề thăng mấy chục năm thọ nguyên, cảm giác này quá đẹp đẽ, đột phá cảnh giới đều mang lại cho tu sĩ nhiều lợi ích.
Ngụy Tác gạt hết hoan hỉ, tĩnh tâm lĩnh hội.
Tuy nhiên Kim đơn tứ trọng hậu kỳ và Kim đơn ngũ trọng tựa hồ cách nhau rất mỏng manh nhưng như thế kim đơn lại biến đổi, thực lực tăng cường về chất.
Ngụy Tác cảm giác được thần thức lại mạnh lên, trước kia thi triển chân tiên thần văn bí pháp, thần thức có thể bao trùm vạn trượng nhưng hiện tại thành một vạn hai nghìn trượng.
Mấy đệ tử Đại Khuyết phong, Đại Ngu phong huênh hoang trước mặt gã, thật ra tu vi cỡ đó thì gã từ một vạn hai nghìn trượng phát ra một đạo thuật pháp cũng có thể khóa chặt ròi lấy mạng.
Chân nguyên lại được đề thăng, thi triển các loại thuật pháp, uy năng đều tăng lên.
Bàn cổ cự chập yêu đơn khiến nhục thân lại đề thăng, Ngụy Tác lặng lẽ cảm nhận, có thể phối hợp với Địa Mẫu cổ kinh, liên tục thi triển Trấn thiên pháp tướng cũng không thành vấn đề.
Cộng thêm Liệt khuyết tàn nguyệt, Ngụy Tác cực kỳ tin tưởng, chỉ cần không gặp Thần huyền tu sĩ, bất kỳ Kim đơn tu sĩ nào cũng không ngăn được.
"Dây leo cổ, khung cảnh đổ nát, không ngờ ngọn núi này cũng có tự nhiên linh âm hóa sinh." Ngụy Tác cảm nhận rồi cảm thán trước khi rời Tiểu Lăng cốc, đi về Đại Nhược cốc và Tiểu Vân cốc.
Mai là ngày Thất bảo mật địa khai cấm, gã vẫn phải làm tròn thân phận của Mã Đằng, chăm sóc kỹ linh điền ở Đại Nhược cốc và Tiểu Vân cốc.
"Mã sư huynh, sao huynh lại không ở trong Tiểu Vân cốc, tiểu đệ vừa đến đó tìm..." Mới đến lưng núi, một đệ tử Đại Doanh phong thấy Ngụy Tác là cuống lên kéo tay áo. Đệ tử này chính thị Phí Trung na mà gã gặp ở Đại Nhược cốc.
"Xảy ra chuyện gì?" Lời lẽ và dáng vẻ Phí Trung khiến Ngụy Tác kinh ngạc.
"Chẳng phải sư huynh đắc tội Đại Ngu phong sao, hiện tại người Đại Ngu phong đã đến Lãnh Ngưng cốc, đang gây sự với huynh." Phí Trung cuống lên.
"Đại Ngu phong gây phiền cho huynh?" Ngụy Tác nhíu mày, chắc là vì gã ngăn ba người của Đại Ngu phong nên giờ đến báo thù, hình như hơi nhanh? "Thật ra là thế nào?" Ngụy Tác thầm cười lạnh nhưng vẫn tỏ vẻ ngây ngô.
"Đệ không rõ, tựa hồ là thứ huynh trông nom có vấn đề, lưỡng vị sư thúc gọi huynh đến ngay, nhớ cẩn thận, đừng nói lung tung, đối phương khẳng định cố ý gây phiền..." Phí Trung kéo Ngụy Tác đến Lãnh Ngưng cốc, vừa đi và dặn.
"Y đến rồi." Ngụy Tác bình tĩnh như thường theo Phí Trung vào Lãnh Ngưng cốc, sơn cốc này bày huyền băng pháp trận, đâu đâu cũng là băng thiên tuyết địa, chu vi mấy linh điền có không ít người. Thấy gã và Phí Trung vào, ba tu sĩ cười lạnh.
Là ba đệ tử Đại Ngu phong định phá phòng khi trước, còn có một thanh niên mặc nguyệt bạch sắc y sam, đầu ngẩng cao, mắt hơi hõm vào, trông có phần âm hàn, ngạo khí hiện rõ.
"Mã Đằng, mấy hôm nay ngươi trông nom Lãnh hương băng mai?" Thấy Ngụy Tác và Phí Trung, một thanh bào lão giả bước lên. Thanh bào lão giả tên Trác Cửu Mi, cùng thời với bọn Trương Vân, là tiền bối của Đại Doanh phong.
Ngụy Tác mục quang lóe lên, phát hiện hai nhánh Lãnh hương băng mai vốn như bạch ngọc có thêm nhiều điểm nâu, sắp khô rồi. "Đích xác đệ tử trông nom." Bất quá Ngụy Tác không đổi sắc, vẫn trung hậu đáp.
"Hai nhánh Lãnh hương băng mai sao lại thế này? Rõ ràng bón phân Thiên quán điểu xong quên tưới linh tuyền nên mới khô." Thanh bào lão giả nhăn nhó khó coi.
"Dệ tử không biết, hôm qua bón phân Thiên quán điểu xong không hề quên tưới linh tuyền." Ngụy Tác thật thà đáp.
"Chắc là có người bón thêm hoặc cố ý phá hoại."
"Hỗn xược! Ai dám cố ý hủy hoại giá lưỡng chu linh dược." Thanh bào lão giả sắc mặt càng âm trầm, mắng.
"Đệ tử không hề quên. Lúc đi hôm qua thì hai nhánh linh dược vẫn nguyên lành." Ngụy Tác gật đầu khẳng định.
"Dù quên thì cũng không hiện rõ, lúc ngươi đi tất nhiên vẫn tươi tốt." Ba đệ tử Đại Doanh phong thì đệ tử có thai ký trên lông mày bất âm bất dương nói.
"Nói suông, ngươi bảo không quên tưới linh tuyền, có chứng cớ không?" Một hắc bào lão nhân bước lên, lạnh giọng.
Ngụy Tác lắc đầu, "Tại hạ không thẹn với lòng, cần gì chnsg cớ."
"Vì chăm sóc không tốt linh dược thì theo môn quy không có tư cách nghe thiền âm." Thanh niên mặc nguyệt bạch sắc y sam nhạt giọng.
"Lưỡng vị sư thúc, muốn trị tội phải cần chứng cớ." Phí Trung cuống lên nói ngay, "Biết đâu có người không cẩn thận, bón thêm phân Thiên quán điểu."
"Ngươi là ai? Có liên quan đến việc này, ai cho xen vào." Thanh niên mặc nguyệt bạch sắc pháp y lạnh lùng nhìn Phí Trung, hàn quang trong mắt khiến Phí Trung sững lại.
"Các vị là người Đại Ngu phong, dù tại hạ phạm lỗi cũng là việc của Đại Doanh phong, các vị sao lại nhúng vào?" Ngụy Tác vẫn tỏ ra thật thà.
"Linh dược này ta cần, đương nhiên phải hỏi." Thanh niên mặc nguyệt bạch sắc pháp y cười lạnh, "Ta tên Chu Lăng, chắc ngươi nghe đến rồi."
"Chưa hề." Ngụy Tác lắc đầu.
"Mấy hôm trước tại Tiểu Lăng cốc ta đã nhắc đến Chu sư huynh, ngươi dám nói chưa nghe đến!" Tu sĩ trẻ tuổi tuấn tú kêu lên. Bạn đang đọc truyện được copy tại Truyện FULL
"Ta không nhớ rõ, chỉ nhớ lúc các vị định lật tung nhà trong Tiểu Lăng cốc thì bị ta và Tiền sư bá ngăn cản." Ngụy Tác liếc tu sĩ trẻ tuổi, "Ngươi còn thi pháp ở đó."
"Ngươi!" Tu sĩ trẻ tuổi xanh lét mặt mày.
"Linh dược không phải là Lưu sư thúc cần hả? Sao lại biến thành Chu sư huynh cần?" Ngụy Tác vẫn thật thà, tỏ vẻ lạ lùng, nhìn hắc bào lão nhân.
Hắc bào lão nhân là Lưu sư thúc mà Giang sư đệ nhờ gã trông nom nói đến.
"Ta chỉ giúp Chu Lăng..." Hắc bào lão nhân sững người, dáng vẻ không được tự nhiên.
"Đúng là trùng hợp." Ngụy Tác lắc đầu.
"..." Linh điền lúc đó có không ít đệ tử Đại Doanh phong, bọn Phí Trung đều lấy làm lạ, Ngụy Tác tuy vẫn thật thà như bình thường nhưng tựa hồ mỗi câu đều điểm đúng huyệt khiến ai cũng hiểu.
"Đúng là trùng hợp. Y ba mươi năm không sai lầm, những linh điền khác cũng không vấn đề gì, chỉ có hai nhánh ở Lãnh Ngưng cốc sao lại có vấn đề vào lúc này?" Một giọng già nua vang lên, là lão nhân họ Tiền già nhất Đại Doanh phong đến rồi, "Bất quá việc này bọn lão phu sẽ điều tra rõ rồi báo lên."
"Hai nhánh này vốn không phải chức trách của y." Trương Vân diện mục hòa ái, tâm địa thiện lương cũng tới.
"Thế nào, các vị định cố ý bao che?" Chu Lăng hơi nheo mắt, "Lúc các vị tra ra thì y đã nghe thiền âm rồi."
"Không cần ngươi lo." Lão nhân họ Tiền mắt ánh lệ mang, "Việc của Đại Doanh phong tựa hồ không cần đệ tử phong khác lo."
"Đừng quên ta là chân truyền đệ tử, phát hiện có việc phạm môn quy, có thể trấn áp phổ thông đệ tử cả ngươi cũng thế, đợi trưởng lão điều tra sau!" Chu Lăng lạnh lùng nhìn tu sĩ họ Tiền, hung uy lộ rõ.
"Ngươi nắm chắc bắt được ta? Bộ xương già này không ngại đâu." Tu sĩ họ Tiền ho khan, thân ngoại khí tức sôi lên.
"Nếu động thủ, ta cũng đi bái kiến trưởng lão." Trương Vân bước lên đứng cùng tu sĩ họ Tiền.
"Như thế không ổn, chưa biết chừng chúng ta đều bị bắt. Chính hợp ý ai đó." Đang lúc kiếm tuốt cung giương, Ngụy Tác bước lên chặn trước mặt hai lão nhân.
"Các ngươi không sợ Đại Doanh phong mời tu sĩ lợi hại đến phân xử?" Ngụy Tác nhìn Chu Lăng, vẫn thật thà.
"Ta làm việc công, làm gì sợ." Chu Lăng cười lạnh, "Chỉ cần ngươi đưa chứng cớ ra, chứng minh ngươi không sai thì ta không làm khó."
"Ta không có chứng cớ..."
"Không phải..." Chu Lăng định nói thì Ngụy Tác đột nhiên tiếp lời, "nhưng ta có chứng nhân."
"Chứng nhân, ai thấy con không quên tưới linh tuyền?" Trương Vân và lão nhân họ Tiền sáng mắt.
"Đúng, không chỉ một người." Ngụy Tác cung kính, "Mạnh sư đệ và Chu sư đệ thấy đệ tử lúc đó chăm sóc Tiểu băng liên, còn nói với nhau mấy câu. Lúc đệ tử xuất cốc còn gặp Trần sư huynh..."
"Gọi họ đến." Thanh bào lão giả sững người, quát mấy đệ tử Đại Doanh phong.
"Huynh có chứng cớ sao không nói sớm." Phí Trung tròn mắt, lén truyền âm cho Ngụy Tác.
"Sao y lại đột nhiên thông minh nhỉ... Chu Lăng tiểu tử đã nói rồi, không thể rút lại được." Trương Vân và lão nhân họ Tiền nhìn nhau, nhận ra ý nghĩ của đối phương.
"Chu sư huynh, chốc nữa các vị đừng lên tiếng, vạn nhất sư huynh dọa thì mấy vị sư huynh đệ đó sẽ không dám nói thật." Ngụy Tác vẫn thật thà.
"Ngươi... cố ý chơi ta?" Chu Lăng xanh lét mặt mày, nheo mắt thập phần âm hàn nói với Ngụy Tác.
"Nhân giả kiến nhân trí giả kiến trí, chơi hay không chắc sư huynh tự biết." Ngụy Tác bảo Chu Lăng: "Chu sư huynh thần thông như thế, chưa biết chừng mấy hôm nữa Đại Doanh phong sẽ có sư huynh đệ tại tỷ thí đại hội xin đấu với Chu sư huynh."
"Cuồng vọng!" Chu Lăng giật giật chân mày, ngữ khí hàm chứa sát khí.
"Đừng nói lung tung!" Phí Trung và mấy đệ tử Đại Doanh phong vội truyền âm cho Ngụy Tác.
"Chết cười, Đại Doanh phong có ai là đối thủ của Chu sư huynh. Phế vật như ngươi ngay xách hài cho ta chưa xứng, dám nói thế với Chu sư huynh hả." Tu sĩ trẻ tuổi tuấn tú kêu lên.
"Khi đó chưa biết chừng ta sẽ khiêu chiến ngươi trước." Ngụy Tác thật thà.

Chương 824: Thất bảo khai cấm

"Cái gì, ngươi khiêu chiến ta?" Tu sĩ trẻ tuổi tuấn tú không dám tin, với y thì "Mã Đằng" không đáng một xu.
"Tiểu Mã, đừng nói quá." Trương Vân ngưng trọng truyền âm cho Ngụy Tác. Bạn đang đọc truyện được lấy tại Truyenyy chấm cơm.
"Còn ngày sau cùng, mai là ngày Thất bảo cấm địa khai cấm, đệ tử sợ vì sơ ý có chuyện gì nên muốn tĩnh tâm tiềm tu, mong các vị sư thúc phái người trông giúp mấy linh điền một hôm." Ngụy Tác ngó lơ bọn tu sĩ anh tuấn, nói với Trương Vân và lão nhân họ Tiền.
"Chỉ một ngày thì được." Trương Vân bảo: "Bao năm nay con giúp chư vị sư huynh đệ không ít, con nhờ có một ngày, họ sẽ không cự tuyệt."
"Bọn đệ sẽ giúp Mã sư huynh trông nom linh điền." Mấy đệ tử Đại Doanh phong huyết khí phương cương lên tiếng, đã hiểu sự tình khá rõ rệt, lại thêm bình thường bị đệ tử các phong bắt nạt, họ vốn thập phần bất mãn.
"Thế nào, ngươi tưởng được nghe thiền âm Thất bảo mật địa thì một bước lên trời hả?" Đệ tử trẻ tuổi tuấn tú cười lạnh liếc Ngụy Tác, "Ta và Chu Lăng sư huynh cũng có tư cách vào Thất bảo mật địa, ngươi coi việc nghe thiền âm là có thể thay đổi tất cả thì chết cười.""Dù một bước lên trời ta cũng không ỷ thế hiếp người bắt nạt đồng môn." Ngụy Tác vẫn thật thà.
"Hừ!" Chu Lăng hừ lạnh, ngoài mặt không tỏ gì nhưng trong lòng đã động sát ý.
Lần này đến Đại Doanh phong, gã đã tính sẵn, biết lão nhân họ Tiền sắp chết nên không sợ gì, định thừa cơ gây chuyện lớn, trấn áp vào người để lập uy cho Đại Doanh phong nhưng không ngờ lọt vào tính toán của Ngụy Tác, không thể phát huy.
"Ta đợi ngươi khiêu chiến. Đừng co đầu rút cổ để ta khinh thường Đại Doanh phong." Tu sĩ trẻ tuổi cười lạnh.
"Trương sư thúc, Tiền sư bá, nếu không có việc gì, con xin đi trước, con không vô liêu như ai đó, cả ngày đi rong." Ngụy Tác ngó lơ bọn tu sĩ trẻ tuổi, hành lễ với Trương Vân và lão nhân họ Tiền, cáo từ ly khai. Câu nói của gã càng khiến dối phương điên tiết.
"Tu vi như thế mà dám coi thường chúng ta! Rồi phải cho y biết tay!"
"Yên tâm đi, sư huynh, dù y không khiêu chiến sư huynh thì đệ sẽ trực tiếp khiêu chiến y, y không dám ứng chiến thì đệ sẽ làm nhục để sau này y không thể ngẩng đầu lên trong chư phong." Đệ tử Đại Ngu phong có thai ký trên mày truyền âm cho tu sĩ trẻ tuổi.
"Tiểu Mã,tranh hơi với chúng không lợi lộc gì, bọn ta đã già, không còn sợ gì nhưng con còn có cơ hội..." Lão nhân họ Tiền và Trương Vân cùng Ngụy Tác đi khỏi, lo lắng "người thật thà" như gã sau này sẽ chịu thiệt.
"Chúng cố ý làm phiền, chúng ta không tránh được." Ngụy Tác thật thà đáp, hai lão nhân này tâm địa rất tốt, gã muốn báo đáp hai người.
"Con tĩnh tu một ngày đi, hi vọng sẽ có thu hoạch."
Hai lão nhân đưa Ngụy Tác về cốc khẩu Tiểu Vân cốc. "Nếu ngày mai y có thu hoạch thì nhờ kinh văn sẽ thành nội môn đệ tử, làm môn hạ một trưởng lão trung hậu, tất sẽ thích tính y mà che chở... Nếu không thì chúng ta tìm cách cho y bế cá tử quan, hoặc trông một linh động thật lâu, không thì Chu Lăng sẽ thừa cơ báo thù, chưa biết chừng sẽ điều y đi..."
"Nếu Đại Doanh phong có nhân vật lợi hại, đâu đến lượt Chu Lăng huênh hoang."
Lưỡng vị lão nhân đi khỏi, vẫn tỏ vẻ ấm ức, thương lượng đối sách.
"Tiếc rằng ta không phải đệ tử Đại Doanh phong, chỉ có thể thừa cơ đối phó mấy tên kiêu ngạo kia, không thì Đại Doanh phong thật sự lên trời." Ngụy Tác lắc đầu, đi vào chỗ ở.
Thay thân phận Mã Đằng, có thêm những trải nghiệm chưa từng có, Đại Doanh phong có những người không tệ nên gã định giúp họ, chỉ là gã biết mình không phải đệ tử Công Đức tông, tối đa chỉ giúp những người tốt với mình mà thôi.
Vào chỗ ở, Ngụy Tác thả Phệ tâm trùng ra.
Lần này giết nhiều tông chủ và lão bất tử, có thể đem nuôi dưỡng Phệ tâm trùng nhưng vì ở Công Đức tông hung hiểm, có thể phải dùng đến Phệ tâm trùng nên gã không để nó ăn tiếp, tránh lúc cần dùng thì lại ngủ say lâu. Tại Đại Doanh phong, nô thú đại của gã đã che đi khí tức nên không bị phát giác.
Thả Phệ tâm trùng ra là để nó trông coi Tiểu Vân cốc, gã định dùng một ngày này luyện hóa viên Bàn cổ cự chập yêu đơn còn lại.
Bàn cổ cự chập yêu đơn có thể đề thăng nhục thân, đối với Ngụy Tác tương đương với trực tiếp đề thăng thần thông.
Không có gì bất ngờ, không ai tới nữa, Ngụy Tác hoàn toàn luyện hóa viên Bàn cổ cự chập yêu đơn còn lại.
"Tu vi càng lên cao, muốn đề thăng quả nhiên khó như lên trời..." Ngụy Tác luyện hóa Bàn cổ cự chập yêu đơn, tĩnh tâm cảm giác thay đổi đoạn thở dài.
Bàn cổ cự chập yêu đơn này vẫn mang lại cho gã nhiều lợi ích, khiến chân nguyên tu vi và nhục thân đều đề thăng.
Ngụy Tác đồng thời cảm giác được viên Bàn cổ cự chập yêu đơn này đề thăng nhục thân không như vien trước, chứng tỏ kháng dược tính của thân càng lúc càng mạnh, các loại thiên địa linh dược càng lúc càng ít tác dụng. Như đổ một bát nước vào chậu thì có thay đổi ngay, nhưng đổ vào biển cả thi không là gì.
Bàn cổ cự chập đã tiến giai đến bát cấp, yêu đơn hàm chứa nguyên khí thập phần kinh nhân, lúc ở Phân niệm cảnh thì luyện hóa một viên đủ cho gã tăng mấy cấp, nhưng đạt Kim đơn ngũ trọng, thể nội như biển lớn, Bàn cổ cự chập yêu đơn chỉ giúp gã thêm mấy bước trên con đường đến thần huyền.
Kim đơn và nhục thân kinh nhân như gã, tu vi Kim đơn ngũ trọng thì đề thăng tu vi cần lượn linh khí hơn tu sĩ thông thường không biết bao nhiêu lần. Hiện tại Ngụy Tác cảm giác được mình cách Kim đơn ngũ trọng điên phong rất xa, cần rất nhiều nguồn lực mới vươn tới.
"Chả trách nhiều đại năng của tu đạo giới đều dĩ sát chứng đạo, thành tựu vô thượng thần thông... Tự thân thu gom không bằng giết người đoạt bảo vật."
Thất bảo mật địa sắp mở, lại ở trong Công Đức tông, Minh Đức không khiến gã yên tâm hoàn toàn nhưng tu vi liên tục đề thăng, gã trở lại thập phần bình tĩnh. Gã không cố ý gây chiến nhưng muốn bình tĩnh tu luyện mà cũng không được, nếu thật sự có đại chiến, gã cũng không có gì phải sợ.
Sáng hôm sau, Ngụy Tác đứng dậy, tuy vẫn mang diện mục Mã Đằng nhưng mỗi động tác sung mãn linh vận, tạo cảm giác không linh.
Gã lắc đầu, thu Phệ tâm trùng, linh khí nội liễm, từ từ khôi phục thành dáng vẻ trung hậu như cũ.
"Xuất phát." Nửa tuần hương sau, Trương Vân vào Tiểu Vân cốc, nhãn thần hơi kích động. Đến lúc các tiền bối chư phong đưa đệ tử có tư cách nghe thiền âm lên đường, Đại Doanh phong lần này chỉ có Mã Đằng, do Trương Vân đưa đi.
"Được thì là duyên, không được thì là thiên ý, hoặc còn cơ duyênlớn hơn cũng nên..." Trương Vân hơi kích động, nhưng vẫn mở lời khai đạo, để Ngụy Tác giữ bình tĩnh. Mã Đằng tư chất bình thường, nhiều tiền bối Đại Doanh phong không đánh giá cao, ở sơn môn, trừ lão nhân họ Tiền và hơn mười tu sĩ như Phí Trung vốn có quan hệ tốt với "Mã Đằng" thì không có bao nhiêu người tiễn.
Trương Vân tế xuất phi độn pháp bảo hồng lăng, đưa Ngụy Tác bay lên.
Trên tầng mây lộ ra mấy trăm đỉnh núi hà quang lấp lóe, hoặc tiên khí liễu nhiễu, giờ đều có độn quang bay lên như vô số tiên nhân tụ hội, nhắm thẳng đỉnh núi ở chính đông, cảnh tượng cực kỳ tráng quan.
Ngọn núi đó là Đại Quỳnh phong, cả ngọn núi là bạch sắc ngọc thạch, gần đỉnh có một quảng trường, các đệ tử có tư cách tham gia nghe thiền âm đều đáp xuống đó, các tiền bối đi lĩnh giúp thông hành linh phù.
Trong nghìn đỉnh núi của Công Đức tông, có ngọn không ai đủ tư cách tham gia, có ngọn lại vài người.
"Cẩn thận." Giúp Ngụy Tác nhận thông hành linh phù xong thì các nhân vật tiền bối của chư phong đều lui đi. Khi Thất bảo mật địa kết thúc khai cấm, họ lại đến đón, vì thinh không Công Đức tông không cho đệ tử phi độn.
Chư phong tiền bối đi khỏi, cả quảng trường tụ tập chừng hơn bảy trăm đệ tử các phong.
Ngụy Tác trải thần thức, nhanh chóng phát hiện tu sĩ trẻ tuổi của Đại Ngu phong cũng có mặt, thỉnh thoảng lại hung hãn nhìn gã, còn Chu Lăng không có mặt.
Các trưởng lão và chân truyền đệ tử đều tụ tập ở chỗ khác, cùng đến Thất bảo mật địa.
Bình thường, trưởng lão và chân truyền đệ tử ở trên mấy chục ngọn núi, nhân số bộ phận này cũng không ít.

Chương 825: Dưới tàng cây bồ đề

Tham gia nghe thiền âm Thất bảo mật địa không luận theo tu vi mà theo công lao, nên chư phong đệ tử tụ tập tại Đại Quỳnh phong có tu vi tuổi tác khác nhau, có thiếu niên mười mấy tuổi, có lão giả bảy, tám mươi tuổi.
"Y chỉ tầm thường mà ngang ngược thật."
Ngụy Tác quét thần thức liên tục, phát hiện bảy trăm đệ tử của chư phong có không ít người chưa quá ba mươi tuổi nhưng đã đạt Phân niệm cảnh lưỡng trọng, còn có cả mấy linh căn tu sĩ, thành ra tu sĩ trẻ tuổi của Đại Ngu phong không có gì nổi bật nhưng nhớ lại dáng vẻ y là Ngụy Tác thầm cười lạnh.
Siêu cấp đại tông môn có lợi ích riêng, có hoàn cảnh tu luyện yên ổn, được đảm bảo linh thạch, nhưng Công Đức tông thì phần lớn tập trung cho chân truyền đệ tử và các trưởng lão, chư phong đệ tử nếu không có may mắn đặc biệt thì phần lớn thời gian phải phục vụ tông môn.
Cũng như mấy trăm cá thành trì nhỏ tương đối yên ổn, cùng nâng đỡ mấy chục đại thành trì, giúp các đại thành trì xuất hiện nhiều nhân tài, bảo vệ lại mấy trăm thành trì tiểu. Nhưng vô hình trung tu sĩ trong mấy trăm thành nhỏ lại gặp hạn chế về tu luyện và phát triển.
Biết đâu nhiều đệ tử trẻ tuổi tu vi hiện tại đã Phân niệm cảnh không được thưởng thức, không thể thành chân truyền đệ tử, cả đời chỉ dừng ở Phân niệm cảnh.Chốc sau, trong một đỉnh núi khuất giữa mây khói lướt ta hơn mười thân ảnh, phần lớn là các lão nhân tóc bạc, Ngụy Tác bình tĩnh như thường liếc nhìn, có bốn người đạt Kim đơn kỳ tu vi, gồm một Kim đơn lưỡng trọng hậu kỳ, ba Kim đơn nhất trọng.
Các lão nhân đều là trưởng lão, theo hiểu biết của Ngụy Tác về Công Đức tông thì trước kia chỉ là những chân truyền đệ tử bình thường, không hẳn xuất loại bạt tụy, cống hiến nhiều cho tông môn mà không chết, không có tế ngộ đặc biệt nên tuần tự nhi tiến qua nhiều cảnh giới, mất trăm năm là đạt Kim đơn kỳ.
Các lão nhân đáp xuống quảng trường, hoàng sắc pháp y lão nhân Kim đơn lưỡng trọng hậu kỳ lên tiếng, "Bọn ta sẽ đưa các ngươi vào Thất bảo mật địa, nhớ là không được gây ồn, không được truyền âm bàn luận hay thi triển thuật pháp, trái lời sẽ thủ tiêu tư cách vào Thất bảo mật địa nghe thiền âm, phạt nặng hơn."
"Tất cả lên thuyền." Chỉ nói một câu, thấy mọi đệ tử không dám thở mạnh, hoàng bào bạch phát lão nhân vung tay, khói trắng bay ra, hóa thành đại thuyền.
Bạch sắc đại thuyền cực lớn, dung nạp vạn người cũng được, quanh thân vẽ đầy hình các loại bảo liên.
Bạch sắc cự thuyền khiến nhiều đệ tử ánh lên thần sắc kinh diễm, còn đối với Ngụy Tác thì không là gì, qua linh khí uy năng gã đoán được bạch sắc đại thuyền tuy to nhưng cũng lắm chỉ là đạo giai hạ phẩm pháp bảo.
Ngụy Tác bình tĩnh như thường theo chư phong đệ tử lên thuyền.
Hoàng sắc pháp y lão nhân mà các lão nhân khác không nhắc gì thêm, đợi khi mọi đệ tử lên thuyền thì hoàng sắc pháp y lão nhân vung tay, bạch sắc đại thuyền kêu vang, chấn động hư không đoạn lướt đi trên vân hải, nhắm hướng giữa Công Đức tông.
Chốc sau, bạch sắc đại thuyền rung lên, xuyên qua màn sáng lưu ly.
A!
Nhiều người hít hơi lạnh, không dám lên tiếng, nhưng tiếng hít hơi nối thành một dải.
"Công Đức tông là siêu cấp tông môn tích lũy mấy nghìn năm, quả nhiên cực kỳ kinh nhân. Hậu sơn hóa ra là ngọn ở sau nhất trong ba mươi ba ngọn..." Ngụy Tác thoáng nheo mắt chấn động.
Lưu ly quang mạc chứa đựng ba mươi ba đỉnh núi.
Ba mươi ba ngọn núi khác hẳn ngoại vi chư phong, mỗi cấm chế đều phát ra các loại phật quang, hình thành các loại dị thú, đại đa số các đỉnh đều có phật quang xua tan hết mây khói.
Có đỉnh được phật quang bao trùm, hình thành một liên đài hoặc bảo tháp khổng lồ, có ngọn hình thành các loại hư ảnh đạo tôn, phật tôn.
Trong phật quang của mỗi ngọn núi đều có khí tức kinh nhân, tuy cách rất xa nhưng Ngụy Tác đều cảm giác được thần huyền khí tức, rõ ràng đại đa số các loại cấm chế này do thần huyền đại năng để lại.
Có mấy ngọn, chỉnh thể bên ngoài thập phần kinh nhân, trong đó một đỉnh vàng được khắc thành tứ diện kim sắc cự phật, bảo tướng trang nghiêm, trên mình là vô số phật quật, có chỗ là tu sĩ ở, có chỗ là những bức phật tượng.
Có đỉnh núi, từ lưng núi trở lên được điêu khắc thành thanh sắc cự điện, linh quang trên điện hình thành một nhánh thanh liên hàm chứa linh vận, so với tọa kim sắc cự phật thì là một truyền thừa khác.
"Ngọn núi đó chắc là nơi trừ Thất bảo mật địa thì trọng yếu bậc nhất Công Đức tông, có thể là chỗ tàng kinh." Ngụy Tác ngưng thần quan sát, trong ba mươi ba ngọn, bị một ngọn màu vàng sậm thu hút chú ý. Ngọn núi này có không ít điện vũ khuất bóng trong cổ thụ rợp trời, phật quang là bảy màu, gã cảm tri được cấm chế ở đó tựa hồ có đại đạo pháp tắc chi lực hùng hậu, mạnh hơn hẳn ác ngọn khác, ít nhất cũng là thần huyền đại năng hàng đầu khắc thần văn vào.
Lão nhân trên bạch sắc đại thuyền tựa hồ biết trước các đệ tử phản ứng như thế nên không nói gì, chỉ điều khiển đại thuyền đi tiếp. Bạn đang đọc truyện được copy tại Truyện FULL
Ngụy Tác hơi nhíu mày, hiện tại đã biết Thất bảo mật địa, là ngọn có phật quang hình thành bảy loại bảo hoa, nhưng ba mươi ba ngọn đều được các loại phật quang ánh xạ chói lòa, dù chim bay qua cũng khó che giấu, muốn lén vào Thất bảo mật địa lấy Đề hồ thánh quả cực khó. Linh Lung Thiên dù có năng lực phá được mọi cấm chế thì muốn không bị phát giác thật quá hoang đường. Trừ phi có người đưa Linh Lung Thiên vào Thất bảo mật địa rồi nó ngầm động thủ.
Thoáng sau, bạch sắc đại thuyền đáp xuống đỉnh núi Ngụy Tác đã ngầm xác định.
Ngọn núi này bảo tướng trang nghiêm, hư không rực lên bảy loại bảo hoa, nhưng bên trong rất giản dị, toàn là đường lát đá, cây cối um tùm, thậm chí có phần giống Tiểu Lăng cốc.
Ngụy Tác có cảm giác, phật quang cấm chế này do tu sĩ đời sau thêm vào, ngọn núi vốn thập phần không linh ẩn thế nên không hợp với phật quang khí tức.
Gã ngầm quan trắc địa mạo, địa hình, nhưng Thất bảo mật địa thập phần phổ thông, hoàn toàn không phải núi đá lâu đời gì cho cam.
"Theo bọn ta." Lão nhân thu bạch sắc đại thuyền, thập phần nghiêm túc dặn, hơn mười lão nhân đi trước dẫn đường, đến một lòng cốc rộng.
Một con đường rải đá dẫn vào trong, cả sơn cốc như một khoảnh sân giản dị, có một cái ao, chung quanh là thanh sắc loạn thạch.
Trước ao có một gian Tùng mộc thiền viện, trồng toàn tùng bách, bồ đề thụ. Sơn cốc trông như một chỗ ẩn cư thông thường.
"Các chân truyền đệ tử và trưởng lão đã chiếm cứ quá nửa vị trí!"
Nhiều đệ tử và Ngụy Tác cùng vào cốc đều thấy ấm ức, vì trong cốc đã có không dưới bảy trăm tu sĩ, quanh Tùng mộc thiền viện, kể cả đá quanh ao cũng ngồi đầy tu sĩ.
Những chỗ gần thiền viện đã chật ních, chọn chỗ ngồi bây giờ thì có khi còn không thấy cả thiền âm mộc ngư trông thế nào.
Mười mấy bạch phát lão nhân không nói gì, đưa tay ra hiệu cho toán phổ thông đệ tử như Ngụy Tác chọn chỗ, cơ hồ chư phong đệ tử tranh nhau đến gần thiền viện nhưng không dám phát ra tiếng odongj.
Ngụy Tác không vội, đảo mắt quan sát cảnh tượng.
Thiền viện có khí tức kinh nhân khiến gã thầm rùng mình, rõ ràng một thần huyền đại năng đang phát ra khí tức, khẳng định Công Đức tông tông chủ có mặt. Theo lời Minh Đức và điển tịch Đại Doanh phong thì thần huyền đại năng để lại thiền âm mộc ngư là người mạnh nhất lịch sử Công Đức tông, vô hạn tiếp cận chân tiên, thần thông khẳng định hơn xa Công Đức tông tông chủ, hiện tại Công Đức tông tông chủ cũng đến tham ngộ thiền âm.
Thiện viện tựa hồ có linh vận riêng khiến thần thức tiến vào cũng thành hư vô phiêu diêu, trừ cảm giác thấy khí tức đáng sợ của Công Đức tông tông chủ thì Ngụy Tác không nhận ra có bao nhiêu lão bất tử uy hiếp được mình. Ngoài thiền viện không thấy thân ảnh Minh Đức, gã không cảm tri được bên trong.
Gã nhanh chóng nhìn về phía bắc, biết ở đó có chướng nhãn cấm chế, Đề hồ thánh quả chắc ở đó, nhưng tình hình hiện tại thì Công Đức tông tông chủ cũng có mặt, gã không thể lén vào lấy trộm.
Gã nhìn quanh, thấy chỗ trong đại đồ mà Trương Vân cho. Nơi đó cách chỗ gã đứng không xa, ở mé trái rìa cốc, có một gốc bồ đề thụ già và những khối đá đủ kích cỡ hình con cóc đã mọc rêu, cạnh các tảng đá mọc đầy cỏ.
Mọi đệ tử đều ngồi xuống, không ai thích chỗ đó, Ngụy Tác không tranh giành với ai mà lắc đầu, ra vẻ phía trước bị giành hết nên đành ngồi lên tảng đá đó, bồ đề thụ khá thấp, gần như chạm vào đầu, ngồi ở đó quả không dễ chịu.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau